We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 4 May 2011

Công An CS Ác Vì Đảng

Công an của Đảng Nhà Nước CSVN càng ngày càng tàn ác với dân, người dân nào vô phước lọt vào tay công an thì từ chết tới bị thương. Tại sao? Có thể trả lời ngay họ ngang tàn, độc ác -là vì Đảng.

Một vài thông tin và nghị luận về cái tàn ác của công an CS. Bản phúc trình về tình hình nhân quyền Việt Nam trong năm 2010 của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ do Ngoại Trưởng Hillary Clinton công bố ngày 8 tháng Tư, năm 2011, có đoạn minh thị và chánh thức nói về cái ác của công an của Đảng Nhà Nước CSVN. Công an, cảnh sát ngược đãi những nghi can khi họ bị bắt hay bị giam giữ. Công an tham nhũng có tăng, không có giảm. Có ít nhứt 9 trường hợp tử vong trong lúc bị tạm giam, như vụ xảy ra ở Bắc Giang vào tháng 7 năm ngoái. Chưa kể vụ công an Thanh Hóa bắn chết 2 người, trong đó có một trẻ em 12 tuổi, trong vụ biểu tình phản đối trưng thu đất đai.

Tin Đài RFA ngày 29-4, Cái chết oan khuất của anh Nguyễn Công Nhựt [ở Bình Dương bị công an đánh tới chết rồi dàn dựng vụ thắc họng] càng thêm sôi động trong dư luận sau khi cuộn băng ghi lời gạ tình đổi tự do cho anh Nhựt của viên công an tên Phú đối với vợ nạn nhân.

Và tin phân tích ngày 14-4-2011, của RFA do phóng viên Thanh Quang thực hiện tựa Công an ngày càng lộng hành, phi pháp và câu chủ đề như sau, Công an Việt Nam xem chừng ngày càng hành động tuỳ tiện, phi lý, phi pháp… Công an có nhiệm vụ cao quý là bảo vệ dân, nhưng phải chăng cứ vào tay công an là từ chết tới bị thương"?

Minh hoạ điễn hình với đầy đủ âm chứng. Các nạn nhân của công an. BS Phạm Hồng Sơn và LS Lê Quốc Quân, theo chị Vũ Thuý Hà, vợ BS Phạm Hồng Sơn, nói với RFA bị đánh, đánh 1 cách dã man giữa thanh thiên bạch nhật, sau đó còn bị giam cầm 1 cách tuỳ tiện".

Nhà bất đồng chính kiến Tạ Phong Tần bị ba bốn thằng [CA CS] đè, rồi nó kêu cả những thằng văn phòng nữa xúm vào đánh tôi,… lấy tay chém vào cổ tôi,… lôi kéo rồi đạp vô chân tôi,…đánh vào ngực tôi,..cái tượng Đức Mẹ Maria - Đức Mẹ La Vang tôi đang đeo trên cổ thì… nó giựt nó ném xuống đất.

Ông Trịnh Xuân Tùng do trung tá CA Nguyễn Văn Ninh gây ra ở khu vực phường Thịnh Liệt, Hà Nội hôm mùng 2 tháng Ba vừa rồi, thì gần đây nhất, hồi cuối tháng rồi, 1 nạn nhân khác, ông Trần Văn Dữ, đã bị công an thị trấn Sóc Trăng gây tử vong.

Báo VNExpress đã phải mô tả việc này là Công an lại giết người ở Ngã Năm, Sóc Trăng.

Thiếu tá CA Bùi Minh Thắng, Phó trưởng phòng CSGT Hậu Giang đánh công dân Đỗ Quốc Thái bằng dây thắt lưng phải nhập viện, công an Cửa Lò, Nghệ An đánh hội đồng anh Nguyễn Văn Hướng tét đầu.

Công an Thuỳ Nguyên, Hải Phòng đánh gãy tay chị Ngô Thị Thu, công an phường Mỹ Bình, Long Xuyên đánh chết anh Đặng Văn Đen.

Công an Phú Bình, Thái Nguyên, bóp cổ và đánh trọng thương anh Dương Đình Hiếu, công an Trảng Bom, Đồng Nai đánh chết công dân Trần Ngọc Đường.

Công an huyện Châu Thành A, Hậu Giang đánh chết công dân Trần Duy Hải, anh Nguyễn Văn Khương chết về tay công an Tân Yên, Bắc Giang.

Công an Thái Nguyên đánh chết anh Vũ Văn Hiền, công an Điện Bàn, Quảng Nam gây tử vong anh Võ Văn Khánh, công an Đà Nẵng đánh chết anh Võ Thành Năm.

Công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đánh chết công dân Nguyễn Quốc Bảo, và cái chết oan ức đau thương gần nhất là ông Trần Văn Dữ. Đó là chưa kể những trường hợp người dân bị công an bắn thủng tay, thủng đùi...

Quá nhiều những hành động tàn ác của công an CS. Chẳng những đích thân đánh đập, bắn giết dân bằng nhiều thứ vũ khí như má trắc, súng điện, súng đạn, mà công an còn dùng du đảng, côn đồ người Việt trong nước gọi là xã hội đen để để hành hung, sách nhiễu, làm nhục dân chúng, nhất là những nhà bất đồng chính kiến.

