We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 25 October 2011

Chỗ đứng của người cầm bút hôm nay



Tuần qua, hình ảnh trên Youtube về một em bé 3 tuổi bị xe tải cán qua người 2 lần với sự lạnh lẽo vô cảm của gần 20 người qua đường hầu như không ai thèm quan tâm, cứu giúp.  Hình ảnh được thu lại  qua một máy camera kiểm soát lưu thông tại thành phố Phật Sơn, Trung Quốc khiến cả thế giới bất bình. Tin tức mới nhất từ truyền thông CNN cho biết em bé đã qua đời vì vết thương quá nặng. Noted: Hình ảnh sưu tầm trên Net chỉ có tính cách minh họa.






Bài đọc suy gẫm:  Nhà Văn, Nhà Báo, Anh Chị Ở Đâu? hay "Chỗ đứng của người cầm bút hôm nay".
Những cuốn sách hay trước đây đã từng đọc, với tôi lúc nào cũng như những người bạn cũ lâu ngày không được gặp. Phải chăng là một người bạn cũ, đã cùng trải qua thử thách của tháng năm, có khi đáng quý bằng hai, ba người bạn mới? Một cuốn sách hay gáy đã xác xơ cầm lại trên tay nhiều khi khiến lòng ta bồi hồi xao xuyến…

Truyện Sêkhốp là một cuốn sách như thế; tôi vẫn thỉnh thoảng tìm đọc lại những trang văn của nhà văn Nga này để rồi thêm một lần khâm phục văn tài, nhân cách của ông…
Không thể nói về nhiều tác phẩm của ông. Chỉ xin dừng lại ở một truyện ngắn nổi tiếng: truyện “Khóm phúc bồn tử” ra đời từ cuối thế kỷ 19. 
Truyện là lời kể của bác sĩ thú y Ivan Ivanứt, một người bạn của tác giả. Ivan có người anh là Nhicôlai, một viên chức xoàng ở Sở thuế vụ. Suốt đời, Nhicôlai chỉ mơ ước tậu được một trang trại riêng, ở đấy thế nào cũng phải trồng một khóm phúc bồn tử. Nhicôlai nhịn ăn, nhịn mặc, dành dụm từng xu, từng đồng lương trong hàng chục năm liền và cuối cùng đã toại nguyện. An nhàn nhấm nháp cái thú làm chủ một trang trại, anh ta phát phì ra, các đường nét trên mặt đều chảy xệ xuống: Trong trang trại của anh ta, người đầu bếp cũng chậm chạp, nặng nề, cả con chó giữ nhà cũng béo tròn như con lợn.


Bác sĩ kiêm đại văn hào về truyện ngắn người Nga Anton Pavlovich Chekhov 1860-1904.  Wikipedia

Ivan đến thăm anh và được mời ăn những trái phúc bồn tử vừa hái trong vườn nhà. Nhicôlai nhai vội vàng, ngấu nghiến, miệng xuýt xoa: – Chà, ngon tuyệt, ngon tuyệt! Em thử nếm mà xem!
Sêkhốp chỉ dựng lên như thế đoạn đời một con người. Thoạt tiên có thể nghĩ rằng: mơ có một trang trại riêng (tất nhiên không phải bằng nguồn tiền tham nhũng!), thèm được ăn trái cây hái từ vườn nhà – chuyện này thường quá, ước mơ này có vẻ hiền lành, vô hại quá, có gì đáng để ý đâu! Nhưng dưới cái nhìn tinh tường, nghiêm khắc theo chuẩn mực đạo đức rất cao của nhà văn Sêkhốp, thì cái vẻ thỏa mãn tột độ, niềm sung sướng gần như phải reo lên, nhẩy lên của tay điền chủ nghiến ngấu nhai những trái phúc bồn tử của cả một đời người kia đã tố cáo không chỉ sự nghèo nàn thảm hại trong lẽ sống của y, mà ở một lớp tầng sâu hơn – còn là sự tòng phạm với những điều ác tày đình đang diễn ra trên khắp nước Nga Sa hoàng thời ấy.
Chúng ta như được đọc những dòng suy nghĩ tiếp của Sêkhốp qua lời tự bạch của bác sĩ Ivan.
“Không hiểu vì đâu, những ý nghĩ của tôi về hạnh phúc con người bao giờ cũng pha lẫn buồn rầu, và đến lúc này, khi trông thấy một con người thỏa mãn, hạnh phúc, một cảm giác nặng nề gần như tuyệt vọng choán cả lòng tôi. Tôi hình dung quả thật đã có quá nhiều những người thỏa mãn hạnh phúc! Đó là cả một sức đè nặng ghê gớm! Anh hãy thử nhìn lên cuộc đời này: sự đê tiện và nhàn hạ của những kẻ có quyền thế; sự dốt nát và bị dày vò như súc vật của những kẻ yếu, đâu đâu cũng thấy cảnh nghèo khổ đến cùng cực, chật chội, tha hóa, rượu chè, nghiện ngập, đạo đức giả, dối trá. Thế mà trong khắp mọi nhà và trên đường phố, đều thấy lặng lẽ, bình yên: trong số 50 nghìn người sống ở thành phố này, không một ai thét to lên, bày tỏ sự phẫn nộ! Tất cả đều bình yên, lặng lẽ, chỉ có con số thống kê câm là biết phản đối: bao nhiêu người phát điên, bao nhiêu thùng rượu đã uống cạn, bao nhiêu đứa trẻ đã bị chết yểu. Một thứ trật tự như vậy chắc là cần phải có, chắc là người tốt số cảm thấy hạnh phúc chỉ vì những kẻ bất hạnh âm thầm chịu đựng”.
“Sáng sớm hôm ấy, tôi rời nhà người anh, và từ đó tôi không thể nào sống nổi ở thành phố này được nữa. Sự yên lặng, bình thản chung quanh đè nặng lòng tôi, tôi sợ nhìn những khung cửa sổ; đối với tôi giờ đây không có cảnh tượng nào nặng nề hơn cảnh một gia đình hạnh phúc quây quần bên bàn và uống nước chè”.
Sêkhốp cùng nhân vật của ông đã nghiêm khắc quá chăng? Cái nhìn cuộc đời của ông có cực đoan quá không? Suy cho cùng thì “ngồi quây quần uống nước chè” bên khung cửa sổ sáng ánh đèn đâu phải là phạm tội!? Thế rồi Sêkhốp vẫn bày tỏ sự bất bình. Với ông, “pháp luật chỉ là cái đạo đức tối thiểu“, cái chuẩn đạo đức nhiều lần cao hơn mà lương tâm nhà văn đòi hỏi phải là sự đồng cảm sâu xa với nỗi đau của đồng loại, là phá bỏ sự vô cảm, phá bỏ cái im lặng – “đồng lõa với cái ác” đang ngự trị trong xã hội Sa hoàng.
Chỉ qua thiên truyện ngắn này ta đã thấy hiển hiện nhân cách lớn lao của nhà văn Sêkhốp, lời nhắn gửi khẩn thiết của ông về chỗ đứng của người cầm bút giữa cuộc đời.
*


Xã hội ta hôm nay tất nhiên khác xa thời Sêkhốp sống. Nhưng không thể nói chung quanh chúng ta không còn những điều gây bức xúc, đau lòng. Không xa những sân golf sang trọng, thảm cỏ xanh mỡ màng, là những dãy nhà ổ chuột xác xơ trên kênh rạch đen ngòm, hôi thối. Người nông dân mất đất, tiêu hết tiền đền bù, tuyệt vọng không biết sẽ tiếp tục kiếm kế sinh nhai bằng cách gì đây. Kẻ lo sắm xe hộp bạc tỷ, người lo chạy ăn từng bữa cơm độn khoai. Chó becgiê của một “đại gia” đã cắn xé đến chết một phụ nữ nghèo đi mót cà phê trước sự vô cảm của nhiều người có trách nhiệm. Các cháu nữ sinh vị thành niên trở thành nạn nhân mua vui cho các bậc mày râu tai to mặt lớn và rồi lại phải chịu án tù. Những ngư dân bám biển mưu sinh bị đánh đập, cướp bóc, xua đuổi ngay trên vùng lãnh hải của nước mình. Biển khơi, đảo xa cùng những cánh rừng biên ải đã và đang bị người “nước lạ” chiếm đoạt, dòm ngó… Những đứa trẻ đến trường, đánh cược với mạng sống, đu dây qua dòng sông chảy xiết, trong khi nhiều dự án viển vông ngốn cả núi tiền vẫn đang được hăm hở vẽ ra. Bệnh viện la liệt bệnh nhân, 2-3-4 người xếp chung một giường; và không ít người trong số họ sẽ bị trả về nhà chờ chết chỉ vì ví đã lép kẹp, không còn tiền chữa trị. Trường ốc thiếu hụt, phụ huynh phải thức trắng đêm, chen chúc xếp hàng cố giành giật cho con mình một suất học mầm non! Và thế rồi trống vẫn dong, cờ vẫn mở, lễ hội vẫn tưng bừng, đua nhau nói những lời có cánh, tán tụng nhau, trao huân chương cho nhau!… Và thế rồi những ngôi biệt thự hoành tráng, to vật vã với nguồn gốc mờ ám vẫn tiếp tục mọc lên như thách thức sự nhẫn nhịn của người dân. Nơi này nơi khác, người dân vẫn còn chưa “dám mở miệng ra” mà nói lên những bức xúc oan ức của mình…

