We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 7 October 2011

VN Di sản thế giới : Thang tre dựng giữa đường thay cột điện

Những chiếc thang tre, cột tre nằm giữa đường để đỡ các bó cáp, dây điện chạy nhằng nhịt trên nhiều tuyến phố thi công dang dở, đang trở thành những cái bẫy cho người và phương tiện.

Trên đường Hồ Tùng Mậu, nằm giữa con đường mới mở rộng là dãy cột điện cùng mớ dây điện chạy nhằng nhịt.
Đường Hồ Tùng Mậu đoạn qua quận Cầu Giấy, Hà Nội vừa được mở rộng nên những chiếc cột điện cao áp đang phải cõng hàng chục sợi dây cáp nằm chềnh ềnh giữa đường.
Và để đỡ cho những đoạn cáp nặng khỏi võng xuống, cản trở dòng xe qua lại, người ta đã dùng đến những chiếc thang tre.
Và để đỡ cho những đoạn cáp nặng khỏi võng xuống đường, cản trở dòng xe qua lại, người ta đã dùng đến những chiếc thang tre.
Các xe buýt sau khi vào bắt khách trước cổng ĐH Sân khấu Điện ảnh, lúc chạy ra phải lách qua những chiếc thang này.
Các xe buýt sau khi vào bắt khách trước cổng ĐH Sân khấu Điện ảnh, lúc chạy ra phải lách qua những chiếc thang này.
Cùng cảnh ngộ, những chiếc xe bồn, xe tải nhiều khi cũng phải lách qua đây để đi.
Cùng cảnh ngộ, những chiếc xe bồn, xe tải nhiều khi phải lách qua đây để đi.
Nhiều người dân cho biết, về đêm, những chiếc thang tre này không khác gì những chiếc bẫy đối với người đi đường.
Nhiều người dân cho biết, về đêm, những chiếc thang tre này không khác gì cái bẫy đối với người đi đường, một số vụ va quệt đã xảy ra.
Tương tự, trên đường 32 (đoạn gần ĐH Công nghiệp Hà Nội), người dân cũng vô tư dựng chiếc cột tre giữa đường để chăng dây điện.
Tương tự, trên đường 32 (đoạn gần ĐH Công nghiệp Hà Nội)...
... và đường Ngô Gia Tự (quận Long Biên), người dân cũng vô tư dựng chiếc cột tre giữa đường để chăng dây điện.
... và đường Ngô Gia Tự (quận Long Biên), người dân cũng vô tư dựng chiếc cột tre giữa đường để chăng dây điện.
Cũng trên tuyến đường Ngô Gia Tự, người dân phải dựng hàng loạt cột tre, thang tre để đỡ đoạn dây cáp khỏi võng xuống vỉa hè.
Cũng trên tuyến đường Ngô Gia Tự, người dân phải dựng hàng loạt cột tre, thang tre để đỡ đoạn dây cáp khỏi võng xuống vỉa hè.
Cách đây không lâu, trên phố Lê Văn Lương kéo dài, người dân cũng bức xúc khi những chiếc thang tre, cột tre được dựng trên đường, gây ùn tắc và nguy hiểm cho người qua lại.
Cách đây không lâu, trên phố Lê Văn Lương kéo dài, người dân cũng bức xúc khi những chiếc thang tre, cột tre được dựng trên đường, gây ùn tắc và nguy hiểm cho người qua lại.

   

Gồm 68 tầng trên mặt đất và 3 tầng hầm, tháp tài chính Bitexco có tổng số vốn 220 triệu USD, sẽ trở thành một trong những tòa nhà cao nhất Việt Nam. Dự án do Tập đoàn Bitexco làm chủ đầu tư sẽ hoàn tất năm 2010.

Hàng loạt tai nạn do biển báo phân làn ở Hà Nội

Do được đặt đơn độc và lửng lơ giữa đường nên những tấm biển phân làn đang là nguyên nhân gây ra hàng chục vụ tai nạn ở thủ đô, gây bức xúc cho người dân.
Ngày 21/9, Hà Nội thí điểm phân làn trên một số tuyến phố chính nhằm giảm ùn tắc và tai nạn giao thông. Tuy nhiên, sau hơn 10 ngày, số vụ tai nạn trên các tuyến phố này không giảm mà thậm chí còn tăng lên. Nguyên nhân là do biển báo và dải phân cách đặt lửng lơ giữa đường khiến nhiều người bất ngờ và húc phải.

Anh Bùi Anh Tuấn (số 370 Xã Đàn) cho biết, một tuần trước, Sở Giao thông cắm biển phân làn trước cửa nhà anh nhưng do gần ngã tư, xe quay đầu thường xuyên tông vào nên chiếc cột này được dời xuống trước số nhà 376.
"Dù biển được cắm lùi xa ngã tư nhưng, tôi thấy mấy ngày qua đã có hàng chục vụ tai nạn xảy ra, chủ yếu do xe máy tông phải biển báo", anh Tuấn nói.
Ảnh: Tiến Đức.
Chiếc biển bị đâm cong trên phố Xã Đàn tối 30/9. Ảnh: Độc giả Tiến Đức cung cấp.
Theo anh Tuấn, ngày 30/9 xảy ra khá nhiều tai nạn, buổi sáng một phụ nữ tông vào cột biển báo làm vỡ toàn bộ một bên yếm xe Spacy, đến tối một chiếc xe máy tiếp tục đâm cong cột báo, và đẩy văng dải phân cách ra xa.
"Thấy tai nạn xảy ra liên tục, tôi gọi điện báo cho bên giao thông. Mấy cán bộ đến mang chiếc biển bị cong gập đi còn dải phân cách thì vẫn để nguyên. Đến gần 1 giờ sáng, tôi đang ngủ thì nghe tiếng 'rầm'. Mở cửa sổ ngó ra thì thấy một ông già nằm bất tỉnh trên đường sau khi tông vào dải phân cách", nhân chứng này kể.
Thấy người bị nạn, anh Tuấn cùng với nhân viên trông xe và một số người dân gọi xe cấp cứu đưa nạn nhân đi bệnh viện. Sau khi anh Tuấn tiếp tục gọi điện phản ánh tới cơ quan chức năng, đoạn dải phân cách cứng này mới được bê vào rìa đường.
"Tôi thấy cách đặt biển và dải phân cách như hiện nay không khác gì chiếc bẫy. Từ ngày phân làn, tai nạn trên phố nhiều hơn bình thường", anh Tuấn bức xúc nói.
Không chỉ trên phố Huế và Bà Triệu mà ngay cả trên suốt tuyến phố Xã Đàn và Giải Phóng, hầu hết các biển báo phân làn đặt giữa đường đều bị đâm cong, vênh hoặc bị xe quệt phải gây tróc sơn, móp lại. Chính điều này khiến nhiều người lo lắng với cách bố trí biển báo hiện nay.Nên dùng biển báo trên cao
Nên bỏ hết phân làn kiểu này mà thay vào đó là biển báo phân làn trên cao và vạch kẻ đường!
(Phạm Gia Hoan)

Biển bé, cắm sát chỗ phân làn
Ở các nước an toàn là đầu tiên, biển phân làn để trên cao, chữ to và có đàn soi sáng, cách từ xa đã nhìn thấy. Đâu như ở ta biển và chữ thì bé lại cắm sát chỗ phân làn và lại cắm ở trên đường đi thế không biết... Có lẽ số người tai nạn giao thông (trung bình tính theo đầu phương tiện tham gia giao thông) ở Hà Nội còn ít hơn các địa phương khác trong cả nước nên cần có biện pháp này để theo kịp cả nước chăng?....
(Đỗ Thái)

Nên đặt biển báo lớn hơn
Đặt biển báo đầu đường thì không sai. Nhưng biển quá nhỏ, không nổi bật tầm nhìn cùng với kiểu phóng xe "tự nhiên như trong sân nhà mình" trong suốt nhiều năm qua chính là nguyên nhân gây ra tai nạn. Sở GTCC nên đặt biển báo lớn hơn. Khu vực đặt biển báo phân làn xe cần có lốp ôtô không sử dụng sơn trắng - đỏ - vàng, hoặc các thùng nhựa chứa nước loại lớn. Cách mà các nước văn minh vẫn làm để giảm chấn.
Nếu chẳng may đâm vào thì hạn chế được thấp nhất chấn thương. Mong là bài viết không làm độc giả hiểu sai về tác dụng của phân làn giao thông. Theo tôi cần quyết liệt hơn nữa trong xử phạt vi phạm đi sai làn đường, đừng để hoạt động này sớm chìm vào thất bại. Và người tham gia giao thông cũng đừng đổ lỗi cho biển báo. Hãy đi chậm lại, quan sát thật kỹ và đi đúng luật. Đảm bảo sẽ không ai bị sao hết.
(Quyết Thắng)

Cắm biển như hiện nay không khác gì bẫy
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của bài báo, với cách "cắm" biển phân làn trên đường phố Hà Nội như hiện nay thì không khác gì bẫy người tham gia giao thông - RẤT NGUY HIỂM. Đề nghị ngành giao thông áp dụng cách đặt biển phân làn như trên đường Giải Phóng.
(LX)

Cắm biển tuỳ tiện
Tôi vừa chạy xe máy và cả ôtô mấy lần suýt gây tai nạn vì mấy biển phân làn bất thường mọc lên. Ngay lúc đó tôi đã nghĩ sẽ xảy ra vô khối tai nạn vì các biển báo này đối với người tham gia giao thông. Rồi có biển phân làn lại có thêm hàng tá người đứng sau phân làn. Trong bối cảnh giao thông đô thị như hiện nay thị việc phân làn như thế làm sao mà làm được. Mọi người cứ thử xem rồi sẽ thế nào.
(Nguyễn Quang Minh)

Nhiều biển cắm bất hợp lý
Hình như bên giao thông cứ thấy cắm được là cắm chứ không tính toán, khá nhiều biển báo phân làn cắm rất tuỳ tiện gây nguy hiểm cho người tham gia giao thông. Đơn cử hai đầu cầu vượt ngã tư Vọng biển báo cắm quá gần chân cầu nếu đi đúng theo biển thì làn xe máy trên cầu đi xuống và làn ôtô từ chân cầu đi ra sẽ giao nhau, khá là khó quan sát với người đi xe máy từ trên cầu xuống; hoặc nhiều biển báo phân làn gần nay đèn tín hiệu và trạm xe bus: xe bus phải đi sai làn nếu không muốn qua biển phân làn rồi rẽ gấp vào bến.
(Đức Thắng)

