We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 26 August 2011

Ai có quyền tống cổ về Việt Nam …?

Tống Cổ về Việt Nam Ăn…

Ông Võ văn Ái là chủ nhiệm tờ Quê Mẹ. Ông Nguyễn viết Ty là chủ nhiệm tờ Đoàn Kết. Cả hai tờ cùng xuất bản ở thủ đô nước Pháp nhưng lập trường đối nghịch nhau như sáng với tối, như địa ngục và thiên đường, như chiến sĩ quốc gia và bồi bút Cộng sản.
Tờ Quê Mẹ, như phần lớn những tờ báo của người Việt lưu vong, thường đem tội lỗi của Đảng Cộng sản Việt nam ra phân tích cặn kẽ, châm trích cay nghiệt. Tờ Đoàn Kết thì như tất cả những tờ báo của những đảng viên cộng sản trẻ tuổi, đang lớn, ra công bảo vệ sự sáng suốt của Đảng cũng như sự rực rỡ tên vàng của bác Hồ, khoe khoang nước giàu dân mạnh, Việt nam đói rách hiện nay chính là đuốc soi đường cho nhân loại…

Làm công việc khen ngợi một bọn độc tài, bảo vệ uy tín cho một chính quyền cỡ như chính quyền Hà nội hiện nay quả là một việc làm có tính cách Mác xít, vì nó đòi hỏi sự lao động cật lực, vất vả lắm. Còn những người làm công việc giễu cợt ở tờ Quê Mẹ thì có vẻ khơi khơi, thoải mái… Một bên chê, một bên kia ra công nâng bi, hận thù to dần. Cho đến một hôm, Nguyễn viết Ty, chủ nhiệm Đoàn Kết chịu không nổi nữa, hắn viết cho ông Võ văn Ái và tờ Quê Mẹ những dòng nguyên văn như sau:
“Kể từ nay tôi rất mong ông Võ văn Ái và ban biên tập Quê Mẹ đóng miệng chó lại – chứ không có ngày sẽ vỡ mặt và bị tống cổ về Việt nam ăn cứt, Chủ báo Đoàn Kết Nguyễn viết Ty, 70 Rue Magazine 75006 Paris quyết liệt tranh đấu”.

