We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 12 June 2011

Biểu tình chống Trung cộng tại Saigon lần 2, 12/6/2011

Sunday, June 12, 2011


Lần 2 này tuy sự chuẩn bị và các lời kêu gọi không được hoàn bị như lần 1 (5/6/2011) nhưng lạ thay ngay từ sáng sớm Chủ Nhật 12/6, “khu Saigon” (cách người Saigon gọi vùng trung tâm SG, Quận 1) đã trở nên im lìm căng thẳng lạ kỳ. Bởi chính cái cách sợ hãi của nhà nước CSVN đã tạo “bước chuẩn bị” cho cuộc biểu tình sáng nay: rất nhiều người Saigon đi đường không khỏi ngạc nhiên khi thấy đông đảo công an chìm nổi, dân phòng, những tay khoác áo kaki “thanh tra xây dựng” đã rải khắp các tuyến đường dẫn vào tòa nhà lãnh sự của Trung cộng tại Saigon, ngay góc Hồng Thập Tự (HTT)- Duy Tân (NTMKhai-PNThach)...


Bọn người bảo vệ Tr Cộng xâm lược này đứng túm tụm với nhau trong dáng vẻ rất căng thẳng. Họ sẽ xua đuổi bất cứ ai vừa dừng xe lại bên vệ đường, nhất là trên đường Hồng Thập Tự nơi sát với tòa nhà (biểu tượng cho kẻ gây hấn phá cable tàu PetroVN, bắn giết cướp thuyền của ngư dân VN mấy tháng qua…) mà họ thừa hành lệnh của Hanoi đang “ra sức bảo vệ”.
Khởi động

Khoảng 7:30 – 8:30 AM, người biểu tình bắt đầu tập trung đông dần ngay góc trước bên phải của Tổng Hội SVSG (giờ là nhà VH Thanh niên). Mọi người tìm ra cách thế của nhau để tự đoán định là “đồng đội” bởi bọn an ninh thường phục trà trộn vào rất dày. Khoảng thời gian này các barrier chặn đường vẫn còn được xếp tạm vào trong lề đường, thì ra chính quyền CS đã kết tập những thứ chướng ngại vật này từ hôm qua, hòng “chuẩn bị” cho hôm nay. Không khí mỗi lúc một căng thẳng, hai bên đã nhận rõ mặt nhau nhưng phía đoàn người biểu tình vẫn chưa có động thái nào. Trong không khí nặng nề căng thẳng đó, bất cứ máy ảnh nào “lỡ” chụp quang cảnh…đều bị đám an ninh thường phục chiếu cố ngay, chúng trân tráo xông lại bắt người chụp ảnh phải xóa ảnh vừa chụp trong khi ít nhất 1 tên khác rề ra ngay phía sau chủ máy ảnh nhìn vào màn hình để “kiểm tra” xem đã xóa thật chưa? Sự lộ mặt của bọn này làm đoàn người biểu tình (đoàn) thận trọng hơn, họ tìm về đứng sát vào nhau thành một nhóm lớn, lúc này ước chừng 200 người, chưa kể một số đông khác đang tản mạn bên kia đường, trong công viên…

Sau 8:30 một chút, từ phía góc đối diện (ngay sau lưng của tòa nhà Trung cộng), có lẽ ngửi thấy sắp chính thức nổ ra phút mở đầu của đoàn, một nhóm CA giao thông băng qua đường, tiến lại chỗ đám đông người biểu tình (cùng với rất đông các tên CA mặc thường phục) quơ gậy xua đuổi, chúng nói ú ớ gì không rõ lắm bởi tự chúng cũng thấy không có lý do gì phải xua đuổi người đứng trên lề đường, im lặng, hiền hòa…
Ngay lập tức có một thanh niên (được vây quanh bởi các cô chú bác lớn tuổi lẫn các bạn trẻ khác…) bước ra đối đầu, la to tiếng hỏi: “giữa cái thành phố to lớn này, tôi được đứng ở chỗ nào???” Thay vì trả lời, một nhóm 3, 4 tên CA thường phục xông lại uy hiếp người hỏi, nhưng lúc này có một bác lớn tuổi ăn vận chỉnh tề cũng la lên bảo vệ và rồi mọi người cùng la lớn, xông ra ngăn chận bọn CA này với những câu: “không được bắt người”, “anh em ơi bảo vệ nhau”, làm bọn CA chìm kia chùn bước ngay…

Ngay sau đó, bác lớn tuổi nói trên chính thức hô khẩu hiệu:

“Đả đảo trung quốc xâm lược”
“Nhân dân Tr quốc hiền hòa nhưng bọn lãnh đạo Tr quốc thì lưu manh, ăn cướp”

Những lời này lập tức được sự hưởng ứng của đoàn người biểu tình lúc này bỗng dưng tăng “quân số” lên gấp rưỡi, nhưng thật ra theo tôi, tỉ lệ người đi biểu tình và đám an ninh bảo vệ Tr cộng xâm lược trà trộn vào là 2 – 1, nghĩa là bọn chó săn thường phục này được chủ của chúng huy động để chống lại “bọn nhân dân yêu nước” nhiều như vậy đấy.

Bấy giờ là đúng 9:00AM, chuông nhà thờ Đức Bà Saigon bỗng đổ liên hồi, và cũng mau chóng thay, các barrier được đem ra chận đường, hầu như chận 100% không chừa một lỗ hổng nào cho người đi bộ, tất cả những con đường có thể dẫn vào tòa nhà chứa bọn Tr cộng gây hấn kia! Giao thông ngay lập tức bế tắc!
Việc xua đuổi người biểu tình của bọn chó săn kia hóa ra đã trở thành một “đột phá khẩu” cho cuộc biểu tình…
Đoàn người tưởng là ô hợp, không có ai chỉ huy kia, giờ đây bỗng vào hàng lối, bắt đầu vừa đi chậm vừa hô vang các khẩu hiệu chống Tr quốc xâm lược, Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam.

