We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 21 June 2011

Cựu Ngoại Trưởng VNCH Vương Văn Bắc từ trần

Thọ 84 tuổi, nhà thương thuyết cuối cùng để cứu VNCH

PARIS - Cựu Tổng Trưởng Ngoại Giao Vương Văn Bắc, một trong những nhân vật cuối cùng trực tiếp vận động quốc tế để giúp Việt Nam Cộng Hòa trước làn sóng tấn công của quân đội Bắc Việt vào miền Nam năm 1975 qua đời hôm Thứ Hai tại Paris, thọ 84 tuổi.

Cựu Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc trong một buổi sinh hoạt cộng đồng tại Paris năm 2008.

Ông Vương Văn Bắc là cựu luật sư Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, và là ngoại trưởng Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1974. Trong thời gian hòa đàm Paris, Luật Sư Bắc tham gia trong phái đoàn của Việt Nam Cộng Hòa.

Ông Bùi Diễm, cựu tổng trưởng phủ thủ tướng và đại sứ tại Washington, nhớ lại:

“Tôi có dịp làm việc với ông Bắc và ngoại trưởng lúc bấy giờ là ông Trần Văn Lắm trong suốt thời gian diễn ra hội đàm Paris cho tới khi các bên ký kết. Ông Bắc là một luật sư giỏi và đã góp phần nêu bật được chính nghĩa của VNCH khi thương thảo với Bắc Việt. Khi ông làm ngoại trưởng thì xảy ra cuộc hải chiến của Việt Nam Cộng Hòa và Trung Cộng, chính ông là người có công nêu vấn đề chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam với thế giới.”

Trong những ngày cuối cùng của thời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, ông Bắc được cử đi ngoại quốc vận động vay tiền để mua súng đạn chống quân đội miền Bắc.

Ðầu tháng 4 năm 1975, Tổng Thống Thiệu cử Ngoại Trưởng Bắc đi Saudi Arabia để đề nghị Quốc Vương Haled tiếp tục đồng ý cho Việt Nam Cộng Hòa vay tiền như vị vua trước đó, Vua Faisal cha Vua Haled, đã hứa trước khi bị ám sát. Quốc Vương Haled lúc đó đã đồng ý cho vay.

Ngày 15 tháng 4, Ngoại Trưởng Bắc cũng bay cùng Tổng Trưởng Kế Hoạch Nguyễn Tiến Hưng qua Washington D.C. để đề nghị vay thêm của Hoa Kỳ.

Ðể giữ chắc ngân sách của Việt Nam Cộng Hòa tại ngoại quốc, Ngoại Trưởng Bắc trong những ngày sau đó đi kiểm tra ngân sách các tòa đại sứ. Ông chính thức từ chức tổng trưởng ngoại giao ngày 25 tháng 4, 1975.

Luật Sư Vương Văn Bắc là người đang giữ chức tổng trưởng ngoại giao trong ngày Trung Quốc tấn công quần đảo Hoàng Sa ngày 11 tháng 1 năm 1974.

Ngay ngày hôm sau, 12 tháng 1, 1974, Ngoại Trưởng Bắc công khai lên án hành đông xâm lăng của Trung Quốc và bác bỏ luận điệu của nước này đòi chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa.

Luật Sư Bắc sinh năm 1927 tại Bắc Ninh. Trước khi nhận chức vụ tổng trưởng ngoại giao, Luật Sư Bắc là giáo sư chính trị học trường Chánh Trị Kinh Doanh Viện Ðại Học Ðà Lạt từ năm 1964.

Ông Võ Long Triều, cựu dân biểu và tổng trưởng thanh niên-thể thao, nói về Luật Sư Bắc:

“Trong nhiều lần gặp gỡ và chuyện trò với ông Bắc thời trước 30 tháng 4 cũng như sau này, ông luôn trĩu nặng những ưu tư về đất nước, và nhất là lúc nào ông cũng nghĩ đến lớp người trẻ. Với tôi, ông Bắc là người yêu nước, lúc nào cũng ưu tư đối với tình hình mọi diễn biến xảy ra tại Việt Nam.”

Gia đình ông Bắc hiện nay còn phu nhân là Luật Sư Nguyễn Thị Hồng; hai ông bà có bốn người con. Ông cũng còn một người chị ruột hiện sống tại Virginia, Hoa Kỳ.

Chữ nghĩa của Cộng Sản

Tiếng Việt ta không biết có từ bao giờ. Có thể là bốn ngàn (4000) năm tức là kể từ khi chúng ta có văn hiến hay hơn nữa.

Nhưng Chữ Việt thì chắc chỉ mới có khoảng hơn trăm (100) năm nay nghĩa là từ khi nước ta bị người Pháp đô hộ hoặc hơn một chút, từ khi có những ông Cố Đạo tới nước ta để truyền bá đạo Thiên Chúa.


