We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 28 October 2011

Trên Mặt Trận Văn-Hoá, Ai Đã và Đang Thắng Ai?



Năm 1975, đa-phần chúng ta đến Mỹ trong một tình-cảnh thập phần bất lợi. Đã mất nhà, mất cửa, mất quê hương, chúng ta còn bị nhìn như những kẻ đã thua cuộc, hơn thế nữa còn đáng thua vì tham-nhũng, bất tài, bất lực–đó là hình ảnh của ta trong một nền báo chí bất công, đi tìm thủ-phạm cho một sự thất bại thuộc vào hạng lớn nhất của Mỹ. Nhưng lạ thay, hình ảnh xấu xa này của người Việt miền Nam chẳng bao lâu, chỉ trong vài tháng đã thay đổi một cách nhanh chóng. Mùa thu năm đó, con em chúng ta vào trường học Mỹ đã chứng tỏ là những thiên-thần con, ngoan và giỏi, chả mấy lúc trở thành những trò cưng của các cô thầy để rồi ít năm sau giật đủ mọi thứ giải trong học-đường Mỹ (như thủ-khoa, á-khoa, các học-bổng).

Từ giáo-dục

Song song ở Việt-nam trong cùng thời, người CS vào xâm-chiếm miền Nam gặp cái gì cũng chê. Nhà cao-tầng ở Sài-gòn thì bị coi là "phồn vinh giả-tạo," hàng hoá ê hề thì bị cho là "tàn-dư đế-quốc," cơm thừa canh cặn của Mỹ-nguỵ. Nhưng cũng có vài hình ảnh đối chọi: Nhà văn Dương Thu Hương trông thấy sách đủ loại ở miền Nam, mở ra một chân trời không thể mơ tưởng nổi ở miền Bắc xã-hội-chủ-nghĩa, đã ngồi xuống vệ đường và khóc. Nhà báo Bùi Tín khi vào làm việc ở Camp David, Tân-sơn-nhất, khám-phá ra cả một nền báo chí phong phú do tư-nhân làm chủ, từ thân chính-phủ đến đối-lập quyết-liệt. Và đặc-biệt, trẻ con ở miền Nam tỏ ra lễ-giáo hơn cả người lớn ở miền Bắc, chứng tỏ một nền giáo-dục có cơ-sở, có căn-bản hơn gấp bội!

Và chẳng bao lâu, người ta thấy nền giáo-dục miền Bắc (4-3-3, hệ 10 năm) âm thầm đi theo hệ-thống giáo-dục ở miền Nam (hệ 12 năm). Rồi những lớp học ở miền Bắc bắt đầu chăng những biểu-ngữ "Tiên học lễ, hậu học văn" dù như nội-dung, do đã mất căn-bản trong hơn 20 năm, đi từ khủng-hoảng này đến khủng-hoảng khác.

Đến khi Việt-nam "mở cửa" ra với thế-giới thì những thói hách dịch, cửa quyền kiểu các cô ở cửa hàng mậu-dịch (quốc-doanh) làm việc mà mắng chửi khách hàng sa sả dần dần cũng được thay thế bằng những cô cậu "lễ tân" thưa hỏi, lễ phép đàng-hoàng của các khách-sạn ở Việt-nam hôm nay–dù như tiếng chửi thề tục tằn thì hình như vẫn còn ở ngoài đường phố, ngay giữa Hà-nội "nghìn năm văn vật," đến từ những miệng non choẹt, của ngay cả những con gái 11-12 tuổi.

Chính vì thế mà gần đây, sau những than van trầm thống của những nhà giáo lão thành như G.S. Hoàng Tuỵ, v.v. ở trong nước đã có những hội-thảo như "Sự xuống cấp văn hoá và đạo đức trong xã hội ngày nay" do Quỹ Văn-hoá Phan Châu Trinh tổ-chức ngày 27/11/2010 ở ngay Hà-nội. Tại đây, lý-thuyết-gia Lữ Phương từ Sài-gòn ra đã phải có bài "Vì đâu nên nỗi?" trong đó ông kêu trời về "hiện tường bùng nổ… của một thứ chủ nghĩa vật chất, mang màu sắc chụp giật dung tục, trắng trợn chưa từng có trên đất nước, lan tràn như một bệnh dịch, lau lách xâm nhập vào toàn bộ các ngõ ngách của đời sống (kể cả những lĩnh vực được coi là thiêng liêng cao quý)." Đi tìm gốc rễ của một sự băng-hoại như vậy, ông đã đề nghị đó là "chủ nghĩa GDP," "chủ nghĩa thành tích vĩ cuồng" trong đó có sự "đua đòi chơi trội, ngông nghênh, cùng với thái độ liều lĩnh trong sự nhũng lạm, bòn rút, phung phí của công, trắng trợn, tràn lan, bất chấp mọi hậu quả." (in lại trong báo Thông tin số 55 tháng 12/2010 ở Đức)

Sau đó, ông Tống Văn Công, một lão-thành cách mạng, đã hưởng-ứng bài của Lữ Phương bằng cách "ghi chép điều mình quan sát được." Theo ông, "nước ta đang trong tình trạng khủng hoảng văn hoá" bên cạnh "khủng hoảng kinh tế – xã-hội." Để mô-tả phần nào sự xuống cấp thảm-hại của văn-hoá trong nước ngày nay, Trần Ái Dân đã có bài thơ với những trích-đoạn như sau:

Thời buổi thế này là thế nào hả trời,
Làm xịt lốp xe, đinh rải đầy đường sá.
Giữa phố đông, người rạch mặt người.
Khách tàu hoả tha hồ ăn đá.


...........

Đến cục cứt cũng là cứt rởm.
Nông phu phải miết tay, phải ngửi kiểm tra.
Thời buổi thế này là thế nào hở trời,
Trò giữa lớp phang thầy; Con nện cha trước bàn thờ tổ.


. . . . . . . . . .

Xương trâu bò thế xương liệt sĩ.
Trâu bò lên ngôi Tổ quốc ghi công.


Đi vào phân-tích, ông Tống Văn Công đã nêu những điểm như:
"Không phải lủng củng mà là đặt ý thức hệ trùm lên văn hoá."
"Đặt ý thức hệ lên trên đạo đức truyền thống dân tộc."
"Văn hoá xã hội chủ nghĩa đặt chủ nghĩa Marx-Lenin thành chân lý độc tôn."
"Văn hoá xã hội chủ nghĩa đề cao tuyệt đối chủ nghỉa tập thể, đồng nhất chủ nghĩa cá nhân với chủ nghĩa vị kỷ và triệt để xoá bỏ."
"Đề cao nghệ thuật vị nhân sinh nhưng cuối cùng, chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa tầm thường hoá văn học, nghệ thuật, khuyến khích văn học nghệ thuật minh hoạ chính trị."

Đến văn nghệ, nếp sống

Trên đây là những lối nói bằng công-thức của người Cộng-sản nên nghe rổn rảng, người thường nghe rất khó hiểu, nhiều khi còn ngờ là nó che đậy những sự thật rất đáng sợ. Để cho dễ hiểu, tôi chỉ xin nêu ra hai thí-dụ.

Một là nhạc vàng. Năm 75 khi vào Nam, người CS chỉ có "nhạc cách mạng" và chê bai nhạc miền Nam mà họ gọi, theo cách nói của Trung-Cộng, là "nhạc vàng," hiểu theo nghĩa là vàng vọt, bệnh hoạn. Nhưng rồi chẳng bao lâu, "nhạc cách mạng" bị xem là "lạc hậu"–theo đúng nghĩa là "rớt lại đằng sau." Vì nhạc CS, cũng như văn-nghệ CS, là nhằm phục-vụ cho giai-đoạn. Khi giai-đoạn đó đã qua, như giai-đoạn mà họ gọi là "đánh cho Mỹ cút, nguỵ nhào," thì cái nhạc kia trở nên lạc lõng, không còn đối-tượng nữa. Do đó nó phải đổi thay. Nhưng đổi thay theo hướng nào? Theo hướng con người, theo hướng tình-cảm… tức là đổi thay theo hướng "nhạc vàng" mà giờ đây ta thấy áp-đảo ở trong nước.

Để cho ta thấy sức mạnh của "nhạc vàng" như thế nào, ta có thể lấy trường-hợp nhạc Phạm Duy. Một số người trong chúng ta không muốn nhắc đến trường-hợp của ông vì để được về yên thân ở trong nước, ông đã có đôi lời phát biểu không hạp nhĩ với chúng ta. Nhưng đâu phải ông về trong nước là không gặp khó khăn. Trên khoảng 1000 bài hát ông đã sáng-tác, cho đến nay nhà cầm quyền CS mới chỉ cho hát và trình bầy có 41 bài của ông. Nhưng mặc! Vì tính-cách nhân-bản của những bài hát này, mỗi lần có Đại-nhạc-hội Phạm Duy ở trong nước là thiên-hạ ùn ùn đi coi, đôi khi phải trả cả vé theo giá chợ đen lên đến 300 đô-la một vé nếu mua ngay ở cửa.

