We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 10 June 2011

Hãy thể hiện lòng yêu nước".

Vụ tàu địa chấn Bình Minh 02 của PetroVietnam đang tiến hành công việc khảo sát trong vùng biển thuộc thềm lục địa Việt Nam thì bị 3 chiếc tàu hải giám của Trung Cộng bao vây và cắt cáp hôm 26/05 chưa nguôi ngoai thì hôm qua 9/06 một chiếc tàu thăm dò của Việt Nam lại bị tàu Trung Cộng cắt cáp.

Bản tin của VNEpress hôm qua ngày 9/06 cho biết lúc 6g sáng cùng ngày, chiếc tàu thăm dò Viking II trong lúc đang khảo sát trong vùng biển ViệtNamđã bị một chiếc tàu đánh cá Trung Quốc tiến tới ngang nhiên cắt cáp. Chiếc tàu này được trang bị bộ phận cắt cáp chuyên nghiệp, và được nhiều tàu hải giám khác hộ tống, hỗ trợ. Chẳng may bộ phận cắt cáp của tàu này lại vướng mắc vào tàu Viking II, không thể bỏ đi được, cho nên hai chiếc tàu hải giám gần đó đã tiến vào giúp giải thoát con tàu này.

Được biết con tàu khảo sát Viking II của Na Uy được công ty Idemitsu của Nhật Bản thuê để tiến hành khảo sát địa chấn trong vùng biển ViệtNamtheo một hợp đồng khai thác dầu hỏa với PetroVietnam.

Vụ cắt cáp của tàu Bình Minh 2 đã dấy lên tinh thần chống Trung Cộng bành trướng, và đã đưa đến việc Các cuộc biểu tình trước cơ quan ngoại giao của Trung Cộng tại Sài Gòn và Hà Nội hôm Chủ Nhật 5/06. Khi nhìn lại cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội và Sài Gòn vào cuối năm 2007, thì có một số ý kiến cho rằng các cuộc biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội hôm 5/06 đã được “cho phép” ở mức độ có giới hạn.

Có phải thật như vậy không?

Chúng ta hãy nhìn lại hai thời điểm khác nhau, cách nhau gần 4 năm. Vào thời điểm bây giờ tháng 6 năm 2011, số người cập nhật và sử dụng thành thạo các trang mạng xã hội như Facebook hoặc các phương tiện internet cũng nhiều hơn 4 năm trước đó, trong khi hương lài của cách mạng Bắc Phi hồi đầu năm nay vẫn còn nóng hổi.

Cuộc biểu tình chống Trung Cộng cuối năm 2007 nhân cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh không được phổ biến rộng rãi như lần này. Hơn nữa cuộc biểu tình hôm 5/6 được tổ chức chỉ 10 ngày ngay sau vụ Trung Quốc gây hấn tàu Bình Minh 02.

Vẫn với phương cách dập tắt biểu tình như lần trước, công an mật vụ được tung ra dày đặt để ngăn chận các thành phần được công an xem là “chủ chốt”. Do đó, hầu hết các nhà đấu tranh, bất đồng chính kiến trong nước đều được an ninh mật vụ chiếu cố tận tình, không thể đến được nơi biểu tình ngăn chận tại gia, hoặc chận bắt trên đường hay trước của như trường hợp của các tu sĩ của GHPGVNTN và cô Tạ Phong Tần ở Sài Gòn, hoặc bị chận bắt tại phi trường như trường của Blogger Người Buôn Gió và Mẹ Nấm.

Cuộc biểu tình lần này, lực lượng thanh niên sinh viên là chính. Cho nên Bộ Công an đã không quên chỉ thị cho các trường đại học phải ngăn chận sinh viên, cấm không cho tham dự biểu tình với hình thức đe dọa kỷ luật ở mức nặng nhất.

Tuy nhiên, có điều không ai ngờ được là sức bật của sinh viên quá mạnh, và quan trọng hơn hết là nhiều người trong số đã vượt qua được sự sợ hãi, chỉ vì họ nghĩ rằng “yêu nước không hề có tội”. Tinh thần của giới trẻ trong cuộc biểu tình được thể hiện qua lời phát biểu của một cô sinh viên rằng: “Sau hôm nay, nếu có bị bắt thì cũng rất đáng để trả giá”.

Xem lại các đoạn video trên YouTube, nghe các mẫu đối thoại giới trẻ mới thấy rằng trí tuệ và lý luận của họ rất vững chắc.

Chính vì lúng túng, không trở tay kịp, và nhất là không thể ngăn chận làn sóng căm phẫn chống Trung Quốc trong lòng người biểu tình đang lên cao, cho nên nhà nước CSVN đã cho một số vị chức sắc ra trước đám đông biểu tình để chữa cháy, trong đó có cả Trung tướng Phó đô đốc Hải quân Đỗ Xuân Công và Phó hiệu trưởng Đại học Khoa Học Xã hội & Nhân văn.

Ông trung tướng hải quân, sau khi khoe khoang thành tích 10 năm trấn giữ Trường Sa,.. rồi lòng vòng, không trả lời thẳng vào câu hỏi, khiến giới trẻ la ó,.. cho nên vị tướng này nói rằng “Chúng ta phải kiên trì trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo,…”, thì ngay lập tức bên dưới có bạn trẻ la lớn “kiên trì nhưng không hèn nhát”. Không riêng gì ông trung tướng hải quân, vị hiệu phó kia cũng bị sinh viên la ó phản đối vì ăn nói vòng vo, và vì bất bình với lối giải thích ngụy biện, có bạn trẻ nói lớn “Thầy nên về học lại luật đi”.

Như một sự chuẩn bị sẵn, có bài bản, cả ông tướng hải quân này và ông hiệu phó đại học KHNV khi xuất hiện trước đám đông đều có loa cầm tay để nói, đều học thuộc bài trước khi “ra trận” và có những câu kết rất giống nhau: “Hôm nay chúng ta thể hiện như thế này là đủ, là tốt lắm rồi,… Để giữ trật tự, các bạn hãy giải tán và về nhà đi”.

À thì ra là thế, nhà nước đã khéo chọn người ra nói chuyện với giới trẻ và sinh viên: một ông tướng hải quân để thanh minh quyết tâm giữ nước của đảng; một ông hiệu trưởng đại học để nói chuyện, khuyên nhủ sinh viên nên “kềm chế” lòng yêu nước.

Tin tức cuộc biểu tình hôm 5/06 cũng bị báo chí lề phải bóp méo nghiêm trọn. Bản tin của TTXVN thì cho rằng “không hề có biểu tình” mà chỉ có “một số ít người đã tự phát tụ tập trước Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM để thể hiện tinh thần yêu nước” nhưng họ phải “giải tán, ra về” sau khi “bị các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích”.

Mới nghe bà Phương Nga trèo lên bục cầm microphone thông báo ngay vụ tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp và lên án hành động này, thì ai cũng tưởng là nhà nước CSVN thật tâm lên án bọn bành trướng Trung Quốc. Nhưng không, sự hiện diện đông đảo của công an mật vụ tại nơi biểu tình và việc ngăn chận, bắt bớ những nhà đối kháng, những tiếng nói mạnh mẽ đã chứng minh cho thật tâm của họ.

Chúng ta thử tưởng tượng xem, nếu hầu hết những nhà đấu tranh đều có mặt tại nơi biểu tình, với lý lẽ vững chắc thì các cuộc biểu tình này sẽ đi về đâu? Nếu trong đoàn biểu tình có những người ngoan cường như cô Tạ Phong Tần thì làm sao công an có thể mạnh tay được.

Với diễn biến mới nhất, tàu Viking II bị tàu Trung Cộng ngang nhiên cắt cáp trong lãnh hải ViệtNam, chắc chắn sẽ làm hung nóng thêm tinh thần của người dân, đặc biệt các bạn trẻ, giới sinh viên học sinh. Do đó, sẽ có nhiều bất ngờ trong cuộc biểu tình kế tiếp được dự trù vào ngày Chủ Nhật 12/06 tại hai thành phố Sài Gòn và Hà Nội.

Hãy Đáp lời sông núi, hãy thể hiện lòng yêu nước bằng Hào khí Diên Hồng bằng cách tham gia cuộc biểu tình ngày 12/06.

Ngày 10/06/2011

Lê Minh

“Đảng Cộng sản Việt Nam, hãy cút đi !”



