We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 8 June 2011

Tiền Xu Việt Nam Cộng Hòa

Truyện đọc Việt Kiều

Đây là truyện đọc " Việt Kiều "
do Nguyễn Ngọc Ngạn và Hồng Đào.

Xin mời quí vị nghe :


Phần I -

Phần II -

Phần III -





(Bấm nút tắt hình vuông để nghe phần trước)

Trách nhiệm cứu nước tùy thuộc vào lương tri sáng suốt của người VN.

Mời qúi vị đọc một bài "Nhận Định" từ trong nước gửi ra hải ngọai .


Sự kiện ba chiếc tàu hải giám Trung Quốc ngang nhiên vào sâu trong vùng lãnh hải của Việt Nam, cắt cáp thăm dò dầu khí của một chiếc tàu thuộc một tập đoàn dầu khí lớn nhất VN, hoành hành suốt hơn 3 tiếng đồng hồ trước khi rút lui mà không gặp bất cứ trở ngại gì khiến lòng người Việt trong và ngoài nước nổi sóng ba đào!


Báo chí “lề trái”, “lề phải”, các diễn đàn độc lập, các trang blog cá nhân…đồng loạt lên tiếng. Người dân trong nước từ thành thị đến nông thôn nói với nhau về chuyện này tại nơi làm việc, tại những quán café, quán nhậu, ngoài cánh đồng làng và cả trong phòng ngủ gia đình. Người dân xa xứ nói với nhau qua điện thoại, internet. Những trái tim sôi sục, phẫn nộ. Trước sự ngang ngược quá đáng của Trung Quốc và trước sức ép từ người dân, cuối cùng Bộ Ngoại Giao VN, các websites và tờ báo đại diện cho tiếng nói chính thức của Đảng, quân đội và nhà nước CSVN như website ĐCSVN, website Chính phủ, báo Quân Đội Nhân Dân… cũng phải lên tiếng. Thế đã là…tiến bộ lắm! Nhưng cái trò phản đối bằng mồm này rõ ràng là chẳng ăn thua gì với TQ!

Thế giới mạng của người Việt nóng hẳn lên mấy bữa nay. Người ta cùng nhau đọc lại bản tuyên cáo đanh thép của chính quyền Miền Nam Cộng Hòa khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Người ta nhớ lại những hình ảnh sôi sục của những ngày cuối năm 2007, đầu năm 2008 khi hàng trăm, hàng ngàn sinh viên, học sinh, văn nghệ sĩ biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa Trường Sa tại Hà Nội và Sài Gòn.
Đã có những lời kêu gọi nhà nước VN hãy để cho người dân được tự do lên tiếng, phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc, cũng như những lời kêu gọi xuống đường ôn hòa để biểu lộ thái độ đối với Bắc Kinh.

Hơn bất cứ dân tộc nào khác, người Việt từ xưa đến nay đã có quá nhiều kinh nghiệm cay đắng khi sống bên cạnh người láng giềng khổng lồ và xấu chơi Trung Quốc. Người Việt quá hiểu rằng với Trung Quốc, đâu cứ phải cứ lùi bước, cứ nhân nhượng là Trung Quốc để yên cho. Đối sách của đảng và nhà nước cộng sản VN từ nhiều năm nay là nín nhịn, Trung Quốc muốn gì đáp ứng nấy, dâng đất, dâng biển…

Thế nhưng kết quả là gì? Trung Quốc đã đánh vỗ mặt Việt Nam năm 1979, xâm chiếm Trường Sa năm 1988. Trung Quốc đã lấn lướt được của Việt Nam hàng trăm kilomet vuông lãnh thổ dọc biên giới phía Bắc và hàng trăm dặm vuông lãnh hải, thông qua Hiệp ước biên giới trên đất liền năm 1999, Hiệp định Phân định Vịnh Bắc Bộ VN-TQ năm 2000, bởi sự nhân nhượng của nhà nước Việt Nam. Hiện tại, Trung Quốc có thể chưa vội dùng vũ lực trên đất liền với Việt Nam, nhưng họ chắc chắn sẽ đánh chiếm nốt những hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa mà Việt Nam đang nắm giữ để thực hiện âm mưu chiếm trọn 80% khu vực biển Đông này. Bởi đó là lợi ích cốt lõi của họ. Là chiến lược và tham vọng lâu dài tiến tới xưng hùng xưng bá trên cả khu vực này, đối trọng với Mỹ. Đã là chiến lược, là tham vọng lâu dài của “kẻ khác” thì chúng ta có nín nhịn, có ngoan ngoãn phục tùng cũng chẳng được yên.
Đảng và nhà nước cộng sản VN chắc cũng không đến nỗi tối dạ gì mà không hiểu điểu đó.