Những lời lẽ trên đây được in trên tờ Đoàn Kết, in nguyên thủ bút của tác giả. Có lẽ chủ báo Nguyễn viết Ty cẩn thận, sợ không đăng chữ viết tay của mình lên thì không ai dám tin là hắn lại có được những câu văn chương xuất thần bay bướm lả lướt như vậy.
Trước hết phải công nhận ngay một giá trị khó chối cãi của năm dòng văn chương có đầy đủ chó với cứt đái của chủ nhiệm báo Đoàn Kết: Nó độc đáo lắm, độc đáo không ngờ. Đoàn Kết đại diện cho tiếng nói lập trường của nhà nước cộng sản Việt nam ở Pháp, ở thủ đô văn hóa, lâu nay Đoàn Kết cũng cố gắng nhiều có đưa ra những bài văn ghê gớm, nhưng chỉ có những dòng như trên mới thực sự đại diện cho tư cách, lập trường và nền văn minh của chính phủ ta. Nó vừa độc đáo vừa cô đọng, đáng được đem về dâng cúng ở ngôi mộ của bác Hồ để bác được thêm một dịp vui mừng về nền văn chương của con cháu bác, những đứa ở xa vẫn nói và làm đúng theo lời bác dậy.
Cán bộ Nguyễn viết Ty nên cám ơn ông Võ văn Ái và ban biên tập Quê Mẹ. Lâu nay chắc cán Ty có viết bài, có hoạt động văn chương với tư cách chủ nhiệm, nhưng tài nghệ của cán Nguyễn viết Ty không mấy ai rõ. Chính nhờ Quê Mẹ chọc ghẹo, chế diễu, cán Ty nổi sùng lên mà văn tài bỗng phát tiết hết ra, lồ lộ thành câu thành chữ, tinh anh của người nhà nước chỉ trong có mấy câu ngắn ngủi đã hiện rõ mồn một, khách thập phương bỗng dưng được một dịp cười chết bỏ.
Có lẽ quí vị độc giả không nên cười nhiều vì e rằng chúng ta đang cười trên sự đau khổ của người khác. Cán bộ Nguyễn viết Ty, trong cơn giận dữ đã tiết lộ hơi nhiều bí mật quốc gia, bí mật của Đảng, và quan trọng nhất tiết lộ những điều anh ta chỉ dám nghĩ lén trong đầu.
“… VỀ VIỆT NAM ĂN CỨT”. Chủ nhiệm Đoàn Kết viết như thế. Lạ quá. Những người Việt di tản còn nhớ là trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 không có ai dùng cứt làm món ăn cả. Nay một cán bộ của nhà nước mời gọi người ta về Việt nam ăn món ấy, thế chắc là Cách mạng đã phát minh ra một món ăn mới? Và chắc các đồng chí Đảng viên cao cấp đã có thử cả rồi mới tính phổ biến sâu rộng trong quần chúng!< *b> Lâu nay chúng ta cũng đã từng nghe là nhà nước không cho dân dùng cầu tiêu máy để nhà nước tịch thu phân làm phân bón, phân quí hơn vàng… nhưng quí đến độ thành ra thực phẩm cho người Cách mạng, đến nỗi một cán bộ đem món ăn đó dính liền với Quốc hiệu thì thật quả là ít ai ngờ.
Dù sao chuyện vô tình tiết lộ về một thực phẩm mới do Cách mạng phát minh vẫn không tai hại bằng chuyện tiết lộ những điều nằm trong tiềm thức của chính Nguyễn viết Ty, cán bộ hải ngoại, chủ báo Đoàn Kết.
“Tống cổ về Việt Nam ”… Thế thì Việt nam là một nhà tù, một địa ngục? hay là cả hai? Có thể nghĩ Nguyễn viết Ty quên tiếng Việt? Anh ta là cán bộ mới được cử ra ngoại quốc tuyên truyền, hay đã ở Pháp quá lâu? Nhưng giả thuyết quên tiếng Việt không ổn, vì anh ta là chủ nhiệm tờ báo của Đảng. Chắc chắn con người ấy còn đọc thông viết thạo tiếng mẹ đẻ…
“bị tống cổ về…” sau những chữ ấy là một nơi đáng sợ, đáng ghê tởm, là hình phạt, là cái chốn mà con người không muốn sống. Không ai nói “tống cổ về thiên đường, tống cổ về chỗ… ấm no hạnh phúc”. Người ta chỉ nói “Tống cổ mày xuống địa ngục, tống cổ mi vào tù, tống cổ nó vào chuồng cọp”. Như thế Nguyễn viết Ty đem Việt nam ra dọa “tống cổ” người ta về chả hóa ra Việt nam là chỗ đáng ghê sợ, đáng tởm lắm sao? Anh ta trong lúc thảng thốt, đã tính đồng hóa xã hội Việt nam bây giờ với một thứ nhà tù, một địa ngục, hay một chốn lưu đầy ?
Điều khốn khó cho anh ta là, trong lúc “hốt hoảng” anh ta đã nói lên cái sự thực không làm ai ngạc nhiên. Cả thế giới đã tố cáo Việt nam là địa ngục, là nơi con người sợ chết khiếp nếu bị sống trong đó, là trại tập trung là nhà tù khổng lồ. Nếu hai ông Ngụy dọa nhau: tống cổ mày về Việt nam, điều ấy rất có ý nghĩa, ai cũng hiểu.
Nhưng Nguyễn viết Ty, anh ta là cán bộ cao cấp, nhiệm vụ căn bản mà Đảng giao phó là phải ăn gian nói dối để vẽ nên một Việt nam huy hoàng, đầy tự hào, một Việt nam lôi cuốn những thanh niên dại dột kiêu hãnh trở về phục vụ. Đảng muốn anh ta nói rằng về Việt nam sống là một vinh dự… Tất cả những điều gian dối mà những tờ báo Việt ngữ ở Pháp, ở Gia nã Đại, ở Mỹ, ở khắp nơi huênh hoang lâu nay không vì cái mục đích tô son đánh phấn cho mục đích đó sao?
Trong nhiều năm nhiều tháng nhiều ngày, nỗ lực thổi phồng sự cai trị của Đảng, vẽ ra những hình ảnh tổ quốc, thiêng liêng, bịa đặt những chuyện đồng bào hạnh phúc. Đùng một cái, hạ luôn Việt nam xuống thành một thứ địa ngục, một nhà tù dã man, một thứ ông kẹ đáng ghê tởm để đe dọa người ta? Cơn giận dữ, hốt hoảng của Nguyễn viết Ty quả thực là tai hại.
Lập trường của anh ta ra sao, chắc Đảng biết rõ hơn ai hết. Nhưng đọc những dòng anh ta viết thì thấy cái lập trường ấy vẫn còn một chỗ hở, vẫn chưa kiểm soát nổi những toan tính của anh ta. Anh ta có nhiều điều giấu Đảng, giấu thật kỹ trong tiềm thức.
“Về Việt nam ăn…”, “bị tống cổ về Việt nam…” những điều ấy bật ra trong cơn giận dữ hốt hoảng vì chính anh ta cũng sợ chuyện phải về Việt nam, sợ lắm, sợ đến nỗi nghĩ rằng đem điều ấy ra dọa thằng khác thì thằng khác cũng chết khiếp, cũng teo bu gi, tê liệt không dám cục cựa nữa.
Một cán bộ cao cấp, cầm đầu một cơ quan tuyên truyền cho Đảng ở hải ngoại mà lại coi cái chuyện phải về Việt nam như một chuyện xuống địa ngục, vào lò sát sinh, vào chỗ bị hành hình. Tình cảnh ấy khôi hài và bi đát quá. Đời sống ở Tây đã làm hỏng anh ta rồi, đã đưa vào tiềm thức anh ta sự ghê tởm, khiếp hãi đất nước. Một con người mang trong tiềm thức những nỗi hãi sợ như thế mà rồi mai đây lại tiếp tục viết những bài ngợi ca đất nước tươi đẹp vinh quang, về phục vụ Tổ quốc là niềm vinh hạnh là nỗi tự hào… Đảng quen gian dối, đóng tuồng, nay cũng được đền đáp bằng những sự gian dối, đóng tuồng xuất sắc.

