We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 25 May 2011

CHỦ NGHĨA THỰC DÂN MỚI CỦA TRUNG CỘNG VÀ TƯƠNG LAI CỦA VIỆT NAM


Chủ nghĩa thực dân là một chủ nghĩa nhằm chiếm đoạt lãnh thổ của nước khác để cai trị, hầu dễ dàng chiếm đoạt tài nguyên của nước bị trị cũng như bóc lột nguồn lao động của dân bản xứ nhằm làm giầu cho nước mình được.
Người ta thường nghĩ rằng chủ nghĩa thực dân phát xuất từ Âu Châu vào thế kỷ 12, 13 khi người Bồ Đào Nha và các nước khác như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Hòa Lan, v.v… bắt đầu mở rộng lãnh thổ ra hải ngoại xa xôi như Phi Châu, Mỹ Châu, Á Châu và Úc Châu. Thực ra thì trước đó, từ lâu, người Trung Hoa cũng đã thi hành chủ nghĩa này, nhưng chỉ để xâm chiếm những nước chung quanh, bằng cớ là ngay từ thời Việt Nam lập quốc (2879 trước tây lịch) nước ta đã bị người Tầu (đời nhà Hán) xâm chiếm và lập thành quận huyện của họ để đô hộ.

Chủ nghĩa thực dân mỗi ngày một thịnh vượng và kéo dài tới đệ II Thế Chiến (1939-1945) thì bắt đầu suy thoái và tới giữa thập niên 50 (1954) thì được coi là chấm dứt và thay vào đó là việc các nước lớn và mạnh dùng ảnh hưởng kinh tế của mình để can thiệp vào nội tình chính trị của nước khác, nhỏ và yếu, để giành thị trường tiêu thụ mà người ta gọi đó là chủ nghĩa thực dân mới.

Trước năm 1975, người Mỹ đã dùng sưc mạnh kinh tế của mình nhưng không phải là để mở rộng thị trường tiêu thụ ở VN, mà là dùng Việt Nam Cộng Hòa làm tiền đồn để ngăn chặn làn sóng Đỏ (Cộng Sản) từ phương Bắc. Vì thế chính sách này đã bị một số trí thức thân Cộng thời đó gọi là Chủ Nghĩa Thực Dân Mới và một số người vô học thì gọi quân đội VNCH là bọn lính đánh thuê cho Hoa Kỳ. Thực ra chính Liên Sô và Trung Cộng mới chính là bọn thực dân mới và chính quân đội nhân dân của ngụy quyền Cộng Sản Hà Nội mới là bọn lính đánh thuê cho Nga Tầu. Thực vậy, bọn Nga, Tầu đã dùng chủ nghĩa Mác Lê tức chủ nghĩa Cộng Sản để, không những chiếm đoạt đất đai, chiếm đoạt thị trường (với chủ trương vô tổ quốc) mà còn sai khiến luôn cả ngụy quyền Hà Nội với chiêu bài thi hành nghĩa vụ quốc tế để toan tính nhuộm đỏ toàn thể thế giới.

I/ Hình thức chủ nghĩa thực dân mới của Trung Cộng được áp dụng tại VN như thế nào?

Sau năm 1990, các nước Cộng Sản Nga Sô và Đông Âu tan rã, chỉ còn 4 nước theo Chủ Nghĩa Cộng Sản là Trung Công, Bắc Hàn, Việt Nam và Cu Ba. Nhưng chỉ có Trung Cộng là hùng mạnh, nhờ vào sự chấm dứt chính sách thù nghịch của Mỹ và thay vào đó là sự bình thường hoá quan hệ Mỹ Trung, và VN thì nợ nần Trung công quá nhiều nên đã bị Trung Cộng dùng chủ nghĩa này chi phối và lấn áp mọi mặt.

Để áp dụng chủ nghỉa thực dân mới này, Trung Cộng đã áp dụng những chính sách sau tại VN và một số nước nghèo đói và chậm tiến trên thế giới:

1/ Xâm chiếm lãnh thổ.

Mặc dầu đi xâm chiếm lãnh thổ của nước khác để nhập vào lãnh thổ của mình, ngày nay đã bị thế giới lên án nặng nề, nhưng bọn bành trướng Trung Cộng cậy có sức mạnh, cậy dân đông (trên 1.3 tỷ người), cậy tiền bạc nhiều, cũng vẫn làm nếu chúng có thể làm được. Điển hình là chúng đã thôn tính Tây Tạng, Nội Mông. Đối với VN, chúng đã lấn chiếm ải Nam Quan, thác Bản Giốc, hàng chục ngàn cây số vuông giáp ranh với Trung Cộng, cùng như Hoàng Sa, Trường Sa và hàng chục ngàn cây số vuông lãnh hải của VN.

Nếu nơi nào mà bọn bành trướng Trung Cộng không lấn chiếm được, chúng dùng tiền nói là để thuê như chúng đã thuê mướn 9 tỉnh thuộc miền Bắc VN để trồng cây kỹ nghệ và 1 tỉnh thuộc miền Cao Nguyên Trung Phần của VN để khai thác quặng Bô Xít trong thời hạn 50 năm. Trung Cộng cũng bỏ tiền của ra mua hoặc thuê mướn đất ở nhiều nước ở Châu Phi và Châu Mỹ LaTinh để tìm kiếm những quặng mỏ mà Trung Cộng có nhu cầu. Hậu quả của việc thuê mướn này rất là tai hại không những về kinh tế, kỹ nghệ mà cả về chính trị và xã hội cho nước bị lấn chiếm hay cho thuê mướn.

2/ Dùng chủ nghĩa CS, dùng kỷ luật Đảng CS và dùng tài chánh để sai khiến nước khác.

Việt Nam cũng là một nước theo chủ nghĩa Cộng Sản như Trung Cộng nhưng lại là một nước nhỏ và nợ nần Trung Cộng nhiều sau 20 năm chiến tranh. Do đó, đảng Cộng Sản VN được coi như một đảng CS đàn em của đảng Cộng Sản Trung Hoa, nhất nhất mọi sự đều phải theo lệnh của Đảng Cộng Sản Trung Hoa.

Đối với những nước không theo chế độ Cộng Sản nhưng nghèo đói như những nước ở Phi Châu, Châu Mỹ La Tinh, Trung Cộng đã dùng tiền bạc thuê mướn đất đai dài hạn, mua chuộc chính quyền địa phương và truyền cấy chủ nghĩa Cộng Sản.

3/ Di dân.

Mặc dầu Trung Cộng thuê mướn đất đai để khai thác quặng mỏ, xây cất các nhà máy, cơ sở, nhưng Trung Cộng không thuê mướn các công nhân bản xứ mà đem không những, các chuyên viên tới mà cả dân Trung Cộng và cả gia đình của họ từ Trung Cộng tới làm công nhân .

Trung Cộng áp lực VN phải chấp nhận để cho dân Trung Cộng tự do nhập cảnh vào VN mà không những không cần hộ chiếu mà ngay cả giấy tờ tùy thân cũng không đòi hỏi. Lợi dụng tình trạng này, nhiều người Trung Cộng đã sang VN làm ăn, sinh sống và buôn bán một cách bất hợp pháp.

II/ Hậu qủa của chủ nghĩa thực dân mới của Tầu Cộng.

1/ Hậu quả về kinh tế và xã hội

Với 3 chính sách trên: Xâm chiếm đất đai để khai thác, chi phối chính quyền địa phương, và di dân, bọn Tầu chỉ cốt làm sao cho được càng nhiều lợi càng tốt, chúng không cần biết những hậu quả tai hại gì sẽ xẩy ra cho môi trường, cho dân chúng địa phương. Nơi nào chúng tính chuyện lâu dài, thì chúng cho nhân công của chúng đem vợ con tới sinh sống và lập nghiệp, làm ăn buôn bán. Với những hàng hoá dư thừa hoặc không đủ tiêu chuẩn bị ngoại quốc trả về, chúng mang vào VN bán rẻ như bèo. Thử hỏi hàng hoá VN nào cạnh tranh nổi? Rút cuộc các xí nghiệp sản xuất VN sạt nghiệp và VN trở thành thị trường tiêu thụ của Trung Cộng.

Không những làm ăn buôn bán, những nhân công nào chưa có gia đình thì lấy người điạ phương và sinh con đẻ cái, dần dần chúng trở thành người Việt gốc Hoa, nhưng phong tục tập quán của người Hoa thì chúng vẫn giữ. Tới lúc đó thì dù hợp đồng thuê mướng đã mãn hạn, cũng không thể nào mà trục xuất họ về nước được .

2/ Hậu quả về chính trị.

Với cái thái độ nhu nhược và hèn nhát của ngụy quyền Hà Nội như chúng ta đã thấy trong những vụ ngư dân VN đánh cá trong những vùng biển VN bị tầu Trung Cộng chận bắt. Không những cá của ngư dân VN bị cướp mà cả người lẫn thuyền cũng bị chúng bắt giữ và đòi tiền chuộc mà bọn nguỵ quyền Hà Nội cũng không dám phản đối thì thử hỏi còn đâu là chủ quyền của một nước ?

Công an Việt Cộng hầu như không có thẩm quyền đối với những vụ tranh chấp giữa các nhân công Trung Cộng và người VN. Công nhân Trung Cộng không coi luật pháp VN ra gì cả. Chúng coi như vùng chúng ở là vùng tự trị của chúng. Chúng ăn uống, nhậu nhẹt tại các quán ăn của người VN có khi không những không trả tiền mà còn đập phá. Nếu chủ quán VN mà mạnh tay với chúng là có chuyện. Chúng kéo cả bọn mang gậy gộc, dao búa tới đập phá và đánh đập chủ quán và thân nhân của họ rất dã man mà công an VN cũng không dám can thiệp. Mới tới có ít lâu mà bọn chúng còn như vậy thì thử hỏi sau khi bọn chúng đã ở được vài ba chục năm, bọn chúng còn lộng hành đến đâu?

Tóm lại, với chế độ thực dân mới của Trung Cộng, với những chính sách mà Trung Cộng đã áp dụng tại VN, nếu chế độ Cộng Sản còn tồn tại ở VN chỉ vài chục năm nữa, VN sẽ có cả chục triệu người Tầu hoặc người Việt gốc Tầu (Tầu lai). Loại dân này sẽ trở thành một thứ kiêu dân, tuy không trực tiếp nắm quyền chính trị nhưng có ảnh hưởng rất mạnh. Ngoài ra, bọn kiêu dân này còn có những hoạt động ưu thế về kinh tài ( ngân hàng, bảo hiểm, chứng khoán…cho vay lãi, kim cương vàng bạc..) và có thể còn có cả những cơ quan truyền thông, báo chí, điện ảnh giống như người Do Thái ở Đức trước đệ Nhị Thế Chiến và người Do Thái bây giờ tại Mỹ. Họ sống cả ngàn năm ở Âu châu, nhưng vẫn giữ tôn giáo riêng, phong tục tập quán riêng, không thèm hội nhập vào dòng văn hoá chính. Do đó, Trung Cộng cũng chẳng cần chiến tranh, chỉ sau vài thập niên nữa, VN nếu không trở thành quận huyện của Trung Cộng thì cũng sẽ trở thành một nước chư hầu tuyệt đối trung thành với mẫu quốc là Trung Cộng.

Đây cũng là điều mong muốn của bọn Việt Cộng bán nước. Chính Tố Hữu, một nhà thơ Việt Cộng đã có thời kỳ làm Phó Thủ Tướng ngụy quyền Việt Cộng (1981-1986) đã nói:

Bên này biên giới là nhà,

Bên kia biên giới cũng là quê hương.

Chỉ khi nào chế độ Cộng Sản Trung Hoa tan rã như Liên Sô, lúc đó chế độ Cộng Sản Việt Nam sẽ tan rã theo và Việt Nam mới mong thoát khỏi bàn tay lông lá của Trung Cộng. Mong rằng lời nói của bà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton trong một cuộc phỏng vấn dành riêng cho tờ The Atlantic như sau sẽ thành sự thật: Chế độ của Trung Cộng chắc chắn sẽ sụp đổ, các nhà lãnh đạo Trung Cộng giờ đây đang làm “những việc vô ích như những gã hề”.

* LS .LÊ DUY SAN *

Lybie đến hồi kết cuộc : Kadhafi sẵn sàng từ chức ?

Kadhafi dưới mưa tại Tripoli
Theo báo France Soir, đại-tá Kadhafi sẵn sàng rời bỏ chánh-quyền với điều-kiện ông ta có thể ở lại Libye.Viện dẫn "các nguồn tin đáng tin,thân cận với chánh quyền ở Libye",báo France Soir xác-nhận các sứ-giả của đại-tá Kadhafi đã gặp gỡ từ vài tuần lễ nay,trong sự kín đáo chặt chẽ,các nhân-vât trách-nhiệm của tây-phương,kể cả Pháp, nhằm giải-quyết nhanh chóng tình-hình hiện nay.

