We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 11 June 2011

Bài phiếm luận của Hai Xe Ôm

Hải quân Việt Nam tuần tra tại Trường Sa.
-- TRUNG CỘNG & VIỆT CỘNG đang hè nhau đánh trận giả?!.
Giới quan sát chính trường vỉa hè đang chăm chú theo dõi mối quan hệ qua lại giữa Trung Cộng và Việt Cộng trong những ngày gần đây, thấy đang xuất hiện nhiều động thái, nhiều dấu hiệu rất đáng lưu ý…
Bài phiếm luận của Hai Xe Ôm

1/ Phía Trung Cộng dạo này có vẻ bớt hung đồ hơn, không bắt người cướp của ngang nhiên trên biển như thời kỳ trước đây; Các ông to bà lớn Trung Cộng thì có vẻ nhã nhặn hơn, năng lui tới Việt Nam và mời quan chức Việt Cộng sang thăm Trung Quốc nhiều hơn và cũng không thấy có tuyên bố nào có ý răn đe, hăm dọa bóng gió như trước đây...
Trong các cuộc tiếp xúc, tiếp kiến này Trung Cộng luôn tỏ ra nhã nhặn, lịch sự tôn trọng, giữ thể diện cho Việt Cộng, không xách mé, làm mất mặt các “chú” Việt Cộng như thỉnh thoảng trước đây vẫn thường hay giở trò…

2/ Phía Việt Cộng từ chỗ lúng búng, “ăn không nên đọi, nói không nên lời “ khi bị dư luận ép phải lên tiếng về các chuyện liên quan với Trung Cộng; giống như là mở miệng mắc quai hay sao ấy; gần đây thấy có vẻ mạnh bạo hơn, tuyên bố có vẻ rõ ràng rành rẽ, mạch lạc hơn, hung hơn…

Thái độ của phía Việt Cộng có vẻ bắt đầu giương vây, cương lên; còn Trung Cộng có vẻ thu mình lại, nhũn nhặn ra ? Phải chăng đúng điều mà cha ông từng đúc kết: mềm nắn rắn buông?
Về phía Việt Cộng, thấy quân đội, hải quân đã có các động thái cho thấy trong tư thế sẵn sàng đáp trả, ăn miếng trả miếng chứ không chịu chậm lụt như những lần khác. Đô đốc hải quân đã động viên bà con cứ yên tâm ra khơi đánh cá đi, có gì có hải quân hỗ trợ. Hình như đã tóm bắt một số tàu Trung Cộng dám vào xâm lấn lãnh hải nước mình như tin báo chí Trung Cộng đưa.

Trung Cộng có vẻ đã chùng xuống, còn Việt Cộng thì có vẻ cương cứng lên hơn chăng?

Nguyên nhân từ đâu vậy ?
Theo Hai Xe Ôm tôi thì mọi động thái diễn ra trên biển đông trong giai đoạn gần đây, đó chỉ là những nước cờ nhất thời mang màu sắc giống như động tác giả trong bóng đá…

Vậy việc hai bên đang sử dụng các động tác giả, đang ỡm ỡ với nhau trên bàn cờ “ biển đông “ này là để câu giờ cho việc gì; Liệu đây có là màn khởi động ỡm ờ để liếc mắt sang một bàn cờ thật khác, đó là kết cục của Dự án đường cao tốc Bắc Nam. “Ông Tướng” mà cả hai bên đang nín thở để mai phục rình để tóm, bắt cho bằng được: Đó là dự án này được Quốc hội
" Gật " thông qua về chủ trương cho phép được triển khai ?

Vậy Trung Cộng thì có liên quan tới cái Dự án này khi mà các nguốn tin chính thống đã cho hay: Chính phủ mời tư vấn lập dự án là Nhật, và sẽ sử dụng công nghệ Nhật Bản-Tây Âu, công nghệ tiên tiến nhất hiện nay để xây dựng đường sắt cao tốc này, nếu được Quốc hội bấm nút thông qua.
Đây cũng là động tác giả nốt. Vì biết rõ những động thái vừa qua đều là động tác giả, một trận đánh giả nên Nhật Bản, Ngân hàng thế giới WB và Tây Âu đã lên tiếng “bóc mẽ” với công luận. Họ đã thông báo là họ hoàn toàn không có liên quan và không muốn liên quan tới phiên chợ “ treo đầu dê bán thịt chó này “…

Như mọi người đều biết: đây là một dự án như các nguồn tin chính thống đã đưa, sẽ sử dụng nguồn vốn vay quốc tế; khi mới đưa ra thì nói là sẽ vay của Nhật, hiện Nhật và Tây Âu đã tuyên bố họ chưa sẵn sàng giây vào? Vậy thì Chính phủ CHXHCNVN sẽ nhằm vào đâu? Không nói mọi người cũng sẽ hiểu: chỉ còn hai ông khách sộp tiềm năng đó là Hoa Kỳ và Trung Cộng?
Nếu dùng phép loại trừ thì Hoa Kỳ sẽ bị loại đầu tiên và chỉ còn ông bạn láng giếng độc đinh đó là Trung Cộng, là quốc gia có đầy tiềm năng, khả năng để tham gia canh bạc này.

Đối với Trung Cộng, cho Việt Cộng vay số tiền 56 tỷ USD để đầu tư xây dựng tuyến đường sắt này là “ chuyện nhỏ như con thỏ “? Tại sao Trung Cộng lại tử tế sắn sàng mở hầu bao ra mà chia sẻ rủi ro với Việt Cộng đối với dự án mà Trung Cộng biết thừa là phiêu lưu là chứa đựng yếu tố chính trị hơn là kinh tế.

Trong khi trên biển đông trước đây Trung Cộng đã nhiều lần chơi trò hải tặc trấn cướp của bà con ngư dân Quảng Ngãi từ hàng trăm triệu đồng mà vẫn sấp mặt làm ? Thế mà lại dốc hầu bao cho tuyến đường này?
Theo Hai Xe ÔM tôi, mở hầu bao để đầu tư cho dự án này của CHXHCNVN, Trung Cộng đoạt các lợi ích chiến lược sau đây:
- Tạo công ăn việc làm cho ngành đường sắt cao tốc Trung Cộng; bởi Trung Cộng vừa tự lực xây dựng tuyến đường sắt Thượng Hải-Bắc Kinh: từ thiết kế, thi công đến đóng các đầu mày toa xe đều do Trung Cộng tự làm tất. Mà đầu tư xây dựng cả một giây chuyền công nghệ như vậy đâu chỉ để làm mỗi tuyến Thượng Hải- Bắc Kinh.

Hiện Trung Cộng đã lập xong dự án, vận động 17 nước tham gia xây dựng một tuyến cao tốc Bắc Kinh nối Luân Đôn; Bắc Kinh nối Ấn Độ; Bắc Kinh nối Pakistan; Bắc Kinh nối Hà Nội…
Hiện nay Câu lạc bộ đường sắt cao tốc này do Trung Cộng khởi xướng chưa thấy quốc gia nào lên tiếng hưởng ứng. Tin này tờ The Telegraph của Anh đã đưa và Blog Phamvietdaonv đã dịch lại.
Như vậy, mọi động thái mà Chính phủ CHXHCNVN về dự án xây dựng đường sắt cao tốc Bắc Nam, vô tình hay cố ý đều đã trùng khớp với ý đồ chiến lược phát triển mạng đường sắt cao tốc toàn cầu của các chiến lược gia Trung Cộng nhằm tạo công ăn việc làm cho người Tàu ?
- Việc xây dựng tuyến đường sắt cao tốc nối Hà Nội- Sài Gòn, nếu Trung Cộng đầu tư cho vay, và cũng chỉ còn Trung Cộng là nước có thể cho vay, khoản tiền 56 tỷ này thì điều mà Trung Cộng tính toán không phải vì lợi ích kinh tế; đây là dự án đầu tư nhằm phục vụ cho lợi ích chính trị, đúng hơn là một canh bạc chính trị, cho những đám đánh bạc chính trị?
Như chúng ta biết, để tạo thị trường, vỏ bọc, các tay trùm xã hội đen thường hay tung tiền ra cho đám con nhà lành, đám con cha cháu ông ăn chơi; khi đám này đã nghiện rồi thì chúng sẽ trở thành cộng tác viên, thậm chí là tay sai hoặc tham gia băng đảng của chúng để quay sang: khống chế, rút ruột tài sản, danh tiếng của bố mẹ chúng là chuyện đương nhiên…
Vậy ý nghĩa chính trị của dự án đầu tư đường sắt cao tốc này là gì nếu Trung Cộng tham gia?
Thứ nhất, đối với Trung Cộng 56 tỷ USD là khoản tiền nhỏ nhưng đối với Việt Cộng lại là khoản tiền lớn; Mỹ còn nợ Trung Cộng gần ngàn tỷ USD cơ mà? Con số 56 tỷ USD là con số do phía tư vấn Nhật đưa ra, theo biểu giá tính toán của công nghệ Nhật, chi phí theo bảng lương của người Nhật. Còn nếu dự án này rơi vào tay Trung Cộng thì chắc chắn số tiền đầu tư này thấp hơn nhiều.
626dea0775c6f9faa59bc7fb39994260.jpg
Chúng ta có thể so sánh với tuyền đường sắt cao tốc Bắc Kinh – Thượng Hải dài 1.318Km, hành trình 5 giờ, tốc độ 300-350Km/giờ, Trung Cộng đầu tư hết 22,6 tỷ USD; như vậy, tuyến đường sắt cao tốc Bắc Nam nếu Trung Cộng đầu tư thi công giá thành chắc chắn chỉ xoay quanh con số 30 tỷ USD?Trong khi đó căn cứ vào dự toán do tư vấn Nhật lập là 56 tỷ USD, nếu Trung Cộng bỏ vốn đầu tư toàn bộ, họ sẽ có lãi khoảng 25 tỷ USD, một khoản lãi vô cùng hấp dẫn. Bởi khi mà bỏ ra khoản chi phí trên 30 tỷ USD để làm con đường thì những người tham gia đã “được ăn, được nói, được gói” mang về rồi…Đấy cái tổ con chuồn chuồn là ở chỗ này đây.
Trong vụ này các nhà công nghiệp tàu cao tốc Tây Âu, tư vấn Nhật đã bị mượn danh; còn Quốc hội CHXHCNVN nếu bấm nút thông qua tức đã trở thành kẻ “ đập bụi cho người Trung Cộng ăn chồn “ rồi?
Trong giải trình mới nhất, Nhà Nước đã hé ra rằng Nhà Nước chỉ bỏ ra 31 tỷ USD còn phần còn lại sẽ được các đối tác khác hỗ trợ chắc là họ đầu tư để làm từ thiện chắc? Đúng là giấu đầu hở đuôi?!
Thế thì tại sao những người tham gia lập dự án lại không ngửa bài ra như vụ bauxite Tây Nguyên, rằng TKV sẽ vay tiền của một ngân hàng Hồng Kông, khoảng 650 triệu USD để triển khai dự án này ?
Giương con bài công nghệ Nhật-Tây Âu chỉ là mẹo giương Đông kích Tây của các nhà lập dự án của Đảng và Nhà Nước CHXHCNVN. Nếu ngửa bài ra ngay là sẽ liên doanh với Trung Cộng, vay tiền Trung Cộng thì sẽ bị dị ứng giống như việc vụ bauxite và vụ cho thuê đất trồng rừng.
Đảm bảo nếu được Quốc hội " Gật " bấm nút thông qua chủ trương, lúc đó cái đuôi Trung Cộng mới thòi ra. Vì biết tỏng điều này, biết mình bị lỡm, nên Nhật Bản ngửa bài ngay: Không có chuyện Nhật bản đầu tư cho vay, Nhật đời nào dại để cho Trung Cộng lỡm mình: cốc mò cò xơi. WB, EU cũng biết tỏng đây là trò “giương đông kích tây “, “ve sấu thoát xác” mà binh pháp Tôn-Ngô thời Xuân Thu Chiến Quốc đã từng đúc kết.
Sở dĩ các nhà đầu tư CHXHCNVN nhắm vào ông bạn Tàu là bởi Trung Cộng vừa đầu tư xây dựng xong một nhà máy đóng tàu cao tốc để trang lăp đặt cho tuyến Thượng Hải-Bắc Kinh trên 1000 km. Không nhẽ làm ra một nhà máy chỉ để sản xuất cho một đoạn đường, hiện Trung Cộng đang bí đầu ra và công ăn việc làm cho công nhân nhà máy này. Thôi thì không cách nào hay hơn là sang dụ dỗ Việt Cộng làm tàu cao tốc đi, sẽ cho vay tiền, thậm chí cho công nhân sang thi công hộ… Việt Cộng chỉ việc ngồi trong phòng máy lạnh, chỉ sau một năm sẽ có tàu cao tốc đi.
Tuyến Thượng Hải-Bắc Kinh Trung Cộng chỉ làm trong một năm là xong. Tuyến tàu cao tốc Hà Nội-Sài Gòn nếu Trung Cộng thi công bằng tiền và công nhân Hoa Lục thì chỉ vài ba năm là xong. Xong rồi nha, các chú ký sổ nợ rồi nha, lúc đó Trung Cộng mới tính sổ với các chú. Lơ mơ chuyện gì trên Biển Đông là bác bóp dái các chú; chú cấm được kêu bởi các chú đang nợ bác 56 tỷ kia mà ?
Như vậy, để phục vụ cho ván cờ thật này, để có thể cho được ông Tướng thật này vào soi của mình, Trung Cộng đã và sẽ bật đèn xanh để cho hải quân Việt Cộng tàu đánh cá của ngư dân Trung Cộng, Trung Cộng đưa tin là 30 chiếc bị hải quân nước ngoài bắt. Trung Cộng kỳ này cũng học Việt Cộng trong cách xưng hô nói là bị nước lạ bắt mất tàu, 30 chiếc mà không kêu ca gì. Sao Trung Cộng lại nhũn như chi chi chi làm vậy…