Trễ còn hơn không, cơn bão cách mạng Bông lài nay đã đến Việt Nam. Sau bao ngày tháng dằn vặt, do dự, đắn đo, trông chờ… dân chúng Việt Nam những hôm nay đã xuống đường biểu tình chống Trung Quốc đã hung bạo xâm chiếm chủ quyền của Việt Nam.

1/ Từ Bắc Phi : Đã ba tháng rồi cách mạng Bông Lài đã nở rộ toàn Bắc Phi :
Tunisie, Aicập, nay đang trong thời gian chuyển tiếp để đi đến một thề chế Dân chủ, Tự do, Công bằng ; và Công lý, và Pháp luật, sẽ là kim chỉ nam, sẽ là phương pháp quản trị. Lybie, còn đang trong vòng nội chiến, nhưng những ngày cầm quyền của tên độc tài Khadafi chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Cách mạng Bông lài cũng đang tràn sang Trung Đông : Yémen với tay Tổng thống độc tài, đầy xảo quyệt Saleh cũng đang sắp sửa đếm những ngày cầm quyền cuối cùng. Syrie, mặc một Bachar al Assad, quá sợ hãi, nên đàn áp thẳng tay, tàn sát cuồng loạn công dân mình, và một cuộc nội chiến cũng sắp sửa xảy ra, nhưng cuối cùng chế độ gia đình trị của anh em al Assad cũng phải bị thay thế.
Và tất cả mọi nơi, sớm muộn gì cơn gió Cách mạng Bông lài cũng thổi đến các quốc gia độc tài, và sớm muộn gì, nhơn dân cũng sẽ lấy lại quyền tự chủ, nhơn dân cũng sẽ chiến thắng. Sớm muộn gì Dân chủ, Công bằng, Công lý, Nhơn quyền cũng sẽ đến với nhơn dân. Sớm muộn gì quyền lợi cướp đoạt từ tay nhơn dân từ bao năm nay, cũng phải trở về với nhơn dân. Đó là quy luật, đó là ý dân, đó là ý trời. « Vox Populi Vox Dei », quy luật nầy được áp dụng cho sự bầu cử dân chủ đa đảng, quy luật nầy được áp dụng cho một tuyển chọn bằng lá phiếu ôn hòa. Nhưng ngày nay nếu giài pháp ôn hòa không sử dụng được, nếu nhơn dân chỉ phải chọn đến bạo lực, thì bạo lực phải được dùng đến. Vì một trong những Nhơn quyền là quyền của người dân có quyền nổi dậy để lật đỗ và thay thế người cầm quyền.
Bài viết đầu năm của chúng tôi đã tiên liệu rằng năm 2011 nay là một năm bản lề, một năm có nhiều thay đổ. Dân chủ, Tự do, Nhơn quyền, Công bằng, Công lý Pháp trị rồi cũng phải đến với các nhơn dân các quốc gia đang khao khát một cuộc cách mạng để giải phóng con người: và cái gì của César cũng phải trả lại cho César, và César ngày nay là Nhơn dân : Tunisie ngày nay đang xử án cựu Tổng thống Ben Ali và gia đình cùng đồng lỏa, các tài sản, của cải, bạc nổi, của chìm cất dấu trong trương mục nước ngoài, do ăn cắp, tham nhũng, sang đoạt trong bao năm nay của gia đình tay chơn bộ hạ Ben Ali đang bị các quốc gia trên thế giới phong tỏa để sẽ trả lại cho nhơn dân Tunisie. Ai cập cũng đang tố cáo và sẽ đưa cựu Tổng thống Hosni Moubarak cùng gia đình và đồng lỏa ra tòa, các tài sản, của cải,trương mục gom góp do ăn cắp, sang đoạt, tham nhũng đều bị phong tỏa và sẽ được trao lại cho nhơn dân Ai cập. Nhơn dân các quốc gia đang tranh đấu Lybie, Yémen, Syrie cũng sẽ làm như vậy đối với các nhà độc tài cựu lãnh tụ quốc gia mình.
Năm 2011 cũng là năm của Công bằng và Công lý và Luật pháp :
Tại Côte d’Ivoire (Bờ biển Ngà) Tông thống Alassane Ouattara, người thắng cử bằng lá phiếu đã giành lại được quyền quản trị đất nước sau khi bị cựu Tổng thống thất cử Laurent Gbagbo ù lỳ không chiụ trao lại quyền, và còn trái lại sử dụng võ lực để tấn công phe thắng cử, gây xáo trộn và nội chiến. Tổng thống Outtara phải nhờ quân đội quốc tế ủng hộ và can thiệp để bắt Gbagbo.
Cuối tháng qua, ngày 26 tháng 5, sau một chục năm (từ năm 2000) lẫn trốn, tên đại tướng « đồ tể vùng Balkan » Ratko Mladic đã bị bắt và đưa ra Tòa án quốc tế LaHaye (Den Hague). Ratko Mladic, Tổng tư lệnh quân đội Serbie trong cuộc nội chiến tranh chấp giữa nhà nước Serbie với số đông dân chúng Thiên chúa Chánh thống giáo và thiểu số dân chúng Hồi giáo Bosniaque của vùng Bosnie Herzégovine. Chiến tranh tranh nhau để kiểm soát lãnh thổ Bosnie Herzégovine. Một địa phận nhỏ của miền đông Bosnie với thành phố Srébrénica được biến thành thành phố phi quân sự để dân Bosniaques Hồi giáo tỵ nạn. Ratko Mladic với nhóm quân đội chí nguyện quân serbes bao vây và xâm chiếm Srébrénica, và tàn sát dân chúng Hồi giáo. Một cuộc diệt chủng diễn ra : từ 6000 đến 8000 người dân bị tàn sát. Một cuộc thảm sát ghê gớm không khác chi cuộc thảm sát vào dịp Tết năm Mậu Thân Huế do quân đội cCộng sản Việt Nam. Có khác chăng là quân đội Serbe giết người Bosniaques Hồi giáo vi họ khác tôn giáo và khác chủng tộc. Còn thảm sát ở Huế (Việt Nam) là do Việt Cộng, do quân đội nhơn dân Việt Nam giết đồng bào vô tội thuộc chủng tộc mình, cuộc diệt chủng của Việt cộng là VC tự giết đồng bào mình.
Ngày hôm nay những tên đồ tể Serbe năm xưa ở Srébrénica đều bị đưa ra Tòa Án quốc tế La Haye (Den Hague) về Tội Ác nhơn loại ! Ngày hôm qua những tên đồ tể diệt chủng Cao miên cũng ra Tòa Án quốc tế tại Pnom Pênh ! Và những tên đồ tể của cuộc diệt chủng Rwanda vẫn còn đang bị truy lùng để đưa đi xử tội ! Chừng nào đến lượt bọn đồ tể Việt cộng của Tội Ác nhơn loại Mâu Thân Huế ở Việt Nam ?
2/ đến Việt Nam :
Khốn nạn thay cho nhơn dân Việt Nam là từ bao năm nay bị cai trị bởi một Đảng Cộng sản độc tài ! Những dữ kiện để tạo một cuộc cách mạng Bông lài đều hội tụ đầy đủ giống như Tunisie, Aicập, Lybie, Syrie hay Yémen … cũng tham nhũng, cũng buôn người, cũng sang đoạt, cũng ăn cắp của công, cũng quản trị kém, cũng quan liêm, cũng đầy những bắt công xã hội ; với một ngành giáo dục yếu kém, với một ngành y tế mai một, với một nền kinh tế phụ thuộc, với một môi sanh một một trường dưới mức an toàn …Thế nhưng, cũng không hội tụ một nỗi bất mãn để công dân Việt Nam Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa xuống đường biểu tình đòi thay đổi người cầm quyền thẩy chay Đảng Cộng sản.
May thay, cạnh đất nước Việt Nam thân yêu của chúng có một láng giềng khổng lồ tham lam từ ngàn xưa đã rình rập, lăm le, bành trướng, lúc nào cũng muốn ăn tươi nuốt sống dân tộc Việt và đất nước Việt. Cha ông chúng ta, tổ tiên chúng ta, nhờ sống cạnh cái hiểm họa mất nước, nhờ sống cạnh cái hiểm họa diệt chủng nên đã hun đúc một truyền thống giữ nòi giống, giữ dân tộc, giữ giang sơn… Bao nhiêu triều đại Hán, bấy nhiêu lần xua quân thử thách xâm chiếm, bấy nhiêu lần lãnh cái thất bại, có khi mất đầu, có khi phải chui ống đồng chạy vế Tàu .. . Một ngàn năm đô hộ đấy, nhưng không mất tiếng nói, một ngàn năm đô hộ đấy, nhưng không bỏ tục ăn trầu, một ngàn năm đô hộ đấy, nhưng không bỏ lủy tre xanh… Từ đầu thiên niên kỷ thứ hai, từ Ngô Quyền trở về sau, mỗi lần có giặc phương Bắc là mỗi lần chúng ta có một chiến thắng : sử ký Việt Nam là một dãi dài những tên chiến thắng chống ngoại xâm phương Bắc : Bạch Đằng, Chương dương, Hàm tử, Đống đa, Ngọc Hồi, Hạ Hồi, Chi Lăng …
Chúng tôi mong một ngày đẹp trời Dân chủ, Tự do trở lại Việt Nam, chúng ta sẽ xây một Khải hoàn Môn như Arc de Triomphe trên Quảng trường Ngôi sao (Place de l’ Etoile) ở Paris với các con đường mang tên các Tướng lãnh của Napoléon Hoàng đế với những chiến thắng Iéna, Ulm, Austerlitz, …và cũng như Khải Hoàn Môn ở Paris đã được xây đúng làm sao để mỗi bình minh ngày 2 tháng 12 ánh mặt trời ló dạng chiếu sang cửa của Arc de Triomphe đúng hướng của đại lộ Champ Elysée, ánh mặt trời của bình minh mỗi Tết Việt Nam sẽ rọi xuyên qua Khải hoàn Môn chúng ta để tưởng nhớ ngày Quang Trung Đại dế phá quân Thanh, để mãi mãi con cháu chúng ta đời đời không quên được là chúng ta đang sống cạnh một hiểm họa.
May thay, mặc dù bao năm nay, nhà cầm quyền Hà nôi nhịn nhục Hán triều, vuốt mặt làm ngơ ôm 16 chữ vàng ô nhục, ngậm miệng ăn tiền, để bàn chưn Hán quân dẩm nát miền Cao nguyên trù phú. May thay, mặc dù bao năm nay, nhà cầm quyền Hà nôi cuối đầu hàng phục Tàu nhơn (Thòn dành) để tàu « lạ » Trung cộng đâm chìm ghe thuyền ngư phủ Việt Nam…Nhưng nhờ như vậy, mà những chuyện kín thâm cung mới đến tai quần chúng Việt Nam. Lòng dân mới phẩn nộ, công dân Việt Nam Xã hôi Chủ nghĩa mới có thể, không nhẻ mãi cuối đầu sống hèn để qua ngày với Đảng trị độc tài ? Lòng người dân Việt, lòng người con đất Việt không thể cho phép người Việt chúng ta sống nhục, sống tủi, sống hổ trong một đất nước đang bị nạn ngoại xâm.
May thay, quân Hán càng ngày càng hung hăn ! May thay quân Hán càng ngày càng ngang ngược và hành đông ngang ngược cuối cùng là dùng Tàu chiến cắt giây cáp làm việc của tàu thăm dò dân sự Việt Nam ! Hành động ngang ngược nầy là giọt nước làm tràn ly. Dân chúng Việt Nam bèn đồng loạt xuống đường biểu tình, mặc kệ Hà nội ra lệnh cấm, mặc kệ giọng điệu ngang ngược của Tòa Đại sứ Tàu “dám” cảnh cáo nhà cầm quyền Hà nôi bằng ra lệnh Hà nội không được để nhơn dân Việt Nam xuống đường chống Tàu.
Và nhơn dân Việt Nam đã ngang nhiên, và nhơn dân Việt Nam đã can trường xuống đường biểu tình : tại Hà nôi, tại Sài gòn đã đành, mà ngay cà tại các thành phố lớn. Công an Cảnh sát, dùi cui đứng ngó, bất lực.
Hoan hô dân chúng Việt Nam ! Hoan hô các bạn trẻ Việt Nam !
Hởi các bạn trẻ Hà nôi, hởi các bạn trẻ Sài gòn, hởi các bạn trẻ tất cả các tỉnh, các thành phố lớn ở Việt Nam !
Hãy xuống đường hãy biểu tình, hãy đòi Trung quốc trả hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa lại cho Việt Nam, hãy trả biển Đông Nam Á lại cho Việt Nam, hãy ra khỏi Cao nguyên Trung phần, hãy trở về Tàu…!
Hởi các bạn trẻ trong Công an, Cảnh sát, Quân đôi Nhơn dân Việt Nam, hãy đứng lên làm nhiệm vụ bảo vệ non sông Việt Nam, tiếp nối truyền thông các cha ông chúng ta giữ nước, cứu nước, dẹp tan giặc Bắc giữ bờ cỏi Đại Việt !
Hởi các bạn trẻ hãy cùng nhơn dân quyết giành lấy lại chánh thống và quyền lực !
Hãy đuổi những tay cầm quyền bán nước đi !,
Hãy đuổi Đảng Cộng sản đi !
Các bạn hãy cùng nhơn dân đứng lên lấy lại chánh quyền.
Với một chánh quyền mới, Việt Nam sẽ không còn nợ nần “16 chũ vàng” ký kết giữa hai Đảng Cộng sản.
Chánh quyền dân chủ mới không còn nợ nần lời hứa của tay bán nước Phạm Văn Đồng đã dâng Hoàng sa cho Tàu…
Chánh quyền mới Dân chủ là do dân làm chủ quyết định.
Một Việt Nam Độc lập, Tự do, Dân chủ, sẽ không nợ nần với ai cả .
Biểu tình một ngày toàn Việt Nam, thế giới sẽ biết nhơn dân Việt Nam nói một tiếng nói bất mãn “đả đảo Trung quốc ngang ngược”. Biểu tình một tuần toàn Việt Nam, thế giới sẽ chú ý đến quyết tâm thay đổi của nhơn dân Biểu tình một tháng ở Việt Nam Đó là toàn dân Việt Nam nói với toàn thế giới biết rằng “Đảng Cộng sản Việt Nam Hãy cút đi !”
Như ngày nào toàn dân Tunisie đã đồng hét to “ Ben Ali Va - t’en “! Vậy thì nhơn dân Việt Nam cùng nhau hét to lên:
“Đảng Công sản Việt Nam Hãy Cút đi !” ./. 6 juin 2011
kỷ niêm năm tỵ nạn thứ 36
Phan Văn Song

