We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 7 April 2011

VN: NHỮNG BIỆN PHÁP TỊCH THU TIẾT KIỆM ĐO-LA VÔ NHÂN ĐẠO


CSVN cấm Thị trường tự do Vàng Miếng và Đo-la. Chúng tìm mọi cách để dân chúng bỏ Đo-la vào Ngân Hàng để chúng trả cho tiền Đồng Việt Nam do chính tay chúng phá giá. Tất nhiên là dân chúng cất giấu Đo-la, không dại gì đem bỏ vào Ngân Hàng của kẻ cướp.



Theo tin mới nhất mà chúng tôi nhân được, thì CSVN sẽ ra chỉ thị “Đo-la là ngoài vòng pháp luật, nếu ai còn giữ nó“, nghĩa là nếu Công ai bắt được ai còn giữ Đo-la, thì họ có tịch thu và trả cho tiền Đồng VN.




Chúng tôi nhớ lại sau những năm 75, ai nhận được Đo-la từ nước ngoài, phải lén lút cất giấu như đồ quốc cấm. Chúng tôi còn nhớ đến việc phải cuốn tròn đồng Đo-la dồn vào điếu thuốc lá, hoặc nhét vào kem đánh răng để gửi về cho gia đình nghèo khổ.




Sau 36 năm tự hào đổi mới, mở cửa, rồi hội nhập WTO/OMC, nền Kinh tế quốc doanh đang đi vào phá sản, ngoại tệ cạn kiệt đến nỗi CSVN trở lại những năm liền sau 1975.




Tôi đọc được trên Diễn Đàn câu truyện cảm động về tiết kiệm Đo-la sau đây. Chùng tôi xin đăng để quý độc giả đọc, trước khi chúng tôi đưa ra một số nhận định ngắn để kết luận.






Câu truyện cảm động:


CON ĐỂ DÀNH PHÒNG KHI ĐAU ỐM



Câu chuyện về một bà mẹ già ở Miền Tây, vùng đồng bằng Sông Cửu Long. Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm. Lúc đứa con gái lớn khôn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gửi về cho bà một lá thư và 200$ tiêu xài.




Hết xuân này đến xuân kia, cô con gái luôn viện cớ này cớ nọ, không chịu về thăm người mẹ thương yêu. Khi người mẹ mất, cô về làm đáng tang rất to nhưng tuyệt nhiên cô không rơi một giọt nước mắt.




Đến khi mở chiếc rương mà bà cụ luôn để ở đầu giường, bỗng cô òa lên khóc nức nở, ôm lấy quan tài mẹ mình hét lên như điên dại: "Mẹ...Mẹ ơi..."




Mọi người vây nhau xem trong chiếc rương có gì. À, thì ra là những tờ đô-la mới toanh còn buộc dây. Và còn một mảnh giấy đã úa vàng, viết nguệch ngoạc được dán dính lại với tấm hình cô con gái lúc mới lọt lòng:




"Tiền nhiều quá, mẹ xài không hết con à. Mẹ nhớ con lắm, mỗi khi nghe tiếng xe ông-đa (honda) là mẹ chạy ra. Lần nào cũng không phải là con hết. Số tiền này mẹ để lại cho con, CON ĐỂ DÀNH PHÒNG KHI ĐAU ỐM nghe con."




Cô con gái đã có tất cả những gì một người phụ nữ có thể có: tiền, danh vọng, địa vị, chồng thành đạt, con ngoan. Nhưng cô đã mất một điều vô cùng thiêng liêng: MẸ!






Nhận định:


CSVN ăn cướp tiết kiệm Đo-la là vô nhân đạo



Tôi còn một người em gái ruột, nay đã già yếu, sống một mình. Thỉnh thoảng tôi gửi về cho một ít Đo-la. Người em gái tiêu xài chắt bóp. Thỉnh thoảng gọi điện thoại, tôi khuyên cô ta đừng quá ăn uống khem khổ. Những Lễ Lậy, Tết Nhất, cũng phải thịt thà, mua chả lụa mà ăn. Có lần cô nói với tôi là tuổi già rồi, đau ốm bất thần, nhỡ lúc đó anh chưa kịp cho em tiền, nên em phải tiết kiệm để phòng thân.




Tại xã hội Tây phương này, những người giầu tăng độ tiết kiệm, còn những người nghèo thì độ tiết kiệm thấp hẳn xuống bởi vì họ có đủ thứ bảo hiểm. Tại xã hội Việt Nam, những người nghèo ăn uống kham khổ và tăng độ tiết kiệm bởi vì sống trong một nền kinh tế bấp bênh, việc làm khó kiếm, mà bệnh tật thì nhiều, tuổi già không được bảo đảm. Phải nhịn ăn dành tiền tiết kiệm để an tâm phần nào lúc đau ốm và tuổi già.




Nền Kinh tế quốc doanh đầy tham nhũng, lãng phí làm cho CSVN cạn kiệt ngoại tệ. Cái lỗi không phải là từ dân nghèo, nhưng là do chính Cơ chế CSVN.




Thế mà ngày nay, CSVN tìm đủ mọi cách để cướp bóc từng đồng Đo-la của dân nghèo nhịn ăn dành dụm. Việc ăn cướp này không phải là ăn cướp Đo-la nữa, mà chính là ăn cướp từng mẩu ngô khoai mà dân nghèo không dám ăn và nén bụng dành tiết kiệm để phòng lúc đau ốm, già yếu. Thật là hành động vô nhân đạo của CSVN.




Câu truyện của cô con gái trên đây không những chỉ làm cô òa khóc, mà còn làm cho cô trở thành uất hận căm thù nếu trong đám tang có tên Công an CSVN đến kiểm soát, tịch thu cả số tiền Đo-la trong chiếc rương và bỏ vào đó một mớ tiền Đồng VN bị phá giá.






Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


Geneva, 07.04.2011

Web: http://VietTUDAN.net

Sưu Tầm Mưa Hà...lội !!!

Sưu Tầm


* Mình em trên biển vắng :



*Phương tiện giao thông ...thủy hữu hiệu sau cơn mưa:



*Đường vô Ngân hàng ...đại dương ?



*Phát kiến đỉnh cao trí tuệ : ngập cở nào cũng... chơi



*Thoát nước Hà...lội !!!



*Ghe đưa đón tận nhà :



*Đánh cá ...ngay trên phố:



*Ngập hết cỡ , rác hết cỡ :



*Thủy tinh nổi sùng :




*Siêu trọng ...siêu trường :



*Ra chợ nào :



*Cây xăng nền kinh tế thị trường kiểu XHCN:



*Xả rác tự do :



*Các chú bò vàng buồn rầu nhìn dòng nước : thế này làm sao phạt tụi nó cho đủ sở hụi được giao bây giờ ?


THÁI HÀ TIẾP TỤC CẦU NGUYỆN CHỐNG BẤT CÔNG ĐÒI CÔNG LÝ

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 06.04.2011

Web: http://VietTUDAN.net





Trong tuần vừa rồi, khi Giáo xứ Thái Hà thông báo hai Thánh Lễ vào ngày 2 và 3 tháng 4/2011 để cầu nguyện cho Ts CÙ HUY HÀ VŨ, chúng tôi nhìn qua đó một cuộc NỔI DẬY chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ. Đó là khởi đầu một cuộc Đấu tranh mới. Thực ra đây là việc tiếp nối của TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM sau khi cuộc đấu tranh chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ trước đây đã bị một số Giám mục tay sai CSVN dùng quyền, ngay cả với lừa đảo tận Vatican, để đưa TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi Hà Nội và giải tán những cuộc Cầu Nguyện.




Thái Hà đã lấy lại TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM và Giáo dân đã kéo về Thái Hà trong hai ngày 2-3.04.2011 rất đông đảo để cầu nguyện cho Ts CÙ HUY HÀ VŨ, một trường hợp cụ thể của BẤT CÔNG CSVN.




Việc tụ họp đấu tranh đưa đến thành công hay không, không phải là sự ồ ạt lúc đầu theo tình cảm, rồi sau đó xẹp xuống, mà chính ở cái Ý CHÍ TRƯỜNG KỲ LIÊN TỤC. Nếu sau khi CSVN kêu án 7 năm tù ở và 3 năm quản chế cho Ts CÙ HUY HÀ VŨ, rồi mọi người chỉ mạ lỵ sự tàn nhẫn của CSVN, rồi nguôi đi và không tiếp tục Cầu Nguyện đấu tranh nữa, thì CSVN vẫn chai lỳ ngồi trơ trơ đó. Ts CÙ HUY HÀ VŨ chỉ là một tường hợp BẤT CÔNG trong một tình trạng BẤT CÔNG triền miên suốt bao chục năm trường đối với toàn thể Dân tộc. Chính tình trạng BẤT CÔNG triền miên này cho toàn thể Dân tộc đòi hỏi việc tiếp tục cầu nguyện tối thiểu tại Thái Hà để đấu tranh cho CÔNG LÝ, SỰ THẬT và HÒA BÌNH.






Gương đấu tranh


triền miên và định kỳ

đã đi trước chúng ta



Chúng tôi đưa ra đây hai tỉ dụ đấu tranh bên bỉ và định kỳ đã đưa đến kết quả lật đổ những bạo quyền độc tài khát máu.




Những năm 1989:


gương hai Nhà Thờ tại Bá Linh



Hai Nhà Thờ đó là Nhà Thờ GETHSEMANI và Nhà Thờ ST.NICOLAS. Trong năm 1989, cả hai Nhà Thờ là nơi họp lại thường xuyên của những Tín hữu dấn thân trong tinh thần đấu tranh cho những giá trị mà Lương tâm đã được thấm nhuần.




Hai Nhà Thờ này đã được chính Nhà Nuớc Đức công khai biết ơn về tính bền bỉ đầu tranh để đưa đến sụp đổ bức tướng Bá Linh. Thực vậy, mở đầu ngày KỶ NIỆM 20 NĂM BỨC TƯỜNG BÁ LINH SỤP ĐỔ, buổi sáng sớm 09.11.2009, Bà Thủ tướng Angela MERKEL cùng các quan khách đã đến Nhà Thờ GETHSEMANI để dự Lễ Nghi Tôn Giáo kỷ niệm. Việc khởi đầu Ngày Kỷ Niệm bằng một LỄ NGHI TÔN GIÁO chứng tỏ tầm quan trọng đóng góp của Nhà Thờ này vào sự sụp đổ của Bức tường Bá Linh.




Nhà Thờ GETHSEMANI do Mục sư Bernd ALBANI chủ trì. Tín hữu đến đây để thường xuyên và định kỳ cầu nguyện cho Hòa Bình. Các buổi cầu nguyện luôn luôn được kết thúc bằng bài ca “DONNA NOBIS PACEM“ XIN CHO CHÚNG TÔI HÒA BÌNH. Gerhard SCHONE là một Ca sĩ rất được biết tới tại Đông Đức. Oâng là người đã thường xuyên đến hát tại Nhà Thờ GETHSEMANI trong những buổi họp cầu nguyện. Ngày nay, hỏi lại Oâng tại sao hồi ấy ông có dịp sang Tây Bá Linh mà ông vẫn ở lại. Oâng trả lời rằng hồi ấy tôi cảm thấy những người đến Nhà Thờ tụ họp đấu tranh cần tiếng hát của tôi để giữ vững tinh thần, nên tôi không ra đi trước được.




