We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 17 August 2011

Chế độ công an trị


Chưa bao giờ mà công an lại thao túng quyền hành như hiện nay. Trong Bộ Chính Trị 14 người thì hiện có 2 người là của công an. Đó là chưa kể trước đây thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng xuất thân là người của Bộ Công an.

Ngày 15-8, ông Tô Huy Rứa, Trưởng ban Tổ chức Trung ương, đã công bố các quyết định của Bộ Chính trị điều động Phạm Minh Chính (UVTW) thôi giữ chức Thứ trưởng Bộ Công an để giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh và Bùi Văn Nam thôi giữ chức Thứ trưởng Bộ Công an để giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình.

Sau khi Thứ trưởng Bộ công an Phạm Minh Chính về làm bí thư tỉnh Quảng Ninh và Thứ trưởng Bộ công an Bùi Văn Nam về làm bí thư tỉnh Ninh Bình chắc chắn sẽ có 2 nhân vật khác vây cánh của Nguyễn Tấn Dũng được đôn lên làm thứ trưởng mới của Bộ Công An.

Bộ công an là bộ cồng kềnh nhất hiện nay với nhân lực đồ sộ nhất. Bộ công an có đến 8 thứ trưởng. Không như các bộ khác cải cách hành chánh và cắt giảm nhân sự thì Bộ Công an lại cồng kềnh với nhiều chức năng chồng chéo. Ngân sách cho Bộ Công An tiêu tốn còn hơn cho Bộ quốc Phòng. Hiện chỉ có công xã (phường) nằm trong biên chế của Bộ Công an còn công an khu vực, công an ấp, thôn không thuộc công chức của Bộ Công an.

Để vào làm ngành công an thì lý lịch phải 3 đời "trong sạch theo chuẩn của Đảng". Chỉ lấy ví dụ về chuyện kết hôn của công an viên thôi là biết quy định của ngành công an còn cao hơn cả Hiến Pháp và Luật Hôn Nhân - Gia đình hiện nay.

Khắp cả nước, trên diện rộng từ Bắc Giang, Hà Nội, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Nạm Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Dương, Đồng Nai, Sài Gòn đến Long An, Tiền Giang, Hậu Giang, Cà Mau... công an giết người như rạ. Thế nhưng chuyện xử lý các công an giết người đó là chuyện " xử lý nội bộ". Có nhiều vụ như vụ anh Nguyễn Minh Nhựt ở Bình Dương hay ông Trịnh Thanh Tùng ở Hà Nội thì coi như chìm xuồng.

Dư luận một thời thì cho là Bộ Công an tài giỏi hơn Bộ Giáo dục và Đào tạo. Lý do?: Bộ Giáo dục và Đào tạo dạy cả đời chưa biết ăn năn nhận tội gì chứ vào tay Bộ công an thì chưa đầy 1 tháng đã lên VTV ăn năn nhận tội xin nhà nước khoan hồng. Như anh Nguyễn Minh Nhựt trước khi chết còn viết thư tuyệt mệnh khen ngợi các anh chị trong ngành công an rất tốt và tử tế.

Thế nhưng bên ngoài thế giới tự do thì người ta cho là Bộ Công an luôn làm mất mặt Bộ ngoại giao. Vụ Linh mục Nguyễn Văn Lý hay vụ án Cù Huy Hà Vũ là những minh họa cho thấy Bộ ngoại giao rất lúng túng giải thích với thế giới bên ngoài.

Thế nhưng những diễn biến trong thời gian qua cho thấy rằng công an không phải là công cụ quá đáng để chế ngự nỗi sợ hãi của người dân. Vụ an ninh Quận Hoàn kiếm đạp vào mặt người biểu tình chưa đầy vài ngày sau người ta đã có tên họ và địa chỉ số điện thoại của tên an ninh chìm chuyên đi khủng bố này. Cũng không khó khăn khi muốn tìm kiếm số phone và địa chỉ của các an ninh chuyên đi khủng bố các nhà dân chủ. Sau mỗi buổi " làm việc" thì an ninh luôn bắt người ta ký biên bản "không tiết lộ các tin tức buổi làm việc hôm nay".

Khi Bộ công an chia người về các tỉnh để làm Bí thư tỉnh ủy là dấu hiệu của việc lo sợ từ phía công an. Bộ công an muốn tăng thêm quyền lực trấn áp từ các địa phương. Công an lo sợ nghĩa là phần thắng thế nghiêng về phía người dân.

Dù có tăng cường cỡ nào thì lực lượng công an cũng ít hơn dân chúng. Những tội ác mà công an gây ra chính là nguyên nhân làm cho họ sợ hãi trước sức mạnh của dân chúng ngày càng bất mãn chế độ.

Khi người dân bị đẩy đến tận cùng thì 100, 1000 lần Bộ Công an hiện nay cũng chả ăn thua gì. Những cuộc biểu tình diễn ra ngay tại thủ đô Hà Nội gần đây cho thấy nỗi sợ của công an tăng lên theo con số của người tham dự.

Khi cả dân tộc thức giấc thì chế độ độc đảng, độc tài, độc ác sẽ lùi vào quá khứ.

Vũ Nhật Khuê (danlambao)

Trở lại bóng tối

Tiếng Việt Nam có thành ngữ “ném đá giấu tay” để ám chỉ kẻ núp dưới danh người khác nhằm làm chuyện phi pháp, chuyện bất chính... Chủ thể của hành động “ném đá giấu tay” xưa nay chỉ giới hạn trong phạm vi một cá nhân, hay một nhóm, hoặc cùng lắm là một tổ chức hoạt động trong vòng bí mật, một tổ chức khủng bố.



“Ném đá giấu tay” ở phạm vi nhà nuớc, trên thế gian từ khi “tổ tiên” loài người còn đu trên cây đến đương đại, chỉ có độc nhất một nơi gọi là nước CHXHCNVN; một nhà nước hội nhập với thế giới văn minh, thành viên của WTO, của ASEAN, của Hội đồng BA/LHQ, hiệp định nào cũng ký, hiệp ước nào cũng thò tay cam quýt tuân thủ, kể cả Hiến Chương Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền.




Nước CHXHCN đỉnh cao này “ném đá giấu tay “hơn hẳn thiên hạ, không những về mặt phạm vi cấp độ “nhà nước”, song còn hơn cả về mặt mức độ “đại trà”.




Trước hết ta hãy “làm việc” với “cấp độ nhà nước”. Bắt đầu từ... nhiều quá, biết từ đâu bây giờ. Thôi thì nhắm mắt vơ đại “sự cố” ném đá giấu tay của nhà nước CHXHCNVN như vơ muỗi rừng tràm vùng U Minh, Cà Mau.




Vơ đúng luôn một cặp “vụ việc” ném đá giấu tay. Đó là cướp đất nhà thờ Thái Hà, Hà Nội và cướp chùa Bát Nhã, Đà Lạt. Côn đồ ở đâu mà nhiều thế, cả hai nơi. Toàn mặt lạ, mà về sau người ta khám phá ra là những tay anh chị này được thuê mướn /50.000Đ/ ngày từ xa đến. Chúng làm gì và làm như thế nào thì mọi người đã biết, khỏi cần dẫn chứng diễn giải làm uổng phí thì giờ của người đọc.




Có điều là người dân phải hiểu qua hệ thống truyền hình VTV và 700 tờ báo “chính thống” đưa tin, rằng chúng, tức bọn côn đồ, vào nhà thờ xúc xiểm đòi giết Đức TGM Ngô Quang Kiệt, quăng đồ ô uế vào tượng Đức Mẹ, hay vào chùa cướp phá tài sản và hành hung, xô đẩy, lôi kéo các ni sư và tăng sinh ra khỏi nơi tu hành, là “quần chúng nhân dân tự phát”; chứ không phải là Công an Nhân dân trá hình, hay do chủ trương của nhà nước đâu nhé. Chỉ cần biết là sau đó đất thuộc nhà thờ do bị “nuốt không vô” buộc biến thành công viên chẳng đặng đừng; và chùa Bát Nhã được côn đồ giao lại cho sư ni nhà nước.




Trên đây mới chỉ là một cặp “vú dị” chứng thực cho hành vi ném đá giấu tay cấp nhà nước, trong muôn vàn vụ ném đá giấu tay của một chính quyền khi nào cũng “bởi dân do dân vì dân”, nên “sự cố” ném đá giấu tay của nhà nước CHXHCNVN đã ngang nhiên đạt tới tầm mức “đại trà”, vì nói là “giấu tay” nhưng kẻ “ném đá” cấp nhà nước hầu hết bị nhân dân bắt được tay day được cánh/bắt tại trận/bắt quả tang, nhưng “thiếu cơ sở”, do văn hoá mới đạo đức mới nơi con người mới xhcn vừa đá bóng vừa thổi còi/ vừa ăn cướp vừa la làng, nên, đâu lại vào đấy; và có khi còn tệ hại hơn nạn nhân ăn đá u đầu còn bị đứa ném đá lôi cổ ra tòa, rồi đi tù, (tựa như cảnh nữ sinh Hà Giang bị thầy hiệu trưởng Sầm Đức Xương hiếp chán rồi chuyền tay quan đầu tỉnh dày vò bị kết tội gái điếm).




