We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 8 September 2011

BIỂU TÌNH NGÀY THỨ BẢY 17- 09 - 2011 TẠI FRANKFURT AM MAIN

Frankfurt, ngày 28 tháng 08 năm 2011

THÔNG BÁO

BIỂU TÌNH NGÀY THỨ BẢY 17- 09 - 2011
TẠI FRANKFURT AM MAIN
TỪ 11 giờ 30 đến 13 giờ 30 
trước Tổng lãnh sự Việt Cộng 
Kennedy Allee 49, 60596 Frankfurt am Main
 
Kính thưa:
Quý vị lãnh đạo tinh thần các Tôn giáo, 
Quý Hội đoàn, Tổ chức, Quý cơ quan Truyền thông, Quý đồng hương. 
 
Qua những dữ kiện xảy ra, chúng ta nhận định được sự tráo trở, ươn hèn của nhà cầm quyền Việt Cộng, trước sự xâm lấn lãnh thổ lãnh hải của Trung Cộng mà không dám lên tiếng bảo vệ chủ quyền. Chúng tôi kêu gọi sự tham gia buổi biểu tình nhằm : 
 
- Cực lực lên án thái độ nhu nhược, hành vi của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam qua bức Công Hàm bán nước cầu vinh ngày 14.09.1958 của Thủ tướng Việt Cộng Phạm văn Đồng ký kết. 
- Yêu cầu chấm dứt hành động thô bạo bắt bớ người dân tỏ lòng yêu nước trong thời gian qua. 
- Lên án thái độ ươn hèn của Cộng Sản Việt Nam qua sự bắn giết, bắt bớ giam cầm ngư phủ Việt Nam của bọn bành trướng Trung Cộng. 
- Hoan hô tinh thần của đồng bào trong nước trong công cuộc đấu tranh chống ngoại xâm và đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho Dân tộc Việt Nam. 

Trân trọng kính mời quý đồng hương, tổ chức, Tôn Giáo, Đảng Phái tham dự đông đảo.

Thay mặt Ban Tổ Chức 
Tập Thể Cựu Chiến Sĩ VNCH tại CHLB Đức 
Hoàng Tôn Long

36 con tắc kè Congo


Gần đây có 36 vị trí thức tào lao tài lanh gởi ra văn bản chữ nghĩa thưa gửi kính cẩn khúm núm đến bọn bạo quyền ác đảng CSVN, biết rằng Tết Congo CS mới đoái hoài đến, 36 vị khoa bảng cùng mình vẫn gửi tỉnh bơ. Khi CS ngó lơ thì lớp biểu bì trên mặt quý vị trở nên dầy hơn, dầy cộm vì chứng bệnh da chai. Theo vạn vật học một người có khả năng đổi màu như vậy được xem thứ tắc kè biến hóa vàng đỏ trông như thú vui ngộ nghỉnh. Cho nên từ ngữ nhóm "36 con tắc kè Congo" có lẽ đã tượng hình khá đầy đủ về nhóm "trí thức 36".

Tôi nhận được bài của Ký giả Đoàn Trọng via email Hoàng Lan viết về những điểm lập lờ mờ ám của 3 con tắc kè Congo đầu đàng, có chơi mà lại nhút nhát lấp liếm che dấu nơi mình trú ngụ như sau:

"Ba nhà trí thức hàng đầu, nếu không nhầm có thể những kiến trúc cho bản kiến nghị này là : tiến sĩ Phùng Liên Đoàn, Giáo sư Lê Xuân Khoa ,tiến sĩ Phạm Phan Long. Chính 3 vị này, vào tháng 6 vừa qua đã gởi bản kiến nghị với ý tương tự đến quốc hội cộng sản Việt Nam. Việc thiếu trung thực khi 3 vị đã không ghi đúng địa chỉ của mình như : Phùng Liên Đoàn thay vì đang ở Las Vegas lại ghi là ở Tennesse, Phạm Phan Long ở Santa Maguarita, California, lại ghi ở Oregon và Lê Xuân Khoa ghi Virgina thay vì ở Irvine, California. Sự kiện thiếu trung thực này nhằm vào mục đích gì chắc không ai ngoài quý vị có thể nắm rỏ. Hẳn 3 nhà khoa bảng đều biết được chẳng một thằng cộng sản nào quan tâm lắng nghe đề nghị của quý vị cả. Sự việc coi thường này đã là một dấu hiệu cho thấy rỏ bản chất của chế độ độc đảng này như thế nào rồi."

Phùng Liên Đoàn                           Lê Xuân Khoa                               Phạm Phan Long

Nếu ba con tắc kè Congo đầu đàng có kiến thức khá hơn nữa, nên theo qui ước hành chánh chung, nên nhớ ghi thư gửi cần có nơi đến như nhờ Tòa Đại sứ CSVN tại Hoa Kỳ chuyển và ghi luôn nơi xuất xứ của quý vị như địa chỉ có thực tại văn phòng ở Las Vegas, hay ở Santa Maguarita, California, hoặc ở Irvine, California, thế mới là những sĩ phu có khí phách, còn quý vị giở trò đánh lận con đen nham nhỡ như dấu nhẹm nơi gửi như thế này, CS không biết đường đâu mà hồi âm, và chúng tôi lại khinh bỉ những con tắc kè Congo đang làm xiếc đổi màu làm trò hề cho thiên hạ cười chê quý vị, người QG khinh khi tư cách hèn mọn của quý vị như những con thò lò chính trị với DNA quỳ lụy kẻ thù, khúm núm trước những kẻ mà trước đây vì chúng mà quý vị ra đi xin quy chế tị nạn chính trị tại hải ngoại. Bọn bạo quyền ác đảng CSVN coi thường quý vị khi tình nguyện tự hạ mình xin job mà chúng chưa quan tâm đến quý vị, vì quý vị chưa có đủ khả năng thuyết phục nổi cả cộng đồng hải ngoại quay về với họ, nhu cầu chính yếu của NQ36, còn những đề nghị tào lao của quý vị, chúng chỉ nghe vào dịp Tết Congo khi nào có mà thôi nhé.

Mời quý vị đọc bài này để thấy "nguyên ủy" của vấn đề trong Kiến nghị của 36 "trí thức" hải ngọai.

Cùng Hướng Về Tiêu Đề Ý Thức !!

Thưa quý vị ! Ai trong chúng ta dù hải ngọai hay quốc nội, giàu hoặc nghèo . Cái gọi là Trí Thức hoặc thiếu trí thức. Có thể một thời từng phục vụ các chế độ trước đây và bây giờ trên 2 miền đất nước . Mỗi chúng ta đều có những nhận định riêng về Việt Nam, dựa vào kinh nghiệm hiểu biết đơn thuần của từng người. Lẽ dĩ nhiên những nhận định này đều phản ảnh các ý thức khác biệt về hiện tình đất nước chúng ta dưới sự cầm quyền của độc đảng cộng sản.

