We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 4 April 2011

36 NĂM ‘QUỐC HẬN’ TÔI NGHĨ GÌ?

Nhân ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư lần thứ 36, đọc lại bài thơ ‘Vì Ấu Trĩ’ của tác giả thi sĩ Khuyết Danh, tôi ngậm ngùi nhớ lại thảm cảnh quốc phá gia vong xảy ra cách đây đã 36 năm - thương tiếc tác giả, có lẽ đã chết trong ngục tù CS - nhớ tới những oan hồn dưới lòng biển, trên núi, trong rừng - nhớ tới những chiến sĩ, đồng bào, bè bạn đã nằm xuống vì chiến cuộc kéo dài suốt 20 năm (1954-1975) - nhớ lại thời điểm 30-4-1975 khi miền Nam rơi vào tay Cộng đảng với biết bao oan khiên nghiệt ngã. Nhân tiện, tôi xin mượn nội dung bài thơ này, khai triển thêm vài suy nghĩ riêng tư.




Bằng 2 câu cuối của bài thơ, tác giả Khuyết Danh đã thay mặt nhiều người, thốt ra lời ai oán:


Miền Nam ơi, từ buổi tiêu tan,

Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn!


Vì là người lớn lên, sinh sống và làm việc ở miền Nam hơn 20 năm trước khi chiến cuộc Việt Nam kết thúc; khi đọc 2 câu thơ cuối nêu trên, trong toàn bài thơ 26 câu, tôi cảm nhận như mình có một phần trách nhiệm đối với tác giả và cảm thông với ông, đã phải chịu đựng một cuộc sống nghiệt ngã lâu dài trong nhà tù miền Bắc. Ông đã hoài công mong đợi ‘ánh sáng miền Nam’, nhưng rốt cuộc ông đã không nhìn thấy. Vì thế, ông đã ở tận cùng của sự thất vọng. Tôi suy đoán là ông đã bỏ xác trong ngục tù, vì qua nhiều bài thơ ‘phản động’ tôi đã đọc trong tập thơ ‘Vô Đề’, ông dám ‘khi quân’ với lời lẽ cực mạnh giữa thời điểm năm1975 là thời điểm mà cường độ tâng bốc ‘bác và đảng’ đã biến thiên đến cực đại. Những ai đã trải qua trại tù cải tạo (và có thể ngay cả ở ngoài), đều rõ vào thời điểm này, chỉ cần vô tình có tư tưởng ‘phạm huý’ cũng đã bị ngục hình hoặc mất mạng chứ đừng nói đến tội ‘khi quân’ nặng nề như tác giả. Ở câu thứ 9 của bài thơ, tác giả đã tâm sự: ‘Đau đớn này không phải chỉ riêng ta’.




-Thật vậy! Khi miền Nam tiêu tan, không phải chỉ một mình tác giả đau đớn, mà cả nước, đặc biệt là dân chúng miền Nam có cùng tâm trạng đau đớn như ông vào ngày 30-4-1975. Đau đớn, không chỉ nói về thân xác bị cực hình, tài sản bị tước đoạt mà hơn thế, còn vì thảm cảnh: con mất cha, vợ mất chồng, chồng mất vợ, bạn bè, anh, chị, em mất nhau. Ở câu thứ 5 và thứ 6 ông nhận định rất chính xác như sau: Hạnh phúc, niềm mơ, nhân phẩm, luân thường Đảng tới là tan nát cả. Dân chúng miền Bắc đã từng biết đến, hoặc đã là nạn nhân, hoặc là gia quyến của nạn nhân qua các vụ: con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng, bạn bè đấu tố lẫn nhau trong chính sách ‘cải cách ruộng đất’ xảy ra từ 1953 đến 1956, chắc hẳn phải thấm thía ý nghĩa của 2 câu thơ này. Khi đảng đến, rùng rợn như thế nào! Bây giờ là lúc kiểm nghiệm lại. Nhưng hai câu thơ 5 và 6 mới chỉ đề cập đến niềm đau về tâm lý của con người khi bị cắt đứt liên hệ với truyền thống gia đình, bằng hữu và xã hội. Truyền thống ấy đã bị tàn phá từ gốc tới ngọn khi ‘ánh sáng’ Mác-Lênin lùa vào quê hương và dưới bàn tay đẫm máu của ‘đảng’, được khuyến khích bởi Tố Hữu, trưởng ban văn hóa tư tưởng trung ương Đảng: “Giết! Giết nữa, bàn tay không phút nghỉ. Cho ruộng đồng luá tốt, thuế mau xong”. Riêng miền Nam, trước ngày ‘đảng’ đến với dân Saigon bằng xe tăng Nga, còn phải kể thêm niềm đau: sự bội ước của đảng khi họ ký vào Hiệp Định Paris 1973; vì thái độ vô trách nhiệm của quốc tế tham dự vào Hiệp Định này; và vì sự thất hứa của ‘đồng minh’ đối với dân chúng miền Nam. Nhìn tổng quát sau Tháng 4-1975, tất cả các sự kiện trên kếp hợp lại đã đưa đất nước đến thảm cảnh nhà tan cửa nát, đầy thác loạn!




Bằng 2 câu đầu của bài thơ, với ý trách móc, tác giả cho rằng:


Vì ấu trĩ, thờ ơ, u tối,

Vì muốn an thân,

vì tiếc máu xương.


Cho nên miền Nam mới bị tiêu tan; mới để cho đám ‘sài lang dựng xong nền thống trị’(câu 22) Có lẽ những người miền Nam đã từng sống qua giai đoạn lịch sử từ những năm 1940, đều có thể kiểm nghiệm được giá trị của bài thơ ‘Vì Ấu Trĩ’ của tác giả Khuyết Danh. Nhưng nếu nghiền ngẫm sâu hơn về ý nghĩa của từng chữ trong tổng số 194 chữ lồng vào bài thơ này, người đọc còn có thể hồi tưởng lại được nỗi chua xót lúc miền Nam bị tiêu tan ra sao. Và cảm thông được lời trách móc, nỗi phẫn uất, bi thương, ai oán, khi tác giả dõi theo đốm sáng cuối cùng trên vòm trời miền Nam -- là đốm sáng duy nhất, đã từ lâu ông đặt hết niềm tin, hy vọng vào -- thì nay đã vụt tắt. Sau đó, vì không còn một nguồn hy vọng nào để bám víu(!) và với tâm trạng não nề, niềm thất vọng tột cùng, đã khiến tác giả mượn lời ‘những bào thai trong bụng mẹ trót sinh ra’(câu 12) để nguyền rủa ‘lũ ông cha’ vì đã để chúng sinh ra trong một xã hội ‘vô luân’; và nguyền rủa chính tác giả vì đã lầm lỗi để mọi người ‘sa xuống hầm tai vạ’. Tác giả đã tự hỏi và tự trả lời: ‘Lỗi lầm tại ai? Xét ra tất cả.’(câu 15) Chúng ta thông cảm nỗi niềm chua xót tột cùng đó của tác giả, chúng ta thương tiếc ông, nhưng cũng cần minh định lại là: dân miền Nam, hay nói rõ ra là toàn dân 3 miền quê hương không hề ‘thờ ơ’ với hoàn cảnh của đất nước. Chắc hẳn, đó chỉ là lời trách móc, bộc phát trong lúc tâm trạng cực kỳ căng thẳng. Toàn dân cũng không hề ‘muốn an thân và tiếc máu xương’(câu 2) mà phải nói là toàn dân, nhất là dân miền Nam đã đổ nhiều máu xương để chống giặc. Giặc đây, là loài giặc đỏ.




Thế nhưng chỉ vì ‘ấu trĩ’ và ‘u tối’ của một số người ‘ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản’ nên đất nước mới ra nông nỗi bị ‘sa xuống hầm tai vạ’. Rất đúng khi tác giả muốn nhắc lại, ngay từ buổi bình minh chống giặc Tây, những năm đầu của thập niên 1940, vì ‘ấu trĩ’, ‘u tối’, nên nhiều người đã không nhận ra sự ‘hung hiểm gian ngoan’ của đảng dưới nhãn hiệu ‘Việt Minh’. Vào thời ấy, nhiều người lầm lẫn về bản chất của nó (Việt Minh), như lời tác giả diễn đạt về ‘quân thù’ ở câu 17. ‘Quân thù’ đây chính là ‘đảng’. Vì không nhận ra sự hung hiểm gian ngoan của đảng, cho nên nhiều nhà ái quốc đã sa vào lưỡi hái tử thần. Đứng đầu đảng là Hồ Chí Minh, một con người cực kỳ hung hiểm gian ngoan, nhiều tham vọng. Một tên tay sai đắc lực của Nga-Tàu, cực kỳ dã man trong lịch sử cận đại. Nhưng vào thời kỳ chống Pháp, hắn núp trong vỏ bọc quốc gia yêu nước, ít ai hiểu được. Chính là vì ‘ấu trĩ’ và ‘u tối’. Cái ‘ấu trĩ’, ‘u tối’ mà tác giả muốn ám chỉ, trước hết là những người sống vào lúc vàng thau lẫn lộn (thập niên 1940), khó nhận biết chính/tà, thì đã đành, không mấy đáng trách. Nhưng cái ‘ấu trĩ’ ‘u tối’ của giới trí thức trong cái gọi là ‘Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam’, muộn màng ra đời vào Tháng Chín 1960, sau Đại hội III của đảng giặc, mới thật sự đáng trách. Nhìn lại quá khứ của lịch sử thì MTDTGPMN đúng là một gánh xiệc, được nhào nặn do sáng kiến của đảng. Toàn bộ gánh xiệc Mặt Trận này, giới bình dân miền Nam đã một thời gọi là mặt trận ‘côn đồ’, núp dưới danh nghĩa ‘do nhân dân miền Nam nổi lên chống chính quyền’, đã bị đảng giặc xỏ mũi lôi đi trình diễn khắp nơi.




