We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 24 May 2011

Sinh con chưa đầy tháng, một cô dâu Việt bị chồng Hàn Quốc sát hại


Nam giới Hàn Quốc chọn vợ nước ngoài qua mạng.
Nam giới Hàn Quốc chọn vợ nước ngoài qua mạng.
DR
Anh Vũ

Hãng tin AFP dẫn nguồn tin của cảnh sát Hàn Quốc sáng nay 24/5 cho biết một phụ nữ người Việt đã bị chồng sát hại. Nạn nhân được xác định là cô Hoàng Thị Nam (hoặc Hoàng Thị Năm), 23 tuổi đã bị chồng đâm chết tại nhà ở Cheongdo, một huyện nằm ở đông nam Hàn Quốc.

Cảnh sát địa phương cho AFP biết, người chồng được xác định mang họ Im, 37 tuổi đã dùng dao giết vợ trong khi hai người cãi nhau. Cảnh sát đã bắt giữ nghi phạm để điều tra. Được biết cô Hoàng Thị Nam (Năm) lấy kết hôn và theo chồng về Hàn Quốc hồi tháng 4/2010, cô mới sinh con. Khi cảnh sát đến nhà thì đứa bé mới sinh 19 ngày còn đang nằm khóc bên cạnh xác người mẹ.

RFI đã liên lạc với Bà Phạm Thị Cẩm Giang, thuộc Trung tâm Bảo vệ Quyền phụ nữ tại Deagu, Hàn Quốc. Bà cho biết thêm chi tiết về sự vụ như sau :


Chị đó tên là Hoàng Thị Nam hay Hoàng Thị Năm gì đó, mới vừa chết tối hôm qua. Lúc mà bị đâm xong là chưa có chết, đến bệnh viện thì tắt thở vào lúc 1 giờ 10 phút. Người chồng đâm khoảng 33 mũi, đâm vào mặt. Chị đó có bầu vừa mới sanh được có mười mấy ngày. Đầu tiên sang đây thì sống với mẹ chồng, lúc trước hay có chuyện cự cãi này kia. Cho nên chồng mới đến Trung tâm Nhân quyền Phụ nữ tư vấn được khoảng một tháng mấy. Chỗ Trung tâm mới điện thoại đến gia đình giải quyết, hẹn gia đình lên gặp để hai bên giải hòa với nhau. Cô Hoàng Thị Nam mới nói là bây giờ không muốn sống chung với mẹ chồng nữa, cho nên chồng mới đưa ra ngoài ở riêng. Rồi mới mấy tháng, nửa đêm hai vợ chồng cự cãi tiền bạc sao đó…

Anh chồng này có tiền sử bị bệnh tâm thần gì không ?

Cái đó thì không có. Bên cảnh sát cũng đã điều tra và cho hay, tiền án tiền sự đều không có, anh này là người bình thường, vẫn đi làm ở công ty, hạnh kiểm tốt.

Nạn nhân Hoàng Thị Nam quê quán ở đâu hả chị ?

Quê của chị ấy ở Vũng Tàu.

Đại sứ quán đã liên lạc được với gia đình nạn nhân chưa ?

Dạ, đã liên lạc được với gia đình nạn nhân rồi, bây giờ chỉ làm hộ chiếu với lấy visa là đi qua đây liền.

Hiện nay cảnh sát đã công bố về nguyên nhân vụ việc xảy ra tối qua thế nào chưa ?

Chưa, có lẽ ngày mai hoặc tối nay, tại vì họ vừa mới kết thúc điều tra.

Vụ này xảy ra có gây xúc động lớn trong dân chúng Hàn Quốc không ?

Dạ có chứ, cho nên họ gặp chúng tôi họ đều xin lỗi. Việc đã lỡ rồi, đâu có biết được, cho nên họ rất là xin lỗi. Họ tỏ ra rất là quan tâm và nhiệt tình giúp đỡ cho, hiện giờ đang chuẩn bị lễ tang. Văn phòng hỗ trợ phụ nữ ở nước ngoài đã đến bệnh viện này, cùng gom góp giúp đỡ gia đình. Hiện giờ bên đại sứ quán đang lo đưa ba mẹ cô Năm qua đây bằng cách nào nhanh nhất.

Cách đây chưa đầy một năm, hồi tháng 7 năm ngoái, một thảm kịch tưong tự cũng đã xảy ra đối với một cô dâu Việt lấy chồng Hàn Quốc. Đó là trường hợp cô gái trẻ Thạch Thị Hồng Ngọc bị người chồng có tiền sử bệnh tâm thần sát hại tại Busan, khi mới vừa mới theo chồng về sống tại Hàn Quốc được 1 tuần. Vụ việc xảy ra khi đó đã gây nhiều bức xúc trong dư luận luận xã hội của cả hai nước Việt Nam và Hàn Quốc. Chính phủ Hàn Quốc đã phải xin lỗi gia đình nạn nhân. Thủ phạm cũng đã phải ngồi tù 12 năm. Sau vụ cô dâu Thạch Thị Hồng Ngọc bị giết, phía Hàn Quốc đã đưa ra những quy định nhằm quản lý chặt hơn việc kết hôn của của người Hàn Quốc với người nước ngoài.

Việc kết hôn với người nước ngoài của các cô gái việt Nam, chủ yếu với đàn ông Đài Loan và Hàn Quốc, đã từ nhiều năm nay rộ lên thành phong trào ở nhiều vùng nông thôn Việt Nam. Không ít các bị kịch gia đình đã đến với các cô dâu Việt Nam sau khi định cư tại quê chồng.

Phần lớn đàn ông Hàn Quốc kết hôn với phụ nữ nước ngoài là những người không có đủ khả năng kinh tế để tìm được một người vợ trong nước.

Theo hãng tin Hàn Quốc Yonhap, nhận được thông tin trên, hôm nay đại sứ quán Hàn Quốc đã triệu tập cuộc họp khẩn cấp để theo dõi vụ việc.

Tham Nhũng (TƯ GIA LÃNH ĐẠO?..)

- Chuyện 1 "ông Tỉnh ủy" ở tỉnh Trung du Bắc Bộ có khu nhà nghỉ cuối tuần hoành tráng, bị phát giác và đưa hình quảng bá lên trang của Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo, thực ra là chuyện đã được nhiều người biết và bàn tán từ rất lâu rồi.
NTT: Có một người quen gửi cho hơn chục bức ảnh “Nhà nghỉ của ông tỉnh ủy”. Xem đi xem lại phục sát đất về thẩm mỹ “dân tộc – hiện đại” của ông quan cách mạng. Tư duy của ông quan này nên nhân rộng để các đ/c lãnh đạo khác học tập, làm đẹp (giàu) cho giới quan chức VN ta. Tạp chí Nhà Đẹp nên tìm hiểu và viết bài giới thiệu cho toàn dân thưởng thức.


Nhìn từ trong khuôn viên

Sân sau

Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân

Cây lộc vừng

Sân cỏ

Hành lang

Hành lang

Góc nhìn đẹp

Hầm rượu quí (chum lớn 1,5 m3)

Cầu thang lên tầng 2

Phòng khách

Phong ngủ duy nhất có gường tre dành cho 2 người

Câu Chuyện Các Ông Đại Gia Và Kiều Nữ


...Cả hai ông đều là đại đại gia trong khi cả hai bà đều là người làm bồi phòng...

Có người đã từng nói đằng sau một người đàn ông thành công là có hình bóng một người đàn bà. Ta cũng có thể nói ngược chơi là đằng sau một người đàn ông thất bại cũng có hình bóng một người đàn bà. Thành ra thành công hay thất bại không phải là ở người đàn bà đứng sau lưng, mà là ở chính mấy ông.

Trong mấy ngày qua, hai ông tai to mặt lớn đã bị dính dáng vào hai vụ xì-căng-đan tình ái… chẳng giống ai.

Ông Dominique Strauss-Kahn là Tổng Giám Đốc của Qũy Tiền tệ Quốc Tế -International Monetary Funds hay IMF, một tổ chức tài chánh quốc tế ngang ngửa với Ngân Hàng Thế Giới World Bank. Không phải công ty hạng bét nào. Theo thông lệ quốc tế được tôn trọng từ ngày hai định chế này được thành lập sau Đệ Nhị Thế Chiến, Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Thế Giới luôn luôn là một người Mỹ do tổng thống Mỹ đề cử, trong khi Tổng Giám Đốc IMF phải là người Âu Châu. Ông Strauss-Kahn, vì tên dài quá nên thường được gọi tắt là DSK, là người Pháp, giáo sư kinh tế, nguyên Bộ Trưởng Tài Chánh, và là ngôi sao sáng của đảng Xã Hội Pháp, có nhiều hy vọng hạ được đương kim tổng thống Sarkozy trong kỳ bầu tổng thống Pháp năm tới. IMF trước đây có lúc thoi thóp gần chết, nhưng được ông DSK cứu vớt, trở thành một định chế vững mạnh, có uy tín lớn trên thế giới. Trong khi đó, TT Sarkozy lại mau mắn trở thành một trong những tổng thống ít hậu thuẫn nhất của Pháp. Tỷ lệ hậu thuẫn của ông lửng lơ ở mức của cựu TT Bush khi cuối nhiệm kỳ. Trên dưới 30%.

