We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 9 August 2011

Đất nước tôi

Đất nước tôi
(My homeland)



Đất nước tôi có rất nhiều nhà tù, đủ cỡ, đủ loại, đủ cấp
có khả năng biến con người của thế kỷ 21
trở thành người tiền sử trong thời gian ngắn nhất.
Nước tôi chưa từng có dầu, nay, có chăng, rất ít
nên tiếng kêu nhân quyền của anh em tôi
chỉ ri rí to hơn tiếng dế kêu sương
bạn bè châu Á khó lòng nghe thấy.

Đất nước tôi có một tập thể cảnh sát công an
hùng mạnh, tinh vi và ác độc hơn bất cứ quốc gia nào khác
kể cả thời Trung cổ, Mông cổ hay đâu đâu.
Nước tôi từng có mỏ vàng, nhưng có rất ít vàng
nên tiếng kêu nhân quyền của xóm làng tôi
chỉ to hơn tiếng muỗi vo ve trong đêm trường thanh vắng
bạn bè năm châu khó lòng nghe thấy.

Đất nước tôi có một lực lượng gọi là quân đội nhân dân
phát xuất từ nhân dân và được lập ra để đàn áp nhân dân.
Nước tôi từng có quặn đồng, thau, thiếc và cả kim cương
nhưng có rất ít
nên tiếng kêu nhân quyền của đồng bào tôi
chỉ to hơn tiếng thạch sùng tặc lưỡi giữa canh khuya
bạn bè trên trái đất này khó lòng nghe thấy.

Đất nước tôi có một đảng duy nhất cầm quyền
cha truyền con nối
bán đất nước
phá môi sinh
đè đầu cưỡi cổ dân tôi
đời đời kiếp kiếp.
Nước chúng tôi bây giờ chỉ còn quặng kẽm
mà ngoại bang đang đào xới cả núi non, rừng rậm để khai thác
gây thành những cơn hồng thuỷ rợn da
biến đồng lúa thành ruộng nước
biến đường phố thành sông ngòi.
Nhưng là thứ quặng hạng bét chẳng đáng chi
nên tiếng kêu nhân quyền của toàn dân tôi
chỉ to hơn tiếng thở dài não nuột của những bà mẹ đang tàn hơi
bạn bè ở những hành tinh khác khó lòng nghe thấy.

Chúng tôi không có dầu, không có vàng, không có quí kim
Nhưng chúng tôi có máu.
Rất nhiều máu.
Âu và Á châu đã cúi đầu trước Thành Cát Tư Hãn và con cháu,
nhưng chúng tôi không.
Chúng tôi đã ba lần đổ máu đuổi họ trở về với thảo nguyên ở phương Bắc xa xăm.
Người Hán đã chiếm lấy đất của Mãn, Mông, Hồi, Tạng,
Làm thành bốn ngôi sao nhỏ chầu quanh sao lớn trên lá cờ máu của họ,
nhưng chúng tôi không.
Hơn một ngàn năm bắc thuộc trong bốn ngàn năm lịch sử
Chúng tôi vẫn còn đây, với văn hoá, với tiếng nói và chữ viết.
Vì chúng tôi có máu.
Rất nhiều máu.
Và không sợ đổ máu.
Máu sẽ rửa nhục và máu sẽ khôi phục Hoàng sa, Trường sa.
Máu sẽ lấy lại trọn Bản Giốc, Nam Quan và hàng trăm điểm chiến lược phòng thủ phía Bắc.
Máu sẽ tươi màu trên vịnh Bắc phần, đòi lại biển vàng, biển bạc.
Máu sẽ tưới lên thân thể những kẻ khiếp nhược khom lưng đầu hàng ngoại bang xâm lược.
Bạn bè thì quá xa xăm
và lạnh lùng, vị kỷ -- tất nhiên.