Nhà Thờ ST.NICOLAS do Mục sư Christian FUHRER chủ trì. Đến Nhà Thờ này, phần đông là giới trẻ mang tinh thần đấu tranh sôi động hơn. Thường xuyên đến Nhà Thờ này là Nhạc sĩ Matthias KREHER để chơi nhạc trong những cuộc hội họp. Theo Mục sư Christian FUHRER, thì tại Nhà Thờ này đã có những cuộc họp định kỳ mỗi tuần ngày Thứ Hai từ năm 1982 để cầu nguyện đấu tranh cho những giá trị tinh thần. Năm 1989, tháng 10, từ Nhà Thờ, giới Thanh niên đã căng Biểu Ngữ và tiến ra ngòai phạm vi Nhà Thờ để diễn hành. Công an đã can thiệp bằng cách giật và xé Biểu Ngữ. Hành động này của Công an đã được ghi hình và phổ biến trên Truyền Hình Tây Đức. Thế là cả Đông Đức và Tây Đức, dân chúng biết đến việc đàn áp bằng bạo động của Công an. Chính Nhà Nước đã làm tăng thêm Phong trào người dân đứng dậy, kéo càng đông đến Nhà Thờ.




Ngày nay, phỏng vấn những nhân viên STASI về hai Nhà Thờ, họ đều công nhận đã được lệnh kiểm sóat, lấy hình, thâu phim những nhóm đến hai Nhà Thờ GETHSEMANI và ST.NICOLAS. Điều làm họ ngạc nhiên là họ hiểu Tín hữu biết rõ có việc kiểm sóat, thu hình của STASI, nhưng những người đến hai Nhà Thờ dường như không sợ hãi gì và đến Nhà Thờ như một nhu cầu để biết thông tin và truyền thông cho nhau tâm tình và ý chí đấu tranh.




Lịch sử đấu tranh thành công của hai Nhà Thờ cho thấy những điểm quan trọng sau đây:




* Tính cách thường xuyên và định kỳ tụ họp lại của Giáo dân trong mục đích đấu tranh cho một tinh thần.




* Việc tụ họp thường xuyên và định kỳ cũng là dịp trao đổi và đào sâu quan điểm đấu tranh. Đó là dịp để tăng cường thêm ý chí nhất thống cho nhau mà không cần ai phải đúng đầu ra chỉ thị như một mệnh lệnh. Cái chỉ thị và sự nhất thống đến từ Lương tâm mỗi người.






Năm 2011:


Những cuộc Nổi Dậy tại Bắc Phi và Trung Đông



Có thể một số người chỉ nhìn và ngưỡng một những đoàn người đông ngịt tại các Klhoảng trường để đấu tranh cho quyền Dạ Dầy của mình và chống sự cướp bóc tài sản bất công của những Nhà độc tài. Người ta cũng công nhận rằng những cuộc tụ họp này nhờ rất nhiều ở sự truyền thông Internet. Nhưng nếu nhìn kỹ, chúng ta nhận thấy tầm quan trọng mang tính cách ĐỊNH KỲ và thường xuyên của những cuộc tụ họp lại. Đó là ngày Thứ Sáu, ngày Cầu Nguyện tụ họp lại tại Đền Cầu Nguyện để rồi sau buổi Cầu Nguyện là những cuộc Diễn Hành đấu tranh. Cuộc đấu tranh mang tính định kỳ do ngày Thứ Sáu vậy.






Đất Tòa Khâm sứ hay Ts Cù Huy Hà Vũ


chỉ là những trường hợp điển hình



Những ngày đầu của Cầu Nguyện tại Tòa Khâm sứ Hà Nội đã cho một số người nghĩ rằng đây là việc đấu tranh riêng lẻ của Công giáo cho một miếng đất bị tước đoạt. Nhưng thực ra, miếng đất chỉ là một trường hợp cụ thể trong một TÌNH TRẠNG BẤT CÔNG CHUNG mà Dân tộc đã phải chịu dưới Cơ chế CSVN trong bao chục năm trường. Đây mới là điểm quan trọng của đấu tranh và đòi hỏi tính các trường kỳ họp lại Cầu Nguyện trong một ý chí đạt được CÔNG LÝ để có HÒA BÌNH xã hội thực sự. Từ Tòa Khâm sứ, Phong trào đấu tranh đòi CÔNG LÝ lan sang xứ Thái Hà, rồi Tam Tòa, Đồng Chiêm.




Cũng vậy, Ts Cù Huy Hà Vũ chỉ là một trường hợp cụ thể của việc BẤT CÔNG mà CSVN áp đặt lên đầu một công dân. Giáo dân tự họp lại tại Thái Hà để cầu nguyện chống lại sự bất công này. Từ trường hợp Ts Cù Huy Hà Vũ, phải nghĩ đến những trường hộp bất công đã áp đặt trướnc đây cho nhiều công dân khác, cho Trí thức nêu ý kiến xây dụng dù không hợp với ý đảng CSVN, nhất là cho khối Dân Oan mất Nhà, Đất, cho khối Công nhân bị bóc lột sức lao động mà không thể than vãn. Đó là sự BẤT CÔNG cho toàn Dân tộc.




Việc tụ họp lại CẦU NGUYỆN tại xứ Thái Hà và các nơi khác không phải chỉ riêng cho trường hợp Ts Cù Huy Hà Vũ, mà là chống lại Tình trạng BẤT CÔNG chung triền miên và đòi hỏi việc thực thi CÔNG LÝ để Dân tộc có HÒA BÌNH. Chính vì vậy, việc kêu án Ts Cù Huy Hà Vũ ngày 4.4.2011 chưa phải là ngày để chấm dứt Phong trào tụ họp lại tại Thái Hà để đấu tranh cho CÔNG LÝ chung của Dân tộc. Nếu cuộc cầu nguyện chấm dứt ngày 4.4.2011, thì đó là chiến thắng của bạo quyền và là thất bại của Phong trào đấu tranh cho CÔNG LÝ mà cả Dân tộc mong mỏi.




Việc Cầu Nguyện tại Thái Hà cho CÔNG LÝ phải được tiếp tục.




Ngay trong Phiên tòa xử Ts Cù Huy Hà Vũ, CSVN đã ngu xuẩn khuyến khích mọi người phải tiếp tục cầu nguyện thêm cho CÔNG LÝ. Thực vậy, nếu Phiên tòa không kêu án Ts Cù Huy Hà Vũ rất nhẹ, thì có thể làm giảm ý chí tụ họp cầu nguyện của Giáo dân. Nhưng CSVN đã nguy xuẩn kêu án rất nặng Ts Cù Huy Hà Vũ và nhất là VI PHẠM PHÁP LUẬT TỐ TỤNG.






Theo Luật sư TRẦN ĐÌNH TRIỂN,


Phiên tòa vi phạm Pháp Luật và phải hủy bỏ



Chúng tôi xin trích đăng lại lời tuyên bố của Luật sư TRẦN ĐÌNH TRIỂN trả lời Phỏng vấn của Đài BBC:




“Một trong bốn luật sư bào chữa cho Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ tại phiên xử hôm 4/4 nói với BBC cần hủy bản án của tòa sơ thẩm vì hội đồng xét xử đã vi phạm luật tố tụng hình sự.




Luật sư Trần Đình Triển nói tòa đã không thực hiện theo điều 214 của Bộ luật Tố tụng Hình sự khi từ chối công bố các tài liệu mà dựa vào đó họ cáo buộc ông Hà Vũ phạm tội tuyên truyền chống nhà nước.




Về phiên xử kết thúc đột ngột hồi chiều nay, 4/4, với bản án bẩy năm tù giam đối với ông Hà Vũ, luật sư Triển nói các luật sư đại diện còn chưa kịp tranh tụng trước tòa:




Luật sư Trần Đình Triển: Với phiên tòa hôm nay, chưa đến phần tranh tụng thì các luật sư đã rời khỏi phòng xử án rồi và không tham gia phiên tòa nữa. Do đó việc chúng tôi nêu quan điểm và trình bày lời bào chữa của chúng tôi thì chưa được trình bày tại phiên tòa.




BBC: Như vậy có nghĩa là vụ xử đã diễn ra mà có luật sư cũng như không?




Tôi trích dẫn Điều 214 của Bộ Luật Tố tụng Hình sự là phải công bố những chứng cứ, những tài liệu có trong hồ sơ vụ án để các luật sư thẩm vấn, xét hỏi...nhưng hội đồng đã bỏ qua quy định của pháp luật tại Điều 214 và kết thúc phần xét hỏi.




Luật sư Trần Đình Triển: Không thể nói như thế được bởi vì phiên tòa là theo yêu cầu của anh Cù Huy Hà Vũ và đã được Tòa án Nhân dân tp Hà Nội cấp giấy chứng nhận cho bốn luật sư. Nhưng tại phiên tòa hôm nay, diễn biến tại phiên tòa có sự không đúng pháp luật.




Trong bốn luật sư, thì đối với luật sư Trần Vũ Hải trong lúc đang đề nghị với Hội đồng Xét xử cung cấp mười tài liệu mà cáo trạng của Viện Kiểm sát đưa ra truy tố đối với ông Cù Huy Hà Vũ để đọc nguyên văn hoặc cung cấp cho anh Cù Huy Hà Vũ để đánh giá toàn bộ chứng cứ của mười tài liệu đó thì bị chủ tọa phiên tòa ngắt đi và đồng thời cũng tuyên bố là cảnh cáo luật sư.




Nhưng luật sư Trần Vũ Hải vì đang say sưa trình bày thì tiếp tục trình bày tiếp thì bị chủ tọa phiên tòa yêu cầu cảnh sát mời, tôi dùng một từ chuẩn xác hơn là đuổi luật sư Trần Vũ Hải ra khỏi phiên tòa.




Còn đối với tôi và luật sư Thanh (Vương Thị Thanh) và luật sư Sơn (Hà Huy Sơn) thì tôi trình bày quan điểm là hội đồng xét xử tại phiên tòa hôm nay cũng phải căn cứ quy định của hiến pháp và pháp luật của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và dù ai cũng phải tuân thủ pháp luật.




Tôi đề nghị với hội đồng xét xử và tôi trích dẫn Điều 214 của Bộ Luật Tố tụng Hình sự là phải công bố những chứng cứ, những tài liệu có trong hồ sơ vụ án để các luật sư thẩm vấn, xét hỏi đối với ông Cù Huy Hà Vũ và ông Cù Huy Hà Vũ cũng đồng tình quan điểm đó nhưng hội đồng đã bỏ qua quy định của pháp luật tại Điều 214 và kết thúc phần xét hỏi.




Nói tóm lại các luật sư chưa được hỏi, đi sâu vào đánh giá chứng cứ và để chuyển sang phần tranh tụng, có nghĩa là cắt đi cái phần xét hỏi đi vào trực tiếp chứng cứ của vụ án để đánh giá có tội hay không có tội.




Vì vậy các luật sư, tôi, luật sư Thanh, luật sư Sơn đều đồng tình quan điểm nói lên ý kiến là đề nghị hội đồng thực hiện đúng quy định của pháp luật.




Nếu hội đồng xét xử không thực hiện đúng quy định của pháp luật thì các luật sư chúng tôi không thể ngồi bào chữa ở một phiên tòa mà chính ngay hội đồng đang vi phạm pháp luật.




Tôi cũng sẽ không trả lời bất cứ một lời nào đối với hội đồng và cũng không tranh tụng gì nữa và đề nghị hội đồng tuyên án luôn, mức án bao nhiêu tôi cũng chịu trước dân tộc và trước nhân dân.




Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ: Đồng thời cũng thể theo lời trình bày của anh Cù Huy Hà Vũ, anh yêu cầu là nếu không được công bố tài liệu để đánh giá chứng cứ tại phiên tòa thì luật sư không có căn cứ để hỏi đối với anh Cù Huy Hà Vũ cũng như không có căn cứ để tranh tụng tại phiên tòa thì anh Cù Huy Hà Vũ cũng đề nghị các luật sư không tham dự phiên tòa nữa.




Anh Cù Huy Hà Vũ cũng tuyên bố là: "Tôi cũng sẽ không trả lời bất cứ một lời nào đối với hội đồng và cũng không tranh tụng gì nữa và đề nghị hội đồng tuyên án luôn, mức án bao nhiêu tôi cũng chịu trước dân tộc và trước nhân dân."