Với trên một ngàn năm bị người Tầu đô hộ, dĩ nhiên văn hoá của chúng ta, nói chung, tiếng Việt của chúng ta, nói riêng, không thể không bị ảnh hưởng, mà trái lại còn bị ảnh hưởng rất sâu xa và nặng nề của chữ Hán. Ông Văn Tấn Trường trong bài “Một vài suy nghĩ về Hán Tự” đã viết :

“Tiếng Hán Việt (chiếm 60 - 70 %) trong ngôn ngữ Việt Nam, loại trừ tiếng Hán Việt để làm trong sáng tiếng Việt thì quả thật là một "mission impossible".


Tôi không tin tiếng Hán Việt nhiều đến thế, nhưng nếu có ai nhờ tôi viết một bài văn hay làm giùm một bài luận hoàn toàn bằng tiếng Việt thì quả thật tôi chịu thua. Tôi không thể làm nổi vì nhiều chữ, quả thật tôi không biết đó là chữ Hán, chữ Hán Việt, hay chữ Nôm (3). Mà dù có biết chăng nữa, nhiều chữ nếu chuyển sang chữ Việt nó cũng ngô nghê, tức cười, nhiều khi còn khó hiển hơn là dùng chữ Hán Việt.


Trước năm 1975, hầu như không có tranh cãi gì nhiều về tiếng Việt, chữ Việt, ngoại trừ một vài tranh cãi nhỏ về chữ I và Y (Thanh Thuý hay Thanh Thúi, li do hay lý do, quý vị hay quí vị …) hoặc có G hay không có G (sáng lạng hay xán lạn).

Nhưng từ khi bọn Cộng Sản Hà Nội cưỡng chiếm được miền Nam, thì Tiếng Việt, Chữ Việt đã bị Tà Quyền Cộng Sản Việt Nam thay đổi rất nhiều,và đôi lúc trở nên thứ ngôn ngữ quái thai.

Thực ra thì chữ Việt đã được thay đổi từ lâu, ngay từ khi thời bọn Cộng Sản còn ẩn núp dưới hai chữ Việt Minh tức là từ ngày 19/08/1945, ngày bọn chúng cướp được chính quyền từ chính phủ quốc gia Trần Trọng Kim. Chính vì thế mới có chữ Vẹm và tiếng Vẹm.

" Đường Kách mệnh " , " Giải Fóng"

Đó là Chữ Vẹm ,tiêu biểu đỉnh cao trí tuệ của một ... thằng vẹm đầu đàn




Cái thằng dốt chữ đã viết sai không quan trọng bằng cái lũ tự bịt mắt mình và cả thế hệ con cháu của chúng để tranh nhau tâng bốc hít hửi khen thơm...




Nhưng vì sống dưới sự cai trị độc tài và tàn bạo của chúng, không ai dám lên tiếng sợ bị chụp mũ là phản động. Mãi tới khi người Việt tỵ nạn ở Hải Ngoại bắt đầu bắt đầu xuất bản sách báo và nhất là khi các quân nhân và công chức của chế độ VNCH phải đi “học tập cải tạo” được trở về và được ra đi định cư ở Hoa Kỳ theo chương trình HO, vô tình mang theo một số tiếng Vẹm, thì vấn đề sử dụng tiếng Vẹm, chữ Vẹm đã được nêu lên và bàn luận rất nhiều.

Thế nào là Tiếng Vẹm ? Thế nào là chữ Vẹm ?

Thực ra thi tiếng Vẹm cũng là tiếng Việt, nhưng vì dùng chữ của Vẹm đặt ra để nói, nên được gọi là tiếng Vẹm. Cũng như tiếng Bắc, tiếng Trung, tiếng Nam cũng là tiếng Việt mà thôi. Nếu dùng chữ của miền Bắc mà nói thì ta bảo là nói tiếng Bắc, nếu dùng chữ của miền Trung để mà nói, thì ta bảo là nói tiếng Trung và nếu dùng chữ của miền Nam mà nói thì ta bảo là nói tiếng Nam.


Thí dụ, ta hỏi : Đi mô ? Chữ “mô” là chữ người miền Trung dùng. Ta nói “Đi mô” tức là ta đã nói tiếng Trung.


Hoặc ta nói : “Tía nó chết rồi. Chữ “tiá” là chữ miền Nam. Ta dùng chữ “tía” để nói, tức là ta đã nói tiếng Nam.


Chữ Vẹm cũng thế, cũng là chữ Việt. Nhưng vì nó là chữ của tụi Vẹm đặt ra Không Đúng Cách, Không Theo Một Nguyên Tắc Hay Quy Luật Nào Cả, nhiều chữ đọc lên, nghe rất ngô nghê và tức cười, nên ta gọi nó là chữ Vẹm.

Cũng trong bài “Một vài suy nghĩ về Hán Tự”, ông Văn Tấn Trường cho rằng

“Có một dạo ở đầu thập niên 80, nghe nói nhà cầm quyền Việt Nam đưa ra phong trào làm trong sáng tiếng Việt bằng cách "thoát ly tiếng Hán Việt".

