We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 24 October 2011

Việt Nam đểu nhất có tên... Bác Hồ.

 Việt Nam có một Bác Già

Việt Nam có một Bác Già
Râu dài, tóc bạc tên là Chí Minh

Bình sinh Bác vốn đa tình
Cho nên Bác lấy Tuyết Minh - vợ Tàu

Tuyết Minh đâu phải vợ đầu
Lạc, Xuân, Trưng nữa, ngõ hầu dăm cô...

Cuối đời Bác thấy bơ vơ
Cho nên Bác muốn một cô theo hầu

Tái hôn với cả vợ Tàu
Anh Ba phản đối, lầu bầu Bác rên

Cả đời Bác sống đảo điên
Việt Nam đểu nhất có tên... Bác Hồ.


Đoạn thơ trên nhắm vào một số thiên tình sử quan trọng trong cuộc đời hoạt động ‘‘kách mệnh” của Bác mà hầu hết người Việt ở nước ngoài đều biết, nhưng đa số đồng bào trong nước vẫn hoàn toàn mù tịt.

Chỉ cần nghe nói một câu "Bác Hồ có vợ" là tất cả mắt chữ O, mồm chữ I, ngây ra: "Ô thế á!, Làm gì có chuyện ấy?”. Y như thể Bác có cấu tạo đặc biệt khác người, thiếu hẳn cái "cần tăng dân số" không bằng!

Không ít người cho là chuyện tào lao, vớ vẩn, buôn dưa lê, hòng thoá mạ hình ảnh vĩ đại của Người. Thậm chí có những kẻ nhảy chồm chồm như cào cào rang trên chảo nóng, phồng mang trợn má bảo vệ hình ảnh Bác đến cùng vì người kể chuyện đã dám vuốt râu... hùm. Tuy người bạo gan này không bị hùm ngoạm mất chỗ đội nón, nhưng chắc chắn sẽ bị cả đám xúm vào xâu xé, vì tội dám coi thường hình ảnh tôn kính của Bác trong lòng quần chúng (nó).

Triều đình cộng sản Việt Nam đã vô cùng sai lầm khi suy tôn Bác thành "Cha" mà lại bỏ qua một động tác căn bản mà người Trung Hoa vẫn làm, đó là đáng ra phải nhờ ngay tay thợ hoạn ngoại hạng Đỗ Mười cắt béng ‘‘cái của nợ” của Bác đi, để Bác vô tư, toàn tâm với dân với nước.

Cũng vì trí trá nên ngoài 58 họ tên, bút danh, trong suốt cuộc đời hoạt động "kách mệnh" của mình Bác còn sử dụng một số khác như T. Lan, Trần Dân Tiên , Tống văn Sơ, ông Ké, già Thu (1) v.v. Cũng còn phải thêm vài bút danh độc đáo khác như KĐB, KGG, CĐT, GNT... Diễn nôm nghĩa mấy chữ viết tắt là: không đàn bà (KĐB), không gái gú (KGG), chỉ độc thân (CĐT), gần như thiến (GNT)...

Cũng bởi sai một ly mà đi một dặm, cái xảy nảy thành cái ung...

Bao nhiêu gà non, gà già, cho đến gà mái ghẹ đã nhẹ dạ, tưởng được ban ân sủng, hoặc bị cưỡng bức mà chui hết vào miệng hùm... của Bác.

Cho dù cái đuôi có to đến đâu (2) có thể che được bộ mặt đội lốt mèo ngoan của Bác, cũng không giấu được bao nhiêu việc làm tội lỗi.

Lớp trẻ trước 1975 bị đầu độc đến mức u mê dám nhận xét rằng: Trên đời này chỉ có hai thứ vô duyên nhất là... vú đàn ông và ... ‘‘cái ấy” của bác Hồ (!). Xin nói có sách, mách có chứng để biện giải điều ngược lại. Thứ vô duyên thứ hai không phải ‘‘cái ấy” của Bác mà chính là những cái đầu u mê, khốn khổ của những kẻ ngốc, cuồng tín ông Hồ còn hơn cả những kẻ Hồi giáo cực đoan. ‘‘Cái ấy” của Bác Hồ coi chừng vậy mà không phải vậy!

Sở dĩ câu thơ viết: Tuyết Minh đâu phải vợ đầu, là bởi khi cưới Tăng Tuyết Minh (có bà Đặng Dĩnh Siêu - vợ Chu Ấn Lai, Bảo La Đình, Thái Sương v.v.. đến dự, tại nhà hàng Thái Bình, ở trung tâm thành phố Bắc Kinh, vào tháng 10/1926), lúc đó Bác đã băm mươi sáu cái xuân xanh rồi. Người như Bác: Mặt gầy gò, nhỏ thó, hai mắt đặt gần nhau, tinh nhanh như mắt chồn, mắt cáo, hễ thấy gái ở đâu là như mèo thấy mỡ, như quạ thấy gà con, làm gì có chuyện tròn ba giáp mới chịu lấy vợ!

Cho dù sợ cảnh "vơ lấy tội" (nói lái) thì cũng đã từng "vơ hại", "vơ bạ", "vớ bộn", "vớ tạm"(3) ở đâu rồi ấy chứ. Người đời truyền miệng rất hài hước: Khi các đồng chí có ý nhắc nhở Bác không nên lấy Tuyết Minh vì tổ chức cách mạng non trẻ đang cần người dẫn dắt, thì được Bác ...giải thích: bản thân tôi lúc nào cũng chỉ có gái trong đầu nên hoạt động cách mạng tuy căn bản, nhưng hoạt động phong trào phụ nữ mới là chính. Cứ túm lấy ‘‘hai điểm trên”, đi sâu vào ‘‘một điểm dưới”, nhất định ‘‘phong trào ở giữa” sẽ đến lúc phình. Làm được như vậy sẽ có hai cái lợi: một là không xảy ra tình trạng "lửng lơ chính sách, đung đưa phong trào", hai là tích cực tạo ra các mầm mống hạt nhân (con) cho phong trào cộng sản sâu rộng khắp thế giới. Các hạt nhân (con) này sẽ áp dụng triệt để kinh nghiệm, cách làm của cha, anh chúng...

Cho nên cái đám cuồng tín đến phát rồ nêu trên, không phải là số ít. Cả nước đều là con cháu Bác Hồ mà nị! (Đâu như là lời của tổng bí thư họ Nông).

Phàm đã sinh ra ở đời thì chuyện "vơ lấy tội" và "trông lấy tồi"(4) là chuyện ... phình phường. Tạo hoá khi nặn ra một mình chàng Adam thấy buồn tẻ quá bèn cấu lấy hai dẻ xương sườn của chàng để nặn thành Eve, và đặt toàn bộ sự khoái lạc của cuộc đời chàng vào hai mảnh xương yêu mảnh mai kỳ diệu ấy.