Ban đầu, đoàn đi băng qua đường Duy Tân, dọc theo lề của công viên trước Dinh Độc Lập, vừa đi vừa tăng thêm quân số (lúc này là đông nhất, ước chừng 500 người) khi tới Pasteur, bị ngăn bởi các barrier, đoàn lại quay vòng qua lề bên kia đường và đi theo Pasteur, vòng qua Hàn Thuyên về phía lưng nhà thờ Đức Bà, rồi hướng ra phía trước nhà thờ Đức Bà (nơi có tượng Đức Bà), vòng lên phía hông bên kia của nhà thờ để đi ra lại phía sau lưng. Lúc đoàn đông nhất (500 người) và đang đi trên Pasteur thì có những việc đáng chú ý xẩy ra:

- dân chúng đi lại trên đường dừng lại chụp ảnh rất đông đã có lúc sắp xảy ra kẹt xe lớn.

- đến trước nhà số 180A Pasteur, một tên an ninh thường phục đi kè kè theo đoàn bỗng tách ra gặp 2 tên thường phục khác đang chạy chiếc honda SH màu đỏ biển số 54L6-9940 như thể để nhận lệnh, người đi trong đoàn không ai không nhận ra chúng nhưng họ vẫn thản nhiên trong hàng ngũ của mình vừa đi vừa hô các khẩu hiệu và hát.

- Cũng trên Pasteur, bản nhạc Đáp Lời Sông Núi của nhạc sỹ Trúc Hồ đã liên tục được bắt lên cùng với giọng hòa của khá đông thanh niên, điều khiến ta không khỏi ngạc nhiên sao có nhiều người thuộc thế, trong khi đây là bản nhạc chẳng thể nào phổ biến ở VN, vì rằng nó là của Trúc Hồ!
Score Bản nhạc Đáp Lời Sông Núi của nhạc sỹ Trúc Hồ do chính ông gởi tặng cho đồng bào trong nước để đồng ca khi đi biểu tình chống Tàu cộng xâm lăng VN (click vào hình để xem rõ hơn)

Tôi nhận thấy có một người đàn ông cao niên nhất trong đoàn, chừng ngoài 70, nhưng to khỏe, (đầu hói), nói năng mạnh bạo hô hào thanh niên phải phản ứng khi nước nhà lâm nguy trước sự lấn ép của ngoại bang…nên tiến lại hỏi nhanh vài câu.
Thì ra đây là một “người phản tỉnh”, ông đi cùng với các bạn bè, em cháu…thành một tốp riêng hơn 10 người, gần phía cuối đoàn. Đó là ông Huỳnh Kim Báu, từng theo CS và ở tù thời quốc gia miền Nam đến 7 năm. Sau 75, ông làm Tổng thư ký “Hội trí thức yêu nước” –một thứ Hội “cuội” của VC sau 75- ở Saigon, đến 1980 thì nghỉ cho tới nay. Trong cách ông thể hiện ta có thể thấy đây là một nhân vật bất mãn hoàn toàn sau khi nhận ra bộ mặt thật của CS. Khi tôi hỏi: “…sao hôm nay bác Đằng –Lê Hiếu Đằng- không đi cùng với các bác?”, ông Báu trả lời: “chúng tôi phải xa luân chiến chứ, vì bọn Tàu cộng còn gây hấn nặng hơn nữa, và chúng ta còn phải tranh đấu dài ngày hơn nữa để bảo vệ đất nước!”

Khi đoàn đi đến “vòng xoay” giao lộ Thống Nhất – Duy Tân thì bọn an ninh chó săn này lại ngang nhiên bắt nguội một người trong đoàn, đó là một người đàn ông nhỏ, gầy, ăn mặc giản dị, chừng dưới 40 tuổi, không vì lý do gì cả, bọn chó săn đồng bọn của chúng vây quanh giả vờ la lên: “Giựt đồ” để kiếm cớ bắt anh này, chúng khiêng bổng anh lên, bỏ vội vào 1 chiếc xe gắn máy có đồng bọn chúng chực sẵn và chạy đi, nhưng chúng gặp phải sự phản kháng quyết liệt của nhiều người trong đoàn, giằng co một lúc lâu sau, nạn nhân bị tuột hẳn áo trắng đang mặc, nhưng chúng cũng cố ép bắt lên xe chở đi. Một người gầy nhỏ trong khi bọn chúng cả chục đứa to lớn…(xem ảnh dưới dây)
Nguồn ảnh: Đức Đoàn Anh facebook

Lúc này, 10:00AM, đoàn đã vơi, quần tụ quanh công viên giữa Pasteur – Thống Nhất để nghỉ một lát rồi lại tiếp tục đi về Thống Nhất, tới Đinh Tiên Hoàng rẽ qua ĐH Văn Khoa, gặp HTT rẽ trái để vòng lên hông Tổng Hội SVSG, rẽ qua Phùng Khắc Khoan, Trần Cao Vân, Hai Bà Trưng để về lại Thống Nhất.

Đáng chú ý lần Biểu tình thứ 2 này, tỉ lệ tuổi tác của đoàn gần như ngược với lần 1: số lượng các em SVHS trên dưới 20 ít, chưa tới phân nửa lần trước, chừng 20%. Còn lại là lớp trung niên 3, 4 mươi trở lên, số các bác (cả nữ nữa) tuổi 6, 7 mươi cũng khá nhiều trong đoàn. Một tiên đoán hợp lý nhất là bọn CA chống biểu tình đã mò đến tận trường học, nơi ở của các em SVHS, cho nên lần này các em nhỏ thẳng thắn, nhiệt tình nổi trội của lần biểu tình thứ 1 vắng hẳn: các em đã bị chận từ xa, tựa như các anh chị Mẹ Nấm, Bùi Chát, Bùi thanh Hiếu (nguoibuongio), cô Tạ Phong Tần vào Chủ Nhật tuần trước vậy, bọn chó săn nhanh chóng dùng vũ lực cách ly những nhân vật chói sáng này, bởi họ có rất nhiều khả năng làm mạnh lên rất nhiều cho đoàn biểu tình nếu họ xuất hiện.

