We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 24 September 2011

Treo hay không treo cờ VNCH ?



  • Các cựu sinh viên Viện Đại Học Đà Lạt ở các nước Âu Châu sẽ tổ chức Đại Hội Thụ Nhân tại Paris năm 2012, trong đó phe bỏ phiếu không treo cờ VNCH đang thắng thế. Phe ủng hộ treo cờ, quá ít, đang cần sự yểm trợ tinh thần của chúng ta, những người quốc gia chống Cộng, dù họ không lên tiếng yêu cầu.
***********
1. Khi một người Việt Nam tỵ nạn khước từ dấu chứng tỵ nạn của mình (không chào lá cờ truyền thống của mình) họ nghiễm nhiên chấp nhận vai trò cai trị của thể chế đã từng biến họ thành người tỵ nạn. Nói theo kiểu bình dị, họ là những người vô tổ quốc, là những kẻ tha phương cầu thực không hơn và không kém. (cựu sinh viên Thụ Nhân Bích Thủy)

2. Vì vậy, nếu một đại hội Thụ Nhân mà người tổ chức từ chối treo lá cờ Vàng thì sẽ không có tôi. (cựu sinh viên Thụ Nhân Huỳnh Văn Của)
  • Thưa quý giáo sư, quý anh chị trong đại gia đình Thụ Nhân,
Vì lý do riêng, tôi đã xin tạm ngưng sinh hoạt trên hai diễn đàn Thụ Nhân. Nhưng vì tên tôi được ghi trong mục cc và nằm trong phần mở đầu "thưa các thầy cô", và vì, nhất là, vấn đề treo hay không treo, chào hay không chào lá cờ VNCH đã đụng vào tử huyệt, bình dân hơn đụng vào lò xo trong người tôi, một nạn nhân của Việt Cộng, một người tỵ nạn không đội trời chung với Cộng sản dù họ là Việt Nam, Tàu, Cuba, Bắc Hàn, tôi mạo muội có ý kiến như sau:

1. Quốc kỳ VNCH là biểu tượng cho linh hồn của quốc gia miền Nam đã mất. Là căn cước của người quốc gia tỵ nạn. Tôi bỏ nước ra đi chỉ bởi vì lý tưởng quốc gia, tự do, không chịu nổi ách thống trị của Cộng sản, chứ không phải vì đi ăn mày miếng cơm manh áo tại Mỹ, tại Pháp. Nếu chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tôi sẽ giải thích ra sao với con cháu và thế hệ tương lai, tại sao chúng được sinh ra, có mặt tại hải ngoại? Chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tuyên bố không làm chính trị, không phân biệt Quốc gia, Cộng sản nữa, tôi sẽ là ai, gốc gác từ đâu? Vô lẽ tôi chui lên từ đất nẻ Washington DC, Paris, Bruxelles hay Oslo? Vô lẽ tôi không khác gì con cháu, ở các Chinatowns Mỹ, của những người Tàu bị bắt đến Mỹ để làm phu đường rầy xe lửa vào thế kỷ XIX? Hay tệ hơn, vô lẽ tôi chỉ là một trong thành phần "ma cô đĩ điếm" mà một Thủ tướng Việt Cộng nọ (chính xác, Phạm Văn Đồng) đã một lần thoá mạ những thuyền nhân, trong đó có tôi, trốn chạy trối chết chúng nó (mặc nhiên công nhận ông ta nói đúng, nếu tôi chối bỏ lý lịch quốc gia trong sáng của tôi qua việc chối bỏ lá cờ vàng)?

2. Khi bỏ chạy, tôi đã mất hết, chỉ còn lý tưởng tự do, và nhất là tấm lòng chung thủy và hiếu đễ đối với miền Nam, tức nước VNCH, nơi mà tôi được sinh ra, hoặc được nhận vào từ miến Bắc trong cuộc di cư vĩ đại 1954, đã nuôi dưỡng tôi, cho tôi cơm ăn, áo mặc, cho tôi học hành đến nơi đến chốn để trở thành ông này bà nọ, hãnh diện với đời, cho tôi được tự do, kể cả tự do vinh thân phì da, kể cả tự do, ngày nay, quên ơn quên nghĩa, kể cả tự do phản bội. Lá cờ vàng là biểu tượng của nước VNCH và của tấm lòng chung thủy và hiếu đễ của những người con đối với Tổ quốc.