Rồi chúng ta cũng trách một số ca-sĩ hải-ngoại về hát ở trong nước. Song ca-sĩ chúng ta ở ngoài này về là để hát nhạc tình-cảm, nhạc tình-tự quê hương, thậm chí có người còn bị chê trách là hát "nhạc sến" nữa. Nhưng tôi mới được đọc một bài báo nói về Tuấn Vũ, về hát ngay ở nhà hát lớn Hà-nội, mà hát nguyên một tuần lễ mà vẫn không hết khách. Đủ tỏ cái sức mạnh lạ lùng của "nhạc vàng," nó không cần ai đỡ đầu hay nhà nước nào bao cấp cả! Tự nó nó đứng vững trên hai chân của nó, chỉ vì lòng thương yêu của khán-thính-giả… bởi nó "cận nhân-tình"!

Tại sao vậy? Tại vì "nhạc vàng" là một nền nhạc phải cọ xát với nhạc thế-giới, nhạc thời-đại, nó không "lạc hậu" như "nhạc cách mạng." Có thế nên ở ngay bên cạnh một nền nhạc năng động, phong phú và đa dạng như nhạc hiện-đại của Mỹ, của Pháp, "nhạc vàng" vẫn sống hùng sống mạnh, không chỉ vẫn giữ được khán-thính-giả của mình, nó còn cạnh tranh được cả với phim bộ của Hồng-kông, Đại-Hàn nữa… thì đủ tỏ!

Một trường-hợp thứ hai là cách ăn mặc của phụ nữ VN. Năm 75 vào, người CS tuy không cần nói ra vẫn đã biến cả nước thành một dân-tộc đồng-phục, bà ba đen hay nâu (thậm chí đến lụa trắng cũng không dám mặc vì sợ bị coi là trưởng-giả, tiểu-tư-sản). Song chỉ ít lâu sau, người ta khám-phá ra người đàn bà, con gái mà có ít môi son, má phấn, vẽ lông mày, mặc áo dài và tắm xà-bông thơm thì đẹp hơn gấp bội cái "mốt" mà có từ thế-kỷ thứ 10-thứ 15… mà ở nhà quê kia!

Thế là cả một cuộc cách mạng trong y-phục đã xảy ra, kéo từ Nam ra đến Bắc, ra đến tận ải Nam-quan (nếu như còn), và đã đành là không bỏ chuyện chinh-phục trở lại Hà-nội, Nam-định, Hải-phòng! Ngày nay, thử hỏi, ăn mặc thế là chuyện tiến-bộ hay là liệu còn ai chủ-trương trở lại chế-độ bà ba?

Do vậy mà đã có không ít nhà quan-sát-viên, cả VN lẫn ngoại-quốc, đánh giá là trong chiến-tranh VN, người CS chỉ thắng được có phần quân-sự–mà đó cũng là nhờ miền Nam bị đồng-minh bỏ rơi, chứ còn về mọi mặt khác, từ kinh tế, xã-hội đến giáo-dục, văn-học, thời-trang… mặt nào miền Nam cũng thắng vượt trội–ngoại-lệ rất ít, gần như không có! Nên vấn-đề "ai thắng ai" thì từ góc nhìn 36 năm sau nhìn lại, nếp sống và cách nhìn của người CS đã thảm-bại!

Về đạo-đức cũng không khác

Sang một lãnh-vực cao hơn. Đến khi "học tập theo đạo đức Hồ Chí Minh" thì sau "4 năm triển khai trên cả nước," đại-biểu Lê Văn Cuông tại hội-trường Quốc-hội ở Ba Đình, Hà-nội, ngày 1/11/2010 đã phải than: "Kết quả làm theo lời Bác chưa được nhiều, trái lại có một số vấn đề bức xúc như chạy chức, chạy quyền, tham nhũng, lãng phí, tư lợi, đạo đức xuống cấp trong một bộ phận cán bộ công chức ngày càng có biểu hiện tinh vi, phức tạp." Một bộ phận thôi sao? Ngày 30/11/2010, ông Trương Vĩnh Trọng, phó-thủ-tướng, đúc kết tại Hội-nghị tổng-kết công-tác phòng, chống tham-nhũng phải thú thật: "Tham
nhũng vẫn còn nghiêm trọng và diễn biến phức tạp, diễn ra ở nhiều lĩnh vực, nhiều ngành, nhiều cấp…"
Nguyễn Ngọc BíchTrình bầy tại Hội Cao Niên vùng HTĐ

LỜI CUỐI CHÂN THÀNH



1. Hồi tôi còn rất bé ngồi nghe lóm ba tôi kể cho các chị tôi nghe câu chuyện Vua Mi Đi có tai lừa mà không hiểu làm sao tôi lại nhớ đến bây giờ. Chuyện rằng có ông vua nọ tên là Mi Đi  không biết bị làm sao lại có hai tai lông lá và dài nhọn như hai tai lừa. Vua xấu hổ giấu kín không cho bất kỳ ai biết bằng cách suốt đêm ngày mang vương miện hoặc mang mũ che kín lại. Nhưng giấu cách nào thì cũng phải cho một người biết, đó là anh thợ hớt tóc cung đình vì mỗi tháng vua cũng phải hớt tóc một lần. Dĩ nhiên là vua phải "hợp đồng" trước với anh thợ nầy là giữ bí mật tuyệt đối hoặc bị chém đầu.
Có được cái thông tin quan trọng tột cùng như vậy mà không thông tin lại cho ai quả là một điều khó khăn cùng cực đối với anh thợ hớt tóc. Một ngày kia chịu hết nỗi, anh thợ bèn đi tìm đến một cánh đồng trống hoang vu không một bóng người, chỉ có lau sậy mọc đầy. Tại đây anh hét lên: Vua Mi Đi có tai lừa! Vua Mi Đi có tai lừa!.... Hét thỏa thích đến khan cả giọng rồi anh sung sướng và an tâm trở về. Nào ngờ lau sậy reo vi vu trong gió lại "ghi" được lời anh. Từ đó mỗi khi gió thổi là chúng cứ vi vu phát lại: " Vua Mi Đi có tai lừa! Vua Mi Đi có tai lừa!". Chẳng bao lâu cả kinh thành đều biết chuyện rồi cuối cùng câu chuyện về tai lừa của vua cũng đến tai lừa của vua. Anh thợ hớt tóc bị chém đầu.

Tôi nhớ ba tôi kể chuyện đó cho các chị tôi nghe với ngụ ý  giáo dục rất phù hợp với cái thời Việt Cộng còn chui hầm bí mật ở vùng xôi đậu mà chúng tôi đang sinh sống và cũng phù hợp với tật ngồi lê đôi mách của các chị gái tôi: Chớ có thóc mách mà mất mạng.
Nhưng sau nầy lớn lên nhớ lại câu chuyện trên tôi lại nghiệm ra một ý nghĩa khác. Đó là quyền được thông tin của con người. Anh có thông tin mà  không được nói ra, không truyền lại cho người khác thì đau khổ còn hơn là ăn mà không được ỉa.

Thông tin là những điều anh ghi nhận, thông tin là những điều anh suy nghĩ và thông tin cũng là những cảm xúc của anh bật ra khi tương tác với sự vật hoặc ngoại cảnh. Tùy theo cách diễn đạt để truyền tải mà thông tin ấy có thể là một ký hiệu nguệch ngoạc, có thể là thông báo ngắn gọn, có thể là một bài báo súc tích, có thể là một áng văn trác tuyệt, một bức họa sinh động và có thể là một bài thơ mượt mà hoặc một khúc hát mê li. Nói tóm lại thông tin và việc truyền đi thông tin đã hình thành nên nền văn hóa của nhân loại. Thông tin vừa là nhu cầu bức thiết vừa là điều kiện cơ bản để làm nên con người.