Vì thế đời này qua đời khác, đàn ông lớn lên đều phải đi tìm đàn bà và cả cuộc đời còn lại gắn bó với họ dưới danh nghĩa và chức phận vợ chồng. Có gì là tồi tệ xấu xa đâu? Tất cả diễn ra theo quy luật tự nhiên, hoàn toàn đúng với bản chất bảo tồn nòi giống của con người cơ mà.

Nhưng vì Đảng cố tình che giấu sự thật, chống lại tự nhiên, lại quên "hoạn" Bác, nên đã gây ra bao cảnh bi hài, lộn ẩu. Cười không được, khóc không xong, để lại bao tì vết ô danh, khiến hậu thế đời đời nguyền rủa, hệt thơ bà chúa thơ Nôm tả:

Thuyền từ cũng muốn về Tây Trúc
Trái gió cho nên phải lộn lèo (5)
(Vịnh sư hoang dâm)

Ở trong nước, người mon men bên chân Bác nhiều nhất có lẽ là nhà văn Sơn Tùng với chín tác phẩm viết về Người: ‘‘Búp sen xanh" (1980), "Bông sen vàng" (1984) Hoa dâm bụt (1999) v.v...

Còn một bài viết nổi tiếng mà ai cũng biết đó là bài: ‘‘Đi tìm Út Huệ” đăng trên tạp chí ‘‘Thế giới mới” số 222 năm 1997. Bài này đã được dựng thành phim với đầu đề ‘‘Hẹn gặp lại Sài gòn”, một bộ phim ngốn 2 tỉ đồng VN hồi đó (1986), chỉ để chứng minh một điều Bác là người có chí hướng cách mạng lớn lao, vì theo đuổi con đường ‘‘kách mệnh” cho dân cho nước mà phải hy sinh tình cảm riêng tư của mình.

Nghe đâu bộ phim — khi còn là kịch bản đã gây nhiều tranh cãi ở Bộ chính trị. Lê Duẩn, kẻ thống soái lúc bấy giờ đã không cho in bài cũng như chuyển thể thành kịch bản vì muốn giữ nguyên hình tượng Bác Hồ, không đề cập bất cứ điều gì về đời tư kín đáo. Bác có trái tim chỉ đập những nhịp đập chí tình chí nghĩa với dân với nước chứ không đập vì chuyện đàn bà đa cảm vụn vặt. Nhờ có tư liệu của anh trai, chị gái là bà Nguyễn thị Thanh và ông cả Khiêm cung cấp mà nhà văn Sơn Tùng thắng cuộc...

Sau khi "đi tìm út Huệ" không thành, Bác sang Pháp. Theo nhiều nguồn tài liệu, ngay trong khi là thợ ảnh Bác đã có những liên hệ tình cảm với cô Bourdon, dù cô này vốn chỉ là khách hàng đến chụp ảnh. Vốn tính mê gái, nắm bắt được cơ hội khi trả ảnh, Bác đã có những lời tán tỉnh rẻ tiền. Do trình độ tiếng Pháp còn ngọng nghịu, lơ ngớ, nên trong thư tỏ tình rất dài có nhiều sai sót về văn phạm. Kết quả không khác được là Bác ngã sóng soài trước cửa nhà người đẹp cùng lá thư cự tuyệt, cấm cửa của nàng.

Tuy vậy trong thời gian ở Pháp (1917–1923) Bác cũng kiếm được một nàng cho mình và kết quả của mối tình vụng trộm này là một đứa con lai ra đời. Điều này được nói lên từ tờ di chúc của Bác ngày 14/08/1969, tuy trong điều kiện hiện nay chưa thể kiểm chứng chính xác nhưng được dư luận xem là đáng tin cậy, trong đó Bác viết: "Trước khi viết phần cuối của tờ di chúc này, tôi xin thú nhận, tôi là một người không phải thần thánh gì nên khi tôi còn sống cũng đủ "bảy tính" như kinh nhà Phật đã đề cập. Tôi không có vợ, nhưng cũng có được đứa con gái lai Pháp. Tôi ước mong con gái tôi, khi đọc tờ di chúc này sẽ tha thứ cho tôi đã không đủ bổn phận làm cha, nhưng phụ tử tình thâm, tôi luôn nhớ tới con gái tôi với muôn vàn âu yếm”. (6)

Khi sang Nga, Thái Lan, rồi Hồng Công, Trung Quốc, Bác liên tục đi tìm cho mình nhiều cô gái khác, theo đúng quan điểm hiện sinh của thời hiện đại: "Đàn ông cần đàn bà như thành phố cần có người khơi cống". Nào là Li Sam (Hồng Công), nào Tuyết Lan (Thái Lan) nào Mao Từ Mẫn (Trung Quốc), Vera Vasiliéva (Nga) (7) v.v... Cũng bởi không biết Bác "khơi cống" lúc nào nên dư luận quốc tế chỉ công nhận những "chiếc cống" có thật, nổi bật nhất trong thời gian ở Nga là Nguyễn thị Minh Khai (chị ruột của Nguyễn thị Minh Thái — vợ đầu của tướng Giáp). Cả hai đã từng là ‘‘vợ chồng" trong suốt những ngày học lớp chính trị mở tại trụ sở chi nhánh Bộ Đông Phương của Quốc tế cộng sản Đảng. Trong hồ sơ hoạt động, bà Minh Khai ghi rõ chồng là Lin — bí danh của Nguyễn Ái Quốc lúc ấy. Phiếu ghi nhận đồ đạc trong phòng riêng hai người tại nhà tập thể của cán bộ thuộc Quốc Tế Cộng Sản đều vẫn nằm tại Viện Lưu Trữ của Nga ở Moskva. Thì ra, ngoài giờ học chính trị, "Lin" còn chơi trò chơi trò chính... em với Minh Khai bằng cách chung phòng, chung giường, chung đồ, chung thân thể... (8)

Tất nhiên khi lửa gần rơm thì việc má áp, môi kề, trai trên, gái dưới là điều tất yếu, như ngày xưa các bậc già cả vẫn gọi nôm na là "cơm nhà bụng vợ." Đó là hai yếu tố cơ bản của cuộc sống, thiếu một trong hai thứ đó không thể làm nên bản chất... đàn ông, càng không làm nên sự nghiệp ‘‘kách mệnh" của Bác Hồ. Điều này được phát ngôn từ chính miệng các đồng chí lãnh đạo đảng ta, những người thay Bác khẳng định: Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi!