Tuy nhiên, đối với những ai từng quan tâm đến 2 tiếng Việt Nam, đều không thể đủ can đảm để phũ nhận một số điều quan trọng chính yếu hiện đang xảy ra tại quê nhà ngày nay :

- Chế độ Hà Nội, là môt chế độ độc đảng,tràn đầy tham nhũng .
- Khỏang cách thu nhập của người dân càng lúc càng gia tăng. Nhưng phần lớn đại đa số “Thuộc hạng nghèo khó”.
- Tình trạng thất nghiệp tràn lan khắp nơi trên các miền đất nước.
- Một nền văn hóa suy đồi, giáo dục lạc hậu, quyền lợi y tế quá bất công và không có tính hiệu quả.
- Người dân Việt Nam không có Tự Do, Dân Chũ và Nhân Quyền. ( No Freedom, Democracy, Human Rights)

Nhưng điểm quan trọng bắt buộc hải ngọai chúng ta phải quan tâm tranh đấu ngày nay là việc đòi hỏi lấy lại sự công bằng cho người dân trên lãnh vực Y Tế tại Việt Nam. Sự kiện tình trạng sức khỏe của dân nghèo ngày càng xuống cấp trầm trọng do hậu quả : “ Chính sách Y Tế bất công, thiếu thốn, lạc hậu” hiện đang được nhà cầm quyền độc đảng Việt Nam áp đặt cho người dân hiện nay.

Trên thế giới sự kiện đang ghi nhận những bước tiến khoa học về lãnh vực Y Tế ngày một gia tăng... Phần lớn những căn bệnh ngặt ngèo đều được khắc chế, các ca mổ, ghép tế bào đã thành công vượt bực. Trong lúc đó nhìn về quê nhà. Nơi đang bị thống trị bởi một nhà cầm quyền “Độc Đảng Việt Nam” Những điều kiện căn bản của người dân như : Nước uống, vệ sinh, dinh dưỡng, thuốc men chữa trị tối thiểu, tất cả đều bị thiếu thốn trầm trọng. Những nhu cầu cần thiết này đã không đáp ứng được những đòi hỏi tối thiểu của người dân được quyền có. Các bệnh nhân “ Nghèo” luôn bị thua thiệt và không được chữa trị bình thường, theo đúng lương tâm đạo đức của con người. Chỉ riêng thiểu số giai cấp “Giàu có, Thượng Lưu, Đầy đủ Chức Quyền “ Đặc biệt được chăm sóc tại dưỡng đường riêng. Hay xa hơn được mang ra ngọai quốc điều trị.

Kính thưa quý vị trí thức !! Đó là những điểm chúng ta, trong đó có quý vị cần quan tâm tranh đấu cho đa số dân Việt đang bị đau khổ triền miên, qua việc đối xử bất công do nhóm cầm quyền độc đảng chũ trương hiện nay. Quý vị là những ngườ i may mắn được mang nhân tố trí thức, vậy hãy xữ dụng nó để làm áp lực, đòi hỏi đến các nhà lãnh đạo các quốc gia đang trao đổi giao dịch buôn bán cùng Việt Nam, nhằm lấy lại sự đối xữ công bằng cho người dân Việt Nam.

Việc làm này,mới thực sự là niềm hãnh diện đóng góp bổn phận cùa người “Công Dân Trí Thức “ và có văn hóa. Quý vị đã được gia đình , thầy cô, xã hội nuôi nấng, dạy dỗ để có được ngày hôm nay. Ý thức tinh thần trách nhiệm này không phải là gánh nặng,mà là một đặc ân, biệt đải,niềm vinh dự được hòan trả trong niềm vui.

Kính thưa quý vị trách nhiệm chúng ta là gì ? ( What are our responsibilities) vì một nguồn gốc Việt Nam. Sự tranh đấu cho những người dân kém may mắn phải là bổn phận của mọi người ở mọi nơi. Có thể cần có sự đóng góp giúp đở cho các cá nhân hay đoàn thể, tổ chức quốc nội. Họ là những người đi hàng đầu đã đang và sẽ lãnh nhận vai trò tranh đấu hy sinh to lớn cho đất nước Việt Nam.Trách nhiệm tiên phong này là trách nhiệm của quý vị.

Nhưng việc gần đây, qua bản kiền nghị của quý vị (36 nhà trí thức) gởi cho nhà cầm quyền độc đảng Việt Nam có thực sự là việc tranh đấu mang dấu tiên phong đòi hỏi với độc đảng Việt Nam không ?

Ba nhà trí thức hàng đầu, nếu không nhầm có thể những kiến trúc cho bản kiến nghị này là : tiến sĩ Phùng Liên Đoàn, Giáo sư Lê Xuân Khoa ,tiến sĩ Phạm Phan Long. Chính 3 vị này, vào tháng 6 vừa qua đã gởi bản kiến nghị với ý tương tự đến quốc hội cộng sản Việt Nam. Việc thiếu trung thực khi 3 vị đã không ghi đúng địa chỉ của mìnnh như : Phùng Liên Đoàn thay vì đang ở Las Vegas lại ghi là ở Tennesse, Phạm Phan Long ở Santa Maguarita, CA , lại ghi ở Oregon và Lê Xuân Khoa ghi Virgina thay vì ở Irvine, CA . Sự kiện thiếu trung thực này nhằm vào mục đích gì chắc không ai ngoài quý vị có thể nắm rỏ. Hẳn 3 nhà khoa bảng đều biết được chẳng một thằng cộng sản nào quan tâm lắng nghe đề nghị của quý vị cả. Sự việc coi thường này đã là một dấu hiệu cho thấy rỏ bản chất của chế độ độc đảng này như thế nào rồi.

Cá nhân tôi cho rằng việc làm vừa qua của 36 nhà trí thức, có thể đây là một hành động thiếu cân nhắc kỹ lưỡng. Cho thấy tầm nhìn và sự hiểu biết về bản chất của chế độ cộng sản của quý vị vẩn còn giới hạn và có thể quý vị bị thay đổi hoặc biến chứng qua những mua chuộc hoặc tính tóan của đối phương dù không có gì mới mẻ. Quý vị có thể vô tình hoặc cố tình không nhìn thấy . Hay là quý vị không muốn nhìn thấy để đổi lấy ……. Môt sự trao đổi nào đó.

Nhìn lại,sự hiện diện của bản kiến nghị gần đây của 36 vị khoa bảng với nhà cầm quyền độc đảng Việt Nam, thấy không cần thiết cho công cuộc tranh đấu chung của người dân Việt hiện nay.

Khi bản kiến nghị này được gởi đi và phát tán. Vô hình chung quý vị đã đóng góp nhân tố trí thức của quý vị cho việc chấp nhận sự hiện thực chính danh của chế độ độ độc đảng cộng sản hiện nay. Điều mà 36 năm qua bao nhiêu người đã hy sinh nằm xuống tranh đấu nhằm lấy đi sự hiện thực tiếm danh đó.

Quý vị là những người trí thức chúng tôi mong đợi quý vị góp phần vào công cuộc bảo tòan xứ sở. Hy vọng quý vị hãy quên đi tự ái của mình để “Rút lại bản kiến nghị này” Tương lai chúng ta trong chờ vẩn ở đàng trước. Không bao giờ muộn và cùng nhau nắm tay thực tâm tranh đấu cho một quê hương Việt Nam vẹn toàn.

Giáo Già Trần Minh Xuân viết về tay ma lanh Lê Xuân Khoa
 

Ký giả Đoàn Trọng

http://vietvungvinh.com/2011/index.php?option=com_content&view=article&id=558:2-thang-9-ngay-quoc-nan-quoc-no-quoc-nhuc&catid=49:chinh-tri-xa-hoi&Itemid=82

Trồng Cần-Sa :Làm tổn thương danh dự của bao nhiêu người Việt Nam khác trên thế giới

Trồng “cỏ”
Làm giầu ở Canada.


