We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 9 May 2011

Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới

Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net
conggiaovietnam@gmail.com



CHUYỆN KỂ CỦA MỘT ĐỨC GIÁM MỤC

Tin vào Giáo Hội là một trong những cách thể hiện lòng tin vào Đức Kitô. Và người ta phải thừa nhận rằng chính các mục tử trong cung cách hành động và thái độ của mình tác động lớn lao đến niềm tin của từng Kitô hữu.
Trong cuộc đời tôi, tôi có điều may mắn là được tiếp xúc với những mục tử nhân dũng – nhân lành và anh dũng (cách nói của linh mục Giuse Đinh Xuân Long, gốc giáo phận Đà nẵng). Do đó tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc và hy vọng vào Hội Thánh, Thân mình mầu nhiệm của Đức Kitô.
Bài viết này xin được kể lại một lần gặp gỡ với ngài, một vị Giám mục khôn ngoan, nhân ái và can đảm. Có lẽ không cần nêu danh tánh của ngài, đơn giản là vì ngài có một danh tánh ai cũng biết: Mục Tử Chân Chính.
Ngài là vị mục tử không nhượng bộ trước bất công, không thoả hiệp với bóng tối. Ngài nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết. Nghe những câu trả lời cho những người chất vấn ngài, người ta có cảm giác được an ủi, khích lệ và như được gặp gỡ Đức Kitô là Chúa Chiên Lành.
Ngài hay gặp rắc rối phiền phức và bị cấm đoán khi đi dâng lễ cho những cộng đoàn tín hữu ở vùng sâu và heo hút vào các dịp Đại Lễ. Khi trả lời cho những người có chức quyền về việc đó, ngài bảo: “Tôi thấy các anh dại quá khi các anh cấm tôi đến dâng lễ cho những anh em Công giáo ở vùng ấy!” Họ hỏi dại là dại làm sao. Ngài trả lời: “Này nhé, nếu các anh để tôi tự do dâng Lễ, thì tối đa ở đó cũng chỉ được khoảng 20 giáo dân nghe tôi giảng. Nghe xong có khi về nhà họ quên mất. Chứ các anh cấm tôi như thế, bây giờ cả thế giới đều biết, đều nghe đến tôi. Đó là bài giảng hùng hồn. Như vậy không phải các anh dại sao?”.
Nghe vậy, dĩ nhiên những người ấy im lặng. Không biết họ nghĩ gì, nhưng tôi đoán chắc họ sẽ tự vấn, và trong lòng họ, như nhà văn DTH đã viết, “có một cuộc chiến khác nổi lên”.
Chuyện về cái gọi là Uỷ ban Đoàn Kết Công Giáo hay Công Giáo yêu nước mà dân chúng thường gọi là đám quốc doanh cũng thú vị. Những người có quyền đến gặp ngài và đặt thẳng vấn đề rằng ở nhiều giáo phận đã có cái Uỷ ban này, nhưng trong giáo phận ngài thì không. Họ nói rằng nếu giáo phận tổ chức Uỷ ban ĐK này thì mỗi năm nhà nước sẽ chi cho hai tỷ đồng để tiêu dùng. Ngoài ra khi đi họp ở Hà nội thì các ông “yêu nước” sẽ được ở khách sạn năm sao, sẽ được đi Đồ sơn hay đi đâu đó nghỉ mát. Hai tỷ đồng, số tiền lớn thật, có số tiền ấy ngài tha hồ làm được nhiều việc. (Nghe điều này tôi mới biết tại sao những ông “yêu nước” ở các nơi tích cực dữ dội!).
Nghe các ông ấy trình bày đầy “hấp dẫn” như thế, ngài hỏi lại: “Các ông nói cho tôi biết Uỷ ban ấy là tổ chức tôn giáo hay tổ chức chính trị?” Họ trả lời: “Đó là tổ chức chính trị phục vụ đảng và nhà nước”.