Theo dư luận của nhiều bậc lão thành cách mạng và các nhà sử học trong nước thì Minh Khai rất xinh gái lại thông minh sắc sảo. Khi tình đang nồng, nghĩa đang mặn, Bác buộc phải chia tay với người đẹp, ‘‘nhường” vợ cho "thượng cấp" để lấy hên cho con đường danh vọng, vì khi ấy Bác khá lép vế so với Lê Hồng Phong — người được Quốc tế cộng sản tin tưởng, đào tạo và "đánh bóng mạ kền" để trở thành tổng bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương. (9) Vì thế ca dao miền Nam mới có câu:

Bác Hồ đại trí, đại hiền
Chơi Minh Khai chán, gán liền cho Phong
Minh Khai phận gái chữ tòng
Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì

Không may cho lịch sử cách mạng Việt Nam là Nguyễn thị Minh Khai (tức Nguyễn thị Vịnh) đã chết năm 1941, nếu không biết đâu trang sử vàng của dân tộc còn được viết tiếp những dòng đặc biệt quý giá nữa (vì tính chất độc đáo của Đảng cộng sản là tài sản chung và vợ chung...) như ca dao từng viết:

Nếu Minh Khai chẳng chết đi
Sái ba, sái bốn ắt thì Duẩn, Tôn
Chơi cho thủng trống long bồng
Sái năm, sái sáu... hết chồng thì thôi

Trước đó ở với Tuyết Minh được 6 tháng (từ tháng 10 năm 1926 đến tháng 4 năm 1927) đang thời kỳ hương lửa nồng nàn, người này là xương thịt của xương thịt người kia, Bác phải bỏ vợ để đi làm cuộc cách mạng cho sự nghiệp "làm cha mẹ dân" nhưng cũng không quên được những cuộc cách mạng nhỏ, lẻ tẻ bùng lên trong lòng quần... chúng phụ nữ.

Ngày 6/6/1931, khi cảnh sát Hồng Kông phát hiện ra Lý Thụy cũng chính là Nguyễn Ái Quốc liền cho người đến bắt tại thị trấn Cửu Long (gần Hồng Kông). Lúc đó Bác đang hoạt động cùng một phụ nữ Trung Hoa tên là Li Sam. Chỉ vì mải mê với loại hình hoạt động đặc biệt này: Túm lấy ‘‘hai điểm trên”, đi sâu vào ‘‘một điểm dưới” làm cho ‘‘phong trào ở giữa” nổi phình, tạo ra các hạt nhân mới cho phong trào cộng sản khắp thế giới, mà Bác bị cảnh sát túm ngay đỉnh đầu và bị giam vào ngục tối. Nhờ viên luật sư người Anh biện luận giỏi nên Bác thoát khỏi cửa tử, song không dễ gì thoát khỏi cửa... mình chị em.

Trước khi bị cầm tù ở Trung Quốc, Bác có cả một thời gian dài dằng dặc tự "cầm tù" mình trong lòng hang Pắc Bó Cao Bằng (từ tháng 2/1941 đến tháng 8/1942), khi ấy Bác lấy tên là ông Ké (tức “Chú Thu”). (10) Bấy giờ có cô gái Nông thị Ngát (tức Nông thị Trưng) đã có chồng nhưng chồng bị Pháp bắt, đến phục vụ Bác.

Tám tháng trong lòng hang vắng (từ tháng 9/1941 đến giữa tháng 8/1942) Bác đã ân cần xoá nạn mù cho cô học trò nhỏ người thiểu số vô cùng xinh xắn này. Không kể công việc liên lạc phải qua lại thường xuyên, mỗi ngày hai chú cháu Thu - Trưng lại kề cận bên nhau một tiếng để Bác dạy học, trò chuyện. Từ chủ nghiã cộng sản đến thế giới đại đồng, lời Người dạy uyên bác cộng với cách cư xử hàng ngày chu đáo, khiến cô trò nhỏ phải lắng nghe như nuốt lấy từng lời. Vì vậy chẳng ai dám khẳng định là ma không thèm ăn cỗ? Nhất là cỗ vắng chủ và hơ hớ xuân thì như vậy?

Sau 10 năm biệt tăm biệt tích, cô Nông thị Trưng trở về làm chánh án Toà án nhân dân tỉnh Cao Bằng, đồng thời là tỉnh uỷ viên, uỷ viên Ban chấp hành trung ương. Quả là chuyện lạ, mà người tạo ra chuyện lạ này chắc chỉ có "chú Thu", bởi cháu Ngát không những được Bác đặt lại tên, còn là người duy nhất trong số 31 triệu đồng bào cả nước được Bác "hạ mình chiếu cố" cho gọi là Chú (thay vì phải gọi Bác như tất thảy dân Việt sống trên dải đất xanh xao hình chữ S).

Cho đến năm 1969, khi "Chú Thu" mất, người dân Cao Bằng vẫn truyền tai nhau những lời dân dã:

Rừng núi âm u
Già Thu dạy chữ
Bà Trưng ở cữ
Sinh một thằng cu...

Không biết thằng cu này có phải con “Già Thu” hay không vì chưa đủ bằng chứng khẳng định, chỉ biết rằng có một ‘‘thằng Cu họ Nông” do bà Trưng đẻ ra, vào năm 1942, nhưng hình như Đảng bắt bà "rặn" sớm trước... hai năm, nên trong lý lịch "Thằng Cu" ghi sinh vào năm 1940 - vừa trước thời điểm “Già Thu” về nước, vừa để hợp pháp hoá thời gian chồng bà Trưng đi tù (1940-1945)?!!!

Năm 1944, sau khi Bác được thả khỏi nhà tù Tưởng Giới Thạch, trong đoàn quân 22 người cùng về lại Cao bằng thì gặp cô gái là Đỗ thị Lạc, còn gọi là Thuần. Trong cuốn "Một cơn gió bụi" xuất bản tại Sài Gòn 1969 (trang 75), Trần Trọng Kim kể: "Bà Lạc đã có con gái với ông Hồ, nhưng sau đó lại bị bắn chết ở bến đò Bắc Giang vì tội không chịu theo cộng sản."

Tiếp theo là mối tình oan nghiệt giữa "Cha già dân tộc" và "đứa con" ngây thơ đến tội nghiệp là Nông thị Xuân (theo tác phẩm Đêm giữa ban ngày của Vũ Thư Hiên thì là Nguyễn Thị Xuân, căn cứ đơn của chồng chưa cưới gửi cho chính phủ có tên em gái ruột của cô Xuân là Nguyễn thị Vàng ), sinh ra cậu bé Nguyễn Tất Trung mà ngày này hầu hết người dân Việt Nam nào cũng biết. Cho dù Đảng có định lấy thúng úp voi, nhưng tài của đảng không sao úp được miệng con voi dư luận. Cứ úp đầu lại lộ đuôi...

Nhân dân mượn hình ảnh con nai vàng ngơ ngác trong bài "Tiếng thu" của nhà thơ Lưu Trọng lư để kể:

Em có nghe hồn Xuân
Dưới đáy mồ thổn thức
Em có nghe huyền thoại
Một hoàng hậu không ngai

Em có nghe Đảng kể
Về một vụ hoang thai
Xác nai vàng ngơ ngác
Bọc trong ngọn cờ dài...

Năm 1959 khi sắp sang tuổi cổ lai hy (xưa nay hiếm) Bác vẫn không gạt được bóng dáng chị em trong đầu, vẫn không sao quên được các cuộc cách mạng nhỏ, lẻ tẻ, vui vẻ.