Một số hình ảnh trái ngược tại Việt Nam.  Hình dưới: Một người đàn ông bị hơn 30 người nhào vô hôi của sau khi bị 2 tên cướp giựt rách gói tiền. Link ZingVN

Nhà văn, anh ở đâu trong trận chiến không tiếng súng mà đầy cam go đang diễn ra hàng ngày nhằm xóa bỏ những điều ngang trái để đạt đến mục tiêu cao đẹp còn rất xa vời: vì “dân giàu, nước mạnh; xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”?
Vẫn biết người cầm bút bộc lộ thái độ sống của mình thông qua tác phẩm thơ, truyện, tiểu thuyết đầy ắp những tình cảm, sự am tường và những suy nghĩ trước hiện thực cuộc đời bằng nghệ thuật ngôn từ điêu luyện. Người đọc vẫn chờ đợi, lắng nghe tiếng nói trực tiếp của nhà văn, – những tâm hồn nhạy cảm, những trí tuệ sắc sảo, đầy bản lĩnh.
Tuy vốn không thích nói những lời có vẻ to tát, tôi vẫn muốn bày tỏ lòng mong mỏi những người cầm bút chúng ta trước khitrong khi cầm bút, hãy tuyên chiến với căn bệnh trầm kha vô cảm đang lây lan trong khắp xã hội ta hôm nay, hãy chia sẻ tình thương với từng số phận con người, hãy là một công dân biết canh cánh lo toan cùng dân tộc trước vận mệnh của đất nước này, hôm nay và mai sau!



Nguồn: Viet-Studies

Từ Việt Nam Nhìn Libya


Cái chết của nhà độc tài Gadhafi, giải thóat gông cùm cho quốc gia dân tộc Libya là  một niềm hy vọng vươn lên trong khi Mùa Xuân Á rập đang hụt hơi với TT Syria đang phản công  giết người dân nổi dậy đã mấy ngàn người rồi. Nhà dộc tài Gadhafi ngã gục, chế độ độc tài Gadhafi sụp đổ, Thế giới Tự do có thêm thì giờ và công sức gây áp lực, tiếp tay với người dân Syria, Yemen giành lại tư do, dân chủ, quyền sống cho ra con ngươi của mình. Nhưng từ Trung Quốc , Việt Nam, Bắc Hàn CS  người dân  trong người mà nghĩ đến ta, thêm buồn cho số phận đã đang sống trong chế độ CS độc tài đảng trị  tòan  diện dài  dằng dặc  cả năm bảy chục năm rồi.
Nỗi buồn càng thấm thía hơn khi người  dân bị trị trong chế độ CS độc tài đảng trị  tòan diện sao thấy các siêu cường  của Thế Giới Tự do chánh yếu là Tây Phương quá nặng về chánh trị thực dụng, dể dàng hy sinh những lý tưởng, những giá trị và niềm tin  tự do, dân chủ, nhân quyền cho những quyền lợi kinh tế, bán buôn với hai chế dộ CS Bắc Kinh và Hà nội.
Nói đến Trung Quốc và Việt Nam, chánh trị gia, báo chí Tây Phương, nhứt là Mỹ nói nhiều, nhấn mạnh  về tăng trưởng, phát triển kinh tế của hai chề độ CS này, mà nói rất ít và hành động còn ít hơn về tư do, dân chủ, nhân quyền của người dân bị CS áp bức bóc lột, tước đọat mọi quyền bất khả tương nhượng của người dân.
Độc tài CS nói riêng và độc tài dưới mọi hình thức nói chung sống được, tồn tại được một phần lớn là nhờ chánh trị thực dụng của các siêu cường Tây Phương trong thời đại kinh tế tòan cầu do Tây Phương cổ võ. Chánh quyền của các nước tự do, dân chủ viện một ngàn lẻ một lý do để chỉ “làm kinh tế” với các chế độ độc tài. Nào là không xen vào nội bộ của các nước, nào là không chánh trị hóa giao thương để làm ăn với nhà cầm quyền độc tài.
Như nhà độc tài, tên bạo chúa Gadhafi từng tổ chức không tặc máy bay Pan Am, giết chế hàng mấy trăm người. Nhưng khi cần Gadhafi trong công cuộc chống khủng bố thì Mỹ trở cờ, chơi lại với Gadhafi, viện lẽ cần Gadhafi trong công cuộc thế giới chống khủng bố. Nhưng thực tế để khai thác dầu khí và bán vũ khi cho bạo chúa này.
Như Mỹ đã bắt tay lại với kẻ cựu thù CS Hà nội đã giết 58 000 quân Mỹ để giao thương với VNCS. Từ năm 1999 Thế giới Tư do o bế  bạo chúa Gadhafi. Bên ngọài tặng gắn huy chuơng đầy ngực, chiều chuông những bốc đồng của y khi công du  với vệ sĩ toàn gái đồng trinh, đòi ngủ trong một chòi riêng. Mọi cáo buộc Gadhafi dộc tài, vi phạm nhân quyền bị mờ đi trước những hào nhóang ngọai giao nghi lễ thân thiện ấy đối với Gadhafi. Bên trong che dấu những làm ăn mờ ám của các tập đoàn khai thác dầu khí và bán vũ khí của dầu khí của Mỹ, Pháp, Anh, TC, Nga.
Bạo chúa Gadhafi không thể có những công cụ chuyên chính, những vũ khí tối tân và mua chuộc bộ hạ trung thành như chó săn và muớn lính đánh thuê sát nhân chuyên nghiệp để tàn sát người dân Libya , kéo dài cuộc chiến đấu chống người dân nổi dậy dòi quyền sống suốt tám tháng trời như vậy nếu không có những chánh trị thực dụng của Tây Phương coi đồng tiền cao hơn đạo lý, mua bán với bạo chúa Gadhafi.
Gần bốn mươi hai năm độc tài của Gadhafi, người ta mới thấy Thế giới Tư do, các siêu cường, làm một hành động không vì chánh trị thực dụng, mà dựa vào những giá trị cao quí của Nhân Loại; tư do, dân chủ, nhân quyền. Đó là ra quyết nghị lập dùng cấm bay cứu dân Libya bị nhà dộc tài Gadhafi tàn sát bằng võ lực. Và khi muốn làm, Tây Phương chỉ trong vòng non 6 tháng là giúp người dân Libya xóa sổ chế độ độc tài
Ngay TC độc tài CS và Nga độc tài hậu CS, cũng không làm gì được dể tiếp dộc tài Gadhafi, mà chỉ bỏ phiếu trắng thôi, chớ không phủ quyết vì bị áp lực của cả thế giới.
Đối chiếu với tình hình nước VN đang bị CS độc tài đảng trị tòan diện. Độc tài Gadhafi ở nước Libya chỉ là độc tài cá nhân, gia đình dựa vào bộ tộc coi vậy chớ nhiều gắn bó hơn. Độc tài của CS VN là độc tài của một đảng, độc tài đảng trị nên bên trong có nhiều trục trặc, xung khắc nội bộ trong cơ cấu cũng như vận hành . Từ kỳ thị địa phương, đến  lập trường thủ cựu cấp tiến, thân Tàu hay Mỹ, đến  phe  này phái nọ, người dương quyền kẻ hưu trí - những biến tướng, biến thái đương nhiên có trong bất cứ đảng nào,  không thể không có, không thể tránh được. Nên coi vậy chớ độc tài CS về cơ cấu lỏng lẻo, tổ chức rệu rã  hơn; , nhứt là khi nắm dược chánh quyền và chuyển sang kinh tế thị trường với bao nhiêu đố kỵ , tị hềm quyền lợi, chức vụ.
Nói chung độc tài dưới mọi hình thức đều có một số điểm chung. Về nguyên lý quyền hành mà không có giám sát là hủ hóa thành độc tài. Về đối nội, độc tài sống được là nhờ làm cho người dân bị nỗi sợ không rời. Hầu hết các chế độ độc tài đều dùng hình thức khủng bố nhà nước, tạo ra một nỗi sơ không rời trong nhân dân và trong lòng mỗi người kể cả đảng viên, cán bộ CS. Đối ngọai, độc tài sống được là nhở chánh trị thực dụng của các siêu cường trong Thế Giới Tư do sau Chiến tranh Lạnh. 
Khi các chánh quyền tự do, dân chủ của các siêu cường tư do bớt chánh trị thực dụng, bớt coi chuyện làm ăn kiếm tiền là tất cả, là trên hết, thì các siêu cường của Thế Giới Tư do đứng bên cạnh người dân bị độc tài áp bức. Khi người dân trong các chế độ độc tài nổi dậy đòi quyến sống của mình, giành lại tự do, dân chủ mà độc tài đã đã tước đọat, thì các siêu cường của Thế Giới Tự do cũng đứng bên cạnh người dân bị độc tài áp bức.
Bằng cớ,  Tổng Thống Tunisia độc tài rất thân với chánh quyền Pháp, đối xử với một số bộ trưởng Pháp như ông vua. Thế mà khi nhân dân  Tunisia nổi lên, không một ai trong chánh phủ Pháp dám binh vực và sau cùng Pháp công nhận lực lượng nhân dân Tunisia.
TT Ai cập, quân đội Ai cập hầu hết tướng lãnh học hành ở Mỹ, Mỹ viện trợ rất nhiều. Nhưng chánh quyền Mỹ sau một vài ngày chần chừ dè dặt ủng hộâ phong trào tự do, dân chủ của người dân Ai cập.
Trường hợïp Libya cũng thế, nhiều nước khai thác dầu khí, bán vũ khí cho Gadhafi. Nhưng khi người dân nổi dậy, nhà độc tài tàn sát dân bằng quân đội, thì Hội Đồng Bảo an Liên hiệp  Quốc dưa ra nghị quyết lập vùng cấm bay để chống Gadhafi tàn sát dân. Ngay TC là nước cần dầu của Libya nhứt và Nga là nước bán nhiều vũ khí cho Gadhafi cũng không dám chống.  .
Giả sử người dân VN dứng lên biểu tình lật đổ nhà cầm quyền CS Hà nội như ở Tunisia, Ai cập và Libya. Giả sử trường hợïp xấu nhứt CS Hà nội dùng công an, cảnh sát, quân đội càn quét  tàn bạo như Gadhafi , liệu Thế giới  Tự do có để cho CS Hà nội làm như vậy hay không. Chắc chắn là không. Lương tâm Nhân Lọai, văn minh Nhân Lọai, chánh trị công chính của Thế Giới Tư do không  để cho một tội ác chống Nhân Lọai, tội ác diệt chủng hòanh hành như vậy. Thế giới Tự do phải ra tay cừu người dân VN như đã cứu người dân Libya.
Người dân Việt còn có một lực lương quốc tế vận vô cùng kiền hiệu ở hải ngọai nữa. Ba triệu người gốc Việt nay là công dân của các siêu cướng Mỹ, Pháp, Anh, Úc không bao giờ bỏ đồng bào trong nước trong cuộc tàn sát của CSHà nội.
Người dân Việt trong nước có thể làm như người dân Libya hay không. Thừa sức vì số người chống CS cho đến bây giờ đa dạng, đa diên và đa số, tỷ lệ cao hơn số đảng viên cán bộ CS, mới chiếm có 3% dân số VN.
Với một điều kiện tiên quyết và tiên khởi, là người dân Việt phải đứng lên thì quốc tế mới có lý do giúp, đứng bên cạnh. Như TT Bush đã hai lần tuyên bố và TT Obama có thái độ và hành động đối với nhân dân ở Bắc Phi và Trung Đông đứng lên lật dổ độc tài tạo mùa Xuân Á rập.