Trong khi đoàn đi qua HTT lần 2 hướng về tòa nhà Tr Cộng đang được canh gác kỹ lưỡng, thì có một sự việc thật cảm động xảy ra: Lúc đoàn sắp đến ngã 3 Phùng Khắc khoan, vừa đi qua một nhà thờ Tin Lành (trên HTT), có một chủ tiệm tạp hóa tình nguyện mang ra một thùng nước tinh khiết hỗ trợ cho đoàn. Nghĩa cử này đã làm cảm động không những người đi biểu tình mà còn cả những người đi đường đứng lại chứng kiến cảnh tượng thân ái đó.

Ngay sau khi đoàn đi qua thì các barrier nhanh chóng được dựng thêm lên để cắt lối đi của bất cứ ai muốn gia nhập đoàn. Ý định của tên chỉ huy chống biểu tình lộ rõ: chúng muốn bằng mọi cách xé lẻ đoàn người đông đảo ra thành nhiều nhóm lẻ và rồi bắt cóc người dẫn đầu.

Và việc đó đã xảy ra lúc 10:00AM ở trên, giờ lại tiếp tục lúc 12:29:PM, 12/6/2011, khi đoàn còn mỏng, đang quần tụ ở công viên sau lưng nhà thờ Đức Bà, chúng thô bạo cho số đông vào áp đảo và bắt đi 3 người thường đi tiên phong. Kịch bản có vẻ là: những tên đồng bọn của chúng mặc thường phục giả vờ “hô hào” người biểu tình đi tiếp, và hễ ai hưởng ứng hăng hái là chúng ập vào bắt! Chúng muốn loại khỏi đoàn người dẫn đầu để phá cuộc biểu tình.

Sau khi bắt thành công 3 nhân vật VIP kia, bọn chúng còn đưa thêm xe tới với ý định không dấu diếm: bắt thêm người nếu cần.

Theo tôi, ý nghĩ cộng sản hanoi "bật đèn xanh" cho dân VN biểu tình là hoàn toàn tưởng tượng...Trong lần biều tình trước, bọn chúng đã rút nhiều kinh nghiệm hòng trấn áp đoàn lần này: đó là thủ đoạn Xé Lẻ!!!

Do đó để lấy kinh nghiệm cho những lần tới, mọi người hãy luôn nhớ phải đi chậm, và liên kết chặt chẽ với đoàn, tránh tuyệt đối đi rời rạc riêng lẻ. Phải luôn chú ý quan sát xung quanh..., không bắt chuyện với người là khi nhìn gương mặt bọn chúng toàn biểu thị sự ngu dốt, nô lệ và gian trá. Bọn CA chìm sáng hôm nay tuổi chừng trên dưới 30, đa số nói giọng Nam, Trung, thường nắm 1 máy liên lạc tầm ngắn (bộ đàm) gói cuộn lại trong 1 tờ báo, vờ đi lẫn vào đoàn biểu tình...để thông báo cho đồng bọn của chúng "bắt nguội" người biểu tình.

LTC sẽ post tiếp hình của 1 trong 3 người vừa bị CA chó săn của VC bắt nói ở trên để anh em chúng ta trên khắp thế giới biết. Anh sẽ là người anh hùng bây giờ và cả mai sau nữa...
Người thanh niên mang ba lô, trương khẩu hiệu chống Tàu cộng khổ A4 là 1 trong 3 người bị bọn chó săn bắt phi pháp lúc 12:29PM

LTC tạm kết tường trình từ Saigon, 6:11PM 12/6/2011 (sẽ update thêm trong thời gian sớm nhất)

Bạn đọc chú ý trong những photos dưới đây, tên nào có mũi tên đỏ chỉ vào là CA chìm chó săn của VC đấy.

sau khi băng qua đường Duy Tân

trên đường Thống Nhất

sau lưng Nhà thở Đức Bà

khẩu hiệu!!!

lúc đoàn đông nhất




trên đường Pasteur


tên chó săn (có mũi tên đỏ trỏ vào) nhục nhã trước em bé đi biểu tình...

lúc bọn chó săn bắt nguội 1 người (lần thứ nhất), 9:40AM



chú ý tên chó săn nữ, gầy ốm mặc áo khoác màu đỏ. Phía sau, góc phải ảnh nơi có mũi tên xanh là nơi ông Huỳnh Kim Báu và các bạn hữu cùng đi
khuôn mặt của y thị đây, còn trẻ quá mà đã cam tâm làm chó săn cho giặc cộng (trong tay y thị đang cầm tờ báo cuộn tròn dấu bên trong là 1 chiếc máy liên lạc tầm ngắn)
ả này thường làm chung với tên chó săn mặc áo bông, luôn đội nón bảo hiểm



hãy nhận diện lũ chó săn VC...