Nói cách khác, nhiều người nghĩ rằng chuyện ông DSK trở thành tổng thống có nhiều hy vọng thành sự thật.

Ông thuộc giai cấp đại đại gia, chỉ nói chuyện với tổng thống, thủ tướng, tỷ phú, đi đâu cũng đều tiền hô hậu ủng. Một câu nói của ông có thể làm thị trường chứng khoán lên xuống vài trăm điểm như chơi, hay đồng đô-la lên giá xuống giá so với tiền Euro dễ dàng. Ông qua Nữu Ước ở khách sạn sơ sơ có ba ngàn đô một đêm.

Ông cũng là người có thành tích rất… Tây! Tức là đào nhí đào già lung tung.

Nhưng vì là dân Tây nên dân Tây và báo Tây chẳng thèm thắc mắc. Có lần bị một bà truy tố ra tòa vì tội nhiễu sách tình dục - không rõ nhiễu sách như thế nào- nhưng các quan tòa Tây coi như… chuyện nhỏ, nhất là không có bằng chứng gì rõ rệt, nên tha bổng. Cũng chẳng ai thắc mắc. Ông DSK vẫn hiên ngang làm Tổng Giám Đốc IMF với tràn trề hy vọng làm tổng thống Pháp năm tới.

Cho đến một ngày gần đây. Ông lên tàu bay, ghế hạng nhất dĩ nhiên, chờ cất cánh về Pháp. Bất ngờ, cảnh sát Nữu Ước lên tàu bay, còng tay ông lôi về bót.

Ông bị bắt về tội bắt giữ người trái phép và hiếp dâm. Một bà di dân người Guinea bên Phi Châu, sống một mình với con gái, làm phục dịch trong khách sạn Sofitel, tố cáo ông đã mưu toan hãm hiếp bà. Bà khai bà vào phòng ông DSK lúc một giờ trưa để làm phòng, tưởng ông DSK đã trả phòng rồi. Không ngờ đang lui hui làm giường thì ông DSK bất ngờ trong phòng tắm bước ra, trong bộ y phục của trẻ sơ sinh, không có tới cái khăn tắm che mình. Bà làm phòng hoảng sợ, tung cửa chạy ra khỏi phòng, bị ông DSK đuổi theo, bắt được lôi vào phòng đè ra bắt phải… Bà làm phòng chống trả mãnh liệt, thoát khỏi tay ông DSK và chạy ra ngoài phòng. Ông DSK sau đó hấp tấp lấy taxi ra phi trường. Đi gấp quá quên cả cái điện thoại cầm tay. Chính cái điện thoại đó khiến ông bị bắt. Ông ra phi trường, khám phá ra mình quên điện thoại nên ra điện thoại công cộng gọi về khách sạn để hỏi. Do đó cảnh sát mới biết ông đang ở phi trường. Phải chi ông đừng kiếm điện thoại thì cảnh sát có truy ra cũng muộn rồi, ông đã về Pháp mất rồi. Và chắc chắn chính quyền Pháp sẽ không bắt ông trao lại cho cảnh sát Nữu Ước làm gì. Có khi chính phủ Mỹ phải can thiệp để cảnh sát Nữu Ước bỏ qua luôn để tránh xì-căng-đan cho cả Pháp, Mỹ và IMF.

Đó là câu chuyện theo báo chí. Chưa chắc đã là chuyện thật.

Luật sư và các chính khách Pháp đồng minh của ông DSK thì lại có một câu chuyện trái ngược. Ông DSK chẳng có hành vi đồi bại nào, và cũng không có chuyện dùng bạo lực gì hết. Việc luật sư của ông DSK nói không có bạo lực được diễn giải ngay là không có hãm hiếp mà là đồng thuận. Có thể bà làm phòng đã liếc mắt đưa tình ông này và theo đúng truyền thống dân Tây rất lịch sự với mấy bà, nhất là mấy bà Phi Châu hay Á Châu, ông DSK đã chiều ý mỹ nhân, rồi bị bà này cào mấy cái vào lưng cho có vết máu và DNA trên lưng ông ta và trên móng tay bà này, rồi tông cửa chạy ra la hoảng. Tất cả chỉ là cái bẫy của đối thủ chính trị của ông DSK. Ý muốn ám chỉ TT Sarkozy dĩ nhiên.

Nhưng cũng có dư luận ông DSK là thành phần cấp tiến, một lãnh tụ của đảng Xã Hội Pháp, nên bị cánh hữu trong IMF gài bẫy để bứng ông đi. Cũng tương tự nhu trước đây, Tổng Giám Đốc Paul Wolfowitz của Ngân Hàng Thế Giới cũng đã bị mất job vì lem nhem tình ái với cô nhân viên, ký giấy tăng chức tăng lương ào ào cho cô này. Ông này là thành phần bảo thủ cực đoan (neo-conservative), trước đó khi còn làm Thứ Trưởng Quốc Phòng trong nội các Bush, là người đầu tiên đòi đánh Saddam. Cuộc chiến Iraq bị sa lầy, Bush bị áp lực phải đẩy ông qua Ngân Hàng Thế Giới. Sau khi vào làm tại đây, ông đã có thái độ ngạo mạn, coi thường các đồng minh cấp tiến Âu Châu đã từng chống lại cuộc chiến Iraq, nên bị cánh này gài bẫy rồi đánh đến rớt đài luôn.

Sự thật là mấy ông chính khách, mỗi lần dính dáng vào xì-căng-đan đều luôn luôn la hoảng bị đối thủ chính trị gài bẫy. TT Clinton hồi trước cũng đã la hét om sòm là nạn nhân của một âm mưu vĩ đại của cánh hữu (vast right wing conspiracy) trước khi cái váy của cô Monica được khám phá ra.

Thật sự chuyện gì xẩy ra với ông DSK thì ta chưa biết rõ. Chỉ biết là có vết máu và đã có thử nghiệm DNA nhưng kết quả không được công bố. Và bà quan tòa Mỹ mới đầu đã không cho ông DSK tại ngoại, sau đó đổi ý cho tại ngoại với cả triệu đô ký quỹ. Tức là đã có gì rồi. Như bà ký giả cấp tiến Maureen Dowd đã viết rất chua ngoa trên tờ New York Times: trong khi ông DSK ra lệnh cả thế giới thắt lưng buộc bụng trong thời buổi kinh tế khó khăn, thì chính ông lại lo cởi thắt lưng thả quần xuống.

Câu chuyện xe cán chó này còn phải chờ ít lâu mới biết được sự thật. Chỉ có điều chắc chắn là cho dù cố tình hãm hiếp hay đồng thuận, thì tương lai chính trị của một người với nhiều hy vọng làm tổng thống Pháp coi như đã trôi theo mây nước.

Cái hình ảnh mà nước Mỹ tặng cho thế giới là hình ảnh một ông già, mặt bơ phờ, râu ria lởm chởm, quần áo lôi thôi, bị còng tay nhốt vào một trong những nhà tù nổi tiếng độc địa của Nữu Ước. Ông DSK chưa bị tòa nào kết án, nhưng đã bị truyền thông Mỹ kết án rồi. Mà cái án của truyền thông này đã lôi đời ông xuống bùn, không còn vớt vát được gì nữa. Cho dù bà làm phòng sau này bị khám phá ra là đã ăn tiền của ai đó hay đã dùng bùa mê Phi Châu nào đó để đẩy ông DSK vào bẫy thì sự nghiệp chính trị của ông cũng đã tiêu tan rồi.

Cái sai lầm của ông DSK là đã không hiểu được văn hoá Mỹ. Những chuyện lem nhem tình ái vớ vẩn ở bên Pháp thì không ai coi là chuyện đáng nói, nhưng xẩy ra ở Mỹ thì sẽ là chuyện động trời. Ông Mitterand lúc còn làm tổng thống Pháp, đã có phòng nhì và con riêng. Khi chết, bà phòng nhì và con gái hoang đều đến tham dự đám ma, chẳng ai thắc mắc, kể cả bà goá phụ phòng chính cũng chấp nhận. Khi TT Clinton bị quốc hội Mỹ lôi ra hỏi giấy vụ Monica, dân Pháp gãi đầu gãi tai không hiểu ông này đã phạm tội tày trời gì đến độ có thể mất job. Bà vợ TT Sarkozy đi chụp hình ở truồng đăng đầy báo Pháp, cũng chẳng ai thắc mắc, kể cả ông chồng tổng thống cũng coi như pha. Ta hãy thử tưởng tượng một đệ nhất phu nhân Mỹ làm chuyện này thì dân Mỹ sẽ phản ứng ra sao? Phải chi ông DSK làm trò này ở một khách sạn bên Pháp thì có lẽ đã chẳng sao. Hay là tại ông đã làm nhiều lần như vậy rồi nên quen thói, qua Mỹ vẫn tiếp tục?