Khi nhà nước “ném đá giấu tay” thì ai mà bắt cho được, nên cứ sinh sôi nẩy nở thành “đại trà” là vậy.Vớ tay sang bên kia một cái, túm đựợc ngay một lô mặt mày trông cô hồn (xin tạ tội với những linh hồn mồ côi đang cô đơn vất vưởng) nhan nhãn trong những cuộc biểu tình chống Tàu xâm lược vừa qua.; Chúng gầm gừ như lòng đang sôi sục “phanh thây uống máu quân thù”, quay phim chụp ảnh, móc túi, xô đẩy lôi kéo, bắt bớ đánh đập, đạp vào mặt lương dân. Đi dẹp biểu tình mà không dám mặc sắc phục Công an Cảnh sát, Bộ Đội... theo quy định của luật pháp là gì nếu không phải là hành động ném đá giấu tay.




Chuyện “ném đá giấu tay cấp nhà nước mới đây nhất đang khiến dư luận xôn xao âu lo về khả năng một chiến dịch khủng bố mới đang bắt đầu. Đó là 9 thanh niên Công giáo thuộc Địa phận Vinh bị bắt cóc rãi rác từ Hà Nội đến Sài Gòn, đương nhiên Nghệ An được lùng kỹ hơn.




Cũng từ xứ Nghệ, ngày xưa “bác” vào tuốt Sài Gòn “đi tìm đường cứu nước”, nay thì “các cháu” phải ra tận Hà Nội tìm đến bộ Công An thuộc chế độ bác mang về, dọ hỏi chồng con bị bắt nay đã quá hạn luật định 9 ngày mà vẫn bặt tăm, nhưng nhà nước ta luôn quang minh chính trực, lại từng đánh thắng hai tên đế quốc sừng sõ nhất thế giới, sợ gì mà chẳng... chối (*1), và hôm nay,15/8, đã lên đến mười người.




Một chính quyền khiếp nhược trước ngoại bang đang xâm lăng đất nước, nhưng tàn bạo với đồng bào mình, lại sợ hãi nhân dân một cách hèn hạ đến thế, thì rõ ràng những kẻ cầm đầu đang lùi dần vào bóng tối để thoát thân.




Nguyễn Bá Chổi (danlambao)

RA MẮT LÀ RA TAY

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 129 (15-08-2011)



Nội các mới của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng gồm bốn Phó Thủ tướng và 22 Bộ trưởng vừa được Quốc hội thông qua hôm 03-08-2011. Ba chức vụ chóp bu (Thủ tướng, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội) với mỗi ứng viên cho một chức vụ đã được các «đảng biểu» bầu lên nhanh chóng đúng như Bắc Kinh đã chỉ định và như bàn dân thiên hạ đã biết hồi nảo hồi nào.
Có thể nói trong cái chính thể do đảng Việt cộng lãnh đạo, Nguyễn Tấn Dũng (với hai nhiệm kỳ) là thủ tướng có nhiều quyền lực nhất từ trước đến nay. Một đàng, đó là nhờ ông ta đã thu tóm tất cả các doanh nghiệp nhà nước (hơn 20) vào trong tay mình, gọi chúng là “tập đoàn kinh tế” theo gương quan thầy bảo trợ Trung cộng. Nên dù tập đoàn Vinashin (và nhiều tập đoàn khác) đã làm thất thoát hàng tỷ Mỹ kim, cái ghế của Nguyễn Tấn Dũng vẫn vững như bàn thạch. Đàng khác, sau kỳ bầu bán tại đại hội Cộng đảng năm ngoái, Dũng đã đặt được bốn năm tay cùng phe cánh vào trong Bộ Chính trị, nay lại đem thêm bốn người vào trong nội các mới nữa.
Thế nhưng, tân thủ tướng này, qua nhiệm kỳ trước, cũng đã để lại cho tân nội các một di sản tồi tệ không tưởng tượng nổi. Thứ nhất, nhà nước hoàn toàn mất khả năng ổn định tình hình kinh tế đã bị suy thoái kéo dài gần 2 năm qua. Sản xuất đình đốn, vật giá leo thang, mậu dịch thâm thủng (tính tới tháng 7 đã lên đến 6,64 tỉ USD rồi), trữ kim cạn kiệt, nợ nước ngoài tăng cao, lạm phát “hỏa tiễn” (27% trong tháng 7-2011), tiền đồng Việt Nam mất giá (đến độ tờ 500 chẳng còn lưu hành trên thị trường). Lãi suất chính thức lên tới 20% khiến hàng ngàn cơ sở kinh doanh bị phá sản, đội quân thất nghiệp mỗi ngày một đông, công nhân làm cật lực vẫn không đủ sống, đầu tư ngoại quốc càng lúc càng giảm dần. Thứ đến, sức ép kinh tế của Tàu lên toàn bộ đất nước ngày càng nặng, thương lái Tàu vét sạch tài nguyên, nông sản, hải sản, súc sản, khiến đời sống dân lao động lâm vào tình cảnh cùng cực. Chưa hết, suốt 5 năm của nhiệm kỳ đầu, chẳng những Nguyễn Tấn Dũng đã không chống tham nhũng mà còn để cho tham nhũng lộng hành; chẳng những đã bao che cho đàn em tham nhũng như một thứ mua chuộc lòng trung thành, mà ngay cả Nguyễn Tấn Dũng cũng là một tay tham nhũng cỡ bự.
Biết là lòng dân đang phẫn nộ, nguy cơ tức nước vỡ bờ lồ lộ trước mắt, nhưng thay vì cải cách kinh tế, cởi mở chính trị, chiêu dụng hiền tài, tiễu trừ tham nhũng, thanh lọc bộ máy nhà nước, đoàn kết nhân dân để hóa giải cuộc xâm lăng nhiều mặt của Tàu cộng, Nguyễn Tấn Dũng nói riêng và đảng Việt cộng nói chung đã làm điều hoàn toàn trái ngược. Trước hết là tăng thêm số tướng lãnh công an vào trong Bộ Chính trị từ một lên thành hai ủy viên. Lê Hồng Anh, “hậu duệ” của đồ tể khét tiếng Trần Quốc Hoàn, di chuyển lên chức vụ cao hơn trong hệ thống (Thường trực Ban bí thư) và có thể trở thành người quyền lực thứ nhì trong Đảng. Trung tướng Trần Đại Quang, kẻ chủ trương “đường lối cứng rắn”, bất khoan dung với các nhà dân chủ đối kháng hay các nhà dân báo chỉ trích chính phủ, được giữ chức vụ Bộ trưởng Bộ Công an.
Và vừa ra mắt (cũng như trong khoảng thời gian trước đó một chút), tân nội các đã ra tay bằng nhiều hành động ngoạn mục, đàn áp khốc liệt, nhắm hầu hết mọi thành phần trong xã hội.

TS Cù Huy Hà Vũ trong phiên phúc thẩm hôm 02/8/2011. AFP photo

1- Đàn áp các luật sư nhân quyền
Cụ thể là giữ nguyên mức án cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trong phiên toàn phúc thẩm ngày 02-08-2011 tại Hà Nội. Ai cũng biết đây là một phiên tòa hết sức quái đản, bất chấp mọi quy tắc pháp luật và mọi nguyên tắc nhân quyền. Một phiên tòa mà theo lời chính bị cáo, mang bản chất một sự đối kháng giữa “đảng CS, lực lượng cố tình cưỡng lại việc thực hiện một Nhà nước pháp quyền” và “Cù Huy Hà Vũ, tiếng nói đại diện cho tất cả những ai đòi một Nhà nước pháp quyền phải được xây dựng”. Một phiên tòa trả thù vị tiến sĩ đã dám chống lại đương kim thủ tướng qua việc kiện tụng ông ta, và đã dám chống lại quan thầy của ông ta là Tàu cộng qua việc phản đối dự án bauxite. Tiếp đến là luật sư nhân quyền Huỳnh Văn Đông, vừa bị xóa tên khỏi Luật sư đoàn tỉnh Dak Lak hôm 12 tháng 8, chỉ vì đã dám bào chữa cho giáo oan tại Thái Hà, dân oan tại Bến Tre và cho thủ lãnh công nhân tại Trà Vinh… Một luật sư khác cũng đang nằm trong tầm ngắm của CS là Trần Đình Triển. Là một “thầy cãi” nổi tiếng từ lâu qua các vụ biện hộ cho nữ sinh bị vu cáo bán dâm, cho tiến sĩ CHHV, hay các vụ án chống viên chức tham nhũng…, ông đã bị côn đồ lẫn thương binh tấn công mới đây (ngày 8-8-2011) tại Văn phòng Luật sư Vì Dân của mình.