Ngày thứ ba 24.05,tổng-trưởng ngoại-giao Alain Juppé đã tuyên-bố với các dân-biểu là chiến-dịch quân-sự của liên-quân ở Libye đã đạt những thành-quả và có thể sẽ chấm dứt chậm nhất là vài tháng nữa.Trước câu hỏi của Reuters về việc có tiếp xúc của sứ giả Kadhafi với Pháp,ông Juppé đã không xác-nhận việc này!

Theo báo France Soir,các sứ-giả đang thương thuyết việc rút lui của Kadhafi,miễn rằng đó là một giải pháp danh dự.Điều kiện đưa ra là ông có thể sống đến cuối đời ở Libye.

Văn phòng làm việc của Kadhafi bị dội bom tan nát
Nhắc lại là trong các cuộc tấn-công của liên-quân OTAN mà lực-lượng chính là Pháp và Anh, các nơi cư-trú của Kadhafi đã bị tấn-công. Mặc dù OTAN nói là không có ý định sát-hại ông Kadhafi,trong cuộc oanh-kích ngày 01.05 tại Tripoli,một người con trai của Kadhafi và các cháu nội của ông ta đã bị giết.Được biết Kadhafi được coi là rất yêu các cháu và việc ba đứa cháu nội bị chết vì bom làm ông rất đau khổ!

Theo nguồn tin của France Soir,ông Kadhafi năm nay 70 tuổi,sẵn sàng nhường lại chánh-quyền vì sợ rằng những người thân khác có thể bị chết dưới các cuộc oanh tạc bằng bom. Trong khi đó,một tháng trước đây,các người thân của Kadhafi còn cho biết "Kadhafi không sợ chết, ngược lại,đối với ông ta, đó sẽ là một vinh-dự được chết dưới mưa bom, trong tư cách tử đạo".Ông Kadhafi có cảm giác như "một sư tử trong chuồng" và khó chịu vì không thể được di chuyển,nhất là trong vùng sa-mạc mà ông ưa thích.Mỗi ngày,ông để nhiều giờ xem internet,bằng tiếng Ả-Rập,Anh,tiếng Ý. Ông tin rằng phe liên quân muốn giết ông nên thường xuyên đổi chỗ ở Tripoli,nhưng với các oanh tạc dữ dội như hiện nay,việc đổi chỗ mỗi lúc trở nên khó khăn hơn!

Các giới thân cận của ông xem chừng cũng chán nản.Ibrahim Moussa,phát ngôn nhân chánh thức của chánh quyền Kadhafi hồi đầu tháng tư cho biết là "đương nhiên phải có những tiến triển. Chúng tôi muốn có nhiều dân chủ, nhiều tự do phát-biểu hơn, nhưng việc này phải làm một cách dịu dàng. Nếu người ta làm các sự việc một cách đột ngột,đó sẽ là sự hỗn loạn". Ngày nay, giới thân cận với Kadhafi cho rằng "Cuối cùng người Hướng Dẫn sẽ phải ra đi.Ông ta biết rằng đã đến lúc....Phải dành cho ông ta một lối thoát chấp nhận được,tìm ra một giải pháp không làm mất danh dự. Đó là một nhà cách mạng.Ông ta phải ra đi đầu ngẩng cao.Phải tìm ra một phương cách".

Hải cảng Tripoli bị Otan dội bom - Một chiếc tàu của Kadhafi bị đánh chìm










Liệu rằng tây phương có sẵn sàng chấp nhận?
Cho tới nay,hình như phe liên quân không chấp nhận bất cứ điều kiện nào cho sự ra đi của Kadhafi.Sau các tấn công Tripoli bằng các phi cơ oanh tạc phản lực, tây phương ,rõ rệt nhất là Pháp và Anh, sẽ xử dụng đến các trực thăng chiến đấu. Sự chính xác trong việc oanh tạc hay pháo kích của loại này cao hơn của các phi cơ chiến đấu phản lực,vì có thể ở yên một chỗ trên không để pháo kích.

Việc trú ẩn của Kadhafi sẽ khó khăn hơn nhiều với các loại đạn hay bom phá hủy công-sự, hầm ngầm. Ngoài việc xử dụng trực thăng chiến đấu,còn có tin có thể có những hành quân diện địa!
Theo một nguồn tin của Canard enchaîné, 125 quân thuộc lực lượng đặc biệt Pháp đang hoạt động ở Libye, trong các vùng Benghazi, Misrata và dọc theo biên giới Niger. Về phiá Anh,con số này lên đến 500 người!

Tàu chiến Tonnerre và trực thăng ALAT của Pháp
Theo nguồn tin của Canard enchaîné, tàu chiến Tonnerre của Pháp hiện đang ở ngoài khơi Libye có chở theo 20 trực thăng của ALAT (aviation légère de l"armée de terre = không lực nhẹ của lục quân),trong số này có 8 trực thăng NH90,loại trực thăng vận tải có thể chuyên chở 20 lính trang bị đầy đủ. Các phi cơ này có nhiệm vụ đưa các toán biệt kích đến các trận địa ở Libye. Được biết trước đây liên quân nói là không có việc tham dự bộ chiến,chỉ thực hiện việc vùng cấm bay,sau đó,oanh tạc lực lượng kadhafi để bảo vệ các người dân sự....

Cũng theo Canard enchaîné, Kadhafi và gia đình có thể đi tị nạn ở Serbie! Nước này tình nguyện đón Kadhafi. Các sứ giả của tây phương đã bắt liên lạc với những người thân cận với Kadhafi và đặc biệt là Moussa Koussa, cựu ngoại trưởng của Kadhafi và trước đó là mật-vụ trưởng của Kadhafi, hiện tị nạn ở Anh. Ông này được giao nhiệm vụ gởi một thông điệp cho Saïf al-Islam,con của Kadhafi,đề nghị việc "đặc-miễn" cho toàn thể gia đình Kadhafi nếu chấp thuận việc vĩnh viễn lưu vong!

Nhữ Đình Hùng/Tin tổng hợp/25.05.2011

Bí quyết 90/10

Bí quyết 90/10

Bí quyết đó là gì?

10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.

90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.

Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :

Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.
Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?

A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.

Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều. Chúc bạn thành công!

Hãy thưởng thức 1001 kiểu tắm của người NHật

Người Nhật rất sạch sẽ và hồ tắm công cộng là một trong số những nét văn hóa của họ. Hãy thưởng thức 1001 kiểu tắm của người NHật

H. Hoa


Ngâm mình trong nước ấm là một cách thư giãn phổ biến và hiệu quả, nhưng bạn đã bao giờ đắm chìm trong rượu hay trong mì Ramen chưa??? Đến công viên giải trí và du lịch suối nước nóng tại Hakone Kowakien Yunessun (Nhật Bản) bạn thậm chí còn được tắm trong cà phê hoặc sôcôla
Hakone Kowakien Yunessun nằm ở Hakone, nổi tiếng với các dịch vụ tắm kỳ lạ nhất mà người ta có thể tưởng tượng ra được. Trong khu resort này có tới 25 khu vực tắm khác nhau, chắc chắn sẽ khiến bạn bất ngờ và chỉ muốn quay lại ít nhất 10 lần . Những kiểu thư giãn được yêu thích nhất có lẽ là tắm với rượu vang đỏ, tắm với rượu sake, tắm trà xanh, với cà phê, tắm với muối ở Biển Chết, tắm trong mì Ramen, và vùng vẫy trong sô cô la.
Rượu vang được đổ vào bồn lớn cao 3.6m từ một chai rượu khổng lồ
Ngâm Sake ấm rất tốt cho da, nhưng cẩn thận kẻo say bạn nhé!
Nhìn hồ nước trà xanh này, nhìn đã thấy mát mẻ rồi phải không nàoooo!
Tưởng tượng da dẻ mình sẽ thơm phức mùi cà phê , quá tuyệt !
Phòng tắm theo kiểu La Mã cổ đại nè, bạn sẽ được chuyển qua 3 hồ bơi với nhiệt độ khác nhau từ nóng tới lạnh và hơi sương đó. Làm như vậy, da sẽ săn chắc là cơ thể được thư giãn tuyệt đối nha.
Phần hấp dẫn du khách quốc tế nhất của Yunessun chính là tắm trong bồn với mì Ramen. Bạn sẽ được “ngụp lặn” thỏa thích trong tô mì khổng lồ với đầy đủ hương vị hồ tiêu, tỏi, gia vị ramen. Quả thực là thơm phức và “ngon” lắm
Spa với sô cô la nung chảy thật ngọt ngào phải không nào, hơn thế nữa, sô cô la còn vô cùng tốt cho da và cho tinh thần của bạn nữa.

Má Tui Hà Tiện "Happy Mother Day Mom!"

ts Make Mother’s Day Easy with these Android AppsMá tui tuổi con chó, năm nay chắc cỡ 77 hay 78 gì đó, tui hỏng nhớ rõ. Người ta thường hay bảo người già hay thay đổi tính tình nhưng má tui thì có khác chi đâu?

Bả vẫn thế! Như xưa. Vẫn hà tiện và tính toán chi li từ đồng bạc nhỏ. Nghe tui nói tiền vé máy bay từ Mỹ về Việt Nam tốn hết gần 7, 8 ngàn đô cho 2 vợ chồng cùng 2 đứa con tui, bả liền nói:

- Sao mày không mua 3 vé thôi ? Con bé này nhỏ con ngồi trên lòng má nó cũng đâu sao.

Má ơi, nếu được thế thì con sẽ xin đổi chỗ với nhỏ con gái. Êm phải biết.
Căn phòng ngủ của má tui là một cái "All in One" hay là "One Stop". Nếu nói theo kiểu của người về từ Việt Bắc hôm nay là "Một Cửa". Nó vừa là cái phòng ngủ, vừa là thư viện, vừa là "shopping mall" lại cũng có thể gọi là bảo tàng viện hay là nhà kho. Ôi thôi bả chứa đủ thứ trong đó. Đủ thứ, đủ kiểu, đủ tháng năm. Tụi nhỏ trong nhà kêu đó là "Siêu thị 4 C" nghĩa là "Cái chi cũng có".
>
> Mấy người chuyên mua bán đồ cổ trên eBay sẽ nhảy nhỏm lên nếu lạc vào cái phòng của bả, bằng chứng là con vợ Mỹ của tui lần nào dìa cũng đi lanh quanh trong đó hàng giờ, nó còn vô mạng giúp bả điều tra giá cả làm cho bả khoái chí mà gom góp thêm chất đầy phòng chờ ngày nàng thẩm định viên trở lại.

Vì hà tiện và ưa lo xa nên có cái gì bả cũng không xài, không dùng hay kẹt lắm thì chỉ....phân nửa hay 1/4, số còn lại cất đâu đó để dành. Ngay cả một miếng "band aid" cũng cắt làm đôi. Chai thuốc đỏ của bả cứ có màu hồng hồng vì 50% là nước lọc.

- Thời buổi bây giờ vi trùng cũng đã già yếu quá rồi. Chắc là bả nghĩ như thế.

Phải công nhận má tui có một trí nhớ tốt. Bất cứ cầm món gì lên bả đều có thể nói ngay ra là của ai cho, từ đâu tới , nhân dịp nào. Ngay cả một lọ dầu cù là con cọp. Bả còn có cái tật uống thuốc quá hạn vì không muốn bỏ uổng. Con cháu cằn nhằn thì bả nói tỉnh bơ:

- Thì biết là thuốc cũ kém hiệu lực nên tao đã uống gấp đôi.


- Chớ thuốc con mới mua cho Má đâu? Con em dâu tui hỏi.

- Thì tao để dành từ từ rồi uống tới.

> À thì ra bả cũng biết dùng cái định luật FIFO (First in first out) đàng hoàng chứ bộ. Bả đang bị bịnh tiểu đừơng nên phải dùng "test" mỗi ngày, cả năm nay rồi lúc nào ai hỏi bả cũng bảo là "Good good lắm" cho đến khi thằng cháu ngoại làm nghề thầy thuốc khám phá ra cái chuyện bà ngoại cứ hay tắt máy nửa chừng vì sợ "tốn pin". A ha, hèn chi mà bả có chỉ số cholesterol thấp hơn con em dâu trong nhà làm cho nó thường hay ganh tị.
Tụi con gái trong nhà lúc nào cũng ráng tránh bàn chuyện mua sắm quần áo mới trước mặt má tui vì sợ phải mặc đồ bà ngoại cho.
- Còn mới tinh mà mậy! Bả hảnh diện.

Tiền hả?

Bả chỉ thích cất tiền đô trong tủ thôi, lý do là... Đi đổi mất công quá thôi...hỏng xài! Hình như giờ thì bả giàu hơn tui nhiều hỏng chừng, tui có bao giờ có hơn 100 đô trong túi đâu? Lần trước vợ tui có bắt tui mang về cho bả một cái gối bằng chất nệm Tempur gì đó, vừa rồi tui vô phòng bả thấy cái gối sao mà nhỏ xíu, cầm lên thì ra bả đã xẻo nó ra làm hai. Cái đầu tao đâu có bự bao nhiêu?