Theo nhiều nguồn tin trong dân chúng, sau khi bị cô gái nữa là Nguyễn thị Phương Mai thẳng thừng từ chối vì Bộ chính trị không chịu công khai mối quan hệ vợ chồng của hai người, Bác liền bám vào cái gấu váy cuối cùng là một cô vợ Tàu ở Quảng Ðông. Khi Đào Chú — uỷ viên thường vụ bộ chính trị đảng Cộng Sản Trung quốc, phó thủ tướng chính phủ Trung Quốc sang thăm Việt Nam, Bác đã lặng lẽ nhờ một người thân tín trong hàng ngũ lãnh đạo Hà Nội để nói riêng với Ðào Chú rằng Hồ Chí Minh muốn tái hôn với một người vợ cũ ở Quảng Ðông. Ðào Chú đã vui vẻ nhận lời, không ngờ hết thời gian Đào Chú điều dưỡng, hy vọng của Bác cũng tan thành mây khói. Thủ tướng Chu Ân Lai sau khi nghe vị phó thủ tướng dưới quyền kể lại, đã thận trọng đưa ra nhận định: "Phải đề nghị phía Việt Nam xem xét đã.”

Việc "Cha già" có vợ đâu phải chuyện đùa! Tất nhiên, Lê Duẩn, cũng một kẻ hám gái, đa thê, lại một lần nữa hô cao khẩu hiệu: "Hồ Chí Minh muôn năm!” Và không người đàn bà nào được phép nắm lấy ‘‘cái ấy” của bác, kể cả người vợ cũ để làm hỏng hình tượng của “Cha già dân tộc”, của Đảng quang vinh. Do đó chuyện… tái động phòng đã không xảy ra. (11)

Sau lời đề nghị hớ hênh đó, Bác già đi trông thấy, tàn tạ y hệt Ngũ Tử Tư trong Đông Chu Liệt Quốc (chỉ sau một đêm suy nghĩ tóc râu trắng xoá). Rõ ràng bọn học trò, đàn em của "Cha" thì cha vơ chú váo hết em này đến em kia, mà Bác chỉ vì (chót) làm phận "Cha già dân tộc" đành phải chịu cảnh uất ức, tái tê. Và cũng chính vì có quá nhiều "bí mật đen" trong cuộc đời riêng (thậm chí là đảng viên Đảng CSVN nhưng chưa bao giờ qua thủ tục kết nạp), Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đã nắm bắt để khống chế, khuynh loát, qua mặt Bác trong nhiều quyết định quan trọng cho đến ngày Bác chuyển qua... từ trần.

Ngày 2/9/1969 Bác vĩnh viễn đi vào huyền thoại. Nhân dân cả nước sau phút bàng hoàng tê tái khóc Bác liền bừng tỉnh ngộ, làm thơ "ca ngợi" Đảng:

Đảng là mẹ, Bác là cha
Từ khi Bác mất Đảng ta goá chồng...
Ông Chinh, ông Duẩn, ông Đồng
Ông nào cũng muốn làm chồng Đảng ta
Làm chồng chẳng muốn làm cha
Thế lên cơ sự dân ta thế... lày

Chuyện về “Bác già” ở Việt Nam còn dài, dài hơn cái đuôi của cáo. Bởi viết trước lăng Người, luôn bị cảnh vệ theo dõi, xin hẹn bạn đọc vào một dịp đẹp trời khác trên DCVOnline...

Hà Nội, nhân ngày sinh nhật Đảng 3/2/2006

 

Chú thích:

1. Sách "VN Đẹp Nhất Có Tên Bác Hồ" ( trang 114–122) nói rõ: Trong cuộc đời hoạt động bác đã qua 28 lần thay tên đổi họ và 26 bút danh từ A đến Z, song lại cố tình gạt ra hai bút danh quan trọng là Trần Dân Tiên và T. Lan mà ai cũng biết là của bác ca ngợi... Hồ
2. Đảng luôn suy tôn bác là người "Vĩ đại", có một không hai trong lịch sử nước nhà (Hơn cả Lê Lợi, Hưng đạo Đại Vương). “Vĩ đại” theo cách hiểu của dân gian là “đuôi to”)... Bác vốn mang họ Hồ, là “Đuôi”, nên có đuôi dài, đuôi to là phải nhẽ!
3. Theo cách nói ngược (nói lái): “Vơ hại” là hai vợ; “Vơ bạ” là ba vợ; “Vớ bộn” là bốn vợ; “Vớ tạm” là tám vợ v.v...
4. Người miền Bắc thường lẫn lộn giữa TR và CH nên trong nói lái nhiều khi được hiểu: Tôi lấy vợ thành “vơ lấy tội”; Tôi lấy chồng thành “trông lấy tồi”.
5. Thơ Hồ Xuân Hương. Hiểu theo nghĩa tục là: Chó giái cho nên phải lẹo l...
6. Xem "Đọc lại di chúc Hồ Chí Minh", Vietnam News Network ngày 18/10/2005.
7. Một số tác giả ở nước ngoài cho rằng: Thời gian hoạt động ở Xiêm (Thái lan), Bác có yêu một cô gái tên là Tuyết Lan, đây cũng chính là tên T. Lan mà bác đã dùng để viết sách.
8. Theo Thành Tín (tức Bùi Tín) trong tập sách "Về ba ông thánh " xuất bản tại California, 1995 ( trang 136)
9. Khi đó Lê Hồng Phong đã giữ chức ủy viên trung ương dự khuyết của Quốc tế 3 và được coi như nhân vật quan trọng số 1 về phương Đông của Quốc tế cộng sản Đảng.
10. Theo Thiên Lý, tác giả bài viết "Cô học trò nhỏ của Bác" báo Phụ Nữ Việt Nam, số xuân 1997 do bà Trưng kể lại. Trong bài có đoạn "ông Ké" dặn riêng cháu Ngát khi ấy là liên lạc viên được bác huấn luyện đào tạo và giác ngộ: "Từ nay ai hỏi thì cháu nói mình là cháu chú Thu, tên Trưng".
11. Nguyên văn "Hồ Chí Minh tằng tưởng tái hôn". Tuần báo Nguyệt san Phụng Sự, tháng 1/1991, ngày 15/10/1996, Tao Zhu dịch sang tiếng Việt (xem "Huyền thoại về cuộc sống độc thân giản dị" — Trần Gia Phụng).