Tác giả : Vi Anh

CHUYỆN CỦA HẠNH...


  - Lúc ấy, Hạnh 24 tuổi, tuổi của Cô Giang khi vị anh thư đầy khí phách của ngày Yên Bái tự kết liễu đời mình vào một buổi sáng mờ sương bên gốc cây Đề của làng Thổ Tang... 

Hạnh sinh vào ngày 13 tháng 3 năm 1985 tại Di Linh, Lâm Đồng. Lớn lên ở vùng núi đồi cao nguyên Hạnh là người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quý mến và một học sinh giỏi. Là người sinh ra và lớn lên trong môi trường XHCN, Hạnh cũng như nhiều bạn bè học sinh trung học khác bị che khuất bởi màn đêm bưng bít thông tin và tuyên truyền một chiều của đảng và nhà nước. Cho đến khi về Sài Gòn, trong khuôn viên Đại học, Hạnh mới tiếp cận những luồng thông tin khác nhau, nhận thức được thực trạng của đất nước và tình trạng quyền làm người. 
Nhận thức dẫn đến hành động. Hạnh đã chọn cho mình một con đường sống: sống một đời sống có ý nghĩa. Hạnh tham gia các sinh hoạt xã hội, nhân đạo giúp đỡ người nghèo khó. Con đường Hạnh chọn không chỉ dừng lại ở việc làm giảm bớt khổ đau cho một số người mà phải góp phần thay đổi hiện trạng của đất nước để dân tộc có thể theo kịp khuynh hướng của thời đại và cất cánh toàn diện. Trên con đường ấy, cô gái sinh viên 19 tuổi đã tìm đến gặp gỡ những công dân Việt Nam khác không cùng suy nghĩ với cách cai trị và nắm quyền của đảng và nhà nước đương thời. 

Một năm sau, vào những ngày lập xuân, khi người người chào đón mùa xuân mới, Hạnh nếm mùi vị tết tù đầu tiên của một công dân nước CHXHCNVN. Công an Hà Nội đã bắt giữ trái phép Hạnh trong nhiều ngày. Không một lý do chính đáng. Không một luật lệ nào cấm hay nêu rõ Hạnh không được phép gặp công dân A hoặc công dân B của nước CHXHCNVN. Chỉ tùy tiện bắt giam, thẩm vấn, tra hỏi và sau đó giam lỏng theo cái gọi là áp giải về địa phương để địa phương quản lý. 

Mùa xuân ấy là mùa xuân năm 2005. Hạnh - Đỗ Thị Minh Hạnh vừa tròn 20 tuổi.
Suốt chiều dài hơn 4000 năm, lịch sử VN thấp thoáng những anh thư mà câu chuyện của họ theo năm tháng đã trở thành những huyền thoại. Nhưng có lẽ nếu chứng kiến được từng ngày họ sống như thế nào chắc hẳn họ cũng bình dị như bao người. Hạnh cũng thế. Những ngày bị CA của đảng tròng một sợi dây thòng lọng vào cổ, Hạnh chăm sóc gia đình như một con người con hiếu thảo. Khi sợi dây thòng lọng được nới rộng một chút, Hạnh về lại Sài Gòn để vừa đi học, vừa đi làm và... vừa giúp dân oan. 

Dân Oan! Dưới thiên đường XHCN, nước Việt Nam có nhiều từ mới, đa dạng phong phú cũng có và tầm bậy cũng có. Nhưng không cụm từ nào oái ăm bằng Dân Oan khi nó được ra đời tại một đất nước mà khẩu hiệu đại trà là Nhân Dân Làm Chủ. Nó làm cho các "chiến sỹ" Công an Nhân dân phải léo lưỡi, ngọng miệng, ngượng nghịu khi lỡ mồm gọi nhân dân là Dân Oan. Những người dân oan khiên bị tập đoàn cán-bộ-đầy-tớ cấu kết với nhau để tiến hành đại chính sách lẫn đại kế hoạch ăn cướp với tên gọi mỹ miều "Giải Phóng Mặt Bằng". Họ đã tiếp tục sự nghiệp giải phóng và lần này đối tượng của dòng thác cách mạng là quần chúng nhân dân, mục tiêu của công cuộc đấu tranh là làm giàu, thành quả vinh quang là hình thành một thành phần mới trong xã hội: Dân Oan. 

Hạnh đã đến, đứng vào hàng ngũ và sánh vai chiến đấu với những người Dân Oan Việt Nam trong lúc sợi dây thòng lọng của đảng quang vinh và vĩ đại vẫn lơ lững trên đầu. Đây cũng là thời khoảng Hạnh gặp Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. 