Ðóm lửa ÐÃ BẬT SÁNG

Cuối cùng, ý chí của toàn dân đã đánh bại tinh thần nô lệ Trung Cộng của Việt Cộng. Cuối cùng thì một cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược đã được thực hiện tại nhiều nơi trên đất nước Việt Nam thân yêu, chứng tỏ chỗ nào cũng chống Trung Cộng, quan thầy của Việt Cộng. Cuối cùng thì người dân cũng đã nói một cách công khai với tất cả đảng viên Cộng Sản Việt Nam rằng muốn tồn tại phải trả lại tự do dân chủ cho toàn dân. Những tên tay sai Việt Cộng trong các tôn giáo, trong các đảng phái cuội tại quốc nội cũng như tại hải ngoại bắt buộc phải mở mắt ra mà thấy sự thật: một cuộc cách mạng tất phải xảy ra, ý chí và lòng can đảm của người dân bắt đầu có tác dụng mạnh mẽ. Cuối cùng thì những tên chóp bu của Việt Cộng phải nhận chân sự thật là chúng không thể coi thường người dân, chúng không thể chạy theo Trung Cộng, Trung Cộng không phải là nơi an toàn cho chúng nương tựa. Và điều quan trọng nhất là NGƯỜI DÂN ÐÃ KHÔNG CÒN SỢ HÃI BẠO LỰC VIỆT CỘNG.

Ngày 5 tháng 6 năm 2011 là một ngày lịch sử, ngày khởi đầu một cuộc cách mạng của toàn dân Việt Nam, hay là ngày bắt đầu “bước xuống” của Việt Cộng, ngày mà người Tàu “Mao Ít” phải nhận thức người Việt Nam là ai? Có phải là những người đã thắng quân Mông Cổ mà chính người Hán đã bị họ dày đạp dưới vó ngựa mấy thế kỷ trước? Có phải là những người đã tiêu diệt 20 vạn quân Thanh trong 5 ngày đầu năm 1789? Thời nào có khó khăn thời đó, thời nào cũng có anh hùng và thời nào người Việt Nam vẫn là người Việt Nam.