Chúng tôi không có dầu, không có vàng, không có quí kim
nhưng chúng tôi có máu.
Miếng cơm phải đổi bằng máu.
Dân chủ, tự do phải đổi bằng máu.
Độc lập, tự chủ phải đổi bằng máu.
Tương lai của con em phải đổi bằng máu
như tổ tiên đã từng đổ
để duy trì mảnh đất dung thân cho chúng tôi hôm nay.
Máu.
Máu.
Máu.

Cung Vũ
-----

My homeland

My homeland has a multitude of prisons, prisons of all sizes, all sorts, all levels
That can transform a person of the 21st century into a prehistoric creature in the shortest time
My homeland has never had petrol, or if any, very little
So our cries for human rights
Only reverberate feebly like the chirping of crickets
Barely audible to our friends in Asia.

My homeland has a population of policemen and government agents
That are stronger, subtler and meaner than any other country
Including the Middle Ages, the Mongols or anywhere else.
My homeland used to have gold ore, but very little gold
So that the cries for human rights from our villages and communities
Only sound like mosquitoes buzzing in the deep of night
Barely audible to our friends from the five continents.
My homeland has an military force called the people’s army
That came from the people and was established to oppress the people
My country used to have copper, zinc, tin ores, even diamonds
But only in very small quantities
So my people’s cries for human rights
Are not much louder than the lizard’s cry in the middle of the night
Barely audible to our friends from around the world.

My homeland has a single party in charge of government

From father to son
They sell the land
Destroy the environment
Oppress our people
From generation to generation.
Nowadays our country only has some zinc ore left
That foreigners are destroying mountains and forests to get at
Creating terrible deluges
That transform rice fields into water-logged swamps
And transform roads into rivers
But this bottom-of-the-pile ore is not worth much
So my people’s cries for human rights
Is only louder than the mournful sights from expiring mothers
Barely audible to our friends from other planets.

We do not have oil, do not have gold or precious metals

But we do have blood
A lot of blood.
Asia and Europe surrendered to Gengis Khan and his descendants
But we did not.
Thrice we shed our blood to expel them back to their faraway steppe.
The Han invaded the land of Mandchuria, Mongolia, Xinjang and Tibet
Creating four small stars surrounding the large star on their bloody flag
But not our land.
After more than a thousand years under Chinese rule in our four thousand year history
We are still here, with our own culture, our language and writing
Because we have blood
A lot of blood
And we’re not afraid to spill blood.
Blood will erase the shame and will restore Hoang Sa, Truong Sa
Blood will regain Ban Gioc, Nam Quan and hundreds of strategic points of defense on the northern border
Blood will be vivid in the Gulf of Tonkin, claiming back our golden sea
Blood will spill over the bodies of cowards who bent their backs before the invading foreigners
Our friends are too far away
And cold and sef-centered – of course.

We do not have oil, gold or precious metals
But we do have blood.
Blood will be exchanged for rice.
Blood will be exchanged for freedom and democracy
Blood will be exchanged for independence and self-governance
Blood will be exchanged for the future of our children
Just like it was done by our ancestors
To keep the piece of land where we live today
Blood
Blood
Blood

Cung Vu
English version by Bich Giao

Anh Quốc : Bạo loạn diễn ra tại thủ đô London đêm 8/08

Thủ tướng Anh họp khẩn vì bạo loạn London


Một tòa nhà ở Croydon bị hủy hoại

Cướp phá và bạo lực ở nhiều khu vực của London đang gây lo ngại cho người dân

Thủ tướng Anh David Cameron cắt đứt kỳ nghỉ hè để quay về London chủ trì cuộc họp khẩn cấp sáng hôm nay sau khi nạn cướp phá lan ra khỏi thủ đô London.

London chứng kiến đêm bạo lực thứ ba liên tiếp, nhưng Birmingham, Liverpool, Nottingham và Bristol cũng xảy ra cướp phá.

