We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 12 April 2011

“Cái tát” vào mặt đại sứ Việt Cộng của dân biểu tiểu bang Washington.

Trả Lời Nguyễn Tâm Chiến – Đại Sứ CSVN Tại Mỹ -Về Việc Vinh Danh Lá Cờ Việt Nam Cộng Hòa Và Dự Án Tượng Đài Chiến Sĩ Tự Do Tại TB. Washington.

Nhân vụ Thượng Nghị sĩ Tiểu Bang là Pam Roach đưa ra hai nghị quyết tại Thượng viện Tiểu bang. Nghị quyết thứ nhất là công nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ; nghị quyết thứ hai ủng hộ dự án xây tượng đài tại tiểu bang Washington kỷ niệm các chiến sĩ chiến đấu cho Tự Do.


Sau đó Nghị Sĩ Roach nhận một bức thư từ Đại sứ Cộng sản Việt Nam phản đối cả hai Nghị quyết trên. Ông Terrell A. Minarcin đã đánh máy lại thư Nguyễn Tâm Chiến và viết thư trả lời.

Đại sứ Cộng sản Việt Nam tại Washington D.C. đã phản ứng một cách điên cuồng, nên đã phạm phải những lỗi lầm nghiêm trọng về ngoại giao và bang giao quốc tế, trong đó có việc xâm phạm vào công việc nội bộ của công dân và đất nước Hoa Kỳ.

Sau đây là thư phản đối của Nguyễn Tâm Chiến, Đại sứ Cộng sản Việt Nam gửi Thượng Nghị Sĩ Pam Roach, tiểu bang Washington.

Ngày 10-2-2004

Kính thưa Thượng Nghị Sĩ Roach:

Với sự quan tâm đặc biệt mà tôi viết thư này gửi ông liên quan đến một nỗ lực thứ hai nhằm thừa nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ được trình bày trong văn kiện SJM8045. Đây là để tái khẳng định rằng nhân dân và chính phủ Việt Nam không thể chấp thuận với dự án xây dựng Tượng Đài. Tôi xin chia sẻ với ông về ý nghĩ của tôi.

Thứ nhất, dự án Tượng Đài đi ngược lại những quy ước quốc tế và thực tiễn. Bây giờ, cái gọi là Việt Nam Cộng Hòa đã không còn tồn tại, hơn ba mươi năm qua, lá cờ của nó đã không còn chỗ đứng hợp pháp tại Việt Nam. Giống như một số văn bản hoặc nghị quyết, ngôn ngữ của dự án Tượng Đài Kỷ Niệm rõ ràng đã phủ định sự hiện hữu của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là nước đã thiết lập quan hệ ngoại giao đầy đủ vối Hoa Kỳ từ năm 1995.

Thứ hai, kể từ khi khởi đầu của giai đoạn mới của sự bình thường hóa và hòa giải với quý quốc vào năm 1995, Việt Nam đã làm hết sức mình để đẩy lùi quá khứ và nhìn về phía tương lai, phấn đấu để xây dựng một quan hệ mà đôi bên đều có lợi. Trong tiểu bang của ông, hãng Boeing đã bán máy bay cho Việt Nam và Cảng Seattle vẫn là một cảng chị em với cảng Hải Phòng của miền Bắc Việt Nam trong chương trình trao đổi. Theo ý tôi, dự án Tượng Đài Kỷ Niệm, dấu hiệu làm sống lại quá khứ của hận thù và buồn đau, không phục vụ cho lợi ích của cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ hoặc tiểu bang Washington.

Thứ ba, với một chính sách kiên định, Việt Nam hoan nghênh sự tham gia năng động của Việt kiều trong việc mở rộng quan hệ có lợi cả hai bên giữa Việt Nam và Hoa Kỳ và sự hội nhập hữu hiệu của họ vào dòng sinh hoạt chính lưu của đời sống Mỹ.Việt Nam hy vọng mãnh liệt rằng cộng đồng của người Mỹ gốc Việt, khoảng gần năm mươi ngàn đã chọn tiểu bang của ông làm quê hương mới, sẽ cũng tiếp nhận tinh thần thân hữu và hợp tác.

Sau hết, ở cấp liên bang vị Ngoại Trưởng và các giới chức cao cấp Hoa Kỳ đã luôn luôn tuyên bố rằng Hoa Kỳ không công nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ. Trong cuộc họp với tôi vào mùa hè vừa qua, Thống Đốc Gary Locke đã nói ông ta và tiểu bang Washington ủng hộ sự gia tăng quan hệ hai bên cùng có lợi giữa tiểu bang Washington và Việt Nam.

Như ông có thể nhớ lại, Nghị Quyết Thượng Viện loại này số 8659 đã bị rút lại sau cuộc duyệt xét vào mùa xuân vừa qua, khi những ý tưởng này được đưa ra bàn thảo.

Cuối cùng nhưng không kém quan trọng; tôi tin dự án Tượng Đài Kỷ Niệm, một khi được cơ quan lập pháp của ông thông qua, sẽ đâm bổ vào chính Hiến Pháp Hoa kỳ là nền tảng trao quyền hành cho việc thi hành chính sách đối ngoại duy nhất trong hệ thống liên bang. Vả lại, bằng sự kêu gọi công nhận lá cờ cũ ấy “như là lá cờ chính thức duy nhất của nhân dân Việt Nam”, nó sẽ làm cho quyền tự do phát biểu bị nghi ngờ.

Dưới ánh sáng của những nhận xét này, tôi thành kính yêu cầu ông đừng hành động hỗ trợ cho dự án Tượng Đài Kỷ Niệm.

Tôi cảm ơn ông về sự quan tâm và hợp tác.

Với lòng kính trọng cao nhất của tôi

Ký tên : Nguyễn Tâm Chiến,
Đại sứ.

THƯ PHÚC ĐÁP TỪ WASHINGTON STATE .

Ngày 23-2-2004

Thưa Ông Đại sứ,

Tôi vừa nhận được một bản sao của thư ông gửi đến Nghị sĩ Pam Roach đề ngày 10-2-2004. Tôi xin trả lời thư đó.

Nếu bất cứ một nước nào khác viết bức thư này, thì sẽ đơn thuần một chuyện buồn cười. Nhưng đây lại là của nước ông, Ông Đại Sứ, nước Cộng sản Việt Nam. Nước ông chưa bao giờ tôn trọng hoặc thành thật tuân theo những thủ tục và quy định của bất cứ một thỏa hiệp quốc tế nào mà nước ông đã ký kết vào. Tuy nhiên, nước ông sẽ chỉ núp đằng sau các Thỏa hiệp ấy khi nào chúng thích hợp cho quyền lợi của nước ông. Khi có những cá nhân, chẳng hạn như bản thân tôi hoặc Ông M. Benge, hoặc các tổ chức như Ân Xá Quốc Tế, Ủy Ban Tự Do, Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền, cáo buộc quý quốc với vô số hành động vi phạm nhân quyền hoặc tổn hại, thì lập tức quý quốc đáp lại bằng cách nói rằng những vấn đề mà chúng tôi đang quan tâm tới là những vấn đề nội bộ và rằng chúng tôi đã can thiệp vào chính sách của quý quốc. Thế cũng được. Ở đây, với quá trình được sắp đặt, chính ông đang can thiệp vào Tiểu bang Washington về những vấn đề không liên quan gì đến ông cả. Sao mà chúng tôi vinh danh sự đóng góp của các cá nhân hoặc các cộng đồng dân tộc ở đây tại Washington lại là ăn nhập đến ông. Xin hãy từ bỏ hành động can thiệp vào những vấn đề nội bộ của chúng tôi.

Ông muốn chúng tôi công nhận và vinh danh lá cờ của ông. Lá cờ đại diện cho một quốc gia đã thực hiện những cuộc tàn sát diệt chủng, huynh đệ tương tàn và buôn bán nô lệ quốc tế. Tôi, với tư cách một cư dân của tiểu bang Washington, không thể nào tha thứ hành động ấy. Sao ông dám đòi hỏi tôi làm? Làm như thế sẽ đưa tôi đến sự đồng lõa với những tội ác lớn lao chống nhân loại của nước ông.

