We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 20 June 2011

VAI TRÒ VIỆT NAM CỘNG HÒA TRONG BIẾN ĐỘNG BIỂN ĐÔNG

VAI TRÒ VIỆT NAM CỘNG HÒA

TRONG BIẾN ĐỘNG BIỂN ĐÔNG



Từ năm 1954, sau Hiệp Định Geneve phân chia Lãnh thổ Việt Nam (Territoire Vietnamien) ra làm hai Nước (deux Etats) lấy Vĩ tuyến 17 làm ranh giới, thì tất cả những Hải đảo và Biển nằm dưới Vĩ tuyến 17 thuộc CHỦ QUYỀN của VIỆT NAM CỘNG HÒA, trong đó có Hoàng Sa, Trường Sa và Biển vây quanh mà lúc này đang là đầu đề tranh chấp Chủ quyền gay gắt.


Vì VIỆT NAM CỘNG HÒA đã giữ CHỦ QUYỀN duy nhất trong những năm trường, nên trong tất cả các Đàm phán, nhất là những thảo luận cố tình bóp méo Lịch sử, phải có sự hiện diện của những người Đại diện VIỆT NAM CỘNG HÒA để chứng minh cho SỰ THẬT Lịch sử Chủ quyền liên hệ đến Hoàng Sa, Trường Sa và những vùng Biển vây quanh.


Sự hiện diện của Đại diện VIỆT NAM CỘNG HÒA là cần thiết, vì : (i) Trước hết nói lên sự thật để những giải quyết Đàm phán mang tính cách Pháp lý đứng đắn; (ii) Sau nữa nếu có những thành phần mưu toan bóp méo Lịch sử và Pháp lý hoặc sử dụng sức mạnh bạo lực ưu thế để chiếm lấy quyền lợi riêng cho mình, thì Đại diện VIỆT NAM CỘNG HÒA sẽ tố cáo trước Công luận quốc tế hoặc kiện ngay ra những Tòa án có thẩm quyền xét xử về hành động bất chấp sự thật và công lý của họ.

Tóm lại, dù lúc này VIỆT NAM CỘNG HÒA không có sức mạnh quân sự, nhưng còn sức mạnh của Lịch sử và Pháp lý trong việc bảo vệ QUYỀN LỢI của Dân tộc Việt Nam mà VIỆT NAM CỘNG HÒA đã trung thành theo đuổi bảo vệ từ năm 1954 cho đến năm 1975 đối với những Hải đảo và Biển dưới Vĩ tuyến 17.


TQ và CSVN đang tráo trở Lịch sử những năm 1958 về

Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa để có thể gây đổ máu


Trung quốc coi việc thăm dò Dầu khí của tầu Bình Minh 2 và tầu Viking 2 là vi phạm lãnh hải của họ nên họ cắt cáp những tầu này. Trung quốc sắp ngang nhiên cho dàn khoan Dầu khí xuống tận Trường Sa để khoan dầu vì họ coi mình có chủ quyền trên quần đảo. Làm việc này, họ biết là ẩu, nhưng làm chuyện đã rồi và những nước khác sợ bóng vía nên yên luôn. Họ cũng xua đuổi hoặc bắt giữ những ngư thuyền Việt Nam vào các khu phận biển Hoàng Sa, Trường Sa để đánh cá. Thái độ này của Trung quốc được cắt nghĩa dựa trên hai Tài liệu tuyên bố vào năm 1958 cách đây 53 năm:



1) Tài liệu thứ nhất: Bản TUYÊN BỐ CỦA CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA NHÂN DÂN TRUNG QUỐCVỀ LÃNH HẢI ngày 04 tháng 9 năm 1958.

2) Tài liệu thứ hai: CÔNG HÀM ký bởi Phạm Văn Đồng, theo lệnh của Hồ Chí Minh, ngày 14 tháng 9 năm 1958 (nghĩa là10 ngày sau khi Trung quốc tuyên bố về Lãnh hải), nhân danh Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.


Ngày nay, sử dụng hai Tài liệu này để cắt nghĩa việc xâm lăng của Trung quốc mới đây, những nhà bình luận Trung quốc cố ý quên ở thời điểm 1958, Lãnh thổ Việt Nam (Territoire Vietnamien) bị chia ra làm hai Nước (deux Etats) lấy Vĩ Tuyến 17 làm ranh giới phân chia. Phần bên dưới Vĩ tuyến 17, trong đó có các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, thuộc CHỦ QUYỀN của Nước VIỆT NAM CỘNG HÒA. Việc phân chia và ký kết có tính cách quốc tế là HIỆP ĐỊNH GENEVE năm 1954.

Nếu ngày nay, có những cuộc đàm phán về CHỦ QUYỀN đối với Hoàng Sa, Trường Sa và Biển chung quanh mà không có tiếng nói của Nước Việt Nam Cộng Hòa, nhất là thời điểm 1958, thì những đàm phán đi từ sai lầm căn bản về Pháp lý, vi phạm chính Hiệp Định Geneve 1954.


Những cắt nghĩa cố tình bênh vực Xâm lăng Trung quốc mới đây


Chúng tôi xin trích dẫn hai lý chứng chủ quyền của Trung quốc, nhưng họ đã sai lầm về thời điểm 1958


=> Giáo sư Vũ Cao Đàm dịch một Bài báo của Quân đội Trung quốc, trong đó Bài báo tuyên bố: “Trước đây, Việt Nam đã nhất nhất thừa nhận Tây Sa và Nam Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc.” Câu nói này muốn nói về Công Hàm Bán Nước ký bởi Phạm Văn Đồng, theo lệnh Hồ Chí Minh. Bài báo đã không phân biệt ở thời năm 1958, có hai nước Việt Nam, mà chỉ dùng “Việt Nam đã nhất nhất thừa nhận“, mà không dùng “Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã nhất nhất thừa nhận“.



=> Tác giả Đinh Kim Phúc, trong bài viết mới đây nhất ngày 16.06.2011, đã trích dẫn ra một Bản Tin do chính Bộ Ngoại giao Trung quốc cố tình cắt nghĩa Công Hàm ký bởi Phạm Văn Đồng như một tài liệu Pháp lý của Việt Nam thừa nhận chủ quyền của Trung quốc trên Hoàng Sa, Trường Sa và Biển chung quanh:



“Ngày 17-11-2000, Bộ Ngoại giao Trung Quốc phát đi bản tin với cái gọi là “Sự thừa nhận của quốc tế về chủ quyền của Trung Quốc trên quần đảo Trường Sa”:



a) Thứ trưởng ngoại giao Dung Văn Khiêm [Ung Văn Khiêm] của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa khi tiếp ông Li Zhimin, xử lý thường vụ Toà Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam đã nói rằng “theo những dữ kiện của Việt Nam, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là môt bộ phận lịch sử của lãnh thổ Trung Quốc”. Ông Le Doc [Lê Lộc], quyền Vụ trưởng Á châu Sự vụ thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam, cũng có mặt lúc đó, đã nói thêm rằng “xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã hoàn toàn thuộc về Trung Quốc từ thời nhà Đường”.



b) Báo Nhân Dân của Việt Nam đã tường thuật rất chi tiết trong số xuất bản ngày 6/9/1958 về Bản Tuyên bố ngày 4/9/1958 của Nhà nước Trung Quốc, rằng kích thước lãnh hải của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý và điều này được áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của phía Trung Quốc, bao gồm tất cả các quần đảo trên biển Nam Trung Hoa. Ngày 14/9 cùng năm đó, Thủ tướng Phạm Văn Đồng của phía nhà nước Việt Nam, trong bản công hàm gởi cho Thủ tướng Chu Ân Lai, đã thành khẩn tuyên bố rằng Việt Nam “nhìn nhận và ủng hộ Bản Tuyên bố của Nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong vấn đề lãnh hải”.



Không hiểu chính Bộ Ngoại giao Trung quốc ngu xuẩn hay cố tình gọi “Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa “, bắc Vĩ tuyến 17, là toàn thể nước Việt Nam bao gồm cả nước Việt Nam Cộng Hòa, nam Vĩ tuyến 17. Đây là sự sai lầm căn bản về Chủ quyền.



Năm 1958: TQ tự tuyên bố Chủ quyền và CSVN cấu kết để bán Hoàng Sa, Trường Sa và Biển dưới Vĩ tuyến 17

Lãnh thổ Việt Nam bị chia là hai Nước (2 Etats) do Hiệp Định Geneve 1954, lấy Vĩ tuyến 17 làm ranh giới cả trên đất liền và Biển. Hiệp Định này được cả Thế giới công nhận.



Hoàng Sa, Trường Sa và Biển vây quanh hoàn toàn thuộc CHỦ QUYỀN của VIỆT NAM CỘNG HÒA. Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở bắc Vĩ tuyến 17 không có một chút chủ quyền nào trên Hoàng Sa, Trường Sa và Biển vây quanh. Chính vì vậy, nếu căn cứ trên CÔNG HÀM BÁN NƯỚC ký bởi Phạm Văn Đồng/ Hồ Chí Minh năm 1958 để cắt nghĩa cho hành động xâm lăng của Trung quốc lúc này, thì đó là hoàn toàn sai lầm. Nếu những cuộc Đàm phán đa phương để giải quyết về Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và Biển vây quanh vẫn tiếp tục nại ra bản CÔNG HÀM 1958 làm tài liệu Pháp Lý, thì cuộc Đàm Phán vẫn tiếp tục sai lầm.



Tôi xin lấy một tỉ dụ đơn giản để cho thấy sự sai lầm như thế nào. Có hai Ông hàng xóm, ông A (Việt Nam Cộng Hòa chẳng hạn) và ông B (Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa chẳng hạn). Mỗi Ông có một cái vườn trong đó có ao nuôi cá. Tỉ dụ có một người láng giềng nữa là Ông C (Trung quốc chẳng hạn). Vì muốn có được ân huệ của Ông C, nên Ông B ký giấy tặng Ông C cái ao cá, nhưng thay vì tặng ao cá thuộc về mình, Ông B lại tặng ao cá thuộc về Ông A hàng xóm. Khi nhận được Giấy tặng ao cá ký bởi Ông B (Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa), Ông C (Trung quốc) hí hửng sang ao cá thuộc CHỦ QUYỀN của Ông A (Việt Nam Cộng Hòa) để bắt cá. Ông A phản kháng, thì Ông C nói rằng Ông B đã ký Giấy tặng. Thật Ông C không hiểu gì về Luật Pháp chủ quyền hoặc cố tình dùng bắp thịt của mình để trấn át Công lý!



Tỉ dụ trên cho chúng ta thấy những điều sai lầm phi luật pháp của CÔNG HÀM BÁN NƯỚC ký bởi Phạm Văn Đồng/ Hồ Chí Minh như sau:



=> Hoàng Sa, Trườnng Sa và Biển vây quanh, ở bên dưới Vĩ tuyến 17, thuộc Chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa theo Hiệp Định Geneve 1954.



=> Phạm Văn Đồng/Hồ Chí Minh ký Công Hàm tặng Tầu năm 1958. Công Hàm ấy chỉ liên hệ đến Đảo và Biển ở miền Bắc Vĩ tuyến 17. Nếu Hồ Chí Minh/ Phạm Văn Đồng cố tình nói rằng đó là những quần đảo Hòang Sa, Trường Sa và Biển vây quanh dưới Vĩ tuyến 17, thì đó là việc vi phạn Hiệp định Geneve 1954.



=> Còn Trung quốc, khi nhận được Giấy ký bởi Phạm Văn Đồng/ Hồ Chí Minh tặng Đảo và Biển gồm Hoàng Sa, Trường Sa và Biển vây quanh, rồi hí hửng cầm tờ Giấy ấy đi đòi chủ quyền, thì một là ngu xuẩn hai là ba đá dùng sức mạnh bắp thịt đi chiếm tài sản của người khác. Năm 1974, Trung quốc đã căn cứ trên Giấy của Đồng/Minh mà đem quân chiếm Hòang Sa.