2. Người làm trực tiếp trong ngành báo chí thì khát khao thông tin còn hơn bất kỳ ai. Thế nhưng trong gần hai mươi năm làm báo, thú thực tôi chưa viết được một bài báo nào ra hồn. Tôi phải viết bài ở những lãnh vực tôi không am hiểu hoặc thích thú lắm nên bài vở tầm tầm. Còn lãnh vực tôi thích thú thì phải viết theo quan điểm và lập trường của đảng. Báo của Đảng nên phải thông tin định hướng theo ý Đảng, đó là lẻ đương nhiên. Nếu ai có cùng ý với Đảng thì hẳn sẽ rất hạnh phúc vì sẽ viết được những bài báo hay,  rất thật với lòng mình. Còn tôi thì xin chịu. Tôi có những cảm xúc, những suy nghĩ, những lời tâm sự, những nhận định về thời cuộc, nhận định về lịch sử.... không hiểu sao lại chẳng trùng hợp chút nào với ý Đảng. Ví dụ bài nền tảng đạo lý của hiến pháp cách đây gần 10 năm, nếu viết theo ý mình thì phải nói đến bản tuyên ngôn nhân quyền- dân quyền, nói đến đạo lý truyền thống của dân tộc, thế nhưng phải làm tròn  theo ý đảng là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lê xa lạ mà cái chủ nghĩa ấy thì lúc đó, ngay tại nơi sản sinh ra nó là nước Nga, người ta đang vứt bỏ thì làm sao viết cho ra hồn được.  Đây là dịp cuối cùng trên blog, cho phép tôi được thật lòng.
Thế là tôi tìm đến đám lau sậy của riêng mình để truyền thông tin vào đó. Ban đầu là nhật ký được ghi chết trong ổ nhớ. Viết thoải mái mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc, mọi nhận định của mình về thời cuộc, về thế giới, về lãnh đạo, về mọi người chung quanh... hả cả lòng mà chẳng sợ đụng chạm ai. Tuy nhiên thông tin như vậy thì cũng như chẳng có thông tin gì cả, vì bản chất của thông tin là sự lan truyền mà ổ nhớ thì không vi vu lại được như đám lau sậy của anh thợ hớt tóc để tạo ra sự lan truyền.

Rồi internet xuất hiện, bãi lau sậy trở nên hiện đại hơn. Mình hét vào đó có người nghe được, không những nghe được mà hắn còn nhảy đổng vào hét theo nữa. Đó là blog. Blog làm tăng nguồn cảm hứng vì thông tin được lan truyền và tương tác. Lời tâm sự, cảm xúc của mình được chia xẻ, được cảm thông.

Nhưng cảm xúc, tâm sự và nhận định của tôi thiên về khuynh hướng gì? Thú thực tôi ít am hiểu về kinh tế, không có năng khiếu về mỹ học, trình độ khoa học kỷ thuật thì không tới đâu nên tôi không có nhận định về kinh tế, ít có cảm xúc về văn chương nghệ thuật, không đủ hiểu biết để viết về khoa học công nghệ. Tôi có khuynh hướng về thời cuộc nên những cảm xúc, tâm sự và nhận định đều hướng vào chuyện thời cuộc. Thế là đụng vào chuyện chính trị nhạy cảm rồi. Vì viết về chính trị thì phải viết theo quan điểm nào, đứng trên lập trường nào. Mà khổ nổi quan điểm lập trường của tôi như đã nói lại không trùng với quan điểm lập trường của đảng đang cầm quyền. Trên lý thuyết, hiến pháp cho phép mọi công dân được quyền biểu lộ một cách ôn hòa chính kiến của mình. Tuy nhiên thực lòng mà nói, trên thực tế, sự biểu lộ quá thật này cũng gây ra không ít trở ngại nhất là khi trang nhật ký của tôi, nhờ vào sự ưu ái của các blog nổi tiếng đi trước cho đường link,  nên lượng người vào tăng lên một cách nhanh chóng.
Thế là nguy hiểm quá. Mình lại tự thấy có trách nhiệm. Lại phải viết dè chừng, dòm trước ngó sau, uốn lưỡi nhiều lần... và vì vậy mà cảm xúc, suy nghĩ, nhận định dần dần trở nên nhạt nhạt vì chưa truyền đạt hết sự thật về những điều mình suy nghĩ..

Rồi còn bao nhiêu cảm xúc dâng trào khi đối diện với các sự kiện nóng hổi mà mình đã viết ra nhưng nào có dám đưa lên. Như chuyện cấm biểu tình, chuyện các thanh niên công giáo lần lượt bị mất tích một cách khó hiểu, chuyện một số người ra tòa chỉ vì viết hoặc phát biểu trên báo nước ngoài chính kiến của mình, chuyện chị Tạ Phong Tần bị bắt, anh Điếu Cày hết hạn tù rồi nhưng vẫn còn bị giam giữ bí mật đến vợ con cũng không nghe được thông tin, rồi ngay mới đây chị Bùi Hằng bị bắt giam vô cớ ba ngày, rồi những người công giáo ở Thái Hà, ở Cồn Dầu, ở Vinh... chưa được đối xử công bằng.Tôi chỉ bày tỏ cảm xúc của mình về những chuyện ấy chứ có kiến nghị, yêu sách, phản đối gì đâu mà cũng không dám đưa lên. Tự thấy mình hèn quá.

Cảm xúc, tâm sự thật lòng thì không dám đưa lên, cái đưa lên thì nhạt nhạt, chưa thật vì phải uốn lưỡi nhiều lần để che chắn, để tìm sự an toàn. Trang nhật ký của mình để tâm sự vui buồn dần dần giống như tờ báo đảng mà báo đảng thì có đến gần cả ngàn tờ rồi mình tham gia thêm làm gì nữa cho thừa.
Vậy thì phải đóng blog lại thôi. Nhiều bạn bè buồn lắm. Nhưng mình còn buồn hơn nữa. Anh Nguyễn Thông nói blog đi vào trong máu thịt mình còn hơn là vợ nữa, bỏ vợ còn dễ hơn bỏ blog không biết có đúng không.

3. Qua blog thì quen được nhiều bạn. Bạn cũ có, học trò cũ có, bạn mới có và bạn ở khắp các phương trời. Có những bạn chưa hề biết tên và tuổi tác mà sao chỉ qua vài lời trao đổi đã thấy như là tri kỷ lâu rồi. Có bạn comment vào blog nhưng phần lớn bạn khác lại email riêng hoặc điện thoại trực tiếp để chia sẻ. Những phản hồi đó làm mình rất vui vì vừa có tính động viên lại vừa góp phần điều chỉnh những sai sót và quan trọng nhất là cung cấp cho mình nhiều thông tin để tham khảo, nêu ra các vấn đề để trao đổi. Có một blog được nhiều người quan tâm là có thêm một thế giới khác để sống bên cạnh cái thế giới thực đang có. Trong thế giới mới nầy, được gặp nhiều người cùng trăn trở, cùng ưu tư, cùng suy nghĩ nên do vậy chỉ thấy toàn những người bạn tốt đẹp. Chính vậy mà tự dưng thấy có trách nhiệm với bạn bè nên nghĩ rằng hoặc phải viết chân thật từ đáy lòng  hoặc không viết gì cả. Lúc này đóng blog lại chia tay với các bạn quả là tiếc lắm. Nhưng chẳng thà để lại một chút tiếc nuối cho nhau còn hơn là cứ kéo dài về sau bằng những bài viết không thật với lòng mình thì cũng phụ lòng các bạn phải không ạ?

4. Tôi có một giấc mơ. Trước khi đóng blog lại tôi xin phép nêu lên đây giấc mơ của mình. Chắc không ai phiền hà gì về những giấc mơ nên tôi lấy hết sự dũng cảm còn lại để kể ra đây:
- Tôi mơ Việt Nam mình thay đổi và đi về phía ánh sáng như Miến Điện.
- Tôi mơ nhà cầm quyền mình biết nói không với Trung Quốc, không bị mờ mắt trước miếng mồi kinh tế của họ.
- Tôi mơ thấy các anh chị đang bị bắt bớ, tù đày hân hoan bước ra khỏi nơi tăm tối. Đó là các anh chị: Cù Huy Hà Vũ, Phạm Minh Hoàng, Điếu Cày, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Tạ Phong Tần, Vi Đức Hối, Nguyễn Văn Lý, Hồ Thị Bích Khương, Nguyễn Xuân Nghĩa, Phan Thanh Hải, các thanh niên Công Giáo...vv..vvv...
- Tôi mơ thấy quyền được thông tin của người dân không bị cấm đoán, báo chí được tự do và ai cũng có thể nói lên chính kiến của mình mà không bị phiền hà.
Bốn điều trong giấc mơ và còn nhiều điều nữa nhưng thật ra chỉ cần điều mơ ước đầu tiên là có thể có đủ hết các điều còn lại.

