We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 2 June 2011

Chửi Cộng Sản, nghĩ đến Cộng Đồng

Từ qúa khứ tới tương lai, đối với Cộng Sản có muôn vàn điều để nguyền rủa, điều nào cũng đích đáng và cân thiết. Trong cái muôn vàn này, chỉ nói riêng một việc cứu trợ nạn nhân bị sóng thần, động đất tại Nhật Bản, đã có hàng chục bài báo lên tiếng. Vì sau 1975 đến nay đảng Cộng Sản Việt Nam đã ngữa tay nhận không biết bao nhiêu tỷ tỷ của Nhật, cho những dự án viện trợ tái thiết, xây dựng. Qua những dự án này hàng trăm đảng viên giàu lên nhờ sự bớt xén, ăn chặn điển hình vụ MPU 18. Thế nhưng trước thảm họa vừa qua, bọn CSVN muối mặt cứu trợ chỉ hai trăm ngàn, đã vậy còn thòng theo câu nói vô cảm: “nhờ Nhật Bản quan tâm đến số phận những lao động Việt Nam” việc làm và lời nói của nhóm người “lãnh đạo” đảng CSVN đã tổn thương rất lớn đối với danh dự của một dân tộc. Cho dù đồng bào trong nước, đồng hương hải ngoại, chưa bao giờ coi bọn cầm quyền này là đại diện của quốc gia. Bằng chứng 36 năm, sau ngày Miền Nam bị giải phóng, cho đến hiện nay những “đại diện cấp cao nhà nước” đến Hoa Kỳ chưa một lần ung dung vào cổng chính Tòa Bạch Ốc, tất cả đều phải chui vào cửa hậu “tòa nhà trắng” và bị xua đuổi như một con chó lác.

Nói tới Nhật là qúa tầm xa vời với CSVN, ngay như hàng trăm thiên tai đồng bào Việt Nam hứng chịu, chưa bao giờ thấy những tên đứng đầu đảng này, từ thời có đảng cho đến bây giờ: Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang… Cùng đồng bọn của 14, 15 bộ mặt, trong guồng máycai trị, không bao giờ có tên trong danh sách từ thiện. Cộng Sản không có khái niệm về từ thiện và liêm sỉ. Không riêng CSVN, hầu hết quốc gia nào máng lên ngực hai chữ Cộng Sản đều thô bỉ như nhau. Bắc Triều Tiên, hận thù Mỹ thấu trời xanh, chửi Mỹ như kinh nhật tụng. Thế nhưng khi đói lại nhớ đến “tụi Mỹ” trước tiên! Chưa đủ nhục, bắc Triều Tiên còn ăn xin luôn cả “thằng” Zimbabwe. Một quốc gia nghèo rớt mồng tơi, đói nhất thế giới. Tội nghiệp Tổng Thống Zimbabwe mới đọc qua lá thư xin ăn của “nhà nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên” tưởng rằng Bắc Triều Tiên chơi khăm, chọc quê mình. Không ngờ chúng nó đói thật! Ăn xin cũng rất thật.

Nguyền rủa Cộng Sản là điều chính đáng, song tại hải ngoại hình như chúng ta chưa thể hiện tình nhân loại với người Nhật, trong khi đó điều kiện, khả năng chúng ta không thiếu. Trước khi viết những bài này, tôi đã tìm đọc tin trên mạng, nhưng hình như không thấy Cộng Đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ chính thức có văn bản thông báo cho các tiểu bang cùng thống nhất thực hiện. Riêng tại tiểu bang Georgia có đến hai Ban Chấp Hành Cộng Đồng cũng chưa khởi động. Tại Georgia không có gì nghi ngờ, khi nói chưa khởi động, nơi khác xin được nhấn mạnh hai chữ: Hình như, tôi xin bày tỏ sự thán phục, cùng hãnh diện nơi nào đó đã có cộng đồng, hoặc tổ chức khác, kể luôn cá nhân đã lên tiếng và thực hiện kêu gọi, lạc quyên cứu trợ Nhật Bản.

Cầu nguyện

Tính đên giờ này, chỉ có thầy Thích Tâm Châu, chùa Bảo Quang Santa Ana, đã làm lễ cầu siêu cho nạn nhân động đất, sóng thần. Có thể nhiều đạo khác, nhiều nơi khác cầu nguyện, cầu siêu nhưng báo chí truyền thông chưa đăng tin (?), tại Họ Đạo Các Thánh Tử Đạo Việt Nam/ Georgia, cá nhân giáo dân xin lễ, ngoài ra chưa nghe các tôn giáo tổ chức lễ với ý cầu nguyện nói trên.

Lạc quyên,

Mới đầu đi lùng tin lạc quyên trong Cộng Đồng Việt, được biết ở Los Angeles, có một cuộc lạc quyên, song đọc kỹ hình như không phải của CĐVN, trong bản tin chỉ nói lạc quyên nhưng không nói rõ cơ quan hội đoàn nào đứng ra làm việc này, nhìn hình nghị viên Jan Perry cầm thùng, chắc không phải CĐVN tổ chức.

Tuy rằng đảng CSVN không đại diện cho ai. Nhưng chúng cứu trợ chỉ hai trăm ngàn, thế giới này ai biết cho sự tình, tiếng lành đồn xa, tiếng xấu đồn xa hơn. Hình ảnh cố TT Ngô Đình Diệm tặng mười ngàn Đôla, cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, đức tính cao đẹp này thế giới mấy ai biết, nếu biết cũng khá lu mờ vì thời gian đi qua qúa lâu rồi. Ngay trước mắt thiên hạ chỉ biết VIỆT NAM hai trăm ngàn. Do đó xin thỉnh nguyện Cộng Đồng Việt Nam Hải ngoại cần nhanh chóng lập kế hoạch lạc quyên đồng hương khắp nơi, sau đó tuỳ từng địa phương có thể gởi trực tiếp đến Hội Hồng Thập Tự, chuyển qua Nhật. Ban Chấp Hành Cộng Hoa Thịnh Đốn chỉ cần tổng kết con số, nhờ báo chí đăng tải kết qủa.

Việc quyên tiền, xưa nay Cộng Đồng vẫn làm cho các công cuộc tranh đấu, cho bão lụt thiên tai, như cơn bão mang tên Karina tại Louisiana, biloxi và không biết bao nhiêu lần cứu trợ về trong nước, mỗi khi có thiên tai. Hôm nay trước sự kiện đau thương của Nhật Bản, thiết nghĩ là điều rất đáng thực hiện. Có như thế chúng ta mới hy vọng rửa một phần dơ bẩn trên hai chữ Việt Nam, do bọn Cộng Sản vô tri gây ra.

Ông Bút

http://www.lytuongnguoiviet.com/index.php?option=com_content&view=article&id=4832:chi-cng-sn-ngh-n-cng-ng&catid=56:binh-lun&Itemid=111

Phản kháng suông sẽ hóa bùn

Trên diễn đàn mạng trong nước đang có lời kêu gọi người Việt Nam đi biểu tình tuần hành ôn hòa vào sáng ngày Chủ Nhật, 5 tháng 6 sắp tới, trước tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội và tòa tổng lãnh sự tại Sài Gòn, để phản đối việc tầu Trung Quốc xâm nhập hải phận Việt Nam, cắt đứt dây cáp của tầu Bình Minh 02 của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam.

Nhiều người đã hứa sẽ tới biểu tình, dù chính quyền có cho phép hay không. Một độc giả của mạng Mẹ Nấm đọc lời kêu gọi trên xong đã gửi lời căn dặn: “Mẹ Nấm đi biểu tình nhớ mang hình chị Phương Nga theo nhé, bọn Tầu nó sợ lắm đấy... he he!” Hai tiếng cười “he he” này cho thấy người dân Việt Nam đã khinh thường thái độ khiếp nhược của chính quyền cộng sản như thế nào!

Vậy bà Nguyễn Phương Nga là ai mà bị người dân chế nhạo như thế? Bà là “người phát ngôn” của bộ Ngoại Giao Cộng Sản Việt Nam. Mấy hôm trước bà đã nói “...Hải Quân Việt Nam sẽ làm mọi việc cần thiết để bảo vệ vững chắc hòa bình, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam!” Nếu muốn chứng tỏ mình có can đảm thì ngày Chủ Nhật này bà Nguyễn Phương Nga hãy đi biểu tình cùng với đồng bào coi! Nếu không, thì những lời tuyên bố hung hồn của bà sẽ chất đống đó, lâu ngày sẽ biến thành bùn hết!

Một độc giả mạng khác nêu ý kiến: “Ba triệu đảng viên cộng sản phải xung phong trước” trong cuộc biểu tình này! Nhưng không biết có bao nhiêu người can đảm như nhạc sĩ Tô Hải, dám bỏ đảng vì yêu nước? Chúng tôi tin rằng vì vụ cắt dây cáp này nó trắng trợn quá, rất nhiều đảng viên cộng sản sẽ noi gương Tô Hải.

Các vụ xâm phạm hải phận Việt Nam của Trung Quốc đã xẩy ra nhiều lần từ mấy chục năm qua, nhưng vụ cắt dây cáp tầu Bình Minh 02, con tầu thăm dò địa chấn, là một bước leo thang mới, nằm trong cả một chiến lược có tính toán của Trung Quốc mở đường tiến xuống biển Ðông. Vùng biển xẩy ra vụ cắt dây cáp này hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền ven biển của Việt Nam, không liên quan gì tới quần đảo bị tranh chấp từ trước tới nay. Giờ đây Trung Quốc vẫn còn nể nang các nước Philippines hay Indonesia, mỗi lần bị các nước này phản đối vì tới gần bờ biển của họ quá, họ đưa máy bay và tầu chiến ra đương đầu, thì tầu Trung Quốc rút lui và xin hòa ngay. Hiện nay Bắc Kinh chỉ nhắm lấn chân Việt Nam, từng bước một, để cho “Vùng Lưỡi Bò” của họ trên thực tế được vững chắc trên một phần biển gần nước ta trước đã. Khi nào cả vùng biển Việt Nam đương nhiên thuộc vào Trung Quốc, họ muốn làm gì thì làm không trở ngại, họ sẽ tính việc lấn áp các nước Ðông Nam Á khác sau!