3. Tưởng nhớ, biết ơn nước VNCH trong phạm vi rộng lớn, đối với tôi, cũng như tưởng nhớ, biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ tôi trong phạm vi nhỏ hẹp hơn. Khi con cháu hội họp, vui chơi, ăn uống, nhảy nhót trong gia đình, trước bàn thờ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, có đứa con đứa cháu nào đã đặt vấn đề nên hay không nên thắp một nén nhang tưởng niệm các cụ trước, rồi vui chơi sau, nên hay không nên bỏ phiếu để lấy biểu quyết thắp nhang? Treo cờ, chào cờ là một bổn phận đối với tổ quốc (đã mất), cũng như thắp nhang cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ (đã khuất) là một bổn phận, mà đã gọi là bổn phận thì còn gì để bàn cãi, bỏ phiếu lấy ý kiến?

4. Có người sẽ bảo, thắp nhang và treo cờ khác nhau. Đúng, khác nhau, bề ngoài. Dưới lăng kính nghị quyết 36. Các cộng đồng, đoàn thể, hội đoàn, kể cả tôn giáo, trường học của người Việt tỵ nạn hải ngoại, diễn đàn thân hữu, v.v... đều là đối tượng của Nghị quyết 36. Bọn lãnh đạo Việt Cộng, sau những năm thất bại, đã nâng Nghị quyết 36 lên hàng quốc sách (xin quý vị xem báo chí và tin tức internet trong nước), ra chỉ thị những tòa đại sứ và những tên nằm vùng triệt để thi hành Nghị quyết đó bằng mọi giá. Bằng cách gợi lên, với những lời đường mật, trong lòng người xa xứ nỗi nhớ quê hương, tuyển mộ nằm vùng bằng cách quẳng cho vài mẩu xương (nghĩa bóng), mời gọi những "khúc ruột ngoài ngàn dặm" (hết ma cô đĩ điếm, phản bội tổ quốc rồi, sướng nhé!) về du lịch đi (Nguyễn Minh Triết còn dụ: "gái Việt Nam bây giờ đẹp lắm..."), về làm ăn đi, xoá bỏ hận thù đi, đem tiền về xây dựng đất nước đi, cứu trợ thay cho chúng những người khốn khổ thuộc trách nhiệm của chúng, cho người ra ngoại quốc vắt cạn những con bò sữa hải ngoại, và những con bò sữa hải ngoại này đi vắt cạn những con bò sữa hải ngoại khác, đem tiền về VN phải chia tứ lục cho bọn cán bộ mới mua được cơ hội làm từ thiện, thương người, trong khi trong nước có kẻ đã sắm máy bay riêng, đi xe Rolls Royce đời mới, ở những dinh thự nguy nga, tiền hàng tỷ đô gửi trong chương mục ngoại quốc (tại sao không đến gõ cửa xin vắt sữa những con bò này?) -mà người tỵ nạn như tôi nằm mơ cũng không thấy. Bằng cách chia rẽ những người trong cộng đồng, đoàn thể, các trường Việt ngữ, cãi nhau như mổ bò về bất cứ vấn đề nào nằm trong mục thảo luận chương trình tổ chức, từ thực đơn ăn uống, mời ca sĩ nào hát nhảy đầm, cho đến việc treo hay không treo cờ VNCH. Và treo cờ hay không treo cờ mới là mục tiêu chính yếu của Nghị quyết. Một số không nhỏ đồng hương vô tình mắc bẫy Nghị quyết 36, còn số hữu tình thì được che đậy, nằm vùng rất kỹ bằng những cái cớ được nại ra, nhưng không thuyết phục.
Nói ra thì mang tiếng chụp mũ, không nói ra thì mang tiếng thụ động, ba phải, nín thở qua sông.