Ý thức giao thông kém
Hiện tượng đi đâm giải phân cách này là do ý thức đi đường kém, không chịu quan sát. Giả sử đó không phải là giải phân cách mà là 1 người đi đường thì sao? Đường đi đâu phải lúc nào cũng không có chướng ngại vật mà cứ nhắm mắt phóng ẩu. Những người đâm phải dải phân làn đường cần phải phạt nặng vì vi phạm giao thông. Chúng ta có thể bỏ giải phân nàn cứng thay bằng phân nàn mềm nhưng bổ sung vào đó luật phạt vi phạm thật cao để những kẻ coi thường luật giao thông bị chừng phạt thích đáng.
(long)

Đặt chướng ngại vật gây tắc nghẽn và tai nạn
Kiểu phân làn bằng cách đặt một dãy ngắn các "con lươn" như vậy chẳng khác nào tạo chướng ngại vật gây thêm tai nạn giao thông và ách tắc. Từ ngày phân làn cứng nhắc bằng cách chia đôi lòng đường cho xe máy và ôtô, tôi nhận thấy tình trạng ách tắc xẩy ra dài thời gian hơn trước. Đoạn phố Huế chẳng hạn, tắc đường từ khoảng 15h30, người bán hàng tại các cửa hàng thì nhận xét là: tắc đường liên miên vào giờ cao điểm! Nên dùng phân cách mềm và nâng cao ý thức người dân bằng việc thu phạt cao nếu vi phạm.
(Nguyễn Thị Trà Vinh)

Biển báo, phân làn chưa hợp lý
Hiện tại việc phân làn xe, biển báo hiện đang áp dụng trên mấy tuyến phố chưa hợp lý.
- Đường nhỏ, đường xấu: hết đào lại làm, hết đắp lại đào.
- Xe ôtô hiện nay chiếm tối khoảng 10% lượng xe lưu thông -> đường dành cho phương tiện này tại sao lại chiếm 50%.
- Việc phân làn chỉ có tác dụng được 15-20 m lại thêm một thanh tra giao thông đứng trông. Nếu mà áp dụng tất cả các tuyến phố như vậy thì không biết cần đến bao nhiêu người đứng phân làn?
- Cán bộ các ban ngành cần nghiên cứu thêm phương án khác hợp lý hơn nhằm tiết kiệm thời gian đi lại của dân, từ đó góp phần đem lại lợi ích kinh tế cho quốc gia. "1 phút = 10.000 vnd / người".
Việc cần làm: Nâng cao ý thức của người dân, đặc biệt quan tâm tới đối tượng học sinh, sinh viên. Tại trường Giao thông sinh viên vẫn đi bộ dưới lòng đường như thường, cầu vượt làm chẳng đi. Tín hiệu đèn giao thông tại trường Sư phạm Hà nội mấy khi sinh viên đi để ý tới đèn xanh hay đỏ? Tại sao không kết hợp với nhà trường, mấy cảnh sát, thanh tra đứng đây và phạt hành chính nghiêm khắc đối với trường hợp vi phạm. Tăng cấp bậc cho Thanh tra giao thông, cảnh sát theo doanh thu phạt người vi phạm, đề xuất phương án khả thi. Phạt càng nhiều chức càng to. Lấy ý kiến đóng góp của dân chúng thì "khó vạn lần dân liệu cũng xong".
(Tran Son)

Chạy đúng quy định An toàn GTĐB có gây tai nạn?
Tai nạn giao thông là do yếu tố cảnh báo và tuyên truyền của quận còn quá yếu. Tại sao lại bắt đầu phân luồng bằng các cọc đơn độc? Tại các vị trí trước cọc phân luồng chúng ta có đặt băng rôn và biển hướng dẫn chưa? Nếu chưa có nên làm sớm.
Và vấn đề còn lại là người tham gia giao thông có tuân thủ đúng quy định về An toàn giao thông không? Về vận tốc? Về sức khỏe? Trong bài phản ánh có đưa ra 3 dẫn chứng trong đó có 2 người lớn tuổi vậy 2 người này có đảm bảo sức khỏe để điều khiển xe gắn máy không hay họ chỉ nhìn thấy được vật trong tầm 10m?
Để giảm bớt TNGT tôi thiết nghĩ lực lượng chức năng cần tăng cường tuần tra và kiểm soát người tham gia giao thông.
(Tran Quoc Hung)

Lỗi của người tham gia giao thông
Chúng ta nên ủng hộ việc phân làn xe để hạn chế dần việc tranh cướp phần đường của nhau. Việc làm này còn phải có thời gian không thể một sớm một chiều. Một số tai nạn được phản ảnh trên đây là hoàn toàn do ý thức của người tham gia giao thông gây nên. Hãy tượng tượng xem những chiếc ôtô quay đầu trên phố Xã Đàn, ông già nọ, người phụ nữ kia... tông vào cột phân làn và nếu cột phân làn lại là người cùng tham gia giao thông thì hậu quả sẽ thế nào? Và mặc dầu đã phân làn nhưng hiện tượng tranh giành phần đường của nhau vẫn phổ biến. Tôi đã đi hầu hết các tuyến phố mới phân làn nhưng vẫn có ôtô đi vào đường xe máy còn xe máy thì lấn vào đường ôtô quá nhiều. Nếu không có những biện pháp kiên quyết với những người cố tinh này thì sớm muộn những hậu quả đáng tiếc cũng sẽ xảy ra.
(nguyen xuan chung)

Hãy in chữ và hình lên làn đường
Chẳng hiểu ai nghĩ ra cái kiểu phân làn đường quái chiêu, không khác gì cái bẫy giết người cho các phương tiện giao thông! Hãy học nước Lào bằng cách việc phân làn in thành hình phương tiện, thậm chí viết bằng chữ lên mặt đường ở các điểm giao cắt đấu nối làn chứ đừng thiết lập thêm các bẫy giết người kiểu đó nữa! Dù gì cũng đã làm và đã tốn kém qua các đêm dựng nên các biển cột và 4-5 cục phân làn nhưng hãy sửa sai ngay khi có thể! Trân trọng cám ơn.
(Cải tiến)

Bạn tôi vừa bị tối qua
Bạn tôi cũng mới bị đâm vào dải phân cách này trên đường Giải Phóng tối qua. Thiết nghĩ một biện pháp để giảm ùn tắc nhưng lại khiến giao thông lộn xộn hơn và tai nạn cho người đi đường thì có nên xem xét và đánh giá lại không.
(Media)

Ý thức người dân chưa cao
Ở Hà Nội hiện nay tôi thấy ý thức tham gia của người tham gia giao thông chưa cao mặc dù thời gian gần đây trên các phương tiện truyền thông báo chí đã đưa tin, truyền bá rất nhiều đến việc đặt giải phân cách trên các tuyến phố, vậy tại sao lại có những con người vẫn ngang nhiên đi sai làn đường. Ôtô con thì đã ít nhiều tham gia rất đúng luật có chăng chỉ có một số nhỏ cố tình vi phạm và đa phần là các lái xe taxi mà thôi. Còn lại toàn là xe máy.
Tôi đã thử theo dõi vài ngày trên tuyến đường hàng ngày tôi đi qua, thì điều bức xúc nói chung là sự vô trách nhiệm của những người đi xe máy, họ đã cố tình đi hết sang làn đường quy định dành cho ôtô. Và những trường hợp như A Tuấn nêu, tại sao không xảy ra với ôtô mà lại toàn xảy ra với xe máy? Và chắc chắn những trường hợp đó không thể nói là không biết đến những biển báo đó được và tôi cũng không thể hiểu họ đi thế nào mà lại có thể đâm vào cột báo đó, phải chăng do họ đi ẩu hay phóng nhanh vượt ẩu? Nếu họ chỉ chú ý và để tâm một chút khi tham gia giao thông thì tôi đảm bảo sẽ không bao giờ xảy ra tai nạn như thế được.
(tranhuong)

Cần gây chú ý cho người đi đường
Đề nghị làm chân cột to hơn một chút và có những phương pháp gây chú ý cho người tham gia giao thông: phản quang, hình bìa cảnh sát giao thông đứng phân làn, đừng dùng người thật như hiện nay.
(Nguyễn hải thanh)

Vẫn là ở ý thức
Tôi thấy rất nhiều người kêu về chuyện phân làn gây tai nạn nhưng thử tự hỏi xem ý thức tham gia giao thông của những người đó thế nào đã? Khi đi trên đường phải tuyệt đối tập trung, làn đường đã chia rồi mà đánh võng từ làn này sang làn kia thì khả năng đâm phải dải phân cách là rất lớn. Hơn nữa, trong qua trình xây dựng hệ thống giao thông thì cũng phải làm dần dần, khắc phục dần dần, thử hỏi lấy đâu ra một hệ thống xây dựng là chạy tốt ngay từ đầu? Riêng bản thân tôi từ ngày có sự phân làn, đi lại tôi thấy nhàn hơn nhiều. Tuy nhiên có một vài nơi như các bạn nêu ra cũng cần phải xem lại sự bất hợp lý. Chúc Sở Giao thông Hà Nội sớm có các phương thiết thực cho giao thông Thủ đô. Trân trọng cảm ơn !
(Bồ câu trắng)

Biển báo bẫy người đi đường và ý thức tham gia kém
Sau 4 ngày đầu tiên tận mắt tôi đã chứng kiến 3 vụ người tham gia giao thông đâm vào biển phân làn, lý do thì rất đơn giản cả 3 vụ đó đều là những người vừa đi vừa nhắn tin điện thoại cho nên không quan sát thấy và khi nhìn thấy thì đã muộn rồi.
(nguyễn quang tuấn)

Bất cập
Đường Giải Phóng, còn nhiều hơn như thế này, ôtô cũng có, xe đạp, xe máy cũng có, đường thì đông, tự nhiên có cái cột to tướng ở giữa đường, ai mà chả bất ngờ.
(Nguyễn Tiến)

Cần xem xét lại cách bố trí các biển báo
Tôi cũng phải thường xuyên phải di chuyển trên tuyến đường này nhưng không khỏi giật mình khi bất ngờ nhìn thấy các cột biển phân làn giữa đường. Sẽ không ngạc nhiên nếu nhiều người mới đi vào các tuyến phân làn hoặc di chuyển vào thời tiết xấu hoặc trời tối bị tai nạn. Việc phân làn đường là rất hợp lý nhưng cách thực hiện phải sao cho khoa học để tránh tai nạn đáng tiếc!
(Nguyễn Thắng)

Không lạ
Điều này giải thích tại sao mỗi năm có hơn 10.000 người Việt Nam chết vì tai nạn giao thông, vì bằng thì đi mua, đi ngoài đường thì đầu óc để trên mây. Tai nạn thì nên trách mình trước, cái cột báo to lù lù như thế mà cũng đâm phải.
(Tuấn)

TIN ĐỒN :Báo Trung Quốc kêu gọi đánh Việt Nam, Philippines.