Họ dứt lời thì ngài từ tốn nói: “Bây giờ tôi hỏi các anh nhé. Các anh có muốn thấy gia đình người ta chia rẽ, xung khắc không? Giáo phận khác thế nào tôi không biết, chứ ở giáo phận tôi nếu có cha nào tham gia vào uỷ ban ấy là lập tức có chia rẽ và nghi kỵ ngay. Là Giám mục, không lẽ tôi muốn nhìn giáo phận chia rẽ?”
Im lặng một lúc, ngài tiếp: “Các ông có nghĩ rằng linh mục giỏi làm chính trị không? Trước kia các ông nghĩ các linh mục tuyên uý trong Quân Lực VNCH làm chính trị, nhưng sau hàng chục năm bắt các linh mục ấy đi học tập, các ông đã biết các linh mục chẳng biết làm chính trị gì cả. Các ông bảo Uỷ ban ĐK ấy là tổ chức chính trị mà kêu gọi các linh mục không biết chính trị vào hoạt động là để họ phá chế độ!”
“Chưa hết”, ngài nói tiếp, “Dân mình còn nghèo khổ, ông nghĩ làm sao chúng tôi là Giám mục, linh mục, là người có Đạo, lại có thể nhận hai tỷ đồng tiền của dân để tiêu pha, rồi còn ở khách sạn năm sao, rồi đi du lịch nơi này nơi nọ cho được?”
Nghe đến đó thì họ không nói chuyện UBĐK ấy với ngài nữa.
Một chuyện khác cũng rất thú vị là chuyện về lá cờ. Trước đây đã có những tuyên bố thế này thế nọ về cờ đỏ cờ vàng làm cho người dân hoang mang và cộng đồng người Việt hải ngoại buồn phiền. (Nếu được nghe ngài nói, chắc cả nhà nước lẫn dân chúng đều vui!).
Đó là một lần ngài đi nước ngoài. Khi đến cơ quan nhà nước nhận hộ chiếu, người ta dặn dò ngài: “Ông đi nước ngoài nhớ đừng chụp hình với lá cờ vàng ba sọc đỏ, nếu không là toi đời ông!”. Ngài đáp ngay: “Vậy tôi trả hộ chiếu lại cho các ông, tôi không đi nữa”. Họ ngạc nhiên hỏi ngài: “Sao vậy?” Ngài cười: “Chứ nếu đi nước ngoài mà toi đời thì đi làm gì?”.
Rồi ngài nói với các ông ấy: “Này nhé, tôi vào nhà ông, thấy ông để tượng Hồ chí Minh với lá cờ đỏ, tôi có bảo ông đem đặt chỗ khác không? Đến nhà người ta ai làm thế. Ở nước ngoài, nơi tôi đến có lá cờ vàng, chẳng lẽ tôi bảo họ đem đi chỗ khác cho tôi ngồi và chụp hình à?”
Ngài nói tiếp, lý luận sắc bén: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung quốc, chào cờ Pháp, Mỹ đó thôi. Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế?”
“Còn nữa, hàng năm chúng ta đón bao nhiêu Việt kiều, nhận bao nhiêu tiền họ gửi về, sao lại phải lúc nào cũng căm ghét cờ của họ?”
Ngài nói thêm, như lời tâm sự, nghe rất xúc động: “Năm 1954 gia đình tôi di cư vào Nam. Gia đình tôi sống được và tôi lớn lên, ăn học là dưới lá cờ vàng. Nếu các ông di cư năm ấy thì các ông cũng thế thôi.”
Nghe những lời vô cùng hợp lý như thế, chắc họ bất ngờ và ngượng ngùng lắm nên cuối cùng họ bảo: “Thôi ông cứ đi...”
Một chuyện khác cũng rất thú vị mà khi nghe ngài kể, tôi ngạc nhiên tò mò không hiểu ngài sẽ kết luận thế nào. Ngài nói với cán bộ nhà nước: “Các ông nghĩ mà xem, ở những nước Công giáo toàn tòng như Pháp hay Ý có bao giờ chính phủ yêu cầu toàn dân đi học giáo lý không? Ấy vậy mà ở Việt nam, nhà nước đã từng ra lệnh cho toàn dân, có đạo cũng như không có đạo phải đi học giáo lý cả thời gian dài”.
Nghe vậy, họ ngạc nhiên hỏi: “Chúng tôi có thấy nhà nước bắt mọi người học giáo lý bao giờ đâu?” Ngài bảo: “Chưa hiều à? Thì trong dịp lễ phong Thánh cho các Thánh Tử Đạo Việt Nam năm 1988 đó”. Họ cũng chưa hiểu (Và tôi nghe ngài nói tôi cũng chưa hiểu!).