Nhiều khi lấy làm lạ là hà tiện vậy đó chứ mà chồng con cần cái chi thì bả xài xả láng, nhứt là lo cho ba tui. Quần áo thì phải may ở tiệm chiến, vải thì phải thuộc hàng Anh Quốc, giày Ý Đại Lợi láng coóng mũi nhọn đá chuột chết ngắc. Đi đâu về đến nhà là đã có trà sâm rượu thuốc mắc tiền dọn sẳn lên bàn. Chỉ có điều là hớt tóc thì phải kêu ông hớt dạo chứ không được đi tiệm Thanh Nữ. Thấy mấy con nhỏ "cạ cạ" mà bắt ghét! Bả kết luận.

Còn hơn là bả hớt! Ông già tui tự an ủi. Mấy thằng tui thường hay cười hô hố mà chọc ông già là Má mà hớt thì bả chỉ hớt một bên thôi cho tông đơ khỏi mau cùn.

Đôi khi nhìn 2 ông bà ngồi bên nhau, cái đầu quái đản của tui ưa nghĩ quẩn lung tung, có lẽ cũng là nhờ cái tính hà tiện xài kỹ đó mà bả có một ông chồng gần một trăm "miles" rồi mà máy móc trông còn "Good good" lắm ! Hỏng lẽ bả cũng cắt làm hai? Ha Ha............

"Happy Mother Day Mom!"
Hoàng Duy

DụcTình


Dục tình -cái lỗ chân trâu-

Chớ sa vào đó, ngoi đầu không lên.

Ông Strauss-Kahn, giám đốc điều hành IMF (International Monetary Fund - Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế) 62 tuổi, là người đàn ông thứ nhì, tài ba xuất chúng, có thành tích tung hoành trên sông trên biển để cuối cùng chết đuối trong cái lỗ chân trâu dục tình. Ý tôi muốn nói Strauss-Kahn là người thứ nhì mà tôi biết, và dĩ nhiên nạn nhân chết đuối trong lỗ chân trâu không chỉ có 2 người. Người thứ nhất tôi biết là nguyên tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton.

Strauss-Kahn trong một buổi họp của IMF

Hôm thứ Bẩy 5/14, ông bị cảnh sát phi trường Nữu Ước bắt giữ trong lúc ông ngồi ghế hạng nhất của chiếc phản lực, phi vụ 23 Air France, sắp đóng cửa để di chuyển ra đường bay. Ông ngã và chết đuối trong cái lỗ chỉ sâu hơn một tấc đó tại căn phòng số 2806, khách sạn Sofitel, số 45 West đường số 44th, Nữu Ước.

Phát ngôn viên cảnh sát Paul J. Browne nói nội vụ xẩy ra vào trưa thứ Sáu 13 tháng 5, ngày ông check out khỏi căn phòng trị giá $3,000 mỗi đêm. Ngoài phòng ngủ, phòng 2806 còn có phòng làm việc, phòng khách, phòng rượu, và phòng họp.

Thời điểm ông ngã vào lỗ chân trâu là lúc 1 giờ trưa; hoàn cảnh đưa ông đến chỗ trượt chân là mặc dù đã check out trên giấy tờ, nhưng ông Strauss-Kahn còn đang tắm trong phòng tắm. Tắm mát rồi ông mặc đồng phục A Dong, tồng ngồng đi ra và bắt gặp một bà bồi phòng 32 tuổi, đang dọn phòng.

Ông Browne nói Strauss-Kahn lôi người đàn bà này vào phòng ngủ, đè bà xuống giường, rồi thỏa mãn dục tình, người đàn bà vùng vẫy thoát ra được, ông rượt theo, lôi bà vào buồng tắm và tái diễn hành động hiếp dâm không mấy thích hợp cho ông, một nhà trí thức, và một chính khách.

Thoát ra được, nạn nhân kêu cứu với những nhân viên khác của khách sạn, một người gọi 911, nhưng khi cảnh sát đến, Strauss-Kahn đã bỏ trốn, vội vàng đến nỗi bỏ quên cả điện thoại cell. Cảnh sát tìm được nhiều tang chứng của vụ cưỡng dâm có thể có dấu tích DNA.

Mặc dù là người thứ nhì, nhưng cung cách chết chìm của Strauss-Kahn tệ hơn cách chết của Bill Clinton; Bill "yêu" Monica Lewinsky, và được cô yêu lại, cái tội của ông chỉ nằm trên bình diện đạo đức của một vị tổng thống. Ông chỉ bị khó khăn, vì hạ viện liên bang lúc đó do đảng Cộng Hòa khống chế.

Tội của Strauss-Kahn nằm trên lãnh vực hình sự. Việc ông không bị còng khi cảnh sát bắt ông sẽ là đãi ngộ đặc biệt cuối cùng; ông đã bị tống giam ngay sau đó.

http://j17productions.com/blog/wp-content/uploads/2009/03/pork1.jpg

Bill yêu Monica Lewinsky, và được cô yêu lại

Hai luật sư Benjamin Brafman và William Taylor đã nhận lời bênh vực ông; Brafman cho biết Strauss-Kahn sẽ ra tòa với lập trường not guilty.

Trong chức vụ giám đốc ông được nhiều người ca ngợi việc ông điều hành IMF giúp đỡ thế giới trong giai đoạn khó khăn về tài chánh. Nhưng nhược điểm của ông vẫn là đàn bà: vài năm trước, ông tằng tịu với một nữ kinh tế gia người Hung Gia Lợi, cô Piroska Nagy.

Ông được IMF lưu giữ, bất chấp tai tiếng trong vụ xì căng đan ngoại tình với thuộc cấp.

http://www.cajanavarra.es/NR/rdonlyres/034AEDB0-D289-45EA-9EDE-383B5B137D73/4120/pirokanagy.jpg http://1.bp.blogspot.com/_j7nO4iNpcsM/SPoiHq-2FtI/AAAAAAAABZg/-TCBMl4B8Mc/s400/dominique_strauss_kahn_et_anne_sinclair_reference.jpg

Piroska Nagy và vợ chồng Strauss-Kahn, Anne Sinclair

Trước khi làm giám đốc IMF, Strauss-Kahn từng làm tổng trưởng ngân sách của Pháp, và ông đang dự tính từ chức giám đốc IMF để về Pháp, ứng cử tổng thống vào tháng 5 sang năm. Nhiều cuộc hỏi ý cử tri cho thấy ông sẽ dễ dàng thắng đương kim tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy.

Nhưng viễn ảnh huy hoàng đắc cử, làm tổng thống Pháp, chỉ còn là chuyện ngày xưa, chuyện trước 1 giờ trưa ngày thứ Sáu 13; sau cái giờ đại kỵ đẩy ông ngã và chết đuối trong cái lỗ chân trâu thì tương lai ông đếm bằng từng quyển lịch mà ông sẽ phải ngồi gỡ trong tù.

Ông không chỉ mất chức giám đốc IMF, mất tương lai làm tổng thống Pháp, mất những tiện nghi đắt tiền như cái phòng ngủ giá $3,000 mỗi đêm, mà ông còn mất cả bà vợ Anne Sinclair, ký giả Pháp, sinh trưởng tại Mỹ, và quan trọng hơn cả, ông đang mất tự do.

Tôi trách ông là người Pháp mà không biết tránh ngày Vendredi treize (thứ Sáu 13), là một học giả mà chưa đọc 2 câu vè tôi mới viết, hứng cảnh ông sa lô chân trâu:

Dục tình -cái lỗ chân trâu-

Chớ sa vào đó, ngoi đầu không lên

Tội nghiệp ông, nhưng tôi thương cái lẳng của Bill hơn.

Nguyển đạt Thịnh

HƯỞNG ỨNG LỜI KÊU GỌI CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO VICTORIA – ÚC CHÂU



------------

HƯỞNG ỨNG LỜI KÊU GỌI CỦA

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO VICTORIA – ÚC CHÂU,

BIỂU TÌNH 12/6/2011 "VINH DANH CỜ VÀNG, GIẢI THỂ CỘNG SẢN VIỆT NAM "

Kính gởi: Quý vị lãnh đạo các Tôn Giáo, Hội Đòan, Đoàn Thể, Quý Cơ quan Truyền Thông, cùng tòan thể Đồng Bào.

Kính thưa Quý Vị,

Xét rằng:

- Đảng Cộng sản không đại diện cho dân Việt Nam vì không hề được dân bầu.

- Đảng Cộng sản tàn bạo với dân Việt Nam .

- Đảng Cộng sản làm tay sai, bán đất, bán biển cho ngoại bang Trung Cộng để lấy tiền hối lộ bỏ túi riêng.

Nên đảng Cộng sản phải ra đi để trả lại quyền tự quyết cho dân tộc Việt Nam .

Để hổ trợ đồng bào Quốc Nội đứng lên giải thể cộng sản, Chủ nhật 12/6/2011 sắp tới Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Victoria – Úc Châu sẽ tổ chức một cuộc xuống đường biểu tình tuần hành “VINH DANH CỜ VÀNG - GIẢI THỂ CỘNG SẢN VIỆT NAM". Cuộc biểu tình khởi hành từ trung tâm thành phố Melbourne , tiến về Quốc Hội tiểu bang Victoria.

Các Tổ Chức Chính Trị tại Victoria Úc Châu đồng nhận định: đã đến lúc người Việt chúng ta cần quyết tâm đứng lên giải thể chế độ cộng sản, mang Tự Do, Dân Chủ và Vẹn Tòan Lãnh Thổ cho Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi đồng bào tham dự thật đông đảo,để hổ trợ tinh thần cho các nhà tranh đấu và đồng bào Quốc Nội, sớm đứng lên chấm dứt chế độ độc tài, đảng trị, tàn ác, dã man, đã thống trị đất nước Việt Nam trên 60 năm.

Địa điểm tập họp : Federation Square , Melbourne (đối diện ga xe lửa Flinder)

Ngày : Chủ nhật 12-6-2011

Giờ : 10 giờ sáng

Melbourne, Ngày 25 tháng 5 năm 2011

Đồng ký tên

Dân Xã Đảng - Khu Bộ Úc Châu - Kiêm Thành Bộ Melbourne : Bí Thư Hòang Phương

Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng – Đảng Bộ Melbourne: Đại diện Võ Hồng

Liên Minh Dân Chủ Việt Nam – Khu Bộ Victoria : Nguyễn Thế Thái

Phong Trào Quốc Gia Dân Chủ Việt Nam - Victoria - Thành Bộ Melbourne : Thái văn A

Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam - Victoria : Nguyễn Kiên Trung

Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc: Bác sỹ Thái Thị Thu Nguyệt, Phó chủ tịch HĐCV-YT

Quỹ Tù Nhân Lương Tâm: Phùng Mai

Khối 8406 - Victoria - Úc Châu: Nguyễn Quang Duy

Trân trọng kính chào




Liên Thành: TỘI ÁC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Liên Thành: HUẾ THẢM SÁT MẬU THÂN: TỘI ÁC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


LỜl GlỚl THIỆU CỦA

Nguyễn Văn Phán

Cưu Trung Tá Thủy Quân Lục Chiến

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Kính thưa quý độc giả

Tôi rất ngại ngùng, không biết phải viết thế nào, khi được tác giả ưu ái giành cho vinh dự giới thiệu cuốn sách này.

Bởi lẽ, tuy đơn giản đây là một cuốn sách, nhưng theo thiển ý, nó có phần không giống với những cuốn sách khác, vì mang một nội dung đặc biệt quan trọng, có tính cách lịch sử, kể lại một sự kiện kinh hoàng, không chỉ cho dân Huế, mà cho toàn dân Việt Nam và cả thế giới nữa. Đó là cuộc thảm sát đẫm máu đồng bào Huế, do cộng sản miền Bắc gây ra trong dịp tết Mậu Thân 1968, khi chúng lợi dụng thời gian hưu chiến trong dịp Tết, đồng loạt xua quân đánh phá trên toàn lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa, và chúng đã chiếm được thành phố Huế trong suốt 23 ngày đêm.

Chính trong thời gian này, chúng đã theo lệnh của bọn chóp bu trong bộ chính trị đảng, chỉ thị là phải áp dụng "bạo lực cách mạng" tàn sát dân Huế, để răn đe những người dân vô tội, đã không hợp tác với chúng, nổi lên chống đối chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

Sự việc đã trải qua hơn 40 năm, những tội ác động trời đó của bọn cộng sản luôn hiển hiện trong lòng người dân Huế, nhưng dường như có vẻ phôi pha trong dư luận quần chúng. Cùng lúc, bọn tội đồ gây ác lại đồng thanh chối tội, phủ nhận tất cả việc chung đã làm, dù có nhiều nhân chứng đã chứng kiến. Thêm vào đó, còn có những kẻ đồng lõa, đứng ra viết những bài phản bác, dùng những từ ngữ khôn khéo, tránh né, đánh lạc hướng, hầu chạy tội cho những tên đao phủ Mậu Thân mà nhiều người đã biết.

