We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 17 May 2011

HIỆP THÔNG ĂN CHAY CẦU NGUYỆN TẬP TRUNG VÀO QUỐC VỤ

LỜI CẢM ƠN VÀ MỜI GỌI ĐẶC BIỆT LẦN 32 & 33

HIỆP THÔNG ĂN CHAY CẦU NGUYỆN TẬP TRUNG VÀO QUỐC VỤ

+ TẨY CHAY BẦU CỬ QUỐC HỘI - HĐND CS ĐỘC DIỄN

CN 22-5-2011 & DỊP NÀY, HẾT SỨC CHÂN THÀNH CẢNH BÁO :

+ GƯỢNG ÉP ĐI BẦU, DÙ VÌ LÝ DO GÌ, ĐỀU SẼ BỊ 2 BÊN GHI HÌNH,

CHO 2 CHỦ ĐÍCH KHÁC NHAU, NHƯNG CÙNG LƯU HỒ SƠ NHỤC SỬ.

+ CHỐNG GIẶC TÀU - TIẾN HÀNH GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CSVN

& THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ TỰ DO DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG

VIỆT NAM THĂNG TIẾN HÒA BÌNH.

Của Linh mục Tù nhân Lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý

Huế, mùa Quốc Tang, CN 15 & 22 tháng 5 năm 2011

Kính thưa Đồng bào Việt Nam thân yêu trong và ngoài Nước,

1. Các Dân tộc cuối cùng đều thoát khỏi ách độc tài. Tại sao Dân tộc Việt Nam chưa ? Chỉ vì chúng ta chưa biết ĐỒNG TÂM HIỆP LỰC. Điều rất dễ hiểu này lại rất khó làm. Chúng ta chỉ còn cách cùng kiên trì giúp nhau học & làm. Không có lựa chọn nào khác.

2. Nhận thức và xác tín rằng : Việc chuyển đổi tâm hồn con người là công trình của Đấng Tạo Hóa, chính Ngài là Chủ lịch sử và hòa bình nhân loại. Vì thế, ngày 26-9-2010 và mỗi Chúa nhật (CN) sau đó, tôi đã liên tiếp Mời Gọi từ ngày 01-10-2010 và các CN, mồng 1 & 15 mỗi tháng, mọi giới Đồng bào trong và ngoài Nước : Hiệp thông ăn chay cầu nguyện tại nhà và tại nơi thờ tự chung, giúp toàn Dân tiến hành thành công Quốc vụ DÂN CHỦ HÓA VIỆT NAM, CHỐNG LẠI QUỐC NẠN TÀU CỘNG XÂM LƯỢC ĐÔ HỘ VIỆT NAM, TẨY CHAY BẦU CỬ QUỐC HỘI CS ĐỘC DIỄN CN 22-5-2011, CHỐNG BẤT CÔNG - ĐÒI CÔNG LÝ CHO TOÀN DÂN.

Cầu nguyện là công việc ưu tiên hàng đầu, bất cứ ai cũng có thể làm bất cứ lúc nào và ở đâu, cho hòa bình nhân loại, thắng CS duy vật vô thần và cho mọi người ngày càng thiện hảo.

3. Cuối năm 2010, Nhân dân các Nước Tuynidi, Ai Cập, Libi, Syri, Yemen, Iran, Baranh… đã nhen lên ngọn lửa Dân chủ chống các ách độc tài. Thành công của Nhân dân Tuynidi và Ai Cập tháng 1 & 2-2011 đã làm nức lòng Đồng bào Việt Nam mong đợi quá dài lâu, nay quyết tâm Tiến hành Quốc vụ giải thể chế độ CS, để thiết lập chế độ tự do dân chủ đa nguyên đa đảng văn minh.

+ Vượt các trở ngại, Đồng bào hải ngoại đang thiết thực triển khai Quốc vụ này, bằng hiệp thông cầu nguyện, biểu tình liên tiếp nhiều nơi, vận động quốc tế mạnh mẽ, đặc biệt vào Mùa Đại Quốc Tang Quốc Nạn 30-4 và tập trung toàn lực TỐ CÁO & PHẢN ĐỐI CUỘC BẦU CỬ QH CS ĐỘC DIỄN 22-5-2011. Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi Tổ chức và mọi Đồng bào hải ngoại rất nhiều.

+ Tại quốc nội, đặc biệt vào thời điểm này, để quyết tâm Tiến hành Quốc vụ giải thể chế độ CS phải ưu tiên hưởng ứng Lời Kêu Gọi của Khối 8406, Cao Trào Tẩy Chay Bầu Cử QH CS Độc Diễn, Phong trào Tuổi Trẻ Yêu Nước, Phong Trào Toàn Dân Hành Động, Liên Hiệp Sinh Viên Học Sinh Kiến Quốc và của nhiều Tổ chức và CSDCHB khác, tất cả chúng ta đều tập trung toàn lực vào việc TẨY CHAY BẦU CỬ QUỐC HỘI CS ĐỘC DIỄN CN 22-5-2011, bằng cách :

3.1. Quyết tâm cùng nhau KHÔNG ĐI BẦU QH CS ĐỘC DIỄN và HĐND các cấp bù nhìn dân chủ giả hiệu. Cùng nhau đến Nhà Chùa, Nhà Thờ, Thánh Thất hát Thánh ca, cầu nguyện, du ngoạn, thăm nhau... từ 7g sáng đến 7g chiều CN 22-5-2011, hoàn toàn trong ôn hòa, văn minh, cao thượng.

3.2. Không dại dột làm theo Lời Kêu Gọi Đi Bầu Cho Đông Rồi Gạch Xéo Lá Phiếu. Vì như vậy CS sẽ tuyên truyền Dân tham gia bầu cử đông, nhưng sau đó các Tổ bầu cử sẽ thay các phiếu “hợp lệ“ khác.

3.3. Dùng điện thoại nhắn tin kêu gọi nhau KHÔNG ĐI BẦU.

3.4. Tiếp tục phổ biến các tài liệu về sự thật, công lý, dân chủ... đến tận tay Đồng bào nghèo.

3.5. Viết / in & rải khắp nơi các Biểu ngữ nhỏ : Dân Là Chủ, Chống Giặc Tàu, Tẩy Chay Bầu Cử QH CS Độc Diễn, Không Đi Bầu QH CS Độc Diễn, Dân Chủ Phải Có Đa Nguyên Đa Đảng, Đa Nguyên Đa Đảng Là Hòa Bình, Đa Nguyên Đa Đảng Là Vững Bền,...

3.6. Khôn ngoan & cẩn trọng tránh mọi hình thức có thể bị truy chụp phá hoại, gây rối, bạo loạn.

Kính cảm ơn mọi Tổ chức và Đồng bào quốc nội và hải ngoại.

4. Mùa Quốc Tang 30-4-2011 này, kính xin Toàn Dân cầu nguyện đặc biệt cho Tổ quốc đau thương :

+ Rất nhiều Tín đồ Tin Lành và Công giáo H’Mong bị giết (39-63), bị thương, bị đánh, bị bắt và mất tích (130-1263, tin khác nhau, khó kiểm chứng, nhưng 100% có thật) tại Mường Nhé, Điện Biên 30.4–10.5.2011;

+ Hàng trăm Tín hữu Giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng vẫn đang bị tiếp tục đàn áp từ tháng 5-2010 đến nay;

+ Đầu tháng 4 đến 10-5-2011, Đồng bào Bến Tre, Tiền Giang, Lục Tỉnh đã biểu tình liên tục tại Sài Gòn (Tòa TLS Mỹ, đường Lê Duẩn, Chợ Bến Thành...) đòi NCQ CSVN thả cô Dân Oan Trần Thị Hoàng và trả nhà đất cho họ;

+ Ngày 19-4-2011, hàng trăm Dân Oan phường Trung Đô, tp Vinh đã uất kiện biểu tình trước UBND tỉnh Nghệ An uất kiện về đất Hợp tác xã Trung Đô của họ;

+ Sáng 27-4, hàng trăm nông dân 3 xã Cửu Cao, Phụng Công, Xuân Quan huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên đã kéo về Hà Nội, uất kiện biểu tình phản đối NCQ CSVN trưng thu đất của họ để xây dựng khu đô thị sinh thái Ecopark, kéo dài tranh chấp từ năm 2006 đến nay;

+ 5 Dân Oan nữ ở các huyện Việt Yên, Tân Yên tỉnh Bắc Giang đi uất kiện đất, đã bị CA Bắc Giang bắt nhốt, đánh đập nhiều ngày rồi chở thả họ ở vùng núi Yên Tử, Quảng Ninh để họ tự tìm đường về nhà xa hàng trăm cây số cuối tháng 4-2011;

+ Hàng trăm Giáo dân Trại phong Thanh Bình, còn gọi là Giáo xứ Thanh Bình, Phường Bình Khánh, quận 2 , Sài Gòn, bị cưỡng chiếm 106 mẫu đất, bị đuổi đi mà không được đền bù thỏa đáng;

+ Hàng ngàn Giáo dân Kỳ Trinh, Kỳ Thịnh, Kỳ Lợi, Dũ Lộc, Dũ Yên, Đông Yên đang uất kiện biểu tình về đất bị cưỡng bức giải tỏa, nhất là Nhà thờ Giáo họ Thiên Lý, thuộc giáo xứ Dũ Yên, hạt Kỳ Anh, Hà Tĩnh vừa bị san bằng cho tập đoàn Formosa Đài Loan làm khu công nghiệp Vũng Áng;

+ Nhà dân báo Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) bị mất tích bí ẩn từ ngày 20-10-2010 tại trại giam nào đó của cơ quan điều tra CA tp HCM;

+ Kỹ sư trẻ Phạm Thành Sơn đã tự thiêu trước trụ sở UBND tp Đà Nẵng ngày 17-2-2011;

+ Bà Dân Oan Võ Thị Thu Thủy bị bắt sáng ngày 22-3-2011 tại Quảng Bình, giam tại trại giam Nghi Kim, Nghệ An, để chụp mũ hù dọa, vì Bà là một trong những Tín hữu nòng cốt đấu tranh cho Công lý sau khi NCQ CSVN đã lừa gạt cưỡng chiếm Khu Nhà thờ Tam Tòa năm 2009;

+ Dân Ức Trịnh Xuân Tùng bị CA Thịnh Liệt, Hà Nội tra tấn ngày 28-2 khiến Ông chết ngày 8-3-2011;

+ Dân Ức Nguyễn Công Nhựt vừa bị thảm sát hôm 25-4-2011 trong đồn CA Bến Cát - Bình Dương;

+ Sinh viên Nguyễn Anh Tuấn tại Hà Nội làm đơn ngày 26-4-2011 xin “được truy tố vì tàng trữ tài liệu của Ts Cù Huy Hà Vũ’’ sau khi Ông Vũ bị kết án 7 năm tù giam, 3 năm quản chế ngày 4-4-2011, và Anh Tuấn đã bị triệu tập thẩm vấn từ ngày 13-5-2011;

+ Dân Ức Hà Quang Tuấn tự thiêu tại Sài Gòn sáng 27-4-2011;

+ Ms Nguyễn Công Chính bị chụp mũ “phá hoại chính sách đoàn kết’’, bị CA Gia Lai bắt sáng 28-4-2011;

+ Nhà thơ Giám đốc NXB Giấy Vụn Bùi Quang Viễn (Bùi Chát) vừa lãnh giải thưởng Tự Do Xuất Bản 2011 do Hiệp hội Xuất bản Quốc tế IPA Argentina tặng, bị bắt chiều 30-4-2011 ngay khi về đến Tân Sơn Nhất, dù đã được thả, nhưng vẫn còn bị triệu tập thẩm vấn;

+ Hàng vạn Dân Oan mất đất mất nhà mất mưu sinh, đang tuyệt vọng uất kiện biểu tình khắp Nước;

+ Hơn 250 Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình (CSDCHB) đang bị tù, bị quản chế, bị đàn áp sách nhiễu khắp Nước, gần đây nhất là các CSDCHB Vi Đức Hồi, Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Phan Thanh Hải, Phạm Minh Hoàng, Dương Kim Khải, Nguyễn Thành Tâm, Trần Thị Thúy, Nguyễn Trung Tôn, Hồ Thị Bích Khương, Cù Huy Hà Vũ, Võ Thị Thu Thủy, Nguyễn Công Chính, Bùi Quang Viễn (Bùi Chát), Lý Đợi...