Ông nói rằng dự án Đài Tưởng Niệm phủ định sự tồn tại của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nó chẳng làm được việc nào như thế đâu. Đối lại với các bảo tàng viện và đài tưởng niệm của nước ông, Đài Tưởng Niệm này bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những người đã trả cái giá cao nhất cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trong nước Việt Nam Cộng Hòa cũ. Ngọn cờ của Việt Nam Cộng Hòa từ đó được công nhận như là ngọn cờ của tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trên khắp thế giới. Các màu sắc của nó thật là tiêu biểu. Ba sọc đỏ tượng trưng cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Trong lúc màu vàng nói lên sự quý giá biết bao của những lý tưởng ấy, màu đỏ tượng trưng cho sự đổ máu để bảo vệ những lý tưởng đó. Cả trong quá khứ và cả đối với những người sẽ bảo vệ những lý tưởng ấy cho đến chết. Tôi, trước hết, hân hạnh công nhận lá cờ Tự Do và tỏ lòng vinh danh nó. Tôi cũng sẽ hân hạnh công nhận lá cờ của ông khi ông công nhận lá cờ của chúng tôi. Trước khi ấy, đối với tôi, lá cờ của ông tượng trưng cho giết hại, khủng bố, ngược đãi, tráo trở, buôn bán nô lệ và vi phạm nhân quyền.

Ông tuyên bố rằng ông đang “cực kỳ” nỗ lực để đẩy lùi quá khứ. Vâng, với nước của ông, hồ sơ quá khứ là sự xâm phạm tất cả các tiêu chuẩn của hành động văn minh, nên tôi hoàn toàn hiểu được mong muốn đẩy lùi quá khứ của ông. Sau hết, mục đích về sự thừa nhận của ông chỉ bị tổn thương bởi những hành động quá khứ của nước ông.

Tất cả các cư dân của tiểu bang Washington sẽ cảm thấy sung sướng hơn để mở bàn tay thân hữu và hợp tác khi nước ông có đầy đủ Tự Do, Dân Chủ và mở rộng Nhân Quyền cho tất cả người dân Việt Nam. Trước khi đó, xin hãy tránh khỏi công việc nội bộ của chúng tôi.

Dự Án Đài Tưởng Niệm không phải là một lời tuyên bố của chính sách ngoại giao. Nơi mà ông lấy ra cái ý tưởng đó ngoài phạm vi của tôi. Một lần nữa, ông lại cố gắng làm mờ tối vấn đề. Những gì mà nhân dân Mỹ làm không mắc mớ gì tới ông. Đây là một vấn đề nội bộ của tiểu bang Washington do những công dân bình thường vinh danh những người đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, là những lý tưởng đáng nguyền rủa đối với chính phủ chuyên chính bạo ngược của ông. Đó là những lý tưởng mà lá cờ nền vàng với ba sọc đỏ đã tượng trưng.

Bây giờ chúng ta hãy nhìn kỹ vào những gì mà nước ông đã làm và đang tiếp tục làm.

Cộng sản Việt Nam đã tham gia vào hành động diệt chủng. Nó đã chính thức bắt đầu suốt trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai. Chính nước ông đã tuyên chiến Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai. Theo định nghĩa lúc bấy giờ, đó là một cuộc chiến tranh. Như vậy, nước ông bị ràng buộc bởi những Quy Ước Genève về cách đối xử với Tù binh chiến tranh. Thế nhưng, như tôi đã nói trước đây, nước ông chưa đủ thành thật và tôn trọng đối với những nguyên tắc căn bản của bất cứ một hiệp định quốc tế nào mà nước ông đã ký vào.

Sự đối xử với tù binh chiến tranh của các ông đã chứng minh cho điều đó. Ngoài ra, các ông đã hành quyết ít nhất là 11 tù binh Hoa Kỳ đang bị các ông giam giữ. Đó là một tội phạm chiến tranh và diệt chủng. Cho đến ngày nay, các ông vẫn cố tình phạm tội diệt chủng. Hãy lấy trường hợp của Lý Tống, một người Mỹ gốc Việt. Các ông đã tìm cách can thiệp vào tòa án và luật pháp của Thái-Lan và yêu cầu Thái-Lan hãy hành quyết Lý Tống. Tội danh của ông ta là gì? Nói cho dân Việt Nam về Tự Do là một trường hợp mà các ông không thể nào tha thứ được.

Cộng sản Việt Nam đã tham gia và tiếp tục tham gia vào cuộc huynh đệ tương tàn. Việc này đã khởi đầu vào năm 1956 khi chế độ Cộng sản tại Hà Nội phát động chương trình Cải Cách Ruộng Đất. Trong lúc có thể dễ dàng trút trách nhiệm lên kẻ khích động của Cộng sản Quốc tế là Hồ Chí Minh, thì kiến trúc sư thực sự là Trường Chinh. Đã có bao nhiêu người Việt Nam chết dưới cuộc tàn sát này? 10,000? – 50,000? – 100,000? Nhiều hơn? Ngay cả chỉ có một nạn nhân của cuộc tàn sát này, cũng đã tạo nên cảnh tương tàn huynh đệ rồi. Cuộc tàn sát nhắm vào người thiểu số Việt Nam tại miền Tây Bắc Việt Nam cũng cùng một loại (với cải cách ruộng đất). Mục đích của cuộc tàn sát này là “xóa sạch chủng tộc” số người Việt Nam thiểu số đã giúp cho người Pháp. Tôi nhắc đến điều này là để chứng minh rằng các ông đã tiếp tục chính sách này sau khi kết thúc Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai với sự bắt đầu chính sách cưỡng bách tái định cư những người Việt Nam đã cộng tác với Việt Nam Cộng Hòa cũ tại những vùng mà các ông thản nhiên gọi là Vùng Kinh Tế Mới. Các ông tiếp tục chính sách diệt chủng hiện nay dưới dạng ngược đãi và khủng bố tôn giáo, nó cũng là một bằng chứng hiển nhiên về vi phạm nhân quyền. Bất cứ một người nào bị giết hại trong cuộc tàn sát này cũng là nạn nhân của chính sách diệt chủng và tương tàn của nước ông.

Hãy nhìn vào sự gắn bó của nước ông trong hành động buôn bán nô lệ. Nhiều lần trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai và cả sau đó, nước ông bán người Mỹ, bán đồng minh và tù binh Việt Nam qua nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết. Một bằng chứng, năm 1983, nước ông bán 275 người Mỹ và 27,000 tù binh Việt Nam qua Liên-xô để trừ nợ đã vay trong chiến tranh. Đây là một vi phạm quá trọng đại đối với nhân quyền và là một tội ác chống nhân loại. Đã có nhiều lần nước ông bán người Mỹ, đồng minh và tù binh Việt Nam qua Liên-Xô, nhưng mỗi một lần số lượng không nhiều lắm.

Nước ông có thể giải quyết nhiều trường hợp Tù Binh/Người Mất Tích Trong khi làm nhiệm vụ một cách dễ dàng bằng cách mở các hồ sơ quân đội và Công an của nước ông. Nhưng nước ông đã không làm chỉ vì không có lợi lộc gì trong việc giải quyết nhân đạo vấn đề tình cảm này. Nước ông tống tiền nước Mỹ cho lợi nhuận riêng và hưởng thụ. Tại sao? Bởi vì nước ông nhận thấy rằng Tổng Thống Nixon đã hứa viện trợ tái thiết cho nước ông khoảng 4 tỷ 3 đô-la. Điều này có thể xảy ra, nước ông có thể nhận được số tiền này một cách dễ dàng, nếu chịu công bố hồ sơ và danh sách tù binh của nước ông cho các gia đình và cho thế giới. Ít ra việc này cũng có thể làm giảm nhẹ một phần nào trong số tội ác của nước ông.

Rồi thì ông dám trơ tráo đòi hỏi rằng người Mỹ đừng can thiệp vào công việc nội bộ của ông và đòi vinh danh lá cờ của nước ông. Với hồ sơ của nước ông, lẽ ra ông nên vui mừng là đã không bị đưa ra xét xử bởi một Tòa án Quốc Tế về những tội ác chống nhân loại mà nước ông đã phạm.