Về phía CHXHCNVN sắp tới thì chị Nguyễn Phương Nga sẽ lên tuyên bố bù lu bù loa lên án Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam mãnh mẽ hơn và sẽ thông tin cụ thể số tàu cá Trung Cộng, chứ không là tàu lạ đã bị hải quân Việt Cộng trừng trị,bắt sống.

Tuyên bố như vậy để tỏ ra với bàn dân thiên hạ là Việt Cộng đang chơi cứng rắn với Trung Quốc đây. Còn phía Trung Quốc sẽ cho một số blogger lên mạng Hoàn Cầu dọa sẽ chọc tiết bọn Việt Cộng tiểu bá; mặt khác bác Tôn Quốc Tường thì nhũn nhặn xoa tay đấu dịu và mang mấy chục triệu đồng đến nộp phạt để đưa tàu Trung Cộng về.

Những động tác cứng rắn giả, đánh trận giả sắp tới của phía Việt Cộng và nhũn nhặn xuống nước giả của các bác Trung Cộng nhằm tung hỏa mù dư luận: Rằng Việt Cộng đang cứng rắn với Trung Cộng, sằn sàng dắn mặt, ăn miếng trả miếng với Trung Cộng chứ không hèn, nhũn như chi chi chi nữa đâu. Phía nhũn như chi chi hèn bây giờ lại là Trung Cộng.

Tóm lại tất cả những động thái mang màu sắc đánh trận giả trên đều nhằm đạt mục đích để ra từ phía Trung Cộng: Nếu các chú Việt Cộng chịu nôn ra đây 56 tỷ USD thì các chú có gọi các bác là chó, là lợn, là sài lang… hay là gì gì cũng đều không quan trọng.

Còn khi các chú đã theo ý ta, nếu các các chú muốn có tiền uống rượu hợp pháp, các bác sẽ xui mấy tàu đánh cá Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam để cho các chú bắt, các bác sẽ đưa tiền nộp phạt để cho các chú có tiền uống rượu. Lấy tiền xử phạt tàu Trung Cộng đem uống rượu thì oai vô cùng, thơm vô cùng ?!

Xe ôm là đám bám vào vỉa hè để kiếm sống, muốn sống được thì phải biết luồn lách, chụp giật, ỡm ờ…Do vậy nếu như Hai Xe Ôm tôi có “suy bụng ta ra bụng bò” điều gì đó chưa phải thì cũng mong bà con đại xá…
Hai xe ôm
--



NgườiViệtYêuNgườiViệt

Chơi với VC là chết!

Nhất Hạnh và Nghiệp Chướng
Chơi với VC là chết!


Góp ý của Diễn Đàn Quốc Tế: Tác giả NGUYỄN DUY THÀNH viết một bài rất hay về Thiền Sư NHẤT HẠNH và nghiệp chướng! Thiền Sư NHẤT HẠNH là một người nổi tiếng hàng đầu thế giới, nhưng phù phép cũng vào loại cao tay. Có thế mới dám chơi với VC! Nhưng ông này không ngờ VC còn ghê gớm hơn nữa, và kể về mặt ác độc, thì không có cái gì VC không dám làm. Không có chuyện "ĂN Ở CÓ HẬU" đối với VC Dù bạn có làm cái gì ơn sâu vô lượng đối với VC (như vụ Thiền Sư NHẤT HẠNH cứu VC qua khỏi ải CPC, nói nôm na là danh sách các nước bị quan tâm đặc biệt vì vi phạm tự do tôn giáo, của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ), thì đối với VC, qua cầu xong là rút ván, và ác thay VC còn lấy ván đó ĐẬP TRÊN ĐẦU người đã ra ơn cho mình nữa. Đó là trường hợp VC đối với LÀNG MAI của Thiền Sư Nhất Hạnh ở Lâm Đồng, mà theo thông báo của Phát Ngôn Nhân Bộ Ngoại Giao VC Lê Dũng, 400 Tăng sinh của Thiền Sư Nhất Hạnh tại Lâm Đồng sẽ bị trục xuất sau ngày 2-9-2009, và đây là quyết định tối hậu không thể nào thay đổi được!
NHẤT HẠNH chỉ còn biết khóc vì bị CS ĐẬP TRÊN ĐẦU một đòn chí tử
Thật là một bài học đích đáng cho kẻ "ĂN CƠM QUỐC GIA THỜ MA CỘNG SẢN", bây giờ bị chúng "ĐẬP TRÊN ĐẦU!" vô cùng nhục nhã, mà QUỐC TẾ cũng như ĐỒNG BÀO không ai thèm có một lời nói vớt cho, khi mà tất cả đều nhận định: "BẤT LƯƠNG gặp BẤT LƯƠNG!", thật là "KẺ CẮP BÀ GIÀ GẶP NHAU!".

Đây là một gương soi rọi rất qúy giá cho mọi người, trước cảnh 650 CON THIÊU THÂN HẢI NGOẠI lại sắp lọt vào TRẬN ĐỒ HÒA HỢP HÒA GIẢI của ĐẢNG CSVN, mà những CON THIÊU THÂN này, xét về bề dày BẢN LĨNH cũng như MƯU LƯỢC, còn là học trò CHẮT CHÍT của vị Thiền Sư nổi tiếng thế giới Làng Mai. Hãy cầu nguyện cho 650 CON THIÊU THÂN HẢI NGOẠI (một con số khá lớn) sắp bị CSVN đưa vào lò nướng BARBECUE!
Cẩn kính,
Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ VN
Sau tháng 4 năm 1975, ai đã từng trải qua trại tù (cải tạo) đều biết rằng, cứ khoảng 3 tháng thì trại viên đều phải viết Bản Kiểm Ðiểm Cá Nhân, đối với tù nhân chính trị thì mục Tư Tưởng Chính Trị trong bản viết tay này quan trọng lắm. Thay vì, ai cũng muốn viết cho hay, cho khôn khéo để tránh sự bắt bẻ, gây khó khăn sách nhiễu của công an, thì có vị Thượng tọa diễn giải ngắn gọn rằng:
"..Tôi không theo Mỹ, tôi không theo Ngụy, và tôi cũng không theo Việt Cộng. Tôi chỉ theo Phật", rồi ông viết hai chữ "chấm hết" thật to, và khi tự đọc bản kiểm điểm của mình thì chính ông cũng đọc thật to hai chữ "chấm hết".
Trong thế giới tù đày rất hiếm khi có được nụ cười, vì nó đâu như lát Sắn Mì sáng nào cũng có! Bởi thế, mỗi lần ngồi nghe đọc bản kiểm điểm, thì đám tù có dịp đưa tay bịt miệng cười cho đã .. ..đời ..khi ông Thượng tọa này tự kiểm điểm thái độ "cải tạo cà giựt cà tang" của ông. Lắm lúc, có người thắc mắc hỏi -"Sao Thầy không viết thêm vài câu cho lấy lệ?". Nhưng ông Thượng tọa hiền lành chấp tay lầu rầu:- "Nam mô a di..đừng tin chi Việt Cộng".
Thế rồi một sáng đầu thu, đám tù thấy ông Thượng tọa nằm chết cong queo trên sàn nhà, từ giã cỏi vô thường về miền cực lạc, hành trang theo bộ xương khô khoảng 20 kg của ông là một bầy Chấy rận và Rệp, dù rằng trước đo' vì thương ông nên đám tù đã "đè" vị Thượng tọa nằm xuống để vệ sinh giúp ông, nhưng ông cương quyết bồ tát rằng: - "Mình không tội tình chi mà họ cũng bắt mình vô đây. Bây giờ mình sắp chết thì cho Rận, Rệp ăn một trận cho đã, bắt bớ chúng làm chi cho tội tình."
Hôm nay, nhân tiết trời cũng gần vào thu, nhắc lại câu nói của người tù bất khuất kia như một sự tưởng niệm, và cũng không ngoài gởi đến đọc giả một bài phân tích. Đó là:
Trong cùng một lúc. Nhà cầm quyền Hà Nội mở chiến dịch đàn áp tôn giáo qua hai sự vụ Tam Tòa và Bát Nhã. Nhưng có người cho rằng, phần lớn người Việt Nam, nhất là giới truyền thông đã chú ý và dành thiện cảm nhiều hơn cho vụ Tam Tòa.

