We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 29 September 2011

Công Lý Cho Quân Dân VNCH


Người Mỹ gốc Việt rất cám ơn Thượng Nghị sĩ Webb đòi hỏi công lý cho những quân nhân mất tích của Việt Nam Cộng hòa mà cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ, USAID đã bỏ quên khi làm việc với CS Hà nội trong việc sữ dụng một triệu Ðô la do Mỹ viện trợ cho CS Hà nội tìm những quân nhân mất tích của CS Bắc Việt, Việt Cộng (Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam) và Việt Nam Cộng Hòa.
Ðó là đòi hỏi linh quyền cho người mất tích (MIA) hay đã tử trận (KIA). Còn người sống, là người Mỹ gốc Việt gốc quân dân VNCH đang sống sờ sờ và hiện là công dân chánh thức, cử tri mẩn cán của Mỹ cũng đã và đang bị một bất công. Mỹ đã bỏ quên khi ký và thi hành Thương Ước -- bản Thương Ước giữa Washington và Hà nội. Theo đó CS Hà nội được “xuất khẩu” văn hóa phẩm sang Mỹ mà người Mỹ trong đó có người Mỹ gốc Việt không được “xuất cảng” văn hóa phẩm của Mỹ qua VNCS. Hy vọng sẽ có những dân cử Mỹ nhơn danh công bằng đặt vấn đề với Bộ ngọai Giao, Bộ Thương Mại và Ngọai Thương và vị Ðại diện Thương Mại của Mỹ trong vấn dề thi hành Thương Ước Washington- Hà nội.
Một, về linh quyền của tử sĩ và người mất tích của VNCH. Trước nhứt về quân nhân VNCH mất tích. Theo VOA, tiếng nói chánh thức của chánh phủ Mỹ, cuối năm rồi, cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ, USAID, cùng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội VNCS đã ký kết một biên bản ghi nhớ trong đó Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ Việt Nam 'ìm kiếm và nhận dạng' quân nhân Việt Nam mất tích trong chiến tranh và cung cấp một triệu đôla trợ giúp kỹ thuật. Ðại sứ Mỹ lúc bấy giờ là ông Michael Michalak cũng có mặt trong buổi lễ.
Nhưng TNS Webb cho biết trên báo Virginian Pilot, theo những thông tin mà văn phòng ông có được «Dự án này phải bảo đảm xử lý công bằng đối với các quân nhân mất tích thuộc quân đội Bắc Việt, lực lượng Việt Cộng và quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thế mà, theo những thông tin mà văn phòng tôi có được, các cuộc thảo luận giữa cơ quan USAID với chính phủ Việt Nam cho thấy là các binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa không được tính trong số binh sĩ mất tích và như vậy là sẽ không nằm trong dự án này».
Do đó TNS Webb đề nghị USAID đình chỉ chương trình tài trợ trị giá 1 triệu đôla cho tới khi nào các giới chức của cơ quan đảm bảo được rằng số tiền này được dùng để xác định và tìm kiếm binh sĩ của cả quân đội miền Bắc Việt Nam cũng như lực lượng Việt Nam Cộng hòa.
Ông còn nhân mạnh nếu Hoa Kỳ tiếp tục hỗ trợ dự án này thì sự hỗ trợ đó chỉ được dành cho những binh sĩ bên phía Cộng sản, và điều đó không phải là điều đem lại sự công bằng, công lý và hòa giải dân tộc.
Thứ đến là chuyện Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa, CS đã cào mồ cuốc mả tử sĩ VNCH, bỏ hoang tàn thê thảm như để trả thù người chết vậy, Về biểu tượng thiêng liêng này của quân dân VNCH, vị Thượng nghị sĩ Dân chủ đại diện bang Virgina, chủ tịch tiểu ban Ðông Á Thái Bình Dương của Uỷ ban Ngoại giao Thượng viện Mỹ nhơn vụ USAID, Ông nói trong chuyến viếng thăm VNCS gần đây, Ông còn thấy Nghĩa trang An Bình, tức nghĩa trang quân đội Biên Hòa trước đây, hiện bị bỏ hoang phế và cần phải được tu bổ lại.