Vậy thì, xin đừng can thiệp vào các vấn đề nội bộ của chúng tôi trong việc vinh danh những người đã chết vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Xin đừng xen vào để xem làm sao chúng tôi vinh danh những công dân đã đóng góp vào sự an sinh và no ấm của Tiểu bang chúng tôi.

Terrell A. Minarcin

Concerned Citizen for Freedom, Democracy, and Human Rights for Vietnam.

Bản dịch của Nguyễn-Châu (San Jose)

NGUYÊN VĂN ANH NGỮ

Mr. Ambassador; February 23, 2004

I recently received a copy of your letter to State Senator Pam Roach
dated February 10, 2004. I would like to respond to that letter.
If any other country had written this letter, it would be, simply put, laughable. But it was your country, Mr. Ambassador, communist Vietnam.

Your country has never honorably or honestly met the protocols of any
international agreement that you are a signatory to. Yet, you hide
behind these agreements only when they suit your fancy. When
individuals, such as myself or Mr. M. Benge, or organizations, such as
Amnesty International or Freedom House, or Human Rights Watch, charge

your country with numerous counts of violations of human rights or
worse, you immediately respond by saying that the matters we are
concerned with are internal matters and that we are interfering with
your country’s policies. So be it. You are interfering with due process here in the State of Washington in matters that do not concern you. How we honor the contributions of individuals or ethnic communities here in Washington is of no concern to you. Quit interfering in our internal matters.

You want us to recognize and honor your flag. The flag represents a
country that has promulgated pogroms of genocide, fratricide and international slave trafficking. I, as a resident of the State of Washington, can not condone such behavior. How dare you insist that I do? To do so makes me an accomplice to your egregious crimes against humanity.

You state that the proposed Memorial negates the existence of the Socialist Republic of Vietnam. It does nothing of the sort. In contrast to your museums and memorials, this Memorial pays tribute to those who paid the ultimate price for Freedom, Democracy and Human Rights in the former Republic of Vietnam. The flag of the former Republic has since come to be recognized as the flag for the struggle for Freedom, Democracy, and Human Rights throughout the World. The colors are quite symbolic. The three bands stand for Freedom,Democracy, and Human Rights. While the gold shows how precious these ideals are, the red stands for the blood shed for these ideals, both in the past and for those who will defend these ideals to the death. I, for one, am glad to recognize the Freedom Flag and to pay honor to it. I will be glad to recognize your flag when you recognize mine. Until then, your flag, for me, stands for murder, persecution, duplicity, slave trading, and human rights violations.

You state that you are trying your utmost to put the past aside. With your country’s past records of abuse of all standards of civilized behavior, I fully understand your desire to brush the past aside.

After all, your cause for recognition is only hurt by your past actions.
All of the residents of Washington will be more than happy to extend to
you the hand of friendship and cooperation when you fully embrace
Freedom, Democracy and to extend Human Rights to all Vietnamese.

Until then, stay out of our internal affairs. The proposed Memorial is not a statement of foreign policy. Where you got that idea is beyond me. Once again, you try to cloud the issue. What the people of America do is not your concern. It is an internal affair of the State of Washington by private citizens to honor those who gave their lives defending Freedom, Democracy, and Human Rights, ideals which are anathematic to your despotic government. That is what that flag of gold with three horizontal red stripes stand for.

Now let us look closely at what your country has done and continues to do.

Communist Vietnam has engaged in genocide. This began in earnest
during the Second Indochina War. You declared it the Second Indochina
War. By definition then, it was a war. As such, you were bound by the
Geneva Conventions governing the treatment of Prisoners of War (POWs).

But, as I stated before, you have yet to honestly and honorably meet
the tenets of any international agreement to which you are a signatory.
Your treatment of POWs testifies to this. In addition, you executed
at least 11 American POWs who were in your custody. This is a war
crime and genocide. To this day, you try to commit genocide. Take the
matter of Ly Tong, a Vietnamese-American. You tried to interfere in a
Thai court of law and demanded that Thailand execute Ly Tong. His crime? Telling the Vietnamese about Freedom, a condition that you can
not tolerate.

Communist Vietnam has engaged in and continues to engage in fratricide.
This began in 1956 when the communist regime in Hanoi started their
land reform programs. While it would be easy to blame the agent
provocateur of the Communist Internationale, Ho Chi Minh, the real
architect was Truong Chinh. How many Vietnamese died under this
pogrom? 10,000? 50,000? 100,000? More? Even one victim of this
pogrom constitutes fratricide. The pogrom initiated against the
Vietnamese minorities in northwest Vietnam fall into this same
category. The aim of this pogrom was to “ethnically cleanse” Vietnam
of those minorities who had helped the French. I mention this to show
that you continued this policy after the conclusion of the Second
Indochina War with the start of your forcible relocation of Vietnamese
who were associated with the former Republic of Vietnam to those areas
you so blithely called New Economic Areas. You continue your ethnic
cleansing today under the guise of religious persecution, which is also
a blatant human rights violation. Any one executed under this pogrom
is a victim of your genocidal and fratricidal policies.

Let us take a look at your country’s involvement in the international
slave trafficking movement. Several times during the Second Indochina
War, and even afterwards, you sold American, allied, and Vietnamese
POWs to the former Union of Soviet Socialist Republics. To whit, in
1983, you sold 275 American and 27,000 Vietnamese POWs to the USSR to reduce your war debt to them. This is a most egregious violation of human rights and a crime against humanity. There were other times you
sold other American, allied and Vietnamese POWs to the USSR but not so
many at one time.

You could resolve many of the POW/MIA cases with ease by opening up
your military and political police files. You do not because there is no profit in humanely resolving this emotional issue. You extort monies from America for your own profit and gain. Why? Because you feel that President Nixon promised you some $4.3 billion dollars in reconstruction aid. Be that as it may, you can recover that money easier if you release your files publicly to the families and to the world. At least this can mitigate some of your crimes.

And then you have the gall to demand that Americans not interfere in
your internal affairs and to honor your flag. With your record, you should be happy not to be on trial by an international court for your crimes against humanity.

Until then, do not interfere in our internal affairs in how we honor those who have died for Freedom, Democracy, and Human Rights. Do not interfere with how we honor our citizens who contribute to the well being and welfare of our State.

Terrell A. Minarcin

Concerned Citizen for Freedom, Democracy, and Human Rights for Vietnam

Dũng Sà Mâu và đảng cướp mafia tự làm ô nhục, xú uế trong thế cờ vây của Mỹ ở Biển Đông