Nhưng khốn thay, chính họ đã tự trói tay mình, tự làm khó mình để bây giờ rơi vào thế kẹt tứ bề và càng lúc sẽ càng khó khăn hơn!

Với thế giới, do khăng khăng bảo vệ mô hình của một chế độ độc tài chuyên chế, Việt Nam đã không thể có được sự ủng hộ mạnh mẽ từ các nước láng giềng trong khối ASEAN cho tới các nước tự do dân chủ phương Tây và Hoa Kỳ. VN cũng không có đồng minh chiến lược. Thêm vào đó là chính sách ngoại giao theo kiểu đu dây giữa các nước lớn, lúc thế này lúc thế khác, tiếng là “bạn với tất cả” cũng có nghĩa chẳng có ai thực sự là bạn khi cần thiết!

Với Trung Quốc, chính nhà nước VN đã tự đút đầu vào thòng lọng của anh bạn láng giềng khi quay đầu lại bám víu lấy TQ sau sự kiện Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu sụp đổ. Từ đó, VN cứ mãi không sao thoát khỏi vòng kềm tỏa của TQ. Lại thêm nạn tham nhũng, dốt nát, điều hành quản lý kinh tế quá kém khiến kinh tế càng lúc càng bết bát, đất nước càng lúc càng ngập trong nợ nần, khoảng cách tụt hậu mỗi lúc mỗi xa so với các nước. Tài lực, nội lực không mạnh thì làm sao trụ vững một mình , thoát khỏi sự phụ thuộc nặng nề vào nước khác?

Với nhân dân, sau bao nhiêu năm đảng và nhà nước tích cực bóp nghẹt mọi quyền tự do dân chủ, mọi tiếng nói phản biện, dập tắt mọi biểu hiện yêu nước của người dân, hậu quả là ba phần tư người Việt trong nước hôm nay đã sống theo kiểu “chuyện chính trị, chuyện nước là của… nhà nước lo”. Người dân phần vì sợ hãi, muốn yên thân, phần vì quanh năm quay cuồng với cơm áo gạo tiền nên chẳng mấy ai thực sự thấy hết hiện trạng của đất nước cũng như hiểm họa từ phương Bắc. Làm nhụt nhuệ khí của dân tộc, đảng và nhà nước cộng sản VN hôm nay cũng đồng thời phải lãnh hậu quả: khi cần đến tinh thần công dân, sự quật cường của người dân để chống lại kẻ thù nếu có một cuộc xâm lăng xảy ra, liệu phải mất bao lâu để gầy dựng lại cái tinh thần, nguyên khí, nội lực đó?

Rút cục, đảng và nhà nước VN cứ loay hoay như đèn cù: đối ngoại vừa muốn chơi với Hoa Kỳ nhưng lại sợ mất đảng, vừa muốn bám lấy TQ làm chỗ dựa kinh tế và chỗ dựa cho chế độ nhưng lại sợ mất nước! Khi quan hệ với TQ “cơm không lành canh không ngọt” vừa muốn lên tiếng cho thế giới hay vừa sợ nếu làm căng quá thì TQ lại “dạy cho một bài học” nữa thì không có ai cứu. Vừa muốn để cho người dân phản ứng hộ mình nhưng lại sợ “các thế lực thù địch” lợi dụng chuyển hướng thành cuộc cách mạng hoa nhài hoa cúc…Nên cứ thậm thà thậm thụt, hành xử bất nhất, từ người dân cho đến thế giới cũng chả biết rõ đảng và nhà nước cộng sản VN muốn cái gì!
Chưa kể, kinh tế thì đang lao đao, xã hội thì quá nhiều vấn đề, lòng dân oán thán.

Hiểu rõ cái thế yếu, sự khó khăn đó của Hà Nội, Bắc Kinh càng ngày càng lấn tới.

