We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 27 October 2011

THIÊN ĐƯỜNG MỚI : Sài gòn bây giờ


Sự thật phũ phàng... !!! |    
 
                        Sài gòn bây giờ
 
Sài gòn bây giờ dù mưa hay nắng
Rác ngập đầy đường xe kẹt quanh năm
Sài Gòn bây giờ ăn xin khắp lối
Quán nhậu lan tràn hạnh phúc tối tăm
Sài Gòn bây giờ mánh mung hết biết
Một bước ra đường bao kẻ rình ta
Sài Gòn bây giờ cơn mưa trút nước  
Phố xá thành sông nước ngập tràn nhà
Sài Gòn bây giờ mạnh ai nấy tiểu
Chẵng chút ngượng ngùng tiểu giữa thanh thiên
Sài gòn bây giờ quán ôm lai lán
Phẩm giá con người đạo đức đảo điên
Sài gòn bây giờ bụi ơi là buị
Cái nóng nung người da thịt mồ hôi
Sài Gòn bây giờ cướp ngày hết ý
|Tích tắc một giây tấm lắc bay rồi
 Sài Gòn bây giờ khói xe mờ mịt
|Nghẹt thở tim gan phèo phổi mệt nhoài
|Sài Gòn bây giờ chỉ tiền trên hết
 Tình nghĩa xa rồi còn chỉ đầu môi
|Sài Gòn bây giờ suốt ngày ăn nhậu
 Đỉ điếm đầy đường chèo kéo người qua
|Sài Gòn bây giờ khắp nơi đồ giả
 Giả vật luôn người giả cả tình xa
|  
|                                         Nguyễn Trãi
 
    Mời xem những hình ảnh Sài Gòn bây giờ phía dưới:

|
Sài Gòn bây giờ...
 
Điều 1: Kẹt xe triền miên
|

|
Điều 2 : Kênh rạch ô nhiểm

|
| Điều 3 : Lô cốt choán đường

|
| Điều 4 : Ngập nước mênh mông

|
| Điều 5 : Dây điện, điện thoại như mạng nhện.

|
| Điều 6 : Xả rác vô tư.



|
Điều 7 : Nhà như ổ chuột
|
|

|
Điều 8 : Ăn nhậu tràn lan, lấn chiếm vĩa hè
|
|

|
Điều 9 : Ăn xin tràn ngập, bắt trẻ đi xin.
|
|

|


|
Điều 10 : Bài bạc công khai
|

|

Chuyện Một Cô Giáo Trẻ

Xin gửi đến quý vị 1 câu chuyện tuyệt vời .

Tên cục trưởng ở Tầu sao giống hiệu trưởng trường trung học ở miền Bắc VN hiện nay quá . Khi nào thì chúng mới bị đem xử tử ?

Chuyện Một Cô Giáo Trẻ
Câu chuyện đau lòng về một cô giáo trẻ mới 21 tuổi đã "bán thân" nhiều lần để cho các em học sinh nghèo của mình có tiền mua vở, mua bút, có tiền để đi học. Cô đã bị cưỡng bức cho tới chết.

Ân Thái Hà khi làm gái bán hoa
Ân Thái Hà sinh ra tại một vùng quê nông thôn ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Ở vùng đất nghèo đói này, các cô thôn nữ dù xinh hay xấu cũng đều sớm lần lượt tới các thành phố phương Nam kiếm tiền, để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về.
Còn Ân Thái Hà sau khi tốt nghiếp cấp ba lại không lựa chọn cho mình con đường đi như vậy. Đó là điều mà ai nấy trong thôn đều thắc mắc bởi xét cho cùng cô cũng là đứa con gái xinh nhất nhì cái thôn xóm nghèo này. Ân Thái Hà thường xuyên phải hứng chịu những lời mắng nhiếc của bố mẹ, bởi họ cho rằng, đứa con mình chẳng làm nên trò trống gì.

Biết tin một ngôi trường tiểu học quê mình thiếu giáo viên, Ân Thái Hà đã chủ động tới xin dạy miễn phí. Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch, chính thức trở thành một cô giáo làng.