Câu chuyện còn đang nóng bỏng trên mặt báo và trên truyền hình thì bất ngờ lại lòi ra vụ ông cựu thống đốc lực điền của Cali.

Chỉ vài tháng sau khi mãn nhiệm kỳ thống đốc thì ông này ra bản tin thông báo ly thân với bà vợ, tương đối còn trẻ và đẹp. Thiên hạ ngỡ ngàng. Ông thống đốc lực điền này nổi tiếng là thần tượng của giới trẻ, là người chuyên đóng phim vai người tốt, không bao giờ đóng những vai kẻ xấu. Ông và bà vợ là cặp vợ chồng lý tưởng của chính trường Mỹ. Một ông chồng đành hoàng, gương mẫu, với một bà vợ trẻ đẹp, giòng dõi thế gia, thuộc gia đình Kennedy. Chồng Cộng Hòa bảo thủ, vợ Dân Chủ cấp tiến, vẫn sống chung đề huề được. Không giống như mấy ông các nước chậm tiến, hễ khác biệt chính kiến là lôi nhau ra bắn giết, hay ít ra thì cũng dùng thậm từ nhiều khi thô tục để bôi bác nhau. Dân xứ văn minh có khác.

Chuyện phải đến đã đến. Ông cựu thống đốc phải trình làng lý do tại sao. Thì ra ông đã có con hoang từ hơn mười năm nay. Ông thú nhận đó là một sai lầm to lớn, chính thức xin lỗi bà vợ, xin lỗi các con, và xin lỗi dân chúng.

Hoá ra ông này đã lem nhem với một bà người làm, giúp việc. Vừa to lớn, vừa già, vừa không đẹp. Có lẽ đứng cạnh ông thống đốc lực điền có vẻ hợp nhãn hơn. Và ông đã phải cần đến hơn mười năm mới biết là mình đã sai lầm. Cũng chẳng hiểu ông giao du với bà này trong bao lâu, mà chỉ biết là ông thống đốc nhận thức được lỗi lầm đúng lúc, sau khi đã hết nhiệm kỳ, chứ nhận thức được lúc còn đang làm thống đốc thì quả là rắc rối. Thật đúng lúc.

Đúng lúc quá, đến độ thiên hạ thắc mắc, câu chuyện có phải thực sự như vậy không? Người ta cũng thấy bà vợ lên truyền hình trên show của bà Oprah Winfrey, nói chuyện vui vẻ, không có vẻ gì là xúc động hay bực tức ghê gớm.

Thế thì lạ thật. Hay là coi dzậy mà hổng phải dzậy? Hay là bà vợ đã biết câu chuyện từ lâu rồi, nhưng đồng ý im lặng và vui vẻ làm bà đệ nhất phu nhân Cali cho đến sau khi phu quân hết nhiệm kỳ thì bà sẽ tính sổ?

Chuyện các bà tai to mặt lớn rộng lượng với chồng không có gì mới lạ. Bà Hillary chẳng đã tha thứ cho ông chồng sao? Nếu không tha thứ thì chẳng những TT Clinton đã mất job mà bà Hillary sau này cũng chẳng thể làm thượng nghị sĩ, hay ứng cử tổng thống, hay làm ngoại trưởng gì hết. Trên đời này, có nhiều chuyện quan trọng hơn cái chuyện ấy.

´´´Trong cả hai câu chuyện, ta đều thấy có chuyện khá lạ lùng. Cả hai bà dính dáng vào chuyện lem nhem, chẳng bà nào là Tây Thi hay Dương Quý Phi gì hết. Một người thì là một bà Phi châu, mới ngoài ba chục tuổi đã có con mười lăm tuổi. Nhan sắc thì không ai biết vì báo không đăng hình. Báo đăng là chồng đã chết, chẳng biết có đúng không. Bà kia thì già khằng chẳng có nhan sắc gì. Cả hai ông đều là đại đại gia trong khi cả hai bà đều là người làm bồi phòng chứ chẳng phải là kiều nữ chân dài gì cho cam.

Người ta có cảm tưởng cái bệnh thích ăn phở hình như chẳng tha đấng nam nhi nào. Nghèo hèn ăn phở kiểu nghèo, giàu sang ăn phở nhà giàu. Chuyện đó bình thường. Nhưng trong câu chuyện hai ông này, ta khám phá thấy mấy ông nhà giàu hình như lại thích phở nhà nghèo hơn. Ngay cả ông TT Clinton cũng thích phở bình dân Monica. Mê ăn phở bình dân đến độ để tiêu tan cả sự nghiệp. Có đáng không? (22-5-11)
Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý
qua email:
Vulinh11@gmail.com.
Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.

Càng ít học càng mau già?



Một cuộc khảo sát bên Anh quốc cho thấy những người có trình độ văn hoá thấp thường mau già hơn, ốm đau nhiều hơn những người có học thức. Sự tương quan giữa sức khoẻ và địa vị thấp kém trong xã hội đã được nghiên cứu nhiều lần trước đây, và cùng đi đến một kết luận tương tợ: nói chung, đa số những người "cùng đinh trong xã hội" thường là những người nghiện hút thuốc lá, ít chịu hoạt động và tập thể dục, và nhất là không được chăm sóc đàng hoàng về mặt y tế. Đó là cái nghèo khó. Nhưng cuộc nghiên cứu mới đây của các khoa học gia người Anh vừa kết luận thêm một yếu tố nữa của sự mau già là không chỉ cái nghèo hoặc vì có địa vị thấp kém trong xã hội là những nguyên nhân chính ảnh hưởng đến sức khoẻ, mà còn phải kể đến yếu tố văn hoá và giáo dục. Theo tường trình của tờ BBC News, cuộc nghiên cứu đã được thực hiện với 400 tình nguyện viên nam lẫn nữ trong lứa tuổi từ 53 đến 75. Các khảo cứu gia đã đo chiều dài của những đoạn Telomere (là đoạn tận cùng của một nhiễm sắc thể, chromosome; đoạn Telomere mà ngắn là dấu hiệu chứng tỏ một sự lão hoá nhanh chóng trước tuổi). Kết quả của cuộc nghiên cứu cho thấy những người ít học vấn có đoạn Tolemere ngắn hơn. Tuy nhiên, cuộc khảo sát cũng cho thấy không có một sự liên quan rõ rệt nào giữa chiều dài của đoạn Tolemere với địa vị trong xã hội. Theo quan điểm của các nhà nghiên cứu, vấn đề văn hoá có thể giúp cho người dân có quyết định đúng đắn hơn trong lãnh vực sức khoẻ, giúp họ không nghiêng về một lối sống buông thả; ngoài ra những người có học thức thường có bản lãnh hơn, biết chế ngự những căng thẳng (stress) trong cuộc sống hàng ngày một cách dễ dàng hơn là những người ít học.




Phương pháp tiểu giải phẫu mới chữa được bệnh cao huyết áp


Giáo sư Michael Boehm thuộc đại học bệnh viện Homburg/Saar (Đức quốc) trong buổi họp thường niên của hội Tim mạch Đức quốc, được tổ chức tại Mannheim hôm thứ Năm tuần vừa qua, cho biết một cuộc giải phẫu có thể chữa trị được bệnh cao huyết áp nơi những bệnh nhân đã thử đủ các loại thuốc mà vẫn không thấy bớt. Cuộc giải phẫu được thực hiện bằng cách cho luồng điện có tần số cao đi qua một ống catheter, còn gọi là ống thông, để làm giảm hoạt tính của những giây thần kinh thận, là nguyên nhân gây ra tình trạng cao huyết áp (ống catheter sẽ được đặt vào động mạch thận để điện có tần số cao đi qua với mục đích làm tê liệt các giây thần kinh thận, không cho tiết ra nhiều các stress-hormone ví dụ như kích thích tố Adrenalin). Cho đến nay, theo báo cáo của Gs Boehm: "Có gần 50 bệnh nhân trước đây đã uống nhiều thứ thuốc cũng không thể làm hạ được huyết áp nhưng nhờ phương pháp giải phẫu này đã thấy bớt nhiều. Các bệnh nhân này cho biết chỉ khoảng 5 đến 6 tuần sau cuộc giải phẫu, các chỉ số huyết áp đã giảm đáng kể. Tôi rất lạc quan. Nếu các cuộc giải phẫu thử nghiệm sắp tới đây vẫn đạt được những kết quả khả quan như vậy, và nếu chương trình khảo cứu được thực hiện sâu rộng hơn, thì chẳng bao lâu nữa phương pháp giải phẫu này sẽ trở thành một trị liệu pháp thông thường cho những người bị cao huyết áp".

