We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 8 August 2011

SỰ THỐI NÁT CỦA HỆ THỐNG



Phải là một con người có lòng căm thù ghê gớm và thú tính tột cùng mới có thể đạp vào mặt của một người khác. Phải là một bộ máy trơ trẽn mới có thể biến trắng thành đen và đen thành trắng. Câu chuyện viên đại úy công an tên Minh đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức và lời tuyên bố của công an Hà Nội xứng đáng với hai câu trên.

Thời còn theo học trường y tôi nhớ có lần vào nhà xác thực tập môn anatomie, thầy dặn đi dặn lại là phải tôn trọng tử thi. Bất cứ một hành động nào khiếm nhã hay tỏ ra bất kính với tử thi như gõ vào đầu, lấy búa gõ vào chân liền bị thầy “đập” cho một trận nên thân. Bài học đầu đời của sinh viên trường thuốc là không làm hại người, cho dù người đó đã qua đời.

Ấy vậy mà ngày nay có người đạp vào mặt của người còn sống được khiêng như khiêng súc vật! Nhà văn Phạm Toàn nhận xét chí lý rằng phải là một con người có lòng căm thù ghê gớm mới đạp vào mặt đồng loại. Ngay cả súc vật cũng không làm như thế. Nếu con người mà làm như thế thì con người đó chắc phải có thú tính. Vậy mà chúng ta chứng kiến một con người như thế. Con người đó tên là Minh. Đại úy công an. Nhìn mặt mũi thì không nhận ra đó là một kẻ ác ôn, nhưng hành động của y thì quả là có phần thú tính.

Hành động của viên đại úy công an tên Minh thể hiện một sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng. Ai cũng biết đạo đức xã hội nước ta đang tuột dốc. Nói chính xác hơn là suy đồi. Đó cũng là sản phẩm của một nền giáo dục bị chính trị hóa. Chúng ta đã và đang chứng kiến sự kiện điểm 0 của môn sử. Nhưng ít ai chú ý hàng vạn điểm 0 môn văn. Có gì đặc biệt trong 2 môn học này? Xin thưa: đó là 2 môn học bị chính trị hóa toàn diện. Nhà nước XHCN muốn dùng giáo dục như là một phương tiện tuyên truyền chính trị chứ không chỉ khai sáng dân trí. Nước ta có một lịch sử 2000 năm (dù có người nói 4000 năm), nhưng thử hỏi sách giáo khoa sử dành bao nhiêu phần trăm cho cổ sử. Nhà văn Nguyên Ngọc có một nhận xét chí lý rằng các câu hỏi về môn sử và sách giáo khoa sử dành phần lớn cho “sử cách mạng”, làm như trước cách mạng chỉ là thời … tiền sử, không có sử. Đó không là một sự vô lễ với tiền nhân thì là gì. Một chính thể vô ơn và vô lễ với tiền nhân thì sẽ không thể nào đứng vững được trong lòng dân tộc.

Nhà văn đại tá Nguyên Ngọc gọi đó là một cách đẩy người thường dân đến “đường cùng, đã thấy xã hội này là không còn sống được đối với họ nữa, thì là chuyện khác hẳn rồi đấy. Là báo động đỏ!” Bố anh Nguyễn Chí Đức gọi hành động dã man của viên công an tên Minh là “phát xít”. Tôi nhất trí. Hai chữ phát xít thật là chính xác. Phát xít là dã man, là những con người mất nhân tính. Đó là cú đạp của một tên phát xít. “Công an nhân dân” đã biến thành phát xít đẩy thường dân đến tận cùng. Đúng là báo động đỏ.

Câu chuyện viên đại úy công an Minh đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức quá hiển nhiên. Clip video là minh chứng hùng hồn. Hàng chục người chứng kiến tại hiện trường. Ấy vậy mà công an Hà Nội nói rằng “không có căn cứ xác định anh Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp khi tham gia biểu tình tự phát phản đối Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông ngày 17-7-2011”. Đó là một cách nói biến đen thành trắng, một cách gian giảo. Công an ăn nói gian giảo như thế thì ai còn tin vào họ?

Sự gian giảo của công an HN là một phát biểu xem thường dư luận. Họ không xem dư luận ra gì cả. Cái clip video được tung lên mạng. Hàng ngàn, có thể hàng triệu người đã xem qua và phẫn uất. Đó là một hành động đen của viên sĩ quan công an. Vậy mà hành động đen đó được hô biến thành trắng. Một con người đánh mất nhân tính thì còn hiểu được, nhưng cả một bộ máy công quyền dám nói đen là trắng thì đó là triệu chứng của một hệ thống đã bị hư hỏng và thối nát.

Xé cờ máu trong đêm hát của Đàm Vĩnh Hưng tại NSW/Úc

Đồng bào xé cờ máu đang đứng trước mặt của ca sĩ Cẩm Ly. Thông điệp mạnh mẽ "Đất nước đang mất không lo, đi qua đây ru ngủ cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn để thực hiện nghị quyết 36 của cộng sản sao? Không ai cần các người hát."







Đồng bào tại NSW, Úc, xé cờ máu ngay trên sân khấu để phản đối đêm hát của văn công tuyên truyền cho cộng sản Đàm Vĩnh Hưng.

(Ảnh do một thân hữu từ Úc Châu gởi).



THÔNG BÁO KHẨN CẤP MỚI

của


BAN CHẤP HÀNH CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO VICTORIA
V/V: BIỂU TÌNH PHẢN ÐỐI CA SĨ TỪ VIỆT-NAM SANG TRÌNH DIỄN TẠI MELBOURNE, SUNSHINE VÀ SPRINGVALE

Ban Chấp Hành Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Victoria kính mời và thiết tha kêu gọi:

- Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.

- Quý vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể.
- Quý vị đại diện các tổ chức và đảng phái chánh trị.
- Cùng toàn thể đồng bào.

tham gia vào cuộc biểu tình do CÐNVTD-VIC tổ chức để phản đối sự hiện diện của những ca sĩ từ VN sang trình diễn tại Crown Casino, Sunshine & Springvale vào 2 ngày 6 & 7 tháng 8 năm 2011 t ại Victoria.


Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Victoria quan niệm rằng, ngày nào nhà cầm CSVN còn cấm đoán, bắt bớ, giam cầm những nhà văn, nghệ sĩ và các nhà tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền tại VN và ngày nào đảng CSVN vẫn còn tiếp tục vi phạm, cấm đoán và kiểm soát những quyền căn bản nhất của con người như: tự do báo chí, tự do hiệp hội, tự do ngôn luận, tự do phát biểu, tự do tôn giáo v.v… thì ngày ấy cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại sẽ còn phản đối và không chấp nhận sự hiện diện của bất cứ văn nghệ sĩ từ trong nước ra hải ngoại trình diễn .


Kính thưa quý vị,

Trong khi tại Việt Nam hiện nay có hàng ngàn đồng bào xuống đường chống xâm lăng của Tàu Cộng và bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp một cách thẳng tay, thẩm chí dùng lực lượng võ trang sát hại tánh mạng của đồng bào ruột thịt của chúng ta.

Trong khi Tổ Quốc lâm nguy sơn hà nguy biến trước sự phản quốc của nhà cầm CSVN và sự xâm lăng của Tầu Cộng, đồng bào Quốc nội phải đối đầu thẩm cảnh nước mất nhà tan thì lại có một nhóm người đưa nghệ sĩ từ Việt Nam sang trình diễn Tại Victoria. Chúng ta là những người Việt tỵ nạn cộng sản, yêu chuộng Tự Do thì không có lý do gì chúng ta lại im lặng trong khi đoàn văn công từ Việt Nam sang. Vì Tố Quốc, vì Quê hương và Dân tộc chúng tôi thiết tha kêu gọi sự tham gia đông đủ của toàn thể quý vị.


Kính mời toàn thể quý vị và đồng bào tham gia thật đông đủ cuộc biểu tình tranh đấu cho dân chủ, tự do và nhân quyền này của Cộng Ðồng chúng ta..


Chi tiết của những cuộc biểu tình như sau:


Ðịa điểm: Tại Crown Casino, bên bờ sông Yarra


Ngày: Ngày Thứ Bảy, 6-8-2011 vào lúc 6:00 pm


Ðịa điểm: Millenium Receptions, 45 Fourth Ave, Sunshine.