Ngày 5 tháng 6 năm 2011 là một ngày khởi đầu một cuộc cách mạng mang màu sắc đặc thù Việt Nam: chống Trung Cộng xâm lăng. Ðây là một cuộc cách mạng đặc biệt. Nếu Ðức Trần Hưng Ðạo ngày xưa đã đánh đuổi được quân Nguyên, một quân đội mà người Hán phải hàng phục, Âu Châu phải khiếp sợ. Nếu ngày xưa vua Quang Trung đánh bại không còn manh giáp mấy chục vạn quân Thanh chỉ trong mấy ngày, Và nếu ngày xưa cha ông người Việt Nam luôn luôn chấp nhận hy sinh để cứu nguy đất nước, để đánh bại quân Tàu xâm lược thì ngày nay, cuộc biểu tình bất bạo động, không một tấc sắt, không một khẩu súng hay gậy gộc sẽ đánh bại quân Tàu và Việt Cộng.

Cuộc biểu tình đầu tiên đã xảy ra tại 3 địa điểm: Saigon, Hà Nội và Nha Trang, nhưng những cuộc biểu tình lần sau sẽ xảy ra tại nhiều địa điểm trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Cuộc biểu tình sẽ còn tiếp tục cho đến khi Trung Cộng bỏ mộng xâm lăng, Việt Cộng biết thân biết phận không làm nô lệ cho Tàu Cộng và trả tự do dân chủ cho toàn dân.

Dĩ nhiên, đứa con nít cũng biết Trung Cộng sẽ có phản ứng, phản ứng đó là: dùi đánh đục, đục đánh săng (dùi cui thợ mộc dùng để gõ vào cán cây đục, cây đục đánh vào gỗ tạo nên những lỗ vuông tròn theo ý người thợ mộc). Dân chúng Việt Nam biểu tình chống Trung Cộng, Trung Cộng sẽ trừng trị Việt Cộng. Cuộc biểu tình hôm 5.6.2011 đã đặt ra một bài toán nan giải cho Trung Cộng và Việt Cộng:

Lâu nay, Trung Cộng chuẩn bị quân sự với kinh phí rất cao, muốn chạy đua vũ khí với Hoa Kỳ, mục đích của Trung Cộng ai cũng rõ, nhưng Trung Cộng vẫn không dám công khai mà chỉ ngấm ngầm xâm lấn Việt Nam với sự giúp đỡ của Việt Cộng. Trung Cộng tưởng đã nắm được Việt Cộng thì sẽ thanh toán Việt Nam một cách âm thầm y như những con vi trùng đục khoét lục phủ ngũ tạng Việt Nam, để đến khi thân thể Việt Nam kiệt lực lúc đó thì mọi sự đã là dĩ vãng. Tuy nhiên, ngọn lửa tham lam, ngọn lửa xâm lăng đã cháy bùng trong đầu óc u mê của giặc Tàu, chúng không còn kiên nhẫn để chờ đợi kết quả “tiệm tiến” này, chúng đã trở nên điên cuồng, đốt cháy giai đoạn: phải công khai xâm lăng Việt Nam mới “oai phong lẫm liệt, mới cho lân bang một bài học, mới hù được anh chàng “phồn vinh giả tạo” Hoa Kỳ v.v.... Chính sự điên cuồng ngạo mạn này sẽ dẫn Trung Cộng đến chỗ chết. Vì Trung Cộng đã lầm, đã không chịu học bài học của cha ông họ, bài học đó là dân tộc Việt Nam không bao giờ khuất phục trước bạo lực của người Hán. Người Việt đã từng chấp nhận gian khổ, nằm gai nếm mật 10 năm như Lê Lợi khi “họ Hồ” phản dân hại nước, thì ngày nay khi họ Hồ, Hồ Chí Minh và đàn em bán nước, người Việt Nam cũng sẽ hy sinh, nằm gai nếm mật để đánh bại quân xâm lược. Cuộc biểu tình ngày 5.6.2011 của người Việt đã gởi cho Trung Cộng một thông điệp: lợi dụng Việt Cộng để xâm lăng Việt Nam không còn hiệu quả nữa.

Tại sao Việt Cộng không dám đàn áp cuộc biểu tình? Vì Việt Cộng biết rõ rằng nếu đàn áp cuộc biểu tình vì lý do “bị đảng viên Việt Cộng ăn cướp nhà đất, chúng còn có thể vu oan cho họ “âm mưu lật đổ chính quyền” với sự “cấp thẻ đảng” của đảng Việt Tân, một đàn em của Việt Cộng giúp VC có cớ đàn áp. Nếu biểu tình vì tự do tôn giáo, biểu tình vì tham nhũng, vì cậy quyền thế hiếp dâm nữ sinh mà còn lên án nạn nhân v.v… Việt Cộng cũng có thể vu oan cho họ “âm mưu lật đổ chính quyền”, hoặc chống trả nhân viên công lực thi hành nhiệm vụ hay một lý do nào khác. Nhưng, cuộc biểu tình ngày 5,6.2011 là cuộc biểu tình CHỐNG TRUNG CỘNG XÂM LĂNG VIỆT NAM. Nếu Việt Cộng đàn áp cuộc biểu tình này, chúng tự đưa bản mặt làm tôi mọi ngoại bang, giết hại dân lành cho toàn dân thấy rõ. Toàn dân sẽ nổi lên lật đổ chúng trong một thời gian ngắn nhất. Ðối với người Việt Nam, tội gì cũng có thể tha thứ được chứ tội làm Việt gian bán nước thì không thể tha thứ. Dứt khoát như vậy! “Dân chúng chống Tàu mà bọn bay (VC) đàn áp thì chúng bọn bay là ai?”. Việt Cộng trả lời đi. Hơn nữa, chính Việt Cộng, dù rụt rè như gà phải cáo cũng đã công nhận Trung Cộng lấn chiếm lãnh hải Việt Nam trong những ngày gần đây, do đó, Việt Cộng không thể nào đàn áp dân chúng chống xâm lăng mà không bị dân chúng trừng trị. “Sức mạnh nhân dân” là sức mạnh vô địch. Các lãnh tụ Cộng Sản đã lợi dụng sức mạnh này để cướp chính quyền, nay chính sức mạnh này chống lại Trung Cộng thì Việt Cộng không thể nào chống cự nổi.

Dĩ nhiên là Việt Cộng phải hành động, nhưng chúng sẽ phải lựa chọn giữa dân tộc và Trung Cộng. Việt Cộng đã được dạy dỗ chỉ biết có Ðảng, không có tổ quốc, nhưng bản năng sinh tồn của Cộng Sản dạy chúng rằng đụng vào dân chúng vì binh vực kẻ xâm lăng là tự bắn vào đầu.

Hai chữ Việt Cộng cũng không phải là một khối sắt thép. Ngày nay, hàng ngũ, nội bộ Việt Cộng cũng chia năm xẻ bảy rồi. Và 2 thế lực mạnh mẽ nhất trong đảng Cộng Sản hôm nay là một số đã thấy rõ Cộng Sản là thứ phản dân hại nước, họ tiếc cho cuộc đời của họ đã trao lầm vào tay tướng cướp. Những kiến nghị, những bài viết, những tâm thư của các đảng viên kỳ cựu đã nói điều đó. Những người này không đủ can đảm, không có lòng yêu nước đủ để đứng lên lật đổ cái chính quyền mà họ đã nhận ra đó là GIẶC chứ không phải chính quyền, nhưng chắc chắn họ sẽ không thể nào chống lại một khi dân chúng nổi lên chống xâm lăng Trung Cộng. Thế lực mạnh mẽ thứ 2 trong nội bộ Việt Cộng là những tên trọc phú nhờ tham nhũng. Vạn nhất mà dân chúng nổi dậy lật đổ chúng, diệt trừ chúng thì của chúng ăn cướp lâu nay để đâu, ích lợi gì cho chúng một khi chúng “qua đời”? Những thống kê nêu rõ danh tánh từng tên Việt Cộng, tên thì tỷ phú, tên thì triệu phú Mỹ Kim. Những kẻ làm trung gian cho Việt Cộng rửa tiền, mua nhà mua đất, tạo mãi thương nghiệp tại Hoa Kỳ rất nhiều, chết đi để cho ai? Thành phần thứ 3 là thành phần Quân Ðội và Công An. Quân đội Việt Cộng là loại quân đội đã bị Hồ Chí Minh và đồng đảng lừa bịp, phong cho họ là ‘anh hùng dân tộc”, anh hùng chống Pháp, chống Mỹ cứu nước. Nay Trung Cộng đánh chiếm Việt Nam trước mắt họ, ngay mũi họ, chính “đài, báo và truyền hình” của Việt Cộng đưa tin cũng như các phương tiện truyền thông cung cấp. Tại sao dân chúng chống xâm lăng họ lại đàn áp? Quân đội, Công an Việt Cộng phải trả lời câu hỏi này trước khi liều thân bảo vệ bọn bán nước là những kẻ cầm quyền hiện nay, là đảng Cộng Sản Việt Nam.

