We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 16 May 2011

ỦA ĐẢMỘT CĂN BỆNH TRẦM KHA CNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Có một thời, những người cộng sản Việt Nam quả là bậc thầy trong nghệ thuật tuyên truyền. Họ đã khiến cho người dân Bắc Kỳ và cả thế giới lúc bấy giờ tin rằng họ có chính nghĩa. Rằng cuộc chiến tranh của họ là nhằm chống đế quốc Mỹ xâm lược, giải phóng miền Nam, giành lại độc lập cho đất nước.



Hàng triệu thanh niên Bắc Kỳ đã hăng hái lên đường lao vào chiến trường, lao vào cái chết với một tinh thần phơi phới “đường ra trận mùa này đẹp lắm” (lời bài hát “Trường Sơn Ðông Trường Sơn Tây”). Hàng chục triệu người dân Bắc Kỳ sống trong cảnh đạm bạc, nghèo khó nhưng vẫn lạc quan, sẵn sàng hy sinh hơn nữa vì một miền Nam “đang bị kìm kẹp rên xiết dưới ách Mỹ Ngụy.” Và vì một tương lai tươi đẹp sau này, nếu chiến tranh chấm dứt “Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay” (theo di chúc Hồ Chí Minh 1969).

Thế giới lúc bấy giờ hầu như đều nghĩ rằng những người cộng sản Bắc Việt mới là những người yêu nước, có tinh thần dân tộc, còn chế độ miền Nam Cộng Hòa là “bán nước,” là tay sai, bù nhìn. Ngay trong sách lịch sử của nhiều nước phương Tây đến tận bây giờ, khi đề cập về cuộc chiến tranh VN thì hoặc là cái nhìn nghiêng về phía Mỹ hoặc về phía những người cộng sản Bắc Việt. Hầu như không có cái nhìn từ góc độ của những người miền Nam.

Những tấm hình như Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn việt cộng Bảy Lốp, cô bé Kim Phúc bị bom napan, vụ thảm sát Mỹ Lai... đi khắp thế giới. Trong khi sự thật phía sau những tấm hình, vụ thảm sát Tết Mậu Thân, sự chi viện của Liên Xô và Trung Quốc cho Hà Nội, sự có mặt của hàng ngàn “cố vấn” Liên Xô, hàng trăm ngàn lính Trung Quốc hỗ trợ cho cộng sản Bắc Việt... Và nhiều điều khác nữa... Thì mãi về sau này nhiều người mới được biết.

Rồi những nhân vật mà thật ra chỉ là những huyền thoại được dàn dựng hoặc những câu chuyện được thổi phồng quá sự thật. Như anh hùng Lê Văn Tám, anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, liệt sĩ Võ Thị Sáu, liệt sĩ Nguyễn Văn Bé... Bao nhiêu thế hệ tuổi trẻ VN đã thuộc nằm lòng những huyền thoại, những câu chuyện này, cũng như huyền thoại về cuộc đời của vị cha già dân tộc, “Bác Hồ của chúng em.”


Một tấm bảng tuyên truyền của nhà cầm quyền CSVN tại một địa điểm ở tỉnh Quảng Ninh.
Nói một đàng, làm một nẻo, lừa gạt là đặc tính tuyên truyền chính trị của chế độ Hà Nội.
(Hình: AP)

Người cộng sản hồi đó quả là giỏi tuyên truyền thật.

Bây giờ, sau 66 năm xây dựng chính quyền ở miền Bắc và 36 năm độc quyền lãnh đạo trên toàn quốc, đảng vẫn nắm quyền lực tuyệt đối trong tay, vẫn có sự hỗ trợ của toàn bộ báo chí truyền thông quốc doanh hùng hậu: Cả nước có hơn 700 tờ báo và tạp chí in, 67 đài phát thanh-truyền hình, hàng trăm trang điện tử của các cơ quan báo in và hàng ngàn trang tin điện tử, khoảng trên 17,000 nhà báo được cấp thẻ hành nghề... Vậy mà “đảng ta” lại không làm được cái điều đã từng thành công trước kia!

Cùng với sự ra đời của Internet, mạng lưới báo chí “lề trái,” cộng thêm đội ngũ bloggers - những nhà dân báo thuộc đủ mọi lứa tuổi, thành phần xã hội, là những “tai,” “mắt” ở khắp mọi nơi thì đảng thua thấy rõ trên mặt trận truyền thông. Rất nhiều sự việc xảy ra nhưng từ chỗ đứng phải bảo vệ đảng và chế độ chứ không phải bảo vệ nhân dân, bảo vệ sự thật, báo chí quốc doanh buộc phải im lặng bỏ trống trận địa. Hoặc chỉ nói một nửa sự thật. Hoặc bóp méo sự thật. Trong khi báo chí “lề trái” tha hồ đưa thông tin đầy đủ, khách quan, cập nhật... đến với mọi người.

Vẫn cố tình nhắm mắt bịt tai trước mọi biến đổi của thời đại, đảng tiếp tục những giọng điệu, bài ca cũ, những mánh lới tuyên truyền đã từng sử dụng thành thạo thời chống Pháp chống Mỹ. Ðó là nói không thành có, nói có thành không, bôi nhọ, xuyên tạc sự thật, là cứ nói hoài riết rồi thiên hạ cũng tin. Nhưng kết quả thì thế nào?

Ví dụ thì có hàng trăm hàng ngàn, chỉ xin điểm lại mấy sự kiện gần nhất.

Vụ thứ nhất gây xôn xao dư luận từ hơn nửa tháng nay là cái chết của anh Nguyễn Công Nhựt, quản lý kho của công ty Kumho (khu công nghiệp Mỹ Phước III, huyện Bến Cát). Ðọc hàng loạt bài báo chung quanh sự việc này, ai cũng thấy cái chết của anh Nhựt có quá nhiều uẩn khúc.