BẮC KINH 30-9 (TH) - Một tờ báo trực thuộc đảng Cộng Sản Trung Quốc hôm Thứ Ba kêu gọi “đã đến lúc dạy cho Việt Nam và Philippines một bài học”.

Bài báo trên tờ Global Times (Hoàn Cầu Thời Báo), một ấn bản Anh ngữ của tờ Nhân Dân Nhật Báo, có chủ ý kêu gọi Trung Quốc nên đánh Việt Nam và Philippines sớm vì nhờ thế, cuộc chiến tranh sẽ nhỏ và chắc chắn sẽ thắng lợi, để tránh những cuộc chiến khác lớn hơn sau này.

Tất cả gói gọn trong chủ trương chiếm toàn thể khu vực biển Ðông với tiềm năng dầu khí phong phú mà những lời tuyên bố chủ quyền “Lưỡi Bò” bâng quơ đang làm hai nước Việt Nam và Philippines phản ứng.

Trong bài viết, tác giả Long Tao nói Việt Nam là nước có khả năng mạnh hơn Philippines nhưng khả năng không thể là đối thủ quân sự của Trung Quốc.

Long Tao nói lý do chính để đánh chiếm trọn biển Ðông vì hiện nay cả ngàn giếng dầu đang khai thác ở khu vực, 4 phi trường ở một số đảo Trường Sa không có cái nào là của Trung Quốc. Khi chiến tranh diễn ra, các nước Tây phương (khai thác dầu) sẽ bỏ chạy khi biển bốc lửa còn Mỹ thì không đáng sợ vì Mỹ đang phải lo đối phó ở Trung Ðông và những chỗ khác.

Ðánh Việt Nam và Philippines “hai kẻ gây rắc rối ồn ào nhất” sẽ “đạt tác dụng của việc giết một con gà, dọa được đàn khỉ”.

Bài viết của Global Times nói rằng “Chúng ta không nên bỏ lỡ cơ hội mở những trận đánh cỡ nhỏ vì có thể ngăn chặn các kẻ gây sự đi xa hơn”.

Bài viết tố cáo các nước ở khu vực xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc rồi “ăn cắp dầu”.

“Chúng ta cần lịch sự cảnh cáo rồi sẽ hành động nếu chúng nó không đáp ứng”, bài này viết.

Ðây không phải là lần đầu tiên báo chí chính thức của Trung Quốc đưa ra những lời đe dọa Việt Nam.

Ngày 25 tháng 6 năm 2011, Thứ Trưởng Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn đến Bắc Kinh họp với Thứ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc cũng như ủy viên Quốc Vụ Viện của Trung Quốc, Ðới Bỉnh Quốc, lập lại khẩu hiệu “16 chữ vàng”. Bản tin TTXVN tường thuật các cuộc họp này dẫn lời ông Sơn nói với Bắc Kinh rằng “đề nghị Trung Quốc thực hiện nghiêm túc thỏa thuận của cấp cao hai nước, không để vấn đề biển Ðông ảnh hưởng đến quan hệ Việt-Trung”.

Sau ông Hồ Xuân Sơn, Thứ Trưởng Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh, cuối tháng 8 vừa qua cầm đầu một phái đoàn đông đảo sang Bắc Kinh “Ðối thoại Quốc phòng”.

Báo chí ở Việt Nam trong đó có tờ Ðất Việt thuật lại lời ông Vịnh nói sau cuộc họp rằng “Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam” cũng như lập lại cam kết không sử dụng võ lực để giải quyết tranh chấp.

Nay thì báo đảng Trung Quốc hô hào ngược lại chứng tỏ Bắc Kinh nói và làm ngược nhau.

Tác giả với bút danh Long Tao được tờ Global Times nói là một phân tích gia chiến lược của một tổ chức nghiên cứu độc lập tên là China Energy Fund Committee. Mang danh nghĩa là một tổ chức ngoài chính quyền, China Energy Fund Committee có trụ sở ở Hong Kong, Thượng Hải và Bắc Kinh.

Trả lại Việc làm cho Dân Mỹ


Dân Chủ hay Cộng Hòa, Hành Pháp hay Lập Pháp Mỹ quan niệm có thể có khác nhau về đường lối chính sách kinh tế tài chánh, chánh trị ngọai gaio giữa Mỹ và Trung Cộng.Nhưng tất cả chánh quyền vì dân, do dân, của dân Mỹ không có quyền để cho đất nước Mỹ trở thành made in China, người dân lao động Mỹ thất nghiệp thể thảm vì Trung Cộng như bây giờ.
Là những đại diện dân cử, nhưng người làm ra chính sách Mỹ, Trời ơi, quí vị có chịu nổi hay không khi nhìn bao nhiêu danh lam thắng cảnh, kỳ tích của Mỹ bị Trung Cộng biến thành made in China như thề này đây?
Từ Miền Đông nước Mỹ sang Miền Tây nước Mỹ bị TC hán hóa. Tượng Đài Martin Luther King, một danh nhân, ân nhân về dân quyền của Mỹ, cao 30 foot, dựng ở thủ đô nước Mỹ. Trớ trêu thay, tượng dài này lại do người Trung Cộng làm, bằng đá hoa cương của Trung Quốc. Không lẽ nước Mỹ không có một nhà điều khắc người Mỹ nào, không có công nhân làm được hay sao; nước Mỹ thiếu đá để làm hay sao. Mà Mỹ phải mướn TC đục đẽo, tạc 150 khối đá nặng 1.600 tấn từ bên TQ chở sang Mỹ ráp dựng thành Tượng Martin Luther King. Còn phải chở 100 người thợ từ TQ qua với tất cả đồ nghề made in China qua Mỹ để ráp.
Tại New York, chánh quyền Mỹ cho TC lãnh thầu sửa lại cầu Alexander Hamilton Bridge và làm trạm xe lửa gần Yankee Stadium một di tích lịch sử của Mỹ. Ngay tại biểu tượng kiên cường chống khủng bố số 1 là World Trade Center, tất cả kiếng đều là made in China.
Sang Miền Tây nước Mỹ, ở California tiểu bang đông dân nhứt nước Mỹ, chánh quyền Cali hợp đồng cho TC làm lại sườn cầu San Francisco-Oakland Bay Bridge. TC đúc toàn bộ sườn đà cầu bằng thép của TC, với công nhân và kỹ sư TC rồi chở 6,500 miles từ Thượng Hải sang San Francisco.
Thật là phi lý, công ty Mỹ làm được cầu Golden Gate, cầu Bay Bridge tạo danh tiếng kiên trúc cầu đường cho Mỹ trên thế giới, tại sao sửa là chuyện dễ mà để TC làm. Không lẽ tại Mỹ không còn hãng nào làm được việc này hay sao.
TT Obama trình Quốc Hội xin chuẩn chi 447 tỷ dể tạo công ăn việc làm cho mấy chục triệu người Mỹ thất nghiệp, mà bao công trình văn hóa, lịch sử, danh lam thắng cảnh người Mỹ thừa sức làm, chánh quyền Mỹ nói chung, liên bang, tiểu bang, thành phố lại mướn người Tàu làm.
Người ta biện minh là do giá rẻ. Xin thưa có những giá trị văn hóa, lịch sử con người không tính rẻ mắc được. Có những quyền lợi của dất nước và nhân dân không thương lượng được.
Bài học của người Mỹ thời Đại Khủng Khỏang còn sờ sờ ra đó, tại sao không học. Nếu chỉ nghĩ đến tiền, đến rẻ mắc, mà xem nhẹ quyền lợi vật chất và tinh thần của dất nước và nhân dân Mỹ, thì chánh quyền và nhân dân Mỹ thời đó đâu có để lại nhưng kỳ tích, những tự hào made in USA này đây. Nào là Great Smoky Mountains National Park, Timberline Lodge trên Mount Hood ở Oregon; nào là La Guardia Airport ở New York và Đập Thủy Điện Hoover ở Arizona, Tất cả những tư hào Mỹ đó đều do người Mỹ làm từ a tới z, bằng nguyên vật liệu của Mỹ, made in USA 100%, do ngân sách liên bang đài thọ để tạo việc làm cho người Mỹ. Nhờ vậy mà nước Mỹ vượt qua cơn Dại Khủng Hỏang một cách thành công về tinh thần cũng như vật chất.
Trong một bài viết trên báo USA Today, Joel D. Joseph chủ tịch Sáng Hội Made in the USA Foundation, sau khi dẫn chứng nhiều công trình, di tích, thắng cảnh Mỹ bị Hán hóa, Ông nghĩ không lý do gì khi 14 triệu người Mỹ thất nghiệp kinh niên, tỷ lệ thất nghiệp vẫn còn 9.1%, và Mỹ lại giao thương với TC làm cho người Mỹ thất nghiệp, mà những người lãnh đạo nước Mỹ cứ làm ngơ để TC Hán Hóa nước Mỹ và làm người lao động Mỹ thất nghiệp.
May mắn thay, Quốc Hội Mỹ, một số đại diện dân cử cũng đang hành động đòi công lý cho nền kinh tế Mỹ và trả việc làm lại cho người dân Mỹ trong tương quan giao thương giữa Mỹ và TC. Một số thượng nghị sĩ hàng đầu đã trình dự luật khuyến nghị TC nâng giá trị đồng tiền của TC để đẩy mạnh thị trường công ăn việc làm tại Mỹ.
Đó là chuyện phải làm, làm ngay, làm gắp vì quyền lợi của đất nước và nhân dân Mỹ. Cả hai đảng ở Thượng viện đều ủng hộ vì TC đã, đang thao túng tiền tệ như là trợ giá làm thiệt hại Mỹ. Theo dưluật nều TC không nghe thì Mỹ áp đặt mức thuế quan trên hàng hóa do TC sản xuất khi nhập cảng vào Mỹ.
Thượng nghị sĩ Sherrod Brown ( Dân Chủ- Ohio), nói không chấp nhận sự 'lừa đảo' của TC nữa. TNS Charles Schumer (Dân chủ -New York) nói TC 'sát hại kinh tế' Mỹ: "Trung Quốc trợ giá cho các ngành công nghiệp của họ một cách bất hợp pháp. Họ trả lương công nhân quá thấp. Họ né tránh những luật lệ về môi trường, và không lý gì đến những nguyên tắc căn bản của luật lệ giao thương quốc tế. Họ vẫn cứ làm như vậy mà chẳng bị trừng phạt."
TNS Cộng Hòa Jeff Sessions, đại diện bang Alabama, nói đã đến lúc Hoa Kỳ phải bảo vệquyền lợi của chính mình.
Ông nói: "Trong thời buổi kinh tế khó khăn nhưhiện nay, chúng ta buộc không để cho bất cứ bạn hàng nào của chúng ta thao túng để làm lợi cho họ. Công việc của những giới chức Hoa Kỳ là bảo vệ quyền lợi căn bản và chính đáng của lực lượng nhân công Mỹ."
Bộ trưởng Tài chính Mỹ Timothy Geithner nói: "Tỉ giá hối đoái của Trung Quốc không công bằng,và gây thiệt hại cho các công ty sản xuất của Hoa Kỳ."
Học viện Chính sách Kinh tế, một tổ chức nghiên cứu kinh tế Mỹ, ước tính mức thâm hụt mậu dịch ngày càng tăng của Mỹ với TC đã làm mất đi 2.8 triệu việc làm ở Mỹ.
Hầu hết những ngành kỹ nghệ của Mỹ đã bị TC chèn ép trong cạnh tranh với TC hoan nghênh dự luật này. Chỉ có 50 tổ chứcđại diện xuất cảng của Mỹ lo sợ TC trả đũa nên gởi văn thư xin Thương Viện bác bỏ dư luật này.
Theo tin đài VOA, chính quyền của Tổng thống Obama nói đồng Nguyên của Trung Quốc vẫn bị giữ ở dưới giá trị thực sự của nó, nhưng không ủng hộ dự luật này. Các giới chức TC cũng chống lại dư luật này và viện lẽ cuộc bầu cử Mỹ năm 2012, cáo giác dự luật này chính trị hóa các vấn đề thương mại.
Một kẻ nói ngang ba làng nói không lại. Vậy chớ TC giữ giá đồng tiền của mình, tạo ưu thế cạnh tranh cho hàng hóa TC, làm thiệt hại nên kinh tế Mỹ, dân chúng thất nghiệp; vậy chớ TC dìm giá người lao động, sản xuất và xuất cảng hàng hóa rẻ tiền, hán hóa các công trình văn hóa lịch sử bằng hợp đồng giá rẻ - thì TC có chánh trị hóa kinh tế, giao thương, hán hóa danh lam thắng cảnh Mỹ hay không.
Vi Anh 
(10/05/2011)