Ý thức được trách nhiệm nặng nề, một số Quí vị và Bạn hữu trong và ngoài Nước đã quyết định nhịn ăn 1-2 bữa vào các CN, mồng 1 & 15 mỗi tháng. Đặc biệt từ đầu năm 2011, nhiều nơi tại Hà Nội, Hải Phòng, Thanh Hóa, Nghệ An, Vinh, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Huế, Khánh Hòa, Cam Ranh, Kon Tum, Pleiku, Sài Gòn... đã liên tục tổ chức các hình thức biểu tình, công khai cầu nguyện (thắp nến, ăn chay…) cho Quốc vụ rất khó khăn gian khổ này và cho các tù nhân CSDCHB được sớm tự do đầy đủ…

Xin chân thành tri ân việc hiệp thông cầu nguyện của mọi Đồng bào khắp nơi.

5. Để hiệp thông với mọi giới Đồng bào trong và ngoài Nước đang liều mình dấn thân trong các Cao trào chung cục này, từ 01-10-2010, tôi xin mặc áo trắng và nhịn ăn 2 bữa sáng-trưa vào 4-5 ngày CN, 1 & 15 mỗi tháng. Trân trọng kính mời hiệp thông hưởng ứng, đặc biệt là hiệp thông cầu nguyện liên tục ngày đêm, nếu được thì ăn chay kèm theo.

Kính mời gọi từ Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, mùa Quốc Tang, CN 15 & 22-5-2011

Linh mục Tù nhân Lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý, 69 Phan Đình Phùng, Huế.

Chế độ của Trung Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ


Trong một cuộc trả lời phỏng vấn dành riêng cho tờ The Atlantic, ngoại trưởng Mỹ Hilary Rodham Clinton đã nói rằng hồ sơ nhân quyền của Bắc Kinh đang “rất tồi tệ” và Bắc Kinh đang “ra sức ngăn chặn lịch sử” bằng cách chống lại sự tiến bộ của dân chủ.

Hillary Clinton: Chế độ của Trung Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ, các nhà lãnh đạo Trung Quốc giờ đây đang làm “những việc vô ích như những gã hề”

Ngày 10 tháng 5 năm 2011

***

Lời dẫn của Jeffrey Goldberg: Trong bài viết gần đây nhất của tôi trên tờ Atlantic vừa ra mắt (bài viết được giới thiệu trên trang bìa) tôi có bài phỏng vấn Ngoại trưởng Mỹ Hillary Rodham Clinton về phản ứng của Mỹ trước Mùa xuân Ả-rập. Khi chúng tôi có cuộc gặp vào tháng trước tại văn phòng của bà ở Bộ Ngoại giao, bà như mọi lần vẫn trả lời một cách dễ dàng uyển chuyển bằng tinh thần bao quát và hoàn toàn làm chủ được những chi tiết. Bà cũng nhấn mạnh nhiều lần rằng cách tiếp cận của Chính quyền Obama ở Trung Đông đã không cho thấy bất kỳ sự thiếu nhất quán hay đạo đức giả nào (bà nói nhiều tới chủ đề này trong cuộc trả lời phỏng vấn được ghi lại dưới đây). Chúng tôi đã không dành nhiều thời gian cho vấn đề tiến trình hòa bình ở Trung Đông (mặc dù tôi tin rằng bà là người có đủ khả năng nhất ở Mỹ để đưa Israel và các nước Ả-rập đi đến một sự giải quyết bằng đàm phán); thay vì vậy, chúng tôi đã bàn về sự nổi lên của tổ chức Huynh đệ Hồi giáo [Muslim Brotherhood – một tổ chức Hồi giáo cực đoan lâu đời và có ảnh hưởng rất lớn, do asan ai-Banna thành lập tại Ai Cập năm 1928] và tổ chức này có ý nghĩa gì đối với phụ nữ Hồi giáo, đồng thời chúng tôi còn dành thời gian để bàn tới sự tranh luận hiện nay giữa chủ nghĩa thực dụng và chủ nghĩa lý tưởng trong chính sách đối ngoại.

Trong suốt cuộc trò chuyện chỉ khi tôi bất ngờ nêu vấn đề Trung Quốc và phản ứng hoảng sợ của Trung Quốc trước Mùa Xuân Ả-rập thì bà mới chuyển sang thái độ thiếu chút nữa thì có thể gọi là giống Reagan, ấy là bà đã đặt thành vấn đề nghi ngờ không chỉ hồ sơ nhân quyền ảm đạm của Bắc Kinh mà còn cả tương lai của bản thân chế độ Trung Quốc nữa. Gần đây chính quyền của Obama ngày càng gây sức ép trong cách nói hoa mỹ tới Trung Quốc về hồ sơ nhân quyền, nhất là kể từ sau vụ bắt giam nhà bất đồng chính kiến Ngải Vị Vị, song Ngoại Trưởng Clinton trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi còn đi xa hơn nữa: bà đã nghi ngờ khả năng sống sót của chế độ độc đảng. Sau khi bà nhắc tới hồ sơ nhân quyền của Trung Quốc là “rất tồi tệ” (bản thân đây cũng là một sự gây sức ép bằng cách nói hoa mỹ), tôi nhận xét rằng chính quyền Trung Quốc dường như đang hoảng sợ trước cuộc Nổi dậy Ả-rập. Bà đã trả lời: “Ồ, đúng vậy. Họ đang lo lắng và họ đang định ngăn chặn lịch sử, đó là việc làm vô ích chỉ tổ làm trò cười. Họ không thể làm được điều đó. Nhưng họ đang cản trở lịch sử càng lâu càng tốt”

Lời khẳng định của bà Clinton rằng chế độ đàn áp của Trung Quốc sớm muộn sẽ sụp đổ làm tôi nhớ lại lời phát biểu có thể nói là giống hệt của Reagan khi trả lời Richard V. Allen hồi năm 1977 về mục tiêu của nước Mỹ trong Chiến tranh Lạnh: “Quan điểm của tôi về chính sách đối ngoại của Mỹ đối với Liên Xô là đơn giản, thậm chí có người còn cho là quá đơn giản,” Reagan nói. “Nó là thế này: Chúng ta nhất định thắng còn họ nhất định thua.”

Tôi đã đi cùng bà Clinton trong chuyến đi mới đây nhất của bà tới Ai Cập và Tuy-ni-di hồi tháng 3 và trong chuyến đi đó bà đã rất nhiều lần phát biểu rằng những người dân tự đứng lên đòi dân chủ bằng các cuộc biểu tình ôn hòa đã khiến bà xúc động. Những nhận xét của bà về Trung Quốc khiến tôi hoàn toàn tin rằng bà đã coi Mùa Xuân Ả-rập là dấu hiệu báo trước một thế giới đang tiến tới nền dân chủ.

Dưới đây là bản chép lại cuộc phỏng vấn do chúng tôi thực hiện. Bản chép lại này đã được rút ngắn lại một chút cho súc tích và được biên tập cho sáng sủa:

***

JEFFREY GOLDBERG: Tôi đã tiếp tục lưu lại Tuy-ni-di sau khi bà rời khỏi đó và ngày hôm sau lúc tôi ở trung tâm thành phố thì có một đám đông đang tụ tập để chuẩn bị biểu tình. Lúc đó tôi nghĩ, “Tuyệt vời, những người trẻ tuổi đang kêu gào đòi điều gì đó. “Tôi không thể đoán được ngay lập tức đang có chuyện gì. Họ đang đứng trước cổng Bộ Nội vụ và tôi hòa vào đám đông đó và đã hiểu ra rằng họ chuẩn bị biểu tình phản đối một quyết định của Bộ Nội vụ cấm phụ nữ choàng khăn “hijab” [loại khăn truyền thống của phụ nữ Hồi Giáo] khi chụp ảnh làm chứng minh thư và đây là một cuộc biểu tình vì “hijab”. Tôi bèn hỏi chuyện, “Các anh muốn phụ nữ bắt buộc phải choàng chiếc khăn đó hay sao” Họ đáp, “Không phải vậy, nhưng theo quan điểm của chúng tôi về xã hội thì người dân phải hiểu được vai trò của nam giới và vai trò của phụ nữ.” Lúc ấy tôi tự nhủ, “Trời, ước gì bà Hillary Clinton có mặt ở đây để tôi hỏi bà ấy xem bà ấy suy nghĩ gì.” Những cuộc cách mạng NÀY đang diễn biến theo những chiều hướng phù hợp với cách nghĩ của người Mỹ và chúng cũng đồng thời diễn ra theo một số cách không phù hợp với cách nghĩ của người Mỹ.

CLINTON: Tôi đã nói tới điều này vào nhiều dịp khác, bởi vì điều tôi muốn thấy là phụ nữ và nam giới được tự do lựa chọn theo những cách thức có trách nhiệm được pháp luật của nước họ bảo vệ – còn mô hình của tôi, dĩ nhiên đó sẽ là mô hình của đất nước chúng ta, đó là phụ nữ có thể ăn mặc theo cách họ chọn tùy theo mong muốn cá nhân của họ. Và tôi muốn được thấy phụ nữ ở khắp nơi trên thế giới có được sự tự do này để cho không có sự ép buộc, không có sự ép buộc của chính phủ. Đó là một sự lựa chọn, và –

JG: Như vậy thì cái vạch đỏ không nên vượt qua ấy là sự ép buộc hoặc đại loại vậy –

HRC: Hoàn toàn đúng.

JG: — bất cứ điều gì nằm trong sự được gọi là ép buộc.

HRC: Hoàn toàn đúng như vậy, bất cứ điều gì thuộc về sự ép buộc. Tôi nghĩ rằng hiện nay đang có những vấn đề an ninh liên quan đến, chẳng hạn, áo burka [áo của phụ nữ Hồi giáo che cả người và mặt], nhưng nếu chúng ta nói tới “hijab”, đó là chiếc khăn choàng đầu, thì đối với tôi đó không phải là một vạch đỏ không nên vượt qua. Như vậy, khi người ta bắt đầu nói, “Ồ, nhưng có những điều nào đó mà phụ nữ không nên được phép làm và cách duy nhất để chúng ta có thể ngăn họ làm những điều đó là bằng cách thông qua những quy định luật pháp phản đối những điều đó, “chẳng hạn như phụ nữ không được lái xe ở Ả-rập Saudi hoặc phụ nữ không được bỏ phiếu. Mới đây đã có một cuộc bạo loạn ở Bangladesh bởi vì chính phủ muốn phụ nữ được hưởng quyền thừa kế bình đẳng [như nam giới]. Đó là một vạch đỏ không nên vượt qua, làm thế tức là xâm phạm các quyền của phụ nữ và do đó tôi phản đối và tôi nghĩ rằng bất cứ xã hội nào ở thế kỷ 21 đang hướng tới hiện đại hóa và chắc chắn là nếu như họ đang tự cho họ là dân chủ thì đều phải bảo vệ quyền được có những lựa chọn nói trên.

JG: Chúng ta có nên sợ hãi tổ chức Huynh đệ Hồi giáo?