Ngày: Ngày Chủ nhật 7-8-2011 vào lúc 1:00 pm


Ðịa điểm: Sprinvale City Hall, 397 Springvale Road, Springvale


Ngày: Ngày Chủ nhật 7-8-2011 vào lúc 7:00 pm


Cộng đồng chúng ta nhất quyết không để cho Cộng sản nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tỵ nạn của chúng ta qua Nghị quyết 36 của chúng. Chúng ta hãy nhân dịp này bày tỏ thái độ của chúng ta với bè lủ cầm quyền bán nước, hại dân CSVN.


Mọi chi tiết xin quý vị liên lạc với Cô Nguyễn Lê Thanh Trúc, Ủy ban Trang Ðấu Cho Dân Chủ và Nhân Quyền VN qua mob: 0432 898 898 hoặc Ông Nguyễn Thế Phong 0411756552.


Trân trọng kính báo và kính mời,


TM. BCH-CÐNVTD-VIC

Nguyễn Văn Bon
Chủ tịch
Ngày 21 Tháng 7 Năm 2011


---------------

Kính thưa đồng bào, theo tin tức trong những ngày vừa qua thì chúng tôi được biết là Thứ bảy ngày 13/08/2011 lúc 7 giờ tối tại:

Oriana Receptions: 42 Hampstead Rd, Maidstone 3012.

Ông Quang Hải có tổ chức một buổi văn nghệ, trong thành phần ca sĩ có các ca sĩ đến từ Việt Nam mang Quốc Tịch Việt Nam.

Sau khi tiếp xúc với Cộng Đồng thể theo lời hứa của ông Quang Hải mới đây thì ông Quang Hải sẽ loại bỏ những ca sĩ nào được mời đến từ Việt Nam mang Quốc Tịch Việt nam.

Trong tinh thần đó Ban Chấp Hành và Ủy Ban Tranh Đấu Cho Nhân Quyền Việt Nam tạm ngưng cuộc biểu tình ngày 13/08/2011. Tuy nhiên Cộng Đồng sẽ lưu ý và sẽ có sự chuẩn bị, nếu hôm đó ông Quang Hải không giữ đúng lời hứa, thì ngay lập tức sẽ có cuộc biểu tình xảy ra tại chổ!

Mọi chi tiết xin liên lạc
Cô Thanh Trúc mob: 0432 898 898 hoặc ông Nguyễn Thế Phong mob: 0411 756 552

T.M Ủy Ban TĐCNQVN-VIC
Trưởng Ban
Nguyễn Lê Thanh Trúc

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/bandoc/1288-1288

NHỤC LÂY ?!

  • Chân dung cuả ông Nguyễn Cao Kỳ trong buổi lễ tại Rose Hill, California

  • NHỤC LÂY ?!

    Chó chết còn thơm đĩa chả cầy!
    Tro tàn (1) rải bẩn đất Sơn Tây!
    Lắc đầu, Vẹm nó xua nguây nguẩy,
    Muối mặt, gia nô chạy đó đây.
    Nghĩ giận Cẩu Kỳ theo bợ giặc,
    Chợt thương Anh Quốc (2) chết tan thây!
    Đứa con cầu tự sao tồi tệ?
    Sắc áo màu cờ hứng nhục lây?!
    [2011]

    (1) Thân nhân NCK không được CSVN thuận cấp phép đem tro về quê quán rải trên đất Sơn Tây!
    (2) Anh Hùng Phạm Phú Quốc chết trong một phi vụ oanh tạc trên vùng đất giặc

    HỒ CÔNG TÂM

    Lại nói chuyện "ca múa nhạc"

    Thưa ông Văn Quang ,

    Đọc bài này cuả ông tôi thấy buồn cho Văn hoá nước nhà quá ! Không hiểu rồi sẽ đi đến đâu , những "đỉnh cao trí tuệ "này sẽ dẫn dắt giới trẻ Vn đi về đâu đây .
    36 năm miền Nam rơi vào tay CS là 36 năm tuột dốc về mọi mặt ( nhất là Thuần phong mỹ tục , Văn hoá xã hội ) trong khi các nước láng giềng vẫn đi lên . Chỉ có mấy ngài chóp bu thì hết tỷ đô la này đến tỷ đô la
    nọ mà vơ vét cho đầy túi tham , ấy thế mà chính quyền miền Nam vẫn bị nguyền ruả là tham nhũng thối nát đấy .

    Cảm ơn ông đã viết một bài rất đầy đủ về nền ca nhạc nước nhà hiện nay .

    HY

    --------
    Tuần trước tôi còn nợ bạn đọc phần thứ hai của câu hỏi về chuyện ca múa nhạc ở VN. Xin nhắc lại câu hỏi của bạn Trần Tuấn Vinh ở North Sydney: "Nhân hỏi chuyện này, nếu không làm mất thì giờ, ông có thể cho biết về tình trạng nhạc Việt ở VN hiện nay ra sao mà những người ở nước ngoài như gia đình tôi không thích nghe."
    Thưa bạn,
    Đây cũng là thứ chuyện thuộc loại "chuyện dài nhân dân tự vận", nói hoài không hết, nói gì thì nó cũng vẫn cứ còn y nguyên như cũ, có khi nó còn "phát triển đa dạng, phong phú, ba láp" hơn nữa. Chẳng phải gia đình bạn không thích nghe mà gia đình tôi gồm cả anh em bà con, họ hàng làng xóm cũng chẳng muốn nghe cho mệt cái lỗ nhĩ vốn đã, đang và sẽ còn mệt vì nghe quá nhiều lời than thở về cơn sóng thần bão giá đang úp chụp lên đầu người dân Việt.

    Ca sĩ hạng nào cũng "sáng tác"!
    Nhưng không phải là hầu hết mọi người đều không muốn nghe nhạc Việt. Tôi cần phải nhấn mạnh đó là thứ nhạc Việt Nam trên đất nước VN hiện nay mà thôi. Còn rất nhiều người vẫn thích nghe loại nhạc được gọi là nhạc tiền chiến, loại nhạc có một thời người ta đã gán cho cái "tội" là "nhạc vàng". Tức là loại nhạc bị khép tội uỷ mị, lãng mạn của "bọn tiểu tư sản".

    Những năm gần đây cái chữ "vàng" đó trở thành vàng bốn số 9 thật. Ai cũng thích, lâu lâu có vài cái show trên đài truyền hình (TH) như "thay lời muốn nói" phát chương trình nhạc này được đón nhận nồng nhiệt. Nhưng lâu dần rồi cũng cạn vốn, không còn được "xum xuê" như trước nữa.


    Còn loại nhạc mới bây giờ, cũng không phải "vứt đi" tuốt tuồn tuột. Năm thì mười hoạ cũng có một vài bản nghe được. Nhưng so sánh với những bản nhạc xưa thì còn kém xa. Loại nhạc ngày nay dường như chỉ dành cho một số bạn trẻ (ở đây gọi là tuổi teen) tụ họp nhau ca múa, hò hét cho quên… sách vở và quên chuyện… nhân thế mà thôi.

    Ngoài một số nhạc sĩ khá nổi danh sáng tác được một vài ca khúc tương đối hay, đến nay dường như cũng đã quá mệt mỏi, rất ít thấy xuất hiện những ca khúc mới. Những ca sĩ hạng nhất, hạng nhì VN và cả những ca sĩ nửa mùa được dịp múa gậy vườn hoang, đua nhau "sáng tác" nhạc. Cô này "sáng tác" được một bản "em nhớ anh da diết" thì cô kia cũng vội cho ra lò một bản "em yêu anh quá trời" để đáp lễ.
    Ca từ tầm thường đến thô kệch kiểu như "anh quên em làm con tim em rỉ máu". Cứ như thế phong trào sáng tác ca khúc theo đủ mọi thể loại được phô trương ầm ỹ. Vậy mà vẫn có khá nhiều "tuổi teen" múa may loạn xạ tung hô thần tượng của mình. Mỗi nhóm có một thần tượng để khi thần tượng hát ở đâu là lập tức kéo nhau đến "múa nhịp" lắc lư như lên đồng yểm trợ tích cực.
    Thú thật tôi không thể hiểu được các "tuổi teen" này ăn cơm nhà vác ngà voi hay có điều gì bí ẩn đằng sau. Bởi tôi biết có nhiều sinh viên nghèo được thuê làm "cổ động viên" cho một show truyền hình nào đó.