Theo nhận xét của Bộ Ngoại giao Mỹ, hành động trái luật, trái đạo lý đó của công an, Đảng Nhà Nước thuờng bỏ qua, không trừng trị thích đáng.

Trong khi đó nạn tham nhũng hoành hành toàn ngành công an; lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ. Càng gần dân, càng dễ ăn, càng nhiều cơ hội ăn hối lộ, nên người ta không ngạc nhiên thấy một trung tá công an lại làm công an khu vực ở vùng chợ búa.

Sở dĩ công an CS ngang tàn, ác độc với dân như vậy - là vì Đảng CSVN. Đảng đã thuần hoá họ với nhiều đặc quyền đặc lợi, quá đầy đủ, sung sướng, và mặc thị dành cho họ một chỗ đứng cao hơn pháp luật, cho họ sữ dụng mọi phương tiện công quyền. Bù vào đó công an phải làm công cụ riêng cho Đảng CSVN, với nhiệm vụ chủ yếu là bảo vệ Đảng Cộng sản với bất cứ giá nào.

Chính công an tự hào, hãnh diện về nhiệm vụ tàn ác này. Nên gần đây nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày thành lập đảng CSVN, công an đưa ra khẩu hiệu, treo trước Bộ Công an số 44, Yết Kiêu ở thủ đô Hà nội, Công an nhân dân chỉ biết còn Đảng, còn mình.

Mà Đảng CSVN thí lúc này hơn lúc nào hết thấy quyền bính của mình bị người dân thách thức từ hình thức đến nội dung, tận gốc rễ, từ bắc chí nam. Từ khi mở cửa cho đầu tư nước ngoài vào và chuyển sang kinh tế thị trường, dân bớt cùng khổ, có ăn hơn muốn có quyền hơn, muốn đổi đời hơn đúng theo qui luật cách mạng dân quyền. Cách mạng thường xảy ra khi người dân khấm khá hơn, muốn tốt đẹp hơn nữa; chớ cách mạng ít xảy ra khi người dân cùng khổ.

Người dân Việt bây giờ có thể nói đã gần hết sợ CS. Dân chúng càng ngày càng ý thức, càng có thái độ và hành động bảo vệ những quyền căn bản bất khả tương nhượng của mình.

Phản ứng tự nhiên của Đảng CS là bám lấy quyền hành độc tài đảng trị toàn diện của Đảng trên dân chúng và xã hội VN. Do đó công an, cảnh sát càng hung hăng bảo vệ đảng, tàn ác với dân. Đảng bao che cho công an cảnh sát bằng bất hành động. Công an cảnh sát được thế của Đảng lộng quyền, lộng hành, phi pháp. Cái vòng lẩn quẩn oan nghiệt của cái ác cứ bung ra. Vô phúc ai vào tay công an là từ chết tới bị thương, kể cả người có học luật sư, bác sĩ, nhà báo dân đen, tứ thành thị, chí nông thôn, suốt từ bắc chí nam, qua trung, lên cao nguyên. Chính cái ác của chế độ độc tài đảng trị toàn diện của Đảng CS mà công an là hiện thân sẽ là chất nổ làm cho chế độ nổ chụp hay nổ bùng thành cuộc cách mạng xã hội, chánh trị./.


( Vi Anh)

Chuyện khủng bố ở Việt Nam

Mấy ngày nay truyền thông thế giới sôi động về việc trùm khủng bố quốc tế Osama Bin Laden bị tiêu diệt. Có lẽ kể từ ngày 11/9/2001 khi 2 tòa tháp đôi bị đánh sập tại New York đây là lần đầu tiên mà báo nào, đài nào, ai ai cũng bàn chuyện khủng bố. Nhiều người thở phào nhẹ nhõm và nhiều nơi trên đất Mỹ người ta nhẩy nhót, ăn mừng. Công lý cuối cùng đã được thực thi cho hơn 3000 thường dân vô tội và mở ra hy vọng mới cho một thế giới yên bình hơn.

Ngay sau khi tổng thống Obama tuyên bố, lãnh đạo của nhiều nước đã lên tiếng chúc mừng nước Mỹ.

Khá muộn mằn, ngày 3/5/2011 bà Nguyễn Phương Nga, người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam, trong một tuyên bố rất ngắn gọn dưới dạng “trả lời câu hỏi của phóng viên” – nhưng không rõ phóng viên nào- cho biết: “Việt Nam phản đối chủ nghĩa khủng bố và lên án các hoạt động khủng bố dưới mọi hình thức”.

Vấn đề đặt ra là Việt Nam quan niệm ra sao về khủng bố?

Cùng lúc tuyên bố của bà phát ngôn viên Phương Nga, các blogger đã phát hiện ra báo chí Việt Nam nhân kỉ niệm 36 năm ngày thống nhất đã đăng tải nhiều bài báo ca ngợi việc khủng bố của VC trong thời kỳ còn chiến tranh. Tờ VietNamNet sau phản ứng của một số bạn đọc đã xóa bỏ bài viết những bài này vẫn có thể truy cập trên nhiều báo khác như Dân Việt, Dân Trí và những tờ đăng tải sau đó.