Ở Canada và ở Mỹ có hai nghề phần đông đại đa số nhân công là người Việt Nam, người nước ngoài khó  chen chân vào. Cả hai giống nhau ở những điểm:
 
1. Không cần có học thức cao.
 
2. Không cần biết nói hay hiểu tiếng Anh nhiều. Phát âm bập bẹ “Hao a-rờ dzu?”
(I just came to the Unites States a few years ago) là đủ trình độ đi làm.
 
3. Chủ luôn luôn là người Việt.
 
4. Không nộp thuế cho chính phủ.
 
5. Chỉ cần làm trong một thời ngắn là tài chính được dồi dào, có thể mua xe Lexus hay Mercedes, không như những người  học đại học, ra trường tìm đỏ mắt không ra việc mà còn phải trả tiền nợ mượn khi đi học, nghèo xấc bấc xang bang.
 
6. Giờ làm tùy hỷ, không nhất định.   
 
7. Chủ trả tiền mặt.
 
8. Chủ không mua cho bảo hiểm y tế.
 
9. Có thể ngửi hóa chất hại cho cơ thể.
 
10. Làm việc trong nhà có máy lạnh.
 
11. Khi làm việc nghe nhạc Sến Đàm Vĩnh Hưng 24/24 thoải mái, chủ không than phiền.
 
 
Và những điểm cách biệt:
 
1. Ở Mỹ làm việc trong sung sướng, danh chính ngôn thuận, tiếp xúc với nhiều khách; ở Canada làm việc trong âu lo, sống chui sống nhũi, không muốn gặp ai.
 
2. Phần đông nhân công ở Mỹ là người Việt ngày xưa sống trong thời Việt Nam Cộng Hòa,
trong khi ở Canada phần đông là người miền Bắc (sinh sống ở ngoài Bắc trước tháng 4-1975).
 
3. Ở Mỹ tuy giầu, nhưng không giầu kinh khiếp như ở Canada.
 
4. Ở Mỹ việc làm hợp pháp;
ở Canada bất hợp pháp, cảnh sát bắt
 
Hai nghề đó là: ở Mỹ, nghề làm nail
ở Canada, nghề “trồng cỏ”: trồng lậu cây cần-sa để bán.
 
Tờ báo Winnipeg Sun số ra ngày 9-tháng 8-2011 loan báo Cảnh Sát RCMP –Royal Canadian Mounted Police- vừa phát giác một khu trồng trọt quy mô gần 3000 cây cần-sa marijuana trị giá 2.9 triệu đô-la ở vùng đồng quê gần St. Amelie. Theo lời cảnh sát, những cây cần-sa này được trồng trong sáu nhà kính lớn (green house), với rất nhiều nhà kính khác đang trong tình trạng xây dựng dở dang.  Ba người Việt Nam chủ miếng đất này, thường trú dân của bang British Columbia, đã bị cảnh sát bắt giữ.

Cây cần-sa bị Cảnh Sát Winnipeg phát giác (Ảnh của Winnipeg Sun)
http://storage.canoe.ca/v1/dynamic_resize/sws_path/suns-prod-images/1312401152156_ORIGINAL.jpg?quality=80&size=650x

Theo tài liệu thu nhặt của tờ báo Winnipeg Sun, phần đông những nơi trồng cần-sa là ở phía Bắc Winnipeg, nơi rừng cây trùng trùng điệp điệp, và  90% chủ nhà cửa đất đai của những người trồng cần-sa bị bang Manitoba thưa để tịch biên tài sản là người Việt Nam. 15 trong số 17 chủ nhà trồng cần-sa tịch biên là người Việt Nam. Một trong những người này là hội viên của một băng đảng gây tội ác, trồng cần-sa, chuyên chở và buôn bán với  tổ chức quy mô và tinh xảo.

Đây không phải là một vấn đề nan giải chỉ riêng cho bang Winnipeg, mà cho toàn cõi Canada.

Đa số tội ác về trồng cây cần-sa, buôn bán thuốc phiện ở Canada là do người Việt Nam. Lý do nguyên thủy tại sao người Việt trồng cần-sa ở Canada cũng có chữ “Việt Nam”: Chiến tranh Việt Nam. Vào thập niên 1960, chính phủ Hoa Kỳ bắt quân dịch gửi quân sang Việt Nam chiến đấu. Hơn 50,000 thanh niên bỏ Mỹ sang Canada sống để trốn tránh nghĩa vụ quân sự. Phần đông chọn nơi cư ngụ ở bang phía Tây Canada,  British Columbia (có thành phố Vancouver)  vì nơi đây có nhiều rừng núi và khí hậu mát mẻ hơn ở phía Đông. Những thanh niên này theo phong trào hippie nên họ có đời sống thác loạn, hút thuốc phiện là chuyện thông thường. Họ bắt đầu trồng cây cần-sa, đa số với mục đích dùng riêng cho cá nhân, hoặc nếu có bán thì chỉ bán cho đủ sống. Nhưng dần dần băng đảng “Hells Angels” bắt đầu tổ chức trồng trọt quy mô, làm hẳn kỹ nghệ sản xuất để bán lại cho thị trường tiêu thụ bên Mỹ.

Sau tháng Tư năm 1975, làn sóng tỵ nạn Việt Nam đầu tiên đến Canada. Họ ở trải khắp mọi nơi trên Canada, chủ yếu là những thành phố lớn như Vancouver, Toronto, Ottawa, Montreal, và Quebec. Những người Việt tỵ nạn này phần đông là thành phần có học, hoặc là dân buôn bán chăm chỉ cố gắng rồi thành công ở xứ người. Ottawa là thành phố tập trung nhiều kỹ nghệ tân tiến của Canada và có khá nhiều người Việt trẻ tuổi tốt nghiệp kỹ sư. Tờ báo Ottawa Citizen đã viết một bài ca tụng người Việt tỵ nạn đã đóng góp vào công việc nâng cao Canada.

Thành phố Vancouver thì lại khác. Rất nhiều người Bắc ở Hải Phòng  vào cuối thập niên 1980 dùng thuyền sang Hồng-Kông lánh nạn. Những người Bắc này phần đông ít học thức, quá nghèo nên trốn đi. Họ rời Việt Nam vì lý do kinh tế, không như  những người Nam Việt Nam rời bỏ quê hương vì lý do chính trị. Có một tin đồn, không biết đúng hay sai là chính phủ Cộng Sản Việt Nam nhân cơ hội này đẩy hết những tù nhân thuộc thành phần gian ác của xã hội ra khỏi Hải Phòng. Những người tỵ nạn từ Hải Phòng này cùng với những băng đảng đến trú ngụ ở Vancouver. Người ta không biết tại sao nhưng có thể đó là chính sách của chính phủ Canada trải rộng người Việt khắp nơi và chỉ vì một trùng hợp ngẫu nhiên mà những người này đến Vancouver. Không có kiến thức học vấn, ít nơi mướn làm việc, đời sống tài chính không ổn định, những người Việt vùng miền Bắc này và những băng đảng quay sang nghề kiếm tiền nhanh nhất: trồng cần-sa để bán.

