We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 31 March 2011

Lãnh đạo csVN và nghi án Bao…cu !

Nếu lấy nhân cách con người để làm thước đo thì rõ ràng ’14 ông quan lớn’ trong BCT đứng chưa tới cái lai quần xà lỏn của ông Tiến sĩ Luật này , đem Tri thức mà so lại càng tệ hơn , có lẻ vì thế mà các cụ lãnh đạo csVN không dám đối thoại cùng ông . Trong chế độ cộng sản thì từ tên cắc ké cho tới các quan có số má trong triều đình đầu đất tên nào cũng không thích nghe Ý kiến đối lập và chúng rất sợ những Trí thức không thuộc loại ‘cục cứt’ có xuất xứ từ trường đảng . Hồng hơn chuyên là vậy . đảng không thích ai thắc mắc kiểu Cuốc hội : Ồ ! sao bé không lắc…

Ông Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ là ân nhân của tầng lớp dân oan đã đành , Ông còn là tấm gương cho Tuổi trẻ và cũng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho những ai còn quan tâm đến đất nước khốn cùng này bởi sự lãnh đạo ‘tài tình’ của đảng. Ông đã nêu đích danh tên lưu manh TT Nguyễn tấn Dũng , Chỉ thẳng mặt tên khủng bố tin tặc tướng Vũ hải Triều . Nói thẳng nói thật nói hết lòng chứ không xách mé xa gần thì rõ ràng ông không biết sợ là gì , đơn giản những điều ông góp ý hay chỉ trích cả guồng máy cai trị của đảng đều dựa trên Pháp luật của chính đảng cộng sản , lại nói quá đúng nên cả lũ các cụ im re như cái khe không nước chảy vào mùa khô hạn . Điều đó không phải là sự liều lĩnh hay ngông cuồng theo cách nói của trên dưới 700 tờ báo chùi trong nước . Ông Tiến Sĩ Luật rất chính chắn khi yêu tầng lớp dân nghèo thấp cổ bé miệng và cứng cựa lúc phải đối đầu với các cụ tự phát , buộc đảng phải chơi trò hạ tiện vì chẳng đủ bản lĩnh để có thể đối thoại cùng ông . Một con người bình thường nhưng không tầm thường như các cụ , là thành luỹ cho tầng lớp khốn cùng trong xã hội nạn nhân của các cụ

Kể từ đảng quăng thân vào khách sạn làm cuộc cách mạng để tìm cho bằng được vật chứng là hai cái bao Cu…Condom Made in các cụ nổi tiếng từ dạo đó . Huế , Saigon , Hà nội giờ đây hễ ai nhắc tới bao Cu là thiên hạ liên tưởng đến 14 cụ ‘Bao công’ ba đình , nói ngắn gọn là đảng cộng sản và nghi án bao,,,Cu . Năm châu bốn bể chắc cũng không hiểu nỗi Việt Nam đang xảy ra cái gì mà mấy ông lãnh đạo csVN cứ chơi trò trốn tìm với mấy cái áo mưa…đã mặc rồi trong khi người dân đang gồng mình để chống cái thằng vật giá leo thẳng lên mâm cơm của người nghèo để giành giật từng miếng thịt miếng cá của tầng lớp khốn cùng trong xã hội .

Cả nước Việt Nam cùng loài người Văn minh trên thế giới đang nhìn vào nghi án của các cụ . Trí thức , Tuổi trẻ và mọi tầng lớp trong Xã hội đều đang hướng về Công Lý – Sự thật cho LS Cù Huy Hà Vũ cùng các Tù nhân lương tâm đang bị giam cầm cách bất công . Họ có thể xuống đường bất cứ lúc nào nếu đảng ngoan cố dựa vào bạo lực và sức mạnh của vũ khí mua bằng tiền dân thì thật xuẩn ngốc . Khi dân nỗi trận lôi đình là điều khó tưởng tượng nổi , nói cho dễ hiểu là coi chửng ‘Má đảng nhìn không ra’.

nguoithathoc1959

Tính “đồng chí” hôm nay


Chỉ nhắc lại vài chuyện cũ dưới đây thôi, vì hôm nay, ngày mai, hay ngày mốt những câu chuyện tương tự chắ
c sẽ còn tiếp diễn và có cơ nguy, mỗi ngày một nhiều hơn, hung dữ hơn và trắng trợn hơn!