Vì thế, đây đúng là lúc chúng ta rất cần những tài liệu do những nhân chứng đã trải qua kiếp nạn Mậu Thân tại Huế, lên tiếng công bố những sự kiện thật, đã xảy ra, gây chết chóc, đau thương, không những cho các nạn nhân bị thảm sát, cho thân nhân của họ, cho toàn thể nhân dân Huế, mà còn cho toàn dân; toàn quân VNCH và những người yêu chuộng tự do, hòa bình trên thế giới nữa. Vì những lý do đó, cuốn Huế -Thảm Sát Mậu Thân ra đời .

Cuốn sách này được viết bởi tác giả Liên Thành, một người con của Huế, trọng cương vị là một Phó Ty Cảnh Sát Đặc Biệt thời điểm đó, và sau này là Trưởng Ty, hay Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên - Huế. Ông cũng đã đóng góp công sức trong phần vụ của mình vào việc chiến đấu bảo vệ thành phố và đồng bào Huế.

Tác giả kể lại, những điều mắt thấy, tai nghe, những đau thương, khổ hận của dân Huế, khi bị bọn cộng sản dã man, nhận chìm trong máu và nước mắt, suốt thời gian chúng chiếm giữ thành phố .

Sau khi Huế được giải tỏa, tác giả còn tiếp tục công tác truy tìm những hầm mộ tập thể, mà bọn cộng sản Bắc Việt và một số tay sai là dân địa phương tại Huế, đã vùi dập thân xác đủ mọi thành phần, quân, dân, cán, chính, những người đang vui xuân cùng gia đình, trong tay không một tấc sắt tự vệ. Chúng đã đập đầu hoặc chôn sống những nạn nhân đó trên đường tháo chạy, khi bị Quân Lực VNCH và Đồng Minh tấn công tái chiếm và truy đuổi chúng ra khỏi Huế. Tác giả vừa là nạn nhân, vừa là chứng nhân, trực tiếp chứng kiến từ phút đầu đến phút cuối, vì thế việc ông kể lại câu chuyện này, theo tôi nghĩ có mức độ chính xác cao và hoàn toàn đáng tin cậy .

Cá nhân chúng tôi, cũng đã có mặt và trực tiếp tham dự vào trận đánh giải tỏa thành phố Huế. Phải nói đây là trường hợp đặc biệt, hiếm có vì tôi là một quân nhân trong Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, một đơn vị Tổng Trừ Bị, địa bàn hoạt động bao trùm toàn lãnh thổ VNCH, từ Quảng Trị tới Cà Mâu. Vì thế, khi được trực tiếp tham dự trận đánh giải tỏa chính nơi chôn nhau, cắt rốn của mình, đối với anh em trong lực lượng Tổng Trừ Bị chúng tôi, thật sự là trường hợp hãn hữu .

Tôi đã phải chứng kiến những hoang tàn, đổ nát, những đau thương, thống khổ mà người dân xứ Huế phải gánh chịu, khi nhìn qua những con đường ngập ngụa máu thịt của những người dân lành vô tội.

Tim tôi như thắt lại khi nhớ tới mạ tôi, dì tôi, em tôi cùng những bà con thân thuộc, những người quen biết thân sơ trong khu xóm, khi họ phải đắm mình

trong lửa đạn trong lo âu sợ hãi, trong kình hoàng tuyệt đỉnh, môi khi nhìn thấy những người thân yêu của họ bị trói tay rồi bị bắn gục trước mũi súng bọn quỷ dữ máu lạnh, nạn nhân chẳng kịp kêu la, chỉ có những tiếng ú ớ, những con mắt trợn trừng, những vòi máu phun ra ồng ộc, trong khi thân xác co giật, quằn quại trong vũng máu.

Những người đàn bà chân yếu tay mềm, những trẻ thơ non dại, nhìn thấy chồng, cha mình bị quân thù hành hạ ngay trước mắt, chủng xẻo tai, cắt mũi, từ từ đâm những lát lưỡi lê lút cán vào bụng, vào ngực, để được nhìn thấy những nạn nhân phải đau đởn tận cùng trước khi chết, hầu thỏa mãn thú tính. Thật tàn bạo, thật dã man !!!

Chúng tôi tiến lên chiếm mục tiêu mà lòng như chùng xuống, vì nhìn cảnh hoang tàn, đổ nát của khu phố, không còn một chút sinh khí. Những tiếng khóc ai oán, tiếng nấc tức tưởi, những lời than vãn nghẹn ngào vẫn còn như văng vẳng đâu đây, ám ảnh tôi cùng đồng đội, trong khi trước mặt thì súng địch chát chúa rền vang, chúng đã chiếm giữ những cao điểm có lợi thế, khống chế đường tiến quân của chúng tôi bằng hỏa lực mạnh nhất của chúng.

Chúng tôi phải tiến chiếm từng thước đất, từng căn nhà, máu của anh em binh sĩ chúng tôi nhuộm đỏ theo từng mỗi bước chân. Cuộc chiến thật nghiệt ngã, khốc liệt Sự sống chết luôn diễn ra trong đường tơ, kẽ tóc mùi tử khí bao trùm toàn thành phố.

Trước đây, những trận chiến chúng tôi tham dự thường xa thành phố, chưa một trận đánh nào tạo cho chúng tôi cảm giác gần gũi với câu " bảo vệ quê hương, đồng bào" bằng lần này, vì trong tâm tình của một con dân xứ Huế, chúng tôi chiến đấu bên cạnh những đau thương, thống khổ mà bà con thân thuộc mình đang phải gánh chịu. Chúng tôi cố gắng xoa dịu bằng cách chiến đấu không quản hy sinh xương máu, để đem lại cho đồng bào đời sống an bình, hạnh phúc.

Tôi thật sự tự biết mình không đủ khả năng diễn đạt nỗi khổ hận của những nạn nhân bị thảm sát và của những thân nhân họ, những người còn sống sót sau trận tàn sát dã man của quân thù. Vì thế, tôi rất tâm đắc khi thấy tác giả Liên Thành viết cuốn sách này, kể lại ngọn ngành những khổ nạn của người dân Huế phải gánh chịu, dưới bàn tay sắt máu của bọn cộng sản vô thần, mà đau đớn thay, những tên đao phủ từng nhúng tay vào máu đồng bào Huế, lại là những tên đã từng được đồng bào yêu thương, ấp ủ cho chúng lớn lên trong vòng tay nhân ái của quê hương xứ Huế.

Tôi cũng chẳng lạ lùng gì với những tên tuổi nằm vùng khát máu như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Đóa, Nguyễn thị Đoan Trinh v. . .v. . .mà bây giờ mỗi khi nhắc đến chúng, tôi còn thấy như hiển hiện trước mắt cảnh chúng tàn sát dã man những người dân vô tội họ bị bắn, bị đập đầu hay chôn sống, họ gục xuống, máu họ đổ ra ngay tại nơi cư ngụ của gia đình họ.

Ôi ! đau thương, thống khổ. Chính cá nhân tôi khi nghĩ đến những chuyện đó thì máu nóng đã dồn lên tới óc, chỉ còn biết quay cuồng trong uất hận, nghẹn ngào, không biết phải làm sao cạn tỏ được ý mình.

Đau đớn hơn nữa là những kẻ gây ác đó, vẫn đang nhởn nhơ sống trên đau khổ của đồng bào Huế. Chúng còn thọc sâu mũi nhọn vào tim gan người dân Huế, khi chúng rêu rao, ăn mừng . . . "chiến thắng Mậu Thân"… Tại sao? Tại sao những tên tội đồ này chưa bị trừng phạt.

Chúng ta, những người Quốc Gia, những nạn nhân của chúng, có thân nhân bị chúng giết hại một cách dã man, có thể làm gì được chúng, để trả lại công bằng và sự thật cho những người đã bị thảm sát .

Câu trả lời đó có trong cuốn sách này, đó là: Chúng ta cùng nhau thiết lập hồ sơ truy tố tội ác đảng cộng sản Việt Nam ra Tòa Án Nhân Quyền Quốc Tế.

Trong tinh thần. ấy, chúng tôi trang trọng giới thiệu đến quý vị cuốn Huế - Thảm Sỏt Mậu Thân & Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ước mong quý độc giả, những người yêu chuộng tự do, công bình và nhân ái nhiệt liệt ủng hộ.

Chúng ta cùng góp một bàn tay với tác giả cũng như ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam, đưa bọn tội đồ diệt chủng là đảng cộng sản Việt Nam, cũng như bọn đao phủ tay sai, hiện đang còn sống nhởn nhơ tại Việt Nam ra Tòa Án Quốc Tế, để chúng phải đền tội trước lương tâm và công lý.

Cầu mọng hương linh các anh hùng, liệt nữ, các oan hồn uổng tử trong Tết Mậu Thân, phù hộ độ trì cho công việc của chúng ta sớm đạt kết quả mỹ mãn.

Trân trọng

Nguyễn Văn Phán

Cựu Trung Tá Thủy Quân Lục Chiến

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

"Dòng sông" nằm trên... sông



Cây cầu dẫn nước Magdeburg ở Đức.

Cây cầu dẫn nước Magdeburg là một công trình tại Đức cho phép kết nối kênh đào Elbe-Havel với kênh đào Mittelland, và cho phép tàu, thuyền vượt qua sông Elbe. Với chiều dài 918 mét, đây được xem là chiếc cầu dẫn nước dài nhất thế giới. Nếu nhìn từ trên xuống cây cầu dẫn nước này giống như một dòng sông nằm trên 1 dòng sông khác vậy, rất thú vị!

Trước khi chiếc cầu dẫn nước Magdeburg được hoàn thành, các con tàu muốn di chuyển giữa 2 kênh buộc phải thực hiện một đường vòng 12km và quãng đường đi cũng rất khó khăn. Sau khi có chiếc cầu, thời gian vận chuyển, nhất là vận chuyển hàng hóa được giảm thiểu rất nhiều.


Cây cầu độc đáo

Việc xây dựng đã bắt đầu vào những năm 30 của thế kỉ trước. Nhưng do chiến tranh thế giới thứ 2, cộng với việc nước Đức bị chia cắt nên công việc này đã tạm đình chỉ cho đến năm 1997. Cuối cùng, chiếc cầu này đã hoàn thành và mở cửa cho công chúng tham quan vào năm 2003. Trên cầu còn có cả đường dành riêng cho người đi bộ.


Có cả đường dành riêng cho người đi bộ tham quan cầu.