Hầu như ngay sau đó, Thượng Nghị sỹ Patrick Leahy lên tiếng ủng hộ TNS Jim Webb trong nỗ lực nhắc đến các quân nhân Nam Việt Nam: "Ðây là điều quan trọng trong tinh thần hòa giải và đối với quan niệm trung thành và tôn trọng của người Mỹ rằng chúng ta không bao giờ quên những người đã ở bên chúng ta, ngay cả khi chúng ta bước vào tương lai và hợp tác với những người từng chiến đấu chống lại chúng ta."
Trước những lời lên tiếng công khai của TNS Jim Webb, phát ngôn viên của cơ quan USAID khẳng định là họ sẽ «tìm kiếm và nhận dạng thi hài quân nhân của cả hai bên trong cuộc chiến, để giúp đóng lại vết thương của hàng triệu gia đình Việt Nam cho tới nay vẫn không biết về số phận của người thân bị mất tích».
Một triệu Ðô la tuy không là nhiều so với ngân sách ngọai viện của Mỹ đơn vị tính bằng tỷ. Nhưng 1 đồng tiền thuế của dân đem viện trợ mà không kiểm sóat coi xài có đúng như chánh quyền và nhân dân Mỹ muốn, thể hiện qua ý kiến của dân biểu nghị sĩ Mỹ, cụ thể là Quốc Hội, là USAID thiếu trách nhiệm với chánh phủ và nhân dân Mỹ. Ở một mức độ nào đó người ta nghĩ USAID không giữ vững lập trường, thiếu tinh thần tranh đấu buộc CS Hà nội phải thi hành cam kết với Mỹ. Và nhứt là USAID đã làm trái với đạo lý mà người Mỹ được giáo dục trong gia đình và xã hội, là công bằng là đạo người ta ở đời.
Một triệu Ðô la thôi, mà CS Hà nội còn lạm dụng như vậy, ai biết được CS đã “rút ruột” bao nhiêu các khỏan viện trợ lớn khác của Mỹ như hàng triệu triệu Ðô la Mỹ viện trợ cho VNCS phòng chống bịnh Aids, cấp học bổng cho sinh viên VN du học. Rất nhiều dư luận CS Hà nội đã ăn xới, ăn bớt, lạm dụng đưa con ông cháu cha đi học thay vì người tài mà người Mỹ muốn đào tạo giúp cho VN; nhưng có ai nghe thấy phản ứng gì của Tòa Ðại sứ Mỹ ở Hà nội và USAID đâu.
Nhưng chờ xem, dù bị TNS đặt vấn đề, USAID hứa sửa sai, CS Hà nội sẽ vần cứ tĩnh bơ, họ có 1001 cách trở trái làm mặt. Liệu USAID có đủ kiên nhẫn và mưu trí đối phó buộc CS Hà nội thi hành nghiêm túc bảng ghi nhớ hay không.
Hai, một nền văn hóa Mỹ bị Mỹ bỏ quên. Trong Hiệp Ưóc Thương Mại Song Phương (gọi tắt Thương Ước) giữa Washington- Hà nội, có điều khoản C1 và H qui định CS Hà nội đượïc tự do du nhập văn hoá phẩm mọi loại vào Mỹ mà Ðại diện Thương Mại Mỹ phải thương lượng sửa lại cứ mỗi ba năm một lần. Ðó là điều khoản tạo ra giao lưu văn hoá một chiều, CS Hà nội được “xuất khẩu” văn hóa phẩm sang Mỹ mà Mỹ không được hay chưa được đưa văn hóa phầm Mỹ vào VNCS. Người Mỹ gốc Việt là nạn nhân bị tước đoạt quyền phổ biến tư tưởng ở VN, trong khi tại quê hương thứ hai của người Mỹ gốc Việt là nước Mỹ bị tràn ngập văn hóa của CS xuất khẩu qua. Một bất công đã tạo nhiều cuộc phản đối biểu tình mạnh từ khi có Thương Ước giữa Washington -Hà nội đến giờ. Nhưng suốt mấy kỳ ba năm tái xét Thương Ước, Mỹ đặc biệt là vị Ðại diện Thương Mại Mỹ im lặng một cách khó hiểu. Công dân Mỹ gốc Việt hoàn hòan toàn bị bỏ quên trong khi ký và thi hành Thương Ước.
Ba và cuối cùng tự do, dân chủ, dân quyền không thể xin mà có, chờ người khác làm cho mình hưởng. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Mỹ có lá phiếu, có hậu thuẩn của những người dân cử Mỹ chánh trực, hiểu biết chánh nghĩa đấu tranh của dân người Việt và người Mỹ gốc Việt – như TNS Webb. Mùa bầu cử này là mùa thuận tiện để người Mỹ gốc Việt cho những quyền lợi chính đáng của mình như Mỹ phải đòi hỏi CS Hà nội cho văn hóa phẩm của Mỹ nói chung trong đó có Mỹ gốc Việt xuất cảng vào VNCS.


