We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 9 September 2011

Sinh nhật "CHÓ": Chuyện chưa từng có ở Hải Ngoại


Trong khi hải ngoại cắt cỏm từng đồng xu cắc bạc để làm công tác “từ thiện Việt Nam” thì bọn nhà giàu trong nước đua nhau đi làm chuyện chưa từng có ở hải ngoại, dự sinh nhật CHÓ và tổ chức sinh nhật CHÓ, một cái mốt thời thượng!
Hải ngoại đã lạc hậu quá xa so với trong nước!?


Sinh nhật "CHÓ"

Một ngày giữa tháng 7/2011, theo chân người bạn thân đi dự sinh nhật ở nhà sếp tại Sài Thành, người viết không khỏi ngạc nhiên khi nhân vật cho buổi sinh nhật này lại chính là... một con chó vừa tròn 1 tuổi. 

Hóa ra chuyện nuôi chó thời nay cũng lắm chuyện lạ kỳ mà chắc hẳn nhiều người chưa từng biết. Và câu chuyện tổ chức sinh nhật cho chó kiểu này cũng chỉ có ở một số đối tượng nhỏ, phần lớn là những ông sếp ở các công ty trách nhiệm... vô thời hạn, thừa tiền, rửng mỡ, có thói chơi ngông chẳng giống ai, đã bị nhiều người trong xã hội lên tiếng không đồng tình...

Phải nhớ sinh nhật... chó của sếp

Người bạn thân tên Thắng, là quản lý vùng của công ty TNHH K.H cho biết, hôm nay giám đốc công ty tổ chức sinh nhật cho cún yêu của mình nên mời tất cả các nhân viên trong công ty đến dự để tôi khỏi bỡ ngỡ trước gần 60 khách ngồi chật kín nhà của vị sếp này. Có cả vòng hoa "Chúc mừng sinh nhật LeVy tròn 1 tuổi" án ngự trước cửa nhà.
Bữa tiệc sinh nhật của một cún cưng.
Tiệc bắt đầu, vị sếp ôm vào lòng một chú chó giống Dobermann với "bộ trang phục" sặc sỡ, đầy đủ những dây chuyền, vòng đeo chân... Ông đứng lên trang trọng phát biểu lý do có buổi tiệc hôm nay rồi hướng dẫn LeVy phì hơi thổi ngọn nến được đính trên chiếc bánh kem có dòng chữ "Happy Birthday LeVy 1 year".

Những tràng pháo tay chúc mừng sinh nhật cùng giai điệu bài hát "Happy Birthday" vang lên. Sau đó là từng khách đến vỗ về LeVy bằng những động tác, cử chỉ trìu mến và không quên tặng quà cho chú chó này với những phong bì cầm sẵn trên tay. Thắng bật mí trong phong bì mà mình tặng có 200 USD mới cứng. "Đây là cơ hội được tặng quà cho sếp mà nên phải tận dụng tối đa chứ", anh nói thêm.
Đem câu chuyện "chẳng giống ai" này kể cho anh Trọng V., trưởng phòng kinh doanh công ty cổ phần thương mại S.N nghe liền nhận được giọng cười sảng khoái: "Ối dào, tưởng chuyện gì lạ lắm, tổ chức sinh nhật cho chó là chuyện bình thường, bản thân anh vẫn áp dụng cơ mà".

Anh V. kể lại chuyện ở công ty mình, hàng tuần những người có chức vụ cao trong công ty thường tổ chức nhậu nhẹt ở nhà hàng. Và "người bạn" đi cùng không phải vợ, cũng chẳng là bồ nhí mà đó chính là các chú khuyển. Tất cả đều coi chó là người bạn thân nhất, thậm chí coi như một "đứa con" trong gia đình nên hết mực yêu thương. Chính vì thế việc tổ chức sinh nhật cho "đứa con" ấy là điều hiển nhiên.

"Thường thì đến ngày sinh nhật của vị nào họ đều tổ chức rồi mời đến dự cả. Nhưng có khi vì lý do đột xuất, đi công tác xa, họ không tổ chức được thì nhân viên trong công ty cũng gởi lời chúc mừng và quà tặng", rồi anh V. thao thao bất tuyệt: "Con Xali giống chó Bulldog của anh Q. giám đốc công ty sinh nhật ngày 20/5, con Yorkchire của anh H. phó giám đốc sinh nhật ngày 4/4...".

Theo anh, không chỉ riêng anh mà với hầu hết tất cả các nhân viên trong công ty đều nhớ như in từng ngày sinh nhật của các chú chó của các sếp "để đến ngày sinh nhật còn chúc mừng, tặng quà chứ không thì làm phật ý các sếp". Sở dĩ nhớ từng ngày sinh nhật như vậy vì ngoài việc anh V. lưu lại trong chức năng nhắc nhở của điện thoại thì cứ mỗi tuần nhậu nhẹt cùng nhau đều được "nhắc khéo": "Sắp đến sinh nhật "nhóc Win" nhà tui rồi ấy nhỉ". Đặc biệt, những tiệc sinh nhật của chó một vị nào đó thì những vị khác cũng mang theo chó của mình đến dự cùng nên anh V. bảo: "Như thế không nhớ mới là lạ".