5. Viết đến đây thì nổ ra sự kiện Gadafi bị bắn chết. Kết thúc tất yếu của một kẻ độc tài tàn bạo, hoang tưởng và ngoan cố chống lại nhân dân, chống lại cả thế giới tiến bộ. Tuy nhiên kết thúc như Kadafi thì nhục nhã và thê thảm quá. Nhục nhã vì phải chui vào trong một ống cống để trốn rồi van xin được tha mạng. Thê thảm là những ngươi lính NTC do quá căm phẫn đã tàn nhẫn kéo lê xác ông trần truồng trên đường phố.

Bọn độc tài hại người, hại dân nào rồi cũng có những kết thúc tồi tệ, không bị lật đổ ngay lúc đang còn tại vì thì cũng bị miệng đời phỉ báng đến cả ngàn năm. Sự tham lam, ích kỷ và ngu xuẫn đã che mờ mắt rất nhiều tên độc tài còn đang tạm thời tại vị để họ không thấy cái gương sờ sờ ngay trước mắt. Bài học Gadafi cho thấy, thế giới ở thời đại liên lập không để anh được tự do bắt bớ, đàn áp và bắn giết nhân dân tùy thích. Dân tộc nào bị áp bức quá rồi đến lúc cũng phải vùng dậy. 70 năm như Liên Xô, 50 năm như Đông Âu hay 42 năm như Gadafi rồi cũng sụp đổ.

Chính vì vậy mà tôi hy vọng rằng giấc mơ của tôi không mãi mãi chỉ là giấc mơ.

Tạm biệt.


Huỳnh Ngọc Chênh Blog

NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

Đây là thành tích cuả lũ súc sinh việt gian cộng sản
Tên đầu sỏ là hồ chí minh
Dù tuổi đời nếu còn sống trên trăm tuổi, mặc tình
Không ai gọi ông cho THẰNG PHẢN QUỐC !!!
Như trần ích tắc, lê chiêu thống cũng vậy thôi
Một khi đánh mất NHÂN PHẨM cao quý cuả kiếp người
Dù trăm, ngàn tuổi cũng đáng Phỉ Nhổ !!!
Không cần biết người xứ nào cũng phải sống ra Người
Như Dân Tộc Nhật sau thiên tai động đất , cư xử Tuyệt Vời !
Nhân Cách hành xử tự nhiên cả Thế Giới cúi đầm Khâm

Phục !
Dù khác chủng tộc nhưng ĂN Ở đẹp xinh
Ngay cả những nước tiến bộ văn minh
Cũng chưa được lúc nguy nàn vẫn thương nhau đùm bọc
Không hề có việc chen lấn, giành nhau hay cướp giật
Người Dân từ đứa bé chín tuổi đến vị cao niên
Hành xử vì Quê Hương Đất Nước vì Cộng Đồng , an nhiên
Hỏi Dân Tộc nầy làm sao không trở thành Cường Quốc ?
Ngưỡng Mộ những gì Cao Đẹp
Hướng về những nét tuyệt vời Thăng Hoa
Không ai cúi đầu trước những cử xử hành động  ĐÊ TIỆN,

HÈN HẠ
Như lũ việt gian cộng sản gian tà
Cả cái đảng súc vật,oan gia
Không có hành động nào được ngợi ca
Toàn những xấu xa, nhục nhã, tội lỗi !!!
Còn đảng việt cộng, Quê Hương kể như tiêu rồi !!!
NẾU DÂN TỘC VIỆT NAM KHÔNG CHẤM DỨT CHẾ ĐỘ CỘNG

SẢN
THÌ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN SẼ CHẤM DỨT DÂN TỘC VIỆT NAM

( Hải Triều, Lê Khắc Hai )
Còn Tranh Đấu thì còn Hy Vọng
Hỡi gần chín mươi triệu trong ngoài Con Dân
Hoạ Diệt Vong đang kéo đến, Đau Lòng !
Muốn sống cho ra NGƯỜI hay trở thành TỘI NHÂN THIÊN CỔ ???

                                        KIỀU PHONG ( Toronto)

NHỤC BÁN ĐẤT

NHỤC BÁN ĐẤT
 
Cộng Sản Việt Nam bán đất rồi
Nhục nầy sao rửa quốc dân ơi! ?
Nam Quan, mà hiến cho Tàu Phỉ ?
Lãnh hải, quỷ dâng để tiếng đời
Ranh giới ngày xưa giờ đã mất
Hồn thiêng sông núi mãi sầu rơi
Lạng Sơn cửa ải còn đâu nữa
Khấn vái Tổ Tiên, khóc mấy lời!
 
Hoài Việt - OK
 
 
Hựu họa đảo vận:
 
Tổ Tiên nghe rỏ thấy muôn lời
Hậu Duệ kêu cầu, chẳng bỏ rơi
Quyết lấy quyền uy trừng phạt đảng
Tru di bọn quỷ để răn đời
Dân lành gom sức cùng tranh đấu
Nội ngoại kết đoàn chẳng đợi ơi
Cửa ải Nam Quan chung bảo vệ
Rạng danh con cháu Lạc Long rồi
 
Hoài Việt - OK
 
 
Kính hoạ:  1.
 
Cộng Sản phi nhân quá mức rồi
Phen nầy lật chúng đồng bào ơi!
Nhị Hà xưa thắng oai muôn thuở  (*)
Bản Giốc nay dâng nhục vạn đời  (**)
Đại phá quân Nguyên dòng sử đẹp
Hiến dâng đất Tổ, lệ sầu rơi!
Thù nhà, nợ nước ta vùng dậy
Giận Đảng gian manh gởi mấy lời ./.
 
Phạm Hoài Việt
 
(*)   Vua Quang Trung đại phá Quân Thanh.  Tôn Sĩ Nghị hoảng hốt bỏ chạy thoát thân với 20 vạn quân kéo qua cầu sông Nhị Hà.  Cầu sập đã chôn vùi xác giặc và địa danh ấy đánh dấu trang sử oai hùng của tiền nhân để lại
 
(**)  VC hiến dâng 789 km2 đất biên giới cho Tàu qua H.Ư. 30/12/99.
 
 
Kính họa:   2
 
Từ Bắc Trung Nam thống nhất rồi
Khổ đau chồng chất hỡi trời ơi
Dân lành mất hẳn nguồn vui sống
Đảng ác lòi ra mánh hại đời
Nhà nước chủ trương kìm xiết chặt
Công nông bị lột lệ trào rơi
Tiếng kêu cứu cấp vang sông núi
Quang phục giang sơn phải đáp lời .
 
Minh - Trí
 
Tái họa:
 
Phần đất biên cương quỷ bán rồi
Cùng nhau đứng dậy Việt dân ơi
Biểu tình phản kháng phường vong quốc
Tranh đấu đập tan bọn báo đời
Tên Nguyễn Tất Thành cùng đảng ác
Tụi Nông Đức Mạnh lũ con rơi
Đồng bào nội ngoại đều câm phẫn
Nguyền rủa Cộng nô chẳng tiếc lời...
 
Minh - Trí
 
 
Kính họa:   3
 
Cộng phỉ hôm nay bán đất rồi
Dân tình khốn khổ quá trời ơi!
Nam Quốc Sơn Hà chúng hiến trọn
Bắc phường Bộ phủ nhục để đời!
Dâng đất mong liếm gót Tàu Cọng
Hiến nhà cầu thực máu dân rơi.
Công sức Cha Ông nay chúng hủy
Đau lòng Thường Kiệt (*), khóc mấy lời
 
(*) Lý Thường Kiệt với bài
"Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư"
 
Hoài Nam Phạm Văn Giáo
 
 
Kính họa:   4
 
Họ Nông Đức Mạnh ăn "fund" rồi
Cả đảng lưu manh Tổ Quốc ơi !
Dòng suối Phi Khanh tình cốt nhục
Nam Quan Nguyễn Trãi hận muôn đời
Máu xương Tiên Tổ ra công đổ
Da thịt Cha Ông bảo quản rơi
Gấm vóc giang sơn dâng hiến giặc
Toàn dân hận tủi biết bao lời.
 
Khai Trinh
 
 
Kính họa:   5
 
Ranh giới quê hương đổi khách rồi
Nhân tâm san nhượng hỡi người ơi
Ông Cha gìn giữ bao xương máu
Con cháu buông trôi hận vạn đời
Bản Giốc âm thầm dòng thác bạc
Nam-Quan buồn tủi giọt sương rơi
Một phần thân thể sao đem cắt
Nói với ai đây những nghẹn lời !
 