Một khi vì Tổ Quốc mà người Việt đứng lên thì dù kẻ thù có sức mạnh vũ bão, có vũ khí tối tân cách nào, có quân đội ra sao v.v… người Việt vẫn chiến đấu xua đuổi. Trung Cộng phải nhìn lại nội bộ của chúng cũng có những lò lửa cách mạng, những cánh hoa lài mà họ run sợ cho đến nỗi cấm dân chúng nói đến hai chữ Hoa Lài, cấm dùng Hoa Lài, luôn luôn chực chờ để lật đổ Cộng Sản Trung Hoa, đem lại tự do dân chủ cho Hoa Lục. Trung Cộng cũng phải biết một khi vô cớ xâm lấn láng giếng, liệu các “thế lực thù địch” thế giới tự do dân chủ có để yên cho chúng không? Hay là nhân cơ hội xâm lăng Việt Nam các nước sẽ thừa cơ hội tiêu diệt một kẻ mà mộng xâm lăng của Hitler, của Mussolini, của Ðại Ðông Á Nhựt Bản tái sinh tại Hoa Lục ai cũng biết, cũng ghê tởm?


Ngày 5.6.2011 đã là ngày khởi đầu, toàn dân Việt hãy tiếp tục, tiếp tục một cách vũ bão, tiếp tục một cách đồng nhất, tiếp tục cho đến khi Trung Cộng phải lui bước và Việt Cộng phải bỏ cái đầu óc u mê là dựa vào kẻ thù truyền kiếp để ăn hiếp dân chúng và trả lại tự do dân chủ cho toàn dân.

Một đốm lửa đã bật sáng. Việt Cộng cũng như Trung Cộng đừng để đốm lửa này trở nên ngọn lửa mạnh mẽ đốt cháy cả hai.


Sứ Mệnh Cao Quý Của Thế Hệ Việt-Nam Tương Lai Ở Nước Ngoài

Thư Paris
Sứ Mệnh Cao Quý Của
Thế Hệ Việt-Nam Tương Lai Ở Nước Ngoài
***An-Tiêm Mai Lý Cang
Văn hóa xã hội Tây phương đã sắp xếp hội họa đứng ở hàng đầu trong bảy môn nghệ thuật. Và từ lâu bức tranh độc nhất vô nhị "La Joconde" từng được coi như là một tác phẩm siêu nghệ thuật của ngành nầy, mà cũng là kho tàng vô giá của nước Pháp may mắn được quyền thừa hưởng. Ấy thế mà dạo nào vẫn có một nhà văn không tên, cao hứng cho rằng cũng còn có một bức tranh sống động, truyền cảm và giá trị không kém. Đó là bức tranh hiện thực xã hội dân gian, mang hình ảnh của một bà mẹ đang bồng đứa con nằm ở trong nôi đem ra cho bú. Một kiệt tác không thể diễn tả ra cho hết bằng lời, mà ngoài ý nghĩa của nét đẹp nói lên mối tình thiêng liêng, nó còn có chứa đựng thêm ở bên trong một biểu tượng đánh dấu cho sự hiện diện về mầm sống sau khi ra mắt chào đời của một thế hệ tuổi thơ.

Trong đời sống ngắn ngủi của con người, tuổi thơ lúc nào cũng được xã hội đặc biệt lưu tâm. Tuổi thơ có đầy đủ hạnh phúc thì tương lai mới có cơ hội khởi sắc, phát triển rạng rỡ. Tuổi thơ được gắn liền với thời gian hiện tại, là của hôm nay, là hạt nhân đâm chồi nẩy lộc tạo ra thành quả sau nầy.

Tôi biết có một thế hệ tuổi thơ Việt-Nam ra đời cách nay ba mươi năm ba mươi ngày, hoặc trước sau không lâu cùng thời điểm đó ở tại nơi hải ngoại. Cha mẹ của các em có kẻ già, người trẻ và hiện đang sinh sống yên lành trong vòng trật tự của luật pháp xã hội quốc gia cư ngụ. Tôi đã có dịp chứng kiến và nghe kể chuyện đau khổ của chiến tranh, phúc họa tại trời và chia sẻ tâm tình với những đồng bào, đồng hương ở Tây-Âu, và nói riêng là ở ngay trên đất Pháp. Một đời người hai thế hệ, đã hơn một phần tư thế kỷ thì dù chưa thấy rõ cảnh tượng bao la như vật đổi sao dời, nhưng cũng phải có xảy ra biết bao nhiêu là những tấn bi kịch lẻ tẻ cá nhân trong gia đình, cũng như ngoài cộng đồng xã hội ở bất cứ nơi đâu. Do vậy, nếu người ta thường bảo nghệ thuật sân khấu là phản ảnh giá trị thực tế của cuộc sống ở ngoài đời, thì câu chuyện phim trường của quái kiệt Charlot hằng ngày muốn kiếm được ổ bánh mì lót dạ, thì cũng phải cần tới khả năng hợp tác lanh lợi của một thằng nhỏ đi liệng đá bể kiếng cửa sổ nhà của thiên hạ để cho mình có được việc làm.

Trong lịch sử cận đại, xã hội Tây-phương trên đường phát triển văn minh đã xuất hiện ra nhiều tầng giai cấp tư bản cao hơn. Và từng có những hành động lươn lẹo, mánh mung che giấu nhiều hiện tượng bất công xã hội mà câu hỏi được đặt ra cho thời đại ấy, là có hay không về trường hợp người bóc lột người qua các hình thức vẽ vời, trung gian hợp lý khác nữa? Tiếp đến ngày nay, với khả năng ưu tiên về sức mạnh kinh tài do lợi nhuận đầu tư của ngành khoa học, kỹ thuật mang lại, và kế thừa gia tài chủng tử di truyền. Cho nên, trí óc chủ trương kế hoạch đầu tư nhân lực quốc gia là một đường lối khôn ngoan của những nhà làm chánh trị tài ba, lỗi lạc ở tại các xứ sở nầy, song song với lập trường của chính sách ngoại giao thực thi áp dụng chiến lược đô hộ về kinh tế (Néocolonialisme) đối với các nhược tiểu. Chính bởi lẽ đó mà tài năng của tuổi thơ thuộc bất cứ sắc dân nào, một khi đã sinh ra và trưởng thành trên quê hương của họ, thì cũng đều ưu tiên thuộc về quyền sở hữu của quốc gia họ về mặt pháp lý. Các thế hệ trẻ em Việt-Nam thuộc thành phần lý lịch, căn cước của thế hệ di dân nói trên sinh trưởng ở tại đây, dù nếu không hoàn toàn chia sẻ về quan niệm nầy, nhưng ít ra cũng phải ý thức được đó là niềm tâm sự tận đáy lòng của bậc cha mẹ với cái nhìn theo góc cạnh chủ quan khi nghĩ về trường hợp của tương lai con cái dưới mái gia đình.