2- Đàn áp các nhà trí thức yêu nước

GS Phạm Minh Hoàng bị hai công an dẫn ra phiên tòa sơ thẩm tại TAND TPHCM hôm 10/8/2011

Trước hết, đó là phiên tòa xử Giáo sư Phạm Minh Hoàng (kiêm nhà dân báo Phan Kiến Quốc) hôm 10-08 tại Sài Gòn. Gọi là xử công khai nhưng hầu hết mọi người bị chận không cho vào kể cả mẹ của đương sự. Diễn ra trong vòng 3 tiếng đồng hồ, phiên tòa chỉ là một trò hề trơ trẽn : mọi thủ tục xét xử đều làm lấy lệ; lúc luật sư cất tiếng bào chữa, chánh án đã chẳng thèm nghe, lại còn sai nhân viên đi lấy trà. Cùng ngày, Tổ chức Phóng viên Không biên giới tại Pháp, cơ quan quốc tế bảo vệ ký giả, đã lên án rằng phiên tòa xử giáo sư Hoàng cho thấy một xu hướng nguy hiểm tiến tới tình trạng ‘kiểm duyệt theo kiểu Trung Quốc’ tại Việt Nam.
Các nhà trí thức quy tụ nhau trong trang mạng Bauxite Việt Nam cũng vừa là nạn nhân của nhà cầm quyền. Theo như lời báo của Trang mạng này, “trong buổi phát hình tối 4-8-2011, đài VTV1 đã có một bản tin mà ở đoạn cuối có mấy điều liên quan đến BVN và những nhân sĩ, trí thức đã ký vào bản Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ.… Tiếp theo phần nói xấu Tiến sĩ CHHV, bản tin trực tiếp tấn công “các trang mạng”, trong đó có nói về BVN, gọi BVN là một trang mạng phản động” ! Người ta cho rằng đây là sự chuẩn bị cho cuộc tấn công nhắm vào giới trí thức yêu nước đã từ lâu lên tiếng vạch trần các sai lầm và tố cáo các tội ác của đảng Việt cộng

3- Đàn áp các tín đồ đấu tranh
Không ai lại không biết chuyện hai linh mục, mà một đứng đầu Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, mới đây đã bị chặn tại phi trường và cửa khẩu, không được xuất ngoại thi hành nhiệm vụ. Dòng tu này từ lâu đã là một cộng đoàn mạnh mẽ bênh vực cho công lý và nhân quyền. Một tu sĩ Công giáo khác có tinh thần đấu tranh cho tự do tôn giáo và tự do dân sự cũng vừa bị đưa vào lại nhà tù là linh mục Nguyễn Văn Lý (25-07-2011) dù bệnh tình đang nguy ngập. Ồn ào dư luận hơn nữa là vụ bắt cóc tống giam nhiều thành viên của Giáo phận Vinh và Thanh Hóa (nay đã trên 10 người) kể từ 30-07 cho đến nay. Tất cả đều là những giáo dân có tinh thần phục vụ xã hội, yêu chuộng công lý và nhiệt thành loan báo sự thật.
Về phía Giáo hội Phật giáo VNTN, ngoài việc cấm cản tăng ni tín đồ cử hành lễ Vu Lan (tại chùa Giác Minh- Đà Nẵng, chùa Ba La Mật- Đồng Nai), nhà cầm quyền CS còn sách nhiễu Hòa thượng Thích Không Tánh trong vụ phát quà phát quà cho thương binh VNCH nhân lễ Vu Lan ngày 12-8-2011 tại chùa Liên Trì, Sài Gòn, rồi còn đàn áp thô bạo thân hữu của Hòa thượng đến trợ giúp dịp ấy. Bên Tin Lành thì có ông Phan Ngọc Tuấn, Truyền đạo thuộc Giáo hội Liên hữu Lutheran Việt-Mỹ bị công an bố ráp bắt đi sáng ngày 11-8-2011 tại Quận 8, Sài Gòn khi ông đi thăm con gái đang làm việc tại VN. Đây là nhân sự thứ 2 thuộc Giáo hội Liên hữu Lutheran bị bắt kể từ khi Mục sư Nguyễn Công Chính bị bỏ tù ngày 28-04-2011.

4- Khống chế tân Quốc hội.
Tân Quốc hội Cộng sản khóa 13 vừa nhóm họp kỳ nhất từ 21-07 đến 06-08 tại Hà Nội. Ngoài việc yêu cầu mọi thành viên bầu ra những vị trí lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước và Chính phủ nhiệm kỳ tới một cách hết sức phi dân chủ, đảng CS còn tung ra ba đòn khác nhắm vào cái gọi là “cơ cấu quyền lực cao nhất” này: chỉ cho Quốc hội nghe tân bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh giải trình vấn đề Biển Đông mà không được chất vấn; tiếp đến không để cho Quốc hội ra Nghị quyết về Biển Đông (theo yêu cầu của toàn dân), trốn trách nhiệm bảo vệ sự tòan vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; cuối cùng là bầy trò cho Quốc hội sửa đổi Hiến pháp 1992 cách vô thực chất, chỉ nhằm bảo vệ quyền lãnh đạo độc tôn của đảng Cộng sản.

5- Dọa dẫm người dân yêu nước.
Như đã thấy, đằng sau các cuộc biểu tình chống Tàu cộng tại Hà Nội và Sài Gòn từ tháng 6 đến nay, bàn tay lông lá của Việt cộng (qua công an mật vụ, du đãng côn đồ, đoàn viên thanh niên, thậm chí qua tướng lĩnh quân đội và hiệu trưởng đại học) đã không ngớt ngọ nguậy: từ chặn ngõ đến cản đường, từ bắt nóng đến bắt nguội, từ đánh người đến đạp mặt, từ đuổi học đến đuổi viêc, từ cướp điện thoại đến giật máy ảnh… Tất cả chỉ nhằm tiêu diệt lòng yêu nước của nhân dân. Kinh khủng hơn, mới đây, trong mục Chính luận của báo Quân Đội Nhân Dân ngày 7-8 có bài viết của thiếu tướng, giáo sư Bùi Phan Kỳ nhan đề “Chống diễn biến và tự diễn biến”. Tác giả bài báo cho rằng sở dĩ các nước Đông Âu sụp đổ, chính là vì quân đội của họ đã không chuẩn bị kỹ tư tưởng, thành ra chẳng biết bắn vào ai. Tay thiếu tướng Kỳ có vẻ tiếc rẻ cho binh lính Đông Âu đã bỏ cơ hội dùng súng xả đạn vào đồng bào của họ. Phải chăng đây là lời hăm dọa mà đảng và nhà cầm quyền Việt cộng muốn ném vào mặt toàn dân Việt Nam khi họ thấy sự phản kháng của người dân ngày càng đa dạng, mãnh liệt, rộng rãi và có cơ trở thành cuộc cách mạng dân chủ lật đổ chế độ như bên Đông Âu thuở nào? Rõ ràng là một lời cảnh báo, một lời tuyên chiến hết sức khủng khiếp và nghiêm trọng.
Ra tay để đánh dấu ngày ra mắt như thế chưa làm tất cả chúng ta sáng mắt sao? Hỡi những ai còn tin tưởng vào thiện chí của Cộng sản, còn chưa dám đòi đa nguyên đa đảng vì sợ bị gọi là “phản động”, còn chỉ muốn lên tiếng phản kháng Tàu cộng mà quên rằng chúng đang có một tay sai đắc lực tại Việt Nam, xin hãy xét lại lập trường của mình!

Sự vô cảm nghịch lý

Trước những sự kiện đau lòng: Nhà cầm quyền CSVN hèn hạ dâng đất, dâng biển cho Tàu Cộng, nhượng bộ cho TC khai thác Bauxit Tây Nguyên hủy hoại môi trường, đe dọa an ninh VN, bỏ lơ cho hàng hoá Tàu tràn ngập phá hoại và giết chết kinh tế VN và hàng trăm điều tệ hại dưới áp lực của Trung Cộng, bọn thái thú VC thi hành răm rấp. Người dân Việt Nam nghĩ gì ?Hà Nội có 10 cuộc biểu tình lẻ tẻ, Sài Gòn thì hai vụ biểu tình cở vài trăm người, mang cờ máu và hình Hồ, sau hai lần xuống đường thì chìm luôn!!!

Tại sao có chuyện nghịch lý như vậy? Đáng lý ra trước những nguy cơ mất nước, hiểm hoạ tày trời kia thì phải có những cuộc biểu tình, xuống đường rầm rộ hàng trăm ngàn hay hàng triệu người thì mới phải. Như Ai Cập, Tunisie và các nước Bắc Phi, Trung Đông đã thành công trong các cuộc Cách Mạng dẹp tan chế độ Độc Tài. Ai cũng thấy những điều nghịch lý nhưng tại sao cứ loay hoay hay đổ thừa thế này, thế khác. Vậy thực tế ra sao?