Lần đầu tiên Ân Thái Hà bước vào lớp, bọn trẻ con không ngừng trầm trồ khen ngợi, bởi vì từ trước tới nay, chúng chưa bao giờ được nhìn thấy cô giáo nào xinh đến thế. Cũng từ đó mà lớp học ngày ngày tràn ngập tiếng nói cười của học sinh. Nói là phòng học, nhưng thực ra nó cũng chỉ là một túp lều cỏ tránh mưa tránh gió, thân cây làm tường, đá làm bàn học, gạch xếp thành bục giảng, thứ có giá trị nhất là chiếc bảng đen được làm từ gạch, sau khi mài nhẵn, quết thêm lớp sơn đen. Ngay phấn viết cũng không đủ dùng, cô trò thường phải dùng vôi thay thế. Trong điều kiện thiếu thốn như vậy, Ân Thái Hà vẫn kiên trì dạy lũ trẻ từng nét chữ, dạy chúng cách làm người.

Đêm khuya gió to đã thổi bay nóc lớp học, bảng đen cũng bị thổi lật. Ngày hôm sau đến trường, cả thầy và trò đều ngẩn ngơ. Thầy hiệu trưởng tới tìm gặp Cục trưởng Cục giáo dục của huyện để xin tiền nhưng rốt cục cũng trở về tay không. Tối về, thầy hiệu trưởng nói với Ân Thái Hà, Cục trưởng muốn cô tới tận nơi để lấy tiền. Một cô gái chưa từng đi xa nhà, chưa từng giao tiếp nhiều với người xung quanh như Ân Thái Hà đã lấy hết can đảm đi bộ 10 cây số tới gặp Cục trưởng.
Phòng làm việc của Cục trưởng bày biện vô cùng đẹp mắt, trên tường treo nhiều bức ảnh quý giá, bàn làm việc đen bóng, còn có thể nhìn thấy bóng người bên trên. Trên bàn làm việc có một lá Quốc kỳ nhỏ, còn ghế của Cục trưởng là ghế da, bóng lộn như được đánh xi, thậm chí nó còn bóng hơn màu tóc của Cục trưởng. Nhìn thấy Ân Thái Hà, Cục trưởng vồn vã hỏi chuyện, nhưng tất cả đều không đề cập tới mục đích cô tới đây.
Mãi tới đêm khuya, thầy hiệu trưởng chỉ tay tới cửa một căn phòng, nói Ân Thái Hà cùng tới đó lấy tiền với ông. Khi Ân Thái Hà bước vào, cô chỉ nhìn thấy một chiếc giường và lần đầu tiên quý giá của đời con gái, Hà đã "hi sinh" nó để đổi lấy tiền màng về cho các em học sinh.

Ân Thái Hà không khóc, bởi vì, trước mắt cô giờ đây chỉ hiện ra hình ảnh đáng thương của các em học sinh đang chờ phòng học để lại được ngày ngày lên lớp.


Mặc đêm khuya, cô vẫn trở về nhà, không ai nói hết được nỗi nhục, sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng cô.

Ngày hôm sau, những người dân trong thôn tự động tới trường, mua một ít vật liệu để dựng lại phòng học đổ nát nhưng chắc chnhững ngày mưa gió sẽ vẫn không thể lên lớp được. Ân Thái Hà nói với đám trẻ, sẽ không lâu nữa, huyện sẽ cử người tới mua gạch để xây cho chúng ta một phòng học thật vững chãi. Trong suốt nửa năm đó, thầy hiệu trưởng đã phải tới tìm Cục trưởng hơn chục lần nhưng đến một đồng cũng không nhận được.
Chỉ có thầy hiệu trưởng mới biết Cục trưởng đã làm gì với Ân Thái Hà nhưng chỉ mình ông biết thì làm được gì. Năm học mới đã bắt đầu, có rất ít người có khả năng nộp tiền học cho con, số học sinh cố trụ lại được ngày càng ít, chúng đều phải theo cha mẹ đi thả cừu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng này, Ân Thái Hà vô cùng đau lòng, cô đau lòng khi nhìn thấy lũ trẻ không được ngày ngày cắp sách tới trường.