Sự hiện diện của VIỆT NAM CỘNG HÒA đem lại cho Đàm phán sự đứng đắn Pháp lý về Chủ quyền



Những người đã bảo vệ và phát triển VIỆT NAM CỘNG HÒA vẫn còn sống hoặc tại Miền Nam Việt Nam dưới Vĩ tuyến 17 hoặc đã di tản ra nước ngoài sống trên 70 Quốc trên Thế giới. Họ đã trung thành bảo vệ vẹn toàn Lãnh thổ và Lãnh hải của Tổ Tiên và đã từng đổ máu để bảo vệ những QUYỀN LỢI của Dân tộc Việt Nam, chứ không phải cho quyền lợi đảng phái riêng, tất nhiên không phải cho quyền lợi của bất cứ nước ngoài nào như Tầu, Anh, Pháp, Mỹ, vân vân… Trước những tráo trở bóp méo hay lạm dụng Lịch sử lúc này, những người thuộc VIỆT NAM CỘNG HOÀ, từ Quốc nội đến Hải ngoại, sẵn sàng thành lập một HỘI ĐỒNG QUÂN-DÂN-CHÍNH ĐẠI DIỆN VIỆT NAM CỘNG HÒA để: (i) Nói lên những sai trái bóp méo Lịch sử vào những năm 1958 về Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và những vùng Biển Đông vây quanh; (ii) Đòi sự hiện diện VIỆT NAM CỘNG HÒA trong các cuộc Dàm Phán đa phương về Hải đảo và Biển Đông trong mục đích làm cho Đàm phán có những quyết định mang tính cách Pháp lý đứng đắn; (iii) Nếu có những mưu toan và sức mạnh bắp thịt đưa đến những quyết định phi Pháp lý, Hội Đồng Đại diện VIỆT NAM CỘNG HÒA, theo truyền thống trung thành bảo vệ QUYỀN LỢI Dân Tộc, sẵn sàng tố cáo trước dư luận Quốc tế, thậm chí đi đến kiện những áp đặt bất công lên những Tòa án Quốc tế liên hệ.



(i) Nói lên những sai trái bóp méo Lịch sử vào những năm 1958 về Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và những vùng Biển Đông vây quanh.


Phía VIỆT NAM CỘNG HÒA nam Vĩ tuyến 17 và Phía Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (CSVN) bắc Vĩ tuyến đều có những tài liệu Lịch sử chứng minh cụ thể Chủ quyền Việt Nam trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Hiệp Định Geneve 1954 cách đây đã 57 năm và Tài liệu tự công bố Chủ quyền của Trung quốc năm 1958 và Tài liệu Công Hàm Bán Nước của Phạm Văn Đồng/Hồ Chí Minh (tổ sư của đảng CSVN) chỉ 10 ngày sau, cách đây đã 53 năm. Vì vậy mà những kẻ muốn bóp méo Lịch sử đã có thể lừa đảo được dư luận về Chủ quyền. Hội Đồng Đại diện VIỆT NAM CỘNG HÒA nhằm làm sáng tỏ những mưu toan bóp méo ấy cho lớp Hậu duệ Việt Nam và cho dư luận Thế giới.



(ii) Đòi sự hiện diện VIỆT NAM CỘNG HÒA trong các cuộc Dàm Phán đa phương về Hải đảo và Biển Đông trong mục đích làm cho Đàm phán có những quyết định mang tính cách Pháp lý đứng đắn.



Tất cả mọi đàm phán về CHỦ QUYỀN mà nại ra CÔNG HÀM ký bởi Phạm Văn Đồng/Hồ Chí Minh năm 1958, phải có tiếng nói của nước VIỆT NAM CỘNG HÒA theo Hiệp Định Geneve 1954.

Tình hình hiện nay về Hoàng Sa, Trường Sa và những vùng Biển vây quanh mỗi ngày mỗi trở nên căng thẳng và có thể đi đến Chiến tranh đổ máu. Biển Đông không phải chỉ liên hệ đến Việt Nam, mà còn cả Phi Luật Tân, Nam Dương, Tân Gia Ba và Mã Lai. Biển Đông cũng là con đường Thương Mại nồng cốt của Vùng Kinh tế Thái Bình Dương trong đó có Hoa kỳ. Một cuộc Đàm phán đa phương liên hệ đế Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và những vùng Biển Đông vay quanh, nếu dựa trên những tài liệu độc đoán của Trung quốc và CSVN năm 1958 như chúng tôi đã trình bầy ở phần trên đây, sẽ đưa đến những giải quyếp không có giá trị Pháp lý đứng đắn.



Năm 1974, chính Phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa gồm Ngoại trưởng Vương Văn Bắc và Trung tá Hải quân Bùi Đức Trọng đi họp Hội Nghị về Luật Biển tại Caracas, chứ không phải là Phái đoàn Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa CSVN. Cũng vậy, năm 1974, Trung Cộng xâm lăng Hoàng Sa, thì chính Hải quân Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu bảo vệ Chủ quyền, chứ không phải Hải quân CS Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.



Sự hiện diện của VIỆT NAM CỘNG HÒA trong những cuộc Đàm phán về Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và những vùng Biển vây quanh là cần thiết bởi vì chính VIỆT NAM CỘNG HÒA duy nhất nắm CHỦ QUYỀN Hoàng Sa, Trường Sa và Biển vây quanh từ năm 1954 do Hiệp Định Geneve 1954 công nhận.



(iii) Nếu có những mưu toan và sức mạnh bắp thịt đưa đến những quất định phi Pháp lý, Hội Đồng Đại diện VIỆT NAM CỘNG HÒA, theo truyền thống trung thành bảo vệ QUYỀN LỢI Dân Tộc, sẵn sàng tố cáo trước dư luận Quốc tế, thậm chí đi đến kiện những áp đặt bất công lên những Tòa án Quốc tế liên hệ.



Trung quốc không muốn những Đàm phán đa phương, mà chỉ muốn đàm phán song phương. Tại sao vậy ? Lý do tại vì (i) Trung quốc không muốn những Quốc gia bị mất Quyền Lợi họp chung lại thành một Lực Lượng án ngữ Quyền Lợi của Trung quốc; (ii) Trung quốc không thể dùng Tiền bạc hối lộ cho những quốc gia nếu là đàm phán đa phương; (iii) Đàm phán đa phương tất nhiên có sự hiện diên của Hoa kỳ và Hoa kỳ sẽ yểm trợ quân sự những nước liên hệ trong vùng để án ngữ lực lượng quân quân sự Trung quốc muốn cả vú lấp miệng em.



Tất nhiên, nếu vì quyền lợi Chính trị riêng của đảng CSVN mà phía CSVN muốn có đàm phán song phương với Trung quốc để (i) Được che chở Chính trị mà bán nước như Hồ Chí Minh/ Phạm Văn Đồng; (ii) Nhận được những món tiền hối lộ của Trung quốc, vân vân…, thì Hội Đồng Đại diện VIỆT NAM CỘN HOÀ sẵn sàng phủ nhận những quyết định và tố cáo trước dân chúng Việt Nam và Thế giới. Tất nhiên Hội Đồng sẵn sàng đứng đơn kiện những quyết định song phương sai trái này ra trước những Tòa án Quốc tế liên hệ.



Hiệp Định Geneve đã giao CHỦ QUYỀN cho Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1954 và VIỆT NAM CỘNG HÒA hãnh diện trung thành với quyền lợi Dân tộc mà bảo vệ toàn vẹn Lãnh thổ, Lãnh hải của Tổ Tiên. Những chiến sĩ Hải quân VNCH đã hy sinh đổ máu để bảo vệ Chủ quyền VN cho Hoàng Sa năm 1974. Đáng ca ngợi và ghi ơn thay !

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva 20.06.2011

Web: http://VietTUDAN.net

TƯ TƯỞNG

TƯ TƯỞNG


... Loài khỉ làm gì có lương tâm
Quen sống sơn lâm, tính thú cầm
Thử hỏi làm sao “TƯ TƯỞNG” có???
Có chăng lục tặc với sai lầm...
HỒ HỮU HOÁNG




TƯ TƯỞNG
Thơ Ý Nga - Dân Chủ Ca phổ nhạc



Xác sình thối bốc lên mùi ‘’tư tưởng” *
Đảng dựng tuồng sai con cháu tán dương
Cuối Đường Cùng khua kèn trống phô trương
Lộ chân tướng rặt một phường bán nước.

Đường Đấu Tranh hãy cứ đều nhịp bước!
Chớ dừng chân, đừng ao ước viễn vông,
Giặc với ta không dung dị, hòa đồng
Bày trận chiến: phản công, thế đánh mạnh!

Phi chính nghĩa, Cộng suốt đời ngang ngạnh
Ta tâm thành, không ngờ nghệch Mác, Lê;
Không ngoại lai, lắm chủ nghĩa phường hề
Miệng vô sản, tay quơ quào cướp bóc.

Gương tiên tổ bao công lao khó nhọc
Nước nào cần Bọn Thất Học trị dân?
Mỗi đảng viên một mất gốc, vong thân
Đồng chí…rận nên san hà mạt vận!

Hãy cảnh giác trước những trò “kiều vận’’!
Chững chạc giùm, chớ ngơ ngác cả tin!
Vì quê hương, dân tộc: gắng giữ gìn
Không cuồng tín kỳ thị nhau tôn giáo.

Chúng trâng tráo thuyết vô thần kiêu ngạo
Nhưng đem Hồ gian xảo đặt vào chùa
Sư “quốc doanh” nham nhúa tụng kinh hùa
Toàn dối trá! Thật nực cười: tư tưởng?

Ý Nga, 9-3-2011.

"Tư tưởng” Hồ Chí Minh"


http://www.danchuca.org/

Sưu tầm “ Thầy thuốc trị tim...”

Tôn Tằng Trần Thị Thu Thủy tên thật Tôn Tằng Trần Thị Tò Te, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thuở thiếu thời, trí tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương! Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tươi tắn, trắng trẻo, tay tròn trĩnh, tóc thơm thơm, thật tuyệt!

Thủy tuyệt trần, tôi tả thì thô thiển. Thôi thì tàm tạm thế.
Trai tráng trong thôn=2 0Tám, từ trai tơ tới tuổi tứ tuần, từ tuổi tứ tuần tới tuổi thất thập, thoạt trông thấy Thủy, tất thảy tấm tắc trầm trồ:

“Trời! Trắng tựa tuyết!”

“Thon thả thế!”

“Tóc thật thướt tha!”

Trai tơ thổn thức, tứ tuần tơ tưởng, thất thập thẫn thờ. Thấy Thủy thấp thoáng, tất thảy táo tác, thập thà thập thò, thật tội. Tứ tuần thách trai tơ: tán thắng Thủy thì thua tam trâu. Thất thập thách tứ tuần: tán thắng Thủy thì thua tám thúng tiền. Thách thì thách thế thôi, thua Thủy tất tần tật.. Thủy tựa thần tiên, trai tráng trong thôn thì thô thiển, tiền tài trắng trơn, thân thế thấp tè, thế thì tán tới trăm tuổi!

Tiếng tăm Thủy truyền trong toàn tỉnh.Thư từ tới tấp tới tay Thủy. Thư thì thủ thỉ tâm tình. Thư thì tranh thủ trình thêm thân thế, tiền tài.. Thư thì than thở tức tưởi. Thư thì thêm thơ, thêm tranh, trang trí thật trang trọng.... Trong tám tháng trên tám trăm thư, thật thế!

Trai tráng trong tỉnh tìm tới tán tỉnh Thủy tới trăm thằng. Tám thằng thân tôi: Thằng Thịnh, thằng Tâm, thằng Thông, thằng Thìn, thằng Thỉ, thằng Trung, thằng Tuy, thằng Tuấn tán tỉnh tài thế, tí ta tí tởn tới tán Thủy, tốn tiền trăm tiền triệu, tiêu tiền tới trắng tay, thua tiếp tục thua. Tám thằng thất thểu tìm tới tôi than thở:

“Thôi! Tiền thế, tài thế, tập tễnh tới tán Thủy thêm thiệt thòi.”

Tôi thích Thủy, tuy thế tôi tỉnh táo tự thấy: trí tuệ tôi tầm thường, tiền tài thiếu thốn, thân thế tiếng thì to, thực tình thanh thế tổ tiên thôi, thân thế tôi thấp tẹt. Tôi trù tính: thư từ tán tỉnh, trật! Tiền tài: trật! Thân thế: trật. Tổ tiên ta từng truyền tụng: tham thì thâm. Thư từ, thân thế, tiền tài... trật trật trật! Thua thua thua! Thủy thích tinh tế, trung thực, thật thà, thế thôi. Tôi tính toán thật tình tiết: từ thị trấn Tân Tiến tận tụy tới thôn Tám tìm Thủy tâm tình, từ từ, từ từ, tránh trắng trợn, tránh thô thiển, thỉnh thoảng thêm tí tranh, thêm tí thơ tặng Thủy, trời thương trời trợ thủ thì tất thành.

Trời thương tôi thật. Tới thôn Tám, thấy Thủy trơ trọi, thui thủi trên thềm, tôi thích thú thấy tôi tính toán trúng.
Tôi trấn tĩnh, từ từ tiến tới tận thềm, thì thầm:

“Thủy! Tôi tên Trí, Trần Trọng Trí, thầy thuốc Tây...”

“Trần Trọng Trí!”, Thủy trầm trồ, “Thầy thuốc trị tim, trị thận, trị toàn thân thể, tiến g tăm truyền tám tỉnh!Trời, trẻ thế! Trẻ thế!” Thủy tấm ta tấm tắc.

Tôi trùng tên thầy Trí, thầy thuốc thiên tài trên tỉnh. Thủy tưởng thế, thật trúng tủ, trời toàn thương tôi!