Lịch sử VN (VGCS)Hiện Đại: Chỉ có 30% sự thật, 70% giả dối.

Tiếp tục chuyện học sinh VN thi môn sử được điểm 0

Tiếp tục chuyện học sinh thi môn sử được điểm 0

Trong bài viết “Từ chuyện hàng ngàn thí sinh thi môn sử được điểm 0” chúng tôi chỉ bàn tới vài câu mở đầu cuốn sách “Hướng dẫn… MÔN LỊCH SỬ” và gợi ý như một lời hứa rằng, “chúng ta sẽ cùng nhìn sâu vào toàn bộ nội dung của cuốn sách ấy, mới thấy hết nỗi đau của sử Việt dưới chế độ cộng sản và nỗi bất hạnh của con em chúng ta và của cả dân tộc Việt Nam!”

Trừ mấy trang đầu và cuối, toàn bộ 410 trang sách “HƯỚNG DẪN…MÔN LỊCH SỬ” tập trung vào 2 phần chính: Lịch sử Việt Nam và Lịch sử thế giới, 325 trang.
 

Phần I – Lịch sử Việt Nam (1919-1991) ngốn hết 198 trang (18-199).
Phần II – Lịch sử thế giới (từ 1917 đến nay) chiếm 127 trang (200-327)
Phần III – Bài thi mẫu của một số học sinh, chỉ 85 trang (328-411).
Xin miễn nói tới phần III cuốn sách, vì chỉ là những sao chép vụn vặt mấy bài thi mẫu và câu hỏi/đáp mẫu môn lịch sử.
 
Phần II cuốn sách “Hướng dẫn….MÔN LỊCH SỬ”
Xin lược qua phần II trước khi bàn tới phần I. Gọi là phần “lịch sử thế giới,” nhưng chỉ nặng về lịch sử đảng CS quốc tế, chủ yếu tập trung vào các “thành quả” của đảng Cs Cộng sản trên thế giới, như: Cách mạng tháng mười Nga, xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô, Đông Âu, Trung cộng, Bắc Hàn (Bắc Triều Tiên) cùng các thắng lợi to lớn của nó trên mọi lãnh vực chính trị, kinh tế, xã hội. Đâu đâu Cộng sản cũng “thắng” và “lợi”, thắng lớn, lợi to.
Chẳng hạn, “sự phát triển của Liên Xô thể hiện sức mạnh, tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội, của nền văn minh xã hội chủ nghĩa..…Nguyên nhân của những thắng lợi đó bắt nguồn từ sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng Cộng sản Liên Xô theo chủ nghĩa Mác-Lênin…” (trang 141-142).
Hoặc “cùng với cách mạng Trung Quốc thắng lợi (1-10-1949), thắng lợi của các nước Đông Âu, trong đó có sự thành lập Cộng hòa Dân chủ Đức (7-10-1949) đã làm cho chủ nghĩa xã hội vượt khỏi phạm vi một nước, trở thành hệ thống thế giới” (trang 244).
Hoặc nữa, hoàn thành các nhiệm vụ của giai đoạn cách mạng dân chủ nhân dân, các nước Đông Âu có điều kiện để đi lên chủ nghĩa xã hội, làm thất bại âm mưu của Mỹ và các nước đế quốc…” (trang 244).
Nhưng đến khi chủ nghĩa Cộng sản bị diệt vong, hay nói cách khác “sụp đổ nhanh chóng và bất ngờ” như cuốn sách nhìn nhận (trang 249) thì môn lịch sử của CSVN lại quay sang đổ lỗi sự thất bại là do “Goócbachóp tiến hành cải tổ một cách chắp vá, thiếu thận trọng, mơ hồ về quan điểm giai cấp” (trang 248) hoặc do “mô hình xơ cứng, lỗi thời, sai lầm, khuyết tật kéo dài, sai lầm cải tổ, ‘diễn biến hòa bình’ của chủ nghĩa đế quốc” (trang 249) và quan trọng hơn, là do “khuyết điểm chủ quan, duy ý chí của những người lãnh đạo, dẫn đến tách rời lí luận với thực tiễn.”(249).
Nhưng, dưới cái nhìn của “đỉnh cao trí tuệ,” sự thất bại ấy chỉ là sự “thoái trào tạm thời” (trang 250). Lời biện bạch này chỉ là sự gặm lại khúc xương thúi ngụy biện mà nhóm biên soạn cuốn sách đã phô bày ở trang 12 và 13, chúng tôi có đề cập đến trong bài viết “Từ chuyện hàng ngàn thí sinh điểm 0 môn sử” hồi đầu tháng 9/2011. Cả bạn đọc lẫn chúng tôi cũng như học sinh sinh viên con em chúng ta không ai muốn ngửi lại khúc xương thúi ấy nữa!
Sực nhớ, vào năm 1975 và sau đó là những năm cùng cực đau thương nhất của đất nước,  CSVN không ngừng xỏ xiên cựu quân nhân công chức VNCH  là “mơ Mỹ, vọng Mỹ.” Suy bụng ta ra bụng người, CSVN đang lộ nguyên hình là những kẻ sống trong ảo giác của cơn mê “mơ Mác, mộng (không phải vọng) Lê”, thần kinh thác loạn vì bị nhồi sọ bởi cái chủ nghĩa ác ôn Mácxít-Lêninít, vung tay giết chết hàng triệu sinh linh ở bất cứ nơi đâu Mác-Lê thống trị.
Lịch sử… trừ môn lịch sử của CSVN, qua nhiều biến cố khắp thế giới đã chứng minh cái hiểm họa mà CS gieo rắc khắp địa cầu này, nhất là tại các nước đã từng chịu sự thống trị của chủ nghĩa Mác-Lê! Do đó, phần II của cuốn sách xin được dừng lại ở đây để chúng ta cùng lược qua phần I của cuốn sách, có lẽ là phần đáng nói nhất.
 