Ngài bảo: “Này nhé, năm đó các ông phản đối việc phong thánh, nên các ông bắt mọi người, từ bí thư đảng đến dân thường, từ thượng toạ Phật giáo đến người đạo khác, từ linh mục đến giáo dân đi mítting nghe các ông nói về Giáo Hội Công Giáo, về các Thánh Tử Đạo. Các ông chê trách, các ông lên án, các ông cho là nhiều vị Tử đạo là xấu, là theo thực dân, Đạo Công giáo là không đúng v.v...”
Họ vẫn chưa hiểu và hỏi ngài: “Vậy sao ông bảo nhà nước bắt dân học giáo lý?”. Ngài cười: “Vẫn chưa hiểu à? Bây giờ nhé, chúng ta nói chuyện thật lòng như những người bình thường với nhau đi, tôi lột lon Giám mục của tôi, các ông cũng lột lon cán bộ đi. Các ông có biết thời trước 1954 dân chúng gọi Việt minh là gì không? Là Vẹm đó. Vẹm là nói dối, họ bảo nói dối như Vẹm. Vậy các ông nói gì thì dân cũng hiểu ngược lại. Các ông càng nói xấu Giáo Hội, nói xấu các Thánh Tử Đạo thì người ta càng hiểu rằng Giáo Hội Công Giáo là tốt, các Thánh Tử Đạo là tốt”.
Nghe nài nói xong, họ im lặng (chứ biết trả lời thế nào). Ngài nói sâu sắc, rõ ràng và rất thật. Tôi nghĩ rằng ai nghe chuyện này cũng đều thán phục ngài.
Nói về người Công giáo và chữ Quốc ngữ, ngài cũng có lý luận thú vị. Ngài bảo rằng có một gia đình kia giàu có lắm. Trong nhà có một đứa con và một người giúp việc. Người con ỷ lại, chỉ lo ăn chơi, trong khi người giúp việc thì chăm chỉ làm việc và dành dụm. Rồi một ngày kia, người con ấy phá sản, phải vay mượn nợ khắp nơi. Lúc ấy người con phải nhờ đến người giúp việc kia bảo lãnh cho mình. Hoá ra cuối cùng vị thế phải thay đổi!
Ngài dùng ví dụ ấy để diễn tả sự thật này là chữ Quốc ngữ do cha Alexandre de Rhodes lập ra với mục đích truyền giáo. Như vậy chữ Quốc ngữ trước hết là của người Công giáo, nhưng cuối cùng người Công giáo lại không biết sử dụng thứ chữ “gia bảo” của mình. Bằng chứng là có được bao nhiêu nhà văn nhà thơ Công giáo?
Còn nhiều điều thú vị mà tôi học được từ vị Giám mục khả kính ấy. Tôi lắng nghe ngài kể chuyện mà cảm phục tài lý luận, sự phán đoán và cái tâm trong sáng của vị Mục tử. Viết lại chuyện này, tôi thầm cám ơn Chúa vì Giáo Hội Việt Nam được diễm phúc có những mục tử như ngài và cám ơn Chúa vì mình được gặp gỡ ngài. Chúng ta cám ơn Chúa vì Ngài vẫn ở giữa dân Ngài qua những vị mục tử nhân lành, anh minh và can trường.
Xin Chúa chúc lành cho ngài, để ngài được như lời Kinh Thánh: “Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn.” (Is. 50,4). Dân Chúa nhọc nhằn được nghe lời của của mục tử nhân dũng thì lập tức thấy bình an và hy vọng.
Gioan Lê Quang Vinh
****
Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,
Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những tài liệu này...
Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến tài liệu này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.
Đặc biệt xin gởi cho những ai chưa có sử dụng internet
Xin chân thành cám ơn
conggiaovietnam@gmai