Theo một bản tường trình năm 2000 của DEA (Drug Enforcement Agency) Hoa Kỳ, vào thập niên 1990, một loại thuốc phiện tên BC Bud ở Vancouver một pound (nửa ký) bán từ $1,500 đến $2,000, ở California bán $3,000, và New York bán $8000. Bán được lời rất nhiều tiền mà hình phạt hầu như không hiện hữu. Đối với luật pháp Canada, buôn bán marijuana chỉ là một tội nhẹ, bị phạt một số tiền và một án treo, chẳng ai bị bắt (ở British Columbia, chỉ có 10% người bị bắt về tội trồng cần-sa phải vào tù). Vì lý do này mà những băng đảng người miền Bắc trong một sớm một chiều chiêu dụ bao nhiêu người đồng hương nhẩy vào nghề trồng cần-sa.

Băng đảng Hells Angels của Mỹ lúc bấy giờ chú trọng trồng cần-sa hàng loạt trong một nông trại ở ngoại ô. Một khi phát giác và bị tịch thu, chẳng những vốn bị mất nhiều mà khai triển trở lại cũng khó. Ngược lại, người Việt Nam đổi chiến thuật trồng cần-sa ở trong nhà ngay trong thành phố hay ở vùng lân cận thành phố để đánh lạc hướng cảnh sát . Làng xóm không nghi ngờ, mà cảnh sát cũng không nghĩ ra. Chẳng phút chốc người Việt quá thành công, và rồi vào thập niên 1990, hoàn toàn làm bá chủ việc trồng “cỏ”.

Trồng cần-sa tiêu thụ số lượng điện nước rất lớn.  Dùng điện nước trong nhà sẽ bị công ty Điện Nước phát giác nên người Việt Nam câu lậu điện, nước từ những nơi khác hoặc ở đèn đường. Đôi lúc họ sửa cả số đồng hồ. Có một ước lượng là mỗi nhà trồng cần-sa ăn cắp điện nước trị giá $15,000 đô-la một năm.

Cắt nối dây điện, sửa đổi công-tơ điện, tăng cường độ điện dùng, dùng thêm quạt máy… tất cả làm tăng thêm nạn nguy hiểm cháy nhà, không những chỉ nhà trồng cần-sa, mà cho cả những nhà lân cận. Trong một vài thành phố, cứ mỗi một trong tám điện thoại cứu cấp gọi cảnh sát báo cháy nhà là do nhà trồng cần-sa gây ra hỏa họan.

Cây cần có không khí để sống nên thông thường họ đổi lại hệ thống thổi gió từ lò sưởi để không khí lưu chuyển khắp nhà. Hơi độc của các chất hóa học dùng cho cây tăng trưởng tích tụ ở trong nhà, hay phát ra bên ngoài, ảnh hưởng không khí của các nhà láng giềng. Áp xuất của hơi tích tụ có thể nổ tung, phá vỡ nhà bất cứ lúc nào.

"Grow Ops" Trồng cần-sa trong nhà (Ảnh Internet)
http://media.canada.com/b17a5268-e809-4db2-a84b-06fc4c00d03e/M1X00243_growop.JPG

Để đem một số lượng nước rất cao vào nhà tưới cây, họ thường làm một hệ thống nước đặc biệt ở dưới hầm nhà. Nước vào càng nhiều thì độ ẩm ướt càng cao nên họ phải đặt thêm ống thoát hơi ra ngoài, thông thường là đi ra lối trên nóc nhà. Đèn phải sáng suốt ngày đêm cho cây lớn, sức nóng làm nước ẩm trong đất quyện với những thuốc acid giết bọ trở thành hơi độc hại trong không khí, ảnh hưởng đến người trong nhà. Không khí ẩm ướt tạo ra mốc trong tường, gây độc hại cho người hít thở không khí.

Người Việt trồng cần-sa ở nhà mướn, và cả ở nhà họ mua. Để nhà trống không thì bị hàng xóm nghi hoặc nên họ mướn người Việt khác đến ở để hàng xóm khỏi dòm ngó. Những người được mướn này sẽ chăm sóc cho việc trồng cần-sa. Nếu bị cảnh sát phát giác thì chỉ có những người này bị bắt, chủ không bị hề hấn gì. Nhà trồng cần-sa như thế này ở Canada gọi là GROW OPS.  Người Việt Nam  mướn hay mua nhà để trồng cần-sa nhiều đến nỗi vào năm 2004, Hiệp Hội Buôn Bán Bất Động Sản Canada phải phát hành một quyển cẩm nang để huấn luyện nhân viên làm cách nào có thể phát hiện nhà đã dùng để trồng cần sa hay để ý những người như thế nào có thể dùng nhà để trồng cần sa khi hỏi mua hay mướn. Vào tháng 9 năm 2008, cảnh sát Canada khám phá một nông trại trần cần-sa nhiều nhất trong lịch sử Canada với hơn 40,000 cây cần-sa, trị giá bán ngoài thị trường tiêu thụ là $40 triệu đô-la. Chủ nông trại là một người Việt Nam, Việt Hà, mua nông trại này vào tháng 11 năm 2005 với giá là $190,000 đô-la.

Ở Mỹ trồng cần-sa là một trọng tội (felony) với án tù mười năm, trong khi ở Canada chỉ là một tội nhẹ. Ngay cả sau khi bị bắt và kết tội, chỉ có 10% bị đi tù nên đó là lý do dân Việt Nam ở Canada tranh nhau trồng cỏ, bán qua thị trường tiêu thụ bên Mỹ (85% cần-sa trồng ở British Columbia bán qua bên Mỹ) . Tiền thu vào quá nhiều -chỉ ở British Columbia tiền cần sa bán thu vào là bẩy tỷ đô-la-, nên càng thêm nhiều người Việt nhẩy vào trồng cần-sa. Có nhiều gia đình thân nhân ở phân tán khắp nơi, người ở Canada, người ở Pháp, người ở Mỹ…nên sau khi khám phá môi trường thuận lợi giống Canada và có người tiêu thụ, người Việt trồng cần-sa nhanh chóng lan sang Anh Quốc. Năm 2004 luật pháp Anh Quốc hạ thấp tội trạng cần-sa từ Cấp B xuống cấp C, có nghĩa là nếu một người bị bắt hút cần-sa với một số lượng ít thì sẽ không bị kết tội. Dân chúng lại nghĩ trái ngược là luật pháp thay đổi không bắt người hút cần-sa nữa nên số lượng trồng cần-sa một sớm một chiều tăng lên gấp bội. Ở London, vào năm 2003-2004, cảnh sát bắt 500 nhà trồng cần-sa, Năm 2005-2007, con số đó tăng lên gấp ba, 1,500. 75% những người trồng cần-sa ở London là người Việt Nam, nhiều đến nỗi mà Cảnh Sát của Sở Ngoại Kiều tháp tùng Cảnh Sát thành phố mỗi khi bố ráp. Băng đảng hay người Việt trồng cần-sa ở Anh chiêu dụ trẻ con chăm sóc cây cối, nhà cửa  vì luật pháp Anh Quốc không khắt khe với con nít. Giống như Canada, trồng cần-sa ở Anh mang một số tiền lời khổng lồ. Họ ước lượng một nhà có thể mang vào $500,000 một năm.