*Vì sao?*
Mời bạn đọc cùng lạm bàn một chút cho có sự công bằng.
Ở đời, người ta thường nói: - Chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi. Vậy, phần đầu của sự vụ Bát Nhã là bắt đầu từ Làng Mai bên Pháp, đã gọi là chữ Làng thì người ta đều nhận ra được sự mộc mạc, khiêm tốn của người tu hành, nhưng tập hợp và tạo dựng được chữ Làng này không phải mấy ai đi tu cũng làm được! Muốn hiểu biết và học hỏi sự thành công này, thì phải xá thân đi vào đạo tràng mới hiểu hết ngọn nguồn của người sáng lập ra Làng đạo này, chứ người phàm tục chỉ biết rằng, là:
Mãi cho đến đầu năm 2004, dù rằng đảng Cộng Sản Việt Nam đã hối thúc các Sư quốc doanh niệm thần chú cầu nguyện, cùng kết hợp với các độc chiêu mà đảng đã tung ra hải ngoại, tuy đã dồn hết công lực nhưng Việt cộng vẫn bị nhốt kỹ trong chiếc lồng sắt CPC. Trong thế tuyệt vọng, nhưng rồi Việt Cộng như kẻ đang "Buồn ngủ thì gặp chiếu manh", khi có người mách bảo Làng Mai là chiêu thức độc nhất để phá trận. Thế là, Việt Cộng gởi ngay võ sinh giỏi nhất qua Làng Mai cầu cứu. Trong Binh Pháp Tôn Tử có 13 Thiêng và 36 Kế, nhưng Việt Cộng không dùng kế nào mà chỉ dùng kế "Lạy". Ai ngờ! Kế này rất hiệu nghiệm.
Sau hơn 40 năm "viễn xứ đéo hoài quê". Ngày 12.1.2005, người sáng lập Làng Mai quyết định nhận lời mời của đảng CSVN, và đã cùng 100 đệ tử môn sinh bay về cố quốc. Đây là một chuyến đi không bình thường như những Việt kiều về thăm theo kiểu "Nhớ quê chàng lại tìm đường thăm quê", mà chuyến đi của vị Thiền sư đứng đầu Làng Mai theo thế chính trị đã được sắp xếp. Vì thế, giới cầm quyền Hà Nội đã quyết định "đánh bóng" chuyến viếng thăm này dưới hình thức như một vị quốc khách, bằng cách trải thảm đỏ và rải hoa thơm trên mọi nẻo đường mà vị Thiền Sư bước qua, ngay cả truyền thông các nước cũng được Hà Nội phát giấy mời, tất cả sự chuẩn bị rất đúng với nghĩa "Ngài về làng như thần hoàng về miếu". Sau sự kiện vang dội này, các quốc gia, nhất là Hoa Kỳ từng chỉ trích chính quyền Việt Nam kỳ thị tôn giáo đã có cái nhìn nhẹ nhàng hơn. Để tạo lòng tin cho thế giới nhìn vào Việt Nam về mặt nhân quyền, ban Tôn Giáo Chính Phủ còn tung ra Công văn số 525-TGCP-PG, nhằm cho phép cơ sở Bát Nhã được phép thành lập tu viện và hành đạo tại Việt Nam theo môn phái Làng Mai. Qua sự kiện này, không ít thì nhiều vị Thiền Sư đứng đầu Làng Mai đã đóng góp một phần không nhỏ cho giới cầm quyền Hà Nội thoát ra được khung củi sắt, bằng chứng ngày 17 tháng 11 năm 2006, trước khi đi dự hội nghị APEC, Tổng Thống Bush đã lấy tên Việt nam ra khỏi danh sách CPC.
Mọi chuyện thật êm đềm mát ngót. Nào ngờ, vị Thiền Sư được xem như là cao tay ấn nhất cũng không ngờ, Việt Cộng dùng một chiêu trong Tam Thập Lục Kế, mà Kế thứ 21 là Quá Kiều Triều Bản, tức qua cầu rút ván. Ôi thôi! Cái chiêu này thì bao nhiêu nhà đầu tư hay Việt kiều đã sạt nghiệp và "chạy làng" để bỏ của lấy người, thì trường hợp Làng Mai cũng vậy, cũng cái kiểu Nam mô a di nhà nước có làm chi mô..! Tất cả cũng chỉ vì sự phản bội của một ông đệ tử, mà vào tháng 1 năm 2006 chính vị Thiền Sư đã truyền đăng đắc pháp để trở thành giáo thọ Làng Mai, nay mọi chuyện từ thượng tới hạ đều do đệ tử đứng tên, nên trên mặt pháp lý thì việc "cúng dường" cho đệ tử này thì cũng là chuyện "phải đạo".
Xa hơn nữa, một điểm chính trị của quốc gia, mà vị Thiền Sư cứ ngỡ như là chánh sự của đạo pháp. Đó là Bát Nhã thuộc Lâm Đồng có cách xa gì đâu với Bauxite DakNông! Một lãnh địa mà đàn anh Trung Cộng đang muốn độc quyền để tạo nên một Tây Tạng ngay giữa Việt Nam, với thế chiến lược như thế thì lẽ nào Trung Cộng muốn một giáo phái Pháp Luân Công thứ hai; hay một Đạt Lai Lạt Ma số hai xuất hiện trên vùng cứ địa này. Do đó, việc hối thúc đàn em Cộng Sản Việt Nam bóp chết Làng Mai ngay từ trong trứng nước là điều phải xảy ra; và hơn nữa, sự có mặt của vị Thiền sư ở Việt Nam chẳng còn hữu dụng vì như trái Chanh đã vắt khô nước. Thật lầm lẫn và đớn đau!
Tuy nhiên, câu hỏi của công luận đặt ra là. Trong cùng một lúc có sự vụ Tam Tòa và Bát Nhã, nhưng sự vụ Tam Tòa được dành nhiều thiện cảm, nhất là phía quốc tế? Đây là một câu hỏi cũng như sự trả lời cần phải tế nhị, nhưng công luận thường có sự tích lũy chứng minh của nó, ngay cả sự thiện cảm cũng thế.
Một: Xin thử đưa vấn đề quốc tế để nói, mà Hoa Kỳ là nước hay lên tiếng về nhân quyền, nhưng lại im lặng. Có lẽ, mấy ông bà Thượng Nghị Sĩ Mỹ có trí nhớ tốt, vì đúng vào ngày 11 tháng 9 năm 2001 quân khủng bố đánh sập tòa tháp đôi ở NewYork, thì cũng đúng là ngày Vị Thiền Sư đứng đầu Làng Mai có mặt tại Hoa Kỳ. Báo Mỹ viết đại loại rằng, lẽ ra vị sư này nên đọc kinh cầu nguyện cho 3000 nạn nhân thiệt mạng, thì ông lại tuyên bố nước Mỹ gây oan sai nhiều nên phải gặp oán, ngoài ra người đứng đầu Làng Mai còn bỏ ra 45.000 đô la để nhờ tờ New York Time đăng nguyên 2 trang A5 và A22, mà mục đích chỉ nhằm trả lời một câu hỏi của Ký giả Anne A Simpkinson về vụ Bến Tre trước năm 1975, vì trong sách của vị Thiền sư viết rằng, chỉ có mấy tên du kích bắn vu vơ nhưng Không lực của Mỹ đã tàn phá hơn Ba trăm ngàn căn nhà của dân chúng. Trong khi đó ngay trên hệ thống CNN cũng đã đưa ra sự kiện này, với sự bình luận của một số Ký giả thời chiến còn sống cho rằng, cuộc chiến của Tết Mậu Thân tại Bến Tre, Việt Cộng đã huy động đến 2000 quân, các chi tiết này
được ghi trên tờ New York Time số ra ngày 25-9-2000.
Hai: Nếu vị Thiền sư đứng đầu Làng Mai kêu gọi thế giới, hay gần gủi nhất là cộng đồng Việt Nam hải ngoại tranh đấu vì giáo phái Làng Mai bị đàn áp tôn giáo, thì hình ảnh ngài Thiền sư được Cộng Sản Việt Nam che dù che lộng vẫn chưa phai, hoặc cái thế ngồi vắt chân cùng ông Chủ tịch uống trà vẫn chưa nhạt, tâm đắc hợp tác và hữu nghị như thế thì cớ gì gọi là đàn áp? Phải chăng vì sự nhớ dai này mà người Mỹ đã không lên tiếng trong sự vụ Bát Nhã hôm nay? Thôi, âu cũng là bài học cho đời sau để biết rằng sống trên đời phải có thủy có chung, hay nói theo kiểu con nhà Phật là: Nghiệp chướng.
Nhưng dù sao, theo dõi qua sự vụ, mọi người cũng nhận ra được. Vì tin Việt Cộng mà Bát Nhã đã chạy quá nhanh, rồi khấp chân đụng đầu với Bauxite và.. ..Bùm.. ..Tan..
Có thể "trận đấu" giữa vị Thiền Sư và con Ma nhà họ Hán, dù là Hán phương Bắc hay ngụy Hán Hà Nội phải có hồi kết thúc, và sẽ kết thúc sớm. Vì Lê Dũng phát ngôn nhân của Bộ ngoại giao CSVN đã chính thức xác nhận "tối hậu thư" trục xuất tăng ni Làng Mai, bởi lý do không được giấy phép hoạt động của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Thật thừa thãi thay cho "tối hậu thư" này, vì người đứng đầu Làng Mai đã dùng Kế cuối cùng trong Tam Thập Lục Kế để Tẩu Vi Thượng Sách từ lâu, tội nghiệp cho các tu sinh còn lại phải bể đầu sứt trán vì đám côn đồ hành hung, sách nhiễu, nhưng Cộng Sản Việt Nam thủ lợi đứng cười.
Trong thế tiến thối lưỡng nan, vì không ít một số người đã bán hết tài sản để tìm sư học đạo, nay lâm cảnh đem con bỏ chợ, tất cả sự phũ phàng đó đã cho công luận Việt Nam những bài học giá trị về đạo lẫn đời là: Dù là một lãnh đạo Quốc gia- Hội đoàn- Ðảng phái- Tôn giáo hoạt động và hành xử dưới một mục đích gì, mà không đặt sự hưng thịnh trường tồn của tổ quốc lên hàng tối thượng, cùng sự tồn vong của dân tộc lên hàng đầu, thì ắt hẳn phải đón nhận sự thất bại, cáo chung. Sự vụ Bát Nhã-Làng Mai là bài học quý giá nhất, hiện thực nhất cho các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo để chiêm nghiệm ra được, tầm quan trọng của câu: Có Quốc Mới Có Đạo, nhất là hiện tình quốc gia Việt Nam đang bị nguy cơ Hán hóa. Cho nên, việc hiệp thông, hợp nhất tình đoàn kết yêu nước là trên hết, là tất thắng.
Còn tin vào lời kêu gọi cải cách, đổi mới của các chính sách : Song tịch, Đầu tư, tôn giáo..vv..vv của Việt Cộng, thì hậu quả sẽ xảy ra như Bát Nhã - Làng Mai.