Bài thứ nhất “Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn” ca ngợi chiến công hiển hách của 2 biệt động Sài Gòn là Hùng và Châu. Người viết Vũ Quang Hùng- cũng chính là người đặt bom giết chết giáo sư Nguyễn Văn Bông- từng là phó Tổng biên tập báo Công an TP. HCM. Giáo sư Bông bị sát hại khi 42 tuổi, là một trí thức cấp tiến có khả năng trở thành thủ tướng của Việt Nam Cộng Hòa. Lúc mất ông là Viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh, cố vấn cho Tối cao Pháp viện, ủy viên Hội đồng Quản trị Ngân hàng Quốc gia Việt Nam. Cùng thiệt mạng với ông còn có 3 người khác là vệ sĩ là lái xe. Ông để lại người vợ góa 30 tuổi và 3 con nhỏ.

Bình luận về điều này, blogger Anhbasam cho rằng, câu chuyện đặt trong bối cảnh chống khủng bố hiện nay thật là “khó nuốt”, bạn đọc khác nói “đã khủng bố còn đi khoe”!

Câu chuyện thứ 2 kể về một cô gái đi đánh bom khủng bố từ lúc 14 tuổi, người tự khoe là đã từng mưu sát Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu

“Ký ức hào hùng” của bà Trịnh Thị Thanh Mão như sau, năm 1964, khi 14 tuổi, lợi dụng sự ít chú ý tới trẻ con, bà đã “chuyển vũ khí, thuốc men vào căn cứ cách mạng; hóa thân vào làm người bán hàng rong trà trộn vào lòng địch cài bom hẹn giờ nổ đánh xe, tiêu diệt địch“… Sau một loạt thành tích đặt bom, năm 18 tuổi bà được vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Việc ám sát Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu được bà thực hiện vào năm 1970 trong buổi khánh thành hệ thống “ấp chiến lược”, bà bắn 2 viên đạn nhưng không viên nào nổ.

Ngay từ những ngày đầu thành lập, đảng Cộng sản đã thực hiện nhiều vụ khủng bố, thanh trừng ám sát những nhân vật thân Pháp, hay không theo cộng sản. Sử sách còn ghi lại những đội cảm tử, có tới cả trăm người, ôm bom ba càng lao vào xe tăng địch. Trước khi thi hành nhiệm vụ, họ đã thực hiện lễ truy điệu sống..

Những vụ việc trên xảy ra trong thời gian chiến tranh và khi đó quan niệm về khủng bố cũng khác xa so với ngày nay. Những chiến công hiển hách trước kia, nếu soi xét dưới góc độ ngày nay chỉ là những vụ khủng bố đẫm máu, đánh bom tự sát. Những gì đã thuộc về quá khứ, thì không thể thay đổi được nữa và cần được xem trong bối cảnh lịch sử tương thích. Nhưng thiết nghĩ, trong lúc hô hào hòa hợp hòa giải dân tộc và xóa bỏ hận thù, những vụ việc xưa, nếu có viết lại nên viết theo kiểu tư liệu lịch sử thay vì tung hô, ca ngợi rùm beng.

Điều 88, một trong những phương tiện khủng bố mới của CS

Nếu việc khủng bố chỉ được đảng CS thi hành trong chiến tranh thì cũng chưa phải là điều đáng nói. Thực tế, sau 36 năm thống nhất đất nước, họ vẫn tiếp tục hành động khủng bố của mình bằng nhà tù, bằng còng số 8 thông qua điều 88 và 79 của bộ luật Hình sự.

Phương tiện họ dùng khủng bố không phải là bom ba càng, mìn hẹn giờ mà dùng chính Hiến pháp, thông qua điều IV và lực lượng công an, an ninh dày đặc để o bế và đàn áp những người bất đồng chính kiến.

Hàng loạt các trí thức, nhân sĩ yêu nước bị bỏ tù vì đòi hỏi thực thi dân chủ nhân quyền đã bị kết án như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, LM Nguyễn Văn Lý, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Vi Đức Hồi, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ.v.v. Đó chính là sự tiếp tục chủ nghĩa khủng bố từ những năm xưa. Những trí thức trên và còn nhiều người khác nữa bị kết những bản án từ vài năm tới cả chục năm tù chỉ vì quan điểm của mình qua phỏng vấn hay các bài viết. Vậy không là khủng bố thì sao?

Chỉ khác là, thay vì khủng bố nhằm vào những kẻ ngoại bang, giờ đây họ, đảng cộng sản đang khủng bố chính nhân dân mình.


Ngọc Khánh

THÁNH BIN LADIN

Không như Đức Giáo Hoàng Jean Paul Il phải vất vả qua lắm thủ tục đòi hỏi nhiêu khê : nào là phải sáu năm trời nằm trong mộ lạnh tanh; nào là phải làm một phép lạ như Ngài đã làm cho bà phước Marie Simon-Pierre khỏi bệnh Parkinson, và phải được Uỷ ban Y khoa do Bác sĩ Patrizio Polisca công nhận; nào l à phải ra Toà Án Phong Thánh để Luật sư của Qủy Sứ “quay” như quay dế rồi mới được phong Chân Phước, tức Á Thánh, Osama Bin Ladin không cần qua thủ tục nào cả mà chỉ cần hai phát đạn của người nhái Mỹ bắn vào đầu là thành Thánh tức thì, thánh Tử Đạo.Thánh Bin Ladin.

Osama Bin Ladin gọi tắt là Bin Ladin , tắt hơn nữa là Bin . Gọi Thánh Bin vừa dễ gọi vừa thân mật , nghe gần gủi với Việt Nam ta - như Thánh Gióng--và để biết đâu không chừng lịch sử VN mai sau trong danh sách thánh nhân cây nhà lá vườn, nhờ có kẻ cầm viết nhầm, có thêm một vị thánh, Thánh Bin.