Cách đây hơn 80 năm, giữa những dòng nhạc của bản đại hùng ca Yên Bái, xen lẫn giữa tiếng thét Việt Nam Muôn Năm của những anh hùng Việt Nam Quốc Dân Đảng trước khi bị máy chém cắt ngang đầu, người ta rướm lệ bởi chuyện tình của Nguyễn Thái Học với một thiếu nữ phi thường của Việt Nam ở thế kỷ 20 - anh thư Nguyễn Thị Giang. Cô Giang gặp Nguyễn Thái Học vào lứa tuổi đôi mươi. Họ thề nguyện với nhau ở đền Hùng, nắm tay nhau hẹn ước cùng hiến dâng đời mình cho tổ quốc. Ngày Nguyễn Thái Học không thành công cũng thành nhân, Nguyễn Thị Giang lặng lẽ nhìn chồng lên máy chém, trở về quê quán quấn khăn tang và tự kết liễu đời mình bằng khẩu súng lục mà Nguyễn Thái Học đã tặng ở đền Hùng năm xưa. 

Hơn 80 năm sau, những người con, người cháu của Cô Giang và Nguyễn Thái Học lại gặp nhau ở chốn này. Chung quanh họ là những người cùng khổ thời đại mới. Cuộc tình của Hạnh và Hùng được tưới xanh bằng lòng yêu nước và niềm thương cảm đối với những người dân khốn cùng. Hai sinh viên đại học đã nắm tay nhau đồng hành trên con đường hỗ trợ Dân Oan và bảo vệ những người công nhân lao động. Họ đã phải đi ngược thời gian đến gần 70 năm để hát lại bài ca mà nhiều thế hệ cha anh đã cất lời: vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian!. Bài hát đó ngày hôm nay đã trở thành một lời nguyền ngược ngạo, cay đắng. Những kẻ cầm cờ lôi kéo lũ nô lệ ngày xưa giờ đã chết hoặc già nua. Còn lại là một tập đoàn ăn bám hào quang (dày công thêu dệt) của quá khứ, vẫn tự xưng là đại diện của tầng lớp nhân dân mà chính họ đã biến thành nô lệ. Thực dân trắng cuốn gói. Thực dân đỏ lên ngôi. Nô lệ vẫn còn đó. Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian!... Hạnh đã cùng với Hùng lên đường, phẫn nộ nhưng không hận thù, hiền hòa nhưng dũng cảm, chông gai nhưng không khiếp nhược, thất bại nhưng không sờn lòng. 

Tháng 1 năm 2010 Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cùng với Đoàn Huy Chương và những người bạn cùng chí hướng về Trà Vinh để hỗ trợ cho các công nhân nhà máy Mỹ Phong. Trong các ngày từ 29/1 đến 1/2 năm 2010, hàng vạn công nhân nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh đã đồng loạt đình công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề. Sau đó, các cuộc đình công khác tiếp tục nổ ra trên khắp các tỉnh thành, kéo dài 7 ngày liên tục. 

Gần 2 tháng sau, tập đoàn "đại diện cho giai cấp công nhân" ra lệnh Công an còn đảng còn mình bắt giam Hạnh và Hùng sau khi đã bắt giam Đoàn Huy Chương. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị đánh đập gẫy sống mũi, tra tấn tại một nhà giam bí mật tại Sài Gòn. Sau 7 ngày bị tra tấn, khi Hùng vẫn kiên cường không khai bất cứ điều gì, công an áp giải anh về trại giam B14 - Nguyễn Văn Cừ. Đỗ Thị Minh Hạnh cũng bị đánh đập, bỏ đói và tra khảo. 

Ngày 26 tháng 10 năm 2010 trong một phiên toà vội vã, không luật sư, không nhân chứng, toà án tỉnh Trà Vinh của đảng CSVN chớp nhoáng tuyên án xử tội những thanh niên thiếu nữ đã đứng lên vì quyền lợi của Dân Oan - những người là chủ của đất nước và Công Nhân - giai cấp tiên phong của đảng. Hạnh 7 năm tù. Hùng 9 năm tù. Chương 7 năm tù. 

Trước vành móng ngựa của các quan tòa thực dân đỏ cộng với đám công an dày đặc, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương đã tự làm luật sư bào chữa chính mình, hiên ngang bày tỏ khí phách can trường của những công dân yêu nước và nắm trong tay chính nghĩa dân tộc. 

Tháng 10 năm 2010, lúc ấy Hạnh 24 tuổi; tuổi của Cô Giang khi vị anh thư đầy khí phách ấy tự kết liễu đời mình vào một buổi sáng mờ sương bên gốc cây Đề của làng Thổ Tang. 

... VÀ CHUYỆN CỦA PHƯỢNG


Phượng sinh năm 1981. Phượng đi du học tại Thụy Sĩ, ra trường và tiếp tục học Thạc sỹ Quản trị tài chính tại Geneva, Thụy Sĩ. Ngoài thời gian học, Phượng đến thực tập tại tập đoàn Holcim. Ngay vừa mới tốt nghiệp xong, Phượng đã được tập đoàn này mời về Việt Nam làm Phó Giám đốc Tài chính cho công ty liên doanh Holcim Việt Nam. 

Năm ấy, Phượng vừa tròn 25 tuổi, độ tuổi mà Đỗ Thị Minh Hạnh bị kết án 7 năm tù. 

Công ty Holcim trước kia là công ty xi măng Sao mai ở tỉnh Kiên Giang vốn là quê quán của ba Phượng. Đây là một công ty của Thụy Sĩ đầu tư với một phần vốn nhà nước VN với nhãn hiệu Đầu trâu. Ba của Phượng có nhiều liên hệ mật thiết với công ty này và qua đó đã gửi gắm Phượng du học Thụy Sĩ, học ở đâu, làm sao tốt nghiệp... Có lúc ba của Phượng đã ép công ty Holcim phải ký hợp đồng mua bao bì tại công ty bao bì Hakipack. 

Hiện nay Phượng là giám đốc đầu tư / chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Quản
lý Quỹ Đầu Tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management - VCFM), một công ty đầu tư với số vốn từ 500 – 800 tỉ đồng và có khả năng vận động vốn đầu tư ngoại quốc 100 triệu USD nhờ những quan hệ của Phượng - người đi gom tiền. 

Phượng trở thành đảng viên đảng CSVN khi còn là học sinh, là một người phục sức sành điệu với quan niệm sống: học cho bản thân mình và “tôi muốn Phượng của ngày mai, của năm sau phải thật sự khác Phượng của ngày hôm nay”. Điều này được thể hiện qua "resume" của Phượng: 

18 tuổi vào đại học.
4 năm ở trường Đại học Kinh tế Quốc Dân.
22 tuổi đi học tại Thụy Sĩ 3 năm.
Từ 25 tuổi đến 28 tuổi, trong vòng 3 năm Phượng là:
- Phó giám đốc tài chính của Holcim VN 
- Giám đốc đầu tư của Vietnam Holding Asset Management 
- Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty quản lý quỹ đầu tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management -VCFM) 

Phượng không cần phải bắt đầu từ một vị trí thấp nào của bất kỳ công ty nào. Phượng ngay từ đầu đã khác với muôn người và mỗi năm sau của Phượng đều thật sự khác với năm trước. 

Trên con đường thênh thang của chủ nghĩa tư bản, Phượng trở thành người bạn đời đồng hành với Nguyễn Bảo Hoàng, Tổng Giám đốc Quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam. Hoàng, một Việt Kiều và là con trai của ông Nguyễn Bang - một viên chức trong chính quyền VNCH. 

Chuyện của Phượng không có gì hồi hộp, gay cấn. Chuyện của Phượng cũng rất riêng, không có bóng dáng người Dân Oan, hay Công Nhân buồn bã nào. Cũng không có nhiều điều để kể ngoài những chức vụ và con số đô la hàng trăm triệu. 

Phượng là Nguyễn Thanh Phượng. Ba của Phượng là Nguyễn Tấn Dũng, thành viên BCT, ủy viên Trung Ương Đảng CSVN - đảng đại diện cho giai cấp vô sản và công nhân. Ngày Hạnh vào tù là ngày ba Phượng nâng ly Champagne chúc mừng con gái cưng về thành công của một mối đầu tư bạc tỷ mới. 


Vũ Đông Hà

TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: MỘT DẤU HIỆU TẬN VONG CỦA ĐCSVN

  Khi còn sinh thời, nếu có điều kiện thích hợp, người ta thường lo xa hơn cho hậu sự mai sau bằng cách tìm mua, chọn đất để dành làm nơi yên nghỉ. Và nhất là trong khoảng thời gian gần cuối cuộc đời, một vài điều mong ước sau cùng càng được biểu lộ rõ ràng hơn như chọn tấm bia, lăng mộ, dòng chữ v.v... Trong phạm vi rộng lớn hơn, cũng qua phương thức đó, ngầm báo hiệu một thời kỳ tận vong sẽ xảy ra. Như vậy việc xây dựng tượng đài Mẹ Việt Nam Anh Hùng (MVNAH), có phải chăng đó là một dấu hiệu sắp tan rã của đảng CsVN?