Thấy tình thế thật thuận tiện, tôi tiếp tục thủ thỉ:

“Thủy, tôi trốn thầy, trốn thủ trưởng, trốn tránh tất thảy, từ thị trấn Tân Tiến tới tìm Thủy!”

Thủy trao tôi tách trà, thẹn thùng:

“Thủy thật tầm thường, tìm Thủy thật trớ trêu...”

Tôi tíu tít:

“Thủy! Thủy! Thủy tránh tự ti. Thủy thật tuyệt trần, tiếng thơm truyền từ tỉnh Thanh tới tỉnh Thừa Thiên, thật thế!”

“Thầy Trí tưởng thế thôi...”, tiếng Thủy trong trẻo, thánh thót.

Tôi thủng thẳng tán tỉnh, thầm thầm thì thì, tu từ thật tốt, thỉnh thoảng thêm tí thán từ. Thấy Thủy thinh thích, tôi tấn tới, thả từng tiếng thật tha thiết:

“Tháng tư, tôi trông thấy Thủy tha thướt trong thị trấn. Tôi thảng thốt: Trời, tiên từ trên trời tới thị trấn! Từ tháng tư tới tháng tám, tối tối tôi thao thức, trằn trọc. Tâm thần tôi trục trặc, thân thể tiều tụy. Tưởng tượng thấy Thủy trẻ trung, tươi tắn, tôi thổn thức: Thiếu thủ trưởng thì thảnh thơi, thiếu trời thì tổn thọ, thiếu Thủy thì tắc thở! Thủy! Trái tim tôi tràn trề tình thương Thủy. Tôi tìm tới Thủy trao trọn trái tim thật thà, trái tim trong trắng, trái tim thân thương, trái tim trẻ trung, trái tim trung thực... Tôi thề, tôi trao trọn!”

Thấy tôi thề thốt thật tha thiết, thật tận tình, Thủy thấy thương thương, thẹn thò túm tóc thỏn thẻn:

“Thôi thôi,20Trí thôi thề thốt...”

Thủy tin tôi, thật tuyệt! Thế thì tôi toàn trúng tủ, thật tuyệt! Tôi từ thủ thỉ tâm tình tiến tới thề thốt trầm trọng, toàn từ to tát:

“Thủy tin tôi, thương tôi thì tôi thôi thề thốt. Thủy thiếu tin tưởng thì tôi tiếp tục thề. Tôi thương Thủy, tha thiết trao trọn tình tôi tới Thủy. Thủy tuyệt tình tôi thì tôi tự tử. Tôi theo Thủy tới trăm tuổi, tôi tuyệt tình Thủy thì tôi tắc tử!”

“Trí!”, Thủy thổn thức, “Thủy tin Trí, thương Trí....”

Tôi trúng to, trúng to!
Trăng tròn tháng tám thấp thoáng trong tre, trời thu tươi tốt, tiếng thu thánh thót. Tôi tấn tới tìm tay Thủy. Tay Thủy trong tay tôi.

“Thủy... Trí thương Thủy, thương tới tận tim...”, tôi thì thầm

Thủy thẽ thọt từng tiếng, từng tiếng thật thư ng:
“Tính Thủy thật thà, thương thì thương thật. Trí tâm tình thế, Thủy tin. Tất thảy tình thương, Thủy trao trọn. Thủy tin: tình ta thắm thiết!”

Tới tháng thứ tám, tôi trâng tráo tuyệt tình Thủy. Tôi trốn tránh Thủy. Thủy tất tả tìm tôi từ tháng tám tới tháng tư, từ tỉnh Thừa Thiên tới tỉnh Thanh thì thấy tôi. Thủy túm tay tôi tấm tức:

“Trí! Thủy tìm Trí...”

“Tìm tôi? Tôi tiền thì thiếu, tài thì thấp. Tìm tôi thật trớ trêu.”

“Trí!”, Thủy tức tưởi thét to.

Tôi thong thả từng tiếng:

“Tình ta thế thôi. Thương tôi, Thủy tất thiệt thòi.”

“Trí!’’, Thủy thút thít, “Thủy trúng thai...’’

“Trúng thai?’’, Tôi trơ tráo tủm tỉm. “Thông tin thật trơ trẽn!’’

“Trời, thằng tráo trở! Thật tởm! Thủy tức tối thét.

Thủy tát tôi tới tấp, thụi tôi tứ tung, toàn thân tôi thâm tím. Tóc tai Thủy tơi tả, tay túm tóc tôi, tay thụi trúng thận tôi.

“Thôi!”, Tôi trợn tròng, thét. “Tôi thế thôi, Thủy trách tôi thì trách! Tránh!” Tôi tức tốc thúc Thủy tránh tôi.
Tránh thoát Thủy, tôi túc tắc tới tám tư - Tô Tịch tìm Thanh Trà.
Thanh Trà thanh tú, thon thả, thơm tho.... trên tài Thủy. Trà tiền tấn, tôi thì tiền thiếu, tán thắng Trà thì tiền từ túi Trà tới túi tôi tức thì. Tôi tin tôi tán Trà tất thành.

Tính Trà thận trọng, tôi tỉa tót từng từ, thêm thắt tính từ, trợ từ, thỉnh thoảng thêm trạng từ thật tốt. Trà thích thơ. Thơ Ta, thơ Tây, thơ Tàu, Trà thích tất. Trà thích tính tân tiến trong thơ Tây, tính thâm trầm trong thơ Tàu, tính trong trẻo trong thơ Ta, tu y thơ Ta thừa tính thép thiếu tính thành tâm. Thấy thế, tôi truy tầm thơ tặng Trà, toàn thơ tình, từ thơ Thâm Tâm tới thơ Thanh Thảo: trăm tập.

Trà thích thú trầm trồ:
“Trời, toàn thơ tình! Trí tặng Trà thế thì tốn tiền Trí thật....”

Tôi tìm từ thật thành thật:
“Trà, tí ti tiền, thiết tưởng thấm tháp tình Trà thân thiện tiếp tôi...”

Trà thầm thì:
“Trí thật tận tâm...”

Trà tỏ thân thiện trước tôi. Tai Trà tim tím, tức Trà thẹn thùng trước tôi, tức Trà thích tôi. Trà thích tôi thế thì tôi tiếp tục trúng to, trúng to!

Tôi trộm thơ thằng Thiều, thơ thằng Thái tặng Trà. Thơ thằng Thiều trúc trắc tựa thơ Tây, tuy thế thơ thật thanh tao. Thơ thằng Thái thì thâm thúy tựa thơ Tàu. Trà tưởng thơ tôi, tấm tắc:

“Thanh tao, thâm thúy th t! Thơ Trí trên tài thơ Trọng Tạo!”

Tôi thành thật tâm tình:
“Thơ tôi thường thôi. Trọng Tạo tài thơ từ thuở thiếu thời tới tuổi tứ tuần. Tài thế thật trân trọng. Trọng Tạo tháp tùng thủ trưởng Thỉnh, trực tờ Thơ, thân thể tiều tụy, tóc trán thưa thớt, tiền thì teo tóp, thê thiếp tứ tung, thêm trà tửu trầm trọng... Thế thì tắc thơ thôi.”

“Thật tội Trọng Tạo!”, Trà thở thườn thượt. “Trà thích thơ Trọng Tạo từ thuở thiếu thời. Trọng Tạo tìm tứ thơ thật tài!”

“Thế thơ Thanh Thảo, thơ Trúc Thông?” Tôi thử trí tuệ Trà.

“Thanh Thảo thông tuệ, Trúc Thông tìm từ thật tinh tế!”

“Trà thật thạo thơ!” Tôi tán.

Trà tươi tắn thỏ thẻ:
“Trước tám tư, thơ Thanh Thảo thật tuyệt. Từ trB thơ tới thất thập, tất thảy thích thơ Thanh Thảo. Tuy thế, Thanh Thảo thích thể thao, toàn tường thuật thể thao, thành thử từ tám tư thơ Thanh Thảo tịt từ từ, thật tiếc!”

“Trời, Trà thạo thơ thế thì thôi!” Tôi tiếp tục tán. “Thế thơ Trúc Thông?”

“Trúc Thông tìm từ thật tài. Từ trong thơ Trúc Thông thanh tao, tinh tế. Tuy thế, Trúc Thông tham từ, thiếu tình, thiếu tứ, thành thử thơ thiếu thanh thoát. Thơ toàn từ, thiếu tính thơ, thơ thế tựa thơ tắc tị!”

“Tuyệt! Trà thật thẳng thắn!” Tôi trầm trồ. “Thế thơ thủ trưởng Thỉnh?”

“Thơ thủ trưởng Thỉnh trác tuyệt, tài thủ trưởng Thỉnh trên tài tất thảy. Tuy thế, thủ trưởng Thỉnh thôi thơ từ thời thủ trưởng thành thủ trưởng. Tiếc thế! Thủ trưởng Thỉnh thích tr8 Dng trách, tìm tòi trọng trách thì thôi tìm tòi thơ. Thủ trưởng Thỉnh tiếp tục theo trên thì thơ tiếp tục thả thủ trưởng Thỉnh.”

“Trúng! Trúng!” Tôi tán thành tư tưởng Trà. “Thơ trọng tình, tránh tham tiếc. Thủ trưởng Thỉnh thấy trên thương, tưởng trúng thế, thiếu tỉnh táo, thành thử tính toán trật.”

Trà than thở:
“Thủ trưởng Thỉnh tính trật từ tháng tư - tám tám. Tự trong thâm tâm, Trà thương thủ trưởng Thỉnh. Tiếc thay tài thơ!”

“Tiếc thay tài thơ!” Tôi than tiếp theo Trà.

Tôi thấy trái tim Trà từ từ tròng trành.

Tôi tìm tay Trà thẻ thọt thơ:
“Tương tư từ thuở thấy Trà.
Thấy Trà trong trẻo thướt tha tôi tìm
Thương Trà thương tận trái tim
Trái tim trong trắng, trái tim thật thà
Trái tim thao thức tình ta...”

“Trời! Th ơ toàn ‘T’, Trí tài thế!” Trà thành thật tán thưởng.

Trà thôi trùng trình, thành thật tỏ tình thân:
“Trà thấy Trí tính tình thì thật thà, trung thực, tận tâm; tri thức thì thông tuệ, từng trải, thành thục trăm thứ. Toàn thể trai tráng trong tỉnh ta thua Trí tất.”
Tôi thấy tôi thật tài, tán tỉnh thế trời thua!

Thấm thoắt tới tuần trăng tròn thứ tám. Trời thu thăm thẳm, trăng thanh thanh, tràn trề tinh tú.
Trà thở thườn thượt, tìm tờ “Tuần tin tức” trong túi, tìm tin trong tỉnh. Tôi tựa tay Trà thiêm thiếp...

Trà thúc thúc tôi, thảng thốt:
“Trí, thím Trà tự tử!”

“Thím Trà?”

“Thím Trà tên Thủy...”

“Thủy?”

“Thu Thủy thôn Tám - Trảng Tranh...”

“Trời!”

Tôi túm tờ “Tuần tin tức” tìm tin tự tử: “Trần20Thị Thu Thủy thôn Tám, Trảng Tranh, theo thằng trác táng, trúng thai. Thằng trác táng tráo trở, Thủy thất tình tự tử!”. “Tuần tin tức” truyền tin thống thiết!

Thôi thế thì thôi! Thủy trong trắng thế, trẻ trung thế, tại tôi Thủy tự tận! Thảm thương thay! Thê thảm thay!

“Trí! Trà thấy Trí thất thần...”, Trà túm tay tôi thì thầm.

Tôi thấy tôi thậm tồi tệ, thậm thiếu tử tế, thậm thiếu thật thà, thậm thiếu trung thực. Trời, tôi thiếu toàn tính tốt! Tội tôi thật trầm trọng. Tôi túm tay Trà thổn thức thú thật tội tôi tráo trở Thu Thủy, thú tội tất thảy...

Trà trợn trừng, toàn thân tím tái.
“Trí... Trí thật tồi tệ...”

Trà trụy tim, thoi thóp thở. Tôi thét thất thanh:
“Trà!”

Trà từ từ tắt thở.
“Trà!”

Thi thể Trà trên ta y tôi tê tái! Tình tôi thành tang tóc, thảm thương thay!

Từ tối Trà tạ thế, tối tối tôi trằn trọc, thao thức, thui thủi trong tối tăm. Thủy thì trong trắng, thật thà. Trà thì thơm thảo, trí tuệ. Tại tôi! Tại tôi Trà, Thủy từ trần, thăng thiên, thành tiên trên trời.