Thắng kể ở công ty mình, ngoài giám đốc thường tổ chức sinh nhật cho chó thì hai phó giám đốc và bốn người trưởng phòng cũng hay mời tiệc với lý do tương tự. Thắng cho biết thêm, một vị phó giám đốc nuôi đến 3 chú chó thì chú chó nào cũng có đặc ân được tổ chức sinh nhật và mình luôn được gởi thiệp mời đến dự.
Anh V. không ngần ngại cho biết, vì chức vụ của mình chỉ là trưởng phòng kinh doanh nên mỗi khi tổ chức sinh nhật chỉ có khoảng chục người cùng phòng đến dự, chứ khi sếp lớn có "nhã ý" mời sinh nhật cho cún yêu thì có đến gần trăm người trong cả công ty.

"Trào lưu" đua đòi

Theo anh V., thú nuôi chó và coi chó như một thành viên trong gia đình đã là "trào lưu thời thượng" của không ít người, đặc biệt là trong giới đại gia và những người có chức cao trong nhiều công ty thế nên chuyện tổ chức sinh nhật cho chó không phải là chuyện hiếm có. Để sở hữu được những "cục cưng" đó, họ đã bỏ không ít tiền bạc, thậm chí đánh xe hơi đến nhiều tỉnh thành để tìm mua chó với giá hàng chục triệu đồng một con. Chính vì thế mà họ rất nâng niu và chiều chuộng cho chó, như chăm con mọn.

"Hầu hết ai chơi chó kiểu này cũng có chung suy nghĩ: Mình có thể ăn uống thất thường, bỏ bữa nhưng chó thì phải ăn uống đầy đủ mỗi ngày; Chó phải được ở phòng riêng, tắm rửa bằng sữa tắm hàng ngày; phải thường xuyên chở chó đi kiểm tra sức khỏe, khi phát hiện có triệu chứng bệnh phải đi khám ngay và nhất là luôn mặc cho chó những "bộ cánh" thật đẹp và diện những trang sức sành điệu", anh V. cho biết. Chính vì thế mà mới đây anh đã không ngần ngại bỏ ra 1/3 số lương của mình để "làm đẹp" cho chú chó VietDog của mình.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, hiện nay chỉ riêng tại TP.HCM đã có gần trăm bệnh viện dành cho chó với các khu điều trị nội trú, có phòng khám, phòng mổ rất tươm tất. Ngoài ra có hàng loạt thẩm mỹ viện chuyên làm đẹp cho chó với đầy đủ các dịch vụ: Cắt tai thẩm mỹ; sửa mí mắt; phẫu thuật đuôi; nâng tai; tẩy ký sinh trùng; cắt tỉa lông và móng chân với giá dao động từ 200 ngàn đồng đến 2 triệu đồng tùy công đoạn. "Tút" đẹp cho một con chó phải chịu chi từ 5 - 7 triệu đồng", một kỹ thuật viên ở thẩm mỹ viện dành cho chó trên đường Nguyễn Biểu (quận 5) cho biết.
Tại thẩm mỹ viện này, ông L.T., giám đốc công ty kiểm toán T.N.X (ở đường Nguyễn Văn Thủ, phường Đakao, quận 1, TP.HCM) vừa vân vê con chó giống Chihuahua của mình cho biết vừa yêu cầu thẩm mỹ viện lấy... mụn cho chó. "Dạo này không hiểu làm sao mà nó (con chó của ông L.T. - NV) nổi mụn nhiều trên mí mắt làm mất vẻ đẹp hẳn đi. Nhìn những cục mụn ấy khiến nó chảy nước mắt nên tôi thấy xót lòng lắm đành đưa nó đến đây để tẩy mụn", ông L.T nói.

Ông L.T cũng cho biết ông có thuê hẳn một "quản thú" với mức lương 1 triệu đồng mỗi tháng với công việc: canh giờ cho chó ăn đúng bữa, dẫn chó đi dạo mát để chó không bị stress. Còn anh V. cưng chó đến mức hằng ngày khi đi làm anh đưa chó đến các bệnh viện cho chó nhờ chăm sóc giúp và chiều về lại lái ô tô đến rước về.

Chúng tôi không khỏi ngạc nhiên khi được một đại gia chơi chó, nhà ở đường Phan Xích Long (quận Phú Nhuận) cho biết về cuộc sống con chó Pincher chủng loại Pincher hươu của nhà mình: "Thường được đưa đến bệnh viện để có thể đảm bảo sức khỏe, được chụp X quang hằng tháng để lỡ bị sạn ở bàng quang hay thận thì phải mổ lấy. Ngoài ra nó còn được đưa đi xét nghiệm máu, nước tiểu, phân, da. Những khi thấy nó hắt hơi sổ mũi là tôi ngay lập tức chuyển đến phòng khám; thấy nó uể oải, biếng ăn là vội đưa đi chích thuốc, truyền dịch; thấy nó không đi được phải chuyển ngay đi châm cứu, tôi còn đưa nó đi lấy vôi răng bằng kỹ thuật laser định kỳ hàng tháng".

Anh Trần Việt Cường, Phó giám đốc công ty TNHH Cường Nhật (đường 3 tháng 2, quận 10): "Những câu chuyện như kiểu tổ chức sinh nhật cho chó không còn lạ nữa. Nhưng nếu tôi được nhận lời mời đi dự một sinh nhật như vậy chắc hẳn tôi rất ngượng vì ai đời lại tổ chức sinh nhật cho chó? Nguyên nhân dẫn đến việc xuất hiện ngày càng nhiều những bữa tiệc sinh nhật cho chó như thế là bởi vì thói vụ lợi, mượn chó làm công cụ để kiếm tiền của một số kẻ có chức quyền, nói cách khác là họ đang làm giàu từ chó".