Thế nhưng sau nhiều ngày điều tra, ngày 8 tháng 5, phía công an vẫn đưa ra kết luận anh Nhựt chết là do tự tử, thư tuyệt mệnh do chính anh Nhựt viết. Thậm chí công an tỉnh Bình Dương còn cung cấp thêm thông tin anh Nhựt “viết bản cam kết tự nguyện ở lại trụ sở công an huyện Bến Cát chứ không phải bị bắt giữ.” Một số bloggers đã có bài viết mỉa mai về sự việc phi lý“tự” đến khi còn sống, “tự” chết sau khi chết này!

Trong khi đó, sau khi nghiên cứu hồ sơ do cơ quan CSÐT công an tỉnh Bình Dương cung cấp, Luật Sư Trần Ðình Triển khẳng định với báo chí: có dấu hiện anh Nhựt chết không phải do tự tử. Nhưng cho dù sự việc đã rõ mười mươi như vậy, cộng với sự hỗ trợ của luật sư, ai cũng thừa hiểu rằng con đường đi tìm lại công lý cho chồng của vợ anh Nhựt, sẽ vô cùng gian nan. Bởi công lý làm gì có trên đất nước này?

Rồi cũng sẽ như nhiều vụ án công an đánh chết người khác, sự việc sẽ bị trì hoãn, kéo dài làm cho gia đình nạn nhân cảm thấy mệt mỏi, muốn bỏ cuộc. Ðến khi dư luận quên đi thì vụ việc lại bị chìm xuồng, hoặc cùng lắm, kẻ thủ ác sẽ bị vài năm tù. Như trường hợp tay Thiếu Úy Nguyễn Thế Nghiệp đánh chết anh Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang bị 7 năm tù, là một trong số hiếm hoi vụ án loại này được đưa ra xử!

Sự việc khôi hài thứ hai là bài báo “Về sự ngộ nhận của Giáo Sư Ngô Bảo Châu” đăng trên báo An Ninh Thế Giới và trên trang Công An Nhân Dân, của tác giả Quý Thanh, nhằm chỉ trích bài viết “Về sự sợ hãi” của giáo sư.

Người ta không hiểu vì sao sau một thời gian dài báo chí quốc doanh im lìm trước bài viết của Giáo Sư Ngô Bảo Châu cũng như những cuộc tranh cãi lùm sùm trên mạng xung quanh đó, nay lại lên tiếng muộn màng. Khiến cho sự việc trở thành “bới... ra mà ngửi” như nhận xét của blogger Người Buôn Gió?

Ðã vậy, bài báo nhằm mục đích hạ thấp tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ bằng cách bới móc đời tư và nhân thể, “dạy đời” vị giáo sư nhưng lại sai lầm cả về lý luận lẫn phương pháp tranh luận này đã bị phản tác dụng. Ngay lập tức, hàng loạt bài viết trên các diễn đàn, blog cá nhân... đã đập lại lập luận cũng như giọng điệu của tác giả Quý Thanh.

Sự việc càng khiến cho những người hiểu chuyện cười ruồi, bởi nó đã chứng tỏ bộ mặt thật của nhà nước VN. Ai có thành tích, thành tựu, nhân thân, hoặc bất cứ điều gì... có thể làm đẹp mặt hoặc có lợi cho đảng thì đảng vơ vào như là của mình, nhưng khi trái ý đảng thì đảng quật lại ngay. Giáo Sư Châu như vậy chỉ mới là bị cảnh cáo nhẹ. Về chuyện này thì thiền sư Thích Nhất Hạnh đã có bài học cay đắng hơn nhiều.

Nói tóm lại, bài viết của tác giả Quý Thanh, tưởng là lập công cho đảng, nhưng lại có tác dụng ngược. Rõ là hết khôn dồn đến dại.

Có những sự việc, khi không thể đưa tin, như vụ bạo động Mường Nhé, thì nhà nước VN bèn chơi trò phong tỏa thông tin. Nào cô lập khu vực Mường Nhé, nào không cho phóng viên nước ngoài đến khu vực này... Ðến lúc cần phải đưa tin, thì... cũng không phải là sự thật. Trang anh Ba Sàm có những nhận xét rất hóm hỉnh về chuyện này:

“Người phát ngôn: ‘Tình hình an ninh trật tự tại Mường Nhé ổn định.’ Hoan hô TTXVN, dùng hình ảnh đồng bào ‘dân tộc Hà Nhì’ béo phì như vầy, đang ‘tìm hiểu tiểu sử các ứng cử viên tại địa điểm bỏ phiếu,’ để vạch trần luận điệu dối trá của tụi ‘cực đoan’ cứ xuyên tạc là đồng bào Mông cực khổ lắm, đang biểu tình, bỏ trốn... Và hoan hô cả trang điện tử của chính phủ trong bài ‘Việt Nam luôn ưu tiên cao đảm bảo quyền của các dân tộc thiểu số’ đã đưa hình ảnh ‘Bộ đội giúp làm nhà, định canh, định cư cho đồng bào Mường Tè’ để chứng minh là tình hình Mường Nhé ‘đã ổn định’...”

Thế giới có tin không? Không, bằng chứng là báo chí nước ngoài từ AP, AFP, BBC, RFA, VOA, RFI... cho tới Trung Tâm Phân Tích Chính Sách Công (Center for Public Policy Analysis) tại thủ đô Washington, tiếp tục lên tiếng, cung cấp những thông tin mới nhất về vụ biểu tình này. Và chính phủ Hoa Kỳ thì tiếp tục điều tra.

Có nghĩa là, từ nhân dân - trừ những người vừa quá mê muội vừa không biết đến Internet là gì, đến cả thế giới chả ai nghe, chả ai tin vào nhà nước CHXHCN VN nữa!