Đấy là lời của anh Cù Huy Hà Vũ và vì vậy mà tôi cùng luật sư Sơn và luật sư Thanh cũng ra về vào lúc khoảng gần 12h trưa.




Không công khai




BBC: Phía Việt Nam họ nói rằng đây là phiên tòa xét xử công khai, dựa vào những gì luật sư được chứng kiến trong phiên buổi sáng thì phiên tòa có phản ánh đúng tinh thần của một phiên xử công khai không?




Trước hết là việc này ngay đầu phiên tòa thì luật sư Sơn cũng đưa ra ý kiến là trong quyết định đưa vụ án ra xét xử thì theo quy định của pháp luật phải nêu rõ là xử kín hay xử công khai, nhưng trong quyết định thì không nói đến xử kín hay xử công khai cả, tức là lập lờ ở chỗ đó.




Chủ tọa phiên tòa đã xin lỗi, đây là sự sơ suất do khâu đánh máy còn phiên tòa là xử công khai.




Và đã xử công khai thì theo quy định của pháp luật Việt Nam là mọi người dân đều có quyền đến tham dự phiên tòa, trừ trẻ em dưới 16 tuổi và những người không có năng lực hành vi.




Tôi cũng rất là bất ngờ là tất cả các chặng đường bị chặn lại và trong phòng xét xử thì những người đến dự phiên tòa thì được đeo thêm một biển đã phát, tóm lại là khách mời của tòa chứ không phải là những người dân có quyền để đến dự phiên tòa.




Tại sao pháp luật quy định như vậy? Bởi vì người ta đến dự phiên tòa để, thứ nhất nếu người phạm tội thì cũng là một cách giáo dục, lên án để có biện pháp phòng ngừa chung.




Đồng thời qua phiên tòa cũng để nâng cao dân trí, để dân hiểu biết về pháp luật và góp phần vào phòng chống tội phạm và thực hiện những quy định của pháp luật và thực hiện đúng lời của nhà nước là 'sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật'.




Nhưng tôi cũng rất là bất ngờ là tất cả các chặng đường bị chặn lại và trong phòng xét xử thì những người đến dự phiên tòa thì được đeo thêm một biển đã phát, tóm lại là khách mời của tòa chứ không phải là những người dân có quyền để đến dự phiên tòa.




Trước hết để đánh giá vấn đề này thì chúng ta cũng phải nhìn nhận một cách thấu đáo hai khía cạnh.




Thứ nhất, dân đông, chúng ta lường tính được thì chúng ta có thể tổ chức phiên tòa ở nơi rộng rãi hơn, lưu động, ví dụ ở sân vận động chẳng hạn, để dân được lắng nghe, được tham dự phiên tòa.




Hoặc là kéo loa ra một nơi rộng rãi khác để dân không được trực tiếp nghe trong phiên tòa thì người ta nghe qua hệ thống truyền thanh hoặc truyền hình.




Còn nếu trường hợp, cũng thông cảm với lực lượng bảo vệ vì dân đến có thể làm mất trật tự thì chúng ta cũng phải có biện pháp để bảo vệ nhưng theo quan điểm của tôi bảo vệ để giữ gìn an ninh trật tự khác với hành vi ngăn cấm.




Xét xử lại?




BBC: Như luật sư nói thì tôi [Nguyễn Hùng của BBC] có thể hiểu là ở đây thứ nhất tòa đã nhìn nhận có sai sót khi không công bố đây là phiên xử công khai, rồi sau khi tinh thần xử công khai nhưng thực tế lại không phải như vậy và rồi đến chuyện làm sai luật khi không cung cấp các tài liệu mà người bị buộc tội bị buộc vào tội như vậy thì phiên xử này về mặt pháp lý và về mặt bản án có tính pháp lý không?




Luật sư Triển nói cấp phúc thẩm phải hủy án: Theo quan điểm của tôi là trong quy định của Bộ Luật Tố tụng Hình sự là sự vi phạm tố tụng, mà đây là vi phạm nghiêm trọng thì phải hủy bản án để tổ chức xét xử lại từ đầu. Đấy là quy định của pháp luật.




Vì đây chúng tôi chứng minh được rằng rất nhiều hành vi vi phạm ngay từ khâu khám xét hành chính ban đầu đến trong cả quá trình điều tra, rồi trong cả quá trình để cung cấp cáo trạng, những kiến nghị của luật sư yêu cầu mời nhân chứng, yêu cầu mời người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan... thì đều bị bỏ qua cả.




Căn cứ quy định của Bộ Luật Tố tụng Hình sự, sự vi phạm tố tụng mà ngay cả đối với các luật sư như trong ngày hôm nay và những tài liệu cung cấp thì theo quy định của pháp luật, cấp phúc thẩm nếu làm một cách đầy đủ đúng pháp luật thì phải hủy án để xét xử lại từ khâu sơ thẩm.




Ngay tại tòa tôi đã cầm cuốn sách về Bộ Luật Tố tụng Hình sự, tôi xin trích dẫn một điều như thế này thôi.




Điều 214: "Các tài liệu đã có trong hồ sơ vụ án hoặc mới đưa ra khi xét xử đều phải được công bố tại phiên tòa."




Đấy là luật. Hội đồng xét xử không công bố thì đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật rồi.




Còn rất là nhiều quy định khác như vấn đề đánh giá chứng cứ hay thu thập chứng cứ.




Thu thập chứng cứ thì nguồn chứng cứ và quá trình thu thập chứng cứ phải đúng qua định của pháp luật.




Ttôi lấy ví dụ như việc khám xét hành chính phải theo đúng Pháp lệnh Xử phạt Vi phạm Hành chính.




Tại thành phố Hồ Chí Minh thì ủy ban thành phố đã có một văn bản riêng biệt quy định về khám xét hành chính thì muốn khám xét hành chính thì phải có quyết định của cơ quan có thẩm quyền, đặc biệt là nơi ở của họ muốn giữ người phải có quyết định, muốn thu giữ đồ vật phải có quyết định.




Nhưng tất cả quá trình đó từ 0h đến 15h [ngày 5/11 khi ông Hà Vũ bị bắt] không hề có một văn bản, một quyết định nào và ngang nhiên vi phạm pháp luật như vậy.




Việc thu giữ những tài liệu đó, những chứng cứ đó không đúng quy trình của pháp luật thì có giá trị pháp lý hay không?




BBC: Sắp tới đây liệu các luật sư có đưa ra quyết định kháng cáo không?




Quyền kháng cáo trong quy định của Bộ Luật Tố tụng Hình sự của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là thuộc về bị can, bị cáo, bị án.




Luật sư chỉ kháng cáo khi đối với những người có nhược điểm về thể chất hoặc đối với trẻ vị thành niên.




Còn trường hợp này quyền kháng cáo là thuộc về anh Cù Huy Hà Vũ.




Nếu anh Cù Huy Hà Vũ kháng cáo thì buộc phải xử theo trình tự phúc thẩm và các luật sư như tôi hay các luật sư khác nếu được anh Cù Huy Hà Vũ mời thì tham gia ở phiên tòa phúc thẩm.




BBC: Luật sư nói rằng phiên tòa đã vi phạm rất nhiều những quy định của pháp luật thì bản thân các luật sư có thể kháng cáo hay khiếu nại đối với cơ quan pháp luật cao hơn của Việt Nam không?




Cái việc này thì là việc của nội bộ bốn luật sư chúng tôi thì chúng tôi sẽ có bàn bạc và cũng cần có ý kiến, trước hết là Liên đoàn Luật sư Việt Nam cũng như Đoàn Luật sư tp Hà Nội vì vấn đề này liên quan tới quyền lợi của luật sư Trần Vũ Hải đang thực hiện theo đúng quy định của pháp luật mà bị Chủ tọa phiên tòa yêu cầu cảnh sát mời ra khỏi phiên tòa.“






Phải tiếp tục tụ họp Cầu Nguyện


để Hủy bỏ Bản án cho Ts Cù Huy Hà Vũ nói riêng

và thực thi CÔNG LÝ cho Dân tộc nói chung



Thái Hà Cầu Nguyện chống lại BẤT CÔNG áp đặt lên trường hợp cụ thể Ts Cù Huy Hà Vũ không thể chấm dứt sau ngày 4.4.2011. Theo thuần lý như lời của Luật sư TRẦN ĐÌNH TRIỂN vừa nói ở đoạn trên cho đài BBC, thì Phiên tòa này đã vi phạm Pháp Luật và bản án phải được hủy bỏ. Nếu Cầu Nguyện chống BẤT CÔNG và đòi CÔNG LÝ, thì Thái Hà phải tiếp tục kêu gọi Giáo dân tụ họp cầu nguyện chống lại bản án bất công điển hình này, nhất là chống lại việc vi phạm Pháp Luật của chính Phiên Tòa. Không thể “đánh trống bỏ dùi“ và “đầu voi đuôi chuột“:




* Chính Ts CÙ HUY HÀ VŨ và Gia đình phải kháng án, đồng thời xin xứ Thái Hà tiếp tục cầu nguyện cho CÔNG LÝ.




* Các Luật sư, trong đó có Luật sư Trần Đình Triển, biện hộ cho Ts CÙ HUY HÀ VŨ, hợp lực tố cáo việc vi phạm Pháp Luật này và yêu cầu Thái Hà tiếp tục cầu nguyện.




Đứng ở bình diện đấu tranh chống BẤT CÔNG và đòi CÔNG LÝ cho Dân tộc, mà Giáo dân xứ Thái Hà là thành phần công dân, việc tiếp tục cầu nguyện cho CÔNG LÝ để có HÒA BÌNH xã hội trở thành một trách nhiệm tối thiểu của Giáo dân Thái Hà.




Chúng tôi cũng xin lập lại tại đây gương đấu tranh của hai Nhà Thờ tại Bá Linh năm 1989 và gần đây nhất, năm nay 2011, gương đấu tranh tại Bắc Phi và Trung Đông.




Giáo dân Thiên Chúa giáo họp CẦU NGUYỆN ngày Chúa nhật. Tín đồ Hồi giáo tụ lại ngày Thứ Sáu để CẦU NGUYỆN. Họp lại họ trao đổi với nhau thông tin và nói với nhau những ý kiến mới đấu tranh. Họ dễ thông tin và đưa những ý kiến mới cho nhau vì tin nhau là đồng đạo. Chúa Nhật, Thứ Sáu là ĐỊNH KỲ cầu nguyện tín hữu và đấu tranh công dân. Chỉ nhìn nhau qua ánh mắt, họ biết điều phải làm, chứ chưa cần phải đọc những Tuyên Ngân, Thông Cáo hiệu lệnh biện bạch dài dòng.




Cuộc đấu tranh có kết quả hay không, đó là Ý CHÍ BỀN BỈ TIẾP TỤC TỤ HỌP LẠI TRIỀN MIÊN VÀ ĐỊNH KỲ trong thời gian, chứ không phải tình cảm ồ ạt xung động họp tan nhất thời.






Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế


Geneva, 06.04.2011

THÔNG BÁO: THÁNH LỄ ĐẶC BIỆT TẠI NHÀ THỜ THÁI HÀ CẦU NGUYỆN CHO LUẬT SƯ LÊ QUỐC QUÂN

Địa điểm: Nhà thờ Thái Hà, 180/2 đường Nguyễn Lương Bằng, phường Quang Trung, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội.