    Làm nhạc, làm phim đều theo kiểu mì ăn liền nên phim Việt cũng chẳng nhà nào muốn xem, nhạc Việt chẳng nhà nào muốn nghe, chứ chẳng phải gia đình bạn ở nước ngoài đâu. Từ thành thị tới thôn quê, nhà nhà xem phim Hàn Quốc, phim Tàu, phim Tây bạo lực. Vậy nhân đây, tôi điểm qua đôi nét về phim ảnh, nó cũng có tương quan mật thiết đến ca múa nhạc.


    Phim Hàn Quốc ngày nay là vũ khí trên thương trường

    Loại phim "được mùa" nhất là phim Hàn Quốc, cách đây vài năm có nhiều phim xuất sắc, nhưng gần đây trên hầu hết các đài truyền hình VN cũng khó mà chọn được một phim hay. Phim nào cũng dài lòng thòng đến hàng trăm tập, nhưng chẳng đâu vào đâu. Hầu như họ bí đề tài nên những truyện phim đều cứ na ná giống nhau. Những "mô típ" như con rơi lưu lạc, râu ông nọ cắm cằm bà kia, hai ba cậu yêu một cô trong công ty gia đình, tưởng rằng lấy được nhau rồi bị ngăn cấm, tưởng không thể lấy nhau, rồi "cái hậu" lại đưa nhau vào nhà thờ làm lễ cưới tưng bừng hoa lá. Phim nào cũng có cảnh kéo nhau đi chơi đảo, chán rồi vào bệnh viện, mất trí nhớ, ung thư… Cảnh nào cũng dài lê thê, một chuyện vu vơ có thể kéo vài ba tập. Ăn uống lu bù, toàn mì và kim chi. Vui buồn, chán nản, sung sướng, đau khổ cứ lôi rượu ra uống tì tì cứ như trên đời không có gì làm hơn là uống rượu. Xem trăm cuốn phim Hàn Quốc bây giờ, bạn gặp những cảnh này lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

    Nhưng nhiều gia đình VN vẫn thích xem vì cảnh quay của họ rất đẹp, quần áo, xe hơi, nhà cửa, son phấn, đồ dùng đều rất sang, thích hợp với sự mong muốn của nhiều khán giả. Diễn viên của họ đẹp, có nghề và diễn xuất rất giỏi. Nói thẳng ra phim Hàn Quốc ngày nay là một lối quảng cáo các mặt hàng do Hàn Quốc làm ra mà thôi. Nó là một vũ khí sắc bén trên thương trường, ăn sâu vào đời sống của đa số người dân. Vì vậy nên rất nhiều cô gái, chàng trai mới lớn ở VN bây giờ thường bắt chước y chang như Hàn Quốc. Phim Hàn không có tham vọng đánh đổ những nhãn mác đã quá lừng danh trên thế giới. Họ nhắm vào đa số người trung lưu, tiểu thương ở khắp các nước. Phim ảnh của họ chính là sự cạnh tranh thương mại rất hiệu quả.

    Văn hoá xuống dốc không "phanh"

    Cũng chính vì chú ý đến khía cạnh thương mại nên phim Hàn ngày nay để lộ rõ nhiều khiếm khuyết. Đôi khi có những phân đoạn rất nhảm nhí, dung tục. Tôi đã thấy nhiều cảnh như thế. Cụ thể như trong cuốn phim "Thiên Sứ Tình Yêu" đang chiếu trên VTO1 (đài Cần Thơ), có đoạn một cô bé chơi khăm bạn trai bằng cách mời anh ta đến nhà bắt ăn toàn những thứ để anh ta phải …trung tiện (xin lỗi bạn đọc) trước mặt cả bà nội già nua cũng cười khành khạch. Rồi nó được nhắc đi nhắc lại cứ như một trò chơi tuyệt vời lắm. Tôi tự hỏi văn hoá Hàn Quốc vốn thâm trầm, tôn trọng lễ giáo, nay vì thương mại mà xuống dốc đến như vậy sao?

    Song dù sao phim Hàn cũng hỗ trợ đắc lực cho nền kinh tế của họ. Còn phim ảnh và ca múa nhạc Việt Nam phục vụ cho cái gì? Đó là một dấu hỏi lớn đòi hỏi những người có trách nhiệm phải trả lời. Còn gì nản hơn khi biết những cuốn phim VN làm cho các đài truyền hình bây giờ được thành hình do những "lò viết kịch bản" chuyên cung cấp hàng cho đạo diễn làm gấp, làm vội, chạy vạy để bán được cho Đài truyền hình. Các đài này cần rất nhiều kịch bản phim để lấp vào những "giờ vàng" đã được "cấp trên" quy định. Nhưng họ lại có rất ít ‘cán bộ" đọc kịch bản nên chỉ đọc sơ qua rồi cho quay luôn. Có ông đạo diễn vừa quay vừa viết thêm. Diễn viên hầu hết không qua trường lớp nào, chỉ có cái chân dài, cái mặt "coi được" là OK. Tôi không nói đến những chuyện phía sau hậu trường khác. Còn phim được gọi là hài, giải trí thì quá dung tục, những khuôn mặt quá quen thuộc đến mòn nhẵn với khán giả nhiều khi trở nên vô duyên, cứ nhìn thấy họ trên màn ảnh là muốn tắt máy. Đã không mang lại được gì cho đất nước, cho người dân, ngay cả phục vụ cho mục đích tuyên truyền cũng ấu trĩ, sáo rỗng. Nếu đã nhìn phim Hàn có những khiếm khuyết như thế mà người ta đánh giá là văn hoá xuống dốc thì phim ảnh, ca nhạc VN phải hiểu là gì? Những người có trách nhiệm với văn hoá dân tộc phải nhanh chóng tìm phương thuốc chữa trị.

    Nhạc chờ phục vụ cá độ bóng đá

    Trở lại với ca nhạc, bạn hãy thử nhìn vào những bản nhạc chờ qua điện thoại di động (ĐTDĐ). Ngày nay hầu như người VN ở đâu cũng dùng ĐTDĐ. Dịch vụ được gọi là "hot" nhất và kiếm tiền nhanh nhất, nhiều nhất chính là những dịch vụ phục vụ cho ĐTDĐ. Trên các đài TH, quảng cáo cho cái món này là nhiều nhất. Thỉnh thoảng khán thính giả lại giật bắn mình lên vì những tiếng la thất thanh "Lưới rung là máy rung, hãy gửi tin nhắn cho 87xx là bạn đã nắm chắc phần thắng". Thắng cái gì? Thưa bạn đó là cá độ bóng đá mới có thắng thua chứ khán giả vô tư biết để biết mà thôi. Rõ ràng hơn là lời quảng cáo đầy hấp dẫn rằng "Bạn sẽ được tư vấn bởi các chuyên gia bóng đá hàng đầu thế giới." Chuyên gia nào, của hãng cá cược nào? Không thấy tiết lộ. Coi chừng lại là vua đoán đâu trật đấy thì có nước bán nhà, bán cả vợ con. Cảnh này xảy ra ở VN ngày một nhiều. Bạn cứ đọc báo sẽ thấy, đa số trọng tội ở VN đều do cá cược bóng đá lậu mà ra. Phục vụ kiểu này là phục vụ các "quý khách cá độ". Chuyện cá cược có nên để nó sống lậu huy hoàng hay nên cho nó chính thức hoạt động hãy để đó, một dịp khác ta sẽ quay lại.