Khi Ân Thái Hà biết niềm hi vọng được đến trường của lũ trẻ đã trở nên quá xa mờ, cô đã cởi quần áo khoác trên mình, đứng trước gương, tự hứa sẽ dùng tấm thân này để hoàn thành giấc mơ cắp sách tới trường của lũ trẻ. Cô biết rằng, những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó. Cô hiểu đó là cách kiếm tiền nhanh nhất. Cô vội vàng đi tắm rồi tới từ biệt thầy hiệu trưởng, từ biệt cha mẹ, từ biệt căn phòng cỏ dột nát để đến với chốn phồn hoa đô thị. Trước khi Ân Thái Hà đi, bố mẹ cô cười còn thầy hiệu trưởng đã khóc…

Nơi phồn hoa đô thị đó đối với Ân Thái Hà không chút hấp dẫn, trong mắt cô chỉ hiện ra hình ảnh căn phòng cỏ thấp tè cùng ánh mắt hi vọng được đi học của lũ trẻ. Cô bước vào một cửa hiệu cắt tóc, nằm lên chiếc giường nhơ nhúa, để cho người khác chà đạp lên thân thể mình lần thứ hai. Ngày hôm đó, cô viết trong nhật ký: “Hóa ra Cục trưởng cũng chẳng bằng khách làng chơi.”


Ân Thái Hà là người tiết kiệm nhất trong số chị em ở đó. Cô không trang điểm, cũng không hề mặc lên mình những bộ quần áo hở hang nhưng cô luôn là người đông khách nhất, cô luôn là người cướp cơm của những chị em khác, cũng chính bởi thế mà cô luôn phải gánh chịu những trận đánh hội đồng của những người bán dâm khác. Mỗi lần mặt mày thâm tím, cô lại phải chuyển tới nơi khác. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt bỉ ổi của khách làng chơi, Ân Thái Hà dường như lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ nhỏ quê mình. Chính vì thế, cô chưa từng một lần rơi nước mắt, bởi vì, cô là một giáo viên.


Sau khi trừ đi tiền sinh hoạt phí, Ân Thái Hà gửi toàn bộ số tiền mình kiếm được cho thầy hiệu trưởng. Theo lời dặn của Ân Thái Hà, thầy hiệu trưởng đã dùng toàn bộ số tiền đấy để cải thiện dần cho phòng học của trường. Mỗi lần có người hỏi tiền ở đâu ra, thầy hiệu trưởng đều nói là tiền quyên góp của xã hội dành tặng thôn.


Nhưng rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra, cuối cùng một hôm có thông tin từ bưu điện truyền về, nói rằng chỗ tiền đó là của cô giáo Ân gửi về. Sau khi biết được tin đó, khắp nơi đều tra hỏi Ân Thái Hà, nhưng cô đều khéo léo từ chối trả lời, bởi cô, là gái bán dâm.


Có tiền, trường học đẹp hơn hẳn. Tháng đầu tiên, trường mua được bảng đen, sửa lại nóc phòng. Tháng thứ hai đã có bàn gỗ. Tháng thứ ba tất cả trẻ em đều đi học, tháng thứ tư, học sinh ai nấy đều có khăn quàng đỏ. Đến tháng thứ năm, không còn học sinh nào phải đi chân đất tới trường nữa rồi.


Tháng thứ sáu cũng là lúc Ân Thái Hà trở về. Nhìn thấy cô từ xa, bọn trẻ đều tranh nhau chạy tới, gọi mừng: “Cô Ân đã về rồi… Cô Ân xinh đẹp đã về rồi…” Nhìn thấy gương mặt rạng ngời của lũ trẻ, Ân Thái Hà không cầm nổi nước mắt, những giọi nước mắt buồn tủi trong suốt nửa năm qua cuối cùng cũng đã rơi.


Ở nhà được vài ngày, cô giáo Ân lại tiếp tục lên đường.