5000 Portest in front of Vietnamese Embassy Canberra in Australia-30.4.2011

Gíao phận Vinh: Ngôi nhà thờ đang bị phá và linh mục ứng cử Hội đồng nhân dân Tỉnh

Chúng tôi nhận được những hình ảnh về ngôi nhà thờ đang bị phá bởi cần cẩu, máy xúc, ô tô… của nhà nước – nhà thờ Giáo họ Thiên Lý, thuộc giáo xứ Dũ Yên, hạt Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Những hình ảnh này làm nhiều người xúc động. Đằng sau những tấm ảnh đó là gì?




Dự án bán đất, bán biển trọn gói cho Tàu

Thời gian gần đây, bạn đọc Nữ Vương Công Lý đã biết các thông tin về Giáo phận Vinh với Giáo hạt Kỳ Anh, nơi có khu công nghiệp Vũng Áng. Đây là một dự án thuộc tập đoàn Formosa của Đài Loan được Hà Tĩnh giao trọn gói mọi vấn đề cốt tử như Điện, Luyện cán thép và cảng biển. Nói theo cách của người dân Hà Tĩnh, thì đây là dự án bán đất, bán biển trọn gói của Ủy ban Nhân dân Tỉnh Hà Tĩnh cho Tàu được Thủ tướng chính phủ bảo hộ và khởi công.

Thời gian gần đây, bạn đọc Nữ Vương Công Lý đã biết các thông tin về Giáo phận Vinh với Giáo hạt Kỳ Anh, nơi có khu công nghiệp Vũng Áng. Đây là một dự án thuộc tập đoàn Formosa của Đài Loan được Hà Tĩnh giao trọn gói mọi vấn đề cốt tử như Điện, Luyện cán thép và cảng biển. Nói theo cách của người dân Hà Tĩnh, thì đây là dự án bán đất, bán biển trọn gói của Ủy ban Nhân dân Tỉnh Hà Tĩnh cho Tàu được Thủ tướng chính phủ bảo hộ và khởi công.

Hiện nay, khu công nghiệp Vũng Áng bao gồm rất nhiều khu vực dân cư, đồng ruộng… của vùng đất Kỳ Anh đã và đang được giải tỏa để bàn giao cho Tàu. Trong đó có khu vực đông đúc giáo dân như Kỳ Trinh, Kỳ Thịnh, Kỳ Lợi… với các Giáo xứ như Dũ Lộc, Dũ Yên và Đông Yên với hàng ngàn giáo dân.

Dự án được khởi công và thi công, nhưng người dân không hề được hỏi ý kiến, bàn bạc hoặc ít nhất được biết quyền lợi của mình là gì. Họ chỉ biết cúi đầu chấp nhận bị đuổi ra khỏi làng mạc, quê hương mình khi nhà nước yêu cầu để giao đất cho nước ngoài.

Vấn đề giải tỏa các khu vực không phải công giáo đã được thực hiện bằng các biện pháp như tuyên truyền, dùng vũ lực, bắt ép… đã dần dần có kết quả. Người dân được đưa đi từ những vùng dân cư lâu đời đến những vùng chó ăn đá, gà ăn sỏi với việc di dời, đền bù rẻ mạt nhưng dưới sức mạnh của bạo lực, súng đạn họ vẫn phải chấp nhận. Nói về vấn đề này, một linh mục đã thốt lên: “…thương dân vì họ đang bơ vơ tất tưởi như đàn chiên không có người chăn dắt”.(Mt 9,36-10,8)

Duy có các vùng giáo dân được các mục tử coi sóc vẫn đoàn kết đấu tranh đòi quyền lợi của mình. Vùng Dũ Lộc, Đông Yên đang là một quá trình đàm phán và thỏa thuận để đảm bảo quyền lợi của người dân. Nhiều chiêu bài mua chuộc, dọa dẫm, dụ dỗ đã không làm chuyển lay được tinh thần giáo dân nơi đây đoàn kết. Vì vậy nhà cầm quyền Hà Tĩnh buộc phải thương lượng.

Trở lại chuyện ngôi nhà thờ bị phá

Ngôi nhà thờ đang bị phá này là nhà thờ của Giáo họ Thiên Lý, Giáo xứ Dũ Yên, một giáo họ nằm trong vùng giải tỏa của chính quyền Hà Tĩnh.

Khi khu vực dân cư thuộc Giáo họ Thiên Lý được lệnh giải tỏa khỏi khu vực sẽ giao cho Đài Loan, người dân đã phân vân và lo lắng, nhưng cuối cùng, họ vẫn phải bỏ nhà bỏ cửa ra đi. Riêng khu vực Nhà Thờ, đã có một sự thỏa thuận nào đó và cuối cùng thì nhà cầm quyền tuyên bố rằng dân phải đi và nhà thờ sẽ bị phá vì Linh mục đã nhận tiền đền bù cho khu vực đó.