    Vi Anh

Sao Không ‘Hoà Hợp Hoà Giải’? Bên Nào Cực Đoan, Quá Khích Và Cuồng Tín?


Trần Quốc Kháng (1)
‘Chế độ Cộng Sản thì chỉ phế bỏ chứ không
thể nào sửa đổi được’.
Boris Yeltsin
Mấy tuần lễ vừa qua, ‘Hiểm Họa Tàu Cộng’ đã trở thành chủ đề của nhiều bản tin, ‘câu chuyện thời sự’ và nhiều ‘văn kiện’ khác nhau. Trong khi đó thì đảng giặc Mác-Lênin chú tâm vào việc lùng bắt và triệt hạ những người yêu nước. Rõ ràng nhất là trong các cuộc biểu tình, công an VC đã thẳng tay sử dụng bạo lực, hành hung, xách nhiễu, khủng bố, bắt giam các thanh niên chống Tàu Cộng (TC).
Trên diễn đàn Internet, chúng tôi nhận thấy có 3 ‘văn kiện’, của 3 nhóm tự nhận là ‘Trí Thức’, hoặc ‘Nhân Sĩ’:
Thứ nhất là bản ‘Tuyên Cáo’ ngày 25-6-2011 của 95 ‘nhân sĩ, trí thức’, làm tại Sài Gòn. Thứ Nhì là ‘Kiến Nghị’ ngày 10-7-2011 của 20 ‘nhân sĩ, trí thức’, làm tại Hà Nội. Thứ 3 là ‘Thư Ngỏ’ ngày 21-8-2011, của ‘nhóm trí thức’ ở hải ngoại. (2A) (2B) (2C)
Tuy hình thức và nội dung có phần khác nhau, nhưng cả 3 ‘văn kiện’ nêu trên đều có chung chủ đích, tóm lược là: Cầu xin đảng CSVN --- ‘Tập Đoàn Quan Thái Thú’ cờ Máu Sao Vàng --- sửa đổi điều này, điều kia, kể cả việc ‘hoà hợp hoà giải Dân Tộc’ để tạo dựng sức mạnh ‘đoàn kết toàn dân’ trước ‘hiểm hoạ TC’.
Trong ‘Thư Ngỏ’, thực chất là ‘Thỉnh Nguyện Thư’ gởi cho CSVN, có đoạn đã tỏ ý tán thành chiêu bài ‘Hoà Hợp Hoà Giải’ (HHHG) --- phần chính yếu trong Nghị quyết 36 của đảng giặc VC:
“Đối với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài: Cần tạo bước đột phá để cải thiện sự hợp tác của cộng đồng vào công cuộc bảo vệ và xây dựng đất nước……
……. Đây là bước cần thiết bắt đầu một quá trình nghiêm túc thực hiện hoà giải và hoà hợp dân tộc. ……
… Trước chiến lược trước sau như một của Trung Quốc …… đòi hỏi quý vị phát huy sức mạnh dân tộc, đoàn kết toàn dân trong và ngoài nước trong giai đoạn cực kỳ hiểm nguy cho Việt Nam”.
 Do đó, vấn đề sơ khởi được nêu lên: Phải chăng, ‘Hiểm Họa TC’ chỉ là DIỆN bên ngoài, còn ĐIỂM bên trong của 3 ‘văn kiện’ nêu trên là vận động cho chiêu bài HHHG ‘đội mồ sống lại’?
Vì nhiều năm trước đây, chiêu bài này đã bị ‘khai tử’. Chỉ có phe nhóm ‘trở cờ đón gió’, hoặc những người quá ‘ngây thơ’ về Cộng Sản, mới tán thành chiêu bài HHHG. Sự thật, HHHG chỉ là mỹ từ mà VC dùng để che đậy xảo kế, nói nôm na là XÚI DẠI đồng bào tỵ nạn VC (nhất là các thế hệ trẻ), tham gia sinh hoạt chính trị, kinh tế v.v. với nhà nước VC. Lẽ đương nhiên là tất cả đều nằm trong vòng kiểm toả của đảng giặc Mác-Lênin.