Phần I cuốn sách “Hướng dẫn….MÔN LỊCH SỬ”.
Phần I được biên soạn chỉ nhằm đề cao thắng lợi “vĩ đại” của Đảng CSVN chứ không trình bày trung thực lịch sử thăng trầm của cả dân tộc và đất nước. Hết tung hê Hồ Chí Minh tới thổi phồng đảng CSVN. Đều là dưới ngọn cờ Mácxít-Lêninít bách chiến bách thắng! Từ thắng lợi to lớn này tới chiến thắng vĩ đại khác! Lúc nào cũng chiến thắng vẻ vang, đánh bại hoàn toàn mọi kẻ thù qua mọi cuộc chiến lớn nhỏ. Vô cùng hiển hách!…
Phần I cuốn sách hoàn toàn là một bảng tuyên dương “đảng ta” theo kiểu… ta tự ca ta! Trong khi đó, nhiều trang sử máu và nước mắt do Hồ Chí Minh và tập đoàn CSVN gây ra cho dân tộc lại cố tình loại bỏ hay xuyên tạc, đổ tội cho những nhà ái quốc không đi theo hoặc chống lại con đường “cách mạng” bá đạo lưu manh của đảng CS.
Chẳng hạn, các vụ thủ tiêu, ám hại những nhà yêu nước mà CSVN là thủ phạm thì không hề đuợc nói tới, trong đó có vụ ám sát và thủ tiêu Đức Huỳnh Phú Sổ, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, Trần Văn Thạch, Khái Hưng, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi (và con trai Ngô Đình Huân), Nguyễn Văn Bông cùng nhiều vị yêu nước khác….
Trong giai đoạn 1945-1954, việc ký Tạm ước ngày 14/9/1946 chỉ được cuốn sách “Hướng dẫn…Môn Lịch sử” nhắc tới một câu thanh minh của HCM, “… chúng ta đã ép lòng mà nhân nhượng để giữ hòa bình.” Giống hệt luận điệu của nhà cầm quyền CSVN hiện thời khi họ lên tiếng biện hộ việc họ bán nước cho Trung cộng.
HCM lúc bấy giờ (1946) đường đường là Chủ tịch Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, là nhà cầm quyền của một quốc gia, vậy mà đã “ép lòng” vác xác sang tận bên Pháp, “ép lòng” ngồi đồng hàng với một viên chức thực dân cấp Bộ, tức Bộ trưởng Pháp quốc hải ngoại là Marius Moutet, cầu cạnh xin xỏ để được cùng ký với Moutet bản Tạm Ước 14/9/1946, mà ai cũng biết đó là một hiệp ước đầu hàng vô điều kiện của HCM đối với Pháp[1].
Cũng vậy, trong Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ), Hồ Chí Minh cúi đầu vâng phục tên thái thú Tàu Lã Quí Ba, sai đồ đệ giết chết và làm hại hàng trăm ngàn dân Việt vô tội, trong đó có bà Nguyễn Thị Năm – Cát Thành Long bị xử bắn đầu tên chỉ vì bà có tên trong danh sách “địa chủ”. Theo Bùi Tín, bà là người đã che giấu và nuôi dưỡng các lãnh đạo cộng sản như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… trong thời gian ĐCS còn hoạt động bí mật. Hai con trai bà, ông Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945. Khi CCRĐ được phát động, ông Nguyễn Công đang làm chính uỷ trung đoàn và ông Nguyễn Hanh là đại đội phó bộ đội thông tin.”
Thái độ luồn cúi của Hồ Chí Minh trước thực dân Pháp và bọn Hán tặc được coi là mẫu mực để đám quan chức CSVN sau ông HỒ noi theo, áp dụng cùng một đường lối “ngoại giao’” khúm núm hèn hạ như vậy với Trung cộng.
Thế nhưng, tất cả các sách Giáo khoa về môn Lịch sử đều cố tình cải biên những sự thật lịch sử ấy. Chẳng hạn, đề cập tới Cải Cách Ruộng Đất (1953-1956), nơi trang 146-147, với đề mục “Hoàn thành cải cách ruộng đất”, các nhà biên soạn đỉnh cao xhcn tôn vinh CCRĐ là “cuộc cách mạng nông dân ở nông thôn, nhằm xóa bỏ chế độ bóc lột phong kiến, giải phóng nông dân khỏi ách áp bức, bóc lột của địa chủ… Là thắng lợi quan trọng… đưa nông dân lên địa vị người chủ về kinh tế.” Bóp méo lịch sử một cách trắng trợn như vậy, làm sao con em học sinh nuốt trôi cái môn sử bịp bợm?
Hiệp định Genève 1954 cũng vậy! Cuốn “Hướng dẫn… MÔN LỊCH SỬ “ ca ngợi Hiệp định Giơnevơ là “thắng lợi của nhân dân ta” (trang 133) mà “nguyên nhân thắng lợi là sự lãnh đạo sang suốt, đúng đắn của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh” (trang134). Người ta còn huênh hoang: “Phái đoàn Chính phủ ta do Phạm Văn Đồng dẫn đầu đến dự Hội nghị [Giơnevơ] với tư thế đại diện của một dân tộc đang chiến thắng” (trang 132).
Vậy mà chỉ sau đó mấy trang, các nhà biên soạn thông thái nhất nước lại kết tội “Việt Nam bị đế quốc Mỹ và tay sai của Mỹ chia cắt làm hai miền Nam – Bắc” (trang 135). Môn lịch sử Việt Nam bị CSVN hiếp dâm thô bạo đến như vậy sao?
Tại sao người ta lại cố tình bỏ qua chi tiết quan trọng là phía Quốc Gia Việt Nam cũng dự Hội nghị này và Ngoại trưởng Trần Văn Đỗ của Quốc gia Việt Nam đã thẳng thừng từ chối ký tên vào cái Hiệp định con đẻ của một âm mưu chia để trị giữa CSVN và thực dân Pháp qua bàn tay đạo diễn của Chu Ân Lai với phái đoàn Trung cộng gồm tới 200 tên?
Một viên chức CSVN đã chẳng có lần than thở về sự kiện người đàn anh Trung Cộng “chơi ép” đàn em CSVN trong Hội nghị này sao? Và phái đoàn CSVN tại Hội nghị đã ngoan ngoãn nghe theo, làm theo các chỉ dẫn của phái đoàn Trung cộng như thế nào?
Chưa hết! Cuốn sách “Hướng dân…Môn Lịch Sử” còn lặp lại lời kết án “chính quyền Diệm… âm mưu chia cắt Việt Nam, xây dựng Việt Nam thành ‘quốc gia’ riêng!” Trong khi đó, con em chúng ta có lẽ đã quá rõ cái âm mưu chia cắt ấy là của ai? Rồi từ âm mưu chia cắt đất nước năm 1954, ai đã âm mưu bán nước cho Trung Cộng bằng “Công hàm 1958” do Phạm Văn Đồng ký (chỉ 4 năm sau Hiệp định Genève)? Ai đã gật đầu đồng thuận cho Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam hòi đầu năm 1974?
Lại nữa, trong mục “Thắng lợi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968,” cuốn “Hướng dẫn… MÔN LỊCH SỬ” khoe khoang: “Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy đã giáng cho địch những đòn bất ngờ, gây cho chúng nhiều tổn thất nặng nề về người và phương tiện chiến tranh (hơn 147.000 địch, trong đó 43.000 lính Mỹ và quân đồng minh của Mỹ bị loại khỏi vòng chiến đấu)” (trang 165).
Tiếc thay! Học sinh VN không hề tìm ra trong “Hướng dẫn… MÔN LỊCH SỬ” một chi tiết nào nói về cuộc tàn sát dã man hàng ngàn người dân vô tội ở Huế trong cái gọi là cuộc tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968 ấy! Còn cái gọi là “đòn bất ngờ” sách sử CSVN cũng lấp liếm ỡm ờ. Người dân Miền Nam Việt Nam thế hệ 1940-1970 ai mà không biết, trong khi toàn dân-quân Miền Nam tuyệt đối tôn trọng thỏa ước hưu chiến để ăn Tết thì phía CS miền Bắc đã lợi dụng cơ hội vui xuân ấy của đối phuơng để dẫm lên thỏa ước, bất ngờ xua quân đánh vào các phố thị của Miền Nam. Đòn bất ngờ? Hay sự tráo trở đáng ghê tởm?
Vả lại đây có một “cuộc nổi dậy” nào của nhân dân? Chỉ toàn bộ đội miền Bắc xâm nhập! Cùng một số ít ỏi bọn nằm vùng đục nước béo cò!
Nói tới con số “hơn 147 ngàn địch bị loại khỏi vòng chiến đấu”, sao không nói tới hàng ngàn người dân Huế bị giết hại và chôn sống dã man? Sao không nói tới hàng vạn thanh thiếu niên miền Bắc bị lừa phỉnh, bị đẩy vào chỗ chết thê thảm?
Rồi thời gian từ sau 1975 đến nay, tại sao môn lích sử không nói tới những vụ đổi tiền “vô sản hóa” toàn dân?
Những vụ gọi là cải tạo công thương nghiệp, cải tạo nông nghiệp, cải tạo văn hóa tư tưởng?
Rồi hàng nửa triệu người bị tống vào các trại tù lao động khổ sai vào tù!
Hàng vạn người gục chết trong rừng sâu hay dưới biển cả!
Hàng hàng lớp lớp người dân không còn gạo để ăn, không còn áo để mặc, không còn nhà làm nơi nương tựa, không còn tiếng nói để nói lên điều mình nghe, điều mình thấy, điều mình cảm nhận hay nghĩ suy!
Những sự kiện ấy và vô số những biến cố đau thương khác trong cả nước do đảng và chính quyền CSVN gây nên chẳng phải là  lịch sử mà con em chúng ta cần học, cần biết sao?
Thì ra, chế độ CS vào bất cứ thời kỳ nào và ở bất cứ nơi đâu cũng đều chói lọi những trang sử hồng rực rỡ màu sáng ảo, phát ra từ những cái đầu đầy ắp ảo tưởng, ảo giác! Đến nỗi học sinh học sử cũng bị lây nhiễm, rơi vào trạng thái ảo ảo mờ mờ như vậy, biểu lộ qua một số câu trả lời điển hình của các em về môn lịch sử sau đây:
- “Tưởng Giới Thạch là một tên Việt gian bán nước”.
- “Mỹ – Diệm đã đàn áp nhân dân, lôi kéo người dân vào nhà chứa và đưa họ vào con đường nghiện ngập… Mở các lớp học, bắt người dân không học về lịch sử Việt Nam mà phải học về những gì mà các giáo sư Mỹ dạy”.
- “Mùa xuân 1974-1975, quân và dân ta không chịu được cảnh đàn áp của thực dân Pháp… Sau Lê Lai, Lê Lợi không chịu được cảnh lòng mang dạ sói của thực dân Pháp, đã nổi dậy đấu tranh năm 1975… nổ ra dòng dã 2 ngày 1 đêm và quân ta đã đánh đuổi thực dân Pháp… Mùa xuân năm 1975 máu chảy thành sông, người chết thì nhiều. Sau Lê Lợi lên làm vua được vài năm là chết”.
- “Quảng Bình, Quảng Trị, sông Hiền Lương ở đâu em không biết, em chỉ biết Mỹ đã dội bom B52 xuống Điện Biên Phủ, làm nên một Điện Biên Phủ trên không chấn động địa cầu”.
- “Ngày 22/12/1975, sau khi gấp rút miền Nam Việt Nam thực dân Pháp phong kiến tay sai Mỹ đã hoàn toàn khâm phục trước lòng thương dân và sự đoàn kết của toàn thể đất nước chống thù trong giặc ngoài”.
- “Chúng ta đã đón tiếp quân đồng minh và quân Nhật với một tư cách rất công bằng và một tư thế rất oai nghiêm”.
- Năm 1945, chúng ta chủ trương giành chính quyền để với tư cách là một quốc gia độc lập sẽ tiếp đón quân đồng minh, điều này, trong sách giáo khoa đã rõ như ban ngày, vậy mà không ít thí sinh “liều mạng” viết: “Chủ tịch Hồ Chí Minh, Trung ương Đảng và Tổng bộ mặt trận Việt Minh họp thống nhất một quan điểm mở cửa biên giới để cho Nhật tràn vào”.
- “Đêm 30/12, rạng sáng 1/1/1975, nhân lúc quân lính Mỹ (…) đang say sưa, quân ta tấn công. Tiếng súng đầu tiên nổ lên, kháng chiến bắt đầu. Giặc lúng túng chống trả không kịp, bỏ cả đồn bốt chạy sang Trung Quốc”.
- “Năm 1946, ở Trung Quốc hình thành hai tầng lớp riêng biệt đó là cách mạng XHCN do Mao Trạch Đông lãnh đạo và dai cấp vô sản.
Những câu dẫn trên dễ bị gán là những “bịa đặt cực kỳ phản động” của các thế lực thù địch nhằm hủy hoại tinh thần học sử của con em Việt Nam.
Không! Những câu ấy là do báo điện tử Petrotimes ghi nhận trong bài viết dưới nhan đề “Những bài thi môn Sử ‘cười mà ra nước mắt”’ ngày 18/8/2011. Tổng biên tập của báo Petrotimes là một Công an chính nòi: Nguyễn Như Phong. Đại tá an ninh CSVN, nguyên là Phó tổng biên tập Báo Công an Nhân dân, phụ trách chuyên đề An ninh thế giới.
Ngoài ra, ở phần phản hồi cho bài “TS Sử học phân trần về điểm thi ĐH vô cùng bi đát” ngày 27/07/2011 của trang web Giáo dục Việt Nam (GDVN), người ký tên “Nặc danh” phát biểu như sau:
Tôi từng cay đắng nhận điểm 4 Lịch sử khi thi tốt nghiệp phổ thông, trong khi các môn khác điểm rất khả quan, chỉ vì tôi kết luận trong bài làm là Chiến dịch Mậu thân 1968 là một thắng lợi chính trị, nhưng không thể phủ nhận nó là thảm họa quân sự, và là một sai lầm của Đảng ta.”
Nặc danh viết thêm: “Tôi tôn trọng những người nhận điểm 0 vì họ đã dám giữ chính kiến, và điểm 10 sử hiện nay chưa xứng đáng, vì như vậy họ chấm điểm học sinh như chấm một con vẹt. Học sinh Việt nam chỉ giỏi sử thật sự nếu sự thật và chính kiến khách quan được tôn trọng mà thôi.”
Bỏ qua lời lẽ của người “Nặc danh”, chúng ta thử nghe một nhân vật chính danh “nhà sử học” phát biểu. Ông ta tên là Hà Văn Thịnh, giảng viên Môn Sử Trường Đại Học Huế.
Ngày 20/5/2010, Mạc Việt Hồng của Đàn Chim Việt có một cuộc phỏng vấn với Hà Văn Thịnh. (Bài phỏng vấn này được đưa lên trang web của Đàn Chim Việt dưới nhan đề “Nhà sử học Hà VănThịnh nói về HCM”).
Ông Hà Văn Thịnh (trả lời cô Mạc Việt Hồng): “Tôi nói thật với chị, lịch sử VN hiện đại, chỉ có 30% sự thật, 70% giả dối. Đó là điều rất đau lòng. Ví dụ, đánh nhau 30 năm, vơi Pháp và Mỹ mà VN không thua trận nào là không thể chấp nhận được.
“Hay như Lê Văn Tám ấy, châm lửa rồi chạy. Làm sao mà chạy được, 5m là gục xuống liền. Hay Tô Vĩnh Diện, lấy thân chèn pháo. Quả pháo nặng hàng tấn, nó đè cho dập nát, chèn thế nào được. Nhiều vô cùng những chuyện như thế, chị ạ.
“Sự dối trá đó làm sinh viên không thích sử nữa. Thấy sử là bịp bợm, chán quá! Tôi đã viết trên báo Lao Động năm 2005, ‘Lịch sử theo trang sách học trò’, tôi vạch rõ. Dậy sử mà suốt ngày phải nói dối, điều đó đau lòng lắm.”
Không biết, sau khi phát biểu như vậy, giảng viên Hà Văn Thịnh có còn được làm giảng viên môn sử ở Đại học Huế nữa không. Nếu còn, ông Thịnh sẽ giảng dạy làm sao để khỏi phải tiếp tục làm công việc “nói dối” mà ông đã cực lực lên án!
Chỉ biết một điều là ba hôm sau bài phỏng vấn, ngày 23/10/2010, người ta đọc thấy trên trang bauxite một thư của người xưng là HVT học trò của thầy Hà Văn Thịnh gửi cho thầy mình. Người học trò ấy bổ sung thêm ý thầy mình: Một khẩu pháo nặng hàng chục tấn, trôi từ trên cao ở độ dốc vài chục độ, ngay cả trâu cũng khó chèn lại chứ đừng nói là người. Còn nữa, lịch sử hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, chết ít nhất 5 triệu người mà lại không có trận nào ta thua, chẳng có trận nào ta sai thì làm sao thuyết phục nổi sinh viên, học sinh?… Nói thật với Thầy, đã không ít lần em xấu hổ vì cứ phải thao thao bất tuyệt về chuyện thiên tài quân sự của ta, ngu ngốc của kẻ thù.”
“Cậu học trò” tỏ ra bực dọc hơn: “Nhiều và nhiều lắm những câu chuyện ‘sử mà bất dụng’ bởi nó sai, nó khó được thực tế khoa học kiểm định. Vậy, tại sao cứ tiếp tục hết đời này đến đời khác phải làm chuyện dối lừa vòng quanh? Học sử như thế, ai mà học cho nổi? Cho dù Thầy có bực mình em cũng phải nói thẳng rằng chính Thầy và một số GS khác đã làm xói mòn lòng tin trong em, dẫn đến sự sụp đổ không thể nào cứu vãn nổi của em đối với khoa học lịch sử…”
Tác giả bức thư chưa hết hậm hực: “Thầy nói rằng, LVT [Lê Văn Tám] không có, nhưng công viên hay đường LVT nên để lại(?). Em cứ ngẫm nghĩ mà không biết giải pháp đó đã hợp lẽ phải chưa, bởi vẫn bị ám ảnh từ cái câu: một nửa sự thật vẫn không thể là sự thật. Thần tượng hư cấu vậy tại sao lại phải tiếp tục tôn vinh?”
Trong bài viết “Vì sao học sinh ghẻ lạnh với môn Lịch sử?” đăng trên một số trang web trong nước ngày 05/8/2011, tác giả Đặng Hữu Tuấn có nêu lên nhiều nguyên nhân để trả lời câu hỏi “vì sao”.
Trong các nguyên do, tác giả nêu lên tình trạng “quan điểm lịch sử thiếu khách quan.” Ông Tuấn viết: “Với việc coi môn Sử là một môn học phải phục vụ mục đích chính trị nên nội dung kiến thức được viết ra theo quan điểm một chiều, và do đó không cho phép giáo viên, học sinh có quan điểm khác.”
Ông Tuấn kêu gọi: “Đây là một điều cần phải xem xét lại! Bởi vì điều này sẽ hạn chế khả năng tư duy sáng tạo của học sinh, biến học sinh thành cái máy dập khuôn theo những gì mà sách nói.”
Đặng Hữu Tuấn vạch rõ: “Lịch sử là khách quan, nhưng cách nhìn nhận của những tác giả viết SGK Lịch sử lại rất chủ quan. Thế là học sinh khi học, chỉ thấy ta đúng họ sai, ta tốt họ xấu, ta thắng họ thua, ta sống họ chết…”
Rồi ông Tuấn kết luận: “Cho nên học sinh thường chỉ được biết và hiểu theo hướng một chiều hết sức phiến diện. Vẫn biết là khi dạy thì cần phải định hướng cho học sinh nhưng điều đó không có nghĩa là áp đặt hoàn toàn mang tính chất bắt buộc được.”
Chúng tôi tự hỏi: Nhà cầm quyền CSVN và những người có trách nhiệm với việc giáo dục có lắng tai nghe không hay cứ chó sủa mặc chó, đường ta đi ta đi, con đường xã hội chủ nghĩa quang vinh trước sau như một và bất diệt… trừ phi chính ta và nền độc tài đảng trị của ta bị diệt!!!
Ngày 05/10/2011
 