Pháp là một thủ đô văn hóa, người Việt tập trung ở Pháp cũng có tầm kiến thức cao. Trong một nơi như thế, kẻ được chọn cho tiếng nói của nhà nước cộng sản Việt nam hẳn phải là một thứ cán bộ khá (ngoại trừ trường hợp đó là kẻ có họ hàng với một Đại đồng chí nào đó được cho vào trong ê kíp tuyên truyền hải ngoại để ăn chơi du hí). Một cán bộ xuất sắc và quan trọng của Đảng, trong một cơn hốt hoảng vớ vẩn bỗng dưng trút lên đất nước Việt nam những từ ngữ tục tằn, những lời tố cáo gián tiếp “về Việt nam ăn…” về Việt nam như vào nhà tù, như xuống địa ngục… Chao ôi! Cái nền nhân tài của Đảng ta xem chừng đã thưa thớt lắm rồi. “Không có chó bắt mèo chấm chấm…” thì cũng chẳng thê thảm đến nỗi thế vì con mèo dù không chu toàn bổn phận chắc cũng không đến nỗi vấy đồ dơ lên khắp nhà, lên mặt mũi mồm miệng những ông chủ nhà như thế.
Món ăn Cách mạng mới phát minh sau năm 1975 như thế xem ra không có lợi cho trí óc. Chính trị Bộ có nên nghiên cứu một thực phẩm khác cho các nhà lãnh đạo Đảng sáng suốt hơn chăng?
Kiều Phong

NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI THỜI ĐẠI: GADDAFI VÀ KIM JUNG IL VÀ... CSVN

Thế giới không ngờ nhà độc tài đầy quyền lực thống trị của Libya, tổng thống Moammar al-Gaddafi phải chạy trốn cuộc truy quyét ngay tại thủ đô Tripoli bởi quân đội của phe đối lập. Một quân nhân của phe phiến loạn mới trả lời phỏng vấn cho đài truyền hình CNN biết rằng: ”Chúng tôi phải tìm lỗ moi ra con chuột cống này, chúng tôi muốn bắt sống ông ta”. Câu nói này chính là bản án tử hình cho ông Gaddafi. Khi người Hồi giáo bôi nhọ danh giá của một người nào đó bằng loại chuột cống là cùng lúc muốn kết thúc vận mạng của người này. Sadam Hussein của Irak đã là một thí dụ điển hình của con chuột cống được tóm lên từ một lỗ hầm ẩn trú tối tăm.

Đầu của tổng thống Moammar Gaddafi đang được treo với một giá hời 1.670.000 đôla (2 triệu tiền Dinar của Libya) so với tài sản hàng trăm tấn vàng của ông được bí mật bảo quản. Giá cái đầu của Gaddafi quá rẻ chỉ bằng một đêm vung tay tiêu tiền của ông ta lúc còn quyền lực.

Phe đối lập ở Libya cho biết đang làm chủ tình hình đất nước đến 95%.

Một cuộc nổi dậy không cân bằng về phẩm và luợng của phe đối lập ở Libya vào giữa tháng hai 2011 nhằm chống lại độc tài độc đảng của tổng thống Moammar Gaddafi: ai cũng nhìn thấy như lấy đá trọi với trứng vậy.

Cuộc cách mạng Mùa Xuân 2011 trong khối Ả Rập ở Tunisia và Ai Cập mang lại niềm hy vọng cho dân tộc Libya đã bị đàn áp thống trị hằng mấy thập niên của gia tộc Gaddafi (gồm người cha, 8 đứa con) và đồng bọn, bắt đầu bằng cuộc nổi dậy tại Benghazi. Tiếp đến LHQ ra lệnh trừng phạt TT Moammar Gadhafi và gia đình vì cuộc đàn áp và giết những người nổi dậy. LHQ bật đèn xanh cho NATO được dội bom vào quân đội của Gaddafi. Nhiều nhân vật rong nội các Gaddafi đào tẩu như Ngoại trưởng Moussa Koussa trốn sang Anh quốc, cựu Bộ trưởng Nội vụ Abdel Fattah Younes theo phe nổi dậy. Nhiều thành thị rơi vào tay phe nổi dậy. Những cuộc không kích của NATO đã giết chết người con trai út và 3 cháu nội của TT Gadhafi.

Ngày giờ của tổng thống Moammar Gaddafi được đếm từng ngày khi Hoa Kỳ công nhận Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia là chính phủ hợp pháp của Libya vào tháng 7/2011.

Ngày 20 tháng 8 quân đội của phe nổi dậy mở cuộc tấn công lần đầu tiên vào thủ đô Tripoli và làm chủ tình hình tại khu trung ương chỉ huy Bab al-Aziziya của TT Gaddafi.

Tổng thống Moammar Gaddafi lần đầu tiên đào thoát, có lẽ trốn trong các đường hầm bí mật do ông ta xây dựng. Người dân Libya và phe nổi dậy reo hò chiến thắng.

Thế giới hôm nay, 24/8/2011 thở phào nhẹ nhõm khi thấy 35 phóng viên quốc tế và các nhà ngoại giao được phóng thích từ khách sạn Rixos ở Tripoli. Quân đội của TT Gadhafi đã giam hãm họ nhiều ngày tại đây để làm con tin.

Quân đội trung thành với ông Gadhafi vẫn còn ẩn núp bắn tiả vào phe nổi dậy. Một đài Radio địa phương loan tin kêu gọi của TT Gadhafi chống lại phe nổi dậy. Lại một lần nữa ông thề nguyền chiến đấu đến giọt máu cuối cùng tại Tripoli.