Là con người may mắn sanh ra ở xứ giàu, các em được thụ hưởng nhiều hạnh phúc vật chất hơn những trẻ thơ ra đời ở xứ nghèo. Thật các em rất khó có thể tưởng tượng ra nổi chỉ vì sự công dụng của một cái vỏ chai Coca-Cola mà đã phải làm cả một bộ lạc nằm sâu ở trong rừng núi Phi-Châu tranh nhau giành giật, gây thành thảm họa xóm làng. Lẽ dĩ nhiên, suốt trong đời sống của người ta, có những bài học thực tế mà muốn hiểu được thì cần phải có một sự nhận thức đúng đắn bằng giá trị kinh nghiệm chiều sâu cuộc sống, hoặc yếu tố nhân chứng của thời gian. Chẳng hạn như mới ngày nào còn thơ ấu, các em chỉ biết có hình ảnh của con gà đông lạnh mỗi khi vẽ hình. Các em nhìn thấy xã hội quanh mình nâng niu, chìu chuộng chó mèo như là người bạn ở trong nhà, mà không hề mảy may hay biết rằng ở một nơi xa nào khác thì những loại thú vật nầy, khi cần, thì lại chính là một món ăn hạp khẩu. Lần lớn lên với trí khôn, thế hệ các em lại học hiểu nhiều hơn về hình ảnh của vị nữ anh hùng Jeanne d'Arc hơn là Trưng-Vương, biết nhỏ giọt nước mắt xót thương cho định mệnh phũ phàng của công nương Lady Diana ngay tại thành phố Paris nhiều hơn là câu chuyện tình cảm động của Huyền-Trân công chúa tại cố đô Đồ-Bàn. Các em say sưa, thích thú với những điển hay tích lạ đầy thú vị của nước ngoài ờ tự cổ thời. Thí dụ như là câu chuyện "Lưỡi kiếm của Damoclès" (L'épée deDamoclès), mà các em nào ngờ có thể tưởng tượng ra cho hết được là một khi hình ảnh của sợi lông treo kia bị đứt, thì đó cũng chính là lúc mà tai họa thực tế, thảm thương đã giáng xuống cho gia đình cha mẹ của các em khi đang vui hưởng một cuộc sống thanh bình nơi cố quốc.

Để rồi ngày nay, một nhân chứng có giá trị lịch sử cho một thế hệ trẻ em bất hạnh đã cùng màu da, tiếng nói với các em là bà Phan-Thị-Kim-Phúc. Bà đã một lần mang theo thông điệp hàn gắn vết thương chiến tranh đến Paris. Trong một buổi lễ long trọng tại trụ sở của Tổ-Chức Văn-Hóa Khoa-Học Giáo-Dục Liên-Hiệp-Quốc (Unesco), bà được tuyên dương coi như là "đứa con biểu tượng của Việt-Nam" còn sống sót sau thời kỳ chiến tranh Mỹ-Việt. Và bà chính thức đã được tổ chức phi chính trị nầy trao tặng cho một danh dự cao quý là Sứ-giả Hòa-Bình, và bổ nhiệm làm Đại-sứ Thiện-Chí.

Sở dĩ tôi muốn gợi lại cùng với các em về hình ảnh của em bé Kim-Phúc trần truồng thoát chạy, khi bị bom Napalm đốt cháy cả lưng tại Trảng-Bàng (Hậu-Nghĩa, nay trực thuộc tỉnh Tây-Ninh). Lý do, là vì tài liệu sống động nầy từ mấy chục năm qua, đã được báo chí và đài truyền hình quốc tế phổ biến bao lần, gây nên nhiều phản ứng xúc động trong tâm hồn yêu chuộng Hòa-Bình của con người trên thế giới. Và cũng muốn cho các em có dịp hiểu thêm rằng ngọn lửa khi xưa đốt cháy thân bà khi còn niên thiếu, thì nay, đã được chính bà dập tắt không còn để lại những ấn tượng nào ở tâm hồn với ý nghĩ đớn đau, thù hận. Hơn thế nữa, bà lại đã có lòng bao dung, nhắn gởi lời chân thành tha lỗi cho chính thủ phạm gây ra thảm họa cho mình...Nhưng trước đó, thì bà lại đã có một thái độ quyết định chọn lựa ngoạn mục khác. Là dứt khoát tư tưởng, để trao trọn tâm hồn trong sáng của sức sống con tim chứa đựng tình yêu nhạy cảm thiết tha vào hồn thiêng chân thực của con người theo ý thánh. Tuy nhiên, với bản tính thủy chung thì bà thổ lộ là cũng không bao giờ quên được hình ảnh nghĩa tình đầy ấn tượng của nhân dân trên đảo quốc Cuba đã từng có một thời cưu mang đón nhận bảo trợ cho bà du học thành tài. Đồng thời, đó cũng là một dịp để cho bà có cơ hội hội nhập thích nghi, quyện lấy cuộc đời trên bước đường xa quê hương. Và nguyện cầu, cho không bao giờ còn có những ngọn lửa chiến tranh bạo tàn kế tiếp vô tình xảy ra tương tợ ở bất cứ nơi nào trên trái đất. Do vậy, qua những cuộc tiếp xúc thân mật với lời phát biểu đầy thiện cảm về sự kiện có mặt của mình ở tại Âu-Châu suốt trong thời gian ấy, bà đã khéo léo chinh phục được nhiều tình cảm của mọi người bằng một ước vọng tầm thường.

...Đó là ước muốn đơn giản được trở về với hình ảnh của một em bé nhân chứng đau khổ, mang thương tích của chiến tranh Việt-Nam còn sống sót cho đến bây giờ.

Trở lại thế hệ của các em là lớp người sinh sau đẻ muộn Và nếu các em may mắn không phải là nạn nhân trực tiếp của khói lửa chiến tranh xảy ra trên quê hương của mẹ cha, thì ngày nay, dù muốn dù không cũng phải đến phiên của các em đứng lên để tiếp nối làm nhân chứng cho hình ảnh sinh hoạt cộng đồng, và còn có thêm phần trách nhiệm nữa. Do vậy, giá trị đôi mắt chứng nhân của các em bây giờ quả thật là tế nhị khác thường, mang theo nhiều ý nghĩa suy tư không kém. Đó là một niềm suy tư, luôn luôn trăn trở khôn nguôi về hình ảnh chập chờn của nạn mất gốc bản sắc văn hóa dân tộc ở xứ người. Tâm trạng người xứ nào cũng vậy, có đi xa đất nước quê hương thì mới thấy tình cảm của đồng bào là quý và nhớ nhung phong tục, tập quán giống nòi.

Có một dạo cách nhau khá xa về thời điểm không gian, hai cố nghệ sĩ tài danh của Việt-Nam là Thanh-Nga và Hùng-Cường lần lượt trước sau đều có đến kinh thành Paris, để trình diễn nghệ thuật sân khấu cải lương và tân nhạc vào những đêm sinh hoạt văn hóa của cộng đồng hải ngoại tại đây. Sự hiện diện bên cạnh cộng đồng của các nghệ sĩ dân tộc đó tuy với thời gian ngắn ngủi, nhưng đã mang lại cho kiều bào chúng ta một niềm an ủi lớn, là được dịp để nhìn lại bản sắc văn hóa của dân tộc ở tại nước ngoài. Đây chính là điều mà tôi cần nhấn mạnh, để cho tâm hồn của các em sau nầy có ý niệm nhiều hơn về trách nhiệm bảo tồn di sản tinh thần theo như ước nguyện của mẹ cha.

Nhưng chắc chắn có lẽ con tim vô tình của các em sẽ bị đập nhịp nhiều hơn, nếu các em biết rằng từ lâu bên cạnh mọi hậu quả của tai ương chiến tranh đó, thì cha mẹ của các em lại còn có thêm những niềm ưu tư thực tế không kém nỗi xót xa, mỗi khi hồi tưởng lại quảng đời của các em lúc tuổi còn thơ ấu. Chính mỗi tiếng nói bập bẹ ngoại ngữ của các em vô tình thốt ra thay thế cho tiếng nói mẹ đẻ ở trong nhà, là một bước đi xa dần của các em đối với mọi sinh hoạt quan hệ bản sắc văn hóa dân tộc dưới mái gia đình. Nếu cuộc đời người ta, ai cũng có những phút giây vui buồn lẫn lộn làm vướng bận tâm hồn, thì sự băn khoăn của cha mẹ các em qua những cơn mê, lo sợ cho con mình mất gốc là một hiện tượng thực tế sau mỗi chuỗi ngày lao động dai dẵng, về nhà gặp lại hình ảnh của con cái mình vui giỡn với những thái độ, cử chỉ hồn nhiên. Cha mẹ các em dù thông thạo tiếng nói của người bản địa hay bị trở ngại về ngôn ngữ địa phương, thì cũng đều cũng có mang chung những tâm trạng u sầu giống nhau của kẻ lạc loài xa xứ ở trong lòng. Và buồn tủi nhiều hơn, khi nhìn thấy qua hành tung của con em mình ngày càng biểu lộ ra mọi sự khác biệt trong đời sống, từ thời tuổi thơ cho tới lúc trưởng thành. Đó chính là lúc mà các em đã vô tình bị lột xác, đổi thay hoàn toàn về quan niệm sống trẻ không còn giống như trường hợp của mẹ cha ngày trước.