Biến cố Sep-11-2001, và gần đây giá nhà bên Mỹ sụp so với Canada, thay đổi cục diện trồng cần-sa ở Canada. Để chống quân khủng bố xâm nhập vào nước Mỹ quá dễ dàng (vài không tặc ngày Sep-11 đã xâm nhập vào Mỹ qua đường bộ từ Canada), chính phủ Hoa Kỳ  siết chặt kiểm soát an ninh ở vùng  biên giới. Sự gia tăng tuần tiễu ở biên giới chống khủng bố này vô tình bắt nhiều dân buôn lậu bạch phiến từ Canada. Dân chuyên môn trồng cỏ ở Canada do đó thay đổi chiến thuật, di chuyển sang bên Mỹ: New Jersey, Seattle, San Francisco, Houston, và ngay cả vùng San Gabriel Valley phía Đông của Los Angeles . Ở Seattle, người Việt Nam trồng cần-sa trong những tiệm bán cây cối trá hình. Họ  tìm những người Việt Nam mua bán nhà cửa khác mượn tiền ngân hàng cho họ mua những miếng đất lớn ở vùng thôn quê để trồng marijuana với kế hoạch quy mô vĩ đại.

Vào tháng 3 năm ngoái, cảnh sát viên Thomas Lucasiewicz trong một đêm đi tuần ở thành phố Monrow Township, New Jersey ngửi thấy mùi cần sa đốt khá nặng qua gió vào trong xe của mình. Nhìn chúng quanh không thấy ai hút, anh ta và người lính đồng hành dừng lại ở một căn nhà và gõ cửa. Khi có người ra mở cửa thì hai người khám phá một cảnh chưa từng thấy: hàng hàng lớp lớp chậu cần-sa trồng khắp nơi trong nhà. Dây điện chằng chịt trong nhà đốt cháy sáng 64 bóng đèn cho cây sống. Chủ nhà là Thu Nguyên, đàn bà,và hai người đàn ông khác, công dân Canada, bị bắt. Số lượng cây cần-sa trong nhà trị giá 10 triệu đô-la.Trong vòng hai ngày kế tiếp, cảnh sát khám phá thêm năm căn nhà mướn trồng cần-sa, với 3,370 cây trị giá $400,000,  hai người bị bắt giam. Cảnh sát New Jersey nói là kế hoạch trồng cần sa này nhập cảng  từ Canada. Tất cả những người này bị kết tội trồng cần sa, oa trữ bạch phiến với mục đích phân phối bán -mỗi tội có thể mang án tù đến 20 năm-, và ăn cắp điện. Một người đã tẩu thoát, hai người đã bỏ trốn sang Thái Lan.

Tuy rằng một thống kê gần đây nhất cho thấy 51% dân Canada ủng hộ việc cho phép hút marijuana, Đảng Bảo Thủ The Conservative Party do Thủ Tướng Stephen Harper lãnh đạo trình bày nhiều dự án thay đổi luật pháp tăng án tù, và tích cực trong việc bố ráp và bắt giam những người trồng cần-sa. Chỉ có thời gian mới trả lời là phe nào sẽ thành công, chính phủ Stephen Harper, hay nhóm thiểu số người Việt Nam dùng đủ mọi thủ đoạn bất chính với mục đích duy nhất là kiếm ra tiền, làm tổn thương danh dự của bao nhiêu người Việt Nam khác trên thế giới.


Nguyễn Tài Ngọc
September 2011

Bauxite Tân Rai - "Tô giới Tàu" trên cao nguyên Việt Nam

 
Rời vùng bauxite Nhân Cơ của Đắc Nông, chúng tôi lại lên đường, điểm kế tiếp là một vùng bauxite khác đó chính là Tân Rai, Bảo Lộc. Hành trình xuyên Tây Nguyên khá hoang vắng, xe đi qua những ngọn đèo heo hút, qua những khúc quanh ngoằn ngoèo, chiếc xe cũ nát cứ rung lên bần bật bởi đoạn đường đất đỏ nhấp nhô gập ghềnh.



Suốt quốc lộ 28 từ Đắc Nông đến Lâm Đông, thiên nhiên nhiều chỗ vẫn giữ được vẻ hoang sơ, bí ẩn. Màu xanh tươi mát bao quanh những triền đồi, phủ kín những thung lũng, hoa ven rừng khoe sắc, đẹp đến lạ kỳ trong nắng sớm Tây Nguyên. Trên nương trên rẫy, những người dân tộc thiểu số vẫn nhọc nhằn lao động, trên những gương mặt lam lũ ấy như chứa đựng cả vẻ cam chịu uất ức lẫn ngầm phản kháng...



Xe dừng ở Bảo Lộc, đi thêm 15 km nữa mới đến được trung tâm thị trấn Lộc Thắng (huyện Bảo Lâm). Hai bên đường, những nương trà thâm thấp, xanh tươi mơn mởn phủ trên những triền đồi. So với Nhân Cơ thì Lộc Thắng phát triển hơn nhiều về mọi mặt, đường xá, chợ búa, trường học... được xây cất khang trang hơn. Hồi cuối năm 2008, bất chấp dư luận phản đối, người ta đã khởi công xây dựng Dự án tổ hợp Bauxite – Nhôm Tân Rai ở đây. Tân Rai là tên gọi có từ xưa chỉ cả vùng đất Lộc Thắng và Lộc Ngãi bây giờ, phần đông cư dân là người Công giáo cùng chung sống thuận hòa với các đồng bào dân tộc người K'ho, Châu Mạ.... Kinh tế của người dân chủ yếu dựa vào việc trồng trà, cafe, hạt tiêu...














Tìm được chỗ trọ ngay gần trung tâm chợ Lộc Thắng, chúng tôi bắt đầu đi dạo quanh một vòng. Đúng như những lời kể lại, ở đây có rất nhiều người Trung Quốc, họ có mặt ở khắp nơi, đàn ông có, đàn bà cũng có, họ qua lại, chuyện trò rôm rả. Những quán ăn, nhà hàng, từ cách phục vụ cho đến bảng hiệu toàn bằng tiếng Hoa. Tại trụ sở Ban quản lý Tổ hợp Bauxite - Nhôm Lâm Đồng (TKV), những đoàn xe chở chuyên gia Trung Quốc ra vào tấp nập, có bảo vệ canh gác nghiêm ngặt.

 



Người dân nơi đây tuy chưa hiểu rõ về tác hại của Bauxite, nhưng trước mắt, họ tỏ ra rất khó chịu và bực tức về cuộc "đổ bộ" của những ...."thằng Tàu" quái đản. Thỉnh thoảng chúng tôi được nghe kể những câu chuyện dở khóc, dở cười xung quanh thói keo kiệt của những anh Tàu ba phải. Cuộc sống đang bình yên bỗng bị xáo trộn, bởi bao nhiêu rắc rối, phiền hà của các dự án với "đội ngũ quân Tàu xâm nhập". Mới chân ướt chân ráo qua VN, vậy mà trên địa bàn huyện Bảo Lâm đã xảy ra khá nhiều vụ xô xát, quậy phá của các nhóm công nhân TQ với người dân địa phương. Tình hình an ninh ngày càng trở nên phức tạp, công an có đến giải quyết cũng chỉ giỏi đe nẹt dân mình, còn với người TQ thì họ chỉ làm qua loa cho có lệ rồi về. Đó là , chưa kể những vụ "cuộc tình dị chủng" làm một số cô gái Việt mang bầu, đẻ con...



Theo lời chỉ dẫn, chúng tôi ghé vào thăm một cụ già được coi là "thổ địa" ở đây, vì cụ đã sống ở mảnh đất này gần 50 năm. Trong căn bếp xiêu vẹo, ngọn lửa cháy leo lét, cụ hướng cái nhìn xa xăm về những cánh rừng thông thưa thớt và thở dài : "Mới có một năm mà đổi thay nhanh quá, chẳng còn nhận ra Tân Rai nữa. Rừng bị chặt phá, suối cũng bị ô nhiễm. Thanh niên trai tráng không có việc làm, bỏ đi hết cả, những đứa ở lại thì buồn chán sinh ra lắm tệ nạn. Bây giờ lại thêm thằng Tàu kéo vào, mang văn hóa của nó đến cắm rễ, còn văn hóa của người dân tộc mình ngày càng mất dần".