Theo dõi sự kiện:

CỘNG ĐOÀN GIÁO PHẬN VINH TẠI HÀ NỘI
----------------------

THƯ KÊU CỨU KHẨN CẤP

Kính gửi :
- Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp - Giám mục Giáo Phận Vinh,
Chủ tịch Ủy ban Công Lý và Hòa Bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam.
- Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên - Nguyên Giám mục Giáo phận Vinh
- Cha Chính Địa phận, các Cha hạt trưởng, linh mục đoàn, các tu sĩ nam nữ cùng toàn thể Cộng đoàn dân Chúa tại Giáo phận Vinh,

Chúng con - Cộng đoàn con cái Giáo phận Vinh tại Hà Nội, xin kính chúc Quý Đức Cha, Quý cha, Quý tu sĩ nam nữ và toàn thể giáo dân quê nhà lời cầu chúc sức khỏe và bình an. Nguyện xin Thiên Chúa rộng ban muôn ân phúc xuống trên Quý Đức Cha, Quý Cha, Quý tu sĩ nam nữ và toàn thể cộng đoàn dân Chúa, đặc biệt trong suốt mùa Chay Thánh này. Đồng thời, chúng con xin được kính trình lên Quý Đức Cha, Quý Cha, Quý tu sĩ nam nữ cùng toàn thể cộng đoàn dân Chúa vụ việc liên quan đến sự bắt bớ, đánh đập, giam giữ trái pháp luật những thành viên của Cộng đoàn Giáo Phận Vinh tại Hà Nội như sau:

Vào lúc 8h sáng, ngày 4/4/2011 tại khu vực Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội, số 43 Hai Bà Trưng, Hà Nội, một số thành viên của Cộng đoàn đến theo dõi “Phiên tòa xét xử công khai” tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, đã bị công an, cảnh sát cơ động, dân phòng… trang bị công cụ, dùi cui điện tấn công, đánh đập, bắt giữ người vô cớ, trái pháp luật và thu giữ một số vật dụng, tài sản cá nhân của một số người tham dự phiên tòa như máy ảnh, điện thoại… mà không có một lý do nào chính đáng. Cụ thể là những người có tên sau đây:

1. Luật sư Giuse Lê Quốc Quân ( thành viên Cộng đoàn Vinh, cũng là thành viên thuộc Ủy ban Công lý và Hòa Bình)
2. Paulus Lê Sơn – Giáo phận Thanh Hóa.
3.Gioan Nguyễn Văn Tâm - Trưởng CĐ cựu sinh viên Vinh tại Hà Nội
4. Giuse Nguyễn Xuân Kim - sinh viên Vinh
5. Gioan Thái Văn Dung – Thành viên Cộng đoàn Vinh
6. Gioan Nguyễn Văn Duyệt – Thành viên Cộng đoàn Vinh và một số anh chị em khác hiện chưa rõ tên.

Vào lúc 21 giờ ngày 4/4/2011, vợ anh Quân (chị Hiền) cùng một số giáo dân đến thăm chồng, thì đã bị công an đưa về nhà và tiến hành lục soát, khám nhà, khám văn phòng và thu giữ một số dụng cụ như máy tính, máy quay phim…
Cho đến 11h sáng nay (thứ 3 ngày 5/4/2011), theo thông tin Cộng đoàn chúng con nhận được, các nạn nhân đã được thả ra, ngoại trừ luật sư Giuse Lê Quốc Quân
Bởi vậy, chúng con xin kính trình lên Quý Đức Cha, Quý Cha, Quý tu sĩ nam nữ và toàn thể Cộng đoàn dân Chúa quê nhà sự thật của vụ việc này.

Kính xin Quý Đức Cha, Quý Cha, Quý tu sĩ nam nữ và mọi người can thiệp, hiệp thông, cầu nguyện để chính quyền Hà Nội sớm trả lại tự do cho luật sư Lê Quốc Quân của chúng ta.

Hà Nội, ngày 05 tháng 04 năm 2011

TRƯỞNG CỘNG ĐOÀN
J.B. Cao Xuân Linh

­­­­­­

Truyền đơn dán khắp nơi tại Việt Nam

Truyền đơn dán khắp nơi tại Việt Nam


LUẬT SƯ CÙ HUY HÀ VŨ VÔ TỘI!

Nhân dịp này, các Anh Chị Tuổi Trẻ Yêu Nước cũng chào mừng Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ và Khối 8406 ra đời được 5 năm.

Theo Bản tin từ Việt Nam

(Xin gửi một vài hình ảnh trong phần đính kèm)







Photos @ http://tiengnoitudodanchu.org/

CHUẨN BỊ NỔI LỬA CÁCH MẠNG

Đa số người Việt hải ngoại đã trở thành công dân của các quốc gia sở tại, do đó, phải tuân hành Hiến Pháp và luật lệ của quốc gia ta cư trú. Ngoài bổn phận công dân đối với quốc gia đã cưu mang mình, người Việt yêu quê hương không những vẫn còn trách nhiệm đối với tổ quốc trước mối hoạ diệt vong gần kề mà còn tinh thần tương trợ, tình liên đới để đòi công lý, cuộc sống ấm no cho đồng bào nơi quê nhà. Cộng đồng người Việt Quốc Gia tại hải ngoại cần dứt khoát xác định lập trường chính trị và tích cực yểm trợ đồng bào quốc nội nổi dậy phế bỏ chế độ tàn bạo này.

Mục tiêu chính của người Việt hải ngoại trong cuộc cách mạng dân tộc là yểm trợ cho đồng bào quốc nội nổi dậy

Trong cuộc cách mạng dân tộc, người Việt hải ngoại phải tích cực yểm trợ cho đồng bào quốc nội nổi dậy phế bỏ chế độ độc tài CSVN. Thế nhưng, người Việt hải ngoại đang đứng trước một tình trạng phức tạp, khó khăn và tế nhị nữa; bởi lẽ, mục tiêu yểm trợ đồng bào quốc nội, có thể trái ngược với mục tiêu của Hoa Kỳ trong thế chiến lược toàn cầu. Trên thực tế, rõ ràng là HK đang chọn làm “đồng minh giai đoạn” với CSVN thay vì ủng hộ đại khối dân Việt phế bỏ chế độ CSVN, đáp ứng khát vọng tự do, no ấm đích thực của dân Việt. Lý do thật dễ hiểu: Về mặt pháp lý, CSVN đại diện cho một quốc gia 90 triệu dân, còn người Việt hải ngoại chỉ là một nhóm thiểu số (minority), công dân Mỹ gốc Việt. HK chọn CSVN thì cả hai cùng có lợi vì CS còn quân đội và có khả năng giúp họ chận TC tại mặt trận Á Châu.

Thuyết Phục Hoa Kỳ Yểm Trợ Cuộc Cách Mạng Dân Tộc

Chính vì quyền lợi của cả hai HK và CSVN trong giai đoạn hiện tại có thể khác với quyền lợi tối thượng của dân tộc VN, CĐ người Việt hải ngoại phải đặt trọng tâm vào ngoại vận. Mục đích của các hoạt động lobby ngoại vận là thay đổi ý định của chính phủ HK bằng cách thuyết phục các nhà lập pháp, hành pháp Hoa Kỳ đứng về phía chính nghĩa quốc gia của đại khối dân Việt không chấp nhận chủ nghĩa CS và Nhà Nước CHXHCNVN. HK nên yểm trợ cuộc cách mạng tại VN vì các lý do chính đáng, thỏa mãn nhu cầu thiết thực của toàn dân Việt chứ không ủng hộ chế độ độc tài CSVN bị đại khối dân Việt chán ghét. Hiện nay, dù chưa thuyết phục được chính phủ Hoa Kỳ, CĐNVQG phải gióng lên tiếng nói bất khuất của khối người Việt quốc gia, tiêu biểu cho quyền lợi tối thượng của dân tộc. Một CĐNV Hải Ngoại có thực lực với tiếng nói uy tín sẽ khiến thế giới phải lắng nghe và cân nhắc từng hành động có thể ảnh hưởng đến quyền lợi của tổ quốc VN và tương lai dân Việt.

Hiện thời, HK không muốn “thả mồi bắt bóng;” tuy nhiên, thái độ thích ứng của HK khi chọn đứng về phía bảo vệ chính nghĩa sẽ nhận được sự hợp tác chân thành trên căn bản bình đẳng với một đồng minh đáng tin cậy VN tự do trong tương lai. Bởi lẽ, một nước VN tương lai thật sự dân chủ và hùng cường, không những đủ khả năng tự túc tự cường, bảo đảm đời sống cơm no, áo ấm cho người dân mà còn trở thành đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ ngăn chặn tham vọng bá quyền của TQ tại Á Châu. HK nên yểm trợ cho đại khối người Việt quốc gia vì họ đại diện cho đa số người dân thật sự yêu tổ quốc, phục vụ cho quyền lợi dân tộc chứ không như chế độ độc tài CSVN chỉ đại diện cho Đảng và phục vụ quyền lợi Đảng và Nhà Nước do “đảng cử dân bầu.” HK yểm trợ CĐQG là yểm trợ chính nghĩa và sẽ thiết lập được mối liên hệ tốt đẹp với nhân dân Việt Nam lâu dài.

Chuẩn Bị Khởi Động Cuộc Cách Mạng

Mục tiêu của chúng ta không cực đoan mà phù hợp với tinh thần quốc gia, lập trường dân tộc chính thống. Tinh thần quốc gia chân chính không loại trừ bất cứ công dân nào ra khỏi cộng đồng dân tộc mà bao dung, giúp đỡ để tạo niềm tin ở nhau, tạo tình đồng bào hầu cùng nhau xây dựng lại đất nước một cách nghiêm chỉnh. Đã chính thức xác định lập trường chính trị và đường hướng đấu tranh chống lại CSVN thì bước kế tiếp sẽ là tạo tinh thần đoàn kết dân tộc, trong nước với nhau, ngoài nước với nhau để phối hợp hoạt động giữa trong và ngoài nước theo một kế hoạch chiến lược chung. Chính giới sĩ phu, trí thức trong và ngoài nước phải tin cậy và đồng tâm hiệp lực với nhau, cộng tác hành động, dẫn dắt thường dân và thu phục nhân tâm. Khi đã được đồng bào tin yêu, giúp đỡ, tham gia và yểm trợ tài vật cho cuộc nổi dậy thì cuộc cách mạng chắc chắn sẽ thành công. Cũng chính khi CĐQG lớn mạnh và trở nên khối đối trọng với CSVN, HK sẽ cân nhắc hơn thiệt khi chọn yểm trợ khối người Việt quốc gia thay vì CSVN, dựa vào thực tế là khối đối kháng có khả năng thay thế chế độ CSVN qua cuộc cách mạng để lèo lái đất nước trong tương lai.

Hải ngoại chuẩn bị: Xây dựng tiềm lực và khả năng yểm trợ

Uy tín CĐNVQGHN được tạo nên từ tinh thần đoàn kết trong mọi sinh hoạt cộng đồng, với nguồn nhân lực, vật lực dồi dào, có tổ chức quy củ và thành phần lãnh đạo tài đức; nghĩa là cộng đồng cần có uy tín và thực lực. Muốn vậy, cộng đồng người Việt hải ngoại, nói chung, cần kiện toàn tổ chức, hoạt động để có thể phát triển ngày càng vững mạnh.

CĐ cần làm việc nghiêm chỉnh, tạo kết quả cụ thể, mang ích lợi thiết thực cho đồng bào để đồng hương tin tưởng và yểm trợ chúng ta; đồng bào quốc nội tin tưởng mà hợp tác với chúng ta.

CĐ cần reach out, nối kết với chính quyền sở tại, với các cơ quan quốc tế, thuyết phục họ yểm trợ chúng ta từ tiếng nói đến trợ cấp tài khoản (funds) cho những kế hoạch phát triển CĐ về mọi mặt, cũng như sẵn sàng đứng bên cạnh yểm trợ đồng bào quốc nội nổi dậy.

Cụ thể hơn, các vị đại diện cộng đồng hải ngoại nên tổ chức một Đại Hội Đoàn Kết nhằm tìm phương cách phối hợp mọi hoạt động liên hệ đến lãnh vực chiến lược, tầm liên quốc gia giữa các cộng đồng và đoàn thể quân, dân, cán, chính; đặc biệt về lãnh đạo, liên lạc truyền thông và phối hợp hoạt động chặt chẽ với Ban Lãnh Đạo Quốc Nội.