Thánh Bin là một vị thánh tử vì đạo. Đạo mà Thánh Bin “quyết tử cho đạo quyết sinh” là đạo Khủng Bố. Khủng Bố? Đạo gì nghe ghê vậy, ai mà theo. Không phải đâu . Hai từ “Khủng Bố” là do các thế lực thù địch, bọn chống phá tổ quốc phịa ra. Đạo của người ta tên thực là Thánh Chiến , tức là vị chi cứ gặp dân “ngoại đạo” ( the infidel ) là ôm bom nhào vô “chiến” nổ cái đùng là thành “thánh”.

Mà “thánh” Khủng Bố cũng khác. Thánh bên bọn “ngoại đạo” chán bỏ bu; lên thiên đàng chỉ tối ngày qùy tờ hơ thờ Chúa, mà chẳng có gì giải trí mua vui. Trong khi đó,thánh Khủng Bố hồn vừa lià khỏi xác như Bin vưà rồi là đã có 72 trinh nữ chờ hầu sẵn ngoài cửa Thiên Đàng .

Thành tích của Thánh Bin thì lai rai, nhưng nổi bật nhất là vụ “ 911” cho đàn em cướp máy bay hành khách của bọn “ngoại đạo” đâm vào hai toà cao ốc dùng làm trụ sở thương mại của bọn “ngoại đạo” giết chết 3000 tên “ ngoại đạo” .

Đám đệ tử của Thánh Bin tưởng như thế là kỳ công thế giới . Đồ bỏ. Thánh Bin chỉ dám “chiến” với bọn “ngoại đạo” . Trong khi “thánh” của các “cháu ngoan” dám “chiến” với đồng bào của mình, toàn đồng bào của mình, và chiến thắng vĩ đại hơn triệu lần thánh Bin

Con số 3000 tên “ngoại đạo” bị “thánh chiến” ở New York làm cả thế kinh hoàng ,nhưng chỉ mới bằng xấp xỉ 3000 đồng bào Huế bị “thánh chôn” hồi Tết Mậu Thân.Thành tích ấy của Thánh Bin sẽ bị “mất lửa” ngay khi đem so với 172. 008 “tên” đồng bào Miền Bắc bị “thánh đấu” toi mạng trong thời Cải Cách Ruộng Đất. Chiến công của Thánh Bin sẽ chẳng là gì cả trước trên dưới hai triệu “tên” đồng bào hai miền Nam Bắc bị “thánh nướng” từ 1960 đến 1975.

Thánh công” của người ta như vậy mà mới mày la mặt lét nhảy lên ngồi trước tượng Đức Phật trong chùa gì đó ở Bình Dương , và leo lên Kiệu Rước Bà Maria ở Hưng Hóa một chốc đã bị thiên hạ la ơi ới đòi lôi cổ xuống .


Nguyễn Bá Chổi

Người Anh Hùng và kẻ phản bội

Người Anh Hùng và kẻ phản bội

Anh hùng có sá chi thua được,
Tiết nghĩa nào phai với đất trời.
(Thủ Khoa Huân)
----------------

Chúng ta đã biết một nước Nhật anh hùng, người Nhật có trách nhiệm với quần chúng và tổ quốc. Trong chính quyền, các viên chức gây ra sự tổn thất hay tai nạn trong phần trách nhiệm của mình đều tự xử bằng cách nhận lỗi và từ chức.


Seppuku (切腹?, “stomach-cutting”) – harakiri (腹切り) mổ bụng

Những sĩ quan Nhật lúc sa cơ thất trận biết chọn cái chết cho mình để tròn khí tiết. Trận Okinawa với quân đội Mỹ kéo dài 82 ngày, kết thúc vào tháng 6, 1945, trong những giờ phút cuối cùng biết không giữ nổi đất đai của tổ quốc, ngày 15 tháng 6, trong một hang động lớn, Ðại Tá Kanayama, trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 27BB tập hợp 102 người còn lại của trung đoàn. Ông ta làm lễ đốt quân kỳ trung đoàn và nói:
“Trong ba tháng vừa qua, anh em đã cùng tôi chiến đấu. Lòng dũng cảm, chí hy sinh, sức chịu đựng của anh em, lịch sử sẽ khắc sâu. Nay tôi nói lời cám ơn anh em đã phục vụ quên mình. Giờ đây, tôi tuyên bố giải thể trung đoàn. Từ nay trở đi, anh em không còn bị ràng buộc, tôi lãnh trách nhiệm về việc này. Riêng tôi, tôi sẽ vĩnh viễn ở lại đây. Nhưng tôi cấm anh em theo tôi. Ra lệnh cho anh em phải sống để kể lại cho hậu thế biết quân đội Nhật Bản đã anh dũng chiến đấu như thế nào ở Okinawa.”
Ðoạn Ðại Tá Kanayama rút gươm mổ bụng. Ðại Úy Sato chặt đầu người chỉ huy theo đúng nghi thức rồi hô to TennMheika banzai! (Thiên Hoàng vạn tuế), dứt tiếng hô, ông chĩa súng lục vào đầu bóp cò tự sát.
Cũng trong ngày 21 tháng 6, trong chỉ huy sở của mình tại Mabumi, Tướng Ushijima và mọi người đều hớt tóc, cạo râu. Sau đó ông viết thư trình lên Thiên Hoàng Hiro Hito báo cáo về tình hình chiến sự tại Okinawa và tạ tội không giữ được đảo. Thư được điện về Bộ Tổng Tham Mưu quân đội Hoàng Gia tại Tokyo. Cuối cùng, ông nói với Ðại Tá Yahara:
“Ðại Tá Yahara, ông cũng như tôi lẽ ra phải tự sát. Nhưng tôi ra lệnh cho ông ở lại. Nếu ông chết, sau này còn ai có thẩm quyền để kể lại về trận chiến Okinawa này. Mặc dù sống sau khi thua trận là nhục nhã, nhưng tư lệnh của ông ra lệnh cho ông phải chịu cái nhục này.”
Yahara do đó là sĩ quan cao cấp bên phía Nhật sống sót sau trận đánh và về sau ông đã cho xuất bản cuốn sách mang tựa đề “Trận Ðánh Vì Okinawa.”