Gần đây Trung Cộng ngang ngược xâm chiếm Hoàng Sa, chiếm một số đảo tại Trường Sa và còn muốn thôn tính toàn bộ cả trăm đảo tại Trường Sa. VC cúi đầu dâng nộp Hoáng Sa qua công hàm Bán Nước Phạm Văn Đồng năm 1958. VC dâng thác Bản Giốc, nhượng cả chục ngàn KM vuông biên giới cho Tàu. hàng chục ngàn KM vuông lãnh hải cho TC. Cho nhà thầu TC khai thác Bauxít Tây Nguyên, bỏ trạm hải quan biên giới cho hàng hoá Tàu cộng tràn ngập toàn bộ lãnh thổ VN, cho Tàu thuê hàng trăm ngàn hecta rừng đầu nguồn, cho hàng ngàn công ty, xí nghiệp Tàu trúng thầu đem công nhân từ chính quốc vào dành công ăn việc làm của dân VN, để cho Tàu ngang nhiên xây cất các khu phố Tàu trong lãnh thổ VN (như Đông Đô Đại Phố tại Bình Dương) và hàng trăm chuyện bất bình, chuyện đại sự cho an nguy quốc gia nhưng số người biểu tình thì đếm được trên đầu ngón tay Nếu có thì cũng chỉ vài trăm người biểu tình ôn hoà mà thôi, công an ra sức bắt bớ tù đày người dân biểu tình chống Trung Cộng xâm lược. Tại sao lại vô lý đến như vậy???

Câu hỏi được đặt ra: Dân VN sau mấy chục năm chiến tranh, hàng chục triệu người ngả xuống cho ý đồ xâm lược Miền Nam Việt Nam của Cộng Sản Quốc Tế, nên nay dân VN hèn nhát trước hoạ ngoại xâm ??? Việt Cộng cai trị tài giỏi và nhân đạo nên không có ai biểu tình? Trung Cộng là cường quốc đừng bao giờ chống lại họ vì sẽ thiệt hại to lớn, họ muốn gì ta chìu theo là khôn ngoan hơn cả? Đường lối đu dây giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc hiện nay của nhà cầm quyền CSVN là khôn ngoan nhất? Biểu tình là làm suy yếu đất nước, phải đoàn kết dưới lá cờ của đảng CSVN để còn đảng, còn mình? Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước, chọn đường nào? Nước mất thì dân VN còn gì?

Nguy cơ mất nước, hiểm hoạ biến Việt Nam thành khu tư trị của Tàu, đại hoạ Dân Tộc rơi vào vòng nô lệ ngàn năm, nhưng sao dân Việt mắt lắp, tai ngơ? Vô cảm, vô tâm sao đành! Biển tình thì lèo tèo vài trăm người. Ai thấy, ai quan tâm?. Chỉ tội người có lòng bị đánh đập, mà kẻ đi đường ngó lơ. Các bà mẹ chiến sĩ, nhà Cách Mạng lảo thành, các chiến sĩ thành đồng Tổ Quốc, anh hùng Nhân Dân đâu rồi? Các ông bỏ mặc cho dân chết vì lũ người ác ôn thì cũng được thôi, vì bọn cai trị là theo phe các ông. Còn Tổ Quốc ngàn đời do cha ông để lại, sao các ông cũng bỏ lơ!!! Bè lũ bán nước hại dân phải lôi nó ra trước toà án Nhân Dân chớ, bọn cò mồi dâng biển, dâng đất cho ngoại bang phải tru di tam tộc chớ, các ông tiến sĩ, hàn lâm chữ nghĩa đâu hết cả rồi mà khi biểu tình chỉ biết mang hình già Hồ truớc ngực, sao không thấy Hồ là tên tay sai của ngoai bang, của bè lũ CS Quốc Tế mà thôi. Khi mất nước rồi, thì làm sao kêu gào: “ Còn đảng, còn mình”, bọn Tàu phù nó đánh cho mà chết. Khi giặc Tàu sang đô hộ thì :Vợ con các vị nó xài, nó cho làm “Ô Xin”, gia sản các vị nó chiếm ngụ, mồ mả tổ tiên các vị nó san bằng để làm tửu lầu cho “Đông Đô Đại Phố”, còn các vị 40 năm, 50 năm lảo thành Cách Mạng thì nó cho đi Kinh Tế Mới là phước rồi. Các Hoa hậu, Hoa khôi, Người đẹp VN thì chúng nó đem về làm vật mua vui cho Bộ Chính Trị TC và còn hàng ngàn việc nữa mà tôi sẽ không cần kể ra quý vị cũng dư hiểu thế nào là nhục mất nước.

Không lẽ vì sự tồn vong của một thực thể đã Thối Rữa là “Đảng CSVN”, một đảng mà ngay từ thời thành lập là do Đảng CS Liên Xô và Trung Cộng nhào nặn. Chủ tịch đảng Hồ Chí Minh là người làm việc ăn lương tháng cho CSQT. Thi hành các chỉ thị của CSQT đi ngược lại nguyện vọng toàn dân Việt Nam, Hồ Chí Minh có công to lớn với CSQT nhưng có tội với Toàn Dân Việt với di sản để lại:

1-Sự chia rẽ Quốc Cộng hàng mấy chục năm cho mãi đến ngày nay cũng chưa hàn gắn lại được, 2-sinh mạng gần 10 triệu đồng bào vô tội trong việc tấn công Miền Nam bằng mọi giá của HCM. 3-Sự phá hoại luân thường đạo lý, phá hoại sự đoàn kết gia đình bằng thủ đoạn “Đấu Tranh Giai Cấp” hô hào con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố lẫn nhau đó là tội ác ngàn đời không rửa được. Không lẽ vì sụ tồn vong của một đảng phái mà quý vị lại để cho vận nước suy vi, cơ đồ nghiêng ngả ư? Đảng phái là để phục vụ cho lợi ích Quốc Gia, Dân Tộc, có bao giờ Dân Tộc lại phuc vụ cho đảng phái đâu!

Khi có cơ hội hưởng thụ, kể công thì quý vị đi đầu, còn khi tổ quốc lâm nguy thì đảng trốn hết sao? Ngân sách nhà nước chi cho đảng hàng trăm tỹ mỗi năm, lấy từ tiền thuế của toàn dân, thử hỏi bổn phận và trách nhiệm của Bộ Chính Trị ở đâu? Ban Chấp Hành /Trung Ương trốn ở xó nào? Từ ngày toàn dân sôi sục vì bọn Tàu Phù đe dọa, bắn giết ngư dân ta, thì chưa hề thấy các vị “lãnh đạo” lên tiếng. Các vị sợ dân thì ít mà sợ Bắc Kinh thì nhiều hơn, nếu để dân biểu tình thì sợ Thiên Triều lên án, sợ lung lay cái ghế nên các vị im lặng là vàng???

Trước nguy cơ mất nước vì bọn cò mồi, bọn vong nô, lệ thuộc ngoại bang sẵn sàng dâng đất dâng biển cho quan thầy Trung Cộng. Trước nguy cơ Việt Nam bị bỏ rơi cho TC thôn tính vì đường lối đu dây, phản bội đồng minh khu vực là Khối Asean để đàm phán song phương với Tàu, đồng thời tuyên bố không cho nước thứ ba (ám chỉ Hoa Kỳ) can thiệp vào đàm phán Việt Trung là hành động bán nước, hại dân của đảng CSVN. Đó là trách nhiệm của đảng đối với Dân Tộc Việt Nam, các vị đã ăn bám quá lâu, đến khi Tổ Quốc cần thì quý vị trốn chui trốn nhũi, y hệt năm 1946 lẵng lặng chạy trốn vào mật khu để cho toàn dân ăn đạn, bom của thực dân Pháp.

Người dân Việt Nam biết rõ bộ mặt bất tài, bán nước, buôn dân của quý vị từ lâu rồi, bây giờ toàn dân đứng lên chống ngoại xâm thì quý vị lại lo bão vệ quan thầy, ra lệnh cho Công An đánh đập, tù đày người biểu tình, đạp vào mặt đảng viên chống đối.

Đảng CSVN phải bị lên án, toàn dân Việt Nam phải đồng loạt đứng lên đòi quyền tự quyết, có hàng triệu người xuống đường thì Liện Hiệp Quốc và Hoa Kỳ mới nhúng tay vào dẹp bạo quyền Việt Gian Cộng Sản để cứu nguy cho cơ đồ Việt Nam trước hoạ xâm lược của Tàu Cộng. Còn chần chờ gì mà chưa chịu “Xuống Đường”. Câu trả lời là của Toàn Dân Việt.

Long Điền


Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

Suy nghĩ về bạo loạn :Tôi thích cảnh sát Anh Quốc(UK)

Suy nghĩ về bạo loạn



Hình ảnh của khủng bố, chiến tranh, hay bạo loạn có nhiều cái giống nhau, nhưng cũng lại có nhiều cái khác nhau. Nhìn cảnh Croydon, một trong các quận lập thành Luân Ðôn, bốc cháy làm tôi nhớ đến những hình ảnh tương tự.


Chân ướt chân ráo mới vào nghề, lần đầu tiên tôi chứng kiến khủng bố là ở Sàigòn. Ðó là vụ bỏ bom vũ trường Tự Do. Một trong những hình ảnh mà cho đến ngày nay tôi vẫn thỉnh thoảng thấy trong những cơn ác mộng là một đôi giày cao gót còn dính một bàn chân phụ nữ. Ngày nay hẳn hình ảnh đó đã lên YouTube, đã phổ biến khắp nơi. Nhưng lúc đó, mấy anh bạn phóng viên nhiếp ảnh đều lắc đầu. Hình ảnh quá mỉa mai và quá tàn bạo. Nhà báo chúng tôi lúc đó vẫn còn bị ám ảnh bởi một khuôn mẫu nào đó về cái gì đáng được đăng báo cái gì không. Ðó là ý tưởng nằm đàng sau khẩu hiệu của tờ New York Times, “All the news that's fit to print”.