Do vậy, hình ảnh nụ cười hãnh diện về chân dung của những dòng máu thế hệ từng tự hào làm rạng danh cộng đồng người VN tại Pháp hiện nay không còn được tự nhiên nở ra từ ở trên môi như trước nữa. Trong thực tế, hoàn cảnh xã hội tại đây bây giờ là một môi trường dễ dàng nảy sinh ra tánh nết cho những đứa con bất hạnh đứng bên lề giáo dục của gia đình. Đầu óc của chúng luôn luôn tích trữ sẵn những tư tưởng ngầm chống đối lại mọi tập quán của mẹ cha, một khi chúng khẳng định cho rằng cha mẹ của chúng vốn không có công lao khai sơn phá thạch gì để cống hiến nhiều vào phúc lợi cho xã hội, quốc gia nầy. Và không thể nào có thể hiễu được nhu cầu đương đại trong tâm hồn của chúng. Thêm vào đó, với tỉ lệ con gái có chồng là người bản xứ nhiều hơn là con trai có vợ gốc kẻ địa phương, điều nầy, đã làm cho cán cân tập quán dân tộc VN nơi hải ngoại bị mất dần bản sắc vốn là tiềm lực bảo vệ cho sự hiện hữu lâu dài của cộng đồng. Mặt khác, sự hội nhập nào cũng còn phải trả thêm một giá rất đắt.

Ngược dòng thời gian, khi thế hệ của các em vừa mở mắt chào đời trên xứ lạ, thì ở tại ngoại ô thành phố Paris đã có xảy ra một thảm kịch đau lòng. Một cặp vợ chồng già nắm tay nhau nhảy qua cửa sổ từ lầu sáu xuống đất để đi tìm cái chết, để trốn chạy sự nhục nhã do mọi hành động đối xử của con cái gây ra. Đó là một tội trạng xấu hổ của những phần tử đứa con sống lâu ngày xa quê hương xứ sở nên mất gốc, quên dần tình nghĩa của đấng sinh thành. Và có những hành vi lỗi đạo với cha mẹ vừa từ ở VN mới qua chưa trọn niềm vui theo diện đoàn tụ gia đình. Còn ngày nay, dẫu sao thì sự xung khắc trong trường hợp tương tợ nếu có xảy ra, thì cũng ở vào một dạng thức khác nhau và tương đối tế nhị hơn. Thế hệ của các em luôn luôn được sống cận kề bên vòng tay của cha mẹ với bao tiếng khóc, tiếng cười quen thuộc ở tâm hồn. Có em lúc tuổi thơ, may mắn được cha mẹ còn thư thả thì giờ chăm sóc. Có em mang hình ảnh bơ vơ, vì cha mẹ làm lụng mệt nhọc không gìờ giấc cả ngày, thiếu thì giờ âu yếm và răn dạy con thơ. Đó chính là những hình ảnh nhân chứng, kỷ niệm quảng đời tuổi thơ của các em ngày nay đã trưởng thành. Các em đã nhận diện ra được thân phận của mẹ cha trong quá khứ, và của cả chính mình trong hiện tại. Do vậy, có nhiều em hối hận, tỏ ra có lòng hiếu thảo, biết nghe lời cha mẹ chăm chỉ học hành và giờ đây đã đỗ đạt thành danh.

Tiếng nói và sự suy nghĩ của các em bắt đầu có nhiều trọng lượng, và uy tín khi còn sống chung cùng với cha mẹ trong gia đình...Nhưng rồi vào một buổi bình minh đẹp nắng, các em như con chim non đủ lông, đủ cánh bắt đầu cất bước bay xa lìa tổ ấm để sống cuộc đời tự lập. Có những bước chững chạc, có những bước sẩy chân làm đau lòng cha mẹ mong chờ trông đợi ở trong nhà. Và cũng có những thảm kịch nước mắt ly hôn bắt nguồn từ mối tình ngắn ngủi, éo le kéo theo nhiều lo lắng cho thân tộc. Tuy nhiên, sau những phút giây buồn bã dành cho sự liên hệ tình cảm gia đình, thì ai nấy cũng đều nhìn thẳng vào đời bằng cặp mắt tự nhiên, bình thản trước những sự kiện mà hoàn cảnh được coi như là tìm thấy hằng ngày trong xã hội, quốc gia nầy. Do vậy, nhà ai có con em thành lập gia đình cùng với đồng hương, đồng bào trong cộng đồng, thì trường hợp nào cũng được kể như là diễm phúc, cha mẹ có thể ngủ yên, không còn cái cảnh âm thầm, phập phồng xót dạ khi tiễn con cái mình lên xe hoa với người bản địa đi về phía một chân trời tương lai khác.

Về phần các em sẽ nghĩ thế nào, nếu mai nầy khi thế hệ con em của chính các em lại đặt ra những câu hỏi Tại Sao, giống như trường hợp mà các em đã từng đặt ra ra cho mẹ cha ngày trước? Nhất là thêm một thế hệ nữa, thì tai họa mầt gốc sẽ gần kề mà đôi mắt của các em sẽ có dịp còn là những chứng nhân sáng giá hơn. Chính vì lẽ đó, mà các em cần phải nên luôn luôn trau dồi ngôn ngữ mẹ đẻ, để làm điểm tựa nồng cốt bảo vệ cho giá trị nhân cách nguồn cội của mình. Và như vậy, các em sẽ được kể như là vừa đã tự tìm ra một cái áo giáp mặc vào, để đề phòng những mũi tên nguy hại. Đó mới chính thật là một lá bùa hộ mạng cần thiết, hữu hiệu, như có sẵn trong tay chiếc nỏ thần mầu nhiệm để trấn giữ thành quách Cổ-Loa. Đồng thời, cũng để cho các em có quyền tự hào về tư cách là một thành viên mẫu mực của cộng đồng người Việt-Nam ở nước ngoài. Hơn thế nữa, người Việt-Nam của chúng ta hiện nay đã có mặt sinh sống rải rác trên toàn nước Pháp. Và hiện tượng dân bản xứ Âu-Châu từng có thiện cảm với cộng đồng cũng như có lòng biết lưu tâm đến quê hương, đất nước của chúng ta, nay, họ đã trở thành những con người biết viết và nói rành tiếng Việt là có thật. Và một trong những trường hợp ngoại lệ, đó là hình ảnh của cô TIM (Tim Aline Rebeaud). Người mà đã được hầu hết cộng đồng người VN ở nước ngoài và trong nước đều biết đến vì trái tim nhân ái. Là sáng lập viên của ngôi "Nhà May Mắn" ở cạnh nghĩa trang Bình-Hưng-Hòa, thành phố Hồ-Chí-Minh. Cô đã bỏ ra cả cuộc đời thanh xuân tuổi trẻ ở trên quê hương ruột thịt của chính mình (Thụy-Sĩ), để sang đến tận Việt-Nam dấn thân vào làm việc phúc thiện xã hội, cứu giúp những trẻ em khuyết tật, bụi đời, lầm than khốn khổ.