Nếu quả thật đã có phong trào này và phong trào này đã được đưa ra thì chắc phải nhiều người biết. Vậy mà chẳng thấy ai nói tới. Không biết ông Trường nghe tin này ở đâu. Thiển nghĩ, một khi bọn chúng muốn đưa ra một phong trào nào, một chính sách gì, bao gì chúng cũng có chủ trương, có mục đích.


Phong trào này, nếu có, thì chủ trương, mục đích của chúng là gì ? Với chủ trương để “Thoát ly tiếng Hán Việt” ? Với mục đích để bài TC ? Nếu đúng như vậy thì dân tộc ta đã khá, nước ta đã không bị bọn chúng đem đất, đem biển dâng cho Tầu.

Trong bài “Nỗi Buồn Tiếng Việt …”, ông XYZ cũng nghĩ rằng “Với chủ trương nôm na hoá ngôn ngữ Việt, tập đoàn Cộng Sản (Việt Nam) nắm quyền đã lạm dụng từ thuần Việt quá mức, trở thành thô tục như “xưởng đẻ” dùng cho “nhà bảo sanh”, “nhà ỉa” dùng cho nhà “vệ sinh”, hay “linh thuỷ đánh bộ” dùng cho “thuỷ quân lục chiến” … và đặt ra nhiều từ sai hẳn với nguyên nghĩa”.


Theo thiển ý, bọn Cộng Sản Việt Nam đã tạo ra một số chữ khác thường mà ta gọi là chữ Vẹm vì những lý do sau :


1/ Muốn tiêu huỷ tất cả những gì mà chúng gọi là “tàn dư của Mỹ Ngụy”

Thực vậy, ngay sau khi cưỡng chiếm được miền Nam, việc đầu tiên mà chúng làm là bắt dân chúng phải tiêu huỷ tất cả các văn hoá phẩm của miền Nam như sách báo, phim ảnh, băng nhạc … Do đó, một số chữ của người Việt Quốc Gia dùng, dù hay ho, lịch sự tới đâu, chúng cũng muốn xoá bỏ.


Chiến dịch Bài trừ Văn Hóa Đồi Trụy .( 21 tháng 5 1975)

Thí dụ nơi để chúng ta bài tiết ra ngoài (tiểu tiện hoặc đại tiện), xưa ngưới Bắc gọi là nhà xí, người Nam gọi là nhà cầu. Hai tiếng này nghe không được lịch sự cho lắm nên đã được chúng ta đổi là nhà vệ sinh. Ấy vậy mà chỉ vì muốn khác người, bọn Cán ngố đã bỏ đi và thay thế bằng hai chữ nhà ỉa.


Phải chăng đà tiến hoá theo chủ nghĩa xã hội của bọn Cộng Sản Việt Nam là như vậy ? Chẳng trách dân Việt Nam được bọn chúng cai trị, được bọn chúng “giải phóng” đã mỗi ngày một khổ cực, mỗi ngày một ngu si, dốt nát.


2/ Muốn chữ của bọn chúng dùng phải khác chữ chúng ta dùng.

Bọn Cộng Sản Việt Nam, chúng chỉ muốn chữ chúng dùng phải khác người, hay nói cho đúng hơn, là khác chữ của người Việt Quốc Gia dùng mà thôi chứ không phải chúng muốn “thoát ly tiếng Hán Việt” như ông Văn Tấn Trường nói, hay “muốn nôm na hoá tiếng Việt” như ông XYZ đã nhận định.


Điều này đối với bọn chúng rất quan trọng, nhất là trong thời chiến, vì giúp cho chúng dễ phân biệt người đang sống tại vùng chúng đang kiểm soát với những người đang sống ngoài vùng chúng kiểm soát để chúng dễ khám phá ra những thành phần mà chúng cho là phản động.


Vì vậy, chữ chúng đặt ra hay dịch ra, chúng không cần biết là Hán hay Nôm, thanh hay tục, trong sáng hay tối tăm, xuôi hay ngược, đúng hay sai. Có chử đang là chữ Hán Việt, chúng đổi sang chữ Nôm. Có chữ đang là chữ Nôm, chúng đổi sang chữ Hán Việt. Chúng chẳng theo một nguyên tắc hay quy luật nào cả.

Thí dụ :

Chúng ta nói là “phát ngôn viên” thì vẹm nói là : “người phát ngôn”


Chúng ta mượn tờ báo để đọc thì vẹm nói là "trao đổi văn hóa"


Chúng ta nói "nhà bảo sanh"thì vẹm từng nói là "xưởng đẻ"


Chúng ta nói là “thăm viếng” thì vẹm nói là “tham quan”


Chúng ta nói là “ghi danh” thì vẹm nói là “đăng ký”


Chúng ta nói là “đá bóng” thì vẹm nói là “bóng đá”


Chúng ta nói là “yếu điểm” thì vẹm nói là “điểm yếu”


Chúng ta nói là “trở ngại” thì vẹm nói là “sự cố”


Chúng ta nói là “xuất cảng” thì vẹm nói là “xuất khẩu”


Chúng ta nói là “liên lạc” thì vẹm nói là “liên hệ”


Chúng ta nói là"đồng ý" thì vẹm nói là "nhất trí"


Chúng ta nói "lo ngại" thì vẹm nói là "quan ngại"


Chúng ta nói là “hiểu rõ” thì vẹm nói là quán triệt"


Chúng ta nói "chỉ tiêu" thì vẹm nói là "tiêu chí".