Dũng Sà Mâu đã nổi danh là tên độc tài khát máu, tham tiền, tham vàng, tham danh từ ngày là đứa con hoang hộ lý ở vùng Cà Mau, Rạch Giá. Hắn từng làm giàu qua các vụ buôn lậu, và bán bãi chui cho người Việt tỵ nạn cộng sản vượt biên. Nhờ có tiền qua các vụ buôn lậu và bán bãi ngay sau năm 75, Dũng Sà Mâu mua chuộc được nhiều tham quan cao cấp, và nhờ vào dòng máu hoang dâm hộ lý của tướng Nguỹên Chí Thanh, nên hắn được bí thư thành ủy Saigon là Võ Văn Kiệt đở đầu. Do đó sau khi Võ Văn Kiệt lên làm thủ tướng, Dũng Sà Mâu cũng được thăng quan như diều gặp gió, nhất là với cái bằng luật sư trong rừng tràm Cà Mau, đã đưa hắn lên hàng trí thức XHCN. Dũng Sàm Mâu với Nguỹên Chí Vịnh là anh em cùng cha khác mẹ. Tính tình và bản chất gian ác, lưu manh, khát máu, cả hai Dũng và Vịnh đều giống nhau.
Do đó khi ts. Cù Huy Hà Vũ đưa đơn kiện Dũng Sà Mâu, đương kim thủ tướng đã làm cho Dũng Sà Mâu mất mặt bầu cua cá cọp, Dũng muốn gông cùm Ts. Cù Huy Hà Vũ, nhưng không có cơ hội nào, chứng cớ nào để làm nhục ts. luật Cù Huy Hà Vũ để thỏa lòng ganh tỵ vị thế chính trị của Cù Huy Hà Vũ qua sự ủng hộ của các tướng lãnh, cùng phe bảo hoàn Hà nội với Nông Đức Mạnh, cũng là đứa con hoang hộ lý của Hồ Chí Minh.
Cơ hội ngàn vàng xảy ra khi Cù Huy Hà Vũ vào Saigon trú ngụ tại khách sạn Mạch Lâm, đã bị công an Saigon đột biến vây bắt với hai chứng cớ nguỵ tạo là hai bao cao su đã dùng rồi, được tìm thấy trong phòng khách sạn của Cù Huy Hà Vũ, đang có sự hiện diện một bà bạn của vợ Cù Huy Hà Vũ.
Trong sự việc này, thật sự đảng chỉ muốn biêu xấu ts. Củ Huy Hà Vũ về chuyện ngoạ i tình, trăng hoa với bạn gái của vợ, để gây xáo trộn gia đình của Cù Huy Hà Vũ. Nhưng bà vợ của Cù Huy Vũ, tức luật sư Nguỹên Thị Dương Hà lại tin chồng nhiều hơn là tin công an. Ở đây đã thấy mọi sự là trò hề của đảng và công an đã thất bại hoàn toàn. Nếu sự thật là đúng như vậy, thì công an đã thử nghiệm DNA của cả hai nhân chứng trong phòng ngủ, thì mọi sự đã không thể chối cải được. Nhưng vì là tang chứng do công an ngụy tạo, nên biết đâu làm DNA lại lòi ra tên mặt chuột Dũng Sà Mâu thì sao?
Sau khi bà luật sư Nguỹên Thị Dương Hà, không tin về những gì công an báo cáo chồng của bà, bắt buộc công an phải đổi hướng là bắt Cù Huy Hà Vũ về tội tuyên truyền chống nhà nước qua các bài viết đã tìm thấy trong laptop của Cù Huy Hà Vũ. Nhưng tang chứng này cũng chỉ là cách ngậm máu phun người của Dũng Sà Mâu vì thẩm phán Nguỹên Hữu Chính đã từ chối chưng bằng cớ kết tội Cù Huy Hà Vũ khi bốn luật sư của bị cáo yêu cầu công khai hóa các bằng chứng để có lý do biện luận cho vụ án. Vì những bài viết của Cù Huy Hà Vũ trên diễn đàn Bauxite hoàn toàn nói lên sự thật, hoàn toàn không có ý đổ nào để̉ lật đổ cường quyền Hà nội.
Nhưng rất tiếc, tòa án nhăn răng của đảng chỉ là tòa án do đảng mafia lập ra, đảng và Dũng Sà Mâu là luật pháp. Đó là luật pháp của kẻ cướp, có công an bao che, có súng trong tay, có gông cùm, có ngục tù lớn nhỏ. Thẩm phán gia nô, bưngbô Nguỹên Hữu Chính và cả thẩm phán đoàn đã ngồi trên hiến pháp, đã ỉ trên luật pháp, tức ỉ trên bộ chính trị, và ỉ trên mặt Dũng Sà Mâu vì chính họ mới là những người tự viết ra hiếp pháp, tự dàn dựng và áp đặt ra luật pháp rừng rú. Thật ô nhục cho đảng cướp mafia, cho Dũng Sà Mâu, vỉ chánh án giòi bọ, ruồi nhặng Nguỹên Hữu Chính đã ỉ trên luật pháp, xem tòa án CSVN như một cái nhà xí công cộng ở Hà nội. Đảng cướp mafia VGCS đã tự làm nhục cả đảng, làm ô nhục cả nhà nước qua tòa án nhà xí xú uế đầy giòi bọ và ruồi nhặng.
Dư luận sau vụ tòa án nhà xí, nhà cầu kết án tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã đánh máy sẵn 7 năm tù giam trong ngục thất, và 3 tù tại gia, đã gây tiếng vang xú uế cho đàng và nhà nước cường quyền Nguỹên Tấn Dũng. Dân chúng Việt nam gọi đó là “tòa án condom”, có người gọi là là vụ án hai bao cao su hộ lý an toàn. Có người gọi đó là tòa án nhà xí công cộng, cả chánh án Nguỹên Hữu Chính và thẩm phán đoàn đã ỉ trên luật pháp, ỉ trên mặt đảng ủy viên trung ương, và dĩ nhiên đã ỉ trên mặt Nguyễn Tấn Dũng là kẻ cường quyền khát máu đã đạo diễn, áp đặt ra kịch bản hai bao bao su với tòa án nhà xí công cộng để kết tội ts. Cù Huy Hà Vũ.
Trong vụ này, gs. Ngô Bảo Châu, là người được Dũng Sà Mâu và đảng cướp mafia cấp cho biệt thự cao cấp trị giá trên 12 tỳ đồng, đã bình luận một câu xanh dờn, có thể làm nhức nhối, đau đầu cả đảng và nhà nước, nhà xí, nhà giam, nhà thổ của Dũng Sà Mâu và đảng VGCS Hà nội. Con ong toán học Ngô Bảo Châu bình luận về vụ Cù Huy hà Vũ trong một câu ngắn gọn, nhưng vô cùng nhức nhối, ô nhục cho Dũng Sà Mâu và đảng cường quyền VGCS bán nước, buôn dân: Không th ly s cẩu thả và s s hãi làm phương pháp bo v chế đ“.
Theo tôi hiểu từ ngữ cẩu thả do ông con toán học Ngô bào Châu sử dụng ở đây là từ Hán Việt có nghĩa là tắc trách, không đúng qui luật, chỉ có tính nhất thời, liều lĩnh, gian tà, bất chánh. Tự điển Hán Việt của Đào Duy Anh và Thiều Chửu giải thích từ ngữ cẩu thả lả không hợp đạo nghĩa, chữ cẩu thuộc bộ thảo, còn chữ thả thuộc bộ nhất. Còn nếu hiểu theo từ ngữ tiếng Việt thì cẩu thả có nghiã là thiếu cẩn thận, tiếu suy tính, thiếu chuẩn bị, làm việc tắc trách. Mặt khác Ngô Bảo Châu đã nói lên tính sợ hãi của đảng trước dư luận quần chúng, Dũng Sà Mâu bị kiện, bị khinh thường và quan trọng nhất là đảng mafia sợ hãi trức dư luận quần chúng, trước các cuộc cách mạng hoa lài ở Trung Đông và Bắc Phi. Nếu để cho ts. Cù Huy Hà Vũ tiếp tục phát biểu lời quá chân chín, thành thật sẽ có ảnh hướng khuếch trương trong đại chúng, gây ra nhiều chống đối rộng lớn, rất dễ phát động một cuộc cách mạng đã sôi sụt như ngọn núi lửa trong lòng dân tộc, có áp lực gây tsunami cao 20 mét. Do đó Dũng Sà Mâu và đảng cướp mafia bắt buộc phải dứt khoát trịêt hạ, gông cùm và ngục tù ts. luật sư Củ Huy Hà Vũ như đề hũy diệt mầm móng nội loạn, một tai họa lớn cho Dũng Sà Mâu và cho đảng mafia VGCS Hà Nội trong ngọn gíó hoa lài ở Bắc Phi và Trung Đông.
Vấn đề của ts. Cù Huy Hà Vũ kiện TT. Nguỹên Tấn Dũng và đề nghị hũy bỏ điều bốn hiến pháp, và đòi tự do, dân chủ có ý nghĩa như đòi giải thể đảng cướp mafia, và đòi các đảng viên trung ương đảng phải tự sát, như ma cô Nguỹên Minh Triết đã từng gào thét là: "Bỏ điều 4 hiến pháp -năm 1992 do đảng cưỡng chê, áp đặt ra- là tự sát tập thể." Do đó, vụ toà án nhà xí, nhà cầu do các thẩm phán chánh án gia nô, bưng bô Nguỹên Hữu Chính đã ỉ trên hiến pháp chẳng những chỉ để gông cùm, ngục tù ts. Cù Huy Hà Vũ mà vừa để bảo vệ chiếc ghê hai chân của tướng cướp Nguỹên Tấn Dũng, vừa để bảo vệ đảng và chế độ. Cách hành sử đó, đối với ts. Cù Huy Hà Vũ là phi luật pháp, phi đạo nghĩa trong sự sợ hãi của Dũng Sà Mâu và trung ương đảng cướp mafia. Đấy là việc làm phi pháp, vô đạo nghĩa, liều lĩnh, tắc trách, bá đạo chỉ có bọn Việt khấu Ba Đình, có lòng lang dạ thú mới hành xử, man rợ rừng rú như Nguỹên Tấn Dũng đã đạo diễn cho kịch bản rừng rú đầy bạo quyền, đầy ô nhục và xú uế. Đấy cũng là tư duy hàm ý mà gs. Ngô Bảo Châu đã ngắn gọn bình luận.
Qua vụ án Cù Huy Hà Vũ, bản thân Nguỹên Tấn Dũng bị ô nhục trong vai trò đạo diễn, chỉ huy trong mục đích trả thù Cù Huy Hà Vũ, và để chứng tỏ là Dũng Sà Mâu là chúa đảng đầy quyền lực, của đảng cướp ngày, độc tài toàn trị thối tha dơ bẩn, chỉ biết tham nhũng và đánh cướp, giết người cướp của. Bộ mặt thật gian ác, bá đạo của tên chúa đảng cướp Việt khấu có lòng lang dạ thú đã bị lột mặt nạ, Nguỹên Tấn Dũng đã như điên cuồng chỏng mong gào thét thét hỗn lọan, điên dại, vừa lẩm bẩm, gâu gâu suốt ngày đêm:” Luật là Tao, Tao là luật”, “Luật là Tao, tao là luật.” Hắn bị nhét vải dính máu dơ bẩn vào mòm, và bi đóng nút chai hấu môn để không ai nghe tiếng gầm gừ, gâu gâu đầy hãi sợ của hắn trước dư luận khinh bỉ đầy hận thù của cả thế giới yêu chuộng tự do, dân chủ, nhân quyền.
Trong khi đó thì nguồn ngoại hối của nhà nước gần như khô cạn. Ba điều dứt khóat phải thi hành của Nguỹên Tấn Dũng đưa ra bị các đảng viên chống đối, vì mất dịch vụ béo bở đang được tất cả các đảng viên cao cấp vừa có lợi ích, lợi nhuận tích lũy,̀ vừa có ngoại tệ tích trữ dự phòng khi phải tháo chạy, đào thoát. Do đó việc mua bán ngoại tệ, mua bán vàng vẫn bình thường họat động bán công khai, như các vụ mua quan bán chức đã có truyền thống trong đảng từ hơn 6 thập niên qua. Đảng VGCS cũng đã thừa biết chuyện này, và đã dứt khóat như vậy, nhưng lệnh của chuá đảng Nguỹên Tấn Dũng, buộc họ phải thi hành cho có lệ, làm việc tắc trách như các đảng ủy trung ương vậy thôi.
Đứng trước vấn nạn lạm phát phi mã, chỉ số tiêu dùng nhảy vọt gây khó khăn cho toàn dân, vấn nạn nhập siêu như một u nhọt kinh niên, nạn khan hiếm ngoại tệ, nạn thực phẩm hàng hóa tiêu dùng, xăng dầu, điện nước gia tăng như tên lửa...Tất cả những yếu tố xã hội này có thể đưa đến một cuộc nổi dậy theo lý thuyết của Marx là ở đâu có đói nghèo, bất công, đàn áp, bốc lột thì ở đó sẽ có chống đối, khởi đầu cho một cuộc cách mạng để lật đổ bạo quyền theo Ý Dân cũng là do Ý Trời như các cuộc cách mạng hoa lài đã và đang xảy ra ở Tunisia, Egypt, Libya, Côtes D’ivoir...Giải pháp sau cùng là Nguỹên Tấn Dũng phải cho đàn em là bộ trưởng tài chánh Vũ Văn Nịnh, âm thầm Qui Mã để cầu kiến với Tim Geithner xin chút máu xanh cho các con đỉa trâu đỏ trong tập đoàn kinh tế doanh nghiệp ăn cướp nhà nước. Vũ Văn Nịnh cũng sẽ sử dụng chiêu thức đu dây, sử dụng lả bài tẩy Bắc Kinh để thối cấy Mỹ, nhưng sẽ thất bại hoàn tòan, vì Mỹ đã dư biết CSVN đã sa lầy trong các vụ bán đất, bán biển, bán Vịnh, bán đảo cho Tàu cộng.Vì không còn gì nữa để bán, ngoại trừ đảng và vợ con của đảng viên, nhưng sẽ gặp sức đề kháng của nhân dân như các cuộc cách mạng hoa lài. Đảng VGCS dường như không còn chọn lựa nào khác tốt hơn để duy trì đảng để có thêm thời gian vơ vét trước khi tháo chạy an toàn..
Có thể nhà nước của chúa đảng cướp ngày Nguỹên Tấn Dũng sẽ cầm thế vịnh Cam Ranh cho Mỹ, vừa có tiền, vừa có hải quân Mỹ làm bình phong đối phó với áp lực của con rồng giấy Hồ Cẩm Đào. Có thể TT. Obama sẽ phải mặc cả với vấn nạn luật rừng rú ở CSVN, và vấn đề tự do tôn giáo, tự do, dân chủ và vấn đề nhân quyền dưới chế độ VGCS Hà Nội, ngoài Vịnh Cam Ranh. Có thể Mỹ sẽ thỏa thuận về họp tác quân sự trước nhất để độc quyền sử dụng vịnh Cam Ranh, tiếp máu xanh cho quỷ đỏ cầm hơi, sau đó sẽ áp lực về tự do, dân chủ và nhân quyền. Một khi VGCS đã sa lầy vào chiếc bẫy sập kinh tế, tài chánh của Mỹ qua chiến dịch tự do mậu dịch WTO, bọn lãnh đạo giòi bọ, ruồi nhặng VGCS sẽ trở thành những con cờ, lá bài của thế cờ vây của Mỹ và đồng minh Mỹ ở Biển Đông trước áp lực bá chủ của Tàu cộng.