Dàn quân

HQ  Bảy Chà Và Vs. HQ Tàu Cộng
 
Trong chuyến thăm viếng Ấn Độ ngày 19 tháng Bẩy, ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nói với giới lãnh đạo Ấn là họ cần vượt ra ngoài biên giới Ấn để nhận lãnh toàn bộ trách nhiệm chiến lược trong địa phương Nam Á, nhất là trong vùng Biển Đông.Câu nói của người nắm quyền lực ngoại giao Hoa Kỳ làm tình hình Á Châu chuyển động mạnh: Ấn ký với Việt Nam khế ước khai thác 2 giếng dầu 127 và 128 trong vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam, song song với những hiệp ước hợp tác quân sự Việt Ấn, đưa đến việc chiến hạm Airavat đang di chuyển ngoài khơi Nha Trang đột ngột nói là có người lên băng tần truyền tin cảnh cáo Airavat đang vi phạm lãnh hải Trung Quốc.
Phát ngôn viên ngoại giao của Tầu, bà Khương Du, phủ nhận là hải quân Trung Quốc không hề cảnh cáo Airavat, tuy nhiên, phủ nhận một việc không xẩy ra là điều rất khó làm, huống chi phủ nhận một diễn tiến trên Biển Đông, liên quan đến 3 địa hạt không ai đồng ý với ai cả: một là ranh giới của vùng đặc quyền kinh tế của mỗi nước, hai là lãnh hải lưỡi bò của Trung Quốc, và ba là sở hữu chủ của những giếng dầu được nói là rất lớn, nằm dưới lòng Biển Đông.
Xét kỹ việc chiến hạm Airavat bị cảnh cáo thì chỉ 1 phần 10 việc này có thể có thật, nhưng đến 9 phần 10 là giả thuyết Ấn tạo ra để đòi bạch hóa 3 điểm mù mờ vừa nêu.
Trung Quốc không coi nhẹ việc Ấn vào Biển Đông, nhất là sau cuộc viếng thăm Hà Nội của ngoại trưởng Ấn Độ Ranjan Mathai. Họ gia tăng nỗ lực tạo dư luận chống Ấn, nhưng vẫn chưa đưa một chiến hạm nào vào Biển Đông, trong lúc Ấn đã đưa chiếc tầu đổ bộ Airavat vào thăm Nha Trang và Hải Phòng; và Nhật đưa chiếc M.T. Choyo, đến thăm dò môi trường đặt nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận.

Đối phó với việc Ấn đưa chiến hạm vào Biển Đông, Trung Quốc chỉ nâng cao mức độ khẩu chiến; họ đưa thêm nhiều cơ quan truyền thông của chính phủ tham dự cuộc đánh võ mồm. Tờ báo Anh ngữ Global Times viết, "Bắc Kinh phải cương quyết hơn trong nỗ lực ngăn chặn ONGC (hãng dầu quốc doanh của Ấn), không cho hãng này xúc tiến việc khui giếng dầu trong hải phận Trung Quốc."
Việc một tờ báo của Bắc Kinh bảo Bắc Kinh phải làm gì là một nét luẩn quẩn trong sinh hoạt truyền thông cộng sản; tuy nhiên, cho đến giờ này tờ Global Times khá thành công trong việc khích động tinh thần quốc gia của người Hoa. Tờ báo thất bại trong trọng trách thứ nhì là đe dọa những quốc gia Biển Đông về hiểm họa chiến tranh với lập luận nước nào chống lại Trung Quốc là gây chiến với Trung Quốc.
Về khế ước khai thác hai giếng dầu trong vùng kinh tế độc quyền của Việt Nam, tờ Global Times viết, "Nếu Ấn không thay đổi thái độ sau những phản kháng ngoại giao, Trung Quốc phải sử dụng mọi phương tiện khác để ngăn cấm việc Ấn khui giếng dầu trong lãnh hải Trung Quốc."
Ấn trả lời là những đòi hỏi chủ quyền lãnh hải của Trung Quốc không dựa trên một căn bản nào vững chãi cả, trong lúc theo luật biển thế giới năm 1982, ấn định vùng kinh tế đặc quyền (KTĐQ) của mỗi quốc gia là 200 hải lý (322 cây số), thì hai lô 127 và 128 nằm bên trong vùng KTĐQ của Việt Nam, và Việt Nam có đầy đủ tư cách sở hữu chủ để ký khế ước trao việc khai thác giếng dầu cho Ấn.
Trung Quốc nói khế ước giữa Việt Nam và Ấn Độ bất hợp pháp vì không có sự đồng ý của Trung Quốc, quốc gia sở hữu chủ của cả hai lô. Chuyên viên Ấn nói đo từ mũi chót của đảo Hải Nàm xuống đến 2 lô dầu khí này thì khoảng cách lên đến 1,200 cây số.
Chiến hạm Airavat và
Hải quân Bảy Chà Và

Vị trí của chiếc Airavat, khi hạm trưởng chiến hạm này nói là ông nhận được cảnh cáo vi phạm lãnh hải Trung Quốc, chỉ cách bờ biển Nha Trang có 45 hải lý, có nghĩa là hải phận Trung Quốc rộng hàng ngàn hải lý và bao trùm lên vùng KTĐQ của Việt Nam.
Ngoại trưởng Ấn Krishna còn nói với các phóng viên tại Hà Nội là "Dù có sự chống đối của Trung Quốc, hãng dầu Ấn ONGC vẫn tiếp tục xúc tiến việc khui giếng dầu trong 2 lô đã ký khế ước với Việt Nam. Ông còn nói Nhà Nước cộng sản Việt Nam cam kết sẽ tích cực yểm trợ việc làm của ONGC.
Ngoại  Bảy Chà Và Krishna