Linh mục VGCS Phan Khắc Từ đã chuyển công tác ra Hà Nội?


Linh mục VC Phan Khắc Từ

đã chuyển công tác ra Hà Nội?

Nữ Vương Công Lý


Linh mục Phan Khắc Từ đã chuyển công tác ra Hà Nội?

Theo thông tin Nữ Vương Công Lý nhận được, linh mục VC Phan Khắc Từ đã tới Hà Nội, cư ngụ tại 34 Ngô Quyền là văn phòng của Ủy Ban Đoàn kết Công giáo. Chuyến đi đến Hà Nội này của ông, chưa rõ là định cư lâu dài hay chỉ là một chuyến “công tác” phục vụ nhiệm vụ của đảng giao phó?

Hóa trang – nghề chính của vị linh mục quốc doanh

Tối 8/9/2011, tại Công Viên Cầu Giấy – Trần Thái Tông – Hà Nội linh mục Phan Khắc Từ đã đọc lời khai mạc “Lễ hội hóa trang – Đêm huyền thoại”.

Đúng là “đảng ta” khéo chọn người có tay nghề, với 43 năm mặc áo linh mục để phục vụ cho đảng cộng sản vô thần, thử hỏi có diễn viên, nghệ nhân hóa trang nào giỏi bằng vị linh mục này hay không? Vì thế, việc ông khai mạc “Lễ hội hóa trang” ở Công viên Cầu Giấy được đánh giá là sự lựa chọn xuất sắc của đảng cộng sản, biết nhìn người có nghề nghiệp.

Linh mục Phan Khắc Từ

Cán bộ Phan Khắc Từ

Đến khai mạc Lễ hội Hóa trang - Dạy nghề?

Chỉ có điều là với 43 năm ông hóa thân thành linh mục, Giáo hội Công giáo Việt Nam đã cắn răng chịu đựng ông, nhưng nếu ông cho rằng đó là “Đêm huyền thoại” như cái lễ hội ông đến khai mạc, thì ông đã nhầm.

Kết cục của một con người đã 43 năm mang áo linh mục của ông đến giờ này, chắc chẳng huyền thoại chút nào, mà chỉ là một hắc thoại sẽ được ghi vào lịch sử của Giáo hội.

Một linh mục bị tẩy chay

Một linh mục không có chỗ đứng trong lòng giáo dân, không có một ai dám cưu mang trừ đảng cộng sản. Đó là kết thúc tất yếu của những người “ăn cơm nhà Cha, thờ ma cộng sản” như linh mục Phan Khắc Từ.

Không nơi nào muốn chứa chấp một người mang áo tu hành đầy tai tiếng nhằm hoạt động chính trị nô dịch cho chế độ cộng sản đánh phá Giáo hội Công giáo Việt Nam. Tình trạng đó đã dẫn vị linh mục này đến trạng thái hoảng hốt và bới luôn những thứ của riêng mình ra trước thiên hạ. Bà con được dịp bịt mũi khi thấy ông đã gửi đơn lên Bộ Công an để đề nghị trừng trị những người đã lôi ông ra ánh sáng.

Tuy lá đơn dọa dẫm đó chẳng làm ai sợ, nhưng trong bức thư gửi tới Tòa TGM Sài Gòn, ông đã thẳng thắn chỉ trích “một tập thể chỉ biết sợ hãi” mà ông cho rằng ông là nạn nhân. (Lời Lm Phan Khắc Từ trong thư gửi ĐHY Phạm Minh Mẫn). Chắc ông muốn nói rằng cả tập thể TGP Sài Gòn lẽ ra đã tống cổ ông đi khỏi Vườn Xoài và lột chiếc áo linh mục từ lâu thì ông chắc đã biết sám hối không đến mức độ này. Nhưng người ta sợ thế lực của ông đã được đảng bảo kê và vì là “một tập thể chỉ biết sợ hãi”, nên đã để ông tác oai tác quái mấy chục năm nay gây bao tang thương cho Giáo hội bằng tấm gương mù gương xấu, bằng những việc mà giáo dân không bao giờ dám nghĩ đến.

Nhưng dựa vào thế đảng có súng, ông đã làm tất cả để phụng sự đảng độc tài.

Trong ván bài chính trị đảng muốn ông đóng vai ‘đại biểu quốc hội’ nhưng phải là với chức vụ chánh xứ Vườn Xoài, có như vậy thì vai trò con rối mới có tác dụng. Ông những tưởng với sự bảo kê của đảng như bao năm nay dù là Hồng Y hay bất cứ ai, thì cái ghế Vườn Xoài của ông vẫn không thể lung lay.

Nào ngờ, sự tính toán nào cũng có sai số, ông ra khỏi cái ghế Vườn Xoài thì lập tức, trong màn diễn ‘bầu cử’ ông trượt, dù đảng đã đưa ông đến nơi xa xôi chỗ ông ở, hi vọng rằng giáo dân ở đó chỉ nhìn cái chức Linh mục mà bầu cho ông. Nhưng không.

Kể từ khi trượt môn thi vào Quốc hội, cuộc đời ông kể như đã được định đoạt bởi đảng ta.