Ðối với Việt Nam, Bắc Kinh có thể tính rằng cứ mỗi ngày lấn một bước, năm này qua năm khác, mỗi bước lại đặt mọi người trước một sự đã rồi, nhiều bước nhỏ sẽ góp thành một bước lớn. Cứ để cho “người phát ngôn” của Cộng Sản Việt Nam tha hồ “nói phét,” miễn là tầu thăm dò thềm lục địa của Việt Nam “tạm ngưng” hoạt động, tầu đánh cá Việt Nam không dám đi xa kiếm ăn nữa, miễn là đừng để xẩy ra cảnh hải quân đương đầu nhau trên mặt biển, dần dần chính người Việt Nam quên lãng đi. Sau nhiều lần nghe đảng “nói phét” mà không làm gì khác cả, dân Việt sẽ nghe quen tai và không còn thấy chướng nữa. Không những thế, dư luận thế giới cũng sẽ nghe quen những lời phản đối lấy lệ của bà Nguyễn Phương Nga. Nếu không ai nghe tiếng súng, nếu không nhìn thấy cảnh tầu chiến hầm hè đối điện ngoài biển, lâu ngày các nhà báo nghe bà Nguyễn Phương Nga nói mãi cũng thành nhàm, báo chí quốc tế cũng chẳng thấy cần đăng tin nữa! Chiến lược này người Tầu gọi tên là “Tàm Thực,” nghĩa là Tằm Ăn Dâu, còn người Việt ta dùng hình ảnh mộc mạc hơn, qua câu tục ngữ “Ðể lâu cứt trâu hóa bùn!”

Trong thời gian chờ đợi những lời phản kháng của bà Nguyễn Phương Nga tích lại lâu ngày hóa thành bùn hết, Bắc Kinh sẽ luôn luôn thân thiện với các lãnh tụ đảng ở Hà Nội. Nay mời một quan sang du lịch, mai lại gửi một quan chức Thiên triều qua thăm viếng; lần nào gặp nhau cũng ca ngợi tình đồng chí, anh em, nhắc đi nhắc lại 16 chữ vàng, hợp tác chiến lược toàn diện, vân vân. Cứ như vậy, Bắc Kinh hy vọng lâu ngày dân Việt Nam sẽ quen, coi Trung Quốc đúng là nước anh em của mình, không khác gì mình cả! Lâu ngày là bao nhiêu lâu? Ðối với người Trung Hoa, một thế kỷ cũng chỉ là một khoảng thời gian ngắn!

Trước đây Trung Quốc đã đơn phương ban hành “lệnh cấm đánh bắt cá trong biển Ðông” có hiệu lực từ ngày 16 tháng 5 đến ngày 1 tháng 8 năm 2011, trên vùng biển thuộc chủ quyền nước ta. Cũng như những lần “tầu lạ” đâm vào tầu Việt Nam, “tầu lạ” cướp thuyền đánh cá ta, “tầu lạ” bắt cóc ngư dân, tịch thu máy móc, trước đây, chính quyền cộng sản đều cho bà Nguyễn Phương Nga phản đối lấy lệ, người dân đi đánh cá phải lo tự bảo vệ lấy thân. Trong lịch sử Việt Nam đã từng nói đến “Tầu khách” khi có những đợt “thuyền nhân” Trung Hoa sang Việt Nam tị nạn sau mỗi lần ngai vàng đổi chủ; nhưng đến thế kỷ 20 mới xuất hiện hai chữ “Tầu lạ!” Lâu ngày lạ cũng thành quen, đó là do công trạng của đảng Cộng Sản Việt Nam!

Trước vụ tấn công tàu Bình Minh 02 vào ngày 26 tháng 5, Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt đã đi thăm các nước Singapore, Indonesia và Philippines và Tham Mưu Trưởng Trung Quốc Trần Bỉnh Ðức qua thăm Mỹ. Tấn công tầu Bình Minh 02 cùng thời gian có những chuyến công du đó, họ muốn cho thế giới và người Việt Nam thấy rằng vụ cắt dây cáp của tàu Việt Nam chỉ là một công việc bình thường có tính cách “nội bộ,” giống như công việc của cảnh sát đi bắt trộm, không ai cần quan tâm cả!

Chính vì vậy, người dân Việt Nam phải chứng tỏ cho cả thế giới thấy đây không phải là chuyện bình thường! Ít nhất, một lần này, phải nói lớn: “Chúng tôi phản đối!”

Cuộc biểu tình ngày Chủ Nhật 5 tháng 6 sắp tới là một cơ hội để thực hiện mục tiêu đó! Người Việt Nam càng đi biểu tình đông thì dư luận thế giới càng phải chú ý. Nếu chính quyền cộng sản đàn áp, như họ đã từng làm trước đây, thì báo chí thế giới càng chú ý nhiều hơn. Cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 sắp tới là một cơ hội cho dư luận quốc tế biết việc tấn công tầu Bình Minh 02 là một vụ vi phạm hết sức ngang ngược, trắng trợn của một nước lớn đối với một quốc gia láng giềng!

Cuộc biểu tình này nên biến thành một phong trào, kéo dài, tổ chức liên tiếp trong các ngày Chủ Nhật sau, cho đến khi nào hai chính quyền cộng sản phải giải quyết những đòi hỏi của người dân Việt Nam. Ngay từ bây giờ người Việt ở nước ngoài cũng nên tổ chức các cuộc biểu tình song song với người trong nước. Người Việt khắp thế giới cùng kéo đến trước các tòa đại sứ và lãnh sự Trung Quốc ở khắp nơi, trương cao khẩu hiệu và phát các tài liệu chứng minh Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của nước Việt Nam bao nhiêu lần, bắt đầu với cuộc tấn công chiếm Hoàng Sa năm 1974, và chiếm Trường Sa năm 1988. Các cuộc biểu tình ở các nước Ðông Nam Á phải vận động báo chí địa phương, kêu gọi người bản xứ tham dự! Ðề tài chính trong các cuộc biểu tình này là công bố trước dư luận quốc tế việc Trung Quốc đã vi phạm Công ước về Luật biển 1982 mà Trung Quốc và Việt Nam đều đã ký kết.

Song song với các cuộc biểu tình, nếu chính quyền Cộng Sản Việt Nam không làm thì người Việt khắp thế giới phải gửi những bản lưu chiểu tới Liên Hiệp Quốc, công bố bằng chứng những vụ Trung Quốc vi phạm chủ quyền trên biển của người Việt Nam cho cả thế giới biết; phải kêu gọi các tổ chức phi chính phủ trong vùng Ðông Nam Á ủng hộ mình. Với một phong trào như vậy thì sau cùng chính quyền cộng sản sẽ phải làm theo, họ sẽ phải đưa nội vụ ra trước các cơ quan tài phán quốc tế, trước tòa án về luật biển của Liên Hiệp Quốc.

Trên tạp chí Dân Chủ và Phát Triển, Tiến Sĩ Âu Dương Thệ đã đặt hết trách nhiệm về vụ Trung Quốc lấn chân trên biển này cho Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản, đặc biệt là hai người: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, kiêm bí thư Quân Ủy Trung Ương, và Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, phó bí thư QUTU. Ông Âu Dương Thệ kể lại, vào giữa tháng 4 vừa qua Trung Quốc đã cho Thượng Tướng Quách Bá Hùng, ủy viên Bộ Chính Trị và phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương Cộng Sản Trung Quốc, sang Việt Nam, đưa ra yêu sách ba điểm với Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh. Các yêu sách đó nhấn mạnh hai đảng Cộng Sản phải “(1) tăng cường tiếp xúc chiến lược, nắm vững định hướng đúng đắn phát triển quan hệ Trung-Việt; (2) coi trọng tuyên truyền hướng dẫn, tích cực tạo bầu không khí hữu nghị, đoàn kết, hợp tác Trung-Việt; (3) làm phong phú nội dung giao lưu, nỗ lực nâng cao trình độ hợp tác thiết thực giữa quân đội hai nước.”

Ông Âu Dương Thệ nhận xét: “Trong biến cố ngày 26 tháng 5 đã cho thấy, cả ba yêu sách trên của Bắc kinh đã được Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh thực hiện tốt: (1) Họ đã ra lệnh không cho các đơn vị Hải Quân và Không Quân Việt Nam ngăn chặn ba tầu tuần thám của Trung Quốc xâm phạm hải phận Việt Nam và tấn công tầu Bình Minh 02 - đó là nắm vững định hướng đúng đắn. (2) họ đã ra lệnh cho bóc ngay hai bài trên tạp chí Cộng Sản ngày 27 tháng 5; và không cho phép các báo Nhân Dân và Quân Ðội Nhân Dân được tường thuật với những hình ảnh tấn công ngang ngược của ba tầu Hải Quân Trung Quốc ngày 26 tháng 5! Chỉ còn một tờ báo điện tử của Cộng Sản Việt Nam còn đăng tin về vụ này (đó là tuyên truyền hướng dẫn).

Ngày Thứ Ba, 31 tháng 5, người phát ngôn bộ Ngoại Giao Trung Quốc Khương Du nói với các nhà báo tại Bắc Kinh rằng: “Chúng tôi yêu cầu phía Việt Nam dừng ngay các hoạt động của họ và không gây thêm rắc rối.” Không biết ai gây ra rắc rối? Chắc chỉ có hai ông Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh và Trung Ương Ðảng Cộng sản là muốn “không rắc rối!”

Còn tất cả mọi người Việt Nam yêu nước đều muốn phải làm cho ra nhẽ. Không thể để cho công lao bảo vệ non sông của bao thế hệ tổ tiên bị đảng Cộng Sản để cho biến thành bùn tất cả!

Thằng này bán nước, không phải tôi đâu.

Thằng này bán nước, không phải tôi đâu.

Hồ Chí Minh chỉ Phạm Văn Đồng và nói: 'Thằng này cũng bán nước, chứ không phải mình tôi thôi!"