Ngày 28 tháng 5 năm 2010, công an Thanh Hóa “cướp cò” giết chết tại chỗ cháu trai mới 12 tuổi và một người bị thương ở đầu, chết tại bệnh viện mấy hôm sau đó trong vụ chống “giải phóng mặt bằng” xây nhà máy lọc hóa dầu Nghi Sơn! [1] Công an ở Nghệ An chỉ “bắn chỉ thiên” lại trúng lưng nạn nhân. Công an mặc thường phục ở Thái Nguyên, cũng bị “cướp cò”, làm nát đùi nữ sinh viên. Cũng tại Thái Nguyên, anh con trai và mẹ vì bất hòa về 3 con vịt nên mẹ anh nhờ công an bắt anh để “giáo dục cho nó ngoan hơn” nhưng, chỉ sau một ngày “giáo dục”, công an trả về cho bà cái quan tài chứa xác con với biên bản ghi là “bị ngã và có tiền sử sử dụng ma túy”! [2] Cháu Lê Xuân Dũng và ông Lê Hữu Nam bị ông Đội trưởng đội cảnh sát cơ động 113 Nguyễn Mạnh Thư bắn chết, đã đi vào lòng đất đến nay hơn 10 tháng nhưng mấy ai biết nội vụ trôi về đâu?


Công an Bắc Giang bắt anh Nguyễn Văn Khương đem về đồn vì tội không đội mũ bảo hiểm và đánh anh chết. Hôm 23-7-2010, xe tang của anh được gia đình và hàng chục ngàn người phẫn nộ tham dự, họ đem quan tài lên Ủy ban Tỉnh khiếu nại. Trụ sở “Ủy ban nhân dân” bỗng chốc biến thành pháo đài, với súng và lựu đạn cay trong tay, công an thẳng tay đàn áp người dân đang tìm cách tràn vào! Qua họp báo mấy ngày sau, ai cũng biết chính công an mới là nguyên nhân gây ra hỗn loạn, nhưng tỉnh không nói! Tỉnh lại quy kết gia đình nạn nhân là “đối tượng quá khích”, còn 10 người tham dự đám tang bị bắt thì bị “tội gây rối trật tự”! Kết quả xử án ngày 1 tháng 3 năm 2011, Thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp, can tội giết anh Nguyễn Văn Khương ngay tại đồn, chỉ bị 7 năm tù giam! Trong lúc đó, “tội gây rối trật tự” thì tổng số án là 10 năm tù giam (một người bị 4 năm và ba người mỗi người bị 2 năm) chưa kể án treo của 6 người còn lại [3]

Nhiệm vụ của công an là thi hành luật pháp nhưng lại hành sử vô luật pháp mà không bị nghiêm trị, vì gốc gác được tuyển vào ngành công an phải có “từ ba đời... trung với Đảng”! Do đó nếu phạm tội thì tính “đồng chí” là đương nhiên! Vì thế công an đã công khai căng biểu ngữ: “Công an chỉ biết còn Đảng còn mình”!


Vụ án hiệu trưởng trường Việt Lâm, ông Sầm Đức Xương [4], dụ dỗ và “mua dâm” nữ sinh của chính trường ông, rồi môi giới cho các lãnh đạo tỉnh Hà Giang, các em khai ra cả một danh sách dài, gồm 15 quan lớn, thế mà thay vì là nạn nhân, các em đang tuổi vị thành niên lại biến thành tội nhân, là điển hình tình trạng giáo dục xã hội chủ nghĩa và cách cai trị đất nước của chế độ! Nội vụ vỡ lỡ, bị công an ép cung, bị bắt ký khống trên giấy trắng để công an tự điền lời khai vào đó, thế mà Chủ tịch tỉnh, ông Nguyễn Trường Tô, chỉ bị mất chức, mất thẻ Đảng vì lý do khác (!), còn 15 quan chức lãnh đạo thì vô can, vì “thiếu bằng chứng”! Phiên tòa phúc thẩm hôm 10 tháng 3 năm 2011 đã xử khép kín cốt che đậy tình tiết hành vi vô đạo đức của các quan lãnh đạo, hai cháu nữ sinh không có luật sư. Cha mẹ không được tham dự. Luật sư cũ của hai cháu cũng đành lóng ngóng ngoài đường!


Hiệu trưởng với học sinh, quan chức lãnh đạo với công an, quan tòa với luật lệ và trên hết là Bộ Chính trị với các đồng chí... để kết quả là “bác tố cáo cựu Chủ tịch tỉnh Hà Giang mua dâm nữ sinh”! Ông Sầm Đức Xương được giảm 18 tháng tù so với bản án trước, còn lại 9 năm! Hai cháu nữ sinh được tự do ngay khi phiên tòa kết thúc với án mới là 36 và 30 tháng tù treo, sau khi đã chịu 18 tháng giam cầm!