Đến khi ‘không nơi ẩn nấp’ sau khi rời khỏi chức chánh xứ Vườn Xoài mà ông đã cố công bám trụ mấy chục năm, ông đã tính dinh tê ra Hà Nội đến trú sở của Ủy Ban đoàn kết Công giáo để thực hiện cho trót công việc được giao là một công cụ của đảng cộng sản.

Và với bản chất cộng sản, trước khi rời khỏi Giáo xứ Vườn Xoài, ông còn không quên vơ vét nốt 250 cây vàng là tài sản của Giáo xứ để không vinh thân được thì phì gia.

Kế hoạch ra Hà Nội của ông là phương án cuối cùng khi biết không thể bám trụ được ở những giáo xứ Miền Nam mà giáo dân không lạ gì ông nữa.

Giáo phận Hà Nội sẽ đón tiếp linh mục Từ ra sao?

Mấy hôm trước, nghe tin ông được bầu làm Phó chủ tịch hội khuyết tật gì đó, người dân Hà Nội đã thầm khen nhà nước, đảng cộng sản đã hiểu rất rõ bản chất cán bộ của mình. Giáo dân Hà Nội đồn nhau rằng, có lẽ trong đất nước này, người khuyết tật nặng nhất, có lẽ không ai chiếm vị trí của ông. Ông bị khuyết tật về các bộ phận nghe, nhìn, nghĩ và nhất là khuyết tật về liêm sỉ và lương tâm.

Giáo dân chỉ phân vân là với vai trò linh mục trước hàng ngàn giáo dân tinh thông, sáng mắt nhanh tay, ông còn tham nhũng được 250 cây vàng, vậy các trẻ em khuyết tật, liệu những đồng tiền người ta dành cho các cháu, có đến được tay các cháu không?

Tối nay, 8/9/2011, giáo dân Hà Nội nháo nhác gọi điện thoại cho nhau loan báo tin dữ là Lm Từ đã ra Hà Nội. Nhiều giáo dân đã đến ngay chỗ ông khai mạc “Lễ hội Hóa trang” nhận ra ông và theo ông về đến tận nơi ông ở, thì ra ông về 34 Ngô Quyền như người ta đã dự báo.

Hăm hở ra về

Xe biển xanh chở cán bộ Phan Khắc Từ về chỗ ở

Hang ổ của tổ chức chống phá Giáo hội Công giáo

Và người ta đang hỏi nhau về vấn đề họ quan tâm là nếu ông ra Hà Nội thật, thì TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn sẽ chấp nhận ông vào Linh mục đoàn Hà Nội như thế nào và ông sẽ dâng lễ ở đâu? Cho ai? Hay hàng ngày ông dâng lễ cho mấy ông cán bộ ngoại đạo trong Mặt trận và Ủy ban Đoàn kết công giáo?

Để có thể nghĩ đến việc TGM Nhơn chấp nhận ông, chiếu theo Giáo luật:

Ðiều 269: Giám Mục giáo phận chỉ nên tiến hành việc nhập tịch của một giáo sĩ khi:

1. nhu cầu hoặc ích lợi của Giáo Hội địa phương của ngài đòi hỏi, và tuân hành các luật lệ liên quan tới việc chu cấp xứng hợp cho giáo sĩ.

2. chắc chắn có văn kiện hợp lệ cho phép xuất tịch, và hơn nữa, đã được Giám Mục giáo phận cho xuất tịch cung cấp những tin cần thiết, cách bí mật nếu thấy là cần, về đời sống, tư cách và học lực của giáo sĩ;

3. giáo sĩ đã tuyên bố, bằng giấy tờ, cho Giám Mục giáo phận rằng mình muốn hiến thân phục vụ Giáo Hội địa phương mới, đúng như luật định.

Như vậy, với trường hợp này, nếu TGM Nhơn chấp nhận, thì có phải vì “nhu cầu lợi ích của Giáo hội địa phương” là Hà Nội chưa có được linh mục cán bộ Ủy ban Đoàn kết nào nên nhập ông Từ về dẫn đầu phong trào? Còn nữa, nếu về Hà Nội, linh mục Từ sẽ “muốn hiến thân phục vụ Giáo hội địa phương” ra sao? Sài Gòn còn có Vườn Xoài, có 250 cây vàng, còn Hà Nội thì lấy đâu ra những xứ ngoan hiền và lắm tiền như vậy cho ông ở?

Ðiều 285: (1) Các giáo sĩ nên xa tránh tất cả những gì không xứng hợp với bậc mình, theo như những qui định của luật địa phương.

(2) Giáo sĩ nên tránh tất cả những gì, cho dù không xấu xa, nhưng xa lạ không thích hợp với bậc giáo sĩ.

(3) Cấm các giáo sĩ đảm nhận những chức vụ công quyền có kèm theo việc hành sử quyền bính dân sự.

(4) Nếu không được phép của Bản Quyền riêng, giáo sĩ không được nhận làm Quản Lý những tài sản thuộc các giáo dân hoặc những chức vụ trần thế kèm theo nghĩa vụ phải kế toán sổ sách; cũng không được làm bảo chứng cho dù dựa vào tài sản riêng của mình nếu không tham khảo ý kiến của Bản Quyền riêng; phải tránh không nên cam kết những khế ước bảo lãnh trả một món nợ mà không định rõ căn nguyên.