    Song song với kiểu nhắn tin phục vụ cá độ này, liên quan tới bộ mặt ca múa nhạc, cũng "hot" không kém là "nhạc chờ cho dế yêu của bạn", tức là loại nhạc chờ khi máy ĐTDĐ reo, người gọi sẽ được nghe một khúc nhạc. Nếu thật sự là một vài dòng nhạc hay thì cũng đỡ khổ, nhưng loại nhạc hay này rất hiếm. Hầu hết là loại nhạc "khủng" đang tra tấn nhiều người nghe khi chờ điện thoại. Một loại nhạc cổ vũ cho bợm nhậu, lô đề, cá độ… đến cả những bản nhạc thô tục chối tai. Vậy mà các hãng ĐTDĐ (ở đây gọi là nhà mạng) vẫn ung dung cung cấp cho khách hàng của mình để kiếm tiền lẻ, mỗi tin nhắn khoảng vài ba ngàn, hàng triệu cái lẻ thành cái cần câu cơm "vĩ đại".

    Nghe qua một tí đã thấy rùng mình

    Nếu rảnh vào trang Ringtunes của hãng Vinaphone bạn sẽ thấy cả một kho nhạc rất "độc" đã được khá nhiều khách hàng tải về làm nhạc chờ cho "dế yêu của mình". Bạn nghe nhé, giọng rao của một người đàn ông mời gọi: ""Nào anh em ta cùng vào nhậu, cho đời bớt khổ, bớt đau thương. Cuộc đời có bao nhiêu là bội bạc, chỉ có rượu là bạn của ta, khi nào đau khổ hay buồn tủi hãy nhớ đến rượu, đến anh em"… Chả biết nước VN này hay vợ con bồ bịch anh ta làm cái gì mà anh ta cho rằng toàn những thứ bội bạc. Thế thì nên đi nhậu cho say khướt thật.

    Vào đến kho nhạc chờ của hãng Mobifone còn nhố nhăng hơn nữa: ""Mau mau nào là mau mau nào, hết máu rồi thì… bơm máu vào, 1 2 3 dzô". Thú thật với bạn tôi đã vô tình gọi nhầm một số máy, được nghe "nhạc chờ" như thế này: :"Số máy quý khách vừa gọi không thể nhận cuộc gọi lúc này vì chủ thuê bao đang quá là say rồi, chờ lúc khác chủ thuê bao tỉnh lại sẽ nghe máy nhé"…Biết ngay là lầm số vì người tôi gọi là bà cô già rất nghiêm khắc của tôi ở Tân Bình. Nhưng chưa hết hồn bằng một ông công chức có cậu con trai mới 10 tuổi, đi học xa nhà nên sắm cho cái di động. Trời mưa, ông gọi cho con chờ thêm ít phút ông sẽ đến đón. Vừa gọi vào máy của con, ông này tá hoả vì nghe "nhạc chờ" trả lời: "Mày đó hả? Mày gọi tao hả?...". Cũng may cậu con trai a lô ba hả ngay. Ông lẳng lặng đến đón con rồi giựt phắt cái di động ném xuống sông Sài Gòn.

    Tìm hiểu thêm các kho nhạc chờ của hãng ĐTDĐ mà nhiều người cho là "nhí nhố chịu không nổi", một anh phóng viên còn ghi nhận hàng loạt bài nhạc tự chế hết sức nhố nhăng, như bài "10 điều răn vợ" của Vinaphone có những lời lẽ: "Cưới vợ xấu là bất tài, có vợ đẹp là bất hạnh, bị vợ bỏ là bất lực, bị ế vợ là bất chí, cướp vợ bạn là bất nhân, vợ chồng đánh nhau là… bất phân thắng bại". Kinh khủng hơn, bài nhạc chờ "Bởi anh thích leo trèo" của cùng hãng này còn có lời lẽ quá khiếm nhã: "Trèo lên, lên trèo lên… trèo lên xong mà tuột xuống thiếp nay đã có bầu cũng bởi anh thích leo trèo…". Những ca khúc gây sốc ấy, được cho là "thảm hoạ" của nhạc Việt, nhưng đã thu về hàng tỉ đồng tiền tác quyền nhạc chuông, nhạc chờ mỗi năm.

    Bộ mặt thảm hoạ của nhạc Việt

    Thị trường âm nhạc đã và đang xuất hiện hàng loạt bài hát gọi là "thảm hoạ nhạc Việt", có thể kể sơ qua như: "Vọng cổ teen", "Da nâu", "Nàng Kiều lỡ chân", "Tâm hồn vĩnh cửu", "Nói dối"… Đó là phiên bản bắt chước từ nước ngoài của một số người bước chân vào làng giải trí Việt muốn nhanh nổi tiếng, dễ thu lợi mà không được rèn luyện về chuyên môn. Ông bầu Vĩnh Thuyên – quản lý ca sĩ Vĩnh Thuyên Kim– cho biết Vọng cổ teen là một ca khúc gặt hái nhiều thành công về doanh thu. Chỉ tính riêng tiền tác quyền được trả khi khai thác nhạc chuông, nhạc chờ, "Vọng cổ teen" thu về 1 tỉ đồng 1 năm (cho cả 3 quyền: ca sĩ, nhạc sĩ và nhà sản xuất). Cục Nghệ thuật Biểu diễn Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch cho biết đang có trong tay danh sách 70 ca khúc nhạc Việt bị nghi là đạo nhạc nước ngoài với mức độ giống 80% đến 90%.

    "Thảm hoạ" của nhạc Việt gắn liền với những cái tên: HKT, Phi Thanh Vân, Lê Kiều Như, Vĩnh Thuyên Kim, Phương My… Thế nhưng, điều không thể phủ nhận là những cái tên được cho là "thảm hoạ" của đời sống nhạc Việt này vẫn không thiếu lời mời biểu diễn, hầu hết là ở các tỉnh, thành ngoài TP Sài Gòn. Thậm chí, Vĩnh Thuyên Kim đang được xem là một giọng ca ăn khách ở tỉnh thời gian gần đây.
    Những ca khúc nhảm nhí không có chút giá trị nghệ thuật, những vụ đạo nhạc và phong cách ăn mặc hở hang, loã lồ của giới giải trí xuất hiện trên các website âm nhạc, thậm chí trên cả băng đĩa nhạc và sân khấu biểu diễn khắp nơi. Thảm hoạ này càng để lâu càng làm bại hại thuần phong mỹ tục, càng làm sói mòn văn hoá VN mà thôi.
    Văn Quang

    Hình ảnh:

    1- Kiểu quần của người đẹp Trang Trần đang làm nhức mắt khán gỉa
    http://nguyentran.org/NhatLung/Special5/TrangTran.jpg

    2- Một "teen" được gọi là "hot girl" cũng… lây bệnh
    http://nguyentran.org/NhatLung/Special5/Hotgirl.jpg

    3- Chung Thục Quyên không chịu kém

    http://nguyentran.org/NhatLung/Special5/ThucQuyen.jpg

    Để trả lời ông Đặng Văn Âu, cựu Thiếu Tá Không Quân VNCH.


    Thưa Thưa ông Đặng Văn Âu,

    Trong lá thư cậy đăng của ông trên báo CM Magazine của ông Bác Sĩ, Tiến Sĩ Phạm Lễ có một câu hỏi liên quan đến tôi như sau:

    Mới đây ông Thẩm phán Lê Duy San, Hội trưởng Hội Luật sư Bắc Cali, nhân danh một cựu học sinh Chu văn An phân ưu một cựu học sinh Chu văn An vừa qua đời, có lời cầu chúc xỏ lá, vô cùng đểu cáng như sau: “Nguyện cầu hương hồn Niên Trưởng Nguyễn Cao Kỳ sớm về với Bác Hồ nơi thiên đàng Cộng Sản.” Tướng Kỳ đã công khai khẳng định lập trường của mình tại Việt Nam năm 2004 là “Không bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản” trên hệ thống đài phát thanh BBC.

    a/ Đứng về mặt đạo đức, văn hóa, các hội viên Hội Luật gia Bắc Cali có nên yêu cầu ông Hội trưởng Lê Duy San phải từ chức vì lợi dụng danh nghĩa Hội?

    b/ Đứng về mặt luật pháp, con cháu của người quá cố có quyền kiện ông Thẩm phán Lê Duy San ra tòa về tội mạ lỵ người qua đời không? Người theo đạo Phật mong linh hồn mình về cõi Niết Bàn. Người theo đạo Chúa mong linh hồn mình lên Thiên Đàng? Phải chăng những người về Việt Nam dạy học, đầu tư thì sau khi chết đều bị ông Thẩm phán Lê Duy San ra phán quyết: “linh hồn về với Bác Hồ nơi thiên đàng Cộng Sản”, trong khi Tướng Kỳ về Việt Nam chỉ để nói chuyện Đất Nước?