HRC: Ồ, tôi nghĩ chúng ta chưa biết đầy đủ để có thể hiểu chính xác hiện nay tổ chức này đang biến hóa thành một thứ tổ chức như thế nào. Theo tôi, chúng ta chưa có đầy đủ thông tin để đưa ra đánh giá cuối cùng. Có một số phần tử Hồi giáo đột nhiên xuất hiện ở Ai Cập và tôi nghĩ cứ theo bề ngoài mà xét thì những người đó chỉ là –

JG: Thực ra chỉ như là vừa được xổ lồng mà thôi.

HRC: Được xổ lồng, được ra khỏi bóng tối và họ thù địch với một nền dân chủ, thù địch với tự do bày tỏ ý kiến, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng lúc ấy đang là khát vọng trên Quảng trường Tahrir [ở thủ đô Cairo của Ai Cập].

JG: Liệu có xảy ra một tình huống trong đó một phụ nữ sống trong một đất nước ở đó theo luật thì người phụ nữ đó không nhất thiết phải choàng “hijab” nhưng theo văn hóa do chính phủ đặt ra thì người phụ nữ đó thấy mình có nghĩa vụ phải tuân thủ các quy định treo cờ của đất nước?
HRC: Dĩ nhiên là có chứ, điều đó đúng với bất kỳ xã hội nào. Chúng ta đến các vùng khác nhau ở trong nước Mỹ và chúng ta có thể thấy mọi người ăn mặc theo một cách nhất định nào đó bởi vì không ai muốn mình là người lạc hậu, tụi con trai mặc quần ngố, chẳng ai bắt họ phải ăn mặc như thế cả nhưng họ học những chuẩn mực văn hóa lúc nào đó không hay biết hoặc giả các cô gái ăn mặc theo mắt tôi thì như thế là không thích hợp nhưng đó là những gì họ học ở các phương tiện thông tin đại chúng.

Như vậy dĩ nhiên là bên cạnh những chuẩn mực văn hóa còn có những sự mong đợi từ gia đình và thậm chí còn có những lời răn tôn giáo. Song, miễn là không có sự cưỡng ép từ phía nhà nước, khi ấy tôi sẽ không chỉ tay ra lệnh cho những người đang có những sự lựa chọn nào đó mà tôi không muốn nhưng trong khuôn khổ một nền dân chủ thì những sự lựa chọn đó phải được bảo vệ. Nhưng liên quan đến việc đề ra quyết định chính trị thì tôi nghĩ chúng ta phải rất thận trọng ở chỗ những người ở trong lập trường nói trên phải hiểu được rằng họ có nghĩa vụ bảo vệ những quyết định mà họ không nhất thiết phải tán thành.

Khó lòng tưởng tượng nổi trong thế giới ngày hôm nay lại có một gia đình không muốn con cái họ học lái xe bởi vì họ nghĩ điều đó đi ngược lại tôn giáo của họ. Cứ cho là có chuyện đó đi, nhưng điều đó rất khác với việc gia đình đó nói rằng chúng tôi không muốn con cái có bảo hiểm y tế. Tòa án của chúng ta sẽ can thiệp và nói, “Như thế là vượt quá xa quyền hạn cha mẹ.” Trên bình diện xã hội cũng vậy, chúng ta không muốn cái gọi là những người đưa ra các quyết định chính trị, các đảng phái hoặc các lãnh tụ chính trị đề ra những quyết định xâm phạm những cơ hội dành cho phụ nữ và nam giới.

JG: Nếu nước Mỹ dùng vị thế chính trị nổi bật của mình [bully pulpit, chữ được dùng lần đầu tiên bởi Tổng thống thứ 26 Theodore Roosevelt để chỉ Nhà Trắng, “bully” ở đây hoàn toàn không mang nghĩa “bắt nạt người khác”] để nói với các nước, “Này, chúng tôi có một hệ thống dân chủ tự do, hệ thống đó đang hoạt động thực sự tốt, và bởi vì các anh đang ở trong một giai đoạn thay đổi rất nhanh cho nên các anh nên cân nhắc kỹ hệ thống này.” Nói cách khác tức là nước Mỹ nói với các nước là: hãy tham gia vào cuộc chiến của những tư tưởng –

HRC: Hoàn toàn đúng.

JG: — Cuộc chiến với các bên Hồi giáo.

HRC: Ồ, không chỉ riêng các bên Hồi giáo. Dĩ nhiên các bên Hồi giáo là những nơi mà chúng ta nhìn vào với nhiều lo lắng nhất. Nhưng còn có tàn dư của những chế độ lỗi thời đang định ngăn cản sự tiến bộ và vẫn đang tiếp tục không cho nhân dân của họ được hưởng cơ hội trong kinh tế và các quyền trong chính trị.

Vậy là ở những chế độ đang trong thời kỳ quá độ kiểu như vậy thì có những ý thức hệ thù địch với nền dân chủ, có những nền kinh tế và thương mại thù địch với nền dân chủ, có những hệ thống chính trị thù địch với nền dân chủ. Do đó tôi nghĩ chúng ta cần cạnh tranh trên đấu trường tư tưởng và thông tin.

JG: Nghe như có một chút chiến lược tân-bảo thủ cực đoan [neoconish]?

HRC: Không. Tôi không cho là vậy. Tôi cho là đó là điều chúng ta đang tin tưởng vào. Chúng ta đang tin rằng càng nhiều ngôn luận thì tốt hơn là bớt đi ngôn luận. Chúng ta lấy làm tiếc về gã ở Florida đã đốt kinh Koran, những người khác ở khắp nơi trên thế giới đều thấy điều này là quá khó hiểu, bởi vì họ nói, “Hay thật, nếu nước Mỹ nghĩ rằng điều này là khủng khiếp vậy thì nước Mỹ lẽ ra đã phải ngăn chặn không cho điều này xảy ra rồi chứ” Và chúng ta trả lời, “Không, chúng tôi trấn áp việc làm đó bằng ngôn luận, ngôn luận bày tỏ sự ân hận về điều đó và ngôn luận kêu gọi lòng khoan dung và tôn trọng.”

Cách đây vài tuần tôi đã phát biểu trước Quốc Hội. Tôi nói rằng chúng ta đang bị thua trong cuộc chiến tư tưởng bởi vì chúng ta không ở trên vũ đài theo cách chúng ta đã từng làm trong Chiến tranh Lạnh. Tôi không nghĩ điều này có nguyên nhân ở một đảng phái chính trị hay một triết lý chính trị ở đất nước chúng ta. Tôi muốn thấy chúng ta bước ra vũ đài để bày tỏ những tư tưởng của chúng ta. Bởi vậy chúng ta cần làm điều đó theo cách sao cho tư tưởng của chúng ta dễ dàng được hiểu và tiếp nhận chứ không chỉ đơn thuần khẳng định tư tưởng của chúng ta theo cách đưa ra kết luận có sẵn, không, chúng ta cần tham gia nhiều hơn nữa. Thẳng thắn mà nói, ngay chính tại thời điểm này khi mà sự vận động vì dân chủ như chất men ấp ủ nay bất ngờ nở bung ra – hơn 20 sau khi Bức tường Berlin sụp đổ – vậy mà chúng ta đã đầu tư biết bao nhiêu là tiền của và cố gắng trong nhiều thập niên để rồi bị tụt lại đằng sau so với thời kỳ Bức màn Sắt, vậy mà chúng ta đang diễn giải về thế nào là dân chủ, vẫn không ngừng duy trì lá cờ tự do luôn giương cao trong trái tim con người, tìm mọi cách để đưa thông điệp tới khắp nơi nơi, thông qua phương tiện phát thanh sóng ngắn và Kinh thánh lén đưa vào các nước, và chúng ta đã làm tất cả những điều này chỉ để làm cho mọi người hiểu được rằng họ không đơn độc và có thể những quan niệm của họ về lòng can đảm của con người đã không đủ sức lật đổ chế độ — thế đấy, chúng ta đã cắt giảm mọi thứ [so với thời kỳ Chiến tranh Lạnh]. Chúng ta không phát ra được những thông điệp.

Trung Quốc đang bắt đầu phát một chương trình truyền hình bằng tiếng Anh có thể xem ở khắp thế giới, Nga cũng vậy, rồi đài truyền hình Al Jazeera. Còn BBC thì đang cắt giảm rất nhiều chương trình bằng tiếng nước ngoài phát đi khắp thế giới. Nước Mỹ đang tỏ ra không cạnh tranh. Tôi có cảm tưởng chúng ta đang bỏ lỡ một cơ hội. Tôi hiểu rõ là chúng ta đang chịu sức ép ngân sách và đủ những khó khăn mà chúng ta đang phải đối mặt, nhưng thời điểm giờ đây đang đến – tôi nói điều này không phải theo cách nói ngạo mạn mà theo cách dựa vào những gì đã xảy ra trong thực tế.

Chúng ta đã hiểu được một điều rằng (ở nước Mỹ) con người từ khắp nơi trên thế giới, bất kể là loại người nào, đều có thể chung sống với nhau, đều có thể làm việc cùng nhau. Có được điều này đâu phải dễ. Phải mất một thời gian dài, nhưng tôi cho là chúng ta mới chỉ biết được chút ít cách làm thế nào để có được điều đó, và nước Mỹ mong muốn đem tới bất cứ sự giúp đỡ nào mà nước Mỹ có thể làm được.

JG: Mặt trái của vấn đề nói trên là: Có phải thời điểm hiện nay đang cho chúng ta thấy rằng chủ nghĩa thực dụng trong chính sách đối ngoại, trường phái thực dụng, đã không dùng được nữa? Ý tôi muốn nói là có vẻ như chúng ta quá ư lý tưởng chủ nghĩa –

HRC: Không, không. Tôi nghĩ tôi là người cứng đầu. Tôi chưa bao giờ hiểu được sự chia cắt giữa cái gọi là những người thực dụng và những người lý tưởng chủ nghĩa. Tôi không biết cách nào mà chúng ta thức dậy mỗi ngày trên đời này, làm công việc của mình, nếu như chúng ta không có một ý thức nào đó về lý tưởng chủ nghĩa, bởi vì chúng ta phải tin rằng bất chấp khó khăn đến mấy chúng ta nhất định sẽ ngăn chặn được kẻ độc tài đang áp bức người dân của y, chúng ta nhất định sẽ góp phần ngăn chặn chiến tranh, chúng ta nhất định sẽ tìm ra cách để đưa nước sạch tới những người đang khát và chữa bệnh cho những đứa trẻ. Và đồng thời tôi cũng không biết được cách nào mà chúng ta vượt qua được khó khăn mỗi ngày và hi vọng sẽ thành công mà không cần phải có cái đầu rất cứng và rất thực dụng. Bởi thế đối với tôi thì vấn đề không phải là một sự lựa chọn hoặc cái này/hoặc cái kia.

Khi tôi nhậm chức ngoại trưởng, tôi đã nói, nghe này, tôi cho là có ba khuynh hướng mà chúng ta phải lưu ý và ba khuynh hướng đó tách rời nhau và chẳng có liên hệ gì với việc đối xử với các nước khác, với các khu vực, với các ý thức hệ. [Thứ nhất], quyền lực bị phân tán. Quyền lực không còn là lĩnh vực của riêng chính phủ. Có quá nhiều điều đang diễn ra trên thế giới ngày hôm nay. Người dân đang được biết quá nhiều. Bởi vậy chúng ta phải bắt đầu đối xử với người dân trên một cơ sở trực tiếp hơn.