Điều không thể vẫn có thể

Với điều luật 285 trên đây, hẳn TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn có giỏi cách nào, thông tuệ đến đâu cũng khó giải thích được với giáo dân Hà Nội về trường hợp nếu nhận linh mục Phan Khắc Từ.

Cũng có thể xảy ra trường hợp này, là TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn sẽ bất chấp như đã từng bất chấp những vấn đề lớn hơn để đưa ông Từ về Hà Nội cho có bạn có bầu và vừa lòng cấp trên?

Xét những hiện tượng gần đây về cách hành động của Tòa TGM Hà Nội từ ngày TGM Nhơn về ngồi lên chiếc ghế Tổng Giám mục thì điều này không phải không có cơ sở.

Với vẻ mặt hớn hở, tươi cười và nhanh nhẹn khi không chỉ đi thăm chính quyền Hà Nội, Mặt trận Tổ Quốc, mà TGM Nguyễn Văn Nhơn còn ôm hoa đến cả Ban Dân vận Trung ương Đảng Cộng sản để chúc mừng.

TGM Nguyễn Văn Nhơn tới thăm Ban Dân vận Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

Nhưng với giáo dân, từ ngày về Hà Nội với cương vị Tổng Giám mục, Chủ tịch Hội Đồng giám mục Việt Nam, TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn dùng con bài im lặng và… trốn. Hầu hết những người mà TGM Nhơn chưa có sự yên tâm để gặp gỡ thì khó có cơ hội để được gặp ngài.

Tất cả giáo sĩ, tu sĩ, giáo dân có nhu cầu được gặp TGM Hà Nội Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch HĐGMVN đều phải qua năm bảy lần cửa kiểm soát, hẹn giờ. Nhưng hầu như đều bị TGM Nhơn trốn quanh nếu đánh hơi thấy việc gặp là để khiếu nại, để giải quyết vấn đề nào đó thuộc trách nhiệm của ngài.

Một tu sĩ bị lạm dụng tình dục và bị chèn ép bất chấp lương tâm, đã tìm đển TGM Nhơn theo đúng thẩm quyền, nhưng ngài đã trốn quanh và không cho gặp mặt, dù nữ tu này đã phải kiên trì ngồi đợi ở TGM không chỉ một lần mà nhiều lần, không chỉ một ngày mà nhiều ngày.

Một linh mục vốn là người thân tín của TGM Nhơn đã lộng hành đến mức tự ý chuyển nhượng đất đai của Giáo xứ, bị người dân phản đối không thực hiện được thì sinh ra tư thù. Thậm chí đến khi giáo dân trong xứ lâm chung được mang thẳng từ bệnh viện về đến nhà xứ để lo các phép cuối cùng. Nhưng linh mục nhất định không chịu xức dầu với lý do phải để điều tra xem nó như thế nào. Đến phút cuối cùng khi bị giáo dân phản đối quyết liệt mới miễn cưỡng làm phép xức dầu và bệnh nhân chết ngay sau đó.

Vậy nhưng khi giáo dân đến Tòa Tổng Giám mục, thì TGM Nhơn nhất định không gặp mặt.

Gần đây, để giải quyết vấn đề giáo dân căng băng rôn, Tòa TGM Hà Nội đã tổ chức cho những “giáo dân” được chọn lựa, những người này sẵn sàng tấn công bằng vũ lực dưới sự điều khiển của một người tên là Doanh, kết hợp với công an để trấn áp những giáo dân mà họ không ưa. Những giáo dân đến đi lễ ở nhà thờ Lớn không may gặp phải bọn này nếu không vừa ý, thì ăn no đòn còn bị Tòa TGM cho người gọi công an bắt vào đồn.

Một trong số những người đã tấn công giáo dân ngay trong khu vực tòa Tổng Giám mục Hà Nội và được Tòa TGM Hà Nội trọng dụng khi cần thiết xử lý những người Tòa TGM không thích, mới đây đã lộ nguyên hình là tay chân của công an Hoàn Kiếm trong vai trò đi đánh đập, dọa dẫm bắt người biểu tình yêu nước.

Đây có phải là giáo dân riêng của TGM Nguyễn Văn Nhơn?

Đến đây, chắc không thể nói gì hơn là từ ngày TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn về Hà Nội, ở Tổng Giáo phận có nhiều sự lạ xảy ra. Sự lạ nhất, đó là điều khiển Tòa TGM Hà Nội theo mô hình nhà nước cộng sản và theo cách của môt cán bộ cộng sản thường làm. Cũng là một thái độ “đồng lõa với giặc,hung hãn với dân” đúng như bản chất nhà cầm quyền Cộng sản VN hiện nay.

Vì vậy, việc Linh mục Phan Khắc Từ có thể ra Hà Nội được sự chấp thuận của TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn là điều cũng có thể xảy ra.

Hãy chờ xem con rối này của đảng sẽ được cất vào đâu và ai là đồng minh.