- Máu Đổ Biển Đông


Súng đã nổ, máu đã chảy. Trên vùng biển quê nhà, ngư dân Việt đang bị côn đồ biển truy bức; và trong khi hữu sự, không ai thấy Hải Quân VN và Dân Quân Biển nơi đâu gần đó để can thiệp.

Ngày 18-5-2011 (có tin khác đưa ra là ngày 16-5?), đã có 2 ngư dân Việt trên tài QNg-90360 bị các thủy thủ vũ trang từ một “tàu lạ” bắn bị thương; có tin đưa ra rằng đó là Hải Quân Phi Luật Tân bắn, nhưng chính phủ Phi Luật Tân nói là không hề có chuyện đó, mà phải từ “nước lạ” nào đó.
Ngày 19-5-2011, một tàu khác của ngư dân Việt, mang số QNg-66101-TS bị Hải Quân Trung Quốc chận bắt,cướp nhiều tài sản và dầu.
Những chuyện đó xảy ra chỉ vài ngày sau khi Trung Quốc ra lệnh cấm đánh cá vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa, lấn cả Biển Đông của VN; và cùng lúc là một hội nghị ASEAN đang họp tuần này ở Jakarta, Indonesia về hợp tác khu vực, trong đó có đề tài Biển Đông.

Bản tin trên baó Pháp Luật ngày 20-5-2011 viết:

“Ngư dân báo bị hải quân Trung Quốc thu tài sản

(PL)- Ngày 19-5, theo người nhà ngư dân Lê Hớn (ngụ xã An Hải, huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi), ngày 9-5, tại quần đảo Hoàng Sa, tàu QNG-66101-TS của ông Hớn đã bị hải quân Trung Quốc bắt giữ và thu nhiều tài sản gồm: 3,5 tấn cá, 450 lít dầu.
Tổng trị giá thiệt hại khoảng 160 triệu đồng. Sau đó, tàu QNG-66101-TS đã vào đất liền lấy nhiên liệu và tiếp tục quay ra quần đảo Hoàng Sa đánh cá. Hiện bộ đội biên phòng đang xác minh làm rõ vụ việc.
Rạng sáng 19-5, khi đang đánh bắt trên vùng biển Hoàng Sa, tàu cá QNg-92308 của ông Lê Minh Hùng (ngụ xã Nghĩa An, huyện Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) bị gãy lắp, trên tàu có 10 ngư dân. Bộ đội Biên phòng Quảng Ngãi đang giữ liên lạc với tàu cá này và kêu gọi một số tàu đánh bắt gần đó khẩn trương đến cứu hộ tàu bị nạn.

Liên quan đến vụ hai ngư dân Việt Nam đi trên tàu cá QNg-90360 bị hải quân nước ngoài bắn ngày 16-5, khi đang đánh bắt trên biển thuộc khu vực quần đảo Trường Sa, UBND xã Bình Châu (huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) đã báo cáo sự việc lên cấp trên, đề nghị can thiệp giúp đỡ ngư dân bị nạn.”(hết trích)

Biển Đông dậy sóng... Đúng vậy. Các nước ASEAN đều biết, và cũng đang họp.

Một bản tin AFP hôm Thứ Sáu 20-5-2011 có bản tin cho biết rằng khối ASEAN đồng ý về một mạng lưới mới để gìn giữ hòa bình.
Bản tin nói, các Bộ Trưởng Quốc Phòng ASEAN đã họp ở Jakarta để bàn về hợp tác khu vực, hướng về mục tiêu thành lập cộng đồng ASEAN vào năm 2015 và hy vọng tăng kết thân quốc phòng.
Purnomo Yusgiantoro, Bộ Trưởng Quốc Phòng Indonesia, công bố một hiệp định mới từ nhóm 10 quốc gia này để thiết lập mạng lưới gìn giữ hòa bình, theo đó sẽ lập kế hoạch, huấn luyện và trao đổi kinh nghiệm cho các chiến dịch gìn giữ hòa bình. Hội nghị 2 ngày cũng sẽ bàn về chuyện biên giới Thái Lan và Cam Bốt, và chuyện Biển Đông.
Trong khi đó, bản tin AP nói rằng các bộ trưởng 10 nước ASEAN nói hôm Thứ Năm là họ đã sẵn sàng làm việc chung nhau để lập ra một công nghiệp quốc phòng khu vực, trong đó sẽ chia sẻ kỹ thuật và có thể sẽ cùng nhau thiết kế phi đạn.
Nhờ làm việc chung nhau, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mã Lai Ahmad Zahid Hamidi nói, họ có thể sẽ giảm nhập cảng tới phân nửa.
Bộ Trưởng Quốc Phòng Nam Dương Purnomo Yusgiantoro nói rằng các nước ASEAN cùng nhau sẽ xài 25 tỉ đô/năm về hệ thống vũ khí và khí cụ quân sự, phần nhiều trong đó là nhập từ Tây Phương. Các nguồn nhập khác là từ TQ, Nga và Nam Hàn.
Yusgiantoro nói, rằng ASEAN thấy nhu cầu thực là phải thiết lập hòa bình và ổn định ở Biển Đông, ghi nhận rằng 2/3 diện tích khu vực là biển và do vậy những gì xảy ra trên biển sẽ là chìa khóa phát triển kinh tế.
Bản tin không nêu quan ngại naò về Trung Quốc, nhưng có thể là ASEAN đã có họp mật để bàn về TQ hay không? Thực tế, nếu không bàn mới là chuyện lạ.

Trên mạng Bauxitevn ngày 19-5-2011, có đăng lại một bài từ blog Nguyễn Xuân Diện, nhan đề “Vì sao Trung Quốc chưa dùng vũ lực với Việt Nam?” do ông Dương Danh Dy dịch ra Việt ngữ từ mạng Hỗ Liên Võng của Trung Quốc. Nguyên văn, theo dịch giả họ Dương, dài tới 20 trang giấy khổ A4, và được dịch ra vài trang quan trọng.
Muốn biết Trung Quốc suy nghĩ gì về Việt Nam, và cả Biển Đông, thì đây là một dấu chỉ quan trọng để suy nghĩ. Trích vài đoạn như sau:
“Nếu quân đội Trung Quốc dùng vũ lực giải quyết tranh chấp Biển Đông (mà Trung Quốc gọi là Nam Hải), cần làm một cuộc điều tra ý dân vấn đề “đánh ai trước” thì trên 80% dân chúng Trung Quốc đều sẽ hô lên một cái tên Việt Nam, nhất là tiếng nói cháy bỏng của họ muốn đánh Việt Nam đã một thời được bàn luận xôn xao, dân chúng căm phẫn hô hào phải tiêu diệt, bởi vì Việt Nam xâm chiếm chủ quyền đảo bãi của Trung Quốc nhiều nhất, từ bên ngoài thấy là điên cuồng nhất, mà trong 5 nước xâm chiếm đảo bãi của Trung Quốc ở Biển Đông thì sức mạnh tổng hợp quốc gia của Việt Nam là yếu nhất, khả năng điều khiển chiến tranh kém nhất, căn cứ vào lực lượng so sánh hiện nay giữa Trung Quốc và Việt Nam có thể nói không một chút hoài nghi rằng nếu như Trung Quốc khai chiến với Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa, quân đội Việt Nam chỉ có sức ngăn cản chứ không có lực đánh trả, cuối cùng là thất bại thảm hại, khẳng định quân đội Trung Quốc sẽ chiến thắng triệt để sạch sẽ, về điểm này chẳng có ai nghi ngờ.
Thế nhưng quân đội Trung Quốc đánh Việt Nam đầu tiên tại Biển Đông thì kẻ hèn này, một người Trung Quốc sẽ thấy không có lợi cho Trung Quốc, vì việc Trung Quốc đánh Việt Nam đầu tiên có thể là điều chính quyền Trung Quốc bị mắc mưu mà người Mỹ rất vui lòng nhìn thấy. Liệu có khả năng đó hay không? Từ những tư liệu tham khảo nội bộ của quân Giải phóng mà người viết tiếp xúc được thấy, nguyên nhân khiến hải quân Trung Quốc chần chừ không sử dụng vũ lực với Việt Nam là vì Mỹ, Nhật và các nước Biển Đông đã từng bàn bạc bí mật, nếu hải quân Trung Quốc gây xung đột với các nước Trường Sa thì sẽ cùng ngăn chặn Trung Quốc. Vì vậy trước khi tiến hành phân hóa thành công, Trung Quốc cũng sẽ không đánh trộm ở Biển Đông bao gồm cả việc ra tay với Việt Nam.
Vì vậy trong vấn đề chính phủ Trung Quốc và quân đội Trung Quốc dùng vũ lực giải quyết Biển Đông thì việc đánh Việt Nam đầu tiên là sự lựa chọn không sáng suốt. Căn cứ vào sức mạnh đất nước và thực lực quân sự của Việt Nam hiện nay thấy trong khoảng thời gian tương đối dài trong tương lai chúng không có đầy đủ khả năng chiến tranh đối đầu với Trung Quốc, trong thời gian ngắn không tạo thành sự đe dọa an ninh quốc gia với Trung Quốc, thế nhưng do lục địa và vùng biển của Việt Nam và Trung Quốc nối liền chặt chẽ với nhau, vị trí địa lý của chúng đúng là rất quan trọng đối với an ninh quốc gia và con đường vận chuyển năng lượng của Trung Quốc, quan hệ hai nước lại có không gian phát triển theo hướng tốt, vì thế đối với những tranh chấp biên giới và tranh chấp đảo bãi giữa hai nước Trung, Việt, phương thức tốt nhất của Trung Quốc là thông qua hiệp thương hòa bình giải quyết là thượng sách, không được tùy tiện sử dụng vũ lực...”(hết trích)
Như thế, nếu lý luận kia là đúng, có nghĩa là Trung Quốc sẽ không dàn trận quy mô tấn công như thời 1979 đưa biển người chiếm 6 tỉnh phía bắc Việt Nam.