Trước khi tạm biệt. Kính chúc độc giả an mạnh để cùng nhau hướng về Tam Tòa, và cũng xin đừng quên câu nói của vị Thượng tọa đã dặn dò:
Nam Mô A Di..
Đừng Tin Chi Việt Cộng.
Bảo Trọng!
NGUYỄN DUY THÀNH
--------------

SỰ PHẢN BỘI CỦA SƯ THÍCH NHẤT HẠNH


Lời tác giả: Bài viết này được lược trích từ bài “Sự Thật Che Giấu Sự thật” và đổi lại tựa đề cho đúng với hoàn cảnh thực tại của Sư ông Nhất Hạnh . Sư ông Nhất Hạnh đã phản bội lý tưởng của ông ta qua hai hành động về Việt Nam để

1) giải độc cho CSVN trong thời điểm mà Thế giới lên án CSVN đang khốc liệt đàn áp Tôn giáo, và

2) bành trướng môn phái Tu sĩ có quyền lấy vợ.

... Người viết xin được đưa ra một số sự thật như sau:

Sự thật về sự khủng bố:

1) Vào ngày 11.9.2001, đã có trên dưới 7 ngàn dân Mỹ và các dân khác trên thế giới đã bị thiệt mạng dưới những khối bê tông cốt sắt khổng lồ tại Nữu Ước và Ngũ Giác Đài – Đó là sự thật!

2) Qua quá trình điều tra của cơ quan FBI, chính thực rõ ràng tên trùm khủng bố Osama Bin Laden và đồng bọn đã trực tiếp gây ra vụ thảm sát đẫm máu này – Đó là sự thật!

3) Nếu vì lý do bất đồng chính kiến với một thể chế chính trị nào đó, Laden có thể nhắm ngay đầu não của một chính quyền, là một chuyện khác; nhưng thật sự Laden đã cố tình giết hại những người dân vô tội tại Trung tâm Mậu dịch Quốc tế . Rõ ràng Laden và đồng bọn là những tên sát nhân, thú vật, mất hết lương tri, cố tình diệt chủng, không thua gì Cộng sản Việt Nam– Đó là sự thật!

4) Chính quyền Taliban đã đập nát tất cả những tượng Phật, di tích Phật giáo có tầm cỡ lịch sử, hủy diệt một nền văn hóa có tự ngàn xưa, đã chứng tỏ cho thế giới thấy được sự thật về những hành động dã man của bọn chúng . Thể chế chính quyền Taliban hiện nay đang diệt chủng, diệt tông, không thể tha thứ – Điều này không thể chối cãi!

Sự thật về Thiền sư Nhất Hạnh:

1) Thiền sư Nhất Hạnh đã cố tình quên đi hành động dã man của tập đoàn khủng bố, mặc nhiên trước những sinh linh vô tội, nỗi đau đớn của thân nhân và nhân dân Hoa Kỳ, nỗi lo sợ của toàn thế giới trước âm mưu tiêu diệt nhân loại của tập đoàn này qua biến cố vừa qua . Trước nỗi thống khổ của nhân loại, Thiền sư đã không thể hiện tinh thần Bồ tát đạo, cứu độ chúng sinh qua lời Phật dạy trong Lục Độ Thập Kinh: “Bồ tát thấy dân kêu ca, do vậy, xông mình vào nơi chính trị hà khắc để cứu muôn dân ra khỏi chốn lầm than” . Đó là sự thật!

2) Từ ngày bọn Cộng sản áp đặt nền chuyên chính trên toàn nước Việt, chúng ra sức bóc lột nhân dân, tham nhũng cực độ, đàn áp khốc liệt, tiêu diệt tôn giáo, khủng bố chứng nhân và các nhà ái quốc yêu tự do, thủ tiêu Hòa thượng Thích Thiện Minh, Hòa thượng Thích Trí Thủ… giam cầm và quản chế Hòa thượng Huyền Quang, Quảng Độ… thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một Giáo hội Dân lập được truyền thừa gần 2000 năm của Lịch Đại Tổ Sư, một Giáo hội đã dày công nuôi dưỡng Thiền sư Nhất Hạnh và nhờ sự trưởng dưỡng đó mới được đến ngày nay, thế mà khi Giáo hội trong cơn Pháp nạn, kêu cứu từ hơn một phần tư thế kỷ qua mà sư vẫn thiền, vẫn còn tự cho mình là “nhất hạnh” . Đó là sự thật!

3) Sư Nhất Hạnh đã chọn thành phố New York để tổ chức một buổi thuyết trình, Thiền sư đã quảng cáo 2 lần, một lần ¼ trang và sau đó quảng cáo nguyên trang . Trong quảng cáo có đăng bài thơ với phần ghi chú rằng, Bến Tre - thị xã ba trăm ngàn dân - đã bị phá hủy chỉ vì 7 du kích bắn vu vơ. Trong quảng cáo lần thứ nhì, con số “7” bị rút đi vì gặp sự phản ứng của dư luận, nhất là qua cuộc Họp Mặt Cho Sự Thật tại miền Nam Cali vào ngày 14.10.2001 đã minh xác lời của Thiền Sư Nhất Hạnh là sai trái . Đó là sự thật!

4) Sư Nhất Hạnh đã buộc tội quân đội Việt Nam Cộng hòa và Đồng minh Hoa Kỳ một cách hàm hồ như sau:

- Chỉ có “7” hoặc “vài” du kích quân Việt Cộng vào thành phố .

- Du kích quân bắn máy bay Mỹ, không trúng .

- Du kích quân rút đi .

- Mỹ ném bom hủy diệt thành phố ba trăm ngàn dân Bến Tre .

- Viên chức Mỹ tuyên bố: hủy diệt thành phố Bến Tre để cứu nó .

... Những hành vi như đã kể ra ở trên chứng tỏ Thiền sư Nhất Hạnh đã đi ngược lại với nguyện vọng đấu tranh cho công lý của mọi người, thiết thực nhất là nguyện vọng đấu tranh đòi hỏi Cộng sản phải thực thi tự do tôn giáo và nhân quyền tại Việt Nam của toàn thể Người Việt Tỵ nạn Cộng sản ở Hải ngoại . Xin nhấn mạnh một lần nữa là Người Việt Tỵ nạn Cộng sản, nghĩa là tỵ nạn chính trị, nghĩa là không chịu nỗi sự đàn áp chém giết khốc liệt của tập đoàn Cộng sản nên phải tỵ nạn, chứ không phải tỵ nạn kinh tế! Do đó, người Việt lưu vong đó đây được các chính phủ tự do nhân đạo cứu vớt đón nhận để cho ăn nhờ ở đậu, cư trú tạm thời. Nếu là tỵ nạn kinh tế, chúng tôi tin chắc rằng đã không có quốc gia nào đón nhận . Chính vì vậy, bất cứ những tuyên cáo, hoạt động nào nằm trong phương hướng bảo vệ chính nghĩa quốc gia, chống Cộng sản, đều là việc chung của mọi người Việt Tỵ nạn Cộng sản . Mặc dù họ không có nói ra, nhưng trong tâm tư của mỗi người Việt lưu vong hải ngoại sau 1975 đều mang ý nghĩ như vậy, ngoại trừ những tên đã tự đổi cốt của chính mình từ tỵ nạn Cộng sản sang tỵ nạn kinh tế để kiếm sống qua ngày, và sẵn sàng giao lưu, hiệp thông với Cộng sản . (Những tên này đã đánh mất lương tri nhân loại, đánh mất lập trường chính trị để tiếp tay với lũ côn đồ giết hại dân lành, tiêu diệt đạo pháp) .