Đấy là những lời tuyệt vọng của một kẻ độc tài, gây đại họa cho người dân Libya trở thành nghèo đói cho dù xứ sở này giàu có về tài nguyên nhất là dầu hỏa, nhưng chỉ phục vụ cho dòng tộc Gadhafi và những kẻ phò trợ trung thành với ông ta.

Cuộc chiến tại thủ đô Tripoli đang làm cho 435 người tử thương và 2.000 bị thương.

TT Pháp, ông Nicolas Sarkozy tuyên bố tiếp tục ủng hộ quân sự cho phe nổi dậy. Trong những ngày sắp tới TT Sarkozy sẽ đón tiếp người đứng đầu Hội đồng chuyển tiếp Quốc gia của phe nổi dậy Libya, ông Mahmud Dschibril tại điện Élysee-Palast, Paris.

Tổng thống Nga Dmitry Medvedev nói có thể công nhận phe nổi dậy là chính phủ hợp pháp nếu họ có thể đoàn kết Libya.

Chính phủ Anh sẵn sàng hợp tác với phe nổi dậy nếu TT Moammar Gaddafi đào tẩu hoặc bị bắt.

Nicaragua cho biết sẽ cho TT Gaddafi hưởng quy chế tỵ nạn, việc này không thể thực hiện dễ dàng vì Nicaragua không có đại diện ngoại giao tại Tripoli.

Cộng sản Tàu đang sợ mất các hợp đồng kinh tế tại Libya vì từ lúc đầu họ đã không ủng hộ phe nổi dậy mà còn cố tình ngăn cản LHQ trừng phạt Gaddafi. Số tiền đầu tư của Tàu lên đến 18 tỷ Đôla tại đây.

Người tạm quyền điều khiển Hội đồng chuyển tiếp Quốc gia của phe nổi dậy Libya, ông Mustafa Abdel Dschalil công bố cuộc bầu cử sẽ tiến hành trong 8 tháng tới cho quốc hội và tổng thống. Ước mong Libya sẽ có một “chính phủ dân chủ” và một “hiến pháp công bằng”.

Ông Dschalil nhấn mạnh rằng một “Tân Libya” sẽ khác hẳn quá khứ và sẽ được xây dựng trên “nguyên tắc bình đẳng, tự do và tình huynh đệ”.

Còn về số phận của TT Gaddafi, theo ông Dschalil sẽ được “xét xử công bằng”. Tốt nhất là bắt sống được TT Gaddafi và xét xử ông ta sẽ khác hẳn những gì Gaddafi đã trừng phạt đối thủ của ông.

Bắc Hàn nghèo đói đi ăn xin nơi người láng giềng giàu có

Cũng giống như dân tộc Libya đã bị đày đoạ trong nhiều thập niên bởi giòng tộc Gaddafi và đồng bọ trung thành, người dân Bắc Hàn còn khổ hơn bị nạn đói hoành hành liên miên bởi giòng tộc Kim Jung 1, 2 và tiếp tục đến đời thứ 3. Tất cả những ai trung thành với Kim thì hưởng được nhiều ân huệ bởi chế độ độc tài ác độc này.

Ngày tàn của giòng tộc Gaddafi tại Bắc Phi đang đến lúc chấm dứt bởi cuộc nổi dậy toàn dân Libya thì một tên độc tài bệnh hoạn Kim Jung 2 của Bắc Hàn với một đoàn xe lửa bọc vỏ xe tăng kiên cố làm cuộc hành trình kéo dài 4 ngày đến Siberia của Nga gặp TT Dmitry Medvedev kêu gọi cứu đói.

Lợi ích trước mắt được Nga tiếp tế 50.000 ngàn tấn ngũ cốc cho Bắc Hàn để cứu đói cấp bách cho dân, những kẻ nô lệ suốt đời của Kim có cái mà ăn.