Chúng ta nói là “viên chức” thì nói nói là “quan chức”.


Chúng ta nói là “chuyển âm” thi vẹm nói là “lồng tiếng”.


Chúng ta nói là “dẫn giải” thì vẹm nói là “thuyết minh"



Chúng ta nói bom "nổ chậm" thì vẹm nói bom "hẹn giờ"



Chúng ta nói là máy phát thanh (RADIO) thì vẹm nói là "Đài".

Sau ngày 30 /4/1975 Bộ đội anh nào cũng nhất định phải mua được một cái "Đài" để mang về Bắc.Tiếc rằng ở SG chỉ có mỗi một cái Đài Phát Thanh duy nhất..


Chúng ta nói "Trực thăng" thì vẹm nói là "máy bay lên thẳng"

Thế thì cái máy bay phản lực này cũng lên thẳng này chúng sẽ gọi là gì để phân biệt..?





Vì ngu dốt, nên khi chúng đảo ngược hay thay thế bằng một chữ khác mà chúng chẳng biết và cũng chẳng cần biết là đúng hay sai nữa hoặc lẫn lộn ý nghĩa của chữ này với ý nghĩa của chữ kia chúng cũng không rõ.

Thí dụ 1 :

Chữ “đơn giản” mà đọc ngược lại là “giản đơn” hay “vui buồn” đọc ngược lại là “buồn vui” tuy nghe có hơi lạ tai một chút, còn có thể chấp nhận được vì nghĩa của nó không khác nhau.

Nhưng chữ “yếu điểm” mà sửa lại là “điểm yếu” thì không thể chấp nhận được vì nghĩa nó khác hẳn.

Nhưng vì dốt nát, bọn chúng vẫn hiểu “điểm yếu” là “yếu điểm” và dùng chữ “điểm yếu” để thay thế cho chữ “yếu điểm”.

Chúng ta biết, về văn phạm, chữ Hán giống chữ Anh ở một điểm là tĩnh từ luôn luôn đứng trước danh từ nên con ngựa trắng, người Anh gọi là white horse và người Tầu gọi là bạch mã.

Chữ yếu điểm cũng vậy, yếu là tĩnh từ và có nghĩa là quan trọng, yếu điểm là điểm quan trọng.


Nhưng vì ngu dốt, bọn Cộng Sản Việt Nam chỉ muốn nói khác với chúng ta nên nói ngược lại là điểm yếu và tưởng rằng chúng đã nôm hoá được chữ yếu điểm là chữ Hán.

Thế còn nhược điểm thì sao ? Nếu nói ngược lại thì điểm nhược là điểm gì ? Đúng là đã ngu lại hay nói chữ. Vậy mà ngày nay, nhiều nhà giáo Việt Cộng vẫn hiểu yếu điểm là điểm yếu và dậy học trò như vậy.

Mới đây tôi có trao đổi với một em học sinh ở SG:

Thay vì nói "con người đó ...có tính nhân bản" thì giáo viên dạy em rằng "con người đó ...có tính nhân văn"


Thí dụ 2 :

Chúng ta nói :

“Xin các bạn cô gắng nhanh lên một chút vì tình trạng gấp rút / cấp bách lắm rồi”

Thì chúng lại nói là

“Xin các đồng chí tranh thủ ,khẩn trương vì tinh trạng khẩn trương rồi”.

Chúng ta dùng chữ cố gắng cho mệnh đề thứ nhất và chữ gấp rút cho mệnh đề thứ hai vì hai chữ này có ý nghĩa khác nhau. Nhưng đối với chúng thì cố gắng cũng là khẩn trương gấp rút cũng là khẩn trương.


Thí dụ 3 :

Sau khi tham dự một buổi nói chuyện về một vấn đề văn học, nếu là chúng ta, chúng ta sẽ hỏi người tham dự :

“Xin anh cho biết cảm tưởng (cảm nghĩ) của anh sau khi nghe xong buổi nói chuyện này”.

Nhưng nếu người hỏi là một tên Văn nô Việt Cộng, thì chắc chắn hắn sẽ hỏi người tham dự :

“Xin đồng chí cho biết cảm giác của đồng chí sau khi nghe xong buổi nói chuyện này”.


Trời !, Đây chỉ là buổi nói chuyện về một vấn đề văn học, đâu có phải là một buổi đấu tố ghê gướm gì mà hỏi cảm giác ?


Nhiều khi chúng ghép hai ba chữ kép làm một khiến người đọc chẳng hiểu mô tê gì cả hoặc một chữ đã đầy đủ ý nghĩa rồi, chúng lại thêm một chữ nữa khiến chữ mới trở nên kỳ cục.