Ít nhất 400 người đã bị bắt giữ, và 69 người hiện đã bị truy tố vì nhiều tội danh.

Tại một số khu vực trong thủ đô đêm 8/08, cảnh sát vất vả đối phó với bạo lực và cướp bóc.

Thậm chí ở nhiều nơi khác, không thấy cảnh sát đâu trong khoảng thời gian dài.

Phản ứng của cảnh sát trong ba ngày vừa qua bị một số nhà bình luận xem là quá nhẹ tay, mặc dù lãnh đạo ngành cảnh sát London nói họ đã nỗ lực hết mình.

Hàng trăm vụ bắt giữ được tiến hành, nhưng nhiều người dân cũng chỉ trích cảnh sát không đến nhanh để bảo vệ.

Hình ảnh lửa cháy ở nhiều nơi tại London đã trở thành biểu tượng - mang tính tiêu cực - về London, nơi sẽ diễn ra Olympics vào năm 2012.

Tại Anh, cảnh sát lâu nay không sử dụng vòi rồng cũng không dùng đạn cao su để dẹp loạn như một số nước.

Ủy ban khẩn cấp Cobra của chính phủ Anh sáng nay sẽ bàn về các chiến thuật mới.

Bạo loạn ở Hackney

Bạo loạn lan nhanh sang khu Hackney, một trong những nơi có đông đảo cộng đồng gốc Việt sinh sống và làm ăn.

Khu người Việt

Trước đó, vào cuối giờ chiều hôm thứ Hai, một tiệm kim hoàn của người Việt tại khu vực Hackney đã bị tấn công.

Khoảng 6 giờ rưỡi chiều giờ địa phương, trang tweeter của phóng viên Times, Billy Kenber, đăng hình ảnh tiệm NGO Diamonds bị một đám đông phá cửa sắt bảo vệ.

Phóng viên Billy Kenber viết trên tweeter "Tiệm NGO Diamonds và tiệm Xchange đang bị cướp phá tại Hackney. Một số người tìm cách ngăn cản những kẻ xông vào hôi của" và "Cửa sắt bảo vệ xem ra không tác dụng gì".

NGO Diamonds nằm ở khoảng giữa phố Mare Street thuộc quận Hackney, số nhà 162, nơi đối diện với hàng loạt các cửa hàng, siêu thị và quán ăn của người Việt.

Mare Street được biết tới như nơi tập trung nhiều và đầy đủ các loại dịch vụ nhất dành cho cộng đồng người Việt, cung ứng cho mọi loại nhu cầu từ mua sắm thực phẩm, văn hóa phẩm tới dịch vụ vé máy bay hay chuyển tiền nhanh về Việt Nam.

Bộ trưởng Nội vụ Theresa May đã họp với các lãnh đạo cảnh sát về tình hình ở London.

Bà cũng lên truyền hình lúc trước 6 giờ tối để lên án hành động bạo lực của các nhóm gây rối.

Trước đó, từ khoảng 4h50 chiều, cảnh sát và các nhóm thanh niên đã có đụng độ ở khu vực cuối phố Mare Street.

Cảnh sát đã đẩy đám đông lui về phía tòa nhà Hackney Empire ở Mare Street, với lực lượng tương đối mỏng.

Nói chuyện với BBC Tiếng Việt vào lúc khoảng 5 rưỡi chiều, một nhân viên của siêu thị London Starnight Video Supermarket, nơi chuyên bán băng đĩa và thực phẩm cho người Việt xưng tên là Thùy cho hay các cửa tiệm được hội đồng địa phương thông báo nên đóng cửa từ sớm.

Bà Thùy nói dù nơi xảy ra đập phá còn cách xa chỗ bà đứng tại số 203-213 Mare Street nhưng không khí nói chung là lo ngại vì "bạo loạn không chỉ ở Mare Street mà có cả ở Brixton và các nơi khác".