Cả 3 ‘văn kiện’ nêu trên, người thì tự nhận là ‘TRÍ THỨC’, kẻ thì vỗ ngực là ‘NHÂN SĨ’, nhưng hỡi ơi, ít nhất có 3 điểm làm độc giả cảm thấy thất vọng não nề:
1-Khi họ cổ cổ suý ‘HHHG Dân Tộc’, nhằm ‘phát huy sức mạnh dân tộc’ mà họ không biết, hay biết mà làm lơ, không ngỏ ý, kêu gọi đảng giặc Mác-Lênin, từ bỏ Mác-Lênin, trở về với Quốc Gia Dân Tộc!
Nếu không thì làm sao HHHG Dân Tộc thật sự được? Làm sao tạo dựng được ‘đoàn kết toàn dân’ trong khi đảng CSVN vẫn ép buộc Dân Tộc VN phải tôn thờ Mác-Lênin.
Khẳng định rằng, Mác-Lênin là cội nguồn huỷ diệt sức mạnh của đoàn kết toàn dân. Mác-Lênin là cội nguồn sô đẩy Dân Tộc vào hiểm họa TC đồng hóa.
Chính GS Vũ Quốc Thúc, hồi Tết Nhâm Ngọ 2002 --- khi trí tuệ còn minh mẫn --- trong bài ‘Làm Thế Nào Để Giải Trừ HIỂM HỌA BẮC THUỘC’, đã có ý tưởng tương đồng khi ông viết nguyên văn:
“NGÀY NAY: Chính phủ Hà Nội đem giây buộc cổ Tổ Quốc với  thòng lọng Mác-Lênin, làm đàn em chư hầu của Đảng Cộng Sản Trung Quốc”! (3)
*
2- Khi họ ‘lo ngại’ hiểm họa TC mà họ không biết, hay biết mà vẫn cầu xin ‘Tập Đoàn Quan Thái Thú’ (TĐQTT) điều này điều nọ để chống lại TC. Đây có phải là điều ngớ ngẩn và mâu thuẫn trầm trọng hay không?
*
3- Khi họ cầu xin CSVN điều này điều nọ mà họ không biết, hay biết mà vẫn làm: Hàng chục năm qua, không khi nào CSVN đếm xỉa đến ý kiến, đến nguyện vọng và quyền lợi của hàng chục triệu dân VN. Trong đó, thành phần Trí Thức là ‘mục tiêu’ hàng đầu: ‘Trí Phú Điạ Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ’.
Vậy thì tiếng nói của quý vị cầu xin, chắc chắn là đến ‘Tết Công Gô’, đảng CSVN mới lắng nghe! Đây có phải là điều ngây thơ của quý vị hay không?
Chắc hẳn, bản ‘Tuyên Cáo’ và bản ‘Kiến Nghị’ nêu trên, xuất phát ở trong nước nên rất ít người quan tâm. Hầu như ai cũng hiểu, trong ‘rừng dao găm mã tấu’ ở VN thì đương nhiên, hai ‘văn kiện’ ấy phải viết theo ‘định hướng XHCN’ --- ‘mạ vàng mạ bạc’ chế độ phi nhân là chuyện ‘bình thường’.
Nhưng ngược lại, ‘Thư Ngỏ’ của nhóm ‘Trí Thức’ ở hải ngoại, xuất phát từ xứ TựÏ Do, tại sao khi cổ suy ‘HHHG Dân Tộc’ mà lại làm lơ vấn đề then chốt là chủ nghĩa PHI DÂN TỘC Mác-Lênin?
Hàng chục năm qua, sự thật đã quá rõ ràng, hầu như ai cũng biết: Đảng CSVN, tự nó đã mang bản chất GIẶC NGOẠI XÂM từ khi thành lập. Chính Hồ Chí Minh và đồng đảng đã xác nhận, Hồ là ‘đại biểu’ của Quốc Tế CS, lãnh lương của QTCS, thi hành chỉ thị của QTCS thành lập đảng CSVN tại Hương Cảng năm 1930.