Nhưng nếu không tấn công quy mô, mà cứ quấy rối ngư dân Việt thì sao? Và không chỉ quấy rối đơn thuần, mà còn cấm biển, tịch thu dầu và cá, thậm chí còn đưa súng ra bắn ngư dân Việt trọng thương.
Vậy đó, rồi nhà nước Hà Nội làm gì? Vậy đó, rồi ASEAN làm gì?
Hãy đọc lại bản văn do ông Dương Danh Dy dịch, trong đó nói rằng, “trước khi tiến hành phân hóa thành công, Trung Quốc cũng sẽ không đánh trộm ở Biển Đông...”
Thực tế, Trung Quốc không hề đánh trộm. Cấm biển là công khai cấm. Tàu tuần tra là công khai tuần tra. Cả thế giới đều biết.
Việt Nam đang rơi vào một trận cờ thế, thấy rõ là tiến thoái lưỡng nan. Nhưng thê thảm trước tiên vẫn là đồng bào ngư dân của chúng ta.

Trần Khải

TC Bán Trẻ Sơ Sinh

Nghe phần điểm báo liên quan đến Trung Cộng “Bán trẻ sơ sinh của những gia đình vượt tiêu chuẩn một con” của đài RFI của Pháp vào Thứ năm 12 Tháng Năm 2011, mà chưa dám tin ở lỗ tai mình. Phải tìm trên Internet hai tờ Le Figaro và Liberation để đọc hai bài báo gốc viết về thông tin nghị luận này - cho chắc ý. Coi rồi dù cắn răng dằn thế mấy từ lương tâm cũng thốt ra, “Trời ơi, TC ác gì mà ác dữ vậy.” Chẳng những Trung Cộng ác trong việc để cho đồ ăn thức uống độc hại tràn lan trong nước và trên thế giới, khiến hầu như nhãn hiệu made in China bây giờ thiên hạ coi như dấu hiệu hiểm nghèo. Thế vẩn chưa đủ. TC còn ác với trẻ em sơ sinh hoàn toàn vô tội vì các em đâu có chọn được cha mẹ để sanh ra, thế mà Đảng Nhà Nước lại hành tội những trẻ em này vì cha mẹ vi phạm pháp lịnh và kế hoạch của Đảng Nhà Nước CS chỉ cho mỗi gia đình gia đình 1 con thôi. TC để cho đảng viên cán bộ ở các tỉnh, quận, xã tịch thu đứa bé đem bán cho ngoại quốc làm con nuôi để lấy tiền bỏ túi riêng và tăng ngân sách địa phương để “cải thiện” cho đảng viên cán bộ như tỉnh ủy và ủy ban tỉnh Hồ Nam mới bị phanh phui đây.
Trước tiên chuyện cũ nhưng đang vẫn còn là thời sự dài dài, đồ ăn, thức uống “Made in China” nổi tiếng độc hại cho sức khoẻ con người và súc vật. Công luận nước Mỹ, thị trường lớn nhứt thế giới, bắt đầu bàng hoàng với những thức ăn cho thú cưng mà người Mỹ thích nuôi, do Trung Cộng xuất cảng sang Mỹ để bán. Con nào ăn vô không đau cũng chết. Kế đến là đồ chơi cho trẻ em có chất độc như trong sơn, màu bị Mỹ phát giác trả về cả tàu. Tiếp theo kem đánh răng có chất độc có người chết ở Mễ.
Và trở nên phổ thông là những tin đồ ăn thức uống của TC gây độc hại lan tràn khắp TQ và thế giới. Sữa bột pha độc chất melamine năm 2008, làm 6 em nhỏ thiệt mạng, 300,000 em khác ngã bệnh; thỉnh thoảng vụ này vẫn còn tái diễn. Làm giá sống bằng đậu lại để độc chất sodium nitrite cho to cọng, có vẻ tươi bóng ngon lành. Đậu đũa thấm đẫm thuốc trừ sâu. Sữa có pha hoá chất từ phế liệu da. Bánh bao nhưn làm bằng giấy cạt tông. Bánh bột có chất nhôm để nhiều bột nổi. Thịt heo phát quang vì nhiễm chất lân tinh. Thịt heo nhiễm chất hoá học vỗ béo, nuôi mau lớn. Gạo nhiều chất kim khí nặng trong đó có 10% chất cadmium rất độc. Còn hột dưa nhuộm màu có chất rhodamine. Trà sấy bằng ống thoát hơi máy nổ đầy chất than, monooxide. Thuốc Bắc đầy bụi bậm khi phơi trên sân, đường là chuyện quá phổ thông rồi. Măng tre làm bằng đũa tre ngâm độc chất hoá học hai ngày.
Nên hầu hết người mua cầm món đồ ăn, uống, thuốc lên thấy “made in China” thì đa số bỏ xuống, bỏ đi, dù giá rẻ.
TC làm đồ gian, đồ giả, đồ độc bán cho dân và cho thế giới chưa đủ.
Thứ đến, TC còn bán trẻ sơ sinh nữa. Báo Pháp Le Figaro thân chính và Libération thiên tả cùng một ngày đi một tin chấn động về TC. Nhà cầm quyền CS ở tỉnh Hồ Nam qua nhiều mánh khoé như làm giấy tờ giả để bán trẻ sơ sinh cho người ngoại quốc xin con nuôi. Bán liên tục, bán lâu rồi, bán có tổ chức, bán thành hệ thống. Những trẻ bị bán không phải là con cán bộ đảng viên lỡ ham vui, vi phạm luật gia đình một con của Đảng Nhà Nước, tìm cách che đậy tội của mình với Đảng để khỏi bị kỷ luật, mất chức, mất quyền. Cán bộ đảng viên có tiền có quyền có thể che dấu con ngoài kế hoạch không khó.
Những đứa trẻ bị bán đó là con của người dân lỡ có hơn 1 con, trái với chánh sách của Đảng Nhà Nước TC. Pháp lịnh gia đình 1 con của Đảng, phong tục trọng nam của người Trung Hoa, có con trai nối dõi gia đình làm người dân TQ thường phải vi phạm pháp lịnh Đảng nếu đứa con đầu lòng lỡ sanh là gái thì phải lén sanh thêm một đứa trai. Những người dân này bị phạt. Nếu không đủ tiền nộp phạt (khoảng 6.000 yuan, tương đương 600 euro). Đảng Nhà Nước bắt buộc cha mẹ phải giao con cho trại trẻ mồ côi của chính quyền địa phương, như buộc đem con đi thế nợ thời phong kiến vậy. Nhưng CS bạo hơn thời phong kiến, tịch thu đứa con luôn và giả mạo giấy tờ đem “bán” cho người ngoại quốc muốn nhận con nuôi.
Theo hai tờ báo Figaro và Liberation, người Mỹ và người Hoà Lan là những người bị nhà cầm quyền tỉnh Hồ Nam giả giấy tờ bán trẻ em dưới hình thức con nuôi, nhiều nhứt. Giá mua là 2000 Euros trở lên. Trại mồ côi của Đảng Nhà Nước, nơi tạm chứa những trẻ em ngoài kế họach cán bộ đảng viên CS tước đoạt của cha mẹ, được chia 100 euros khi giao đứa trẻ cho người mua nuôi. Còn cha mẹ đứa nhỏ thì chẳng biết và chẳng được đồng nào. Đảng Nhà Nước coi đưa nhỏ sanh ngoài kế khoạch là sở hữu của Đàng Nhà Nước, Đảng Nhà Nước tự do buôn bán như chủ nô thời nô lệ. Số tiền thu được một phần sung vào quỹ của Ủy Ban, một phần vô túi cho cán bộ đảng viên có chức có quyền, mà còn được “trên” khen là “hoàn thành và hoàn thành vượt mức kế hoạch gia đình 1 con”.
Theo Libération, hoạt động này rất phổ biến tại vùng đất nghèo đói Thiệu Dương (Shaoyang), tỉnh Hồ Nam kể từ năm 2003.
Tuần báo Caixin phanh phui tệ nạn này ra. Công luận trên các trang mạng ở TQ chấn động. CS Bắc Kinh nói sẽ mở cuộc điều tra.
Chuyện bán trẻ sơ sinh cho người ngoại quốc mới là một tập của truyện dài mà chánh sách một con của TC gây ra cho dân. Từ lâu lắm rồi để thi hành nghiêm chỉnh, đạt thành tích kề hoạch gia đình 1 con với trung ương, nhà cầm quyền địa phương siết dân. Nhà cầm quyền áp lực buộc dân phá thai, nạo thai, sa thải khỏi việc làm, đuồi nhà đi chỗ khác. Dân muốn có con trai nồi dõi tông đường mà lỡ sanh con gái trước hay dùng gối làm nghẹt thở, trấn nước cho chết, nhà cầm quyền nhắm mắt làm ngơ để đạt thành tích gia đình 1 con.
CS còn lợi dụng pháp lịnh này làm tiền nữa như phần điểm báo của RFI “Bán trẻ sơ sinh của những gia đình vượt tiêu chuẩn một con”, dựa vào hai bài báo của hai tờ báo Pháp Le Figaro va Liberation đã phân tích ở trên.
Sau cùng, cái tội trời không dung, đất không tha, người người oán hận đó, Đảng CS coi như không có gì vì người CS tin “cứu cánh biện minh cho phương tiện”./
.( Vi Anh)

Nụ hôn khó hiểu

Chào Bác... Những ngày này lòng dân sôi sục lên trước vụ tàu hải giám hay hảm gì gì đó của Trung Quốc ngang ngược xâm lấn vùng lãnh hải Việt Nam và hành động kiểu côn đồ, cắt đứt dây cáp của tàu Bình Minh 02 của ta đang khảo sát dầu khí, khiến cháu bức xúc vô cùng và nhớ tới lời bác khi xưa dạy “bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước”. Cháu đang nôn nóng chờ đến ngày Chúa Nhật, mùng 5 tháng 6 tới đây để đi biểu tình trước Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Thành phố mang tên Bác; rất tiếc cháu không thể bay ra Hà Nội nơi có lăng Bác tham dự mít tinh cùng ngày trước Đại sứ quán Trung Quốc.