Việc Việt Cộng thay đổi lập trường là điều đáng mừng, dù thay đổi này vẫn còn mang tính cục bộ. Hà Nội sắp được giao hàng nhiều tiềm thủy đĩnh tấn công mà họ đặt mua của Nga; thứ vũ khí này có tác dụng du kích trong hải chiến. Dù nhỏ, nhưng tiềm thủy đĩnh vẫn có khả năng bắn chìm những chiến hạm lớn hơn, nếu không bị địch khám phá ra sự hiện diện của tầu dưới mặt biển.
Thái độ nhập cuộc của Ấn, và những gì ngoại trưởng Ranjan Mathai tiết lộ cho Hà Nội biết có thể là động cơ khiến Hà Nội quay ngược 180 độ. Một tay cựu tình báo nổi danh của Ấn, ông B. Raman, nói thái độ của Ấn cho thấy họ ý thức được, và sẵn sàng chấp nhận một cuộc chạm trán võ trang với Trung Quốc.
Nhưng Trung Quốc chưa sẵn sàng, họ tiếp tục khẩu chiến và chỉ trích Hoa Kỳ đứng sau lưng làm hậu thuẫn cho Ấn với lời hứa hẹn Hạm Đội 7 sẽ nhanh chóng nhập cuộc ngay khi Ấn có nhu cầu trợ chiến. Bắc Kinh nói Ấn đã lầm khi tưởng là chiến lược "Sợi chuỗi hột pearls" (string of pearls) của Trung Quốc, nhắm mục đích cô lập hóa Ấn, phát ngôn viên quốc phòng Trung Quốc phủ nhận là Trung Quốc không hề nuôi ý đồ bao vây Ấn.
Trung Quốc có thái độ cầu hòa với Ấn, và cả với những quốc gia ven Biển Đông. Thái độ này rõ rệt đến mức đài BBC cho là họ có thể hủy bỏ lãnh hải "lưỡi bò" để tránh một va chạm quân sự đang mỗi lúc
một trở thành hiện thực hơn.
Vice Adm. Scott Van Buskirk
Tháng Tám 2011, Phó Đô đốc Scott Van Buskirk, Tư lệnh Hạm đội 7 đến thăm đến Hà Nội và hội đàm với Trung tướng Trần Quang Khuê, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Chính phủ Mỹ cho phép Buskirk thực hiện những biện pháp chữa trị y tế giúp đỡ người Việt Nam như một thái độ thân thiện giữa hai đạo quân từng giao tranh ác liệt trên chiến trường.
Ngoài việc chọn Ấn đứng mũi chịu xào trong cuộc dàn quân trên Biển Đông, Hoa Kỳ còn tạo thế liên kết quân sự giữa những quốc gia khác; ngày 20 tháng Chín, tổng thống Phi Benigno Aquino III đến Nữu Ước hội đàm với nhiều chính khách Hoa Kỳ.
Trong một cuộc nói chuyện trước những hội viên của Asia Society ông nhấn mạnh về chính sách đặt nặng việc bảo vệ lãnh hải. Biển Nam Hải được người Phi đổi tên là biển Tây Phi, như Việt Nam đổi Nam Hải thành Biển Đông.
Ông nói Phi Luật Tân tìm kiếm một thế mạnh để răn đe Trung Quốc đừng xâm phạm lãnh hải Phi.
Aquino III trình bầy là trong 6 quốc gia đòi chủ quyền trên quần đảo Trường Sa, Trung Cộng muốn dùng sức mạnh để độc chiếm; 6 quốc gia ông đề cập đến là Brunei, Mã Lai, Phi, Việt Nam, Đài Loan, và Trung Quốc. Do đó ông và lãnh tụ 4 quốc gia còn lại mưu tìm một thế mạnh hải quân.
Khoảng cách giữa Đài Loan và Trung Quốc với Trường Sa quá xa để họ đòi chủ quyền, nhưng Trung Quốc nói tất cả những hải đảo trên Biển Đông đều là tài sản lịch sử của họ, và mỗi hòn đảo này lại có một vùng kinh tế đặc quyền 200 hải lý bao quanh, nên toàn bộ Biển Đông là của họ, trừ khoảng 12 hải lý hải phận của mỗi nước.
Chuyến viếng thăm Hoa Kỳ được tiếp nối bằng việc Nhật Hoàng Akihito mời Aquino III sang thăm Nhật để cùng với thủ tướng Nhật Yoshihiko Noda ký kết một hiệp ước hổ tương quân sự.
Nằm ngoài cuộc tranh chấp Biển Đông, nhưng Nam Dương vẫn nhập cuộc, bằng một thỏa ước quân sự với Việt Nam tạo ra những cuộc tuần tiễu chung của chiến hạm 2 nước.
Cuộc dàn quân đưa Ấn vào vị trí đối đầu với hải quân Trung Cộng, hai hải lực không tương đương hoàn toàn, nhưng thế hơi yếu hơn của Ấn được bù đắp bằng hải lực đang được tăng cường của các quốc gia ven Biển Đông, chưa kể hải lực Nhật, Úc, và thế ứng chiến của Đệ Thất Hạm Đội.
Đối phó với cuộc dàn quân này, Trung Quốc không có đồng minh nào, trừ Bắc Hàn, để tạo thế liên minh tấn chiếm Biển Đông. Họ cũng không có cách nào đuổi hãng ONGC ra khỏi hai giếng dầu 127 và 128, và hậu quả của thế bất lực quân sự đó sẽ đưa những hãng dầu khác trở lại Biển Đông.
Mặc dù câu châm ngôn chiến lược "giặc cùng, đừng đuổi" có thể rất khôn ngoan, nhưng thế cùng của Trung Quốc vẫn không đưa đến chiến tranh, vì Bắc Kinh đủ khôn ngoan để hiểu là hải quân của họ không trốn được vào rừng để đánh du kích; mặt khác họ cũng ý thức được là hải lực của họ có thể bị tiêu diệt trong một cuộc hải chiến không dài hơn 1 tuần lễ.
Không còn hải quân Trung Quốc lại hiện nguyên hình là một sức mạnh bộ chiến, để thỉnh thoảng xua lục quân sang những nước láng giềng đánh những trận chiến biên giới để dành đất và để "dạy một bài học" như họ đã dạy Ấn năm 1962, và dạy Việt Nam năm 1979.
 
Ông nhà báo khen Ngoại Hillary
Phải khen Hillary Clinton bằng câu "đàn bà dễ có mấy tay; đời xưa mấy mặt, đời này mấy gan", bà quả là một tay ngoại trưởng cứng cỏi mà khéo léo, biết cách răn đe, bắt anh du côn địa phương Trung Quốc ngồi im mà không tốn một viên đạn nào cả.
Ngoại Hillary Clinton
 và Hồ Cẩm Đào

Không chỉ riêng một mình Hồ Cẩm Đào nổi da gà, mà cả Thúc Sinh Bill Clinton cũng nể bà nội tướng ngoại trưởng này, không còn bao giờ dám "léng phéng" gì nữa.
Nguyển Đạt Thịnh

Chó Bắc Kinh đi sứ Tầu cộng


Biếm họa HK:Hồ Cẩm Đào  dắt chó Bắc Kinh đi bộ ở biên gíới Tầu Việt cộng
Thật ô nhục thay cho 35 trí thức viết Thư ngỏ không có chữ ký gửi trực tiếp cho 5 con chó Bắc Kinh ở Ba Đình, đến nay vẫn chưa có hồi âm. "Cứu nước như  cứu lửa" sao lại lâu thế? Có thể “Thư ngỏ” của 35 trí thức vịt kìu hải ngoại đã bị vứt bỏ ở các hố sâu theo mô hình đỉnh cao trí tuệ đầy giòi bọ ruồi nhặng. Nhà giáo già chột mắt, chủ tịt cứu trợ HO và nhóm trí thức của Thư ngỏ trong lịch sử gia nô bưng bô cho chế độ buôn dân bán nước Hà nội, chừ mới cảm nhận ra sự nhục nhã, xú uế đời đời không tẩy sạch.
Thoạt nhìn  tưởng chó Bắc Kinh
Nhìn lâu Trọng Lú Ba Đình đảng ta.
DTK

ĐÊM QUA EM MƠ GẶP CHÚ GA


http://3.bp.blogspot.com/-4XHcJkwOknE/TWKam9-ZzYI/AAAAAAAAGjM/o5Zn0Lvx0bY/s1600/Gaddafi+02+pstzd.jpg
Đêm qua mơ gặp chú Ga 
Thấy như dấu chỉ chú Dờ sắp đi 

Có lẽ do hậu quả chưa chấp hành tốt “chủ trương lớn” không xem không nghe không đọc TV, đài, báo lề trái, của các thế lực thù địch trong và ngoài nước, mấy ngày qua Chổi cứ chúi mũi vào tin tức về cái chết của chú Ga, nhất là trên TV Aljazeera bên Ả Rập, nên suốt đêm qua nằm mơ gặp chú Ga. 