Vì tham vọng, Cộng đảng không ngừng tăng cường sức phá hoại miền Nam. Để hỗ trợ cho gánh xiệc ‘Mặt Trận DTGPMN’ vừa mới khai sinh -- đảng đã không ngần ngại đẻ thêm ra gánh xiệc khác lấy tên là ‘Đảng Nhân Dân Cách Mạng’ sử dụng riêng cho miền Nam nhưng ít ai biết, do Võ Chí Công đứng đầu gánh, ra đời vào Tháng 5-1962. Trước đó, cũng còn phải kể thêm gánh xiệc trên vùng Tây Nguyên mang tên ‘Phong Trào Tây Nguyên Tự Trị’, do Y Bih Aleo đứng đầu gánh, ra đời vào Tháng 5-1961, với cùng mục đích phá hoại như trên nhưng cũng ít ai biết, vì nó len lỏi trong các sắc tộc Tây Nguyên. Thấy vẫn chưa đủ mạnh để làm rối loạn miền Nam, đảng lợi dụng tình hình chính trị không ổn định sau khi chính phủ Ngô Đình Diệm bị ‘đồng minh và tay sai’ lật đổ ngày 02-11-1963 -- cho ra đời nhiều gánh xiệc khác nữa như: ‘Liên Minh Dân Tộc, Dân Chủ, Hòa Bình’ ra đời Tháng 5-1968; ‘Chánh Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam’ ra đời Tháng 6-1969 -- nhằm tăng cường hỗ trợ cho gánh xiệc ‘mặt trận Dân Tộc GPMN’ đã khai sinh từ trước. Ngoại trừ Võ Chí Công và Y Bih Aleo, đứng đầu mỗi gánh xiệc là một trí thức tên tuổi của miền Nam như: Nguyễn Hữu Thọ đứng đầu gánh Mặt Trận DTGPMN; Trịnh Đình Thảo đứng đầu gánh Liên Minh DCHB; Huỳnh Tấn Phát đứng đầu gánh Chánh Phủ CMLTMN. Mỗi gánh xiệc có một lối trình diễn khác nhau, nhưng toàn bộ nội dung của các màn xiệc đều do đảng giặc soạn thảo hướng vào mục đích thôn tính miền Nam. Các diễn viên chỉ biết trình diễn và không được phép góp ý. Chẳng hạn như màn xiệc có tên ‘mừng chiến thắng 30 tháng Tư 1975’ được trình diễn bằng một buổi ‘diễu binh’ thật ‘hoành tráng’, ngày 15-5. Ngay đến Trương Như Tảng, bộ trưởng Tư pháp của gánh Chánh Phủ CMLTMN cũng không được biết nội dung màn xiệc này ra sao. Khi ngồi trên khán đài chứng kiến buổi ‘diễu binh’, ông quay sang hỏi tướng giặc Văn Tiến Dũng, người chỉ huy cuộc diễu binh: ‘Các sư đoàn 1, 3, 5, 7, 9 sao không thấy hiện diện?’ -Văn T. Dũng cười nụ trả lời: ‘Quân đội bây giờ thống nhất rồi.’ Như mọi người đã biết, sau một năm ‘Saigon giải phóng’, tất cả các gánh xiệc kể trên không được phép hoạt động nữa. Ngay cả không được phép tổ chức đám tang cho từng gánh xiệc! Mà chỉ được phép âm thầm tuyệt đối, nằm yên trong viện bảo tàng của đảng. Đấy là cái ‘ấu trĩ’, ‘u tối’ về chính trị của một số trí thức miền Nam trong cuộc chiến 1954-1975. Cái ‘ấu trĩ’, ‘u tối’ của họ, không những chỉ đưa miền Nam, mà cả nước ‘sa xuống hầm tai vạ’. Đó là một sự thật lịch sử đáng quan tâm. Một sự ‘u tối’ đáng trách!




Đáng trách là vì đám trí thức miền Nam đã không nhận thức được sự gian manh của Hồ Chí Minh và đồng đảng qua nhiều biến cố lịch sử xảy ra ở miền Nam từ đầu thập niên 1940 cho đến khi họ tự đặt mình dưới sự chỉ đạo ba láp của đảng. Họ không rút tỉa được kinh nghiệm từ những người đi trước như các ông: Huỳnh Văn Phương, Hồ Văn Ngà, Dương Văn Giáo, Hồ Vĩnh Ký, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Phan Văn Chánh, Tạ Thu Thâu,…các vị lãnh đạo các tôn giáo Cao Đài, Hòa Hảo, v.v… và còn rất nhiều, nhiều người khác nữa đã bị thủ tiêu dưới bàn tay “tên sát nhân Việt Minh” Trần Văn Giàu và những người cộng tác với hắn ra sao. Họ cũng không quan tâm đến việc Hồ Chí Minh đã nhận chỉ thị của quan thày giặc Tàu phải ‘Rèn cán, Chỉnh quân’ như thế nào. Họ không cần biết đến chỉ thị của Mao Sin Tung, Hồ phải thanh lọc hàng ngũ như thế nào, để đưa đến hậu quả là nhiều người vô tội bị nghi ngờ, bị truy lùng, và bị thủ tiêu, bị ‘sa xuống hầm tai vạ’. Vì không quan tâm đến những sự kiện đó, theo tác giả Khuyết Danh, họ chính là những người ‘ấu trĩ’, ‘thờ ơ’ và ‘u tối’. Cái ‘u tối’ của Hồ Chí Minh và đồng đảng là đi làm tay sai cho giặc Tàu; còn cái ‘u tối’ của một số trí thức miền Nam là đã nghe theo lời dụ dỗ láo lếu của Hồ. Nếu chỉ nói riêng về mặt lý luận, thì cái ‘u tối’ của một người thất học, hành động vô luân như Hồ lại không đáng trách bằng cái ‘u tối’ của những người mệnh danh là trí thức được ăn học đến nơi đến chốn. Chính cái ‘u tối’ của ‘trí thức’ đã góp phần tích cực làm cho miền Nam tan nát.




Miền Nam đã mất vào tay giặc từ năm 1975, là năm bài thơ “Vì Ấu Trĩ” của tác giả Khuyết Danh ra đời. Lúc đó tác giả than thở bằng hai câu thơ 19 và 20: Nghĩ tới ngày mai lòng ta tan tác Đến bao giờ lấy lại được giang san! Cái ‘ngày mai’ của tác giả tính đến ngày nay đã 36 năm (1975-2011), là thời gian người Việt trong và ngoài nước không ngớt nghĩ cách ‘lấy lại giang san’ -- bằng cách này hay cách khác, muốn loại bỏ ‘chế độ này trâu ngựa sống không an’ (câu 21) -- thì vẫn còn những kẻ ‘ấu trĩ’, ‘thờ ơ’, ‘u tối’ đang bước vào vết xe cũ. Họ là ai? -Họ là những Việt kiều yêu quái, theo thi sĩ Khuyết Danh, là những ‘kẻ mơ hồ trong hưởng lạc’(câu 18), tự ý bôi phân vào mặt, về nước giúp sức cho bạo quyền Hanoi, ca tụng ‘đảng quang vinh’. Họ biện minh rằng ‘bây giờ không còn CS nữa mà chỉ có tư bản đỏ’. Thế nhưng xin hỏi: Tư bản đỏ là những ai? Điều 4 hiến pháp ai lập ra và đang minh thị điều gì? Cờ máu sao vàng và cờ máu búa liềm vẫn còn đó, đang biểu thị cho cái gì? Ai kiểm soát quốc hội VC và những ai được phép vào quốc hội? Trong ngành tư pháp ai là quan tòa, ai là công tố? Ai đang nắm quyền sinh sát dân trong tay? Kìa! Hãy nhìn khẩu hiệu ‘còn đảng là còn công an’. Kìa! Hay nghe công an nói ‘ta là luật, luật là ta’. Tại sao lại phải duy trì chế độ ‘đảng uỷ’ trong toàn bộ hê thống công quyền, kể cả trường học, bệnh viện, nhà tù, ngay cả trong các tổ chức dân phố, dân sự? Như vậy thì, tự do ở chỗ nào? Chỗ nào có tự do? Chỗ nào không có đảng?




Điều đáng nói là trong đám ‘Việt kiều yêu quái’, không thiếu ‘trí thức’. Thế mà ‘trí thức’, theo nhận xét của Mao Sin Tung, thì giá trị không đáng cục phân. Đám chóp bu trong Cộng đảng, từ khởi thuỷ, đa phần là những kẻ vô học, vô luân, nhưng rất nhiều quỷ kế chiêu dụ ‘trí thức’. Trí thức thì vẫn cứ ‘u tối’ đi làm nô lệ cho bọn vô luân. Bắt chước lề lối phong kiến, cha truyền con nối, ngày nay lớp con cháu của đám chóp bu trong đảng vẫn tiếp tục con đường cũ, thừa hưởng di sản cha/ông họ để lại: -di sản về tiền tài, tích luỹ từ nhiều đời hối lộ, mánh mung; - di sản về cách ăn cướp, ăn cắp ‘cướp đêm là giặc cướp ngày là quan’; -di sản về danh lợi đã nhiều năm kinh nghiệm trong nghề cờ gian bạc lận, gian lận trong quan trường, trong chính trường và trong thương trường. Nhưng đảng giặc đỏ biết rất rành tâm lý đám ‘Việt kiều yêu quái’, tâm lý ‘trí thức’ và biết cách ban bố ân huệ cho từng người.