Tuy nhiên, VC không dám chỉ trích việc thắp nhang tưởng nhớ tổ tiên, chúng để tự do, mặc dù chúng không ngu đến nỗi không hiểu rằng treo cờ quốc gia và thắp nhang tưởng niệm tổ tiên đều giống nhau, ít ra về ý nghĩa tinh thần. Nhưng bằng mọi cách, chúng phải tiêu diệt lá cờ quốc gia, lá cờ mà có một ông thầy chùa tại Beaverton, Oregon, tên Thích Ẩn Long (những Phật tử chân chính cho ông này là sư giả, xin xem tài liệu đính theo) công khai gọi trong một buổi thuyết pháp là "lá cờ ba que". Nhưng vì bản chất gian manh, láu cá nên VC dùng mánh lới khác. Ví dụ, tôi nghe nói, chưa có bằng cớ, ở Việt Nam bây giờ, trên một số bàn thờ tổ tiên gia đình có cả hình Hồ Chí Minh, và trong chùa, nhà thờ có tượng Hồ Chí Minh ngồi bên Chúa, Phật? Nếu đúng, VC đã tương kế tựu kế, lấy gậy ông đập lưng ông, trong vấn đề thắp nhang: cho thắp, cúng tế, để tỏ ra tự do, nhưng phải có Bác hiện diện. Trong vấn đề treo cờ, tại những trường học Mỹ, chẳng hạn, chúng vận động treo cả hai cờ, VC và VNCH, như giải pháp tạm thời, trước khí thế cao độ của đồng bào tỵ nạn tại Mỹ, trong khi chờ đợi một cơ hội khác. Nhưng đồng bào tỵ nạn không chịu các trường học Mỹ treo hai cờ. Phải treo cờ VNCH mà thôi. Và không phải không có lý do mà đa số các tiểu bang, thành phố Mỹ đã công nhận, cho treo lá cờ VNCH. Họ là người ngoại quốc, không mắc nợ gì với VNCH. Huống chi tôi là một người thọ ơn đất nước, quốc gia miền Nam?

Cuối thư, tôi xin hoàn toàn đồng ý với anh Huỳnh Văn Của và chị Bích Thủy, đặc biệt về những câu tôi đã trích ra trên từ thư của anh, chị. Tôi biết sẽ có những phản ứng, như thời gian trước đây, từ phía những anh chị không đồng quan điểm. Nhưng không sao, vì đây là xứ sở tự do, dân chủ và tôi đã quá quen với những cuộc tranh luận về chính trị, và một lần đã bị kiện vì một bài viết chống nằm vùng và VC tại Portland, vụ kiện mà tôi, sau khi tai qua nạn khỏi, vẫn thấy hãnh diện. Một điều duy nhất tôi sợ, là khi ngôn từ và phương cách, mức độ đối thoại đã vượt quá lằn ranh truyền thống phải có, dù sao, giữa thầy và môn sinh, hay ngược lại giữa môn sinh và thầy, giữa môn sinh và môn sinh.

Tôi có thể im lặng, cầu an, để yên thân, cho đến hết tuổi già, cho xong kiếp người. Nhưng không, tôi đã lên tiếng, để yểm trợ một số cựu sinh viên Thụ Nhân, có vẻ ít ỏi, đã dám viết rõ ràng, không mập mờ, hàng hai, bằng giấy trắng mực đen, lập trường "quốc gia" (tôi chưa nói "chống Cộng") vững chắc của mình, đã dám viết lên những điều mình cho là đúng. Tôi đã lên tiếng, để chứng tỏ tư cách một người tỵ nạn chân chính còn nhớ và biết ơn tổ quốc VNCH và lá cờ vàng thân yêu của tôi, lá cờ mà quân dân cán chính miền Nam đã một thời hy sinh xương máu để bảo vệ cho đến phút cuối của ngày 30/4/1975 và bây giờ còn tôn vinh, nâng niu xem như một lẽ sống, một lẽ chết, chứ không phải là một sự chọn lựa, một vấn đề mang ra để bỏ phiếu. Tôi đã lên tiếng, để vong linh những người đã chết cho tôi, vì tôi, thay tôi trước đây khỏi phải tủi hổ. Tôi đã lên tiếng, vì tôi là một người, không muốn thua những "con cá hồi" của chị Bích Thủy, hoặc không muốn là một con thò lò (hay thần giữ cửa Janus trong thần thoại cổ) hai mặt, lúc vàng lúc đỏ, hay nửa vàng nửa đỏ, hay đỏ nhiều hơn vàng, như màu áo của một Hồng Y VN khi ông qua Úc tuyên bố, đỏ vàng giống nhau.

