We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 19 June 2011

QUYẾT KHÔNG NÔ LỆ TÀU

Nhạc và Lời: Nguyệt Ánh
(Để yểm trợ các cuộc xuống đường của đồng bào trong và ngoài nước)






Quyết không nô lệ Tàu
Một ngàn năm đã vô vàn khổ đau
Quyết không nô lệ Tàu
Dù ngàn đời trước hay ngàn đời sau.
Quyết không nô lệ Tàu
Bạo quyền bán nước buôn người từ lâu
Quyết không nô lệ Tàu
Cường quyền đẩy quốc dân vào vực sâu.

Điệp Khúc:
Một hai ba hẹn nhau, hỡi công nông cần lao
Hỡi doanh gia, bạn hàng, nghiệp đoàn tranh đấu
Mẹ cha bên trẻ thơ, sĩ phu bên thầy tu
Tiếp sinh viên xuống đường khắp trên phố phường
Hoàng Sa của Việt Nam!
Trường Sa của Việt Nam!
Toàn cõi sơn hà là của dân ta.
Tự do cho Việt Nam!
Dân chủ cho Việt Nam
Đấu tranh cho công bằng, ấm no, nhân quyền.

Quyết không nô lệ Tàu
Hàng ngàn năm trước ngăn thù bằng dao
Quyết không nô lệ Tàu

Cây Bút Của Ba Tôi


Trước 1975, tác giả từng viết nhiều truyện ngắn trên bán nguyệt san Tuổi Hoa, và các truyện dài xuất bản bởi Tủ Sách Tuổi Hoa. Sau 30/4/1975, Cam Li không viết nữa, chỉ chuyên làm công việc nghiên cứu khoa học. Định cư tại San Jose từ 2003, sáu năm sau cô góp nhiều bài viết giá trị . Bài mới nhất của tác giả dành cho mùa lễ Father’s Day 2011.

Nếu phải làm một bài luận văn với nhập đề lung khởi cho đề tài “Ba tôi”, tôi sẽ viết như sau:

“Tôi nghĩ ai cũng có thể viết một chút về “cha tôi”, ngay cả những người con chưa hề thấy mặt cha mình. Một đứa bạn thân của tôi, không biết cha mình là ai, cũng đã tự nhìn vào gương và viết những cảm nghĩ về cha của nó thật cảm động. Riêng tôi, không cần tưởng tượng, tôi cũng thấy cha tôi mỗi ngày. Khi ở Việt Nam, tôi biết ba tôi là một nhà giáo…”
Còn nếu phải nhập đề trực khởi, tôi sẽ vào đề ngay như thế này:
Đó là vào năm 2003, khi cha con tôi được bác tôi bảo lãnh qua Mỹ.
Vâng, đó là vào năm 2003.
Chỉ “bị” ở không có một tháng mà cha con tôi đã cuồng chân cuồng tay lên rồi! Sau vài đợt được nhà bác tôi đưa đi chơi vài nơi trong và ngoài tiểu bang, ba tôi nhất quyết đi tìm việc làm. Với chiếc xe Honda Accord cũ kỹ bác tôi cho, ba tôi đã đi khắp các siêu thị để xin việc. Thật không may, cha con tôi qua Mỹ đúng vào thời điểm mà theo cách nói của mọi người lúc đó là “kinh tế xuống”. Ba tôi thường trở về nhà với gương mặt uể oải. Bác tôi khuyên ba đừng vội vàng làm chi, từ từ rồi kiếm việc, bác có sức bảo bọc hai cha con. Bác nói thì nói thế, chứ hai cha con tôi cũng nhìn thấy hoàn cảnh của nhà bác, đông người, khá chật vật trong hoàn cảnh kinh tế hiện tại. Tiền điện, tiền nước, tiền chợ búa, tiền bảo hiểm… cũng làm nhức đầu lên rồi! Đến lượt tôi cũng muốn đi làm. Tôi đâu có thể ở chơi không một năm trong khi chờ chính phủ trợ cấp cho đi học. Vâng, phải đến năm tới thì tôi mới được đi học miễn phí. Cho nên tôi quyết tìm việc làm để có tiền. Cũng đơn giản là để hai cha con có thể tự lập, ra thuê nhà ở riêng, khỏi làm bận lòng bác tôi.
Và tôi cũng mang bộ mặt thất vọng về nhà sau những lần đi tìm việc. Đến đâu tôi cũng nhận được những cái lắc đầu kèm theo một nụ cười và tiếng “sorry”. Ôi! Nếu là thời gian cách nay năm mười năm thì, cũng theo lời của bác nói, cha con tôi qua là có thể xin đi làm hãng dễ dàng. “Làm hãng”, nói chung là làm tại các hãng điện tử, bây giờ cũng sa sút rồi! Cái thung lũng hoa vàng, “silicon valley” nơi chúng tôi cư ngụ, cũng như một miếng bọt biển đã no nước rồi!
Đến một ngày tôi may mắn tìm được một chân bán hàng trong tiệm McDonald’s khá xa nhà một chút, tôi hoan hỉ đáp xe bus đi làm, để ba dùng chiếc xe cũ chạy việc. Cha con tôi có chút niềm vui là công việc bán thời gian của tôi đem lại một ít “tiền còm” để xài. Đêm đêm ba lái xe đi đón tôi, hai cha con về nhà khi gia đình bác đã ngủ say. Chúng tôi rón rén vào phòng đóng cửa lại và bàn bạc về những chuyện sắp tới. Ba cứ khuyên tôi đừng buồn, hãy cố gắng. Ba không biết rằng tôi cũng mong ba đừng buồn, hãy yên tâm. Ở bên nhà, ba đi dạy, còn tôi mới bước vào đại học. Ba chọn đi theo “diện” bảo lãnh do bác tôi lo. Trước khi đi, ba cũng đã “vận động” tôi nhiều lắm. Ba nói qua Mỹ không phải là đến xứ thiên đường, mà mọi việc đều phải bắt đầu lại hết. Tôi sẽ phải gián đoạn việc học hành một ít lâu. Ba sẽ không đi dạy, không làm thầy nữa. Tôi nghe hết. Và mọi việc đều xảy ra đúng như chúng tôi tiên liệu. Do đó chúng tôi không buồn hay thất vọng, chỉ là hơi sốt ruột một chút.
*
Có một hôm, tôi thấy ba ngồi miệt mài gõ chiếc máy computer cũ bác cho cha con tôi. Ba gõ cả buổi, quên mất đêm đã khuya. Tôi mắt nhắm mắt mở nhắc chừng, ba tôi mới nghỉ tay. Hôm sau ba cho tôi xem, đó là một truyện ngắn. Tôi đọc, rồi như có một sức hấp dẫn lạ kỳ, tôi đọc ngấu nghiến. Tôi hỏi ba:
- Truyện này… của ba?
- Phải.
- Ba mới viết?
- Không, ba viết lâu rồi, hồi… xửa xừa xưa.
Tôi trợn tròn mắt:
- Thật không ba?
- Thật.
- Hay quá! Sao con không hề biết?
- Vì ba không nói.
- Sao bây giờ ba mới gõ ra?
- Ba nhớ lại, gõ ra, để… ba đăng báo.
- A! Con hiểu rồi! Vậy khi xưa ba có đăng chưa?
- Ba đăng rồi! Có nhiều người đã đọc.