Quyết Tâm Xây Dựng Tượng Đài: 

Trong khoảng gần cuối tháng 9, 2011, vừa qua, cả trong lẩn ngoài nước bàn tán xôn xao vể tượng đài MVNAH đang được tiến hành xây dựng, không những theo cấp quốc gia mà có thể hoành tráng nhất Đông Nam Á. Đa số người dân chú trọng về sự lãng phí 411,2 tỷ đồng để xây dựng tượng đài trong thời kỳ kinh tế khó khăn hơn là nhìn sự việc trong khía cạnh khác. Điều nầy được chứng minh qua bảng trưng cầu dân ý của trang mạng VNexpress trong số 28.000 người tham dự, từ chiều 20/09/2011 đến 26/09/2011, với 52% số phiếu cho ý kiến "Không nên xây dựng tượng đài, dành tiền cho việc khác", hoặc 40,6% là "Làm với quy mô vửa phải hay hơn." Và dù "Không có vốn xây tượng Mẹ anh hùng vào lúc này" nhưng: "… Lãnh đạo tỉnh cho biết, quyết tâm xây dựng công trình tượng đài theo hướng vừa làm vừa vận động kinh phí và chờ trung ương xem xét hỗ trợ" (theo VNexpress, 26/09/2010). Sự quyết tâm đó được xác minh lần nữa qua việc "Tạm dừng xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng" để: "… rà soát lại hạng mục và các khoản chi phí để cắt giảm hợp lý thực hiện phân kỳ đầu tư, giãn tiến độ thi công đối với các hạng mục còn lại theo tinh thần Nghị quyết 11 của Chính phủ, đồng thời báo cáo Thủ tướng Chính phủ xem xét, quyết định." (theo VNexpress, 2/10/2011). Và: "… Theo một lãnh đạo tỉnh Quảng Nam, quan điểm của tỉnh là vẫn tiếp tục triển khai thực hiện dự án, nhất là khối hạng mục tượng chính.

Biểu quyết của đọc giả trên vnexpress: 20/09/2011-- 26/09/2011

Cho dù là 411,2 tỷ hay 399.99 tỷ thì công cuộc xây dựng tượng đài vẫn phải tiến hành trong sự nhất trí của Thủ tướng Dũng trên công văn một cách rõ ràng, và có hiệu lực mạnh mẽ nhất. Đó là điều chắc chắn ! Cùng đồng quan điểm trên, họa sĩ Lương Xuân Đoàn, Phó vụ trưởng Vụ Văn hóa văn nghệ (VVHVN) (Ban Tuyên giáo T.Ư.) trao đổi với VnExpress, trong vấn đề tại sao "Nhiều người quá để tâm đến kinh phí dựng tượng đài", ngày 26/9/2011, cho ý kiến như sau: "Mọi người đang lạc vào chuyện tranh cãi không nên làm to mà để dành tiền chăm lo cho các mẹ còn sống hay người nghèo, trẻ em... Nhưng việc nào phải đi việc ấy" 

Với cái nhìn rất nghệ sĩ tính của họa sĩ Đoàn thì không sai chút nào: "việc nào phải đi việc ấy." Mấy cái chuyện an sinh cho người nghèo, trẻ em, hay hơn 40.000 mẹ Việt Nam anh hùng v.v. là không thuộc về nghệ thuật. Nghệ thuật theo Hội đồng nghệ thuật của dự án cho biết như sau: "… quyết định nâng cấp tượng đài này không chỉ đầy tính nghệ thuật ở mức độ hoành tráng mà còn phải vĩnh cửu với thời gian." (theo "Tạm dừng xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng", 2/10/2011) 

"Vĩnh cửu với thời gian"? Qua câu nói đó khiến người ta liên tưởng đến những dòng chữ được khắc trên bia mộ để tưởng nhớ thương tiếc người đã khuất. Đa số người Việt vốn dĩ thường hay gắn bó sự tôn trọng đối với những nấm mồ, ngoại trừ những công an, an ninh đào mồ mả dân một cách bạo ngược vì phải làm theo chỉ thị quy hoạch của cấp trên, nên tượng đài MVNAH phải được xem như "vĩnh cửu với thời gian." Hay nói đúng hơn đó là một dấu ấn để lại, cho dù đảng csvn bị tan rả ! Điều nầy có thực sự là một hiệu ứng hay không? Trước khi rút ra một kết luận cho hậu ý của tượng đài, có hai sự kiện cần được xét đến: 

1. Giá trị chi phí 
2. Giá trị nghệ thuật 

Giá Trị Chí Phí: 

Như Phó vụ trưởng VVHVN Đoàn đã nói: "… Hà Nội từng cuống lên làm Bảo tàng Hà Nội tốn 2.000 tỷ đồng mà mới chỉ là vỏ, nội thất chưa xong. Nếu muốn so sánh thì tượng đài này chẳng đáng là bao." Quả thật, nếu đem số chi phí 411,2 tỷ đồng (khoảng hơn 19 triệu rưởi đô, nếu tính theo giá 100 đô tương đương 2,095 triệu đồng) so với những công trình khác cũng không là to lớn gì, như là Dolphin Plaza (Hà Nội), Green Plaza (Đà Nẳng), The Manor (Sài Gòn) v.v., hoặc 20.000 tỷ cho đầu tư Vinashin; ngay cả nếu đem ra so với hàng triệu rúp mỗi năm tốn phí cho việc bảo quản cái xác không còn nội tạng, não bộ của Lenin bên Liên Xô, và số tiền có thể tương như vậy cho việc bảo quản, "Kiểm tra thi hài Hồ Chí Minh" mà chính quyền Việt Nam không bao giờ cho biết. 

Trong khi đó trên mạng đầy những tiêu đề về những vấn nạn cấp bách trong xã hội, học đường v.v., tiêu biểu là: "Quê hương cần những cây cầu" (26/01/2009), "Cần lắm một cây cầu ở bến đò Kẻ Nính" (15/11/2009), "Bệnh viện đa khoa Kỳ Anh: mới xây xong đã hỏng" (16/05/2011), "Hàng trăm học sinh nghỉ học vì trường sắp sập" (22/10/2011), hoặc nói về cuộc sống của một số bà mẹ anh hùng trong hoàn cảnh hiện tại hôm nay: "Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Thơi: mỏi mòn đòi đất" (4/11/2010), "Để mẹ vui, dù chỉ một ngày !" (16/10/2011), "Mẹ giữa cánh đồng" (16/10/2011) ;"Mẹ và tờ giấy chủ qưyền nhà" (16/10/2011). Ngay cả trên youtube phơi bày thực trạng dân oan của mẹ anh hùng: "Công an nhân dân đào mả nhân dân" (12/07/2010), "Dân Oan Hà Nội" (10/08/2007), "Dân Oan… tụt quần đánh công an" (27/06/2008), v.v. (nếu cứ tiếp tục liệt kê ra, e rằng sẽ choáng hết một trang). 

Chỉ cần lướt mắt qua những tiêu đề trên, người ta có thể hiểu được đại ý trong bài viết, vì thế khó có thể biện minh rằng vì công việc quá bận rộn mà người có chức vụ không có thời gian tìm đọc (và cũng vì thế trong bài nầy không cần đi sâu vào chi tiết cho những tiêu đề trên, ngoại trừ vài hình ảnh tiêu biểu). Những sự kiện tiêu biểu trên đã và đang ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của Mẹ Việt Nam anh hùng hay gián tiếp qua con cháu, người thân, bà con, hàng xóm của Mẹ, từng ngày từng tháng hôm nay (2011) và sẽ còn lâu dài, liên tục cho đến ngày đã điểm. 

Tuy nhiên, Phó vụ trưởng VVHVN Đoàn vẫn khẳng định rằng: "Đền ơn đáp nghĩa luôn là việc phải làm đầy đủ, nhà nước mình chưa làm gì thất lễ với các mẹ." Và mặc dù Phó vụ Đoàn nhìn nhận "Quảng Nam cũng là tỉnh nghèo", nhưng vấn đề tuyên truyền văn hóa-chính trị cộng đồng luôn luôn được đảng xem là quan trọng bậc nhất: "… chưa có trung tâm sinh hoạt chính trị văn hóa nên đây là điểm nhấn cần thiết cho quy hoạch phát triển tương lai của tỉnh." 