JG: Phe thực dụng đã tồn tại liên tục trong 50 năm qua – những kiểu người như Scowcroft/Kissinger – họ cho rằng các nhà độc tài dù là độc tài thương dân hay độc tài theo kiểu khác nào đó đi nữa thì họ là những địa chỉ duy nhất mà nước Mỹ phải lưu ý: nước Mỹ nên làm việc với các nhà lãnh đạo và để họ tự giải quyết những vấn đề ở cấp dưới họ.

HRC: Tôi hiểu.

JG: Tôi hiểu rằng bà có ý kiến tranh luận phản đối quan niệm cho rằng có những dòng tư tưởng thận trọng khôn ngoan trong chính sách đối ngoại, nhưng –

HRC: Tôi không tranh luận —

JG: — nhưng bà phát biểu –

HRC: Nghe này, tôi không có lý lẽ chống lại quan niệm nói trên. Tôi chỉ nói rằng đây không phải là vấn đề lựa chọn hoặc này/hoặc kia. Theo tôi thì ngày nay lập trường thực dụng thật khó lòng mà tồn tại. Chủ nghĩa thực dụng cũng đã thay đổi. Chúng ta đâu có đang sống ở nước Đức thời Bismarck [chính khách nổi tiếng thực dụng ở thời Vương quốc Phổ và Đế chế Đức ở thế kỷ 19]. Và ông có thể tưởng tượng nổi ngày nay một ngoại trưởng như Henry Kissinger có thể bí mật đi tới bất cứ nơi nào không? Tôi không cho là vậy.

JG: Ý bà định nói tới việc Henry Kissinger được cho là bị ốm ở Pakistan trong một tuần lễ rồi sau đó vọt sang Trung Quốc? Ở địa vị của bà có thể bà cũng muốn làm như thế.

HRC: Ồ, dĩ nhiên là tôi muốn. Nhưng vấn đề là không thể. Vấn đề thứ hai là sự phân tán quyền lực nhờ có thông tin, điều không thể tưởng tượng nổi cách đây mươi năm chứ đừng nói là 50 năm. Như vậy là ngay cả khi chúng ta tưởng là có thể làm việc với một người duy nhất nào đó của một đất nước và chúng ta có thể yên tâm không phải lo lắng gì cả, thì giờ đây điều này là không thể. Cái cách mà công nghệ bùng nổ giờ đây có nghĩa là tất cả chúng ta đang sống trong một môi trường hoàn toàn khác. Công nghệ đã làm thay đổi mọi thứ. Và giờ đây bất cứ ai giả đò theo một cách khác, tức là giả đò rằng có một học thuyết vĩ đại nào đó ở trên trời chỉ việc lấy xuống rồi đem áp đặt cho người dân của một đất nước ở trên trái đất này, thì cái thứ giả đò ấy giờ đây cũng không còn là thái độ thực dụng nữa rồi.
JG: Tôi không phải là một người say mê sự nhất quán. Chúng ta có khuynh hướng thiên vị sự nhất quán. Mọi thứ đều phải được liên kết với nhau một cách ngăn nắp —

HRC: Tất cả mọi người đều mong muốn điều đó.

JG: Tất cả mọi người đều cần sự nhất quán. Nhưng liệu có một kiểu loại tình tiết nhất quán nào mà bà thấy đã xảy ra kể từ khi người bán hoa quả tội nghiệp đã tự thiêu [ám chỉ sự kiện một người bán hàng rong ở Tuy-ni-di đã tự thiêu và từ đó đã bùng nổ cuộc nổi dậy của người dân đòi lật đổ chế độ]
HRC: Ý tôi muốn nói là một số nước Ả-rập đang đổ lỗi cho tôi vì đã gây ra chuyện này từ bài diễn văn của tôi tại Doha. Ý tôi định nói là bởi vì điều tôi thấy đang xảy ra là quá rõ ràng, ấy là điều đang xảy ra chỉ là sự vận động ở bên dưới bề mặt, rằng bất chấp việc các nhà lãnh đạo hoặc phủ nhận hoặc cố tình không nhìn thấy điều gì đang diễn ra thì điều đó vẫn cứ đang diễn ra. Chỉ đơn giản là trong suốt nhiều năm vừa qua nước Mỹ đã hụt hơi nên đã không thể hiểu được rằng người dân ở các nước đã đi trước thời đại. Bởi vậy nên tôi đã có bài diễn văn đó tại Doha, và bài diễn văn của tôi đã lôi cuốn được sự chú ý, tôi đã nhận ra điều đó vào ngay lúc ấy. Rất nhiều nguyên thủ quốc gia đã nói chẳng hạn, “Không, tôi không muốn nghe điều đó.” Các lãnh đạo doanh nghiệp, các tổ chức phi chính phủ, đều tỏ vẻ bồn chồn ngay tại chỗ ngồi của họ. Họ gật đầu ra hiệu với nhau. Họ huých tay ra hiệu cho nhau. Tôi nhìn thấy hết. Từ chỗ tôi ngồi đọc bài diễn văn tôi hầu như có thể nhìn thấy hết những điều đó, rồi trong buổi thảo luận sau đó cũng vậy.

Như vậy là các nguyên thủ quốc gia có thể lựa chọn cách cố tình giả vờ phớt lờ, song người dân trong xã hội, không chỉ những người trẻ tuổi mà tất cả mọi người thuộc đủ mọi tầng lớp đều hiểu rằng đang có một sự khởi đầu của thay đổi.

JG: Một trong những điều mâu thuẫn rành rành ấy là trong khi một mặt thì nước Mỹ thúc giục cải cách dân chủ ở những nơi như Ai Cập và Tuy-ni-di thì mặt khác nước Mỹ lại tham gia làm ăn với chế độ quân chủ. Chúng ta có rất nhiều đồng minh – nổi bật nhất là Jordani và Ả-rập Saudi – hiện nay các nước này đang cảm thấy một sức ép đặt lên mặt trận dân chủ và mối quan tâm trực tiếp của chúng ta là ủng hộ và duy trì những gã này ở nguyên trên ngai vàng của họ. Bà có bận tậm tới sự mâu thuẫn này hay không?
HRC: Tôi không chấp nhận tiền đề nói trên. Tôi cho là chúng ta tin vào cùng những giá trị và nguyên tắc như nhau, chấm hết. Chúng ta tin rằng các nước đó nên trao thêm quyền cho người dân của họ. Chúng ta tin rằng người dân phải được hưởng những quyền phổ quát nhất định nào đó. Chúng ta tin rằng có những hệ thống kinh tế nhất định nào đó đem lại kết quả tốt hơn cho tuyệt đại đa số người dân, so với những hệ thống con khác [subsystem]. Vì thế tôi nghĩ là nước Mỹ rất nhất quán. Tôi cho là sự nhất quán đã là một nền tảng của chính sách đối ngoại của Mỹ ít nhất trong suốt thế kỷ qua.

Chúng ta cũng đồng thời đang sống trong thế giới thực. Chúng ta làm việc với rất nhiều nước bởi chúng ta và họ có những lợi ích chung. Chúng ta và họ có những vấn đề an ninh nào đó mà cả hai đều đang quan tâm. Hiển nhiên Iran ở Trung Đông đang là một thách thức chính đối với tất cả chúng ta. Nước Mỹ làm ăn với rất nhiều nước có hệ thống kinh tế và chính trị không phải là mục đích của chúng ta hoặc chúng ta sẽ không bao giờ lựa chọn những hệ thống đó. Và nước Mỹ đã khuyến khích một cách nhất quán, cả công khai lẫn kín đáo, sự cải cách và sự công nhận và bảo vệ các quyền của con người. Song chung ta không từ bỏ làm việc với Trung Quốc chỉ bởi vì chúng ta cho là họ có một hồ sơ nhân quyền rất tồi tệ. Chúng ta không từ bỏ làm việc với Ả-rập Saudi —

JG: Và trên thực tế thì (người Trung Quốc) hiện nay đang tỏ ra rất sợ hãi.

HRC: Đúng thế. Họ đang lo lắng và họ đang định ngăn chặn lịch sủ, đó là việc làm vô ích chỉ tổ làm trò cười. Họ không thể làm được điều đó. Nhưng họ đang cố duy trì kìm hãm càng lâu chừng nào có thể.

JG: Nhưng bà làm gì để hiểu được những ông vua – chẳng hạn như Vua Abdullah II của Jordani? Hiện nay ông ấy đang chịu sức ép nhiều hơn bất cứ lúc nào. Ông ấy là một đồng minh lớn của Mỹ, ông ấy chắc chắn không phải là một gã du côn sát nhân như Qaddafi. Nhưng ông ấy là một ông vua và ông ấy có những vấn đề về quản lý chính phủ. Làm thế nào để nước Mỹ giúp đỡ một cách cụ thể một người như vậy để ông ta biết cách hành động để giải quyết vấn đề kịp thời chứ không đợi cho tới khi những vấn đề trở nên trầm trọng và không thể giải quyết được nữa?

HRC: Chúng ta hỗ trợ và cho họ những lời khuyên trong khả năng của chúng ta.
JG: Chúng ta đã không thành công với Mubarak.

HRC: Đúng, chúng ta đã không thành công với Mubarak, và điều đó không phải bởi vì thiếu sự cố gắng. Hết tổng thống này đến tổng thống khác, hết ngoại trưởng này đến ngoại trưởng khác – tất cả đều đã cố gắng. Ở những nước như Jordani thì chúng ta đều đang cố gắng giúp đỡ họ một cách thực dụng. Chẳng hạn, vua của Jordani không chỉ gặp phải những vấn đề chính trị và kinh tế cần giải quyết mà nước này còn là một trong những quốc gia thiếu nước nhất trên thế giới. Vì thế cách đây vài tháng tôi đã công bố một khoản tiền viện trợ không hoàn lại Thách thức Thiên niên kỷ trị giá 250 triệu đôla để giúp họ giải quyết vấn đề thiếu nước bởi vì tôi tin là chúng ta không chỉ đến đó, ngồi bàn bạc rồi nói ”các ông nên làm điều này, các ông nên làm điều kia, nói thì dễ lắm, nhưng chúng ta và họ là chỗ bạn bè, đối tác và đồng minh thực sự. Cho nên chúng ta nói với họ, “Này, đây là một sự tiến bộ xác thực hiển nhiên mà chúng tôi có thể giúp các ông thực hiện được.” Và điều này thì ở nước nào cũng vậy thôi, chúng ta đối xử với những người đang trong trải qua những cơn đau của thời kỳ quá độ và chúng ta nghĩ là chúng ta có thiện ý tốt nhưng chúng ta lại đang đối mặt với những vấn đề khó khăn nào đó.

JG: Có một điều tôi không hiểu đó là Bashar al-Assad lúc này [Tổng thống hiện nay của Syria], khi bà gọi ông ta là một nhà cải cách hoặc bà nói rằng ông ta được những người khác gọi là một nhà cải cách. Bao giờ cũng có sự có thể uốn thế này thế kia hoặc sự đạo đức giả về chiến lược trong cách chúng ta phải đối xử với thế giới. Nhưng phải chăng chúng ta không nên thổi những luồng gió đổi thay tới hướng Damascus [thủ đô của Syria] và cả Tehran [thủ đô của Iran] nữa ?

HRC: Chúng ta không cần phải thổi gì hết. Những luồng gió đang tự thổi. Không gì có thể ngăn chặn được những luồng gió ấy. Và điều chúng ta đang cố gắng làm với ông ta là cung cấp cho ông ta một tầm nhìn lựa chọn khác về bản thân ông ta và tương lai của Syria. Vì thế khi một số dân biểu Mỹ đã tới Syria rồi quay về và nói công khai hoặc nói ở chỗ riêng tư rằng “Chúng tôi nghĩ là ông ta đang thực sự mong muốn cải cách, song ông ta đang định cải cách theo lối vá víu những mẩu vụn chính trị của ông ta lại với,” thì tôi nghĩ đáng để nhắc nhở ông ta về điều đó. Và bởi vì tôi sẽ không nói chuyện với ông ta qua điện thoại, và tôi cũng không bay tới Damascus, cho nên tôi nghĩ đó là cách duy nhất để giao thiệp với ông ta. Ông ta phải đưa ra những quyết định và cho tới lúc đó thì có vẻ như mọi chuyện đang không đi đúng hướng. Nhưng chắc chắn là có rất nhiều hi vọng rằng ông ta sẽ bắt đầu đưa ra những cải cách giúp cho Syria tiến lên trước khi những vấn đề trở nên trầm trọng không thể giải quyết được nữa.