Đến tháng thứ bảy, trường đã có sân vận động, tháng thứ tám có sân bóng rổ, tháng thứ chín học sinh đều có bút chì mới, tháng thứ mười sân trường tung bay lá Quốc kỳ. Vậy là ngày ngày các em học sinh đều có thể đứng tại sân vận động, dưới lá Quốc kỳ, hát vang bài Quốc ca.


Tháng thứ 11, vì một người khách kiên quyết không chịu dùng bao cao su nên cuối cùng cô giáo Hà đã mang thai, sau khi giải quyết cái thai, Ân Thái Hà trở thành vợ bé của người đàn ông đó. Nhưng vì nửa năm gần đây làm ăn thất bát nên người đàn ông đó đã rũ bỏ cô. Cô ra đi với hai bàn tay trắng.


Từng đấy chuyện xảy ra khiến Ân Thái Hà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô muốn về nhà, muốn trở về với những đứa trẻ thân thương. Nhưng ước mơ lớn nhất của cô là xây cho lũ trẻ một phòng học to đẹp, rồi mua cho chúng máy tính. Để thực hiện ước mơ đó, cô lại một lần nữa hạ thấp mình tới cầu xin người đàn ông đã rũ bỏ mình. Người đàn ông đó nói không có tiền, nhưng có thể giới thiệu cô cho một ông chủ khác sẵn sàng bỏ ra 3000 đô- la Mỹ để mua cô trong chỉ một đêm. Nghĩ tới bao khó khăn gian khổ đã trải qua, Ân Thái Hà lại một lần nữa nhắm mắt nằm lên giường của ông chủ giàu có đó. Cô thề với bản thân, qua nốt đêm nay, cô sẽ về nhà, sẽ về với lớp học thân thương.

Nhưng cũng chính vào đên hôm đó, Ân Thái Hà đã bị người đàn ông đó cưỡng bức cho tới chết. Trước khi cô chết cũng chỉnh là lúc cô vừa bước sang sinh nhật lần thứ 22.



Đám tang của cô giáo Ân


Ân Thái Hà ra đi, nhưng cô vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện là xây cho các em học sinh một phòng học thật đẹp, mua cho chúng những chiếc máy tính thật tốt.


Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô, trong ảnh, nụ cười cô thật hồn hậu. Thầy hiệu trưởng lật mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà, nghẹn ngào đọc trong nước mắt. Cô viết: “Mỗi lần bán thân, có thể giúp một em học sinh có cơ hội cắp sách tới trường. Mỗi lần làm vợ bé, có thể mang lại hi vọng cho cả một trường học…”


Lá Quốc kỳ đỏ thắm trong sân trường treo rủ.


Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, lá Quốc kỳ đỏ thắm treo rủ vì một cô gái bán dâm vĩ đại.


 Sưu Tầm 

THAM NHŨNG HẾT=ĐẢNG CŨNG CHẾT


  Ở nước ngoài (Singapore) người ta chống tham nhũng như quét cầu thang, quét từ trên xuống, còn xứ mình đảng CSVN chỉ đạo quét từ dưới lên, nhưng tới nữa chừng thì dừng lại ? để bảo vệ uy tín cho các “đồng chí” cao cấp trung thành với đảng của mình và cứ thế mà “rác tham nhũng” cứ phát huy chất đống ngày càng to khủng khiếp.
“Mới đây, 25/10/2011 – Quốc Hội CHXHCN/VN có phiên họp chủ đề “Phòng Chống Tham Nhũng”, liệu hơn 90% ĐBQH là đảng viên CS ấy có ai quan tâm đến con số 2,7 trên thang điểm 10, xếp thứ 116/178, (2010) - Hơn 10 năm, VN vẫn thuộc hàng quốc gia tham nhũng nặng”.
Cựu TBT/ ĐCSVN Lê Khả Phiêu đã từng phát biểu: “Tham nhũng ở nước ta là do cả cơ chế lẫn con người(Wikipedia). Nhưng con người là ai ? .
Ai tham nhũng ? Kẻ có chức quyền. Ai có chức quyền ? Đảng viên trung thành với đảng – Tại sao phải trung thành với đảng ? Để có cơ hội tham nhũng và được đảng bảo vệ – Tại sao đảng phải bảo vệ ?: Vì sự sống còn của đảng. Chính xác là vậy! Không có “tham nhũng” đảng lâm nguy! chuyện thật mà như đùa! Nhưng là mặt trái, một góc khuất khác của đảng CSVN.