    Còn bạn ông, ông Đỗ Văn Minh thì nói như sau:


    Một trường mang tên một nhà Nho khí phách như vậy mà lại đào tạo ra một Lê Duy San bất nhân, bất trí, bất nghĩa, thiếu tư cách đến thế, thật đáng tủi hổ. Đáng buồn hơn nữa, Lê Duy San lại là đại diện cho cả một tập thể Chu Văn An miền Bắc Cali.


    Thưa ông,


    Tôi thật không ngờ, ông cũng là người có chút học vấn, lại là một sĩ quan Không Quân VNCH, cấp bậc Thiếu Tá mà lại ăn không nói có, ăn gian nói dối, như mấy tên Việt Cộng.


    Tôi không có hề nói ông Nguyễn Cao Kỳ là Cộng Sản. Nhưng việc ông quay lưng lại người Việt Quốc Gia, với đồng đội để trở về với Việt Cộng, tìm gặp bọn Việt Cộng, những kẻ đã dâng đất, dâng biển cho Trung Cộng, tuyên bố lếu láo như thế nào về quân đội VNCH để được ngồi chung với những tên Việt Cộng bán nước như Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Phạm Thế Ruyệt, Nguyễn Phú Bình, v.v. và khi tên VC Võ Văn Kiệt chết đã khệ nệ mang vòng hoa tới để được ký sổ phúng điếu như thế nào thì chắc ông đã rõ.

    Sao ông không tìm kiếm người đã đội cho ông Kỳ cái nón cối có gắn cả ngôi sao vàng tổ bố mà hình ảnh này đã được phát tán trên các diễn đàn khắp thế giới mà kết tội mà lại đi vu vạ cho tôi? Ông hãy vào Google và gõ 3 chữ “Nguyễn Cao Kỳ” là sẽ thấy ngay.





    Tôi tin chắc rằng nếu tên tội đồ của dân tộc là Hồ Chí Minh nếu còn sống, ông Kỳ cũng sẽ tìm đủ mọi cách để được gặp Hồ Chí Minh, để được
    ngồi chung chỗ, ăn chung bàn hay ít nhất cũng được bắt tay để nói những lời mà ông ta đã nói với mấy tên Việt Cộng đại khái như “…Tôi muốn thống nhất mà tôi không làm được, người anh em phía bên kia đã làm được. Chúng ta phải ngả mũ chào họ và chấp nhận…. Nói lăng nhăng mà không thống nhất được đất nước… là một lũ phản quốc….” Ông có thể bấm vào hàng chữ xanh dưới đây để được nghe rõ ràng và đầy đủ hơn về những lời mà ông Kỳ đã nói “http://www.youtube.com /v/zRZsaj8_Pdw?version=3”.

    Thưa ông, ông không cần tôi phải giải thích vì sao bọn Việt Cộng làm được mà người quốc gia không làm được không? Hơn nữa, thống nhất để mà cả triệu người phải bỏ nước ra đi, cả triệu quân dân cán chính của VNCH phải bỏ xác trong rừng sâu nước độc hay ngoài biển cả. Thống nhất để mà thanh niên phải đi làm lao nô, thiếu nữ thì phải đi làm đĩ điếm cho ngoại bang, thống nhất để mà phải dâng đất, dâng biển cho ngoại bang (Trung Cộng) và lệ thuộc chúng thì thống nhất để làm gì? Sao ông Nguyễn Cao Kỳ người thầy của ông không biết
    nhục mà lại còn ngưỡng mộ ngả mũ chào chúng?

    Như vậy thì lời cầu nguyện của tôi mong cho ông Kỳ sớm được gặp “Bác Hồ” nơi thiên đàng Cộng Sản” có gì là không đúng, có gì là sai trái, mà nói rằng tôi đã mạ lỵ người quá cố? Hay chụp mũ cho ông Kỳ là Cộng Sản? Xưa kia, các cụ ta, trong đó có cụ Tam Nguyên Yên Đỗ cũng đã từng làm đôi câu đối có tính cách châm biếm Nguyễn Hữu Đô, một kẻ làm quan cho Pháp lúc qua đời như sau:


    Nhất bi tuyệt bút Sinh Tự Hạ,
    Thiên cổ du hồn Cư Lĩnh Gian (1)


    Vậy mà đâu có tên vô học nào chứ đừng nói là có học dám nói là câu đối đó đã nhục mạ người đã chết và nói cụ Tam Nguyên Yên Đỗ là tên bỉ ôi, tráo trở, bất nhân, bất trí, bất nghĩa như ông và ông Đỗ Văn Minh một người có học, ít ra cũng qua bậc Tú Tài đã nhục mạ tôi?


    Thưa ông, nếu ông vẫn cho rằng lời cầu nguyện của tôi có tính cách mạ lỵ ông Kỳ, ông cứ nói cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên kiện tôi đi. Tôi nghe nói cô ta và người chồng cũ của cô ta cũng là Luật Sư đấy. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên, muốn cho chắc ăn như đinh đóng cột, nên về Việt Nam mà kiện. Tôi bảo đảm cô ta sẽ thắng 100% và tiền bồi thường thì muốn bao nhiêu cũng được Chánh Án Tòa Án Nhân Dân của VC chấp thuận 100%. Tôi không châm biếm đâu. Tôi nói đứng đắn đó và sau khi thắng kiện cầm bản án đó về Hoa Kỳ tôi sẽ trả.


    Thưa ông, chính các ông đem lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ phủ lên quan tài Tướng Kỳ mới là nhục mạ, không những đã nhục mạ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà còn nhục mạ cả tướng Kỳ. Chắc ông đã đọc bài phỏng vấn ông Kỳ của báo Thanh Niên nhân dịp Hà Nội kỷ niệm 30 năm cái ngày gọi là “Giải Phóng Miền Nam” ông Kỳ đã nói: “… những anh chàng HO lang thang đói chợ nhận ổ bánh mì thịt, chai nước suối và $6/ hour, lăng xăng phất phơ cờ ba que tung bay xuống phố Bolsa, Houston.” Nếu ông muốn rõ hơn về những lời tuyên bố lếu láo này của ông Kỳ, xin ông vào Google và gõ mấy chữ “Cao Kỳ Nói VNCH là lính đánh thuê” sẽ rõ.

    Còn việc ông muốn Hội Luật Gia California yêu cầu ông Hội trưởng Lê Duy San phải từ chức vì lợi dụng danh nghĩa Hội thì ông đã gõ lầm cửa rồi. Tôi là Hội Trưởng Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An California chứ không phải Hội Trưởng Hội Luật Gia Califonia.


    Ông cứ làm đơn đi, tôi sẽ đưa ra Đại Hội Đồng vào kỳ tới để Đại Hội Đồng cứu xét. Nếu ông không tin tôi và sợ tôi vứt đơn của ông vào sọt rác thì ông có thể nhờ Bác Sĩ, Tiến Sĩ Phạm Lễ, Chủ Nhiệm kiêm Củ Bút CM Magazine chuyển cho ông Phạm Hữu Độ vì ông Độ là anh ruột của Bác Sĩ Phạm Lễ. Ông Độ hiện đang là Chủ Tịch Ban Cố Vấn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An California chiếu điều 7, đoạn 1 bản Nội Quy của Hội AHCHSCVA.


    Để cho ông dễ dàng ăn nói và làm áp lực với Ban Cố Vấn của Hội, tôi với tư cách Hội Trưởng Hội AHCHSCVA California, xin tuyên bố hủy bỏ quyết định đã rút bỏ lời cầu nguyện đó và tuyên bố vẫn giữ lại nguyên văn lời cầu nguyện như cũ.


    Thưa ông Đặng Văn Âu,
    một hũ mắm đã thối, tôi nghĩ, cách tốt nhất là nên đậy nắp lại cho chặt và đem bỏ nó vào thùng rác vì nó đã thối rồi thì càng khoắng càng thối. Tôi có đọc bài Điếu Văn của ông, Ông có nói: “Tôi khóc cho Tướng Quân vì ước vọng được nhìn thấy Việt Nam có Tự Do – Dân Chủ của Tướng Quân chưa thành mà đã từ giã cõi đời”.