Trong phương pháp giải phẫu này, kéo dài khoảng 30 đến 60 phút, bệnh nhân chỉ bị chích thuốc tê và uống thuốc chống đau; cho đến nay chưa thấy có trường hợp nào bị trục trặc. Loạt thử nghiệm để khảo sát được đặt tên là Lancet, trong năm 2010 đã giải phẫu, kể cả theo dõi hậu giải phẫu, điều trị thành công 106 bệnh nhân bị cao huyết áp và đã có tiếng vang rất tốt trong y giới.



Nạn hạn hán đang đe dạo các quốc gia châu Âu


Thời tiết khô và nắng ráo của mùa Xuân tại vùng bắc-Âu đang có triển vọng gây kỷ lục khiến các chuyên gia và những nhà nông nghiệp phải tỏ ý lo ngại. Tình trạng hạn hán lan tràn khắp nơi. Tại Anh quốc, Bỉ, miền bắc nước Pháp và tại Hoà Lan, cả tại Thuỵ-sĩ, những trữ lượng nước ngầm và nhiều con sông, hồ không còn tự làm đầy nhờ những cơn mưa như mọi năm vào thời điểm này. Tháng Ba và Tư năm nay tại Anh và xứ Wales chưa bao giờ khô hạn đến thế kể từ một thế kỷ nay, lượng nước mưa chỉ còn khoảng 40% so với mọi năm. Thuỵ-sĩ không phải là xứ sa mạc thế mà hiện nay giới nông dân đang đau khổ vì đất đai khô cằn nên đã phải bắt đầu tưới mùa màng trồng trọt kể từ tháng Tư -điều rất hiếm khi xảy ra- vì lượng nước mưa cũng chỉ còn gần 40%; các nhà chăn nuôi tại Thụy-sĩ cũng phải cho bò sữa ăn dặm thêm thực phẩm bổ sung vì thiếu cỏ non cho bò gặm. Còn tại Pháp có đến 58% hồ chứa nước có mực nước dưới mực bình thường gây ảnh hưởng trầm trọng đến nông nghiệp khiến chính phủ phải đưa ra nhiều biện pháp hạn chế tối đa trong việc xử dụng nước, bao gồm cả vấn đề tưới cây. Ngoài những hạn chế này, nhiều quốc gia Âu châu cũng ban hành luật cấm nướng thịt (barbecue), "họp lửa trại", kể cả hút thuốc lá tại những nơi đã quy định để đề phòng nạn cháy rừng.

Một nông dân tại Bỉ cho biết: "Tôi trồng trọt đã hơn 30 năm nhưng chưa bao giờ thấy một tháng Tư nào khô ráo như tháng Tư năm nay. Tất cả những rau cỏ không có rễ bám sâu dưới đất đều khô cằn, èo uột".



Loài ong bị chết vì điện-thoại-di-động?


Không ai có thể chối cãi rằng đã từ nhiều năm nay hàng triệu con ong trên khắp thế giới biến mất dần dần, nhưng nguyên nhân tại sao thì chẳng ai biết rõ. Cho đến nay mọi người vẫn cho rằng ký sinh trùng, siêu vi hay các loại thuốc trừ sâu bọ là thủ phạm giết chết loài ong. Nhà sinh-vật học Daniel Favre thuộc đại học Bách-Khoa tại Lausannes, Thuỵ sĩ, lại nghĩ rằng chính các sóng điện thoại là thủ phạm nên quyết chí vén màn bí mật và đã thử nghiệm tổng cộng 80 lần kể từ năm 2009 để tìm hiểu có phải vì sóng của các điện-thoại-di-động đã khiến loài ong chết hàng loạt như thế hay không. Khảo cứu gia Favre đã đặt các máy điện-thoại-di-động tại những tổ ong rồi đo cường độ âm thanh tiếng vo ve. Nếu đặt máy điện thoại ở tình trạng "stand-by" thì tần số tiếng vo ve của ong không thay đổi và ở mức 450 Hertz. Nhưng nếu bật máy sang tình trạng (còn gọi là "chế độ") hoạt động, phát tín hiệu thì chỉ nửa tiếng sau, cường độ tiếng vo ve tăng lên đến 4000 Hertz. Nghĩa là bầy ong phản ứng mạnh mẽ lại bằng những tiếng vo ve có cường độ lớn hơn và bay tán loạn vô trật tự, không định hướng được nữa. Nói một cách khác, những thay đổi về tần số âm thanh của loại ong là một biểu hiện rõ ràng cho thấy loài ong bị ảnh hưởng, bị quấy rầy bởi làn sóng phát ra từ máy điện-thoại-di-động! Theo tường trình của Favre, bầy ong không chịu rời tổ cùng với con ong chúa sau những quấy rầy, rối loạn này để thành lập một tổ ong mới, vì con ong chúa lẫn bầy ong sau đó không phát triển được nữa và rồi chết dần dần.

Với thử nghiệm trên đây, khảo cứu gia Favre kết luận rằng máy điện-thoại-di-động là kẻ thù rất nguy hiểm của loài ong. Nhưng nhiều khoa học gia không hoàn toàn đồng ý như thế, và vẫn cho rằng loài ong chết cũng vì hậu quả của phương pháp độc canh trong nông nghiệp, vì nhiều loài thảo vật hoang dại hiện nay cũng chỉ còn rất ít, vì thuốc trừ sâu, nhưng quan trọng nhất là loài ong bị những ký sinh trùng varroa hút máu. Máy điện-thoại-di-động chỉ là một trong những nguyên nhân; và rất có thể là nguyên nhân chính. Nếu không là nguyên nhân chính thì làm sao giải thích được rằng dân số loài ong đang từ từ giảm dần một cách đáng kể tại khắp các quốc gia trên thế giới?



Nhiều CO2 trong không khí có nghĩa là nhiều phấn hoa trong không khí


Không chỉ can tội gây ra hiệu ứng khí thải nhà kính mà giờ đây CO2 còn được biết là thủ phạm gây ra bệnh viêm mũi dị ứng, hay đúng hơn là thủ phạm gây nên sự lây lan của phấn hoa. Đây quả là một cái tin không vui chút nào cho những người bị bệnh dị ứng luôn luôn mong đợi những ngày nắng đẹp, mặc dù họ biết rằng nắng ấm cũng có nghĩa là nhức đầu, hắt-xì-hơi liên miên, chảy mũi và mắt đỏ, v.v... Có đến 30% dân số mắc bệnh dị ứng với phấn hoa, rơm rạ mà với thời gian, bệnh dị ứng này có thêm trở nên trầm trọng và rõ rệt hơn nơi những người quá mẫn cảm khi mà lượng CO2 càng ngày càng tăng nên càng có nhiều phấn hoa trong không khí. Annette Menzel thuộc đại học Kỹ thuật tại Munich, Đức quốc, báo động rằng: "Trước đây chúng tôi cứ nghĩ rằng sự gia tăng lượng phấn hoa là một vấn đề chỉ liên quan đến việc xử dụng đất đai, nhưng chúng tôi đã nhầm. Không phải là từ đất đai, trồng trọt. Chúng tôi lại nghĩ là do ảnh hưởng của sự thay đổi nhiệt độ toàn cầu nên phấn hoa lây lan mạnh. Nhưng rồi nhiệt độ cũng không phải là nguyên nhân. Sau cùng chúng tôi đã phân tích lượng CO2 trong không khí và nhận thấy rằng chính là do khí CO2 dầy đặc đã khiến cây cối sản xuất nhiều phấn hoa hơn. Như vậy, nếu chúng ta không tìm ra được biện pháp để giảm thiểu sự phát thải lượng CO2 thì lẽ dĩ nhiên không khí sẽ bị ô nhiễm hơn vì nhiều phấn hoa hơn, và hậu quả là bệnh dị ứng sẽ nguy hiểm hơn!"

Trong số các loại cây được khảo sát để thực hiện cuộc nghiên cứu tại 13 quốc gia của Âu châu, các khoa học gia nhận thấy từ hơn 10 năm nay có 60% loại cây đã sản xuất một số lượng lớn phấn hoa nhiều hơn trước. Và hiện tượng lượng phấn hoa gia tăng còn trầm trọng hơn nữa ở những nơi đô thị có mật độ giao thông đông đúc (vì xe thải khói CO2). Chính vì vậy mà, để hạn chế lượng phấn hoa trong không khí, các nhà bảo vệ môi trường đã đề nghị phải chọn lựa các loại cây để trồng trong thành phố (ví dụ trước đây người ta thường trồng những cây bạch dương mà không nghĩ tới vấn đề phấn hoa của cây có thể gây ra dị ứng) Tuy nhiên biện pháp chọn lựa cây để trồng cũng chưa đủ để bớt lượng phấn hoa trong không khí mà chúng ta còn cần phải, quan trọng trước hết, là giảm thiểu sự phát thải khí CO2 độc hại!