JG: Bà sẽ buồn nếu như chế độ đó biến mất?

HRC: Điều đó còn tùy thuộc vào chế độ nào sẽ thay thế.

JG: Hãy nói về Tehran một chút, bởi lẽ Iran là cái bóng tối đang hiện ra lù lù trên toàn bộ vùng Trung Đông. Mọi vấn đề dù trên bất kỳ phương diện nào mà chúng ta đang giải quyết thì đều có thành phần “Iran”. Iran đang sợ hãi và hiển nhiên họ cũng đang nhìn thấy một số cơ hội. Để cho họ chứng kiến sự nổi dậy ở các nước Hổi Giáo là điều chẳng có gì tệ hại cả. Nhưng làm cách nào để chúng ta tách riêng họ ra, thúc giục họ đi tới cải cách thực sự và khuyến khích người dân đứng lên như họ đã làm hồi năm 2009?

HRC: Chà, tôi rất lấy làm tiếc cho cái cách mà chế độ ở Iran đang đối xử với chính nhân dân của họ, cái mức độ đạo đức giả mà họ đang bộc lộ khi họ phản ứng trước sự nổi dậy ở khắp vùng này. Họ đã bộc lộ quả là một tài năng về chủ nghĩa toàn trị khi họ đã áp đặt một cơ chế kiểm soát tư tưởng tàn nhẫn tới mức thậm chí cơ chế ấy đã bắt đầu đi vào sách giáo khoa của nước họ, trở thành điều mà người dân có thể học, có thể thảo luận. Điều này trái ngược với tất cả những gì chúng ta biết về tâm lý của người Iran hiện đại, Iran đúng là một nơi kinh hãi nếu phải sống ở đó.
JG: Chúng ta có thể làm gì?

HRC: Ồ, tôi nghĩ chúng ta vẫn đang làm đấy chứ. Đầu tiên là vào năm 2009 có rất nhiều người Iran nắm rõ tình hình hiện đang sống ở trong hoặc ngoài đất nước này đã nói “Đừng cường điệu chuyện nổi dậy, đừng đề cao thái quá chuyện nổi dậy, chuyện đó phải được xuất phát từ trong nước, đừng biến nó thành điều gì đó mà nước Mỹ đang làm, chúng tôi cần đứng lên bằng đôi chân của chính mình.” Phần nào giống với cái cách của Quảng trường Tahrir, đó là thế này: “Đây là cuộc cách mạng của chúng tôi; bất cứ ai khác hãy tránh ra đừng làm cản đường chúng tôi.” Và việc chế độ ở Iran dùng vũ lực để dập tắt sự nổi dậy của người dân và sự dùng vũ lực vẫn đang tiếp tục biến thành một thứ chế độ độc tài quân sự, với Vệ binh Cách mạng về căn bản là lực lượng đảm nhận nhiệm vụ chính, đã khiến chúng ta thấy ngày càng rõ điều cấp thiết là chúng ta phải làm tất cả để ủng hộ những người đang đứng lên vì nhân quyền và vì nền dân chủ thực sự ở Iran.

JG: Tôi nghĩ đây là cách đặt câu hỏi: Chúng ta có thể đầu tư vào Mùa Xuân Ả-Rập?
HRC: Tôi cho là có thể, và tôi nghĩ là chúng ta có thể làm như vậy. Tôi nghĩ chúng ta đang nói rất rành mạch rằng người Iran đang cố gắng để được hưởng công trạng vì điều gì đó mà họ không chỉ chẳng có gì liên quan tới mà không những thế họ còn chống lại chính điều đó và họ không đáng để có được bất kỳ lòng tin nào của người khác.
JG: Giả sử như bà phải trở đi trở lại với những câu hỏi nói trên, bà – và cả tôi nữa chỉ muốn đi tới hai điều chung cuộc về tiến trình hòa bình ở Trung Đông – nhưng giả sử có ai đó ở Ai Cập nghĩ về bà như là người bạn tốt nhất của Mubarak và một người nào đó ở vùng Vịnh nghĩ về bà kiểu như một Wolfowitz mắt hiếng [Wolfowitz là thứ trưởng quốc phòng dưới thời Tổng thống George Bush (con) và là người kiến tạo cuộc chiến đánh I-rắc sau vụ ngày 11 tháng 9. Ông được bổ nhiệm là giám đốc Ngân hàng thế giới nhưng đã phải từ chức sau mấy tháng vì vụ rắc rối liên quan đến việc ông tăng lương cho cô bạn gái người Trung Đông] hoặc đại loại vậy —

HRC: Ông có thể gọi tôi là mắt hiếng nhưng đừng so sánh tôi với chuyện đó. (Cười.)

JG: Nhưng tôi thấy điều này đáng lưu ý bởi vì bà nghe thấy, không chỉ ở đây [Bộ ngoại giao] mà còn ở Nhà Trắng nữa, người ta nói rằng, “Ồ, các anh tỏ ra quá chậm chạp trong chuyện Yemen hoặc quá chậm chạp trong chuyện này” —

HRC: Ý tôi muốn nói là học thuyết của tôi là Học thuyết Goldilocks [Goldilocks là tên cô bé trong câu chuyện dành cho trẻ em có tên “Câu chuyện về cô bé Goldilocks và ba con gấu”, cốt truyện hơi giống như Nàng Bạch tuyết và 7 Chú lùn] – không nóng quá, không nguội quá, nhiệt độ chỉ vừa vặn thích hợp.

JG: Tôi hiểu ý bà định nói gì. Nhưng hãy cho phép tôi nhắc lại câu hỏi này: Bà giải quyết cách nào với sự đạo đức giả, tức là bà đối xử với một một nước theo một cách và đối xử với một nước khác theo một cách khác?

HRC: Tôi không làm thế. Tôi thành thật tin rằng không nơi nào giống nơi nào. Có những khuynh hướng, song tôi suy nghĩ là sau khi Bức tường Berlin sụp đổ thì nước Đức đã phản ứng như thế nào và Ba Lan đã phản ứng như thế nào, chúng ta không thể nói rằng có một cái mẫu chung vừa vặn cho tất cả.

JG: Nhưng như thế sẽ dễ dàng hơn.

HRC: Tôi không biết có dễ dàng hơn không. Ý tôi định nói là tất cả chúng ta đều là tù binh của trải nghiệm của chính chúng ta. Chúng ta có thể nhìn vào thời kỳ quá độ đi tới dân chủ ở các nước Mỹ La Tinh và ở châu Âu – hãy nhìn vào Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Không có hai nước nào giống hệt nhau. Có thể có những khuynh hướng chung, và chúng ta hi vọng các nước cùng đi tới được điểm đến giống nhau ở cuối hành trình, nhưng Yemen hoàn toàn khác với Libya, trên mọi phương diện mà chúng ta có thể nghĩ tới.

JG: Hãy dành một chút thời gian để bàn về tiến trình hòa bình ở Trung Đông. Người Israel và rất nhiều người ủng hộ họ ở Mỹ sẽ nói “Xem kìa, cuộc nổi loạn của người Ả-rập đang chứng minh rằng người ta không lo ngại về những người Palestin; người ta đang lo ngại về một sự thiếu trách nhiệm giải trình của các chính phủ v.v. cơ hội kinh tế –”

HRC: Các nước đang lo ngại về cả hai.

JG: Mùa Xuân Ả-rập có liên hệ thế nào với tiến trình hòa bình ở Trung Đông? Và Mùa Xuân À-rập có tác động thế nào, tác động bất lợi hoặc tác động tích cực?
HRC: Điều tôi suy nghĩ tới nhiều là sự sắp xếp thành trình tự, Jeff ạ. Ngay lúc này đây, người dân ở Ai Cập, chẳng hạn, đang tập trung nhiều vào tương lai của chính họ. Điều này không có nghĩa là sự xung đột giữa Ả-rập và Israel không được đặt ra, bởi vì vấn đề này đã được đặt ra khi tôi tới đó, nhưng nó không xuất hiện như là vấn đề duy nhất mà mọi người muốn nói với tôi, điều này trong quá khứ đôi khi cũng đã xảy ra. Đã từng xảy ra, chẳng hạn, “Thôi được, tạm thời chúng ta phải tôn trọng hòa ước ký ở Trại David, nhưng các ông biết là chúng ta sẽ phải nghiên cứu vấn đề này khi chúng ta có một chính phủ mới, sau khi chúng ta đã ổn định hơn, chúng ta sẽ tìm hiểu xem mối quan hệ của chúng ta thực sự là gì. Nước Mỹ không phải là một người tự động ủng hộ cho tiến trình hòa bình ở Trung Đông, nhưng hiện tại thì chúng ta buộc phải để cho nền kinh tế tiếp tục hoạt động, chúng ta phải để cho giai đoạn chính trị quá độ được hoàn thành cái đã.”

Như vậy, vấn đề không giống như là gạt nó ra khỏi chương trình nghị sự. Nó chỉ đơn giản là đang kẹt ở trong một góc nào đó cho tới khi các vấn đề khác đã được giải quyết xong. Nhưng nếu chúng ta tiếp xúc với Vua Abdullah của Jordani thì sẽ thấy là tiến trình hòa bình ở Trung Đông vẫn là vấn đề rất lớn trong suy nghĩ của người Jordani, bởi vì họ sống với điều đó mỗi ngày.

JG: Như vậy là sự không tiến bộ có thể gây tác động bất lợi tới –

HRC: Chẳng có điều gì mà tôi lại không nhắc đi nhắc lại nhiều lần và tôi đã nói với các bạn bè Israeli là bởi vì tôi yêu Israel và tôi có quan điểm rất chắc chắn về tương lai. Tạm thời lúc này chúng ta có một chính phủ thế tục ở bờ Tây sông Jordan đã đem lại sự tiến bộ về kinh tế và đã có những tiến bộ về an ninh. Nhưng hiện nay Israel đang phải đối phó với một môi trường rất dễ thay đổi, và tôi dù thế nào đi nữa cũng không coi nhẹ mức độ khó khăn. Điều này đã xảy ra ở Ai Cập [thí dụ đầu tiên] và chúng ta đã thấy là người Israel bình luận là họ không chắc sự thay đổi ở Syria có đem lại lợi ích cho Israel.

JG: Tôi đang tự hỏi có phải điều này đã gây ra một sự ảnh hưởng nào đó tới cái cách chính phủ Israel đang bàn về [Syria] —

HRC: Chắc chắn tôi không thể không nhận ra điều đó. Tình hình ở Lybia hiện nay cũng không chắc chắn. Như vậy giờ đây Israel đang có những vấn đề thực sự và họ bắt buộc phải giải quyết theo những cách mới, trong khi đó những thay đổi vẫn tiếp tục diễn ra. Tôi vẫn tin rằng sẽ là vì rất nhiều lợi ích và an ninh của Israel nếu họ thực sự chuyển hướng sự chú ý tới tiến trình hòa bình và đề ra được một thỏa thuận thích hợp với Chính quyền Palestin vì sự giữ gìn an ninh cho Israel.