Thành lập Ban Ngoại Vận ở từng châu lục, trực tiếp nối kết, vận động, lobby với chính quyền sở tại, khối cựu quân nhân HK, gây dựng uy thế, thực lực, tạo tình đoàn kết hải ngoại và đoàn kết dân tộc tận dụng các phương tiện truyền thông hiện đại mà giới trẻ trong và ngoài nước rất thông thạo.

Thành lập kế hoạch gây dựng nguồn tài chánh cần thiết để dự phòng yểm trợ ngay khi cần. Các chương trình gây quỹ qui mô nên được phát động qua các hệ thống truyền thông, những buổi văn nghệ gây quỹ hiệu quả, những cuộc lạc quyên công khai tùy lòng hảo tâm của đồng hương đặc biệt từ các cơ sở thương mãi, v.v. Tài chánh phải công khai và chi thu được báo cáo minh bạch.

Một nguồn tiền bạc không nhỏ do người Việt hải ngoại gửi về giúp đỡ thân nhân đã giúp nuôi sống chế độ. Nguồn tài chánh này phải được giới hạn tối đa, chỉ nên tài trợ cho những nhu cầu cá nhân thật sự cần thiết mà thôi.

Quốc nội chuẩn bị: Nêu cao chính nghĩa dân tộc, xây dựng lực lượng quần chúng và nung đúc tinh thần cách mạng

Khởi động cuộc cách mạng dân tộc trong thế chính nghĩa, dân Việt yêu quê hương chân chính phải xác định cương vị mình là người Việt quốc gia đối trọng với CSVN và thuyết phục thế giới chấp nhận đại khối dân Việt đang đứng về phía chính nghĩa quốc gia chống lại chế độ độc tài phản nước hại dân là đương quyền CSVN. Tiếng nói và hành động của khối đối lập phải phát huy được chính nghĩa cách mạng, mà không là công cụ cho một cá nhân, bè nhóm, đảng phái vụ lợi riêng nào. Mục tiêu chính là phế bỏ được chế độ đương quyền; sau đó, hướng dẫn toàn dân vào một cuộc bầu cử tự do, công bằng có quốc tế giám sát nhằm chọn những người thật sự tài đức có lòng, có công để xây dựng lại đất nước theo một Hiến Pháp thích hợp.

Các vị lãnh đạo tôn giáo phải tận dụng tiếng nói uy tín của mình để kêu gọi tín đồ nhập cuộc khi thời cơ đến. Cuộc cách mạng dân tộc là trách nhiệm chung và ảnh hưởng đến tương lai nhiều thế hệ người dân. Lên tiếng đối với những bất công xã hội là việc làm chính đáng thì kêu gọi giáo dân tích cực tham gia cuộc cách mạng để phế bỏ nguyên nhân, nguồn gốc gây ra bao tệ trạng và bất công xã hội còn cần thiết và quan trọng hơn nhiều. Xin hãy tạm cởi bỏ áo dòng, hãy tạm xếp kinh cầu nguyện! Thành tâm cầu nguyện và rồi cương quyết hành động, nhận trách nhiệm người dân trước vận nước ngửa nghiêng trước đã. Nếu giáo dân tự thiêu, chùa chiền, nhà thờ, hội thánh bị chiếm đoạt, quyền thờ phượng theo đức tin bị chà đạp bằng dùi cui, roi điện, súng đạn mà Giáo Hội đành thúc thủ trước bọn côn đồ thì nhiều cái chết bảo vệ đạo pháp, tự do tín ngưỡng và công lý sẽ trở thành phí phạm và oan ức quá!

Thuyết phục quân đội đứng về phía nhân dân là yếu tố quan trọng không thể thiếu. Chúng ta nên tìm cách giải thích rõ ràng cho gia đình, thân nhân bộ đội về mục đích của quân đội là bảo vệ giang sơn, sinh mạng và tài sản nhân dân chống xâm lăng chứ không phải bảo vệ đảng tham nhũng để hành hạ, đàn áp người dân. Tìm cơ hội đối thoại giúp đảng viên phân biệt giữa quyền lợi quốc gia và dân tộc đích thực khác với chút lợi nhuận cá nhân do tập đoàn lãnh đạo tham nhũng, bòn vét ngân khố và tài sản người dân “ban phát” cho. Quân dân đáng hãnh diện khi đứng trong hàng ngũ người Việt yêu nước chân chính, tranh đấu cho tương lai chính mình và con cháu vì đó là lẽ phải và chính nghĩa tất thắng. Hơn thế, vận mệnh quốc gia và tương lai con cháu quan trọng lâu dài, còn chế độ CS có thể thay đổi trong chốc lát. Lúc đó, toàn dân biết ơn quân đội mà không Đảng và Nhà Nước nào tồn tại để bảo vệ họ nữa nếu họ cố tình nhắm mắt “theo đóm ăn tàn.”

Liên lạc phối hợp hành động giữa các đoàn thể, đặc biệt với các tổ chức tôn giáo, thanh niên sinh viên, dân oan, công nông, cựu chiến binh, v.v. để bênh vực nhau khi hữu sự và hợp nhất thành lực lượng nổi dậy chính trong tương lai. Đảng và Nhà Nước chỉ nuôi thành phần công an, côn đồ bảo vệ họ mà bỏ mặc 80% dân nghèo đói. Đặc quyền, đặc lợi chỉ dành cho một nhóm công an, côn đồ để đàn áp người dân một cách bất công sẽ khiến nhiều quân nhân, đảng viên bản chất tốt chán nản, bất mãn, rã ngũ, bỏ đảng. Chúng ta cần lôi kéo những thành phần thức tỉnh, bất mãn với chế độ về phía nhân dân.

Tại quốc nội, tập đoàn lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN tham nhũng đã vơ vét cạn kiệt công quỹ và tài sản nhân dân. Sự giảm thiểu vốn đầu tư của ngoại quốc và tình trạnh kinh tế suy sụp đang dẫn đến sự khánh kiệt của quốc gia. Kết hợp với việc giới hạn tối đa nguồn tiền hải ngoại gửi về, tình trạng túng quẫn xảy ra, tuy ngoài ý muốn, nhưng là yếu tố kinh tế thực sự thúc đẩy cuộc nổi dâỵ. Cuộc cách mạng chỉ thành công khi chúng ta vận động được khối đông đồng bào đồng loạt nổi dậy và đoàn kết với nhau trong quyết tâm dấn thân vì đại cuộc, đấu tranh khôn ngoan, nhưng quyết liệt với Đảng và Nhà Nước CSVN theo kế hoạch ấn định. Phương tiện truyền thông hiện đại để thông tin, quảng bá, điều động là yếu tố quyết định; nên chi, quốc nội cần phát huy và tận dụng mọi phương tiện và phương pháp truyền thông một cách hiệu quả và kín đáo hầu bảo mật và phối hợp nhịp nhàng mọi hành động trong suốt tiến trình cách mạng. Khi đã chuẩn bị chu đáo, bất cứ một cơ hội nào, dù từ một lý do rất nhỏ chăng nữa, toàn dân cũng có thể được điều động hàng hàng lớp lớp xuống đường, một cách quy mô, qui củ thành mồi lửa thổi bùng lên cuộc cách mạng.

Yếu tố ngoại cuộc: Thế liên hoàn CS Trung-Việt để dựa nhau bám quyền hưởng thụ có ảnh hưởng gì đến cuộc cách mạng?

TQ dám mang quân yểm trợ CSVN? Trên nguyên tắc xác định bởi Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và công pháp quốc tế, TQ không có bất cứ quyền gì khi mang quân đội của họ xâm nhập nước ta để giết hại dân Việt. Ngoại trừ lý do chính đáng để bảo vệ kiều dân TQ cư ngụ trên nước ta nếu bị nhà đương quyền VN sát hại vô cớ. TQ cũng có thể bất chấp luật pháp quốc tế, mang quân can thiệp vào nội bộ nước ta khi chính thức được Nhà Nước CSVN yêu cầu. Trường hợp đầu khó có lý do xảy ra. Trường hợp sau nếu xảy ra, sẽ gây phản ứng ngược, làm căm phẫn toàn dân trước hành động phản quốc, “cõng rắn cắn gà nhà” và làm sáng tỏ thêm chính nghĩa cuộc cách mạng và thúc đẩy lương tâm thế giới hành động cụ thể để cứu dân Việt.

Quốc tế chắc chắn sẽ can thiệp khi CSVN đàn áp dã man, giết hại dân chúng nổi dậy, bằng cách này hay cách khác; tuy nhiên, dù chấp nhận sự hi sinh cần thiết, chúng ta không khi nào muốn cuộc cách mạng lại đẫm máu dân vô tội. Chúng ta chỉ muốn phế bỏ được tập đoàn lãnh đạo Đảng và Nhà Nước bất xứng cùng cơ chế Cộng Sản độc tài, thối nát và guồng máy cai trị tàn bạo để thiết lập một chính phủ thật sự yêu nước thương dân mà thôi.

Ban Ngoại Vận quốc nội cần thâu thập, lưu trữ tất cả chứng từ, hình ảnh chi tiết cuộc nổi dậy ghi lại hành động tàn ác của Nhà Nước để công bố kịp thời trước thế giới và yêu cầu can thiệp, yểm trợ cuộc cách mạng của toàn dân phế bỏ chế độ bạo tàn đó.

Lời Kết

Chính nghĩa quốc gia phải dựa trên lập trường dân tộc và một chính phủ xứng đáng phải có khả năng bảo vệ đất nước, phát triển quốc gia về mọi mặt, chăm sóc đồng đều cho đời sống người dân. Sau gần thế kỷ dưới chế độ Cộng Sản XHCN, Đảng và Nhà Nước CSVN đã không đáp ứng được khát vọng toàn dân được sống đời hạnh phúc trong một quốc gia tự do, dân chủ và phú cường. Trái lại, đại khối dân Việt đã phải chịu đựng bao đau thương, tủi nhục, khốn khổ từ tinh thần lẫn thể xác, bị Đảng CSVN hành hạ, bóc lột và kềm kẹp. Tự Do, Hạnh Phúc và Công Lý phải là lý tưởng dân Việt theo đuổi để phát triển một đất nước hùng mạnh, lành sạch, xây dựng cuộc đời đáng sống cho chính mình và tương lai xán lạn cho các thế hệ con cháu. Cuộc cách mạng toàn diện của dân tộc Việt là điều tất yếu để đạt được mục tiêu đó! Muốn thành công, cuộc cách mạng đòi hỏi rất nhiều hi sinh của mọi con dân nước Việt thuộc mọi thành phần xã hội. Đối đầu với một chế độ tàn bạo, chuyên sử dụng bạo lực, công an, côn đồ để trấn áp người dân là việc không dễ dàng; tuy nhiên, chúng ta phải nhất quyết vượt qua bất cứ trở lực nào dù phải hi sinh cả sinh mạnh thì tất sẽ thành công. Tự do, no ấm của dân Việt phải đổi bằng máu xương của chính dân Việt để xây dựng lại tương lai dân tộc. Đó là giải pháp cuối cùng, đáng buồn, nhưng có lẽ phải đành chấp nhận vậy!

Phạm Văn Thanh, USA

(734) 730-6428

HÃY CAN ĐẢM LÀM MỘT CUỘC CÁCH MẠNG ĐỂ THAY ĐỔI TỪ GỐC TỚI NGỌN.

"HỆ THỐNG ĐIỀU HÀNH ĐẤT NƯỚC CỦA VIỆT NAM LÀ MỘT HỆ THỐNG TỒI TỆ, LÀ Ổ ĐẺ CỦA MỌI THỨ TỒI TỆ, LÀM CHO MỌI LÃNH VỰC ĐỀU TRỞ NÊN TỒI TỆ. BẦY TRÙNG ĐẺ RA TỪ BỤNG CON SƯ TỬ ĐANG ĂN THỊT CON SƯ TỬ TỪ BÊN TRONG!"