Lúc đầu chú Ga xuất hiện thật là oai phong sau khi lật đổ vua Idris. Ở Việt Nam đảng ta gọi là “cướp chính quyền”. Bên Châu Phi hình như kỵ chữ “cướp”, vì có lẽ do văn hóa da đen ngăm này quan niệm bất cứ cái gì sở hữu được do “quá trình” ăn cướp đều phi pháp, xem đó là “hoạnh tài bất phúc”, tức đồ phi nghĩa thì không bao giờ khá được. Không giống như văn hóa “da” đỏ Việt Nam XHCN cướp tốt hay xấu, phi pháp hay hợp pháp không dựa vào luật pháp thành văn hay bất thành văn mà tùy... người đối diện, tức “động thủ” là người nằm dưới hay là kẻ ngồi trên đầu, cỡi lên cổ luật pháp, là ông cố nội luật phát, tức “tau là luật; luật là tau”. 


Mơ đến mô rồi nả? À nhớ ra rồi. Hồi trẻ, chú Ga theo chân Tổng thống Nasser của nước Ai cập, rất đam mê chủ nghĩa dân tộc Ả Rập. Mặc dầu có hoà trộn chút yếu tố chủ nghĩa xã hội, chú Ga vẫn quanh quẩn với giáo lý Mahomet, cho đến chết đến nơi, bị thương hai chân, mặt mày lấm luốc, lạc đâu thần hồn thần trí núp dưới ống cống vẫn cầu xin đấng Alah, chứ không biết làm như bác Hồ vứt bỏ đạo Rồng Tiên lâu nay để vươn tầm xa vào biển Đại Đồng, đến khi nấc nấc mấy hơi cuối đời vẫn trước sau như một, chỉ "đi gặp cụ Mác", không đả động gì đến ông bà tổ tiên ráo trọi, chứng tỏ bác Hồ` đúng là bông sen tỏa hương sắc giữa cái ao Tam Vô. 

Đang mơ đến đây thì bị Chổi phu nhân khều khều thức giấc. Tưởng đêm cuối tuần cô giáo gọi trả bài; đang định bụng soạn bài vở thì hoá ra “anh mơ gì mà la lớn thế?” Cô giáo thừa biết vừa “mớ mất sức”, có khảo bài bản cũng chả đúng đâu vào đâu nên tha cho học trò ngủ tiếp. 

Hú hồn. Không biết chợp mắt được chóng chầy thì thấy chú Ga lại hiện ra cùng một lúc với hai ông Tổng thống Ai cập Sadat và Syria Assad. Ba ông đang họp bàn thành lập Liên đoàn các nước cộng hoà Ả rập để bảo vệ nhau trước... gì đó. Chổi sực nhớ đến chuyện nước mình: chú TBT Nguyễn Phú Trọng vừa đi Trung Cuốc ký cam kết song phương về` tình hình Biển Đông trong khi toàn khối ASEAN (trong đó có VN) đoàn kết hơn bao giờ, đồng lòng chủ trương đám phán đa phương để chống lại đe dọa của Tàu Cộng. Chú bị thiên hạ gọi là Lú nên mới làm chuyện như vậy, riêng tổng thống Phi Luật Tân thì tức giận, tuyên bố, nào là “Việt Nam nói một đường làm một nẻo”, nào là “Việt Nam phản bội ASEAN”.. 

Nả, Chổi phu nhân lại “can thiệp vào nội bộ” mớ ngủ của kẻ khác... cặp mắt. “Này này gì nữ thế?”. Đầu óc đầy trí tuệ tài tình và sáng tạo Chổi tức thì phát hiện ra mỗi lần mớ đến..."bác" với các chú nhà ta là, trăm lần như một cứ y như rằng, la hét rống lên, đánh thức cả nhà dậy, tưởng ăn trộm vào nhà. Cũng may mà không mớ gặp các thím người phát ngôn Bộ Ngoại giao Thị Ninh, Thúy Thanh, Phương Nga,... dám "được" hàng xóm kêu một một ba (tức nai oăn oăn, 911 bên Mỹ). 

http://giaoduc.net.vn/Uploaded/nguyenhuong/2011_10_21/ban1.jpg
Chú Ga lại lù lù hiện về. Trông chú bảnh quá xá. Thần tượng của nhân dân Lybia có khác. Những ngày đầu chú Ga được xem như “Che Guevara của Châu Phi”. Thế là “thần tượng” bắt đầu tiếp tay quậy khắp Tây Phi, sang tận Cộng hoà Ireland, và huấn luyện cho khủng bố Palestine (PLO), buộc TT Mỹ Ronald Reagan đã gọi Ga là “con chó dại của Trung Đông”. 

“Chó dại Trung Đông” cắn luôn Mỹ, bằng cú đánh bom tại 1 sàn nhảy ở Berlin (Đức), nơi các binh sĩ Mỹ thường xuyên lui tới, và vụ đánh bom chuyến bay Pan Am trên bầu trời Lockerbie ở Scotland và “gâu gâu” vào các cuộc tấn công khủng bố ở Châu Âu...

http://www.anninhthudo.vn/Image.aspx?id=117299&ts=456&ty=0&lm=634547917989070000
Bây giờ ngồi mổ cò từng chữ A B C để tả lại giấc mơ dài cả đêm như “đêm nay bác không ngủ, bận rủ rỉ với má thằng cu Mạnh”, thì không tài nào đầy đủ được. Nhưng quên gì thì quên chứ “ấn tượng” nhất không quên được vẫn là các em trong đội cận vệ Amazonian Guard của chú Ga. Chổi phu nhân vốn có tiếng ăn trùm nhan sắc cả đám hoa hậu chân dài chân ngắn, hoa hậu du lịch du hý, hoa hậu áo dày áo mỏng, hoa hậu hai mảnh nguyên hai mảnh lủng, hoa hậu ôm cột chổng mông múa rối... đem so cũng chẳng thấm vào đâu. Nên trông vào (mấy o cận vệ) là muốn... kệ bà nó, ký gì thì ký, cắt... đến đâu thì cắt, Chổi làm liền; bất chấp cô giáo khi nào cũng đứng trên bục lăm le khảo bài. Nhưng nghe đâu gái Tàu còn “chảnh” hơn nhiều. Hèn chi người ta đồn... “cứng họng bô xít”. 

Theo đa thần hay độc thần, nhất là vô thần thì anh nào cũng ngán bà thần mà chỉ mới nhắc đến, chưa thấy rõ mặt mũi, ai cũng “tình trong,,, đã lắm, mặt ngoài cứ e” (xin phép Nguyễn Du tiên sinh) kêu lớn, hay viết tên “ngài” ra chỗ công khai. Biết đâu chú Ga lại không bị thần... của chị em trong đội Amazonian Guard mà đâm ra lú lẫn thần trí. 