JG: Một câu hỏi cuối cùng về chủ đề này: cách đây khoảng bốn năm tại văn phòng Thượng nghị sĩ của bà chúng ta đã bàn về Isreal và làm thế nào để Israel chấp nhận những nhượng bộ cần thiết vì nền hòa bình. Một trong những điều bà nói hôm đó đã khiến tôi chú ý ấy là, theo sự hiểu biết của bà về tâm lý của người Israel thì người Israel sẽ tiếp tục bàn đến những vấn đề này khi nào mà họ cảm thấy an toàn trong vòng tay ôm ấm áp của Hoa Kỳ –

HRC: Đúng.

JG: — khi họ biết rằng có người đứng đằng sau họ. Và khi họ cảm thấy bị Hoa Kỳ xa lánh, như họ đã từng cảm thấy như vậy trong hai năm đầu tiên của chính quyền hiện nay, thì họ trở nên ít có khả năng vận động. Điều này vẫn tiếp tục đúng hay chỉ đơn giản là Thủ tướng Netanyahu đang chứng tỏ không muốn vận động dù là có một vòng tay ôm ấm áp hay không?

HRC: Tôi nghĩ ông ấy có những mối bận tâm rất nghiêm túc cần phải giải quyết.

JG: Những mối bận tâm về an ninh quốc gia hay những mối bận tâm về quan hệ đồng minh?

HRC: An ninh quốc gia là mối bận tâm đầu tiên và quan trọng nhất của ông ấy. Nhưng điều hiển nhiên là ông ấy đang ở trong địa hạt chính trị. Tôi đã từng ở trong địa hạt chính trị. Ông ấy còn phải lo lắng đến lập trường chính trị của mình. Nhưng so với bất kỳ chính quyền nào khác trong quá khứ thì chính quyền này, chính quyền của Obama chắc chắn đã làm được nhiều điều hơn cho an ninh của Israel chỉ trong một thời gian ngắn. Sự hỗ trợ và ủng hộ của Mỹ dành cho Israel để giảm nhẹ mối lo ngại chính đáng về an ninh của Israel, công việc chúng tôi đang làm nhằm ngăn chặn Iran, các biện pháp trừng phạt mà chúng ta đã dàn xếp được trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người, sức ép của chúng ta đối với Iran – chúng ta đã thực sự phối hợp chặt chẽ với Israel trong những vấn đề quan trọng có ý nghĩa cơ bản đối với an ninh của Israel. Như vậy tôi cho là chúng ta phải đánh giá theo cách đó, bởi vì chúng ta chắc chắn sẽ thực hiện những điều đã cam kết.

***

(Jeffrey Goldberg là phóng viên của tờ The Atlantic. Ông là tác giả cùa cuốn sách viết về Trung Đông và châu Phi có đầu đề Những người tù: một câu chuyện về tình bạn và sự khủng bố[Prisoners: A Story of Friendship and Terror]. Cuốn sách này đã được các báo Los Angeles Times, New York Times, Washington Post, Slate Magazine, Progressive, Washingtonian MagazinePlayboy ca ngợi là cuốn sách hay nhất của năm 2006.

Trước khi là phóng viên của tờ The Atlantic vào năm 2007, Jeffrey Goldberg là phóng viên của tờ New Yorker chuyên viết về Trung Đông và Washington. Trước đó ông là phóng viên của tạp chí New York Times Magazine, và New York Magazine. Ngoài ra ông còn viết cho tờ Forward và phụ trách một chuyên mục của tờ The Jerusalem Post.

Năm 2003 Goldberg nhận giải thưởng National Magazine Award vì thành tích đưa tin về khủng bố Hồi giáo. Ông còn được giải của Tổ chức Quốc tế Phóng viên Điều tra [International Consortium of Investigative Journalists]; giải thưởng của Overseas Press Club vì những bài báo xuất sắc viết về nhân quyền và giải thưởng Abraham Cahan Prize về nghề làm báo. Năm 2005 ông nhận giải thưởng Daniel Pearl của Liên minh chống phỉ báng người Do Thái [Anti-Defamation League Daniel Pearl Prize].

Jeffrey Goldberg

The Atlantic

Người dịch: Hiền Ba

http://luongtamconggiao.wordpress.com/2011/05/16/hillary-clinton-ch%E1%BA%BF-d%E1%BB%99-c%E1%BB%A7a-trung-qu%E1%BB%91c-ch%E1%BA%AFc-ch%E1%BA%AFn-s%E1%BA%BD-s%E1%BB%A5p-d%E1%BB%95/#more-15672

Ngày Nhân Quyền VN

Ngày Nhân Quyền VN thứ 17 được tổ chức tại trụ sở Quốc hội Mỹ hôm thứ Tư 11-5-2011. Ngày Nhân Quyền VN này có là do Nghị quyết liên viện SJ-168 của Quốc hội của Mỹ và Công Luật số 103-258 củaTổng thống Bill Clinton ký ban hành năm 1994, qui định lấy ngày 11-5 hàng năm làm Ngày Nhân quyền cho Việt Nam. Lễ kỷ niệm năm nay khá long trọng ở Mỹ, có mặt hầu hết những dại diện các tổ chức bảo vệ nhân quyền, nghiệp đoàn của Mỹ và đoàn thể của người Mỹ gốc Việt. Và ở Việt Nam, trong thòi gian này, năm, bảy ngàn đồng bào Thượng ở Điện Biên Phủ biểu tình đòi tự do tôn giáo và quyền sống, đất đai bị CS Hà nội chiếm hữu. CS Hà nội điều quân đội dùng võ lực trấn áp như Gadhafi đã làm ở Libya: 49 người chết trong đó có 3 trẻ em, bắt giữ 130 người, cấm báo chí lai vản vùng này. Mỹ tuyên bố sẽ cho điều tra về số nạn nhân nhưng chưa thấy công bố kết quả, không biết có làm được với CS Hà nội hay không.

Ngày kỷ niệm Nhân Quyền VN ở Quốc Hội Mỹ là cơ hội các dân biểu nghị sĩ và các đại diện các tổ chức nhân quyền quốc tế và của người Mỹ gốc Việt đến từ khắp nơi, lên tiếng về sự vi phạm nhân quyền của chính phủ Việt Nam.

Đây cũng là cơ hội vận động quốc hội, hành pháp và bộ ngoại giao Mỹ tạo áp lực để Đảng Nhà Nước CSVN tôn trọng nhân quyền, chấm dứt những hành động có tính cách chà đạp quyền dân sự cũng như quyền chính trị của người dân trong nước.

Thế nhưng vận động thì nhiều nhưng kết quả chẳng được bao nhiêu. 17 năm qua, Quốc Hội Mỹ chưa thông qua nổi một đạo luật nhân quyền VN, chỉ có nghị quyết khuyến cáo chung chung mà không có chế tài cụ thể. Hành pháp Mỹ dễ dàng Mỹ hy sinh những giá trị tinh thần cho quyền lợi vật chất.Luật Mỹ đặt CS Hà nội vào qui chế CPC chỉ 2 năm là TT Bush rút lại và còn cùng Quốc Hội cấp cho CS Hà nội qui chế PNTR để dễ vào tổ chức WTO.

Không ít người Việt có ăn có học ở VN tin vào giá trị, niềm tin lịch sử Mỹ - tự do, dân chủ, tự do tôn giáo- và vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN một cách ôn hoà, nhưng CS bắt bỏ tù về tội bạo động lật đổ, chống phá nhà nước , và Mỹ có làm gì giúp được đâu trừ các cuộc đối thoại nhân quyền hay lời tuyên bố bằng miệng cuốn theo chiều gió.

Tệ đến đổi TT Obama, Ngoại Trưởng Hillary cũng không đòi hỏi được công lý và đạo lý cho Ô. Christian Merchant, Tùy viên Chánh trị của Toà Đại sứ Mỹ CS Hà nội bị công an, cảnh sát hành hung, gây thiệt hại vất chất và tinh thần cho Ông khi Ông thi hành công vụ đi thăm LM Nguyễn văn Lý, dù Ông Tùy viên Merchant được bộ tưởng thưởng nhân viên xuất sắc

Trong thời gian tháng Bảy 2010 Mỹ dồn dập trở lại VN. Thế mà trớ trêu thay, tổng thống, bộ trưởng ngoại giao, quốc phòng Mỹ thường lên lớp Nhân Quyền cho thế giới lại hoàn toàn tránh né - không ai chánh thức đề cập một chữ về nhân quyền VN trong các phiên họp ở Hà nội cũng như ở New York.

Không phải Hành Pháp Mỹ nói nhân quyền bằng miệng với người dân Việt thôi đâu. Hành pháp Mỹ giả dối nhân quyền tại nhiều nơi, nhiều nước trên thế giới. Sarah Trister, một người vận động nhân quyền trong tổ chức Freedom House, chứng minh Mỹ cứ tiếp tục ủng hộ và đồng minh với các chế độ độc tài đàn áp người dân. Việc viện trợ và yểm trợ đó làm cho người dân các nước nhìn Mỹ là một nước giả đạo đức, nói nhân quyền mà hành động phản nhân quyền, trợ trưởng cho các chế độ độc tài.

Mỹ vẫn viện trợ cho Ethiopia hơn $500 triệu mỗi năm,. đều trân. Quốc Hội Mỹ có nhiều hy vọng sẽ đồng ý viện trợ cho Ai cập $1.5 tỷ trong năm 2011; Yemen, $100 triệu. Ngoại Trưởng Mỹ đi Đông Nam Á, tăng cướng tương quan ngoại giao và an ninh với Thailand, Viet Nam, và Miên, Lào là những nước có quá nhiều vi phạm nhân quyền nhứt là hai nước VN và Miên.

Nhưng người Việt quá biết, quá kinh nghiệm , quá đau thương về Hành Pháp Mỹ với chánh trị vô cùng thực dụng, thực dụng đến trơ trẽn. Nhờ có quá nhiều máu, nước mắt, và mồ hôi trong thời Chiến Tranh Lạnh, nên người Việt ý thức một cách sâu sắc rằng nhân quyền của con người và chủ quyền của quốc gia không bao giờ chờ mà có, chưa bao giờ ngoại bang giúp mà được. Mỹ có giúp càng tốt, không giúp người dân Việt cũng phải làm. Làm theo ý và kiểu của mình người Việt. Không để ai ỷ nước lớn làm thay nghĩ thế cho mình.

Đất nước VN có lúc thịnh suy nhưng anh hùng hào kiệt đời nào cũng có. Nên những nhà đấu tranh cho nhân quyền VN ở Bắc, ở Nam, ở Trung, ở hải ngoại bất cần đèn đỏ hay xanh gì của Mỹ. Người Việt không nói nhân quyền như Mỹ mà đấu tranh, hành động thực sự. Có bị trấn áp, tù đày, có thành công, thất bại và có rút kinh nghiệm để kiện toàn.

Người này bị bắt thì người kia xông ra.Vấp ngã thì cố gắng đứng dậy phủi bụi đi tới trên con đường xây đấp cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN theo tinh thần đời ta không thành thì có con ta, con ta không thành, thì có cháu ta. Vì cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN là cuộc đấu tranh cho quyền sống, cuộc sống của cá nhân, của gia đình, của quốc gia xã hội để sống cho ra con người , để dân tộc sinh tồn, quốc gia phát triển.

Nhờ vậy nhơn Ngày Nhân quyền VN thứ 17 ở Mỹ, dù có bi quan, tiêu cực đi nữa do CS còn ngồi lì ở đó cũng thấy phong trào đấu tranh cho tư do, dân chủ, nhân quyền VN có nhiều tiến bộ khả quan. Qua nhiều mặt trận, từ tự do tôn giáo, dân oan, chống tham nhũng, chống bất công, chống kỳ thị chủng tộc, chống Cộng, chống nhà cầm quyền CS Hà nội; đến tranh thủ vượt qua nỗi sơ CS, giánh lại quyền bất khả tương nhượng của con người. Phong trào đấu tranh đã chuyển biến điểm thành diện, trở thành phong trào nhân dân đấu tranh, và nay đã một qui trình nhà cầm quyền CS Hà nội không thể đảo ngược được nữa.