Nữ Vương Công Lý

Ngày tàn của các bạo chúa



Theo trang mạng InvestmentWatch, tài sản của ông Gadhafi có thể lên đến 128 tỉ đô la
Hình: ASSOCIATED PRESS


Theo trang mạng InvestmentWatch, tài sản của ông Gadhafi có thể lên đến 128 tỉ đô la
Người ta chưa biết những gì đang xảy ra trên thế giới từ mấy năm nay, đặc biệt trong năm 2011 này có phải là làn sóng dân chủ lần thứ tư của nhân loại hay không. Có lẽ cần thêm một thời gian nữa mới biết chắc được.
Tuy nhiên, trước hết, xin nhắc lại ba làn sóng dân chủ đã từng được Samuel Huntington ghi nhận và phân tích. Lần thứ nhất, từ cuối thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 20, với việc xuất hiện của một số quốc gia dân chủ đầu tiên, trong đó Mỹ đóng vai trò tiên phong (năm 1776), rồi đến Pháp (1789) và, sau nữa, ở khoảng trên 20 nước khác, chủ yếu ở Âu châu. Lần thứ hai, từ sau Đệ nhị thế chiến đến đầu thập niên 1960, với khoảng trên 30 quốc gia được lọt vào quỹ đạo dân chủ (trong đó có Đức, Ý, Nhật, Áo, v.v…). Và lần thứ ba, từ giữa thập niên 1970 đến cuối thập niên 1990, với xu thế dân chủ hóa ở các nước như Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Thổ Nhĩ Kỳ, Argentina, Brasil, Đài Loan, Hàn Quốc, và cuối cùng, các quốc gia Đông Âu sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ.
Đầu năm 2011 có vẻ như một làn sóng dân chủ khác bùng nổ, chủ yếu ở Trung Đông và Bắc Phi, trong một biến cố chính trị được gọi là Mùa xuân Ả Rập (Arab Spring) với các cuộc biểu tình rầm rộ ở Tunisia, Ai Cập, Bahrain, Syria, Yemen, Algeria, Jordan, Morocco và Oman, cũng như một số các cuộc biểu tình khác, nhỏ hơn, ở Kuwait, Lebanon, Saudi Arabia, Sudan và Western Sahara. Dường như lâu lắm rồi nhân loại mới chứng kiến những cuộc biểu tình với quy mô lớn và với sức quật cường dữ dội đến như vậy của dân chúng. Tuy nhiên, ở trên, trong câu đầu tiên đoạn này, tôi vẫn dè dặt với chữ “có vẻ”. Chỉ có vẻ thôi. Lý do là tình hình chính trị ở các quốc gia này khá phức tạp. Một số nhà độc tài vẫn còn tại vị. Ở một số nơi khác, các chế độ độc tài đã bị sụp đổ, nhưng các cuộc đấu tranh giữa các thế lực chính trị trong các quốc gia ấy vẫn còn gay gắt và dằng co, chưa ai biết, cuối cùng, chúng sẽ dẫn đến đâu cả. Người ta hy vọng đó sẽ là một nền tự do thực sự. Nhưng khả năng một chế độ độc tài khác, dựa trên thần quyền của nhóm Hồi giáo cực đoan nào đó, sẽ ra đời không phải là bất khả. Nên đành chờ.
Điều người ta chắc chắn, không còn có thể hoài nghi gì được nữa, là: nhiều chế độ độc tài kéo dài đã bị cáo chung. Nhiều tên bạo chúa cầm quyền gần như tuyệt đối suốt cả mấy chụp năm, lần lược sụp đổ. Nhiều tên độc tài khác thì đang run rẩy.
Bị sụp đổ hẳn thì có Zine el-Abidine Ben Ali ở Tunisia, Hosni Mubarak ở Egypt, Saddam Hussein ở Iraq, Ali Abdullah Saleh ở Yemen, và mới đây, Muammar Muhammad al-Gadhafi ở Libya. Đó là chưa kể Sadam Hussein ở Iraq bị treo cổ cách đây mấy năm.
Một số nhà độc tài khác còn tại vị nhưng khá run rẩy: Bashir ở Sudan (ông này đã tuyên bố không ra tranh cử vào năm 2015), vua Abdullah II bin al-Hussein ở Jordan, vua Abdullah bin Abdul-Aziz Al Saud ở Saudi Arabia, vua Hamad ở Bahrain, vua Mahammed VI ở Morocco, Bashar al-Assad ở Syria, v.v… Tất cả đều đang tỏ ra ít nhiều nhân nhượng trước các đòi hỏi chính đáng của dân chúng.
Người ta thấy gì sau khi chứng kiến sự sụp đổ của các chế độ độc tài như thế?
Thấy, ít nhất hai điều.
Thứ nhất là sự giàu có và xa hoa hầu như vô tận của những kẻ tự xưng là sẵn sàng hy sinh cả đời cho đất nước.
Lấy Tổng thống  Hosni Mubarak của Ái Cập làm ví dụ. Theo các chuyên gia Trung Đông, sau 20 năm cầm quyền (1981-2011), tài sản của Mubarak có thể lên đến 70 tỉ đô la Mỹ, bao gồm hàng tỉ đô la ký gửi ở các ngân hàng Thụy Sĩ và vô số bất động sản thuộc loại “khủng” ở những thành phổ mắc tiền hàng đầu trên thế giới như New York và Los Angeles ở Mỹ, London ở Anh, Paris ở Pháp, v.v… Nhiều người cho là tài sản thực sự của Mubarak nhiều hơn hẳn những tỉ phú vốn được xem là giàu nhất thế giới như Carlos Slim Helu (khoảng trên 53 tỉ) hay Bill Gates (khoảng 53 tỉ).
Tuy nhiên, sau khi Muammar Gadhafi sụp đổ, người ta phát hiện bảng xếp hạng nêu ở trên là không đúng sự thật. Có thể Gadhafi còn giàu hơn cả Mubarak. Theo trang mạng InvestmentWatch, tài sản của Gadhafi có thể lên đến 128 tỉ đô la, vượt xa Mubarak. Có nguồn tin cho biết đầu năm 2011, Gadhafi giao cho một nhà môi giới ở London đến 3 tỉ đô la để mua cổ phiếu. Tổng cộng, số tiền đầu tư của Gadhafi ở Anh có thể lên đến 20 tỉ bảng Anh. Số tiền đầu tư ở các ngân hàng Mỹ có lẽ còn cao hơn thế nữa, khoảng trên 30 tỉ. Đó là chưa kể một lượng tiền lớn khác, cũng hàng tỉ đô la, được kỷ gửi và đầu tư ở các nước Phi châu. Và cũng chưa kể đến số tài sản của vợ con ông. Cũng lên đến hàng tỉ đô la.
Sau khi quân nổi dậy chiếm Tripoli, người ta mới thấy cuộc sống xa hoa của Gadhafi và gia đình của ông. Miệng thì lúc nào cũng hò hét cách mạng xã hội chủ nghĩa với những khẩu hiệu như bình đẳng và tình huynh đệ, nhưng trong cuộc sống riêng thì lại hưởng thụ còn hơn cả vua chúa ngày xưa. Hết dinh thự này đến dinh thự khác. Dinh thự nào cũng mênh mông và cũng đầy những tiện nghi hết sức xa xỉ.
Thứ hai là sự yếu ớt của các chế độ độc tài ấy.
Suốt cả mấy chục năm cầm quyền một cách độc đoán, cả Mubarak lẫn Gadhafi đều gợi cho mọi người, nhất là dân chúng nước họ, cái ấn tượng là họ rất mạnh mẽ và bất khả xâm phạm. Bởi vậy, trước khi dân chúng đổ xô xuống đường, hầu như không có ai tin tưởng là chuyện ấy có thể xảy ra. Khi dân chúng đã ào ạt xuống đường rồi, cũng không mấy ai tin tưởng là họ có thể lật đổ được chính quyền. Riêng ở Libya, mặc dù Mỹ và các quốc gia đồng minh liên tục dội bom vào quân đội của Gadhafi, họ vẫn không dám tin tưởng hẳn là sẽ thắng lợi. Đến lúc quân nổi dậy sắp tràn đến thủ đô Tripoli, ai cũng hình dung một trận chiến ác liệt sẽ bùng nổ và máu sẽ ngập trên các đường phố trước khi đội quân trung thành với Gadhafi chịu buông vũ khí chấp nhận thất bại. Thế nhưng sự thật khác hẳn. Quân nổi dậy tiến vào thủ đô một cách khá dễ dàng. Đội quân được xem là trung thành với Gadhafi và từng khiến mọi người khiếp sợ bỗng buông súng đầu hàng hoặc vội vã chạy trốn. Chiến thắng nhanh chóng đến độ nhiều người đâm ngơ ngác tự hỏi: có phải Gadhafi đang trù tính một kế hoạch di tản chiến thuật để đánh bọc hậu quân nổi dậy? Mấy tuần trôi qua, người ta biết đó chỉ là một nỗi sợ vu vơ.
Và người biết nữa, sự thật này: các tên độc tài không thực sự mạnh mẽ như những ấn tượng mà chúng cố tình tạo ra cho dân chúng để dân chúng khiếp sợ và thần phục.
Cứ nhớ lại hình ảnh Saddam Hussein chui từ căn hầm bí mật lúc bị bắt vào ngày 14 tháng 12, 2003 và hình ảnh Hosni Mubarak nằm thở phập phù trên giường bệnh khi bị lôi ra toà án ở Ai Cập vào đầu tháng 8 vừa qua thì biết.
Còn không thì cứ hỏi Gadhafi nếu gặp ông ấy đang trốn chui trốn nhủi đâu đó.