Còn siêu thị Long Đàn của người Việt cách đó chừng một cây số cũng đang dự định đóng cửa sớm, theo một nhân viên tại đó nói với BBC Tiếng Việt lúc 17 giờ 50.

Nhưng một số cửa hàng Việt Nam khác thì vẫn hoạt động bình thường.

Các hình ảnh trên truyền hình cho thấy một số thanh niên quá khích đã đập phá của hàng của hãng cá cược Ladbrokes, còn báo Telegraph đưa tin cửa hàng bán đồ thể thao JD Sports và một số cửa hàng kính thuốc trong khu phố đã bị cướp phá.

Trước đó, đã tin nói đang có khả năng xảy ra bạo động tại tỉnh Birmingham, với mô hình tương tự như những gì đang diễn ra tại London.

Cảnh sát vùng West Midlands đưa ra một tuyên bố trên Twitter:

"Chúng tôi nhận thấy có những thông điệp trên Twitter, Facebook và BBC về việc sẽ có bạo loạn tại Birmingham vào tối nay. Chúng tôi chưa chứng kiến chuyện gì xảy ra, nhưng sẽ triển khai thêm các sĩ quan kiểm soát khu vực trung tâm và vùng ngoại vi trong tối nay."

"Bạo loạn rộng khắp"

Trong ngày thứ Hai, cảnh sát đã lên án làn sóng cướp phá và bất ổn “theo kiểu bắt chước có tính tội phạm" đang lan ra ở London sau cuộc bạo loạn ở Tottenham, mạn bắc thủ đô Anh Quốc.

Bạo động tại Tottenham tối thứ Bảy gây ra thiệt hại nặng cho khu phố

Hơn 100 người đã bị bắt khi cảnh sát bị tấn công, xe cảnh sát bị phá hỏng và các cửa hàng bị cướp phá.

Tình trạng bất ổn lan rộng đến Enfield, Walthamstow và Waltham Forest ở phía bắc London và Brixton ở phía nam thành phố.

Bộ trưởng Theresa May đã cắt ngắn kỳ nghỉ của mình để trở về Anh sau khi xảy ra bất ổn.

Thị trưởng London, ông Boris Johnson cũng nói sẽ rút ngắn nghỉ hè để về lo tình hình.

Khoảng 35 nhân viên cảnh sát đã bị thương trong hai đêm bạo loạn.

Ba nhân viên cảnh sát đã bị thương vì xe đâm khi họ thực hiện một vụ bắt người tại Waltham Forest, phía đông London.

Các cuộc đụng độ nổ ra ở Enfield, phía bắc London, vào tối hôm Chủ nhật, nơi cửa sổ của các cửa hàng bị đập vỡ và một xe cảnh sát bị hư hỏng.

  • Ba cảnh sát bị thương do bị xe đâm tại Chingford Mount, Waltham Forrest lúc 00:45 giờ London
  • Hơn 30 thanh niên phá hoại và cướp bóc một số cửa hàng ở Walthamstow và Waltham Forest
  • Tình trạng phá phách diễn ra do 50 thanh niên tại Oxford Circus ở trung tâm London
  • Một xe cảnh sát bị tấn công ở Islington, mạn bắc London
  • Một cửa hàng ở King's road tại khu Chelsea đã bị phá
  • Một cửa hàng siêu thị của Tesco ở Ponders End bị cướp phá

Hình ảnh London

Nói tới những ảnh hưởng cho hình ảnh của thủ đô London chưa đầy một năm trước khi diễn ra Thế vận hội Olympic 2012, Phó Thị trưởng thành phố London, Kit Malthouse nói: "Thật là không hay cho London."

"Những gì chúng ta cần phải làm trong vài tháng tới là nhấn mạnh với mọi người một sự thật cơ bản về London đó là đây là một trong số đại đô thị an toàn nhất trên trái đất,"

Đốt nhà tại Tottenham

Tình trạng cướp phá và bất ổn đang lan ra sau vụ đốt phá đêm thứ Bảy ở Tottenham

"Thành phố có tỷ lệ giết người thấp và kiểu bạo loạn này là rất hiếm."