Tối thứ tư, tôi thao thức tám tiếng, tới tiếng thứ tám thì tức tốc tới tờ: “Tuần tin tức” thú tội. Thủ trưởng “Tuần tin tức” thâm thấp, tròn tròn. Tính thủ trưởng trầm tĩnh, trên thích thủ trưởng tính thật thà, tuy thủ trưởng thiếu trí tuệ. Trên toàn thích thế thôi. Thủ trưởng tập trung thao tác tờ Tết thì tôi tới. Thấy tôi, thủ trưởng từ tốn trao tôi tách trà:

“Tôi tiếp Trí thân tình, Trí từ từ tường trình thật trung thực...”

Tôi thút thít thú tội. Tội t i tráo trở Thủy, tội tôi thiếu trung thực Trà....

Thủ trưởng trách tôi thậm tệ. Thủ trưởng tru trời:
“Thú tội thật trễ tràng!”

Tôi túm tóc tôi thét to:
“Thưa thủ trưởng, tại tôi, tại tôi tất thảy!”

Thấy tôi thật thà thú tội, thủ trưởng trù trừ, tính tha tội tôi. Thấy thế, tôi túm tay thủ trưởng thống thiết:

“Tội tôi thật trầm trọng, thủ trưởng tha thì trời trị tội tôi. Thủ trưởng thanh toán tên trác táng, tống tù tôi, thế thì tôi thanh thản.”

Trái tim tôi: trái tim tráo trở, trái tim trâng tráo, trái tim thú tính. Trái tim thối tha, tanh tưởi thế thì tất thảy tránh tôi thôi, tất thế. Tiền tài, thân thế tôi thiêu thành tro than. Tôi trơ trọi từ thuở tứ tuần tới tuổi thất thập. Tết Tân Tỵ, tôi tự tay thảo truyện CTuyệt tình” thành thực trình tới toàn thể.

(Lụm trên Net)

Biểu tình lần 3 và những dấu hiệu của “cách mạng”

Biểu tình phản đối Trung Quốc đã lại nổ ra, đây đã là lần thứ 3. Cũng như hai cuộc biểu tình đã diễn ra trước đó trong các ngày Chủ nhật 5/6 và 12/6 nội dung trọng tâm vẫn là phản đối Trung Quốc xâm lược.

Tuy nhiên, ở hai cuộc biểu tình trước, theo những nhận định của chúng tôi: biểu tình lần I đã thành công; biểu tình lần hai, trong những thành công, xuất hiện những nhân tố mới có thể tạo sự chuyển hướng, thì trong lần 3 này người ta đã thấy sự ngửa bài của giới chức cầm quyền và đã thấy những dấu hiệu của một cuộc “cách mạng”.

Tại Hà Nội: Lực lượng an ninh, cảnh sát được triển khai với cơ số lớn gấp đôi lần trước. Theo thông tin chúng tôi nhận được, thì giới chức cộng sản đã có lệnh cho các lực lượng chức năng chuẩn bị “sẵn sàng chiến đấu” chắc là với nhân dân.

Lực lượng CSCD được triển khai dầy đặc

Viên Trung tá chỉ huy lực lượng CSCĐ mặc thường phục trong ngày 12/6

Còn hôm nay (19/6) nai nịt gọn gàng sẵn sàng chiến đấu chống lại nhân dân

Quán giải khát Cột cờ, thường khi vẫn mở sớm, hôm nay, 8 giờ 00 vẫn chưa mở cửa. Lực lượng an ninh, cảnh sát phong toả toàn bộ vườn hoa Lê-nin( vườn hoa canh nông ). Khi những nhân sĩ trí thức can đảm nhất có mặt dưới chân cột cờ, thì biểu tình bắt đầu nổ ra, nhưng đoàn đã không thể tới được cuối vườn hoa, nơi Đại sứ quán Trung Quốc toạ lạc. Do đó, biểu tình chống Trung Quốc trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc như hai lần trước đã không thể diễn ra do sự quyết liệt của cơ quan chức năng. Từ đây, đoàn người rẽ hướng và cuộc biểu tình đã trở thành cuộc tuần hành biểu dương lực lượng của giới trẻ trong một khí thế mang dáng vẻ của “cách mạng”.

Quyết tâm bảo vệ tổ quốc

Càng tuần hành đoàn biểu tình càng thêm đông đúc có lúc đã tới hai ba trăm người.

Người bước bước nhanh như rừng đi tới - nhạc Trịnh Công Sơn

Dấu hiệu của “cách mạng” càng rõ thêm khi trong đoàn biểu tình (loại trừ những công an chìm), có khá nhiều giáo dân Công giáo, dân oan, một số nhà bất đồng chính kiến như Bác sĩ Phạm Hồng Sơn…và có cả một linh mục Công Giáo.

Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong, C.Ss.R, tham gia tuần hành

Nổi bật nhất, trong số người biểu tình là chị Nguyễn Thị Dương Hà ( phu nhân TS Cù Huy Hà Vũ), đầu đội mũ “tai mèo”, nai nịt gọn gàng, luôn ở tuyến đầu đoàn tuần hành từ lúc khởi phát cho tới khi kết thúc.

Luật sư Dương Hà luôn đi đầu trong suốt cuộc tuần hành

“Điểm nhấn” mang tính cách mạng của lần biểu tình này chính là lúc đoàn dừng lại khá lâu trước cửa UBND Thành Phố Hà Nội trước sự thúc ép quyết liệt phải đi của công an (thay vì dừng lại trước tượng đài Lý Thái Tổ như hai lần trước). Giới lãnh đạo Thành phố này vẫn được cho là bảo thủ và thân Trung Quốc nhất.

Dừng bước rất lâu trước UBND thành phố Hà Nội

Đoàn biểu tình cũng đã bất ngờ bao lấy trụ sở UBTW Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Một tổ chức ngoại vi của Đảng Cộng Sản được mang danh là đại diện cho “khối đại đoàn kết dân tộc”. Cho đến hôm nay tổ chức này chưa có một cuộc họp, hội nghị ở bất cứ cấp nào khi cả dân tộc đang lâm nguy.

Trước trụ sở TWMTTQ Việt Nam

Dấu hiệu của một sự chuyển biến càng rõ nét, khi kết thúc cuộc tuần hành, toàn bộ khốí biểu tình đã tập trung trước cửa nhà Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, nhà chiến lược, người yêu nước đã nêu sách lược Đồng hành quân sự với Hoa Kỳ là mệnh lệnh của thời đại nhằm bảo vệ đất nước trước hoạ xâm lăng của Trung Quốc.

Trước Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ

Một dấu hiệu nữa của Cách Mạng là tinh thần của người dân xung quanh nơi đoàn tuần hành đi qua. Có cả những cụ già, những em nhỏ đã nhiệt liệt cổ vũ đoàn biểu tình bằng những tràng vỗ tay ròn rã. Sự chia sẻ các nhu cầu thiết thực như nước uống, mũ nón… được người dân hai bên đường thể hiện một cách trân trọng, đầy tình mến.

Dân chúng hai bên đường nhiệt liệt chúc mừng

Tại Sài Gòn sau miếng “võ tàu” giữa đô thị ngày 12/6 mà lực lượng an ninh đã thực thi không cần che đậy, khiến cho lần này, việc biểu lộ lòng yêu đã gặp phải những khó khăn.

Võ Tầu

Khó khăn lớn nhất có lẽ là không có những nhân tố nòng cốt làm động lực khởi phát cuộc biểu tình. Bên cạnh đó, một vấn đề khác không thể không tính đến đó là địa điểm tập kết hợp lý, cũng như nhận thức đúng đắn về một cuộc biểu tình nói chung và đúng nghĩa.

Theo tin từ Cộng tác viên của chúng tôi tại Sài Gòn, thì giới chức cộng sản đã chủ động thiết lập một ‘vành đai trắng” xung quanh những khu vực nhạy cảm vốn trước đây là điểm khởi phát và điểm đến cho các cuộc biểu tình, như: các quán giải khát, quán Net hay những cửa hàng….Lần này, ngay cả việc dừng xe cũng khó có thể thực hiện được. Chính vì thế mà cho tới 11 giờ 00, biểu tình vẫn chưa thể nổ ra.

Ở một số tỉnh thành khác, theo như kêu gọi trên mạng Internet, lực lượng thanh niên sinh viên tiến bộ đã có những chuẩn bị sẵn sàng tiếp lửa với Hà Nội và Sài Gòn, nhưng đã không thể diễn ra như lòng mong ước. Tuy nhiên, điều đáng ghi nhận là tinh thần yêu nước lan tỏa khắp nhiều tỉnh thành; đặc biệt là giới trẻ đã có những cố gắng với những chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng biểu tình đã không thể diễn ra dưới sự quyết tâm ngăn chặn biểu tình (dù là thể hiện lòng yêu nước) của giới chức cộng sản.

Như vậy, với việc thiết lập vành đai trắng tại Sài Gòn, việc ngăn chặn biểu tình tại các tỉnh thành khác, nhìn toàn cục, giới chức cộng sản đã ngửa bài với sự kiện “biểu tình”. Họ đã có được cái họ cần để mặc cả trong ván bài Trung quốc và họ sẽ sẵn sàng đàn áp những cuộc biểu tình yêu nước khi cần.

Ước mong sao cả dân tộc này cùng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh

Riêng với Hà Nội, với sự dấn thân không mệt mỏi của những trí thức, văn nghệ sĩ, đặc biệt là sự xuống đường của Luật sư Dương Hà, Tiến sĩ Nguyễn Quang A và của một số nhà bất đồng chính kiến, buộc họ phải có những thái độ hành xử nhất định.

Dù sao, qua cuộc biểu tình lần ba này, đã cho thấy những dấu hiệu của “cánh mạng”, và những cuộc biểu tình tuần hành có thể sẽ tiến triển theo một diễn biến mới.

19/6/2011

Nữ Vương Công Lý


---------

ĐẢNG CSVG không có Quốc kỳ

Tất cả mọi người Việt Nam dù là theo chủ nghĩa cộng sản hay không cộng sản cần loại bỏ biểu tượng lá cờ máu này. Nó phát sinh từ tỉnh Phúc Kiến, hãy gởi nó trả về cho Trung Cộng. Biểu tượng này vô cùng nhục nhã cho đất nước VN, vì nó là một phần nhỏ trong lá cờ của Trung Cộng. Chấp nhận nó chẳng khác nào chấp nhận làm thân khuyễn mã cho Trung Cộng. Hãy kiên quyết và dứt khoát đấu tranh đòi cho được việc thay đổi lá cờ máu này.