Nguyễn Hưng Quốc

ĐÁM TRÍ THỨC… NGỦ MƠ








Có ba mươi sáu vị khoa bảng, đầu óc chứa đầy văn chương chữ nghĩa,  đã từng được xã hội ưu ái  gọi là các nhà trí thức. Có người còn văn vẻ, tâng bốc hơn,  gọi là  những tinh hoa của đất nước,  những nguyên khí của dân tộc,  những rường cột của quốc gia,  thì mới đây, lại hành xử giống như một đám… đười ươi, những phường… vô văn hóa,  những tên óc chứa đầy… đất sét.

  
Ngày 21/8/2011, 36 nhà khoa bảng hải ngoại  này đã hè nhau làm một bản kiến nghị dưới hình thức là một bức thư ngỏ gửi các nhà lãnh đạo VN về “ Hiểm họa ngoại bang và sức mạnh dân tộc.”  Bức thư ngỏ này đồng kính gửi chủ tịch và Quốc Hội nhà nước,  Chánh Án tòa án nhân dân tối cao, Thủ Tướng và Chính Phủ và ngay cả Tổng Bí Thư và Bộ Chính Trị đảng CS VN.

  

Chỉ nguyên cái đoạn “kính gửi” này, người ta đã hình dung ra được một đám bầy tôi khúm núm,  khấu đầu  cầu ban ơn mưa móc  của những kẻ cầm quyền, ăn trên ngồi chốc,  mà ở đây là đám chính quyền tham ô, thối nát, bán nước, hại dân của Đảng CS VN.