Như

Hùng vĩ và hiểm trở, chúng ghép thành Hùng hiểm,

Tương đương và thích hợp vẹm ghép thành "Tương thích"

Quan tâm và lo ngại vẹm ghép thành "quan ngại"

Tối ưu chẳng lẽ đổi thành Ưu tối ? Nên chúng thêm chữ “nhất” thành "tối ưu nhất"

Thật lạ lùng ! Đã tối ưu rồi đâu cần phải thêm chữ nhất vào làm gì?



3/Để bóp méo và xuyên tạc Lịch sử VN như:

Cờ Vàng 3 sọc của Dân Tộc thì vẹm nói là Cờ 3 que,Cờ Ngụy



Thực ra thì không phải trong chế độ Cộng Sản Việt Nam không có người khá, người giỏi. Nhưng hầu hết những người này lại chẳng có quyền hạn gì, trong khi đó thì hầu hết bọn lãnh đạo lại ngu dốt, độc tài và ngoan cố, nên chúng muốn nói ngang, nói dọc gì, ai cũng phải nghe theo, chẳng ai dại gì mà phê phán hay cải sửa để mà mang hoạ vào thân.

Bởi vì :

"AK mã tấu kẻ kè
Nói quấy nói quá, chúng (dân chúng) nghe rầm rầm"
.


4/ Để bao che,tha người của bọn chúng có tội và để bỏ tù người đối kháng với bọn chúng dù vô tội.


Thí dụ :

Người của bọn đảng chúng “đi đêm”, “móc ngoặc” với gian thương, nhà thầu bất chính để ăn hối lộ, chúng nói là "có quan hệ xấu" hoặc làm lơ cho những bọn này làm điều phi pháp để được lợi lộc, chúng gọi là "có hành vi tiêu cực" để dễ giảm án hoặc tha tội.

Đôi lúc tội đã được kịp "chạy án" Chánh án vẹm "bất ngờ ngất xỉu" giữa tòa để ...xóa án,chìm xuồng:


5/ Không những chúng thay đổi CHỮ, chúng còn thay đổi cả NGHĨA.

Thí dụ :

Gài mìn,pháo kích bừa bãi vào nhà dân.Bắt cóc,thủ tiêu ,gài mìn ,khủng bố,chúng gọi là "hoạt động cách mạng"








Để cướp chính quyền bằng vũ lực súng đạn chúng gọi là "giải phóng nhân dân"

Để cướp đất đai của các điền chủ, chúng gọi là Cải cách ruộng đất.

Ngày nay để cướp đất toàn dân chúng gọi là KHU QUY HOẠCH

Đập phá nhà dân oan chúng gọi là "giải phóng mặt bằng"

Muốn cướp tài sản của các thương gia, chúng gọi là Đánh tư sản mại bản.

Muốn cấm người dân buôn bán, chúng gọi là Cải tạo thương nghiệp.

Muốn bỏ tù quân nhân, công chức của chế độ cũ (VNCH), chúng gọi là Học tập Cải tạo.

Muốn lấp liếm sự khan hiếm xăng dầu.Xe hơi (ôtô con) đang chạy xăng thì chuyển ngược về chạy bằng hơi than thì vẹm gọi là Cải Tiến

Vượt biên nếu bị bắt thì vẹm gọi là "Thằng phạm,Con phạm"...

Vượt biên nếu thoát thì vẹm âu yếm gọi là "Khúc ruột ngàn dặm"$

Để sống sót vẹm trở lại với nền kinh tế tư bản từ bước đầu ABC chúng gọi là "Đổi mới"

Để biến dạng thành bọn Tư bản Đỏ độc tài thống trị,bóc lột nhân dân thì chúng gọi là "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN"

Muốn bỏ tù người tranh đấu cho tự do, dân chủ, chúng gọi là Phản động...


Sách báo bàn về Dân chủ,tự do thì chúng gọi là tài liệu phản động,công cụ khủng bố.

Mít tinh, biểu tình đả đảo Trung Cộng xâm lược thì vẹm nói là:“có sai phạm về tư tưởng và nhận thức chính trị

Biểu hiện lòng yêu nước thì vẹm nói là “kích động bạo lực, tuyên truyền chiến tranh xâm lược,gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước anh em'’.


Ra trát đòi một người nào đó để điều tra và có thể tống giam, chúng gọi là Giấy mời.

Mới đây nhất :

Trung cộng xâm lược trong chiến tranh biên giới Việt Trung thì chỉ được gọi 2 chữ duy nhất là "kẻ địch" ...

Tàu Trung cộng thì Vẹm gọi là Tàu lạ

Thay vì lên tiếng * (phản đối) Trung cộng ngăn cấm ngư dân VN đánh cá .Thì "Bộ Ngoại Giao" Vẹm lại dùng từ * (quan hệ ) để giải quyết


Tóm lại, ngôn ngữ là phương cách để con người giao tiếp với nhau, thông tin cho nhau hay, hoặc diễn đạt tư tưởng của mình cho người khác biết. Ngôn ngữ gồm có tiếng nói và chữ viết. Ngôn ngữ cũng là một phần của văn hoá, là linh hồn của dân tộc. Trải qua thời gian và không gian, ngôn ngữ không nhiều thì ít, đã thay đổi để cho phù hợp với nhu cầu, hoàn cảnh và đà tiến hoá của xã hội.