... Điều mà ai cũng biết Thiền sư Nhất Hạnh là một tu sĩ giỏi (Điều nổi bật nhất là Thiền sư Nhất Hạnh giỏi ru ngủ . Những ai đang được Thiền sư Nhất Hạnh ru ngủ rồi, thì dù bất cứ tiếng kêu la thống thiết nào, ngay cả bom nguyên tử nổ bên tai, cũng không tài nào thức tỉnh họ được), thông hiểu triết lý nhà Phật, và là tác giả của nhiều cuốn sách . Nhưng GIỎI là đặc điểm cá nhân của Thiền sư Nhất Hạnh . Nếu Thiền sư Nhất Hạnh không đem cái GIỎI của mình để cứu đạo, cứu đời, thì GIỎI trở nên vô dụng và không ăn thua gì đến công cuộc đấu tranh của tập thể Người Việt Tỵ nạn Cộng sản hiện nay. Không những thế, Thiền sư Nhất Hạnh đã nhúng tay vào làm công việc phản chiến và ngụy hòa, đã kêu gọi tha thứ cho quân khủng bố trong lúc quân khủng bố cứ liên tục phát động chiến dịch đẫm máu này (cướp máy bay lao vào World Trade Center) đến chiến dịch đẫm máu khác (vi khuẩn anthrax, giựt sập cầu, đánh rớt máy bay dân sự…) để giết hại dân vô tội, đến nỗi người Mỹ đã thay đổi hẳn tình cảm đối với người Việt Nam, cho nên bắt buộc mọi người phải gióng lên những tiếng nói cho công lý và chính nghĩa . Sống trên nước Mỹ, người dân thường thấy, khi mở radio, truyền hình, sau vụ khủng bố, không có tin gì ngoài những tin thương hại do độc khuẩn của bọn khủng bố tạo ra và những lời cảnh giác của phóng viên truyền hình, báo chí. Một con sâu làm rầu bát canh! Sau khi nghe bài thuyết trình “độc nhất vô nhị” của Thiền sư Nhất Hạnh tại Nữu Ước, dân Mỹ quá sức phẫn nộ đã phải hô to lên rằng: “Vietnamese go home!” Thái độ của người Mỹ đối với người Việt Tỵ nạn Cộng sản, nay là thế đó . Từ tình cảm ưu ái, thân thiện, đã trở thành thù ghét đắng cay . Càng thù ghét người Việt quốc gia tại hải ngoại chừng nào, người Mỹ càng trở nên thân thiện gần gũi với bọn Cộng sản nhiều hơn. Và, trận chiến sẽ xoay chiều. Người Mỹ sẽ coi chúng ta là những kẻ đồng lõa, là những người bao che cho tạo tội ác nên giúp tội ác tạo tội ác . Thế rồi, công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo tại quốc nội sẽ dư thừa . Không có ai tin chúng ta cả . Người Mỹ sẽ nghĩ rằng chúng ta muốn phát động phong trào khủng bố để chống chính quyền Cộng sản ở Việt Nam, chứ không phải để đòi hỏi tự do, nhân quyền và dân chủ, vì đất nước Việt Nam có tự do thật sự, có nhân quyền hẳn hoi . Hơn nữa, dần dần những tin tức xấu xa do Thiền sư Nhất Hạnh khơi động này sẽ được loan chuyển khắp mọi nơi trên thế giới . Không những người Mỹ, mà dân chúng trên thế giới đều có một nhận định xấu xa về công cuộc vận động đấu tranh cho tự do tôn giáo của người Việt khắp nơi trên toàn cầu. Từ đó, chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn trên chiến trường chống Cộng và phục hưng đất nước. Chúng ta không hiểu được điều đó sao ? Thế thì, ai đã gây ra ảnh hưởng xấu ? Không phải là Thiền sư Nhất Hạnh thì còn ai vô đây ? Chúng ta không thể tiếp tục ra sức bao che cho tội ác, biện minh che cho sự phản bội của Thiền sư Nhất Hạnh!

Đó chỉ mới bàn về những ảnh hưởng tác hại của sự phản chiến của Thiền sư Nhất Hạnh mà thôi . Riêng, trong bài thuyết trình tại Nữu Ước và tại những trang quảng cáo ầm ĩ của Thiền sư Nhất Hạnh trên báo New York Times, chúng ta rất dễ tìm những luận điệu vu khống, bôi nhọ quân đội Cộng hòa, lẫn những lợi điểm cho Cộng sản, như đã liệt kê ở trên . Điều đáng buồn là Thiền sư Nhất Hạnh đã đại vọng ngữ để đưa ra những con số không thật, những tin tức láo khoét khi nói về con số tử thương tại Bến Tre với mục đích gán ghép chồng chất tội ác lên đầu quân nhân Mỹ-Việt Cộng hòa . Thiền sư Nhất Hạnh đã bôi nhọ lên mặt Cộng hòa và tô son trên môi Cộng sản!

... Một điều cần biết là Thiền sư Nhất Hạnh giao du tứ phương để lấy lòng dân . Thiền sư Nhất Hạnh được lòng rất nhiều người . Người theo Thiền sư Nhất Hạnh cũng không phải ít . Nếu Thiền sư Nhất Hạnh là một tu sĩ biết lo cho dân tộc (quốc nạn) và đạo pháp (pháp nạn), chỉ cần Thiền sư gióng lên tiếng nói cứu độ quần sinh thôi, thì đảng Cộng sản Việt Nam đã tiêu diêu miền khói lửa lâu rồi, chứ đâu mà cảnh địa ngục trần gian còn day dưa đến hôm nay trên đất Việt? (Xin được chú thích: Nói thế không phải để đề cao Thiền sư Nhất Hạnh, nhưng để buồn cho Thiền sư Nhất Hạnh có vũ khí tốt mà không biết dùng, nhất là trong tình trạng khẩn thiết của Đạo pháp hiện nay) . Nhưng, tiếc thay, nhìn vào đội ngũ đông đảo “hùng hậu” của Làng Hồng, Làng Mai, người ta chỉ thấy một đám người đang ngủ gà ngủ gật…

Sở dĩ mà dân New York hô lên “Vietnamese go home” nhưng không nói “Thich Nhat Hanh go home” là vì Thiền sư Nhất Hạnh dẫn cả một đại đội tiến về New York . Nhìn vào đám đông này, người ta chỉ thấy họ là Vietnamese, không phải là Thich Nhất Hanh! “Con sâu làm rầu bát canh” ở chỗ đó! Rõ ràng Thiền sư Nhất Hạnh đã ô nhục toàn dân tỵ nạn CS ở hải ngoại, ô nhục nước Mỹ . Vụ thảm sát vào ngày 11.9.2001 đó, ít nhiều, cũng đã tạo cơ hội cho giới truyền thông báo chí của bọn Cộng sản, như ở Hồng Kông, Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba thừa nước đục thả câu, tuyên truyền với dân chúng rằng Mỹ là con cọp giấy . Chưa đủ, chúng còn thâu băng, làm phim để kinh tài và hạ nhục Mỹ Quốc . Tại sao Thiền sư Nhất Hạnh không đi qua Afghanistan để “thuyết pháp” cho bọn côn đồ đừng có hủy diệt tượng Phật, đừng có tiếp tục giết người vô tội, ngưng ngay những hành động khủng bố, mà Thiền sư cố nài nỉ người Mỹ tha cho bọn chúng ? (Mặt khác, Thiền sư Nhất Hạnh cố tạo ra những con số bất thật để ghép tội người Mỹ, rồi tạo áp lực tinh thần và nhân tính để bắt buộc người Mỹ nhận thấy rằng chính người Mỹ cũng đã gây khủng bố ở Bến Tre, nên phải tha cho quân khủng bố Osama Bin Laden và đồng bọn) . “Từ bi, Vị tha” kiểu ngược đời như thế này, không biết Thiền sư Nhất Hạnh đã tìm đâu ra ở trong Tam Tạng Kinh điển của Phật giáo ? Tạo cơ hội cho kẻ ác hành hung bằng cách khuyên người hiền nên cố tâm chịu đựng! Sao mà hao hao giống luận điệu của Cộng sản vậy kìa: “Bà con ơi, nên chịu đựng đi, đừng nhúc nhích mà chết, tại vì Đảng đã lỡ nắm quyền hành rồi, cho nên bắt buộc Đảng phải bóc lột, ăn cướp, hút máu dân để cho thỏa lòng tham vô cùng vô tận của Đảng, đừng có thắc mắc hoặc khiếu nại mà bị chặt đầu, vì đó là luật Đảng. Tốt nhất là phải chịu đựng, chịu đựng và tha thứ cho Đảng thì mới được sống an thân!…” Thảm khổ!!!

Điều nổi bật hơn về Thiền sư Nhất Hạnh là Thiền sư đã được trưởng thành trong căn nhà của Giáo hội (GHPGVNTN), Thiền sư cùng tu, cùng ăn, cùng ở với những đồng đạo của mình . Thế nhưng, trong mấy chục năm qua, Giáo hội của mình bị bức tử, đồng đạo của mình bị tù đày, quản chế, 80 triệu dân quốc nội của mình không ngừng kêu cứu, thậm chí giáo pháp của Đức Phật cũng bị bọn côn đồ đảng Cộng sản đảo lộn, bôi nhọ, bảo rằng còn thua xa với thuyết lý Mác-Lê-Hồ rồi mang vào trường học để nhồi sọ sinh viên, miệt thị Phật giáo; Thiền sư Nhất Hạnh vẫn ngậm miệng, giả câm, giả điếc . Là một trưởng tử của Như Lai, Thiền sư Nhất Hạnh đã làm gì để lấy lại hương vị tinh nguyên của Giáo lý nhà Phật khi bị đảng Cộng sản đang bỏ chung vào một soong để chiên xào xáo trộn với chủ nghĩa ma quái Mác-Lê ? Sau này, thế hệ trẻ tại Việt Nam sẽ bị đầu độc rằng: Giáo pháp của Phật chẳng hơn gì lý thuyết Mác-Lê-Hồ cả, thi hành theo chủ nghĩa của Mác coi bộ thực tiễn hơn . Khi đó, Thiền sư sẽ nghĩ gì ? Đây mới chính là thời kỳ mạt pháp! Phật pháp đang trên đường băng hoại!