Hơn một tỷ tấn lương thực lãng phí mỗi năm


Tổ chức Lương Thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO = Food and Agriculture Organization, có trụ sở tại Roma, Ý) xác nhận có đến hơn một tỷ tấn nghĩa là 1/3 tổng số lượng thực phẩm toàn cầu sản xuất hàng năm bị lãng phí, đồng thời FAO cũng lên tiếng kêu gọi "phải giảm bớt sự phí phạm lương thực để nuôi những người nghèo khó trên thế giới". Theo báo cáo của FAO, mỗi năm có tổng cộng 1.3 tỷ tấn lương thực bị mất mát hoặc tiêu dùng một cách phí phạm, thể hiện một nửa số lượng ngũ cốc sản xuất trên toàn cầu (2.3 tỷ tấn năm 2009-2010), trong khi gần một tỷ người, chính xác là 925 triệu người trên thế giới, không đủ ăn. Các chuyên gia của FAO phỏng tính các quốc gia công nghiệp và các nước đang phát triển đều cùng lãng phí một số lượng thực phẩm tương tự gần bằng nhau, khoảng chừng 630 đến 670 triệu tấn lương thực hàng năm, tuy nguyên nhân gây ra sự lãng phí có khác nhau: tại các quốc gia đang phát triển, lương thực thất thoát rất đáng kể trong các giai đoạn của sản xuất, của thu hoạch, sau thu hoạch và cả trong giai đoạn chế biến thực phẩm; chỉ vì cấu trúc hạ tầng cơ sở (infrastructure) nghèo nàn và những kỹ thuật lạc hậu, thô sơ. Còn tại các quốc gia có kỹ nghệ tân tiến thì nguyên nhân của sự lãng phí lương thực là do người dân (giầu nên xài sang) ... có tính lãng phí, nghĩa là đa số đều có thói quen vất vào thùng rác những thức ăn hoàn toàn còn có thể ăn được, những thức ăn mà các chủ tiệm thấy ghi trên bao bì "hàng hết hạn tiêu dùng" nên vất bỏ (mặc dù vẫn còn tươi nguyên) hoặc vì những dân nhà giầu (õng ẹo chê) không muốn ăn nữa nên ...đổ đi, vào thùng rác! Tại Âu châu và bắc-Mỹ, mỗi người dân phí phạm đồ ăn thức uống (nuôi thùng rác) từ 95 đến 115 ký mỗi năm.


Bích Vân

Trầm Tử Thiêng, người viết “Kinh Khổ”


Thumb


Bài viết “Trầm Tử Thiêng, người viết ‘Kinh Khổ’” từ tác giả Giao Chỉ, với những lời như sau:

“Gửi tri kỷ 4 phương.Tôi viết bài văn này từ lâu, phổ biến ra rồi để lạc đâu mất.Chợt có người gửi đến nhân dịp giới thiệu bài nhạc.Đọc lại thấy ngậm ngùi, bèn gửi đến để xin trần gian giữ hộ.“

“Ngày thứ Bảy 17 tháng 12-2005 tại San Jose có tổ chức đêm văn nghệ dành cho các nhạc phẩm của Duy Khánh và Trầm Tử Thiêng. Chúng tôi sẽ tham dự và nghĩ rằng những đêm chủ đề như thế nếu chúng ta biết một đôi chút về tác giả thì sẽ cơ hội thưởng thức đậm đà hơn. Và tôi chọn viết bài về Trầm Tử Thiêng. Thêm vào đó, tôi có đôi chút tình nghĩa với bài Kinh Khổ. Bài nhạc đúng như tên gọi. Hát lên như tiếng cầu kinh. Nhịp điệu trầm thống, lời nhạc lạ lùng và hết sức đau khổ.
Tác giả viết về một đất nước mà con dân từng đàn lũ cứ lần lượt ra đi, rồi lần lượt trở về. Và sau cùng là những tha ma mộ địa.

Ngày xưa, khi tôi còn ở tuổi niên thiếu. Pháp đánh Nam Ðịnh. Mẹ tôi giục dã ông bố tản cư. Bà cụ nói, người ta càng ngày càng đi hết. Rồi sau cùng nhà tôi cũng chạy về quê ngoại. Chúng tôi chôn cất ông cụ ở huyện Yên Mô, rồi bỏ Kháng Chiến về Tề. Bởi vì người đi càng lúc càng thưa dần. Người về mỗi lúc một đông hơn. Ðó là lời Kinh Khổ.

Rồi chuyến di cư vào Nam cũng thế. Rồi chuyến chạy qua Mỹ cũng vẫn lập lại những lời ca của bài Kinh Khổ. Người vượt biên lúc đầu còn thưa, sau lại đông dần. Chết bao nhiêu cũng cứ đi. Biết bao nhiêu là thân xác thủy táng biển Ðông. Rồi chuyện về thăm quê hương. Lúc đầu thì ít, bây giờ người về đông hơn. Nhưng ai về cũng kêu than, nhưng rồi cũng cứ về. Về rồi lại qua. Bởi vì Kinh Khổ đã tiên tri như thế…”.

Và cứ như thế dòng đời trôi đi. Người đi một lúc một thưa dần. Người về ngày một đông hơn. Nhưng không có ai ở lại. Về rồi lại đi. Chỉ còn lại những nấm mồ.

Lời nhạc gì mà cứ như những lời mặc khải trong Kinh thánh. Ðó là bài Kinh Khổ tiên tri về thân phận Việt Nam.

Tôi không phải là người thông thạo về chuyện Văn nghệ nên có lần hỏi cô Khánh Ly ai là tác giả bài Kinh Khổ nghe mà não nùng như thế? Có phải của Trịnh Công Sơn? Cô Mai nói đây là bài của anh Lợi. Anh Lợi nào? Thì Nguyễn Văn Lợi tức là nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng đó.

Tôi bèn xem lại di sản của nhà soạn nhạc đặc biệt này và chợt thấy gia tài của ông phong phú và độc đáo biết chừng nào. Trên 200 bài ca, tất cả đều mượt mà, duyên dáng pha một chút triết lý và tình yêu quê hương chân thành của một người thực sự sống bằng nội tâm.

Ðọc một loạt các tựa bài ca mới thấy mình quả là loại thính giả bạc bẽo đã bao năm không hề biết đến cuộc đời một người soạn nhạc đã dành cho ta những giây phút rung động quý giá như vậy.

Nhạc tình của Trầm Tử Thiêng bất hủ với bản Hương Ca vô tận, Hát Nữa Ði Hương đã bao năm tháng chiến chinh theo chân người lính rong ruổi dặm trường.

Ngày đao binh chưa biết còn bao lâu.

Cuộc phân ly may lắm thì qua mau.

Trong khi ngày xưa cô Nhã Ca nằm nghe tiếng đại bác thâu đêm thì anh Nguyễn Văn Lợi, gầy ốm, hiền lành ngồi viết nên những lời ca trác tuyệt:

Dù em ca nỗi buồn quê hương,

Hay mưa giăng thác đổ đêm trường.

Ðọc tiểu sử của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, chúng ta chỉ thấy một cuộc đời bình thường nếu không nói là quá cô đơn và nghèo khổ.

Ông sinh năm 1937 tại Quảng Nam, đi học, đi lính ngành Chiến tranh Chính trị rồi biệt phái về Bộ Giáo Dục.

Sau năm 1975, ông ở lại rồi 10 năm sau vượt biên năm 1985. Sau thời gian ở trại tỵ nạn, ông đến Mỹ sống được 15 năm và qua đời năm 2000, hưởng thọ 63 tuổi. Chưa lãnh tiền già Hoa Kỳ, chưa bước chân qua thế kỷ thứ 21. Sống chết trước sau dường như có một mình.

Ðó là cuộc đời của con người viết nên bản nhạc Kinh Khổ, đã sống một cuộc đời kham khổ như một nước Việt đau thương.

Vì sống nhiều với nội tâm, cô đơn, không gia đình vợ con, không lên xe xuống ngựa, nên nhạc của ông dù là tình yêu quê hương, dù là tình yêu đôi lứa, thẩy đều ray rứt, trầm thống.

Nhạc tình của ông như tiếng thì thầm của con sông hỏi chuyện chuyến đò, như duyên quê chân đất bước thấp bước cao, hay giây phút tiễn người ngoài ga, “em lên tàu đi, buồn kín các toa dài.”

Riêng phần cuộc đời của nhạc sĩ cũng như lịch sử đất nước với những nét tiêu biểu thể hiện bằng câu “Chuyện một cây cầu đã gẫy” của thời chiến tranh. Khi đất nước thanh bình lại phải vượt biên để chỉ thấy toàn là những giờ tuyệt vọng dù rằng tác giả đã cố gắng ca ngợi chút tin vui.

Một trong các bản nhạc tỵ nạn của Trầm Tử Thiêng với tính cách thời sự bi thảm là bài “Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng” để nói về thời kỳ hải ngoại góp sức xây dựng làng Việt Nam tại Phi Luật Tân.