Khương Tử Dân


GIỌT NƯỚC MẮT CHO QUÊ-HƯƠNG



Tống Phước Hiến

* . .. Ðến bao-giờ lấy lại được Giang-san!

Chế-độ nầy trâu ngựa sống không an,

Sài-lang đã dựng xong nền thống-trị.

Ai đứng dậy diệt trừ lũ quỷ ?

Ai trái tim lân-mẫn vạn dân tàn.

Miền Nam ơi, từ buổi tiêu tan,

Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn.

Nguyễn-Chí-Thiện.

Việt Nam Quốc Dân Ðảng thực sự đi vào đời sống tình cãm, ý chí thuở tôi còn mài miệt sách vở học trò. Khởi đầu bằng bài trần thuyết về Việt Nam Quốc Dân Đảng mà cuộc khởi nghĩa Yên bái và sự trở về lòng đất Việt của mười ba vị tuấn-kiệt là trọng tâm. Ôi đất-nước oai linh từ buổi hồng hoang đã được bảo vệ và thắm đượm bởi vô vàn mồ hôi, trí tuệ và máu lệ của hàng hàng lớp lớp Tiền nhân hiệt kiệt và chiến sĩ anh hùng vô danh trải dài nối tiếp hy sinh, đấu tranh không ngưng nghỉ! Giọt nước mắt thán phục, giọt nước mắt cảm kích thân phận quê hương. Giọt nước mắt kiêu hãnh giống giòng oanh liệt từ thời niên thiếu ấy thấm loang trên giấy trắng học trò. Chính giọt nước mắt nầy đã dẫn dắt tôi đến với bạn bè cùng trang lứa đối mặt với quân thù.

Thế hệ chúng tôi phải đương đầu với lắm kẻ thù. Chúng tôi phải quyết liệt đấu tranh để thắng cái bản ngã thấp hèn tự tại trong mỗi cá-nhân của kiếp người; phải chấp-nhận thua thiệt mới giữ vững ý thức và trận tuyến.

Cùng một lúc, chúng tôi phải đương đầu với hai kẻ thù có cả sức mạnh vũ khí, quyền-lực, lẫn xảo quyệt! Bề mặt, chúng cũng nhân-danh Tổ-Quốc, Công-lý…...để tận diệt nhau, giành lấy phần thắng duy nhất. Ðôi khi vì sinh tồn, cần phát-triển thế-lực nên có khi chúng mặc cả, liên-minh !