Có lẽ chúng tôi sai. Nếu hình ảnh đó và nhiều hình ảnh tương tự của các cuộc tấn công khủng bố của những người Cộng Sản Việt Nam, nhân danh độc lập và hạnh phúc dân tộc, đã thực hiện, thì có lẽ sau năm 1975 không có những người bạn miền Nam hỏi tôi “Tại sao không cho chúng tôi biết họ như vậy?”

Nhưng rồi còn bao nhiêu vụ bạo động khác, cũng kinh hoàng không kém. Tôi không có mặt ở New York vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, nhưng tôi đã chứng kiến Luân Ðôn vào ngày 7 tháng 7 năm 2005. Cũng lại hành động tàn sát của những người nhân danh chủ thuyết, lần này là tôn giáo cực đoan.

So với những vụ đó, những gì xảy ra cho Luân Ðôn trong mấy ngày đầu tháng 8 này tuy không kinh hoàng bằng nhưng cũng đáng ngại không kém.

Ðây không phải là những con người quá khích, nhân danh chủ nghĩa, sẵn sàng hy sinh đồng loại để đạt một thiên đường địa giới. Ðây cũng không phải là chiến tranh, tàn bạo nhưng vô tình hơn và ở một khía cạnh nào đó ít nhất cũng công bằng hơn vì hai bên cùng có súng đạn. Dĩ nhiên trong chiến tranh cũng có rất nhiều những kẻ vô tội nhưng đa số nạn nhân của chiến tranh là những người cầm súng. Ðây là hành động phá hoại vô lối của những người cảm thấy là xã hội đã bất công với họ. Nhưng đây cũng là hành động của đám đông. Bởi chỉ có thú tính của đám đông mới giải thích tại sao một cô phụ giáo tự nạp mình ở quận cảnh sát cùng với cái tivi giá chỉ hơn 200 bảng Anh mà cô đã thổ phỉ tại cửa tiệm bán đồ điện gần nhà. Khi qua cơn mê muội của thú tính đám đông, cô đã hổ thẹn và tự nạp mạng.

Ở Anh Quốc hiện nay ai cũng có câu trả lời cho câu hỏi quan trọng nhất “Tại sao họ làm vậy?” Thủ Tướng David Cameron bảo họ là “một thành phần bệnh hoạn của xã hội” trong khi một nhân viên thiện nguyện bảo họ cảm thấy không bị ràng buộc bởi xã hội bởi xã hội không có chỗ đứng cho họ. Cả hai đều đúng và cả hai đều sai.

Quả là những người này, không phải chỉ là thanh niên nhưng hầu hết là thanh thiếu niên, đều chia sẻ cùng một suy nghĩ, suy nghĩ của một xã hội mà sự thành công không còn dựa trên công sức và tài năng mà nhiều khi chỉ là nhờ tiếng xấu. Sự thành công của cô Jade Goody chỉ vì tham gia chương trình truyền hình Big Brother qua đêm nổi tiếng và thành công mà chẳng tài cán gì cả đã trở thành một thần tượng cho giới trẻ nghèo xuất thân từ cùng một giai tầng như cô. Cũng như vậy sự nổi tiếng, celebrity đã trở thành con đường tắt đến thành công và cuộc sống xa hoa mà họ hằng ao ước. Làm bạn hay làm vợ cho mấy anh cầu thủ túc cầu chẳng hạn là ước mơ của rất nhiều cô lớn lên từ những khu chung cư của chính phủ.

Nhưng nếu bảo họ bệnh hoạn thì cũng chẳng khác gì bảo xã hội bệnh hoạn bởi chính xã hội đã coi những người này là thành công. Không phải chỉ một phần của xã hội mà toàn thể xã hội bệnh hoạn. Nhưng điều đó cũng không thể sử dụng để biện minh cho hành động cướp phá của họ. Con người tập hợp lại thành cộng đồng và xã hội là để nương tựa nhau mà sống. Trong cuộc sống đó, phải có một sự tự chế trong cách xử sự nếu không thì xã hội tan vỡ, và chúng ta sẽ lại lâm vào cuộc sống “cô đơn, nghèo nàn, tệ hại, tàn nhẫn và ngắn ngủi” như Hobbes đã khuyến cáo.

Cuộc tranh cãi trong xã hội Anh sẽ còn kéo dài. Sẽ có một ủy ban điều tra độc lập và sẽ có bài học cần phải học cho cả xã hội lẫn những cá nhân bị lôi cuốn vào vụ này.

Riêng với tôi, điều lý thú nhất của vụ này là những email nhận được từ bạn bè, bà con khắp nơi. Ða số là hỏi thăm xem chúng tôi có bị kẹt vào những vụ này hay không? Dĩ nhiên là không. Nhà báo về hưu đâu còn chạy theo tin nóng hổi nữa.

Nhưng có email thật đặc biệt. Một từ Việt Nam. Người bạn trong nước, sau khi hỏi thăm qua loa, đã dành cả bức thư dài ca tụng điều mà ông bảo là sự văn minh của nền dân chủ Anh. Ðó là bản tin cho biết các tòa sơ thẩm của Anh đã làm việc suốt mấy ngày đêm liên tiếp để làm sao nghe cho hết những trường hợp của những người bị cảnh sát bắt. Người bạn tôi viết “Tôi xin ngả mũ cho nền dân chủ cổ xưa của xứ sương mù. Tôi đã đọc rất nhiều tin về các cuộc biểu tình bạo loạn ở nhiều nơi trên thế giới. Người ta nói đến cảnh sát và người biểu tình lâm chiến. Người ta bàn chuyện lý do. Người ta tả cảnh tàn phá. Người ta đưa ra số thương vong. Nhưng tôi chưa bao giờ đọc được chuyện tòa án làm việc thâu đêm suốt sáng để giải quyết cho hết số khoảng gần một ngàn người bị cảnh sát bắt trong mấy đêm biến động. Thế mới thật là một chế độ pháp trị!”

Có lẽ phải sống trong những chế độ như chế độ ở Việt Nam, nơi mà quyền được xét xử tại tòa án đã không được tôn trọng nên mới ông bạn đó mới chú ý đến việc này như vậy. Tôi cũng đọc các bản tin đó, nhưng chỉ chú ý đến những nghi phạm và thành phần của họ.

Còn cái email thứ nhì cũng đặc biệt không kém đến từ Mỹ. Người bạn ở bên kia bờ Ðại Tây Dương thì lại chỉ nhìn thấy con số thương vong. Bà bạn đã tỏ vẻ ngạc nhiên là sau bốn năm ngày bạo loạn, cả ngàn người bị bắt mà chỉ có ba trường hợp tử vong!

Cảnh sát Anh, nhất là sở cảnh sát Luân Ðôn Scotland Yard, đang bị chính phủ và dư luận chỉ trích vì thái độ mà mọi người chê là “bị động”. Có lẽ họ bị động nhưng họ không bạo hành. Và giữa cảnh sát bạo hành và cảnh sát bị động, chắc tôi chọn bị động. Vả lại, hẳn bà bạn tôi quên mất là cảnh sát Anh không mang súng, và ngay cả đến việc dùng đến chiến dịch “baton charge” họ cũng ngần ngại sử dụng. Còn chuyện dùng súng, dầu là súng bắn đạn cao su, thì họ còn ngần ngại hơn nữa. Và cả nước Anh chỉ có bốn xe vòi rồng có thể bắn nước mà cả bốn đều được đặt ở Bắc Ái Nhĩ Lan. Ngay cả nếu chính phủ muốn sử dụng cũng phải mất 24 giờ mới chở về Luân Ðôn được. Ðó hẳn là một trong những lý do mà số tử vong nhỏ như vậy.

Theo tôi tất cả những điều đó đều rất tốt và làm cho tôi cảm thấy an lòng bởi cảnh sát ở đây quả thật là bạn dân.




Lê Phan

ĐỂ NỘI KỂ CHO CHÁU NGHE . . .



(Viết theo lời kể của một người ông, đang đi tìm tung tích của đứa cháu đích tôn của mình)



Ông cháu




Cháu đích tôn của ông,


Ông gọi cháu là cháu đích tôn, đáng lẽ là ông cháu mình phải ở rất gần nhau và ông đã được ôm ẵm cháu mỗi ngày, phải không cháu.

Nhưng thực sự thì ông chỉ mới nhìn thấy hình của cháu mà thôi, chứ ông cháu mình chưa bao giờ được gặp mặt nhau, nói chi đến chuyện ông được ẵm bồng cháu trên tay.

Nói cho đúng hơn nữa, chắc là mẹ cháu cũng chưa có dịp kể cho cháu nghe ba cháu là ai? Hiện đang ở đâu mà không về với cháu? Vây thì làm sao mà cháu có thể biết rằng cháu có một người ông, gọi là ông nội.



Vây thì, để Nội kể cho cháu nghe nha!


Ông hiện thời đang ở Los Angeles, bên Mỹ, còn cháu với mẹ cháu thì đang ở tại vùng Cabramatta, thuộc Tiểu bang New South Wales, xứ Úc.