Đây là cây cầu dẫn nước dài nhất thế giới


Cây cầu có một cấu trúc khá vững chắc


Viết bởi nguồn: online

Người tù không biết tội


Anh sinh trong một gia đình nông dân nghèo, ở một xóm heo hút xa xôi với thị thành. Sau Hiệp định 1954, quê anh được tiếp thu, sống trong Chính Quyền Quốc Gia, nhà anh nằm trơ trọi giữa cánh đồng. Tía anh chết trong thời chiến tranh, Mẹ già yếu lại bịnh. Vì quá cơ cực lam lũ, nên anh chưa một lần được đến trường. Khi đến tuổi lớn khôn, quê anh bỗng trở thành vùng xôi đậu, anh dắt bà Mẹ già yếu bịnh hoạn trốn về Thị xã Long Xuyên, làm công cho một lò gạch. Nhờ siêng năng, thiệt thà, tiện tặn, anh mua được căn nhà nhỏ, lấy vợ và chuyển sang nghề “đạp xe lôi”. Vì là người con duy nhất, cha chết, mẹ già trên 60 tuổi, nên anh được miễn dịch vì lý do gia cảnh. Cuộc sống gia đình êm ấm, anh chưa bao giờ suy bận, tìm hiểu về chiến tranh. Với anh, Quốc Gia hay Cộng sản thì anh cũng chỉ là người dân bình thường. Nhưng dù sao thì biến cố 30 tháng 4 năm 1975 cũng đã làm anh đôi chút ngỡ ngàng. Anh thắc mắc không hiểu vì sao lại có người lo âu, hốt hoảng. Quanh anh, cuộc xáo trộn diễn ra gay gắt với nhiều người, nhưng anh không thấy có gì thay đổi. Anh vẫn đạp xe lôi, giá một cuốc xe linh động thay đổi tùy theo sự hốt hoảng ít nhiều hay bình thường của khách. Thế rồi, vào những ngày cuối tháng 5 năm 1975, công an khu vực bỗng đến “kiểm kê hộ khẩu”. Tên công an mang theo sổ sách vào nhà anh lấy lời khai, trong khi mấy tên du kích mang súng bao quanh và chận cửa nhà anh. Vốn là người dân hiền lành, anh quá hoảng sợ. Anh tưởng tượng ra hình ảnh tù tội, cảnh Mẹ già, vợ dại, con thơ nheo nhóc đói khổ, cảnh bị công an tra tấn, tù đày lao cải đói khổ khiến anh càng thêm bấn loạn. Anh nhớ có biết tên công an nầy. Nhà hắn gần xóm chợ. Trước đây, khi gặp nhau cũng có chào hỏi, mời nhau ly cà phê hay điếu thuốc, có khi thân tình gọi nhau mầy tao tôi tớ. Có ai hơn ai đâu. Thật ra, công bình mà nói, thì tên công an khu vực thuộc được mấy chữ cái, tuy không đúng, nhưng cũng ráp vần đọc được vài ba chữ. Nghe bà con lối xóm nói hắn là “cán bộ nằm vùng”. Bây giờ, tình thế đã khác. Anh vẫn là dân, hắn trở thành cán bộ. Vị thế đã rạch ròi phân định. Sau gần hai tháng sống với chúng, anh mới hiểu, cán bộ là kẻ có uy quyền tuyệt đối. Vì là dân nên anh có thể bị hắn bắt bỏ tù bất cứ lúc nào. Không cần đợi ai mời, tên công an ngồi, chân duỗi, chân co trên mặt ghế. Một tay đặt lên quyển sổ, tay kia vắt trên cái đầu gối. Hắn bệ vệ nói, mắt láo liên khi thì nhìn anh, khi thì nhìn như dò xét khắp mọi ngõ ngách trong nhà. Mẹ anh mặt mày nhợt nhạt ngồi bệt nơi xó góc. Vợ anh, sợ con khóc, gây tiếng ồn, chị vạch ngực áo đút vú vào miệng đứa nhỏ nhất, ba đứa lớn hơn lấm lét nép vào Mẹ. Hắn gật đầu mấy cái rồi bắt đầu : - Báo cáo Má, anh, chị và mấy cháu, để ổn định tình hình, trấn áp bọn ngụy quân, ngụy quyền, phản cách mạng, để phát huy thành quả cách mạng, để có điều kiện tích cực bảo vệ đời sống nhân dân. Hôm nay, thừa lịnh Chi ủy, thừa lịnh chính quyền cách mạng và thừa lịnh nhân dân, chúng tôi là công an khu vực, “hợp dồng hành quân” với du kích địa phương đến tận cơ sở thực tế điều tra tình hình, kiểm kê dân số hộ khẩu. Dưới chính quyền cách mạng thì hộ khẩu vô cùng quan trọng, sau nầy bà con mình dùng nó để nhận sự phân phát đồng đều sản phẩm vật chất do xã hội sản xuất ra. Vậy nên bây giờ, cán bộ cách mạng hỏi đến đâu thì các “đương can” trả lời đến đó, không được nói khi cán bộ chưa cho phép. Muốn trình bày phải đưa tay xin và chờ “chỉ thị”. Mọi sự trái với “điều lệnh sẽ bị cách mạng nghiêm khắc xử lý” (Phần nầy, hắn học thuộc lòng cách nói của bọn công an ngoài Bắc vào giảng dạy lớp công an nhân dân khu vực). - Tên chủ hộ ? Anh đáp : - Dạ, Huỳnh-Ngọc-Thân. Tên công an lật nhanh trang giấy lẩm nhẩm đánh vần, nhưng hắn không viết được. Hắn tự nhủ “cái họ nầy thường nghe, nhưng vì không lưu ý, nên nay không hình dung nó ra làm sao”. Túng quá, hắn quay sang bảo anh “tự đánh vần cho được chính xác”. Anh gãi tai cười : - Ðồng chí viết còn không được, thì tôi làm sao viết được. Chụp ngay cơ hội để giải vây, chữa thẹn, hắn gay gắt nạt nộ : - Ai đồng chí với anh ? Ai nói với anh rằng tôi viết không được. Cảnh cáo anh về tội đánh giá tầm thường cán bộ cách mạng. Hắn ngoái cổ ra phía ngoài nhìn tên du kích đứng chận cửa và ra lịnh : - Vì tình hình “đột xuất” cần phải “điều tra thực tế hiện trường”, nên tôi cần một đồng chí du kích vào làm thư ký. Tên du kích bước vào, kéo ghế, dựng súng, nhận sổ và cúi đầu nắn nót viết. Tên nầy cũng lúng túng không viết được chữ Huỳnh. Sau khi bóp trán, nhíu mày vật lộn với chữ nghĩa, cuối cùng y viết chữ "Hình" thay vì "Huỳnh". Tên công an khu vực liếc thấy tên du kích đã “hoàn thành xong công tác về mặt cơ bản”, nên tỏ vẻ mừng. Khi ấy trời đã xế trưa. Chúng giải quyết nhanh chóng và hấp tấp trở về trụ sở. Chừng hai tuần sau, toán công an thị xã Long Xuyên lại đến “kiểm tra thành quả công tác cách mạng của chính quyền cơ sở ” thì “phát hiện” ra “sự cố“ có sự “sai biệt” giữa bản lưu tờ khai gia đình do chế độ cũ lập và hộ khẩu mới. Tên công an Thị xã cảnh cáo anh : - Sai lầm “nghiêm trọng vượt qua tiến độ kỹ thuật” anh phải “khẩn trương” gấp rút xin đồng chí công an khu vực xác nhận lại. Chúng hẹn sẽ trở lại kiểm tra vào tuần tới. Suốt đêm hôm ấy anh lo sợ, mong mau sáng, giải quyết cho xong “ba cái vụ giấy tờ để còn lo làm ăn”. Tờ mờ sáng hôm sau, anh chực sẵn trước nhà hắn. Mới thức dậy, mở cửa, gặp anh, hắn có vẻ không vui nhưng cũng hỏi : - Cần gì mà đến sớm vậy ? Anh cười thật tươi và trình bày câu chuyện rắc rối họ tên của anh, kèm với lời cảnh cáo của công an thị xã. Hắn cảm thấy danh dự bị xúc phạm, nhưng cố tỏ ra ôn tồn : - Rừng nào cọp nấy. Khu vực nầy, chỉ có tôi mới có quyền. Ai thắc mắc, nói gặp tôi. Thoáng chút ngập ngừng hắn bảo anh đợi, cùng ra trụ sở để xem xét lại. Trụ sở hắn kề bên quán ăn, anh tính mời hắn vào quán “đấm mõm” cho việc mau xong. Nhưng dọc đường, người quen của hắn đi theo chừng hơn mười mạng. Anh nhẩm tính cứ mỗi thằng một tô hủ tíu, một ly cà phê, một gói thuốc ba số (ba số 5), ấy là chưa kể bánh mì, cà-phê mang theo về trụ sở cho mấy ”đồng chí” khác. Anh định về đến trụ sở chỉ có hai người, anh sẽ sử dụng câu thần chú “thủ tục đầu tiên" (tiền đâu). Nhưng không may cho anh, khi gần đến nơi hắn ngừng lại nói : - Công việc không có gì quan trọng, mai anh trở lại. Hôm nay tôi cần đi họp. Nói xong, hắn bước nhanh. Còn anh, anh lủi thủi đi về. Anh lo lắm, nhưng lần nào cũng thế, hắn lẩn tránh và tìm cách từ chối. Mấy lần anh định đưa tiền, nhưng lại sợ mắc tội “làm hủ hóa cán bộ cách mạng”. Anh sợ, vì anh nhìn thấy cặp mắt hắn có vẻ ác cảm với anh. Có lần anh nói với chị. Chị cho biết dạo nầy vợ hắn cũng có vẻ “ta đây, nhìn nngười bằng nửa con ngươi”. Lần hồi, đến ngày công an thị xã xuống “kiểm tra sự chấp hành” của anh. Nghe trình bày, tên công an thị xã cho phép anh trong vòng một tưần lễ phải đem “toàn bộ giấy tờ xác minh” về trụ sở công an Thị xã. Ðáo hạn, anh đến công an thị xã trình diện với giấy tờ “vũ như cẩn” (vẫn như cũ). Lần nầy, anh bị tên công an trách cứ đã “không hạ quyết tâm” và cho anh “một cơ hội chót tỏ lòng thành khẩn với cách mạng” là trong vòng ba ngày sau anh phải trở lại “thỏa mãn chứng từ đòi hỏi”. Không thể nào lay chuyển nổi “cán bộ cách mạng công an khu vực”, anh đành mang y nguyên giấy tờ theo trình diện. Tên cán bộ công an thị xã mất hẳn bình tỉnh khi nghe anh trình lại câu nói của công an khu vực rằng là “rừng nào cọp nấy”, “không ai có quyền bắt dân của hắn, muốn gì cũng phải được hắn đồng ý cho phép”, hay “muốn gì thì gặp hắn”. Càng nghe, càng giận. Toàn bộ sự tức giận ấy, hắn ưu ái thân tặng anh ! Hắn đập bàn quát : - Anh không được nói xấu cán bộ cách mạng. Anh nhiều tội lắm. Tôi liệt kê tạm như sau. Nếu không đúng, anh có quyền phản đối. Vừa nói, hắn vừa lấy giấy viết ghi chép : 1/ Lúc cách mạng còn gian lao, hy sinh chiến đấu. Anh lẩn trốn vào vùng địch. Theo ngụy, nên anh là ngụy dân. Với bạo lực cách mạng thì dù ngụy quân, ngụy quyền hay ngụy dân cũng có tội, và tội nặng như nhau. 2/ Cách mạng vào, anh vẫn tiếp tục chống đối bằng cách không nhiệt tình tham gia kiện toàn an ninh địa phương, trấn áp bọn có nợ máu với nhân dân, nghĩa là anh gián tiếp chống phá thành quả cách mạng. 3/ Cố tình khai sai hộ tịch, gây khó khăn cho cách mạng trong công tác điều tra, giữ gìn an ninh Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Sau hơn 3 tháng bị tạm giữ để điều tra cùng với khoảng 30 người khác, đa phần là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, anh bị chuyển về trại giam Thủ-Ðức. anh cũng không thuộc đảng phái chính trị, các chiến sĩ kháng chiến Phục Quốc, hoặc văn nghê sĩ hay Sĩ Quan, Viên chức VNCH. Nhưng thực tế, anh được xếp chung với tù chính trị. Và cũng khăn gói cùng với tù chính trị bị chuyển trại đến nhiều nơi. Cũng đã hơn năm năm, anh chưa hề được thăm nuôi hay nhận quà. Vì không biết chữ nên anh cũng không mấy quan tâm đến thư từ. Cuộc sống tù tội trong chế độ cộng sản khắc nghiệt, dần dà anh cũng quen với kham khổ, đói lạnh triền miên, vì quanh anh cũng có nhiều người cùng chung số phận cơ hàn cùng cực ấy. Anh vẫn thường tự an ủi "người ta sao, mình vậy; người ta sống được, mình sống được” Hay “người ta từng là ông nầy ông nọ, giàu sang quyền hành ngang dọc, bây giờ họ khổ cũng như mình!”... Nhưng nỗi sợ nhất là khi bị xét hỏi tội trạng. Ai cũng “có tội” để khai, trừ anh ra. Cho nên không ai bị hạch hỏi, còn anh thì cứ bị cán bộ kêu lên để "làm việc". Nhiều lần, anh kể toàn bộ sự việc và nhờ “các bậc cao kiến” giúp xem anh bị tội gì. – nhưng không ai trả lời thỏa đáng cho anh cả. Còn cán bộ, thì mỗi lần nghe trình bày, tên nào cũng la mắng hạnh họe và kết luận là anh có tội, nhưng mỗi tên ban cho anh một tội khác với tội mà “cán bộ chấp pháp” thuộc “Sở an-ninh nội chính” Thị xã Long Xuyên kết án như : 1- Gây mất đoàn kết, gây chia rẽ trong “bộ Công an cấp cơ sở và cấp trên trong cùng hệ thống dọc" (?). 2- Có chủ ý trong việc tạo điều kiện có vẻ khách quan thuyết phục, nhằm chứng minh cán bộ ngu dốt thiếu khả năng để bọn phản động có cơ sở tuyên truyền. Gây hậu quả mất hiệu năng nghiêm trọng trong việc bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa (?). 3- Gây bế tắc trong giải quyết vấn đề (?). Có lần anh đánh bạo trình bầy trường hợp và hoàn cảnh với người tuy cũng tù nhưng “làm lớn” giữ đến chức trưởng ban thi đua. Anh được ông Trưởng Ban Thi Ðua “phân trần”- tuy nói với anh, nhưng mục đích là cho tên, trung tá trưởng trại giam nghe: - Cách mạng không bao giờ lầm lẫn bắt người vô tội. Tự xác định tội trạng là một hình thức chứng minh lòng anh quyết tâm cải tạo. Rồi anh bị hắn đuổi đi nơi khác. Vừa đi, vừa ngoái nhìn trộm, anh thấy hắn nói, tên trưởng trại giam gật đầu. Ít ngày sau, Trật Tự thông báo cho anh ở nhà “làm việc”. Cuối cùng, anh vào kỷ luật. Ây, vào kỷ luật anh lại mừng vì sau 1 tháng bị “te tua”, từ phòng kỷ luật ra, anh đã biết được tội trạng của anh, vì trong biên bản kỷ luật ghi rằng anh đã ”cố tình man khai, che giấu lý lịch để đánh lạc hướng điều tra của chính quyền cách mạng về các hoạt động phản cách mạng, âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”. Thế là anh phạm nhiều tội lắm, không nhớ hết. Càng nhớ, càng hãi hùng. Vì vậy, anh cố quên và an phận chấp nhận cảnh người dân thấp cổ bé miệng trong xã hội mà giá trị con người còn thua xa súc vật. Nhiều đêm nhớ vợ, thương con – anh khóc. Anh xót xa ân hận, vì lao tù, anh đã không nhìn được Mẹ lần cuối cuộc đời. Có khi anh hồi tưởng những ngày “vàng son” êm ấm bên những người thân yêu “vào thuở xa xưa ấy”. Anh hối hận vì anh thiếu trách nhiệm, anh đứng bên lề cuộc chiến. Bây giờ anh mới thấm thía câu “Nước mất nhà tan”, ngẫm nghĩ câu Ông Thiệu nói, nghe bình dân mà trúng phóc “Ðừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm”. Mỗi lần nghe tù Sĩ quan nói chuyện về giấc mơ ngày nào đó có “cờ Vàng tung trong gió”, anh lại nheo mắt, thật thà cười. Nụ cười như một lời tuyên hứa cùng nhập cuộc. Cuối tháng 2 năm 1993 một người tù Sĩ Quan, bạn tù chung trại với anh, lên Long Xuyên từ gĩa gia đình người cháu để chuẩn bị sang Mỹ theo chương trình mà người Mỹ gọi là HO. (Nhưng tù chính trị vẫn xác quyết họ là những người tị-nạn cộng sản (anti-Communist refugee) gặp anh đang hành nghề “xe lôi”. Hỏi tại sao anh không đi. Anh trả lời : “Tây có anh, Ðông có tôi” và “Ðừng quên những gì mình đã “nuôi” trong tù !”. Chia tay, anh vẫn nheo mắt cười– như hồi còn trong tù, anh vẫn thường nheo mắt cười mỗi khi anh ngầm đồng ý hay hứa hẹn cái gì đó !