Nhạc sĩ đã rất tâm đắc viết lên những chữ vui mừng hết sức cay đắng là “Người đã cứu người.” Những tác phẩm của ông suốt 40 năm đã được các ca sĩ trong và ngoài nước trình diễn đem đến cho giới thưởng ngoạn những giây phút xúc động vì những giá trị cả nhạc lẫn lời ca và tâm tình của tác giả.

Một bản nhạc khác lôi cuốn mãnh liệt mà Trầm Tử Thiêng đã viết chung với Trúc Hồ, Việt Dzũng là bản “Bên em đang có ta.”

Ðây là bài hát viết cho trẻ em mồ côi tỵ nạn nhưng có thể gọi là một thông điệp lịch sử của người Việt gửi cho quê hương Việt Nam. Trên sân khấu Asia, các nghệ sĩ danh tiếng đồng ca và mỗi người thay phiên hát một câu đã ghi dấu cho lần ra mắt bài hát lịch sử xúc động nhất ở hải ngoại.

Nếu chúng ta hãnh diện về một nền văn học hải ngoại thì bài ca này là một điểm son về bộ môn ca nhạc trình diễn. Mặc dù là một nhạc sĩ lớn, có một gia tài âm nhạc phong phú để lại nhưng bác Nguyễn Văn Lợi hiền lành của chúng ta không phải là người đã từng hưởng vinh quang của ánh đèn sân khấu.

Trong giới làm văn học nghệ thuật, chúng ta có thể chia ra các nghệ sĩ sáng tác và nghệ sĩ trình diễn.

Các ca sĩ, diễn viên là nghệ sĩ đứng, các nghệ sĩ trình diễn ra trước ánh đèn sân khấu, tuy có vất vả nhưng luôn luôn xiêm áo xênh sang với lời ca tiếng nhạc hòa trong tiếng vỗ tay như sóng biển rạt rào. Và lợi tức còn thánh thót hơn cả những tràng pháo tay.

Các văn sĩ, nhạc sĩ sáng tác là các nghệ sĩ ngồi. Bên ngọn đèn khuya, nóng lạnh bốn mùa đều cô đơn mà làm việc. Vì ngồi một chỗ nên quần áo cũng chẳng quan tâm, nhan sắc cũng không cần lưu ý. Và tiền bạc thì chẳng thấy bao giờ. Ðó chính là hoàn cảnh của bác Trầm Tử Thiêng tức là thầy Nguyễn Văn Lợi.

Nếu được như Nhật Trường, vừa là nhạc sĩ vừa là ca sĩ, đã hào hùng trong quân phục áo dù hoa với mũ đỏ để lên sân khấu mà ở lại Charlie. Lúc thì áo mưa vắt vai, đi lại trên màn ảnh nhỏ mà tưởng chừng như đang ngồi trên Phá Tam Giang. Chàng làm cho bao nhiêu cô em gái Sài Gòn thẫn thờ chờ đợi.

Hay như là bác Duy Khánh cũng vừa viết nhạc vừa trình diễn đã làm cho cô gái Huế bước đi không đành.

Nhưng bác Lợi của chúng ta không có cơ hội hào hoa như thế. Lúc còn thanh niên chỉ suốt đời đi xe đạp. Ði dạy nhạc cũng chỉ có chiếc xe đạp cũ, lưng đeo ba lô, thêm mì gói phòng xa. Từ xứ Huế mà vào đến xứ Sài Gòn.

Và gần như ông giữ phong thái Tây Ba Lô suốt cả cuộc đời. Khi Trần Thiện Thanh mất đi mới ngoài 60 mà tưởng như một người tài hoa mệnh yểu, ra đi khi còn quá trẻ. Ai nấy đều tiếc thương. Nước mắt chan hòa ở xứ Bolsa.

Khi bác Trầm Tử Thiêng ra đi cũng tuổi ngoài 60, ai cũng tưởng là một cụ già đã hưởng đủ phúc lộc thọ của cuộc đời. Vì vậy ông ra đi nhẹ nhàng và ít người lưu ý ngoài giới văn nghệ thân hữu.

Rõ ràng là cùng đợt tuổi nhưng phần số mỗi người một khác. Anh Nhật Trường ra đi còn để lại những mối tình. Bác Trầm Tử Thiêng ra đi chỉ để lại cho chúng ta một tình yêu mênh mông giữa con người và đất nước. Giữa con người với con người. Ông đã viết nên những lời não nùng nhất của nhân loại.

Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng.

Lời cầu kinh vừa có người nghe.

Trái tim ơi, đất trời lồng lộng.

Chờ đêm đêm biển hát tình ca.

Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng.

Bao sinh linh nhận phép giải oan.

Siết tay nhau cúi đầu gạt lệ.

Tạ ơn Trên. Người vẫn thương người.

Trong cuộc sống tha hương ở hải ngoại, món ăn tinh thần của những con người Do Thái da vàng Việt Nam là văn học nghệ thuật mà trong đó lời ca tiếng nhạc đã nâng đỡ dân tỵ nạn bốn phương.

Hàng triệu người Việt di dân trên 100 quốc gia trong suốt 30 năm qua đã tiếp tục nghe tiếng quê hương qua văn nghệ.

Trong số những người Việt đó có 100 ngàn người tại Thung Lũng Ðiện Tử với San Jose là kinh đô của điện toán thế giới.

Trong số những nhà soạn nhạc giữ cho chúng ta nhưng vần Việt ngữ tràn đầy đau khổ, yêu thương đó có thầy Nguyễn Văn Lợi, quê đất Quảng Nam. Khi còn sống cũng như lúc ra đi đều không hề vướng bận ồn ào. Trong cõi tử sinh, chiến tranh và hòa bình, lúc ở quê nhà hay vượt biên ra hải ngoại, trước sau vẫn chỉ có một mình.

Trong giới thưởng ngoạn nhạc của ông, cũng đã có những người ngồi nghe tiếng hát mà khóc một mình. Và trong các ca sĩ cũng có những người lúc tập hát nhạc của ông cũng khóc một mình trong một niềm trống vắng mênh mang của Hương Ca Vô Tận, Ai Mà Biết Ðược, Hát Nữa Ði Em hay là Khóc Nữa Ði Em.

© Giao Chỉ – San Jose

-----------
Tiểu sử nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng.



Thumb

Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng



Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng tên thật là Nguyễn Văn Lợi, sinh ngày 01 tháng 10 năm 1937 (tuổi Đinh Sửu) tại Đại Lộc, Quảng Nam và lớn lên ở miền Nam .

- Bắt đầu ca hát từ thuở lên 10 ở các thôn quê miền Nam VN trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp 1945-1949. Lánh nạn lên Sài Gòn tiếp tục đi học và sinh hoạt ca hát ở các học đường và các đoàn thể trẻ. Tốt nghiệp Sư Phạm và bắt đầu dạy học từ năm 1958.

- Bắt đầu sáng tác nhạc từ năm 1958 cho đến cuối đời với trên 200 ca khúc bao gồm các đề tài về tình yêu, quê hương, chiến tranh và thân phận của dân tộc VN và hàng trăm ca khúc viết cho thiếu nhi . Ông sáng tác bản hát nổi tiếng 'Bài Hương Ca Vô Tận' trong thời kỳ đầu tiên.

- Nhập ngũ và phục vụ tại Cục Tâm Lý Chiến thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị QLVNCH từ năm 1966, và sáng tác những bài hát cho các chiến hữu miền Nam như 'Quân trường vang tiếng gọi', 'Đêm di hành', 'Mưa trên Poncho' vvv ...

- Sau Tết Mậu Thân 1968, Nhạc Sĩ đã sáng tác bài 'Chuyện một chiếc cầu đã gẫy' để chia sẻ niềm đau với người dân xứ Huế, rất gần với quê hương ông, xứ Quảng Nam .

- Sinh họat với Phong Trào Du Ca Việt Nam, và là một huynh trưởng huấn luyện và sáng tác trong Xưởng Du Ca Trung Ương.

Đến năm 1970 ông sáng tác bản 'Tôn Nữ Còn Buồn', nói về trận bão lụt tàn phá miền Nam

- Biệt phái Bộ Giáo Dục từ năm 1970, tiếp tục làm việc trong ngành Phát Thanh Học Đường cho đến năm 30 tháng 4 năm 1975 .

Sau mấy lần trốn tránh vì bị kết án 'nhạc sĩ phản động', Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng đã vượt biên, bị bắt tù, cuối cùng ông đã đến bến bờ Tự Do vào năm 1985 .

- Sang Hoa Kỳ, Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng luôn sát cánh cùng các đoàn thể, tổ chức trong mục đích giữ gìn văn hóa dân tộc. Ông là cố vấn ban chấp hành Hội Ký Giả VN Hải Ngoại 2 nhiêm kỳ 1996-2000 .