Tôi vỗ tay reo lên:
- Hay quá! Ba là văn sĩ.
- Văn sĩ cái gì! Chỉ là viết cho vui.
- Không ba ơi! Con thấy hay lắm! Có ý nghĩa lắm! Vậy là ngày xưa ba viết bài đăng báo?
- Ừ.
- Ba có in sách không?
- Có.
- Vậy sao … con không nghe ba nói bao giờ?
Ba ngập ngừng:
- Vì ba đã ngưng viết trước khi con ra đời.
Tôi trố mắt không hiểu. Nhưng ba như không muốn nói nhiều. Ba lảng qua chuyện khác.
*
Tôi trở thành “thầy cò” cho ba tôi. Thật vui, bởi vì tôi vừa được đọc truyện do ba tôi nhớ lại và gõ, vừa được tin tưởng giao cho nhiệm vụ này. Chữ nào ba tôi gõ nhanh quá bị sai thì tôi sửa lại. May quá, tôi cũng khá giỏi môn chánh tả khi còn ở bậc tiểu học. Nhưng tôi lại là đứa học trò dở môn văn khi lớn lên. Nói chính xác hơn, là tôi ghét môn văn. Mà học trò thì ai cũng biết rằng hễ mình ghét môn nào tất mình sẽ trở thành người học dở môn ấy.
Ba tôi đăng báo. Mà là báo “ảo”, báo trên internet. Báo internet thì không có chút “tiền còm” nào hết. Ba nói khi “xửa xừa xưa”, ở Việt Nam ấy, cái thời chữ nghĩa còn được trân trọng ấy, tác giả có bài đăng báo sẽ nhận một số tiền gọi là “tiền nhuận bút”. Chà, chữ này đối với tôi nghe rất lạ đây! Nhưng ba giải thích với tôi tại sao ba say sưa “gõ” truyện của ba như vậy. Thứ nhất là vì ba còn đang thất nghiệp, thời gian trống chẳng để làm gì. Thứ hai là ba cảm thấy mừng khi một số người Việt ở đây muốn gầy dựng lại các nhóm văn học đã bị thất tán cùng với bài vở. Ba đồng lòng với ý hướng ấy nên ba làm. Thế thôi! Tôi thấy ba cũng có lý.
Có một điều khiến tôi chạnh lòng lắm. Số là do một hôm tôi buột miệng hỏi ba:
- Vậy má ngày xưa có biết ba đã viết văn không?
- Có.
- Má có đọc, có thưởng thức văn của ba không?
- Không. Má không thưởng thức.
Tôi hết hồn, nín khe luôn. Tôi biết ba má tôi cùng tuổi, học cùng lớp cùng trường, tức là sống cùng thời. Nhưng tôi tự an ủi ngay: “Không cùng tư tưởng, chịu thôi!”
Tôi hãnh diện có cha là một người viết tiểu thuyết. Dù là đứa học trò dở văn, ghét môn văn, tôi vẫn cảm nhận được những gì ba tôi gửi gắm trong văn. Ba nói tôi đừng gọi ba là nhà văn hay văn sĩ hoặc tiểu thuyết gia gì hết, hãy cứ gọi là “người viết” đủ rồi. Tôi “dạ” và nghĩ rằng ba thật “ngộ!”. Văn của ba tôi không cầu kỳ, không bí hiểm, không dùng sáo ngữ. Ba không viết những chuyện xa xôi trên mây trên gió. Tôi đọc và hiểu hết cái tình ba tôi gửi vào những nhân vật tiêu biểu cho thời tuổi trẻ của ba. Tôi thấy nó sống động lắm, gần gũi lắm. Tôi đã hình dung được khung cảnh xã hội của ngày đó ra sao. Tôi cũng đã hình dung ra ba tôi thời đi học, thời đi dạy, thời đi lính là như thế nào rồi!
Nhưng có một điều làm tôi chạnh lòng hơn nữa. Đó là ba đã ngưng viết đến gần ba mươi năm. Ba chỉ nói ra cái “sự kiện” đó mà không kèm lời giải thích. Tôi có hỏi “vì sao” thì ba chỉ nói:
- Sau này ba sẽ nói cho con nghe. Bây giờ, lo đi làm McDonald’s đi, năm tới đi học. Con sẽ học để bước vào “dòng chính”. À mà ba cũng sẽ đi học vào năm tới chứ! Muốn bước vào “dòng chính” thì phải đi học. Chính phủ giúp mà! Cái chuyện viết lách của ba chỉ là cho vui, đừng để tâm đến nhiều. Nó đã thuộc về quá khứ.
Tôi tạm yên tâm. Tôi thấy tôi đã hiểu được ba tôi nhiều hơn trước. Tôi, cái thằng con trai học giỏi nhưng hời hợt lắm!
*
Ba vẫn chưa có việc làm! Cái nghề nhà giáo dạy Toán của ba không dùng được. Ba muốn đi dạy lại thì năm tới ba sẽ bắt đầu đi học lại. Ngành nào cũng vậy mà! Hiện tại Ba vẫn muốn có một công việc nào đó, việc gì cũng được, để kiếm tiền. Hai cha con ước mơ có thể ra mướn nhà. Đi đâu ba cũng nghe câu “kinh tế xuống”. Ba thở dài ngao ngán.
Ba lại gõ, say sưa gõ. Không biết ở đâu mà truyện của ba tôi nhiều thế. Rồi đến một ngày ba khoe tôi một bài viết mới. Tôi reo lên:
- Ba đã viết lại!
Tôi không thể tả được niềm vui của tôi, lẫn một ngạc nhiên thật lớn. Ô, tôi, cái thằng hời hợt đến thế, vẫn cảm nhận được cái vui của người cha. Rồi nghĩ đến má tôi, tôi lại nao lòng. Ba má đã không sống với nhau từ khi tôi tròn mười tuổi. Ba đã thiếu ít nhất một người không đồng cảm.
Một ngày, có người bạn của bác tôi ghé chơi. Bác giới thiệu mọi người với nhau. Hóa ra không phải một cuộc ghé chơi tình cờ, mà là có chủ ý của ông khách. Bác tôi để cho ông bạn nói chuyện riêng với ba. Khi ông ấy về rồi, ba kể cho tôi nghe.
- Con biết không, ông ấy tình cờ đọc và biết ba “còn sống”.
- Ba “còn sống”?
- Phải. Ông ấy nói có lần người ta đồn ba đã chết. Lâu rồi!
- Hả??? Ông ấy đã quen ba sao?
- Không, chỉ biết ba qua sách báo ngày xưa thôi! Nói ngắn gọn là ông ấy đọc trên inernet biết ba còn sống và đã viết lại, rồi tình cờ qua chuyện trò với bác con, ông ấy biết ba là em của bác, ông ấy đến để nhờ ba một việc.
- Việc gì ba?
- Ông ấy nói muốn giúp ba có công việc làm kiếm tiền.
- A! Vậy ba có bằng lòng không? Việc gì?
- Viết.
- Vậy thì hợp với ba quá rồi! Có tiền nhuận bút không ba?
- Có, mà lại rất nhiều nữa.
- Vậy ba viết đi! Ông ấy làm báo nào?
- Không, ông ấy không làm báo, mà ông ấy nhờ ba viết chuyện đời của ông ấy.
- Vậy lại càng hợp với ba nữa! Ba đã nói với con là các nhân vật trong truyện của ba là có thật, ít nhất cũng thật vài mươi phần trăm.
- Nhưng con à, ba có cái sự sáng tạo của riêng ba. Cuộc đời của ai đó chỉ là chất liệu cho ba viết mà thôi! Ba phải nhào nặn câu chuyện theo ý ba. Và trong mỗi câu chuyện, không chỉ hoàn toàn là chuyện của một người, mà là kết hợp nhiều cuộc đời, nhiều cảnh sống.
- Thì ba cứ nói với ông ấy là ba sẽ kết hợp…
- Ông ấy muốn ba viết và nói rõ đó là cuộc đời của chính ông ấy.
- Con không hiểu ba ơi!
- Đây này! Ông ấy nhờ ba viết một quyển hồi ký cho ông ấy, ghi tên tác giả là ông ấy, rồi ông ấy trả tiền “nhuận bút” cho ba. Nói tóm lại là… ông ấy “thuê” ba viết.
- Nghĩa là ba phải ẩn danh?
- Đúng.
Tôi thộn mặt ra. Điều này tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Ba im lặng. Chắc ba cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Ba nếu có nghĩ thì chắc sẽ nghĩ đến một ngày nào ba viết hồi ký cho chính ba. Sóng êm biển lặng hay giông tố bão bùng cũng vẫn chỉ là cuộc đời của ba.
Bác tôi cũng đã nghe ba kể lại cuộc nói chuyện giữa ba và ông bạn của bác. Khác với tôi, bác có ý kiến tích cực hơn. Bác nói:
- Chú mầy biết không, ở đâu cũng vậy, có những người có khả năng viết văn giỏi và họ viết hồi ký giùm cho người khác. Nào phải ai cũng viết được cho hay, cho hấp dẫn đâu! Ngay đến các cựu tổng thống hay những người nổi tiếng, dù cuộc đời và sự nghiệp của họ lẫy lừng đến đâu mà nếu viết không hay thì cũng phải nhờ người sửa câu sửa chữ cho. Điều đó đâu có gì trái. Anh nghĩ chú mầy cứ làm đi! Giúp cho người ta và ít ra mình cũng sử dụng được cái văn tài của mình. Viết bài đăng internet khơi khơi làm gì có tiền!
Ba lặng thinh suy nghĩ. Xem ra ba có vẻ xiêu lòng. Bác tôi còn nói thêm:
- Cha mẹ mình đã dạy, làm việc gì bằng công sức của mình, kiếm tiền nuôi thân, đều không xấu. Chú giúp ông ấy viết hồi ký cũng như chú đi dạy Toán, khác gì đâu! Hoặc cũng giống như anh, đầu tiên qua đây đi cắt cỏ, đi rửa xe… anh không thấy gì là buồn cả. Mà công việc này lại nhàn nữa, chỉ mỏi cái bàn tay gõ, còn hơn đi làm lao động nặng nhọc. Chú nên nhận lời.
- Vâng.
- Anh hẹn cho ông ấy nói chuyện với chú để bàn về nội dung cuốn hồi ký nhé! Kệ, tội nghiệp người ta, có cuốn hồi ký để lại cho con cháu đọc để hiểu cái thời ngày xưa ra sao… cũng là xứng đáng lắm!
*
Khuya nay đón tôi về, ba kể:
- Ông bạn của bác con hẹn ba ra tiệm phở “Âu”, ông bàn chuyện viết và hứa trả tiền cho ba rất khá, đủ để cha con mình thuê nhà nửa năm. Ông còn nói hễ sách càng dày thì tiền càng tăng.
- A! Thật vậy hả ba? Rồi sao nữa? Ba đã biết được ý chính của cuốn sách ba sắp viết chưa?
- Ông ấy kể hết cho ba nghe rồi.
- Vậy ba phải viết đúng một trăm phần trăm cuộc đời của ổng há ba?
- Không.
- Ủa, sao vậy ba? Hồi ký mà!
- Vì là hồi ký… nên ông ấy muốn ba thêu dệt càng nhiều chuyện hấp dẫn càng tốt.
- Cái gì? Sao kỳ vậy ba?
- Ông ấy kể cho ba nghe một số chi tiết có thật xảy ra trong cuộc đời của ông ấy, nói ba dựa vào đó mà viết ra cho lâm ly bi thiết, nói rằng ông ấy gặp hoạn nạn ghê gớm ra sao, rồi ông ấy chống chọi một cách anh dũng thế nào, rồi ông ấy trở nên một người hùng trong mắt mọi người… Chưa hết, chuyện tình cảm của ông cũng phải như tiểu thuyết, như phim, phải thơ mộng, phải đẫm lệ, sao cho người đọc thấy được những cuộc tình đi qua đời ông rất đẹp, rất lãng mạn. Nói chung, như là… Doctor Zhivago vậy.
- Thì như vậy… là một cuốn tiểu thuyết!
- Không, không phải tiểu thuyết. Là một quyển hồi ký, đời thật của một người.
- Như vậy là không thật! Hồi ký thì phải hoàn toàn là sự thật. Thêu dệt là có tội. Tội đánh lừa người đọc. Ủa, mà ba ơi, sao ông ấy lại phải tốn nhiều tiền để làm như vậy?
Ba thở dài, tiếng thở dài này tôi chưa từng nghe:
- Ông ấy nói ông ấy kiếm tiền đã quá mệt mỏi. Bây giờ ông ấy đã có tiền. Ông ấy không cần tiền nữa. Ông ấy cần danh.
*
Ba tôi gặp ông bạn của bác tôi ở tiệm phở “Âu”. Lại tiệm phở “Âu”! Nhưng lần này là do ba hẹn. Ba bảo tôi có rảnh thì ra chơi luôn. Nhân buổi sáng là lúc tôi không có giờ làm việc ở McDonald’s nên tôi cũng ra đó. “Ông khách” của ba tôi đến. Ông vui vẻ kéo ghế, định gọi thức ăn thì ba ngăn lại, nói rằng ba đã gọi rồi. Người bồi bàn đem ra một tô phở. Ông khách ngạc nhiên thì ba nói ngay:
- Xin mời anh. Anh cứ tự nhiên dùng. Hai cha con tôi đã ăn sáng rồi ạ!
- Nhưng tôi sẽ trả tiền hết mà!
- Dạ không sao đâu. Xin anh cứ dùng đi!
- Thôi được. Nhưng tôi rất nôn nóng muốn biết chú cần thêm chi tiết gì nữa trước khi khởi sự viết giùm tôi cuốn hồi ký.
- Dạ thưa anh, tôi sẽ không viết đâu ạ!
Đôi mắt ông khách trợn tròn, ông lắp bắp:
- Chú… chú nói sao? Tại sao?
Ba đáp:
- Thưa anh, tôi thấy tôi không hợp với việc này ạ! Xin anh tìm người khác.
- Nhưng chú phải nói cho tôi biết lý do tại sao… Chú chê tiền à?
Ba lắc đầu, thản nhiên nói trong khi đứng dậy:
- Xin lỗi anh, tôi không giải thích được thêm gì nữa đâu!
- Tôi không hiểu…
- Vâng, anh sẽ không hiểu ạ!
- Tôi… tôi…
- Xin anh tự nhiên dùng. Tô này tôi đã trả tiền. Họ sẽ trừ vào tiền lương của tôi. Xin phép anh, tôi đi làm việc.
Ba quay đi và nhận cái “tạp-dề” từ tay người quản lý tiệm phở, đeo vào. Ba nhìn tôi, nhoẻn miệng cười:
- Thế con có muốn ăn phở không? Ba sẽ bưng cho con một tô…
Tôi cười theo:
- Dạ con muốn. Ba sẽ trừ vào tiền lương của ba chứ?
- Đương nhiên.
Thật tình là tôi muốn reo lên như người hâm mộ reo mừng chiến thắng của đội banh mà mình yêu mến. Tôi nén xúc động, ngồi đường hoàng nơi bàn như một thực khách chờ thức ăn. Và ba tôi kìa! Ba đang mang ra cho tôi một tô phở. Bước chân ba hơi khập khiểng một chút. Nhưng đó là những bước chân vững chắc nhất có thể dìu dắt tôi trong suốt cuộc đời này. Bước chân của một người đã gửi lại trong đất một phần thân thể. Người đó không muốn phản bội lại những gì mình đã hoài mộ. Tôi hiểu ra tại sao ba đã không viết trong một thời gian khá lâu, gần ba mươi năm. Bởi vì ba có một cây bút không thể bẻ cong. Ngày xưa cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Người thầy giáo của tôi! Người lính của tôi! Ba yêu quý của tôi!

