We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 9 July 2011

DỌN NHÀ

Người Việt Nam ta có câu “Ba lần dọn nhà bằng một lần cháy nhà”. Thật đúng như vậy, dù không cháy tiêu, cháy rụi thì cũng cháy “xém xém sương sương” chớ không thể nào còn y nguyên như cũ được. Vì mỗi lần dọn nhà là phải lật tung cả nhà ra, từ trong hốc trong kẹt nào miễn có đồ là phải soạn sành dọn dẹp coi cái nào còn cần dùng mới cho vô thùng mang theo còn cái nào “odd” “lỡ thầy lỡ thợ” hoặc không biết để làm gì thì bỏ bớt cho đỡ nai lưng ra vác. Sọan một hồi nhức đầu thì thế nào cũng cho vô thùng rác phân nửa thành ra ba lần dọn nhà cộng lại thành cháy nhà là vậy. Nhưng trong một đời người không ai có thể tránh khỏi chuyện dọn nhà, dù là nhà riêng của mình đã mua đứt nhưng lâu ngày cũ kỹ hư hao làm biếng sơn sửa tân trang có khi còn phải dẹp đi mua nhà khác huống chi người ở nhà mướn thì cứ có dịp dọn dài dài.

Sau năm lần ở nhà mướn dọn tới dọn lui trần ai lai khổ, hai vợ chồng cô Ngân quyết định mua một căn nhà nho nhỏ theo túi tiền dành dụm được và theo khả năng trả mortgage để có thể được an cư từ này về sau. Căn nhà này được xây đâu hồi năm một ngàn chín trăm mấy trước đệ nhị thế chiến lận, kiểu nhà mà người Úc không gọi là “house” mà là “cottage”. Nhà được xây bằng gạch đôi có sân trước sân sau thật dài nhưng living space thì nhỏ xíu chật hẹp lại tối tăm vì cái hall way dài nhằng mà không có cửa sổ. Khi tới tay hai vợ chồng cô Ngân thì nó đã được tân trang lại nhiều lần bên trong nên coi cũng được chỉ có cái vỏ nhà bên ngòai là xưa là già bằng ông già tía của cô thôi. Hồi còn ở Việt Nam, cô không thể nào tưởng tượng ra nổi là ở bên Úc có một cái nhà xây sẵn chờ cô qua ở. Có cái lạ là ngày sinh của cô là ngày một, năm năm hai thì căn nhà cũng mang số năm mươi hai, nằm trên con đường một. Cho nên mỗi lần đụng tới chuyện giấy tờ, người ta hỏi DOB. (ngày sinh) thì cô nói là first, (May) fifty two. Và khi hỏi address thì cô cũng nói fifty two, first ave. Người ta tưởng cô không hiểu hỏi lại “địa chỉ nhà kìa chớ không phải ngày sinh”. Cô nói thì “địa chỉ cũng giống ngày sinh vậy”. Ai cũng cười nói sao có sự trùng hợp lạ vậy. Cô nhớ có một bài hát tựa đề là “Con đường mang tên em” thì đây là căn nhà mang sinh nhựt cô.

Khi dọn vô căn nhà này hai vợ chồng cô đã bỏ biết bao công sức để sơn phết lại màu sơn theo ý mình, sửa chỗ này một chút, chỗ kia một chút cho lành lặn khang trang. Lúc đó cô Ngân mới khỏang bốn mươi tuổi, còn có thể leo thang lên xuống thoăn thoắt như khỉ leo cây nên rất hăng hái phụ với ông xã sửa chữa nhà, cạo sơn cũ, phết sơn mới nhuyễn nhừ như thợ chuyên môn. Cộng thêm cái tánh sạch sẽ kỹ lưỡng, chỗ nào cô cũng leo lên lau chùi sạch trơn láng bóng, nhà bếp lót gạch mới, phòng khách phòng ngủ thay thảm mới nên trông mới mẻ sáng sủa hẳn lên khiến lúc đầu cô Ngân rất vừa ý hài lòng. Lại thêm, hai vợ chồng cô, người nào cũng thích bông hoa cây kiểng cho nên sau khi trang hòang nhà cửa bên trong xong là hai người bắt đầu đi rảo nursery. Tuần nào cũng đi “tha” một mớ bông hoa về trồng. Sân sau dài ba chục thước mặc sức mà cắt cỏ làm vườn. Lúc đầu họ đi những nursery gần nhà, từ từ đi tuốt lên Dural ở North Sydney để tìm những lọai hoa hồng lạ như “blue moon” hoặc “black beauty” hay “chameleon”. Dần dà, từ sân trước ra tới vườn sau cả thảy ba chục cây hoa hồng đủ màu, ngòai ra còn trồng thêm mấy cây hoa anh đào, hồng ăn trái, chanh giấy, rau thơm và những lọai hoa theo từng mùa xuân hạ thu đông. Bởi vì sau bảy năm trời làm lụng vất vả, tiết kiệm để dành, giờ đây mua được cái nhà thì việc trước tiên họ phải thực hiện là hình thành một vườn hoa xinh tươi muôn vẻ muôn sắc như ước vọng khi xưa họ đã từng tưởng tượng vẽ vời.

Sau bốn năm trong căn nhà đó thì ba má và em gái cô Ngân sang đòan tụ gia đình. Nhà chỉ có ba phòng cho bốn người ở nhưng bây giờ thêm ba người vào thì có hơi chật chội nhưng cũng không đến nổi nào. Cô Ngân đặt thêm một cái giường trong phòng con gái để em cô ở chung với cháu. Còn phòng ăn, cô dừng lại bằng một bức màn cho thằng em ngủ vì phòng thằng em phải nhường lại cho ba má. Bàn ăn thì đem ra trước phòng khách cũng còn rộng rinh. Người mình có câu “Ăn thì nhiều chớ ở mà bao nhiêu, khéo ăn thì no, khéo co thì ấm” là vậy. Nhưng chưa tới hai năm thì cô em gái đi lấy chồng dọn về vùng có nhiều người Á châu Việt Miên Tàu sinh sống nên ba má cô cũng dọn theo về dưới đó để có bạn bè hàng xóm cho vui. Ra đường đi chợ đi phố thì tòan nói tiếng mình rất là dễ dàng thuận tiện như ở quê nhà, chớ nơi cô ở thuở đó rất ít người đồng hương, nhà lại xa chợ xa shop nên suốt gần hai năm ba má cô như người câm điếc, què quặt, không có ai trò chuyện, cũng không dám đi đâu một mình. Ngày nào cũng ngồi ru rú trong nhà hoặc đi ra đi vô chờ tới chiều tối mới gặp mặt con cháu đi học đi làm về. Cuộc sống chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường lạnh lẽo thật buồn tẻ hiu quạnh biết bao. Khổ hơn nữa là nhà cô lại thiếu dương khí, mùa đông cần có nắng cho ấm nhà thì mặt trời lại ngỏanh mặt làm ngơ quay hướng khác (dù có máy sưởi nhưng ba má cô Ngân ăn không ngồi nhà đâu dám mở máy sưởi suốt ngày). Còn mùa hè cần mát thì cứ khỏang ba giờ chiều là nắng chang chang rọi ngay cửa nhà sau nóng hừng hừng thấy phát sôi gan. Nếu được warm in winter, cool in sumer thì tốt biết mấy, đỡ lạnh đỡ nóng cho ba má cô, đàng này thì ngược lại khiến cô bắt đầu cảm thấy căn nhà của mình hơi khó ưa.

Ở trong chăn mới biết chăn có rận. Ngòai cái lạnh thấu xương vào mùa đông còn thêm những “rận rệp” khác nữa. Kiểu nhà xưa xây không được thóang, thiếu ánh sáng bên trong nên nhà dễ bị ẩm, nhứt là tường và trần nhà, tường thì nứt, trần nhà thì lổ chổ thâm đen. Tường nứt thì còn dễ, chỉ cần mua silicon ở hardware về trét rồi sơn lại cùng màu như cũ là xong. Chỉ có trần nhà là “nặng tội”. Vì những căn nhà xưa người ta hay làm ceiling kiểu cọ hoa hòe rất khó sơn sửa tô phết. Sau nhiều năm thì lớp nước sơn do những chủ nhà trước sơn bồi lên nhiều lần bắt đầu tróc ra, nhìn lên ceiling cô Ngân rất khó chịu vì thấy nó giống như cá rô chiên xù. Cái điệu này thì chỉ có nước mướn thợ lại thay nguyên cái trần nhà chớ tự biên tự diễn làm sao cho kham.