Ngày nay, hơn các bậc làm cha mẹ, các em là những người hiểu biết nhiều về hoàn cảnh cuộc sống tranh đua của xã hội Tây-phương. Ở đây, mọi người đều hiện hình ra là những động vật chiến đấu không ngừng trong một môi trường không gian mở rộng, và cũng đầy xảo thuật mánh mung, mà giá trị hơn thua hoặc thành bại là do bộ óc sáng tạo có tính toán của con người. Sự kiện gài bẫy, đuổi xua hàng ngàn người Albanie vượt biên (đã đến bến bờ tự do, xin tị nạn chính trị tại Ý-Đại-Lợi) về nguyên xứ vào cuối mùa Đông, khoảng trung tuần tháng 3 năm 1991 là một trường hợp điển hình, nói lên hình ảnh trái tim nhân ái của con người Âu-Châu tại đây đã từ từ khép lại, hoặc lại mở ra tùy thời lúc. Những ngành nghề kinh doanh lớn nhỏ ở khắp nơi vùng đất khác của lục địa Âu-Châu cũng vậy thôi! Vòng trật tự của luật chơi kinh tế thị trường, tự do cạnh tranh phát triển và phát huy sáng kiến nghề nghiệp của xã hội Tây-phương, giờ đây, gần như đã trở thành một tập quán lâu đời. Vậy thêm một lần nữa, các em đừng nên bao giờ có ý nghĩ gì sai trái về những nguyên nhân gây nên mặc cảm về hình ảnh thân phận của thế hệ mẹ cha, là đến đây để ăn nhờ, ở đậu.

Vì chính thế hệ của các em bây giờ, cũng có đôi khi, không hoàn toàn thoải mái hưởng trọn được niềm vui.

Là một công dân thừa hưởng đầy đủ về quyền lợi và nghĩa vụ trong một quốc gia, các em có bổn phận phải tham gia đóng góp tài hoa, năng sức vào trong lãnh vực sở trường dù gọi là khiêm tốn, nhỏ nhen của mình. Với con số tròn trèm là hơn hai trăm ngàn người Pháp gốc Việt ở tại đất nước bản địa. Và với con số cũng tròn trèm ước độ 2% lá phiếu cử tri, sức mạnh của cộng đồng người VN tại đây nếu kết hợp khả năng được thành một khối ủng hộ thuần nhất, thì mọi quyết định nào cũng đều có ảnh hưởng (nhẹ) để làm xê dịch cán cân trọng lượng đối với một thành phần tổ chức đảng phái chính trị ở tại quốc gia, xã hội nầy. Ước nguyện nầy, thế hệ của mẹ cha sẽ không bao giờ còn đủ yếu tố thời gian làm được, và chỉ dám mong chờ vào tâm huyết của thế hệ con em mình có ý thức, biết giữ gìn uy tín cho tiếng nói của cộng đồng, để đi tìm cơ hội thực hiện ở mai sau.

Còn bây giờ nói xa hơn về triển vọng tương lai của các em, là nếu có lòng muốn trở về cống hiến bộ óc, tài năng cho quê hương gốc gác của mẹ cha, thì trước hết, các em có bổn phận phải góp phần nghĩa vụ của mình để đáp đền công ơn của đất nước, xã hội đã cưu mang hình hài của các em vừa từ khi còn tấm bé. Trong tinh thần đó, thì cũng trước hết, thực thể của cộng đồng dân tộc ở hải ngoại tại đây, phải được coi như là một hình ảnh thủy chung không thể thiếu vắng sự có mặt của các em trong mọi hình thức sinh hoạt tập thể. Vì, cộng đồng nầy có lành mạnh, thì các em mới được tiếng thơm. Nếu, cộng đồng đổ vỡ, tồi tệ, thì các em sẽ bị người dân bản địa quanh mình khinh rẻ. Tóm lại, dù sống trong xã hội giàu sang hay lầm than, thì đôi mắt nhân chứng của mọi người và của cả các em cũng đều nhìn thấy được rõ ràng, thế nào là ảo ảnh phù du trong số kiếp của thế nhân in tợ như ý nghĩa của giọt sương tan trên ngọn cỏ bồng. Hi vọng rằng, sự dấn thân làm đẹp cộng đồng của các em ngay bây giờ và cho cả mai sau sẽ bắt nguồn ra từ nhận thức đó. Và chắc chắn rồi đây, tâm huyết của các em cũng sẽ nảy sinh ra nhiều sáng kiến thích hợp, để tùy nghi bảo trợ nhu cầu thiết yếu vào cho tập thể về phương diện vật chất lẫn tinh thần.

Thế hệ nào ra thế hệ ấy! Thế hệ mẹ cha của các em vừa đã trải qua một quá trình hội nhập gian nan, bất ngờ, vì không được chuẩn bị sẵn những gói hành trang để sớm thích nghi vào môi trường xã hội địa phương. Nhưng thế hệ của các em thì hoàn toàn trái lại. Các em may mắn thụ hưởng được một tuổi thơ có thể nói là đầy đủ, hạnh phúc. Và khi lớn lên thì nhập cuộc lê gót vào đời trong một hoàn cảnh tương đối dễ dàng, tránh được những bước đi sờ soạng, gập gềnh trên sỏi đá. Và nếu hôm qua, cha mẹ của các em có một quảng đời quá khứ đau buồn vì cơn ác mộng của chiến tranh, thì hôm nay, các em có được một cuộc sống yên ổn, thanh bình đầy tương lai khởi sắc. Đất nước Âu-Châu, mà nói riêng về nước Pháp nầy là của các em, khác với Việt-Nam là quê hương của cha mẹ. Biết đâu mai nầy trái tim thôi thúc của các em sẽ còn có nhiều dịp, để san sẻ tình yêu cho lẫn cả cục đất vô tình mà cao cả thiêng liêng?

Thật rất khó có những giấc mơ tốt số ở trên đời trở thành hiện thực! Nhưng quý lắm thay cho những tấm lòng xã hội, nhiệt huyết, tận tụy đào xoi tìm mạch nước chảy về nguồn. Đó là ý chí nung nấu của những thành viên cộng đồng đầu xanh tuổi trẻ, đã và đang muốn làm được một cái gì có tầm vóc và ý nghĩa hơn, là hướng về cho quê hương cội rễ của tổ tiên.

Danh họa nào cũng có tác phẩm dở, và giá trị nghệ thuật của một bức tranh hay, đôi khi, chính là do còn tùy vào những nét vẽ ráp nối chưa được hoàn thành. Và đó cũng là trường hợp hi hữu của một công trình nghệ thuật điêu khắc tuyệt kỹ, (pho tượng "Vénus de Milo" ởtrong Louvre) khi được tìm thấy thì đã không có một phần thân thể. Hay như những di tích bảo vật quý giá, trải qua nhiều thời đại không còn giữ được nguyên vẹn hình hài. Sự nghiệp tinh thần của cha mẹ để lại cho các em trên đất nước quê người hôm nay cũng vậy. Nếu nói là đầy đủ hay không hoàn toàn đáng giá, thì di sản đó, dù sao, dưới đôi mắt của thế hệ nhân chứng có giá trị lịch sử của các em, nó vẫn phải luôn luôn xứng đáng để được gọi là một công trình cố gắng dở dang, dành lại cho thế hệ các em kế thừa có bổn phận phải chu toàn.

Đã đến giờ điểm hẹn, các em cần thể hiện ra ngay bằng tấm lòng thành khẩn, để tận tình đóng góp vào tiềm lực của cộng đồng nầy sao cho có ý nghĩa trọn vẹn, thiết tha với tất cả tâm hồn rực nắng...

An-Tiêm Mai-Lý-Cang
(Paris)

Tin t ức tổng hợp Vietnam - China


Vietnam plans live-fire drill after China dispute - AP via Yahoo! News – Jun 10

China says Vietnam endangered fishermen's lives - AP via Yahoo! News – Jun 10

Vietnam websites hacked amid China row - Straits Times – Jun 10

Vietnam accuses China of escalating tensions - AP via Yahoo! Finance - Jun 09

Vietnam complains to China as sea tensions rise - AFP via Yahoo! News – Jun 9

China accuses Vietnam in escalating sea tensions - Reuters via Yahoo! News – Jun 9

Sea spat raises China-Vietnam tensions - Yahoo! News - Jun 09

China-Vietnam tensions rise - Bangkok Post - Thailand's English news - Jun 09

---------

Nhạc dùng cho Biểu Tình chống Cộng
( chống Việt Cộng và chống Trung Cộng ).

Xuống đường

Bản nhạc Nguyệt Ánh viết chiều 25.02.2011, sau khi đọc lời kêu gọi của Ban Chấp Hành PTHCVN (Phong Trào Hưng Ca Việt Nam), với ước mong được góp phần nhỏ trong cuộc đấu tranh chung của toàn khối dân tộc.




Việt Nam
Quê hương ngạo nghễ

Sáng tác: Nguyễn Đức Quang

Trình bày: Nguyễn Đức Quang và

phong trào Hưng ca Việt Nam


Bài Xem Nhiều