Chiều ngày 22 tháng 6, Tướng Ushijima và Tướng Cho quỳ gối hướng về phía Bắc (hướng Hoàng Cung) vái ba vái và tiến hành lễ tự sát. Tướng Cho đưa cổ cho Ðại Úy Sakaguchi chém đầu. Tướng Ushijima lấy gươm tự mổ bụng, tiếp theo đó bảy sĩ quan tham mưu cùng tự sát. Ngày 2 tháng 7, trận Okinawa chính thức chấm dứt.
Hai tháng sau trận Okinawa, trong giai đoạn cuối cùng của Ðệ II Thế Chiến, Mỹ đã thả hai quả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima and Nagasaki của Nhật Bản, sáu ngày sau, 15 tháng 8, 1945, Nhật Hoàng mới dứt khoát chấp nhận Tuyên ngôn Potsdam, đồng ý đầu hàng. Biết tin này, một số sĩ quan trẻ trong quân đội Nhật định làm đảo chính, định tiêu diệt phái chủ hàng và buộc nhà vua chấp nhận quyết chiến đến cùng. Nhưng cuộc đảo chính đã không xẩy ra, khi lệnh đầu hàng ban ra, nhiều tướng lĩnh và sĩ quan đã tự sát, trong đó có Bộ Trưởng Lục Quân Anami, Ðại Tướng cựu Tổng Tham Mưu Trưởng Sugiyama, Ðại Tướng Tư Lệnh miền Ðông Tanaka…

Vào tháng 4 năm 1975, khi quân đội Cộng Sản đang trên đường tiến vào Nam Vang, người Mỹ đã mời Thủ Tướng Sirik Matak và toàn bộ chính phủ Miên nên ra đi, vì ở lại thì sẽ bị Khờ Me Ðỏ sát hại. Ngày 16 tháng 4 năm 1975, Thủ Ttướng Sirik Matak đã viết một lá thơ vô cùng cảm động gởi cho đại sứ Mỹ tại Nam Vang là ông John Gunther Dean. Lá thư đầy nghĩa khí và tiết tháo của một người anh hùng “sinh vi tướng, tử vi thần,” nhưng cũng đầy cay đắng như sau:
“Tôi chân thành cám ơn lá thư của quý ông, và ngỏ lời đưa tôi đến bến bờ tự do. Tôi thì không thể rời bỏ nơi này một cách hèn nhát đến thế. Ðối với quý ông và nhất là đối với đất nước nhân hậu này, tôi chưa hề tin rằng quý ông có ý nghĩ từ bỏ một dân tộc muốn tìm chọn tự do. Quý ông đã từ chối bảo vệ chúng tôi và chúng tôi đành bó tay. Quý ông đã rời bỏ chúng tôi, chúng tôi thật lòng ao ước quý ông và quý quốc sẽ tìm thấy hạnh phúc dưới bầu trời này. Nhưng hãy nhớ rõ điều này, nếu tôi có chết ngay bây giờ, trên mảnh đất mà tôi yêu mến, thì cũng chỉ vì mọi người sinh ra rồi sẽ có ngày trở về cát bụi. Tôi chỉ có một lỗi lầm là đã tin vào người Mỹ các ông.
Xin ngài, người bạn quý, nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành của tôi.”
(Hoàng Tử Sirik Matak)

Khi Khờ Me Ðỏ vào toàn bộ chính phủ Miên đều bị giết, riêng gia đình ông Sirik Matak, từ con cháu đến các người giúp việc trong nhà ông đều bị Khmer Ðỏ sát hại.
Trong những ngày cuối cùng của VNCH, trước khi người Mỹ quyết định bỏ mặc cho VNCH tự chiến đấu chống cộng sản, Ðại Sứ Martin của Hoa Kỳ đã chính thức gặp Tổng Thống Trần Văn Hương và mời tổng thống rời khỏi nước, đi đến bất cứ xứ nào, ngày giờ nào với phương tiện nào, cũng như hứa sẽ bảo đảm cho tổng thống một đời sống xứng đáng với cương vị tổng thống cho đến ngày trăm tuổi.
Cờ Vàng 30 Thang 4 năm 1975

Tổng Thống Trần Văn Hương đã trả lời: “Thưa ông đại sứ, tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Ðã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến mời tôi bỏ nước ra đi, tôi rất cám ơn ông. Nhưng tôi đã suy nghĩ và quyết định dứt khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng Sản vào được Saigon, bao nhiêu đau khổ nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia sẻ với họ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nỗi thống khổ của người dân mất nước. Cám ơn ông đại sứ đã đến viếng tôi.”