Từ việc chọn lựa sai mô hình, thể chế chính trị, chọn bạn mà chơi cho đến vô vàn những sai lầm trong đường lối chính sách về kinh tế, xã hội, đối nội, đối ngoại…nhưng lại khư khư không muốn thay đổi, chỉ muốn giữ quyền lực đến cùng, đẩy đất nước và dân tộc đến tình thế khó khăn ngày hôm nay, là trách nhiệm của các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN.

Tổ tiên VN đã bao đời chiến đấu chống lại họa ngoại xâm, đặc biệt là từ phương Bắc, đồng thời mở mang bờ cõi về phương Nam để trao lại cho họ, các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước VN một tổ quốc như ngày hôm nay. Nhưng các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước VN trong nhiều năm qua đã không xứng đáng với tổ tiên. Chưa bao giờ VN bị mất đi một rẻo đất, chỉ đến khi dưới “triều đại” của họ. VN cũng chưa bao giờ phải hèn hạ đến thế trước nước lớn, chỉ dưới “triều đại” của họ. Họ cũng chẳng xứng đáng với một dân tộc yêu nước như dân tộc VN. Điều cuối cùng mà họ có thể làm được để tạ lỗi với tổ tiên và với nhân dân là hãy thức tỉnh, kịp thời chọn lựa một con đường đi khác- tự do dân chủ pháp trị đa nguyên đa đảng, để đưa đất nước tiến lên giàu mạnh, thoát khỏi vòng kềm tỏa và cả cái họa bành trướng từ nước láng giềng khổng lồ.
Còn nếu họ nhất định bám giữ quyền lực, trách nhiệm cứu nước tùy thuộc vào lương tri sáng suốt của người VN.

(Tác giả Vô danh )

Tình đồng chí là điều xấu xa nhất


Dưới chế độ cộng sản, ‘‘đảng’’ ‘‘dạy’’ rằng NÓ chính là tinh hoa của nhân loại, rằng chủ nghĩa của NÓ là đỉnh cao của trí tuệ và không bao giờ sai, rằng tình đồng chí giữa những người cộng sản là thứ tình cảm tốt đẹp nhất trên đời.

Mọi thứ tình cảm khác – tình cha con, nghĩa vợ chồng, tình yêu đôi lứa… đều thấp kém hơn tình đồng chí. Thậm chí, tình yêu sẽ bị coi là phản động và phải bị loại trừ nếu nó không mang ‘‘tính đảng’’!

Đã có những nhà văn bị làm nhục và bị cấm viết suốt đời chỉ vì đã từng dám viết về chuyện tình thuần túy, phi đảng tính, tức là không thấy có sự ‘‘chỉ đạo’’ của ‘‘bí thư chi bộ’’ trong đó. Truyện tình chỉ được xem là đúng đắn và có giá trị nếu nói về mối tình giữa hai người đồng chí !

Chỉ có tình đồng chí là cao cả nhất. Tình giữa các đảng viên CS. Tình của đảng viên cấp dưới đối với cấp trên. Tình của đảng viên thường với lãnh tụ. Tình của các đồng chí lãnh đạo với nhau. Và mở rộng ra là tình giữa các ‘‘đảng anh em’’, giữa các dân tộc cùng đi theo chế độ CS.

Và chúng tôi, những tâm hồn non nớt, đã từng tin như vậy.

Thắm thiết tình Việt-Trung-Xô

Đế quốc còn đầy mối lo…

Thế hệ chúng tôi (nay ngoài 60) từng say sưa hát những câu ca (ngu xuẩn) đó!

Đùng một cái, vào năm 1963 chúng tôi được nghe người lớn nói nhỏ rằng Liên Xô đang đi chệch hướng, ngoặt theo con đường của ‘‘chủ nghĩa xét lại’’ và tỏ ra thân Mỹ! Rồi chúng tôi được chuyền tay nhau đọc những cuốn sách mà trong đó các nhà lý luận của ĐCS Trung Quốc vạch tội tên đầu sỏ xét lại Khơ-rút-sốp bằng cả lý luận hùng hồn lẫn những lời chửi bới kiểu hàng chợ. Chúng tôi đau đớn biết bao khi thấy hai ‘‘tập đoàn đồng chí’’ lớn chửi nhau!