Lê Tùng Châu tường thuật

HỌC ĂN HỌC NÓI


Ông bà mình ngày xưa dạy con dạy cháu rằng: lúc nào cũng phải học, từ "học ăn học nói" đến "học gói học mở" ( Xin lỗi ! Tôi hay đem " ông bà ngày xưa " ra… dẫn chứng mà không một lời nhắc nhở đến "ông bà ngày nay ", bởi vì ở cái thời "ngày xưa" đó, con cháu còn biết ngồi nghe ông bà kể chuyện… đời xưa hay dạy dỗ điều hay lẽ phải… v v . Còn ở cái thời bây giờ, ông bà có… ráng gân cổ lên để nói - gọi là để "giảng mo-ran" - đã chắc gì con cháu nó nghe ! Nhiều lắm là tụi nó… "ậm à ậm ừ" cho lấy có vì đang bận coi télé, gõ PC, gọi điện thoại cầm tay cho bạn bè hay đấu đá nhau trong mấy trò chơi điện tử rộn rã ! Thành ra, ông bà ngày nay chẳng thấy có "những lời vàng ngọc" để mình… dựa vào đó mà viết… biếm văn nói ngược nói xuôi ! Xin ông bà ngày nay thông cảm ! )

"Học Ăn" ! Chắc có người sẽ nói : "Ăn thì có… khỉ gì mà học ? Cứ ton vô miệng rồi nhai rồi nuốt, ai mà không biết ! ". Ậy ! " Ăn " , không phải chỉ vỏn vẹn có nhai rồi nuốt, bởi vì còn phải biết chọn thứ gì để ăn, thứ gì ăn với thứ gì, rồi ăn làm sao, ăn sống hay ăn chín, ăn nướng hay ăn luộc, rồi ăn lúc nào, sáng trưa chiều tối, đợi đói mới ăn hay cứ … lu bù xín-xái, rồi ăn … ngồi hay ăn đứng hay … ăn nằm ( Đừng cười ! Ngày xưa, dân La-mã vẫn nằm mà ăn. Và ngày nay, ở Việt Nam đã có nhà hàng … nằm rất ăn khách ! ) rồi ăn bóc hay ăn bằng đũa bằng nĩa bằng dao ? … Mới kể sơ sơ thôi mà đã thấy …chóng mặt vì rõ ràng là " Ăn, phải học " !
Đúng vậy ! Mới vào bàn ăn đã phải học "ăn coi nồi ngồi coi hướng". Nhằm chỗ dành cho ông cả mà " thằng nhỏ " tót vô ngồi là bậy, là thiếu giáo dục, nghĩa là phường "thất học" ! Rồi, chưa ai cầm đũa hết mà mình đã "đớp" lia như "quân chết đói"… là không được ! Phải đợi người lớn gắp trước rồi mình mới… thọc đũa vô và phải từ tốn chớ không được gắp ào ào như… múa đũa ! Đó ! Ông bà dạy kỹ như vậy ! Vậy mà bây giờ không biết người ta - những người đã tự hào… được "học ăn" ở các xứ cộng sản vĩ đại anh em – đã học ăn làm sao mà sau năm 1975 họ vào miền nam Việt Nam áp dụng cái học… "siêu đẳng" đến nỗi cái "Ăn" - gọn lõn dễ… thương ! - đã biến thể, kéo theo một lô "phụ chú" đầy… gút mắt: ăn quịt, ăn gian, ăn cướp, ăn trộm, ăn hối lộ, ăn…! Sau nầy, hỏi ra mới biết họ đã học ăn ở những xứ… không có gì để ăn nên cái " Ăn " mà họ học hoàn toàn là cái "Ăn"… ảo, cái "Ăn" không có thật ! Cho nên khi vào nam, họ thấy cái gì cũng ăn được hết - kể cả nhà cửa đất đai ruộng vườn - vậy là họ cứ… nhắm mắt đớp như điên ! Cái ăn "không bài bản" đó, người ta gọi theo… chữ nghĩa là "cái ăn của bọn vô học". Điều lạ là chẳng thấy cha nào ngã ra chết vì… bội thực hết ! Dầu sao, thiên hạ vẫn luôn đề cao cái "Học Ăn" mà ông bà mình ngày xưa đã dạy. Để thấy: nó vẫn chưa phải là… quá đát !
Bây giờ, nói đến "Học Nói". Xưa nay, người ta hay coi thường sự "Học nói", cứ nghĩ là ọ ẹ từ nhỏ riết rồi lớn lên tự nhiên biết nói. Vì không học nói cho nên hễ mở miệng là nói bậy nói bạ, nói trên trời dưới đất, nói… trật đường rầy, nói trây nói tục, nói như "dùi đục chấm mắm nêm" nói "phang ngang bửa củi"… nói… v v . Vậy, để tránh tình trạng nói như… chó bươi thùng rác, ta phải "Học Nói " !
Thông thường, người ta dạy nói cho có lễ độ, biết nói " dạ thưa ", biết nói " cám ơn ", biết " khoanh tay cúi đầu " ( đây cũng là một cách nói, tuy nó không có lời nhưng nó nói lên sự kính trọng người trưởng thượng ) Rồi còn học nói cho văn vẻ thanh tao, không dùng những từ ngữ … đầu đường xó chợ ( có bực lắm thì cũng biết … xổ nho cho đúng điệu con người có … văn hóa, ví dụ : thay vì " Đ.Mẹ ! Đ. Bà ! " thì chỉ nên … khạc ra vài tiếng " Thằng khốn nạn ! Mầy không biết tao là ai à ? " rồi đưa tay vào lưng quần làm như sắp rút cái gì ra, vậy là đối tượng … xếp ve ngay ! ) Tiếp theo là học nói làm sao để nói đúng nơi đúng lúc, đúng chủ đề … v v . Và còn nữa ! "Học Nói", không phải chỉ vài câu là… hết bài ! Cho nên đừng ngạc nhiên sao có những người tuổi đời đã… nặng ký mà vẫn lui cui đi học nói !
Ở những nước cộng sản, các lãnh tụ đều thấu triệt cái triết lý vĩ đại của "Học Nói", cho nên họ học rất kỹ, thuộc nằm lòng bài bản đến độ khi họ nói - họ gọi là "phát biểu" - họ nói … y chang như nhau, cung cách y chang như nhau, từ ngữ y chang như nhau !