Tình trạng bất ổn theo sau vụ bạo loạn ở Tottenham nổ ra vào tối thứ Bảy và tiếp tục vào sáng Chủ nhật.

Một cuộc biểu tình ôn hòa xung quanh vụ cảnh sát bắn chết người hôm thứ Năm, ông Mark Duggan, 29 tuổi, đã biến thành bạo lực vào hồi đêm.

Vụ làm chết người da đen làm nghề lái taxi có bốn con nhỏ này đã khiến dân chúng địa phương bực bội với cảnh sát.

Tình trạng bất ổn lan ra khu vực Wood Green và Tottenham Hale gần đó.

Các cửa hàng bị tấn công và cướp phá, 26 sĩ quan cảnh sát và ba người khác bị thương và các tòa nhà và các loại xe đã bị đốt cháy.

Tư lệnh cảnh sát London, ông Adrian Hanstock, nói: "Mức độ bạo lực leo thang nhanh hơn chúng tôi dự đoán".

Nơi bán vé của CLB bóng đá Tottenham Hotspur cũng bị hư hỏng trong vụ bạo động.

BBC

Ba đặc điểm lớn nhất của đảng và nhà nước cộng sản VN.


Nếu thử nêu ra 3 đặc điểm lớn nhất của đảng và nhà nước cộng sản VN bạn sẽ nêu ra những đặc điểm nào?

Ngoài những điểm chung của mọi nhà nước độc tài trên thế giới từ xưa đến nay: là sự trái ngược hoàn toàn với mọi khái niệm, định nghĩa về một nhà nước tự do dân chủ pháp quyền, một nhà nước “của dân, do dân và vì dân”; là cai trị nhân dân bằng bàn tay sắt, sử dụng bạo lực cộng với một chính sách ngu dân tuyệt đối; là sự dối trá, lừa bịp, tuyên truyền theo kiểu nói không thành có, nói có thành không, nói một chiều mãi riết rồi mọi người đều nghe quen theo v.v và v.v…

Tôi nghĩ rằng 3 đặc điểm nổi bật của nhà nước VN đó là:

Một, sự hèn hạ khiếp nhược ngu muội đến mức không thể hiểu nối trong mối quan hệ với nhà cầm quyền Trung Quốc từ xưa đến nay. Thực tế, một nước nhỏ khi sống bên cạnh nước lớn tất phải “giữ lễ” và tránh mọi xung đột dẫn đến chiến tranh, điều đó ai cũng hiểu, nhưng sợ và hèn trước nhà cầm quyền TQ đến cỡ như vậy thì quả là chỉ có nhà nước VN! Hậu quả của cái sự hèn ấy là VN không chỉ mất đất mất biển mà còn có nguy cơ mất nước, kinh tế VN bị lệ thuộc nặng nề vào TQ trong khi các nước khác ở Đông Nam Á không đến nỗi phải rơi vào tình trạng này, ngay trong đời sống văn hóa xã hội tinh thần của VN cũng bị TQ dùng quyền lực mềm cùng với mọi thủ đoạn để ảnh hưởng, tác động, “Hán hóa” dần dần theo thời gian.

Hai, tầm nhìn ngắn, tư duy “lùn” của các thế hệ lãnh đạo VN. Nếu so với các thế hệ lãnh đạo TQ thì rõ ràng VN thua hẳn một cái đầu. Các nhà lãnh đạo VN từ bao lâu nay chỉ nhăm nhăm học theo làm theo TQ mà không chịu thoát ra, đi theo một con đường khác phù hợp hơn với sự tồn vong và phát triển của đất nước. Nói gì thì nói, các thế hệ lãnh đạo TQ luôn luôn nhìn xa tính trước mọi chuyện hàng chục thậm chí hàng trăm năm, trong đối ngoại thì luôn luôn tính được phần lợi về cho nước mình. Còn các thế hệ lãnh đạo VN, chỉ riêng trong mối quan hệ với TQ, lịch sử từ xưa đến nay chưa bao giờ VN lại bị bất lợi, thua thiệt, mất mát như dưới “triều đại”của đảng cộng sản VN.