Chưa hết, trong thời gian Ngài Quảng Độ bị cầm tù trong ngục, Ngài đã làm 300 bài thơ tranh đấu, Ngài tin tưởng và chuyển ra hải ngoại cho Thiền sư Nhất Hạnh . Thiền sư Nhất Hạnh đã liệng vào sọt rác . Thiền sư Nhất Hạnh tưởng rằng không ai hay biết, vì cứ đinh ninh rằng Hòa thượng Quảng Độ sẽ bị chết trong tù, hoặc ít nhất cũng sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng mặt trời . Nhưng trời cao có mắt . Kẻ ác bất khả hại hiền nhân . Nhờ sức vận động hy hữu của tất cả các hội đoàn, Cộng đồng, nhất là của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế tại Paris và của Văn phòng II Viện Hóa đạo đến với các chính giới hải ngoại đã làm áp lực lớn mạnh, bắt buộc Cộng sản phải phóng thích Ngài Quảng Độ . Sau đó, qua cuộc phỏng vấn của Giáo sư Võ Văn Ái với Ngài Quảng Độ bằng điện thoại viễn liên sau những ngày tù tội, Ngài Quảng Độ có đề cập đến 300 bài thơ trong tù đã được gởi sang cho Thiền sư Nhất Hạnh để nhờ chuyển qua cho Giáo sư Ái . Gs Võ Văn Ái quá đổi ngạc nhiên, trả lời rằng là Anh không có nhận bài thơ nào của Ngài Quảng Độ do Thiền sư Nhất Hạnh chuyển đến cả . Ngài Quảng Độ chỉ phản ứng một cách rất nhẹ nhàng: “Vậy à?” . Ngài Quảng Độ còn bảo rằng Ngài còn ghi nhớ tất cả 300 bài thơ ấy ở trong trí óc của Ngài, khi rảnh rỗi, Ngài sẽ chép lại và gởi qua cho Anh Ái để in thành một tập thơ… (Xin quý vị liên lạc với Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để xin bản sao của cuộc phỏng vấn này, nếu cần) .

Sau khi tin tức bị tiết lộ, Thiền sư Nhất Hạnh giả vờ làm một bài thơ “ca ngợi” sự chịu đựng và tinh thần hy sinh cho Đạo pháp của Ngài Quảng Độ, với mục đích là để che đậy sự tráo trở của mình, đề phòng lòng phẩn uất và cũng để thoa dịu sự bất bình của mọi người dân khi họ biết là Thiền sư Nhất hạnh đã dẹm kín 300 bài thơ của Ngài Quảng Độ . (Người viết đã có đọc được bài thơ này của Thiền sư Nhất Hạnh trên một web site nào đó – tạm thời không nhớ rõ là đăng trên web nào.)

Tủi hổ thay, mồ cha không khóc, Thiền sư Nhất Hạnh đi khóc đống tro tàn!

Với tư cách là một trưởng tử của Như Lai, hãy lấy Phật pháp làm sinh mạng, lấy Sự thật làm nền tảng . Vì, căn bản Giáo lý của Đạo Phật là lấy Sự thật làm nền tảng cho sự tu học, hoằng hóa . Chính vì vậy mà Đạo Phật là Đạo Như Thật . Hơn nữa, trên phương diện dẫn chứng lịch sử, thời gian và con số phải được trích dẫn chính xác không sai chạy mỗi khi đề cập đến, cho hợp với câu “Lịch sử đã chứng minh…”

Với cương vị của một công dân, hãy lấy Quốc gia làm đầu, lấy Dân tộc làm gốc .

Với thân phận của một kẻ tỵ nạn lưu vong, nên lấy Tổ quốc làm trọng, phải nổ lực đấu tranh để mong có được ngày về .

Nhưng đau buồn thay, Thiền sư Nhất Hạnh là một tu sĩ Phật giáo mà không làm được chuyện đó! Ngược lại, Thiền sư đã vọng ngữ, bóp méo lịch sử, đưa ra những dữ kiện sai lạc nhằm vu cáo quân lực chính nghĩa Cộng hòa, làm lợi cho Cộng sản, trong lúc mà phong trào tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo đang lên cao. Thiết nghĩ, việc làm của Thiền sư Nhất Hạnh cần phải được chỉnh đốn.

Phạm Cố Quốc


Bành Trướng Trung Quốc


Ngày nay danh từ này ít được ai nhắc đến, sau những năm 90, trong nước lại ít nghe đến. Thời gian đang tiến dần đến sự phát triển đất nước, từ nghèo hèn lạc hậu, mặc dù lịch sử hơn 5.000 năm. Thế nhưng Trung Quốc chưa được đứng lên thứ hạng những cường quốc thời điểm bấy giờ, nên phải nỗ lực về mọi mặt để sánh ngang hàng với các nước phương Tây, đó là mộng bá chủ thế giới. Và họ nằm yên nhất cử nhất động trong thời gian này.

Tư tưởng bành trướng này vẫn theo họ đến ngày nay, họ phải giẫm lên trên biết bao nhiêu sinh mạng từ trong và ngoài nước hàng mấy nghìn năm qua. Nói đến sự kiện Thiên An Môn, từ thời gian trong nước, hầu như học sinh sinh viên chúng tôi không có thông tin nào về sự kiện này, những năm ấy. Ngày nay, khi sống ở nước ngoài thì sự kiện này được lập đi lập lại hàng năm trên các phương tiện truyền thông như là một thảm họa nhắc nhở Trung Quốc về sự thảm sát sinh viên hàng loạt này. Nói sơ qua về cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989, chính phủ tuyên bố thiết quân luật và vào đêm ngày 3 tháng 6, sáng ngày 4 tháng 6, xe tăng và bộ binh quân đội được gửi tới quảng trường Thiên An Môn để đàn áp phong trào và giải tán những người biểu tình, hay thảm sát quảng trường Thiên An Môn. Cuộc xô xát ngày 4 tháng 6, hay tình trạng náo động từ mùa Xuân tới mùa Hè năm 1989 theo Chính phủ Trung Quốc, là một loạt những vụ biểu tình của sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4 đến 4 tháng 6 năm 1989, (theo chính quyền Trung Quốc) do bất bình về tham nhũng của chính quyền, nhưng cuộc đụng độ đã khiến con số thiệt mạng dân sự khác nhau: 4000- 10.000 người bị thương.

Bối cảnh và những cuộc phản kháng hàng lọat liên tiếp xảy ra sau đó, sự lên tiếng của các phương tiện truyền thông trong nước cũng như phương tây về hành động này.

Các học giả đã chỉ ra rằng tuy nhiều người ở Châu Âu và Châu Mỹ đánh giá các sự kiện đó theo các quan điểm văn hóa của riêng họ, phong trào này không tách biệt khỏi văn hóa Trung Quốc là khởi nguồn của nó. Đây không phải là một cuộc thể hiện của chủ nghĩa tự do tư sản mang hơi hướng dân chủ kiểu phương Tây. Như một nhà sử học đã lưu ý "Các sinh viên đưa nguyên tắc thống nhất lên trên tất cả các quy luật chính khác, trong khi nhận thức về dân chủ của họ không cho phép một sự cạnh tranh tự do giữa các ý tưởng khác nhau và chính nó mang khuynh hướng chủ nghĩa ưu thế. Theo nhiều cách, các sinh viên trong sự kiện năm 1989, như các học giả Khổng giáo truyền thống, tiếp tục chấp nhập rằng quyền chỉ huy xã hội thuộc về một nhóm ưu thế có đạo đức và có giáo dục". Một poster được treo lên trong những cuộc phản kháng tháng 4 thể hiện tình cảm chung của những người phản kháng rằng người dân nông thôn không phải là lực lượng nắm quyền lực hàng đầu mà "ít nhất các công dân đô thị, các trí thức và các thành viên Đảng Cộng sản đã sẵn sàng cho dân chủ như bất kỳ một công dân nào sẵn sàng sống trong các xã hội dân chủ. Vì thế chúng ta phải tiến hành dân chủ toàn diện bên trong Đảng Cộng sản và bên trong các vùng đô thị". Chủ nghĩa ưu thế thành thị này đã làm ảnh hưởng tới việc khuấy động phong trào tại các vùng nông thôn.

Ở nước ngoài, can thiệp quân sự là một chỉ trích nặng nề. Một số biện pháp đối phó được đưa ra, một trong những hành động chính là một lệnh cấm vận về bán vũ khí cho Trung Quốc của Liên Hợp Quốc. Hoa Kỳ quyết định chấm dứt hợp tác quân sự và tình báo với Bắc Kinh và hai trạm nghe, dọc theo biên giới Nga.

Chính phủ Mỹ, kéo dài thời gian thị thực của sinh viên Trung Quốc định cư tại Hoa Kỳ. Pháp đã quyết định ngừng quan hệ với Trung Quốc, thị trường chứng khoán châu Á phản ứng bằng cách xuống điểm giá chứng khoáng của Trung Quốc thời điểm bấy giờ.

Trong khi lên án gần như thống nhất ở phương Tây, một số nước, đặc biệt là ở châu Á, hầu như im lặng về sự kiện này. Chính phủ Ấn Độ đã ra lệnh cho truyền hình để dành một phạm vi bảo đảm tối thiểu của sự kiện này, không gây nguy hiểm cho mối quan hệ với Trung Quốc. Bắc Triều Tiên, Cuba, Tiệp Khắc và Đông Đức giữ mối quan hệ với Trung Quốc, sinh viên Trung Quốc ở nước ngoài ở một số thành phố Châu Âu, Mỹ, Trung Đông và Châu Á phản ứng mạnh mẻ vấn đề nêu trên thời điểm đó.

Ngày nay, nhiều người cho rằng với sự phát triển kinh tế, Trung Quốc sẽ trở thành một mối đe dọa về quân sự, quân đội Trung Quốc đang phát triển các loại vũ khí mới, song mục đích chủ yếu là để bảo vệ chủ quyền của đất nước. Đấy không phải là một sự lựa chọn của chúng tôi. Chúng tôi không theo đuổi tham vọng bá quyền. Chúng tôi không bao giờ có ý định đe dọa bất cứ nước nào. Trung Quốc trấn an các nước láng giềng, nghe buồn cười sao. Mỹ không muốn kiềm chế Trung Quốc về tình hình Biển Đông?, vì những quan ngại kinh tế hiện nay giữa họ.

Trung quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam, cũng như Tây Tạng, bắn chết ngư dân, là hành động tàn sát như xưa kia của họ, xâm phạm vùng đặc quyền của Philipine, Malaysia cho rằng Châu Á không nên lựa chọn Trung Quốc hay Mỹ. Malaysia thực chất cũng chỉ là phần lớn người Trung Quốc mà thôi.

Qua hơn 22 năm, nhìn lại thời gian đó, sinh viên Trung Quốc nghĩ gì?. Tại Bỉ, các trường Đại Học lớn tại thủ đô, rất nhiều sinh viên từ Trung quốc sang, Sinh viên Trung Quốc nói gì?. Họ chẳng biết và chẳng quan tâm đến sự kiện này, vì họ đâu biết hết sự kiện xưa kia, mà chỉ cha mẹ họ mới biết được.