Nhỏ con cô Ngân tên Dung cũng ngán ngẩm nhìn lên rồi nói:

- Hay là mình bán căn này, mua nhà khác đi má chớ kêu người ta lại dở cái ceiling ra messy lắm, mình đang ở mà phải sửa thì bụi bậm dơ hầy chịu sao nổi.

Cô Ngân thở dài:

- Đâu phải muốn bán là bán được đâu, rắc rối lắm, dễ gì ba con chịu. Ổng sợ dọn nhà lắm rồi. Lại nữa bán trước thì mình đi đâu ở, ở nhà mướn nữa chắc chắn là ổng không đồng ý rồi. Còn nếu như kiếm mua trước thì tiền đâu mà trả. Sức mấy mà ổng chịu mượn ngân hàng trả tiền lời, chuyện đó mà nói ra thì chắc ổng sẽ hầm hừ nói là over my dead, dead, dead body thôi.

Dung vẫn lạc quan nói tiếp:

- Để con nói cho. Tuần sau má lấy báo Torch (báo local có đăng dịch vụ bán nhà) vô để hai mẹ con mình kiếm nhà, kiếm từ từ chừng nào thấy có căn nào coi được thì rủ ổng đi coi. Ổng không chịu thì con chở má đi.

Cô Ngân cười ngúyt con gái:

- Ổng không chịu đi thì mình đi làm gì. Coi được mà không mua được thì chỉ thêm ấm ức tiếc rẻ. Vả lại, ổng không chịu thì mình lấy tiền đâu mua.

Nói vậy chớ hai mẹ con tuần nào cũng coi báo kiếm nhà. Một bữa chiều ăn cơm xong, ba cha mẹ con thả bộ đi dạo mát. Dung lên tiếng:

- Ba à, con với má thấy trong báo có căn nhà coi được quá. Thứ bảy này mình hẹn đi coi thử nghe. Nhà mình xưa quá xá rồi, sửa tới sửa lui hòai mắc công quá, bán quách mua nhà khác ở cho khỏe đi ba.

Ông Nam, ông xã cô Ngân khựng lại:

- Xưa thì xưa chớ nhà này gạch đôi vững chắc lắm, mình ở tới khi mình sụm, nó vẫn còn y nguyên chớ nhà mới xây bây giờ đa số là brick veneer chỉ có một lớp gạch thôi, dễ sập lắm. Mà có cái nhà ở là có phước lắm rồi còn chê cũ chê mới, biết bao nhiêu người homeless phải ở gầm cầu, ga xe lửa không thấy sao. Với lại ba sợ nợ nần lắm, mới vừa dứt nợ, mới thấy khỏe được một chút là hai má con mày lại bày đặt đòi đổi nhà. Ba già rồi, mai mốt hưu trí rồi lấy tiền đâu mà trả.

Cô Ngân chen vô:

- Thì mình đừng có mua nhà mắc hơn căn mình đang ở nhiều quá. Giả sử như mình bán căn nhà này bốn trăm ngàn thì mua lại căn khác khỏang bốn trăm rưởi. Đi xa hơn một chút về vùng hướng tây thì nhà rẻ hơn mà còn mới hơn nhà mình bây giờ, em với con Dung tính vậy đó chớ đâu phải đèo bồng đòi nhà cao cửa rộng vói không tới đâu mà sợ.

- Bao nhiêu cũng không chịu bán nữa chớ ở đó mà giả sử bốn trăm. Anh chỉ muốn ở yên một chỗ cho tới khi nằm xuống thôi, sợ dọn nhà lắm rồi. Biết bao nhiêu là chuyện rắc rối phiền phức. Mua cái mới bán cái cũ, đàng nào cũng phải tốn tiền stamp duty và “cúng” cho mấy ông luật sư ăn hết.

Phán xong, ông Nam đi te te một nước như sợ hai mẹ con kèo nài thuyết phục thêm rồi lại sinh cãi cọ bỏ hai mẹ con lại tiu nghỉu lẻo đẻo đàng sau. Thế là hết một buổi chìều êm ả walking around the block.

Nhưng cô Ngân cũng không vì vậy mà “give up”. Nhận thấy ông xã stubborn khó lay chuyển, cô Ngân lại xoay qua bày chuyện sửa nhà. Cô nói:

- Nếu anh không chịu cho đổi nhà khác thì mình phải thay ceiling, chớ mỗi lần nằm ở sopha ngó lên trần nhà trông như cá rô chiên xù thấy mà bực bội, ngứa mắt gì đâu. Nếu anh muốn cố định ở đây tới chết thì phải đổi ceiling khác, bằng không là em không bao giờ shut up đâu à.

Ông Nam khó chịu cằn nhằn:

- Em sao rắc rối quá, ai biểu em ngó lên trần nhà làm gì, trên đó có gì mà coi. Làm ơn coi TV giùm cái đi. Mở TV không coi cứ lo nhìn lên ceiling. Bộ em nói muốn thay dễ lắm à, phải dời hết đồ đạc trong phòng khách, đem cái đám cồng kềnh này đi đâu bây giờ, lại còn bụi bậm ngập đầu dơ thảm rồi lại đòi thay thảm nữa. Mệt “bà” quá đi. Cứ mỗi lần thấy bà ngó lên trần nhà là tui thấy rầu, biết bà muốn nói cái gì rồi.

Khi mà ông Nam đem chữ “bà” ra nói chuyện là phải biết tình hình đã căng thẳng lắm rồi. Cô Ngân bỏ ra sau vườn, vừa đi vừa nói ngóai lại:

- Người gì đâu mà bàn chuyện gì cũng bác ra, không có thiện chí hợp tác. Để rồi coi, rốt cuộc ai đúng ai sai. Ai hổng biết sửa nhà là phiền là mệt nhưng bây giờ còn sức không lo tính, để già thêm nữa, chừng đó muốn làm thì lực bất tòng tâm.

Ông Nam đi làm cả ngày, chiều về cơm nước xong thì đọc sách báo hoặc xem TV chớ có rảnh mắt đâu mà thầy cái ceiling sần sùi như vãy cá nhưng từ khi nghe bà vợ than phiền lãi nhãi mãi ông cũng bị ảnh hưởng đôi chút nên bắt đầu thỉnh thỏang nhìn lên ceiling và chẳng biết nghĩ sao, một bữa nọ cô Ngân bỗng thấy ông lật báo trang quảng cáo tìm thợ thay trần nhà.

Thay xong ceiling, ông Nam bỗng nổi hứng nảy ý định thay hết mấy cái cửa sổ trong nhà theo kiểu mới bây giờ là sliding thay gì phải mở bật nguyên cánh cửa ra. Người thợ nói:

- Nhà cũ quá rồi, ông thay làm gì cho uổng mười mấy hai chục ngàn. Ở một lúc nữa rồi mua nhà mới đi. Nhà cũ mấy chục năm, dây điện, ống nước âm trong tường cũng cũ mục rồi, nếu có khả năng thì mua nhà mới dưỡng già tốt hơn. Khỏi sửa sang gì nữa.

Ý kiến ông thợ sao mà đúng ý cô Ngân quá. Cô thầm nghĩ, vậy mà mình với con Dung nói không chịu nghe. Thôi kệ cứ hy vọng đi, thế nào từ từ ổng cũng sẽ suy nghĩ lại. Ngày mai thế nào trời cũng sáng.

Vài năm sau, khi con gái cô lấy chồng mua một cái unit ở riêng, hai vợ chồng nó mời ba má lại coi nhà mới, nhà kiểu open plan bây giờ thóang khí sáng sủa, Ông Nam thấy rất thích, cộng thêm con gái ông nói thêm vào là nhà có đất như của ba bây giờ bán rất được giá, mà ba thì càng ngày càng già, đất rộng làm gì chỉ mắc công cắt cỏ. Thôi thì bán quách lấy tiền mua một cái town house mới xây ở cho thỏai mái.

Thế là từ hôm đó, ông Nam xuôi theo ý vợ con bàn chuyện kiếm nhà. Trước nhứt là tìm agent khảo giá nhà mình và nhờ đăng bán. Căn nhà vừa được cho lên internet thì hôm sau có người điện thọai lại xin coi liền.