Tống phước Hiến
(Trích từ: Khi vượn tấn công người)

Bin Laden đã đền tội, còn gì đáng lo?!

Một câu chuyện cảm động

Ngay ngày hôm sau khi có tin bin Laden đã chết, tôi cùng nhà tôi đi Home Depot mua bông về trồng. Hôm đó, ở cửa hàng Nursery hơi lạ. Người đi mua bông đông lắm, phần đông là người Mỹ. Tôi hỏi thăm một người: “Sao bữa nay người ta đông thế?” Người ấy trả lời: “Mua hoa về trồng vì bin Laden đã bị giết rồi!” Một người đàn ông khác thì nói với tôi: “Tôi có người em gái chết ở World Trade Center, không có mộ nhưng trong sân nhà tôi có một bồn hoa để kỷ niệm. Hôm nay tôi mua hoa trồng thêm ở đó. Dù sao, cũng nguôi ngoai một chút thương nhớ cô ấy!”

Té ra người Mỹ họ khác chúng ta, mặc dầu chúng ta cũng là “người Mỹ gốc Việt”. Chúng ta là người lưu vong, nên cái tinh thần dân tộc của chúng ta ở đâu? Bên kia hay bên nầy Thái Bình Dương? Vì vậy nên chúng ta, mặc dù ghét bin Laden, nhưng nỗi đau của chúng ta về vụ 911, không sâu sắc như người Mỹ chính cống?

Tuy nhiên, về tình cảm gia đình, của người anh mua bông đem về trồng trong bồn hoa tưởng niệm cô em gái chết mất xác ở Nữu Uớc, thì người Việt hay người Mỹ cũng giống nhau. Tôi nhớ câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm: “Tình gia thất nào ai chẳng có, Miệng hài nhi chờ bữa mớm cơm.” Sự mất mát vợ chồng, cha con, anh chị em trong gia đình là nỗi đau lớn, ai cũng như ai!

2)- Tình báo Hoa Kỳ

Dù tình báo Anh, Pháp, Nhựt hay cả Liên Xô, Tầu cộng đều “ngã mũ chào” trước tình báo Mỹ. Đó không phải là câu chuyện phim OSS mà chính là thực tế.

Nhà bác học Mỹ gốc Việt Dương Nguyệt Ánh không cho bin Laden cư trú ở Tora Bora, khiến y phải ẩn náu trong vùng núi non hiểm trở trùng điệp ở vùng biên giới Afghanistan và Pakistan. Mang súng, chống gậy, đi trên những con đường đá gập ghềnh, quả thật bin Laden sống một đời một chiến sĩ gian khổ.

Những hình ảnh đó, chỉ là tuyên truyền!

Sự thật, bin Laden sống trong một ngôi biệt thự sang trọng, một đời sung sướng bên cạnh cô vợ trẻ nhứt trong 5 bà vợ, đáng tuổi con của y.

Tung tích bin Laden bỗng bị “đóng băng” trong mấy năm, tình báo Mỹ không biết y ở đâu.

Bỗng nhiên một tù nhân al Qeda khai ra, bởi vì những đòn tra khảo, - trấn nước chẳng hạn - Việc khai thác nặng tay như vầy làm cho ông Bush một thời gặp rắc rối với báo chí và dư luận. Nhưng cũng nhờ sự năng tay đó mà tên tù nhân al Qeda mới khai ra tên Abu Ahmad, rằng tên nầy là giao liên tin cậy của trùm khủng bố. Tuy nhiên, tên tù nhân cũng vớt vát một câu rằng tên nầy “không quan trọng”.

Tình báo Mỹ không nghĩ như thế. Khi tù nhân bảo “không quan trọng” thì có thể có nghĩa ngược lại đấy. Qua Abu Ahmad, tình báo Mỹ phát hiện thêm người em của tên nầy, cũng là một giao liên “không quan trọng”.

Cũng khó theo dõi Abu Ahamd. Tình báo Mỹ phát hiện tên này ở nhiều nơi, qua cell phone của y, nhưng không biết y tới lui Abbottabad bởi vì mỗi lần y về Abbottabad, trước 90 phút thì y tắt điện thoại, lấy cục pin ra. Khi nào ra khỏi Abbottabad 90 phút y mới ráp pin vào, mở máy điện thoại trở lại.

Sự cẩn thận của y không qua mắt tình báo Mỹ được. Họ biết y về Abbottabad, làm chủ một căn nhà sang trọng ở đó, giá 1 triệu đôla.

Y không phải là người giàu có, lợi tức công việc không cao, tại sao trú ngụ căn nhà sang trọng như thế?

Tình báo lại theo dõi. Trong căn nhà đó, không phải chỉ có 2 mà 3 gia đình. Hai gia đình của hai anh em Abu Ahmad, gia đình thứ ba là ai?

Công việc tình báo như một cuộn chỉ rối, tìm được đầu mối rồi, cứ thế mà phăng ra. Cuối cùng thì bin Laden không ở đâu xa, mà ở ngay lỗ mũi tổng thống Pakistan Musharraf. Y ở đây đã ba năm, trong căn nhà xây đã 5 năm, rộng 8 lần hơn các nhà chung quanh.

Nó có nghĩa là bin Laden ở đây đã ba năm khi tướng Pervez Musharraf còn làm tổng thống Pakistan. Ông nầy được ông Bush tin tưởng, cấp viện trợ để giúp chống khủng bố, tiền bạc dồi dào.

Vừa nhận viện trợ để chống khủng bố, lại để bin Laden trú ngụ ngay trước... lỗ mũi. Vậy thì là cái gì đây? hay ông tổng thống nầy nhận tiền cả hai phía: Mỹ và al Qeda?

Chuyên gia an ninh Ikram Sehgal nói với BBC: Đây là đặc vụ mà chắc chắn giới chức Pakistan có biết. Làm sao radar của Pakistan lại không nhận ra trực thăng Mỹ. Trước đó, Thủ tướng Pakistan Yusuf Raza Gilani nói ông không rõ chi tiết về sứ mệnh của Mỹ.

Chuyện đó để tính sau!

Sau khi bin Laden bị bắn chết, quân đội Pakistan chiếm căn nhà nầy, đem những người bị thương đi, trong đó có cả bà vợ trẻ của bin Laden.

Quân đội Pakistan cũng bắt luôn cả ông Khan, nhà đối diện với nhà bin Laden. Tại sao ông nầy bị bắt? Vì ông làm tình báo cho Mỹ (làm tình báo cho ngoại quốc, không được phép của chính phủ của mình là có tội, dù ngoại quốc đó là đồng minh). Bắt ông Khan để trị tội hay để bảo vệ cho ông ta vì sợ nếu al Qeda biết ra thì sẽ trả thù?

Chuyện nầy cũng chưa biết được!

3)- Navy Seal Team 6, xuất quỉ nhập thần

Trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa, người ta thường hiểu chữ Seal là “người nhái”. Vào Người Nhái VNCH đã khó, thường sĩ quan phải được huấn luyện ở Mỹ. Vậy thì vào Seal của Mỹ phải khó hơn chăng? Tỷ lệ bị loại là 85%, có nghĩa rằng 100 người, chỉ đậu có 15 người mà thôi.

Đó là một binh chủng của Hải quân Hoa Kỳ.

Vào được toán đặc nhiệm như Team 6, toán tấn công vào nhà bin Laden khó hơn nhiều. Toán nầy phải là “super” của Người Nhái Mỹ, khả nang xâm nhập, tác chiến, tác xạ, v.v... phải toàn hảo.

Trước khi tấn công vào ngôi nhà bin Laden, Navy Seal Team 6 phải thực tập trên sa bàn tại căn cứ không quân Bagram ở Afghanistan, nơi CIA đã dựng nên “bản sao Khu nhà Waziristan” để diễn tập các tình huống. Sa bàn là mặt trận giả, thực tập trước cho quen. Navy Seal Team 6 phải thực tập tại một căn nhà giả -giống như nhà bin Laden ở. Nhà có 3 tầng lầu, bao nhiêu cửa trước cửa sau, bao nhiêu cửa sổ, (lầu ba không có cửa sổ), có mấy tầng cấp, mỗi tầng cấp có bao nhiêu bậc, mỗi tầng có bao nhiêu phòng, mỗi phòng được thiết kế như thế nào, bin Laden ở phòng nào, dụng cụ, giường tủ bàn ghế trong phòng phải y như thật. Thực tập nhuần nhuyễn rồi mới thực hiện cuộc tấn công.

Người Mỹ đã thực tập kỹ như thế ở vụ “giải thoát tù binh Sơn Tây”, phút cuối cũng hỏng vì tù binh đã bị dời đi hết rồi, ngay vào ngày hôm trước đó vì nước lụt mà tình báo Mỹ không biết!!!

Đứng ở ngoài quan sát ngôi nhà còn dễ. Làm sao vào trong để biết rõ mọi điều như vừa nói ở trên? Cho tình báo lọt vào nhà bin Laden, việc ấy khó lắm. Hay có máy móc điện tử, có caméra nhìn xuyên suốt vào bên trong. Ai biết được! Tình báo Mỹ chưa tiết lộ thì chúng ta đành chịu ... thua.

Hôm tấn công, vào nửa đêm ngày 1 tháng 5 là chậm đi một ngày so với kế hoạch dự trù ban đầu?

Nếu đúng kế hoạch thì cuộc tấn công xảy ra đúng vào ngày đám cưới của William và Kate. Người Mỹ tế nhị muốn tránh một ngày vui cho hoàng gia Anh hay quả thật là thời tiết xấu như họ tuyên bố. Ai biết được?

Nhưng đêm 1 thang 5 thì trời tối đen như mực, Navy Seal Team 6 ở căn cứ không quân Tarbela Ghazi ở tây bắc Pakistan chờ lệnh xuất kích. Kế hoạch hành quân Geronimo được thực hiện. Hai chiếc Blackhawk và hai chiếc Chinook chở 80 Navy Seal đến. một chiếc Blackhawk đổ ngay sân thượng, 24 lính Navy Seal xông ra, giết chết bọn canh gác bên ngoài, vào lầu 1, tiến lên lầu 2, và vào ngay phòng bin Laden. Giờ tử thần đã điểm cho bin Laden.

Mỗi Navy Seal đều mang hồng ngoại tuyến ở mũ để quan sát, lại thêm một camera để quay quang cảnh trước mặt họ. Quang cảnh ghi nhận được gởi ngay lên cho vệ tinh và chuyển về ngay “Phòng Tình hình” cho tổng thống Obama và các cộng sự viên mở to mắt mà xem. Họ vừa xem vừa hồi hộp, lo lắng.

Người Mỹ đã thất bại trong việc đột nhập vào Teheran hồi năm 1980 để giải cứa 52 con tin người Mỹ làm việc ở tòa đại sứ ở đây. Sự thất bại ấy làm cho tổng thống Carter, chỉ ngồi được chiếc ghế ở tòa Bạch Ốc có một nhiệm kỳ, sau đó phải nhường ghế lại cho ông Reagan.

Ông Obama muốn ngồi lâu hơn một nhiệm kỳ?!