Đã 36 năm ‘Saigon giải phóng’, 36 năm ngục tù. Liệu ‘Ai đứng dậy diệt trừ lũ quỷ?’(câu 23) Xin để câu trả lời cho các bạn trẻ trong và ngoài nước.

Võ Phương

Tháng Tư 2011


Ghi chú:


VÌ ẤU TRĨ

Vì ấu trĩ, thờ ơ, u tối

Vì muốn an thân, vì tiếc máu xương.

Cả nước đã quay về một mối,

-Một mối hận thù một mối đau thương!

Hạnh, phúc, niềm mơ, nhân phẩm, luân thường

Đảng tới là tan nát cả!

Lịch sử sang trang phũ phàng tai họa

Nào đâu chính nghĩa thắng gian tà?

Đau đớn này không chỉ riêng ta

Mà tất cả! Cả những kẻ nằm trong mả

Và những bào thai trong bụng mẹ trót sinh ra

Chúng sẽ có quyền nguyền rủa lũ ông cha

Đã để chúng sa xuống hầm tai vạ.

Lỗi lầm tại ai? Xét ra tất cả

Mấy ai người đem hết tâm can?

Trước quân thù hung hiểm gian ngoan

Biết bao kẻ mơ hồ trong hưởng lạc!

Nghĩ tới ngày mai lòng ta tan tác

Đến bao giờ lấy lại được giang san!

Chế độ này trâu ngựa sống không an

Sài lang đã dựng xong nền thống trị.

Ai đứng dậy diệt trừ lũ quỷ?

Ai trái tim lân mẫn vạn dân tàn

Miền Nam ơi, từ buổi tiêu tan

Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn!


Khuyết Danh 1975

PHẢI THAY ĐỔI CHIẾN THUẬT ĐỂ DỨT ĐIỂM CHẾ ĐỘ VIỆT GIAN CỘNG SẢN

PHẢI THAY ĐỔI CHIẾN THUẬT

ĐỂ DỨT ĐIỂM CHẾ ĐỘ VIỆT GIAN CỘNG SẢN

Luồng gió cách mạng chống độc tài từ Bắc Phi và Trung Đông đã ảnh hưởng rộng lớn đến đồng bào trong nước. Nhưng tiếc thay, sau vụ tự thiêu của một thanh niên trí thức nhằm mở đường cho cuộc tổng nổi dậy, tình hình Việt Nam đến giờ nầy vẫn còn trong tình trạng bất động, không bùng nổ theo dự đoán của nhiều người như trường hợp đã xảy ra tại Tunisie. Lý do nào đã cản trở cho cuộc tổng nổi dậy tại quốc nội không liên hệ đến nội dung bài viết nầy. Chúng tôi xin đóng góp với Quý Vị Độc Giả trong một bài mới dưới tựa đề : Những trở ngại và thuận lợi cho một cuộc cách mạng Hoa Lài tại Việt Nam.

Trước làn sóng cách mạng ‘Hoa Lài’ từ Bắc Phi, người Việt Quốc Gia Hải ngoại đã xuống đường từ Âu Châu, Mỹ Châu qua đến Úc Châu nhằm yểm trợ tinh thần cho các tổ chức tranh đấu cũng như đồng bào trong nước. Nhưng đến ngày hôm nay, sinh hoạt chính trị tại quốc nội vẫn chưa mang lại một kểt quả khả quan nào, mặc dù có vài họ đạo công giáo đã gậy gộc xuống đường chống bọn công an và ngụy quyền địa phương nhưng vẫn không đánh động được lòng yêu nước của những nhà dân chủ, các lãnh tụ tôn giáo cũng như giới trẻ tại quốc nội.

Như thế, có thể xem các hành động xuống đường của người Việt Hải Ngoại không đủ sức mạnh thuyết phục để vực dậy khối người trong nước đang yên ngủ, an phận và sợ sệt ! Vậy chúng ta, người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, cần phải thay đổi chiến thuật mới, đánh thẳng vào tập đoàn cộng sản việt gian mới hy vọng giúp quốc nội dứt điểm chế độ. Vũ khí độc nhất để đánh gục chế độ việt gian cộng sản thì người Việt Quốc Gia đã có sẵn trong tay, bất cứ ai cũng xử dụng một cách dễ dàng, nếu tất cả mọi người đều muốn và đồng lòng bắt tay hành động !!! Đó là ‘NGOẠI TỆ’.

Vũ khí nầy tuy cũ, chúng tôi đã đề nghị nhiều lần qua các bài viết (Ai làm lợi cho cộng sản và bằng cách nào để triệt hạ chế độ Hà Nội trong Một Đời Xót Xa, viết năm 2006, xuất bản 2008 Lời kêu gọi thế gii, các ngân hàng và tổ chức tài chánh tạm thời ngưng ngay các chương trình cho vay, yểm trợ cũng như nhân đạo đối với chế độ việt gian cng sản, 16.3.2011 trên trang web HVHNVTD và các cơ quan truyền thông khác) nhưng người Việt Hải Ngoại, một, đã bỏ ngoài tai, hai là không muốn nói tới hoặc nhắc đến vì những vướng mắc thầm kín nào đó mà họ không muốn tất cả mọi người biết đến (đi du hí, gởi tiền về Việt Nam hoặc làm ăn đầu tư với các tổ chức kinh tài cộng sản trong cũng như ngoài nước).

Hôm nay, một lần nữa chúng tôi xin trở lại vấn đề nầy, vì đây là giải pháp cuối cùng mà người Việt Hải Ngoại có thể làm được một cách dễ dàng để tiếp tay với đồng bào trong nước vùng dậy lật đổ chế độ độc tài đảng trị cộng sản. Hãy xử dụng phương tiện NGOẠI TỆ của người Việt Hải Ngoại để đánh thẳng vào yết hầu tập đoàn cộng sản, hay nói theo kiểu cộng sản, là ‘cắt ngay hộ khẩu’ của chúng dưới ba hình thức :

  1. Ngưng tức khắc việc gởi tiền về VN.

Đây là mối lợi to lớn từ trời rơi xuống, bọn việt gian hưởng trọn vẹn mà không cần đổ một giọt mồ hôi. Thử nghĩ xem, 6 tỷ dollars một năm chuyển chính thức qua các tổ chức ngân hàng nước ngoài, không phải là một con số nhỏ. Đó chưa tính đến các số tiền khổng lồ mà chúng lợi dụng danh nghĩa xây dựng đất nước, giúp đỡ xã hội và chương trình nhân đạo để van xin và vay mượn quốc tế.

  1. Ngưng đi về VN du hí, du dâm, du lịch.

Đây là một nghịch lý trong chiến tranh, đánh địch nhưng mỗi năm người Việt Tỵ Nạn hải ngoại vẫn về Việt Nam ôm vai bá cổ, khúm núm thưa trình, đãi đằng kẻ thù nhằm xin hai chữ bình yên để được du hí ăn nhậu. Không có một cuộc chiến ý thức hệ nào mà giữa hai kẻ thù địch lại ôm nhau ăn nhậu nhảy đầm như trường hợp trớ trêu của người Việt tỵ nạn hải ngoại và bọn cộng sản trong nước ! Nói về ngoại tệ đổ vào Việt Nam theo hình thức nầy, xin hãy thử làm một bài tính : 500.000 lượt về hàng năm (theo thông tin của việt cộng, không tính thành phần nhân sự của chúng về thăm gia đình), mỗi người chi dùng trung bình 3000 $UD (máy bay Air VietNam + chi phí đi đường, quà cáp, ăn chơi, du ngoại, du hí thì cũng tối thiểu 1,5 t ỷ Dollars/năm do người Việt tỵ nạn đem về dâng cho địch).

3. Vận động quốc tế ngưng ngay các chương trình tài trợ - nhân đao, đầu tư, cho vay có lời (hay không) - để bóp yết hầu (bóp cổ) tập đoàn việt gian cộng sản.

Tùy theo khả năng, môi trường, sự hiểu biết và phương tiện của mỗi chính đảng, cộng đồng, hiệp hội, tổ chức cũng như cá nhân… chúng tôi đề nghị tất cả chúng ta hãy trình bày cho thế giới biết tình trạng lợi dụng ngoại tệ của tập đoàn việt gian cộng sản, từ các tổ chức quốc tế, đến việc ăn cắp ngoại tệ vàng bạc của quốc gia và dân chúng đem cất giấu ở nước ngoài. Việc làm nầy nhằm để các Quốc Gia Tự Do, ngân hàng cũng như những tổ chức tài chánh quốc tế khác tạm thời ngưng ngay các chương trình yển trợ, vay mượn đối với tập đoàn việt gian cộng sản…

Bao nhiêu vàng bạc, ngoại tệ tập đoàn cộng sản đã vơ vét đút túi, bây giờ khối ngoại tệ dự trữ của Việt Nam đang trong tình trạng thiếu hụt trầm trọng. Việt Nam không còn ngoại tệ để trả nợ quốc tế và nhập khẩu hàng hóa ….thì việc dùng ngoại tệ để đành thẳng vào yết hầu đảng cộng sản sẽ rất hiệu nghiệm. Chúng đang hấp hối thì phải đá cho chúng bằng vũ khí ngoại tệ để chấm dứt chế độ. Chủ trương của chúng ta không bao giờ thay đổi, phải tranh đấu đến cùng để giải thể hoàn toàn chế độ cộng sản. Nhưng các hình thức xuống đường biểu tình, ký tên ủng hộ… không hiệu nghiệm với hiện tình đất nước thì phải thay đổi kế hoạch : Đánh thẳng vào yết hầu tập đoàn việt gian cộng sản bằng phương tiện ‘Ngoại Tệ’.