Vả lại, vì tôi chỉ có một đời để sống. Sống không thẹn với quốc gia, với tổ tiên, cha mẹ, không thẹn với chính mình, với con với cháu mình.
Tôi dùng chữ "tôi", vì đây là ý kiến cá nhân, chứ không phải đề cao "cái tôi đáng ghét". Xin quý vị thông cảm.

Kính chào quý vị. Chúc quý vị an bình, thanh thản trong tâm hồn, và những ngày thật vui.
 GS Nguyễn Kim Quý
cựu giáo sư Viện Đại Học Đà Lạt

Cuộc đời của một người Chiến Sĩ VNCH thật hy hữu, cuối cùng cũng xuôi theo số phận.

Ông Võ Khắc Hiệp.

Cựu Trung Úy Võ Khắc Hiệp qua đời ngày 20 tháng 8 năm 2011 vì bệnh ung thư gan tại bệnh viện Stanford, San José trên đất Mỹ, hưởng dương 57 tuổi. Ðây “lần chết thứ hai” của người sĩ quan VNCH sau 37 năm qua bao nhiêu biến chuyển của đất nước. Vào giữa năm 1975, Võ Khắc Hiệp là một sĩ quan thuộc tiểu đoàn lưu động ÐPQ Tiểu khu Vĩnh Long, tăng cường cho TK Chương Thiện để án ngữ con đường xâm nhập của Cộng Sản Bắc Việt vào mật khu U Minh Thượng. Ðây là lúc CS vi phạm hiệp định Paris, quyết đánh chiếm miền Nam, xâm nhập đại đơn vị, vì sợ tiết lộ bí mật của cuộc hành quân đã tàn sát tất cả đơn vị miền Nam cản đường. Tất cả quân nhân của tiểu đoàn này đã bị giết tại chỗ. Tiểu đoàn lưu động của Võ Khắc Hiệp xem như bị xóa sổ và Võ Khắc Hiệp được truy thăng Trung Úy, ân thưởng Bảo Quốc Huân Chương kèm theo Nhành Dương Liễu.
   