Rất may là trong cơn sóng gió ấy ‘‘đảng ta’’ vẫn ‘‘vững tay chèo’’. Thậm chí chúng tôi còn thấy may mà có chuyện hục hặc giữa ‘‘hai ông anh lớn’’ nên tầm cỡ của ‘‘đảng ta’’ và ‘‘bác ta’’ càng bộc lộ rõ. Đảng CSVN và ‘‘bác’’ Hồ tự nhiên trở nên ‘‘nổi bật nhất thế giới’’. Vâng, chúng tôi hoàn toàn tin như vậy.

‘‘Đùng’’ một cái nữa: năm 1968 hai ông anh đồng chí lớn đánh nhau ở cái đảo mà Trung Quốc gọi là Trấn Bảo, Liên Xô gọi là Damansk, giữa cái sông mà bên này gọi Hắc Long Giang, bên kia gọi Amur. Tiếng bom nổ ở đó dội đến tận VN, làm những người dân thường vốn tin đảng thấy loáng choáng. Một lần nữa, đảng lại động viên chúng tôi: hãy vững tin tuyệt đối, vì chúng ta có ‘‘bác Hồ’’ vĩ đại, có ‘‘bộ chính trị’’ anh minh gồm những học trò ‘‘xuất sắc nhất’’ của ‘‘bác’’…’’ Và chúng tôi lại thấy vững tâm lao vào làn bom đạn của ‘‘giặc Mỹ’’, để rồi hàng trăm ngàn thanh niên dừng lại ‘‘mãi mãi tuổi hai mươi’’…

Cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970 thì chúng tôi bắt đầu được nghe nói về ‘‘đại cách mạng văn hóa vô sản’’ do ‘‘Mao chủ tịch’’ phát động. Chúng tôi được biết rằng các đồng chí phó chủ tịch đảng CS Trung cộng hóa ra là những tên phản động khốn nạn nhất. Trước đó, họ được gọi là những ‘‘bạn chiến đấu thân thiết nhất’’ của chủ tịch ‘‘Mao’’, còn sau đó thì được gọi là ‘‘kẻ thù của chuyên chính vô sản’’. Họ bị đấu tố, bị hành hạ đến chết trong tù (như đồng chí Lưu Thiếu Kỳ) hoặc bị bắn chết như con chó tại nhà riêng (như đồng chí Lâm Bưu),… Hàng chục triệu người khác cũng bị hành hình đủ kiểu, và thật lạ là trong cuộc xử giảo đó, người giết cũng hô to “Mao chủ tịch muôn năm!” và người bị giết cũng hô to “Mao chủ tịch muôn năm!”. Trong thâm tâm, chúng tôi bắt đầu nghi ngờ cái gọi là ‘‘tình đồng chí’’ của những người CS. Nhưng rồi báo chí, đài phát thanh và hàng trăm hàng ngàn cán bộ tuyên huấn của đảng cứ ra rả nói vào tai chúng tôi rằng ‘‘bác ta’’ và ‘‘đảng ta’’ luôn tuyệt đối đúng, rằng thước đo tư cách đạo đức của con người chính là lòng tin vào ‘‘đảng’’ và ‘‘bác’’. Phải tin tuyệt đối. Dao động, nghi ngờ là tội lớn nhất!

Cũng những năm tháng đó, chúng tôi còn được nghe nói về những cái đểu của ông anh Tàu Cộng. Hóa ra là các đồng chí Trung cộng đã liên tục chơi đểu chúng ta từ thời ta chống Pháp. Và đến năm 1978 thì ta (dưới thời ông Lê Duẩn) chính thức trả đũa Tàu bằng cách xua đuổi người gốc Hoa. Việc này cùng với việc đuổi đảng Khmer đỏ của ‘‘đồng chí’’ Pol Pot – đàn em của CSTQ – khỏi đất Campuchea, đã dẫn đến hậu quả là tháng 2 năm 1979 Đặng Tiểu Bình xua quân sang để ‘‘dạy cho (các đồng chí) VN một bài học’’. Và cái ‘‘bài học’’ mà những người đồng chí dạy nhau ấy đã lấy đi sinh mạng của hàng vạn con người ‘‘tầm thường’’ không đáng để các đồng chí quan tâm!