Có thể kết luận :

- Một người Việt hải ngoại ngưng về VN du hí, mua dâm một chuyến thì giá trị gấp 10 lần đóng góp công sức vào công cuộc tranh đấu chung của người Việt Quốc Gia Hải Ngoại.

- Một người tỵ nan nếu ngưng về VN một lần hoặc ngưng gởi tiền về Việt Nam một lượt thì xem như bằng 100 lần xuống đường biểu tình chống việt gian cộng sản tại hải ngoại.

- Một đảng chinh đảng, một cộng đồng hay đoàn thể hiệp hội nào đó kêu gọi và kiểm soát đồng chí, đồng bào và hội viên của mình ngưng đi du hí cũng như gởi tiền về VN thì sẽ gây được ảnh huởng và kết quả lớn bằng 1000 lần ra thông báo chống đối hoặc ký tên vào bản lên tiếng chung…

Đinh Lâm Thanh

Paris, 31.3.2011

ACVL

THE FREE VIETNAMESE CULTURAL ASSOCIATION

Authorization N° W941004713

http://www.hvhnvtd.comhoivanhoanguoiviettudo@...

***********

APPEAL

***

To : THE STATES, THE BANKS AND THE INTERNATIONAL INVESTMENT AND HUMANITARIAN ORGANIZATION…

Subject : To please immediately interrupt your financial relations with the Communist regime in Vietnam.

*****

Honorable Chiefs of State.

Honorable Presidents of the Parliaments of the Western Nations in North America and Europe.

Honorable Director General of the International Monetary Fund.

Honorable Chairmen of the Banks throughout the world.

Honorable Chairmen of the Investment and Loan Banks.

Honorable Presidents of the International Humanitarian Organizations.

…..

Confronted with the powerful and united uprising of the Vietnamese people, the Hanoi communist dictatorship will collapse in the near future. The ruling Vietnam Communist Party (VCP) clique is trying to amass money and assets for transfer abroad before escaping from Vietnam. Therefore, we would respectfully propose that you reconsider any financial transactions with the Hanoi communist regime, under whatsoever form, so as to avoid regrettable problems in the future.

At first, we wish to thank you most sincerely for having aided Vietnam to develop the country and to improve the living conditions of the population. You should however reconsider that over the last 25 years your aid has enriched the corrupt officials of the ruling VCP clique and left the population in poverty. May we inform you that every member of the 3 million strong VCP has turned USD millionaire, some indeed billionaires by comparison with the limited family circles of the corrupt dictators in Tunisia, Egypt and Libya. As you probably know, the total of money and assets hidden and invested by the Hanoi clique amounts to USD trillions and not merely dozens of millions.

For this reason, we would humbly request :

1. That those countries already engaged in aiding Vietnam in the past STOP temporarily their humanitarian and construction projects as long as the VCP stays in power.

2.That the Banks throughout the world close definitively the accounts of the VCP members and officials of the Hanoi government so as to deprive them of the shelters where to hide money and assets they have stolen from the population and your establishments. Please do prepare simultaneously appropriate recovering schemes with a view to returning these illicit and stolen fortunes to the people of Vietnam.

3. That the Investment and Loan Banks -with or without interest- reconsider their investment and loan programs so as to avoid problems upon the collapse and escape of the VCP regime.

4. That the International Humanitarian Organizations immediately STOP temporarily their aid programs, under whatsoever form, because the Communist regime is amassing money and assets in the last minute.

Honorable Ladies and Gentlemen.

The VCP ruling clique doesn’t come from the people of Vietnam, is not elected by the population and represents on the contrary a composite group who had previously stolen the country from the free Vietnamese. Today it is selling our country to the communist Chinese. Tomorrow, it will escape from Vietnam. We believe that the people of Vietnam and the young leaders of the country in the future will not accept to be held responsible for whatever engagements signed between you and the VCP ruling band.

Dinh Lam Thanh

The Chairman

Paris,16th March 2011

*****

HỘI VĂN HÓA NGƯỜI VIỆT TỰ DO KÊU GỌI CÁC QUỐC GIA, CÁC NGÂN HÀNG VÀ NHỮNG TỔ CHỨC QUỐC TẾ ĐẦU TƯ CŨNG NHƯ YỂM TRỢ NHÂN ĐẠO…HÃY NGƯNG NGAY CÁC CHƯƠNG TRÌNH TÀI CHÁNH LIÊN QUAN VỚI TẬP ĐOÀN CỘNG SẢN VIỆT NAM

Kính thưa Quý Vị Nguyên Thủ Quốc Gia.
Kính thưa Quý Vị Chủ Tịch Quốc Hội các Quốc Gia Tây Phương Âu-Mỹ.
Kính thưa Quý Vị Lãnh Đạo Chính Phủ các Quốc Gia Tây Phương.
Kính thưa Ông Chủ Tịch Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế.
Kính thưa Quý Vị Chủ Tịch các Ngân Hàng trên thế giới.
Kính thưa Quý Vị Chủ Tịch các Ngân Hàng Đầu Tư và Cho Vay

Kính thưa Quý Vị Chủ Tịch các Tổ Chức Nhân Đạo Quốc Tế.

Trước sự vùng dậy đồng loạt và mãnh liệt của người dân Việt Nam, chế độ cộng sản sẽ sụp đồ trong nay mai. Tập đoàn cầm quyền đang tìm cách thu gom tiền của để chuyển ra nước ngoài trước khi tháo chạy. Vậy chúng tôi kính cẩn đề nghị Quý Vị hãy xét lại vấn đề tài chánh có liên quan đến tập đoàn cộng sản Việt Nam dưới bất cứ dưới hình thức nào để tránh những việc đáng tiếc trong tương lai.

Kính thưa Quý Vị, trước tiên chúng tôi xin chân thành cám ơn Quý Vị đã đóng góp giúp Việt Nam nhằm phát triển đất nước cũng như cải thiện đời sống người dân. Nhưng xin Qúy Vị hãy xét lại, tấm lòng và tiền bạc của Quý Vị đã đổ vào Việt Nam hàng chục năm qua không đến tay người dân mà hoàn toàn rơi vào túi của tập đoàn tham nhũng. Xin thưa cùng Quý Vị rằng, tập đoàn cộng sản Việt Nam gồm trên 3 triệu đảng viên, người nào cũng trở thành triệu phú, tỷ phú ($US) chứ không thu hẹp trong phạm vi gia đình như các nhà độc tài tại Tunisie, Ai Cập và Lybie. Tổng số tiền của tập đoàn cộng sản cất giấu và đầu tư ở nước ngoài, như Quý Vị đã biết, lên đến hàng ngàn tỷ dollars chứ không phải chỉ đơn giản vài chục triệu mà thôi.

Vậy, chúng tôi khẩn cầu :

1. Các Quốc Gia đã giúp đở Việt Nam trong thời gian qua hãy tạm ngưng các chương trình nhân đạo cũng như kiến thiết xây dựng cho Việt Nam trong khi đảng cộng sản vẫn còn.

2. Các Ngân Hàng trên thế giới hãy đóng hẳn các trương mục của các đảng viên, cán bộ nhà nước cộng sản Việt Nam để chúng không còn chỗ cất giấu tiền bạc tài sản mà chúng đã lấy của người dân cũng như của Quý Vị. Đồng thời xin chuẩn bị chương trình đề hoàn trả lại những khối tài sản bất chính cho Dân Tộc Việt Nam.

3. Các Ngân Hàng Đầu Tư và Cho Vay (có lời hay không) hãy xét lại chương trình đầu tư và cho vay để khỏi phải phiền phức sau khi tập đoàn cộng sản bỏ chạy.

4. Các tổ chức Nhân Đạo Quốc Tế hãy tạm ngưng ngay tức thì các chương trình trợ giúp Việt Nam bất cứ dưới hình thức nào vì tập đoàn cộng sản đang gom góp tiền của vào phút chót.

Kính thưa Quý Vị, những người cộng sản không xuất thân từ trong lòng dân tộc Việt Nam, không do người dân bầu lên, mà chính làm một nhóm ô hợp, trước đây chúng đã cướp nước trong tay người Việt Quốc Gia Tự Do, ngày nay, chúng lại bán nước cho Tàu cộng. Mai đây chúng tháo chạy, chúng tôi nghĩ rằng, người dân Việt Nam cũng chư các thế hệ trẻ lãnh đạo Đất Nước sau nầy, sẽ không chịu trách nhiệm những gì mà tập đoàn cộng sản cướp nước đã ký kết với Quý Vị.

Paris ngày 01.3.20011

TM. Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do

Đinh Lâm Thanh

Chủ tịch

KIẾP CHÓ

KIẾP CHÓ


Truyện giả tưởng
TẠ QUANG KHÔI

Lời nói đầu : Truyện KIẾP CHÓ đã đăng báo Văn Nghệ Tiền Phong năm 1985 với bút hiệu Bí số F. 108 để giữ an ninh cho các thân nhân của tác giả còn kẹt lại Việt Nam.