Ngày Quân Lực VNCH


Ngày 19 tháng 6 là Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà [QLVNCH]. Đó là ngày ghi nhớ ơn nghĩa của những nam nữ quân nhân Việt Nam Cộng Hoà đã vì nước hy sinh, vì dân chiến đấu khi còn ở nước nhà và những người ấy bây giờ nay đã lớn tuổi mà không nghỉ ngơi, vẫn tiếp tục chiến đấu bằng tay không trong một cuộc “chiến tranh khác” – là cuộc chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN ở hải ngoại.
Một, trong chiến tranh Quốc Cộng ở nước nhà VN. Trong cuộc chiến tranh chống lại sự xâm lược của CS Bắc Việt, QLVNCH là những người Việt Bắc, Trung, Nam đem những ngày hoa mộng của đời mình để chiến đấu cho tự do, dân chủ của đồng bào trước làn sóng xâm lược của CS. Chiến đấu hào hùng, bẻ gãy mọi cuộc tấn công của CS. Dù mới thành lập nhưng kiên cường chiến đấu suốt hai thời đệ nhứt và đệ nhị VNCH. Không một xóm, một làng, một quận nào của Miền Nam từ Bến Hải đến mũi Cà mau, CS tấn công mà CS chiếm giữ được.
Có trên 300,000 quân nhân VNCH hy sinh cho Tổ Quốc. Nếu so với dân số Mỹ và số 2 triệu thương vong Mỹ trong cuộc Chiến Tranh Nam Bắc của Mỹ, tỷ lệ tổn thất của QLVNCH cao gấp đôi của Mỹ. Nếu không thực sự dũng cảm chiến đấu, thì không thể tổn thất lớn lao như vậy.
Với độ lùi thời gian quá đủ, với tài liệu về Chiến tranh VN Mỹ giải mật gần hết, những nhà nghiên cứu và lịch sử đã trả lại chân lý cho QLVNCH một thời bị Phản Chiến Mỹ gieo tiếng oán một cách oan sai trên truyền thông và dư luận Mỹ. Rõ rệt như trong cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân của Cộng sản Bắc Việt, quân nhân VNCH đã chống trả một cách quyết liệt và hữu hiệu. Không một đơn vị nào bị tan rã, không một thành phố nào CS chiếm giữ được.
Trái lại quân của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bị nướng gần hết. Các sư đoàn xâm nhập của CS Bắc Việt bị phản công điên đảo phải rút qua biên giới dưỡng quân, tạo một thời kỳ hậu Mậu Thân rất yên ổn cho VNCH.
Lúc bấy giờ tinh thần quân dân như cá với nước lên cao làm thanh niên VN tình nguyện vào QLVNCH quá đông khiến QLVNCH ngưng tuyển mộ và cho quân nhân gốc giáo chức biệt phái về trường tiếp tục dạy học.
Trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, CS Bắc Việt pháo kích như mưa, dùng chiến xa tấn công liên tục. QLVNCH đã anh dũng tử thủ chiến trường An Lộc. Một tiểu đội hạ được hai xe tanks. Để rồi đánh đuổi bộ đội CS Bắc Việt bao vây, làm ngạc nhiên Mỹ và thế giới.
Trong trận Khe Sanh, báo chí phản chiến của Mỹ ở Saigon, ăn ngủ trong phòng lạnh chê QLVNCH. Trái lại người quân nhân Mỹ ở chiến truờng rất kính phục. Trên Báo Armed Forces Journal của Mỹ số 19 tháng 4 năm 1972, Đại tá Robert Monelli, một sĩ quan Hoa Kỳ có mặt trong mặt trận đó đã kể lại "Một tiểu đoàn VNCH với 420 binh sĩ bị bao vây liên tiếp trong ba ngày bởi một trung đoàn Cộng Sản độ 2,500 đến 3,000 tên. Quân đội Hoa Kỳ không thể tiếp tế cho họ được. Họ phải chiến đấu cho tới khi gần hết đạn, rồi mở đường máu bằng khí giới tịch thu của địch. Họ đã mang theo tất cả binh sĩ bị thương và cả một số xác chết. Không ảnh thám sát chụp được rõ ràng có 637 xác địch rải rác chung quanh căn cứ. Về phía quân đội VNCH, tiểu đoàn trên chỉ còn lại có 253 binh sĩ sau khi đến được vòng đai bạn.”
Trong thời kỳ Mỹ Việt Nam hoá chiến tranh và thi hành Hiệp Định Paris năm 1972, các cuộc nghiên cứu sau này của những chiến lược gia Mỹ, đặc biệt là ở Đại Học Texas cho biết nếu Quân lực Mỹ bị cúp quân viện như QLVNCH, thì Quân Lực Mỹ chỉ có thể chịu đựng ba tháng mà thôi, chớ không phải ba năm như QLVNCH.
Và trận chiến sau cùng khi VNCH bị Mỹ bức tử. Mỹ cúp viện trợ chánh quyền VNCH, cúp quân viện QLVNCH, kể cả đạn dược và xăng dầu thiết yếu. Thế nhưng một sư đoàn của QLVNCH đã anh dũng cầm cự chiến đấu với bốn sư đoàn quân Bắc Việt trong suốt hai tuần lễ tại Xuân Lộc.
Hai, trong chiến tranh chánh trị ở hải ngoại. Ngày Quân Lực là ngày thán phục những quân nhân VNCH sau nhiều năm tù cải tạo còn da bọc xương, đi tỵ nạn chánh trị ở các nước, nhưng không ai coi mình đã giải ngũ. Tướng MacAthur nói, người lính già không chết mà chỉ mờ khuất trong lịch sử thôi. Những người lính gìa của QLVNCH cùng toàn quân dân, cán, chính vẫn tiếp tục cuộc chiến đấu. Chuyển sang hình thái chiến tranh mới, chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Có tự do, dân chủ nhân quyền, là không có CS độc tài đảng trị toàn diện.
Ngày Quân Lực là ngày quân dân cán chính VNCH tự hào mình đã khai nguyên, xây dựng được một Việt Nam hải ngoại đối kháng với chế độ CS ở nước nhà VN. Không sống được ở VN với CS, quân dân cán chính VNCH và hậu duệ đem VN theo mình. Tương kế tự kế vận động giương cao ngọn cờ VN nền vàng ba sọc đỏ tại các nước định cư ở Tây Âu, Bắc Mỹ và Úc châu dù VNCH bây giờ không còn pháp nhân công pháp đối với Liên Hiệp Quốc.
36 năm sau, chỉ một thế hệ xã hội học thôi, non nửa đời người thôi, bất cứ nơi nào có cộng đồng người Việt là có các tổ chức chánh trị, hội đoàn, văn hóa, xã hội ngoại vi, thân hào nhân sĩ vừa là đối tượng vừa là chủ thể của cộng đồng người Việt Hải Ngoại.
Trong những người Việt còn gắn bó với vận mạng nước non nhà, phần lớn có anh chị em QLVNCH. Bỏ công bỏ của riêng, “ăn cơm nhà ra vác ngà voi hành tổng” để phục vụ cộng đồng. Bất cứ nơi nào có biểu tình chống Cộng là có mặt anh chị em quân nhân VNCH đảm trách vai trò xương sống và an ninh ngầm cho cuộc đấu tranh, Khen thì ít, chê lại nhiều, nhưng tinh thần cộng đồng trong tim óc vẫn mạnh hơn những lời ra tiếng vào vốn phải có trong sinh hoạt tập thể.
Ba, Ngày Quân Lực là ngày nhớ ơn những người mẹ, người vợ, người chị, người em gái của quân nhân QLVNCH đã buôn gánh bán bưng, lo tần lo tảo, chắc mót để dành đi “thăm nuôi chồng con em” là quân nhân QLVNCH bị đi tù cải tạo.
Ngày Quân Lực là ngày lớp trẻ của các gia đình quân dân cán chính VNCH dành cơ hội nhận thức và khẳng định mình từ đâu, nhờ ai mà đến được những vùng đất hứa này để tiến thân ngàn lần hơn những người đồng trang lứa còn kẹt trong nước. Để từ đó tiếp nồi truyền thống hào hùng và tinh thần bất khuất của những cha anh là chiến sĩ VNCH đi trước. Đó là những người nay dù già rồi vẫn tiếp tục con đường đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN mà 86 triệu đồng bào trong nước rất mong mỏi./.


(Vi Anh)

Cha ơi, Con sẽ thắng gian tà!



(Kính dâng lên những người cha, ngày Father's Day 19.06.2011)





Cha tôi là người rất kiên cường
Năm xưa cầm súng giữ biên cương
Chống giặc phương bắc sang cướp Nước
Bảo vệ Tổ quốc cách phi thường

Cha tôi là người rất kiên cường
Mậu Thân ngày "Tết" của "Quê Hương"
Bỗng đâu giặc tràn vào khắp phố
Bắn giết dã man khắp phố phường

Cha tôi ôm súng vội lên đường
Xông pha chiến trận giữ Quê Hương
Dẹp tan dã man loàn Cộng đỏ
Chúng về tàn sát cả dân thường

Cha tôi là người rất kiên cường
Cha về xứ Huế có Sông Hương
Đánh tan giặc đỏ từ phương bắc
Chúng gây tội ác ngập khắp đường

Cha tôi kể lại những đoạn trường
Mùa hè đỏ lửa cũng tang thương
Cổ Thành chiếm lại từng tấc đất
Quảng Trị hào hùng cách phi thường

Cha tôi cả cuộc đời kiên cường
Cam go chiến đấu giữ biên cương
Thân thể còn ghim những mảnh đạn
Bảo toàn lãnh thổ của Hùng Vương

Hôm nay là ngày "Vinh Danh Cha"
Con nhìn Tầu Cộng chiếm Hoàng Sa
Xuống đường yêu Nước là có tội
Con phải làm sao đây hở Cha?

Con yêu "Tổ Quốc", yêu "Đồng Bào"
Nhưng con chẳng biết phải làm sao?
Bởi nay người cầm quyền "Lạ lắm"
Họ bênh "Dân Lạ" ghét đồng bào!!!

Hôm nay là ngày "Vinh Danh Cha"
Con đi biểu tình đòi "Hoàng Sa"
Mấy chú "Công An" đứng chặn lại
Nhưng cúi gầm mặt chẳng giống Cha

Họ phải Việt Nam không vây Cha???
Sao họ chẳng bảo vệ Trường Sa!!!
Mà chỉ bắt nạt con nhỏ bé
Để cho giặc Tầu chiếm nước ta!!!

Cha dạy con phải yêu "Quê Hương"
Mình là con cháu vua "Hùng Vương"
Không để mất đất về tay giặc
Dù họ trăm đường gây nhiễu nhương!!!

Hôm nay con lại bước ra đường
Chắc sợ con đi đòi Quê Hương
Họ chặn con lại và để cho
"Dân Lạ" nghênh ngang khắp phố phường!!!

Con dâng lên Chúa những "người Cha"
Đã bao công sức dựng "Quê Nhà"
Để cho con có một "Tổ Quốc"
"Việt Nam Anh Dũng" của chúng ta

Hôm nay là ngày những "người Cha"
Con hứa sẽ bảo vệ "Nước Nhà"
Dù rằng sức con thật nhỏ bé
Nhưng con sẽ tiếp bước "Ông Cha"

Xưa nay "lẽ phải thắng gian tà"
Bước chân "Công Chính sẽ nở hoa"
Con nay mãi nhớ lời Cha dạy
Hương Sen thanh khiết sẽ "Nở Hoa".
CHA ƠI! CON SẼ THẮNG GIAN TÀ!

Thanh Sơn

CÁCH MẠNG BÔNG LAU TẠI VIỆT NAM


(Bài thuyết trình ngày Truyền Thống Cảnh Sát QG/VNCH tại Boston, Massachusetts, 12-6-2011)


Sử sách Việt Nam có ghi rằng: Vào năm 968, Đinh Bộ Lĩnh dẹp xong loạn Thập Nhị Sứ Quân, liền tuyên bố thành lập một quốc gia độc lập, mang quốc hiệu Đại Cồ Việt và tự xưng là Hoàng Đế, đóng đô ở Hoa Lư. Đinh Bộ Lĩnh tức Đinh Tiên Hoàng hồi còn nhỏ chỉ là một chú bé chăn trâu ở làng Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình. Chú thường bắt chúng bạn khoanh tay làm kiệu cho chú ngồi để chỉ huy đánh trận và dùng bông lau làm cờ tiến quân.

Từ đó, Bông Lau và Cờ Lau đã trở nên những hình ảnh quen thuộc, phát xuất từ miền quê VN và nhắc nhở mọi người về trang sử oai hùng của Đinh Bộ Lĩnh trong công cuộc dẹp loạn để dựng xây một quốc gia độc lập và tự cường, có quân đội vững mạnh, làm tiền đề cho Lê Hoàn mười hai năm sau đánh bại quân Tống, bảo vệ độc lập cho Tổ Quốc (1).

Phất ngọn Cờ Lau, Đinh Bộ Lĩnh
Hoa Lư rờm rợp bóng Quân Kỳ
Đại Cồ Việt sáng ngời trang sử
Loạn Sứ Quân qui phục dưới cờ !

(Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích)

Cách đây 2 năm, tôi có vinh dự được Hội Ái Hữu CSQG vùng Boston, Massachusetts mời đến để thuyết trình về đề tài "Luật Rừng của Cộng Sản Việt Nam" (CSVN) (2). Mới đây nhất, ngày 4-4-2011, CSVN đã đem Luật Rừng ra xét xử con trai một công thần của chế độ là luật sư Cù Huy Hà Vũ trong một phiên tòa bẩn thỉu, mà cả thế giới cũng như mọi thành phần dân chúng trong nước đều phỉ nhổ. Tôi đã thuyết trình về bản án này tại Oakland, California, ngày 16-4-2011, nhân dịp kỷ niệm 5 năm ngày thành lập Khối 8406 và đã chỉ trích nặng nề bản án này và đặt tên nó là "Bản Án Hai Bao Cao Su Con Đầm" (3). Sau này, các họa sĩ đã trình diện toàn ban lãnh đạo Đảng CSVN đội những chiếc nón cao su "Con Đầm" trông rất là kệch cỡm và được báo chí chọn là bức hình khôi hài nhất của tháng Tư Đen năm 2011 (4).

Hôm nay, tôi lại được hân hạnh lần thứ hai đến thuyết trình tại quê hương của cố Tổng Thống Kennedy, người đã bật đèn xanh cho cuộc Cách Mạng 1963 tại VN, đưa đến cái chết của anh em TT. Ngô Đình Diệm và nền Đệ Nhất VNCH và phần nào dẫn đến sự sụp đổ toàn diện của miền Nam VN vào năm 1975. Cũng trong phần hồi tưởng ấy, hôm nay tôi xin trình bày với Quý Vị viễn tượng về một cuộc cách mạng khác, một cuộc cách mạng sẽ đem chúng ta đến ngưỡng cửa của Hy Vọng, đến sự Phục Sinh của quốc gia VN đã bị Đảng CSVN khống chế từ sau Đệ Nhị Thế Chiến đến nay. Cuộc cách mạng ấy được gợi ý từ trang sử Bông Lau oai hùng của Đinh Bộ Lĩnh ngày xưa và "Cách Mạng Hoa Lài" ở Trung Đông mới đây, mà tôi đặt tên là "Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam".

Bài thuyết trình được chia thành hai phần:

1. Đón chào Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam.