Những tranh luận về lỗi của hệ thống hay lỗi của con người là một vấn đề không phải chỉ mới được đặt ra. Nhưng đặc biệt là những ngày gần đây sau khi CTQH Nguyễn Văn An lên tiếng “là lỗi hệ thống” thì vấn đề lại được hâm nóng một chút nhưng dường như tầm quan trọng của nó không được dư luận tiếp nhận một cách đúng mức. Nhân cơ hội này tôi cũng muốn nói ra cái thấy biết của mình và có vài lời nhắn nhủ với những người thực sự nặng lòng vì đất nước, người bên trong quốc nội cũng như người ở hải ngoại, người nằm trong cơ chế điều hành đất nước Việt Nam hiện nay cũng như người thường dân đang mỗi ngày giật gấu vá vai. Tôi không có ý muốn tranh luận cho xôm tụ. Tôi có ý muốn “phát loa” và phát thật lớn, nếu có thể, vì vấn đề này có ảnh hưởng rất lớn đến sự chọn lựa con đường đi tới của đất nước, theo đó là sự tồn vong của nó trong kỷ nguyên mới và tình trạng an sinh của toàn dân. Nhưng trước hết tôi xin phép được mời quý vị nghe qua về “câu chuyện làm vườn” của tôi đã. Và, tôi là Iris Vinh Hayes.


Nhà chúng tôi có một cái sân khá rộng. Nó nằm dọc phía hông phải của căn nhà. Vào một ngày đẹp trời vợ tôi bổng dưng muốn biến nó thành một vườn hồng. Thế là tôi hâm hở lái xe đi tìm mua và chở về nào cuốc, nào xẻng, nào phân, nào hoa . . . rồi hâm hở phơi lưng thi công cuốc đất suốt cả mấy ngày cuối tuần. Sau rốt thì vườn hoa cũng thành hình. “Một vườn hoa lý tưởng,” tôi nghĩ trong đầu mình và rất tâm đắc với thành quả đạt được. Khỏi nói thì cũng biết là vợ tôi rất là vui. Mỗi ngày làm việc về là chúng tôi rũ nhau ra sân nhìn ngắm vườn hồng (dầu là chưa có cây nào trỗ nụ) và tôi lại có dịp kể công với vợ và ba hoa về tài năng của mình, cái tài năng kiến tạo cái vương quốc rộng 20 thước vuông. Được đâu khoảng hai tuần thì vườn đã thấy có cỏ mọc lát đát khắp nơi. “Cũng dễ thôi,” tôi tự nhũ, “quân vương ta chỉ cần thận trọng bước vào vương quốc và nhè nhẹ nhổ từng cọng một vứt đi là xong.” Và tôi đã làm thế. Vẫn dư thời giờ quan tâm tới hoàng hậu. Vẫn dư thiện chí ngọt ngào với ái phi. Nhưng vài tuần sau nữa thì thì cỏ mọc càng lúc càng nhiều hơn. Thời gian tôi dành để nhổ cỏ cũng nhiều hơn. Điều tệ hại là dường như không bao giờ thấy sạch cỏ. Rồi vài tuần sau đó thì tôi thật sự không còn đủ thời gian để nhổ cỏ. Tất cả những thứ phân tốt tưới vào cây dường như chỉ để nuôi cỏ. Cây cũng không tệ lắm, nhưng cỏ thì rõ ràng càng lúc càng xung càng lấn át.

Thay vì ra sân để ngắm vườn với ái phi và thấy hài lòng với công trình của mình thì bây giờ tôi ra đó chỉ để thấy bực và mệt mõi với nghĩa vụ diệt trừ bọn cỏ dại xấu xa đang nội xâm cái vương quốc lý tưởng của tôi. Diệt đến mờ con mắt, ù lỗ tai, vã mồ hôi trán, mõi đứt cái thắt lưng mà bọn cỏ dại vẫn cứ mọc loạn xạ lên. Vương quốc 20 thước vuông của tôi trở thành là mảnh đất mầu mở cho bọn cỏ dại hoành hành. Tôi nổi cáu với cỏ đã đành mà đôi khi còn nổi cáu với cả ái phi của mình, ngay cả khi nàng vì tội nghiệp quân vương nên tham gia diệt cỏ. Rồi ái phi của tôi đâm ra chán ngấy cái cáu kỉnh của tôi, chán ngấy cái vương quốc lý tưởng do tôi kiến tạo, và chán ngấy cái tài trị nước của tôi nên không còn thiện chí tham gia diệt trừ cỏ dại nữa. Tôi vẫn ráng sức sửa chữa/cải cách cái vương quốc của mình ghê lắm nhưng mọi nỗ lực của tôi dường như vô hiệu trước bọn nội xâm tham lam và vô cảm này. Cuối cùng thì tôi cũng phải chào thua. Cái vườn hoa lý tưởng trong đầu tôi trước đây nhường chỗ cho thực tiễn sinh động bây giờ là một vườn cỏ dại. Rồi một ngày kia có một anh bạn tình cờ ghé thăm. Lúc chuyện vãn tôi có kể cho anh ấy nghe về kinh nghiệm làm vườn của mình. Anh bạn cười ngất và nói: “Chú đã phạm phải những sai lầm nền tảng. Trước hết chú phải phun thuốc diệt cỏ, xong cuốc bỏ lớp đất xấu, rồi trải một lớp lưới chống cỏ, rồi cho vào một lớp đất sạch đã qua quá trình khử, rồi trồng cây xuống, rồi phủ một lớp dầy dăm cây để giữ độ ẩm và để làm cho cỏ chết ngộp. Toàn bộ công việc này là nền tảng để có một vườn hoa tốt. Khi đã không tạo cái nền tảng tốt cho vườn hoa thì nhất định nó sẽ bị cỏ xâm.” Trước khi kết thúc, anh còn phán thêm một câu sặc mùi minh triết: “Chuyện làm vườn cũng vậy, chuyện nước cũng vậy, không nằm ngoài cái đạo lý đơn giản này.” Tôi lắng nghe và thắm thía cái bài học làm vườn.

Trong nhiều năm về sau, mỗi lần nghĩ đến chuyện của đất nước thì tôi lại thấy cái đạo lý đơn giản đó càng có sức thuyết phục hơn. Cái mảnh đất cong cong hình chữ S nằm ở một góc ĐNAC đâu có khác gì cái vương quốc 20 thước vuông của tôi đâu, chỉ là lớn hơn thôi. Cái bọn “giặc trong nhà” làm cho bại hoại cái đất nước có tên Việt Nam đâu khác gì với cái đám cỏ dại đã phát sinh và nội xâm cái vườn hoa lý tưởng của tôi đâu. Cái nguyên nhân căn bản nhất đã làm cho đất nước Việt Nam bị nội xâm đâu có khác gì với cái nguyên nhân đã làm cho cỏ dại nội xâm cái vườn hoa của tôi đâu. Cái sai lầm của những công trình sư CSVN và những người đã từng/đang cầm nắm cái đất nước tội nghiệp này có khác gì với cái sai lầm của tôi trong kinh nghiệm làm vườn đâu. Đạo lý của câu nói “khi đã không tạo cái nền tảng tốt cho vườn hoa thì nhất định nó sẽ bị cỏ xâm” đâu có khác gì với cái đạo lý nằm trong phát biểu “lỗi hệ thống. . . lỗi từ gốc đến ngọn ” do CTQH Nguyễn Văn An đã nói đâu.

Nền tảng của đất nước là hiến pháp, cơ chế điều hành đất nước được kiến tạo “theo tinh thần và trong giới hạn” của của hiến pháp cho phép, còn con người chỉ làm cái công việc điều hành đất nước bên trong cái khuôn khổ của cái cơ chế đó. Từ hiến pháp tới con người, nó là một kết hợp thành tổng thể, một hệ thống từ gốc tới ngọn. CTQH Nguyễn Văn An định nghĩa “hệ thống” với ngôn ngữ đơn giản là “từ gốc đến ngọn” rất chính xác.

Nhìn vào hiện trạng của Việt Nam, phải nói là hiện trạng tồi tệ thì chính xác hơn, CTQH Nguyễn Văn An đã đưa kết luận “là lỗi hệ thống . . . lỗi từ gốc tới ngọn.” Kết luận này của ông có cơ sở hay không?

Xin trả lời là kết luận của ông hoàn toàn đúng, theo đánh giá của Dr. Iris Vinh Hayes. Hiến pháp đầu tiên của Việt Nam, Hiến Pháp 1946, tuy là dân chủ hơn hết so với những hiến pháp về sau nhưng nó vẫn chỉ là một văn bản thô sơ được viết ra (1) bởi một nhóm người tự xưng là đại diện cho toàn dân, (2) từ những cái đầu chỉ quan tâm tới mục tiêu chiến tranh và dành quyền lực cho riêng họ nhiều hơn là quan tâm tới mục tiêu kiến tạo phồn vinh cho quốc gia và an sinh cho xã hội, (3) theo những con mắt mà tầm nhìn của họ về một tương lai của đất nước không xa hơn cái quá khứ hận thù mà họ trải nghiệm, (4) vì những cái lỗ tai thích nghe lời xưng tụng giả dối hơn là muốn tiếp nhận tiếng khóc than của bá tanh và lời khuyên của sĩ phu có nhân nghĩa. Rồi văn bản đó được “dọng vô bản họng” của nhân dân (nói theo thành ngữ của Mỹ) với cái nhãn “hiến pháp của toàn dân,” dĩ nhiên là được bảo kê bởi sức mạnh vũ lực. Ngay trong câu đầu tiên mở đầu của bản hiến pháp này, “Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất nước . . . ,” đã hé cho thấy cái khuynh hướng “kể công” và “đăm đăm nhìn vào quá khứ” của họ rồi. Ngay trong câu đầu tiên ở Điều 1 của bản hiến pháp, “Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền binh trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam . . . ,” đã hé cho thấy cái khuynh hướng chiến tranh và bản chất hám quyền lực của họ rồi. Dĩ nhiên là tất cả được cẩn thận che dấu dưới danh nghĩa đất nước và nhân dân. Nếu không thì làm sao có thể gạt gẫm được thiên hạ. Đến cái hiến pháp kế tiếp thì những khuynh hướng tiêu cực của họ càng bộc lộ rõ hơn. Phần mở đầu dài nhằn của Hiến Pháp 1959 có thể nói là một điệp khúc kể công và dọn đường để đòi thù lao với đất nước. Rồi đến Hiến Pháp 1980 thì họ công khai đòi thù lao qua điều 4 của hiến pháp: “Đảng cộng sản Việt Nam . . . là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội.” Thế là cái mặt nạ của họ rớt xuống. Thế là âm mưu của họ tự phơi bày. Thế là từ dạo đó ĐCSVN CÔNG KHAI “HIJACKED” ĐẤT NƯỚC. Đó là lý do tại sao tôi gọi họ là TẶC ĐẢNG. Với lối tổ chức BẦU BÁN CHÍNH TRỊ SÂU MÀ KHÔNG RỘNG (sâu là vì được tiến hành từ địa phương lên tới trung ương, nhưng không rộng vì chỉ dành cho đảng viên chứ không có tham dự của toàn thể quần chúng) được che đậy dưới những mỹ từ “đại biểu, nhân dân, đoàn kết, nhất trí” để NGỤY TẠO DÂN CHỦ đã giúp cho TẶC ĐẢNG TIẾN HÀNH CƯỚP CHỦ QUYỀN TỪ TAY DÂN VÀ “HIẾN PHÁP HOÁ” QUYỀN LỰC CỦA HỌ một cách dễ dàng. Nhiều anh chị ngây thơ cho rằng “ĐCSVN có công thì để cho họ lãnh đạo đi.” Có công ư? Tôi không nghĩ vậy, nhưng chưa muốn tranh luận ở đây. Thôi thì cứ tạm coi như là họ có công đi. Và tôi muốn hỏi những anh chị này vài câu: “giả dụ như nhà anh chị bị một bọn cướp từ đâu đó kéo đến chiếm lấy. Rồi có một số người hàng xóm kéo đến giải nguy. Sau khi bọn cướp bỏ đi thì những người cứu nguy đó tuyên bố họ đã có công giải nguy cho anh chị cho nên từ đây về sau họ có quyền lãnh đạo anh chị, có quyền quản lý tài sản của anh chị, họ có quyền cấp giấy phép cho anh chị đi hay ở, và anh chị phải xin họ để được cho phép hoạt động trong nhà mình. Anh chị thấy sao? Có công bằng không? Có dễ chịu không? Có hợp đạo lý không? Hãy thật tâm trả lời đi.” Cái giả dụ này không xa rời thực tế đâu. Nó đã và đang tiếp tục diễn ra trước mặt anh chị đó, có biết không? ĐCSVN đang làm như vậy với toàn dân đó. ĐCSVN còn ngang nhiên nói, ngay trên hiến pháp, là họ có quyền làm như vậy với toàn dân đó. Và rồi, với danh nghĩa là đảng duy nhất có quyền lãnh đạo do hiến pháp ủy nhiệm với sự đồng ý của toàn dân, họ mặc tình thao túng và lũng đoạn đất nước qua những chính sách ban hành, họ mặc tình chà đạp nhân quyền và dân quyền với lý do chống thế lực thù địch phá âm mưu diễn biến hòa bình, họ mặc tình cài dựng những giáo hội quốc doanh để lừa thần bán thánh và che đậy sự đàn áp tôn giáo, họ mặc tình bày trò diệt chủng những anh em dân tộc thiểu số, họ mặc tình tước đoạt cơ hội tiến thân của nhân dân với chỉ tiêu “phải là đảng viên” mới được cứu xét, họ mặc tình nạo hút máu mỡ của dân và tài nguyên của nước qua cánh tay kinh tế đảng, họ mặc tình phân chia lợi lộc và chức danh cho nhau vì họ có độc quyền thay dân để quản lý, họ mặc tình phá nát cái nền tảng minh triết và đạo lý Việt cho cái định hướng xã hội chủ nghĩa ngoại nhập. Còn nhiều thứ nữa chứ không phải chỉ có bấy nhiêu. Nếu như nhân dân Việt Nam không cảm thấy mình bị xâm phạm một cách trắng trợn, nếu như nhân dân Việt Nam không cảm thấy mình bị khinh thường một cách trắng trợn, nếu như nhân dân Việt Nam không cảm thấy mình bị tước đoạt chủ quyền một cách trắng trợn thì có lẽ nhân dân Việt Nam đáng bị ĐCSVN kềm kẹp và chà đạp. Tôi nói “nếu như” vì tin rằng, và muốn tin rằng, nhân dân Việt Nam ý thức được những gì đang diễn ra trên đất nước là không thể chấp nhận được và cần phải thay đổi từ gốc tới ngọn.