Ngày 30 tháng 4, 1975, Saigon thất thủ sau khi Tổng Thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng quân Bắc Việt, Quân Ðội Việt Nam chúng ta không thiếu anh hùng: bốn tướng lãnh VNCH đã tự sát, đó là Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, tư lệnh Vùng 2 Chiến Thuật, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, tư lệnh Vùng 4 Chiến Thuật, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, tư lệnh SÐ21BB, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, tư lệnh SÐ5BB. Thiếu Tướng Phạm Văn Phú đã dùng độc dược, và ba tướng lãnh sau dùng súng ngay tại Bộ Chỉ Huy của mình.


Tướng PhạmVănPhú Tướng LêVănHưng Tướng Lê Nguyên Vỹ

Tướng NguyễnKhoaNam Tướng Trần Văn Hai

Ðại Tá Hồ ngọc Cẩn đã anh dũng chiến đấu tới cùng và không chịu đầu hàng. Ðại Tá Cẩn đã bị quân cộng sản đem ra xử trước công cộng và sau đó bị xử bắn tại chỗ.

Cũng như Ðại Tá Kanayama, trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 27BB của trận Okinawa, Tướng Vỹ của Bình Dương đã triệu tập một phiên họp bất thường, thật ngắn ngủi, để giải thích cho mọi người rõ lệnh đầu hàng. Ông nói: “Lệnh bắt chúng ta buông súng bàn giao cho địch, nói thẳng ra là đầu hàng… Vì tôi là một tướng chỉ huy mặt trận, tôi không thể thi hành được lệnh này. Tôi nghĩ thân làm tướng là phần nào đã hưởng vinh dự và ân huệ của Quốc Gia hơn các anh em, nên tôi phải chọn lấy con đường đi riêng cho tôi.”
Cảm thấy nỗi nhục thất trận, không phải chỉ hàng tướng lãnh, cấp tá như Trung Tá CSQG Nguyễn Văn Long, đã tự bắn vào đầu, chết dưới chân tượng TQLC trước Quốc Hội, Trung Tá Trần Ðình Chi, An Ninh Quân Ðội đã tự sát tại văn phòng ông ở Biên Hoà. Một hạ sĩ quan Quân Cảnh đã kết liễu đời binh nghiệp của mình tại Biệt Khu Thủ Ðô, và nhiều binh sĩ Nhảy Dù đã choàng vai vây vòng tròn với nhau trên đường lui ở Ngã Ba Ông Tạ, cũng như những toán TQLC trên bãi biển Tư Hiền, với những quả lựu đạn mở chốt để cùng chết với nhau.
Quyết định chọn cái chết là khó, nhưng cái chết diễn ra rất nhanh, chọn sự sống là dễ, nhưng sự sống kéo dài làm người ta tủi nhục.
Trong khi đó ngày 7 tháng 5, 1954, Ðiện Biên Phủ thất thủ, tướng chỉ huy De Castries đã ra đầu hàng, bị bắt làm tù binh và được trao trả sau Hiệp Ðịnh Genève. Ông rời quân ngũ năm 1959 và qua đời năm 1991 tại Paris, Pháp. Ông có trở lại thăm chiến trường xưa nhưng không hề ca tụng kẻ thù. Trái lại Ðại Tá Bigeard, bị bắt tại Ðiện Biên Phủ, sau 50 năm đã ca tụng kẻ thù và chê quân đội Pháp. Tương tự như vậy, bên cạnh những hào kiệt đã tuẫn tiết, quân đội chúng ta cũng có những mạt tướng không chịu chết cho đời thương tiếc, mà sống để lại ô danh và tủi nhục cho đồng đội đã hy sinh xuơng máu cho sự nghiệp, chạy về quị lụy ôm chân kẻ thù xưa. Bên cạnh những anh hùng, cũng có những kẻ phản bội.
Chúng ta liên tưởng đến hai câu thơ của Cụ Phan Bội Châu:

Dù lịch sử, cha ông thây kệ
Nhục hay vinh họ kể gì đâu!

Người xưa đã nói: “Không lấy thành bại mà luận anh hùng.” Nếu hôm nay chúng ta mỗi năm đến ngày 30 tháng 4 còn ngẩng mặt nhìn đời được là nhờ hào quang của những người đã chết, rửa mặt cho miền Nam. Còn chúng ta sống, kéo dài cuộc sống làm sao để cho khỏi hổ thẹn.

Huy Phương

HỒ CHÍ MINH – BIN LADEN HAI CHA GIÀ ‘LỰU ĐẠN’

1 cảnh khủng bố của VC

Báo chí đưa tin Bin Laden dùng phụ nữ (vợ?) làm bia đở đạn để cuối cùng cũng ‘ăn đạn’ và đền tội âu cũng là chuyện làm ác chạy trời không khỏi nắng . Nhưng dùng phụ nữ và trẻ em làm bia đỡ đạn hay làm ngơ cho đàn em hãm hiếp rồi giết vợ thì HCM và Bin Laden là ‘bậc thày’ vì chỉ có loài máu lạnh mới dám làm . Sư tử đực còn không nỡ ăn thịt sư tử cái thì làm sao tưởng tượng nổi người nổi tiếng (Ác ) như HCM và Bin Laden lại tàn nhẫn với người từng chung chăn gối . Chắc rằng khi gần phụ nữ cả hai ‘cha già’ đều có chung tiếng nói : I LOVE YOU . Nhưng ‘Lốp’ xong thì Good bye chứ không phải yêu thương gì cả .