Đó là một couple khỏang ngũ tuần và hai thằng con trai người Singapore. Hai ông bà và hai thằng con chia nhau đi từ sân trước ra sân sau, từ ngòai vô trong, xem xét kỹ lưỡng mỗi phòng mỗi chỗ và luôn miệng khen. Thật sự, cô Ngân với tính vén khéo siêng năng thường xuyên dọn dẹp nên nhà cửa vườn tược cô lúc nào cũng đẹp đẽ ngăn nắp trông rất bắt mắt không chê vào đâu được. Hai ông bà người khách xem xong hẹn ngày mai sẽ dẫn thêm con dâu tương lai và bà con tới xem lần nữa rồi mới quyết định. Qua ngày sau là ngày thứ bảy, khỏang 10 giờ sáng, ba chiếc xe nhà dừng lại trước nhà cô Ngân. Một đám người cả thảy gần chục mạng và hai đứa con nít 4- 5 tuổi kéo nhau tới coi nhà. Lần này họ lại đem theo một anh thợ chuyên môn tân trang nhà cửa. Họ chỉ chỗ này chỗ nọ hỏi anh thợ sửa được không. Chỗ nào anh thợ cũng gật đầu nói OK, piece of cake, easy hết. Vì vậy hai hôm sau họ đồng ý “offer” $1,000 đặt cọc để giữ căn nhà không cho người khác coi. Thời gian này gọi là cooling period, nếu quá bảy ngày họ không xúc tiến thì chủ nhà có quyền đăng bán tiếp và tiền cọc cũng không được trả lại.

Đến lúc này thì hai vợ chồng cô Ngân hối hả chạy kiếm nhà ráo riết. Vừa kiếm trong báo mà cũng vừa chạy vòng vòng coi chỗ nào có để bảng For sale thì ghi số phone về gọi. Đi coi mười mấy căn nhà đều không vừa ý, hễ thuận tiện chỗ này thì bất tiện chỗ kia đến phát nãn định bỏ ý định bán nhà. Sau cùng mới chấm được một cái town house vừa mới xây xong. Nói tiếng là town house nhưng bên trong thật rộng, ba phòng ngủ, hai nhà tắm, ba toilet. Ông Nam rất ưng ý căn này vì tầng dưới có một phòng ngủ secours và bathroom bên cạnh rất tiện lợi, nếu về già leo lầu không nổi nữa thì đóng đô ở dưới luôn như nhà trệt.

Sau khi thương lượng giá cả xong xuôi, ông Nam tiến hành thủ tục luật sư. Một tuần sau bên người mua trở lại xin coi lần nữa rồi sau đó deposit 10% giá nhà. Phần ông Nam cũng trả 10% cho căn town house mới. Đến nước này thì không bên nào còn có thể rút lui nữa được, vì nếu đổi ý thì sẽ mất trọn mấy chục ngàn.

Bây giờ cái khó là hai vợ chồng cô Ngân phải bàn với luật sư sắp xếp làm sao cho ăn rập với bên người mua, dọn ra và dọn vô cùng một ngày. Phần cô Ngân thì muốn dọn vô nhà mới lúc nào cũng được vì căn town house vốn là nhà mới trống không. Nhưng kẹt cái là muốn dọn vô thì phải chồng tiền đủ cho chủ nhà, mà muốn có đủ tiền là phải đợi tới ngày settlement người mua mới trao tiền và số tiền đó sẽ trả qua căn nhà mới của cô Ngân. Cái rắc rối là ở chỗ đó, nghèo đi đôi với khổ là vậy, nhưng luật sư bảo đảm sẽ được thôi miễn là giờ chót đàng mua không đổi ý bỏ mấy chục ngàn tiền cọc.

Trong lúc chờ hòan tất thủ tục mua bán nhà thì hai vợ chồng cô Ngân bắt đầu chuyện “thanh tóan” đồ đạc trong nhà. Những thứ mà từ trước tới giờ “bỏ thì thương vưong thì tội” bây giờ thì không thương không tội gì nữa mà phải dứt khóat cái rụp thôi chớ mang theo lỉnh kỉnh về nhà mới chỉ tổ thêm rác. Và hơn nữa biết đâu chừng trong mớ đồ lâu ngày không đụng tới đó có một đống trứng gián, đem về nhà mới nó nở ra một đám gián con bò đầy nhà như Việt cộng tràn ngập miền nam thì chết toi.

Cô Ngân đi xin một mớ thùng carton ở mấy tiệm tạp hóa về chất những đồ ít dùng vô từ từ. Lại một phen hai vợ chồng đôi co với nhau là cái nào để cái nào bỏ. Thường ngày đồ ở đâu thì đều có chỗ ở đó không thấy bao nhiêu nhưng khi lôi ra mới thấy chóng mặt nhức đầu hoa mắt. Có những thứ mua về để dành secours hay quà ai tặng đâu hồi đời nào mà quên lấy ra dùng như đồ linen, ấm điện, bàn ủi vv…bây giờ có dịp sọan tủ mới thấy chình ình ra đó. Và khi sọan tới thư từ, hình ảnh, vật lưu niệm cũ của thân nhân bè bạn thì lại thêm một phen “chết trong lòng một ít” vì những kỷ niệm xưa bỗng ùn ùn kéo nhau trở về làm ngẩn ngơ cả ngày trời không biết tính sao, tiếp tục giữ nữa hay là bỏ quách cho nhẹ bớt tâm tư để một mai ra đi được thanh thản nhẹ nhàng. Nhưng rốt cuộc rồi thì tình nặng hơn lý, chừng nào chết hẳn hay chớ bây giờ còn sống thì còn phải có kỷ niệm gắn liền. Thế nên sau một hồi phân vân cân nhắc, cô lại cho tất cả vào thùng dán băng keo lại rồi label là “lưu niệm”.

Cứ mỗi ngày cô dọn một chút, hết tủ này tới tủ nọ, đụng tới chỗ nào cũng phải bỏ bớt một mớ cho giáo hội nhứt là quần áo. Xuân hạ thu đông, cứ hễ on sale là mua nhét vào tủ, bây giờ sọan ra thấy có cái còn chưa có dịp mặc lần nào. Nghĩ lại hồi mới tới, từ Mã Lai qua Úc, gia tài của bốn đứa chỉ có một túi xách nhỏ nhẹ tưng may bằng bao đựng đường nhưng vẫn phây phây sống còn bây giờ đồ đạc như cái chợ mà cũng thấy chưa đủ xài.

Đó là mới có phần quần áo, còn gia dụng, đồ nhà bếp, nồi niêu soong chảo chén dĩa, tương chao xì dầu nước mắm hằm bà lằng, dầu ăn sale chứa chật cả tủ bếp, bột giặt sale cũng mua để đầy một laundry. Cũng bởi vì trót sinh ra và lớn lên ở một xứ nghèo, cộng thêm chiến tranh triền miên đời này qua đời khác, người mình ai cũng biết thủ thân thủ đồ “tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn”. Thói quen đó đã tiêm nhiểm xâm nhập trong xương trong máu cho nên giờ đây dù sống trên một đất nước thanh bình giàu có, không cần lo đói rét giặc giã gì nữa nhưng người mình đã bị ám ảnh không bỏ được cái cố tật trữ đồ. Cô Ngân còn đỡ, trữ cũng có chừng mực, gối đầu thôi chớ ông xã cô thì hay lo xa, chứa đồ ấp lẩm khiến cô nhiều lúc phải bực bội cằn nhằn nói quanh năm suốt tháng nó sale liền liền, mua làm gì cho nhiều mắc công kiếm chỗ cất, có khi xài không kịp bị quá date cũng phải bỏ thôi. Và bây giờ hậu quả là phải chất vô thùng để chở qua nhà mới. Sau khi đồ đạc vô thùng hết, kiểm điểm lại thì tổng cộng cả thảy là năm chục thùng, mỗi thùng đều có dán một miếng label bự chảng.

Chưa hết đâu, đồ trong nhà xong thì tới đồ garden shed, nào là máy cắt cỏ, cuốc xuống xà beng, đồ nghề handy man, kềm, búa, cưa, khoan, đụt, giũa…và mấy thùng nước sơn thùng nào cũng lưng lửng nửa chừng. Còn bông hoa cây cảnh cũng đầy một vườn. Trồng dưới đất chưa đủ còn trồng thêm trong chậu, lại là chậu sành xê dịch không nhúc nhích mới chết cái lưng. Cái điệu này chắc phải ba người khuân lên xe mới nổi. Bởi vậy đời có câu “cái thân ngọai vật là tiên trong đời” thật chí lý.