Khoản 2 Điều 1 Luật Phòng chống tham nhũng Việt Nam năm 2005 cũng nhận định: “Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn, lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi”. Theo nhận định trên, chủ thể của tham nhũng chỉ có thể là người có chức vụ, quyền hạn. Hầu hết những người này là đảng viên CSVN. Con người đã nhận diện, còn “cơ chế” nào đã hỗ trợ cho con người CS tham nhũng thì ông TBT không nói rõ!

Cũng nên nhắc lại, trong một báo cáo kết quả điều tra tham nhũng ở Việt Nam do nhóm nghiên cứu của Ban Nội chính TW Đảng trong dự án “nghiên cứu chống tham nhũng” do Thụy Điển tài trợ trên 7 tỉnh thành cả nước công bố ngày 30/11/2005 đăng trên Việt Báo, công chức nhà nước có tới 38% qua phỏng vấn, hoàn toàn đồng ý rằng tham nhũng tràn lan phổ biến là do: “Bè cánh cấu kết với nhau, nếu ai không tham nhũng sẽ bị cô lập,loại ra ngoài quỹ đạo của nó”. Nhận định ấy minh chứng cho tính liên kết bầy đàn có tổ chức của tham nhũng ngày nay.
Một câu hỏi cần đặt ra là: Vì sao nhà cầm quyền có nhiều Nghị quyết, Chỉ thị của Đảng, Luật, Pháp lệnh, Nghị định… của Nhà nước liên quan đến phòng, chống tham nhũng, bên cạnh đó, bộ máy Đảng CS và Nhà nước có đầy đủ các cơ quan kiểm tra, thanh tra, điều tra, kiểm sát, xét xử có chức năng phòng, chống tham nhũng, nhưng tình trạng tham nhũng vẫn nặng nề và kết quả phòng, chống tham nhũng vẫn dậm chân tại chỗ? Tổ chức Minh Bạch Quốc Tế công bố: Việt Nam vẫn 2.7 trên thang điểm 10, xếp thứ 116/178, quốc gia tham nhũng 2010. (những nước có điểm số dưới 5 bị coi là có tình trạng tham nhũng cao). Đại đa số các nhóm xã hội đều thống nhất đánh giá, người có trách nhiệm chưa quyết tâm chống tham nhũng vì còn ngán ngại, bởi một “định luật” bất di bất dịch, Đảng CS lãnh đạo độc tài toàn diện, ngay cả một cơ chế rất cần thiết một sự độc lập để chống tham nhũng cho có hiệu quả cũng không thoát khỏi bàn tay chỉ đạo và quản lý của đảng CSVN.
Quản lý “sâu sát” tới độ kết thúc vụ án nhiều tai tiếng PMU 18 mà người dân nói vụ án “có cái đầu con voi, cái đuôi con chuột” nhưng gây nên cái chết con người, bất đắc kỳ tử trong trại giam của bị can Phạm Tiến Dũng, 36 tuổi, trưởng phòng kinh tế - kế hoạch PMU 18, hủy hoại cuộc đời hai phóng viên kỳ cựu của báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên phải vào tù và thu hồi thẻ nhà báo “việt vị” một loạt Phó tổng biên tập, thư ký tòa soạn,trưởng văn phòng đại diện của 2 tờ báo uy tín lớn nhất trong nước. Trong vụ án người ta cũng quan tâm đến chỉ thị của ông Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng ra lệnh cho hai ông, Thiếu tướng Cao Ngọc Oánh (Tổng cục phó Tổng cục Cảnh sát Nhân dân, Thủ trưởng cơ quan điều tra Bộ Công an) và ông Nguyễn Văn Lâm (Phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ). Phải ngưng công tác rời khỏi vị trí để vô tư cho công tác tái “điều tra cơ quan điều tra” (Wikipedia).