Bin Laden là kẻ thù không chỉ của riêng nước Mỹ , là kẻ thù của tất cả những ai còn lương tri và thù ghét chiến tranh , thù ghét khủng bố và không ai có thể quên được ngày 911 khi toà tháp đôi đổ sụp tại nước Mỹ chôn vùi hàng ngàn người vô tội nên cũng chẳng lạ khi Mỹ treo cái đầu của Bin Laden đến những 25 triệu đô-la . Trong ngày tang tóc đó những nước thù ghét Mỹ hân hoan vui mừng trước cái chết của những người vô tội , trên đổ nát hoang tàn vì sự tắc trách của một cường quốc, tất nhiên với những lãnh đạo chuyên khủng bố còn hả hê vui mừng hơn tuy không ra mặt vì còn cần đến ‘Tư bản bóc lột’ và tiền của Đế quốc Mỹ vẫn là mùi hấp dẫn các bác ba đình. Nước Mỹ vẫn là nơi nhiều người Việt Nam muốn đến , tất nhiên con cháu các cụ OK – tiến lên hàng đầu .

Nếu so sánh ‘Cái ác’ thì Bin Laden vẫn còn thua HCM và đảng cộng sản vì Bin Laden chỉ giết ‘kẻ thù’ chứ không giết đồng bào trong nước của hắn như HCM và đảng cộng sản . Số người chết vì trùm khủng bố Bin Laden to lớn vẫn chưa sánh bằng CNCS nói chung và đảng CSVN nói riêng . Nhung nếu phải chết thì chết vì Bin Laden ‘sướng hơn’ chết vì cộng sản . Lâu lâu hắn cho đàn em Bùm một phát thế là ai tới số thì Die còn lại thì mạnh ai nấy…’sống vui không ai cần ai’ .

Ông Hồ chí Minh và đảng cộng sản thì giết từ từ , mỗi lần đấu tố ‘cắt mạng’ vài tên trong CCRĐ ngày này qua tháng khác , giết tàn sát chính đồng bào của mình , người dân chẳng biết sống chết lúc nào . Tâm trạng hoảng sợ kinh hoàng bao trùm khắp miền Bắc XHCN và con số người chết vì ‘bác & đảng’ còn nhiều gấp bội nếu đem so với tội ác của trùm khủng bố . Người dân miền bắc hay các cụ lão thành chính là chứng cứ – cáo trạng cho HCM và đảng cộng sản nay mai.

Bin Laden dùng vợ làm bia đỡ đạn vì sợ hãi trước cái chết , Y biết rõ là chỉ có giết chứ không bắt sống . Nhưng chắc đàn em thuộc hạ bố bảo cũng không dám sơ múi gì đến những cô vợ trẻ đẹp của ông trùm khủng bố . kể cả lúc Bin Laden sa cơ lỡ vận.

“Xếp” Hồ chí Minh thì “bảnh” hơn nhiều , nhất là vụ Nông thị Xuân . “Lốp” chán chê giao đàn em bộ trưởng công an Trần Quốc hoàn “Lốp” tiếp sau đó giết luôn không có diễm phúc như vợ Bin Laden đỡ đạn cho chồng , dù sao cái chết của người phụ nữ này cũng đáng suy nghĩ nếu đó là tự nguyện .

Nước Mỹ vẫn bất an sau cái chết của trùm khủng bố vì có thể sẽ có trả thù . Dân Mỹ vẫn lo chẳng biết khi nào bom sẽ nổ nhưng suy cho cùng vẫn sướng hơn người Việt Nam sống trong chế độ cộng sản vì trước khi chết dân Mỹ vẫn có quyền làm người có quyền bất tín nhiệm Tổng thống qua lá phiếu bầu , người Việt Nam thì không được thế . Nửa người nửa ngợm nửa đười ươi vì sợ chết liền nên để ‘bác & đảng’ vô tư hành ác . Chết từ từ trong tủi nhục đớn hèn .

Ai rồi cũng phải chết nhưng chết cho ra một con người , nếu bị buộc phải chết vì tay kẻ ác thì chết theo kiểu Bin La den Bùm một phát thăng thiên sướng hơn hay ít ra không phải cái chết nhục vì sợ hãi cộng sản .

Địa ngục ( Nếu có ) thì Bin Laden sẽ bái HCM làm sư phụ và chớ có mà ngu dại dòm ngó cái chức “cha già dân tộc” của Hồ chí Minh . Còn lâu .

nguoithathoc1959

Bin Laden, đệ tử của Hồ Chí Minh


Osama bin Laden đã bị tiêu diệt!

Giết thường dân vô tội, dù nhân danh bất cứ “mục tiêu, lý tưởng” nào như chống ngoại xâm, bảo vệ tôn giáo…cũng đều là tàn ác mang tính chất khủng bố!

Hồ Chí Minh và Bin Laden là những tên trùm khủng bố.