Đã thế mà cũng chưa yên! Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đang kháng án, theo lời vợ ông, mới thăm chồng về, cho biết: "Toà đã tuyên bản án quá nặng đối với chồng tôi. Nếu chồng tôi có tội tại sao những người có tên trong bản danh sách đen lại không bị đưa ra xét xử?"! [5]


Bất chấp thể diện quốc gia, bất chấp hiến pháp, bất chấp đạo lý dân tộc vì tính “đồng chí” đã vượt thắng!


Tính “đồng chí” rất thiêng liêng trong kháng chiến chống Pháp, như “áo anh rách vai quần tôi có hai miếng vá”, là hình ảnh thân tương của hai chiến sĩ xuất thân từ giới bần cùng trong xã hội. Họ dấn thân làm cách mạng, giải phóng đất nước ra khỏi sự đô hộ, bóc lột của thực dân Pháp, thì hôm nay, cũng hai tiếng đó, lại mang ý nghĩa cùng nhau tham nhũng đục khoét để làm giàu, bất chấp luật pháp, bất chấp đạo lý tối thiểu tình nghĩa “đồng bào”! “Đồng chí” hôm nay là cùng chủng loại chí rận, bám chặt vào chân lông kẻ tóc của công nhân, nông dân vì nghèo đói, đến nỗi thiếu cả nhu cầu tối thiểu về vệ sinh, để hút máu! Bản án man rợ của thứ tòa án mang tính chất thời Cải cách ruộng đất năm 1956, trả thù ba thanh niên Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương tranh đấu cho công nhân, nông dân bị áp bức bóc lột là tiêu biểu! “Đồng chí” hôm nay là cùng nhau bán cả tài nguyên đất nước thu lợi cho vây cánh, cá nhân, gia đình, bất chấp thảm họa và tai ương của dân tộc trong tương lai! Tính “đồng chí” hôm nay là “ghế anh triệu đô.. nhà tôi gấp hai giá đó”.. Vì thế, Vinashin sau 4 năm rưởi hoạt động đã để lại 4 tỉ rưởi Đô la tiền nợ! Và số nợ đó người dân phải còng lưng trả! Còn Bộ Chính trị thì đâu cần luật quốc gia, tuyên bố miễn trừ trách nhiệm những người đã gây ra, qua phát biểu của Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng “báo cáo” trước quốc hội hôm 21 tháng 3 năm 2011! Con số nợ của Vinashin là 100.000 hay 120.000 tỉ tiền Đồng, như khóa trước quốc hội đã nêu ra, là con số có cái đuôi dài đến độ màn hình máy tính nhỏ không đủ chỗ! Bình quân mỗi ngày “kinh doanh” Vinashin lỗ mất khoảng 3 triệu tiền Đô, tương đương với 60 tỉ tiền Đồng và số tiền đó chạy vào túi những ai? Thân phận ông Tổng Giám đốc Phạm Thanh Bình đang bị giam(?) sẽ ra sao? Sẽ đem ra xét xử hay ông sẽ vì bị “trụy tim” và ngã ra chết bất thình lình để “người chết, hết tội” và bí mật mang xuống tuyền đài?

Vì thế, theo bản chất tính “đồng chí” hôm nay thì bất cứ điều gì đều cũng có thể xảy ra mà chẳng có gì ngạc nhiên!



Khi các vị hưu trí có hàng chục năm tuổi Đảng, vẫn đang thao thức về những vấn đề trọng đại của đất nước, dùng hai tiếng “đồng chí” với những người đang lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam hiện tại, là tự xác nhận tính đồng chí hay chỉ quen miệng? Nếu “xác nhận” thì niềm tự hào “giải phóng” đã và đang đưa đất nước đi về đâu? Còn nếu “quen miệng” thì vô tình đồng lõa với tội ác tham nhũng, với hiểm họa mất nước vào tay bọn bành trướng Bắc Kinh đang gần kề hơn bao giờ hết!