Vì vậy, việc thay đổi chữ cũ vì thô tục, vì không trong sáng hay tạo lập những chữ mới để thay thế những chữ cũ không còn hợp thời hay không có, không những là một việc nên làm mà còn là một việc phải làm.


Nhưng nếu chỉ vì mục đích chính trị hay tự cao, tự đại hơn người hoặc vì tự ty mặc cảm ngu dốt hay để bao che cho nhau hoặc để bỏ tù người vô tội mà thay đổi một cách nhố nhăng, vô tội vạ làm cho chữ Việt trở nên thô tục, kỳ cục hoặc tối tăm, sai lạc ý nghĩa, thì đó không những là một điều sai lầm mà còn có tội ác đối với dân tộc.





Những tác phẩm văn học, thơ ca,những bài hát của miền Nam trước 1975 một thời đã từng bị xé nát,đốt sạch trong chiến dịch bài trừ Văn Hóa Đồi Trụy của Vẹm năm xưa.Nay vẫn là những sách hiếm,quý trong tủ sách của những người dân Việt có tư duy,nhận thức,hiểu biết nên họ vẫn may mắn chưa được "Bác và đảng" đánh giá và xếp hạng để kết nạp vào hàng ngũ "Đỉnh cao trí tuệ loài người"


Học tập theo tư tưởng vĩ đại của bác


Lời kết: TBT Nông đức Mạnh và các *V.I.P CSVN chắc chắn chưa bao giờ đi học và biết đến môn Vật Lý nên vẫn thường luôn phát biểu :

"Luôn luôn nâng cao... và cùng lúc đẩy mạnh ..."


Các Vẹm *V.I.P có thói quen đút tay túi quần nên thường nói:

"..luôn rà xét để nhanh chóng phát hiện những nổi cộm .....trong quần ... chúng...

Trong bài * V.I.P : Very Idiot Person







http://vietnamsaigon.multiply.com/journal/item/92

NHỮNG “AN NAM BẠO CHÚA TÂN THỜI” HÃY ĂN NĂN TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN!


Tháng Chạp năm Giáp Thân 1284, 50 vạn quân Mông Cổ do Thoát Hoan làm Tổng chỉ huy chuẩn bị tiến sang xâm lược Đại Việt lần thứ hai. Cũng trong tháng Chạp năm đó, Thượng Hoàng Thánh tông cho triệu các bô lão tới điện Diên Hồng để hỏi nên chiến hay nên hòa. Câu trả lời: Quyết chiến!

Ba ngày trước Tết Nguyên Đán Ất Dậu 1285, đạo tiền quân của Thoát Hoan vượt qua cửa ải Nội Bàng. Tết Nguyên tiêu (rằm tháng Giêng âm lịch) Thăng Long thất thủ.

Trong khi đó ở mặt trận phía Nam, đạo quân của Toa Đô, sau khi vượt biển đổ bộ lên Bắc Bố Chánh đánh ngược ra Nghệ An. Ngày mồng một tháng Hai năm Ất Dậu, trấn thủ Nghệ An, một quý tộc của nhà Trần là Chương Kiến hầu Trần Kiện và một gia nhân là Lê Tắc đem quân hàng giặc.

Giữa tháng Hai, để tạm thời hòa hoãn trong khi tình thế quá đen tối, Thượng Hoàng Thánh tông sai Trung Hiếu hầu Trương Dương đưa quốc muội là An Cư công chúa sang dinh Thoát Hoan để xin cầu hòa. Nhưng không được. Giữa tháng Ba, Chiêu Quốc vương Trần Ích Tắc cùng các gia thần là Phạm Cự Địa, Lê DiễmTrịnh Long đem gia quyến ra hàng giặc Nguyên.

Thượng tuần tháng Năm năm đó, quân ta chiếm lại Thăng Long, Thượng tướng Trần Quang Khải kéo quân vào thành mở tiệc khao thuởng quân sĩ, cao hứng ngâm bài thơ nổi tiếng:

“Đoạt sáo Chương Dương độ

Cầm Hồ Hàm tử quan

Thái bình nghi nỗ lực

Vạn cổ thử giang san.”

Dịch Nôm:

“Chương Dương cướp giáo giặc

Hàm Tử bắt quân Hồ

Thái bình nên gắng sức

Non nước ấy ngàn thu.”

để ghi hai chiến tích Chương Dương, Hàm Tử mới đạt được vài ngày trước đó trên đường trở lại thu phục Thăng Long.

Ngày 17-5, Phó tướng Toa Đô bị chém đầu tại trận. Thoát Hoan được tùy tướng Lý Quán dấu vào một chiếc ống đồng kéo chạy trối chết về châu Tư Minh (Quảng Tây).