Nhưng trong khi nôn nóng chờ ngày cùng đám đông đồng bào tập trung lên tiếng phản hành động gây hấn xâm lược của nước “anh em môi hở răng lạnh” Trung Quốc, cháu lại sợ các chú công an nhân dân đánh đập bắt bớ, như trong vụ biểu tình trước đại sứ quán và lãnh sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và Sài Gòn ngày 16/12/2007 sau khi Việt Nam bị một loạt vụ gây hấn: Đầu tháng 4-2007: hải quân Trung Quốc bắt giữ 4 thuyền đánh cá Việt Nam (gồm 41 người) hoạt động trong vùng biển gần Trường Sa. Ngày 27-6-2007 tàu hải quân Trung Quốc bắn ngư dân Việt Nam. Sáu công nhân trên tàu bị thương. Ngày 9-7-2007: hải quân Trung Quốc nã súng vào ngư dân Việt Nam, một người thiệt mạng. Hai tàu chiến của Việt Nam đến hiện trường nhưng bị hỏa lực Trung Quốc quá mạnh nên không thể đến gần. Tháng 8-2007, nhiều tàu của ngư dân Việt Nam bị bắt, nhiều người bị bắn chết, bị thương. Ngày 10-12-2007: Phản đối Trung Quốc lập Thành phố Tam Sa bao gồm Hoàng Sa, Trường Sa.




Cháu cứ vừa lo âu vừa sốt ruột đi vô đi ra rồi lên mạng đọc lai tin tức vụ tàu hải giám TQ hảm hại tàu ta. Cháu thắc mắc ở chỗ tàu anh em, không chỉ một mà những ba, vào sâu trong lãnh hải VN, chỉ cách bờ 120 hải lý (theo Công ước Luật biển của Liên hiệp quốc là 200 hải lý) rồi ở đó nhẫn nha quậy từ 5 giờ tới 9 giờ sáng ngày 26/5, tức suốt 4 giờ đồng hồ mà Hải Quân Biên Phòng của ta không hề hay biết !




Hải Quân ta không hề hay biết “sự cố” cũng có thể hiểu được, vì có thể là do họ ỷ y giờ đó đang có các đồng chí “Cu Ba gác cho Việt Nam ngủ” như chú Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết đã chia phiên (gác). Nhưng cái lạ không tài nào hiểu nổi là suốt hai ngày sau , 27 và 28 Tháng 5 hai cơ quan ngôn luận của Quân uỷ Trung Ương và bộ Quốc Phòng và Trung Ương của đảng CSVN là tờ điện tử Quân Đội Nhân Dân và tờ Nhân Dân đã hoàn toàn im lặng, tiếng anh em láng giềng là “biệt vô âm tín”.




Cháu hoang mang vô cùng trước thái độ của các chú ấy quá, bèn tìm đến bác, như hai chị vợ của hai anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải đã hết chổ nương náu, chỉ còn cách dắt bầy con nheo nhóc, tuy là người ngoài đạo, tìm đến nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế 38 Kỳ Đồng TP mang tên bác.




Nhưng tìm đến bác là cháu lại nhớ tới nụ hôn của bác hôn ông nội Chu Ân Lai năm nào.(1) Nói nụ hôn cũng không chỉnh; phải nói là cả một chùm hôn, một đống hôn. Nhắc đến đàn ông hôn đàn ông, cháu lại liên tưởng đến chú Giu Đa hôn Chúa Giê Su.




Một cái hôn thôi đã đủ “đi đời” mạng người của Chúa Trời nhập thể. Một chùm hôn đi đứt một đất nước ngon ơ. Biết đâu mọi sự đã rồi.




Hẹn gặp Bác trước Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn lúc 8 giờ sáng ngày 5/6.




Kính chào Bác,


Cu Tèo

Nguyễn Bá Chổi (danlambao)

Ô Nhục Ải Nam Quan

LGT: Những bức ảnh của tác giả Chân Mây trong tập ảnh "Ô Nhục Ải Nam Quan" là những tài liệu lịch sử vô cùng giá trị. Chúng nói lên sự bán nước trắng trợn của chế độ cộng sản Việt Nam.

Xem hình mà bồi hồi, quặn thắt, một nỗi ray rt thức dậy trong hồn. Cám ơn tác giả Chân Mây đã cung cấp những dữ kiện cho ngàn đời sau biết được những gì xẩy ra cho dân tộc hôm nay, để không quên tội ác của tập đoàn Việt gian phản quốc Hồ Chí Minh đối với đất nước và dân tộc.

Xin trân trọng giới thiệu tập ảnh "Ô Nhục Ải Nam Quan" của tác giả Chân Mây đến cùng quý độc giả trong ngoài nước.

-----------------------------


12/06/2009

Ven trời góc biển buồn chim cá
Dạn gió dày sương tủi nước non
Thượng Tân Thị

Bi thương thay cho lịch sử Việt Nam!
Từng cây số trên quê hương là từng giòng máu lệ, máu của cha ông ngăn thù và máu của hai miền huynh đệ chan hòa vào nhau trong hoan lạc dành cho Quốc tế Cộng Sản. Và đang trở về đây là những bước chân âm thầm của ngàn năm nô lệ. Kết qủa từ công cuộc nhuộm đỏ mạo danh “độc lập, tự do, hạnh phúc” theo tư tưởng Hồ Chí Minh và đồng bọn.

Hãy tiếp tục nhìn những gì mà CSVN đang ra sức thực hiện: “Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan không thuộc lãnh thổ Việt Nam!”. Họ cố chối bỏ lịch sử Việt Nam và ra sức tranh cãi, biện luận với dân Việt thay cho Trung Cộng. Ô nhục! Từ quan đến quân, CSVN chỉ là một lũ tôi mọi dâng đất, dâng biển của tổ tiên cho ngoại bang bằng văn tự công hàm, hiện rõ hình hài là một bọn quái thai chưa từng có trong lịch sử nhân loại!

Chấp bút cho đề tài “Ải Nam Quan”, thay vì tranh luận bằng văn chương, tôi sẽ sử dụng giá trị của những tư liệu bằng hình ảnh. Bởi vì, đã có rất nhiều nghiên cứu công phu của các tác giả yêu nước Việt nồng nàn đã là qúa đủ để khẳng định “Ải Nam Quan là của Việt Nam! Ải Nam Quan thuộc về Trung Cộng là do sự hiến dâng của Đảng CSVN!”. Những hình ảnh sẽ lưu lại đây để cho con cháu chúng ta hiểu rõ hơn niềm bi thương của đất nước, chỉ cho các em bọn bán nước hiện đại là ai. Để rồi không còn ngày phải tôn thờ hỉnh Hồ-Mao và màu cờ máu chỉ còn là một kỷ niệm buồn. Rất buồn!
Hãy xác tin rằng: “Nước Việt của em từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau” là mãi mãi!


Chương I

NHỮNG HÌNH ẢNH LỊCH SỬ


Trong chương này, việc sắp đặt hình ảnh về Ải Nam Quan sẽ dựa theo sự thay đổi của lối kiến trúc v.v. mà phân chia thành các nhóm hình theo ký tự A,B,C…Để sự diễn tả rõ ràng hơn, những hình ảnh bên phía Trung Cộng (hoặc Trung Quốc theo thời đại) sẽ gọi là “Trấn Nam Quan” “Mục Nam Quan” v.v…; ngược lại, nhũng hình ảnh bên phía Việt Nam sẽ gọi là Ải Nam Quan hoặc cổng Nam Quan theo đúng tinh thần lịch sử. Phân chia như sau.

- Nhóm A: họa đồ “Trấn Nam Quan” của Trung Quốc (đánh số A1 đến A4)
- Nhóm B: có chung kiến trúc (đánh số B1 đến B4)
- Nhóm C: có chung kiến trúc (đánh số C1 đến C4)
- Nhóm D: có chung kiến trúc (đánh số D1 đến D2)
- Nhóm E: không xác định (E1 đến E3)
- Nhóm F: hình quân sự và bản đồ (đánh số F1 đến F6)
- Nhóm Phụ ảnh: Một số phụ ảnh bất định sẽ đưa trực tiếp vào nơi hình cần thêm minh họa.


Diễn tả

1, Nhóm hình A:

Trước hết, ta có hai bức họa theo lối sơn thủy về hình ảnh “Trấn Nam Quan” trong đời nhà Thanh (Trung Quốc). Niên đại của cả hai được cho rằng họa vào đời vua Ung Chính khi xảy ra cuộc chiến Trung-Pháp (1884-1885)

A1. “Trấn Nam Quan Bổ Phòng Đồ” (1)
Còn gọi là “Thanh Quân Trấn Nam Quan Bổ Phòng Đồ” (Họa đồ bố trí phòng thủ Trấn Nam Quan của quân Thanh). Đây là bức họa các vị trí đóng quân của nhà Thanh nơi Trấn Nam Quan bên trong nội địa Trung Quốc. Địa hình đồi núi khái lược. Cổng ra vào với Ải Nam Quan của Việt Nam nằm tại cạnh phải của bức họa (có đóng khung).

A2. “Trấn Nam Quan Bổ Phòng Đồ” (2)
Các vị trí đóng quân của nhà Thanh nhìn từ hướng Việt Nam. Không hiểu tại sao bố cục của bức họa này lại rất giống với bố cục trên bưu ảnh (tham khảo hình B1) do người Pháp chụp vào đầu TK20 (hoặc cuối TK19?) . Có thể bức họa này dựa theo tài liệu của người Pháp mà vẽ ra. Giá trị của bức họa này so với bưu ảnh (B1) là do sự quan sát của người Trung Quốc vào thời đại cũ nên ta thấy được kiến trúc nguyên thủy của Ải Nam Quan bên phía Việt Nam. Ta thấy có một cổng lớn, hai bên cổng là hai dãy tường thành dâng cao nhưng bị cắt ở hai bên lưng núi. Một khoảng sau cổng mới đến phần cổng có mái ngói. Từ phần cổng mái ngói này có dãy tường thành chạy dài lên đỉnh núi. Đó là phần Trung Quốc. Các điểm này tương xứng với bưu ảnh (B1).