Vào đêm trước ngày “settlement”, ông xã cô Ngân phải thương lượng với người chủ nhà mới của mình xin được xử dụng cái garage để chở bớt những gì có thể chở bằng xe nhà được thì đem qua trước. Từ 6 giờ chiều cho tới 12giờ khuya, chạy tới chạy lui mấy chục chuyến mà cũng chẳng vơi được bao nhiêu thùng. Sáng hôm sau, trước khi moving truck tới, cô Ngân nhờ ông xã chở đi Mac Donall mua hai chục cái bacon & egg muffins và coffee đem về cho mấy tay phụ dọn nhà ăn điểm tâm. Chuyến thứ nhứt qua tới nhà mới là đã 11 giờ trưa, lúc đó vợ chồng cô vẫn chưa chính thức được quyền vào nhà vì mãi tới 2giờ chiều mới là dead line giao tiền và bàn giao nhà giữa hai đàng mua bán. Theo luật là vậy chớ thật ra đã vào được garage thì chỉ cần mở cái chốt cửa internal access là sẽ vào nhà được thôi chớ gì. Nhưng ông Nam không muốn làm vậy để mang tiếng người Việt Nam vô luật lệ. Vì vậy đồ đạc phải tạm thời xuống garage (cũng may là double garage rất rộng) cho trống xe để trở về nhà cũ “rước” thêm mớ đồ còn lại cùng mấy chậu hoa kiểng và con chó thân yêu. Sau khi dọn đồ đạc ra hết khỏi nhà và clean up sạch sẽ, người mua tới nhận chìa khóa thì lúc ấy luật sư của họ mới chuyển tiền sang luật sư bên cô Ngân để trả cho căn townhouse mà vợ chồng cô đang sẵn sàng dọn vào. Thật hú hồn! Thank God ! everything is under control at last.

Trải qua lần dọn nhà này, ông Nam sụt mất bốn kilos. Ông nói thật là căng thẳng và mệt hơn đi vượt biên gấp mười lần. Vượt biên chỉ có xách theo cái mạng, mà cái mạng của mình thì do trời định đọat còn dọn nhà thì mình phải tính tóan đủ thứ, khiêng vác lung tung muốn cúp xương sống, gãy xương sườn hao hơi tốn sức giảm thọ. Còn cô Ngân cũng tởn tới già tới chết luôn cái chuyện dọn nhà. Cô tâm niệm rằng dù cho cái nhà mới này có bị faulty chỗ nào đi nữa thì cũng rán ở luôn cho tới mãn kiếp chớ sẽ không đổi dời gì nữa từ đây. Bây giờ có chăng chỉ là một lần dọn cuối cùng là về quê nơi chốn vĩnh hằng. Lần dọn này thì khỏe biết mấy bởi vì lúc đó cô không cần phải mang phải xách chi cả, chỉ có cái hồn phiêu diêu bay bổng nhẹ như mây trời. Chừng đó thì:

Của trần trả lại thế gian

Trở về cát bụi còn hoang mang gì

Phù du cõi thế tiếc chi

Tay không thanh thản ra đi nhẹ nhàng…

Người Phương Nam

TQ Bí Mật Thuê Đất Tại VN: Xóa Sổ Lúa, Để Trồng Khoai



Trung Quốc đang tung tiền mua đất tại Việt Nam? Đó là chuyện đang xảy ra tại Việt Nam: Bản tin báo Dân Việt ngày 8-7-2011 cho biết người Trung Quốc đang thuê đất tại VN để làm nông nghiệp. Và hành vi này thực hiện bí mật, vì chỉ nhờ dân địa phương đứng tên thuê đất, nhưng nông sản đều đưa sang TQ cả.

Bản tin không nói rõ là ở tỉnh nào, chỉ kể ra và ghi là tại một số huyện:

“Vùng chuyên canh khoai lang ở các huyện Bình Minh, Bình Tân, Vĩnh Long thời gian gần đây nhộn nhịp khi có sự xuất hiện của thương gia Trung Quốc vào thu mua sản phẩm.”

Điều khó hiểu là ngay cả chính quyền địa phương cũng không thống kê được số liệu cụ thể các trường hợp này.

Báo Dân Việt viết:

“Theo cơ quan chức năng 2 huyện nói trên, mới đây người Trung Quốc còn “núp bóng” người bản xứ để thuê đất trồng khoai lang. Tuy nhiên, số liệu cụ thể thì huyện chưa nắm được...

Cả vùng rộng lớn ở ấp Thuận Phú B, xã Thuận An (Bình Minh, Vĩnh Long) vụ trước là lúa bây giờ được thuê để trồng khoai.

Ồ ạt trồng khoai

Mấy năm qua, diện tích trồng khoai lang ở các huyện Bình Minh, Bình Tân tăng lên rất nhanh vì hiệu quả cao. Trung bình 1ha khoai lang cho lợi nhuận từ 130 - 150 triệu đồng.

Ông Nguyễn Văn Tập - Phó phòng NNPTNT Bình Tân, cho biết: “Năm nay nông dân Bình Tân xuống giống hơn 6.000ha khoai lang với năng suất ước đạt 160.000 tấn. Khoai lang được giá nên nông dân rất phấn khởi chuyển đổi từ trồng lúa sang trồng khoai”.

Từ Bình Tân, khoai lang được mở rộng sang huyện Bình Minh. Bà Phan Thị Bé - Trưởng phòng Kinh tế huyện Bình Minh cho biết: “Trước đây, diện tích trồng khoai lang ở địa phương rất ít. Khi có nhiều người đến thuê đất trồng khoai thì diện tích tăng lên rất nhanh. Hiện tại đã có gần 200ha chuyên trồng khoai lang”. Nhiều xã trước đây hầu như không trồng khoai lang, nay diện tích đã lên đến hàng trăm ha.”

Một lý do giải thích vì sao khó thống kê, theo báo Dân Việt, vì có người địa phương ký hợp đồng thuê đất thay người TQ.

Báo này nói về trường hợp lão nông Ba Chô ở ấp Thuận Phú B, cho biết: “Cả cánh đồng khoảng 10ha sau nhà tui mới mấy tháng trước toàn là lúa, bây giờ được thay thế bằng khoai lang hết. Toàn bộ diện tích đều được các ông chủ lên bờ bao. Họ đưa máy móc và thuê hàng trăm nhân công mỗi ngày để trồng, chăm sóc khoai lang”.

Điều đặc biệt là những thửa ruộng rộng lớn như nông trại này đều do người dân địa phương đứng ra ký hợp đồng thuê đất của nông dân. Nhưng thực tế, nhiều nông dân cho thuê chẳng ngần ngại nói thẳng là do “đại gia” bên Trung Quốc qua đây thuê đất trồng khoai.

Báo Dân Việt còn kể về trường hợp cánh đồng khoai lang ở ấp Thuận Tiến C rộng gần 50ha do bà Đ - ngụ ở địa phương, đứng ra thuê đất. Đến mùa thu hoạch bà thuê gần 200 nhân công ở địa phương.

Bà Đ cho biết: “Thấy vùng đất này trồng khoai được nên tui thuê đất với diện tích lớn để trồng kiếm lời!”. Tuy nhiên, một nguồn tin cho rằng, bà Đ có sự “hậu thuẫn” của một thương nhân Trung Quốc để đầu tư vào ruộng khoai. Bởi vì đầu tư trồng khoai lang tốn rất nhiều chi phí (khoảng 130 triệu đồng/ha) nên nông dân ở địa phương khó có vốn để đầu tư với diện tích lên đến mấy chục ha.

Từ Thiện Kiểu Gì Đây?


Liên Âu cứu trợ tài chánh cho chánh quyền Hy Lạp thành viên của Liên Âu sắp phá sản thì Liên Âu bắt buộc dân chúng Hy Lạp phải thắt lương buộc bụng hết chịu nổi khiến dân chúng phải biểu tình rầm rộ. Còn Liên Âu ngày 04/07/2011, tuyên bố cứu trợ 10 triệu euros cho CS Bắc Hàn, trên danh nghĩa cứu đói cho người dân Bắc Hàn CS nhưng thực chất không có gì bảo đảm số cứu trợ đến tận tay người dân.