(Xin bấm vào LINK phía dưới để đọc tiếp)

Trung Quốc đang lo sợ


 Muốn biết một quốc gia mạnh yếu ra sao thì chúng ta có thể xem họ đang sợ những cái gì. Nếu một chính quyền sợ những thứ rất nhỏ, thì không thể coi là họ mạnh được.

Ở trong nước, một chữ Hoa Nhài mà Bắc Kinh cũng sợ, kiểm duyệt không cho các mạng web nhắc đến! Kiểm duyệt khi viết những tên Tây Tạng, Uighur. Họ bắt giam họa sĩ Ngải Vị Vị, dọa truy tố tội trốn thuế, y như tội nhà báo tự do Ðiếu Cày bị gán ghép, bị dư luận che cười lại thả. Ðã kết án nhà văn Lưu Hiểu Ba rồi, họ vẫn mở những chiến dịch rầm rộ bôi nhọ một người đang ở trong tù, sách nhiễu đến cả vợ con không cho yên.

Tại sao họ phải sợ những cá nhân đó? Bởi vì họ biết chính họ rất yếu khi đối diện với những lý tưởng, những ý kiến mà Hiến Chương Linh Tám nêu ra: Dân Chủ, Tự do, Bình đẳng trước pháp luật, Hạn chế quyền hành nhà nước, Chống tham nhũng bất công. Những lý tưởng đó đang nung nấu âm ỷ trong lòng người Trung Hoa. Nhiều người Tàu đang theo dõi các cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Ai Cập, ở Syria, hàng trăm triệu người, không biết lúc nào họ nổi lên yêu cầu dân chủ. Các lãnh tụ Trung Nam Hải đang ngồi trên một thùng thuốc súng. Không biết một biến cố nho nhỏ bất ngờ nào sẽ bật ngòi cho nó phát nổ. Khi sợ hãi, người ta quay ra đánh lung tung. Vì nhìn đâu cũng thấy những “thế lực thù địch”.

Trên mặt ngoại giao, Trung Quốc cũng đang chống phá lung tung. Trong mấy tuần nay Bắc Kinh lên tiếng cực lực đả kích Ấn Ðộ, Phi Luật Tân, Việt Nam, Nhật Bản và Mỹ.

Bắc Kinh đã ồn ào phản đối việc công ty Ấn Ðộ ONGC Videsh định mở cuộc thăm dò dầu lửa trong hai khuôn (block) ngoài khơi Việt Nam, dọa sẽ gây rắc rối về ngoại giao. Trước đây, những công ty Chevron, Petronas-Carigali, British Petroleum, Santos đã rút lui ngay sau khi bị dọa. Bây giờ, Ấn Ðộ đã dứt khoát bác bỏ, nói rằng việc cộng tác tìm dầu với Việt Nam làm theo đúng luật lệ quốc tế. Chevron và BP có những vụ làm ăn ở bên Tàu cho nên không dám đụng; khiến mấy anh ở Bắc Kinh tưởng dọa ai cũng được. Bây giờ đụng với ONGC Videsh mới được một bài học. Tháng trước Bắc Kinh đã cho chiến hạm đuổi chiếc tàu INS Airavat trong khi mới rời hải cảng Việt Nam. Bộ Ngoại Giao Ấn Ðộ đã chính thức phản đối, lên tiếng bảo vệ quyền lưu thông trên biển Ðông của nước ta.

Chỉ có thế thôi. Nhưng đảng Cộng Sản Trung Quốc đã cho các báo, đài đăng những bài chỉ trích Ấn Ðộ đang tranh giành ảnh hưởng với họ ở Việt Nam và vùng Ðông Nam Á. Ðồng thời, họ công kích Việt Nam và Phi Luật Tân cùng chống nước Tàu, như bản tin trên nhật báo Người Việt ngày hôm qua mới đăng... Không những thế Bắc Kinh còn lôi kéo cả Mỹ, Nhật Bản vào. Lại nhìn đâu cũng thấy những “thế lực thù địch”.

Một nhà phân tích chính trị Trung Quốc đã diễn tả đúng tâm trạng các đồng chí lãnh đạo Trung Nam Hải. Chỉ riêng một vụ đi tìm dầu lửa, ông Mã Gia Lệ (Ma Jiali) được hãng thông tấn IANS (Indo-Asian News Service) phỏng vấn đã nói rằng ông cảm thấy Ấn Ðộ đang muốn phát triển “những quan hệ chiến lược với Việt Nam để đương đầu với Trung Quốc”. Bộ ông ta nghĩ Việt Nam là một nước chư hầu hay sao mà chỉ được giữ những quan hệ “đồng chí, anh em, chiến lược, toàn diện” với nước Tàu mà thôi? Mã Gia Lệ nói: Chính phủ Mỹ muốn ngăn chặn Trung Quốc. Nếu Ấn Ðộ cũng theo con đường đó, sẽ không tốt. Nhiều nước đang muốn liên minh chống Trung Quốc. “Ðối thoại tay ba” đang được mở giữa Nhật Bản, Ấn Ðộ và Mỹ có vẻ “phần nào nhắm vào Trung Quốc”. Chúng tôi không muốn thấy một liên minh như vậy. Ðúng là tình trạng một người tâm thần bất ổn, nhìn đâu cũng thấy người khác đang âm mưu hại mình. Hoặc một ông “Con Trời” nghĩ rằng cả thiên hạ phải quy phục mình!