Cơn ho sù sụ kéo dài, đôi mắt nhăn nheo của cụ đượm buồn. Không gian căn bếp trở nên im ắng, lặng lẽ. "Cô cậu ở Thành phố có điều kiện, chắc biết rõ hơn tôi. Cái bô-xit này tai hại lắm, nó giết đất, giết người từ từ. Nó giết cả thế hệ con cháu mình. Tôi già rồi, nhưng lo lắm. Lo nhất là thằng Tàu nó đổ người vào đất Tân Rai này làm loạn, mà sắp loạn thật rồi, nó vào đông quá, không ai quản lý được..."



Ông cụ lo buồn cũng phải. Mảnh đất Bảo Lâm với mật độ dân số chỉ vào khoảng 60 người/km2, bỗng chốc phải hứng chịu cuộc xâm nhập của hàng ngàn người từ phương Bắc kéo đến. Những cư dân mới đến có chủ đích không tốt lành, với ăn hóa, ngôn ngữ và cách sống hoàn toàn khác hẳn cũng dễ nảy sinh nhiều bất ổn. Một sự xáo trộn quá lớn trên mảnh đất cao nguyên vốn bình yên dễ khiến con người ta lo âu.




Hình như lâu lắm mới được giãi bày tâm sự, ông cụ nói chuyện với chúng tôi đến tận chiều tối. Ở đây, những người có suy nghĩ được như cụ quả là đáng quý. Đa phần người dân vẫn chưa hiểu hết tác hại của Bauxite, đặc biệt mưu đồ Hán hóa Tây Nguyên ẩn nấp dưới chiêu bài hợp tác kinh tế. Sự thiếu thông tin của người dân, cộng với sự thờ ơ, vô trách nhiệm về mặt quản lý của chính quyền sẽ là nguyên nhân dẫn đến một thảm họa khôn lường trong tương lai.




Các cô gái địa phương bây giờ cũng bắt đầu đi học tiếng Hoa, lớp học mới mở lúc nào cũng đông nghẹt học viên. Xa xa trong các bản làng, công nhân TQ đêm đêm đạp xe ra vào "tán gái". Những quán đặc sản thịt rừng mọc lên như nấm, bên ngoài, hàng dài xe biển số xanh của quan chức trên tỉnh về. Trong quán, Tàu - Ta lẫn lộn, chén chú chén anh no say, lè nhè những âm thanh nửa Hoa nửa Việt. Các ông cán bộ địa phương bình thường dốt chữ, một câu chào bằng tiếng K'Ho học mãi không nhớ được, bây giờ cũng bập bẹ vài câu "Hảo Lớ" để ra oai với "bạn Tàu" khi ăn nhậu. Cách xa những nơi náo nhiệt ấy, lác đác những tốp người dân tộc lầm lũi đi về trong bóng tối cao nguyên ...



Sáng hôm sau, cụ già "thổ địa" cho chúng tôi mượn xe, chiếc xe nặng và to kềnh càng, không biết gọi là xe gì, nhưng có lẽ nó có từ thời Mẫu quốc Liên Xô viện trợ. Anh bạn phải mất nửa tiếng đồng hồ để nhờ ông cụ hướng dẫn, thấy sự lúng túng của chúng tôi, ông phá lên cười khoái chí "Khà khà, xe này thồ hàng thì chiến lắm đấy". Đúng là chiếc xe này thích hợp với việc chở hàng hơn là chở người.

Cô bạn mượn đâu bộ quần áo mang đến, kèm theo nụ cười tinh quái : "Mặc vào đi, cho giống người ở đây xin vào làm công nhân". Bộ quần áo dính đầy đất đỏ, mặc vào trông lem luốc và khá vô duyên so với phong cách PV CLBNBTD mà tôi luôn tự hào. Trông thấy tôi, ông lão thích thú vỗ vai đồm độp : "Đúng rồi, cho giống người địa phương. Trong đấy, bảo vệ thấy người lạ nó không cho vào đâu. Cô bé này giỏi lắm". Nhìn bộ dạng của tôi, cô nàng cười khúc khích, còn bọn bạn thì lén lút chụp hình một cách khoái chí. Chuyến đi Tây Nguyên lần này, tôi được đi chung với nhóm bạn có cái tên khá lạ là "Ngủ gật", họ đều là những người còn trẻ, rất năng động và cũng rất ...quái.

Chiếc xe cà khổ lăn bánh một cách cà giựt chở theo một đám người ngồi chen chúc. Tiếng xe gầm rú, tiếng cô bạn la hét thất thanh, gã lái xe nghiệp dư suýt lao xuống ruộng mấy lần. Công trường nhà máy Bauxite đang xây dựng cách trung tâm chợ 5km, chúng tôi vừa đi vừa né cảnh sát giao thông. Gần đến nơi, hai người bạn xuống xe tự đi tìm hiểu, còn tôi và anh bạn cứ thế phóng thẳng vào. Có lẽ do bộ dạng giống người điạ phương, nên chúng tôi dễ dàng vượt qua nhiều chốt bảo vệ.



Khu vực công trường bao quanh bởi những cánh rừng thông đang bị chặt phá, gần đó có một đầm nước. Theo quy hoạch, vùng đầm nước này sẽ được cải tạo thành hồ chứa bùn đỏ. Không cần phải có con mắt chuyên môn, có thể dễ dàng nhận thấy vùng đầm nước này quá nhỏ bé để có thể chứa hết được khối lượng bùn đỏ khổng lồ sắp sửa thải ra .

Vào đến nơi, chúng tôi bắt gặp ngay một không khí lao động hối hả, nhộn nhịp. Một vùng đất phẳng lì ước chừng 50 ha đang được đào xới và xây cất, đất đỏ quạch lầy lội, khắp nơi ngổn ngang sắt thép, máy móc. Hầu hết các khu vực đang xây dựng được rào chắn bởi hàng dài lưới B40, bên cạnh là những dòng chữ Trung Quốc khá hoành tráng. Bên trong hàng rào, người lẫn máy móc đang làm việc hết công suất. Nhìn chung thì kỹ thuật xây dựng còn khá thô sơ, các loại máy móc cũng không có gì đặc biệt, sức người vẫn là chính, còn máy móc và vật liệu xây dựng như sắt, thép, xi-măng... đều mang từ Trung Quốc qua.







Ấn tượng nhất là việc có quá nhiều người Trung Quốc ở công trường này. Hầu như chỗ nào cũng thấy. Có cảm giác không hề có sự xuất hiện của người Việt. Công nhân Trung Quốc tràn ngập khắp công trường. Họ mang cả vợ con sang, họ sống trong các dãy nhà tập thể mọc lên san sát.

Phần lớn những công nhân này chỉ là lao động tay chân, không có trình độ. Nhìn cách làm việc thì thấy họ đều tỏ ra lười biếng, sức làm yếu và cũng hay đùa giỡn. Đứng trông coi là những viên quản đốc trông khá dữ dằn, cách đi đứng và tác phong giống một chỉ huy quân đội hơn. Chúng tôi hầu như không thể dừng lại để hỏi thăm, vì đến chỗ nào cũng gặp người Trung Quốc. Quả thật, cả một công trường rộng đến 50 ha trên đất Việt, kiếm ra một người Việt khó quá !
 