Sự "đển ơn đáp nghĩa" và cách cư xử "chưa làm gì thất lễ với các mẹ" mà Phó vụ Đoàn thay mặt đảng, đã nói ở trên, có thể được nhìn thấy tận tường hơn qua vài hình ảnh sau:

Tang thương ngày cuối năm bên bến đò (Bến đò Kẻ Nính hàng ngày vẫn có gần 200 Quang Hải vì dân không có cầu qua sông) học sinh đi qua

Trái: Bệnh viện đa khoa Kỳ Anh mới xây xong … đã hỏng, mùi hôi thúi bốc lên nồng nặc. Phải: Trường tiểu học Liên Trì, Quảng Ngãi xuống cấp nghiêm trọng, với 200 học sinh phải quyết tâm "bám trường, bám lớp"

Trái: Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Sua bên tường căn nhà… tình nghĩa đã mục nát.  Phải: Mẹ Thị Thum ở xã Sóc Sơn, huyện Hòn Đất, Kiên Giang phải tựa vào người cháu Thị Thủy dù có nhà nhưng mẹ vẫn phải đi… ở nhờ.

Trái: Mong mỏi sau cùng của Mẹ Việt Nam anh hùng Võ Thị Thuận là tờ giấy chủ quyền nhà ! Phải: Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Thơi mỏi mòn đi đòi … giải phóng đất của mẹ 

Nếu xét về tiêu chuẩn để đạt danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" (kể cả là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam), theo nguyên văn trên wikipedia cho biết: 

1. Có hai con là liệt sĩ và có chồng hoặc bản thân là liệt sĩ; 
2. (Chỉ) Có hai con mà cả hai con là liệt sĩ, hoặc chỉ có một con mà người đó là liệt sĩ; 
3. Có ba con trở lên là liệt sĩ; 
4. Có một con là liệt sĩ, chồng và bản thân là liệt sĩ. 

Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng do chủ tịch nước ký tặng hoặc truy tặng theo đề nghị của chính phủ, với cấp bằng và huy chương (được viết lại cho ngắn gọn và dễ hiểu hơn) 

Chữ "Có" trong tiêu chuẩn của bài viết trên wikipedia cho người ta "có" cảm tưởng là "có được" hơn là sự mất mát người thân để đánh đổi 6 chữ Bà-mẹ-Việt-Nam-anh- hùng, mà đôi khi chính bản thân Mẹ cũng phải là liệt sĩ qua từ ngữ "truy tặng" hơn là "ký tặng" bởi nhà nước. 

Theo những điều kiện trên, để trở thành Bà Mẹ Việt Nam anh hùng "cần có" ít nhất là 3 người đã phải hy sinh, trừ khi Mẹ chỉ có 1 con, hoặc hai con thôi nhưng tử trận hết. Đây là một tiêu chuẩn khá khắc khe vì nhìn chung, trong những gia đình của dân miền Bắc cũng phải ít nhất 1 người nằm xuống cho lý tưởng cs. Ngoài ra cũng có những gia đình bị ly tán sau 54, dù đạt đúng tiêu chuẩn theo điều kiện 1 trong phần mệnh đề trước (hai con và chồng) nhưng vẫn không được xét là Bà mẹ Việt Nam anh hùng, trừ khi đúng theo điều kiện 1 trong phần mệnh đề sau hoặc được chuyển xét theo điều kiện 4 (bản thân là liệt sĩ). Tiêu chuẩn nầy cũng được áp dụng trong những gia đình ở miền Trung và Nam, trên sự đớn đau âm thầm của những bà mẹ khi nhận được tin tử trận của chồng con từ hai phía. Dù không được ký tặng cấp bằng và huy chương nhưng chắc gì những bà mẹ đó cảm thấy hãnh diện, vui mừng, và sung sướng, giả như được truy phong là Bà mẹ Việt Nam anh hùng (?). Nếu xét ra, con số 44.253 bà mẹ được truy phong danh hiệu, không hẳn là đúng, mà nó chỉ là một con số theo sự quyết định quyết sách của đảng đưa ra. Người ta có thể ước lượng một con số khác gấp 3, 4 lần con số trong văn bản đó, nhưng vì lý do nầy hay viện lý lẻ khác, đa số bà mẹ bị mất người thân cho công cuộc cách mạng của đảng không được "ký tặng". 

Dù dựa trên con số thống kê nào đó về Bà mẹ Việt Nam anh hùng, nhưng câu nói vu vơ của Phó vụ Đoàn: "… nhà nước mình chưa làm gì thất lễ với các mẹ" dường như chỉ dựa theo báo đảng, chứng minh rằng Phó vụ Đoàn chắc chưa bao giờ buồn gối đi đến những vùng sâu vùng xa… thăm Mẹ, để được chứng kiến những giọt nước tủi hờn đó như thế nào, hình dáng ra sao, mặn nhạt hay ngọt, có đau buốt nhức nhối như ngạnh cá mặt quỷ đâm vì mất đất hay nồng nàn mừng mừng tủi tủi vì hiếm khi có được người đến thăm. Những bà Mẹ trong thế hệ người già đó sẽ chẳng còn bao lâu; họ sẽ vắng bóng trên toàn cõi Việt Nam, và sẽ không còn ai là nhân chứng sống để đảng phải bận tâm ! Và như vậy, theo Cục phó Cục Mỹ thuật - Nhiếp ảnh và Triển lãm, Nguyễn Phú Cường nhận xét như sau: "Chỉ có hình tượng mẹ vĩ đại mới có thể mang một tầm vóc đến như thế, không phải bỗng dưng mà họ làm một tượng to đến như vậy." (theo "Hơn 400 tỷ chỉ tương đương với nửa cây cầu!", 25/09/2011). Vì: "... Khi các mẹ mất đi, nơi đây sẽ là nơi lưu giữ lại hình ảnh các mẹ, để mọi người được tưởng nhớ công ơn suốt đời của các mẹ."

Cá mặt quỷ, Synanceia

Có lẽ là vậy ! Vì chi phí có đáng là bao mà còn nhất cử lưỡng tiện (một công được hai việc lợi). Từ đây cho đến khi các bà mẹ ra đi hết thì chắc cũng vừa lúc cho việc tổ chức liên hoan ăn mừng khánh thành tượng đài MVNAH, và đó sẽ là nơi có thể xem là duy nhất, "lưu giữ lại hình ảnh các mẹ" vì đa số các bà mẹ bằng xương, bằng thịt hôm nay_ không phải là hình ảnh_ phải đang sống rải rác, tản mạn trong những vùng sâu vùng xa nên rất khó gom tụ hội lại. Hầu "được tưởng nhớ công ơn suốt đời của các mẹ" vì đã sẽ phải chịu hy sinh đến nhịp sống sau cùng vì đảng trong căm lặng, mà thậm chí không dám nhận lấy chút lời cảm ơn. Thôi thì, hãy để tượng đài MVNAH tự thầm nói lên dùm cho Mẹ khi chẳng còn ai đến thăm, khi bóng đêm buông chùng đất nước. 

Và có lẽ, trong bất chợt nào đó giữa cơn mơ, qua tiếng nấc nghẹn, lời Mẹ vọng về từ tượng đài nghệ thuật nầy, như thì thầm bên tai: "Tao không muốn cho nó đi, nhưng mấy ổng bắt nó đi rồi con." 

Giá Trị Nghệ Thuật: 

Xét về giá trị nghệ thuật, tiêu biểu nhất là qua nhận xét của Trưởng ban thẩm định các tác phẩm điêu khắc và nhà phê bình mỹ thuật Lê Quốc Bảo, giảng viên trường Đại Học Mỹ Thuật Việt Nam cho rằng: "Về mặt thẩm mỹ của tượng đài, đây là một công trình mang tính hoàng tráng, đa chiều về không gian, thời gian, đa dạng về phẩm chất nghệ thuật." (theo "Hơn 400 tỷ chỉ tương đương với nửa cây cầu!"). Tính chất hoành tráng mà theo nhà văn Nguyên Ngọc: "Tượng đài là cả một quả đồi lớn, cái đầu người (người mẹ) sẽ nhô lên thành một khối cao to đến hơn chục mét, tôi xin lỗi, cho tôi nói thật, tôi rất lo sẽ gây ra cảm giác không phải vĩ đại, mà là dị hợm, trẻ con nhìn thấy ắt sẽ hoảng sợ, người lớn đi qua đó ban đêm thanh vắng cũng có thể run…" (theo "Nguyên Ngọc: Dị ứng với suy nghĩ 'nhất thế giới'"). 