Hiến pháp của Việt Nam trên thực tế không là một văn bản do toàn dân, của toàn dân và cho toàn dân. Nó là hiến pháp do ĐCSVN, của ĐSCVN và cho ĐCSVN mà thôi. Hiến pháp hiện nay của Việt Nam không chứa đựng trí tuệ Việt, lương tri Việt và tình người Việt. Nó là văn bản phản ảnh triết lý, lương tri và trái tim của Maxcơva, của giống dân du mục quen thói bạo hành, được đem áp đặt lên đất nước Việt. Cái thứ triết lý, lương tri và trái tim mà ngay người dân Liên Xô cũng đã ghê tởm và từ bỏ. Hiến pháp của Việt Nam đã không là nền tảng và chưa từng là nền tảng cho mục đích kiến tạo một cơ chế tốt đẹp để điều hành quốc gia theo hướng hoà bình và thịnh vượng. Hiến pháp Việt Nam chỉ là một công cụ của ĐCSVN nhằm giúp cho ĐCSVN thâu tóm toàn bộ quyền lực quân sự, kinh tế, chính trị và ngoại giao một cách “có trình tự” và giúp cho ĐCSVN đè bẹp tất cả mọi đối lực một cách hiệu quả. Trên thực tế, ý chí chính trị của ĐCSVN mới thực sự là nền tảng tạo dựng cơ chế điều hành đất nước của Việt Nam. Trước năm 1975, ý chí chính trị của ĐCSVN đã nặn ra một cơ chế để điều hành chiến tranh. Sau năm 1975, bộ máy chiến tranh này được vội vã dân sự hoá để đáp ứng nhu cầu điều hành đất nước. Nó là một cơ chế tồi tệ cho mục tiêu phát triển đất nước. Rồi cái cơ chế đó được điều hành bởi những con người giỏi công tác chiến tranh, giỏi công tác phá hoại, thấm đẫm “văn hóa du kích” (theo ngôn ngữ của GS Nguyễn Hưng Quốc). Từ gốc tới ngọn, từ ý chí chính trị của ĐCSVN làm nền tảng đẻ ra một cơ chế chỉ thích hợp phục vụ chiến tranh điều hành bởi những cán bộ giỏi phá hoại làm thành một hệ thống tệ hại. Toàn bộ sự thật là như thế. Toàn bộ hệ thống điều hành đất nước của Việt Nam đã là như thế và vẫn đang là như thế. Toàn bộ từ gốc cho tới ngọn là như thế. CTQH Nguyễn Văn An đâu có quá lời khi phát biểu “lỗi hệ thống . . . lỗi từ gốc tới ngọn.” Ông không chỉ nói “lỗi” theo ý nghĩa thông thường, lỗi mà bất cứ hệ thống nào cũng có, lỗi mà có thể sữa được. Vì nếu là lỗi thông thường có thể sửa được thì ông đã không nói “đổi mới tư duy toàn diện và triệt để, cả kinh tế và chính trị, thì chúng ta mới khắc phục được lỗi hệ thống.” Ông là một người có trí và có lương tâm đã nhìn ra và dám nói ra điều này.

Ông biết rõ tình trạng “sư tử trùng thực sư tử nhục” (kinh Đại bát Niết Bàn). Nếu không thay đổi từ gốc tới ngọn thì chắc chắn cơ chế cầm quyền hiện nay sẽ sụp đổ, không khéo còn kéo theo sự sụp đổ của đất nước Việt Nam. Bất hạnh hơn, nếu không thay đổi từ gốc đến ngọn, ĐCSVN có thể làm sụp đổ đất nước Việt Nam trước khi ĐCSVN bị sụp đổ. Nếu không sụp đổ đi nữa thì với một hệ thống tồi tệ như vậy chỉ e rằng vài mươi năm sau Việt Nam sẽ biến thành bộ lạc so với tiến độ phát triển của cộng đồng thế giới. Tôi tin rằng ông CTQH Nguyễn Văn An nhận thức được hiểm họa to lớn này của đất nước. Hệ thống điều hành đất nước của Việt nam là một hệ thống tồi tệ, là ổ đẻ của mọi thứ tồi tệ, làm cho mọi lãnh vực (kinh tế, giáo dục, xã hội, chính trị, quân sự . . .) đều trở nên tồi tệ. BẦY TRÙNG ĐẺ RA TỪ BỤNG CON SƯ TỬ ĐANG ĂN THỊT CON SƯ TỬ TỪ BÊN TRONG!

Hệ thống điều hành đất nước của Việt Nam không phải chỉ có vài lỗi nhỏ, theo khái niệm thông thường, có thể nhìn thấy ở bất cứ hệ thống nào và có thể sửa chữa qua loa được. Với sự quan sát và đánh giá của Dr. Iris Vinh Hayes thì hệ thống điều hành của Việt Nam hiện nay có thể ví với một chiếc xà lang gỉ sét, quá nặng nề và quá nhiều lỗ thủng. Để có thể sinh tồn trong kỹ nguyên mới này, kỹ nguyên mà tốc độ lên ngôi, Việt nam cần một chiếc máy bay phản lực để theo kịp các nước khác. Mọi cố gắng sửa chữa/ cải cách có giỏi tới đâu cũng không thể biến một chiếc xà lang thành một chiếc máy bay phản lực được, hà huống chi nó lại là một chiếc xà lang sắp chìm. Hãy can đảm hủy bỏ nó đi và mua một chiếc máy bay phản lực cho Việt Nam! Hãy can đảm làm một cuộc cách mạng để thay đổi từ gốc đến ngọn.

Hệ thống điều hành đất nước của Việt Nam có phải là “một chiếc xà lang gỉ sét, nặng nề và nhiều lỗ thủng” như tôi đã nói? Chắc chắn là như vậy. Nào là hệ thống đảng, hệ thống đoàn, hệ thống hành chánh, hệ thống công an, hệ thống quân sự, hệ thống mặt trận tổ quốc . . . trải dài từ cấp trung ương xuống tới địa phương, trải rộng khắp hết mọi tỉnh thành, bao trùm mọi ngõ ngách của đời sống. Một đất nước mà có tới ngần ấy hệ thống cầm quyền điều hành nằm chồng chéo lên nhau thì làm sao mà không nặng, làm sao không chậm, làm sao không thiếu minh bạch, làm sao không hao tốn, làm sao không phát sinh mâu thuẫn, làm sao không có bất cập, làm sao không tạo ra lỗ tối cho sâu trùng sinh sôi? Những chính sách cấp quốc gia được ban hành, dầu là những chính sách đúng và hay đi nữa, trong một hệ thống như vậy cũng khó có thể đạt được hiệu quả mong muốn. Những con người đảm trách công việc điều hành đất nước, dầu là có tài và có thiện chí đi nữa, trong một hệ thống như vậy cũng khó có thể đạt được hiệu quả mong muốn. Để tôi đề cử một thí dụ điển hình. Vừa rồi, khi đối diện với cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2010, Việt Nam đã nỗ lực cứu vãn tình trạng phá sản củadoanh nghiệp trong nước thông qua chính sách tiền tệ. Một số lượng tiền được bơm vào hệ thống ngân hàng nhằm tiếp máu cho doanh nghiệp tư nhân, với lãi suất rất thấp so với trước đó. Nó là một chính sách đúng và kịp lúc. Tôi dám đoán là có cả kinh tế gia của Harvard cố vấn bài bản. Nhưng tại vì cái cấu trúc kinh tế tồi tệ (trong đó khu vực doanh nghiệp nhà nước chiếm gần một nữa GDP, là khu vực doanh nghiệp thua lỗ kinh niên nhưng lại có nhiều quyền lực chính trị và bè đảng bao che, hơn một nữa kia thuộc về khu vực doanh nghiệp tư nhân, khu vực của những doanh nghiệp nhỏ rất năng động và là nguồn sống nuôi cả nước nhưng lại không có quyền lực chính trị và thiếu chỗ dựa) cho nên chính sách không đạt được điều mà ông Thủ Tướng mong muốn, chỉ vì máu không chảy tới nơi cần tới. Khu vực doanh nghiệp nhà nước, gồm những tổng công ty hay tập đoàn và những công ty lớn, đã dùng thế của họ đối với những ngân hàng để hút một số lớn lượng máu về nuôi cái khu vực ăn hại đó (không, phải nói là hút máu về để gỡ kẹt đầu tư vì chứng khoáng và địa ốc bị phá giá thì đúng hơn) nên không còn đủ máu chảy vào khu vực tư doanh. Không chỉ có thế. Nếu nhìn sâu hơn vào bức tranh kinh tế của Việt Nam lúc đó, người ta sẽ thấy ra là các “ngân hàng gia” cũng thừa cơ hội hút máu về cho mình, trong số lượng máu ít ỏi chảy vào khu vực tư doanh. Những doanh nghiệp đến ngân hàng để vay tiền với lãi suất thấp hơn nhiều thì trước tiên phải trả hết nợ cũ đã dầu là chưa đáo hạn. Ngân hàng không làm thủ tục cho vay nợ mới nếu chưa đóng hồ sơ nợ cũ. Doanh nghiệp đang trong tình trạng khốn đốn tài chánh đành phải “mượn nóng” một số tiền từ những ngân hàng gia (không phải vay từ ngân hàng mà vay từ ngân hàng gia làm việc trong ngân hàng, họ có quỹ làm ăn riêng để cho vay) với lãi phí rất cao chỉ cho vài ba ngày để làm thủ tục trả dứt nợ cũ vay nợ mới. Như vậy là những ngân hàng gia nằm trong hệ thống ngân hàng lặng lẽ cắn doanh nghiệp tư nhân một miếng và hút một số máu. Chưa hết, nhìn sâu thêm nữa, dưới điều kiện kinh doanh bấp bênh và cực kỳ khó khăn trong thời buổi khủng hoảng kinh tế, doanh nghiệp tư nhân vay được tiền không dại gì đem tiền mới vay mà bơm vào doanh nghiệp của mình. Họ đem tiền đó cho thiên hạ vay nóng, có lợi hơn là cố cứu doanh nghiệp. Họ trở thành là những ngân hàng di động. Kết quả là doanh nghiệp tư nhân ngã nhào hàng loạt làm cho kinh tế Việt Nam vốn đang bị áp lực nặng vì những cú sốc chứng khoán và địa ốc càng thêm khốn đốn. Một chính sách đúng và kịp lúc nhưng không thể phát huy được hiệu năng của nó chỉ vì cái hệ thống tồi tệ. Tôi cố gắng đơn giản hóa thực trạng tới mức tối đa cho dễ hiểu chứ thực ra còn rất nhiều điều nhiễu nhương trong bức tranh kinh tế tôi vừa mô tả. Nhân lên gấp vạn lần và nhân vào tất cả các lãnh vực thì có lẽ không xa với thực trạng của hệ thống điều hành đất nước Việt Nam hiện tại. CTQH Nguyễn Văn An nói đúng. Hệ thống điều hành đất nước Việt Nam “lỗi từ gốc tới ngọn.” Trước thực tế hiển nhiên đến như vậy tại sao không can đảm làm một cuộc cách mạng thay đổi triệt để từ gốc đến ngọn đi? Đã đến lúc cần phải cứu lấy đất nước của chúng ta!