Có thể, mọi người trong một gia đình đều có cùng chí hướng nhưng chẳng mấy khi nghe xưng hô với nhau là “đồng chí” để nhấn mạnh tính cùng chí hướng đó, như “đồng chí vợ”, “đồng chí” chồng, “đồng chí” anh, “đồng chí” em... mà đều dùng những danh xưng thân mật thường tình! Trong lúc đó, khi các đảng viên họp hội... mà trao đổi với nhau bằng hai tiếng “đồng chí” thì câu chuyện đã đến hồi gay cấn lắm!


Bản chất trong sáng của hai tiếng “đồng chí” ngày đầu cách mạng, là danh xưng đặc trưng của đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam với nhau, đã là dĩ vãng! Giờ đây tất cả sự thật đang trơ ra, danh xưng đó chỉ là hư ngụy!

Hồ Phú Bông

Ðàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không được lấy vợ Campuchia

Thưa quí vị, mới đây chính phủ Campuchia đã ra lệnh cấm những người đàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không được kết hôn với phụ nữ Campuchia. Chính phủ Campuchia nói rằng lệnh cấm này là để nhằm làm giảm tình trạng buôn bán phụ nữ ra nước ngoài, tuy nhiên một số người chỉ trích rằng qui định mới này phân biệt đối xử đối với phụ nữ.
Hình: AP

Trong phúc trình năm 2010, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ liệt kê Campuchia vào danh sách các nước hạng hai về buôn bán người và nhận định rằng một số những phụ nữ Campuchia di cư sang Đài Loan và Nam Triều Tiên thông qua các hoạt động môi giới hôn nhân quốc tế có thể đã bị buộc trở thành gái mại dâm hoặc bị cưỡng bức lao động. Phúc trình cũng nhận định rằng chính phủ Campuchia chưa hoàn toàn tuân thủ với các tiêu chuẩn tối thiểu trong việc loại bỏ tình trạng buôn người, tuy nhiên đã có nỗ lực đáng kể để giảm bớt tình trạng này.

Thừa nhận tình trạng phụ nữ Campuchia có thể bị bán vào các đường dây mại dâm hoặc trở thành “nô lệ” sau khi kết hôn với người nước ngoài qua các hoạt động môi giới hôn nhân quốc tế, chính phủ Campuchia trong những năm vừa qua đã ban hành một số qui định nhằm triệt phá các đường dây môi giới hôn nhân giả mạo này.

Cách đây hai năm, chính phủ Campuchia đã ra lệnh cấm tạm thời toàn bộ các cuộc hôn nhân giữa người nước ngoài và người Campuchia sau khi Tổ chức Di dân Quốc tế (IOM) ra một phúc trình trong đó cho thấy ngày càng có nhiều phụ nữ Campuchia sang định cư ở Nam Triều Tiên thông qua các cuộc hôn nhân chớp nhoáng được sắp xếp bởi những công ty môi giới hôn nhân, vốn được cho là thu về những khoản lợi nhuận lớn. Chính phủ cũng nói rằng trong một số trường hợp các cô dâu người Campuchia đã bị ngược đãi ở nước ngoài và đã phải bỏ về quê hương.

Tuy nhiên, lệnh cấm này đã gặp phải nhiều sự chỉ trích là vi phạm luật hôn nhân và vi phạm nhân quyền nên vài tháng sau đã bị hủy bỏ.

Ðến tháng 3 năm 2010, chính phủ Campuchia lại một lần nữa ban hành lệnh cấm tạm thời những người đàn ông Nam Triều Tiên không được phép kết hôn với phụ nữ Campuchia sau khi một người phụ nữ bị bắt vì đã tập hợp hơn 25 cô gái Campuchia xếp hàng để các chú rể Nam Triều Tiên lựa chọn.

Những người chỉ trích khi đó đặt câu hỏi rằng ‘tại sao qui định mới lại chỉ áp dụng đối với đàn ông Nam Triều Tiên cho dù một số người trong số họ vi phạm luật lệ nhưng họ không phải là nước duy nhất?’, và ‘tại sao những cặp đôi nghiêm túc muốn kết hôn vì tình yêu lại bị trừng phạt bởi những hành động bất hợp pháp của những người khác?’. Một tháng sau đó, lệnh cấm này cũng đã bị bãi bỏ.

Gần đây nhất, hôm 17/3/2011 chính phủ Campuchia đã ban hành lệnh cấm những người đàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không được kết hôn với các cô gái Campuchia.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Campuchia, ông Koy Kuong, được báo chí trích lời cho biết bộ của ông đã gửi một văn thư ngoại giao tới các đại sứ quán và lãnh sự quán nước ngoài ở Campuchia trong đó nói rằng “những người đàn ông nước ngoài muốn kết hôn với phụ nữ Campuchia phải dưới 50 tuổi và có thu nhập ít nhất là 2.500 đôla/tháng.”