Riết rồi, CS Hà nội trỏ thành bị động, mất sáng kiến trong đối phó. Đề tài, đề luận tuyên truyền của Đảng CS trở thành lỗi thời, lạc hậu. Đảng bị biến thể thành Mafia chuyên làm tội ác có tổ chức để khung bố người dân. Thế chánh thông công quyền bị đổ bể. Hết có thể khai thác tâm lý yêu chuộng hoà bình của người dân mệt mỏi sau gần nửa thế kỷ chiến tranh liên miên để nhà nước viện lẽ coi bất công, nhân phẩm, dân quyền và nhân quyền nhẹ hơn an ninh, ổn định - điều mà CS lấy làm lý do để kềm kẹp dân chúng.

Và CS cũng không thể đánh bóng tình thế kinh tế tăng trưởng với tỷ lệ cao để làm chánh nghĩa cầm quyền . Dân chúng đã thấy đường lối chuyên sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa chỉ lợi cho cán bộ đảng viên CS mà tạo hố sâu ngăn cách nghèo giàu, thành thị nông thôn qua sâu rộng lúc nào xã hội VN cũng có thể nổ bùng hay nổ chụp thành cách mạng xã hội. Và gần đây việc TC xâm thực VN, lấy đất, đảo, biển mà Đảng Nhà Nước quá nhu nhược, thái độ và hành động như thái thú của quân Tàu cấm cản không cho người dân yêu nước chống quân Tàu, đã tạo thành chất xúc tác cho phong trào chống CS đang thống trị VN.

Nói tóm lại tình hình nhân quyền ở VN năm 2011 có tiến bộ. Tiến bộ do người dân VN đích thân đấu tranh, chớ không do Mỹ viện trợ./.


( Vi Anh)

“Để dân đói, Đảng và chính phủ no "




Với kinh tế XHCN thì có mười Bác Hồ thì dân cũng chỉ nghèo đói và bệnh tật.

Bác Hồ thích hô khẩu hiệu phi thực tế.Thực tế trước mắt người dân Thanh Hoá
là ngân qũy hàng chục triệu đôla/năm để duy trì cái xác cuả Bác thì có dư để cứu đói hàng trăm ngàn nhân khẩu đang thiếu đói.

“Để dân đói, Đảng và chính phủ có lỗi”


Khoai sắn tuổi già

Khoai sắn tuổi già

“…Nếu Dân đói, rét, dốt, bệnh, thì chính sách của ta, dù có hay mấy cũng không thực hiện được”. (Chủ tịch Hồ Chí Minh, 13-6-1955)

Mình đã định không đề cập đến tình trạng “đói xuôi, đói ngược” với con số hàng vạn người, đã được chính quyền địa phương tỉnh Thanh Hóa, cực chẳng đã, phải công khai. Đơn giản vì gần 70 năm sau ngày thành lập nước, cái ước nguyện của Hồ Chủ Tịch từ năm 1946 (“Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”), tưởng như đã được thực hiện từ rất lâu, không ngờ vẫn chưa được tròn vẹn và gây ra dư luận chẳng lấy gì làm tốt đẹp, ngay trước ngày bầu ra những “Đại biểu của nhân dân”, từ Trung ương xuống địa phương.

Thế nhưng, hôm nay, đọc văn bản số 2747/UBND-CN (12-5-2011), do Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Nguyễn Ngọc Hồi ký về việc “Đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa”, thì mình chịu không nổi.

Cuối tuần trước, Sở Lao động – Thương binh và xã hội (LĐ-TBXH) tỉnh Thanh Hoá công bố: 21/27 huyện, thị xã, TP của tỉnh với 93.283 hộ (241.558 nhân khẩu) đang thiếu đói lương thực. Cụ thể: huyện Bá Thước 14.072 nhân khẩu, Cẩm Thuỷ 12.671, Mường Lát 9.049, Quan Sơn 8.200, Quảng Xương 21.940, Thạch Thành 19.906, Ngọc Lặc 16.667, Nga Sơn 16.284, Tĩnh Gia 15.915…

Nhận gạo cứu trợ

Nhận gạo cứu trợ

Như vậy, không chỉ các huyện miền núi – vùng cao đói, mà ngay người dân ở miền biển, đồng bằng, trung du của xứ Thanh cũng thiếu đói lương thực. Câu chuyện “chạy ăn từng bữa”, “bát cháo bát cơm”, “ăn độn- ăn giặm” và đặc biệt là không có gạo nấu cơm, phải thay bằng các loại rau củ quả khác… tưởng như chỉ tồn tại trong những năm 70-80 của thế kỷ trước, với cái tên dân gian “thời bao cấp”, đã xuất hiện trở lại, trên diện rộng.

Tại huyện vùng cao Mường Lát – địa danh đẹp huyền ảo trong mắt những chàng trai Hà Nội như Quang Dũng trong đoàn quân Tây Tiến, nay là địa phương trọng điểm của thiếu đói ở Thanh Hoá, với gần 1/3 số người của huyện đang thiếu đói gay gắt. Mường Lát có xã Mường Lý được “phong” là xã nghèo nhất tỉnh, với tỷ lệ hộ đói nghèo còn trên 80%. Những ngày này, tỷ lệ đói giáp hạt đạt đủ 100%…

Đường HCM qua Thanh Hóa dùng phơi sắn

Đường HCM qua Thanh Hóa dùng phơi sắn

Câu chuyện “đứt bữa, đói ăn” có thể xa lạ với nhiều người, nhất là người sống ở các đô thị, thành phố lớn. Nhưng với Thanh Hóa, chuyện này hình như đã quen từ lâu, ở nhiều địa phương trong tỉnh. Một minh chứng rất đơn giản: Truy cập trang Trang Thông tin điện tử tỉnh Thanh Hóa, gõ các từ khóa liên quan, sẽ ra khối văn bản chỉ đạo điều hành liên quan. Ví dụ: Gõ chữ “cứu đói”, sẽ có các văn bản cứu đói của UBND tỉnh, gõ “thiếu đói” cũng có hàng loạt văn bản thiếu đói của tỉnh, gõ “cứu trợ” cũng cho các văn bản cứu trợ, tìm “đời sống khó khăn” cũng có đủ văn bản đời sống khó khăn… Đặc biệt, khi gõ từ “hỗ trợ”, “nghèo” thì số văn bản hỗ trợ, nghèo dài dằng dặc.

Bao năm thiếu đói, khổ quá cũng thành… quen. Chẳng thế mà cứ đến mùa vụ, Tết nhất là lại vác rá xin “cứu trợ” và lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa và một số tỉnh khác (cũng có tình trạng thiếu đói tương tự, nhưng không nhiều) đã dần… chai mặt. Chính vậy, trước con số thiếu đói kỷ lục, lãnh đạo tỉnh vẫn coi là chuyện bình thường, không có chuyện gì đáng lo ngại. Thấy rõ nhất điều này là: Khi họp Tổng kết công tác tháng 4 và bàn phương hướng tháng 5-2011, những người đứng đầu tỉnh Thanh Hóa vẫn khẳng định “KTXH tháng 4 tiếp tục tăng trưởng và có chuyển biến tiến bộ” mà không đề cập một chữ nào đến tình trạng đói kém (Xem tại đây)…

Cảnh thường gặp ở miền Trung sau mùa mưa lũ, giáp hạt

Cảnh thường gặp ở miền Trung sau mùa mưa lũ, giáp hạt

Đã vậy, trong khi Sở LĐ-TBXH tỉnh đề xuất xin Trung ương 3.700 tấn gạo để cấp cho gần 240.000 nhân khẩu đang thiếu ăn, thì lãnh đạo tỉnh chỉ làm công văn xin 2.048 tấn gạo để cấp cho các hộ dân đặc biệt khó khăn. Số gạo còn lại, các địa phương phải tự cân đối ngân sách để hỗ trợ cho nhân dân. Điều này đồng nghĩa với việc, hàng chục nghìn người dân vẫn tiếp tục… đói dài, vẫn cứ chờ đấy (bởi cấp tỉnh đã giao việc cứu đói cho cấp huyện, thị), ngồi đấy để tỉnh lo những việc khác, ví như “Đầu tư xây dựng Trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa” vừa được UBND tỉnh phê duyệt…

Tại Hội nghị Sản xuất cứu đói, ngày 13-6-1955, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói: “Tục ngữ có câu: “Dân vĩ thực như thiên”, nghĩa là dân lấy ăn làm trời, nếu không có ăn là không có trời. Lại có câu: “Có thực mới vực được đạo”, nghĩa là không có ăn thì chẳng làm được việc gì cả. Vì vậy chính sách của Đảng và Chính phủ là phải hết sức chăm nom đến đời sống của nhân dân” và khẳng định: “Nếu dân đói, Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân rét là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân ốm là Đảng và Chính phủ có lỗi” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t. 7, tr. 461, 572).

Sung sướng nhận cứu trợ

Sung sướng nhận cứu trợ

Bác cũng nhấn mạnh: “Cán bộ Đảng và chính quyền từ trên xuống dưới, đều phải hết sức quan tâm đến đời sống của nhân dân… Dân đủ ăn đủ mặc thì những chính sách của Đảng và Chính phủ đưa ra dễ dàng thực hiện. Nếu dân đói, rét, dốt, bệnh thì chính sách của ta dù có hay mấy cũng không thực hiện được” và đặc biệt chú ý đến vấn đề tiêu cực trong cứu trợ (đang rất thời sựu hiện nay): “… Tham ô, lãng phí là có tội. Mà tham ô lãng phí gạo cứu đói, tội càng lớn hơn. Không khác gì gián điệp giết hại đồng bào. Đó là tội thật to…“.

Tối nay, nghe anh gì đẹp giai đọc trên Thời sự VTV toàn văn Chỉ thị của Bộ Chính trị về tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Mình cứ lẩn mẩn không hiểu những lời Bác dạy trong Hội nghị sản xuất Cứu đói 1955, đã được học tập, thực hiện ra sao mà tình trạng dân đói ở nhiều địa phương vẫn không hề thuyên giảm. Thi thoảng lại thấy báo chí rộn ràng đăng tin thông báo Chính phủ mở kho dự trữ, “phát chẩn” cho tỉnh này ít gạo, địa phương kia ít mỳ, cứ như… ông Tiên.

Câu chuyện dân đói ở Thanh Hóa, không chỉ phản ánh thực tại và trách nhiệm xã hội, mà còn đặt ra vấn đề: Bao nhiêu kế hoạch, định hướng phát triển 5 năm, 10 năm, 20 năm của tỉnh – Trung ương đã hướng vào đâu, ngoài chăm lo cuộc sống người dân? Những khu kinh tế Nghi Sơn, các khu công nghiệp và doanh nghiệp “điểm nhấn” đã phát huy hiệu quả ra sao?… Bấy lâu nay, người ta công kênh Thanh Hóa “thay da đổi thịt”, “ông này bà khác”, “chức tước – đại gia”. Thế nhưng bây giờ, nhìn xuống những cảnh đời thực hiện trên màn hình VTV quốc gia, ối người giật mình: Người dân Thanh Hóa không lười, không dốt, nên cái câu “ăn rau má, phá đường tàu”, bao năm qua thành câu đùa vui dĩ vãng, nay chợt quay lại, nhức nhối. Lỗi này thì của ai?