Ông cháu mình ở cách xa nhau lắm, ông lại không biết số nhà của cháu, nên mới phải viết thơ này, mong rằng mẹ cháu sẽ đọc được những điều kể lể của ông, rồi kể lại cho cháu nghe . . .



Ngày xưa, tổ tiên mình ở mãi tận tình Quảng Ngãi, thuộc Miền Nam của Nước Việt Nam Cộng Hòa đó cháu à.


Vào dịp tết năm Mậu Thân 1968, sau bao nhiêu tháng ăn học ở quê nhà, ông đã hân hoan khăn gói về Huế để sửa soạn vào học nghành Luật tại Đại Học Huế. Ông vừa mới tìm được chỗ trọ học thì bọn Việt Cộng đã mở cuộc tổng tấn công vào Huế và khắp mọi nơi trên toàn lãnh thổ của chúng ta. Ông và các bạn bè bị chúng bắt, khép tội là theo chính quyển Miền Nam chống lại nhân dân, và định đem tất cả đi giết hết. May cho ông, lúc đó quân đội Cộng Hòa đã đánh vào, giải vây cho đồng bào đang bị kẹt trong vùng lửa đạn. Ông và các bạn vùng chạy thoát về phía lính của mình.

Đến khi Huế được hoàn toàn chiếm lại, chính phủ mình ban lệnh Tổng Động Viên để cho tất cả những thanh niên trai tráng được dịp tòng quân giữ gìn đất nước. Ông Nội còn trong tuổi học hành, nên được hoãn để tiếp tục việc học ở đại học cho đến khi tốt nghiệp. Nhưng ông nội đã thấy sự dã man, tàn nhẫn, vô lương tâm, vô tổ quốc của bọn Việt cộng, nên ông nội đã tình nguyện xin nhập ngũ Khóa 7/68 Thủ Đức.



Quân Trường Thủ Đức.


Ra trường, ông nội nhận sự vụ lệnh trình diện để phục vụ tại Sư Đoàn 2 Bộ Binh, đóng tại Quảng Ngãi. Từ đó, ông nội đã theo đơn vị hành quân tiêu diệt bọn Việt Cộng trên khắp các vùng của xứ Quảng, cho tới năm 1972 thì ông nội bị thương và được chuyển qua nghành Cảnh Sát Dã Chiến, phục vụ tại Huế.

Đáng lý ông nội vẫn còn theo tiếng gọi của tổ quốc mà phục vụ đất nước, nhưng hoàn cảnh gia đình mình chỉ có một mình ông nội là con trai, nên ông đã theo lời của gia đình mà lấy vợ để có con nối dõi.

Cả gia đình đều mừng rỡ khi Long, con trai đầu lòng của ông - tức là ba của cháu đó – ra đời. Từ đó, ngoài nhiệm vụ với tổ quốc, ông còn có nhiệm vụ chăm sóc gia đình riêng của mình, ông cảm thấy thật là hạnh phúc.

Nhưng sự đời không có tròn vẹn mãi bao giờ, khi ba của con được vừa tròn ba tuổi thì xẩy ra việc nước mất nhà tan: Tháng 4 năm 1975, bọn Việt cộng đã chiếm trọn đất nước của chúng ta, bắt ông nội và các đồng đội vào tù vì lý do đã gìn giữ an ninh cho Huế để dân chúng được sống an lành.



Ông Nội


Trải hơn sáu năm tù đầy trong vùng Gia Rai, Kontum, ông nội vẫn cố gắng sống còn, hy vọng sẽ có một ngày tươi đẹp khôi phục lại đất nước.

Khi được bọn Việt cộng trả về cuộc sống bình thường, ông nội đã dắt ba của con vào Saigòn sinh sống và cuối cùng, được qua Mỹ năm 1994 theo chương trình HO.

Ông nội và ba của con đã được hưởng một cuộc sống thật là tự do và vui tươi hạnh phúc ở tại nước Mỹ này. Hồi còn ở Việt Nam, vì hoàn cảnh chiến tranh, ông nội đã bỏ ngang chương trình đại học để tòng quân giúp nước, nay ông nội muốn ba của cháu nối tiếp việc học hành để làm rạng danh gia đình và có một cuộc sống sau này khá hơn. Do đó, ông nội đã cố gắng đi làm để ba cháu trở lại trường đại học, nhưng ba cháu là một người con hiếu thảo, đã không chịu cho ông vất vả, nên đã vừa đi học vừa đi làm phụ với ông. Sau những năm trời cố gắng, trời đã chiều lòng người, ba con đã tốt nghiệp Kỹ sư Điện tử về nghành computer vào năm 2003. Ngày tốt nghiệp của ba cháu, ông nội đã hạnh phúc biết bao khi được chụp tấm hình với ba của cháu trong bộ lễ phục của trường đại học California State Polytechnic University.



Tốt nghiệp đại học.


Kể từ nay, ông nội có thể hãnh diện với đời là đã nuôi dậy đứa con nên người hữu dụng cho quốc gia, ông nội cũng bớt công việc làm hàng ngày để có thì giở nghỉ ngơi cho tuổi già.

Cuộc sống của ông nội và ba đang yên lành thì một hôm, trong bữa ăn tối, ba của cháu đột nhiên có một quyết định khác thường. Ba của cháu đã nói với ông nội:

“Ba à, con muốn . . . đăng lính . . .”

Ông nội ngạc nhiên hết sức, nhìn ba của cháu chăm chăm, một lúc sau mới hỏi lại:

“Con muốn . . . đăng lính? . . . Thiệt sao . . . ?”

“Thiệt mà ba. Ngày xưa, khi còn ở Việt Nam, ba đã đi lính để chiến đấu giữ gìn tổ quốc. Ngày nay, con cũng muốn làm như ba. Nước Mỹ nay là tổ quốc của con, nước Mỹ đã đưa tay đón cha con mình vào xứ của họ, cho mình một cuộc sống yên lành, con phải làm một điều gì đó để trả ơn cho nuớc Mỹ. Con muốn được theo bước chân của ba, đi lính để giữ gìn, để bảo vệ cho nước Mỹ.”

Khi ba của cháu nói, ông nội có thể cảm thấy cái chân tình, cái nhiệt huyết của của ba của cháu, của một người trẻ muốn làm một điều gì thực tiễn cho tổ quốc của mình. Ông nội khâm phục ý chí của ba của cháu, và ông nội đồng ý ngay, không cần bàn luận thêm điểu gì nữa.

Ba của cháu đăng lính vào tháng 10 năm 2005, sau suốt hai năm trời huấn luyện, ba của cháu đã tốt nghiệp khóa huấn luyện Bộ binh tại trại “Fort Benning” vào ngày 30 tháng 10 năm 2007 với cấp bậc Thiếu úy, sẵn sàng đi phục vụ bất cứ nơi nào mà cấp trên ra lệnh, kể cả đi Afganistan hay Irak.



Fort Benning : Hình chụp trong thời gian huấn luyện tại Fort Benning. Ba của cháu là người có râu, đứng hàng thứ hai từ dưới đếm lên, ngay đầu của ngọn cờ Trung Đội.




Cháu đích tôn của ông,


Ông đã kể cho cháu nghe về nguồn gốc gia đình của mình rồi đó, cháu có hãnh diện về ba của cháu hay không?

Nhưng mà, từ đầu tới giờ, ông nội chỉ mới kể lể vòng vo, chứ chưa kể cho cháu nghe, tại sao cháu lại ra đời nhỉ?

Cháu ạ, ông cũng chỉ mới biết là ông có một người cháu đích tôn là cháu mà thôi.

Trong phần trước, ông nội có nói là “Trời đã chiều lòng người” nhưng đó chí là một thời gian ngắn mà thôi, cháu ạ.

Lần cuối cùng được khám bệnh tổng quát để ra đơn vị, bác sĩ quân y của tiểu đoàn đã khám phá ra ba cháu bị bệnh . . . UNG THƯ LƯỠI.

Đời trai chưa tung hoành ngang dọc cho phỉ chí làm trai thì đã phải ngừng vó câu, xuống ngựa để đi điều trị căn bệnh ngặt nghèo.

Ung thư Lưỡi là một căn bệnh mà ít người mắc phải, nhưng vẫn là một căn bệnh hiểm nghèo. Đã gọi là ung thư thì khó mà chữa khỏi lắm, nhưng vì ba cháu là lính, nên đã được điểu trị miễn phí vâ rất tận tình tại quân y viện Tiểu bang. Khoảng năm 2008, bịnh tình của ba của cháu có mòi thuyên giảm, nên ba được cho xuất viện. Để thay đổi không khí, ba có nói với ông nội là sẽ làm một chuyến du lịch về Việt Nam, nếu khỏe hẳn rồi thì lại trở về đơn vị tiếp tục phục vụ quân đội.

Khi trở về Mỹ, ba của cháu lại tới bệnh viện để tái khám. Bác sĩ cho hay một tin thật buồn: Bệnh tình của ba của cháu không những không thuyên giảm, mà lại có mòi nặng hơn.

Đầu năm 2009, ba của cháu không nói được nữa, ông nội với ba chỉ còn nói chuyện với nhau bằng cách . . . viết ra giấy mà thôi.