Cựu Ngoại Trưởng Nhật Bản Yuriko Koike mới viết trên Nhật báo Japan Times vào Tháng Sáu năm nay, nói rằng người ta không cần phải ngăn ngừa Trung Quốc, như chiến lược đối phó với Nga Xô mà Mỹ đã theo trong thời Chiến Tranh Lạnh. Chi phí quân sự của Trung Quốc không mạnh hơn Nhật Bản, Ấn Ðộ hay Nga. Một nửa số 1 tỷ 300 triệu người Trung Hoa còn sống trong cảnh nghèo, Trung Quốc cần bảo vệ quan hệ kinh tế với các nước khác. Bà Yuriko Koike (Tiểu Trì Bách Hợp Tử) nói thái độ hung hăng của Trung Quốc sẽ thúc đẩy các nước Á Châu phải tìm cách liên minh, với hậu thuẫn của Mỹ, thay vì bị rơi vào một hệ thống do Trung Quốc đứng đầu. Nhật Bản cần coi việc liên kết với các quốc gia tự do dân chủ trong vùng, như Ấn Ðộ, Nam Hàn, Indonesia là ưu tiên số một.

Trong thực tế, các nước Á Ðông và Ðông Nam Á phát triển phồn thịnh được trong ba thập niên cuối thế kỷ 20 là nhờ có sự hiện diện của quân lực Mỹ trong vùng này, tạo ra một tình trạng cân bằng, ổn định. Hiện nay Australia, Nhật Bản, Nam Hàn, Phi Luật Tân, Ấn Ðộ, Indonesia, Singapore, Malaysia, Tân Tây Lan, Việt Nam, và ngay cả Mông Cổ đều muốn giữ thế cân bằng ổn định đó. Ðúng như bà Koike nói, không ai coi việc ngăn chặn Trung Quốc là một việc cần thiết, nhưng không ai muốn bị Trung Quốc áp lực. Một quốc gia nhỏ như Singapore cũng ký hiệp ước tự do mậu dịch và hợp tác quân sự với Mỹ. Số hải cảng trong vùng sẵn sàng cho phép tàu chiến Mỹ ghé bến đã nhiều hơn, các cuộc thao diễn hải quân chung với Mỹ cũng gia tăng.

Nguyên nhân chính cũng vì Bắc Kinh đã bỏ không theo lời căn dặn chiến lược của Ðặng Tiểu Bình, là hãy lo phát triển kinh tế, còn về ngoại giao phải “Thao quang Dưỡng hối” (Tao Guang Yang Hui): Che bớt cái hay cái giỏi của mình; cúi xuống, chớ cái ngoi đầu lên. Mua một cái hàng không mẫu hạm cũ về, nói sửa chữa để làm tàu giải trí, sòng bài, rồi bỗng làm lễ hạ thủy, cho dân chúng kéo tới xem như xem hội, hoan nghênh chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên của nước mình. Một hàng không mẫu hạm mà không có những tàu chiến đi theo bảo vệ, không có một đội tàu tiếp liệu, chưa bao giờ thao diễn như một hạm đội, nếu đụng trận chỉ làm mục tiêu cho máy bay địch oanh kích, như vậy mà diễu võ dương oai để làm gì? Chỉ có thể giải thích là họ cần kích thích tự ái dân tộc của một tỷ dân, để đám dân này quên cảnh tham nhũng, bất công xã hội, và không được tự do. Chính nỗi sợ ngọn núi lửa sẵn sàng bùng nổ ở bên trong khiến cho giới lãnh đạo cộng sản ở Bắc Kinh hung hăng đối với bên ngoài.

Nhưng khi tỏ ra lo sợ về những đe dọa tưởng tượng từ bên ngoài, họ càng cho thấy là họ đang sợ, vì bản thân còn yếu quá.

Vụ công ty Ấn Ðộ ONGC Videsh không sợ dọa nạt cứ tiếp tục tìm dầu đã kích thích nỗi sợ hãi của Bắc Kinh. Lần đầu tiên, miếng võ đe dọa của họ mất hiệu lực. Tại sao các công ty Chevron nhượng bộ ngay mà Videsh không sợ? Chắc vì quyền lợi của Chevron ở Trung Quốc lớn quá, họ không muốn gây chuyện làm hỏng việc làm ăn. Chính phủ Mỹ cũng hùa theo, tuyên bố chính sách không can dự vào những hòn đảo trong vùng biển đang tranh chấp. Còn Videsh chắc không có quyền lợi nào đáng kể mà lo bị mất. Vì thế chính phủ Ấn Ðộ mới làm cứng. Và Bắc Kinh hoảng sợ. Cuối Tháng Mười này sẽ có cuộc họp (lần thứ 15) giữa hai nước để bàn về các tranh chấp biên giới; không biết Bắc Kinh sẽ nhượng bộ gì để đổi lại Ấn Ðộ ngưng tìm dầu trong vùng biển Việt Nam hay không? Một lần nữa, trong việc ngoại giao không có nước nào là bạn, cũng không coi ai là kẻ thù. Tất cả hoàn toàn đặt trên quyền lợi quốc gia. Mai mốt, nếu công ty Videsh thành công, bắt đầu khai thác dầu ở ngoài khơi Việt Nam, các công ty quốc tế khác sẽ cứ theo tiền lệ đó mà làm! Ở Na Uy, Mexico, Venezuella, thiếu gì những công ty dầu khí không bị ràng buộc quyền lợi với Trung Quốc; ngăn cản họ làm sao được?