Thế nhưng vì sao “đảng ta” vẫn cứ nói lấy được, làm lấy được?

Lý giải những sự việc tương tự như trên, người ta chỉ có thể kết luận:

Hoặc là đảng đã đáng giá quá thấp quần chúng nhân dân cũng như dư luận thế giới, tưởng đâu từ trong ra ngoài cũng dễ tin như... thời “đảng ta” đánh Mỹ. Hoặc chính “đảng ta” từ trên xuống dưới cũng chả còn tin vào lý tưởng mình đang theo đuổi, tính chính danh, lập luận cũng như con đường mình đang đi. Nên mới có lối làm càn, lý luận cùn, bất chấp logic, bất chấp người nghe như thế! Mà thế thì nguy to rồi.

Song Chi

Báo động việc nhà cầm quyền CSVN cướp phá tài sản của nhà Dòng Thánh Phaolo

TGP Hà Nội: Báo động việc nhà cầm quyền cướp phá tài sản của nhà Dòng Thánh Phaolo

Hình như để chuẩn bị lập thành tích chào mừng Bầu cử Quốc Hội và ngày sinh nhật Hồ Chí Minh, nhà cầm quyền CS Hà Nội quyết định chơi ván bài lớn với đồng bào công giáo thuộc TGP Hà Nội và các giáo tỉnh miền Bắc, đặc biệt là dòng Thánh Phaolo bằng cách đập phá Nhà Dòng Thánh Phaolo trong những ngày này.

Lợi dụng đây là một Dòng nữ tu, Dòng Thánh Phaolo Hà Nội là nơi bị cưỡng chiếm rất nhiều tài sản, đất đai tại Hà Nội. Các cơ sở của nhà dòng đã hầu hết bị chiếm cướp bởi nhà cầm quyền CSVN.

Hành động này của nhà cầm quyền HN lần nữa thách thức dư luận, cộng đồng giáo dân Hà Nội và những người có lương tâm.

Một số hình ảnh ban đầu về hành động tội ác này của nhà cầm quyền CSVN đang phá nhà dòng Thánh Phaolo đã bị cưỡng chiếm làm bệnh viện tại Hà Nội những ngày này.