Đang phân vân tìm cách tiếp cận, bỗng cô bạn đang ở phía ngoài điện thoại vào :
- "Sao ? Anh em bước chân vô "Tô giới Tàu" thấy thế nào ?".
- "Ừ, công nhân Trung Quốc đông quá, tràn ngập khắp nơi".

Cô bạn nói tiếp :
-"Mình vừa bắt chuyện với một cán bộ ở đây, anh ta cho biết phía nhà thầu Chalco nói có 300 công nhân Tàu, nhưng khi chính quyền tiến hành điều tra thì phát hiện có đến 500 ..."

Tôi vội cắt ngang "Làm gì có chuyện 500, hơn nhiều"

- "Ừ, mấy người bán hàng cũng nói vậy, nghe nói cả ngàn đấy...".
Hóa ra cái mà chính quyền gọi là "cuộc điều tra phát hiện" là như thế này, chỉ nhìn sơ qua cũng thấy con số công nhân TQ không thể dừng lại ở vài trăm người được. Tính một cách đơn giản, mỗi khu vực xây dựng có ít nhất trên 100 công nhân, cả công trường có gần 20 khu vực như vậy, suy ra con số công nhân TQ lên đến phải hàng ngàn người. Sự vô trách nhiệm về mặt quản lý của chính quyền địa phương là quá rõ ràng !
 
Chúng tôi cứ lòng vòng cả buổi mà không biết hỏi han ai, chẳng biết đi đường nào, các bảng hướng dẫn không có một chữ Việt, toàn bằng tiếng Hoa. Chúng tôi cảm thấy thật lạc lõng, giống như bước chân vào một mảnh đất lạ lẫm, với những con người xa lạ. Đang tính quay trở ra thì bất chợt tôi nghe có tiếng gọi vang lên :

- "Đi xin việc hả em trai ?"

Tiếng gọi nghe thân quen khiến tôi có cảm giác giống như đang ở một nơi nào đó xa lạ, bỗng gặp một người đồng hương. Trước mắt chúng tôi là một anh công nhân người Việt Nam mồ hôi nhễ nhại, chắc anh ta cũng chẳng hiểu tại sao khi gặp anh chúng tôi vui mừng như vậy, tôi buột miệng trả lời : "Dạ..."

-"Ở đây nó không nhận người mình đâu ! Kiếm chỗ khác đi em trai"

-"Dạ không, em đến đây để tìm người quen" Tôi vừa nói, vừa tiến đến mời anh ta điếu thuốc.

- À, mấy đứa kiếm ai ? Người mình ở đây chỉ có hai đội, khoảng gần 100 người, làm ngày nào ăn lương ngày đó
 
 
Theo lời kể của anh công nhân nọ, anh ta được nhận vào làm vì khi ấy công nhân bên Trung Quốc không qua kịp, nên phía nhà thầu buộc phải nhận một số ít lao động địa phương vào trám chỗ. Đa phần đều không có hợp đồng lao động, tiền lương thì chỉ bằng một nửa công nhân TQ, công việc chủ yếu là xây nhà và đào đất. Cậu chuyện cởi mở hơn, chúng tôi bèn hỏi thăm về những công nhân Trung Quốc

- Tụi nó qua đây muốn cưới vợ rồi ở lại đó mà. Bên đó nó ở vùng quê nghèo, đều thất nghiệp, không nhà cửa, gái nào thèm cưới. Qua đây có việc làm, lương cũng cao nữa. Nghe đâu quanh đây có mấy đứa sắp cưới vợ rồi xin ở lại luôn.
 
 
Anh còn cho biết thêm, công nhân Trung Quốc ở đây khoảng 1.500 người, trong đó có nhiều người từng là lính giải ngũ, chưa kể hàng trăm chuyên gia thường xuyên ra vào. Sắp tới sẽ có thêm một đợt công nhân nữa kéo sang với số lượng khá đông...
 
 


Nghe đến đây bất giác tôi cảm thấy bất nhẫn. Sự khó chịu trào dâng với những gì xảy ra trước mặt, đúng là không thể hiểu được việc họ khai thác bauxite sẽ mang đến lợi ích cho ai. Tôi miên man nghĩ đến một viễn cảnh đáng sợ, đó là khi mảnh đất cao nguyên đang bắt đầu bị người Trung Quốc cắm rễ mang theo thứ văn hóa ô hợp, việc khai thác Bauxite sẽ làm đất canh tác ngày càng thu hẹp, khi đất đai trở nên khô cằn, nguồn nước ô nhiễm... Phải chăng trong tương lai, Tây Nguyên phải chứng kiến những đứa con rứt ruột bỏ đi "tị nạn môi trường", hay Tây Nguyên sẽ bị giày xéo bởi một cuộc đại di dân ồ ạt từ Bắc Phương ?

Mâu thuẫn về lợi ích giữa người dân địa phương và người Trung Quốc chưa thực sự bùng phát , nhưng khả năng tiềm ẩn một cuộc xung đột lớn có thể xảy ra nếu tình trạng di dân ào ạt này tiếp diễn. Ấy là khi dân địa phương hiểu ra rằng việc khai thác Bauxite sẽ chẳng mang lại lợi ích gì, trái lại còn làm cuộc sống hỗn tạp, đất canh tác thì mất dần. Kinh nghiệm ở nhiều nước cho thấy, khai thác Bauxite chỉ làm kiệt quệ đất đai, ô nhiễm môi sinh, gia tăng đói nghèo, kéo theo sự lầm than của cư dân địa phương mà thôi. Thêm vào đó, phải chứng kiến những người TQ khai thác tài nguyên trên mảnh đất của mình, trong khi bản thân bị mất công ăn việc làm, liệu họ có dễ dàng chấp nhận ?
 
 
 
Chia tay anh công nhân nọ, chúng tôi quay trở ra, lòng nặng trĩu. Vừa ra khỏi công trường đã gặp cô bạn đang đứng chờ, miệng cười tươi như hoa. Cả đám lại chen chúc nhau trên chiếc xe cà khổ. Chiếc xe lăn bánh qua nhà máy Bauxite Nhôm Lâm Đồng, qua những con đường đất đỏ lở lói, đến dòng suối đang ô nhiễm nặng... Thỉnh thoảng lại bắt gặp những nhóm người đang cặm cụi đo đạc, tính toán. Nghe nói người ta sẽ tiến hành san rừng, bạt núi để làm một tuyến đường tắt chuyên chở Bauxite đến Đắc Nông
 
 
 
Chung quanh khu vực công trường còn rất nhiều nhà dân sinh sống, những ngôi nhà nhỏ bé ẩn hiện trong mảng không gian xanh thơ mộng của những vườn chè, vườn chuối... Trong những xóm nhỏ nghèo nàn, cuộc sống trôi qua yên bình, người dân vẫn cần cù lao động, tiếng trẻ em nô đùa dưới rặng cây. Xa xa, những cô gái dân tộc với làn da ngăm đen mỉm cười e ấp khi chúng tôi vẫy tay chào...
 
 
Đất và người Tây Nguyên vốn dĩ bao dung, hiền hòa nhưng cũng dễ bị tổn thương. Một sự xáo trộn quá lớn sẽ là một sự hủy hoại khôn lường.