A3. “Trấn Nam Quan Đại Chiến”
Minh họa cảnh giao chiến giữa quân Pháp và quân Thanh tại cổng Nam Quan vào năm 1885. Niên đại của bức họa không rõ nhưng ta thấy tường thành có kiến trúc giống cổng Ải Nam Quan của hình A2.

A4. “Trấn Nam Quan Đại Lâu Đồ”
Mô tả cảnh quân Pháp rút quân và binh lực quân Thanh tại Trấn Nam Quan. Hãy quan sát vị trí cổng theo khung hướng dẫn trong hình.

2, Nhóm hình B:
Bưu thiếp (Carte Postale) phong cảnh Ải Nam Quan do người Pháp thực hiện vào đầu thế kỷ 20. Các nhật ấn sưu tầm được trên bưu thiếp sử dụng từ năm 1908-1912.

B1. Ải Nam Quan nhìn từ độ cao ở Đồng Đăng
Vẫn dựa theo tường thành phía Việt Nam là hai đoạn ngắn nhưng phần cổng đã thay đổi thành cổng nhỏ. Phía Trung Quốc là cổng lớn và cao hơn, thiết kế hai mái ngói và tường thành chạy dài lên núi giống các bức họa đã nêu trên. Có lẽ sau giao tranh vào năm 1885. Cổng phía Việt Nam đã bị phá hủy nên được xây lại không còn qui mô như xưa.
Khoảng trống đến phần cổng phía Trung Quốc là vùng cảnh giới của hai bên vì dựa theo hình phía bên Trung Quốc ta sẽ thấy có sự đối xứng (tham khảo nhóm hình C).


Phụ ảnh:(B1) Ảnh màu để xác nhận hai phần mái ngói đỏ.

B2. Ải Nam Quan nhìn từ hướng Đồng Đăng
Ta nhận thấy sự cao thấp của hai phía cổng và cánh phải của tường thành phía Việt nam cũng dừng ở ngang núi theo như họa đồ Trung Quốc (A1). Ở góc phải phía dưới hình là một ụ trắng phủ cỏ xanh, dấu tích lô cốt của quân đội Pháp (tham khảo hình F1 sẽ thấy rõ vị trí lô cốt nhìn từ bên Trung Quốc).



B3. Bang giao tại Ải Nam Quan
Quan sát các nhân vật trong hình, ta thấy ở cạnh trái có binh lính Việt Nam đứng thành hàng dài. Giữa cổng đi ra là hàng phu khiêng kiệu đội nón vải rộng vành của quân nhà Thanh (chở quan viên?). Ở cạnh phải của hình có những người nhà Thanh đội nón và kết tóc đuôi sam. Có lẽ đang diễn ra một sự kiện nào đó trong lịch sử bang giao tại Ải Nam Quan.

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 800x512 và nang 161KB.

B4. Cổng Ải Nam Quan
Cổng đóng then gài, cỏ mọc cao ngất ngưỡng. Hoang tạnh. Trong lời nhắn trên bưu thiếp cho ta biết cổng được tu phục vào năm 1908. Nhật ấn “Lạng Sơn”. Xác nhận bờ tường thành chỉ còn dấu thang bậc đi lên để so sánh với tường thành phía bên Trung Quốc (nhóm hình C).

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 800x512 và nang 122KB.

Phụ ảnh: Đường lên Ải Nam Quan từ Đồng Đăng

3. Nhóm hình C

C1. Trấn Nam Quan (1)
Nhìn từ bên Trung Quốc. Kiến trúc ở đây đã khác. Phần mái ngói lớn phía dưới đã mất, chỉ còn lại phần mái ngói bên trên và cấu trúc mái cũng khác. Chỉ có dãy tường thành là vẫn chạy dài lên trên. Cạnh trái trên đỉnh núi có doanh trại. Phía dưới trước mặt cổng có cụm nhà ngói. Kiến trúc thay đổi có lẽ do sự phá hủy trong cuộc “Khởi nghĩa Trấn Nam Quan” do Tôn Trung Sơn lãnh đạo vào năm 1907. Để dễ phân biệt với nhóm hình chụp từ phía Việt Nam ta sẽ quan sát thêm sự khác nhau của địa hình đồi núi.

C2. Trấn Nam Quan (2)
Mặt bằng của Trấn Nam Quan. Bờ tường thành chia theo lô khác với hình thang bậc bên phía Việt Nam. Ta thấy rõ bên phía Trung Quốc cũng có khoảng cách so với cổng lớn (Quan). Một án tường trắng đối diện cổng là theo lối phong thủy ngày xưa tránh sự dòm ngó thẳng vào nhà mình từ phía bên ngoài (ngay trong các kiến trúc cổ của Việt Nam từ đình làng đến lăng miếu ta sẽ nhận ra điểm này). Theo sử liệu Trung Cộng, cụm nhà nhỏ phía trước cổng lớn (nơi có hai nhân vật áo trắng đang đứng) là miếu thờ Quan Công gọi là Quan Đế Miếu và Đền Chiêu Trung. Sau đó vào năm 1896 trong chương trình khảo sát biên giới giữa Trung-Pháp đã xây trên nền này một văn phòng quản lý cùng với 9 điểm khác trên biên giới Trung-Việt. Năm 1914 xây lại lần hai thành kiến trúc nhà lầu kiểu Pháp nên còn gọi là “Pháp Lầu” hoặc “Pháp Quốc Lầu” vẫn còn tồn tại cho đến nay.

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 800x504 và nang 165KB.

C3. Toàn cảnh Trấn Nam Quan
Có một khu trại và hai dãy nhà mái lá cách xa với cổng lớn ở cạnh tâm phải của hình. “Trấn Nam Quan” là đây! Khởi nghĩa Tôn Trung Sơn là đây! Khu di tích này giờ chỉ còn là ruộng nước, gọi là “khu di chỉ Trấn Nam Quan Khởi Nghĩa”. Các khung trong hình dùng để xác định vị trí so với hình C4.

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 800x516 và nang 75KB.

C4. Trấn Nam Quan (3)
Trên bưu thiếp có tiêu đề “NAM QUAN (Chine) – Le Village” rõ ràng đây là khu làng mạc (Trấn) trong đất Trung Quốc. So sánh các khung vị trí với hình C3:
Dãy nhà lá và con đường đất ở giữa, trước mặt là cụm nhà ngói và tán cây. Ngang ở tâm trái của hình là bờ tường thành. Phía góc phải là vách núi đá (đá vôi?) trắng.

Chữ “Trấn” trong văn tự trung Quốc có rất nhiều nghĩa, như “trấn giữ”, “trấn áp”, “trấn tĩnh”, “trấn địa”…v.v. đều là chỉ việc gìn giữ, ổn định. “Trấn” còn là một đơn vị hành chính sau cấp huyện có từ thời xưa tại Trung Quốc (đơn vị hành chính Việt Nam thời xưa cũng thường sử dụng). Trong một số sử sách Việt Nam có nói “Trấn Nam Quan” nằm trong nội địa Trung Quốc. Thì đây, “Trấn Nam Quan” đã xác định là những hình này! Khối nhà lợp mái ngói ta sẽ hiểu là khu nhà quan binh, hai dãy nhà lá là khu dân cư dựa theo binh đội để có cuộc sinh hoạt yên bình. “Trấn” là khu phố nhỏ, làng mạc. Đừng làm lệch lạc lịch sử và đừng theo luận điệu của bọn bán nước mà cho rằng “Ải Nam Quan phải gọi là Bắc Quan”. Chữ “Nam Quan” là do Trung Quốc kiêng kỵ Việt Nam nên không muốn gọi là “Đại Nam Quan” mà thôi. Chữ “Quan” là chiếc cổng qua lại. “Đại Nam Quan” hay “Nam Quan” là cửa ngõ giao thiệp với nước Việt Nam. Hai bên đã thủ lễ với nhau bằng khoảng trống ở hai bên cổng lớn. Theo sử liệu, sau chiến tranh Trung-Pháp thì nhà Thanh đã chiếm giữ cổng lớn và buộc phía Việt nam phải cách xa cổng là 100 thước. Việc này ta thấy tương đương với khoảng cách của hai cổng trong nhóm hình B.

4, Nhóm hình D

D1. Cổng Nam Quan (1)
Đây là một kiến trúc khác hẳn so với các nhóm hình trên. Có vẻ sơ sài vì đã mất hẳn phần kiến trúc phía trên trong cuộc nội chiến tại Trung Cộng vào năm 1949. Ta thấy có dáng một nhân vật đang cầm súng. Tiêu đề trên bưu thiếp “NAM QUAN (Tonkin)…” đây là bên phía Việt Nam khi qua cổng nhỏ để đứng sát với cổng lớn (vào lúc này có lẽ kiến trúc cổng nhỏ cũng đã mất). Theo sử liệu Trung Cộng, trong cuộc giao tranh vào năm 1949 thì toàn bộ phần trên cổng đã bị phá hoại hoàn toàn (tham khảo hình E2).


D2. Cổng Nam Quan (2)
Hình đăng trên tạp chí “National Geographic” do GS Nguyễn Văn Canh đưa lên mạng và không rõ niên đại. Một số bạn nghi ngờ bức ảnh này không chính xác với hình ảnh của Ải Nam Quan. Tuy nhiên so sánh với hình D1, ta đã thấy kiến trúc cùng kiểu của hai hình. Tại đây, dãy tường thành chạy lên cao đến vách núi trắng tương ứng với hình C3-C4, có thể xác định là hình được chụp từ cao điểm bên phía Việt Nam.