15/5/2011

Nữ Vương Công Lý

19 Responses to “TGP Hà Nội: Báo động việc nhà cầm quyền cướp phá tài sản của nhà Dòng Thánh Phaolo”

  1. Nguyễn Lương Tâm says:
    Nếu còn TGM Ngô Quang Kiệt, thì nhà cầm quyền Hà Nội còn dè dặt nương tay chiếm đoạt các cơ sở cuả Công Giáo. Nay có TGM Nhơn không những đồng cảm mà còn đồng thuận nữa, thì chơi tới bến thôi !!! Mong Giáo Dân Hà Nội nên có thái độ để bảo vệ CÔNG LÝ và tài sản Giáo Hội.
  2. Hoài An says:
    Với tựa đề: “TGP Hà Nội: Báo động việc nhà cầm quyền cướp phá tài sản của nhà Dòng Thánh Phaolo. Tôi xin được hỏi lại cho rõ: Đây là “báo động” của NVCL hay của “TGP Hà Nội” ?
    Sở dĩ tôi hỏi như vậy vì nghĩ rằng, nếu là “báo động” của NVCL thì là chuyện nhỏ, TGP Hà Nội sẽ chẳng quan tâm lưu ý!
    Còn nếu là báo động của “TGP Hà Nội” thì chắc chắn là chuyện lớn rồi, chắc chắn là đức tổng Nguyễn Văn Nhơn và toàn thể tu sĩ nam nữ, giáo dân của cả TGP sẽ “xắn quần” nhập cuộc, đồng sinh đồng tử với các nữ tu, Dòng Thánh Phaolo Hà Nội ?
  3. Hiếu says:
    Đề nghị Ủy ban Công lý và Hòa bình cũng như sự can thiệp của TGM Nhơn về hành động ngang nhiên lấn chiếm, sử dụng trái phép đất đai cơ sở của Giáo hội.
  4. Phạm Văn says:
    Đưc Tổng Phero nhơn chạy đâu mất tiêu rồi? Hay là Ngài không có trách nhiệm về tài sản của dòng Thánh Paul trên đất Hà nội? Hay là Ngài đang góp phần lập thành tích chào mừng thắng lợi cuộc bầu cử còn chưa diễn ra?
    hôm nay lễ Chúa Chăn Chiên Lành. không biết Ngài có tự xét mình xem mình đang là Người Chăn chiên thực, sống chết với đàn chiên; hay là kẻ chăn thuê, kẻ trộm đã chui qua cổng mà vào???
  5. GIUSE VIỆT says:
    đây sẽ là cơ hội để TGM PHÊRÔ NGUYỄN VĂN NHƠN. thể hiện bản lĩnh của mình
    • Thomas LeThuong says:
      TGM Nguyễn Văn Nhơn làm gì CÓ BẢN LĨNH mà thể hiện ! Thật là Xấu Hổ, mang danh một TGM, mang danh Chủ Tịch HĐGM mà không có thái độ và hành động BÊNH VỰC đàn Chiên và BẢO VỆ tài sản của GIÁO HỘI. Vậy HẢy Trả lại cho Giáo Hội những gì THUỘC về Giáo Hội. Yêu Cầu đừng tiếp tục làm Ô- Danh Giáo Hội Nữa.
  6. Phạm Văn says:
    Sáng nay HY Mẫn từ 4 giờ sáng đã lên đường đi Roma (?) Chắc ông gta sang đó báo cáo vụ này? Vội vã đến độ không có thời gian (hay không thèm) báo lại với một giáo xứ ngay quận 3 đã có chương trình đón ông về Cung hiến thánh đường mới hoàn thành. bà con giáo dân và một tá (đúng một tá, không kể ông chính xứ) lm ngong ngóng chờ Hy tới , đến sát giờ lễ như chương trình mới nghe tin hy đi Ý, và cử lm hạt trưởng đến làm thay..
    Điều muốn nói là chắc vì đã là HY, là TGM nên chẳng cần phải tôn trọng giáo dân, tôn trọng lm coi xứ. Từ tòa TGM ở Nguyễn Đình Chiểu đến Trần Văn Đang, cùng quận 3 nào có xa xôi gì, chỉ khoảng hơn 2 km- thế mà cũng không thèm báo cho giáo xứ biết trước …Tệ quá, Hy ơi
    • Le Thanh Minh says:
      Quý vị ở xứ này có lẽ bị cả cha xứ lừa rồi. Đức Hồng Y đã đi Rôma từ trước ngày lễ phong chân phước cho ĐGH Gioan Phaolô II kia. Cả một đoàn có các cha và các giáo dân tháp tùng đi hùng hậu thế mà giáo xứ cả cha xứ đến giờ cuối mới biết thì …Biết nói làm sao đây?
  7. Võ Huy Hoàng says:
    Chúa Ơi!Không thể như thế được xin bảo vệ tài sản đất đai của chúng con, Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn ơi! Hãy lên tiếng cho sự yên bình của đoàn chiên! Giáo phận Hà nội ơi, đừng chần chừ nữa hãy đứng lên! không thể trao vào tay kẻ thù 1 tấc đất của chúng ta! Giáo dân Việt Nam ơi! Hãy lên tiếng, hãy đấu tranh, hãy góp tiếng nói ngăn chặn sự đàn áp và bành trướng này! Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!
  8. Peter says:
    có lẽ CS đang dãy chết hay sao đó. Nguyện xin Thiên Chúa ra tay đập chết con mãng xà này
  9. Giáo dân Hà Nội says:
    Ông TGM Nhơn cần phải biết lên tiếng trước sự việc này vì là trách nhiệm của ông. Nếu ông quyết câm nín, thì ông không nên đứng trong vai trò TGM HN nữa, và mong ông tìm đường đi khỏi TGP này cho sớm!
    Một năm qua mà “chủ chăn” cứ mãi “độc hành” không có đoàn chiên, đâu có mặt “chủ chăn thuê”, ở đấy không có giáo dân, mà ông còn cố bám là sao?
    Bị cô lập, ông đành tìm “nương ẩn” nơi DCCT Thái Hà là nơi “không cùng đường lối” với ông! Giá mà ông về đó để được ơn thay đổi thì cũng tốt, nhưng về đó mà vẫn giữ ý đồ cũ, thì đừng nên đến, sẽ chẳng “nương tựa” được đâu! Ít nhất cũng phải còn chút gì để người khác nhìn vào chứ? Ông nên ngững mặt đọc các biểu ngữ của GD HN mà suy nghĩ, chứ đừng cố nhắm mắt gục đầu mãi như vậy!
  10. Độc Thoại says:
    Đâu phải đây mới là lần đầu tiên nhà nước “mượn đểu” tài sản của GH kiểu này. Nó cũng chẳng phải là tài sản của Hồng Y, Giám Mục, LM nên các ngài cũng chẳng cần phải quan tâm, nếu nhà nước chiếm đoạt cái này thì các ngài HY, GM, LM lại kêu gọi giáo dân từ quốc nội ra tới hải ngoại đóng góp tiền bạc để xây dựng cái khác! Không phải của riêng mình nên chẳng đau xót?
  11. Kim Loan says:
    Tôi nghĩ:- Đây là một thử nghiệm của csvn thăm dò sự phản ứng của HĐGMVN, ĐTGMHN và các GM cùng các LM thuộc TGPHN ?
    - Một thách thức của csvn đối với tinh thần phản ứng của người Giáo Dân HN với hiện tình ngày nay ?
    Mong Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn sớm lên tiếng để baỏ vệ tài sản của GH.
  12. Joseph Hạnh says:
    Ôi Lạy Chúa !
    Cái này là “lại quả” của Tgm Nhơn cho việc đánh đổi chức tgm và ra Hà Nội đây mà !
    Tại sao nhà cầm quyền này nó cứ nhè đất Công Giáo chúng ta mà gây sự chứ. Nếu Tgm Nhơn muốn chứng minh mình là mục tử vì đoàn chiên thì hãy đứng ra bảo vệ dòng Thánh Phaolo đi, hay cũng giống Giáo Hoàng học viện Đà Lạt đây.
    Cuối cùng, chúng con mãi nhớ đến Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt của chúng con !
  13. Ba Vi says:
    Mất nước là mất tất cả
  14. Lannam says:
    Trọng kính Qúi vị,
    Xin qúi vị đừng mong đợi gì, dù một chút hy vọng nơi “CỤ” Tgm Nhơn nữa. Nếu qúi vị có ý tưởng đó thì qúi vị sẽ bị thêm thất vọng đắng cay thôi. “CỤ” không có tâm trí hay thời giờ để lo những chuyện TÀO LAO đó đâu. “CỤ” đang bận đi gặp gỡ các nhân vật trong TÀ QUYỀN CS rồi.
    Việc cần làm cấp bách là vận động thắp nến, cầu nguyện và phản đối đảng ĂN CƯỚP có hệ thống này. Xin các CHỦ CHĂN CHÂN CHÍNH chung ta với đoàn chiên chiến đấu cho CÔNG LÝ, SỰ THẬT và CÔNG BẰNG. Thiên Chúa sẽ không quên ơn qúi vị, qúi chủ chăn đích thật đâu.
    Chúng cháu cùng hiệp lực cùng qúi vị trong CẦU KINH, trong LỜI NGUYỆN. Đáng tiếc chúng cháu ở xa Hà Nội quá.
  15. Nguyễn Tiến Phương says:
    Truyền thông ngày nay có nhiều thuận lợi nhưng cũng có nhiều sự nguy hiểm nếu như những người ” làm truyền thông ” viết bài hay đưa tin để đạt một mục đích nào đó.
    Chỉ có những kẻ lợi dụng quyền thế cướp phá tài sản của người dân mới đáng bị lên án !
    Nguyễn Tiến Phương
  16. Mai Chu says:
    Có thể đây cũng là trường hợp bọn cầm quyền Cộng Sản dàn cảnh chiếm cơ sở của Dòng Thánh Phaolo, rồi cho đ/c Nguyễn Văn Nhơn lên tiếng “gỉa phản đối” để bên VC nhượng bộ! như vậy đ/c Nguyễn Văn Nhơn lấy lại được lòng mến mộ của giáo dân trong Tổng Giáo Phận Hà Nội! Phải luôn luôn đề phòng vì bản chất của Việt Cộng là lưu manh, sảo quyệt, lươn lẹo, tàn bạo, khủng bố. Không có một thủ đoạn nào mà chúng không làm ( Xin đọc kỹ những loạt bài phóng sự về trại Cổng Trời mà đài Á Châu Tự Do đã thực hiện hồi cuối tháng 12 năm 2010)
  17. doan ngueyn anh says:
    Đây nè, ông TGM Nguyễn Văn Nhơn được bè lũ quỷ dử mời ra làm TGM TGP Hà Nội và chức nầy sẽ có thể lên đến hồng y nên BÂY GIỜ LÀ LÚC ĐỀN ƠN ĐÁP NGHĨA.
    Người giao dân chúng tôi đề nghị TGM Nguyễn Văn Nhơn hãy noi gương can đảm và anh dũng vị tiền nhiệm của mình là ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC GIUSE NGÔ QUANG KIỆT để hành xử cho đúng mức chứ đừng có hèn nhát, nhu nhược và nịnh bợ cộng sản nữa. Ngài đã có cuộc sống quá tai tiếng vì ham mê chức vụ, ham mê danh vọng, và đầy thủ đoạn đê hèn trong việc cư xử với người anh em của mình, đề nghị TGM Nguyễn Văn Nhơn lần nầy hãy gióng lên tiếng nói của mình cho người giao dân cảm thấy mình có một vị chủ chăn xứng đáng chứ không phải là một chủ chăn thuộc loại bù nhìn, ô sin.