Vì thần trí bị lú lẫn mà “thần tượng” những ngày đầu cách đây 43 năm nay chú Ga đã trở thành ác thần của nhân dân Lybia khiến họ đã nổi dậy suốt 8 tháng và chú đã ra nông nỗi thế này. 

Tội cho chú Ga là đã không có được ông “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” làm chỗ dựa, để kéo dài thêm được ít năm. 

Nghĩ đến đó trong giấc mơ thì hình mặt chú Ga đang bị nhân dân Lybia lôi kéo đi xềnh xệch giữa đường lần lượt hoá thành mặt các “chú” mà nhân dân Việt Nam đang nóng lòng kéo đi.

Nguyễn Bá Chổi 
(danlambao)

HỌC TẬP VÀ THỰC HÀNH THEO TƯ TƯỞNG VÀ ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH, MỘT ĐẠI ÚY CÔNG AN CÁN CHẾT NGƯỜI RỒI BỎ CHẠY

Kính Thưa Quý Vị,- Vào hôm qua 22.10, tại Thành Phố Bình Dương, tỉnh Bình Dương một đại úy công an chỉ biết còn đảng còn mình tên là  Lê Quang Bình (SN 1975), Đội phó tham mưu tổng hợp (Văn phòng công an tỉnh Bình Dương) do quán triệt tư tưởng và đạo đức HỒ CHÍ
MINH nên sau khi cán chết một công dân tham gia giao thông tên đại úy đã bỏ chạy trước sự phẫn nộ của hàng trăm người dân chứng kiến vụ tai nạn.

Sáng cùng ngày, qua công tác khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm phương tiện gây tai nạn để phục vụ công tác điều tra. Trước đó, khoảng 1 giờ sáng cùng ngày, nạn nhân Nguyễn Hữu Quân (SN 1984, ngụ 815 Bùi Ngọc Thu, P.Hiệp An, TX Thủ Dầu Một) đã tử vong tại Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) do vết thương quá nặng.

Gây tai nạn bỏ chạy, tông chết người

Theo thông tin ban đầu, vào khoảng 19 giờ ngày 20.10, đại úy  công an Lê Quang Bình điều khiển ô tô Toyota Altis biển số 61A-038.59 đi trên đường ĐT743, thuộc P.Phú Hòa (TX Thủ Dầu Một) hướng về TP Biên Hòa (Đồng Nai). Khi lưu thông qua ngã tư Lê Hồng Phong - ĐT743, ô tô của Bình va quệt với một xe máy chạy cùng chiều nhưng rất may người đi xe máy (chưa rõ danh tính) không bị ngã xuống đường. Sau khi va quệt, Bình không dừng lại mà tiếp tục chạy nên người đi xe gắn máy đuổi theo. Chạy khoảng 1 km, xe của Bình rẽ vào đường tạo lực 1 (thuộc Khu liên hợp công nghiệp - dịch vụ - đô thị Bình Dương) thì tông vào xe máy biển số 61F8-1439 do anh Nguyễn Hữu Quân điều khiển. Anh Quân ngã xuống đường và được người dân đưa đến Bệnh viện đa khoa Bình Dương cấp cứu trong khi đó với tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh đã quán triệt sâu sắc, Đại Úy Bình Vẫn tăng tốc để chạy thoát.

Đám tang gia đình nạn nhân - Ảnh: Tuy Phong

Dù chiếc xe gắn máy của anh Quân dính chặt vào đầu xe ô tô, nhưng Đại Úy Bình vẫn tiếp tục điều khiển xe chạy về hướng Biên Hòa. Lúc này, ông Nguyễn Văn Mèo (SN 1964, ngụ P.Phú Lợi, TX Thủ Dầu Một), chạy xe ôm ở gần đó phát hiện ô tô của Bình còn dính chiếc xe máy ở đầu mà vẫn lưu thông nên hô hoán và cùng người dân đuổi theo. "Vừa chạy, chiếc xe máy bị dính ở đầu ô tô cà xuống mặt đường lửa bắn tung tóe nhưng may là không bốc cháy. Khi ô tô chạy xuống gần ngã tư Bình Chuẩn (cách hiện trường vụ tai nạn khoảng hơn 2 km) thì đã có khoảng hơn 30 người dân đi xe máy đuổi theo. Đến ngã tư Bình Chuẩn, ô tô bất ngờ quay ngược trở lại đường ĐT743. Đến ngã ba VietHsing, ô tô rẽ phải chạy về hướng thị trấn Tân Phước Khánh (H.Tân Uyên). Vào đến gần chợ Tân Phước Khánh (cách ngã ba VietHsing khoảng 1 km) thì xe gây tai nạn bị người dân chặn lại", ông Mèo kể.

Cũng theo lời ông Mèo: "Lúc này, tài xế vẫn ngồi ở trong xe và đóng chặt cửa, mặc kệ cho hàng trăm người dân la ó, đòi đập bể kính xe. Sau đó, Đội CSGT Công an TX Thủ Dầu Một có mặt để đưa chiếc xe máy và xe ô tô về trụ sở".

Thông tin ban đầu, chiếc xe máy 61F8-1439 bị cà xuống đường hư hỏng rất nặng. Tay lái bên phải của xe bị bào mòn hơn 7 cm. Lốp xe bên phải cũng bị bào mòn, nát bét. Ước tính quãng đường mà chiếc xe máy bị ô tô kéo theo khoảng hơn 4 km: Rõ ràng Đại Úy Bình đã thực hành đúng 5 điều Cu Hồ dạy, nên rất dũng cảm.

Hôm qua, Cơ quan chức năng TX Thủ Dầu Một cũng đã lấy lời khai của ông Mèo để điều tra vụ tai nạn. Cùng ngày, đại diện gia đình của đại úy công an Bình cũng đã đến và đưa tiền  cho  gia đình nạn nhân 30 triệu đồng để thương lượng nhằm bãi nại cho đại úy Bình, bở theo gia đình đại úy Bình thì chẵng những gia đình có truyền thống cách mạng mà cá nhân Đại Úy Lê Quang Bình là một đảng viên ưu tú của đảng cộng sản Việt nam luôn sống và làm theo tư tưởng và đạo đức của Hồ Chí Minh.

Anh Quân làm công nhân Công ty vật liệu và xây dựng Bình Dương, là lao động chính trong nhà,  cán chết anh Quân cũng đồng nghĩa với việc triệt đường sống của cả gia đình lương dân này.

 Việt cộng ơi là Việt cộng, Hồ Chí Minh ơi là Hồ Chí Minh!

Không biết bao giờ dân Việt Nam  mới dạy được bài học này cho mấy chú Hùng Dũng Sang Trọng,  nhỉ...


PTPNVNHĐCN

Bài Xem Nhiều