Đây không phải là lần đầu Đảng Nhà Nước CS Bắc Hàn lợi dụng dân, hô hoán lên dân sắp đói. Từ khi CS Bắc Hàn độc tài đảng trị toàn diện nửa phần đất nước này, nạn thiếu đói xảy ra rất thường trong mùa giáp hạt. Bao nhiêu tiền của của quốc gia, Đảng Nhà Nước dành để tăng cường quân đội, công an, chế vũ khí nguyên tử để bảo vệ Đảng và gia đình họ Kim vua ba đời CS bên trong và khoa trương với thế giới bên ngoài. Rất nhiều lần thế giới viện trợ lương thực, thuốc men, xăng dầu. Những thứ đó đến tay dân chẳng được bao nhiêu, mà nhà nước lén chiếm dụng tuồn vào kho nhà nước và quân đội.

Năm nay cũng theo kiểu cũ, vào mùa giáp hạt, CS Bắc Hàn la lên dân đói, dân đói. Bắc Hàn thiếu lương thực 1 triệu tấn. Dân Bắc Hàn có thể chết đói 2 triệu người. Nhà nước giảm khẩu phần chỉ còn 150 gram/ngày, tương đương với 1/5 nhu cầu tối thiểu. Đảng Nhà Nước sai cán bộ ngoại giao đến sứ quán các nước xin cứu trợ, theo báo Liberation của Pháp loan tin.

Đảng Nhà Nước đánh động lòng từ thiện của Tây Phương và Nam Hàn để xin cứu trợ cho dân. Họ dùng dân làm con tin để đòi cứu trợ. Cái kiểu Đảng Nhà Nước CS Bắc Hàn lợi dụng lòng nhân đạo, việc làm từ thiện của thiên hạ này đã xưa như trái đất, mà kỳ này Liên Âu đang khó khăn kinh tế tài chánh cũng mắc bẫy như bao kỳ trước.

Liên Âu thực ra có ra điều kiện phải dùng số 10 triệu này cứu đói cho khoảng 650,000 người dân Bắc Hàn ở miền bắc và miền đông đất nước, ưu tiên cho trẻ em, phụ nữ mang thai, phụ nữ trong thời kỳ cho con bú, và người lớn tuổi.

Nhưng nhiều người có kinh nghiệm CS lên tiếng chống đối kiểu viện trợ và từ thiện này. Lương thực sẽ không bảo đảm đến tay người dân. CS Bắc Hàn sẽ lợi dụng , chiếm dụng. Ủy ban châu Âu cảnh báo, nếu chuyện này xảy ra, việc cứu trợ sẽ bị ngừng lại ngay lập tức..

Tuy nhiên như hầu hết các nhà cầm quyền CS trên thế giới đã bị dân lật đổ hay còn sót lại như Cuba, VN, Trung Cộng, CS Bắc Hàn, CS Bắc Hàn vẫn trước sau như một xem công tác cứu trợ là chuyện của Đảng Nhà Nước hay cơ quan ngoại vi của Đảng Nhà Nước. Trong chế độ CS không có hội đoàn tư nhân, không có hội phi chánh phủ. Số 10 triệu euros mà Liên Âu cứu trợ trên danh nghĩa cho người dân Bắc Hàn không có gì bảo đảm thực chất và thực sự không lọt vào tay Đảng Nhà Nước CS Bắc Hàn để nuôi Đảng Nhà Nước CS Bắc Hàn.

Đảng Nhà Nước CS Bắc Hàn đang cần lương thực này nuôi quân đội và công an là hai cánh tay trấn áp dân và củng cố Đảng Nhà Nước CS. Họ cần lấp đầy kho quân lương để chuẩn bị năm 2012 làm lễ kỷ niệm 100 ngày nhà họ Kim lên làm vua CS đến đời Kim Yong Un là vì vua CS thứ ba. CS Bắc Hàn cũng cần lương thực cho quân đội và công an để đối phó với phản ứng của quốc tế khi thử nghiệm bom nguyên tử lần thứ ba.

Ai dám bảo đảm, tổ chức nào có thể giám sát số cứu trợ của Liên Âu này đến tận tay người dân đói khổ, không bị Đảng Nhà Nước CS Bắc Hàn lấy lấp đầy kho lương thảo cho quân đội như nhiều nhà ngoại giao nhận định.

Nhưng cái chắc là việc làm từ thiện này của Liên Âu sẽ làm yếu đi biện pháp chế tài của Mỹ trước thái độ ngoan cố phá cuộc hội đàm quốc tế gồm 6 bên về vấn đề làm vũ khi nguyên tử của CS Bắc Hàn.

Việc làm từ thiện này của Liên Âu cũng phá hỏng phản ứng ngưng viện trợ nhân đạo của chánh quyền Nam Hàn trước việc CS Bắc Hàn tấn công một tàu tuần duyên của Nam Hàn làm nhiều quân nhân chết và CS Bắc Hàn pháo kích một đảo của Nam Hàn.

Trước lời la làng của CS Bắc Hàn, hồi tháng 5 Mỹ đã gửi một nhóm chuyên gia tới Bắc Triều Tiên để đánh giá tình hình tại chỗ, và Mỹ không nối lại việc cứu trợ.

Còn Nam Hàn, từ khi tổng thống Lee Myung-bak lên nắm chánh quyền, từ chối không tiếp tục viện trợ cho miền bắc nghèo đói nữa trừ phi nước này có thể chứng minh cho thấy có tiến bộ cụ thể tiến tới việc họ giải giới hạt nhân.

Nhưng so việc làm từ thiện của Liên Âu với việc người Việt hải ngoại về VN làm từ thiện thì việc làm từ thiện ở VN của người Việt hải ngoại thừa thãi và bất lợi nhiều cho một việc làm từ thiện đúng nghĩa, rất thiết yếu và toàn diện cho đất nước và nhân dân VN. Đó là cứu dân, cứu nước ra khỏi cảnh độc tài đảng trị toàn diện của CS khắc nghiệt hơn thời Trung cổ.

Thừa thãi vì CS Hà nội chưa bao giờ mời thỉnh người Việt Hải ngoại cứu thiên tai, bịnh tật.

Thừa thãi vì CS Hà nội và những người ăn theo quá giàu, tại sao không trả lại cho cộng đồng một số như nhà giàu các nước văn minh Tây Phương đã làm như Bill Gates, Ford.

CS Hà nội xài phí tiền như quăng qua cửa sổ. Tin RFA, thống kê của Bộ Công thương của CS Hà nội công bố trong năm 2010, Việt Nam CS đã “nhập khẩu“ những mặt hàng xa xỉ lên đến 10 tỷ đô la. Tin BBC, phóng viên Alastair Leithead ghi nhận “Ăn Phở 35 Đô Ở Nước Việt Nam Cộng Sản”, chơi xe mắc, mới, lạ không thể tưởng. Xe Porsche hai cầu dù Alastair Leithead là nhà báo đi nhiều nhưng chưa biết có loại xe đó; xe Rolls-Royce Phantom chế tạo theo ý người đặt hàng mua.

Số triệu, tỷ phủ Đô la nổi ở trong nước mỗi năm đều tăng lên. Có người mua luôn máy bay để đi nữa. Số triệu, tỷ phú chìm ắt còn nhiều hơn nữa nhưng họ giấu kín.

Người Việt hải ngoại đâu có giàu như họ, phải làm việc một tuần 40 giờ, hàng chục thứ hoá đơn phải trả, đóng thuế cao, đâu có được hưởng quyền lợi gì ở VN như họ, tại sao khi có thiên tai thì lại bị kêu gọi góp tiền đem về.

Đảng Nhà Nước CS Hà nội là cơ quan thu thuế của dân, bán tài nguyên đất nước, có nhiệm vụ pháp lý và đạo lý phải lo cứu trợ. Luật CS Hà nội qui định không tổ chức nào trong và ngoài nước được phân phối tiền cứu trợ tại Việt Nam ngoại trừ cơ quan cứu trợ có thẩm quyền từ Trung Ương tới địa phương do Mặt Trận Tổ quốc lãnh đạo (Thông tư số 72/2008/TT-BTC của Bộ Tài chính & Nghị định số 64/2008/NĐ-CP ngày 14/05/2008 của Chính phủ). Thế mà Đảng Nhà Nước giàu nức đố đổ vách lại lơ là không làm. Mà người Việt Hải ngoại lại lom khom đi làm một việc Đảng Nhà Nước CS cấm không cho dân làm.