Thái Bình: Ngôi làng ăn thịt lợn sống


Tôi đã có dịp hiếm có, được tận mắt từ đầu đến đuôi, từ cảnh bác đồ tể cầm dao chọc tiết lợn, đến cảnh moi thịt sống ra băm, cho đến khi món thịt sống lên mâm cỗ với cảnh hàng trăm người, đủ cả già trẻ, lớn bé, nam thanh, nữ tú luôn tay gắp thịt sống cho vào miệng, nhai một cách ngon lành.Đó là làng Vị Thủy, thuộc xã Thái Dương (Thái Thụy, Thái Bình), nằm cách biển Đông không xa lắm. Tôi lại về đúng vào ngày đẹp, có 2 đám cưới liền. Ở cái làng này, đám cưới, đám hỏi, đám ma, đều không thể thiếu được món thịt lợn sống. Quả là cơ hội ngàn vàng, được chứng kiến đầy đủ từ giai đoạn chế biến, đến cảnh người dân thi nhau xơi món lạ.



Ở làng Vị Thủy, đám cưới không thể thiếu các món thịt lợn sống.

Có thể nói, hiếm có ngôi làng nào đẹp như làng Vị Thủy. Làng nằm lọt giữa hai con sông. Con sông ở cuối làng đỏ nặng phù sa, là con sông cấp nước cho đồng ruộng, còn con sông ở đầu làng lại là sông thoát nước ra biển. Con sông này rộng mênh mang, nước xanh ngằn ngặt. Đường làng Vị Thủy thẳng tắp, cây cối bên đường xanh rờn, quả là thi vị.

Tiện về công tác, lại muốn tìm hiểu món thịt lợn sống, nên tôi được các “nghệ nhân” nấu ăn của làng Vị Thủy mời chứng kiến và xơi món ăn đặc sản của làng, không giống bất kỳ đâu ở đất nước này. Các “nghệ nhân” chế biến món thịt sống còn có ý “nhờ vả” tôi quay phim, chụp ảnh, giới thiệu cho cả nước biết đến món đặc sản thịt lợn sống có một không hai của làng.



Món thịt sống được dần bằng sống dao.

Vậy là, tôi đã có dịp hiếm có, được tận mắt từ đầu đến đuôi, từ cảnh bác đồ tể cầm dao chọc tiết lợn, đến cảnh moi thịt sống ra băm, cho đến khi món thịt sống lên mâm cỗ và dựng tóc gáy với cảnh hàng trăm người, đủ cả già trẻ, lớn bé, nam thanh, nữ tú luôn tay gắp thịt sống cho vào miệng, nhai một cách ngon lành.

Hôm ấy, làng Vị Thủy có 2 đám cưới, tôi được mời tham dự đám cưới của anh chàng Đinh Văn Hoàng, lấy vợ người làng cạnh.



Đây là món chân lợn sống, có tên táp dê.
Làng Vị Thủy có nhiều đầu bếp rất tài tình. Họ có tuổi trên dưới 60. Một số trẻ hơn để làm những việc nặng. Trong nhóm đầu bếp đó, có một người chỉ đạo chung, điều hành nhóm người tay dao, tay kéo băm chặt trực tiếp. Đàn ông làm công việc chế biến, đàn bà làm việc bếp núc, chuẩn bị bát đĩa.