Nhấn mạnh lỗi của hệ thống không có nghĩa là phủ nhận trách nhiệm của hoặc không thấy cái sai trái của những cá nhân nắm quyền điều hành đất nước. Ngược lại, tôi hiểu, tôi thấy rõ, và rất phẫn nộ về hành vi của họ. Nhưng chỉ nhìn thấy lỗi của và qui trách nhiệm vào cá nhân điều hành cơ chế mà không thấy cái tồi tệ của cả một hệ thống thì không khác nào tôi chỉ biết qui trách nhiệm cho cỏ dại mọc trong vườn hoa của tôi mà không muốn thấy sự sai lầm căn bản ngay từ lúc tôi thiết lập cái vườn hoa đó. Nên nhớ nơi nào có đất thì nơi đó có cỏ. Nơi nào có con người nơi đó có kẻ xấu. Đó là sự thật bất biến. Nhưng nếu cái vườn được kiến tạo tốt ngay từ đầu thì cỏ dại khó cỏ thể mọc chứ đừng nói chi đến nội xâm. Nhưng nếu cái hệ thống điều hành đất nước được kiến tạo tốt ngay từ đầu, tốt ngay từ gốc tới ngọn, thì người xấu sẽ không có cơ hội làm xấu chứ nói chi đến chuyện nội xâm. Đó là một đạo lý đơn giản không có gì khó hiểu. Một Phạm Thanh Bình, một Trần Quang Vũ, một Trần Văn Liêm, một Nguyễn Văn Tuyên, một Bùi Tiến Dũng, một Huỳnh Ngọc Sỹ, một Sầm Đức Xương, một Nguyễn Văn Ninh, một Nguyễn Thế Nghiệp cũng chỉ là một cọng cỏ trong cái đám cỏ dại dầy đặc phát sinh từ cái vườn không tốt. Diệt từng cọng cỏ không phải là giải pháp. Phải phá bỏ cái vườn tồi và kiến tạo lại từ đầu cho thật tốt để cỏ dại không có cơ hội mà mọc trong vườn đó. Mỗi một con người bại hoại cũng chỉ là một con trùng trong cái đám trùng sinh sôi từ cái ổ sản sinh ra chúng. Diệt trừ từng cá nhân bại hoại không bồi hoàn được tổn thất tài sản và sinh mạng đã mất, không lấy lại được những tiêu hao sinh lực và thời gian của quốc gia, và chắc chắn không phải là giải pháp dài hạn. Cần phải phá bỏ cái ổ đó. Can đảm phá bỏ cái hệ thống tồi tệ đó để kiến tạo lại từ đầu, từ gốc tới ngọn, đó mới là sữa sai triệt để, đó mới là giải pháp tối ưu. Con người chỉ là phần ngọn trong cái hệ thống đảng trị.

Nếu có thể sữa chửa/cải cách thì Tổng Thống LBXV Mikhail Gorbachev đã không tự tay mình xoá bỏ ĐCSLX. Đúng như lời của Segey Kurgonian đã nói, “ông ấy không còn cần Đảng nữa, ông ấy muốn rời bỏ Đảng. Dù lúc ấy tôi cũng không thể ngờ được là Gorbachev sẽ hành xử kỳ quái đến như vậy, trong thực tế đã tự mình đạo diễn cuộc chính biến tháng 8-1991 khiến Liên bang tan rã và chính ông ta cũng bị gặp nạn.” (Nguồn: BBC News, 18/3/2011). Nhưng, khác với suy nghĩ của Segey Kurgonian, với tôi thì Tổng Thống LBXV Mikhail Gorbachev không hành xử kỳ quái chút nào cả. Ông ta thấy rõ cái hệ thống điều hành của LBXV là một hệ thống tồi tệ, thấy rõ nó là một bộ máy phục vụ chiến tranh chỉ có thể làm cho LBXV cường chứ không thịnh, thấy rõ nó lỗi từ gốc cho đến ngọn, thấy rõ ngày nào nó còn tồn tại thì ngày đó đại họa luôn luôn treo ở trên đầu. Và, ông muốn đổi mới. Ông biết rõ là, như ông đã nói, “đổi mới đất nước không thể thực hiện được bằng áp lực, bằng cách ban hành luật lệ và thông tư nghị quyết. Đổi mới đất nước chỉ có thể thực hiện được qua tinh thần dân chủ, bằng cách lập ra một môi trường tự do và dân chủ với sự tham gia của đông đảo quần chúng" (Nguồn: BBC News, 09/21/2009). Ông biết rõ là cần có một sự thay đổi triệt để từ gốc cho tới ngọn. Điều này có nghĩa là, ông biết rõ, phải xoá bỏ ĐCSLX cùng với việc chấp nhận những hệ lụy ngắn hạn kèm theo đó. Và ông ta đã chọn con đường phải đi. Ông chỉ làm những gì mà một “đại thiện nhân” cần phải làm để cứu bá tánh: phá bỏ cái bộ máy đã uống quá nhiều máu lệ, đã ngốn quá nhiều xương thịt, đã gây quá nhiều thảm trạng, đã làm uổng phí quá nhiều tài nguyên. Và, mở ra một con đường mới tốt đẹp hơn cho nhân dân và cho nhân loại. Tổng Thống LBXV Mikhail Gorbachev đã nói rất đúng, “cuộc cách mạng năm 1989 đã đem lại những điều tốt đẹp hơn cho mọi người, không ai có thể hồ nghi về chuyện này.” (Nguồn: BBC News, 9/21/2009). Cái hệ thống điều hành đất nước của LBXV lúc đó đã cho Liên Xô ngần nào sức mạnh, ngần nào ảnh hưởng trên thế giới thế mà Gorbachev còn cần phải phá bỏ nó (và đảng viên của ĐCSLX cũng đã lìa bỏ nó) thì hà huống chi cái hệ thống tồi tệ của Việt Nam hiện nay đang giam hãm con người và tương lai Việt mà ngần ngại không phá đi. Trước thực tế hiển hiện tại sao không can đảm làm một cuộc cách mạng thay đổi triệt để từ gốc đến ngọn đi? Đã đến lúc cần phải cứu lấy đất nước của chúng ta!

Khi dùng chữ ĐCSVN tôi chỉ nói tới cái tổ chức/cơ cấu làm nên cái gọi là ĐCSVN chứ không có ý nói tới từng cá nhân, tất cả cá nhân, nằm trong đó. Đảng viên của ĐCSVN có thể có thiện tâm thiện tánh nhưng ĐCSVN thì không thiện, vì nó là tổ chức/cơ cấu nên không có trái tim và linh hồn. Đảng viên của ĐCSVN có thể có đầy lòng yêu thương đồng bào ruột thịt nhưng ĐCSVN thì không yêu thương ai cả, vì nó là tổ chức/cơ cấu nên không có cái khái niệm đồng bào ruột thịt. Đảng viên của ĐCSVN có thể thực tình vì dân vì nước nhưng ĐCSVN thì không vì ai cả, nó là tổ chức/cơ cấu nên chỉ vì sự hiện hữu của chính nó mà thôi. Đảng viên của ĐCSVN có thể thực tình thấy lỗi và nhận lỗi với nhân dân, nhưng ĐCSVN thì không bao giờ thấy lỗi và nhận lỗi, vì nó là tổ chức/cơ cấu nên không có ý niệm đạo đức. Đảng viên của ĐCSVN có thể xót xa trước cảnh đồng loại tương tàn nhưng ĐCSVN thì không xúc động, vì nó là tổ chức/cơ cấu nên không có cảm tính. Những điều khác biệt này làm nên sự khác biệt giữa thái độ và hành vi của một tổ chức so với thái độ và hành vi của cá thể nằm trong tổ chức đó. Không may là cái tổ chức có tên ĐCSVN không giống như bao nhiêu tổ chức dân sự khác. Nó rất đáng sợ. Ý chí của ĐCSVN là cối xay còn mỗi cá nhân đảng viên, tất cả cá nhân đảng viên, nằm trong cái cối xay đó chỉ là những hạt thóc tội nghiệp bị cuốn nghiền trong những vòng xoay của nó. Tôi hy vọng là các anh chị đảng viên của ĐCSVN nhận ra điều tôi đang nói.

Tại sao tôi lại vạch ra lằn ranh khác biệt cho anh chị đảng viên thấy để làm gì? Lý do rất đơn giản: vì đất nước này cần đến anh chị. Cần anh chị dũng cảm đứng lên lìa bỏ ĐCSVN để giải thể nó. Đất nước đã đến lúc cần phải làm một cuộc cách mạng thay đổi từ gốc tới ngọn, một cuộc đổi mới triệt để. Mỗi đảng viên, nếu không là một đại thiện nhân Gorbachev vì nhân dân và nhân loại thì cũng nên vì tương lai của con cháu mình và sự đau khổ của bá tánh mà khởi lòng từ bi đứng lên lìa bỏ ĐCSVN. Đừng để cho đến lúc máu phải chảy ngập đường vì lòng dân đã không còn kềm chế nổi thì quá muộn. Đừng đợi cho đến khi quốc phá gia vong thì quá muộn. Hãy cho chính mình một cơ hội làm một người lương thiện thực sự trung với nước hiếu với dân. Hãy cho thế hệ tương lai một cơ hội tự hào mình là công dân của nước Việt. Hãy lìa bỏ ĐCSVN!

Đất nước này cần đến anh chị. Xin hãy lìa bỏ ĐCSVN! Giờ đã điểm!

Irish Vinh Hayes

Bài Xem Nhiều