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

MỸ&CSVN CHỐNG TẦU, BẢO VỆ NHỮNG QUYỀN LỢI CỦA VN ?

Trong tuần trước, khi nhìn những hình ảnh của cuộc Biểu tình ngày 05.06.2011, chúng tôi thấy những lá cờ Đỏ sao vàng, thấy hình Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp… và chúng tôi hiểu rằng cuộc Biểu tình của Giới trẻ/Trí thức/Tư doanh này chưa có thể gọi là NỔI DẬY CÁCH MẠNG dứt khoát như ở Bắc Phi và Trung Đông. Vì vậy mà chúng tôi đã viết bài nhận định Thời sự dưới đầu đề ĐỂ THÀNH LỰC LƯỢNG NỔI DẬY CÁCH MẠNG, BIỂU TÌNH 5/6 PHẢI BƯỚC THÊM BƯỚC THỨ HAI. Cuộc Biểu tình chống xâm lăng Trung quốc, nhưng chỉ là thúc đẩy Nhà Nước CSVN mạnh dạn lãnh đạo công cuộc chống Tầu.

Tuần này, những Thông Tin trên các Diễn Đàn quy tụ nhiều về cuộc Tập trận bắn đạn thật của CSVN và việc chuyển vận Hàng Không Mẫu Hạm Mỹ vào vùng Biển Đông. Những Thông Tin này tỏ ra sự tin tưởng vào việc chống Trung quốc bằng võ lực. Cũng có tác giả muốn mời Mỹ vào tái chiếm Cam Ranh như canh chừng cho Việt Nam về Biển Đông. Cũng có thông tin về việc Đài Loan sửa soạn vũ khí hạng nạng chuyển xuống Trường Sa.

Tuy nhiên có những bài hô hào phải dứt bỏ đảng CSVN để toàn dân chống xâm lăng Trung quốc. Chính chúng tôi cũng đã viết:”Không thể giao cho kẻ (đảng CSVN) đã rước kẻ cướp (TQ) vào nhà nhiệm vụ lãnh đạo chống kẻ cướp “.

Chúng ta đặt câu hỏi: MỨC ĐỘ NÀO TIN TƯỞNG MỸ & CSVN CHỐNG TẦU, BẢO VỆ NHỮNG QUYỀN LỢI CỦA VIỆT NAM ?

Trong thực tế hoạt động, chúng tôi phân biệt Đồng hành chưa có nghĩa là Tin tưởng nhau, nhưng khi đã Tin tưởng nhau rồi thì Đồng hành là tất nhiên. Chúng tôi thường nói : ”Nếu quỷ Satan chỉ đường cho tôi lên Thiên đàng, thì tôi cùng đi với nó, nhưng luôn luôn coi nó là quỷ Satan có thể phản bội tôi bất cứ lúc nào !”

Muốn biết MỨC ĐỘ NÀO TIN TƯỞNG MỸ & CSVN, thì phải xem QUYỀN LỢI của từng kẻ đồng hành. Nếu QUYỀN LỢI giống nhau, chúng ta có thể tin tưởng, còn nếu QUYỀN LỢI khác nhau ở một số điểm, thì chúng ta có quyền nghi ngờ dù cùng đi trên một con đường. Còn nếu QUYỀN LỢI hoàn toàn khác nhau, thì đường ai người đó đi.

QUYỀN LỢI của Dân tộc Việt Nam

Trung quốc đã xâm phạm, tước đoạt những QUYỀN LỢI sống và phát triển Kinh tế của Dân tộc Việt Nam:

=> Hải đảo và Biển:

Khi Trung quốc giữ Chủ quyền những Hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa và những Biển vây quanh, đó là họ chiếm hai nguồn tài sản chính là Dầu khí và Thủy sản. Nguồn Dầu khí này cần thiết cho phát triển Kinh tế VN. Nguồn Thủy sàn là phương tiện sinh sống hàng ngày của dân chúng sống dọc theo gần 2’000 cây số ven biển. Chiếm cứ Biển Đông, Trung quốc còn án ngữ sự phát triển Thương mại VN mở rộng ra với những nước trong vùng và Thế giới. Khi mà nhân số mỗi ngày mỗi tăng sánh với giới hạn của đất liền, thì việc khai thác Biển cả với chiều sâu trở thành quan trọng.