Một hôm, ba của cháu và ông nội đã viết cho nhau những giòng chữ cuối cùng như sau:

-“Ba ơi, con chỉ còn . . . sống được vài tháng nữa mà thôi.”

-“Con đừng lo nghĩ nhiều, rồi con sẽ bình phục mà”

-“Bác sĩ đã cho con biết sự thật rồi ba ạ. Con không buồn đâu, vì con không còn gì để luyến tiếc nữa. Nhưng . . . ba có buồn không?”

-“Ba không buồn đâu con ạ, con đã sống một cuộc sống xứng đáng, ba hãnh diện vì con.”

-“Ba ơi, nếu con chết, thì gia đình mình bị . . . tuyệt tự, phải không ba? Ba là con trai độc nhất trong gia đình, con cũng là đứa con trai độc nhất của ba.

Nhưng mà . . . ba ơi, gia đình mình không tuyệt tự đâu ba . . .

Con có . . . con có một đứa con trai, hiện giờ nó đang ở bên Úc với mẹ nó.”

. . . .

Cháu đích tôn thương mến của ông,

Khi đọc những giòng chữ của ba của cháu viết, ông nội đã không tin, nghĩ rằng ba của cháu đã quá đau buồn mà viết ra như vậy để an ủi ông mà thôi. Nhưng khi ba của cháu lấy trong tủ ra một cuốn album nhỏ, đưa cho ông xem một tấm hình của một đứa nhỏ, ngồi cạnh ba và mẹ của nó, viết tiếp:
“Đây là con trai của con, cháu đích tôn của ba đó.”

Ông nội hết hồn, vội vàng cầm lấy tấm hình đưa lên gần mắt nhìn cho kỹ.

Tấm hình chụp ba người, trong đó có Long, con trai độc nhất của ông và một người đàn bà Việt Nam, ở giữa là một cậu trai chừng 2 tuổi.

Cháu giống hệt ba của cháu đó!

Cũng gương mặt đó, cũng cặp mắt đó, làm sao mà ông nội lộn cho được.

Cho đến lúc đó, ông nội mới biết là mình đã có một đứa cháu đích tôn trên cõi đời này.

Ba của cháu lại mở cuốn album ra, lấy một tấm bằng lái xe bọc nhựa đưa cho ông nội, viết tiếp:

“Đây là Tươi, mẹ của đứa nhỏ, và là . . . vợ cùa con đó. Trong tấm bằng lái xe này (hết hạn vào năm 2002), có đầy đũ tên họ ngày tháng năm sinh của vợ con, để sau này, nếu gặp đuợc Tươi, ba hãy đưa tấm thẻ này ra làm bằng chứng.

Vào khoàng năm 2002, con có vào trong chat room nói chuyện và quen với Tươi. Tươi cho biết là đã cùng cha mẹ vượt biên năm 1996 và được định cư tại vùng Cabramatta, Tiểu Bang New South Wales, Úc Đại Lợi.

Sau nhiều lần nói chuyện với nhau, con và Tươi hẹn cùng về Việt Nam gặp nhau và cùng đi du lịch một chuyến.

Sau chuyến du lịch, con và Tươi thấy hợp với nhau, và cùng tính chuyện lập gia đình. Đến khi Tươi báo cho biết là . . . đã có bầu, con đã nói với Tươi là sẽ làm hôn thú để bảo lãnh cả hai mẹ con qua Mỹ sống, nhưng Tươi đã từ chối vì gia đình phản đối, không muốn cho Tuơi qua Mỹ, nên con không biết quyết định ra sao, vì thế, con đã không nói chuyện này với ba.

Tới năm 2005, chúng con lại quyết định về Việt Nam gặp nhau lần nữa để cha con gặp mặt nhau và quyết định mọi chuyện. Nhữnng tấm hình này được chụp trong chuyến đi này của con đó.

Khi trở về Mỹ, con phải quyết định là sẽ để ba ở Mỹ, qua Úc sống với Tươi hay là Tươi sẽ bỏ gia đình ở lại Úc để qua Mỹ sống với con.

Câu chuyện cứ thế mà kéo dài, tới khi con biết mình bị bệnh nan y, con đâm ra chán nản, không muốn làm gì nữa cả.

Nhưng bây giờ, con chết đi, để lại một mình cha già, gia đình mình đến đây sẽ bị tuyệt tự, nên con phải nói với ba chuyện này. Sau khi con chết, ba hãy theo địa chỉ này của vợ con ở bên Úc mà kiếm cô ta, kiếm đứa cháu đích tôn của ba. Ít ra, đến cuối đời của con, con cũng phải làm được một điều gì đó để con của con có cha, có ông nội.

Ba hãy nói với vợ con của con một tiếng

“XIN LỖI, ĐÃ KHÔNG LÀM TRÒN BỔN PHẬN CỦA MỘT NGƯỜI CHỒNG, MỘT NGƯỜI CHA”.

Cháu đích tôn của ông,

Ba của cháu đã qua đời sau đó vài ngày, tức là vào cuối năm 2009.

Chỉ còn một mình ông trên đời với mớ hình của cháu, của mẹ cháu. Ông không biết sẽ phải khởi đầu từ đâu? Làm sao để tìm ra cháu và mẹ cháu bây giờ?

Ông đã gởi biết bao nhiêu lời nhắn tin qua báo chí, đài phát thanh ở bên Úc, nhưng tin tức của hai mẹ con vẫn biệt vô âm tín.

Thường ngày, ông vẫn đọc báo qua internet và trang báo điện tử quen thuộc ở bên Úc mà ông vẫn đọc hàng ngày là “vietluanonline.com” tức là bán tuần báo Việt Luận. Nhiều bạn bè của ông cũng đọc báo này, và đề nghị với ông là nên liên lạc với tờ báo để nhờ tìm cháu, vì tờ báo này có trụ sớ ngay gần nơi hai mẹ con của cháu đang cư ngụ.

Ông mừng quá, vội liên lạc với tòa báo Việt Luận để nhờ giúp đỡ.

Thật là may mắn, vào tháng 5 vừa qua, một đại diện của tòa báo có dịp đi thăm thân nhân bạn bè và sẽ ghé Los Angeles. Ông nội đã được gặp người đại diện này và đưa hết hình ảnh của ba của cháu và hai mẹ con của cháu cho ông ta xem. Ông đại diện có hứa sẽ giúp đở nhưng chưa biết làm cách nào để tìm ra cháu.

Cháu đích tôn của ông,

Hiện thòi, cháu chỉ là một cậu bé khoảng 7 hoặc 8 tuổi mà thôi, mẹ cháu vẫn là người quyết đinh mọi việc, ông hy vọng rằng mẹ sẽ đọc những hàng chữ này của ông rồi kể lại cho cháu nghe.

Làm sao ông có thễ gặp cháu để gọi một tiếng:

“Cháu nội của ông, cháu đích tôn của ông.”

Những chuyện trước kia xẩy ra giửa mẹ và ba của cháu, ông nội hoàn toàn không biết. Ộng nội chỉ dựa vào những lời nói cuối cùng của ba của cháu mà thôi.

“Con chim sắp chết, tiếng kêu bi thương,

Con người sắp chết, nói lời nói phải”



Ông nội muốn tìm gặp cháu để chuyển lời xin lỗi của ba cháu tới hai mẹ con. Theo lời của ba cháu kể, thì chắc chắn ba cháu đã có lỗi với cháu và mẹ của cháu, ông nội muốn phần nào bù đắp vào những lỗi lầm đó của ba cháu, Ông nội cũng muốn gặp cháu để biết rằng, dù sao đi nữa, giòng giống nhà mình sẽ có cháu tiếp nối,


Ông nội muốn tìm gặp cháu để cho cháu biết cội nguổn của mình, để mai sau này, khi cháu lớn lên, cháu có thể xin thêm quốc tịch Mỹ song song với quốc tịch Úc mà cháu đang có.

“Chim có tổ, người có tông”.

Câu nói này ngàn đời không bao giờ phai.

Cuộc sống ở bên Úc cũng có nhiều điều tốt đẹp hơn ở bên Mỹ, nhưng nếu cần có thêm những hỗ trợ, thiết tưởng có thêm cái quốc tịch Mỹ cũng có thể giúp đở cho cháu nhiều việc.

Cháu đích tôn của ông thương mến,

Ông nội bây giờ đã gần 70 tuổi rồi, ông nội không hề muốn làm phiền gì tới cuộc sống đang êm đẹp của mẹ con cháu hiện tại, ông nội chỉ muốn được gặp mặt cháu, dù chỉ là một lần thôi, để thỏa lòng mong ước.

Mẹ của ông nội, năm nay đã hơn 93 tuổi rồi, bà cố có biết chuyện của ba cháu và biết rằng giòng dõi mình còn có cháu nối tiếp, nên rất mong được gặp cháu trước khi bà cố qua đời, không biết ước vọng của bà cố có thực hiện được hay không?

Ông nội hy vọng rằng, môt ngày nào đó sẽ được gặp cháu. Nếu mẹ cháu nghĩ lại và muốn tiếp xúc với ông nội, hãy gọi điện thọai nhắn tin với Tòa báo Việt Luận, rất gần nơi cháu đang ở.