Lê Thiên

[1] Ðiều thứ IKiều dân VN ở Pháp và kiều dân Pháp ở VN, sẽ được tự do sanh cư y như người bổn quốc, cùng những quyền tự do phát biểu, giáo dục, thương mại, thông hành. Tóm lại là tất cả tự do dân chủÐiều thứ II:
Sản nghiệp và xí nghiệp Pháp ở VN, sẽ không đặt dưới một chế độ gắt gao hơn chế độ dành cho sản nghiệp và xí nghiệp của người VN, nhứt là về thuế vụ và lao động pháp chế… Tất cả sản nghiệp Pháp bị chính phủ VN trưng thâu mà những tài chủ, hoặc những xí nghiệp bị nhà cầm quyền VN làm cho họ trở nên trắng tay, sẽ được quy hoàn cho những chủ nhơn và những người có quyền nhận lãnh.
Ðiều thứ III
Cho được phục hồi ngay bây giờ cuộc văn hóa giao tế mà Pháp Việt đồng muốn khuếch trương, các học đường Pháp, một vài đẳng cấp sẽ được tự do dạy ở VN. Những học đường ấy sẽ áp dụng các chương trình chính thức Pháp.

Ðiều thứ IV

Mỗi khi có cần dùng những nhà cố vấn kỹ thuật và chuyên môn, thì chính phủ Cộng hòa Dân Chủ VN, phải gọi đến Pháp kiều trước nhứt. Ðặc quyền ban cho Pháp kiều chỉ không có hiệu lực là khi nào nước Pháp không thể cung ứng nhân viên mà VN yêu cầu.Ðiều thứ V
Liền sau khi giải quyết vấn đề điều chỉnh tiền tệ, hiện thời chỉ có một thứ bạc chung đem ra xài… chính là đồng bạc Ðông Dương

Cộng Đồng Paris : Cùng nhau tố cáo bọn xâm lăng Tàu cộng và lên án Việt cộng ngày 16/10/2011

 
Kính mời quý đồng hương tham dự đông đảo, mỗi người một lá cờ vàng,
cùng nhau tố cáo bọn xâm lăng Tàu cộng và lên án Việt cộng
Ngày 16/10/2011, từ 15 giờ đến 18 giờ
Tại Công Trường Nhân Quyền Trocadéro
Métro Trocadéro-PARIS
http://tonthatphusi.centerblog.net/

LỢI ÍCH QUỐC GIA TỐI THƯỢNG


- Bài viết này là 1 cố gắng, nhằm tìm hiểu khái niệm Lợi ích quốc gia tối thượng của dân tộc Việt Nam trong một số bản tuyên ngôn nổi tiếng của Việt Nam. Góp một ý nhỏ, chứng minh rằng Chủ nghĩa cộng sản không phù hợp với dân tộc Việt Nam... 

Một quốc gia hiện đại được gọi là độc lập, nếu quốc gia ấy có khả năng bảo vệ Lợi ích quốc gia tối thượng của mình. Ngược lại, nếu quốc gia này không có khả năng bảo vệ Lợi ích quốc gia tối thượng của mình, thì bị gọi là lệ thuộc, thuộc địa, phiên quốc, chư hầu,... tùy từng mức độ. 