http://viettan.org/IMG/jpg/Nguyen-Tan-Dung_Chong-Tham-Nhung.jpg
Đảng tiếp tục chỉ đạo quản lý sâu sát chống tham nhũng, nhưng không bớt đi mà lại lòi ra vụ việc “Vinashin” với số nợ và “bốc hơi” lên tới 4 tỷ usd (= 2 năm xuất khẩu gạo đem đổ sông đổ biển) trong đó có trách nhiệm của ông Thủ Tướng, không kiểm tra “sâu sát” nội tình của công ty này trước khi ra lệnh chuyển toàn bộ 700 triệu usd tiền bán công trái quốc gia ra nước ngoài cho VinaShin, làm gia tăng sự “bốc hơi” trong 4 tỷ usd đó. Trong quá trình điều tra, giữa phiên họp Quốc Hội, ông Nguyễn Minh Thuyết ĐBQH đã kiến nghị: Vì “có dấu hiệu bao che cho những sai trái, vi phạm pháp luật của Vinashin, làm thiệt hại lớn đến tiền và tài sản nhân dân”. Đề nghị QH bỏ phiếu tín nhiệm, tạm đình chỉ chức vụ Thủ tướng trong quá trình điều tra, nhưng ông Nguyễn Phú Trọng CT/QH lúc bấy giờ lấy lý do “vụ việc đang điều tra” chưa có kết quả nên bác bỏ không đồng tình, mà ông Thủ Tướng thì ngồi im lặng – dù trong vụ án PMU 18 trước đó chính ông thủ tướng này cũng ra lệnh tạm ngưng công tác hai nhân sự cao cấp dưới quyền mình (PMU 18 nói trên) để thuận lợi cho cơ quan điều tra ? vì vậy người dân cười buồn nói: Ở nước ngoài (Singapore) người ta chống tham nhũng như quét cầu thang, quét từ trên xuống, còn xứ mình đảng CSVN chỉ đạo quét từ dưới lên, nhưng tới nữa chừng thì dừng lại ? để bảo vệ uy tín cho các “đồng chí” cao cấp trung thành với đảng của mình và cứ thế mà “rác tham nhũng” cứ phát huy chất đống ngày càng to khủng khiếp.
http://2.bp.blogspot.com/-KL5xGxzhcX8/Tk4U1cmSpKI/AAAAAAAACPY/waBIygpn1ok/s1600/bannuoc.jpg
Mới đây – Agibank (Ngân Hàng Phát Triển Nông Nghiệp) có Công ty con là CT/ Cho thuê tài chính 2 (ALC2) đầu tư một ngân khoản 6000 tỷ vnd = 300 triệu usd sở hữu khoảng 77 tàu vận tải biển cho khách hàng thuê. Kết quả thu được sau mấy năm là không có lãi còn nợ gốc lên đến 4.300 tỉ đồng, nợ lãi 1.300 tỉ đồng. Và hàng chục con tàu đang bị nước ngoài thu giữ, có khả năng mất trắng vì siết nợ (TT). Người ta tự hỏi từ 1975 đến nay, trong cả nước chưa có một Ngân Hàng nào của nhà nước hay tư nhân kinh doanh thua lỗ... thì hiện tượng này của Agibank là “bốc mùi” Tham Nhũng nặng! 
Trước đó nửa năm cũng Công ty ALC2 thuộc Agribank này, trong kinh doanh tài chính mua nợ ngân hàng, gây thất thoát 3.600 tỉ đồng, Cơ quan Cảnh sát Điều tra - Bộ Công an đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Vũ Quốc Hảo (nguyên tổng giám đốc ALC2 Tôn Quang Việt phó trưởng phòng của ALC2 và ông Đặng Văn Hai chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Xây dựng và Thương mại Quang Vinh) để điều tra làm rõ hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ và cố ý làm trái, gây hậu quả nghiêm trọng, làm thất thoát cho Nhà nước hàng ngàn tỉ đồng. 