Tuy vậy, Nguyễn Phú Cường, Cục phó Cục Mỹ thuật- Nhiếp ảnh và Triển lãm đã tiết lộ như sau: "Việc thuê chuyên gia nước ngoài tư vấn, giám sát kỹ thuật, nhờ Bộ Kế hoạch Đầu tư xây dựng bộ định mức thể hiện tính nghiêm túc trong công trình." Và qua câu hỏi của phóng viên Nguyễn Hưng của VNexpress, về "Mô típ làm tượng to, đồ sộ được cho là đang đi ngược lại xu hướng của thế giớ không?", Phó vụ trưởng VVHVN Đoàn trả lời như sau: "… Việc này tôi cho là đừng nên bị ảnh hưởng bởi thế giới." Trong khi nhà văn Nguyên Ngọc lại có thêm vài nhận định trái ngược hơn, lần nữa: "Tôi nhớ Đài Chiến sĩ vô danh ở thủ đô nước Nga, là một tấm đá đen phẳng lì và sát mặt đất, hầu như không hề một chút nhô lên khỏi mặt đất. Con người đến đó để mà ưu tư về sự vĩ đại lặng lẽ và vĩnh hằng của hy sinh vô danh. Hẳn về người mẹ cũng nên tìm một cách nghĩ như vậy."

Mô hình tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng từ mẫu hình mẹ Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam, của tác giả Đinh Gia Thắng

Những tác phẩm nghệ thuật mang tính chất tưởng niệm thường mang nặng ý nghĩa qua hình ảnh trừu tượng hơn là một tác phẩm điêu khắc, vì vậy từ đặc tính bản chất đó, nó không đòi hỏi sự tinh xảo, chi tiết, và sống động, nhưng vẫn linh động, thầm kín, và sâu xa qua ấn tượng khó quên khi được nhìn thấy. Nó khêu gợi lòng thương cảm thiêng liêng hơn là tạo sự kinh hãi rợn người như mấy ngôi nhà ma cho khách thăm viếng với hình tượng khổng lồ ma quái trên nóc, hay chiếc đầu lâu to lớn rợn người ngay trên bực cửa bước vào để khách tham quan có thêm cảm giác hãi hùng là họ đang bước vào lòng địa ngục. Và có lẽ, nhà văn Nguyên Ngọc đã từng có nhiều kinh nghiệm thú vị rởn tóc gáy đó nên có nhận định như trên khi ngắm chiếc đầu của mẹ Thứ trên chỏm đồi nhân tạo, gần giống như một phương cách bôi nhọ, hạ nhục của kẻ thù phương Bắc khi xưa đối với tướng lãnh An Nam. 

Và ngay cả sự hoành tráng cũng chưa hẳn được xem là một nghệ thuật tuyệt tác, khi nó chỉ có mang đầy tính phô trương như quảng cáo một món hàng cho công chúng, với đầy thể loại lòe lẹt được mang vào mà không tạo nên sự nỗi bật của ý nghĩa nghệ thuật muốn diễn tả, tựa như đám lá che khuất thân cây khiến người ta có cảm tưởng đó là một khu rừng hổn tạp cành lá chằng chịt nhau. Nghệ thuật phải được phát sinh từ cảm xúc, và bày tỏ qua tư duy khoáng đạt, không cần theo đúng khuôn sáo hay mệnh lệnh ý kiến của ai. Càng không thể đem "việc thuê chuyên gia nước ngoài tư vấn, giàm sát kỷ thuật" để đánh giá nghệ thuật hay để "thể hiện tính nghiêm túc trong công trình", vì óc sáng tạo nghệ thuật của mỗi dân tộc cần mang đặc tính riêng biệt của nó nếu không đó chỉ là sự sao chép ý tưởng rồi gán ghép vụn dại, gượng gạo, và quái gỡ trong sự đối chọi hoặc chèn ép nhau. Sự nghiêm túc hay không chính là ý nghĩa sâu xa của nghệ thuật, dù có tô phết lớp hào nhoáng bên ngoài hay dùng chất liệu quí hiếm bên trong, cũng chỉ là khối vật thể vô hồn. 

Cuối cùng nhà phê bình mỹ thuật Bảo kết luận: "Trong điêu khắc, vấn đề xử lý khối vô cùng quan trọng thì ở tượng đài này tôi đánh gia tốt việc xử lý này khi tác giả sử dụng tốt khối âm và khối dương. Khối dương là chân dung mẹ, khối âm là 11 người con" 

Hai cái khối âm dương nầy đúng là một sự biểu hiện hài hòa của trời đất như dấu hiệu âm dương lưỡng thể (hay lưỡng nghi) của Lão giáo, nhưng dường như thiếu sự quân bình thiết thực giữa hai khối, và lưỡng nghi cũng bị đảo ngược. Đó có phải là sự sắp xếp ý tưởng của tác giả theo chủ đích hay là một sự ngẫu nhiên phát sinh ra một báo hiệu huyền bí trong vận hành thiên nhiên? 


Một Dấu Hiệu Tận Vong của ĐCSVN: 

Trong cái nhìn hạn hẹp của con người trước vũ trụ, những gì không thể phân giải theo toán học thường được xem là một sự ngẫu nhiên hợp lý, vì những sự kiện lần lượt xảy ra một cách rất tuần tự đến nỗi khó tin và đôi khi gần như phi lý, khiến người ta có cảm tưởng chân lý dường như đảo ngược hoàn toàn. Tuy nhiên, kết quả sau cùng soi sáng sự chân hữu rất ư là hợp lý một cách tuyệt vời, giúp con người có cái nhìn thông suốt hơn trong triết lý sống. 

Từ giai đoạn quyết tâm xây dựng tượng đài MVNAH đến việc xét lại giá trị chi phí, và giá trị nghệ thuật. Bàng bạc đâu đó, một dấu hiệu dường như đang hình thành qua lưỡng nghi nghịch cực, mà dĩ nhiên nó được nuôi dưỡng, tạo nên theo những sự kiện tất yếu trước đó (như được phân tích qua hai phần giá trị ở trên). Trong lưỡng nghi, phần đen và trắng được phân tương qua đường cong chữ S ngược, với hai tâm lực của hai miền âm dương trên cùng một đường thẳng, trong đúng khoảng vị trí ¼ tính từ mỗi đầu cực. Tóm lại, diện tích giữa hai lưỡng nghi luôn bằng nhau trong trạng thái quân bình tuyệt đối nhất. Nếu sự thay đổi nào đó xảy ra, như tâm lực di chuyển, hoặc lưỡng nghi mất quân bình v.v., thì đó là dấu hiệu yếu kém, nguy hại, thậm chí tuyệt vong.

Biểu tượng Lưỡng nghi

Trong trời đất, sự vận hành của âm dương luôn luôn tương xứng và đối hợp nhau trừ khi có sự xáo động âm dương quá lớn làm chấn động sự vận hành ôn hòa vốn có, như bão lụt, động đất, sụp lở v.v. Chính (hai điểm) tâm lực dẫn dắt sự di chuyển, và cũng chính nó có thể tạo nên sự quân bình trở lại theo sự điều hòa được thúc đẩy bởi những sự kiện chung quanh. Khi âm dương càng mất quân bình thì càng sinh ra sự xáo động mạnh mẻ, và nếu không có trợ lực bên ngoài từ những sự kiện tác động xung quanh lưỡng nghi thì sẽ dẫn đến sự phá vỡ đường phân tâm chữ S ngược, đưa đến sự tuyệt vong không sao tránh khỏi. 

Bà Mẹ là biểu tượng âm, và Cha luôn là biểu tượng dương, thì không thể đặt để những đứa con vào vị trí dương hay âm mà chúng chỉ được xem là những lực trung hòa phụ thuộc (một thí dụ cụ thể là dụng cụ cấm điện, để bảo đảm sự an toàn nhất, luôn có 3 cực: nóng, lạnh, và trung hòa). Tuy nhiên, theo tiết lộ của nhà phê bình mỹ thuật Bảo: "Khối dương là chân dung mẹ, khối âm là 11 người con." Đây chính là nghịch lý ! Và sự mất quân bình giữa 1 và 11 trong hai khối âm dương ! 

Có phải chăng đây là một dấu hiệu báo trước sự tan rả hay tận vong của ĐCSVN, xét trên lưỡng nghi và những sự kiện tác động trên đó qua hai tiêu biểu trong giá trị chi phí và giá trị nghệ thuật trên? Hơn nữa, sự quyết tâm thực hiện tượng đài MVNAH là một biểu hiện cho hậu ý mà theo linh cảm tự nhiên của con người trước khi mất cũng thường bày tỏ niềm mong ước sau cùng như làm một điều gì để lại mai sau. Như Phó vụ Đoàn đã nói: "… Như vậy rõ ràng sẽ thiệt thòi cho thế hệ sau, mình nên nghĩ cho những công dân tương lai của người Việt." 