=> Trên Đất liền nội địa:

Trung quốc đã có những đặc quyền khai thác tài nguyên tại nhiều vùng trù phú của Đất nước. Ở tại những vùng này, người Trung quốc sẽ lập những làng mạc, thành phố. Hàng hóa từ Trung quốc tràn lan vào Việt Nam, giết hại Kinh tế VN trong lâu dài. Tỉ dụ: Dự án Thành phố Tầu tại Bình Dương với tên ĐÔNG ĐÔ ĐẠI PHỐ đã và đang được thực hiện.

Dân tộc Việt Nam chống xâm lăng Trung quốc ngày nay, nghĩa là đòi lại những QUYỀN LỢI đã bị mất vào tay Tầu do sự phản bội của CSVN bán nhượng cho Tầu những QUYỀN LỢI ấy.

QUYỀN LỢI của đảng CSVN

Cũng là người Việt Nam, những đảng viên CSVN có thể cũng cảm thấy sự mất mát những QUYỀN LỢI trên đây về Hải đảo, Biển cả và Đất liền, nhưng đảng CSVN, từ thới Hồ Chí Minh/Phạm Văn Đồng cho đến nay, còn mang QUYỀN LỢI quyền hành Chính trị cho đảng và với việc nắm giữ quyền hành Chính trị độc tài, họ thu góm của cải cho túi riêng bằng bán nhượng đất đai biển cả cho Trung quốc, bằng Tham nhũng trong độc quyền Kinh tế quốc gia. Chính vì cái QUYỀN LỢI Chính trị này mà đảng CSVN có thể đồng hành với Dân tộc, nhưng sẵn sàng phản bội lại những QUYỀN LỢI của Dân tộc.

QUYỀN LỢI của Hoa kỳ

Khi can thiệp vào những tranh chấp tại Biển Đông, Hoa kỳ không phải là một Mạnh Thường Quân đi bênh vực cho những QUYỀN LỢI của Dân tộc Việt Nam, mà vì những QUYỀN LỢI của chính Hoa kỳ:

=> Quyền lợi Thương Mại vùng Kinh tế Thái Bình Dương

(Zone Economique Pacifique).

Đây là vùng Kinh tế quan trọng và đang phát triển mạnh. Nó liên hệ đến phát triển Kinh tế Miền Tây Hoa kỳ. Họ phải tranh đấu để Trung quốc không giữ toàn quyền trên Biển Đông để án ngữ QUYỀN LỢI lưu thông Thương mại trong vùng Kinh tế Thái Bình Dương này.

=> Quyền lợi bán hàng cho Khối người khổng lồ Trung quốc.

Nếu cái quyền lợi thương mại trên đây tại Biển Đông làm Hoa kỳ cứng rắn, nhưng vì cái quyền lợi bán hàng cho Trung quốc lại làm Hoa kỳ “nhu mì “ với nước khổng lồ này.

Hoa kỳ không phải là Mạnh Thường Quân đến bênh đỡ cho những QUYỀN LỢI của Dân tộc Việt Nam, nhưng họ liên hệ và có thể đồng hành với đảng CSVN trong việc kiếm đồng minh ở trường hợp phải cứng rắn ngăn cản Trung quốc động chạm đến QUYỀN LỢI Thương mại của Hoa kỳ trong vùng Kinh tế Thái Bình dương mà trung tâm vận chuyển là Biển Đông. Hoa kỳ dễ chọn đứng với đảng CSVN độc tài dễ điều khiển hơn là đứng về phía dân chúng Việt Nam trong một thể chế đa nguyên đa đảng khó sai khiến.

Nhìn những QUYỀN LỢI không đồng nhất như trên, nếu Dân tộc Việt Nam trong việc chống Tầu, bảo vệ những QUYỀN LỢI của Dân tộc, mà phải đồng hành, thì cũng không thể hoàn toàn TIN TƯỞNG vào những kẻ cùng đồng hành với mình : Hoa kỳ và CSVN. Không phải chỉ nguyên không TIN TƯỞNG, mà còn phải tỉnh táo ý thức rằng kẻ đồng hành có thể vì QUYỀN LỢI riêng của họ mà phản bội lại mình.