Nếu nhìn ra bên ngoài, những người đứng đầu nhà nước VN cũng rất chậm, không nhìn thấy xu hướng của thế giới đang đi về đâu, những học thuyết nào, con đường nào đã bị vứt vào sọt rác, để mà bắt kịp chứ chưa nói đến chuyện đi trước thời đại. Nên số phận VN suốt hơn 80 năm qua dưới sự lèo lái của đảng cộng sản luôn luôn là nhỡ tàu. Một quốc gia nhỡ tàu. Một dân tộc nhỡ tàu. Luôn luôn tự sướng với chính mình rằng VN hôm nay khá hơn miền Bắc thời trước 1975 hay VN thời bao cấp, mà không nhìn ra xung quanh và giật mình thấy rằng nếu trước kia Nam Hàn cũng chả là gì so với miền Nam VN thì bây giờ, để theo kịp Thái Lan thôi cũng đã là một khoảng cách vời vợi!

Ba, là một nhà nước mà từ cấp lãnh đạo cao nhất cho đến các quan to quan nhỏ từ trên xuống dưới rất thiếu lòng tự trọng, không biết đến khái niệm xin lỗi nhân dân; một nhà nước không có khả năng nhìn lại quá khứ và tự rút ra những bài học để sửa chữa, cũng không có khả năng biết nghe những lời nói phải, biết nhìn thấy những cái đúng, sai.

Ví dụ thì có đến hàng ngàn, chỉ xin đưa ra một vài chuyện gần đây nhất.

Về khả năng không biết xin lỗi, từ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi để xảy ra vụ vỡ nợ Vinashin, nếu là ở một quốc gia nào khác ông Thủ tướng nước đó chắc chắn phải lên truyền hình xin lỗi nhân dân cả nước và xin từ chức ngay. Hoặc khi mới nhậm chức nhiệm kỳ trước, ông Nguyễn Tấn Dũng từng mạnh miệng hứa rằng nếu không trị được tham nhũng, tôi sẽ từ chức. 5 năm sau, nạn tham nhũng càng nặng nề hơn, trở thành căn bệnh vô phương cứu chữa đang ăn mòn đất nước này như một loại vi trùng ung thư. Vậy mà ông Thủ tướng thì vẫn tiếp tục tái đắc cử thêm 5 năm nữa. Làm thủ tướng một đất nước có quá nhiều nỗi lo từ an ninh quốc phòng, độc lập chủ quyền cho đến xã hội, kinh tế, văn hóa, giáo dục, vậy mà ông Thủ tướng cùng với bộ sậu trong Bộ chính trị, người nào người nấy cứ ngày càng béo tốt, mặt mũi phởn phơ. Chả bù cho Tổng thống Mỹ, ông nào lên nhậm chức một thời gian là tóc cũng bạc trắng, già hẳn đi vì lo nghĩ!