Những cơ quan cứu trợ quốc tế cho biết tình hình của người dân Bắc Hàn rất đói khổ. Một viên chức quốc tế lo lắng vì có hàng trăm ngàn người dân Bắc Hàn gồm trẻ em, các bà mẹ mang thai hoặc đang nuôi con nhỏ lâm vào tình trạng suy dinh dưỡng nghiêm trọng mà không thể chữa trị được ngoài cách được ăn no hằng ngày. Họ cần các chất dinh dưỡng khác như chất đạm, sinh tố để thân thể phát triển cách bình thường.

Cuộc đời bắt đầu sự bất công ngay từ chuyến đi “diễu hành bằng xe lửa” tốn kém của Kim Jung-il. Sợ dân đói làm liều chống đối mới đi khất thực, chuyến đi trước của ông đã cách nay gần 10 năm rồi vào năm 2002 đến thăm Nga. Đi ăn xin, nhưng dọc đường báo chí quốc tế cho biết đồng chí Kim chủ tịch tự thưởng cho mình trong cuộc hành trình mệt nhọc 4 ngày những món ăn hiếm có như tôm hùm với rượu vang ngoại quốc, mà lại là loại thượng hạng mới vừa cơn nghiện của ông ta.

Thay vì dùng đồng tiền chính nghĩa để trao đổi hàng hóa, thì đồng chí chủ tịch Kim lấy vũ khí hạt nhân làm “con tin” để trao đổi với TT Medvedev cũng như với thế giới tự do. Bắc Hàn chỉ có tài nguyên duy nhất trong tay là sức mạnh “hạt nhân nguyên tử” để trao đổi “riêng” với thế giới bên ngoài khi có thể.

Cách đây 10 năm Bắc Hàn đói và 10 năm sau dân vẫn còn đói. Tình trạng Bắc Hàn dưới triều đại của đồ tể cha Kim Jung-il đến Kim Jong-un (28 tuổi) vẫn như thế. Đói là bệnh truyền kiếp của người dân! 24 triệu dân đang lầm lũi sống trong bóng tối lầm than. Người dân bị cách ly có hệ thống ra khỏi cộng đồng thế giới. Bắc Hàn là một nơi chỉ biết xưng tụng tôn sùng lãnh tụ yêu quý như một đấng thánh và một nơi người dân như đang phải sống lầm lũi trong thời Trung Cổ: cha truyền con nối và cháu tiếp tục nối ngôi.

Tháng 9/2010, qua một đêm người thanh niên 27 tuổi, tên Kim Jong-un đã trở thành ông tướng lớn 4 sao của quân đội Bắc Hàn để làm bàn đạp cho việc bám trụ chiếc ghế chủ tịch của ông nội để lại. Thật hoảng sợ cho người dân sống trong thế kỉ 21 phải chấp nhận một chế độ độc tài “tay trong tay” của những tên đại ác giòng họ Kim từ năm 1948, gia tộc này đánh đổi sự đói nghèo của dân Bắc Hàn với những trang bị vũ khí hạt nhân hiện đại. Họ xem đó là sức mạnh duy nhất trong tay nhằm đe dọa thế giới và đóng chốt an toàn cho chiếc ghế bạo chúa.

Biết gần đất xa trời mà nhà độc tài Kim Jong-il vẫn bám trụ vào chiếc ghế tổng bí thư đảng Lao Động cộng sản Bắc Hàn. Báo chí lề phải của cs Bắc Hàn luôn vẽ lên những huyền thoại đẹp nhất: “Toàn dân tin tưởng và ủng hộ hoàn toàn đảng cộng sản Bắc Hàn, nhân dân Bắc Hàn tôn sùng chủ tịch Kim Jong-Il”. Sau việc phong hàm tướng 4 sao, con trai út Kim Jong-un được chễm trệ ngồi trên ngai vàng của vị trí phó chủ tịch ủy ban quốc phòng trung ương của đảng cs Lao Động Bắc Hàn, ủy ban này gồm 16 thành viên nắm giữ vận mệnh quốc gia.