Vào cuối năm 1999, ông cùng các bạn văn nghệ sĩ sáng tác lập Thư Viện Việt Nam tại Little Saigon .

Từ khi lưu vong tị nạn, ông sống tại thủ đô tị nạn Little Saigon, tiểu bang California, hợp tác làm việc với Mây Productions, Hollywood Night và trung tâm Asia. Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng đã cùng với Nhạc sĩ trẻ Trúc Hồ, sáng tác nhiều bản nhạc thích hợp cho thể loại nhạc đồng ca như 'Bước Chân Việt Nam, Việt Nam niềm Nhớ, Một Ngày Việt Nam, Tình Đầu Thời Áo Trắng, Cám Ơn Anh, Hẹn Nhau năm 2000 .... .' .

Bài 'Có Tin Vui Giữa Giờ Tuyệt Vọng' sáng tác vào tháng Tám năm 1996, nhân ngày Đại Nhạc Hội 'Góp Một Bàn Tay' là một bản hát lịch sử đánh dấu một làng VN được xây tại Phi Luật Tân cho những người VN lưu vong không còn tổ quốc, và không có quốc gia nào còn chấp nhận họ.

Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng còn được biết qua nhiều bản nhạc Tình sáng tác sau và trước thời điểm năm 1975, 'Chợt Nghĩ Về Hai Nơi', Mười Năm Yêu Em, 'Tình Ca Mùa Đông (1965), Mây Hạ (1967), Đêm Nhớ Về Sài Gòn (1987)'

Những tác phẩm của ông viết suốt hơn 40 năm đã được hầu hết các ca sĩ trong và ngoài nước trình diễn .

Ước nguyện cuối đời ông là được mang tình thương đến cho các trẻ em mồ côi. Qua nhạc sĩ Trúc Hồ và Việt Dũng, Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng đã ký thác ước nguyện thành lập một quỹ 'Bên Em đang có Ta' (là tên một sáng tác của ông viết cho trẻ em mồ côi tị nạn), để giúp các trẻ mồ côi.

Ông mất vào ngày 25 tháng 01 năm 2000.

Những sáng tác nổi tiếng tiêu biểu:
- Chuyện một chiếc cầu đã gẫy
- Bước chân Việt Nam
- Một ngày Việt Nam
- v.v...-



CHỈ CÓ NGƯỜI CỘNG SẢN MỚI CÓ THỂ GIẬT SẬP CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN? HẬU CỘNG SẢN QUAN TRỌNG HƠN GIẬT SẬP CỘNG SẢN?

http://namviet.cz.cc/blog/wp-content/uploads/2011/05/1173.jpg

Hiện nay, trước trào lưu cách mạng tự do, dân chủ đang thổi mạnh trên thế giới, để đánh lạc hướng, giới lãnh đạo và trí thức cộng sản đưa ra những luận điệu:

- Chỉ có người cộng sản mới có thể giật sập chế độ cộng sản. Hay
- Phải nghĩ đến những chương trình kế hoạch hậu cộng sản, vì hậu cộng sản quan trọng hơn là giật sập cộng sản.

Tiếc rằng một số người, mặc dầu là quốc gia, chống cộng thật sự, nhưng lại tin vào những luận điệu trên.

Chúng ta hãy cùng nhau làm sáng tỏ vấn đề.

1) Phải chăng chỉ có người cộng sản mới có thể giật sập chế độ cộng sản, và những người khác thì không?

"Chỉ có người cộng sản mới có thể giật sập cộng sản", câu này được đưa ra như một định lý và hơn thế nữa như một định đề, kiểu định đề tóan học Euclide: "Trong một mặt phẳng, từ một điểm ngoài một đường thẳng, người ta chỉ có thể kẻ một đường thẳng duy nhất song song với đường thẳng trước." Đây là là quan niệm của những người tôn thờ chủ nghĩa khoa học, trong đó có K. Marx và những người cộng sản, vào những thế kỷ trước; nhưng đã lỗi thời, vì ngày hôm nay người ta thấy nhiều hạn chế của khoa học, hơn thế nữa, khoa học nhân văn không phải là khoa học chính xác, đưa ra những định lý, định đề đều lâm vào tình trạng hoặc ước đoán, hoặc võ đoán.

Xét sự sụp đổ của đế quốc độc tài tả cộng sản Liên sô, những nước độc tài tài cộng sản Đông Âu và ngày hôm nay những nước độc tài hữu Bắc Phi và Trung Đông, chúng ta thấy gì?

Không ai chối cãi rằng ông Gorbatchev đã đóng một vai trò trong việc sụp đổ chế độ độc tài cộng sản Liên Sô. Nhưng đó chỉ là một nguyên nhân trong nhiều những nguyên nhân khác.

Nguyên nhân xa bắt nguồn tư lý thuyết vô cùng không tưởng của K. Marx, cộng thêm chế độ độc khuynh, độc đảng, độc tài bởi Lénine, làm cho nhà nước cộng sản ít khả thế ứng phó, càng ngày càng xa rời và đàn áp dân, vì áp dụng lý thuyết không tưởng, ngay ở trong quan niệm bãi bỏ quyền tư hữu, làm cho dân chống đối, đưa kinh tế đến chỗ trì trệ, lâm vào cảnh "cha chung không ai khóc, ruộng chung không ai cày" , đưa đến chỗ "gọt chân để đi vừa giày", làm cho xã hội cộng sản trở nên bệnh hoạn. Đấy là chưa nói K. Marx đã lầm cho rằng quyền tư hữu có thể bãi bỏ, nhưng quyền tư hữu không thể bãi bỏ, mà chỉ có thể chuyển nhượng. Đảng cộng sản sau khi cướp được chính quyền đã tước đoạt quyền tư hữu của toàn dân, rồi trao vào tay một thiểu số đảng đoàn cán bộ, chẳng hạn trước đó tôi có một cái nhà, một cái xe hơi do mồ hôi nước mắt làm nên, nay sau khi cộng sản cướp được chính quyền, lấy xe nhà của tôi, nói là bây giờ thuộc về nhà nước, thuộc về toàn dân, nhưng trên thực tế là cái nhà và chiếc xe đó thuộc về một ông cán bộ cộng sản. Chính vì vậy mà xã hội cộng sản, theo nguyên tắc là một xã hội công bằng, nhưng trên thực tế là một xã hội vô cùng bất công. Hiện trạng của 2 nước cộng sản Trung cộng và Việt Nam chứng minh quá rõ ràng điều này.

Nguyên nhân xa người ta còn có thể nói đó là chiến lược đánh cộng sản của Hoa Kỳ và những nước tự do. Thêm vào đó có cuộc chạy đua vũ trang không tiền khóang hậu giữa Hoa Kỳ và Liên Sô, làm cho nước này lâm vào cảnh chạy đua tiêu tiền giữa một người giàu và một người nghèo, giữa một anh lực sỹ có sức và một anh thiếu sức. Đấy là chưa nói đến việc Hoa Kỳ khai thác tối đa việc tranh chấp giữa cộng sản Tàu và cộng sản Liên Sô. Trong thời gian Chiến tranh Lạnh, Liên Sô tiêu vào khoảng 2000 tỷ mỹ kim cho việc vũ trang, trong đó có 800 tỷ tiêu về việc tranh chấp với Trung Cộng.

Gorbatchev chỉ là một nguyên nhân trong nhiều nguyên nhân khác, một người trong nhiều người khác đã làm sụp đổ cộng sản Liên Sô, trong đó phải kể đến những sinh viên, học sinh, trí thức như nhà bác học Sakharov, họ đã không chịu dạy và không thèm học những giờ về lý thuyết cộng sản.

Tại những nước Đông Âu, chế độ độc tài cộng sản sụp đổ không phải do người cộng sản, mà do những người khác cộng sản, chống cộng sản, như ở Tiệp là do Khối Hiến chương 77, dẫn đầu bởi nhà viết kịch Vaclas Havel; ở Ba Lan là do thợ thuyền, lãnh đạo bởi một anh thợ điện Lec Walecsa, đứng sau là trí thức, sinh viên, học sinh, tiêu biểu là ông Gerémek cùng nhiều người khác. Nếu nói xa là Đức Giáo Hoàng người Ba Lan, Jean Paul 2 và ông Tổng Thống Reagan.

Ngay ngày hôm nay, chúng ta xét những sự sụp đổ của những chế độ độc tài hữu đang xẩy ra ở Bắc Phi và Trung Đông, chúng ta thấy cũng không phải người của chế độ giật sập chế độ, mà chính cũng là người dân phẫn uất đứng lên, như anh sinh viên, bán hàng rong Mohamed Abouzizi, ở Tunisie; và anh Wael Ghonim, một tư chức, ở Ai Cập.

Vì vậy câu: "Chỉ có người cộng sản mới có thể giật sập cộng sản" hay "Chỉ có người của chế độ mới có thể giật sập chế độ", câu này mới nghe thì thấy hữu lý, nhưng xét sâu, thì trở nên ép đoán, võ đoán; nhất là khi nó được phát ngôn ra như một định lý, hơn thế nữa một định đề.