Có điều là những gì họ học để nói hoàn toàn không … " dây mơ rễ má " gì với những gì ông bà mình day ! Thành ra, sau năm 1975, ở miền nam VN có hai … trường phái "Học Nói" : trường phái "cổ điển" của ông bà để lại và trường phái "cách mạng" du nhập từ các nước "đồng chí anh em" ! Dĩ nhiên, hai trường phái không… ăn rơ với nhau cho nên phe nào nói phe nấy nghe ! Mấy cha cán bộ nói – luôn luôn nói tràng giang đại hải - để họ nghe, còn mình nói là để cho mình nghe. Chỉ có… vỗ tay là vỗ tay chung, bởi vì bây giờ cái vỗ tay không còn ý nghĩa gì ráo thì khi nào thấy cán bộ đang nói bỗng ngừng ngang rồi vỗ tay, ta cứ… nhắm mắt vỗ tay ! Cho… nó rồi !
Sau 1975, dân miền nam già trẻ bé lớn gì cũng phải đi " Học Nói " hết, bởi vì chánh quyền không muốn thấy dân miền nam… câm !

Tiểu Tử

Quốc hoa, quốc họa, quốc nhục?


Việt Nam dưới triều đại Cộng Sản Hồ Chí Minh là một thời đại vô văn hóa, phản văn hoá, phá hoại văn hóa nhất, chưa từng xẩy ra trong lịch sử đất nước.
Cộng Sản đã xây dựng thành công một xã hội Việt Nam phi văn hóa, vô đạo đức, đủ mọi thứ tội ác ngày càng gia tăng, nhất là từ bọn đảng viên cán bộ các cấp trung ương xuống địa phương . Thế nhưng hai chữ “văn hóa” luôn nằm trên đầu môi chót lưỡi bọn cầm quyền. Chữ “văn hóa” được treo bảng khắp thôn làng, thị tứ.

Hoa Titan Arum còn gọi là Hoa xác chết
đáng được chọn làm quốc hoa cho VC
“Giải phóng” phụ nữ là mỗi năm có hàng chục, hàng trăm ngàn phụ nữ được bán qua các nước Đài Loan, Nam Hàn, Mã Lai, Singapore, Tầu Cộng làm nô lệ tình dục. Trong nước thì đĩ điếm tràn lan không thống kê hết. Không riêng đĩ điếm Hồ Chí Minh, đĩ điếm Hà Nội và các thành phố thị trấn cả nước, đĩ điếm hiện diện cả những xóm thôn làng mạc!


Để che đậy bộ mặt xã hội nhơ nhớp , VC hết bày trò nầy đến tuồng khác: thi hoa hậu, chọn quốc hoa, quốc tửu, quốc phục… để lấn át quốc nhục, quốc hèn, quốc nhơ, quốc nhớp.


  • “Bầu chọn quốc hoa "nóng" trở lại ở TP.HCM”
“Cuộc triển lãm và lấy ý kiến nhân dân về bình chọn quốc hoa Việt Nam ở khu vực miền Nam khai mạc tối 9/6, tại công viên 23/9 - TP.HCM.

Nguyễn Văn Tấn, Vụ trưởng - Giám đốc Cơ quan đại diện Bộ VH-TT&DL tại TP.HCM cho biết, ban tổ chức phát ra 50.000 phiếu bầu chọn quốc hoa, trong đó khoảng 30.000 phiếu để người dân bầu chọn tại chỗ suốt thời gian diễn ra triển lãm, số còn lại chuyển đến các trường học, cơ quan, đơn vị.

Danh mục hoa để người dân bầu chọn gồm các loài quen thuộ̣c như hoa sen hồng, hoa mai, hoa đào, hoa tre, hoa lúa, hoa cau...


Ban tổ chức khẳng định, sau nhiều lần bầu chọn bằng nhiều hình thức, triển lãm và lấy ý kiến nhân dân bình chọn quốc hoa tại TP.HCM được xem như cuộc chung kết để chọn ra ngôi vị quốc hoa Việt Nam. Kết quả tỷ lệ bình bầu của khu vực miền Nam sẽ được tổng hợp, công bố vào tối 12/6/2011.

Sau khi kết thúc cuộc bình chọn ở TP.HCM, Bộ VH-TT&DL sẽ có văn bản trình Chính phủ chỉ đạo, báo cáo Đảng, Nhà nước và Quốc hội làm cơ sở cho việc công bố quốc hoa Việt Nam
.” (Vietnamnet 10/06/2011)

Để chuẩn bị công bố quốc hoa của Việt Cộng vào ngày quốc nhục 2/9 từ đầu năm nhiều cán bộ “văn hóa” của đảng đã “tiến hành nghiên cứu đề án lựa chọn quốc hoa (VC)”

“Dựa trên những tiêu chí “khắt khe” trên loài sen hồng mang vẻ đẹp vừa cao quý vừa bình dị, gần gũi với đời sống nhân dân đang rất được lòng người dân Việt. Tại buổi triển lãm, lấy ý kiến về Quốc phục, Quốc hoa, Quốc tửu Việt Nam được tổ chức trong “Lễ hội hoa Xuân và đồ uống Tết năm 2011” do Bộ VHTT&DL tổ chức từ ngày 25 đến 30/1 hoa sen hồng đã dẫn đầu với tỷ lệ bình chọn là 81%.” (Vietnamnet 12/3/2011)

Thế nhưng ở một bài báo khác:
Khung cảnh đìu hiu của Lễ hội
‘Triển lãm vắng tanh, ai bầu chọn quốc hoa?’
“- Mặc dù được quảng bá rầm rộ là nơi bầu chọn Quốc hoa, trưng bày Quốc tửu, nhưng Triển lãm Lễ hội Hoa xuân và đồ uống Tết 2011 vẫn vắng hoe.


Lễ hội Hoa xuân và đồ uống Tết 2011 tại triển lãm Vân Hồ, Hà Nội khai mạc đã hai ngày, nhưng hầu như không mấy người viếng thăm, họa hoằn mới có khách vãng lai đi bộ trên con đường Hoa Lư đông nghịt đảo qua vài phút rồi lại vội vàng rời triển lãm.