Thế-lực hung hãn trước hết là bọn Cộng-sản (CS) ác-độc, oan nghiệt.

Thế-lực thứ 2 là bọn gian-manh nguy-hiễm, bọn núp bóng, trá hình Quốc-Gia. Chúng ở ngay trong hàng ngũ chúmg ta, có khi chúng lãnh-đạo cuộc chiến-đấu. Vì chúng, mà Chính-Nghĩa Quốc-Gia (CNQG) có lúc bị lu mờ, cộng-đồng QG chân-chính bị đánh giá sai lac là: chia-rẻ, không quyết-tâm…Cả hai thế-lực nầy đều vô-liêm-sĩ, đều tội-đồ Dân-tộc. Nhưng với niềm tin sắt đá vào lẻ tất thắng của CNQG nên chúng tôi quyết đi, đi hết đời mình, đi với đồng-đội, kiên tâm bảo-tồn hương-hỏa Tổ-tiên.

Ðảng sử VNQDÐ là những trang sử kiêu-hùng bi-tráng, chất-ngất ý-chí sắc-son dũng-cãm, viết nên bằng huyết lệ VN với ba cương-lĩnh căn-bản:

- Dân-Tộc Ðộc-Lập

- Dân-sinh hạnh-phúc.

- Dân-quyền tự-do.

VNQDÐ huy-động lưc-lượng Dân-tộc trong tiến-trình đánh đuổi ngoại-xâm. xây-dựng Tổ-quốc. Ba cương lĩnh VNQDÐ triệt-tiêu ba độc-quyền CS:

- Ðộc quyền ý-thức-hệ chính-trị, thiết-lập chế-độ chuyên-chính cầm quyền.

- Ðộc quyền các phương-tiện truyền-thông, giáo-dục và luật-pháp.

- Ðộc-quyền kinh-tế và mọi quan-hệ về phương-thức sản-xuất và tiêu dùng.

Ba cương-lĩnh VNQDÐ và ba độc quyền CS mãi mãi là hai đối lực tìm cách tiêu-diệt nhau. Ðó là hai nguồn ý-thức đối chọi nhau quyết-liệt như trắng đen, nước lữa, ngày đêm, no đói, sống chết, như đoàn tụ với chia-ly, như hạnh-phúc với khổ đau …không thể nào và không bao-giờ pha trộn để hòa hợp hòa giãi được.

Cuộc đấu-tranh khốc-liệt của Người QG nhằm đi đến mục-tiêu hướng về Chân, Thiện, Mỹ chôn vùi bao ác độc, nghiệt-ngã, bạo-tàn; tiêu-diệt cái phi Ðạo-lý, phi Tổ-Quốc của CS. Ðiển-hình cho hai lực lượng ấy là VNQDÐ cùng với nhân-dân Việt-Nam hợp cùng nhân-loại vì lương-tâm quyết-liệt tận diệt thế-lực gian-tà, hôn ám CS, và bọn xu nịnh, lưu manh hám danh hám lợi.

Dù bản án tử-hình đệ-tiện, dù ngục-tù man rợ, bọn CS vẫn không ngăn chận được bước tiến của bao Liệt-sĩ, Chiến-sĩ vì Quê-hương dấn-thân.

Dù chiến-trường tấn-công bọn CS ở khắp mọi nơi đều chiến-thắng và mang lại nhiều thành-quả đáng kể.

Dù chúng ta nhận-diện được bộ mặt ghê tỡm của những kẻ tuy đồng chủng nhưng vì lợi danh, vì quyền-lực biến chúng thành những tên ác quỷ sống bám trên máu xương, lầm than của đồng-bào.

Tất cả dường như sẳn sàng trở nên những cơn địa-chấn, những cơn hồng-thủy khũng-khiếp những trận cuồng phong cuốn trôi và chôn vùi CS xuống đáy đại-dương. Nhưng thật-tế, mãi đến hôm nay; Ðất Nước, Quê-hương vẫn tiếp tục thấm loang nước mắt. Máu lệ và oán hận của Dân-tộc vẫn còn chảy. CS vẫn còn là tai ách, là quốc-nạn. CS vẫn tồn tại như một thách-thức, một Quốc nhục!? . Đau đớn thay thế lực chúng vẫn còn vững mạnh!

Ước nguyện :

o

Dân Tộc Ðộc Lập
o

Dân Sinh Hạnh Phúc
o

Dân Quyềøn Tự Do

Còn quá xa, còn là khát-vọng, còn là lý-tưởng ?

Tại sao chúng ta chưa vùi lấp được ba độc quyền ngang-ngược, gian-manh và tội ác ấy ?

Xin hãy một chút lắng lòng tự-kiễm:

1.-Trong tiến trình đấu tranh, chúng ta chưa triệt để với kẻ thù. Nhiều lúc quân-thù sắp bị tiêu diệt thì chúng ta ngừng tay cho chúng kịp phục hồi! Có thể vì đại nghĩa dân tộc, có thể vì chưa hiểu hết sự lưu manh, quỷ quyệt của kẻ thù.

Kinh-nghiệm cho ta nhận-định rằng: Lúc nào CS kêu gọi đoàn kết, hòa hợp, hòa giãi, tha thứ chính là lúc chúng đang đi trên đường hướng về tử lộ. Lúc ấy, chúng ta bị kềm hãm, phải vẫy vùng giữa những tình- cãm nặng tính QG bởi những từ ngữ như :”tình dân tộc, nghĩa đồng bào” Chúng ta đã từng phải quỵ ngã vì những tình tự thiết tha đó.

2.-Chúng ta qúa dễ dàng tha thứ, mau chóng cho phép bọn gian trá hội nhập vào hàng ngũ chúng ta mà không cần thử thách, không đợi thời gian để đo lường, sàng lọc. Chỉ cần bất cứ ai trong bọn chúng phản-đối lẫn nhau là chúng ta vội vàng xếp vào cái gọi là “phản kháng, cảnh tỉnh”. Hậu quả: hàng ngũ chúng ta thêm chia rẻ và kẻ thù có thêm cơ hội thuận lợi xâm nhập làm lực lượng ta tan nát, chiến hữu ta bị chết thãm, tù đày oan uổng, những tổ chưc kháng chiến của ta bị tan vỡ đã thực tế chứng minh.

3.- Chúng ta quá chủ-quan xem nhẹ kẻ nội-thù. Ðây là bọn xu-nịnh, bọn giá áo túi cơm, bọn vô liêm sĩ. Giống như CS, lý tưởng và mục tiêu tối-hậu của chúng vẩn là quyền lực tanh hôi . Vì quyền-lợi vật chất, chúng sẳn sàng ti-tiện, bẩn thỉu, đê hèn thỏa hiệp với CS. Lắm khi, bọn nầy còn nguy hiễm hơn cả CS. Bởi chúng đứng trong hàng ngủ chúng ta, chúng mượn danh chúng ta để trục lợi. Bọn Việt gian nầy không bao giờ có lương tâm hay sĩ diện. Thật ra nhận diện chúng không mấy khó khăn. Chúng xuất-hiện rất nhiều nơi, tìm cách tranh-đoạt chức vụ,. Bằng nhiều hình thái, chúng đánh lừa, gieo vào chúng ta ngộ nhận rằng chúng là thành phần lãnh đạo, thành phần có trách nhiệm trong bất cứ tổ chức, hội họp nào. Chúng cố gắng chứng tỏ là nhân vật có tầm vóc lãnh-đạo. Có khi chúng khôn ngoan giả dạng “mai danh ẩn-tích” hay đứng ngoài, đứng trên “mọi sự tranh chấp”. Nhận định và lập trường “vô thưởng vô phạt” nghĩa là hoàn cảnh nào cũng có thể ngụy biện giải thích. Nếu đựmg tới quyền lợi, chúng không tiếc lời trâng tráo phao vu, dựng chuyện phỉ báng những người tận lực cống hiến cho đại cuộc. Lắm lúc chúng cũng diễn trò hung hăng, cực đoan.