Ngày nay, tình đồng chí Trung-Việt cũng đang ‘‘nở rộ’’, nhưng nó mang một sắc thái khác. Vấn đề là ‘‘các đồng chí lãnh đạo đảng CSVN đang tích cực biến đảng này thành một đảng bộ của đảng CSTQ’’. Vậy nên không có chuyện các đồng chí hai nước đem quân choảng nhau. Ngược lại, thượng cấp ở Bắc Kinh đang giúp lãnh đạo Việt Nam thanh trừng những kẻ đang có ý đồ ‘‘diễn biến hòa bình’’, đồng thời cũng thẳng tay trừng trị bọn ngư dân Việt Nam dám xâm phạm biển Hoa Nam của Trung Cộng, cái mà dân An Nam cả gan gọi là biển Đông. Các ‘‘đồng chí’’ lãnh đạo VN, thông qua việc mời Trung cộng vào khai thác bauxite và hàng trăm ngàn hectar rừng đầu nguồn, cũng đang ngầm xúc tiến việc giao dần đất Việt Nam cho chính phủ ‘‘thiên triều’’. Và để lừa bọn dân đen, lãnh đạo đảng CSVN thỉnh thoảng cho đồng chí phát ngôn nhân Phương Nga ỏn ẻn ‘‘phản đối sự vi phạm lãnh hải VN’’ của phía Trung cộng!

Đó là những đỉnh cao của ‘‘tình đồng chí’’! Ở tầm các lãnh tụ. Khi choảng nhau, nó cũng đẹp. Khi âu yếm vuốt ve nhau và ngoắc tay nhau để trừng trị dân đen, nó lại càng mỹ miều.

Còn ở tầm thấp hơn, tình đồng chí cũng là nguồn gốc của những sự sát phạt. Những kẻ ngoài đảng bị người trong đảng khinh rẻ đã đành, nhưng chính các ‘‘đồng chí’’ với nhau lại càng ghè miếng nhau hơn. Thiết tưởng không thể có đủ thời gian, giấy mực và công sức để viết về những cuộc đấu đá của những ‘‘đồng chí’’ trong đảng, từ những chi bộ ở các địa phương. Chỉ xin nhắc lại một điều mà ai cũng biết, là khi những kẻ vốn tỏ ra thân nhau đột nhiên đanh nét mặt lại gọi nhau bằng ‘‘đồng chí’’ thì đó là lúc họ chuẩn bị đấu đá, trừ khử lẫn nhau.

Thiết tưởng, trên đời này không có gì đáng ghê tởm hơn cái mà những người CS gọi là ‘‘tình đồng chí’’.


TRẦN NAM CHẤN

Khi đất nước bị người lạ lãnh đạo



Đất nước đang bị bọn người lạ lãnh đạo thì ngoài biển có tàu lạ, trên cao nguyên có dân lạ, chốn tòa án có quan tòa lạ, quốc hội làm ra luật pháp lạ.

Tất cả các quốc gia trên thế giới có luật trừng phạt nặng nề như tử hình, tù chung thân những tên gián điệp phản quốc, làm tay sai cho giặc, bán nước cầu vinh. Sử sách thì ghi rõ tên tuổi bọn lãnh đạo bán nước như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc. Ở cái nước CHXHCN Việt Nam độc lập tự do, hạnh phúc thì có một tập đoàn lãnh đạo lạ chỉ chuyên sản xuất ra luật lạ xử tù rất nặng những công dân yêu tổ quốc và muốn bảo vệ tổ quốc. Những bộ óc lãnh đạo của đảng lạ nghĩ ra những chuyện, những lời nói rất lạ để chống ngoại xâm. Khi bọn xâm lược Bắc kinh bắn giết ngư dân Việt thì lãnh đạo đảng lạ dùng 16 chữ vàng và bốn tốt để chống ngoại xâm thì quả thật là ý lạ. Khi người dân yêu nước có thái độ chống bọn xâm lược thì cái quốc hội lạ và ông thủ tướng lạ lập tức sản xuất ra luật, nghị định, nghị quyết lạ để bỏ tù người yêu nước.