Sen giả trưng bày trong triển lãm

“…một phần quan trọng khiến người dân không hào hứng đến xem hay nán lại lâu ở nơi đây cũng bởi triển lãm quá sơ sài với vài loại hoa được trưng bày trước sảnh, vài gian hàng hoa thưa thớt chỉ đế bán các loại hoa, cây cảnh, lan... Trong số đó hầu như không thấy các loại hoa ứng cử để bình chọn. Hoa sen là loại hoa nhiều nhất trong khu vực triển lãm - nhưng tiếc thay lại toàn là hoa giả.”




Rượu China hay Hong Kong bên hông Chợ Lớn đây?

“… ở gian hàng rượu là khu vực rộng khoảng 3m2 trưng bày các loại rượu để bình chọn với tiêu đề “Tuyển chọn Quốc tửu Việt Nam”. Tuy nhiên, thật khó để có thông tin chi tiết về mỗi loại rượu này, mùi vị, hương sắc đặc trưng của chúng. Cũng không thấy có khu vực dành cho việc nếm rượu. Tất cả đều nằm trong những chiếc bình kín mít hoặc bao bì xa lạ và không thể nhận diện được thương hiệu.” (Vietnamnet 27/1/2011)

Như vậy, chuyện “bầu quốc hoa” cũng không khác gì chuyện “bầu quốc hội” con số 81% bầu quốc hoa cũng 99.9% bầu quốc hội là những con số “giả” cũng giống như hoa sen “cao quý” (giả). Những tuồng bịp dù cố cưỡng ép người dân tham dự thì sự thờ ơ lạnh nhạt, khinh bỉ trong lòng họ là khó tránh.

Đó là những cung cách “văn hóa của đảng ta!” Là thứ “văn hóa vĩ đại, nhất!” Thứ gì cũng to nhất, vĩ đại nhất: Từ “bác Hồ vĩ đại” cho đến bánh chưng thiu lớn nhất, bánh dầy bằng xốp vĩ đại nhất để dâng cúng Vua Hùng…

“Đảng ta” nên chọn hoa “Titan Arum” vĩ đại có thể sánh với “bác Hồ vĩ đại” để làm quốc hoa cho XHCNVC!

10/6/2011
Nguyễn duy Ân

Nghệ thuật bán hàng của Việt Nam có gì lạ sau 36 năm?

Tôi luôn luôn đặt ra câu hỏi “Việt Nam có gì thay đổi?” sau mỗi lần về thăm lại Việt Nam. Sau 36 năm đổi mới, quê mẹ đã trải qua biết bao đổi thay vùn vụt để chạy cho kịp đà tiến hoá của nhân loại. Chúng ta có thể thấy những đổi thay rõ rệt trên mặt nổi là kiến trúc đô thị, mật độ dân cư cùng số lượng xe cộ lưu hành trong thành phố cũng như thôn quê. Còn những phần chìm như văn hoá, tập quán, ngôn ngữ đồng thời chịu ảnh hưởng biến đổi rất nhiều nhưng cũng có cái ít đổi hay có cái đứng chựng một chỗ. Có những thói quen nề nếp, ăn sâu vào lề lối giao tiếp hàng ngày khiến sự cải đổi khó khăn hay đôi lúc không thể thực hiện được.

Buổi trưa trước khi về lại Mỹ hai hôm, tôi cần ra chợ Bến Thành để mua sắm những thứ quà lưu niệm và bánh kẹo mang về làm quà. Bạn tôi nói, các địa phương có trồng trọt hay sản xuất mọi sản phẩm nhưng các mặt hàng đều đưa về Sài Gòn, ra chợ Sài Gòn thì cái gì cũng có.

Chợ Bến Thành

Chợ Bến Thành

Vừa bước vào chợ Bến Thành, tôi đã nghe những câu chào mời nổi lên tưng bừng như pháo tết. Có xa quê hương, người ta mới thấy nhớ và nhớ nhất là những tiếng rao, tiếng mời chào hàng như một đặc sản quê hương yêu dấu. Tiếng rao hàng giờ này chúng ta ít còn thấy vì nhà nước cố gắng dẹp nhiều gánh hàng rong để làm đẹp bộ mặt thành phố. Đôi khi chúng ta còn nghe được tiếng rao hàng nhưng lại là tiếng rao hiện đại bằng máy ghi âm được lặp đi lặp lại trên những chiếc xe đạp hay xe gắn máy bán hàng rong trên hè đường như một nét chấm phá ấn tượng của bức tranh hậu hiện đại.

Tiếng mời cô, mời chị, ăn quà, mua rau quả, kẹo bánh xôn xao, rối rít vang lên. Tôi bỗng tự hỏi, nghệ thuật mời hàng của nước ta có từ bao giờ mà tới nay tục này lại càng ngày càng phát triển. Nghĩa là nó không chỉ rộn ràng ở chợ Bến Thành, chợ Đà Lạt, Đông Ba, Đồng Xuân, mà ở bất cứ các ngôi chợ nào tuy các chỗ khác tôi thấy họ ít chào hàng hơn ở Sài Gòn.

Theo ý riêng của tôi chào mời hàng là một nghệ thuật bán hàng rất hay và khéo khiến khách chú ý và tỏ cho khách thấy một thái độ nhiệt tình của người bán hàng nhưng nếu sự mời gọi, chèo kéo trở nên quá mức, nó có thể làm cho khách hàng mất tự nhiên. Đôi khi khách hàng chỉ đi dạo chơi, ngắm hàng, lòng chưa muốn mua, hay có ý định mua nhưng còn do dự. Sự mời gọi có thể làm họ cụt hứng không dám ngắm hàng nữa vì nó mang một khẳng định là khi hỏi đến một món hàng là ghé vào hàng, phải trả giá, phải mua. Hơn nữa cách đối xử của một số người bán với khách theo tập tục cổ truyền của mình đã làm phiền và gây khiếp hãi cho tôi nhiều lắm. Tôi muốn nói tới tiến trình mua bán một món hàng theo kiểu thương lượng là phương pháp trả giá cổ điển, rất lạc hậu, mất thì giờ và phiền toái mà giờ đây chúng ta vẫn áp dụng.