Nhóm đầu bếp này là những người nấu ăn giỏi nhất làng, được lập ra để phục vụ những sự kiện lớn trong làng như lễ hội, cưới xin, ma chay, liên hoan… Họ làm việc không lương, nhưng rất nhiệt tình, sẵn sàng thức khuya, dậy sớm, phục vụ cả ngàn người trong một bữa tiệc.

Với mỗi đám cưới, họ thường phải chế biến món ăn hai lần: gồm bữa tối trước ngày cưới và bữa trưa của ngày cưới. Ngoài gà, mèo (đám cưới ở đây luôn có món thịt mèo), hoặc trâu, bò, thì nhất thiết phải có 2 con lợn (quả là tốn kém).


Bữa tối trước ngày cưới không thể thiếu 3 món thịt sống: tiết canh, thịt sống, táp dê.

Ngay từ trưa hôm trước ngày cưới, một chú lợn đã bị chọc tiết. Bác đồ tể Hà Văn Toan, người chuyên làm nhiệm vụ mổ lợn, cầm tai chú lợn chừng 60kg kéo xềnh xệch ra góc sân. Chậu nước sôi để nguội pha mắm, muối được bê đến. Cổ chú lợn được rửa sạch bằng nước muối và chọc tiết.

Phần thịt nạc của con lợn được tống vào máy xay nhuyễn để làm giò, chuẩn bị cho mâm cỗ vào trưa hôm sau. Phần sụn và một số thứ ngon của con lợn đem luộc, đánh tiết canh. Thật chả có đám cưới nào, mà lại xơi tiết canh đỏ chót máu me như ở ngôi làng này.

4 chiếc chân giò của chú lợn được khoét cao, cùng với 10 chân giò lợn được thu gom từ các lò mổ ở xóm khác, để chuẩn bị cho một món chân lợn sống có tên “táp dê”, để thực khách đánh chén vào buổi tối.


Trong khi đàn ông dần thịt, thì đàn bà bóc tỏi.

Không ai hiểu cái tên món táp dê này có ý nghĩa như thế nào, nhưng theo các đầu bếp trong làng, có lẽ vì ăn nó giống ăn thịt dê, nên gọi như vậy. Nhiều người nơi khác về ăn món thịt sống này, cứ nghĩ là đang xơi thịt dê tái!

Chân giò lợn được làm sạch, bóc móng, cạo lông bằng nước nóng để rút hết chân lông. Rơm nếp sạch được đốt cháy bùng bùng, tạo than đỏ rực và chân giò lợn được hơ trên lửa rơm nóng hừng hực đó.

Chân giò được nướng trên lửa rơm chừng 1-2 phút, khi lớp da bên ngoài chuyển sang màu vàng. Người ta dùng dao nhọn chọc nhẹ vào da, thấy lớp da có màu trong như miến, thế là xong công đoạn nướng.


Thịt lợn sống được nhào trộn với một số loại gia vị.


Chân giò lợn đốt vàng ruộm được treo lủng lẳng lên cành cây, dây phơi chừng vài tiếng để gió và không khí làm khô.

Khoảng 4 giờ chiều, những chiếc chân giò này được các đầu bếp dùng dao sắc bén lóc lấy thịt và da. Nhìn chiếc chân giò thấy rằng, chỉ có lớp da bên ngoài là chín tái, còn lại, phần thịt nạc ở đùi lợn vẫn đỏ lòm. Phần mỡ và gân vẫn trắng ơn ởn. Tóm lại, toàn bộ phần thịt, mỡ, gân của chân lợn vẫn sống nguyên.

Phần thịt này được thái mỏng thành miếng to. Sau khi thái thịt chân giò lợn đầy một chậu, thì trộn gia vị vào. Gia vị chỉ có vừng rang, khế chua, mì chính, mắm. Một thanh niên khỏe mạnh, cơ bắp, liên tục xục bàn tay vào chậu thịt sống vừa đảo vừa bóp. Đảo bóp chừng 20 phút, thì món này được chia ra đĩa.


Cả trăm người thi nhau ăn ngon lành các món làm từ thịt lợn sống.

Buổi tối hôm đó, 30 mâm nhậu được sắp ra. Sau khi mỗi mâm đánh bay bát tiết canh, thì mọi người bắt đầu thưởng thức món táp dê, chế biến từ chân lợn sống. Những miếng thịt đỏ hỏn được gói vào lá sung và ai cũng chén ngon lành. Tôi cũng liều gắp miếng thịt sống gói lá sung và nhai. Quả thực, sau khi nhai xong miếng thịt sống, cảm giác sợ hãi biến đâu mất cả. Vị ngọt của miếng thịt cứ quấn quýt ở cổ họng, lại có hương vị của miếng thịt dê tái chanh.

Qua quan sát của tôi, bữa tối hôm trước của đám cưới, hai thứ hết đầu tiên là bát tiết canh lợn và món chân lợn sống, gọi là táp dê.

Dù sao, món táp dê cũng là món mà thịt đã chín được 10%. Ngày hôm sau, tôi được tận mắt quá trình chế biến và xơi món thịt lợn sống 100% ở cái đám cưới này.



5h sáng, ông đồ tể Hà Văn Toan đã chuẩn bị dao bầu sắc ngọt. Ngay khi chú lợn bị chọc tiết, bụng lợn phanh ra, ông Toan đã dùng dao xẻo toàn bộ phần thịt nạc ngon của con lợn: gồm thịt nạc mông, thịt thăn.

Đầu bếp Phạm Văn Mùi được giao nhiệm vụ chỉ huy làm món thịt sống này. Mọi thứ dùng để chế biến món này đều phải sạch sẽ tuyệt đối: dao, thớt, chậu, nia và tay mọi người đều được rửa nước sôi để nguội pha muối.

Những miếng thịt nạc ngon của con lợn tuyệt đối không được rửa qua nước. Theo họ, chỉ cần dính nước lã vào, món này sẽ hỏng, vì ăn vào sẽ bị Tào Tháo đuổi.