Về thủ đoạn khủng bố thì Bin Laden chỉ đáng học trò của Hồ.

Về qui mô thì Bin Laden phát động chiến dịch khủng bố trải rộng khắp thế giới, trong khi Hồ chỉ giới hạn trên lãnh thổ ViệtNam. Vì vậy công cuộc khủng bố của Hồ kéo dài từ 1945 và mãi cho đến nay tháng Tư, 2011 sự nghiệp khủng bố của Hồ vẫn còn tiếp diễn dù trùm khủng bố là Hồ Chí Minh đã chết an toàn từ 1969. Cũng vậy, trùm Bin Laden đã lãnh đạo khủng bố al -Qaida kéo dài 10 năm và mới bị giết chết, nhưng dư đảng của hắn sẽ còn tồn tại bao lâu nữa thì chưa biết!

Bin Laden bị giết chết bất ngờ, không biết hắn đã chọn trước người kế vị hay chưa, nhưng chắc chắn giờ đây trong bọn cũng sẽ có đứa lên thay, bản lãnh và uy tín của kẻ kế vị Bin Laden có thể thua kém, nhưng không vì vậy mà lực lượng khủng bố al-Qaida sẽ tan rã sớm chiều, là bởi những kẻ cuồng tín thời nào, thế hệ nào cũng có!

Hồ Chí Minh nhân danh “vì độc lập tự do”, làm chiêu bài che đậy cho mục tiêu đem VN dâng cho Nga Tầu, hắn đã tàn sát hàng triệu người dân Việt Nam từ 1945 thời Việt Minh với những vụ chặt đầu chôn sống hàng ngàn người khắp thôn làng cả nước, những người dân vô tội đã bị chúng chụp cho chiếc mũ “phản động, Việt gian” từ những người chúng biết hoặc nghi ngờ hoạt động cho đảng phái khác cho đến đứa trẻ chỉ vô tình nhặt mảnh giấy báo cũng bị chúng gán tội “giữ truyền đơn của địch” liền bị giết không thương tiếc.

Toa rập với khối CSQT để chia đôi đất nước, sau khi đã kiểm soát được Miền Bắc, ngay lập tức Hồ và đồng đảng đã khủng bố tiêu diệt những thành phần “phản động” từng làm việc cho Pháp dù chỉ là công chức quèn, những người các đảng phái khác, kể cả thân nhân. Rồi cuộc “cải cách ruộng đất, trí, phú, địa, hào: đào tận gốc, trốc tận rễ.” tiếp theo là cuộc khủng bố tiêu diệt văn nghệ sĩ lưng chừng hay bất tuân lệnh của chúng.

Tạm ổn định Miền Bắc, Hồ phát động chiêu bài “giải phóng Miền Nam” ám sát, bắt cóc, thủ tiêu bất kỳ một người nào dính líu tới chính quyền Miền Nam, từ một tổ trưởng, liên gia trưởng, ấp trưởng trở lên…đặt mìn, cài lựu đạn những nơi công cộng, chợ búa, quán ăn, cầu cống, đường tàu, đường xe…dần dà là những đợt pháo đạn cối, đại bác vào các thị xã, thành phố, chỉ có người dân lãnh đủ!

Sau khi chiếm được cả nước, khủng bố bom đạn VC chỉ giới hạn nhằm vào những lực lượng vũ trang chống Cộng còn sót lại. Với người dân và nhất là lực lượng cựu thù thì chúng khủng bố tinh thần, siết chặt kinh tế, nhà tù, hộ khẩu…Đối tượng trên hiện nay hầu như không còn nữa. Những nạn nhân của khủng bố VC bây giờ trở là dân chúng, kể cả những người của chúng nhưng nay đã thức tỉnh đứng lên chống lại. Từ những vụ xử án rừng rú đến những vụ bắt người đến trụ sở công an giết chết rồi vu là tự sát rồi gạ gẫm vợ con nạn nhân vào khách sạn như vụ công an giết người ở Bình Dương mới đây.

Thế nhưng đến nay nhiều người VN cũng chưa nhìn ra bản chất khủng bố của bọn Việt gian CS bán nước, giết dân. Nhiều người vẫn sùng bái Hồ như thánh, vẫn tin đám VC hiện nay đang “bảo vệ đất nước và nhân dân!”

Hoa Kỳ đã tiêu diệt được tên trùm khủng bố Bin Laden, không riêng người dân Mỹ mà nhân dân nhiều nước trên thế giới vui mừng.

Một điều nghịch lý là Hoa Kỳ hầu như ngoảnh mặt trước những cuộc khủng bố của VC đối với nhân dân ViệtNam. Một vài phản ứng lên tiếng chiếu lệ mỗi khi có vụ VC khủng bố trầm trọng, liền bị chúng lu loa là “xía vào chuyện nội bộ, nói không đúng sự thật!” Rồi cũng thôi!

Bin Laden

(Chỉ đáng học trò

của Hồ Chí Minh)

Trùm khủng bố

đã bị tiêu diệt

Việt Cộng,

hậu duệ Hồ

Vẫn còn nối nghiệp

khủng bố, giết dân

***

Sự đời “đồng bệnh tương lân”

Qaida tan rã, Vẹm dần cáo chung!

Hanh thông, “tắc biến: vật cùng!”

2/5/2011

nguyễn duy ân

Bài Xem Nhiều