Tây Nguyên luôn kiêu hãnh, linh thiêng và đầy tự trọng. Sự tàn phá môi sinh và văn hóa cao nguyên này sẽ là một di họa khủng khiếp đến nhiều thế hệ.

Đừng để ngọai bang dùng lưỡi dao Bauxite chém ngang lưng Tây Nguyên, bởi bauxite chính là lưỡi dao độc.

Đừng để vết thương Tây Nguyên thêm rỉ máu, bởi vết thương nhiễm độc không bao giờ lành lặn.

Vâng, dân Việt chúng ta không cho phép điều đó xảy ra, bằng tất cả lương tâm và trách nhiệm !
 
Nhóm PV CLBNBTD tường trình từ Tân Rai
Source:
http://clbnbtd.blogspot.com/2009/04/bauxite-tan-rai-gioi-tau-tren-cao.html
_
 
 

Trí thức đồng nghĩa với bất khuất



Mua chuộc được tiến sĩ Nguyễn Quang A để ông này ca tụng việc nhà nước bán nước là đúng, nhân dân biểu tình chống bọn Tầu cướp nước là sai, Ủy Ban Nhân Dân (UBND) thành phố Hà Nội tưởng thủ  đoạn mua trí thức của họ là đắc sách.


Biểu tình tạm yên được vài cuối tuần; trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cam kết với tướng Tầu là sẽ cấm tuyệt không cho người Hà Nội biểu tình chống người Tầu cướp nước Việt Nam nữa.



                                     

                                              Tướng Nguyễn Chí Vịnh và tướng Lương Quang Liệt



Nhưng ngày thứ Ba mùng 6 tháng Chín, một nhà trí thức khác, luật gia Lê Hiều Đằng, lại lên tiếng chất vấn cả UBND thành phố Hà Nội, cả ông tướng ăn rau muống Việt Nam, chấm nước mắm Phú Quốc, nhưng lại thờ Tầu xì dầu, và cả cái đảng Việt Cộng của ông ta.



Ông Đằng nói với RFA về lá thư ngỏ ông viết gửi Nhà Nước, " Thật ra từ lúc tôi nghe ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội ra lệnh cấm biểu tình, sau đó là hàng loạt những việc làm có tính chất đối phó và có tính chất bôi xấu một số nhà trí thức rất là đáng trân trọng của mình, thì tôi bức xúc lắm.



"Chúng tôi đấu tranh để dành độc lập tự do cho tổ quốc, bảo vệ danh dự, và bảo vệ lòng tự tôn của dân tộc. Nhưng bây giờ một vị tướng lãnh mà lại đi tự cam kết với Trung Quốc rằng sẽ cấm biểu tình, hứa rằng không để tái diễn việc đó nữa thì tôi cho là không được."


http://sgtt.vn/Uploads/Images/d/773/d773cd7ab35a9fa6396a24a488f06bd7.jpg    Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQ5Swfmtww1truWpwhmjCZpwPISrNuD8vBdHlz6JN76_8hg3DGu9g

                       Luật gia Lê Hiếu Đằng hạch tội Nguyễn Chí Vịnh, cậu ấm truyền nòi của Nguyễn Chí Thanh



Vị trung tướng phản quốc đó là con của vị đại tướng "cam ắn" Nguyễn Chí Thanh; ông bố lăn xả vào quyết tâm phanh thây, uống máu người NamViệt, đánh chiếm cho bằng được Nam Việt, để ông con đem dâng trọn gói Nam, Bắc Việt Nam cho Tầu.



Trong lúc chưa tìm được nguyên văn lá thư ngỏ của ông Đằng để đọc cho mát ruột, xin bạn đọc hãy tạm bằng lòng với những lời ông nói về lá thư ông viết, "... một vị tướng lãnh mà lại đi cam kết với Trung Quốc rằng sẽ cấm biểu tình, hứa rằng không để tái diễn việc biểu tình chống Trung Quốc  nữa thì tôi cho là không được.

"Tướng Vịnh hoàn toàn không có quyền phát biểu như vậy. Chúng tôi đặt vấn đề trách nhiệm với  các vị lãnh đạo cao cấp đảng và nhà nước là phải chăng đã có ai chỉ đạo vấn đề này, các vị có đồng ý với những ý kiến đó hay không thì phải trả lời minh bạch trước nhân dân Việt Nam. Bởi vì đây là công việc hoàn toàn nội bộ của một nước độc lập và tự chủ, do đó khi anh nói với Trung Quốc như vậy chứng tỏ anh không còn độc lập nữa.

"Việc đàn áp, việc cấm đoán biểu tình, rồi bôi nhọ một số nhân sĩ trí thức, cũng như ý kiến của tướng Vịnh phải chăng đã có sự thống nhất từ các nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam?"



Phải gọi câu nói ngắn 173 chữ này là "bài hịch Lê Hiếu Đằng", bài hịch đặt ông tướng Vịnh vào vị trí dưới quyền Đảng và Nhà Nước Việt Cộng, rồi lại đặt Nhà Nước và Đảng dưới quyền nhân dân Việt Nam, để đòi Nhà Nước và Đảng "phải trả lời minh bạch trước nhân dân Việt Nam".



Là một luật gia ông không giới hạn trách nhiệm bán nước vào cá nhân trung tướng Vịnh, mà còn đòi truy tố toàn bộ bọn tòng phạm nữa. Ông nói với RFA, "Việc đàn áp, việc cấm đoán biểu tình, rồi bôi nhọ một số nhân sĩ trí thức, cũng như ý kiến của tướng Vịnh phải chăng đã có sự thống nhất từ các nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam?
"Còn nếu ngược lại, nếu không phải chủ trương chính thức của đảng và nhà nước thì phải nghiêm trị, đảng và nhà nước phải trả lời trước công luận vấn đề này."



                         

                                     Ông Đằng hạch "ai đã đồng lõa để giặc Tầu hà hiếp ngư dân Việt Nam?"



Hạch Nhà Nước, đòi hỏi một sinh hoạt nặng tính dân chủ, rồi ông Đằng quay lại vận động mọi người Việt Nam cùng lên tiếng trước việc làm sai trái của Việt Cộng; ông nói, "tôi muốn nói, chẳng những nói với các vị lãnh đạo Việt Nam, mà muốn nói với nhân dân Việt Nam rằng trong xã hội chúng ta phải có những người dám nói lên những ý kiến để phê phán những sai trái những việc làm không đúng của cán bộ của những người lãnh đạo Việt Nam. Như vậy mới là một xã hội thật sự dân chủ.Nếu đứng trước những sai trái những việc làm không đúng mà ai cũng im lặng hết thì tình hình sẽ như thế nào, đất nước này sẽ đi về đâu?"



Phản ứng của Nhà Nước sẽ như thế nào? "Cải tạo" ông Đằng như họ đã giam giữ hàng trăm ngàn chiến sĩ VNCH, hàng chục ngàn người yêu nước, và đang sinh cầm hàng ngàn nhà trí thức? Hay họ sẽ mua chuộc, như đã mua chuộc tiến sĩ Nguyễn Quang Ê?

Dù họ có làm gì thì trí thức vẫn đồng nghĩa với bất khuất, vẫn không khiếp nhược trong cuộc chiến đấu mà mục đích là phục hồi sự thật và lẽ phải.



Nguyển đạt Thịnh 

07.9.2011

Bài Xem Nhiều