Hỏi chuyện một số người, người ta rất ngạc nhiên là tại sao linh mục này đã nhận số tiền đền bù ít ỏi và nhanh chóng như thế để buộc người dân phải ra đi và nhà thờ được phá bỏ “hợp pháp”?


Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh chúc mừng Linh mục Nguyễn Thái Từ dịp Noel

Người dân cho biết: Linh mục Phêrô Nguyễn Thái Từ trước đây quản Hạt Kỳ Anh đã nhận số tiền đền bù cho Nhà thờ Thiên Lý quá rẻ mạt và nhiều uẩn khúc. Linh mục chưa tính đến những hạt mồ hôi, nước mắt và tinh thần giáo dân Thiên Lý đã bỏ ra bao đời với mảnh đất và tài sản này của Giáo hội.

Việc nhận tiền đền bù di chuyển này lại do chính linh mục Quản hạt Kỳ Anh lúc bấy giờ tự động nhận, nhất là đang khi giữa lúc giao thời chuyển giao giữa hai Đức Giám mục cũ và mới là Đức Cha Cao Đình Thuyên và Đức Cha Nguyễn Thái Hợp. Chính vì thế, khi ĐC Hợp về nhậm chức thì việc nhận tiền đã xong và muốn nói gì cũng không thể nói được, đành ngậm ngùi với giáo dân mà thôi.

Ngày hôm nay, Thánh đường đã bị đập đi trong buổi chiều mưa phùn, gió lạnh với sự canh giữ của cơ quan công quyền, không một giáo dân, không một ý kiến.




Và chuyện linh mục tham gia ứng cử Hội đồng nhân dân Tỉnh

Chuyện chẳng có gì để người dân bàn tán nhiều, việc nhận tiền rẻ mạt hoặc việc dễ dàng đồng ý cho nhà cầm quyền lấy đất bán cho nước ngoài thì cũng như nhiều nơi khác vẫn phải di chuyển để đạt ý đồ bán đất bán biển của nhà nước Việt Nam.

Nhưng điều người dân thấy không minh bạch và ngày càng hiểu ra vấn đề khi trên Truyền hình Hà Tĩnh giới thiệu một linh mục ứng cử Hội Đồng nhân dân Tỉnh lại là linh mục Phêrô Nguyễn Thái Từ trước quản hạt Kỳ Anh, nay được chuyển ra quản Hạt Nghĩa Yên, thuộc Giáo phận Vinh.

Ai cũng biết, ngoài ba “linh mục” được giới thiệu ứng cử vào “Quốc hội” là TGP Sài Gòn với Lm Phan Khắc Từ, Giáo phận Ban Mê Thuột với Linh mục Trần Mạnh Cường, Giáo Phận Bùi Chu với Linh mục Lê Ngọc Hoàn mà Nữ Vương Công Lý đã nêu cụ thể trong thời gian qua thì còn rất nhiều linh mục đang tham gia các tổ chức chính trị khác. Mới đây, linh mục Phan Khắc Từ đã buộc phải rời khỏi Giáo xứ Vườn Xoài mà ông đã giữ mấy chục năm qua.

Nhiều nơi khác cũng đã và đang có phản ứng mạnh mẽ với các linh mục tham gia Mặt Trận, Ủy ban Đoàn kết công giáo, hội đồng Nhân dân… Bởi chính hệ thống chính trị cộng sản này đã và đang muốn đưa những linh mục vào đó làm cây cảnh tô vẽ cho “quyền tự do tôn giáo” của mình.

Đặc biệt vấn nạn làm tôi hai chủ ngày càng thể hiện sự nguy hiểm và là một thảm họa ghê gớm cho giáo hội Công giáo Việt Nam đang được đảng cộng sản và nhà nước định hướng theo con đường của Giáo hội Trung Quốc ly khai với Tòa Thánh.

Vấn nạn đó thời gian qua đã được Vatican chú ý nhiều sau những bài học đau đớn từ Giáo hội Trung Quốc và chính sách ngoại giao của Vatican vơi cộng sản đã đem lại nhiều hậu quả nghiêm trọng với đường lối đối thoại bằng mọi giá.

Cũng vì thế, giáo dân Việt Nam hết sức cảnh giác trước nạn “xanh vỏ đỏ lòng” của các linh mục và hàng Giáo phẩm công giáo.