4.-Chúng ta coi nặng tình cãm cá nhân hơn sự an nguy của tổ chức. Do vậy thường khi chúng ta nghi ngờ rồi xa lánh nhau mỗi khi có ý kiến khác biệt. Ðã không cho nhau cơ hội giãi bày; lai dễ bị khích động, dễ chấp nhận những thông tin của ai đó nói về những vấn-đề không thuận lợi cho người kia. Ðây là một trong những lý-do chủ yếu gây nên tình-trạng phân-hóa.

Chúng ta bị ràng buộc quá chặt với quá-khứ, Nên thường định-vị giá trị con người qua vị trí xã hội đã có từ trước. Ðành rằng không phải “cá mè một lứa” nhưng tư cách mới thực sự cần thiết để xác định niềm tin và sự tôn kính.

Ngoài những nhược điễm chủ-quan chúng ta cần nên xem xét sách lược của CS và ý thức của ta về nhân vật lãnh đạo cũng như nhân sự trong tổ chức:

1/ - CS là một tập-đoàn thống trị, tổ chức rất chặc chẻ; với một bộ tham mưu đầy thủ đoạn gian trá , lưu manh tráo trở và sắc máu. Thần thánh hóa lãnh-tụ, thần phục cá nhân lãnh đạo nghĩa là thần phục tập đoàn Bộ chính trị mãi mãi là sách lược. Ðể sống còn, tùy theo cấp chức, thế lực phe nhóm chúng chia chác quyền lợi cho nhau khá sòng phẳng. Ngay cả cán-bộ hạ tầng vẫn được có cái quyền của một tiểu ác bá địa-phương.

* Còn chúng ta, khi cần suy cử một cá nhân làm đại diện, làm trung tâm tập họp lực lượng thì không lâu sau đó sẽ có sự đả phá, chống đối. Sự chống đối ấy phần nhiều không bắt nguồn từ lý tưởng chân chính mà vì tỵ hiềm nhỏ nhen. Thông thường từ bọn hoạt đầu, lái buôn, đầu cơ chính trị hoăc bọn tay sai, bọn a dua, vô liêm sĩ, bọn gía áo túi cơm. Phương-thức thường là rỉ tai, truyền đơn, thư nặc danh hay lạm dụng bừa bãi quyền tự do báo chí, viết vung vít vô trách nhiêm. Nếu pháp luật can-thiệp thì xin cải chính, ra tòa bị xác nhận tội trạng thì muối mặt thả lỳ chứng minh mình “thuộc thành phần xã hội phải trợ cấp”, luồn lách chui lòn pháp lluật. Hằng ngày chúng ra rả trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

Ký giả, truyền thông tự thân rất cao quý, nay bị bọn lòng dạ lang sói làm phẩm cách bị tổn thương. Quần chúng nào thiếu thông tin hoặc lười lý luận hay ít tham-gia các sinh-hoạt cộng đồng rất dể bị chúng lường gạt.

* Giữa riêng tư và đại cuộc chúng ta vẫn chưa phân biệt rõ ràng, nên chúng ta chưa có cơ hội tập họp được ý chí, lòng quyết tâm; do vậy mà điều kiện trang trải tấm lòng chung bị hạn chế. Tất cả dẫn đến hậu-quả là cho đến hôm nay, chúng ta chưa đồng lòng được với nhau một khuôn mặt lãnh tụ dù rằng chúng ta không thiếu những bậc nhân tài đức độ .

2/ - Nhân phẩm, đạo đức không bao giờ là nỗi băng khoăng của CS. Muôn đời, mục tiêu của chúng vẫn là tíếm đoạt quyền lực. Chính trị là phương tiện chủ yếu để thủ đắc mọi quyền lợi .Hưởng thụ bất chính mới là muc tiêu tối-hậu. CS thừa hiểu thế lực lưu manh, hung-hản sẽ bị gãy đổ nếu chúng không kịp thời tương nhượng, thỏa hiệp với nhau, kể cả với bọn bất lương, đồng thời chúng cũng ra sức củng cố địa vị bằng những thủbđoạn dã man với nhân dân, tàn nhẫn với đồng bọn, không nương tay với bọn nhập nhằng cơ hội. CS cũng thừa biết lực đối kháng từ nhân dân luôn âm-ỷ, nung nấu, mai phục và sẳn sàng chực chờ thời cơ biến thành cuồng phong dữ-dội

* Còn chúng ta, chỉ cần một vị nào đó có một lỗi lầm nhỏ thường tình; có khi do sơ suất là lập-tức bị thổi phồng, không ít vị còn bị bịa chuyện để bêu xấu. Chúng ta thích dùng lời lẻ lịch sự để đối đãi chiêu-dụ kẻ thù; ngược lại, với anh em ta lại ít khoan-dung. Khuyết điễm nầy có thể do kẻ thù mà cũng có thể do cái đen tối nằm sâu trong cái tâm chúng ta mà vì quyền lợi, vì mặc cãm chúng ta cố bảo vệ, che-dấu và đồng lõa. Hãy nhớ rằng, nếu chúng ta không cấp thời tỉnh ngộ, thì chúng ta cũng đang là kẻ thù của chính chúng ta, một lọai người mà chúng ta kinh tỡm, chúng ta kết án.

Nỗi nhức nhối là trong hàng ngủ chúng ta là bọn hoạt đầu, bọn ham lợi hám danh, phường giá áo túi cơm còn tồn tại, quấy phá. Chúng ta đã phải vướng đủ mọi điều tai tiếng và phải xấu hổ vì bọn nầy. Phải cảnh giác chúng, dù chúng đã bị phỉ nhổ, bị lộ diện, cũng đừng nghĩ rằng chúng đã tự hối hay thua trận, chúng chỉ rút vào bóng tối! Chúng là con vi-trùng chực chờ chúng ta suy yếu để tấn công tiêu-diệt. Tiêu diệt chúng ta là thành tích, là điều kiện để chúng cầu xin miếng đỉnh chung từ cộng sản.

Hào quang Tiền nhân là lực thúc-đẩy chứ không phải duy chỉ để tự hào, tự an ủi rồi tự cho phép bình yên, nghỉ ngơi, chấp-nhận số phận hay cậy nhờ. Mọi sự bào chửa, thoái thác trách nhiệm, trốn lánh nhập cuộc đều đắc tội với Tiền nhân và con cháu.

Muốn tăng cao hiệu năng chúng ta phải tự thành thật và nghiêm khắc kiễm điễm ưu, khuyết điễm những thành bại đã qua. Nhận diện lại ta và địch không những ở chiến trường mà ngay cả trong mọi tình huống của đời sống. Từ đó chúng ta có kế hoạch thực tiển tấn công kẻ thù. Thành quả của sự công phá trên đầu giặc chứng minh được thực lực và sự quyết tâm của chúng ta.

Hình-ảnh Giang Sơn gấm vóc, Hồn Thiêng Sông Núi chuyển mang hịch lệnh Tổ tiên thúc giục. Hình-ảnh mười ba vị Liệt-sĩ Anh Hùng hiên ngang hy sinh trên đài “Bảo-Quốc” quang vinh tại pháp trường Yên Bái. Triết-lý “sinh ký tử quy” và lá cờ Vàng Ðại-nghĩa trở thành vũ khí, trang bị cho tôi vào trận chiến ngay trong lao tù đày đọa. Giọt nước mắt đầu đời cho Quê hương năm xưa vẫn chưa khô. Giọt nước mắt ấy đã cùng tôi đánh bật quân-thù trong tình thế không cân sức nhưng vô cùng khốc liệt. Chiến tích lớn lao nhất của chúng ta là buộc CSVN phải trả lại Chính Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc cho chúng ta. Cộng sản phải trả lời trước lịch sử:

- Tại sao cộng sản là bóng tối, là tội ác, là hiễm họa mà nhân loại cần lập tức loại trừ ?.

Hệ luận đó dẫn đến lý do:

-Tại sao chúng ta chống Cộng ?.

Hôm nay, giọt nước mắt ấy lại cùng tôi lưu lạc nơi xứ người. Một tấm lòng trong vạn tấm lòng đang hướng về Quê Mẹ rách nát thương đau.

Với nén nhang tưởng niệm, xin thành kính dâng lên Ðức Quốc Tổ, Chư vị Anh hùng tuấn kiệt và mười ba vị Liệt sĩ Yên bái biểu trưng cho thời kỳ đấu tranh anh dũng quyết liệt của thời cận đại trong thiên anh hùng ca VN kiêu hùng bất khuất.