5, Nhóm hình E

E1. Không xác định (1)
Một hình ngôi chùa trên đường đi Long Châu nơi có cổng giao thiệp với Việt Nam là Bình Nhi Quan. Cùng với Nam Quan và Bình Nhi Quan còn có Thủy Khẩu Quan là 3 cổng quan yếu để vào đất Việt Nam nên gọi chung là “Tam Quan”, có khi cổng Nam Quan còn gọi là riêng là “Tam Quan” do ở vị trí quan trọng hàng đầu so với hai cổng Bình Nhi-Thủy Khẩu. Nơi hình này có tiêu đề “Chine - NAM QUAN – Loc Hang Thiap”. Chưa rõ chữ “Loc Hang Thiap” là gì nhưng hình xác định là Nam Quan trên đất Trung Quốc, có phải là một ngôi chùa trong “Trấn Nam Quan” hay không? Hay là thuộc Trấn Bình Nhi Quan?
Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 800x518 và nang 112KB.

E2. Không xác định (2)
Quân đội Trung Cộng đứng trên tường thành giương cờ trong cuộc chiến thắng quân Tưởng Giới Thạch vào ngày 11.12.1949 tuyên bố giải phóng Quảng Tây. Thế tường thấp với cổng và trên mặt tường cổng có chữ “Trấn Nam Quan”.


Phụ ảnh: Hình chụp chính diện của Trấn Nam Quan trong ngày giải phóng Quảng Tây tháng 12.1949. Trên mặt tường cổng thành ta thấy rõ chữ “Trấn Nam Quan”. (phòng trưng bầy lịch sử Hữu Nghị Quan)


E3. Không xác định (3)
Quân đội Trung Cộng đứng trước cổng nhỏ có khắc chữ “Trấn Nam Quan”. Không rõ niên đại của hình. Chung với hình E2, có lẽ đây là “Trấn Nam Quan” mà tôi đã giải thích (mục 3, nhóm hình C).

6. Nhóm hình F

F1. Toàn cảnh Ải Nam Quan
Do trinh sát quân Nhật Bản chụp vào tháng 6 năm 1940 trước khi tiến hành “cuộc chiến 3 ngày” nhằm đạt mục đích đưa quân vào lãnh thổ Đông Dương. Hình được mô tả: “…thấy được đường xe lửa Lao Cai-Côn Minh. Lại có đường xe ô-tô từ Đồng Đăng lên tận Trấn Nam Quan. Bờ tường thành này bên trong là đất Trung Quốc, ngay bên ngoài là Bắc bộ Đông Dương”.

Từ cao điểm như trong hình ta thấy rõ vị trí lô cốt như đã xem qua hình B2. Có khả năng lô cốt đã xây dựng trên một nền kiến trúc cổ xưa của Việt Nam . Và còn “Suối Phi Khanh” nơi thấm lệ của Nguyễn Trãi, có ai nhận ra chưa?…Nước mắt!

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1024x768 và nang 235KB.


Phụ ảnh: Liên quân Pháp-Việt (trường Sĩ quan Đồng Đăng)
Những người bảo vệ Ải Nam Quan thất thủ trước quân Nhật (25.09.1940)

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1024x768 và nang 224KB.

F2. Cột Mốc Số 18
Do quân đội Nhật Bản chụp tháng 7 năm 1940 ngay tại tường thành Trấn Nam Quan. Cột mốc số 18 lịch sử xác định biên giới Trung-Việt vào năm 1887. Xác định lãnh thổ bảo hộ của thực dân Pháp tại Đông Dương và cũng là khởi điểm Nam tiến của quân đội Thiên Hoàng giao tranh với các nước Châu Âu.
Trên Cột mốc số 18 ta đọc được: “
Trung Việt Quốc Giới, Trấn Nam Quan Ngoại, Đệ Thập Bát Hiệu - No.18
FRONTIERE”
Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 768x1024 và nang 199KB.

F3. Bản đồ vị trí Trấn Nam Quan và cột mốc số 18
Do chính quyền Tưởng Giới Thạch họa vào năm Dân Quốc 13 (1925). Khu vực Trấn Nam Quan và cột mốc số 18 (có đóng khung)

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1024x669 và nang 61KB.

F4. Hữu Nghị Quan (tên gọi cổng Nam Quan do Trung Cộng đặt ra vào năm 1965)
Đây là một bằng chứng sống động nhất cho kết qủa “bác cháu ta cùng giữ nước” trong thời cộng sản cầm quyền tại Việt Nam. Ảnh do cựu chiến binh Trung Cộng (tham gia chiến tranh biên giới Trung-Việt 1979) chụp vào năm 2005. Các vạch và khung đánh dẩu trên ảnh là của tác giả ảnh và được giải thích như sau.


“Hình trên là từ trên núi Kim Kê chụp xuống. Bên trái là Hữu Nghị Quan, vòng tròn màu vàng là cao điểm tranh chấp Trung-Việt, hiện thời do quân ta khống chế; Vùng màu xanh lá cây hình tam giác là khu vực gài địa lôi. Vạch dài màu tím là con đường sắt qua lại với Đồng Đăng. Vùng trắng giữa hình có hai cửa đường hầm là điểm cuối của cao tốc Nam Ninh đến Bằng Tường”

Nguyên văn:
上图]这是在金鸡山上往下拍的。左侧是友谊关,黄圈部分为中越有争议的高地,目前为我军控制;草绿色的三角为雷区 ,蓝线是通往同登的铁路。图片中间灰白处有两个遂道洞口为南宁至凭祥高速公路的终点站。

Tham khảo tại đây:
http://military.china.com/zh_cn/hist...2461442_1.html

Tôi xin thuyết minh thêm. Núi Kim Kê là cao điểm chiến lược nằm ở cánh trái cổng Nam Quan, ngay vị trí chụp ảnh của tên cựu chiến binh này chính là đất Việt Nam. Khu vực tam giác trong hình chính là khu vực của cột cây số Km0 của Việt Nam là nơi mà vào đầu tháng 7.2007, phía Trung Cộng đã tuyên bố hoàn tất gỡ bỏ tấm đạn địa lôi (mìn) cuối cùng, bảo đảm thông thương an toàn cho “vùng Hữu Nghị, Hòa bình vạn tuế!”. Trong các hình ảnh của chương tiếp theo ta sẽ rõ hơn về vị trí này. Ở đây ta đã có khái niệm về việc Ải Nam Quan đã mất trong cự ly ra sao! Việc mất lãnh thổ qủa là nghiêm trọng! không phải là 100m, 150m, hoặc 200m. Cự ly trong hình có thể tính bằng Km! Hai lỗ đen gần giữa tâm hình là đường ra vào của cao tốc Nam-Hữu (Nam Ninh-Hữu Nghị Quan với chiều dài 179.2 Km. Nam Hữu khởi công vào ngày 28.04.2003 và chính thức khai thông vào ngày 28.12.2005, cũng là đường quốc lộ số 322 của Trung Cộng với điểm tận cùng giáp với Km0 của QL1 Việt Nam. Một âm mưu mới hơn đang hình thành!).
Như ta thấy, cả một vùng đồi núi của Việt Nam đã bị Trung Cộng ngang nhiên san bằng và xây dựng công trình trong nhiều năm, vẫn không hề có một chút phản ứng nào của bọn cầm quyền CSVN. Hay nói đúng hơn là đã có một sự thỏa thuận nhượng Ải Nam Quan từ hàng chục năm trước?

F5. Ảnh chụp vệ tinh vị trí của Hữu Nghị Quan
Khu vực Hữu Nghị Quan (đóng khung) so với đường biên giới Trung-Việt màu vàng. Ảnh do cựu chiến binh Trung Cộng thiết kế để mô tả lại chiến trận biên giới Trung-việt năm 1979. Lúc này, Hữu Nghị Quan đã nằm sâu trong đất Trung Cộng từ đời…Hồ Chí Minh!


“Con đê đầu khấn lạy Chư Phật mười phương…”
Ải Nam Quan đã mất, Đất thiêng đã mất! Có ai còn nhớ Phi Khanh-Nguyễn Trãi?

-----------------

Chương II: “Kẻ Bán Ải Nam Quan và Km Zéro ô nhục!”

(Năm 1966. Công binh xây dựng đường sắt Trung-Việt tại Hữu Nghị Quan tuyên thệ trước khi vào VN làm nhiệm vụ)

(Thiết đạo binh: công binh đường sắt TC giả dạng bộ đội VN)

(Năm 1966. Quân chính qui TC giả dạng bộ đội VN tuyên thệ tại Hữu Nghị Quan. Hướng về TC đồng thanh hô lớn: "Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Nguyện mang vinh quang trở về!". Trong ảnh là Sư đoàn 62 Cao Xạ TC)

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 940x896 và nang 126KB.

(Tham gia tra tấn tù binh Mỹ tại VN)

(Tham gia bắt sống phi công Mỹ tại VN. Người cầm ảnh là cựu chiến binh TC tham chiến tại VN )

(Huy chương "Đoàn Kết Chiến Thắng Giặc Mỹ" do chính HCM ký tặng)

(Hoặc do PVĐ ban thưởng)

(Năm 1968, hai bác Hồ - Mao đi từ Ải Nam Quan cùng mang vũ khí vào gây tang tóc cho dân miền Nam VN)

VNCH


"Nam man! Ta cho ngươi cơm ăn, áo mặc, ta cho ngươi súng đạn, nhưng chính ngươi đã lấy súng đạn bắn vào da thịt ta!” (người anh em đồng chí TC nói!)

Hoa Kiều tại Việt Nam bị cưỡng chế hồi hương năm 1978

Ngày 25.08.1978, khoảng trên 200 quân Việt Nam dùng vũ lực bắt buộc Hoa kiều phải hồi hương đi vào khu vực Hữu Nghị Quan. Lúc 17g30 cùng ngày, ngay trước cổng Hữu Nghị Quan, quân Việt Nam đánh chết 6 người, 82 người bị thương, 15 người chạy thoát. Công tác viên phía Trung Cộng lên tiếng cảnh cáo và xung đột đã xảy ra giữa hai bên cán bộ Trung-Việt. Ba ngày sau, quân Việt Nam tiếp tục tràn lên vùng biên giới tìm kiếm những Hoa kiều đang bỏ trốn… Chiến tranh biên giới Trung-Việt bắt đầu từ đây, cuộc chiến mà Trung Cộng lấy cớ “tự hào” là “Tự Vệ Phản Kích”. Ải Nam Quan thêm một lần nữa chứng kiến xung đột Trung-Việt. Nhưng từ sau cuộc chiến này, Trung Cộng đã đẩy lui lãnh thổ Việt Nam ra khỏi Ải Nam Quan và bỗng xuất hiện cột mốc có tên gọi “Km0” thần thoại, nằm cách xa cổng Nam Quan hàng trăm thước.