  

Cái kiến nghị này được minh xác là làm ra  chỉ để ủng hộ bản tuyên cáo ngày 25 tháng 6 năm 2011 của 95 nhân sĩ, trí thức trong nước lên án nhà cầm quyền TQ, và đồng thời hưởng ứng bản kiến nghị ngày 10 tháng 7 năm 2011 của 20 nhà trí thức quốc nội kêu gọi chính quyền công khai hóa thực trạng quan hệ Việt Trung. Như vậy là bản kiến nghị của 36 trí thức hải ngoại chỉ có  một mục đích là … vuốt đuôi, dây máu ăn phần với các đề đạt của những trí thức trong nước, mà không có một điều gì mới lạ.  
  
Nực cười nhất là trong phần nhận định bổ túc, bản kiến nghị đã …dạy bảo cho chính quyền Hà nội thế nào là những  hiểm họa ngoại bang,  là sức mạnh của dân tộc,  là vị thế của chính quyền, sau đó còn nhắc nhở cho họ những việc cần làm như  cách đối xử với TQ, đối xử với Asean và các nước khác, đối với nhân dân trong nước, và đối với cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Đây chẳng khác gì…”dạy đĩ vén váy”.  Chính quyền Hà Nội  cầm quyền gần 40 năm nay.  Những điều các nhà trí thức hải ngoại đưa ra là những điều quá sơ đẳng, ai biết đọc biết viết đều biết, và lãnh đạo CS dư biết.  Nếu họ không làm, hoặc làm khác đi,  là vì họ đặt quyền lợi của một  thiểu số cá nhân lên trên quyền lợi của tổ quốc. Những tên tư bản  đỏ, biến thái  này ươn hèn với kẻ thù, hà khắc với nhân dân, ve vuốt đám người Việt ở hải ngoại để lợi dụng.  Chúng cần phải được trừ khử, phải được thay thế bằng những người có nhiệt tình, có tâm huyết với quốc gia,  chứ không phải  để các nhà trí thức hải ngoại phải năn nỉ, cầu xin chúng làm những việc mà theo nghĩa vụ, chúng phải làm.
  
Xin 36 vị trí thức,  hãy tự soi gương, nhìn lại thân phận của mình để tự đánh giá xem có đủ uy tín khiến  cho đảng CS Việt Nam phải  lưu tâm tới những đề đạt của mình hay không? Các trí thức hải ngoại, những người đã bỏ nước ra đi, đã một thời được chính quyền CS miệt thị là “đám người đĩ điếm”, “lũ vong nô, ham bơ thừa sữa cặn của đế quốc”.   Các vị  hãy tự xét mình xem có đủ uy tín với chính quyền Hà Nội bằng những con người CS cốt cán  như GS Pham Huệ Chi và Viện nghiên cứu phát triển IDS,  khai quốc công thần Võ Nguyên Giáp, Tướng hồi hưu Nguyễn Trọng Vĩnh…  hay không ?  Những người này đã từng lên tiếng, gửi kiến nghị, viết thư ngỏ, với một danh sách dài thậm thượt của hàng trăm người ký tên, nhưng Đảng CS đâu có thèm để mắt tới:  TQ vẫn vào Tây Nguyên khai quặng bauxit,  rừng đầu nguồn vẫn cho TQ thuê dài hạn, biển đông vẫn bị TQ lấn chiếm.  Như vậy thì bức thư ngỏ của các trí thức hải ngoại này đối với chính quyền Hà nội chỉ có giá trị bằng…. một tờ giấy dùng một lần rồi thôi !
  
36 vị trí thức với bằng cấp chức vụ được được phô trương nổ như tạc đạn, nhưng một số chức vụ đã thuộc về quá khứ của mấy chục năm về trước. Nhiều trí thức đã  ở tuổi “thất thập cổ lai hy”.  Ông Lê Xuân Khoa, người khởi xướng, hay nói khác đi là cái đầu tàu của lá thư  ngỏ này đã công khai  ủng hộ  cái lập trường “hòa hợp hoà giải” của CS VN.  Có lẽ ông viết bức thư ngỏ này với hy vọng sẽ là nhịp cầu nối với chính quyền Hà Nội để kiếm miếng đỉnh chung.  Nhưng tiếc thay, những trí thức vong niên với một quá khứ nặng nề như các ông không phải là  những đối tượng trí thức mà chính quyền Hà Nội tìm kiếm.  
  
Bản kiến nghị của 36 trí thức hải ngoại có tầm vóc và sức mạnh như thế nào ?  Không cần phải suy nghĩ lâu, cũng đoán biết rằng, nếu may mắn lắm, thì nó sẽ được đọc qua, và chấm dứt bằng một tiếng… cười khẩy, trước khi vào nằm êm ái trong sọt rác.  Uổng công cho 36 bộ óc già lẩn thẩn ký tên vào tờ giấy lộn để nhắc nhở mọi người rằng chúng tôi luôn nặng lòng vì dân vì nước.
  
Để chấm dứt, người viết bài muốn xin nhắc nhở nhà trí thức nào mà óc chưa teo vì sơ cứng, một điều là: có chất xám thì  cũng cần phải có chút khí phách.  Nhiều chất xám mà xử sự… hèn kém quá, thì không những không được việc mà còn bị đời khinh khi  phỉ nhổ.  
   
Hoàng Thế Hiển
09/2011
September 5, 2011

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%BEE%1DP

Bài Xem Nhiều