Thân phụ của Trung Úy Võ Khắc Hiệp là Ðại Tá Võ Văn Xét đang là sĩ quan tình báo trong phái đoàn VNCH của Ủy Ban Liên Hợp Quân Sự 4 Bên tại Tân Sơn Nhất và người mẹ là bà Kim Cúc đã hết nước mắt khóc đứa con trai đầu lòng, trong tình hình miền Nam mỗi ngày một sôi động với các tin tức tình báo dồn dập về các lực lượng Cộng Sản Bắc Việt đang càng ngày càng tiến sát Saigon.
Một tháng sau khi Saigon thất thủ, Ðại Tá Võ Văn Xét được kêu gọi trình diện tại đường Công Lý và đưa về tập trung tại làng Cô Nhi Long Thành và sau đó được đưa ra Bắc trong một chuyến bay đặc biệt. Lúc bấy giờ, vào khoảng cuối năm 1978, gia đình của Ðại Tá Võ Văn Xét còn ở tại cư xá sĩ quan Chí Hòa, một buổi chiều trời nhá nhem tối, một người đàn ông lạ mặt đến gõ cửa nhà bà Xét, xưng là một người lính thuộc đơn vị của Trung Úy Võ Khắc Hiệp, mới ra khỏi nhà tù cộng sản, báo tin cho biết Trung Úy Hiệp vẫn còn sống và đang ở trong một trại tù vùng U Minh. Lúc bấy giờ từ ngày chồng bị đưa đi biền biệt chưa có tin tức gì, bà Xét đang lo lắng về tin chồng, thì lại vui được tin con còn sống. Tuy vậy, nửa tin nửa ngờ, bà Xét đã cùng với người con gái, lặn lội xuống vùng U Minh, thuê dân địa phương chèo ghe đi khắp nơi để tìm con, nhưng ngay cả trại tù mà người lính đã cho tin, những người CS quản lý trại cũng cho biết không có ai tên là Võ Khắc Hiệp.
Năm 1978, theo chính sách mới, vào lúc bấy giờ các trại tù “cải tạo” trong Nam đã cho thân nhân thăm nuôi, Võ Khắc Hiệp được chuyển qua vùng biên giới Tịnh Biên và được thông báo chính thức về nhà. Những năm ấy, bà Võ Văn Xét vừa thăm nuôi chồng đang bị tù ngoài Bắc vừa lo bới xách cho con trong Nam.
Võ Khắc Hiệp sinh năm 1954 tại Saigon. Mới 16 tuổi, trong thời gian học tại trường Trung học Kiến Thiết, Hiệp đã muốn chọn binh nghiệp, anh đã khai thêm tuổi để xin phục vụ trong binh chủng BÐQ, tình nguyện vào Biệt Kích Dù, rồi đăng lính vào SÐ 18BB, nhưng lần nào cũng bị ông bố biết, lôi về, bắt đi học tiếp tục. Sau khi đậu Tú Tài, Võ Khắc Hiệp theo lệnh động viên, vào khóa 8/72, mang tên là khóa Bất Khuất. Ðược thân phụ gửi gắm về Phòng 2, Tiểu Khu Vĩnh Long, nhưng Võ Khắc Hiệp lại xin ra đơn vị tác chiến, về làm trung đội trưởng tại Tiểu Ðoàn Lưu Ðộng, biệt phái cho TK Chương Thiện, chặn đường giao liên của Quân Khu 9 VC, đưa quân xâm nhập vào U Minh. Trong đêm giao chiến đẫm máu, trong khi toàn bộ tiểu đoàn của anh gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, Võ Khắc Hiệp và ba binh sĩ tìm được đường thoát, lội xuống sống lẫn trong đám lục bình và ngày hôm sau bị CS bắt đưa vào mật khu.
Sau khi ra khỏi nhà tù, năm 1980, Võ Khắc Hiệp vượt biển thành công và đến định cư tại Orange County, California. Ðây chính là lúc anh vừa đi học vừa đi làm, gửi tiền về cho mẹ để đi thăm nuôi cha. Sau 13 năm tù, năm 1991, Ðại Tá Võ Văn Xét mới trùng phùng ở Mỹ, với đứa con mà ông đã lãnh tiền tử tuất 17 năm về trước.
Năm 1994, Võ Khắc Hiệp di chuyển lên San José, làm việc trong ngành điện tử, một lần gia đình đổ vỡ, và mất vào tháng 8, 2011. Tại San José, trong bài điếu văn tiễn đưa người cựu chiến binh Võ Khắc Hiệp, cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình đã nói đến Long Mỹ, chiến khu U Minh Thượng và các vùng đất Chương Thiện, Rạch Giá là những chiến trường sôi động, nơi mà những sĩ quan trẻ tuổi, một thời hiên ngang đã làm nên lịch sử, trong đó có cựu Trung Úy Võ Khắc Hiệp.
Song thân của người chiến sĩ năm xưa, ông bà Võ Văn Xét, nay tuổi đã ngoài 80, thêm một lần nữa “tre già khóc măng non.”
Huy Phương/Người Việt

Bài Xem Nhiều