Blackhawk là loại trực thăng tân kỳ của Mỹ, loại tàng hình, bay không nghe tiếng động. Vì vậy, khi hai chiếc blackhawk đã đổ quân xuống nhà bin Laden rồi mà y chưa biết gì cả.

Khi Navy Seal Team 6 rút lui, một chiếc blackhawk bị hỏng, phải phá hủy. Nhưng chiếc trực thăng đó còn lại cái đuôi và nhiều mảnh vỡ. Người ta nghi ngại những mảnh vỡ nầy đang trên đường tới Bắc Kinh vì quân đội Pakistan và quân Tầu cộng quan hệ rất chặt chẽ. Tầu cộng không bỏ lỡ cơ hội để “chôm” kỷ thuật không quân tối tân của Mỹ.

Lính Mỹ chẳng ai sứt đầu mẻ trán gì cả!

4)- Phải lấy xác và thủy táng

Khi biết chắc 68% rằng bin Laden ở trong ngôi nhà ấy, nhiều biện pháp tiêu diệt y đã được đưa ra.

Trước đó đã có kế hoạch xử dụng 2 máy bay tàng hình B2 ném khoảng hơn một chục quả bom nặng gần 1.000 kg xuống mục tiêu. Thế là xong. Nhưng tổng thống Obama không đồng ý. Ông ta cần cái thi thể, chứ không cần bắt sống bin Laden để chứng minh rõ ràng, qua DNA, không cần chưng hình ra, để “không ai còn thấy bin Laden đi lại trên mặt đất” nầy nữa.

Không nên để cho bin Laden còn sống vì nếu còn sống thì giam tù y, đưa y ra tòa, bao nhiêu điều rắc rối sẽ xảy ra. “Chết là hết”. Dù số Hồi giáo cuồng tín có la khóc, nguyền rủa như thế nào thì cũng “chết là hết”. Cái đuôi của sự việc, tức là “hậu chấn” sau cái chết của bin Laden sẽ ngắn đi, sẽ teo lại và dần dà sẽ biến mất.

Xác bin Laden được đưa lên trực thăng, chuyển qua một chiến hạm, bó lại, cột vào đó một cục sắt nặng, thực hiện nghi thức tôn giáo, rồi thả xuống biển.

Thế là xong!

Dân Hồi giáo cực đoan sẽ phản đối, nhưng dù sao thì việc cũng đã rồi, có đủ lễ nghi kinh kệ, việc la lối cũng chẳng đi đến đâu.

Nếu đem bin Laden chôn trên đất liền, bao nhiêu rắc rối sẽ xảy ra: Nào là thánh địa, nào là hiển thánh, nào là thăm viếng, hành hương. Không nuớc nào dại gì mà nhận cái “của nợ” đó đem về chôn, để rồi phải giải quyết bao nhiêu rắc rối do những thánh địa, hiển thánh, hành hương đem lại cho mình.

Xác bỏ ngoài biển Oman hay Ả Rập, nằm dưới đáy biển, nếu chưa bị cá đến “xơi”. Ai muốn đến cầu nguyện xin xỏ gì ở “thánh bin Laden” hay muốn biến hóa đáy biển thành “thánh địa” hãy cứ lặn xuống đáy biển Ả Rập mà thực hành, không ai cấm được. Chỉ sợ bình hơi không đủ để mấy ông Hồi giáo cuồng tín lặn sâu. Vã chăng, nói thì giỏi, la lối thì to mồm, nhưng làm thì mấy ai làm được, để mấy bà vợ trẻ lại cho ai?

Ngôi nhà của bin Laden ở Abbottabad sẽ xử trí như thế nào đây? Để nó tồn tại thành “nhà lưu niệm “bác” bin Laden”? để thành “lăng bác bin Laden” hay thánh địa, v.v... hay cho nó thành Ground Zéro như ở Nữu Ước?

5)- Nhân quả

Đối với người Việt chúng ta, người ta nói một cách đơn giản: “Ác già ác báo” hay “Ở ác gặp ác”, “Gieo gió gặt bão”. Nói theo người Tầu thì “Tích ác phùng ác, tích thiện phùng thiện”. Đối với nhà Phật thì gọi là nhân quả.

Sự việc nầy, nhìn theo tính lý cũng là môt sự thực tiển, không cần giải thích theo quan điểm thần quyền. Ăn nhiều thì trúng thực. Làm nhiều điều tốt thì được nhiều người ngưỡng mộ, kính mến, thì lòng mình được thanh thản, có chết cũng yên bình. Còn như làm điều ác, gây chết chóc tai họa cho người khác, “tiếng oan dậy đất” thì lòng bình an, thanh thản thế nào được, có bị chết đâm chết chém cũng là thường tình trong thiên hạ. Giết hàng ngàn người, gây tai họa cho hàng vạn người, dù xác có thả xuống biển thì cũng là “nhân đạo” lắm rồi, còn than oán nỗi chi. Đó là cái lý tự nhiên của thiên-địa-nhân vậy.

Không biết “ông đạo” hay “ông thánh” Hồi giáo bin Laden suy nghĩ như thế nào? Nếu y cho diểu những cuốn phim trèo đèo lội suối như y tuyên truyền thì còn dễ hiểu. Y làm thế thì phải sống như thế. Nhưng y có chịu sống gian khổ đâu! Sau khi làm bao nhiêu việc độc ác tày trời, y phải biết cái hậu quả việc y làm chớ. Y chui vào biệt giá 1 triệu mà ở, hu hí với cô vợ trẻ bằng tuổi con y, lại ăn ngon, mặc đẹp, đời sống đầy đủ tiện nghi, thì y phải biết kết quả đời sống vương giả đó sẽ như thế nào chứ? Làm như thế, sống như thế không phải là bất minh hay sao?

Làm điều thậm ác, lại sống vương giả, vậy thì chết không đáng đời sao?

Khi vụ 911 vừa xảy ra, một vị trí thức tôi quen, phán một câu: “Đáng đời thằng Mỹ!” Tôi ngạc nhiên đến sửng sờ và còn giận ông ta nữa. Tại sao lại đáng đời? Gần ba ngàn người chết trong vụ 911 là đáng đời hay sao? Vụ Mỹ Lai là đáng đời những người dân vô tội ở ngôi làng nhỏ đó hay sao? Người vô tội bị giết là đáng đời hay sao? Vậy thì nhân đạo ở đâu? Từ bi ở đâu? Bác ái ở đâu? Trí thức mà nói vậy được sao, chưa kể là ông trí thức ấy được dân chúng và chính quyền Mỹ giúp đỡ cho nơi tỵ nạn, cho chỗ trú chân, lại còn cho con cái ông ta học hành đổ đạt.

Có lẽ bữa nay, khi nghe tin bin Laden chết rồi, nhà ông ta sẽ treo cờ rũ????

Chết thế nào là đáng đời? Bin Laden chết như thế có đáng đời hay không? Nếu “đáng đời thằng Mỹ” người ông trí thức kia phán thì bin Laden chết là không đáng đời!

Thật ra, người dân vô tội, bị giết khi họ chỉ có tay không, chỉ lo trốn chạy thì không bao giờ đáng đời cả. Ngay cả người lính, khi đã hạ vũ khí thì họ không thể bị giết.

Khi bị giết, bin Laden có vũ khí hay không?

Nếu y không có vũ khí thì có thể bị giết hay không?

Người lính Navy Seal bắn chết bin Laden, khi y không trốn chạy mà y xông vào người lính. Làm sao biết y có hay không có vũ khí để bóp cò hay không bóp cò? Thấy bin Laden xông vào mà không trốn chạy thì đương nhiên người lính phải bóp cò súng, bởi vì có bao nhiêu điều hiểm nguy xảy ra cho anh ta mà anh ta không lường trước được. Ví dụ: bin Laden không có súng AK nhưng y có súng nhỏ, hay biết đâu y có có mang bom trong người. Trong trường hợp đó, người lính Navy Seal nổ súng là để tự vệ. Luật pháp, lương tâm nào kết tội anh ta được.

Vấn đề chính là: bin Laden xông vào người lính chứ không phải bỏ chạy.

Vã lại, dù bin Laden có bỏ chạy mà giết y thì cũng có thể khả thứ. Để y sống, bao nhiêu khó khán rắc rối sẽ xảy ra. Và nhất là sẽ có rất nhiều người chết nếu y còn sống.

6)- Vui mừng?

Ai mừng nhứt?

Có lẽ là ông Obama!

Tại sao?

Trước nhứt, tổng thống Obama thực hiện được lời hứa khi nhậm chức: Tìm cho ra bi Laden, bắt y đền tội. Nay việc đã thành công, ai cũng vui mừng vì kẻ ác đã đền tội.

Ấy là nói tới việc thực hiện được lời hứa!

Nói riêng chút nữa là gì? Có lẽ ông Obama thấy cái ghế tổng thống nhiệm kỳ 2 của ông ta gần thêm chút nữa. Gần thêm một chút thôi. Gần thêm một chút cũng là vui rồi.

Dân Mỹ vui!

Từ trung ương tới địa phương đâu đâu cũng vui.

Đêm chủ nhựt đó, trên TV, khi tổng thống Mỹ bố cáo cho dân chúng biết thì dân chúng Mỹ đã tụ họp ngay trước tòa Bạch Ốc vẫy cờ, hoan hô reo mừng. Người ta tụ họp trước hàng rào đã đông lắm. Cũng có người leo lên cây để phất cờ cho được cao, la cho to. Người ta muốn giải tỏa những nỗi ấm ức, những nỗi phiền muộn, những oán trách và có thể cả thù hận kéo dài từ 11 tháng 9- 2001 đến bây giờ.

Điển hình:

Sau khi vụ 911 xảy ra, một ông thầy giáo ở Seatle để râu dài, không chịu cạo di, nếu chưa bắt bin Laden đền tội.

Nay thì ông đã vui mừng cạo râu đi rồi.

Bà Steward ở New york treo một tấm bảng trước cổng nhà từ hôm 11 tháng 9 năm 2001 tới bây giờ. Cứ mỗi ngày qua, bà ghi thêm một ngày trên tấm bảng đó, để nhắc nhở tới ngày đau thương đó và chỉ hạ tấm bảng xuống, khi nào bin Laden đã đền tội. Tấm bảng trước nhà bà ghi bao nhiêu ngày? Quí độc giả thử tính xem, bắt đầu là hôm 911 xảy ra và chấm dứt hôm bin Laden xuống âm phủ để Diêm Vương hỏi tội.

Vài trích dẫn:

a)- “Ngay sau thông báo của tổng thống Mỹ Barack Obama, cựu tổng thống Hoa Kỳ George Bush đã coi đây là một thắng lợi của nước Mỹ.

b)- Cựu thủ tướng Anh Tony Blair bày tỏ sự biết ơn chân thành với Tổng thống Obama vì chiến dịch giết chết Osama Bin Laden: Chúng ta không nên quên 9/11 cũng là cuộc tấn công khủng bố tồi tệ nhất chống lại người dân Anh... 9/11 là vụ tấn công không chỉ nhằm vào Hoa Kỳ mà cả những người chia sẻ những giá trị đẹp nhất của nền văn minh. Chiến dịch này chứng tỏ những kẻ phạm tội ác khủng bố với người vô tội sẽ bị đưa ra công lý, dù mất bao lâu.

c)- Thủ tướng Anh David Cameron nói đến một sự thở phào nhẹ nhõm của nhân dân các nước trên thế giới.

d)- BBC Frank Gardner nhận định Bin Laden xuống mồ khi mà một số mục tiêu đã đạt được, và một số chưa thành. Anh giải thích: Sau các cuộc tấn công 9/11, Bin Laden nói ông ta không quan tâm nếu mất mạng ngay bây giờ vì sự nghiệp đã hoàn thành

e)- Hội đồng Hồi giáo Vương quốc Anh ra thông cáo: Ít ai đau buồn trước tin về cái chết của Osama Bin Laden. Nhiều người Hồi giáo sẽ nhớ lại 10 năm qua, khi niềm tin và cộng đồng chúng tôi bị nhìn qua lăng kính khủng bố và an ninh.

f)- Đối với Ngoại trưởng Pháp, Alain Juppé, đó là một thắng lợi của tất cả các nền dân chủ đấu tranh chống thảm họa khủng bố.

g)- Thủ tướng Đức Angela Merkel nhận định đây thắng lợi của các lực lượng hòa bình và kêu gọi quốc tế tiếp tục cảnh giác trước nguy cơ khủng bố.

i)- Chính phủ Tây Ban Nha cho rằng cái chết của Ben Laden là một bước tiến mang tính quyết định trong cuộc chiến chống khủng bố quốc tế.