Giả như một lần nữa, Việt Nam sẽ đứng trước một sự đổi mới toàn diện, những gì không cần thiết cho thời đại đi lên, cần được phá bỏ để nhường cho những xây dựng khác có ý nghĩa, hữu ích, thực tiển, và tốt đẹp hơn cho dân tộc, cho người dân. Nhưng khi đối mặt tượng đài MVNAH, dù nó không mang đầy đủ tính nghệ thuật, ngoài số chi phí khá to lớn và cái chữ Mẹ gắn liền trong đó, cũng sẽ khiến người dân chùng tay xóa bỏ. Và như thế, trong hậu ý của ĐCSVN nhằm lưu lại một di tích lịch sử nào đó sẽ chính là tượng đài nầy, được ghi dấu mãi về sau. 

Bình Kết: 

Trong cách nhìn Phong thủy, tượng đài MVNAH đã làm thay đổi cả lưỡng nghi, ngoài ra quang cảnh chung quanh theo mô hình sơ đồ cho thấy những biểu tượng rõ nét nhất về sự chuyển mình của vận mệnh nước Nam theo nguyên lý trời đất, như sau: 

Phần đầu của Mẹ trông như là chiếc thủ cấp (đầu người bị chém) của Mẹ-Việt-Nam, với gương mặt đượm đầy nỗi thống khổ, và dòng máu uất hờn vẫn tuôn chảy, loang đầy trong hồ nước bên dưới. Quả đồi ngất cao được tạo nên bằng những đống xương của dân tộc, những đứa con của Mẹ-Việt-Nam, từ hơn 4.000 ngàn năm dựng nước. Những khối trụ phía trước chính là nắm hương nhang tế mộ Mẹ, nơi viện bảo tàng được xây bên trong. 

Tất cả hình ảnh, biểu tượng của tượng đài MVNAH đều mang tính âm (Mẹ, nước, nấm mồ) một cách nặng nề như trong những nghĩa trang. Chúng không có một biểu tượng nào để dung hòa tính âm như hình ảnh "Thanh Gươm" (dương) và "Vành Khăn Tang" (âm) trong Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa.

"Thanh Gươm": dương tính, và "Vành Khăn Tang": âm tính

Như đã phân tích ở phần trên, sự quân bình của lưỡng nghi là dấu hiệu mưu cầu sự bình yên mà người thiết kế đã ứng dụng một cách thực tiển khi xây dựng Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa, không ngoài mục đích: Cầu mong những tử sĩ được yên nghĩ. Và nếu sự quân bình đó bị phá hủy, tất nhiên sẽ có nhiều thay đổi, xáo trộn mãnh liệt trong vận hành của lưỡng thể để nó có thể trở về trạng thái tương hợp kết giao theo quy luật càn khôn của vũ trụ. 

Tuy nhiên sự quân bình đó đã bị phá vỡ: Nghĩa trang bị đập phá, Thanh Gươm bị cắt ngắn, Ngũ hành bị xoáy động qua việc trồng cây đại thụ trước mộ phần v.v. Đây cũng là một sự kiện tác động rất mạnh trên lưỡng nghi nơi tượng đài MVNAH, vì sự bất quân bình nơi đây sẽ luân chuyển trong càn khôn, hội tụ lại theo lực hấp dẫn tự nhiên nhằm dung hòa trạng thái dù phải tự hủy hoại nơi nào đó khi có quá nhiều âm tính hay dương tính. Sự tái tạo trật tự càn khôn là một định luật không thay đổi được, và nó chính là mầm phát sinh ra sự sống. Một vài hình ảnh sau đây, là bằng chứng về định luật của càn khôn trong vũ trụ:

Sự vận hành quân bình của càn khôn (Kết quả của sự phá hủy quân bình của trong vũ trụ) lưỡng nghi tạo nên Black hole, khoảng trống đen.

Trên bình diện một nước, chắc chắn đó là một biểu hiện tận vong cần thiết cho sự tái lập của càn khôn. Tượng đài MVNAH đang xây dựng dở dang và sẽ phải hoàn tất công trình, là sự tất yếu trong chuyển hóa của vận mệnh quốc gia. Điều nầy cho thấy, khó có thể phủ nhận, đó là: Một dấu hiệu tận vong của ĐCSVN ! 

Xin chúc mừng Việt Nam ngày mới! 

Hành Khất (danlambao)

THƯ MỜI DỰ LỄ TƯỞNG NIỆM CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM : Chúa Nhật 30-10-2011.

THƯ MỜI DỰ LỄ TƯỞNG NIỆM 
CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM.

               
Kính thưa quý bậc trưởng thượng, quý hội đoàn, tổ chức và quý đồng hương.
Một lần nữa tháng 11 lại về, nhắc nhở đến một giai đoạn đen tối trong lịch sử VN, vị Tổng Thống đầu tiên của miền Nam tự do, vị khai sáng ra chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa là cố Tổng Thống Ngô đình Diệm  đã  hy sinh cùng bào đệ Ngô đình Nhu trong cuộc đảo chánh ngày 2-11-1963.
Để tưởng nhớ vị cố Tổng Thống khả kính của Việt Nam Cộng Hòa cùng bào đệ của ông và các chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc binh biến đó, các hội đoàn quốc gia đã phối hợp tổ chức Buổi Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm:
Thời gian:    Lúc 3 giờ chiều vào ngày Chúa Nhật 30-10-2011.
Địa điểm:    Trung Tâm Văn Hóa Việt Mỹ số 2290 đường Tully Rd. San Jose, CA 95122
Đặc biệt sẽ có lời chia sẻ của cựu Thượng Nghị Sĩ VNCH Lê châu Lộc.
Kính mời quý vị bớt chút thời giờ đến tham dự để thắp nén hương tưởng niệm vị cố Tổng Thống đã hy sinh cho đất nước.
Trân Trọng
San Jose ngày 13 tháng 10 năm 2011
Trưởng Ban Tổ Chức
Cụ Trường Giang
Ghi chú: Sau Lễ Tưởng Niệm Cố TT sẽ có thức ăn nhẹ.
Mọi sự yểm trợ xin vui lòng liên lạc:
Ông Mai Khuyên         408-515-6329……..
Ông Vũ huynh Trưởng 408-728-2017….
Nha sĩ Hồ Vũ              408-202-1344……..
Đồng thời chúng tôi cũng  xin loan báo tại Trung Tâm Công Giáo VN sẽ có một Thánh Lễ Cầu Nguyện cho Linh Hồn Cố Tổng Thống Gioan Baotixita Ngô đình Diệm và Giacôbê Ngô đình Nhu do Linh Mục Giuse Nguyễn văn Thư, Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo VN chủ tế thánh lễ vào lúc :
6 giờ chiều Thứ Tư 2-11-2011.
Địa điểm:  Trung Tâm Công Giáo
                2849 S. White Rd. San Jose, CA 95148

Hạt tiêu giả làm từ bùn và bột mì :"Muốn chết sớm? ăn thực phẩm Made in China"

 
Hạt tiêu giả làm từ bùn và bột mì vừa được phanh phui tại tỉnh Quảng Đông - Trung Quốc khiến mọi người cần cảnh giác cao độ với mọi loại thực phẩm made in China.

Theo các báo cáo, về kích thước, hạt tiêu giả không khác gì so với hạt tiêu thật. Tuy nhiên, hạt tiêu giả màu vàng, không có phần nhô lên hình tròn như hạt tiêu thật. Khi ngửi, chúng có mùi hăng khó chịu.
image
Cho hạt tiêu thật vào nước.
image
10 phút sau, hạt tiêu vẫn nguyên vẹn.
image
Hạt tiêu giả được cho vào nước.
image
Nước trở nên màu đục.
Ít nhất 5/10 cửa hàng pha trộn hạt tiêu giả với hạt tiêu thật để tránh bị phát hiện.

Sở dĩ hạt tiêu giả tràn lan tại các cửa hàng Trung Quốc bởi giá hạt tiêu hiện nay gấp đôi so cùng kỳ năm ngoái. Hạt tiêu giả được bán với giá 9,2 USD/kg, trong khi người làm chỉ phải bỏ ra 0,6 USD/kg, lời hơn 15 lần. Món lợi quá lớn khiến người bán hạt tiêu bất chấp tính mạng người tiêu dùng. Một người bán hạt tiêu giả biện hộ rằng tiêu chỉ là gia vị, không phải thuốc nên người dùng sẽ không bị tử vong.


"Muốn chết sớm? ăn thực phẩm Made in China"
Dirt for Pepper The “News Breadth” program of China National Radio’s Voice of China channel reported recently that sales people at a wholesale market in the southern city of Dongguan was found to be selling fake black pepper made out of soil and white flour for sixty yuan per kilogram. One seller of the fake product reportedly responded to questioning from the reporter with the following justification: “This isn’t poisonous. No one would die from eating it. There’s nothing to be afraid of.

Bài Xem Nhiều