2. Diễn tiến Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam.


PHẦN I: Đón chào Cách Mạng Bông Lau tại VN
Đã có rất nhiều cuộc cách mạng xảy ra trên khắp thế giới và hiện nay, dân chúng Việt Nam đang trông đợi sớm có một cuộc cách mạng để khai tử chế độ CS độc tài và gian ác.

A. CÁC CUỘC CÁCH MẠNG TRÊN THẾ GIỚI

a) Định nghĩa
Cách mạng là thay đổi toàn diện, bỏ cũ thay mới. Về phương diện chính trị, cách mạng là bất thần lật đổ chế độ đang điều khiển guồng máy quốc gia - thông thường là bằng võ lực - để thay thế bằng một chế độ mới hoàn toàn.

b) Các cuộc cách mạng

Trong lịch sử thế giới, có nhiều cuộc cách mạng vĩ đại:

- Cách Mạng Hoa Kỳ 1776 chống lại Vương quốc Anh để lập nên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ,

- Cách Mạng Pháp 1789 xóa bỏ chế độ quân chủ,

- Cách Mạng Nga 1917 do Cộng Sản nổi lên cướp chính quyền.

- Rồi lại có những cuộc cách mạng cuối thập niên 1980, giựt sập chế độ Cộng Sản tại Liên Sô và Đông Âu.

- Vào cuối năm 2010, nhân dân tại Tunisie, một quốc gia vùng Trung Đông, đã nổi lên làm cách mạng. Chỉ trong vòng 28 ngày, họ lật đổ được chính quyền độc tài của Tổng Thống Ben Ali đã cai trị Tunisie trong suốt 23 năm. Người ta gọi đây là "Cách Mạng Hoa Lài", vì Hoa Lài là biểu tượng của nước Tunisie.

- Sau đó, ngọn lửa cách mạng lan nhanh sang các nước láng giềng. Trước tiên là Ai Cập. Cuộc cách mạng thành công chỉ sau 19 ngày biểu tình với 300 người chết để đổi lấy sự ra đi ngày 14-1-2011 của TT. Hosni Mubarak. Và còn những cuộc cách mạng khác đang diễn ra tại Syria, Yemen và Libya, tuy gặp nhiều khó khăn, nhưng vẫn hy vọng sẽ thành công.

Riêng tại Á châu, vào cuối thế kỷ 20, cũng có những cuộc cách mạng thành công, xảy ra tại:

- Miền Nam Việt Nam, năm 1963, do Hoa Kỳ chủ xướng để dọn đường đem quân đội vào VN tham chiến.

- Nam Dương, năm 1965, tướng Suharto làm cuộc cách mạng càn quét Đảng CS tại Nam Dương. Ông xử tử Đảng Trưởng CS Dipa Nusantara Aidit. Còn dân chúng và đặc biệt là các nông dân, tìm giết khoảng 1 triệu đảng viên Đảng CS tại nước này (5).

- Thái Lan, năm 1973, lật đổ chính quyền Thanoun.

- Phi Luật Tân, năm 1986, hạ bệ Tổng Thống Marcos.

Nhưng không phải cuộc cách mạng nào cũng thành công. Cuộc Cách Mạng Thiên An Môn năm 1989 tại Trung quốc đã bị Đặng Tiểu Bình cán nát, sau 51 ngày biểu tình với khoảng 3.000 người chết.

c) Nguyên nhân
Có hai nguyên nhân thường dẫn đến cách mạng:

1/- Nguyên nhân chủ quan: Đời sống dân chúng quá nghèo khổ, cả tinh thần lẫn vật chất. Tinh thần là mất các quyền tự do làm người. Vật chất là không đủ cơm ăn, áo mặc.

2/- Nguyên nhân khách quan: Chính quyền hiện hữu bất lực, thối nát, cai trị dân bằng chính sách độc tài.

Từ đó, một câu hỏi cũng được đặt ra cho người Việt Nam: Bao giờ "Cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Trung Đông" chuyển thành "Cuộc Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam"?

B. CÁCH MẠNG BÔNG LAU TẠI VIỆT NAM
Mặc dù học thuyết Karl Mark và chế độ CS đã bị dân chúng Đông Âu hạ bệ vào cuối thập niên 1980, nhưng hiện nay, VN vẫn còn là một trong 4 quốc gia trên thế giới bị CS kìm kẹp dã man, khiến người dân sống khổ cực và đang chờ ngày vùng lên làm cách mạng.
a) Chính quyền độc tài
Xét về yếu tố khách quan phát sinh cách mạng thì chính sách độc tài của chế độ CSVN đã quá rõ ràng, dù có nói cả năm cả tháng cũng không hết. Tôi chỉ xin trích dẫn một câu nói mới nhất của Trương Tấn Sang, Đại Biểu Quốc Hội và Ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN vào ngày 7-5-2011: “Trước đây chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘CHẾT’ cái đất nước này” (6). Đúng vậy, một bầy sâu mang tên Đảng CSVN đang rúc rỉa và làm tan hoang đất nước VN, với các tội trạng tầy trời: Tham nhũng, giệt chủng, chà đạp nhân quyền và nhất là bán đất, dâng biển cho Trung Cộng.

Một chế độ độc tài thường đi đôi với thối nát. Vừa thối lại vừa nát. Tin tức từ VN vào chiều ngày 11-5-2011 cho biết: Chiếc nắp cống tại sân bay Nội Bài, thủ đô của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN bật tung lên, nước dơ trong cống rãnh, pha lẫn phân người phọt lên tung toé và chảy lan tràn khắp phi trường và sân bay, tỏa mùi hôi thối đến kinh hoàng (7). Các du khách ngoại quốc chứng kiến quang cảnh này đã hoảng hốt bịt mũi bỏ chạy. Sau biến cố tháng 4-1975, đã có tới 3 triệu người Việt cũng phải bịt mũi trốn chạy chế độ CS nhơ nhớp và thối tha ấy. Nhưng cái mùi hôi thối này không phải chỉ bốc lên ở phi trường Nội Bài thôi đâu. Còn một nơi khác, vừa thối tha, vừa ma quái đến rợn người và là căn nguyên cho những mùi hôi thối của cả nước VN. Đó là cái xác chết kinh tởm của Hồ Chí Minh đang bốc mùi ở Ba Đình, Hà Nội. Vậy mà Đảng CSVN hàng ngày vẫn bắt dân chúng thay phiên nhau đến phục lậy cái xác chết đó.

Vậy phải làm sao có thể tẩy sạch tình trạng bẩn thỉu này tại VN? Kính thưa Quý Vị? - Hãy vùng lên làm cuộc Cách Mạng Bông Lau.

b) Nhân dân đói khổ
Còn về yếu tố chủ quantình trạng nghèo đói, khốn khổ thì dân chúng VN hiện nay ra sao?

Nền kinh tế VN hiện thời suy đồi, lạm phat phi mã, các tập đoàn kinh tế quốc doanh sẽ phá sản như kiểu Vinashin. Các tập đoàn lớn như than, khoáng sản, điện, ngân hàng do chính phủ và Đảng điều hành thua lỗ. Vay tiền quá nhiều, sản xuất quá kém, không tiền trả nợ, ngân sách thiếu hụt, nhập nhiều, xuất ít. Kinh tế như vậy đang đẩy cả nước vào cảnh điêu đứng! Dân chúng nhiều nơi bắt đầu đói, "đói ngược, đói xuôi, ăn rau má, phá đường cầu". Cả nước điêu đứng, trừ đảng viên đảng CS, vì đảng viên có quyền và tham nhũng, nên giầu có. Họ đã tước đoạt quyền sở hữu đất đai, nhà cửa, tài sản của dân chúng bằng nhiều thủ thuật hành chánh hay dựa vào những điều luật mập mờ! Quyền của họ là tuyệt đối. Muốn bắt ai chỉ cần gán cho tội "tuyên truyền chống Nhà Nước” chiếu điều 88 Bộ Hình Luật!

Cũng lại xin trích dẫn một câu nói mới nhất của Nguyễn Tấn Dũng, hiện là Thủ Tướng CSVN, do VnExpress, một tờ báo của nhà nước VN đưa tin ngày 5-5-2011. Ông Dũng đã công khai thú nhận: "Việt Nam vẫn là nước nghèo”. Thật quá xấu hổ! Và tờ báo này đăng luôn một lời phê bình rất chí lý của độc giả: “36 năm trước Việt Nam là nước nghèo. Năm 2011, Việt Nam vẫn còn là nước nghèo. 36 năm sau, Việt Nam vẫn tiếp tục là nước nghèo” (8). Như vậy, rõ ràng VN đang đi vào ngõ cụt, không tương lai.

Vậy muốn đưa VN ra khỏi đường hầm tăm tối này, chúng ta phải làm sao? Kính thưa Quý Vị? - Hãy ủng hộ cuộc Cách Mạng Bông Lau.

c) CSVN chuẩn bị đàn áp cách mạng
Đảng CSVN chắc chắn cũng đã biết cuộc Cách Mạng Bông Lau của dân chúng VN sắp diễn ra, bởi vì chính Mác Lê đã đưa ra nguyên tắc này: «Nơi nào có bất công đàn áp, nơi đó có cách mạng». Qua tin tức từ VN gửi đi, nhiều cuộc đàn áp dân chúng, đưa đến cảnh công an đánh chết dân đã xảy ra khắp nơi.

Đã có nhiều dấu hiệu cho thấy CSVN đưa ra kế hoạch đối phó với cuộc cách mạng, chẳng hạn Nguyễn Tấn Dũng thăng cấp đặc biệt cho nhiều tướng lãnh thuộc phe nhóm của ông, đồng thời gia tăng phụ cấp và lương bổng cho cảnh sát và quân đội. Hai cơ quan này là hai chiếc phao cuối cùng Đảng CSVN phải ôm chặt để mong sống còn. Tháng 7, 2008, Nguyễn Tấn Dũng cách chức một loạt 5 tướng lãnh chỉ huy Quân Khu Thủ Đô Hà Nội và trả họ về ngồi chơi xơi nước ở Bộ Quốc Phòng.

Một mặt, Đảng CSVN chuẩn bị đàn áp cách mạng, nhưng đàng khác, họ không tin biện pháp đàn áp sẽ thành công, nên các đảng viên cao cấp đang đua nhau gửi con cháu ra ngoại quốc dưới hình thức du học, đồng thời chuyển tiền ra ngoại quốc mua nhà đất hoặc cơ sở thương mại để chờ khi cách mạng nổi lên thì những cấp lãnh đạo này cũng tìm đường đào thoát. Bởi vậy, trong dân gian mới có câu chuyện vui này:

Một cán bộ Cộng Sản có nhiều tuổi Đảng làm đơn xin đi định cư ở nước ngoài. Anh ta được gọi đến sở di trú và xuất cảnh. Viên thủ trưởng cơ quan này rất đỗi ngạc nhiên, bèn gọi anh ta vào phòng riêng để thẩm vấn. Viên thủ trưởng hỏi:

- Một đảng viên thâm niên như đồng chí tất phải có lý do đặc biệt gì mới muốn rời bỏ quê hương Xã Hội Chủ Nghĩa tốt đẹp như nước ta chứ?

Anh cán bộ trả lời:

- Thưa đồng chí, vì hai lý do: Thứ nhất, đêm hôm qua, có anh bạn rỉ tai tôi rằng sắp có Cách Mạng Bông Lau xảy đến. Phen này các cán bộ CS như anh và tôi chắc chắn sẽ bị nhân dân treo cổ là cái chắc! Tôi sợ quá nên xin ra đi.

Viên thủ trưởng cười cười, vỗ vai anh chàng cán bộ, rồi nói trấn an:

- Tôi bảo đảm với đồng chí là chế độ này không thể nào lung lay được. Xã Hội Chủ Nghĩa sẽ tồn tại muôn năm…

Anh cán bộ cướp lời:

- Thưa đồng chí, đó chính là lý do thứ hai mà tôi xin ra nước ngoài để định cư đấy ạ!

Tóm lại, để trả lời cho câu hỏi: Liệu VN sẽ có cuộc "Cách Mạng Bông Lau" không? Tôi xin mượn lời của ông Saad Eddin Ibrahim, Giáo sư Đại Học Harvard, gốc người Ai Cập, để trả lời như sau:

"Tôi nghĩ chỉ là vấn đề thời gian. Tác động của cuộc xuống đường biểu tình đã trở thành toàn cầu. Những gì xảy tại Ai Cập đã được tác động bởi những điều xẩy ra trước đó ở Tunisie. Những việc xảy ra tại Tunisie đã được tác động bởi những gì xảy ra trước đó ở Đông Âu, Trung Âu và Châu Mỹ La tinh, cũng như ở những quốc gia như Bồ Đào Nha năm 1974, v.v... Ta đang sống trong một ngôi làng toàn cầu. Đây không là cách nói ẩn dụ mà là một thực tại... Tôi tin tưởng nhân dân Việt Nam sẽ lật đổ chế độ độc tài toàn trị này để hòa nhập vào cộng đồng dân chủ trong thế giới" (9).