J)- Liên Hiệp Châu Âu đánh giá rằng việc tiêu diệt được trùm khủng bố là kết quả to lớn của các nỗ lực nhằm loại trừ khủng bố. Theo châu Âu, thì cái chết của Ben Laden sẽ làm cho thế giới chắc chắn và yên ổn hơn và những tội ác mà trùm khủng bố gây ra phải bị trừng trị.

k)- Chính quyền Matxcơva ra thông báo hoan nghênh thành công của Hoa Kỳ trong cuộc chiến chống khủng bố quốc tế.

l)- Dân Afghanistan, những người không thuộc bộ tộc Pashtun, vui mừng đón nhận tin Ben Laden bị hạ sát.

m)- Ai Cập, ngay tổ chức Huynh đệ Hồi giáo lại khẳng định rằng Ben Laden không đại diện cho đạo Hồi và đồng thời kêu gọi Mỹ phải rút quân khỏi Afghanistan và Irak.

n)- Chính quyền Riyad (Ả Rập Xê Út) bày tỏ hy vọng là việc tiêu diệt được thủ lãnh Al Qaeda sẽ giúp tăng cường cuộc đấu tranh chống khủng bố.

o)- Ngay chính người Ả Rập cũng nhận định rằng, bin Laden chết, khùng bố có khả năng giảm bớt. Và “sau cái chết của Ben Laden, nhiều đường dây khủng bố và cơ sở nằm vùng cũng sẽ mất đi nguồn tài trợ.

7)- Gỡ gạc:

Suốt 8 năm ông Bush làm tổng thống Mỹ và ông tướng Pervez Musharraf lên làm tổng thống Pakistan sau một cuộc đảo chính, bin Laden dọn về ở ngay trước mũi Musharraf mà ông ta không biết! Ông ta không biết và vì ông Bush quá tin ông Musahrraf nên cũng... không biết luôn!

Giá cái mạng sống của bin Laden là 25 triệu đôla. Vậy thì người “bảo vệ mạng sống” cho bin Laden thì được bao nhiêu triệu? Bin Laden phải trả cao hơn mới được yên, trả bằng 25 triệu như Mỹ ra giá thì làm sao người ta chịu cho ở, bao che cho!

Dĩ nhiên, “hồi lâu ngã ra giá ra ngoài... 25 triệu” thì quân đội Mỹ có vượt quá quyền hạn để vào Pakistan mà diệt bin Laden được không?

Có phải bây giờ Musharraf không còn làm tổng thống nên Navy Seal mới “lộng hành” như vậy chứ.

Và kết quả là ông Musharraf “nóng mặt” vì “cháy nhà ra mặt chuột”. Muốn đỡ “nóng mặt” thì ông cựu tổng thống Pakistan tuyên bố một câu vừa gỡ gạc vừa đổ tội cho ông Zardari, tổng thống đương kim. Musharraf tuyên bố: “Lẽ ra phải được quân Pakistan tiến hành. Ông nói với BBC tiếng Urdu: Đây là sự nhạy cảm của chúng tôi, quân nước ngoài không nên vào Pakistan. Mặc dù những gì đã xảy ra là tốt, tôi không nghĩ nhân dân Pakistan sẽ vui mừng khi chủ quyền bị xâm phạm.

Thật ra thì ngay ở Mỹ, cũng có người “nóng mặt làm khó”, tức là mấy ông nghị sĩ, dân biểu cho rằng người bị giết không phải là bin Laden và đòi phải chưng hình bin Laden bị giết ra cho được. Còn như bà Palin thì kể cái công diệt được bin Laden là coi như của ông Bush, tuyệt nhiên không nhắc một lời tới tên ông Obama.

Nói như thế là theo cảm tính, yêu ghét, thiếu phần khôn ngoan của lý trí. Người ta, ai có thể bầu cho một người ra lãnh đạo đất nước mà thiếu khôn ngoan, nói và làm theo cảm tính.

Ấy cũng là “nóng mặt mà nói bậy”.

8)- Hậu quả

Dĩ nhiên, cái chết của bin Laden sẽ đem lại nhiều hậu quả. Qua đó, có hai phần Lợi và Hại:

a)_ Trước hết, nói về lợi.

bin Laden chết rồi, al Qeda “như rắn mất đầu”. Nó có hai nghĩa: thiếu lãnh đạo và mất tinh thần.

Hay dở thì bin Laden cũng là người lãnh đạo. Mất cái đầu là mất lãnh đạo và mất tinh thần. Phong trào sẽ yếu đi.

Có thể con rắn sẽ mọc cái đầu thứ hai. Đầu sau to hơn đầu trước hay nhỏ hơn đầu trước? Điều đó chưa biết được. Nhưng dù sao thì nó cũng đã bị mất đầu.

Nhưng có điều quan trọng hơn.

Bin Laden là người quyên được nhiều tiền cho al Qeda. Nếy không có bin Laden, tiền vào sẽ ít đi. Ít tiền cũng có trở ngại (Xem phần “Nguồn tài chính của bọn khủng bố)

Chưa hẵn cái đầu nầy chặt đi, cái đầu khác sẽ mọc lên.

Trong danh sách “tìm và diệt” của Mỹ, bin Laden đứng số 1, bên dưới là số 2, số 3... Nhắm bộ những số 2, 3, 4... nầy có được yên thân mà lên “nối ngôi.”

Giết bin Laden xong, trước khi rút lui, Navy Seal tịch thu một số tài liệu: Giấy tờ, computer, cell phone, CD, DVD... Có lẽ bây giờ tình báo Mỹ đang nghiên cứu những tài liệu tịch thu đó, và qua những tài liệu nầy, tình báo Mỹ có thể tìm thấy nhân vật số 2, số 3, số 4.... đang trốn ở đâu. Các nhân vật nầy lo trốn cho lẹ, trốn cho sâu, sợ không kịp trốn sẽ bị Mỹ tóm đầu, có còn thì giờ để tính chuyện... nối ngôi?

Chính quyền Ai Cập có một mối lo: Nhân vật có thể lên thay bin Laden để lãnh đạo al Qeda, là Ayman El Zawahri, một bác sĩ, công dân Ai Cập. Ayman al-Zawahiri, không có vị thế như bin Laden.

b)- thứ hai, nói về Hại

Dĩ nhiên, những người Hồi giáo cực đoan đã oán giận lại oán giận nước Mỹ thêm. Nguy cơ bị al Qeda tấn công sẽ cao hơn, nhiều hơn. Biết như thế, tổng thống Obama đã ra lệnh đề cao cảnh giác ở các tòa đại sứ, lãnh sự, nơi du lịch, học hành, nhất là tại các nước Hồi giáo.

Al Qeda đã lên tiếng đe dọa. Ehsanullah Ehsan, phát ngôn nhân cho Tehrik-e-Taliban Pakistan (TTP), tức Phong trào Taliban của Pakistan, nói với Reuters qua điện thoại từ một nơi không tiết lộ. Nay những tên cai trị Pakistan sẽ là mục tiêu đầu tiên của chúng tôi. Mỹ là mục tiêu thứ hai.

Bin Laden biết rằng cộng đồng Ả Rập chia làm hai phe chính: Những chính phủ mà y gọi là “phản bội”, hòa hoãn với Tây phương thay vì phải tạo ra xung đột, mâu thuẫn với Tây phương là phe thứ hai.

9)- Lính Mỹ sẽ về

Tổng thống Obama đã có kế hoạch rút quân khỏi Afghanistan vào tháng 7 tới đây. Tình hình tại Afghanistan đã thay đổi. Theo thời gian, Taliban tách dần khỏi Al Qaeda. Hiện tại các nhóm nổi dậy - trong đó có quân Taliban - quan tâm nhiều hơn đến các vấn đề liên quan trực tiếp đến Afghanistan. Còn rất ít quân Al Qaeda tại đây. Theo NATO số này chỉ còn chưa đầy 100 người.

Tổng thống Karzai đang tìm cách đàm phán với các nhóm nổi dậy, kể cả với Taliban. Phía Hoa Kỳ cũng thuc đẩy đối thoại với Taliban. Kabul yêu cầu Taliban cắt đứt liên hệ với al Qaeda. Sau cái chết của Ben Laden, đòi hỏi này có triển vọng tốt hơn.

10) – Con người bin Laden: Cuồng tín, thù hận?

Có hai điểm mốc trong quá trinh phát triển cá tính bin Laden. Y học kỹ sư công chánh và thương mại tại đại học King Abdul Aziz tại Djeddah. Tại đây, Ben Laden bắt đầu giao tiếp với nhiều nhóm hồi giáo cực đoan.

Thế rồi năm 1979, khi Afghanistan bị Liên Xô cai trị, Ben Laden tham gia phong trào thánh chiến djihad của người Hồi giáo để chống lại quân đội Liên Xô.

Bin Laden đặt địa bàn hoạt động tại Peshawar (Pakistan) và đã hợp tác với thủ lĩnh người Palestine Abdulla Azzam. cũng giống nhhư Hồ Chí Minh vậy, “với sự yễm trợ gián tiếp của CIA và qua trung gian của cơ quan tình báo Pakistan, Ben Laden xây dựng một mạng lưới để chống quân đội Liên Xô tại Afghanistan.

Biến cố thứ hai làm bin Laden xoay hướng là việc quân Mỹ tấn công quân Saddam Hussein ở Kuweit. Trong chiến dịch “Bão sa mạc nầy”, quân đội Mỹ lập căn cứ ở Ả Rập Xê Út.

Bin Laden đề nghị với quốc vương Ả Rập xử dụng lính Hồi giáo của y để đẩy lui lính Mỹ ra khỏi Ả Rập Xê Út mà y coi như đó là một thánh địa.

Quốc vương Ả Rập Xê Út bác bỏ.

Ben Laden trở lại Afghanistan, lập các trại tập huấn để đào tạo quân khủng bố. Kế hoạch này của y thu hút hàng ngàn người Hồi giáo quá khích từ khắp mọi nơi trên thế giới. Cũng từ Afghanistan, bin Laden đã lên kế hoạch tấn công siêu cường số 1 thế giới là Hoa Kỳ.

Bin Laden là tên cuồng tín tôn giáo với đầy lòng thù hận!

Nói chung, không ít tín đồ Hồi giáo mang mối thù truyền kiếp về các cuộc xâm lăng núp dưới bóng thánh giá mà người ta gọi là “Thập Tự Chinh”. Thập Tự Chinh, là đem quân từ châu Âu qua Trung Đông giết người Hồi, cướp của, đốt nhà, cưỡng hiếp đàn bà con gái và trở về “vinh quang”. Thập Tự Chinh xảy ra ba lần, không lần nào ác thua lần nào, có nghĩa rằng lần nào cũng tàn ác như nhau, và để lại mối hận sâu trong lòng tín đồ Hồi Giáo, từ thế hệ nầy sang thế hệ khác.

Vùng Trung Đông, Bắc Phi thường là vùng đất đai khô cằn, người dân sống bằng nghề chăn nuôi, bò và dê trong cảnh nghèo đói muôn đời. Họ có nền “văn minh chăn nuôi”, trong khi người Việt chúng ta sống trong nền “văn minh lúa nước” no ấm hơn, và người Tây phương có nền “văn minh cơ khí”, giàu có sung sướng.

Đời sống nghèo khó của người dân Ả Rập diễn ra trên “kho vàng đen”. Nghĩa là dưới những vùng đất khô cằn là những mỏ dầu hỏa lớn, đứng hàng nhứt thế giới. Những vàng đen nầy lại do người Tây phương khai thác. Những công ty dầu lửa quốc tế cấu kết với giai cấp thống trị Ả Rập để chia nhau mối lợi vàng đen nầy trong khi dân chúng vẫn đói khổ.

Người “tốt nhất” trong các lãnh tụ quốc gia có vàng đen nầy là vua Inn Seoud của nước Ả Rập Xê Út. Ông ta biết dùng nguồn lợi nầy để xây dựng đất nước, thậm chí xây cả xa lộ qua những sa mạc rộng lớn .

Chính nhờ những chương trình xây dựng nầy mà bố của bin Laden từ Yemen qua Ả Rập Xê Út thầu xây cất nhiều công trình và nên rất giàu có.

Như trong phần tiểu sử đã nói, vì bị ảnh hưởng nhóm thanh niên Hồi giáo cự đoan nên bin Laden đi theo đám nầy, tham gia kháng chiến chống Liên Xô ở Afghanistan và chống Mỹ trong cuộc chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhứt.

Thật ra, việc làm của tồng thống Bush (cha) đem quân đánh đuổi quân đội Saddam Hussein ra khỏi Kuweit hồi năm 1991 là đúng, nhưng với lòng thù hận, với sự ganh ghét người Mỹ khai thác dầu ở các nước Ả Rập làm cho bin Laden cực đoan, cuồng tín tôn giáo và đưa đến những hành động sai lầm, trong đó có việc tổ chức tấn công 911 vào nước Mỹ, giết gần ba ngàn người vô tội.

bin Laden có hai cái sai: Cực đoan và cuồng tín tôn giáo.

Tôn giáo làm cho con người có đạo đức, nhưng cuồng tín tôn giáo chỉ làm cho con người phân ly với nhau. Chính tôn giáo tạo ra cái tâm lý thấy ai cùng tôn giáo với mình thì thấy gần gũi. Ai khác tôn giáo với mình thì thấy xa ra. Tâm lý đó là mầm mống làm