Tôi bước ngang qua dãy cửa hàng bán đồ tạp hoá khô như bánh kẹo, trà mứt. Mắt tôi vừa đậu ở hũ thủy tinh trong chứa đầy hạt điều. Lập tức bao nhiêu tiếng chào mời đánh trúng vào mục tiêu. “Cô mua hạt điều đi cô, hạt điều Bình Dương ngon lắm cô” . “Chị mua gì, cần gì, em giúp cho, em có đủ mọi mặt hàng mới về nè.” Tôi không biết chọn cửa hàng nào để hỏi vì họ đều có những mặt hàng như nhau. Một bà bốc vài hạt điều đưa tôi xem, vồn vã “Cô thử đi cô, hạt điều mới mà cô”. Tôi không thể từ chối sự mời mọc của bà ta nên bèn thử và hỏi giá. Hỏi xong tôi phân vân không biết trả giá thế nào cho khỏi bị hớ, bèn dợm chân đi. Thế là từ thái độ đon đả mời mọc, bà bán hàng đổi “tông”: “Sáng sớm, cô trả dùm tôi một tiếng mở hàng, chứ bỏ đi như vậy đâu được”. Lúc đó trời đã về trưa mà đối với mấy bà bán hàng lúc nào cũng là buổi sáng. Tôi chết cứng không biết làm sao, trả thì sợ hớ, không trả thì sẽ bị chửi, trong lòng phân vân vô cùng. Tôi là người sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, từ lâu tôi vẫn biết những ngôi chợ nhỏ ở cấp tỉnh, huyện ít nói thách hơn, còn chợ Bến Thành xưa nay nổi danh nói thách và hay cân thiếu nên tôi rất cẩn trọng và dành sẵn cho mình một bộ mặt nghiêm trang để họ nghĩ rằng tôi không phải khù khờ. Tôi bắt đầu trả giá bằng phân nửa cái giá đưa ra. Thế là tôi bắt đầu nghe tiếng phàn nàn trỗi lên “Sáng sớm chưa bán được hàng, mà cô trả vầy thì chết hàng tôi còn gì, cô coi thời buổi này cô trả thế không đủ cho tôi mua một ly nước uống”. Tiếng nói dấm dẳng, đay nghiến, hiếp đáp tinh thần khách hàng làm ai mà không lúng túng, rơi vào tình trạng bối rối, buộc họ phải ở vào vị thế phải trả cao lên đến khi nào đúng giá người bán muốn bán. Khi ấy, khách hàng có hai tâm lý, một là muốn mua thì tiếp tục, hai là chưa muốn mua và sợ hớ thì chỉ có nước bỏ đi. Tôi thì muốn mua nhưng không chịu nổi ý tưởng bị hớ hay bị lừa nên chọn giải pháp bước đi. Thế là tôi được nghe thêm một tràng chửi dài đưa tiễn, kèm theo một thái độ hậm hực.

Sau một hồi đi qua, đi lại vài gian hàng, nghe càu nhàu độ chục lần tôi chọn được nơi muốn mua ưng ý và đứng lại mua nhiều món hàng một lúc cho đỡ phí thì giờ. Vừa mua xong, bước ra khỏi gian hàng đó, tôi bỗng nghe tiếng phàn nàn, kêu ca: “Em mời chị mua hàng em sao chị không mua lại mua chỗ khác, hàng em mới hơn”, “Tôi mời cô trước, sao cô không mua dùm tôi, mua mở hàng giùm đi cô”. Tôi lại làm mặt lạnh như tiền đi qua mà trong lòng rất áy náy. Rút kinh nghiệm, qua hàng vải vóc và quần áo tôi không nói nữa, giả làm khách ngoại quốc, vì tôi thấy người ngoại quốc không bị nghe nhiều vì trở ngại ngôn ngữ. Người bán thấy tôi chẳng nói chẳng rằng, không phản ứng khi họ mời mà chỉ cười cười khi nghe họ chào hỏi, họ nói với nhau “Không biết phải người Việt không mà chỉ thấy cười cười”. Vài người nghĩ tôi là khách Mã Lai hay Phi, Tàu gì đó bèn mời “Miss, Madam, see… see.” lung tung làm tôi muốn phì cười nhưng vẫn giả câm mà đi ngắm hàng, đến khi nào muốn mua mới mở miệng.

Đó là chưa kể trường hợp giành giật khách và nói xấu cửa hàng khác của một số người xấu tính. Tình trạng chào mời, giành giật khách tôi thấy xảy ra ở các bến xe và phi trường. Khi khách hàng cần phương tiện giao thông như taxi hay xe ôm thường phải đối đầu với một đám đông các bác xe ôm đã chầu chực sẵn mời chào, níu kéo khách về phía xe họ khiến khách cảm thấy rất khó chịu.

Tôi tự hỏi tại sao người mình có lối buôn bán đầy cảm tính khổ sở như vậy. Nếu tất cả mọi mặt hàng đều để giá biểu và bán y giá không thay đổi thì đâu có chuyện khách hàng bị khó chịu vì nghe chửi và người bán bị bực mình vì người mua trả không đúng giá mà mình muốn bán. Người mua chỉ việc lựa món mình thích và lấy thì đâu mất thời giờ đi tới đi lui trả giá một món hàng, có khi cả mấy chục phút hay nửa tiếng đồng hồ đảo đi đảo lại. Việt Nam giờ đã có những siêu thị, nơi có đủ mặt hàng với lối buôn bán hiện đại nhưng không nhiều và chúng ta vẫn duy trì những ngôi chợ và lối nghệ thuật chào hàng cổ điển. Theo tôi, có lẽ những cửa hàng tiểu thương hay lối buôn bán nhỏ còn thịnh hành vì Việt Nam còn nghèo. Hệ thống siêu thị chưa phát triển mạnh vì chúng cần vốn lớn và thường nằm trong tay các tập đoàn hơn là các tay tiểu thương.