Dấu đạn giao tranh Trung-Việt trên khắp tường thành "Hữu Nghị Quan"

Trung Cộng ca khúc khải hoàn trở về cổng Hữu Nghị Quan sau chiến thắng

Ngày 28.05.1980, Trung-Việt tiến hành trao trả tù binh tại "Km0" trên đường Đồng Đăng dẫn vào khu vực Hữu Nghị Quan

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1024x515 và nang 80KB.

Phụ ảnh tham khảo "Cột Mốc Số 18" giả mạo (?)

Đây là "Cột Mốc Số 18" mà TC cho rằng đã đặt tại cổng Nam Quan. Khác với "Cột Mốc Số 18" theo Hiệp ước Pháp-Thanh (đã trình bầy nơi chương I). Trên cột mốc này khắc rằng: "BORNE.18 ANNAM-CHINE, Đệ Thập Bát Bài, Đại Pháp Quốc Việt Nam, Đại Trung Hoa Dân Quốc Vân Nam". Lịch sử nào ghi rằng Pháp thay mặt VN ký kết Hiệp ước Biên giới với chính quyền của Tưởng Giới Thạch? Loại cột mốc này là cùng kiểu với cột mốc số 53 tại khu vực Thác Bản Giốc. Những cột mốc thật sự của Hiệp ước Pháp-Thanh đã tiêu biến nơi đâu ? Không ai biết rõ hơn biên giới Trung-Việt bằng Đảng CSVN, nhưng họ có nói gì không về hiện tượng này? Lặng câm! Ta nên nhớ, trong đề cương của Đảng CSVN do HCM soạn ra vào năm 1940 đã chủ trương một cách mù quáng: "Không công nhận bất cứ văn kiện, hiệp ước nào của thực dân Pháp thay mặt VN ký kết với quốc gia khác!"

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1024x718 và nang 405KB.


Sự ra đời của “Km 0” cho đến nay vẫn rất khó hiểu. Theo “truyền thuyết”, “Km 0” ra đời vào năm 1960 và Phạm Văn Đồng đã trồng cây si để đánh dấu vị trí. Có thực sự là PVĐ trồng cây si để đánh dấu vị trí biên giới Trung-Việt hay không? Hay chỉ đơn thuần là việc trồng cây kỷ niệm một sự kiện nào đó? (thói màu mè của CSVN). Năm 1958, chính tay PVĐ đã ký văn bản dâng biển cho Trung Cộng, bản đồ Bắc Việt thì Đảng CSVN dâng cho Trung Cộng vẽ, trong thời điểm lệ thuộc sự viện trợ của Trung Cộng thì làm sao nói chuyện căng thẳng biên giới, lãnh hải được. Còn cây si là cây si nào? Cây si thuộc loại cây nhiệt đới có sức tăng trưởng và phát tán rất nhanh. Không thể nào cho rằng cây si mà PVĐ trồng là cây si đứng sau cột “Km0”. Hãy xem hình (so sánh với cây si trước cổng HNQ ở chương II).

Năm 1979, hai tên Trung Cộng đang chỉ vào vị trí cột mốc “Km0”. Cỏ cây rậm rì, một gốc cây nhỏ phía sau (cây si từ năm 1960?). Phải chăng vị trí cột mốc chẳng phải bị di dời đi hàng trăm thước nào cả. Nó đã nằm đó từ những năm 1960, như một thỏa thuận “hữu nghị” khi HCM dành trọn Ải Nam Quan để tiếp nhận vũ khí của TC gây máu lửa trên miền Nam Việt.

"Km0" trong những năm 1990. Biên phòng VN đứng gác nhưng quay mặt về phía VN. Đáng nể!

"Km0" trong những năm đầu 2000, khi đang xây dựng lại cảnh quan "Hữu Nghị" và kế hoạch cao tốc Nam-Hữu . Lúc này trên cột còn ghi "Hữu Nghị Quan" và "cây si PVĐ" còn đó

"Cây si PVĐ" bị đốn bỏ dã man vào năm 2005. Cột mốc cũng chỉ còn chữ "Hữu Nghị". Đảng CSVN không dám nhận thêm chữ "Quan". Xóa bỏ vĩnh viễn lịch sử để làm vừa lòng đàn anh TC!

"Km0" của VN trơ trọi so sánh với bia đá "Nam Cương Quốc Môn" của Trung Cộng phía sau . Ở vị trí này ta không còn thấy cổng Nam Quan!

"Km0" của VN trơ trọi so sánh với bia đá "Nam Cương Quốc Môn" của Trung Cộng phía sau . Ở vị trí này ta không còn thấy cổng Nam Quan!

"Km0" trong những ngày năm 2006.

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1024x768 và nang 214KB.

Gần lại một chút . Hành lang trắng bên tay phải dẫn vào khu vực Hải quan TC.

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 813x641 và nang 211KB.

Nhìn sang bên phải để thấy rõ hơn cổng đường hầm cao tốc Nam-Hữu và Cổng kiểm soát của Hải quan TC.

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 900x675 và nang 223KB.


Ngang với "Km0" là giao điểm Quốc lộ 322 (điểm cuối) của TC và Quốc lộ 1A (điểm khởi đầu) của VN!

"Trung Quốc Quốc Đạo 322 Chung Kết Điểm"

Nhìn sang VN. Đi thêm khoảng 100m nữa mới tới Cổng kiểm soát của Hải quan VN. Khoảng cách "thủ lễ" đã xuống dưới chân Ải Nam Quan trong thời cộng sản. Không còn nằm trước mặt cổng Nam Quan như ngày xa xưa. Đúng vậy! Ải Nam Quan nào là của VN? Bọn Ô nhục!

Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 843x577 và nang 153KB.

Hàng trăm thước đất của Ải Nam Quan là cả một đoạn đường dài hàng ngàn năm lịch sử của Việt Nam, nơi mà tổ tiên Trung Cộng phải bao lần cay đắng nuốt hận…Đất biển tổ tiên mất qúa dễ dàng! Đảng CSVN vẫn một mực nói như Trung Cộng, công nhận lãnh thổ bắt đầu từ cột “Km0”. Đảng CSVN đã chà đạp lên hồn thiêng sông núi, thay ngọai bang thảm sát dân tộc, giết chết lịch sử quê hương!

------------------------------

Ngày 18.10.2005, Việt cộng TT Nguyễn Tấn Dũng ra đón khách Trung Cộng ngay tại Km0. Ôi, tư cách của một TT? Hai tay xun xoe chào đón quan thầy Trung Cộng. Không ai trong đám cộng sản thời đại này còn "bản lĩnh" đi qua lại Cổng Nam Quan để đón khách như Hồ Chí Minh của những năm 1950. Vẫn cười đấy! Hèn mọn, bé nhỏ là thế!

Ngày 28.12.2005, cao tốc Nam Hữu chính thức khai thông nối vào khởi điểm Quốc lộ 1A của Việt Nam


Những người dân quê Đồng Đăng bị bắt đứng ra chụp hình ngay tại giao giới biên cảnh Trung-Việt. Họ đứng trên khởi điểm của QL 1A như làm nhân chứng cho lịch sử bán nước của Đảng CSVN. Những khuôn mặt muộn phiền, ngơ ngác.

Ngay cả những đứa bé Trung Cộng mù lòa cũng được nắm tay cho sờ vào thành tích của cha ông chúng!
Còn người Việt Nam? Có ai dám cảm tử cầm máy ảnh ra chụp tại khu vực này hay không? Thi nhân Bùi Minh Quốc bị cấm cố vì tấm hình ôm cột mốc Trung-Viêt. Nhà báo Điếu Cày có mấy tấm chụp tại Thác Bản Giốc mà giờ còn nằm trong Chí Hòa. Và tôi cũng từng bị biên phòng VN hành hung khi tay lăm le chiếc máy ảnh nơi vùng biên cảnh "Hữu Nghị"!


Khách du lịch Trung Cộng thảnh thơi qua lại, nhàn nhã như ở nhà. Chụp hình ư? Chuyện nhỏ! Đố tên biên phòng VN nào dám làm khó dễ!

Bước một bước là qua đến VN! Hai con xẩm trong góc có khung là vị trí của Km0 Ô nhục!

Đứng hai chân trên biên giới!

Chụp các kiểu!

Và ngồi lên "Km0" của bọn Nam man! Chúng ta là chủ nhân của lãnh thổ VN!

Hải quan hai bên Trung-Việt trao đổi công tác tại Km0 (tháng 04.2007)

Những hoạt động của Trung Cộng tại Ải Nam Quan ngày càng rầm rộ, hoành tráng. Từng đợt học sinh trên các miền được đưa về Hữu Nghị Quan để nghe giáo dục về lòng yêu nước!

Cựu chiến binh trong chiến trận biên giới Trung-Việt hành hương

Thế hệ nào của Việt Nam sẽ được tường tận sự ô nhục này. Việc đòi hỏi Trung Cộng trả lại vùng đất thiêng của tổ quốc Việt Nam không phải dễ dàng! Sẽ lại đổ máu như hàng trăm năm trước!
"Tổ Quốc Tại Ngã Tâm Trung" (Tổ quốc trong tim ta)

Tháng 11 năm 2007, kỷ niệm 50 năm thành lập khu tự trị Quảng Tây. Có cả đại biểu VN tham dự, ngồi trên mảnh đất tổ tiên bị ngoại bang xâm chiếm không biết họ nghĩ gi? Hay là họ vẫn cười?

Vận động trong sạch môi trường biên cảnh Trung-Việt. Bản đồ VN đã nối vào khu tự trị Quảng Tây!

Phi Khanh hỡi! Người còn ngồi nói những lời xưa?

"Con yêu hỡi chớ xuôi lòng mềm yếu!..."


Chân Mây

Bài Xem Nhiều