Các tùy tướng Lý Hằng, Lý Quán liều chết đoạn hậu cho chủ tướng thoát thân đều bỏ mạng.

Chương Kiến hầu Trần Kiện được quân Nguyên đưa về Yên Kinh. Hưng Đạo Vương cho người đi đường tắt đuổi theo đến Lạng Sơn thì giết được Trần Kiện. Gia thần là Lê Tắc cướp được thây chủ, đem chôn ở gò Ôn Khâu rồi trốn sang Tàu.

Còn phần Chiêu Quốc vương Trần Ích Tắc theo đoàn quân chạy thoát về Tàu, được Nguyên chủ Hốt Tất Liệt cho ra ở Ngạc Châu.

Tháng Mười năm Đinh Hợi (1287) mượn tiếng đưa An Nam Quốc vương Trần Ích Tắc về nước, Thoát Hoan kéo binh sang Đại Việt lần thứ 3. Lê Tắc cũng có mặt trong đoàn quân xâm lược với 5.000 quân bản bộ. Chuyến xâm lược lần thứ 3 của quân Mông Cổ kết thúc bằng trận thủy chiến trên Bạch Đằng giang vào tháng 3 năm Mậu Tí (1288). Trần Ích Tắc, Lê Tắc suýt chết nhiều lần trên đường đào tẩu. Khi về đến Châu Chiên trên đất Tàu, Trần Ích Tắc chỉ còn 60 thuộc hạ.

Trần Ích Tắc là con thứ của vua Trần Thái tông, tức em của Thượng Hoàng Thánh tông và là chú của vua Nhân tông. Trong lúc anh và cháu của mình lãnh đạo cuộc kháng chiến chống quân Mông Cổ, thì Trần Ích Tắc đầu hàng giặc.

Tháng Tư năm Kỷ Sửu (1289), triều đình mở cuộc định công luận tội, ai có công đều được thăng thưởng. Các tôn thất hàng giặc như Trần Kiện, Trần Lộng dù đã chết rồi, con cháu đều phải đổi ra họ Mai. Còn Trần Ích Tắc thì vì tình thân cận nên Thượng Hoàng Thánh tông không nỡ tước họ, nhưng từ đó không được gọi tên mà phải gọi “ả Trần”, tức ý nói nhút nhát như đàn bà!

Trần Ích Tắc về sau chết ở bên Tàu. Còn Lê Tắc lúc sống ở Tàu có viết bộ sử An Nam Chí Lược. Bộ sử này hiện thời còn lưu giữ ở Trung Quốc và Nhật Bản. Các nhà viết sử của Trung Quốc, Nhật Bản và cả Việt Nam mình sau này, đôi khi cũng trích từ quyển sử này của Lê Tắc.

Chuyện đáng tiếc là cả Trần Ích Tắc lẫn Lê Tắc đều là hai danh sĩ của nước ta thời ấy. Sợ thế giặc, hám lợi riêng, làm bậy nhất thời để gặt lấy tiếng xấu muôn đời!

*

Như mọi người đều biết, để áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản lên đất nước Việt Nam, Hồ Chí Minh, tên “An Nam Quốc Vương tân thời” đã phải:

“Lúc rụi vào Tàu,

Lúc rúc vào Nga.

Nó gọi Tàu, Nga là cha anh nó.

Và tình nguyện làm con chó nhỏ

Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh…”

(thơ Nguyễn Chí Thiện)

-Năm 1958, “An Nam Quốc Vương” Hồ Chí Minh đã ra lệnh cho Thừa Tướng Phạm Văn Đồng gửi công hàm xác nhận bản tuyên bố chủ quyền về hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Trung Cộng.

-Những “An Nam Quốc Vương” kế tục sự nghiệp “làm con chó nhỏ/Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh” đã dùng “chuyên cơ” sang chầu hầu “Thiên triều” ở Trung Nam Hải, ký kết các thỏa ước về biên giới Việt Trung ngày 30-12-1999, thỏa ước về Vịnh Bắc Bộ ký ngày 25-12-2000.

Trong bài điều trần “Về việc đảng CSVN, Lãnh đạo nhà nước cắt lãnh thổ, lãnh hải cho Trung Cộng, giáo sư Trần Đại Sỹ, đứng trước mãnh đất được gọi là ải Nam Quan là địa danh lịch sử, đã đi vào tâm tư, niềm tự hào của dân tộc nay đã bị bọn “An Nam Quốc Vương tân thời”dâng cho “Thên triều” đã khóc chảy máu mắt và làm 4 câu thơ như sau:

Thử địa cựu Nam Quan

Biên ải ngã cố hương

Kim thuộc Trung Quốc thổ

Khấp khốc, ký đoạn trường.”

Và tác giả tự dịch như sau:

“Đất này xưa gọi Nam Quan

Vốn là biên điạ cố hương của mình

Hiện nay là đất Trung nguyên

Khóc chảy máu mắt, đoạn trường ai hay?”