Tôi ở Mỹ, thường quen với lối mua sắm ở các siêu thị, mua gì lấy đó, lẹ lẹ rồi về vì thì giờ là tiền bạc, cuộc sống tất bật có bao nhiêu điều chờ đợi phải giải quyết, đâu có thì giờ cò kè trả giá. Các thương hiệu nhỏ, tùy người, họ tự tạo những cảm tình cá nhân giữa chủ và khách khi giao tiếp, để mong khách hàng trở lại. Nhưng phần lớn họ để khách hàng vào nhìn ngắm tự do, khi nào cần giúp thì họ trả lời mà thôi.

Khi qua Nhật, tôi thấy lối tiếp khách của họ hơi khác. Trong các thương hiệu ngoài nhân viên tiếp thị, họ mướn một hay hai người đứng ngay cửa cúi chào khách một cách kính cẩn khi khách vào và nói khách hàng cứ tự do lựa chọn khi nào cần giúp gì thì nói họ. Khi khách ra họ lại cúi chào lần nữa.

Từ ngàn xưa nước ta có cái cấu trúc đô thị ít phân rõ cửa hàng phố thương mại, khu công nghệ hay nhà ở thành từng nơi riêng biệt. Kiến trúc cổ ở Hà Thành chia làm 36 phố buôn bán những thức khác nhau nhưng gia chủ của một cửa hàng thường là cư dân căn hộ nơi đó luôn. Nghĩa là ngoài mặt hàng dùng buôn bán, bên trong thì ở. Nếu là một căn lầu thì trên lầu thường để sinh sống, dưới nhà là hiệu buôn. Toàn nước Việt hầu như mọi nơi đều có cùng một kiến thiết như vậy. Do đó bất cứ nơi nào người ta cũng có thể mở cửa hiệu để buôn bán và sinh sống. Đôi khi chỉ để vài dụng cụ sửa xe trước nhà, một bác trung niên cũng có thể hành nghề sửa xe. Thậm chí lề đường những con phố đô thị lớn bây giờ không còn chỗ cho khách bộ hành đặt chân vì chúng đã bị chiếm hữu. Nào là các gánh hàng rong, các quán nhậu lề đường bỏ túi, xe bánh mì, xe hủ tíu, quầy trái cây, và nhiều nhất là chỗ để xe gắn máy. Người đi bộ phải đi me mé xuống lòng đường nhập vào dòng xe cộ lúc nhúc xe hơi, xe gắn máy, xe đạp, xe tải, xe đò, xe xích lô, đủ cả mà vừa đi vừa tránh xe. Đó là chưa kể qua đường thì giao mạng mình cho dòng người lái xe, vì để “xe tránh mình”.

Chiếm đường

Chiếm đường

Ở Mỹ thì khác, vì là một quốc gia tân lập, kiến thiết đô thị có quy hoạch rõ ràng đâu ra đó. Khu nào quy rõ là khu thương mại thì để buôn bán hay làm dịch vụ mà thôi. Khu công nghệ chỉ có các nhà máy được thành lập. Khu nhà ở thì cư dân xây nhà ở, không được làm gì khác. Không có trường hợp ngoại lệ.

Vì vậy khi tôi ngỏ ý tội nghiệp cho khách bộ hành không có chỗ đặt chân trên lề đường, một người bạn đã nói đùa với tôi, “Vậy là Việt Nam đã tự do quá so với Mỹ rồi, ai muốn làm gì thì làm, chúng ta lại biết tận dụng từng tấc đất làm thương mại thay vì để không”.

Đời sống con người tựa những dãy núi, khi lên xuống, lúc ở trên đỉnh cao, khi xuống tận cùng đáy vực. Nền thương mại của một quốc gia cũng vậy, khi thăng trầm, khi đứng một nơi, khi thay đổi bất thường như thời tiết bão bùng, ngày mưa tháng nắng. Mỗi quốc gia có một nền văn hoá thương mại riêng. Am hiểu văn hoá thương mại của một quốc gia khi làm thương mại sẽ giúp cho một thương gia thành công mỹ mãn trên thương trường. Nhìn lại ta thấy nền thương mại của Việt Nam đang trên con đường đổi mới với sức sống tràn đầy đang sằn sàng bung dậy khi gặp gió. Nhưng nhìn kỹ những tập tục lề thói xưa cũ của nghệ thuật bán hàng bằng phương pháp trả giá, tôi thấy nó là một trở ngại to lớn cho sự phát triển thương mại bây giờ và mai sau. Nghệ thuật chào mời, vồn vã, quý mến khách hàng là một ưu điểm của kỹ thuật làm thương mại nhưng đừng quá mức khiến khách phải mất tự nhiên. Chúng ta có thể cải tiến và thay đổi làm sao cho nghệ thuật bán hàng của ta tốt đẹp hơn khiến khách hàng mỗi khi bước vào chợ, đi dạo với một tâm trạng thoái mái vui vẻ mà không sợ sệt hay lo ngại bị bắt bẻ, la mắng, khó chịu. Và khi ra khỏi chợ ai cũng cảm thấy an vui nhẹ nhàng dù cho trên tay họ không mua món gì, đó mới chính là sự thành công mỹ mãn của một nền văn hoá thương mại tiên tiến.

T. T. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Bài Xem Nhiều