1. MỘT VỤ XỬ ÁN


Tòa áo đỏ của bang Âm Phủ, nước Vô Minh họp phiên khẩn cấp và đặc biệt để xử một tội phạm chuyên môn xách động làm cách mạng lật đổ chính quyền hiện hữu hợp pháp. Từ nhiều ngày trước hãng thông tấn chính thức APP (Âm Phủ Press) đã loan tin về vụ xử này, nên đại diện báo chí khắp nơi đổ xô về thủ phủ của bang Âm Phủ để theo dõi vụ án hí hữu. Phòng xử đông nghẹt người, đa số là ký giả. Ai cũng tò mò muốn coi xem tên xách động quốc tế mặt chồn đuôi cáo ra sao mà đi đâu cũng giở trò xách động, ti toe làm cách mạng. Hồi còn giang hồ nơi dương trần, y can đã làm cho bao nhiêu triệu sinh linh của cái nước Việt Nam nhỏ chút xíu ngã xuống vì một lý tưởng mơ hồ, không tưởng, ngoại lai. Y can lúc nào cũng hô hoán :"Phải làm cách mạng vô sản !" Dân trí đã thấp, lại chịu cảnh áp bức của thực dân mũi lõ đã lâu, chẳng biết suy hơn tính thiệt gì, một số không ít những thằng ngu, những thằng dại lao đầu đi theo nó, nay tỉnh ngộ thì đã quá muộn.
Đúng 9 giờ, Ngài chánh án tới, Chẳng phải ai khác, chính là Diêm Vương. Cả tòa đều đồng loạt đứng lên, cúi chào. Im lặng đến phát rợn người. Có kẻ mới thấy mặt Diêm Vương lần đầu, sợ quá, "tè" ra cả quần, khai nồng nặc. Ngài chánh án đưa mắt nhìn cử tọa một lượt. (Ôi, đôi mắt của thần chết ! Sao mà đáng yêu thế ! Cứ như "les yeux noirs" của Alphonse Daudet trong "Le Petit Chose" !), rồi nhẹ vẫy tay - như thầy cô giáo vẫy học trò - cất tiếng oang oang như ếch ộp lúc trời mưa :
"Ngồi xuống ! Xít đeo !"
Bọn ký giả khẽ bấm nhau cười. Ý hẳn biết hôm nay có nhiều nhà báo quốc tế, Ngài Chánh án xổ tiếng Anh. Không biết vốn Anh ngữ của Ngài có che kín một lá đa không ? Bọn ký giả chỉ dám thầm tự hỏi, bố bảo cũng không anh nào dám lên tiếng chất vấn công khai. Nguyên chỉ nhìn cái mặt sắt đen sì đằng đằng sát khí của Ngài, anh nào cũng muốn chạy vô rest room để tránh cho phòng xử khỏi bị khai thúi nồng nặc thêm, nói chi tới chuyện hỏi móc họng Ngài.
Diêm chánh án truyền cho giải tội nhân ra. Đó là một lão già nhỏ thó, râu tóc bạc phơ, thân hình gầy ốm hom hem. Cái đặc biệt của tòa Âm Phủ là tội nhân không được mặc quần áo. Trần như nhộng. Tuy gầy ốm, hai má hóp sâu, nhưng đôi mắt y can vẫn sáng quắc, láo liên, tỏ ra không một chút sợ hãi. Thấy thiên hạ nhìn mình chằm chặp, y can còn cố vênh mặt lên, ra cái điều ta đây nổi tiếng khắp thế giới. Phòng xử lúc đó hơi lộn xộn, nhốn nháo, vì ai cũng muốn coi cho rõ cái mặt sát nhân của y. Kẻ nghển cổ, người kiễng chân khiến một vài nơi có phát ra tiếng động. Ngài Chánh án bèn gõ búa xuống bàn cồm cộp, la lớn :
"Im lặng ! Bi quai ét !"
Nhưng dù Ngài có la lối, có gõ búa ầm ầm, người ta vẫn cố coi mặt tên đồ tể quốc tế, chuyên xúi trẻ ăn cứt gà. Đặc biệt hơn nữa là hắn mới mọc thêm một cái đuôi, trông giống nhu đuôi cáo, dài lòng thòng. Và, cũng không kém đặc biệt, cái đuôi cáo đó được một thằng già khác kính cẩn nâng lên cao cho khỏi lết đất. Toàn những đặc biệt và đặc biệt hỏi sao phòng sử không ồn ào cho được ! Phải mất đúng ba phút mười lăm giây một phần mười phòng xử mới lấy lại được trật tự ban đầu.
Diêm Chánh án ngó chằm chặp lão già nâng đuôi đi sau y can ngạc nhiên hỏi :
"Thằng nào kia ? Nó có tội gì ? Có bị sử hôm nay không ?"
Một quỷ sứ phán quan đầu trâu mặt heo kính cẩn quỳ trước Ngài Chánh Án thưa "
"Muôn tâu đại vương, thằng cha đi sau là đàn em của y can nơi dương trần. Nó mới xuống đây được ít lâu, gặp lại đàn anh cũ, quen thói nâng bi - ý, nâng đuôi - nên lại tình nguyện làm nghề cũ."
Diêm Chánh án hỏi :
"Gốc gác nó ra sao ?"
"Muôn tâu, nó nguyên trước kia là một tên lính cũ của bang Hoa Quả Sơn."
Ngài Chánh án giật mình :
"Lính cũ của Hoa Quả Sơn ? Sao các ngươi không giao hoàn nó ngay cho Tôn Ngộ Không ? Thằng mặt khỉ ấy mà biết mình giam giữ lính cũ của nó thì nó lại vác đả cẩu bổng đến đây phá phách thì ai mà trị nổi. Nó cũng là một tên phản loạn mới hồi chánh đó."
"Muôn tâu, bọn hạ thần đã làm công văn sang bang Hoa Quả Sơn, nhưng chưa thấy trả lời."
"Vậy hả ? Bao lâu rồi ?"
"Muôn tâu, mấy năm lận. Hồi này, hệ thống công văn hành chánh bê bối quá, thường có sự chậm trễ như vậy."
Ngài Chánh án tỏ vẻ trầm ngâm một lát, rồi quay lại bảo tên quỷ sứ cận vệ :
"Mày đưa cái phôn cho tao. Tao phải gọi "loong đít ten" sang thẳng Hoa Quả Sơn mới được.. Để lâu e có sự rắc rối, phiền lắm."
Tên cận vệ mặt bò đầu ngựa vội vàng lấy máy điện thoại màu đỏ (tòa áo đỏ nên cái gì cũng đỏ) quì xuống, dâng lên cho Diêm Chánh án. Ngài quay số, rồi nói oang oang :
"Hé lô, Ngộ Không tiên sinh ?…Dạ dạ, đệ là chánh án họ Diêm đây."
(Đến đây, người kể chuyện không cần giữ bí mật cuộc điện đàm, viết huỵch tọet ra như sau :)
" Ủa, Diêm huynh đó hả ? Lâu quá rồi không gặp Diêm huynh. Có chuyện chi không ?"
"Số là tệ phủ có giữ một tên lính cũ của tiên sinh…"
"À, đệ biết rồi. Đệ đã nhận được công văn của quý phủ, nhưng chưa kịp trả lời. Bây giờ huynh tính sao ?"
"Đệ định giao hoàn cho tiên sinh."
"Đó cũng là ý muốn của đệ."
"Mà làm sao tiên sinh để xổng nó ra vậy ?"
"Nó vốn là một tên lính cọ cầu tiêu công cộng tại Hoa Quả Sơn. Một hôm nó phạm một lỗi rất nặng. Đệ giận quá, bắt nó ăn mấy cục phân. Nó vừa ức lòng vừa mắc cỡ, bèn trốn xuống dương trần. Ở dưới đó, thoạt đầu nó làm cu ly cho hãng Ba xon, nhưng vẫn quen thói ăn cắp vặt, bị lính Tây bắt được, đánh cho một trận nên thân. Nó bất mãn, bèn đi theo tên râu cáo làm loạn."
"À ra vậy. Bây giờ, đệ cho lính giải về Hoa Quả Sơn ngay để giao hoàn tiên sinh nhe. Ô kê ?"
"Ô kê, cảm ơn tiên sinh vô cùng. Bái bai !"
Vua khỉ chưa kịp đặt máy, Diêm Chánh án hỏi tiếp :
"Đường sư phụ của tiên sinh hồi này ra sao ?"
"Ai ? À, Đường Tam Tạng hả ? Diêm huynh không biết gì sao ?"
"Không. Biết cái gì ?"
"Đường sư phụ của đệ lấy vợ rồi."
Diêm Chánh án giật nẩy mình, suýt tuột tay đánh rơi máy điện thoại, hỏi dồn :
" Cái gì ? Ai lấy vợ ? Đường Tam Tạng tiên sinh lấy vợ ? Mà lấy ai vậy ?"
Tôn Ngộ Không cười ha hả :
"Diêm huynh lạc hậu quá. Suốt ngày chỉ bù đầu xử án thôi, có biết gì đâu. Đường sư phụ của đệ đã làm đám cưới với Hà tiên cô.,.đang hưởng tuần trăng mật bên Tây Trúc đó."
"Thiệt hôn ?"
"Đệ không nói giỡn đâu, nhưng chuyện dài lắm, mà bây giờ đệ đang bận. Diêm huynh cũng đang sử án. Để bữa nào rỗi rảnh, đệ kể đầu đuôi câu chuyện cho huynh nghe. Vui đáo để…Thôi, "bai" nghe huynh."
Đã đặt máy điện thoại xuống, Diêm Chánh án còn ngẩn ngơ mãi. Ý chừng Ngài cũng thèm muốn có vợ như Đường Tam Tạng. Cuối cùng thấy phòng xử hơi ồn ào, Ngài mới quay về với thực tại. Mặt sắt đen sì của Ngài trở nên nghiêm khắc. Ngài ra lệnh cho quỷ sứ giải trả tên chuyên viên nâng đuôi về xứ khỉ của vua khỉ Tôn Ngộ Không. Tên này khóc rống lên, nhất định không chịu buông cái đuôi cáo . Tên tội phạm, đồ tể quốc tế, quay lại, ôn tồn bảo đàn em :
"Thôi, chú cứ tạm về với thằng vua khỉ đó đi, rồi tôi sẽ có cách cứu chú ra, đừng ngại ! Ở đời này mình phải biết tùy thời mà hành động thì mới mong thành công được."
Chuyên viên nâng đuôi mếu máo :
"Nhưng, nhưng…đại ca ơi, về đó em lại bị bắt ăn phân nữa thì sao ?"
"Thì chú cứ ăn. Mình làm cách mạng vô sản thì có gì đáng ngại đâu. Nếu cần, chú cứ để dành đấy, tôi sẽ đến chia bùi xẻ ngọt với chú."
"Nghĩa…nghĩa là…nhưng nó không bùi, không ngọt đâu, đàn anh muôn vàn kính yêu ơi."
"Không bùi không ngọt thì chia đắng xẻ thúi ! Tôi sẽ cùng chú ăn phân, đừng có lo !"
Chuyên viên nâng đuôi bỗng quỳ thụp xuống, lạy đàn anh ba lạy, rồi nói :
"Sinh ra em là bố mẹ em, nhưng hiểu em và thương em thì chỉ có mình đại ca thôi."
"Ô kê ! Thôi, chú đi cho lẹ đi. Hẹn gặp chú một ngày gần đây."
Ôi, cảnh biệt ly sao mà buồn vậy ! Không biết chuyên viên nâng đuôi hồi ở dương trần có làm kép hát không mà trước khi trở gót theo bọn quỷ sứ ra khỏi phòng sử đã vừa sụt sùi vừa ca :"Biệt ly, nhớ nhung từ đây !" Hắn xuống "xề" cũng mùi rệu, không thua gì đào Thanh Nga trong vở "Con gái Chị Hằng". Trong đám cử tọa có anh suýt nữa vỗ tay tán thưởng, may chợt nhớ ra rằng đây không phải là rạp hát mà là tòa án của bang Âm Phủ.