Chưa có điểm dừng, “phi vụ” tiếp theo khác, cũng chính Công Ty cho thuê tài chính ALC2 này bỏ ra một số tiền 32 tỷ mua một cần cẩu của một Xí Nghiệp tư nhân mà thực giá chỉ 17 tỷ rồi cho Xí Nghiệp này hợp đồng thuê lại, số tiền 15 tỷ dôi ra, ALC2 và Xí Nghiệp chia nhau, vụ việc báo chí đăng tải cơ quan điều tra vào cuộc... nhưng đến nay thì... không biết nó “hóa bùn” chưa?
Người ta chưa quên lời ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói trước Quốc Hội: “Ông muốn học theo gương cựu thủ tướng Phạm Văn Đồng, là không kỷ luật ai cả”. Bởi vì hầu hết những người sai phạm trong các các phi vụ tham nhũng cộm cán đều là đảng viên CS đồng chí với mình, “bỏ tù “ hết lấy ai bảo vệ đảng?
Tìm hiểu kỹ, có một thực tế hiện nay không ai phủ nhận, gần như tất cả các cán bộ CS có chức quyền trong mọi lãnh vực từ cấp quận, huyện trở lên đến tỉnh, TP, địa phương đến trung ương đều có một cuộc sống, cơ ngơi, rất khá giả “thượng lưu” mà so với chỉ số lương năm bảy triệu vnđ (đã cộng phụ cấp) hàng tháng nếu buộc họ kê khai lý giải nguồn gốc số tài sản có được của mình cho hợp lý như công chức của những quốc gia tự do dân chủ quang minh chính trực khác, thì không một ai lý giải nổi, bởi hầu như nó hình thành từ đa dạng muôn mặt của sắc màu lợi dụng chức vụ và quyền hạn để “tham nhũng” vơ vét. Khi mà mọi viên chức CS đều nằm lòng cái qui luật “bất thành văn” quyền lực tất yếu kèm theo quyền lợi, ngay cả cái ghế quan tòa để xét xử tham nhũng cũng có “cái giá” của nó thì nhân dân VN đừng trong mong gì đến bài trừ tham nhũng trong cái thể chế độc tài quyền lực đảng CS trị này! Bởi tất cả như cùng nói với nhau – “Một, hai, ba, chúng ta cùng tham nhũng” vì thế cái con số 2,7 trên thang điểm 10 của quốc gia liệt vào hàng tham nhũng nặng, suốt mười năm không thay đổi thì không có gì là khó hiểu!
Khi mà cái CS/XHCN trên toàn thế giới thực tại như một xác chết thối rữa nặng mùi, thì tại VN ai cũng biết tỏng tòng tong cái lý tưởng hiện nay của hầu hết những người CSVN chỉ là bao che cho nhau, chia chác chức vụ, để tham nhũng, làm giàu nhanh chóng bằng quyền lực trước khi vở hài kịch “CNXH là khát vọng của nhân dân ta” hạ màn. Và vì vậy một cơ chế “Độc Lập” bài trừ hiệu quả tận gốc tham nhũng là điều không mong đợi của đảng CSVN.
Một khi tham nhũng không còn đất sống, lý tưởng Cộng Sản băng hoại, đảng viên không thể làm giàu bằng đồng lương, thì có đảng viên CS nào còn cần đến đảng để “bảo kê” nữa? Nói mà không ngoa chút nào, với độc tài quyền lực “đảng” cần tham nhũng để làm một cái đòn bẩy “từ tính” thu hút các đảng viên cốt cán tề tựu xung quanh mình để bảo vệ lẫn nhau, như cùng nhóm lợi ích và vì vậy “Bài trừ tận gốc tham nhũng thì cũng có nghĩa: ám sát đảng”. Bởi: Tham nhũng, hết = Không ai còn cần đảng bảo vệ, đảng sẽ cô đơn: Chết!


Hoàng Thanh Trúc 
(Danlambao)

Bài Xem Nhiều