Những miếng thịt lợn sống được thái thành miếng mỏng chừng 1cm, to bản bao nhiêu không quan trọng. Mấy người dùng sống dao rựa dần luôn tay, khiến những miếng thịt đó nát ra thành bột, nhưng vẫn kết dính với nhau. Thịt nạc dần nát lấp đầy mấy chậu liền.


Những miếng bì lợn đã luộc tái được thái mỏng như những sợi bánh đa.

Cạnh nhóm người dần thịt lợn, là nhóm phụ nữ luôn tay bóc tỏi. Tỏi bóc đầy cả rổ. Các loại rau thơm như rau mùi, húng, lá mơ cũng được rửa sạch, ngâm nước muối loãng. Riêng lá đinh lăng và lá sung thì không được rửa.

Tỏi được giã nhỏ, dập ở mức vừa phải. Tỏi, mắm, mì chính, bì lợn thái sợi được đổ vào những chậu thịt sống rồi bóp rất mạnh tay, bóp đến khi nào nhuyễn thì thôi.

Ở một góc sân khác, phụ nữ rang gạo nổ lép bép, rồi xay gạo rang thành bột thật mịn. Thứ bột thơm nức này tiếp tục được rải vào chậu thịt sống và bóp đều.

Đầu bếp trẻ Đào Văn Sáng bóp thịt sống trộn gia vị thành từng quả to cỡ quả bưởi, rồi bày lên những chiếc đĩa lót lá sung. Vậy là món thịt sống đã hoàn thành, được đặt trang trọng vào giữa mâm cỗ. Xung quanh mâm là thịt gà, giò, thịt mèo và các món khác.

Tôi đã thực sự hãi khi thấy mấy trăm con người, không kể gái trai, lớn bé, liên tục gắp món thịt sống này chấm mắm cốt ăn. Cũng như món tiết canh và táp dê tối hôm trước, món thịt sống này hết đầu tiên. Những mâm ăn không hết, lập tức được chuyển sang những mâm đàn ông, thanh niên để làm mồi nhậu.

Tôi cũng liều gắp một miếng gói vào lá sung, chấm mắm cốt và bỏ vào miệng. Cũng cảm giác như xơi món táp dê đêm trước, lúc đầu là sợ hãi, nhưng rồi cảm giác kinh sợ tan biến đâu mất. Vị ngọt của thịt khiến tôi không cưỡng được việc gắp thêm hết miếng này đến miếng khác.

Thư hiệp thông với Đồng bào Hmong tại Mường Nhé, Điện Biên.

Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

14-05-2011

Kính gởi

- Đồng bào Hmong tại Mường Nhé, Điện Biên.

- Các Kitô hữu Hmong tại Mường Nhé, Điện Biên.

Đồng kính gởi

- Toàn thể Đồng bào Việt Nam quốc nội và hải ngoại.

Trong mối hiệp thông “bọc trứng trăm con” của cùng Mẹ Âu Cơ, trong tâm tình “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” và “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, Nhóm Tinh thần Nguyễn Kim Điền chúng tôi, gồm những linh mục Công giáo đấu tranh cho sự thật và công lý, tự do và dân chủ tại Việt Nam, xin gởi đến Quý Đồng bào Hmong thân yêu những tâm tình sau đây:

1- Dựa theo tin tức quốc nội và quốc tế, đặc biệt từ Trung tâm Nghiên cứu Chính sách Công cộng (CPPA) và Tổ chức Thăng tiến Người Hmong (HAI) tại Washington DC, Hoa Kỳ, chúng tôi được biết từ hôm 30-04 đến 10-05-2011 mới rồi, có từ 5 đến 8 ngàn Đồng bào Hmong (đa phần là tín hữu Tin lành và Công giáo) tại Mường Nhé đã biểu tình để đòi có cuộc sống vật chất xứng với nhân phẩm, được tôn trọng văn hóa tập tục riêng, được tự do thực hành đức tin Kitô giáo, được bầu chọn các đại diện của mình, được giữ đất đai tổ tiên đã tạo lập. Nguyên do vì từ lâu Mường Nhé nổi tiếng là “vùng trắng tôn giáo” với một chính sách vô thần hóa hết sức nghiệt ngã, là huyện nghèo khổ nhất Việt Nam, nơi Đồng bào các Sắc tộc ít người thường bị lấn chiếm đất đai và bị chèn ép mất nhiều quyền lợi dân sinh cơ bản.

Thế nhưng, thảm thương thay, Quý Đồng bào đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam -qua tay hàng ngàn công an, bộ đội Việt lẫn Lào trang bị vũ khí hùng hậu- đàn áp dã man khốc liệt, khiến cho trên 60 người bị chết, hàng trăm người bị thương và gần cả ngàn người bị bắt mang lên xe tải đưa đi giam bí mật. Hành xử như thế với chính Đồng bào ruột thịt của mình, với thành phần chịu số phận hẩm hiu nhất trong Dân tộc, quả là một tội ác tầy trời của Cộng sản Việt Nam. Tội ác này lặp lại tội ác đã gây ra cho chính Đồng bào sắc tộc tại Tây Nguyên năm 2004, vốn cũng đã khiến cho hàng chục người bị giết chết, hàng trăm người bị cầm tù và hàng ngàn người phải băng rừng vượt suối bỏ nước ra đi lánh nạn.