Cá nước phương Tây ngày nay, cũng không còn xem thương đối thủ Trung Quốc , các sự kiện thể thao Olympic 2008, Tennis Roland Garros 2011, về diễn viên điện ảnh tại Cannes 2011, cũng như các sự kiện tích cực hay tiêu cực khác vv.

Tuổi trẻ ngày nay trong và ngoài nước, cũng đã nhận thức rất rõ vấn đề xâm phạm của Trung Quốc từ những năm qua, những bài báo trong nước cũng lên tiếng chứ không còn bưng bít như xưa kia. Hy vọng rằng, Trung Quốc sẽ không là cường quốc độc đoán và bảo thủ trên thế giới những năm sau này. Bành trướng sẽ mất đi vĩnh viễn trong lòng chúng ta cũng như trên thế giới. Trung quốc chỉ là một nước đông dân bình thường và không là cường quốc. Các nước trên thế giới, sẽ bài trừ mộng bành trướng kia của Trung Quốc chứ không riêng gì các nước bị đe dọa như Việt Nam.

Nguyễn Thị Tuyết Brussels, June 2011

Tham khảo

http://fr.wikipedia.org/wiki/Manifestations_de_la_place_Tian%27anmen

Con đường đấu tranh là con đường gian khổ nhất


Kính gửi các cơ quan thông tấn báo chí, hệ thống truyền thông trong, ngoài nước và quốc tế !
Kính thưa toàn thể quý vị, quý các cơ quan !

Tên tôi thật là : Từ Anh Tú - nam giới. Tôi được sinh ngày : 06/ 07/1986
Cách trước đây chỉ có mấy ngày, tôi còn là sinh viên trường Cao đẳng Y Tế Thái Nguyên (CĐYT), nhưng nay tôi đã bị kỷ luật buộc thôi học chỉ vì ủng hộ tinh thần công cuộc đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước và chống Trung Quốc bành trướng xâm lược biển, đảo của tổ quốc Việt Nam chúng ta. Còn địa chỉ chỗ ở cùng gia đình tôi, sau khi bị nhà trường cùng cơ quan an ninh buộc phải trở về quê nhà để giao cho chính quyền, công an địa phương tiếp tục “quản lý, theo dõi, giáo dục”, là thuộc : thôn Đại Phú, xã Phi Mô, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang


Hôm nay ngày 03/06/2011 tôi muốn viết lá thư này gửi tới các cơ quan ngôn luận để can thiệp giúp tôi về những việc tôi đã bị đàn áp, áp bức rất khốc liệt trong thời gian qua. Lý do chỉ vì tôi thường xuyên hay xem tin tức, đọc tài liệu, bài vở trên Mạng internet, cụ thể diễn biến xin được tạm tóm tắt như sau :


Hồi 10 h sáng ngày 13/ 05/ 2011 khi tôi đang ngồi xem tìm hiểu tin tức tại quán internet trước cổng trường thì bị một nhóm công an, mật vụ an ninh bảo vệ chính trị đông khoảng 20 người ập đến khống chế và bắt giữ. Họ tuyên bố với lý do là những thứ tôi đang đọc trên Mạng đã vi phạm pháp luật nhà nước CHXHCN Việt Nam, đồng thời họ cho rằng tôi đã tàng trữ những tài liệu có nội dung chống lại chế độ XHCN ở VN ở trong hộp thư cá nhân, rằng tôi đã vi phạm nghiêm trọng luật “an ninh quốc gia”, vi phạm điều 88 bộ luật hình sự của “đảng và nhà nước CSVN”. Khi tiến hành khám xét máy tính ngay tại tiệm internet ở địa điểm công an đã bắt giữ tôi, họ thu lại được 4 bài viết trên Mạng, đó là những bài có tựa đề và nội dung như sau :

1. Viết về dân oan tại thành phố Vinh khiếu kiện

2. Viết về việc đình công của công nhân ở 1 nhà máy tại Hà Nội

3. Viết về việc sinh viên Nguyễn Anh Tuấn công khai đọc bài về TS Cù Huy Hà Vũ.

4. Viết về vụ án Ts Cù Huy Hà Vũ, trót vì tay đã nhúng tràm.
Ngoài ra không còn gì hết. Sau đó họ thu giữ điện thoại di động của tôi và đưa tôi đi thẩm vấn tại trụ sở công an thành phố Thái Nguyên ngay lập tức. Những người trực tiếp thẩm vấn gồm có ông Dương Văn Tuấn, Bùi Văn Chính…vv…Đến tối thì họ tạm cho tôi về nhưng những ngày sau đó họ vẫn tiếp tục yêu cầu tôi lên trụ sở vài lần để tiếp tục thẩm vấn, làm việc rất căng thẳng. Đồng thời ngày 20/ 05/ 2011 họ có yêu cầu gia đình tôi lên để làm cam kết yêu cầu tôi không tái phạm nữa. Tuy nhiên họ không hề thông báo trước cho tôi về việc này, nên đến trưa cùng ngày tôi mới biết gia đình nói lại. Điều đó gây một áp lực rất lớn với tôi vị mẹ tôi thường hay đau ốm mà hôm đó trời lại mưa gió rất to. Mẹ tôi đã phải đi suốt hơn 80 km từ quê nhà để tới trụ sở an ninh Thái Nguyên. Sau đó ngày 30/ 05/ 2011 họ có về trường trực tiếp thông báo về việc của tôi yêu cầu tôi phải nhận về những sai phạm của mình. Đến ngày 02/ 06/ 2011 tôi bị đưa ra trước hội đồng kỷ luật và hình thức mà hội đồng kỷ luật trường CĐYT Thái Nguyên đưa ra, là buộc tôi phải bị thôi học vĩnh viễn, đồng thời phải thu xếp đồ đạc, hành lý cá nhân rời ngay khỏi ký túc xá của trường Cao đẳng y tế nơi tôi đã theo học hơn 2 năm qua. Tôi nhận thấy rằng, Cơ quan an ninh tỉnh Thái Nguyên và của nhà nước Việt Nam đã cáo buộc tôi vi phạm điều 88 là hoàn toàn không có căn cứ, là chụp mũ và là một dạng đàn áp quyền tự do chính kiến, tư tưởng, tự do thông tin…là vi phạm quyền con người của công dân. Tôi đã rõ ràng nhận thấy rằng những điều cáo buộc này của công an trong nước là hết sức phi lý và mong muốn các cơ quan ngôn luận khắp nơi hãy lên tiếng giúp tôi về việc này bởi các lý do sau đây :
1. Trước nhất bổn phận của tôi là một công dân phải trung thành với tổ quốc Việt Nam, dân tộc Việt Nam chứ không phải là trung thành với “chủ nghĩa xã hội- CNXH”.
2. Tôi không hề vi phạm điều 88 vì :
- Tôi không hề Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng “chính quyền nhân dân” vì đơn giản tôi chỉ đang ngồi đọc các bài viết đó trên mạng internet mà thôi.
- Tôi không hề Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân vì đơn giản tôi chỉ đang ngồi đọc những bài viết đó.
- Tôi không hề Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam vì những bài viết đó tôi được một địa chỉ email khác gửi vào hòm thư điện tử của mình và trước đó tôi không hề biết về nội dung của những bài viết này cụ thể là gì.
Vì vậy tôi khẩn thiết mong các cơ quan, thông tin đại chúng trong và ngoài nước lên tiếng bảo vệ tôi và gia đình đang bị uy hiếp, đe dọa rất nặng nề, căng thẳng. Đồng thời yêu cầu ông Dương Văn Tuấn phải công khai xin lỗi gia đình tôi vì đã quấy nhiễu
gia đình tôi trong vụ việc vừa qua khi biết rõ là tôi không có tội, không hề vi phạm luật pháp của nhà nước CHXHCN VN. Trong khi đó thì mẹ tôi sức khỏe luôn đau yếu, thường rất hay đau ốm, bệnh tật và nhất là quá suy nghĩ lo lắng, khiếp sợ cho con cái mình cùng toàn thể gia đình phải sống trong không khí liên tục bị khủng bố, đe dọa.

Cuối cùng tôi xin chân thành cám ơn sự quan tâm của tất cả quý vị, quý các cơ quan và bạn bè khắp nơi đã đọc và giúp đỡ tôi trong hoàn cảnh gian nan, nguy hiểm như hiện nay đang phải chịu đựng.
Tôi cũng chân thành đa tạ chú Nhà báo tự do Nguyễn Khắc Toàn ở thủ đô Hà Nội đã hướng dẫn, động viên, chỉ bảo, góp ý rất tận tình từ trước đến nay và vào bức thư tố cáo này rất đầy đủ, cũng như điều đặc biệt là chú đã chụp tấm hình của tôi ngay sau khi sự việc xảy ra để đưa lên công luận tỏ tường. Trong thư này tôi có nhờ chú nhà báo đính kèm 1 tấm hình chụp cá nhân tôi đang ngồi trong phòng làm việc của của chú ở số 11 Ngõ Tràng Tiền và 1 tấm hình chụp toàn văn quyết định đuổi học của hiệu trường CĐYT Thái Nguyên ký ngày 02/6/2011 đối với tôi.