Khi xảy ra chuyện người biểu tình yêu nước bị đàn áp, bị đạp thẳng vào mặt trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ngày 17.7 vừa qua, bao nhiêu người chứng kiến, bao nhiêu hình ảnh, video clip quay được sở sờ ra đó. Nếu là ở một quốc gia nào khác, người đứng đầu ngành công an phải xin lỗi nhân dân và từ chức đã đành, bản thân người công an đó sẽ bị kiện, bị đuổi khỏi ngành, còn nhà nước thì phải đền bù cho người bị đánh, đạp. Cứ xem vụ sinh viên Hồ Quang Phương bị cảnh sát San Jose đánh, sau đó khi sinh viên này đi kiện, chính quyền thành phố San Jose đã phải đền bù cho anh ta 90,000 USD, Sở cảnh sát San Jose đã đình chỉ công tác 4 nhân viên liên quan vụ này và mở điều tra cáo buộc làm trái. Trong khi đó ở VN, ông Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc công an Hà Nội một mực cho là “không đủ chứng cớ”, không có chuyện đánh, đạp người biểu tình! Một vài blogger quá phẫn nộ đã phải châm biếm rằng, đây là do người dân tự thúc mặt vào giày công an chứ công an không đạp ai cả!

Không chỉ các quan không có lòng tự trọng và không biết xin lỗi, mà các cơ quan hay cán bộ nhà nước, cũng không bao giờ chịu xin lỗi ai cả. Câu chuyện VN Airline cương quyết không nhận lỗi qua vụ kiện của huấn luyện viên Lê Minh Khương (cũng là một trường hợp bị lực lượng an ninh đánh nhưng phía VN Airline thì dứt khoát là không có!). Hay câu chuyện VTV và vụ cô Lượm giả trong một chương trình “Người xây tổ ấm” bị phanh phui, nhưng nhà đài cứ cù cưa mãi rồi trước sức ép của dư luận mới xin lỗi cho có, chẳng hạn.

Về khả năng không biết nghe những lời nói phải, không biết nhìn ra những điều đúng, sai, nhà nước VN cũng đạt đến bậc thượng thừa.

Khi TQ muốn khai thác bauxite ở VN trong khi chính họ phải đóng cửa hàng trăm nhà máy khai thác bauxite ở nước họ vì ô nhiễm môi trường, và cả thế giới cũng đã nói về mức độ phá hoại môi sinh môi trường của ngành công nghiệp này, hàng loạt nhân sĩ trí thức giới chuyên môn VN đã lên tiếng cảnh báo nhà nước. Đến khi thảm họa bùn đỏ do bể chứa bị vỡ xảy ra vào tháng 10.2010 ở Hungary-quốc gia đã có một nền công nghiệp khai thác, chế biến quặng bauxite lâu đời và từ những năm 1990, đã đứng hàng thứ 7 trên thế giới về khai thác, chế biến quặng bauxite cho nền công nghiệp sản xuất nhôm của thế giới, các nhà khoa học trí thức VN một lần nữa lại lên tiếng. Những bản kiến nghị yêu cầu ngừng dự án khai thác bauxite đã được phát động với hàng ngàn chữ ký. Nhưng nhà nước này vẫn bỏ ngoài tai.

Chuyện xây tàu cao tốc cũng vậy. Cái lợi cái hại sự lỗ lã như thế nào, nhiều bài viết, ý kiến có giá trị đã phân tích cặn kẽ. Ngay ở Trung Quốc, doanh thu từ tàu cao tốc cũng bị lỗ và mới đây, còn xảy ra tai nạn chết bao nhiêu người. Vậy nhưng quốc hội kỳ này dưới sự điều khiển của ông Nguyễn Sinh Hùng đàn em của ông Nguyễn Tấn Dũng, chắc chắn sẽ thông qua dự án xây tàu cao tốc, bất chấp gánh nợ đổ lên đầu nhân dân và các thế hệ tương lai! Hay vụ xây nhà máy điện hạt nhân cũng thế. Những quốc gia đi trước đầy kinh nghiệm như Nhật Bản còn xảy ra tai họa rò rỉ nhà máy hạt nhân Fukushima 1 hồi giữa tháng 3.2011, Đức thì tuyên bố đóng cửa các nhà máy tiến tới ngừng sử dụng điện hạt nhân vào năm 2022. Vậy mà các trí tuệ đỉnh cao của ta, nghĩ sao vẫn cứ tiếp tục làm?