2- Đang khi ấy, vẫn theo thói gian tà sẵn có, nhà cầm quyền Cộng sản một mặt vu cáo Đồng bào vừa mê tín dị đoan gây rối loạn xã hội, vừa đòi lập “vương quốc tự trị” phá vỡ quốc gia, rồi tuyên truyền rằng Đồng bào đã được Nhà nước giải quyết nguyện vọng cách ổn thỏa tốt đẹp; mặt khác họ lại phong tỏa mọi con đường dẫn vào huyện Mường Nhé, từ chối trả lời các cuộc phỏng vấn của ngoại quốc, phá mọi làn sóng điện thoại nối kết liên lạc, đóng cửa các trang mạng dám thông tin về tình hình, cấm cản chính giới và báo giới quốc tế đến hiện trường tìm hiểu vụ việc, với lý do rất ngô nghê là thời tiết xấu, đường sá tồi tệ và địa phương bận rộn kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ (ngày 07-05). Những động thái ngang ngược này, dấu chỉ một âm mưu thâm độc, cộng với chủ trương đàn áp tôn giáo vùng sâu vùng xa, bóc lột các cộng đồng sắc tộc thiểu số thấp cổ bé miệng (như trong kế hoạch khai thác bauxite tại Tây Nguyên) mà CS đã thực thi từ lâu…, tất cả đã cho chúng tôi và mọi người thấy những tin tức lẫn tố cáo của quốc tế và của chính Đồng bào là đáng tin cậy, cũng như đã vạch trần tính khoa đại khoác lác trong lời phát biểu ngày 15-03 mới đây của đại sứ Vũ Dũng, trưởng phái đoàn Việt Nam bên cạnh Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, WTO và các tổ chức quốc tế khác tại Geneva, Thụy Sĩ, khi khẳng định “việc bảo đảm quyền của các dân tộc thiểu số, nhất là quyền phát triển luôn là ưu tiên cao của Việt Nam”.

3- Dựa trên Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982), Ðiều 26: Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và được pháp luật bảo vệ bình đẳng không kỳ thị. Trên phương diện này, luật pháp cấm mọi kỳ thị và bảo đảm cho tất cả mọi người quyền được bảo vệ một cách bình đẳng và hữu hiệu chống mọi kỳ thị về chủng tộc, mầu da, nam nữ, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến hay quan niệm, nguồn gốc quốc gia hay xã hội, tài sản, dòng dõi hay bất cứ thân trạng nào”; Ðiều 27: Ðối với các cộng đồng thiểu số về chủng tộc, tôn giáo, hay ngôn ngữ tại các quốc gia hội viên, Công ước này bảo đảm cho các thành phần thiểu số cũng với những người khác trong cộng đồng của họ được quyền hưởng văn hoá riêng, được truyền giáo và hành đạo riêng, và được sử dụng ngôn ngữ riêng của họ,

Chúng tôi đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải :

- trả tự do lập tức và vô điều kiện cho các Đồng bào Hmong hiện bị giam giữ,

- đền bù sinh mạng bằng tinh thần và vật chất cho thân nhân những Đồng bào Hmong vừa bị sát hại,

- trả đất đai tài sản (nhất là đất rừng) đã tịch thu của Đồng bào Hmong,

- truy tố trước pháp luật tất cả những ai đã tham gia vào cuộc đàn áp với quy mô quá lớn mang tính chất diệt chủng thực sự tại huyện Mường Nhé,

- tôn trọng quyền tự do tôn giáo, quyền độc lập văn hóa và quyền tự do mưu sinh của Đồng bào Hmong, đồng thời phải chăm lo đặc biệt cho cộng đồng sắc tộc nhỏ bé nghèo khổ này.

Chúng tôi kêu gọi thế giới ghi vào hồ sơ “Tội ác diệt chủng của Cộng sản Việt Nam”, một hồ sơ ngày càng dày cộm, kể từ tội diệt chủng trong vụ Cải cách ruộng đất (1953-1957), trong vụ Thảm sát Mậu Thân (1968), trong cuộc xâm chiếm miền Nam (1954-1975), trong cuộc Cải tạo quân cán chính VNCH (1975-1988), đến cuộc đàn áp Đồng bào sắc tộc năm 2001, 2004 và hôm nay 2011 cùng vô số vụ việc nhỏ khác nữa…

Chúng tôi kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ nhanh chóng đặt lại Việt Nam vào Danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC) với những biện pháp chế tài nghiêm nhặt; đồng thời xem lại chính sách “biến Việt Nam Cộng sản thành phên dậu ngăn ngừa Trung Hoa Cộng sản” có là ảo tưởng không khi chưa chuyển đổi cộng sản thành dân chủ thực sự; vì thật ra hai đảng CS này -bao lâu còn tồn tại- thì muôn đời vẫn là đồng minh cốt thiết của nhau.

Chúng tôi kêu gọi các tôn giáo tại Việt Nam mở chiến dịch cầu nguyện tập thể và thường xuyên cho các Đồng bào Sắc tộc vốn bị đàn áp xưa nay, từ Nam chí Bắc, đồng thời có những lời nói và hành động cụ thể bênh vực cho những anh chị em xấu số cùng con Hồng cháu Lạc này. Sự đoàn kết 54 sắc tộc và đoàn kết mọi tôn giáo tại Việt Nam (như truyền thống trước ngày có Cộng sản) là điều cần thiết để phát triển Quốc gia, bảo vệ bờ cõi đang bị Trung cộng xâm chiếm dần nhờ quỷ quyệt tận dụng và triệt để khai thác sự đồng lõa của Việt cộng.

Chúng tôi nguyện xin Thiên Chúa ban ơn yên nghỉ đời đời cho những Đồng bào Hmong đã bị sát hại, ơn an ủi hồn xác cho thân nhân bằng hữu của họ, ơn bình an hạnh phúc cho Dân tộc Hmong, và ơn hiệp thông cộng tác giữa tất cả Đồng bào Việt Nam trong Quốc vụ đầy chông gai thử thách là giải thể chế độ cộng sản duy vật vô thần, độc tài đảng trị.

Làm tại Việt Nam ngày 14-05-2011

Đại diện Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

- Linh mục Têphanô Chân Tín, dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn

- Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế

- Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế

- Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh.

Bài Xem Nhiều