Nhưng nguyên nhân gây ra nỗi sợ của Bắc Kinh trong vụ công ty Videsh bướng bỉnh không phải vì họ lo sẽ có chiến tranh với Ấn Ðộ. Mặc dù Ấn Ðộ mới đồng ý bán cả hỏa tiễn cho Việt Nam, chọc tức Bắc Kinh hơn nữa. Hai nước đã đánh nhau nhiều lần về chuyện biên giới, bao nhiêu năm nay rồi. Không bên nào chịu thỏa hiệp ký một “hiệp ước cưa đôi” nhanh chóng như chính quyền Việt Nam. Hai nước cùng đang coi phát triển kinh tế là ưu tiên số một. Trung Quốc cần giữ một bộ mặt hòa bình để còn đi làm ăn nơi khác! Vả lại trong thế giới này khó xảy ra chiến tranh lắm. Thế nào cả thế giới chung quanh cũng nhảy vào can gián để khỏi bị cháy thành vạ lây.

Nỗi sợ của Trung Quốc chính là vì lo thế giới sẽ nhảy vào can gián. Muốn can gián Ấn Ðộ và Trung Quốc trong vụ tìm dầu này, mọi người sẽ phải đặt câu hỏi quần đảo Hoàng Sa thực ra thuộc nước nào? Khi đó, Trung Quốc biết họ sẽ đuối lý. Cuộc tấn công cướp Hoàng Sa năm 1974 mới xảy ra hơn một phần tư thế kỷ. Tại sao anh phải đem súng tới giết người ta để chiếm những đảo này? Có những chiến sĩ Hải quân Việt Nam còn sống sẽ ra làm chứng họ bị bắn, họ bị bắt rồi được trả như tù binh ra sao. Cuối cùng, một vụ tranh chấp chủ quyền sẽ được đề nghị đưa cho một hội đồng hòa giải hay một phiên tòa quốc tế phân xử. Khi đó, các chứng cớ rằng Việt Nam là chủ nhân của quần đảo Hoàng Sa hiển nhiên quá, Bắc Kinh không thể nào cãi lại được!

Trong lúc này Trung Quốc đang có nhiều mối lo ngoại giao, không mong bị thêm rắc rối. Chính phủ Obama vẫn cứ bán thêm máy bay cho Ðài Loan, mặc dù Bắc Kinh phản đối. Thượng Viện Mỹ đang làm một dự luật “trừng phạt kinh tế” Trung Quốc với tội cố ý giữ đồng tiền nước họ thấp quá so với Mỹ kim để có lợi bán hàng sang Mỹ rẻ. Năm tới dân Mỹ sắp bỏ phiếu, cả Quốc Hội lẫn ông tổng thống đều muốn tỏ ra cứng rắn để mong kiếm lá phiếu của dân! Ðúng lúc đó thì công ty Videsh và chính quyền Ấn Ðộ lại gây thêm chuyện, không chịu làm “láng giềng hữu nghị, hảo hảo hảo hảo (4 chữ Tốt)! Ðó là một mối lo khiến Ngoại Trưởng Dương Khiết Trì (Yang Jiechi) mới gặp Ngoại Trưởng Phạm Bình Minh bên cạnh phiên họp ở Liên Hiệp Quốc để rủ nhau hợp ca bài 16 chữ vàng! Trước khi đi New York chắc ông Ðới Bỉnh Quốc đã căn dặn: Nếu năn nỉ Ấn Ðộ không được, thử bảo Việt Nam xem nó có chịu nghe hay không?
 

By Ngô Nhân Dụng

THIÊN ĐƯỜNG MỚI :Cơm tấm bì sườn Hồ chí Minh

Bì Sài Gòn bây giờ là bì Hồ Chí Minh
Cơm tấm bì sườn Sài Gòn bây giờ là
cơm tấm bì sườn Hồ chí Minh
 

Bác Sĩ VN bó tay khi điều trị những chứng bệnh lạ, nguyên nhân vấn đề thực phẩm do các con buôn dùng nhiều chất hóa học trộn vào trong thực phẩm những người ăn vào sanh ra nhiều chứng bệnh nan y.