Chúng tôi xin nhắc lại câu: “Nếu những thằng quỷ Satan đồng hành chỉ đường cho mình lên Thiên đàng, thì mình cứ đi, nhưng phải luôn luôn nghĩ rằng chúng là những thằng quỷ có thê phản bội lại mình bất cứ lúc nào !”

Việc lên Thiên đàng hay không là do chính mình, chứ không phải những người khác mang lại cho mình, càng không phải là những thằng quỷ Satan đã chỉ đường để dụ mình đồng hành lúc ban đầu !

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 16.06.2011

Web: http://VietTUDAN.net

Du lịch Hoàng Sa, bật cười ra nước mắt!

Đọc bản tin sáng trên báo Tuổi Trẻ, với cái tít "Sẽ có tour du lịch ra Trường Sa, Hoàng Sa" () vào sáng ngày 17 tháng 6, không khỏi bật cười, ứa nước mắt.


Dân gian vẫn có câu "miệng nhà quan có gang có thép". Nghe ông tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Văn Tuấn tuyên bố về việc sẽ mở tour du lịch ra Hoàng sa và Trường Sa, lại thấy miệng nhà quan không chỉ có gang, có thép mà có cả sự vô liêm sỉ đến ngẩn người.


Cũng ngay trong ngày phát đi bản tin về việc mở tour du lịch giả tưởng đó, người ta cũng đọc thấy trên báo tin tức về chuyện ngư dân Việt lại tiếp tục tàu Trung Cộng săn đuổi, tịch thu tài sản (http://bee.net.vn/channel/1987/201106/Tau-ca-cua-ngu-dan-VN-lai-bi-tich-thu-tai-san-1802555/), uất ức đến nổ tim mà không biết lấy gì để đòi lại.


Có thể, ông Tuấn ngồi trên chiến hạm nào đó của hải quân Việt Nam, dạo quanh biển Việt Nam đầy tình hữu nghị 16 chữ vàng vọt, hoặc cũng có thể ông và gia đình ông vui vầy trên phao, tắm táp ngay ở bờ biển Cần Giờ và tưởng tượng một cuộc phiêu lưu hoành tráng đến con nước Hoàng Sa và Trường Sa. Kính thưa sự tưởng tượng đó, ông Tuấn không thể không biết trong đời thật các hải phận đó đã lấy đi không biết bao nhiêu máu và sinh mạng, tiền của của những người dân Việt Nam vô tội trong nhiều năm qua.


Lâu nay, người dân Việt Nam đã chứng kiến vô số những quan chức ngu dốt và vô liêm sỉ đưa ra các tuyên bố làm bàng hoàng công chúng. Giờ lại thêm một khẳng định - như một trò chơi duy ý chí vô trách nhiệm - mà kết cục hoàn toàn chỉ là máu xương của đồng bào mình.


Hoàng Sa - Trường Sa như một đấu trường La Mã. Việt Nam và Trung Cộng hậm hực nhau nơi này. Và bài test về giá trị tàn bạo chính quyền Trung Cộng đã được đếm bằng số ngư dân Việt bị chết, bị bắt, bị tịch thu tài sản...v.v Đau thương biết tỏ cùng ai.


Nay phe du lịch Việt Nam lại tưởng tượng đến cảnh thu tiền tour du lịch, đẩy người dân vào chuyến đi không có ngày về, quả là khủng khiếp. Tôi tin là ngay cả việc mở tour du lịch có tàu hải quân Việt Nam đi kèm bảo vệ, cũng chưa chắc có người dám đi. Đơn giản là với tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 2 có đến 4 tàu bảo vệ, vẫn không thể cản nổi mấy tên du côn Trung Cộng nhảy vào cắt cáp. Liệu tour du lịch Hoàng Sa - Trường Sa mượn danh để khẳng định chủ quyền đó, một ai trong số hành khách bị cắt cổ, niềm tin mãnh liệt rằng Hoàng Sa vẫn thuộc về Việt Nam, có đủ để sẽ cứu sống họ?


Nếu mở tour đi Hoàng Sa, cũng nên - để khẳng định ý chí chủ quyền - ông Tuấn và các quan chức lãnh đạo cao cấp của Việt Nam cần đi những chuyến đầu tiên để làm gương. Hãy chuẩn bị cờ và hoa để vẫy chào các tàu ngư chính hung hãn của Trung Cộng. Hoặc nếu thấy phiền và tốn kém, tôi nghĩ, thì chỉ cần tập vái lạy hải quân Trung Cộng để có thể toàn thây trôi về.


Nguồn : Facebook Tuấn Khanh

Bài Xem Nhiều