Sau khi tên chuyên viên nâng đuôi bị giải đi, vụ xử bắt đầu. Một tên quỷ sứ phán quan đầu trâu mặt heo (trông nhang nhác giống tên đàn em họ Lê hiện còn ở dương trần) quỳ trước ngài chánh án tuyên đọc bản cáo trạng dài lê thê, tóm tắt đại ý như sau :
"Tội nhân, họ Nguyễn. Hồi nhỏ đi học, vì biếng nhác lại hay ăn cắp vặt, bị thầy đồ đuổi nhiều lần, phải đổi tên họ, rồi bỏ làng bỏ xứ trốn vào nước Sè Goòng làm cu li bến tầu Nhà Rồng. Nhưng làm cu li cũng không xong, vì vẫn trổ mòi ăn cắp ăn trộm, bị bọn "cọp rằng" đánh lên đánh xuống nhiều lần. Hắn lại đổi tên họ lần nữa, trốn xuống một tầu buôn của Tây xin làm cu li cho nhà bếp. Sang đến nước Tây, hắn được lên bờ chơi để chờ tầu bốc hàng và lấy khách. Trong thời gian ở trên bờ, hắn bị bắt quả tang móc túi người đi đường nên bị giam vào bót phú-lít. Trong khi đó, tầu rời bến Mạc Xây, hắn bị bỏ rơi lại. Nhưng hắn đâu có cần, vì trong tù hắn làm quen được với một tên cộng sản Tây. Tên này bị bắt vì tội hiếp dâm gái vị thành niên. Con đường làm cách mạng vô sản bắt đầu từ đó. Trong một cuốn hồi ký mà hắn sai bọn bồi bút, văn nô viết (tất nhiên là ký tên hắn) hắn có nêu một triết lý sống của riêng hắn như sau :'Khi mình không đủ khả năng lập công danh theo đường ngay lẽ phải, mình nên đi đường tắt làm cách mạng vô sản. Dù sông có cạn, núi có mòn, chân lý ấy không bao giờ thay đổi.' Cũng trong cuốn hồi ký đó, hắn còn nêu một phương châm hoạt động :'Làm cách mạng vô sản là làm bất cứ cái gì để tới đích đều là tốt. Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Do đó, hỡi các đàn em ngu dốt của ta ! dù có phải ăn cắp, ăn trộm, cướp của, giết người, hiếp dâm con nít vài ba tuổi, cưỡng dâm bà già tám, chín mươi mà có lợi cho cách mạng vô sản, vẫn được coi là tốt.' Sau này, khi nước Nga biến thành cộng sản, hắn bèn sang Nga tu nghiệp nghề cướp của giết người, rồi sang Tàu ứng dụng những điều đã học đưọc. Ở Nga, hắn mang quốc tịch Nga, tất nhiên phải lấy tên Nga. Sang Tàu, hắn lại lấy tên Tàu. Trong thời gian ở Tàu, hắn làm nhiều điều dơ bẩn, mất dạy, khiến chính bọn cán bộ Nga cộng sản cũng phải ghê tởm hắn, đuổi hắn 'đi chơi chỗ khác.' Vì biết không sống nổi ở đất Tàu được nữa, hắn lén về Việt Nam để thành lập một đảng cướp riêng của hắn. Do đó, ngày 3 tháng 2 năm 1930, đảng cướp của, giết người Đông Dương ra đời. Tất nhiên hắn làm đảng trưởng. Một lần nữa hắn lại đổi tên, ra cái điều ta đây rất yêu nước thương nòi. Mục đích cùng tôn chỉ của đảng đã rõ như ban ngày là :'cướp của, giết người' Đường lối đấu tranh của đảng thì sao ? Hắn cho các tên cướp đàn em trà trộn vào các đảng phái quốc gia chân chính đấu tranh chống thực dân Tây, rồi ngầm báo cho lính kín của sở mật thám Tây biết những hoạt động của các đảng phái này. Nghĩa là hắn và bọn đàn em của hắn làm chó săn cho Tây. Lối đấu tranh này rất hữu hiệu, vì một mặt hắn diệt dần các đảng phái chống Tây mà không chịu thỏa hiệp với chúng (những người chân chính ai mà thèm liên hiệp với bọn cướp của, giết người), một mặt hắn lấy được lòng tin của Tây. Kể từ năm 1930, nghĩa là sau ngày hắn lập đảng cướp của giết người, nhân dân ba nước Đông Dương hết sức khốn khổ, không sao tả xiết. Giặc cướp - chính là đàn em của hắn - nổi lên khắp nơi. Đến năm 1941 nghe ngóng tình hình, biết Tây đã yếu thế, hắn ra lệnh cho đàn em trở mặt theo Nhật. Nhờ vậy, hắn xin được vài khẩu súng rỉ sét do Nhật thải ra, lập sào huyệt ở vùng rừng núi phía Bắc nước Việt Nam. Rồi đến năm 1945, lại nghe ngóng tình hình, hắn biết Nhật sắp thua trận, bèn trở mặt, tuyên bố chống Nhật, theo đồng minh. Sau đó, khi Nhật đầu hàng đồng minh, hắn thừa cơ hội đem đàn em lẻn về Hà Nội cướp chính quyền (cướp là nghề của hắn mà !) Từ đó, loạn lạc ròng rã suốt mấy chục năm trời, không lúc nào yên. Nhân dân Việt Nam vô cùng khốn khổ dưới bàn tay đẫm máu của hắn và bọn đàn em hắn. Năm 1969, hắn ngỏm củ tỉ vì bị một tên đàn em thân tín nhất hãm hại để tranh giành địa vị của hắn. Vụ này cũng thật ly kỳ ! Tên đàn em thân tín đó biết hắn rất "hảo ngọt", dù đã già khú đế mà vẫn "thèm của chua" nên cứ hàng đêm cung cấp gái tơ cho hắn. Tất nhiên hắn đâu có chê. Mỡ đến miệng mèo mà ! Thế rồi một đêm hắn bị "thượng mã phong" mà đi tầu suốt. Xuống âm phủ, hắn bị giam trong ngục A Tỳ và bị kết án đời đời không được đầu thai kiếp khác. Thế nhưng hắn vẫn không biết thân biết phận, cứ trổ mòi ăn cắp, ăn cướp cả với các bạn đồng tù. Không những thế, hắn còn quy tụ được một bọn du thủ du thực cũng bị kết tội không được đầu thai kiếp khác như hắn, lập một đảng, gọi là đảng "Cướp Giật Toàn Cõi Âm Ty" mưu đồ cướp chính quyền nơi cõi âm này."
Bản cáo trạng dài lê thê mấy chục trang đánh máy, chỉ xin tóm tắt như trên, vì chính hãng thông tấn APP cũng loan đi chỉ có vậy. Thật ra, bản cáo trạng được đọc đúng 5 tiếng, hai mươi bảy phút, mười tám giây. Nghe phát mệt.Chính vì vậy mà nhiều lần ngài Chánh án cũng lơ mơ đi lạc vào cõi mộng. Thỉnh thoảng tên quỷ sứ cận vệ lại phải khều khều vào lưng Ngài để đánh thức. Có lần chính tên quỷ sứ cũng gà gà ngủ, quên đánh thức nên Ngài bắt đầu ngáy. Tiếng ngáy của Ngài đánh thức tên quỷ sứ. Nó vội khều Ngài, nhưng vì vội nên hơi mạnh làm Ngài giật mình choàng tỉnh. Thế là Ngài nổi giận, bèn văng tục bừa bãi.
Diêm chánh án là người thông minh, biện bác nên khi biết mình đã lỡ miệng văng tục trước công chúng, bèn đập bàn chỉ mặt tội nhân quát :
"Cha chả ! Thằng này lớn mật quá hé ! Mày định lật đổ cả tao để lập chính quyền vô sản ở đây hả ? Mày có phải là học trò của mấy thằng Lê Nin, Xít ta Lin không ?"
Tội nhân vênh mặt đáp :
"Học trò thì đã sao ?"
"À thằng này láo ! Mày dám nói với tao bằng cái giọng đó hả ? "
"Ông là cái thá gì mà tôi phải nể sợ ? Thằng này bình sinh chỉ phục có cụ tổ Kác Mác, nể hai đàn anh Lê, Xít mà thôi."
Một tên quỷ sứ ghé tai nói nhỏ với Diêm Chánh án. Ngài gật gù tán thành, truyền lệnh :
"Giải ba tên tù chung thân cấm cố là Kác Mác, Lê Nin và Xít Ta Lin ra đây, để tội nhân thấy rằng đến mấy thằng thấy của nó còn chẳng ra cái thống chế gì, huống chi nó."
Chỉ không đầy nửa phút, sáu tên quỷ sứ đã lôi xềnh xệch ba tên tù khác ra. Tên nào cũng trần như nhộng. Vừa trông thấy Diêm Chánh án, chúng đã vội quỳ mọp xuống, vái lấy vái để. Diêm Chánh án đắc ý, cười hô hố, bảo tội nhân :
"Mày thấy chưa ? Mấy cái thằng thầy của mày còn sợ tao như vậy mà mày dám lờn mặt với tao hả ?"
Rồi Ngài nói với ba tên tù vừa được giải ra :
"Chúng mày hãy giải thích cho thằng học trò ngu muội của chúng mày về những chỗ sai lầm và lỗi thời của chủ nghĩa cộng sản, kẻo nó cứ ngoan cố mãi."
Tên tù Kác Mác bèn kính cẩn lạy Diêm vương ba vái rồi nghiêm chỉnh quay về phía tên tội nhân đuôi cáo. Hắn định nói một câu gì với tên tội nhân, nhưng không hiểu sao lại thôi. Hắn lắc đầu nói với Ngài Chánh án :
"Muôn tâu đại vương, thằng này chưa xứng đáng là học trò của con."
Diêm Chánh án ngạc nhiên :
"Ủa ! Thế không phải nó lập đảng cướp của giết người theo chủ nghĩa của ngươi ?"
"Dạ, muôn tâu đại vương, nó bản chất ngu si, đần độn, đâu có hiểu nổi chủ thuyết của con mà theo với đòi. Vả lại, cái chủ thuyết của con có quá nhiều sai lầm tai hại ngay lúc con vừa viết xong. Con chưa kịp sửa chữa lại thì đã bị đại vương cho gọi về gấp, nên những sai lầm vẫn còn đó..Không những thế, sau này nó còn bị lỗi thời nữa. Xã hội loài người mỗi ngày một tiến bộ, mà cái chủ thuyết ôn vật của con vẫn đứng ì một chỗ. Hỏi sao không lỗi thời cho được ! Cho đến nay thì hoàn toàn bỏ đi, chỉ đáng ném vào thùng rác mà thôi. Suốt từ ngày xuống dưới này, con vô cùng ăn năn, hối lỗi vì đã lỡ dại viết ra những điều bậy bạ."
Diêm Chánh án gật gù mỉm cười, hỏi tội nhân đuôi cáo :
"Mày đã nghe rõ chưa, tên đầu trộm đuôi cướp kia ?"