Trong cách ứng xử với nhân dân cũng thế. Nhà cầm quyền VN từ trước đến nay luôn luôn rắn tay với nhân dân, sử dụng bạo lực kiểu công an trị, dập tắt từ trong trứng nước mọi đòi hỏi về tự do, dân chủ, lờ đẹp mọi lời nói phải cũng như mọi ước muốn chính đáng của người dân …

Mới đây, phiên tòa phúc thẩm Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã kết thúc y án sơ thẩm, bất chấp kiến nghị kêu gọi trả tự do cho ông Vũ của hàng ngàn nhân sĩ trí thức Việt Nam, bất chấp dư luận trong và ngoài nước, là một ví dụ. Kết quả phiên phúc thẩm là câu trả lời cho những ai còn có chút hy vọng vào thiện chí hay lương tri của nhà nước Việt Nam, và một lần nữa, chứng tỏ khả năng không hề biết nghe, không hề biết nghĩ lại của nhà nước này.

Và còn rất nhiều những câu chuyện khác. Linh mục Nguyễn Văn Lý tiếp tục phải chịu án tù dù tuổi đã cao, sức khỏe chưa bình phục. Số phận của blogger Điếu Cày tiêp tục bị bưng bít dù dư luận trong ngoài đã lên tiếng. Lời khẩn cẩu của thân phụ nhà bất đồng chính kiến Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục rơi vào khoảng không…

Với những người dân bình thường, họ chỉ là thân phận con sâu cái kiến trong chế độ này. Bao nhiêu người bị công an dùng nhục hình đánh chết một cách oan ức, có trường hợp nào được giải quyết? Những người làm việc tốt như thầy giáo Khoa, kỹ sư Tạch tiếp tục bị vùi dập còn cái hệ thống mà họ lên tiếng tố cáo thì vẫn trơ trơ.

Cũng may mà thời buổi này còn có internet, thông tin còn lộ ra ngoài để người dân biết đâu là sự thật.

Sẽ có rất nhiều người tỉnh ra sau vụ án Cù Huy Hà Vũ.

Sẽ có những người một lòng yêu đảng yêu chế độ, bảo vệ cho chế độ như anh Nguyễn Chí Đức, sau khi tận mắt nhìn thấy sự lật lọng tráo trở, ăn không nói có của tay trung tướng Nguyễn Đức Nhanh và những người mà anh vẫn gọi là “đồng chí”, sẽ ngộ ra nhiều điều.

Khi gặp chuyện tai nghe mắt thấy, hoặc là người trong cuộc, người ta mới thức tỉnh. Chứ bao nhiêu bài viết chứng minh nhà nước này dối trá, cư xử khốn nạn với nhân dân, và kể cả khi chuyện xảy ra với người khác, những người như anh Đức cũng sẽ không tin và cho rằng, đó là luận điệu thù địch, bôi xấu chế độ!

Trong cái dở có cái hay là vậy.

Chỉ còn lại một câu hỏi nhức nhối đọng lại trong lòng mỗi chúng ta: Vì sao cái nhà nước này vẫn có thể tiếp tục hành xử bất chấp phải trái, bất chấp sự thật sờ sờ và ngày càng ngang nhiên như vậy? Vì sao một cái nhà nước tệ hại đến như thế, sau bao nhiêu năm cầm quyền chỉ đưa dân tộc đến chỗ mất đất mất biển, đến họa mất nước, đất nước thì nghèo nàn tụt hậu ngày càng xa với các nước láng giềng chứ chưa nói đến thế giới, đời sống nhân dân khốn khổ quay cuồng với mọi nỗi lo toan, độc lập tự do hạnh phúc đều không có…vậy mà cái nhà nước ấy vẫn tiếp tục tồn tại?

Vì sao?

Câu hỏi đó mỗi người VN phải tự trả lời cho mình.

Nguồn: Blog Song Chi (RFA)

Bài Xem Nhiều