 

Những đống bì bốc mùi hôi thối, được tẩy trắng bằng nước ôxy già và hóa chất trong các thùng chậu cáu bẩn ... là quang cảnh tại hai cơ sở sản xuất bì lợn ở TP HCM, bị Thanh tra Sở Y tế thành phố phát hiện trưa nay.

 Khai nhận với đoàn thanh tra Sở Y tế và Phòng Cảnh sát môi trường (Công an TP HCM), chủ cả hai cơ sở ở phường Bình Tri Đông A, quận Bình Tân và bến Bình Đông, phường 16, quận 8, đều cho biết, quy trình sản xuất gồm những nguyên liệu như thế này được duy trì từ nhiều năm nay.

 Tại thời điểm kiểm tra, bì lợn nguyên liệu được chất thành đống dưới nền đất hoặc trong các thùng chứa cáu bẩn. Nhiều mảng bì lợn chứa trong thùng xốp chờ chế biến đang phân hủy bốc mùi hôi nồng nặc, các thùng nhựa ngâm da có màu vàng ố, sủi bọt bẩn.


 Tại cơ sở sản xuất ở bến Bình Đông, phường 16, quận 8, bì lợn chất thành đống, bốc mùi hôi thối. Nhân viên đang làm việc cởi trần trùng trục. Sự việc được Thanh tra Sở Y tế phát hiện trưa nay sau khi đột xuất thâm nhập vào cơ sở này.

 

Theo chủ cơ sở, đây là bước đầu tiên khi vào chế biến. Bì lợn sẽ được lấy hết mỡ và cạo lông. Ngoài chất đống trên quầy, bì lợn còn được đặt luôn xuống nền nhà bám đầy ruồi nhặng.

 

 Bì lợn được ngâm trong ôxy già và hóa chất tẩy trắng. Ảnh: Thiên Chương.

 

 Bì lợn nguyên liệu trước khi chế biến được chất đống, đặt luôn dưới nền đất.

 

 Số khác ngả màu bốc mùi hôi vì bắt đầu bị phân hủy.

 

 Sau khi được lấy mỡ thừa, bì được luộc và ngâm vào ôxy già đồng thời tẩy trắng bằng hóa chất công nghiệp.

 

 Thùng ngâm cáu bẩn, bốc mùi hôi thối.

 

 Nồi luộc bì đặt luôn ngoài trời, cạnh bãi rác.

 

 Khung cảnh khu vực ngâm bì lợn

 

 

 

 Số khác được phơi khô luôn trên bãi rác.

 

 Sau khi xử lý, bì được đưa vào máy cán sợi.

 

 Sau khi thành sợi, bì được ngâm một lần nữa vào ôxy già và hóa chất để tẩy trắng và khử mùi.

 

 Và thành phẩm.
 

 Cũng trưa 13/11, tại một cơ sở khác ở phường Bình Trị Đông A, quận Bình Tân, bì thối cũng chất đầy trong các thùng xốp. Chủ cơ sở cho hay, chúng sẽ mất mùi sau khi được ngâm ôxy già và hóa chất.

 

 Sau khi tẩy lông và mỡ, bì bắt đầu đưa vào luộc và ngâm. Tại mỗi cơ sở, đoàn kiểm tra ghi nhân hàng chục thùng nhựa chứa đầy nước pha hóa chất và bì lợn. Để bì được giòn, phèn chua là thứ được cho thêm vào và ngâm trong
 nhiều ngày.

 

 Khu ngâm ủ bì của cơ sở ở quận 8 như một kho chứa rác. Thùng chứa cáu bẩn không che đậy,đặt chồng lên nhau.

 
 

 Bằng chứng của hóa chất. Nhiều thùng chứa hóa chất ngâm bì đã được Thanh tra Sở Y tế TP HCM và phòng cảnh sát môi trường - Công an TP HCM phát hiện.

 
Còn đây là bình chứa ôxy già.

 

 Chảo nấu bì lợn.

 

 Sau khi được ngâm tẩy, bì được xắt thành sợi.

 

> Sợi bì sau đó được tiếp tục ngâm vào ôxy già và hóa chất tẩy trắng.

 
 Nhìn bì lợn thành phẩm, hầu như không ai có thể nhận ra được trước khi được chế biến chúng như thế nào.


 
Trở thành món ăn tại một quán cạnh nơi sản xuất.
 
 Sưu Tầm
 

Bài Xem Nhiều