Tội nhân vênh váo đáp :

"Đành rằng cái chủ thuyết của anh râu xồm kia nhiều sai lầm và lỗi thời, ai mà chả biết. Nhưng bọn tôi có óc thông minh sáng tạo nên áp dụng vào nước Việt Nam vẫn cứ được đi. Với lại, chủ trương, đường lối của bọn tôi là cướp của giết người, cần gì phải tìm tòi những chủ thuyết đúng và hay. Càng sai lầm càng dễ cướp, giết cho thỏa thích."

Diêm Chánh án tức quá, đập bàn quát :

"Cha chả ! Cái thằng này bướng bỉnh, hỗn xược quá đi ! Ra đến trước cửa công mà vẫn lẻo mép ngụy biện.! Mày thử nhìn kỹ lại mà coi trên cõi dương có bao nhiêu nước theo đảng cướp của giết người mà được độc lập thật sự ? Còn bao nhiêu nước nhỏ khác không theo cái chủ nghĩa ôn vật của tên Kác Mác mà được hoàn toàn độc lập ? Rõ ràng những nước trót dại theo chúng mày mỗi ngày một lụn bại đi."

Tội nhân đuôi cáo vẫn khăng khăng lớn tiếng cãi :

"Ba dòng thác cách mạng ào ào đổ tới…"

Bỗng hắn bị một tên đầu hói mũi lõ, râu xồm chặn ngang :

"Hỡi tên đệ tử ngu si dốt nát của ta ! Ngưới hãy coi gương ta và chú Xít đây thì rõ. Lúc còn ở trên cõi dương bọn ta còn khát máu hơn ngươi nhiều. Cả chục triệu dân Nga bị bọn tao nhân danh cách mạng vô sản cho về với tổ tiên.. Lúc sống, bọn tao hung hăng là vậy, nay xuống đây đều ăn năn hối cải. À, còn cái thằng làm đầy tớ ba họ là thằng Mao nữa. Thằng đó mới khiếp đảm, khát máu hơn bọn tao nhiều, sơ sơ cái gọi là "cách mạng văn hóa' chũng "xơi tái" ngót bốn chục triệu nhân mạng. Thế mà bây giờ thằng ba đời đi ở đợ họ Mao đó cũng vô cùng hối hận. Nhà ngươi hãy theo gương bọn tao mà liệu hối cải đi thì vừa."

Tội nhân đuôi cáo vòng tay kính cẩn thưa :

"Sư phụ muôn vàn kính yêu, con lúc nào cũng tôn thờ sư phụ và coi sư phụ là bậc thầy đáng kính nhất trong giới cướp của giết người. Nhưng (hắn dằn mạnh tiếng "nhưng") thưa sư phụ, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi xã hội một khác và mỗi thời một biến đổi. Nước Việt Nam chúng con, dân còn quá ngu, tinh thần lại bạc nhược, không đâu tốt bằng nơi đó để mình trổ tài lừa bịp, cướp, hiếp cho đã đời. Đến ngay như bọn hèn nhát trốn chạy ra nước ngoài mà còn lục đục, chửi rủa lẫn nhau, lừa gạt nhau thì mình tội gì không thừa gió bẻ măng. Xem cái cơ ngơi này, bọn chúng con còn có thể giết, cướp thỏa thích cả vài chục năm nữa lận."

Chợt tù nhân Kác Mác chợt thở dài, lên tiếng :

"Muôn tâu đại vương, đại vương đã nghe tên giặc đuôi cáo khua môi múa mỏ, đặc giọng láo lếu. Mục đích của chúng nó là cướp của giết người, chớ có phải vì cách mạng hay chính trị gì đâu. Vậy con xin đại vương cho con một đặc ân là được quay trở về ngay cải hối thất, mong đền tội cho chóng xong để còn được đầu thai kiếp khác."

Tội nhân Lê nin cũng thưa :

"Muôn tâu đại vương, con cũng xin hết ý ở đây và trở về cải hối thất, kẻo ở đây lâu e lây bịnh thúi mồm của tên đệ tử ngu dốt này."

Ngài chánh án hỏi tội phạm Xít Ta Lin :

"Còn ngươi thì sao ?"

Từ lúc xuất hiện trước tòa, Xít chỉ quỳ mọp, không nói năng gì. Bây giờ, được hỏi, hắn mới ngửng lên đáp :

"Muôn tâu đại vương, con cũng xin trở lại hối cải thất, nhưng trước đó, xin đại vương cho ban con một đặc ân."

"Đặc ân gì ?" Diêm chánh án hỏi.

"Muôn tâu, cho con bóp cổ chết tên đàn em ngu si, ngoan cố kia, một là để trừ hậu họa, hai là để chuộc cái tội đã giúp đỡ hắn khi còn ở trên dương trần."