    Thưa ông, ông Kỳ đã Về VN tìm gặp tất cả những tên chóp bu của đảng Cướp Cộng Sản VN, vậy mà ước vọng của ông vẫn chưa đi tới đâu. Chính vì vậy mà tôi đã cầu nguyện cho ông Kỳ được gặp Hồ Chí Minh để mong hoàn tất ước vọng đó. Một lời cầu nguyện như vậy mà không hiểu tại sao các ông và ông Đỗ Văn Minh, người bạn của ông lại tức tôi, giận dữ và thốt ra những lời của kẻ vô học để nhục mạ tôi. Tôi thực không hiểu nổi các ông là hạng người nào?

    Còn về câu nói “
    Một trường mang tên một nhà Nho khí phách như vậy mà lại đào tạo ra một Lê Duy San bất nhân, bất trí, bất nghĩa, thiếu tư cách đến thế, thật đáng tủi hổ. Đáng buồn hơn nữa, Lê Duy San lại là đại diện cho cả một tập thể Chu Văn An miền Bắc Cali” của ông Đỗ Văn Minh thì tôi nhờ ông nói lại với người bạn của ông rằng, câu này tôi xin phép được viết lại như sau mới đúng:

    Một trường mang tên một nhà Nho khí phách như vậy và đã đào tạo ra được những hai người (2) làm Thủ Tướng. Tiếc rằng một người làm Thủ Tướng, cho miền Bắc VN thì phản bội dân tộc, bán nước bán dân. Còn một người làm Thủ Tướng cho miền NamVN thì phản bội đồng đội, cúi đầu hàng giặc. Thật đáng tủi hổ. Đáng buồn hơn nữa, lại tự nhận mình là đại diện cho cả một tập thể người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại hải ngoại.


    Phần tôi, khi tôi chết, nếu ai cầu nguyện cho tôi được như vậy, Tôi rất lấy làm hãnh diện và xin muôn vàn cảm ơn. Tôi chỉ xin họ thay đổi 2 chữ “Bác Hồ” thành 2 chữ “Hồ Tặc” để khi gặp được tên này và đồng bọn của y như Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Thọ, Nguyễn Hộ, v.v. và những tên sẽ chết như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyến Tấn Dũng, Phạm Thế Ruyệt, Nguyễn Văn An, v.v. tôi sẽ chỉ vào mặt bọn chúng mà phán rằng:


    Chúng bay là những tên phản quốc, là tội đồ của dân tộc VN. Ta truyền cho chúng bay đầu thai làm kiếp chó và phải sinh sản cho thật nhiều để ăn hết cứt của nhân dân VN. Truyền chúng bay phải tập chung sống tại làng Cổ Nhuế để dân chúng làng này có đủ thịt mà ăn và không phải sống bằng nghề đi hốt phân, đi buôn cứt để sinh sống nữa.


    Trân trọng,

    Lê Duy San
    Cựu Thẩm Phán các tòa Sơ Thẩm và Thượng Thẩm Sài Gòn - Huế.



    Chú thích

    (1) Xin tìm đọc đôi câu đối này này trong Giai Thoại Làng Văn của cụ Lãng Nhân Phùng Tất Đắc để hiểu hết mọi chuyện về câu đối này.

    (2) Tôi rất tiếc không thể dùng tiếng nào khác tiếng NGƯỜI để thay thế. Gọi là ÔNG thì tôi không muốn khi nói tới Phạm Văn Đồng. Mà gọi là TÊN thì tôi cũng không muốn khi nói tới Nguyễn Cao Kỳ.

    (3) Giai Thoại Làng Nho
    (4) - 14 -
    (5) NGUYỄN TƯ GIẢN. 1823 – 1890.
    (6) Vốn tên là Văn Phú, tự Tuân Húc, sau vua Tự Đức thấy tên đó tầm thường quá, đổi lại là Tư Giản. Người huyện Đông Ngạn, nay là phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Đỗ tiến sĩ năm 22 tuổi (1844 Thiệu Trị 4); làm quan từ đời Thiệu Trị đến Đồng Khánh thì lên tới chức tổng đốc. Năm 1857 ông đệ bản điều trần về việc trị thủy tiếp đó được cử sung Biện lý Đô chính sự vụ ở Bắc kỳ. Năm 1868 được sung phó sứ phái bộ sang Trung Hoa giao thiệp, có ý muốn nhờ nhà Thanh giúp quân chống Pháp. Sau khi Nam kỳ thành thuộc địa, Nguyễn tư Giản xin sang nước Đức cầu viện song triều đình không cho. Đến năm Ất Dậu (1885) các vị Văn thân đều bị ngờ vực phải trốn tránh. Nên Nguyễn tư Giản phải chạy về Kim Sơn lánh nạn, ở với linh mục Trần Lục. Linh mục trọng ông là bực hay chữ, nên mời về Phát Diệm mở trường dạy học. Trước ông có làm bài bia ở Sinh từ, đền thờ sống Kinh lược Nguyễn hữu Độ, có câu:

    Tứ hải phong trần chi hậu, doãn tạ hiền lao.
    Cửu chân sơn thủy chi linh, đĩnh sinh anh kiệt.
    Tri ngã, tội ngã, thân cư lao oán tri trung.
    Dĩ nhân, trị nhân, công tại thị phi chi ngoại.

    - Đương lúc bốn bề gió bụi, nhờ cái công khó nhọc của ông mới định được đại cục.
    - Khí thiêng sông núi ở quận Cửu chân (Thanh Hoá) sinh ra người anh kiệt.
    - Kẻ biết lòng ta, kẻ đổ tội cho ta, mình ở vào giữa chỗ lao oán.
    - Lấy đạo người mà trị người, công mình ở ngoài chỗ phải trái.

    Tri ngã tội ngã là lời Khổng Tử, sau Mạnh Tử dẫn lại, nói ngài làm sách Xuân Thu, người đời sau kẻ biết lòng ngài, và kẻ buộc tội ngài, đều vì sách Xuân Thu cả. Chữ dĩ nhân trị nhân, ở sách Trung Dung, lời Tư Tử.

    Cách ít lâu Kinh lược Nguyễn hữu Độ tạ thế, quan cửu đưa về Huế; đi đường thủy theo sông Đáy qua Kim Sơn rồi ra biển. Bấy giờ Trần Lục là Khâm sai tuyên phủ sứ, sức dân huyện Kim Sơn, làm trạm để đón tế một tuần. Các quan tỉnh Ninh Bình có xin Nguyễn tư Giản làm cho câu đối, và bốn chữ dán ở trạm tế. Bốn chữ là:

    Công quy bất phục.
    - Chữ ở Kinh thi, Châu Công nhà Châu đi đánh Đông Sơn, khi trở về dân Đông Sơn nhớ, muốn giữ lại.

    Câu đối:

    Thiên hà vi đoạt chi. Hà sóc tinh kỳ vân biến sắc.
    Công tự thử viễn hỹ, Giang đình phong vũ trúc thành lâm.

    - Trời sao vội cướp ông, cờ tinh kỳ đất Hà sóc mây đã đổi sắc.

    * Câu này lấy tích Lý quang Bật đời Đường đi đánh giặc về, cờ tinh kỳ rực rỡ. Ý nói nay cờ đã đổi sắc là vị chủ tướng chết.

    - Ông từ đây đi xa hẳn, mưa gió chốn Giang đình trúc mọc thành rừng.

    * Lấy điển Khâu Chuẩn đời Tống. Khi mất, đưa quan cửu đi, quan dân nhớ ơn làm trạm tế. Những cây tre cắm làm rạp tế, sau mọc thành rừng.

    Sau Nguyễn tư Giản mất ở Kim Sơn, Yên Đỗ có viếng câu đối.

    Nhất bi tuyệt bút sinh từ hạ.
    Thiên cổ du hồn Cự lĩnh gian.