2) Lo việc hậu cộng sản quan trọng hơn là lo giật sập cộng sản?

Câu "Chỉ có người cộng sản mới có thể giật sập cộng sản", còn được tiếp theo câu "Việc giật sập cộng sản là việc dễ. Việc khó, đó là việc hậu cộng sản."
Ở đây tôi không nói là không lo đến việc hậu cộng sản. Tuy nhiên nếu phải đặt ưu tiên, thì ưu tiên vẫn là việc giật sập cộng sản trước tiên. Và bàn nhiều đến "Hậu cộng sản" đưa chúng ta lâm vào hoàn cảnh "Bàn chia thịt Rồng, trước khi giết được Rồng", nhiều khi sinh ra chia chác không đều trên lý thuyết, cắn quái lẫn nhau, quên việc giết Rồng. Hơn thế nữa, công việc giật sập chế độ cộng sản không phải là một công việc dễ. Người nói câu này không có gì để chứng minh, không ý thức rõ vấn đề. Thực tế đang chứng minh rất rõ ở Bắc Phi và Trung Đông, việc giật sập những chế độ độc tài hữu như ở Tunisie, Ai Cập, Lybie, độc tài cá nhân hay gia đình hoặc gia tộc, nó còn đỡ ác ôn, côn đồ, gian manh, quỷ quyệt gấp cả trăm lần độc tài tả cộng sản. Tuy nhiên, những người đấu tranh cho tự do, dân chủ ở những nước trên phải vắt óc, moi gan tìm phương, tính kế, đang hy sinh xương máu, giật từng tấc đất một, như hiện ở Lybie. "Hậu cộng sản quan trọng hơn giật sập cộng sản", ở đây tôi không chủ trương không lo đến việc hậu cộng sản. Tuy nhiên, nếu phải lấy ưu tiên, thì tôi xin nhắc lại, việc giật sập cộng sản vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Đấy là chưa nói đến việc rất có thể những người cộng sản đưa ra luận điệu này, để đánh lạc hướng những người quốc gia, mà nhiều người vô tình mắc phải. Ngay cả những người như K. Marx, Lénine, Mao, Hồ chủ chương giật sập tư bản, nhưng đâu là "Hậu tư bản" của họ? Ngay cả Marx, lý thuyết gia cộng sản, nhưng người ta biết rằng Marx chỉ giỏi về chỉ trích tư bản, phần xây dựng hậu tư bản, gần như không có, ngoài câu chính: Người cộng sản có thể thâu tóm lý thuyết của mình qua một câu duy nhất: Bãi bỏ quyền tư hữu (K. Marx - Manifeste du Parti communiste - trang 43 - Edition www. Librio.net - 2005), mà chúng ta đã nói đến sai lầm ở trên.

Quan sát những nước Bắc Phi, Trung Đông, vừa xẩy ra cách mạng và đang xẩy ra, chúng ta thấy gì?

Những người làm cách mạng họ đặt ưu tiên cho việc thực hiện cách mạng nhiều hơn là hậu cách mạng. Như ở Tunisie, Ai Cập, và một phần phía đông của Lybie, sau khi cách mạng thành công, người dân tự động lo vệ sinh, quét dọn, xây lại những bức tường đã bị đổ nát, tự thành lập đội duy trì an ninh lối xóm; và hơn thế nữa, như việc khó khăn là làm thế nào để sửa đổi hay thay thế hiến pháp, thì có những nhà giáo sư, luật học, tự nguyện qui tụ dân, hướng dẫn và bàn về việc này, cùng nhiều việc khác.

Công cuộc đấu tranh cho quê hương, dân tộc ngày hôm nay bắt buộc phải đi qua cửa ngõ giật sập chế độ độc tài cộng sản. Đây là điều kiện tiên quyết, sau đó mới có thể tính được chuyện hậu cộng sản, tức là chuyện độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta không tính đến 2 việc này bây giờ; nhưng nếu phải đặt ưu tiên, thì việc giật sập cộng sản là ưu tiên hàng đầu.

Nếu nhìn một cách khác, theo kiểu điều kiện khách quan và chủ quan hay theo kiểu thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thì yếu tố khách quan, hay thiên thời địa lợi của một cuộc cách mạng cho Việt Nam đã quá hội đủ. Đó là lòng dân đã quá chán ngán, phẫn uất chế độ, chúng ta chỉ cần so sánh tình trạng đàn áp, tham nhũng hối lộ, mức sống giữa Việt Nam và Tunisie, Ai Cập, thì chúng ta thấy dân Việt Nam cơ cực hơn nhiều; thêm vào quốc tế, mặc dầu có những liên hệ thương mại, nhưng nhìn giới lãnh đạo Việt Nam với con mắt khinh bỉ, điển hình là những sự kiện gần đây: Hai người cố vấn Tòa Đại sứ Hoa Kỳ và Úc đến thăm Linh mục Nguyễn văn Lý và Hòa Thượng Thích Quảng Độ bị hành hung bởi công an cộng sản, họ muốn nói với dân Việt Nam và chứng tỏ với thế giới rằng chế độ này là một chế độ công an trị. Thêm vào đó có vụ Tòa Đại sứ Thụy Điển đóng cửa ở Việt Nam, dọn sang Căm Bốt. Chúng ta nên nhớ Thụy Điển là nước giúp đỡ cộng sản Việt Nam rất nhiều trong những năm 60, 70, không vụ lợi. Chính Thủ tướng Thụy Điển Olafl Palm vào những năm 60 đã tham gia những cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam.

Điều kiện chủ quan hay nhân hòa, đây là nói về phía những người chủ trương cách mạng, thì điều kiện này còn thiếu. Phía chủ trương cách mạng và những người chống cộng, ở trong nước cũng như ở ngoài nước, chưa đủ lòng tin nơi chính mình và nơi người khác, quá nghi ngờ lẫn nhau, không đủ tổ chức và kế hoạch, có danh mà không có thực, thêm vào đó lại dễ bị lay chuyển bởi tuyên truyền gian manh, quỉ quyệt của cộng sản, cố tình đổi trắng thay đen, qua chính sách huyễn dụ, lường gạt và khủng bố, ở quốc nội cũng như ở hải ngoại.

Chính vì vậy mà những khó khăn của yếu tố chủ quan hay nhân hòa cần phải được khắc phục. Và chỉ có như vậy chúng ta mới có thể khai thác được những sự chia rẽ càng ngày càng trầm trọng trong nội tình đảng cộng sản Việt Nam hiện nay; vì họ hiện đang đứng trước một sự lựa chọn có tính cách sống còn: Theo Tây phương hay theo Trung cộng. Điều này đã rõ nét ngay từ Đại Hội 9 của đảng cộng sản Việt Nam, theo đó ngay những người trong trung ương đã bàn tán về thái độ chính trị ngoại giao qua 2 câu nói:

1) Theo Trung cộng thì còn đảng, nhưng mất nước,

2) Theo Tây phương thì còn nước nhưng mất đảng.

Đảng cộng sản Việt Nam cố theo chính sách đu dây, như trước kia giữa Trung Cộng và Liên Sô. Nhưng ngày hôm nay Trung Cộng và Hoa Kỳ không cho phép cộng sản Việt Nam thực hiện chính sách này.

Công cuộc đấu tranh lật độ độc tài cộng sản hiện nay là một cuộc đấu tranh toàn dân, toàn diện và toàn cầu, từ lý thuyết đến thực hành. Bẻ gãy từng luận điệu cộng sản một, vạch rõ những âm mưu tuyên truyền cộng sản để lừa bịp người quốc gia chống cộng, từng điểm một; kêu gọi người dân hãy can đảm đứng lên đấu tranh, vì bất cứ cuộc cứu rỗi nào cũng bắt đầu bằng cuộc tự cứu; và đồng thời tự mình sửa sai, tu bổ nội bộ, từ lý thuyết, lý luận, đến thực tế, tạo dựng niềm tin nơi chính mình, nơi người khác, để đi đến tổ chức thực sự, có kế hoạch, có sửa soạn, có chiến thuật, chiến lược, chứ không phải là đấu tranh tùy hứng, có nhiệt tình, nhưng thiếu tổ chức, thiếu kế hoặch chỉ đưa đến vô hiệu quả.

Cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền Việt Nam sớm muộn sẽ thành công, vì cộng sản hiện nay đang đi ngược chiều tiến bộ của văn minh nhân loại, đi ngược lòng dân, mặc dầu nó còn có rất nhiều khó khăn: Khó khăn đến từ bên ngoài cũng như khó khăn nội bộ. Dân Việt hãy can đảm và kiên trì khắc phục khó khăn và tiến hành cuộc đấu tranh cách mạng độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc, đầy chính nghĩa và lý tưởng của mình.

Chu chi Nam

Bài Xem Nhiều