Vì vậy, khi được tin linh mục Phê rô Nguyễn Thái Từ ứng cử vào Hội đồng Nhân dân Tỉnh, giáo dân Giáo phận Vinh hết sức bất bình và tức giận, dù họ không thể nói ra bằng lời.

Người ta cũng liên hệ đến hai vụ việc đã và đang xảy ra, liệu có mối liên hệ gì với nhau? Tại sao một Linh mục lại ra ứng cử Hội đồng nhân dân Tỉnh? Để làm gì? Có mối liên hệ nào giữa việc nhanh chóng nhận tiền để giáo dân phải đi và nhà thờ phải bị đập phá với sự kiện ứng cử này?

Linh mục Nguyễn Thái Từ chắc là người biết rõ chính sách và đường lối cũng như bản chất của nhà nước cộng sản Việt Nam như thế nào, ít nhất là qua vụ Tam Tòa khi 200 giáo dân và linh mục thuộc Hạt Kỳ Anh vào Tam Tòa đã bị đánh tơi bời.

Hay vì linh mục Từ muốn “đối thoại bằng mọi giá” với nhà nước cộng sản? Liệu đây có là sự ngây thơ hay cũng chỉ là quyền lợi hoặc thói hám danh?

Điều đặc biệt hơn nữa, linh mục Phê rô Nguyễn Thái Từ lại là thành viên trong Ban Công Lý Hòa bình của Giáo phận Vinh do Đức Cha Nguyễn Thái Hợp quyết định. Điều này có ý nghĩa gì?

Giáo dân không hiểu, đa số linh mục trong Giáo phận Vinh không hiểu.

Chính vì không hiểu, nên những ngày này, trong giáo phận Vinh đang lan truyền một tin rằng Linh mục Từ ra ứng cử Đại biểu Hội đồng nhân dân Tỉnh Hà Tĩnh là có ý kiến của Đức Cha Nguyễn Thái Hợp?

Những câu hỏi này, chắc lại dành để Đức Giám mục Giáo phận Vinh trả lời.

Dù có hay không và dù là ý kiến của ai, nhưng một linh mục quản Hạt ra ứng cử vào cơ quan bù nhìn của chính quyền Cộng sản chỉ nhằm tô vẽ cho cái bong bóng tự do tôn giáo của cộng sản là điều mà đông đảo giáo dân, linh mục, tu sĩ Giáo phận Vinh không hề đồng lòng. Nhất là đó lại là một linh mục trong Ban Công lý hòa bình của Giáo phận.

Ngày 6/5/2011
Nữ Vương Công Lý

Hình ảnh Cuộc Biểu Tình Chống Đại Nhạc Hội Tuyên Vận tại Plano, TX

Kính thưa Quý vị Niên Trưởng, Quý Chiến hữu .
Xin mời vào xem youtube.



27/11/2010

Hình ảnh của CH Cao Vung



Dây là một hình ãnh dẹp mô tã dự thống nhất trong nỗ lực chống cọng .. tuy ...một dôi khi có sự xung khắc vì khác biệt quan diễm trong fương cách chống cọng. (Matthew Trần)









Hình:

http://picasaweb.google.com/caovung/BieuTinhChongTuyenVanAiNhacHoiTaiPlanoDFWTexas?feat=email#

Slide show:

http://picasaweb.google.com/caovung/BieuTinhChongTuyenVanAiNhacHoiTaiPlanoDFWTexas?feat=email#slideshow/5544440015661766546

YouTube:



HÌNH BIỂU TÌNH ỦNG HỘ "CÁCH MẠNG HOA LAI VN" TẠI VANCOUVER CANADA NGÀY 6.3.2011.


XIN TIẾP TAY PHỔ BIẾN VỀ TRONG NƯỚC.
IRAN THAM GIA CÙNG CHÚNG TA
TRONG NGOÀI KẾT HỌP GIẢI PHÓNG VN THOÁT ĐÃNG TRỊ CSVN
XIN TIẾP TAY CHUYỂN TIẾP VỀ TRONG NƯỚC VÀ CÁC NƠI
BTC CÁM ƠN
KHẨN : NHỜ CHUYỂN TIẾP TRÊN QUÝ MẠNG
HINH BIỂU TÌNH ỦNG HỘ "CÁCH MẠNG HOA LAI" VN TAI VANCOUVER CANADA
CÁM ƠN

Bài Xem Nhiều