    - Một bài văn bia ở sinh từ ( Nguyễn hữu Độ ) là tuyệt bút.
    - Thiên cổ du hồn còn phảng phất ở đường Cự lĩnh (Kim Sơn)

    Câu trên nói Nguyễn tư Giản làm văn bia ở Sinh từ, quá tâng bốc Nguyễn hữu Độ. Tuyệt bút: là lấy tích: Xuân Thu tuyệt bút ư hoạch lân (Khổng Tử làm sách Xuân Thu đến chữ hoạch lân là hết, rồi ngài mất). Đường Cự Lĩnh thuộc Kim Sơn là chỗ Trần Lục ở.

    Yên Đỗ lấy hai việc ra chỉ trích: khen gian thần Nguyễn hữu Độ, và ở nhờ linh mục Trần Lục.

    Nguyễn tư Giản còn để lại những tác phẩm: “Thạch nông thi văn tập”; “Thạch nông tùng thoại” và “Yên thiều thi thảo”. Ngoài ra, ông có dự vào việc khảo duyệt bộ “Khâm định Việt sử thông giám cương mục”.

    Con người và tư cách đáng phục của Lm Nguyễn Văn Lý




    Lời nói đầu: Hiện nay, để thanh minh cho việc bắt Lm Nguyễn Văn Lý vào tù trở lại, nhà cầm quyền CSVN đã vu cáo ngài nhiều chuyện. Vì thế, tôi viết bài này như một lời chứng để mọi người thấy được con người và tư cách đáng phục của ngài, và đừng vội tin những lời vu cáo ngài.

    ***
    Sau cơn lụt lớn nhất thế kỷ tại Huế cuối năm 1999, tôi đến Huế để cứu trợ lụt. Thời ấy tôi chỉ là người hoạt động tôn giáo và chỉ quan tâm tới những vấn đề tâm linh. Lần cứu trợ này, tôi đến giáo xứ Nguyệt Biều, nơi bị cơn lụt tàn phá dữ dội, cũng là nơi Lm Nguyễn Văn Lý bị quản chế từ năm 1994. Tại đây, tôi được một giáo dân trong xứ dẫn tới nơi Lm Lý đang chỉ huy làm đường cho dân tại xã Thủy Biều. Xã này gồm 4 thôn, Nguyệt Biều là xứ đạo thuộc một thôn trong xã. Lúc đó tôi chưa hề biết cha Lý là một người đấu tranh.
    Ngài làm đường cho dân vì xã này bị lụt tàn phá trầm trọng và vì hệ thống đường xá trong xã rất nghèo nàn. Trong cơn lụt, hàng chục ngàn bao xi măng tại nhà máy xi măng Long Thọ trong vùng bị biến thành đá. Vì thế họ bán rẻ mỗi bao 5.000đ thay vì 50.000đ [1]. Để làm đường, cha Lý đặt mua tất cả các bao xi măng đó. Ngài biến tất cả những rãnh nước vốn rất dơ bẩn trong xã thành những con đường rộng khoảng 3 mét để xe hơi có thể đi được. Các bao xi măng bị hóa đá ngài cho xếp lên nhau làm thành hai bờ đường rồi cho dân đổ đất vào giữa. Mặt đường thường cao hơn mặt đất khoảng một mét. Ngài huy động dân trong xã cùng hợp tác làm đường với ngài.
    Dân tình nguyện làm đường với ngài rất đông, ai cũng tỏ ra cảm phục, quý mến ngài. Họ hết sức cảm phục vì trong khi chính quyền không hề nghĩ đến chuyện làm đường cho dân, một yếu tố rất cần thiết để xã có thể phát triển, thì ngài, một linh mục nhỏ bé đang bị quản chế trong xã, lại nghĩ đến và ra tay làm việc ấy với số tiền ngài xin từ hải ngoại. Chính nhờ những con đường này mà sau này xã Thủy Biều phát triển mọi mặt và được nâng cấp lên thành phường.
    Đối với những gia đình trong xã bị lũ cuốn mất nhà, ngài cấp tôn, cột bê-tông và huy động nhân sự để giúp họ làm lại nhà. Các nhà nghèo, ngài cho mượn vốn để nuôi heo hoặc mua xe xích-lô. Ngài cũng lập một tủ sách để thanh niên và trẻ em trong xã có thể mượn đọc, nhất là sách giáo khoa từ lớp 1 đến 12 mà các em có thể mượn về nhà cả năm, học xong thì trả lại. Ngài còn mở những lớp tin học nhằm đào tạo các thanh thiếu niên trong xã muốn theo học.
    Điều tôi cảm phục ngài nhất là ngài nhận được rất nhiều tiền từ hải ngoại, vì làm những con đường như thế tốn rất nhiều tiền lẫn công sức, nhưng chính bản thân ngài lại sống hết sức kham khổ. Phòng ngài ở lúc ấy là cái chái của nhà thờ Nguyệt Biều được dùng làm phòng thánh [2], rộng 2m, dài 5m, cao khoảng 2m5, lợp tôn nên khá nóng. Như vậy diện tích nơi ngài ở chỉ khoảng 10m2, vừa đủ kê một cái bàn, một tủ áo lễ, một số đồ đạc của nhà thờ và của riêng ngài. Chỗ ngủ của ngài là một tấm ván kê cao lên dài 2m nhưng chỉ rộng 0m8, một cái chiếu gấp tư lại phủ lên trên.
    Sau lần gặp đó, tôi còn gặp ngài hai lần nữa khi có dịp ra Huế, và tôi có dịp dùng bữa với ngài hai lần. Cả hai lần ấy, ngài đều dùng cơm với đậu phộng kho nước mắm và một bát canh rau. Hỏi ông từ bên cạnh nhà thờ, người phụ trách nấu cơm cho ngài, ông cho biết bữa nào ngài cũng ăn thanh đạm như vậy. Thế mà ngài vẫn rất khỏe, tươi tắn, hồng hào. Ngài cho biết ngài khỏe là nhờ ngồi thiền mỗi tối. Những lần gặp đầu tiên ấy, tôi chỉ biết ngài bị quản chế vì một vài hành động phản kháng nhà cầm quyền về tôn giáo, chứ chưa biết nhiều về ngài.
    Những cuộc gặp gỡ này đã gây nơi tôi ấn tượng khá mạnh vì cách sống rất nghèo khó, thanh thoát của ngài. Người Việt hải ngoại gửi cho ngài những số tiền rất lớn để ngài cứu trợ lụt, để làm đường và các dự án khác, trong đó chắc chắn có những tiền mà người ta tặng riêng để ngài chi dùng cho bản thân, chắc chắn với những số tiền ấy, ngài có thể sống một cách đầy đủ hơn rất nhiều. Nhưng với cảnh sống hết sức thanh bạch và cách ăn uống hết sức đơn giản như vậy, thiết tưởng ngài đã dành hết số tiền người ta gửi cho ngài để lo cho dân, chứ không giữ lại phần nào để lo cho bản thân mình.
    Nếu tiền bạc có thể dùng để thử lương tâm con người, thì qua sự kiện này, Lm Nguyễn Văn Lý chứng tỏ là người rất có lương tâm, là một chân tu, một linh mục siêu thoát và sống khá đúng gương nghèo khó của Đức Giêsu, vị giáo chủ mà ngài chọn làm lý tưởng để noi gương theo.
    Chỉ mấy tháng sau, vào tháng 11-2000, tôi nghe tin Lm Nguyễn Văn Lý từ Nguyệt Biều lên tiếng đấu tranh cho tự do tôn giáo với khẩu hiệu “Tự do tôn giáo hay là chết”, với sự hỗ trợ đắc lực của Lm Nguyễn Hữu Giải và Lm Phan Văn Lợi.Nếu không gặp ngài và không có một ấn tượng mạnh mẽ và tốt đẹp về ngài, chắc hẳn tôi đã không đủ lý do mạnh mẽ và thuyết phục để lên tiếng ủng hộ ngài. Chính con người và tư cách của ngài khiến tôi chuyển hướng hoạt động, thay vì chỉ quan tâm hoạt động tôn giáo, nghiên cứu, viết lách về tôn giáo và mải mê con đường tâm linh, tôi bắt đầu nghĩ đến những vấn đề xã hội, những bất công, những cấm đoán, những đau thương mà các tôn giáo và toàn dân Việt đang phải chịu.
    Sau mấy tháng suy nghĩ, đắn đo, cân nhắc, tôi đã chấp nhận tất cả mọi rủi ro có thể xảy đến cho tôi và gia đình, để rồi đầu tháng 2-2001, tôi bắt đầu lên tiếng ủng hộ cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo của Lm Nguyễn Văn Lý, và cùng đấu tranh với ngài. Tư cách và lòng dũng cảm của Lm Nguyễn Văn Lý đã nâng đỡ tôi rất nhiều trong cuộc đấu tranh cho dân chủ nhân quyền của tôi suốt từ đầu năm 2001 đến nay, nhất là những khi tôi gặp khó khăn, bị sách nhiễu, bị đe dọa, bị khủng bố vì đấu tranh.
    Ngài thường củng cố tinh thần đấu tranh của tôi mỗi lần tôi có dịp tiếp xúc với ngài qua điện thoại hay qua skype. Niềm tin tưởng của tôi vào lương tâm, sự trong sáng của ngài trong cuộc đấu tranh này đã được củng cố thêm khi tôi nghe ngài chia sẻ khá nhiều lần về 5 điều tinh thần mà ngài áp dụng trong cuộc đấu tranh của ngài, đó là tinh thần “ngũ vô”, gồm có:
    1) Vô úy: không sợ hãi, không sợ chết cũng không sợ đau khổ, dù là đau khổ tinh thần hay thể xác;
    2) Vô cầu: không cầu cạnh, xin xỏ, vì cầu cạnh xin xỏ sẽ làm mình mất thế mạnh của mình, là chấp nhận một thế đứng thấp hơn đối tượng mình cầu cạnh xin xỏ; khi đấu tranh mà mình xin xỏ đối phương thì mình đã chấp nhận thua họ từ đầu rồi.
    3) Vô thủ: không giữ lại cho mình điều gì, dù là tiếng thơm, danh vọng hay tiền bạc, của cải; và cũng có nghĩa là không cần phòng thủ hay đề phòng gì cả, vì mình đấu tranh công khai, quang minh chính đại, ai rình nghe cũng mặc;
    4) Vô ngã: dẹp bỏ “cái tôi”, không tìm cái lợi cho riêng bản thân;
    5) Vô biệt: đối xử với mọi người không phân biệt quốc gia hay cộng sản, da trắng hay da vàng, Phật giáo hay Công giáo, ai đứng về phía lẽ phải và sự thật đều là đồng minh của mình.
    Và ngài cho rằng một khi mình thực hiện được tinh thần “ngũ vô” này rồi, thì tức khắc mình có thêm một “cái vô” thứ sáu, đó là “vô địch”! Theo nhận định của tôi, ngài đã sống khá tốt tinh thần “ngũ vô” này.
    Chính vì con người, tư cách và tình yêu thương của cha Lý như vậy, ngài mới có thể huy động đa số giáo dân cả hai giáo xứ Nguyệt Biều và An Truyền cùng hăng hái đấu tranh và sẵn sàng sống chết với ngài.
    Với tư cách một linh mục, ngài đã tỏ ra một tình yêu nồng nàn đối với Giáo Hội, một tinh thần trách nhiệm với giáo phận Huế và giáo dân của ngài. Tôi được Lm Phan Văn Lợi cho biết:
    Trước khi Huế lọt vào tay cộng sản ngày 26-3-1975 thì ngài đang ở Sàigòn. Khi nghe tin cộng sản tấn công thành phố Huế và nghĩ rằng thành phố Huế có thể bị mất vào tay cộng sản, thì ngài lập tức bỏ Sàigòn để trở về Huế cho kịp trước khi Huế thất thủ. Ngài hành động như vậy, trong khi hàng chục ngàn người sẵn sàng bỏ hết của cải tại Huế để chạy vào Sàigòn theo tinh thần “bỏ của chạy lấy thân”, vì lúc ấy ai cũng nghĩ rằng Sàigòn không thể bị mất vào tay cộng sản được.
    Là một linh mục thuộc giáo phận Huế, ngài sợ rằng nếu Huế và Sàigòn thuộc hai chính thể khác nhau thì nếu ngài không rời Sàigòn để về Huế lúc đó, ngài sẽ vĩnh viễn không thể về Huế để phục vụ giáo phận và giáo dân của ngài được, nên ngài đã về gấp trước khi Huế bị mất vào tay cộng sản. Nói chung, ai cũng sợ cộng sản và luôn luôn sẵn sàng chạy trốn về những nơi có tự do, vì tự do là quý hơn tất cả. Nhưng đối với ngài, dù ngài cũng quý tự do như tất cả mọi người, nhưng ngài đã đặt tình yêu đối với giáo phận và giáo dân của ngài còn quý hơn tự do của chính bản thân ngài.
    Tình yêu tha thiết và tinh thần trách nhiệm cao độ của ngài không chỉ hạn hẹp trong tôn giáo hay giáo hội của ngài, mà còn rộng mở ra cho quê hương đất nước. Ngài không chỉ đấu tranh cho tự do tôn giáo, mà còn đấu tranh cho nhân quyền, cho tự do dân chủ của toàn dân tộc. Việc tham gia thành lập Khối 8406 và trở thành như linh hồn của Khối này, việc tích cực đấu tranh bảo toàn lãnh thổ, chống Trung cộng xâm phạm lãnh hải trong tình trạng bán thân bất toại vì khối u trên não… chứng tỏ tình yêu và tinh thần trách nhiệm rộng mở ấy.
    Về tinh thần yêu quê hương đất nước và trách nhiệm của người công dân trong một đất nước lầm than tụt hậu vì bị cai trị bởi một chế độ độc tài phi nhân, tiếp tay cho ngoại xâm như chế độ Cộng sản Việt Nam hiện nay, sự tích cực dấn thân của ngài quả là mẫu gương sáng lạn cho nhiều người, đặc biệt cho giới trẻ hiện nay.
    Houston, ngày 7-8-2011
    Nguyễn Chính Kết
    ____________________