Đa số tổ chức và cá nhân thu tiền ở hải ngoại đem về nước làm từ thiện đều tuyên bố rằng sẽ giúp trực tiếp cho dân. Nhưng kinh nghiệm cho thấy tất cả đều phải qua nhà cầm quyền CS ở địa phương mơi đi đứng, gặp gỡ người cần gíup được. Ô trong xứ CS không thể họp dân mà nhà cầm quyền không hay biết. CS cho làm phát quà, phát chẫn cho dân sau khi người phát làm “thủ tục đầu tiên” cho cán bộ, đảng viên địa phương và người nhận đa số là do cán bộ “lên” danh sách và gọi tới. ./.

Vi Anh

Một Ngày Cầu Nguyện Cho Quê Hương Tại Đan Viện St Ottilien


Đan viện St. Ottilien chào đời hơn một thế kỷ, do Cha Dòng Biển Đức Schweizer Andreas Amrhein (1884-1895) thành lập năm 1884 tại Reichenbach. Năm 1887 nhà Dòng được dời về làng Emming, nay là làng St. Ottilien. Thuộc tiểu bang Bavaria cách Munich 40 km. Diện tích rộng hơn 200 mẫu Anh, trên đồi cao yên tĩnh, tháp nhà thờ cao 75 m, bao quanh là đồng cỏ xanh mược, ruộng lúa mì trĩu hạt vàng bên cánh rừng nhỏ. Nhà Mẹ của Dòng hơn 110 Đan sĩ, sống chiêm niệm, cầu nguyện, truyền giáo, lao động với đủ mọi ngành nghề. Đan Viện biệt lập như một ngôi làng (Klosterdorf/làng tu) Đan sĩ phải tự túc canh tác, các khu vườn như nông trại trồng rau, trái cây, nuôi gia súc: bò, heo, gà…. Đời sống tu viện không phụ thuộc nhiều vào trợ giúp bên ngoài, còn có những nhà xuất bản EOS và nhà in, thư viện, bảo tàn viện, nhà tĩnh tâm, nhà khách (60 phòng, 90 giường) và khu vườn bia… khu nội trú cho 250 học sinh và bán nội trú cho 140 HS. Trường trung học Rhabanus Maurus Gymnasium có 780 HS và 60 thầy giáo…Tu Viện lớn nỗi tiếng tại tiểu bang Bavaria, dòng tu nầy có hơn 1100 Đan sĩ hoạt động truyền giáo 19 Quốc gia trên thế giới. Người Việt Nam duy nhất và đầu tiên đến tu ở Đan viện là Lm. Phạm Sơn Hà. Đời sống trong tu viện bận rộn nhưng ngài luôn quan tâm đến Quê hương Việt Nam và Giáo Hội, luôn hổ trợ các phong trào đòi dân chủ tự do, công lý và hoà bình cho Việt Nam

Vì yêu chuộng Công Lý – Hoà bình nên ngài đã tổ chức „Một ngày cầu nguyện cho Quê Hương Việt Nam”. Thơ kêu gọi phổ biến rộng rãi trên các trang báo điện tử Online được nhiều người truy cập như: Thongtinberlin.com, lyhuong.net, Nguoivietboston.com, và các diễn đàn… Lm. Phạm Sơn Hà đã nhận được nhiều e.mail khắp nơi trên thế giới gởi đến ngưỡng mộ, khích lệ và hợp ý cầu nguyện. Cụ Lê Quang Liêm trên 80 tuổi, Đại diện GHPG Hòa Hảo tại Việt Nam viết: “Đọc Lời kêu gọi của Lm. Phạm Sơn Hà, lòng tôi cảm thấy vô cùng xúc động trước tấm lòng yêu mến quê hương của Lm.Sơn Hà và đồng hương Việt Nam ở hải ngoại là những người đã rời khỏi đất nước VN, đã thoát khỏi kiếp sống đọa đày dưới chế độ độc tài toàn trị của đảng CSVN, một kiếp sống làm người mà không có quyền con người… „

Ngày 02.7 vừa qua Cộng Đồng Việt Nam từ các nơi xa từ: Mönchenglachbach Düsseldorf, Köln, Frankfurt, Stuttgart ,…… và München đã về Đan Viện tham dự ngày cầu nguyện.

15g00- 16g 00: Thánh lễ đồng tế do Lm. Augustinô Phạm Sơn Hà OSB chủ sự, đồng tế với các Linh mục Đan viện St. Ottilien: Lm.Viện phó Claudius Bals, Lm. Johannes Neudeck. Lm. Varghese Binoy (người Ấn Độ), Lm. Ðinh xuân Minh, Lm. Nguyễn văn Khải dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, và cha cố Giuse Nguyễn văn Tịnh.

Trong thời gian nầy các Giáo xứ như München đi HÀNH HƯƠNG TÔN VINH ĐỨC MẸ TẠI MARIENFRIED NĂM 2011 tại Neu Ulm có Thánh Lễ cầu nguyện cho Quê Hương và Giáo Hội Việt Nam tại Đài Đức Mẹ Fatima. Nhưng tại Đan Viện tham dự thánh lễ hơn 200 Kitô hữu và nhiều người thuộc các tôn giáo khác, cũng như Đại Diện Các Đoàn Thể, Đại Diện Tinh Thần các Tôn Giáo và một số giáo dân người Đức. Trong nghi thức Thánh lễ có phần song ngữ Đức Việt. Cầu nguyện cho dân tộc Việt Nam được sống trong tự do, hòa bình và mọi nguời cùng góp sức để xây dựng quê hương. Kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam phải tôn trọng công lý và nhân phẩm con người. Tâm nguyện qua lời nguyện tín hữu: lạy Chúa, Quê hương VN đang bị bạo quyền phương Bắc đe doạ xâm chiếm. Nhân quyền của người dân luôn bị tước đoạt. Nhân phẩm bị chà đạp, con người sống gian dối, thiếu chân thật và thiếu tình người. Xin Chúa cho chúng con nhận ra được tình yêu chân thật của Chúa để chúng con biết thương yêu tôn trọng, giúp đỡ lẫn nhau, và cùng nhau đoàn kết tạo nên sức mạnh mà gìn giữ, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ đất nước thân yêu.

Lạy Chúa, trên quê hương VN thân yêu của chúng con còn biết bao nhiêu người dân không cơm ăn áo mặc, không cửa không nhà, Trẻ thơ phải lang thang đi ăn xin trên hè phố, không có cơ hội cắp sách đến trường, thiếu nữ phải bán thân đi làm nô lệ tình dục, người thấp cổ bé miệng bị đàn áp bóc lột, bị cướp đất đai tài sản. Xin Chúa đoái thương an ủi giúp họ trong cơn khốn khó. Xin giúp chúng con biết can đảm lên tiếng bênh vực người bị áp bức, bóc lột. Chúng con cầu xin Chúa………….

Lm. Viện trưởng Jeremias Schröder ngài đã cố gắng đến với Cộng Đoàn Việt Nam trong phần cuối thánh lễ, ngài chào mừng và góp lời cầu nguyện cho dân tộc Việt Nam có tự do tôn giáo và nhân quyền phải được tôn trọng. Đại diện Cộng Đoàn ông Nguyễn Văn Rị trao qùa lưu niệm chiếc khăn quàng có cờ vàng ba sọc đỏ, là biểu tượng cho tự do của Người Việt tỵ nạn CS khắp nơi trên thế giới, đã rời bỏ quê hương khi cộng sản chiếm miền Nam ngày 30.4.1975.

Thánh lễ xong mọi cùng người đến phòng hội thảo, qua sân rộng một số anh chị em cùng phất cao ngọn cờ vàng đồng ca nhạc phẩm “Đáp lời sông Núi” và hô to Hoàng Sa & Trường sa là của Việt Nam

16g30 -18g00: Cha Phêrô Nguyễn Văn Khải dòng Chúa Cứu Thế, thuộc Giáo Xứ Thái Hà, Hà Nội, hiện đang ở Roma. Tại Hà Nội ngài đã đấu tranh bất bạo động, chống lại áp bức từ mọi phiá cùng giáo dân bảo vệ Giáo Xứ Thái Hà tồn tại. Ngài là diễn giả sinh động nói về “tự do tôn giáo tại VN”, hoàn cảnh đời sống tu hành dưới nhà cầm quyền CSVN trước và sau 1954 tại miền Bắc. Cộng sản chủ trương tiêu diệt tôn giáo, hay biến tôn giào trở thành công cụ cho đảng. Tìm cách gây chia rẽ hoặc xen vào nội bộ của các tôn giáo như đi tu phải xin phép, “tốt đời đẹp đạo” mọi công việc của Giáo Hội bị kiểm soát thật chặt chẽ, khuyến khích các linh mục thân nhà nước chấp nhận thỏa hiệp, cộng tác với nhà cầm quyền để hưởng lộc, cúi đầu im lặng trước những điều ác hay bất công…Biến các tôn giáo thành những “tôn giáo lễ hội”. CSVN đàn áp thẳng tay các tôn giáo hay những chức sắc tôn giáo nào dám nói sự thật về chế độ, dám lên tiếng chống điều ác, chống bất công, đòi công lý.