Chúng tôi thành khẩn xin những nhà lãnh đạo các lực lượng Dân tộc đang nổ lực, kiên tâm tiêu diệt CS để xây dựng lại quê hương hãy cùng nhau liên kết, bủa vây, liên tiếp tấn công; dồn bọn Mafia đỏ từ thế bị động đến rạn nứt rồi vỡ từng mảnh và tan tành. Sẽ đắc tội vô cùng với lịch sử nếu hôm nay các lực lượng cứ lo chỉ trích lẫn nhau, cứ vì tự ái cá nhân khống-chế Tổ chức mình, làm trở ngại công việc lập thành sức mạnh tổng hợp Dân tộc để bọn CS có cơ hội thoát hiễm thêm một lần nữa.

Chúng tôi đã sẳn sàng, xin được cùng Quý vị tiến lên phá tan kìm kẹp, giải thoát cho đồng bào. Tin chắc rằng chúng ta phải dựng được cờ Vàng đại nghĩa, thực hiện được một VN hùng cường, thái bình tự do và nhân ái ./-



Tống Phước Hiến

THƯ KÊU CỨU CỦA VỢ BÁC SỸ PHẠM HỒNG SƠN VÀ VỢ CỦA LUẬT SƯ LÊ QUỐC QUÂN




Kính gửi:

- Toàn thể nhân dân Việt Nam


- Những người yêu chuộng Công Lý – Sự thật – Hòa Bình.



Chúng tôi gồm: Vũ Thúy Hà, thường trú tại 72B, Thụy Khuê, Tây Hồ, Hà Nội, là vợ Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Thị Thu Hiền, thường trú tại P.504, N09 Trung Kính, Yên Hoà, Cầu Giấy, Hà Nội là vợ của Luật sư Lê Quốc Quân.




Hiện nay Bác sĩ Phạm Hồng Sơn và Luật sư Lê Quốc Quân đã bị bắt và đang bị tạm giữ tại trại giam số 1 Công an thành phố Hà Nội từ 08 giờ sáng ngày 4/4/2011.




Vào hồi 8g sáng ngày 04/4/2011, BS Phạm Hồng Sơn và LS Lê Quốc Quân đang đứng trên vỉa hè đối diện Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội với vài người quen để xem xử công khai vụ án ông Cù Huy Hà Vũ thì đã bị nhiều công an vô cớ đánh đập dã man bằng dùi cui, rồi bị lôi, khiêng và bắt về trụ sở công an phường Trần Hưng Đạo, rồi về trụ sở công an quận Hoàn Kiếm. Hồi 22 giờ cùng ngày, công an đến khám nhà chúng tôi, khám văn phòng LS Lê Quốc Quân và sau đó bắt giữ các anh với tội danh được vu là “Gây rối trật tự công cộng” luôn từ đó.




Chúng tôi và gia đình đặc biệt lo lắng cho tính mạng của BS Sơn và LS Quân vì gần đây có nhiều vụ công an vô cớ đánh chết dân thường vô tội. Chúng tôi còn đặc biệt hoài nghi, việc công an quây đánh các anh chỉ là cái cớ để bắt giữ các anh, những người yêu nước chân chính, bởi vì rõ ràng, BS Sơn và LS Quân đã không nói gì, cũng như không làm gì để “vi phạm trật tự công cộng”.




Trước tình thế chồng chúng tôi, BS Phạm Hồng Sơn, LS Lê Quốc Quân bị bắt giữ tùy tiện, vô luật pháp như trên, chúng tôi, Vũ Thúy Hà và Nguyễn Thị Thu Hiền xin gửi tới toàn thể nhân dân Việt Nam, những người yêu chuộng Công lý, Sự thật, Hòa Bình, không phân biệt thành phần, chính kiến, tôn giáo… hãy vì lương tâm, trách nhiệm của mình quan tâm, giúp đỡ, ủng hộ, cho chồng chúng tôi sớm thoát khỏi cảnh bị giam giữ trái pháp luật này.




Chúng tôi kêu gọi lương tâm, trách nhiệm của những người thực thi pháp luật, hãy hành động để lương tâm mình được thanh thản.




Xin tạ ơn tất cả những người đã quan tâm đến bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Lê Quốc Quân trong điều kiện khó khăn hiện nay. Gia đình chúng tôi mong nhận được sự quan tâm của mọi người góp thêm một tiếng nói để Công lý sớm đến với chồng chúng tôi.




Hà Nội ngày 8 tháng 4 năm 2011

CỜ MÁU CỦA VC BỊ HẠ TẠI HAWAII


Honolulu, Vào hồi 10:30 sáng Thứ sáu, ngày 8 tháng 4 năm 2011. Tại khuôn viên Hawaii Army Museum, trên đường Kalea, Waikiki, Honolulu, cộng đồng Đại Hàn (Korea) tổ chức kỷ niệm 60 năm sau chiến tranh (Korea War). Trong buổi lễ này Ban Tổ Chức có treo cờ của 40 quốc gia trên thế giới, trong đó có cờ đỏ sao vàng của Việt Cộng.

Đây là khu vực đông người và nhiều khách du lịch đủ mọi sắc tộc qua lại. Việc treo lá cờ Máu của VC làm cho người Việt tỵ-nạn cộng sản không thể chấp nhận được! Cũng may, ngay lúc đó có một tài xế Taxi người Việt chaỵ ngang qua trông thấy nên ngừng xe, xuống tự gỡ lá cờ Máu mà không cần hỏi những người phụ trách nơi đó.

Thấy thế toán người trong BTC Đại Hàn ào tới và định kêu cảnh sát.. Tuy nhiên, người tài xế Việt này bình tĩnh giải thích cho những người trong BTC biết, cờ đỏ sao vàng là cờ của đảng cộng sản VN. Lá cờ Máu này đã làm cho hơn 3 triệu người Việt liều chết trốn chạy nó. Hiện nay các cộng đồng người Việt tại các tiểu bang Hoa Kỳ và trên thế giới tự do là cộng đồng người Việt quốc gia chống cộng sản, chống lá cờ Máu. Lá cờ biểu tượng cho chính nghĩa tự do của người Việt tỵ nạn là cờ vàng 3 sọc đỏ đã được thành phố Honolulu và Tiểu Bang Hawaii công nhận. Vì thế, nếu BTC không chịu gỡ cờ đỏ sao vàng xuống thì thì chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ được thông báo, sẽ có hàng trăm người Việt kéo tới phản đối.
Nghe giải thích, những người trong BTC sau khi hội ý đã đồng ý bỏ cờ Máu và yêu cầu người tài xế taxi nói với cộng đồng người Việt cung cấp cho lá cờ Vàng để thay thế. Người tài xế liền điện thoại ngay cho Khu Hội CTNCT để xin cờ và yêu cầu Khu Hội cử người tới gặp gỡ BTC Đại Hàn.

Nhận được thông báo. chiến hữu Ngô Xuân Tâm, Chủ Tịch Khu Hội và chiến hữu Ngô Đăng Tỉnh đã hẹn mang cờ Quốc Gia tới gặp gỡ lúc 4:30 chiều và nói chuyện với BTC buổi lễ, có sự hiện diện của một số đại diện Hội Đoàn người Việt và đồng hương nghe tin cũng tới quan sát và tham dự. Sau đó, cờ vàng 3 sọc đỏ đã được dựng lên cùng tung bay với 40 lá cờ của các quốc gia trên thế giới tại khu vực làm lễ.

Ban tổ chức buổi lễ của Đại Hàn tỏ ra hiểu biết và đã cám ơn lại những anh em người Việt đã sửa sai cho họ, và choàng cho mỗi người một vòng hoa, chụp hình chung để tỏ tình thân thiện.

Đây là tấm gương sáng về nhiệt tình chống Cộng của một người Việt tỵ nạn. Ông tài xế taxi này đã được chiến hữu Chủ Tịch Khu Hội CTNCT Hawaii và những người có mặt trân trọng ngỏ lời khen ngợi và cảm ơn. Người viết không nêu tên tuổi thể theo yêu cầu của người tái xế.

Khu Hội Hawaii tường thuật

Bài Xem Nhiều