Và mọi người đều còn nhớ trước đó, năm 1979, Đặng Tiểu Bình đã xua quân tràn qua biên giới “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Theo tác giả Tiêu Dao Bảo Cự, thì trong quyển “Lộ nguyên hình bành trướng” của Lê Kim do nhà xuất bản QĐND xuất bản năm 1999 thì:

“Nếu bọn Trung Quốc xâm lược đạt được một cái gì trong cuộc chiến tranh này thì đó là những tội ác ghê tởm nhất, man rợ nhất. Báo cáo của Chính phủ ta trước Quốc Hội khóa VI, kỳ họp thứ V đã vạch rõ: “Chúng đã kết hợp những cái gì là tàn bạo nhất của thời trung cổ với những cái gì dã man nhất của bọn đồ tể phát xít ngày nay. Chúng dùng dao, dùng búa để chặt đầu, mổ bụng, moi gan, dùng cuốc xẽng, gậy gộc để đập vỡ sọ người bị thương, băm xác người đã chết, chúng xé xác trẻ em rồi quăng vào lửa, giết người rồi vứt xuống giếng. Chúng đã dùng chất nổ và sung phun lửa để giết hại hàng loạt đồng bào ta lánh giặc dưới hầm, trong hang. Chúng sử dụng các đội công binh kỹ thuật huấn luyện sẵn trách nhiệm phá hoại. Chúng đã triệt phá có chủ tâm, có hệ thống các thị xã, thị trấn, bản làng, các cơ sở kinh tế, văn hóa, xã hội, các nhà thờ, đền chùa, trường học, bệnh viện, nhà trẻ. Chúng đã gây ra nhiều vụ giết ngưoơi tập thể rùng rợn hơn cả vụ Sơn Mỹ năm xưa. Từ đứa trẻ sơ sinh đến cành cây, ngọn cỏ, nơi nào lũ giặc tràn đến là mọi biểu hiện của sự sống không còn. Chúng giết sạch, cướp sạch, đốt sạch, chúng triệt pha 1mọi nguồn sống. Chúng đã phá hủy khu bảo tàng lịch sử Pắc Bó, xúc phạm nghiêm trọng tình cảm thiêng liêng của nhân dân ta và bạn bè khắp năm châu đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.

Gây ra những tội ác tày trời với nhân dân ta, bọn phản động Bắc Kinh tưởng có thể uy hiếp được tinh thần chiến đấu của quân và dân VN. Nhưng chúng chỉ chu1ôc lấy lòng căm thù, sự khinh bỉ của nhân dân ta, sự phẫn nộ lên án của nhân dân TQ và nhân dân thế giới. Chúng đã lộ nguyên hình là những tên kẻ cướp, những tên đồ tể không còn chút tình người.”

Và nhà báo quân đội Huy Đức của CSVN đã tả về trận đánh của “bọn giặc bành trướng phương Bắc” ở các tỉnh biên giới như sau:

“Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân TQ phá sạch sẽ từng ngơi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ từng cột điện. Nếu như ở Ba Xát, Lào Cai, hàng trăm phụ nữ và trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay ngày đầu tiên quân TQ tiến sang.

Tại thôn Tổng Chụp, xã Hưng Đạo, huyện Hoà An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi rút lui, quân TQ đã giết 43 người, gồm 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ mang thai.

Tất cả bị giết bằng dao như PolPôt. 10 người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.” (Thời Luận ngày 12-2-2009).

Ngay từ năm 1979, Đảng và Nhà nước CSVN đã biết Trung Cộng là “những tên kẻ cướp, những tên đồ tể không chút tình người”. Tại sao đến nay, bọn này ra mặt cắt cáp các tàu Bình Minh 2, Viking 2 của VN, đánh đuổi các ngư dân VN ra biển bắt cá ở những vùng mà từ đời ông, đời cha họ đã sinh sống và gây bao nhiêu tội ác khác khiến toàn dân phẫn uất xuống đường biểu tình phản đối qua các ngày 5/6/12/6/19/6 thì Đảng và Nhà nước CSVN lại ra sức đàn áp lại chính nhân dân của mình?

Phải chăng những “An Nam Quốc Vương” tân thời đã ký giấy bán biển, bán đảo, bán Tây nguyên cho TC nên không dám há miệng vì sợ mắc quai?!

Hỡi những “An Nam Quốc Vương” tân thời! Hãy nhớ “đẩy thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân!”

Hãy nhớ:

“Dân Trưng Nữ, chàng Tô bớt ngạo

Dân Ngô Quyền Hoằng Tháo hết phương!

Lý Thường Kiệt, Hưng Đạo Vương

Dân từng phạt Tống, Dân từng bình Nguyên!

Dân Lê Lợi dẹp tan Minh khấu

Dân Quang Trung tận tảo Thanh binh!”

(vị nào biết tên tác giả, xin bổ túc dùm)

*

Hỡi các “An Nam Quốc Vương tân thời”, hãy ăn năn trước khi quá muộn!

LÃO MÓC

Bài Xem Nhiều