Lợi ích quốc gia tối thượng trước hết là một khái niệm lợi ích tổng quát, chứa đựng lợi ích chung nhất cho mọi thành phần dân tộc sống trong quốc gia này. Mọi công dân đều nhìn thấy trong Lợi ích quốc gia tối thượng, có lợi ích riêng cho cá nhân mình, lại có lợi ích chung cho cả cộng đồng địa phương, cũng như toàn quốc. Lợi ích này là cao nhất, nếu nó bị xâm phạm, lập tức ảnh hưởng đến quyền lợi của từng công dân tới mức, những công dân này sẵn sàng hi sinh cả tính mệnh của mình để bảo vệ Lợi ích tối thượng này. 

Khái niệm Lợi ích quốc tối thượng được hình thành dần dần theo chiều dài lịch sử dựng nước của một quốc gia. Nó phụ thuộc vào dân số,văn hóa, phong tục, tập quán... đến cả vị trí địa lý, khí hậu, phong thổ... Quan niệm về Lợi ích quốc gia tối thượng của từng quốc gia có khác nhau trong chi tiết cụ thể. 

Thí dụ về việc bảo vệ công dân của mình. 

Hoa Kỳ là quốc gia trẻ. Để hàn gắn những người dân từ khắp thế giới đến Hoa Kỳ, mà vẫn tự hào là công dân của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, chính phủ Hoa Kỳ đặc biệt coi trọng bảo vệ các công dân mình trên toàn thế giới. Nhiều khi chỉ để cứu 1 nhà báo, 1 người du lịch Mỹ..., chính phủ Mỹ có thể chi rất nhiều tiền, hay dùng uy tín của ngay cả các cựu Tổng thống Hoa Kỳ, vào việc giải cứu các công dân này. 

Đối với Trung Quốc thì khác hẳn. Đất nước hơn 1 tỷ dân này ít quí trọng con người. Dùng xe tăng nghiến chết con cháu của mình thì ngay cả loài cầm thú, chắc cũng không nhẫn tâm như vậy. 

Con người không thuộc về phạm trù Lợi ích quốc gia tối thượng của Trung Quốc. 

Bài viết này là 1 cố gắng, nhằm tìm hiểu khái niệm Lợi ích quốc gia tối thượng của dân tộc Việt Nam trong một số bản tuyên ngôn nổi tiếng của Việt Nam. Góp một ý nhỏ, chứng minh rằng Chủ nghĩa cộng sản không phù hợp với dân tộc Việt Nam. 

1. Lợi ích quốc gia tối thượng theo cách hiểu của Dân tộc Việt Nam. 

1.1 Nam quốc Sơn hà. 

Theo hiểu biết đại chúng thì bản tuyên ngôn độc lập này, được tuyên bố trong một tình huống đặc biệt: cuộc chiến của Việt Nam chống xâm lược nhà Tống đang đến hồi quyết liệt. Bản tuyên ngôn bất hủ của dân tộc Việt Nam ra đời trên chiến lũy sông Như Nguyệt, một con hào tự nhiên của địa lý Việt Nam, được Thái úy Lý Thường Kiệt lợi dụng, xây dựng thành phòng tuyến chống ngoại xâm. 

"Nam Quốc Sơn Hà, Nam Đế cư. 
Tuyệt nhiên phận định tại Thiên Thư, 
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm. 
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư." 

Bài thơ đã nêu ra khái niệm về Lợi ích quốc gia tối thượng của dân tộc Việt Nam. 

Thứ nhất Lợi ích quốc gia tối thượng này bao gồm khái niệm về Biên cương, Lãnh thổ: "Nam Quốc" gồm có Sơn và Hà. Sông và núi này không phải là bất kỳ, đây là sông và núi đã được đánh dấu, đã được Thiên Thư trao rõ ràng cho người Việt Nam. Đây là một điều khoản của luật trời. Điều khoản này qui định là Sơn, Hà của Việt Nam là do Vua việt nam cai quản. Biên cương, lãnh thổ Việt Nam là bất khả xâm phạm. Kẻ nào xâm phạm tất chuốc lấy diệt vong. Ở dạng sơ khai cơ bản ban đầu, Lợi ích quốc gia tối thượng đã được danh tướng Lý Thường Kiệt thể hiện qua nội dung cơ bản đầu tiên: 

(i) Đấy là tính bất khả xâm phạm của biên cương, lãnh thổ Việt Nam. Đấy là đất nước của người Việt, có vua Việt Nam ở. 

1.2. Cáo bình Ngô. 

Cáo bình Ngô của Nguyễn Trãi được đánh giá là bản Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam sau khi đánh đuổi thành công giặc Minh ra khỏi bờ cõi. 

Mở đầu Cáo bình Ngô, Nguyễn Trãi viết: 

"Thay trời hành hóa, hoàng thượng chiếu rằng, 
Từng nghe: 
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, 
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo; 
Như nước Đại Việt ta từ trước, 
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu, 
Nước non bờ cõi đã chia, 
Phong tục Bắc Nam cũng khác; 
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần; bao đời xây nền độc lập; 
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên; mỗi bên hùng cứ một phương;…." 

Lợi ích quốc gia tối thượng theo cách hiểu của Cáo bình Ngô, 

(ii) Trước hết là đạo trị quốc bằng nhân nghĩa việt nam "cốt ở yên dân". Đạo trị quốc này phải được thực thi trong quốc gia Việt Nam có "Núi sông bờ cõi đã chia" với Trung Quốc.. 

(iii) Quốc gia này là tổ hợp hữu cơ của các khái niêm địa lý (như núi, sông, bờ cõi, lãnh hải...), các giá trị tinh thần (như văn hiến, phong tục tập quán...), các truyền thống về lịch sử dựng nước (như các triều đại...), các nhân tài của đất nước (Hào kiệt), những người dân bình thường của quốc gia (dân đen, con đỏ, thương sinh, phu phen...) 

Như vậy ở giai đoạn lịch sử Nhà Lê (1428), Lợi ích quốc gia tối thượng đã có nội dung trừu tượng hơn. 

Đấy vẫn là một quốc gia có núi, sông, bờ cõi đã chia rạch ròi với Phương Bắc, mà phong tục tập quán lại càng khác. 

Lợi ích quốc gia tối thượng Việt Nam đòi hỏi rằng ngoài việc giữ tính bất khả xâm phạm của Việt Nam, về đối nội, trong quốc gia Việt Nam, nhân nghĩa phải được tực thi, an dân phải là quan tâm số 1. Về đối ngoại thì "Cùng Hán Đường, mỗi bên hùng cứ một phương", không một chút tự ti, mà rất tự hào vì biết rằng: 

"Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau, 
Song hào kiệt đời nào cũng có". 

1.3. Tuyên ngôn độc lập 2/9/1945. 

Mở đầu bản tuyên ngôn độc lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: 

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". 

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do. 

Bản tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi". 

Ông Hồ Chí Minh còn nói: "Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn tám mươi năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe đồng minh chống phát-xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! dân tộc đó phải được độc lập! 

Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy." 

Trong bản Tuyên ngôn độc lập này, lợi ích quốc gia tối thượng đã được hiểu theo nghĩa nhân quyền cùng với quyền cơ bản của 1 dân tộc. Các quyền này là bình đẳng cho các dân tộc trên thế giới. Quyền lợi quốc gia tối thượng ở đây được nêu rõ: 

(iiii) Độc lập, tự do là những giá trị không những được các dân tộc Anh, Pháp tôn trọng mà còn là giá trị quốc gia tối thượng của Việt Nam." Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy." 

2. Chủ nghĩa Mác-Lênin với cội gốc dân tộc Do Thái. 

Bản thân C.Mác và Lênin là những người có cội nguồn từ dân tộc Do Thái. Chủ nghĩa cộng sản do 2 người này sáng lập nên, tất nhiên có hình bóng của ước mơ Do Thái. 

2.1. Đặc trưng cơ bản của ước mơ Do Thái và ước mơ của C.Mác, Lênin. 

Dân tộc Do Thái sau cuộc hành trình gần 40 năm từ Ai Cập, lạc đường trong sa mạc, để tìm về 1 mảnh đất có đầy sữa và mật ngọt, đã tin rằng dân tộc Do Thái là 1 dân tộc được Chúa Trời lựa chọn. 

Niềm tin này đã giúp dân tộc Do Thái vượt qua bao oan trái, những miệt thị, sự tàn sát, cướp bóc... của các dân tộc Châu Âu khác, gắn kết với nhau, bản tồn dân tộc mình trong những năm mất Tổ Quốc. 

Mỗi một người con trai Do Thái, khi lớn lên, đều nuôi trong mình một câu hỏi: Ta có phải là người mà đức Chúa Trời gửi xuống trần gian, làm nhân chứng cho lời thề của chúa, là cứu rỗi cho nhân loại không? 

Chúa Jesus đã là một người tự xưng như thế, và phát biểu Kinh Tân ước. 

C.Mác và Lênin cũng mang trong mình niềm tin ấy. 

Sự thành công của Kitô giáo đã khuyến khích C.Mác và Lênin phát triển học thuyết cộng sản mạnh mẽ trên toàn thế giới. 

Việc chọn giai cấp vô sản làm giai cấp cách mạng nhất có nguồn gốc từ niềm tin dân tộc Do Thái là dân tộc được Chúa Trời lựa chọn. Với hi vọng lựa chọn này là chính xác, để học thuyết cộng sản thành công trên toàn thế giới. Đây chính là độc tố đầu tiên của Chủ nghĩa Mác-Lênin. Nó dùng giai cấp thay tính dân tộc, thế giới đại đồng thay cho quốc gia... 

2.2. Chủ nghĩa Mác-Lênin hoàn toàn xa lạ với người Việt Nam. 

Trước hết, Việt Nam cho tới gần đây chỉ là 1 nước nông nghiệp. Không có giai cấp công nhân theo định nghĩa của Mác-Lênin. Người Việt Nam không mê triết học. Đối với người Việt Nam, một dân tộc trồng lúa nước, tồn tại bên cạnh một quốc gia hung hãn khổng lồ là Trung Quốc thì chủ nghĩa dân tộc, mà nội dung của nó là gìn giữ lợi ích quốc gia tối thượng, là gần gũi nhất. 

Chủ nghĩa dân tộc Việt Nam luôn cảnh giác với Trung Quốc, luôn bảo vệ thành công biên cương, lãnh hải của nhà nước phong kiến Việt Nam. Chủ nghĩa dân tộc Việt Nam là đoàn kết toàn dân, một dân tộc luôn có dân số ít hơn nhiều lần dân số của Trung Quốc, rất xa lạ với các loại khủng bố đại trà của chuyên chính vô sản, của đấu tranh giai cấp, với sự phung phí con người trong các cuộc đấu tranh mang tính tư tưởng của chủ nghĩa Mác-Lênin. 