Cha Khải tường thuật từ 1954 nhiều Xứ đạo đã di cư vào Nam, chỉ còn lại một thiểu số giáo dân ở lại quê nhà, không được phép đi lễ, nhà thờ bỏ trống, nhà cầm quyền cho người ngoại đạo chiếm nhà, biến nhà thờ trang nghiêm thành nơi buôn bán.. nơi để làm thịt bò heo để bán…Giáo dân còn ở lại phải âm thần giữ đạo đi nhà thờ cũng đi chui, con cháu học hỏi giáo lý cũng chui, muốn đi tu vào tiểu viện, rồi đến đại chủng viện cũng chui, được thụ phong linh mục cũng chui, ở dòng Chúa cứu thế Thái Hà thì không có “hộ khẩu” gọi là ở chui. Không có sự bình đẳng với những người có niềm tin tôn giáo, họ thường bị đẩy ra ngoài xã hội và thường bị công an theo dõi từng lời nói ,từng hoạt động .Những nơi có đông người theo đạo thì họ không làm gì được nên cho phép hoạt động tôn giáo, nhưng gây những khó dễ như đi ruớc kiệu, cầu nguyện phải xin phép. v.v ngược lại những nơi vùng xa ít giáo dân thì họ ngăn cấm. Nhà nước không cho phép sửa chữa nhà thờ, sửa chữa những nơi thờ phượng. Mặc khác họ luôn tuyên truyền là ở Việt Nam có tự do tôn giáo. Cuộc sống tại các vùng quê cũng còn rất khổ vì nhiều nơi không đủ ăn. Tình trạng bọn cầm quyền địa phương thực hiện những đòn phép biến hóa đất đai, cơ sở trong diện họ quản lý nhằm trục lợi cá nhân là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến khiếu kiện dai dẳng của người dân lâu nay. Từ khi chính phủ Mỹ rút Việt Nam khỏi danh sách CPC “các nước đàn áp tôn giáo” tháng 11/2006″. Nhà cần quyền đã có những hành động đàn áp và khủng bố. Đập phá tượng Đức Mẹ Sầu Bi, đàn áp xứ Đồng Chiêm, Tam Tòa, Thái Hà, Cồn Dầu, Cầu Rầm, Tòa Khâm Sứ…Buổi hội thảo thật súc tích, những chuyện có thật trong đời, CSVN càng cấm đạo, đạo càng phát triển và cắm rễ đức tin càng sâu…. Từ đầu Thánh và buổi hội thảo nhóm Diễn đàn Paltalk của anh Ngô Gia đã trực tiếp truyền đi sinh hoạt khắp nơi trên thế giới nghe buổi cầu nguyện..

18g00 – 19g45 Thời tiết đẹp không mưa, buổi ăn tối nướng thịt ngoài vườn vui vẽ trong bầu không khí thật ấm cúng và thân mật. Cha Khải tiếp xúc với mọi người và trả lời những câu hỏi về đời sống thật tại Việt Nam.

20g00 – 21g15: Sau bữa ăn tối là buổi là rước nến kiệu Đức Mẹ, trên đường đến nhà nguyện vang tiếng hát “Ave Maria con dâng lời chào Mẹ. Khi tàn màu nắng chiều, và khi sương đêm nặng gieo, con say sưa lời ca chào…Ave Maria dịu dàng xin nghe con cầu khẩn cho nhân dân Việt Nam được thoát ách quỷ thần……”,

Thánh lễ có kinh Dâng Nước Việt Nam cho trái Tim Mẹ và dâng nến cầu nguyện xếp trên bản đồ Việt Nam. Cầu xin Chúa và Mẹ ban phước lành cho mọi gia đình Giáo hội, quê hương Việt Nam. Hy vọng quê hương Việt Nam thật sự có tự do và dân chủ. Dư âm ngày cầu nguyện cho quê hương Việt Nam vẫn vang vọng với Đan viện St. Ottilien và trong lòng mọi người.

“Hy vọng đã vươn lên trong mộ sâu quên ưu sầu

Hy vọng đã vươn lên dưới mặt trời thêm phơi phới

Hy vọng đã vươn lên trong cuộc tình toàn thế giới

Hy vọng đã vươn dậy trong ngày qua sang ngày nay cho ngày mai“……

Nguyễn Quý Đại

Tham khảo Đan Viện

http://www.erzabtei.de


Lịch sử 30 năm chương trình tàu con thoi của NASA

Lịch sử 30 năm chương trình tàu con thoi của NASA
Tàu vũ trụ Atlantis ngày 8/7 đã lên đường trong sứ mệnh cuối cùng, khép lại chương trình tàu con thoi kéo dài 30 năm của NASA. Chương trình đã để lại những thành công to lớn nhưng cũng cướp đi sinh mạng của 14 nhà du hành trong 2 vụ nổ tàu vũ trụ.

Chương trình tàu con thoi được chính thức bắt đầu ngày 5/1/1972 khi Tổng thống Mỹ khi đó là Richard Nixon tuyên bố rằng NASA sẽ tiến hành việc phát triển một hệ thống tàu con thoi có khả năng tái sử dụng. 5 tàu con thoi hoàn chỉnh đã được phát triển theo chương trình này gồm: (Từ trái sang phải) Columbia, Challenger, Discovery, Atlantis và Endeavour.

Columbia là con tàu đầu tiên được phóng lên vũ trụ trong chương trình tàu con thoi của Mỹ ngày 12/4/1981.

5 nhà du hành vũ trụ chụp ảnh lưu niệm trước khi thực hiện sứ mệnh trên tàu con thoi Challenger. Con tàu, được phóng ngày 18/6/1983, là sứ mệnh vũ trụ đầu tiên của Mỹ có một nữ phi hành gia tham gia.

Ngày 28/1/1986, một thảm kịch đã xảy ra khi tàu Challenger nổ tung trên bầu trời Trung tâm vũ trụ Kennedy chỉ 73 giây sau khi nó được phóng lên.

7 phi hành gia, trong đó có 2 phụ nữ, đã thiệt mạng trong vụ nổ kinh hoàng. Nguyên nhân của tai nạn được xác định là do các vòng đệm bằng cao su trong một tên lửa đẩy đã bị hỏng.
Tháng 9/1988, tàu Discovery được phóng lên với 5 phi hành gia.
Phi hành gia James H Newman đang thực hiện chuyến đi bộ ngoài không gian để lắp đặt các bộ phận ban đầu cho Trạm vũ trụ quốc tế (ISS).

Khoang điều khiển trên tàu con thoi Atlantis.

Bức ảnh được cắt từ video cho thấy một vật thể đang rơi từ tàu Columbia trong lần phóng ngày 16/1/2003.

Sau chuyến đi thành công kéo dài 2 tuần tới ISS, Columbia đã bị nổ tung khi đang trên đường trở về trái đất ngày 1/2/2003. Nguyên nhân được xác định là do một mảnh xốp đã gãy ra và làm hư hại phần cánh của tàu. Điều này đã khiến con tàu vỡ tung dưới áp suất cực lớn khi đi vào khí quyển trái đất.

Hàng trăm mảnh vỡ của tàu Columbia được thu thập và đặt tại Trung tâm vũ trụ Kennedy ở Florida. Như vậy, trong số 5 tàu hoạt động đủ chức năng của chương trình tàu con thoi chỉ còn 3 tàu được sử dụng đến khi về hưu.

Tàu Discovery rời bệ phóng ngày 26/7/2005 trong sứ mệnh đầu tiên kể từ thảm họa Columbia.
7 phi hành gia của tàu Discovery trước khi rời trái đất.

Ngày 11/3/2008, tàu Endeavour đang ngồi tại bệ phóng để chuẩn bị cất cánh trong sứ mệnh nhằm vận chuyển bộ phận đầu tiên cho phòng thí nghiệm Kibo của Nhật Bản và hệ thống robot Dextre của Canada tới ISS.

Một máy bay đang cõng tàu con thoi Endeavour từ căn cứ không quân Fort Worth, bang Texas để tới Trung tâm vũ trụ Kennedy, bang Florida tháng 12/2008.