Cũng theo lời ông Koy Kuong nếu qui định mới được thực thi, phụ nữ Campuchia sẽ không bị bán làm nô lệ, không bị môi giới trong các cuộc hôn nhân giả mạo hoặc trở thành nạn nhân của hoạt động buôn người.

Nêu lý do vì sao chính phủ quyết định cấm những người đàn ông trên 50 tuổi không được kết hôn với phụ nữ Campuchia, ông Koy Kuong nói rằng những người đàn ông nước ngoài trên 50 tuổi không sớm thì muộn cũng sẽ về hưu và sẽ có thu nhập ít hơn không đủ để đảm bảo một cuộc sống đàng hoàng cho người vợ mới của họ. Ông nói thêm rằng: “Kết hôn với một người đàn ông hơn 50 tuổi giống như ông cưới cháu”, và rằng chính phủ muốn những người phụ nữ Campuchia có một cuộc sống đàng hoàng chứ không phải sống như nô lệ.

Giống như những qui định trước đây, qui định mới nhất của chính phủ liên quan đến vấn đề hôn nhân với người nước ngoài đã nhận được những phản ứng trái ngược.

Tiến sĩ Pung Chhiv Kek, người đứng đầu tổ chức Licadho, một tổ chức bênh vực nhân quyền ở Campuchia, nói rằng mặc dù ý định và mục tiêu của chính phủ nhằm ngăn chặn tình trạng buôn người là tốt, nhưng qui định này vi phạm luật Campuchia và luật quốc tế:

“Chúng tôi rất lấy làm tiếc vì chính phủ đã ban hành qui định này vì nó không tuân theo luật pháp của Campuchia. Luật pháp Campuchia không qui định cấm phụ nữ Campuchia lấy người nước ngoài. Qui định giới hạn tuổi và mức lương cũng vi phạm luật quốc tế vì Campuchia đã thông qua Công ước Quốc tế về chống mọi hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ. Phụ nữ Campuchia có quyền kết hôn với bất cứ người đàn ông nào mà họ yêu thương, kể cả những người đàn ông trên 50 tuổi.”

Tiến sĩ Pung cũng nói thêm rằng biện pháp này còn phân biệt đối xử với phụ nữ ở chỗ qui định mới không cấm những người đàn ông Campuchia lấy vợ nước ngoài trên 50 tuổi trong khi qui định này đồng nghĩa với việc những người phụ nữ ngoài 50 tuổi hay 60 tuổi không được lấy những người đàn ông nước ngoài cùng lứa tuổi với họ.

Theo tiến sĩ Pung lệnh cấm này sẽ không giải quyết được nạn buôn người, bà cho rằng điều chính phủ nên làm là tạo điều kiện cho phụ nữ Campuchia có điều kiện được học hành và cải thiện đời sống:

“Thay vì lệnh cấm, chính phủ nên tạo điều kiện để phụ nữ được tiếp cận các chương trình giáo dục tốt để phụ nữ có thể kiếm được việc làm và tự quyết định chọn cho mình người đàn ông mà họ yêu thương và để họ có thể hiểu và tuân thủ theo luật pháp. Vấn đề của những người phụ nữ trở thành nạn nhân của nạn buôn người là tình trạng nghèo khó và thiếu độc lập. Nếu phụ nữ được giáo dục tốt hơn thì họ sẽ biết cân nhắc và cẩn trọng hơn trong vấn đề hôn nhân với người nước ngoài. Những phụ nữ này không biết về người chồng tương lai của họ vì họ kết hôn thông qua môi giới và thường là họ kết hôn bất hợp pháp nên khi định cư ở nước ngoài họ cũng không thể tiếp cận được các hoạt động hỗ trợ pháp lý.”

Tiến sĩ Pung cho biết tổ chức của bà đang vận động và hy vọng, cũng như những lần ban hành qui định gây nhiều tranh cãi trước, chính phủ Campuchia sẽ sớm bãi bỏ lệnh cấm lần này.

Quí vị nghĩ sao về qui định mới này của Campuchia? theo quí vị Việt Nam có nên áp dụng qui định này để ngăn chặn hoạt động môi giới hôn nhân bất hợp pháp hay không? Hãy chia sẻ ý kiến với chúng tôi ở dưới bài viết này. Xin cảm ơn quí vị.

Bài Xem Nhiều