Chủ nghĩa cộng sản đã che đi âm mưu bành trướng của Trung Quốc, đã trương chiêu bài chủ nghĩa quốc tế vô sản, viện trợ quốc tế vô sản để lừa phỉnh dân tộc Việt Nam. 

2.3. Chủ nghĩa Mác-Lênin không hợp với qui luật tự nhiên. 

Chủ nghĩa Mác Lênin sau khi kích động giai cấp vô sản vùng lên, đánh đổ sự thống trị của giai cấp tư sản, đã đứng trước một vấn đề lớn: Cái gì là đảm bảo, để sẽ không xẩy ra một cuộc cách mạng, đối với chế độ do Mác Lênin đề nghị, trong tương lai. 

Ta hãy theo dõi lập luận của Mác, Lênin. 

Giả sử giai cấp vô sản của một nước, vượt qua sự đối kháng của nhà nước tư bản, giành được chính quyền, khi đó nhà nước vô sản sẽ có cơ cấu vận hành như thế nào? 

Nếu lúc này, đem tài sản của giai cấp tư sản, phân phát cho những người vô sản vừa đoạt quyền, thì không khác gì công nhận cuộc cách mạng của họ chỉ là một cuộc ăn cướp của số đông nghèo đói, thiếu thốn. Đây chỉ là một cuộc khởi nghĩa bình thường. Mác và Lênin muốn đây là một cuộc cách mạng, hơn nữa cuộc cách mạng này phải có ý nghĩa toàn cầu. 

Như vậy, nếu những chiến sĩ vô sản được thưởng công bằng tài sản của giai cấp tư sản, thì bản thân họ, lại trở thành những phần tử thuộc giai cấp vừa bị đánh đổ. Vô hình chung nhà nước vẫn nằm trong tay giai cấp tư sản. 

Để ngăn sự trở lại của giai cấp tư sản, giai cấp mà Mác và Lênin cho rằng được nuôi dưỡng bởi chế độ đảm bảo quyền tư hữu, nên họ đề nghị phải thay đổi từ tư hữu sang công hữu. Công hữu không phải là xa lạ với loài người. Công hữu được xây dựng trên khái niệm phong kiến: Tất cả trời đất này là của Vua. Chỉ cần thay từ Vua bằng từ Đảng cộng sản, hay toàn dân, hay nhà nước, tùy tuyên truyền, là ta có khái niệm công hữu. 

Để tặng cho việc chiếm đoạt, hay cách mạng vô sản, một chính danh, dưới dạng một chủ nghĩa, một lý tưởng, Mác và Lênin định nghĩa nhà nước vô sản là nhà nước công hữu, và xây dựng Nhà nước vô sản của mình trên hai từ công hữu này. 

Ở đây cái tư hữu các phương tiện sản xuất, tư hữu những thành quả lao động trí tuệ hay tài sản vật chất... của từng cá nhân, của từng con người cụ thể, được chuyển sang kiểu sở hữu mới: công hữu. Công hữu là công hữu tư liệu sản xuất, công hữu các thành quả trí tuệ, công hữu những thặng dư của lao động … 

Nghĩa là mỗi cá nhân, mỗi con người không có gì hết ngoài những phương tiện tối thiểu đảm bảo cuộc sống để tồn tại sinh vật. 

Tất cả các phương tiện sản xuất, các sản phẩm trí tuệ, những thặng dư do lao động của một công dân làm ra... đều của nhà nước, do nhà nước bảo quản. Mác, Lênin cho rằng nhà nước kiểu mới này sẽ được đại đa số ủng hộ và với sự phát triển kinh tế có kế hoạch, điều hành tập trung sẽ xây dựng được một chế độ XHCN rồi CSCN. 

Cái sai lầm cơ bản của lý thuyết Mác -Lênin là câu chuyện chuyển từ tư hữu sang công hữu. 

Ở đây, họ xóa bỏ quyền sở hữu một cá thể, thay vào sở hữu nhà nước hay toàn dân. Họ đã sai lầm khi cho rằng mọi con người sẽ chấp nhận kiểu sở hữu này. 

Tư hữu là luật trời. Tôi gọi là thiên luật. 

Con người trước tiên là một sinh vật, vì có bộ não phát triển, có trí nhớ, có tưởng tượng... mà trở thành chúa tể các loài sinh vật. Là một con vật, trước tiên, con người phải tự kiếm thức ăn. 

Vậy sở hữu cái " thức ăn" mà nó vừa kiếm được là thiên luật. 

Không ai có thể thay đổi được điều này. Nó thuộc về bản năng sinh tồn: kiếm bằng được thức ăn, và giữ bằng được thức ăn ấy, không để ai cướp mất. 

Như vậy ở đây ta thấy sai lầm cơ bản của CN Mác-Lênin là không chú ý đúng mức đến con người, đến phản úng của con người khi tước bỏ của họ quyền tư hữu, thay bằng công hữu. 

Mác và Lênin cho rằng đấu tranh triệt để với chủ nghĩa cá nhân, dùng chuyên chính vô sản ngăn chăn sự hình thành trở lại của giai cấp tư sản, dùng cái "sợ" là có thể giáo dục được tinh thần công hữu. Chính từ đây mà Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: Muốn có CNXH thì phải có con người XHCN. Ông đã quên rằng: "Con người là sản phẩm của hoàn cảnh xã hội". Nghĩa là hoàn cảnh xã hội chưa phải là XHCN thì không thể có con người XHCN được. 

Ở đây tôi xin hoàn thiện mệnh đề: "Con người là sản phẩm của hoàn cảnh xã hội" bằng mệnh đề sau: "Con người là sản phẩm của di truyền và hoàn cảnh xã hội ". Mác và Lê nin đã không chú ý thích đáng đến cá thể và quên tính di truyền. 

Mác và Lênin cũng quên rằng: qui luật thiên nhiên phần nhiều mạnh hơn giáo dục. Nếu qui luật thiên nhiên thuộc về bản năng sinh tồn, thì thay đổi nó là việc gần như không tưởng. Một ngoại lệ, ta có thể kể đến việc hôn nhân một vợ một chồng. Một vợ một chồng được xã hội con người chấp nhận với những phản kháng khác nhau. Tuy vậy, nó không phản lại qui luật tự nhiên duy trì nòi giống, mà chỉ văn minh hóa qui luật ấy. 

Dùng công hữu là đối kháng triệt để tư hữu, là chống lại thiên luật. 

Những tham nhũng đại trà ở VN đã chứng tỏ sự thất bại của việc giáo dục công hữu cho con người, đã chứng tỏ tư hữu mạnh hơn công hữu. 

Lý thuyết Mác-Lênin bị phá sản ở VN chỉ là vấn đề thời gian. 

Nó đã bị chính Liên xô đào thải sau gần 70 năm đưa vào thực tế. 


3. Đảng cộng sản Việt Nam không bảo vệ được lợi ích quốc gia tối thượng của dân tộc Việt Nam. 

Năm 1945, Việt Minh dành chính quyền thành công từ tay Phát Xít Nhật Bản. Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ra đời. Thành công này là do Việt Minh (Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội) đoàn kết được toàn dân Việt Nam quyết tâm dành độc lập, tự do cho dân tộc. 

Là lực lượng nòng cốt của Việt Minh, Đảng cộng sản Việt Nam đã cướp công lao của dân tộc Việt Nam, chiếm đoạt quyền lãnh đạo và loại dần các lực lượng yêu nước khác tham gia Việt Minh. Sau khi Đảng cộng sản Trung Quốc chiếm toàn bộ lục địa, sự câu kết của Đảng cộng sản Việt Nam và Đảng cộng sản Trung Quốc càng thêm chặt chẽ. Đảng cộng sản Việt Nam đã dựa vào viện trợ của Trung Quốc để thực hiện các mưu đồ chiến lược của mình. Họ đã lệ thuộc vào Trung Quốc. 

Cải cách ruộng đất với sự tàn sát người nông dân Việt Nam đã trở thành khủng bố kiểu Trung Quốc, đã gây xáo trộn xã hội ở mức cao nhất. 

Ký hiệp định Geneve chia đôi đất nước là phản bội sự thống nhất của quốc gia Việt Nam, vi phạm tính toàn vẹn của biên cương, lãnh hải Việt Nam... 

Công hàm 14/9/1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng và việc để mất Hoàng Sa, Trường Sa là tội lớn của Đảng cộng sản Việt Nam. 

Mua tình hữu nghị của Trung Quốc bằng việc nhượng 1/2 thác Bản Dốc, Ải Mục Nam Quan, các cao điểm 1509 Vị Xuyên Hà Giang,... là những hành động đê hèn của Đảng cộng sản Việt Nam, quên đi lợi ích quốc gia tối thượng Việt Nam… 


4. Cương lĩnh của tất cả các chính đảng ở Việt Nam thời kỳ hậu cộng sản, cần phải chứa đựng tinh thần của Chủ nghĩa dân tộc Việt Nam. 

Tinh thần ấy là cảnh giác vô điều kiện với Trung Quốc. Vua Trần Nhân Tông đã rõ ràng chỉ mặt bành trướng Trung Quốc và dặn dò di chúc: “Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhủ này như là một lời di chúc cho muôn đời con cháu về sau”. 

Tinh thần ấy là quyết tâm giữ lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc Việt Nam không chịu mất một li đất, một li biển đảo, như Vua Lê Thánh Tông đã dậy: Ai để mất một tấc núi sông, một tấc biển đảo Việt Nam, đáng tội tru di. 

Tinh thần ấy là phải thực thi Nhân nghĩa, là đảm bảo cho dân được yên lành làm ăn, phát huy nghiệp tổ trên toàn cõi Việt Nam. 

Tinh thần ấy là không nô lệ Trung Quốc hay bất cứ cường quốc nào khác. “Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập." 

Tinh thần ấy là bảo vệ lợi ích quốc gia tối thượng Việt Nam. 

Khi Việt Nam đã có dân chủ, đa nguyên, bất cứ một chính đảng nào, dù tả hay hữu, dù tiến bộ hay bảo thủ, dù hướng ngoại hay hướng nội… cần phải có những yếu tố này trong cương lĩnh của đảng mình. 

Đây là bài học lịch sử, không thể sơ xuất một chút nào được. 


Nguyễn Nghĩa (danlambao)

Bài Xem Nhiều