Vậy nếu cuộc Cách Mạng Bông Lau đã sẵn sàng thì sẽ phải diễn ra như thế nào?




PHẦN 2: Diễn tiến Cách Mạng Bông Lau tại VN

Muốn cho cuộc cách mạng thành công trọn vẹn, cuộc "Cách Mạng Bông Lau" phải được bùng nổ bởi những thành phần nào? Và rồi kết cuộc, cách mạng sẽ đưa VN đi về đâu?
A. CÁCH MẠNG BÙNG NỔ
Khi đặt tên cho cuộc Cách Mạng sắp diễn ra tại VN là "Cách Mạng Bông Lau" để lật đổ chế độ CS, tôi đã nhận ra nhiều điểm tương đồng giữa cuộc cách mạng này với cuộc cách mạng của Đinh Bộ Lĩnh:
a) Dẹp loạn sứ quân
Đinh Bộ Lĩnh đã dẹp 12 sứ quân để thống nhất đất nước. Dưới chế độ CS hiện nay, mỗi tỉnh là một sứ quân. Các đảng viên cai trị mỗi địa phương tự do tung hoành, tác oai, tác quái, bất chấp lệnh của Trung Ương. Học giả Nguyễn Hiến Lê đã mô tả tình trạng này như sau: "Mỗi tỉnh là một tiểu quốc, địa phương tự do tới mức không tuân lệnh trung ương (ngay xã cũng không tuân lệnh tỉnh, huyện), lấy lẽ rằng chỉ địa phương mới hiểu tình trạng của địa phương, cấp trên không nên xen vào" (10).

Chính Phan Văn Khải khi làm Thủ Tướng (từ 1997 đến 2006) đã lên tiếng than phiền về thảm trạng "Trên bảo dưới không nghe". Vào dịp đó, Lê Nhân là bạn học với Phan Văn Khải đã viết lá thư ngỏ đề ngày 5-12-2005 chê Phan Văn Khải là vô học, ngu dốt, không biết dùng tiếng Việt, "vì 'Trên bảo dưới không nghe!' dùng để chỉ việc phòng the, chuyện bất lực của đàn ông..." Lê Nhân viết: "Nhiều khi thủ tướng Phan Văn Khải cũng không phân biệt được đâu là chuyện chăn gối, đâu là chuyện quốc gia chính phủ trị dân, nên sỗ sàng đưa vấn đề con cu ra ví với dân..." (11).

Đảng viên chửi xéo nhau bằng những lời lẽ cạn tầu ráo máng này đưa chúng ta đến hai kết luận:

1. Tình trạng vô kỷ luật trong Đảng CSVN: Khi cấp trên không còn có thể ra lệnh cho cấp dưới thì Đảng đó kể như sắp đến ngày tàn.

2. Đảng CSVN ra đời năm 1930. Như vậy, tính đến năm nay, 2011, là tròn 81 tuổi. Một lão già suốt đời làm việc thất đức, bán nước, hại dân, nay thì thằng trên không bảo được thằng dưới, chứng tỏ căn bệnh bất lực đã đến hồi hết thuốc chữa.

Vì thế, muốn dẹp tình trạng thập nhị sứ quân vô kỷ luật này, VN cần phải làm gì bây giờ? Kính thưa Quý Vị? - Hãy ủng hộc cuộc Cách Mạng Bông Lau. Vâng, đó là con đường Vua Đinh Tiên Hoàng đã mở cho hậu thế từ cả ngàn năm trước.

b) Vai trò nông thôn
Đinh Bộ Lĩnh đã khởi đầu dựng nước từ làng xã, chứ không phải từ đô thị. Tôi dự đoán rằng cuộc cách mạng tương lai để lật đổ Xã Hội Chủ Nghĩa cũng sẽ được khơi mào bởi nông dân, vì năm 1945, CS đã dựa vào nông dân để cướp chính quyền, mà bây giờ nông dân bị tịch thu ruộng đất, bị đói khổ cùng cực, sống cũng như chết. Hàng triệu nông dân đã bỏ nông thôn về thành thị kiếm sống. Nhưng ở thành phố, họ không được hưởng chế độ hộ khẩu. Đã thế, đồng lương thấp, nhà thuê lại mắc, sống chật chội, thiếu vệ sinh. Cho nên, các nông dân căm thù CS. Họ không còn lý do gì để sợ chết nữa. Hiện đã có những cuộc nổi dậy tự phát, những cuộc biểu tình khiếu kiện như ở Bắc Giang, Quảng Nam, Đà Nẵng và Bình Dương...

Còn các công nhân tại các xí nghiệp thì sao? Khác với cuộc nổi dậy của các công nhân thuộc Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan, công nhân tại các xí nghiệp VN đã bị CS tổ chức thành các chi bộ Đảng để khống chế, nên họ không dễ gì mà khởi xướng cách mạng được.

c) Vai trò quân đội
Trong bất cứ cuộc cách mạng nào, quân đội là yếu tố quyết định thắng bại của cuộc nổi dậy. Ngòi nổ là nông dân, nhưng người châm ngòi phải là quân đội. Đảng CSVN sống còn là nhờ sức mạnh của quân đội. Mặc dầu Đảng đã dành nhiều ưu đãi và kiểm soát chặt chẽ lực lượng này, nhưng dù bố trí tài tình cách mấy cũng không thể tránh được tệ hại thông thường trong quân đội là nạn kiêu binh hoặc bất mãn vì chia chác quyền lợi không đồng đều giữa hàng tướng lãnh. Đó là chưa kể đến trường hợp sẽ có những tướng tá tỉnh ngộ, biết yêu nước, thương dân, hoặc mang giấc mộng làm lịch sử. Quân đội CSVN hiện nay có phe thân Trung Cộng, có phe thân Mỹ. Những tướng tá bị thất sủng hoặc bị đày ra các vùng biên giới, một ngày nào đó, sẽ cùng đứng lên hỗ trợ nông dân làm cách mạng. Và đó là ngày tàn của Xã Hội Chủ Nghĩa.

Đây là một trong những bằng chứng đã có sự rạn nứt trong hàng ngũ tướng lãnh CSVN: Ngày 6-7-2010, Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh, nguyên Ủy Viên Trung Ương, nguyên Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị, đã cùng với 4 trung tướng, 12 thiếu tướng, 12 đại tá và những cán bộ lão thành như Mai Vy, nguyên Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa gửi kiến nghị cho các cơ quan cao cấp nhất của guồng máy lãnh đạo Nhà Nước XHCN/ VN để phản đối việc khai trừ Trung Tá Vũ Minh Trí - vì ông này có can đảm tố cáo tham nhũng - và đòi nghiêm khắc xử lý Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng (12).

Dù sao, trong tình thế hiện tại, quân đội không phải là lực lượng khởi động cuộc Cách Mạng Bông Lau, nhưng khi nông dân nổi lên thì thái độ của quân đội sẽ quyết định thắng bại.

d) Vai trò trí thức
Cuộc cách mạng nào cũng phải có tổ chức, tức phải có thành phần lãnh đạo. Đó là các nhà trí thức yêu nước, biết cổ võ và phối hợp cuộc nổi dậy cho nhịp nhàng, hữu hiệu. Lenin đã nói: "Không có ý thức cách mạng thì không có cách mạng" (Sans conscience revolutionnaire, pas de révolution). Nói rõ hơn, cuộc cách mạng cần có giai cấp bình dân đứng lên, nhưng không thể thiếu giai cấp trí thức để gieo rắc tinh thần cách mạng và phác họa kế hoạch. Thành phần trí thức trong cuộc cách mạng Pháp là J.J. Rousseau, Montesquieu, tại Hoa Kỳ là Washington, Jefferson, và tại Nga là Karl Marx.

Tại VN hiện nay, mỗi năm có khoảng mấy trăm ngàn sinh viên tốt nghiệp tại các trường Cao Đẳng và Đại Học. Nhờ những phương tiện kỹ thuật truyền thông tân tiến, họ biết được đời sống tự do, dân chủ tại các nước văn minh trên thế giới. Tinh thần yêu nước dâng cao, họ không dễ bị bưng bít bởi chế độ độc tài Cộng Sản. Họ đã cảm nghiệm được nỗi tủi nhục của một quốc gia bị Trung Cộng chiếm đất, chiếm biển và giết hại các ngư dân VN. Họ đã nhận ra rằng nhân quyền tại VN chỉ là một chiếc bánh vẽ khổng lồ do Đảng CSVN dàn dựng lên.

Đọc những bài viết của các nhà trí thức VN trên mạng lưới, đặc biệt là mạng bauxit, và đôi khi ngay tại các báo chí lề phải, người ta nhận ra được lòng căm phẫn tột cùng của họ đối với Trung Quốc khát máu và đối với Đảng CSVN độc tài, tham nhũng và bán nước.

Buổi sáng Chúa Nhật tuần trước, ngày 5-6-2011 và Chúa Nhật hôm nay, 12-6-2011, Quý Vị đã thấy gì ở đường phố Hà Nội và Saigon? - Thưa, những tiếng hô "Đả Đảo Trung Quốc" vang dội từ cửa miệng những người Việt yêu nước. Những nắm tay giơ lên nhắm thẳng vào mặt những tên Tàu hiếu chiến đang lấp ló ở Tòa Đại Sứ và Tổng Lãnh Sự Trung Quốc. Những tiếng nguyền rủa "Quân Bán Nước" chỉ ngay vào mặt những tên Cảnh Sát Công An của Đảng Cộng Sản VN. đàn áp dân chúng biểu tình và hạch hỏi: "Đây là đất nước VN, chúng tôi là người VN, tại sao các anh rào đường lấp lối. Còn Trung Cộng là quân cướp, tại sao các anh rước họ vào nhà?"

Đây là những đóm lửa đang nhen nhúm ngọn đuốc Cách Mạng. Đây là những phát súng lệnh của cuộc Cách Mạng sắp sửa diễn ra tại VN.

e) Phối hợp nhịp nhàng các thành phần cách mạng
Căn nguyên làm bùng nổ Cách Mạng Hoa Lài ở Tunisie là câu chuyện của một thanh niên nghèo, tên là Mohammed Bouazizi đi bán trái cây kiếm sống, nhưng bị cảnh sát và chính quyền sách nhiễu. Anh cầu cứu ở cơ quan nào cũng không xong, nên đã quyết định tự thiêu. Các cuộc biểu tình của dân chúng bùng nổ, lúc đầu chỉ là một nhóm nhỏ biểu lộ lòng thương tiếc anh, nhưng dần dần mỗi ngày một lan rộng và mang màu sắc chính trị. Đó là phải lật đổ guồng máy cai trị thối nát của nhà độc tài Ben Abi. Kết cuộc, Tổng Thống Ben Abi phải trốn khỏi nước. Biến cố này không thể xảy ra nhịp nhàng như vậy, nếu không có một bộ óc tham mưu hoạch định.

Tại VN, ngày 17-2-2011, cũng đã có một kỹ sư trẻ tên là Phạm Thành Sơn tự thiêu trước công sở nhà nước ở Đà Nẵng để phản đối chính quyền đã tịch thu đất đai của gia đình anh.

Ngoài ra, giới trí thức và một số tướng lãnh hồi hưu quy tụ trong một bản kiến nghị 1.900 chữ ký, đòi hủy bản án của một nhà trí thức khoa bảng của chế độ là Tiến Sĩ, Luật Sư Cù Huy Hà Vũ.

Rồi nữa, nông dân tại một số tỉnh đã biểu tình khiếu kiện, tụt quần ngay trước công sở và chửi rủa chính quyền thậm tệ. Cũng đã xảy ra sự việc hàng ngàn giáo dân Công Giáo đốt nến cầu nguyện, đòi đất của Giáo Hội đã bị nhà nước chiếm đoạt bất hợp pháp.

Nhưng cuộc cách mạng vẫn chưa bùng nổ được là vì 3 yếu tố - nông dân, trí thức và quân đội - chưa kết hợp được với nhau để nhóm thành ngọn lửa cách mạng. Ba yếu tố trên là 3 chân của chiếc kiềng. Thiếu một chiếc hoặc không hòa nhịp với nhau thì rất khó đi đến thành công.

Hãy cứ giả thuyết cuộc Cách Mạng Bông Lau xảy ra hôm nay thì có những điều gì đồng bào quốc nội cần phải lưu ý?