Ông nội đang mong tin cháu.




NGUYỄN KHẮP NƠI.

Tưởng Niệm Bức Tường Bá Linh : Xin đừng quên CS Hà Nội đã giết hại người Việt

Bức Tường Bá Linh

Năm mươi năm sau, nhân dân và chánh quyền Đức vẫn tổ chức tưởng niệm Bức Tường Bá Linh.

Dù không còn nữa Bức Tường Bá Linh, bên Đông Đức CS khi xây gọi là “bức tường ngăn chận Phác xít” và bên Tây Đức tư do gọi là “bức tường ô nhục”. Dù không còn nữa bức tường đã ngăn cách những người đồng bào, một dân tộc, quốc gia, một lịch sử, một văn hoá thành hai chế độ chánh trị. Không phải không lý do mà nhân dân và chánh quyền nước Đức thống nhứt bây giờ làm lễ tưởng niệm này. Có rất nhiều lý do để nhân dân và chánh quyền Đức thống nhứt làm cái việc đầy ý nghĩ này. Đó là bổn phận nhớ ( devoir de mémoire), ôn cố tri tân để không cho một sai lầm hại dân, hại nước tái diễn.

Năm mươi năm trước, đềm 12 rạng 13 tháng 8, năm 1961, Đảng Nhà Nước CS Đông Đức ra lịnh làm một hàng rào để cô lấp phần phía tây của thành phố Berlin là thủ đô lâu đời của nước Đức.

Năm mươi năm sau, bây giờ nước Đức đã thống nhứt, cũng vào những ngày ấy của tháng 8, chánh quyền và nhân dân tổ chức lể tưởng niệm “cái ngày định mạng của lịch sử” như lời tuyên bố của Tổng Thống Liên bang Đức là Ô.Christian Wulff. Hơn 500 quan khách trong đó có Tổng thống Đức Christian Wulff, Chủ tịch Quốc hội Norbert Lammert và Thủ tướng Angela Merkel. Nữ Thủ Tướng Angela Merkel là một người xuất thân từ Đông Đức. Tổng Thống Christian Wulff đại diện cho nhân dân và chánh quyền nước Đức tưởng niệm 136 dồng bào đã chết trong khi vượt qua bức tường để tìm tự do. 136 người chỉ là con số chánh thức, tiêu biểu, con số thực theo lời Tổng Thống “không ai biết được con số thực tế là bao nhiêu” nhưng thường thí cao hơn.

Ngoài lể tưởng niệm, chánh quyền còn dành một phút mặc niệm lúc đúng ngọ, mọi người cùng giữ im lặng trên con đường Bernauer Strasse. Một con đường định mạng gồm nhiều nhà phần nội ô là thuộc Tây Đức nhưng phần hàng ba, mái hiên thì thuộc khu vực do Liên xô kiểm soát tức thuộc Đông Đức. Nhiều người phải nhảy qua cửa số trước khi quân đội CS lấp cửa sổ lại bằng tường. Có một người Đức là Ida Siekmann rớt chềt khi nhảy cửa sổ ở tầng ba qua khu Tây Bá Linh, vào ngày 22-8-1961, trở thành là nạn nhân đầu tiên của Bức Trường Bá Linh do CS Đông Đức xây.

Lịch sử sẽ không ích lợi nếu không giúp cho người ta nhớ để tránh tái diễn điều xấu và nhớ để phát huy điều tốt. Người Mỹ nhớ, làm lễ Tạ Ơn để tạ ơn Trời và ơn người đã giúp những ngày đói lạnh đầu tiên ở Mỹ. Người Mỹ đem vào chương trình học sử của trung tiểu học để thường xuyên nhắc nhớ cuộc Nội Chiến vì lý do nô lệ Da Đen thời Mỹ còn non trẻ, Con Đường Nước Mắt cưỡng bức dời cư người Da Đỏ thời Viễn Tây, khu tập trung cấm cố người Nhựt thời Thế Chiến 2. Để tuổi trẻ đừng quên – lớp trẻ có bổn phận nhớ để không cho những sai lầm như thế tái diễn.

Người Âu Châu nhớ, tưởng niệm như vừa rồi ngày kỷ niệm 60 năm ngày được giải thoát ra khỏi gông cùm Hitler và Đức Quốc Xã. Lớp trẻ Âu Châu nhớ 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc Xã diệt chủng bằng lò thiêu và bằng nhiều hình thức khủng bố đen, trắng, xám trong Đệ Nhị Thế Chiến. Thảm kịch trần gian ấy được các nước Âu Châu kể cả Đức Quốc chánh thức ghi và đem vào chương trình giáo dục trung tiểu học - gọi là Holocaust hay Shoah. Và gần đây Quốc Hội Liên Âu còn nhắc nhân dân Âu châu nhớ bằng cách đưa chủ nghĩa CS vào nhốt chung với chủ nghĩa Quốc Xã.

Làm như thế người Âu Châu lẫn người Mỹ -- tin chắc -- không phải do thù ghét Hitler hay muốn trách cứ những tổng thống Mỹ đã thực hiện những chính sách sai lầm. Cũng không phải do muốn lớp trẻ “nặng quá khứ.” Mà mục đích tối hậu, là muốn thảm cảnh trần gian diệt chủng, nô lệ đừng tái diễn trong hiện tại và tương lai nữa.

Thì tại sao thế hệ trẻ Việt ở Hải ngoại, nhất là ở Mỹ không có bổn phận nhớ phụ huynh mình, gần 300.000 quân dân cán chánh VN Cộng Hòa bị CS Hà Nội gọi trình diện “học tập cải tạo” trong vòng một tháng để bị đày đi tù biệt xứ và cấm cố hàng chục năm mà không xét xử.

Tại sao không có bổn phận nhớ một lãnh tụ như Ô. Hồ Chí Minh và một đảng như Đảng CSVN đã gây vô vàn đau thương, tang tóc, núi xương sông máu, mồ hôi nước mắt cho hàng triệu đồng bào Việt suốt nửa thế kỷ. Theo cuốn “Hắc Thư về Cộng sản” của nhà sử học Stephane Courtois, tội ác giết người của Cộng sản Đệ Tam tính ra hàng trăm triệu. Và Ô. Hồ chí Minh trong “thành tích” diệt chủng Việt, tính ra còn cao hơn Pol Pot, Mao Trạch Đông và Staline nữa.

Theo Ô. Trần Độ một tướng lãnh CS phản tỉnh đã tố giác, CS Hà Nội đã giết hại người Việt, số chết nhiều hơn tổng số người bị hai nhà độc tài Tần Thủy Hoàng ở Trung Hoa cỗ đại và và Hitler ở Đức cận đại giết cộng lại. Tới 1 triệu người Việt Miền Bắc phải di cư tỵ nạn CS vào Nam năm 1954. Gần 4 triệu tỵ nạn CS ra khỏi nước, trong đó 1 triệu dùng thuyền nan vượt đại dương đến bến bờ và nửa triệu làm mồi cho cá. Cả thế giới bàng hoàng, rúng động!

Thế mà gần đây CS Hà Nội và một số nhà chánh trị thiên tả và tài phiệt siêu quốc gia ở Mỹ lớn tiếng kêu gọi để quá khứ ra phía sau và nhìn tương lai phía trước. Những người giả đạo đức đó vì quyền lợi riêng tư, phe đảng đã tung hỏa mù. Một mặt để thế hệ trẻ Mỹ Việt xem thảm cảnh diệt chủng của CS ở VN suốt nửa thế kỷ như không có. Mặt khác khác chụp mũ “quá khích” cho những người nhớ bài học lịch sử đau thương nhứt của người Việt với nhãn hiệu “nặng quá khứ.”

Âu Châu là căn cứ địa lâu đời của văn minh Tây Phương. Người Âu Châu vì thế có nhiều kinh nghiệm đau thương với độc tài dưới mọi hình thức và với ý thức hệ phi nhân. Giáo quyền độc tôn trên thế quyền thời Trung Cổ Đen Tối, Đức Quốc Xã, Cộng sản chủ nghĩa thời cách mạng kỹ nghệ đều xuất phát từ Âu Châu. Nên người Âu Châu chú trọng bài học lịch sử hơn . Lớp già ở Âu châu muốn truyền đạt kinh nghiệm đau thương cho lớp trẻ. Còn lớp trẻ cảm thấy có “bổn phận phải nhớ” (devoir de mémoire) để ngăn chận lịch sử đen tối đừng tái diễn.

Người Việt Nam kinh nghiệm lịch sử đau khổ còn hơn người Âu Châu nữa. 4000 năm lịch sừ thì bị giặc Tàu thống trị 100 năm, Pháp gần 100 năm. Nên ôn cố tri tân là bổn phận của đàn hậu tiến cũng như những người đồng trang lứa ở Âu Châu. Kinh nghiệm đau thương nhứt và gần đây nhứt là kinh nghiệm CS. Nên phải nhớ để ôn cố để tri tân, để tránh không cho điều xấu tội lỗi tái diển , để phát huy điều tốt đạo lý. Nhớ là một bổn phận, một đức tính.

Vi Anh

Bài Xem Nhiều