Mai Thanh Hải

Nguồn: http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2011/05/e-dan-oi-ang-va-chinh-phu-co-loi.html


--------------

Lạm phát đang khoét sâu vào đói nghèo

Phạm Huyền

(VEF.VN) – Một nghiên cứu của Bộ KH&ĐT mới đây đã chỉ ra rằng, khi lạm phát bao trùm xã hội, thiếu đói và đình công ở Việt Nam tăng cao. Thu nhập thực của người lao động sụt giảm vì không đuổi kịp nổi tốc độ tăng giá. Mục tiêu giảm nghèo 2% năm nay có thể bị phá vỡ.

Thu nhập đuổi không kịp với giá sinh hoạt

Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng cao đang trở thành nỗi lo ngại lớn nhất không chỉ cho các nhà quản lý chính sách ổn định kinh tế vĩ mô. Vòng xoáy của lạm phát có thể sẽ nhấn chìm các nỗ lực cải thiện chất lượng sống của người dân nghèo.

Theo nghiên cứu gần đây của bộ KHĐT, nhóm hộ nghèo ở Việt Nam đa số là những người nông dân ở vùng nông thôn, người làm công ăn lương, người hưu trí, hoặc kinh doanh nhỏ lẻ. Nguồn thu nhập chính của người nghèo chủ yếu là từ nông, lâm, thủy sản, chiếm 55,5% tổng thu nhập, tiền lương tiền công chiếm 23,8% tổng thu nhập.

Khi lạm phát xảy ra, tiền lương tối thiểu thường tăng không đủ bù đắp mức tăng giá. Nguồn thu từ nông nghiệp không “lại” được với tăng giá đầu vào như thuốc trừ sâu, phân bón, thức ăn chăn nuôi, xăng dầu cho vận chuyển, chưa kể, còn chịu rủi ro từ thiên tai, dịch bệnh. Hồi năm 2008, khi thu nhập người dân chỉ tăng 10-20% thì giá các sản phẩm hàng hóa, dịch vụ đã tăng tới 30-50%.

Khác với người giàu, tổng thu nhập eo hẹp khiến cho việc chi tiêu cho những nhu cầu tối thiểu của người nghèo là duy trì sự sống, mua lương thực thực phẩm, chất đốt luôn chiếm tỷ trọng cao nhất, tới 65,1%. Còn chi cho những nhu cầu thuộc về chất lượng sống như nhà ở, điện, nước, vệ sinh, y tế, giáo dục, giải trí… chỉ chiếm 34,9%. Với người giàu, việc ăn uống chỉ tiêu khoảng 45,9% tổng thu nhập, còn lại 54,1% là dành cho các nhu cầu về sức khỏe, giải trí và điều kiện sống khác.

Do đó, khi giá cả tăng cao, người nghèo sẽ phải dồn khoản tiền kiếm được chỉ để duy trì cuộc sống, như phải tăng thêm 0,5% tiền để mua thực phẩm, lương thực, thêm 0,5% tiền cho thuốc chữa bệnh và 1,4% cho đi lại (giai đoạn 2006-2008). Các nhu cầu may mặc, giáo dục, mua sắm đồ dùng, nhà ở bị co lại từ 0,2- 0,7%, dù nhóm người nghèo luôn được hưởng nhiều chính sách miễn giảm của Nhà nước.

Đặc biệt, với những người lao động nhập cư, nhóm này còn phải chi thêm tiền thuê nhà thường tăng từ 20-30%, tiền điện, tiền nước thường cao hơn 2-4 lần so với dân địa phương.

Cũng do tác động lạm phát, thu nhập bình quân của người lao động năm 2008 dù tăng lên 15,3% so với năm 2007 song vẫn thấp hơn tới 4,6% so với tốc độ tăng giá. Tương tự, thu nhập bình quân của người lao động năm 2010 dù tăng lên 10,3% so với năm 2009 thì vẫn bị sụt giảm tới 1,45% so với tốc độ giá cả.

Các chuyên gia của bộ này nhận định rằng, phản ứng chung của những hộ nghèo trước lạm phát là tiết kiệm mọi chi phí có thể, từ việc chọn nhà thuê rẻ hơn, điều kiện điện, nước, vệ sinh kém hơn, cắt giảm dinh dưỡng…, đồng nghĩa chất lượng sống bị giảm sút.

Thu nhập thực của người lao động sụt giảm vì không đuổi kịp nổi tốc độ tăng giá.  Ảnh: VFEJ

Thu nhập thực của người lao động sụt giảm vì không đuổi kịp nổi tốc độ tăng giá. Ảnh: VFEJ

Xoáy sâu vào đói nghèo

Thực tế 2 tháng đầu năm nay và năm 2007-2008 cho thấy, lạm phát đã để lại những những hệ lụy rất xấu tới an sinh xã hội.

Biểu hiện đáng ngại nhất là tình hình thiếu đói đã tăng cao trong tháng 1 và 2 vừa qua. Số lượt nhân khẩu nông nghiệp thiếu đói đã tăng gần gấp 2 lần so với cùng kỳ năm 2010 với 838,6 nghìn lượt. Đây cũng là số lượng nhân khẩu thiếu đói nhiều nhất kể từ năm 2007 đến nay.

Nguyên nhân có thể do thiên tai, mất mùa… nhưng trong đó, giá lương thực tăng cao được coi là một yếu tố tác động mạnh nhất. Trong tháng 1, giá lương thực đã tăng 2,28%, thực phẩm tăng 2,74%, đến tháng 2, lần lượt các nhóm hàng này tăng 1,51% và 4,53%.

Mối liên hệ hữu cơ mật thiết giữa lạm phát và đói nghèo đã được minh chứng ở năm 2008. Đây là năm mà CPI có mức tăng kỷ lục tới 19,9% và khi đó, số lượt nhân khẩu thiếu đói cả năm đã lên tới hơn 4 triệu lượt, cao nhất của giai đoạn 2006-2010. Tình trạng này diễn ra nặng nề ở vùng miền núi phía Bắc, Bắc Trung Bộ, duyên hải miền Trung và Tây Nguyên, là những vùng không sản xuất lúa gạo, vốn có tỷ lệ hộ nghèo cao nhất nước.

Tiền lương, tiền công tăng lên chỉ là danh nghĩa, không đủ bù đắp mức tăng giá sinh hoạt. Trong khi đó, đây lại là nguồn thu nhập chính của công nhân, lao động tự do, lao động phổ thông. Nghịch lý này đã đẩy quan hệ lao động ở các nhà máy, khu công nghiệp trở nên căng thẳng.

Bộ KHĐT cho biết, năm 2008, số vụ tranh chấp lao động và đình công đã tăng 30% so với năm 2007. Năm 2009, chỉ số giá “âm”, đình công chỉ bằng 30% của năm 2008 nhưng đến năm 2010, chỉ số giá vượt 2 con số thì mọi sự lại có vẻ bất ổn như cũ. Đình công đã xảy ra ở 19 tỉnh, thành cả nước và tăng tới… 93% so với năm 2009.

Khi mức sống bị kéo lùi, lạm phát trở thành bóng ma tác động tiêu cực tới tâm lý của người dân, đặc biệt là người có thu nhập thấp. Vì lẽ đó, lạm phát không đơn giản tạo ra sự bất ổn kinh tế vĩ mô mà còn làm gia tăng sự bất bình đẳng, phân hóa giàu nghèo trong xã hội.

Tính thêm trượt giá, nghèo vẫn hoàn nghèo

Các phân tích của Tổng cục Thống kê còn cho thấy, lạm phát đẩy người nghèo càng nghèo hơn. Các chuẩn nghèo của Việt Nam bỗng dưng bị mất tính chân thực.

Khi tính các chuẩn nghèo mới của Việt Nam cho giai đoạn 2011-2015, lạm phát năm 2010-2011 được giả định là 8- 8,5% cho khu vực thành thị, 7-7,5% cho khu vực nông thôn. Tuy nhiên, thực tế, CPI bình quân năm 2010 ở 2 khu vực này đã cao hơn lần lượt là 1,92% và 0,58%.

Dự báo năm 2011, CPI bình quân năm sẽ cao hơn tới 5,4-6,4% so với mặt bằng trên. Các chuyên gia của Tổng cục này cho biết khi đó, giá trị thực tế của chuẩn nghèo 5 năm tới sẽ bị mất khoảng 7-8% giá trị, tức khoảng 30.000-40.000 đồng/người/tháng. Vì thế, số hộ nghèo vừa vươn lên… ngưỡng hộ cận nghèo về bản chất, vẫn hoàn nghèo như cũ.

Một phép tính logic đã được cơ quan này nêu rõ, khi lạm phát tăng cao thì tỷ lệ giảm nghèo sẽ bị giảm.

Giả sử như CPI tháng 12/2011 tăng 7%, CPI bình quân là 11,9%, tỷ lệ hộ nghèo ở Việt Nam có thể giảm được 1,5 điểm %. Nhưng khi CPI tháng 12 năm nay tăng 9%, CPI bình quân năm tăng 13,1% thì tỷ lệ hộ nghèo bị giảm đi 1,3 điểm %. Còn nếu CPI tháng 12 năm nay tăng tới 12%, CPI bình quân tăng 13,9% thì tỷ lệ hộ nghèo sẽ giảm 1 điểm %.

Như vậy, mục tiêu giảm nghèo của Việt Nam theo Quốc hội đặt ra là giảm 2% sẽ khó đạt được.

Với những nghiên cứu trên, không thể không lo ngại rằng, một kịch bản về thiếu đói, đình công và bất ổn xã hội nói chung sẽ tái diễn nếu lạm phát năm nay không được kiềm chế tốt. Bên cạnh nhưng giải pháp “đánh trực diện” vào lạm phát như tài khóa, tiền tệ, giảm đầu tư công, giảm bội chi, bộ KHĐT cho rằng, các chương trình giảm nghèo cần phải được rà soát lại.

Những chính sách hỗ trợ trực tiếp cho người nghèo phải được tăng cường thay vì qua trung gian. Giai đoạn năm 2011-2015 là dịp để nhìn lại sâu sắc hơn việc xã hội cần chia sẻ với Nhà nước, gánh vác các chính sách an sinh xã hội như thế nào và sự chủ động vươn lên của các hộ nghèo đến đâu?

Theo chuẩn nghèo giai đoạn 2011-2015, hộ nghèo ở nông thôn có thu nhập bình quân từ 400.000 đồng/người/tháng trở xuống, hộ nghèo ở thành thị có thu nhập bình quân từ 500.000 đồng/người/tháng trở xuống. Hộ cận nghèo ở 2 khu vực này lần lượt có thu nhập từ khoảng 401.000 đồng- 520.000 đồng/người/tháng và 501.000- 650.000 đồng/người/tháng.

Hiện, cả nước có 3,1 triệu hộ nghèo, chiếm 14,42% và 1,65 triệu hộ cận nghèo, tỷ lệ 7,69%. Các tỉnh có hộ nghèo nhiều nhất là Lào Cai, Điện Biên (trên 50%), Lai Châu, Hà Giang (trên 40%), Tuyên Quang, Cao Bằng, Bắc Kạn, Sơn La, Hòa Bình, Kon Tum (trên 30%).

Chỉ số giá tiêu dùng tháng 1 tăng 1,75%, tháng 2 tăng 2,09%, tháng 3 tăng 2,17% và tháng 4 tăng 3,32% so với tháng liền kề trước. So với tháng 12/2010, chỉ số giá tháng 4 tăng 9,64%. Bình quân 4 tháng năm 2011 so với cùng kỳ năm 201, CPI tăng 13,95%.

P. H.

Nguồn: href="http://vef.vn/2011-05-15-lam-phat-dang-khoet-sau-vao-doi-ngheo

Bài Xem Nhiều