Nguyễn Phú Long
 
 
Kính họa: 6
 
Đất biển, quê hương chúng cắt rồi
Cống dâng cho địch Tổ Tiên ơi!
Lao tâm, khổ trí, bao công khó
Nát thịt, tan xương, biết mấy đời
Gầy dựng non sông bao gấm đẹp
Đảng đem triều cống, lệ dân rơi
Cùng nhau đứng dậy tiêu quân Cộng
Can đảm vùng lên, chớ phí lời (*)
 
L.T. Diep
 
(*) Kháng thư - thỉnh nguyện thư - kiến nghị - đơn xin trả đất - đơn khiếu tố - đơn khiếi nại ...v...v.. tất cả đều vô ích trước tập đoàn cướp nước, bán nước CSVN.
 
 
Thái Dương Thành, OCT-17-05
 
Xin theo gót các thi hữu Hoài Việt (OK), Minh Trí, Hoài Nam, Nguyễn Phú Long và L.T.Diep. Kính họa thi phẩm "NHỤC BÁN ĐẤT" của nữ sĩ Phạm Hoài Việt :
 
Kính họa: 7
 
RÉO GỌI TOÀN DÂN
 
Vận mạt non sông đã đến rồi,
Cả kêu chủng tộc Việt Nam ơi !
Khắp nơi nổi dậy dù phơi xác,
Toàn cõi xông lên dẫu hiến đời .
Ngăn lũ Tàu Ô muôn kế rắp,
Chém bầy Bác Đảng vạn đầu rơi .
May ra gìn được bờ cương thổ,
Réo gọi nhân dân đáp ứng lời .
 
TDT, OCT-17-05
Ngô Phủ
 
 
Kính họa: 8
 
 
NHỤC BÁN ĐẤT
 
Cộng dâng ải, đảo cúng Tầu rồi
dân  tộc  ba   miền  tổ quốc  ơi !
nô  lệ nghìn năm  sầu  vạn  kiếp
tự do dăm tháng tiếc muôn  đời
cha già   dãi  nắng  mồ  hôi  đổ
mẹ góa chong đèn  máu  lệ  rơi
con cháu,ông bà sống nhục tủi
lầm  than  ai  oán  biết  bao  lời !
 
Tố Nguyên

Vì Ai Nên Nỗi


Ngày xưa ở bên Tây thời vua chúa, cuộc Cách Mạng năm 1789 của Pháp bùng nổ như thùng thuốc súng khi bé gái đánh phèn la kêu lên tôi đói, tôi cần bánh mì, và dân Paris phá ngục Bastilles, giết Hoàng Hậu Marie Antoinette,  phá tan chế độ độc tài của dòng vua Louis, làm nên cuộc Cách Mạng Dân chủ, Dân quyền năm 1789.
Còn bây giờ ở bên Tàu thời CS độc tài đảng trị tòan diện còn nghiệt ngã hơn vương quyền chuyên chính của Trung Hoa, cái chết của hai em bé, một gái một trai, bị xe cán chết trên đường phố. Trong khi bao khách bộ hành kẻ đi qua, người đi lại đều  thờ ơ, vô cảm, lãnh cảm, không ai cứu giúp. Trước mắt ai cũng sợ phiền tóai với công an, cảnh sát, luật pháp của CS.  Và lối sống cũng như cách cai trị của CS  từ lâu đã tạo cho người dân ich kỷ tột cùng, vì sợ CS nên phải thủ thân, cầu an, mất tinh thần cộng động và tình liên đới trong xã hội. Hai cái chết bi thảm của hai em bé này làm cho cả thế giới bàng hòang, làm người dân Trung Quốc thấy ghê tởm và phẩn nộ chế độ CS đã làm cho tinh thần văn minh và nền đạo đức Trung Hoa bại họai. CS đã làm  nền văn hóa  Trung Hoa rất “nhân nghĩa, lễ trí tín”, rất “kiến nghĩa bất vi vô dũng giả, lâm nguy bất cứu mạc anh hùng” – trở thành vô nhân đạo, vô lương tâm, ích kỷ hết nói nổi như vậy.
Thực vậy thông tin, nghị luận, hình ảnh trên mạng và trên nhiều báo chí ngọai cho thấy bé gái Vương Duyệt Duyệt 2 tuổi bị xe hàng  cán ở thành phố Phật Sơn ngày 11/10. Em nằm sát bên lề đường,  chết trong sự thờ ơ của cả chục người qua lại. Họ liếc mắt nhìn và bỏ đi luôn, không dừng lại, để mặc em nằm chảy máu ở trên đường cho tới khi em bị một chiếc xe khác cán một lần nữa. Mãi sau mới có một người hốt rác đến giúp em  nhưng quá trễ vì em chết rồi.
Cùng ngày em bé Duyệt Duyệt 2 tuổi chết thê thảm thì cũng trên đường đông ở thành phố một em bé trai 5 tuổi, đi học về, bị một chiếc xe thùng đụng phải, em bé gượng đứng lên, nhưng lại bị chiếc xe lùi lại, cán em một lần nữa, chết luôn. Và cũng biết bao hành khách đi qua mà vẫn thờ ơ vì  sợ  phiền phức, liên lụy khi bị công an hạch hỏi làm biên bản  về việc cứu giúp người.
 Hai cái chết đáng thương của hai em bé, thái độ và hành động ích kỷ đáng tởm của những khách bộ hành  đã làm tan tác quyềt nghị của hội nghị lần thứ 6 toàn thể của Ủy viên Trung ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc ban hành cùng thời gian này. Một quyết nghi tền dài lê thê mà thiếu vắng tính văn hóa. Đó là  “tăng cường cải cách thể chế văn hóa, thúc đẩy cho sự phát triển và phồn vinh của nền văn hóa xã hội chủ nghĩa.” Dù Tân Hoa Xã  tô lục chuốt hồng - nào là quyết định này tăng cường sức mạnh mềm của Trung Quốc , nào giới hữu trách sẽ dành riêng nhiều nguồn lực để gia tăng sự tự giác văn hóa và tăng cường sự tự tin văn hóa của người Trung Quốc và cải thiện phẩm chất văn hóa của toàn dân.
Nhưng vô ích. Ai cũng biết TC muốn bành trướng thế lực bằng văn hóa như tài trợ cho các đại học ngọai quốc mở lớp dạy tiếng Quan Thọai và mở nhiều hội Khổng Học ở ngọai quốc để chứng tỏ TC là một chế độ văn minh. Nhưng thực tế trên thư tịch dịch thuật những sách hay của Trung Hoa trên thế giới người ta chỉ thấy sách của Trung Hoa trước thế kỷ 19, chưa thấy một quyền sách hay nào thời CS nhuộm đỏ nước Trung Hoa.
Và  hai cái chết của hai em bé gái mới 2 tuổi và trai 5 tuổi này đã làm cho người dân TQ và người dân các nước ghê tởm và phẫn nộ nền văn hóa CS mà TC đã áp đặt lên đất nước và nhân dân Trung Hoa này.   
Những đọan video ngắn loan tải trên Internet về cái chết thảm thương của hai em bé làm cho thiên hạ thấy cái  mặt trái của những tuyên truyền của TC. Tai họa của cái gọi là “Văn hóa xã hội chủ nghĩa’ đã làm cho người dân Trung Hoa, một trong những nền văn minh cỗ đại, văn minh  xuất phát từ trên Sông Hoàng Hà ở Trung Hoa rực rỡ như văn minh Sông Nile ở AiCập, văn minh Sông Hằng ở Ấn đô, và văn Minh Lưỡng Hà Euphrate, Trigris của Iraq, cảm thấy trở về thời đại ăn lông ở lổ, ai chết nấy chịu, không có tình người.
Văn hóa truyền thống, đạo lý lâu đời của người Trung Hoa, văn minh gần 5000 năm của Trung Hoa bị CS không phải cào bằng, mà là đào tận gốc, bốc tận rễ. Mà theo một nhà văn hóa ở Hongkong nói CS đã  phá hủy hoàn toàn bởi các chính sách cai trị của đảng Cộng Sản trong 62 năm qua, từ Cách mạng Văn hóa của Mao Trạch Đông, chủ nghĩa sùng bái kim tiền của Đặng Tiểu Bình, cho tới chủ trương “duy trì ổn định trên hết” của Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.
Giáo sư Châu Chính Hiếu của Đại học Nhân Dân ở Bắc Kinh cũng  thấy "Giá trị cốt lõi của đạo đức là thuộc về phần mềm. Cũng giống như phần cứng phần mềm của máy tính. Không có phần mềm thì phần cứng chỉ là một mớ sắt vụn. Những năm trước đây chúng ta hay nói GDP là 'lý lẽ cứng'. Và kết quả là như thế này. Cổ nhân nói 'quốc phá sơn hà tại'. Giờ đây thì 'quốc tại sơn hà phá' -- nước còn đó nhưng sơn hà đã mất. Ô nhiễm môi trường, an toàn thực phẩm, vân vân… mọi thứ đều có vấn đề nghiêm trọng. Dĩ nhiên trong đó có văn hóa là phạm trù quan trong nhứt của một dân tộc.
TC đã thay vào đó lối sống của CS qua chủ trương đấu tranh giai cấp, con tố cha, vợ tố chồng, bè bạn, đồng chí phải láo khóet với nhau.  Bao lần cải cách ruộng đất, cách mạng văn hóa do Đảng phát động giết hàng triệu triệu người khiến ai cũng thủ thân, mất tinh thần cộng đồng, và bổn phận đối với người khác.
Nào ‘cải cách văn hóa’, nào đấu tố, cổ võ người dân làm những việc bất nhân, thất đức, như con cái đi đấu tố cha mẹ. Nào các chiến dịch ‘Tam Phản’, ‘Ngũ Phản’, các phong trào như ‘Trăm hoa đua nở’, ai có ý kiến khác với CS là đời tàn với những hình phạt chết thê thảm. Nên ai cũng phải thủ thân, cầu an, ích kỷ.
Trong hệ thống luật pháp của TC, do tinh thần “bao cấp của CS”  không có luật qui định người thấy tai nạn có nhiệm vụ phải báo cáo nhân viên công lực và cứu giúp ban đầu như các nước tự do, dân chủ.
Vì ai nên nổi? Chế độ CS ở Việt Nam và Trung Quốc là những chế độ cai trị quá sức chịu đựng của người dân. CS làm cho  đạo đức bại hoại và người dân quá sợ, nỗi sợ không rời. Sợ thì phải thủ thân, thành ra ích kỷ, mất tính cộng đồng, tình liên đới, che mắt lương tâm để sống ỵên thân. Sợ riết rồi thấy đúng cũng không dám làm ví không biết pháp luật, chế độ, công an cảnh sát có thấy như vậy không. Nên không có lợi thì người sợ CS không làm, cầu an cho yên thân. Những toan tính vị kỷ vì quyền lợi riêng tư, yên thân và cầu an làm  nhân tính  thui chột, thái độ  và hành động vô cảm.
Ở VN trong thời CS cũng không khác gì. Cùng “bài bản” thì cùng tình trạng. Bây giờ người dân Việt ai cũng thủ thân, sợ liên lụy, tỏ ra thờ ơ trước những đụng chạm nhau, ít khi cứu giúp người bị tai nạn vì sợ công an, cảnh sát  gây khó khăn khi làm chứng, nhiều khi còn buộc tội để vòi vĩnh nữa.
Bao nhiêu trẻ em đi học qua sông bằng cầu dây treo rớt ở Cao Nguyên, đi đò trên sông rạch bị chìm chết ở Miền Tây. Bao nhiêu công an, cảnh sát đánh chết dân, trong đồn, ngòai đường, có mấy người bị đưa ta tòa. Đảng Nhà Nước CS Hà nội cũng như CS Bắc Kinh đã vô cảm trước bao nhiều niềm đau nỗi khổ của ngưới dân vì đang  mê say “ làm kinh tế”, hưởng thụ  và chuyên chú “duy trì ổn định trên hết” cho Đảng CS mất rồi./.
 