Người viết kính thư và tạm biệt quý vị
Cựu sinh viên Từ Anh Tú
Địa chỉ: Thôn Đại Phú- xã Phi Mô- huyện Lạng Giang- tỉnh Bắc Giang
Số điện thoại di động : (0084) – 0914-420-391
------
Xin Giới Thiệu Một Nguyễn Anh Tuấn Thứ Hai, Từ Anh Tú
Con đường đấu tranh là con đường gian khổ nhất, bị đánh đập, bị tra tấn, bị tù đày, nhiều khi phải mất mạng như chơi. Hôm nay, xin được hân hạnh giới thiệu với qúy vị, bạn trẻ Từ Anh Tú, tiếp nối theo bạn trẻ Nguyễn Anh Tuấn dấn thân vào con đường đấu tranh cho tổ quốc Việt Nam. Anh Tú đã viết một bức thư dưới đây để bày tỏ tấm lòng yêu tổ quốc xuống đường biểu tình chống Giặc Tàu của anh, nhưng lại bị chế độ công an trị của Nhà cầm quyền Nguyễn Tấn Dũng đuổi học. Người bạn trẻ bất khuất này đã chụp hình, đưa lên tên tuổi của mình, kể cả địa chỉ và số điện thoại để thách thức Nhà cầm quyền NTD, không thua gì bạn trẻ Nguyễn Anh Tuấn, người cũng từng viết thư thách thức Nhà cầm quyền NTD hãy bắt giam anh, vì anh cũng vi phạm vào Điều 88 của Bộ Luật Hình Sự, y như TS Cù Huy Hà Vũ đang bị giam cầm bởi Điều 88 quái đản, đi ngược lại Điều 69 của bản Hiến Pháp.
Những người trong nước đứng lên đấu tranh như linh mục Nguyễn Văn Lý, anh Nguyễn Anh Tuấn, anh Từ Anh Tú… chấp nhận hy sinh gian khổ vì tổ quốc. Người Việt hải ngoại cũng phải có trách nhiệm đối với tổ quốc chứ. Đấu tranh cần sự yểm trợ trong ngoài, mọi người Việt Nam đều có trách nhiệm đối với tổ quốc Việt Nam. Người Việt Nam ở hải ngoại cũng có trách nhiệm đóng góp tài chánh cho người trong nước, vì họ không có điều kiện hoạt động trong nước, và hàng chục năm qua, việc yểm trợ tài chánh cho những nhà đấu tranh trong nước là điều rất cần thiết. Những nhà đấu tranh trong nước, khi nhận được những đồng tiền đóng góp của đồng bào hải ngoại là Vinh Dự, không có gì phải bị sỉ nhục, hay xấu hổ. Mình làm việc nước, được đồng bào mình yểm trợ, sao gọi là bị sỉ nhục ??? Những tên côn đồ, lưu manh, chẳng ngu dại gì đi treo Cờ Vàng Tổ Quốc để được 300 đô la vì chúng có thể đi ăn trộm, ăn cướp, dễ dàng hơn nhiều, để kiếm được 300 đô mà. Đi đấu tranh làm gì để bị mức án nặng hơn trộm cướp rất nhiều, có khi còn bị tử hình như anh hùng Trần Văn Bá, anh hùng Huỳnh Vĩnh Sanh, anh hùng Hồ Thái Bạch… Ấy thế mà có người xuyên tạc rằng “việc đấu tranh treo cờ vàng của Tổ Quốc Việt Nam bị sỉ nhục với giá 300 đôla Mỹ“. VC thường hay vu khống: “những nhà đấu tranh vì những đồng tiền dơ bẩn của người Việt hải ngoại” trong hàng chục năm qua, tại sao chúng ta phải sợ những lời vu khống đó, trong khi việc làm của chúng ta có chính nghĩa ???
36 năm qua, lần đầu tiên, đúng ngày 30/4/2011, lá cờ vàng tổ quốc được treo vài nơi tại thành phố Cần Thơ và ngày 18/5/2011, được treo tại thành phố Hà Nội và nhiều địa điểm khác đã làm nức lòng người Việt Nam trong và ngoài nước. Đây là những việc làm yêu nước, yêu tổ quốc của thanh niên Việt Nam cần được phát huy.
Muốn phát huy việc treo cờ tổ quốc này, chúng ta cần phát động một chiến dịch rộng lớn khắp nước. Vấn đề tài chánh được đặt ra để hỗ trợ phương tiện và tạo điều kiện nới rộng địa bàn hoạt động cho các nhóm, các tổ chức, lực lượng trong nước thực hiện phong trào “Cờ Vàng Quốc Nội” là cần thiết, để nhắc nhở mọi người Việt Nam đến lá cờ vàng tổ quốc thân yêu. Chúng ta cần đặt tổ quốc lên trên hết, trên luôn đảng phái, hay phe nhóm của riêng mình. Chúng ta cần nhân rộng việc làm yêu nước đó, các nhóm, các tổ chức, lực lượng cần có đủ phương tiện tài chánh để thực hiện lòng yêu nước của mình cho đến ngày giải thể chế độ Cộng Sản tại quê nhà.

Do đó, việc làm của thanh niên Từ Anh Tú, tương tự, cũng cần được nhân rộng ra, phát huy ra, nên cũng cần được đồng bào hải ngoại yểm trợ tích cực. Người đi đấu tranh cũng cần tài chánh để sống chứ. Người ta thường nói “có thực mới vựt được đạo”, qủa không có sai đâu, vì người đi đấu tranh trong nước thường bị cô lập bởi nhà cầm quyền, nhất là bị cản trở trong công ăn việc làm, nên chỉ còn trông nhờ vào tài chánh của đồng bào hải ngoại mà thôi.

Ngày 10 tháng 6 năm 2011

-----------------

Xin Công Bố tên của Hiệu Trưởng :Thày bán nước đuổi trò yêu nước


Xin các bạn khắp nơi, cùng toàn thể người dân VN, nếu có thể, gọi điện thoại cho tên bán nước Hoàng anh Tuấn cùng đồng bọn, chất vấn nếu cần, mắng chủi nguyển rủa bọn bán nước bưng bô cho Tàu này, đã đuổi học em học sinh yêu nước. Mong tin này được phát tán và em Tú anh Tú phải được đi học lại.

____________



ĐỘI NGŨ CÁN BỘ GIẢNG VIÊN

SttHọ tênChức vụ, đơn vị
1. Hoàng Anh TuấnHiệu trưởng
2. Hoàng Thị Ngọc BíchPhó hiệu trưởng
3. Nguyễn Kim ThànhTrưởng phòng ĐT
4. Chu Thị MinhPhó tr. phòng ĐT
5. Nguyễn Thu HằngCán bộ phòng ĐT
6. Cao Thị Thanh ThảoCán bộ phòng ĐT
7. Nguyễn Phú NghĩaTr. phòng TCCB
8. Nông Thị GiaPhó Tr. BM YHCT
9. Hoàng Việt NgọcTr. phòng QLHSSV
10. Phan Thị Phương HằngPhó Tr. P. QLHSSV
11. Nguyễn Hồng ĐiệpCB phòng QLHSSV
12. Cầm Thị Kiều AnhCB phòng QLHSSV
13. Lê Việt AnhCB phòng QLHSSV
14. Lương Thị HồngTr. phòng KHTC
15. Nguyễn Thị HuệKế toán
16. Phạm Thị Thu HiềnKế toán
17. Hoàng Thị DuyênThủ quỹ
18. Chu Đức ÂnTr. phòng HCTH
19. Nguyễn Thị Nguyệt MinhPhó Tr. P. HCTH
20. Nguyễn Đức CườngCB phòng HCTH
21. Đào Thị NhụyVăn thư
22. Hà Đình NamY tế CQ
23. Nguyễn Hữu ThànhBảo vệ
24. Vũ Thanh HảiLái xe
25. Chu Tiến ĐạtThợ điện
26. Trần Ngọc KhảiBảo vệ
27. Đỗ Thị HảiNhân viên
28. Nguyễn Thị LoanNhân viên
29. Nguyễn Đức HạnhBảo vệ
30. Lê Quang DũngBảo vệ
31. Phạm Quang ChiếnBảo vệ
32. Hoàng Thị Kim OanhTrưởng BM KHCB
33. Nguyễn Công HoanGiáo viên
34. Vũ Minh HuệGiảng viên
35. Trịnh An ToànGiảng viên
36. Nguyễn Thị Lệ NinhGiảng viên
37. Vũ Thị Hương TràGiảng viên
38. Nguyễn Thị Phương ThùyGiảng viên
39. Nguyễn Khắc HồngGiảng viên
40. Hoàng Thị Thu HoàiGiảng viên
41. Nguyễn Hùng CườngGiảng viên
42. Hoàng Thị ThủyGiảng viên
43. Nguyễn Thị Mai LươngGiảng viên
44. Nguyễn Quốc HùngGiảng viên
45. Nguyễn Đắc LâmGiảng viên
46. Trần Tuấn ĐạtGiảng viên
47. Tạ Thị ThùyGiảng viên
48. Nguyễn Thị Thúy HườngGiảng viên
49. Phạm Thị Việt HàGiảng viên
50. Nguyễn Thị Thu HươngTrưởng BM YHCS
51. Nguyễn Thị Hoàng TuyếtGiảng viên
52. Nguyễn Văn QuỳnhGiảng viên
53. Ngô Thị HiếuGiảng viên
54. Ngô Thúy HàGiảng viên
55. Dương Thị TâmGiáo viên
56. Đào Thị HuệGiảng viên
57. Lê Thị Thanh NhãTrưởng BM Ngoại
58. Đào Trọng TuyênGiảng viên
59. Hứa Minh TuânGiảng viên
60. Lương Thị Bích ThủyPhó Tr. BM Nội
61. Nguyễn Giang NamGiảng viên
62. Bế Thu HàGiảng viên
63. Lương Trung HiếuGiảng viên
64. Nông Thị TuyếnGiảng viên
65. Lê Thị Hà GiangGiảng viên
66. Nghiêm Kim DungTrưởng BM YHCĐ
67. Hoàng Việt DũngGiảng viên
68. Nguyễn Thị Ngọc LanGiảng viên
69. Bùi Duy HưngGiảng viên
70. Nguyễn Thị TrangGiảng viên
71. Lê Hoài NamGiảng viên
72. Nguyễn Vĩnh LinhGiảng viên
73. Tăng Thị HảoTr. BM Phụ sản
74. Đào Minh TuyếtPhó Tr. BM Phụ sản
75. Nguyễn Thị LậpGiảng viên
76. Bùi Thị Thu HằngGiảng viên
77. Phan Thanh NgọcGiảng viên
78. Khúc Thị Tuyết HườngGiảng viên
79. Dương Thị HiênTr. BM Điều dưỡng
80. Lê Thị HoaGiảng viên
---------
Xin mọi người cùng vào website của cao đẳng y tế Thái Nguyên, gọi điện thoại, gửi email cho những vị "thầy cô", cho nhà "hiệu trưởng" này, hỏi họ xem có học câu "lương sư hưng quốc" chưa? Thật là xấu hổ, đất nước lâm nguy "thất phu hữu trách" mà cái đám "trí thức" này chỉ gục mặt vì đồng tiền, vì miếng cơm.
Bạn Từ Anh Tú, bạn mới là một người thầy lớn, bạn đang dạy cho cái lũ "thầy cô" ấy một bài học về liêm sỉ, về tự trọng, và cao cả hơn là về lòng yêu nước.
Hao Pham

Bài Xem Nhiều