Tàu con thoi Atlantis được quan sát qua bóng của nó khi đi qua mặt trời ngày 12/5/2009.


Tàu Endeavour trước khi cập bến ISS ngày 17/7/2009.

Discovery đang rời bệ phóng giữa lúc sét đánh Trung tâm vũ trụ Kennedy ngày 4/8/2009.
Discovery đang bay qua lâu đài Cinderella tại Vương quốc Phép thuật ở Lake Buena Vista, Florida trong vụ phóng ngày 5/4/2010.

Chiến đấu cơ F15 tuần tra bầu trời cho vụ phóng tàu Atlantis ngày 14/5/2010.
Du khách chiêm ngưỡng khoảnh khắc tàu Discovery bay lên trong chuyến đi cuối cùng tới ISS trước khi con tàu về hưu ngày 24/2/2011.

Discovery nhìn từ ISS sau khi tách khỏi Trạm vũ trụ ngày 8/3/2011.


Tàu Endeavour và ISS đang treo mình giữa không trung trong sứ mệnh cuối cùng của con tàu trước khi về hưu vào tháng 5/2011.

Atlantis cất cánh ngày 8/7 trong chuyến đi cuối cùng của chương trình tàu con thoi. Sau khi về hưu, đội 3 tàu con thoi sẽ được lưu giữ trong các viện bảo tàng. Dự kiến một chương trình thám hiểm mặt trăng và sao Hỏa sẽ được thay thế Chương trình tàu con thoi.

Tàu con thoi Atlantis cất cánh cho chuyến bay lịch sử cuối cùng
(Dân trí) - Được phóng đi lần cuối trước khi vào nằm trong bảo tàng, tàu con thoi Atlantis đã cất cánh trưa hôm qua (theo giờ Mỹ) trong sứ mệnh cuối cùng tới Trạm vũ trụ quốc tế (ISS).
Atlantis đã cất cánh trưa hôm qua từ Cape Canaveral ở Florida.
Bốn nhà du hành vũ trụ tham gia chuyến bay lịch sử vào quỹ đạo cùng Atlantis gồm chỉ huy Chris Ferguson, phi công Doug Hurley, và các chuyên gia Sandy Magnus cùng Walheim.
Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) đã quyết định hoạt động của các tàu con thoi sẽ lần lượt chấm dứt, tuy nhiên NASA khẳng định câu chuyện thần tiên về hành trình khám phá vũ trụ của mình vẫn chưa kết thúc.
Tàu Atlantis mang theo 3,5 tấn hàng hóa cho trạm không gian ISS lần này.
Có đến 750.000 người đã tới trung tâm vũ trụ Cape Canaveral và các thị trấn gần bên để chứng kiến chuyến bay lịch sử, làm người ta nhớ lại con số kỷ lục khán giả khi Tàu Apollo được phóng cách đây hơn 40 năm.
Trong số các khách VIP có 14 nhà lập pháp Mỹ, Đô đốc Mike Mullen, Tổng Tham Mưu Trưởng quân đội Mỹ, 4 thành viên gia đình Kennedy, 2 cựu giám Đốc NASA, các danh ca Jimmy Buffett và Gloria Estefan và phi hành gia tàu con thoi đầu tiên Robert Crippen.
Atlantis sẽ bay trong vũ trụ 12 ngày cho chuyến bay sau cùng của chương trình tàu con thoi. Chương trình này được bắt đầu năm 1981 với con tàu Columbia, và các tàu con thoi đã thực hiện được 135 sứ mạng.
Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) sẽ cho về hưu đội tàu con thoi gồm 3 chiếc Discovery, Endeavour và Atlantis để tập trung vào việc phát triển thế hệ tàu vũ trụ không gian kế tiếp, có thể đi xa hơn quỹ đạo thấp của Trái Đất.
Sau chương trình này, phải mất từ 3-5 năm sau mới có chuyến bay chở người lên vũ trụ cho các chương trình khác.

An Bình
Theo Reuters

Một trường hợp cần được lên tiếng và can thiệp

Một trường hợp cần được lên tiếng và can thiệp

Kính thưa Quý Vị, Quý Niên trưởng và Chiến hữu,

Hôm nay, tôi vừa nhận được tin này từ bản tin của Web Site Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam và yêu cầu giúp phổ biến.
Thật quá đau thương và thấy rõ sự bạo tàn, vô nhân đạo của bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam...
Giờ đây chỉ còn vài tháng nửa là mãn hạn tù, Ông Nguyễn Văn Trại, người tù chính trị đang chờ chết, vẫn không được trả tự do...
Nguyện vọng cuối cùng của Ông là mong được chết bên người thân yêu ... Chỉ có thế thôi mà hy vọng sao xa vời quá!
Thử hỏi một tù nhân bệnh tình trầm trọng nằm chờ chết ..thì có gì, còn gì nguy hiểm mà bọn cộng sản phải lo ngại?
Xin chuyển tin và hình ảnh đến Quý vị để rõ và vì tình đồng bào, lòng nhân đạo mong Quý vị với khả năng có thể, vui lòng phổ biến
rộng rãi tin này và hết lòng nhanh chóng giúp đở...trước khi quá trể.
Tôi xin được phép thay mặt cho một đồng bào Việt Nam không may mắn, chân thành cám ơn Quý Vị trước....
Xin ơn trên phù hộ cho Quý Vị.

Trân trọng,
BMH
Washington, D.C
~~~~~~~~~~~~~


Một trường hợp cần được lên tiếng và can thiệp
Đăng Bởi cheoreo - ngày 08/07/2011
VRNs (08.07.2011) – Ông Nguyễn Bắc Truyển, một tù nhân chính trị đang bị quản chế gửi cho VRNs thông tin sau đây:
Ông Nguyễn Văn Trại sinh năm 1937 là đồng bào Công giáo di cư, hiện nay ông là tù nhân chính trị đang bị giam tại phân trại số 2, trại giam Xuân Lộc (Z30A) với án tù 15 năm, tội danh “đi ra nước ngoài chống chính quyền”. Ông bị bắt 1996 và chỉ khoảng 5 tháng nữa là ông hết hạn tù giam.

Theo con trai ông Trại, ông đang bị bệnh nặng, ung thư gan và trực tràng, suy tim. Trại giam đã chuyển ông ra bệnh viện Biên Hòa (đường 30/4 Thành phố Biên Hòa, Khu Nội C, giường số 19) để chữa bệnh và bác sỹ cũng đã “chạy”. Trước tháng 5/2010, khi tôi còn ở chung với ông Trại, thì ông đã bắt đầu phát bệnh. Gia đình ông Trại rất nghèo nên không thể thăm nuôi ông thường xuyên, việc điều trị bệnh lại càng khó khăn hơn trong hoàn cảnh tù.

Ngày thứ ba, 6/7/2011, Thầy Thích Thiện Minh, cùng với một số Thầy của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã đi thăm ông Trại tại bệnh viện. Con trai của ông là anh Phong (điện thoại: 01674214710) là người đang trực tiếp chăm sóc ông tại bệnh viện nói: ngay thời điểm này ông có nguyện vọng muốn về với gia đình trước khi chết. Nhưng xem ra nguyện vọng này là quá khó với một tù nhân chính trị. Nếu là một tù nhân thường phạm, án 15 năm thì có thể được giảm án, đặc xá sau khi thi hành án 5 năm (1/3 án), còn tù nhân chính trị do không nhận tội và không xin giảm án nên không có cơ hội được tha tù trước thời hạn, ngoại trừ có sự tác động từ các tổ chức nhân quyền và chính phủ các nước.

Kính mong Quý vị quan tâm đến hoàn cảnh ông Trại, một tù nhân chính trị mà Quý vị có thể nghe tên lần đầu.

Cộng tác viên của VRNs đã gửi đến cho chúng tôi một vài hình ảnh đáng thương tâm của ông Nguyễn Văn Trại:


Liệu còn biết bao nhiêu người khác phải bị như thế này trong các nhà tù “không xử án” của Việt Nam?
Mong các tổ chức tôn giáo và nhân quyền lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho ông Trại để ông được ra đi thanh thản bên người thân.
Một người bệnh nặng như thế có cần thiết bị giam giữ hay tù tội nữa không?
CTV. VRNs


http://www.ukdautranh.com/2011/07/mot-truong-hop-can-uoc-len-tieng-va-can.html

Bài Xem Nhiều