 
 Tác giả : Vi Anh

Made in China :Building ngã lòi toàn ống tre thay cốt sắt!!!

Khó Tin Nhưng … Có Thật!

Kỷ thuật xây dựng cũa một nước đang trên đà phát triển..."tiến nhanh, tiến mạnh... tiến vững chắc" cũa T.Q.


Vâng, đây là một cao ốc 13 tầng, đang nằm dài dưới đất!Photobucket

1. Một hầm đậu xe đang được đào ở phiá nam toà nhà, sâu dưới đất 4,6 mét.2. Đất đào lên được chất chưá ở phiá bắc, cao khoảng 10 mét.3. Thế là toà nhà chịu sức ép phiá ngang mất cân bằng theo hướng bắc-nam.4. Sức ép này tương đương với 3.000 tấn lệch một bên, tức là quá sức chịu đựng cuả toà nhà. Do dó , nó đổ về hướng nam! 

Photobucket Thoạt tiên, toà nhà hộ chung cư xây như bình thường.Photobucket Nhưng sau đó lại … thiết kế thêm một hầm để xe. Thế là đất được đào lên và đổ sang bên kia toà nhà.Photobucket Trời mưa to, nước ngấm xuống đất.Photobucket
Thế là cả toà nhà nghiêng dần, rồi … đổ chổng kềnh!Đây là sơ đồ toà nhà bắt đầu nghiêngPhotobucket Và như vậy là trở thành … “Kỳ quan thứ 8 cuả thế giới”!Photobucket Nếu những cao ốc này xây “xich lại gần nhau thêm tý nưã”, chắc nó sẽ xập đổ như những con bài đôminô!PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket


Cám ơn bà con đã xem những hình ảnh … vĩ đại, tiêu biểu cho những mở mang đốt giai đoạn cuả một nước đang muốn một sớm một chiều đứng lên đầu thế giới!Thân ái,

Ai là bọn khủng bố ở Việt Nam?: “Khủng Bố - Xưa và Nay”