B. CÁCH MẠNG DÂN TỘC
Giả thuyết rằng cuộc Cách Mạng Bông Lau bùng nổ ngay hôm nay thì những gì sẽ xảy ra và cuộc cách mạng phải đi theo chiều hướng nào để được coi là thành công mỹ mãn?
a) Trận thư hùng đẫm máu
Cách Mạng là một trận thư hùng chí tử, một sống một chết. Nếu cuộc Cách Mạng Bông Lau xảy ra ngày hôm nay thì hầu như chắc phải là một cuộc cách mạng đẫm máu, vì những người cầm đầu guồng máy cai trị VN hiện giờ là những người khát máu. Họ đã tạo ra và tham dự cuộc chiến tranh VN. Chính những người này đã cưỡng chiếm miền Nam VN, với những vụ pháo kích, tấn công vào trường học, bệnh viện và chôn sống dân lành rất dã man, đúng với bản chất khát máu của con người Cộng Sản. Vì thế, cuộc phản ứng chống cách mạng chắc hẳn sẽ rất dã man.

Thêm nữa, cuộc cách mạng lật đổ Đảng CSVN có nhiều khó khăn hơn là cuộc cách mạng tại Tunisie, Ai Cập hay những nước khác, vì tại các nước đó, chỉ có một bộ mặt ngổ ngáo đáng ghét của người lãnh đạo. Chỉ cần một viên đạn, một nhát búa là kết thúc sinh mạng tên độc tài đó. Nhưng Đảng CSVN được kết nạp bởi hàng ngàn hàng vạn bộ mặt ngổ ngáo, nên sẽ phải tốn đạn, tốn búa nhiều hơn.

b) Trung Cộng can thiệp
Ngoài ra, Đảng CSVN hiện đang bị giựt dây bởi Đảng CS Trung Quốc, tức là cộng thêm một bộ mặt khát máu khác còn ác độc hơn CSVN nhiều.

Tình hình VN hiện nay rất bi đát. Khi Hồ Chí Minh nhận sứ mạng của CS quốc tế thành lập Đảng CS tại VN, đó là lúc Trung Cộng tròng chiếc thòng lọng vào cổ VN. Các tổ chức công quyền, quân đội, công an của VN đều rập khuôn Trung Cộng. Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị VN đầy dẫy những tay sai như Hoàng Văn Hoan do Trung Cộng cài vào. Cho đến nay, Trung Cộng đã thống lĩnh toàn bộ guồng máy chính trị, quân sự của VN và đặc biệt là kinh tế với nạn hàng hóa Trung Cộng lan tràn khắp nơi. Trận đòn Đặng Tiểu Bình đánh dằn mặt VN vào năm 1979 là lời cảnh báo VN hết đường thoát. Nếu Hoa Kỳ đã xâm lăng Afghanistan, Iraq và giựt dây LHQ can thiệp quân sự vào Lybia thì khi có một cuộc "Cách Mạng Bông Lau" nổi dậy và cho dù được quân đội VN ủng hộ thì Trung Cộng cũng sẽ xua quân vào VN đàn áp cách mạng không nương tay.

Vì thế, ông Ngụy Kinh Sinh, một nhân vật đối kháng Trung Cộng và là Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ Á Châu, đã cố vấn cho người VN rằng:

"Tôi nghĩ rằng những người bạn Việt Nam nên quan sát chặt chẽ tình hình ở Trung Quốc. Có hai lý do tại sao. Thứ nhất, Đảng Cộng sản Việt Nam không có khả năng phát minh ra phương pháp đàn áp, cho nên họ sao chép việc đàn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khi các bạn học được cách của họ trước, thì các bạn có thể phòng ngừa trước.

Thứ hai, Cộng sản Trung Quốc không muốn thấy người dân Việt Nam lật đổ chế độ độc tài cộng sản, trở thành một mô hình cho người Trung Quốc. Do đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ giúp Đảng Cộng Sản Việt Nam duy trì sự thống trị độc tài của họ.

Nếu Đảng Cộng sản Trung Quốc không sụp đổ, họ sẽ không cho phép người dân Việt Nam lật đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam. Vì vậy, sự sụp đổ của Cộng sản Trung Quốc là điều kiện tiên quyết cho sự sụp đổ của các chế độ độc tài khác ở châu Á, như Việt Nam, Bắc Hàn, Miến Điện và các nước khác" (13).

Như thế, một vấn đề quan trọng khác lại được đặt ra là liệu Đảng CS Trung Quốc có thể sụp đổ không? Nếu có thì mới nên chờ.


Trong một cuộc phỏng vấn dành cho ký giả Jeffrey Goldberg của báo The Atlantic, bà ngoại trưởng Mỹ Hilary Rodham Clinton đã quả quyết rằng: "Chế độ của Trung Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ, các nhà lãnh đạo Trung Quốc giờ đây đang làm những việc vô ích như những gã hề" (14).

Chắc chắn lời nhận định này sẽ đem lại nhiều hy vọng cho các nhà hoạch định cuộc cách mạng sắp tới tại VN.


c) Cách mạng bằng chính xương máu mình
Cuối cùng, những người lên kế hoạch cho cuộc Cách Mạng Bông Lau cần lưu ý đến tinh thần tự quyết dân tộc. Cuộc cách mạng tương lai phải là do đồng bào VN tự đứng lên và phải trả bằng máu xương và mồ hôi nước mắt của người dân Việt, chứ không phải do bàn tay lông lá của ngoại bang gầy dựng nên. Đạp đổ chế độ CS, đó là chủ đích cần và phải đạt tới, nhưng phải đạp đổ với tất cả sự khôn ngoan và cảnh giác. Mỗi quốc gia, đặc biệt là các cường quốc, không bao giờ giúp chúng ta - hoàn toàn vì quyền lợi của chúng ta - mà vì quyền lợi của riêng họ. Hãy lấy gương của Cambodia, nước láng giềng của VN làm ví dụ. Hoa Kỳ đã bỏ rơi nước này để cho Khmer Đỏ chiến thắng Phnom Penh ngày 12-4-1975. Trước đó vài ngày, Đại sứ Mỹ tại Cambodia đề nghị đưa Hoàng Thân Sirik Matak và chính phủ Lon Nol sang Hoa Kỳ tỵ nạn, nhưng Hoàng thân đã viết thư từ chối thẳng thừng với những lời đầy cay đắng: "Tôi không bao giờ mảy may tin rằng quí vị lại có ý bỏ rơi một dân tộc đã chọn lựa tự do... Tôi chỉ phạm phải một sai lầm là đã tin vào quí ngài, những người Mỹ" (15). Trở về VN, số phận cũng không hơn gì Cambodia. Hiệp Định Genève 1954 chia đôi VN do quyền lợi của 5 quốc gia: Mỹ, Anh, Pháp, Nga và Trung Cộng phối hợp. Hiệp Ước Paris 1973 bán đứng VN cho Trung Cộng, vì quyền lợi của Hoa Kỳ, như Kissinger đã thú nhận. Miền Bắc VN đã có quá nhiều cay đắng khi nhận súng đạn của Trung Cộng. Miền Nam VN cũng không thiếu oan khiên khi làm bạn với Hoa Kỳ. Với bài học quá khứ, người VN cần biết dùng AK để cản đường tiến quân của Nga và Trung Cộng và dùng M16 để ngăn cản Hoa Kỳ can thiệp vào nội bộ VN. Đừng vì quá bức xức với chính sách Hán hoá của Trung Cộng mà nhờ Mỹ tháo dây thắt họng của Trung Cộng ra, để rồi lại lầm lẫn thò cổ vào dây thòng lọng mới của Hoa Kỳ.
d) Giải pháp Việt Nam Trung Lập
Có thể vì đã nhìn thấy hiểm họa này mà nhiều nhà trí thức VN, điển hình là GS Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc và GS Nguyễn Ngọc Huy, đã muốn vận động để Việt Nam được hưởng quy chế Trung Lập (16). Thực ra, có rất nhiều mô hình Trung Lập trên thế giới, vì thường dựa trên quyết định riêng của nước muốn Trung Lập. Nhưng có một mô thức Trung Lập Pháp Lý được quốc tế công nhận theo hai Quy Ước số 5 và 13 của Hội Nghị Quốc Tế La Haye, Hòa Lan, năm 1907. Hiện nay trên thế giới có 3 quốc gia theo mô thức Trung Lập Pháp Lý Vĩnh Viễn. Đó là: Thụy Sĩ, Thụy Điển và Áo quốc (17). Các quốc gia này cam kết không bao giờ được tuyên chiến với bất cứ quốc gia nào. Trong thời bình, cũng không được liên minh quân sự với quốc gia khác hoặc dùng kinh tế để giúp quốc gia khác tăng cường sức mạnh quân sự. Tuy nhiên, các quốc gia này vẫn được quyền duy trì lực lượng quân sự để giữ an ninh trật tự và bảo vệ đất nước. Cần ghi nhận rằng VN là một quốc gia nằm ngay sát một quốc gia quá to lớn và ác độc là Trung Cộng. Không bao giờ VN có khả năng để trang bị một lực lượng quốc phòng đủ sức chống chọi với Trung Cộng. Vì thế, VN nên hướng về giải pháp Trung lập với sự bảo đảm của quốc tế, để tập trung nhân lực và tài lực phát triển kinh tế, làm cho dân giàu nước mạnh.

Tóm lại, cuộc Cách Mạng Bông Lau tại VN sẽ vô cùng khó khăn, các phong trào nổi dậy ở trong nước cần phải tính toán rất kỹ để làm sao tiết kiệm xương máu đồng bào và nắm chắc phần thắng, một khi ngọn lửa cách mạng bùng lên.


KẾT LUẬN


Cuối cùng, để tiếp lửa vào cuộc Cách Mạng Bông Lau, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia hải ngoại có thể làm được những gì?

Năm 1975, khi chiếm được miền Nam, Đảng CSVN tưởng rằng chúng đã toàn thắng. Nhưng sự thực, thắng để mà thua, vì chẳng bao lâu sau, học thuyết CS bị đào thải tại Đông Âu, các ông tổ Karl Mark, Lenin, Staline đều bị hạ bệ. Đảng CSVN hiện nay hoàn toàn mất hồn, mất định hướng và đang ngửa tay xin tiền của phe mà họ gọi là "thua trận" hoặc "Mỹ ngụy". Thế mà CSVN dám bảo mình thắng. Thắng ở chỗ nào?

Một tên trộm, xài luật rừng, cướp của, giết người. Đó chỉ là hắn đã hoàn thành tội ác, chứ không thể gọi là chiến thắng được. Phải chờ ngày quân cướp bị đưa ra tòa lãnh án thì mới rõ ai thua, ai thắng.

CSVN đang ở vào thời điểm hoàng hôn. Thời gian càng đi thì bóng đêm càng tới. Cứ mỗi ngày qua đi là một ngày đến gần bóng tối sự chết. Trái lại, người Việt Quốc Gia lại đang ở trong thời điểm bình minh. Thời gian càng tới thì ánh mặt trời càng rạng rỡ. Mỗi một ngày qua đi là một ngày gần kề cuộc cách mạng huy hoàng.

Xin đừng ai vô tình hay cố ý dập tắt ngọn lửa cách mạng này bằng thái độ bi quan hay chia rẽ. Chuyện kể rằng: Có một người đàn ông tị nạn VN, râu tóc trắng phơ, vừa sang Mỹ đoàn tụ với con cái. Suốt ngày ông tự giam mình trong phòng. Thỉnh thoảng, ông ra vườn, ngồi dưới gốc cây, thở vắn thờ dài, đôi lúc hai dòng lệ chảy dài trên má. Một đêm kia, ông mơ thấy mình dẫn đứa con gái đi tham dự buổi đốt nến cầu nguyện cho cuộc cách mạng thành công tại Quê Hương VN. Đang lúc hàng ngàn ngọn nến sáng lung linh thì chỉ có ngọn nến của con ông không sáng. Ông giục con: "Con thắp nến lên đi!" Người con trả lời: "Ba ơi, con đã đốt nến nhiều lần, nhưng mỗi lần con đốt lên thì nước mắt ba lại chảy xuống làm tắt ngọn nến của con." Lúc đó, ông giật mình tỉnh dậy và nhận ra rằng: Nước mắt của ông chỉ giúp ông nguôi ngoai phần nào niềm đau mất nước, nhưng nó không giúp ích gì cho cao trào thắp sáng cuộc Cách Mạng Bông Lau của toàn dân.

Niềm mơ ước duy nhất của người dân Việt, nếu họ còn được phép mơ, là mong cho cuộc Cách Mạng Bông Lau sớm nở rộ và thành công, để giành lại Quê Hương từ bàn tay sắt máu của CS.

Đây không còn phải là lúc ngồi bất động để than vắn thở dài nữa. Giờ hành động đã điểm. Tất cả những người Việt yêu nước phải thuộc lòng bài học ĐOÀN KẾT, nắm tay nhau, tham gia đi tuyến đầu trong cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền CSVN.

Boris Yeltsin đã nói: "Đối với CS, không có chuyện cải sửa, mà cần phải đào thải nó." Và việc đào thải CSVN chính là cuộc "Cách Mạng Bông Lau" vậy.

Tiến Sĩ TRẦN AN BÀI

Bài Xem Nhiều