Diêm Chánh án phì cười. Gương mặt đằng đằng sát khí của Ngài dịu đi phần nào. Cả tòa đang im phăng phắc trong cái không khí ngột ngạt, căng thẳng, được dịp vui vẻ cười ồ lên. Ngài chánh án nhìn đồng hồ điện tử đeo ở tay, để cử tọa cười đúng một phút 27 giây, rồi bỗng đập tay xuống bàn để lấy lại trật tự, phán :

"Tòa ghi nhận thiện chí "diệt gian trừ bạo" của tội nhân Xít Ta Lin, vì đó cũng là một cách đái công chuộc tội, nhưng đó cũng thể hiện bản chất khát máu của một tên đồ tể. Nhà ngươi cần ăn năn, hối cải thêm nữa. Vả lại tòa còn đang xử, chưa có một phán quyết nào. Tội nhân đuôi cáo xem chừng không sợ chết, nên không thể lấy hình phạt xử tử mà dọa y can…Bay đâu ! Đưa ba tên tội nhân trở lại hối cải thất."

Ba tên tội phạm râu xồm làm lễ bái biệt Diêm chánh án thật long trọng. Bề ngoài, xem như vậy, chúng đã tỏ ra hối cải rất nhiều.

Ngài Chánh án lại ra lệnh :

"Giải tên tội phạm ba đời ở đợ họ Mao ra đây !"

Một tên quỷ sứ vâng lệnh đi ngay. Nhưng chỉ mấy phút sau hắn quay trở lại một mình. Diêm chánh án ngạc nhiên hỏi :

"Tội nhân đâu ?"

"Muôn tâu đại vương, tên họ Mao nhất định không chịu ra…Nó hỏi rằng nếu nó ra, đại vương có cho phép nó chụp cái ống nhổ đầy đờm rãi lên đầu tội nhân đuôi cáo không ? Nếu đại vương không cho phép mà nó cứ làm là bất tuân thượng lệnh, tội này nặng lắm. Mà nếu đại vương cho phép thì…thì…"

Diêm chánh án sốt ruột hỏi :

"Thì làm sao ?"

"Bẩm đại vương thì…e không đủ mặt nạ phòng hơi ngạt để cho tất cả mọi người trong phòng xử này đeo."

Diêm chánh án ngạc nhiên trợn mắt hỏi :

"Cái gì mà phải đeo mặt nạ hơi ngạt ?"

"Muôn tâu đại vương, đờm rãi tên họ Mao thối khắm kinh khủng vì hồi còn ở dương thế, hắn đã ăn tươi nuốt sống ngót trăm triệu sinh mạng, ăn cả phân, uống cả nước tiểu của người ta nên bây giờ mắc bệnh thối mồm. Người nào vô ý ngửi phải đờm rãi của hắn có thể bị xỉu ngay,có khi đi đứt luôn không chừng. Do đó, mọi người phải đeo mặt nạ phòng hơi ngạt."

Diêm chánh án vội xua tay :

"Thôi thôi, tao tưởng mồm nó bớt thối sau mấy năm hối cải, ai dè vẫn khủng khiếp như vậy thì ai mà chịu nổi. Đừng giải nó ra nữa."

"Xin tuân mạng."

Sau đó tòa tiếp tục xử tội nhân đuôi cáo. Diêm chánh án phán :

"Tội trạng của đuôi cáo đã quá rõ và đầy đủ, không còn nghi ngờ gì nữa. Các ngươi thử đề nghị một hình phạt cho y can.»

Ý hẳn đã suy nghĩ, tính toán từ trước, một tên quỷ sứ bèn quỳ tâu :

"Muôn tâu đại vương, tội của y can quá lớn, mà y can lại luôn luôn ngoan cố, không bao giờ chịu phục thiện, hối cải, thần e không còn hình phạt nào ở cõi âm ti này xứng với y can nữa. Vạc dầu, chó ngao e còn quá nhẹ. Vậy, thần xin..."

Đến đây hắn ngập ngừng ngước mắt nhìn Diêm chánh án. Ngài liền phán :

"Thì nói mẹ nó ra đi, còn chờ đợi gì nữa."

Không biết tên quỷ sứ có phải là hậu thân của nhà đạo diễn Hít Cốc không mà lại cứ chơi cái trò "sớt pen", không chịu tiếp lời ngay, chờ cho sự sốt ruột của mọi người lên tới cao độ, mới đủng đỉnh :

"Muôn tâu đại vương, thần xin đề nghị cho y can trở lại dương thế…"

Thế là cái cú "sớt pen" của hậu thân Hít Cốc có hiệu quả mạnh. Cả phòng xử như muốn nổ tung ra vì những tiếng "Ủa!" tiếng "Ồ !". Ngay Diêm chánh án cũng giật mình, nhẩy choi choi lên, la lối:

"Cái gì ? Cái gì ? Cho y can trở về dương thế ?"

Quỷ sứ hậu thân Hít Cốc mỉm cười, chậm rãi :

"Muôn tâu đại vương, quả đúng như vậy."

Hắn ngừng một chút, khoảng 3 giây 1/10, rồi không để Diêm chánh án kịp văng tục, la lối om xòm một lần nữa, vội tiếp ngay :

"Nhưng cho y can làm kiếp chó."

Bây giờ thì cả tòa bỗng thở phào một tiếng. Diêm chánh án cười hì hì :

"Chó săn hay chó giũ nhà ?"

"Muôn tâu đại vương, nếu cho y làm chó ở đất Tây, đất Mỹ thì có khác gì cho y can lên thiên đường cộng sản. Ý thần muốn cho y làm kiếp chó Việt Nam."

Diêm chánh án cố tỏ ra tinh khôn (dù Ngài vẫn ngu thấy mẹ !" nói :

"À ! Ta biết thâm ý của nhà ngươi rồi. Ngươi muốn y can phải ăn phân cho khắp bàn dân thiên hạ ở cái đất Việt Nam nghèo đói ấy."

Hậu thân Hít Cốc lắc đầu :

"Muôn tâu đại vương, như vậy y can vẫn còn sướng quá, đâu có đặng."

Diêm chánh án phát cáu :

"Thì nói huỵch tọet đại ra đi, vòng vo tam quốc hoài à. Chó ở Việt Nam không ăn phân thì bộ ăn bít tết hả.?"

"Muôn tâu, ở Việt Nam chó ăn phân là một trong những nhiệm vụ chính của loài cẩu. Nhưng cái ý của thần còn sâu sắc hơn nhiều. Cho y can làm chó ở Việt Nam - tất nhiên là phải ăn phân - nhưng trước đó lại không cho y can được ăn cháo lú."

Diêm chánh án há hốc miệng ra, tỏ vẻ thán phục tên đệ tử đếch chịu được. Khoảng 39 giây 1/10 ngài mới khép miệng lại được, đập tay chan chát xuống bàn, cười hô hố, văng cả nước miếng ra chung quanh, mùi xú uế xông lên nồng nặc, khiến đám ký giả ngồi những hàng ghế đầu phải nhịn thở khá lâu (Vì lo nhịn thở nên không ai để ý tới việc bấm giờ crô-nô-mét nên không biết lâu chừng nào) để khỏi ói mửa ngay trong tòa. Khi cười đã chán chê, Diêm chánh án mới gật gù nói :

"Đ.M, hay đếch chịu được…"

Chợt nhận ra mình lại vừa giở văn chương bình dân, Ngài vội quay về phía bàn mấy tên quỷ sứ thư ký ghi biên bản, ra lệnh :

"Bôi bỏ câu đó đi, mày."

Sau đó Ngài mới nghiêm chỉnh khen :

"Ý kiến của nhà ngươi thật độc đáo ! Cho y can làm kiếp chó ở cái đất Việt Nam mà không cho ăn cháo lú tức là cho y can mang lốt chó, nhưng đầu óc vẫn là đầu óc của một tên lãnh tụ cộng sản khát máu. Thế rồi mỗi khi phải ăn phân nó vẫn biết nó ăn phân. Tuyệt ! Tuyệt ! Sau vụ xử này, ta cho nhà ngươi đi vê kê sơn một tháng. Ngươi có thể đem theo vài em út, nhà nước chịu hết mọi phí tổn."

Tên quỷ sứ vừa được khen vội quỳ xuống tâu :

"Thần xin thâm tạ đại vương."

Diêm chánh án từ từ đứng lên, nghiêm trang nhìn khắp tòa, tuyên án :

"Nay xét : tên họ Nguyễn đã phạm tội xách động, toan cướp chính quyền âm ti, một tội không thể hưởng giảm khinh hoặc khoan hồng hoặc bất cứ đặc ân nào, sẽ phải đầu thai làm kiếp chó tại đất Việt Nam, không được ăn cháo lú. Bản án được thi hành ngay tức khắc, không được chậm trễ một giây nào. Tút suỵt ! Tút suỵt !”

Tội nhân vừa nghe xong bản án đã run lên bần bật, mồ hôi toát ra đầy mình,mặt xanh như tầu lá. Hắn mở miệng toan nói một câu gì, nhưng ú ớ mãi không ra lời, chỉ nghe như tiếng chó gầm gừ. Đúng lúc đó, hai tên quỷ sứ tiến tới, nắm lấy cổ hắn lôi đi xềnh xệch. Hắn bỗng òa khóc như con nít. Khi qua khu vực cháo lú hắn cố ý dùng dằng, nhưng liền bị một tên quỷ sứ nắm râu giật mạnh khiến hắn chuệnh choạng suýt té. Thế là kiếp chó của hắn bắt đầu !

Trong phòng xử, Diêm chánh án xoa tay ra chiều đắc ý về bản án mới tuyên. Ngài khệnh khạng bước ra cửa trước những con mắt ngưỡng mộ của đám ký giả quốc tế.


P 2. CON QUỶ TÁI SANH

Bài Xem Nhiều