Ai là bọn khủng bố ở Việt Nam?
Nghĩ cũng buồn cười khi nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội lâu lâu cứ bảo rằng Việt Nam là một quốc gia an toàn không có nạn khủng bố. Càng buồn cười hơn khi họ bảo “Nếu có khủng bố thì đó chính là những người Việt lưu vong.”
Bài viết với tựa đề “Mỹ nghi từng "thấy khủng bố" ở VN” đăng trên trang nhà BBC Việt ngữ ngày thứ Sáu, 9 tháng Chín, 2011.
(http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/09/110909_wikileaks_hanoi_embassy_post_911.shtml) có đoạn như sau: “Trước nỗi quan tâm của Hoa Kỳ về sự hoạt động lén lút của các tiểu tổ khủng bố Hồi giáo, Hà Nội trấn an rằng hiểm họa "khủng bố Hồi giáo" ở Việt Nam rất thấp và hầu như không có, nhưng nguy cơ lớn là từ các tổ chức người Việt lưu vong.”
Trong cuộc gặp với quan chức của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Frank Jannuzi hôm 1/9, ông Trần Kim Tuyến, Phó Cục trưởng Cục chống khủng bố thuộc Tổng cục an ninh nói Việt Nam tuyên bố Việt Namchưa phát hiện các tổ chức khủng bố ở trong nước và chưa bị tấn công khủng bố. Ông ta nhấn mạnh:“Khủng bố ở đây là người Việt lưu vongMặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam và Chính phủ Việt Nam Tự do là hai tổ chức đã gửi tiền, người và vũ khí vào Việt Nam với mục tiêu gây bất ổn và lật đổ chế độ."
Tuyến nói Các tổ chức này đã ủng hộ hay tiến hành các cuộc tấn công ở bên trong Việt Nam và đối với cơ quan ngoại giao của Việt Nam ở nước ngoài, cụ thể là ở Manila và Bangkok.Tuyến cũng nói "hàng chục" thành viên của các tổ chức này đã bị bắt với thuốc nổ và "các thiết bị khủng bố khác". Tuyến nói các nhóm "khủng bố" này là mối đe dọa nghiêm trọng đối với Việt Nam và ông "không hiểu tại sao họ lại được phép hoạt động ở Hoa Kỳ trong bối cảnh hiện nay."
À thì ra ông ta mắng vốn Hoa Kỳ với ý bảo rằng “những người khủng bố là công dân của ông đấy, họ xuất phát từ nước ông đấy, sao ông lại làm ngơ cho họ vậy, phải đàn áp đi chứ, có cần chỉ dẫn cách thức đàn áp không thì chúng tôi cố vấn cho. Đàn áp là món nghề của chúng tôi mà.”
Đảng cộng sản Việt Nam vốn thoát thai từ một tổ chức khủng bố với nửa thể kỷ kinh nghiệm. Chính chúng là bọn khủng bố tàn độc nhất. Trước biến cố 30 tháng Tư 1975, chúng đã tổ chức không biết bao nhiêu vụ khủng bố ở Miền Nam Việt Nam nhắm vào tất cả mọi mục tiêu quân cũng như dân, đồng bào hay người ngoại quốc.
Sau khi đã ăn cướp được Miền Nam, chúng càng khủng bố mãnh liệt hơn để đàn áp mọi nhen nhúm đối kháng. Chúng đàn áp đến mức độ ít còn ai dám hó hé gì nữa để được sống yên thân. Ngoài lực lượng công an mật vụ tình báo VC đông như ruồi theo dõi nhất cửa nhất động của người dân, có một câu chuyện vui cười như thế này cho thấy lý do tại sao khó có nạn khủng bố dưới thời Việt Cộng:
Một điệp viên của một tổ chức chống Cộng ở hải ngoại bí mật về Việt Nam để đặt bom khủng bố. Đến thời hạn điệp viên trở về, thủ lãnh tổ chức hỏi:
- Công tác thi hành thế nào? Có thành công không? Sao tôi chẳng nghe tin tức trong nước nói có vụ nổ bom nào xảy ra cả.
- Báo cáo với thẩm quyền là tôi có làm đúng theo kế hoạch đặt bom. Chẳng may lực lượng công an mặc thường phục giả trang người đi thu nhặt ve chai hè phố đông quá. Tôi vừa đặt bom xong là cả bọn nhào đến, đứa tháo lấy giây điện, đứa lấy đinh sắt, đứa lấy chất nổ. May mà tôi chạy thoát.
Sau khi đọc bài "Chuyện Khủng Bố ở Việt Nam" trên trang web Đàn Chim Việt, nick DiLinh đóng góp phản hồi bằng cách liệt kê một số vụ khủng bố của Việt Cộng như sau:
- CSVN GIẾT 7 TRẺ EM HỌC GIÁO LÝ BẰNG ĐÓNG CỌC VÀO TAI
Trong hồi ký “Deliver us from Evil” bác Si Tom Dooley kể lại: “Bảy học sinh và thầy giáo bị lôi ra khỏi lớp. Tất cả bị bắt ngồi xuống đất và hai tay bị trói gập ra sau lưng. Hai nguời công an đi đến từng đứa trẻ. Một nguời dùng hai tay kèm chặt lấy đầu đứa bé, nguời kia đặt chiếc đũa bằng tre đóng mạnh sâu vào hai lỗ tai , tiếng kêu la thất thanh vang dội cả làng, máu trào ra lênh láng… ”
- CS GIẾT CẢ GIA ĐÌNH CẮT CU , CẮT VÚ , TREO XÁC TRÊN CÂY
Sách The Real War cuả Richard Nixon có kể lại như sau:
Uwe Siemon-Netto, ký giả nỗi tiếng nguời Đức sau khi đi theo một tiểu đoàn Miền Nam vào ngôi làng bị Việt cộng bố ráp năm 1965 báo cáo như sau: ”Lủng lẳng trên các cành cây và sào trong sân làng là thân xác xả trưởng, nguời vợ và 12 đứa con vừa trai, vừa gái kể cả cháu bé. Tất cả nam đề bị cắt cu dái nhét vào mồm, còn nữ bị cắt rời vú. Dân làng đuợc lệnh bắt buộc tập trung chứng kiến cảnh tàn sát. Việt cộng bắt đầu giết em bé rồi với một điệu bộ thao diễn chậm rãi ra tay lần lượt giết các em lớn, tới giết nguời mẹ và sau cùng là giết nguời cha. Việt cộng đã giết cả nhà 14 nguời, giết một các lạnh lùng nhu thể bấm cò súng đại liên bắn máy bay. Việc VC tàn sát thế này là việc bình thuờng hàng ngày… Vì với chúng tôi nó đã trở thành bình thuờng nên chúng tôi không tuờng thuật tới, tuờng thuật tới lui mãi. Chúng tôi chỉ tuờng thuật điều bất thuờng như vụ thảm sát ở Mỹ Lai mà thôi.” (tạm dịch, trang 39-40,).
- MẬU THÂN: BỘ ĐỘI GIẾT, CẮT BỘ PHÂN SINH DỤC CÁC NẠN NHÂN
Trong hồi ký “THE SOLDIERS’ STORY", phóng viên Hoa kỳ Ron Steinman kể lại: ”Tôi còn nhớ lúc ngang qua các nghiã địa nơi Bộ đội miền Bắc giết hàng bầy nguời dân lành. Họ đào hầm, rãi vôi rồi bắn nguời dân quăng xuống… Những hầm (chôn tập thể) rất khó nhận ra… vài quân Bắc Việt và Việt Cộng đã cắt rời những bộ phận sinh dục của nạn nhân rồi đánh dấu thi thể những nạn nhân đó (tạm dịch, trang176, THE SOLDIERS’ STORY viềt bởi Ron Steinman). Những điều này cho thấy các hành động KHỦNG BỐ mất nhân tính trên là phổ biến và là có chủ truơng từ cấp trung uơng Đảng CSVN, kể cả ông Hồ Chí Minh vì lúc đó ông ta còn sống).
Nickname Lê Dân Việt viết:
Hồi còn chiến tranh hai miền, đêm đêm VC cứ nã pháo vào trường học, nhà dân để khủng bố người dân miền Nam, còn ở ngoài Bắc thì cứ đêm đêm lại có đám dân quân du kích đi lùng bắt những người “trốn bộ đội” vì không muốn bị sinh Bắc tử Nam. Đêm đến ở làng nào nghe chó sủa ầm ĩ, có tiếng chân chạy ầm ầm là biết ngay "dân quân" đang đi khủng bố, bắt người trốn lính, chứ chẳng có thằng ăn trộm nào dám bén mảng cả.
Bây giờ hết chiến tranh rồi, hễ ai nói ngược lại điều bè đảng CSVN nói là y như rằng bị kết tội vào điều 88 liền. Đây là cái còng số tám cặp đôi, người ta còn ghê tởm hơn cả bất cứ hình thức khủng bố nào khác. Những người yêu nước chân chính đều đã bị khủng bố bằng cái điều 88 luật rừng này. Ngoài ra còn trộn dầu máy với phân tươi ném vào nhà người dân để khủng bố tinh thần người dân như đã xẩy ra với nhà văn Trần Khải Thanh thuỷ, hoặc lập ra “nhóm nhân dân tự phát” mà thực ra là những tên du thực, du thử, côn đồ, đầu đường xó chợ được CA côn đồ CSVN trả tiền để khủng bố người dân. Bằng chứng rõ ràng như vậy, xẩy ra ngay tại thủ đô Hà nội nữa đấy. Mấy anh cán Công có gì giải thích dùm, nếu đây không đúng sự thật.
Vì Việt Cộng đã từng là vua khủng bố trong suốt hơn nửa thế kỷ nên chúng có kinh nghiệm đầy mình để ngăn chận khủng bố. Theo dữ liệu của Bách khoa Tự điển mở, lịch sử Việt Nam chưa ghi nhận những vụ khủng bố có quy mô lớn, nhưng các âm mưu khủng bố rất nhiều. Trong Chiến tranh Việt Nam, tại miền Nam từng xảy ra nhiều vụ đánh bom nhằm mục đích phá hoại các cơ quan đầu não của chính quyền Việt Nam Cộng hòa do Việt Cộng thực hiện. Tại Việt Nam ngày nay, các điều khoản về khủng bố được quy định trong Bộ luật Hình sự ra đời sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9 tại Mỹ. Các hoạt động mang tính đối kháng bằng bạo lực với Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thường bị chính quyền Việt Cộng liệt vào dạng "khủng bố" và đều bị lực lượng an ninh Việt Nam phát hiện và ngăn chặn.
Như vậy rõ ràng là Việt Cộng vừa ăn cướp vừa la làng, vừa ra tay khủng bố cả nước vừa la làng lên là bị người Việt hải ngoại về nước khủng bố, thật đúng với bài bản của quan thầy Tàu khựa. Anh Tàu giỏi nghề Sơn Đông mãi võ bán thuốc dán thường la làng là "Tranh chấp liên tục trên Biển Đông chủ yếu bắt nguồn từ Việt Nam”,  "Thách thức lớn nhất đối với sự nhấn mạnh về một giải pháp hòa bình của Trung Quốc cũng có thể do Việt Nam”, “Việt Nam ngày càng gây sự trong việc thu tóm các đảo làm của riêng mình, không đếm xỉa đến chính sách truyền thống của Trung Quốc”.
Sự thật ra sao chúng ta ai cũng biết là chính Trung Cộng ra sức ăn cướp trắng trợn đất biển của Việt Nam, cố tình gây căng thẳng nhằm biến khu vực không có tranh chấp và thuộc chủ quyền của Việt Nam thành vùng có tranh chấp để thực hiện kế hoạch "đường lưỡi bò” hay "đường 9 đoạn” trên Biển Đông.
Loa miệng Nguyễn Phương Nga của Việt Cộng từng tuyên bố: “Việt Nam phản đối chủ nghĩa khủng bố và lên án các hoạt động khủng bố dưới mọi hình thức. Những kẻ khủng bố phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình và cần phải bị nghiêm trị”.
Một mặt phản đối và lên án nạn khủng bố, một mặt Việt Cộng thừa nhận “Hành động khủng bố định nghĩa đại loại là những hành động tạo nên sự sợ hãi trong bộ phận dân số nhằm thao túng hàng động, suy nghĩ của những người này để tuân theo ý mình” nên ra mặt thẳng tay dùng công an khủng bố dân chúng. Nói đến công an là người dân đen Việt Nam ghê sợ những đòn phép khủng bố của chúng.
Qua bài “Khủng Bố: Xưa và Nay”, tác giả Lê Minh ở Úc châu viết:
“Nạn khủng bố của Việt Cộng đã có từ lâu, có từ thời ông Hồ Chí Minh mới đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam. Các vụ ám sát khủng bố do các đảng viên, cán bộ cộng sản thực hiện đã xảy ra từ những năm tháng trước thời điểm 1945. Từ sau thời điểm 8/1945 thì các vụ ám sát, khủng bố lại diễn ra với hình thức quy mô, rộng lớn hơn. Những đối thủ chính trị của các đảng phái khác khi bị ám sát thì được chụp cho cái mũ “Việt gian, phản động” hay “tay sai”. Đây là những thủ thuật được dùng để che mắt quần chúng và giúp kẻ nhận nhiệm vụ ám sát có thể ra tay dễ dàng, dã man và dứt khoát hơn. Những năm tháng trong cuộc chiến kháng Pháp, các cuộc thanh trừng, khủng bố vẫn diễn ra từ Nam chí Bắc, không những chỉ đối với các phe phái đối lập, mà còn xảy ra đối với chính các đồng chí trong cùng nội bộ.”
Những khủng bố do VC gây ra trong thời chiến, kể ra thì có hàng ngàn, không thể gom hết vào một vài trang giấy, nhưng danh sách một số vụ điển hình thì cũng có thể tìm thấy trên một số trang mạng. Ngoài những vụ ám sát đặt mìn lẻ tẻ để giết những chính khách, trí thức, nhà báo, thương gia, thì phải kể đến một số vụ nổi bật về tính chất tàn ác một thời được báo chí trong và ngoài nước nhắc đến như Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh (6/1965); Vụ thảm sát đồng bào Thượng tại Dak Sơn, Đắc Lắc (12/1967); Vụ thảm sát Tết Mậu Thân tại Huế (2/1968); Vụ thảm sát tại sân vận động Quy Nhơn (1/1972); Vụ pháo kích trường tiểu học Cai Lậy Định Tường (3/1974). Ghê tởm hơn cả là nhờ “sự sáng tạo cao độ” trong công tác “giết địch” nên những khủng bố VC đã nghĩ ra cách đánh bom kép để giết thêm đợt 2 khi nhân viên cứu thương, cảnh sát đến hiện trường để cứu người, như trường hợp đánh bom kép một số rạp hát (rạp hát Trưng Vương, Quy Nhơn), nhà hàng nổi Mỹ Cảnh,...
 Như vậy rõ ràng Việt Cộng là bọn khủng bố số một ở Việt Nam, trước 1975 hay sau 1975 chớ không ai khác.
Phan Hạnh.