    Phụ chú:

    [1] Với thời giá lúc đó, một đôla Mỹ trị giá 15.000đ VN có thể mua được 3 bao.
    [2] Phòng thánh: nơi linh mục mặc phẩm phục trước khi ra nhà thờ cử hành thánh lễ, cũng là nơi chứa những đồ đạc liên quan đến việc thờ phượng.

    LÁ CỜ VÀNG THÂN YÊU đang ngạo nghễ tung bay giữa bầu trời của thành phố Toronto

    Cách đây vài hôm Phong có gọi tôi thông báo là Phong đã đưa 3 lá cờ vàng cho nhà thờ Tin Lành lớn nhất Toronto để họ treo lên hàng cờ các quốc gia trước cổng vào sau khi đã có những buổi "ngoại giao" để thuyết phục , và cuối cùng họ vui vẻ đồng ý treo lên lên LÁ CỜ VÀNG THÂN YÊU đang ngạo nghễ tung bay giữa bầu trời của thành phố Toronto như quý vị thấy trong hình ở dưới mà tôi vừa chụp cách đây 1 giờ đồng hồ,nếu ai đi trên HWY 400 sẽ nhìn thấy hàng cờ bay phất phới.

    Cờ Vàng Tổ Quốc Việt Nam lại có cơ hội tung bay với những lá cờ của các quốc gia khác , đó là niềm danh dự của cộng đồng chúng ta và cũng là điều sỉ nhục cho bọn việt gian cộng sản,chúng ta chân thành cảm tạ những người đã theo đuổi kiên trì công việc nầy để thực hiện việc làm có nhiều ý nghĩa và thật đáng khâm phục, trong đó phải nói là có sự đóng góp với tất cả nổ lực của chiến hữu hậu duệ Vũ Phong & Hà (vợ Phong).

    Đại diện hội Cựu SVSQ/TB/TĐ Ontario một lần nữa xin nhiệt liệt hoan nghinh và chân thành cám ơn những "chiến hữu" đã hoàn thành tốt đẹp công tác "Dựng Một Ngọn Cờ",cám ơn Phong & Hà đã hết lòng với màu cờ Tổ Quốc , biểu tượng của TỰ DO VÀ NHÂN BẢN của dân tộc Việt Nam, đó là di sản độc nhất còn lại của đời lưu vong khi chúng ta rời bỏ quê hương.

    Trân trọng kính chào đoàn kết
    SVSQ Trần Hoàng Giang


    Bài Xem Nhiều