Nước CHXHCN Việt Nam là một đất nước duy nhất từ cổ chí kim có luật bỏ tù người yêu nước, khi họ dám can đảm lên tiếng chống bọn xâm lược. Anh Điếu Cày, anh Ba Sài Gòn, chị Phạm Thanh Nghiên, LS Lê Công Định, LS Lê Chí Quang, BS. Phạm Hồng Sơn, LS Cù Huy Hà Vũ đều ngồi tù vì tội yêu nước. LS. Lê Công Định có ý định đưa bọn xâm lược Tàu ra thưa trước liên hiệp quốc thì lập tức bị lãnh đạo lạ bỏ tù dài hạng. Ls Lê Chí Quang ở tù vì đã viết bài “Hãy cảnh giác với Bắc Triều.” Anh Điếu Cày ngồi tù vì dám biểu tình chống Trung cộng.

Xét ra nước CHXHCN VN đang bị cai trị bởi người lạ nên yêu nước mà ở tù là chuyện không lạ. Ở nước lạ thì những đứa bán nước buôn dân được luật pháp lạ bảo vệ tốt đến mức lạ lùng, lại được làm thủ tướng, phó thủ tướng, chủ tịch đảng, chủ tịch nhà nước. Làm ra luật pháp lạ thì có các dân biểu lạ.

Hỡi các anh công an nhân dân, các anh đang phục vụ cho một đảng lạ, các lãnh tụ lạ. Khi bọn người lạ hết kiếm ăn được thì bọn chúng sẽ trở về mẫu quốc Tàu, qua Tây, qua Mỹ với đô la chất đầy các ngân hàng khắp thế giới. Con cháu bọn chúng là chủ nhân của những ngôi biệt thự sang trọng, những chiếc xe hơi, những du thuyền đầy tiện nghi ờ ngoại quốc. Tiền bạc bọn chúng mang theo bạc tỉ đô la thì cho dù có tiêu xài xa hoa đến mấy đời vẫn chưa hết. Các anh công an nhân dân hưởng được gì khi phải liều mạng để bảo vệ bọn người lạ bán nước giàu sang kia? Các anh và cả gia đình các anh phải ở lại để trả nợ máu với nhân dân. Con cháu và gia đình các anh sẽ trải qua những nỗi kinh hoàng, những trận đòn thù đến chết. Cách tốt nhất là các anh đừng gây nợ máu với dân mà hãy ôm súng quay về với dân tộc. Bọn lãnh đạo lạ bán nước, buôn dân trước sao rồi cũng bỏ chạy. Các anh công an ở lại chịu đời đắng cay. Bọn lãnh đạo CSVN chỉ phục vụ cho quyền lợi của nước lạ. Bảo vệ bọn chúng là chống lại dân tộc. Lịch sử từ ngàn xưa đến nay chứng minh những tên bạo chúa đều bị giết và số phận những kẻ phò tá, trung thành với những tên bạo chúa còn thê thảm hơn. Những ai giết các tên bạo chúa, những kẻ xâm lược đều trở thành anh hùng dân tộc. Các anh công an nhân dân muốn trung thành với tổ quốc, phục vụ dân tộc hay muốn theo chân bọn phản quốc đang tù đày những người yêu nước?

Cái thế lực thù địch chính là bọn Hán tộc và bọn thái thú đang triều cống Tây Nguyên, Hoàng Sa, Trường Sa cho giặc và bách hại người Việt. Những tên thái thú đó đang từng ngày phá nát đất nước, phá nát văn hóa Việt và đang đồng hóa người Việt thành người Tàu. Bọn lãnh đạo lạ đang bôi nhọ lên mặt các anh hùng Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Hai Bà Trưng.

Bọn lãnh đạo lạ đó chính là 14 tên thái thú trong BCT đảng CSVN. Bọn thái thú trong BCT thì đàn áp người Việt dã man nhưng bọn chúng sẵn sàng khấu đầu lạy thiên triều Trung cộng. Công an nhân dân làm theo lệnh của bọn thái thú thì đồng nghĩa với quỳ mọp khâm chỉ hoàng đế Trung Hoa là phản bội dân tộc. CAND hãy cùng toàn dân diệt thái thú, bảo vệ tổ quốc. CAND hãy bảo vệ các sinh viên học sinh yêu nước biểu tình chống Trung cộng. Kẻ nào đàn áp người yêu nước là phản bội tổ quốc, đáng tội tử hình.

Ngọc Ẩn

(danlambao)

Bài Xem Nhiều