Trước đó, vào tháng 6/2010 nhà độc tài bệnh hoạn Kim Jong-il đã bổ nhiệm người anh rể là ông Jang Song Thaek vào phó chủ tịch ủy ban quốc phòng trung ương, có lẽ để bảo vệ cho “đông cung thái tử” Kim Jong-ul tương lai của mình. Quyền lực mạnh nhất của toàn dân Bắc Hàn đang nằm trong tay gia tộc họ Kim. Chủ tịch ủy ban quốc phòng trung ương chính là Kim Jong-il với 4 người phó chủ tịch mà trong đó đã có người anh rể Jang Song Thaek và người con Kim Jong-ul.


Nếu truyền thuyết Nông Đức Mạnh đúng là con rơi của Hồ Chí Minh thì kịch bản bại hoại của chủ nghĩa cộng sản “cha truyền con nối” cứ tiếp tục đè đầu cỡi cổ quốc gia và dân tộc VN. Đứa con trai của ông ta là Nông Quốc Tuấn, 48 tuổi (cháu nội của Hồ Chí Minh) đang được gài vào chức vụ bí thư tỉnh ủy Bắc Giang để sau này chuẩn bị bàn đạp tiến thẳng vào trung ương Ba Đình, Hà Nội.

Việt Nam luôn muốn vươn lên thành một quốc gia đứng đầu xuất khẩu gạo trên thế giới, trong khi đó có hàng trăm ngàn người đang chịu nạn đói tại Thanh Hóa. Một đất nước dưới triều đại thứ hai của TT Nguyễn Tấn Dũng đang đứng bên bờ vực thẳm của kinh tế với nạn lạm phát phi mã kỷ lục 23%. Giới công nhân VN bị bóc lột thậm tệ từ những chủ đầu tư ngoại quốc (tư bản được cộng sản VN trải thảm đỏ rước về), bất công này tạo ra cả 100 cuộc đình công trong nửa năm đầu 2011. Người yêu nước chân chính chống ngoại xâm Phương Bắc trong vùng Biển Đông đã trở thành tội đồ bị bắt tống ngục vào nơi Hỏa Lò được thế giới ghi nhận là một trong 10 ngục tù khủng khiếp nhất hành tinh với bản án “gây rối trật tự công cộng”. Người yêu nước chống cộng sản Tàu bị đồng hóa giam chung với các phạm nhân hình sự tại đây.

Thật ác nghiệt cho dân tộc Bắc Hàn và Việt Nam (nếu kể thêm Cuba vào) với một chủ nghiã cộng sản độc tài gia đình trị kéo dài triền miên bất tận.

Cựu tổng bí thư Đảng XHCN thống nhất Đức (CHDC Đức), ông Egon Krenz đã tố cáo thực trạng đau thương của bánh vẽ thiên đàng XHCN thời cộng sản Đông Đức: “Những người cộng sản cũ, những người hoàn toàn tin vào lý tưởng XHCN, cho tới giờ phút này, đến cuối cuộc đời mình đã phải thừa nhận rằng họ không thể hoàn thành được lý tưởng đó (dân giàu nước mạnh).”

Các dân tộc bị áp bức và bị bóc lột của các nhà độc tài độc đảng trên hãy noi gương những người nổi dậy anh hùng của Libya đang thay đổi vận mạng của mình bằng cách đánh đổ các bạo chúa của thời đại ngày nay. Con chuột cống Moammar Gaddafi sẽ bị thộp cổ trong nay mai và người dân Libya sẽ có một “chính phủ dân chủ” và một “hiến pháp công bằng”.

Mơ ước của cách mạng “Mùa Xuân Ả rập” đã dệt thành hiện thực tại nhiều nơi, người dân tại đây đang nắm giữ vận mạng cho mình và cho dân tộc. Hy vọng tiếp nối của làn gió cách mạng “Mùa Xuân Ả rập” sẽ lây lan sang các nước Á Châu và đến… Việt Nam.

Hà Long

Vietcatholic

Bài Xem Nhiều