Các bài viết khác trên Web:

Chính sách Khủng bố của Việt Cộng

    Hôm 1/05 vừa qua, sau gần 10 năm lẩn trốn để tránh sự truy lùng của Hoa Kỳ và các nước đồng minh, tên trùm khủng bố Osama Bin Laden bị biệt hải Hoa Kỳ truy sát và giết chết tại tư gia của hắn, tại một thành phố nhỏ phía đông bắc Hồi quốc.
    Từ hôm đó đến nay hơn tuần lễ, câu chuyện Osama Bin Laden bị biệt hải Hoa kỳ hạ bị sát là câu chuyện được bàn tán sôi nổi, đề cập nhiều nhất trên các trang tạp chí, websites, diễn đàn. Người người đều cho rằng thế giới từ nay được bớt đi một tên trùm khủng bố gian ác.
    Theo Wiki và nhiều websites khác thì “Khủng bố” được định nghĩa là hành động phá hoại tài sản, gây thương vong hoặc dưới bất cứ hình thức nào, bất chấp thiệt hại nhân mạng, miễn là có thể gây bất ổn, hoang mang, sợ hãi cho cá nhân, cộng đồng, tổ chức, chính phủ, nhằm đạt mục tiêu chính trị, tôn giáo.
    Từ xưa nay, nạn khủng bố chưa bao giờ chấm dứt. Trong những năm gần đây, nạn khủng bố của những nhóm hồi giáo cực đoan phát triển đã lôi kéo cả thế giới vào cuộc chiến chống lại chúng. Khủng bố không chỉ xảy ra tại những nước như Irag, Afghanistan, Hồi quốc,... mà còn có thể xảy ra tại các nước Tây Phương hay bất cứ nơi nào trên thế giới.
    Trở lại với không khí cả thế giới vui mừng sau khi được biết Bin Laden bị hạ sát, thì chính phủ nhà nước CHXHCNVN, cũng có ý kiến thông qua lời phát biểu của nữ phát ngôn nhân Nguyễn Phương Nga. Tại buổi họp báo hôm 3/05 khi được hỏi về phản ứng của Việt Nam trước cái chết của Bin Laden, bà Nga đã trả lời một cách chung chung: “Việt Nam phản đối chủ nghĩa khủng bố và lên án các hoạt động khủng bố dưới mọi hình thức. Những kẻ khủng bố phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình và cần phải bị nghiêm trị”.
    Nói vậy chứ không phải vậy, bởi vì chỉ vài ngày trước đó, trong loạt bài “mừng chiến thắng 30/04”, nhiều báo chí trong nước hí hửng đăng tự truyện của một số “Khủng bố Việt Cộng”, trong đó có cả câu chuyện khủng bố ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông.
    Thật ra cái chết thảm thương của vị đại giáo sư tài ba Nguyễn Văn Bông cũng nằm trong số phận muôn ngàn nạn nhân của khủng bố Việt Cộng.
    Nạn khủng bố của Việt Cộng đã có từ lâu, có từ thời ông Hồ Chí Minh mới đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam. Các vụ ám sát khủng bố do các đảng viên, cán bộ cộng sản thực hiện đã xảy ra từ những năm tháng trước thời điểm 1945. Từ sau thời điểm 8/1945 thì các vụ ám sát, khủng bố lại diễn ra với hình thức quy mô, rộng lớn hơn.
    Những đối thủ chính trị của các đảng phái khác khi bị ám sát thì được chụp cho cái mũ “Việt gian, phản động” hay “tay sai”. Đây là những thủ thuật được dùng để che mắt quần chúng và giúp kẻ nhận nhiệm vụ ám sát có thể ra tay dễ dàng, dã man và dứt khoát hơn.
    Những năm tháng trong cuộc chiến kháng Pháp, các cuộc thanh trừng, khủng bố vẫn diễn ra từ Nam chí Bắc, không những chỉ đối với các phe phái đối lập, mà còn xảy ra đối với chính các đồng chí trong cùng nội bộ.
    Ngay khi cuộc chiến này chưa chấm dứt, Đảng CSVN đã vâng lời quan thầy Trung Quốc tiến hành cuộc Cải Cách Ruộng Đất “long trời lở đất”. Hàng trăm ngàn người bị chết oan. Nạn nhân, ngoài các tầng lớp nông dân, tư thương, trí thức, còn có cả các đảng viên CS trung kiên. Tại các cuộc đấu tố, có nhiều người nông dân vì bị đe dọa, khủng bố tinh thần, bị buộc phải điểm mặt chỉ tên, tố giác những tội trạng không hề xảy ra. Sự khủng bố và cách đối xử tàn ác của chính quyền cộng sản non trẻ ở miền Bắc đã khiến cho người dân miền Bắc khiếp sợ. Điều đó lý giải tại sao hàng triệu người miền Bắc sẵn sàng bỏ tất cả để chạy trốn vào Nam năm 1954.
    Nạn khủng bố có chấm dứt sau năm 1954 ở miền Nam không? Thưa không.
    Sau 1954 thì cộng sản tiếp tục “cuộc cách mạng giải phóng miền Nam” bằng mọi giá, cho dù phải “đốt cháy cả dãy Trường Sơn”, hoặc phải nướng hàng triệu thanh niên vào cuộc chiến.
    Trong những năm của cuộc chiến này, người dân miền Nam đã quá quen thuộc với cảnh đấp mô, gài mìn, liệng lựu đạn vào chỗ đông người của các tên “Đặc công Việt Cộng” mà người miền Nam vẫn quen gọi chúng là “Khủng bố Việt Cộng”. Cái tên này quả là không sai, bởi vì các tên khủng bố Việt Cộng thường tiến hành các các vụ đánh lẻ tẻ mà chúng gọi là đánh du kích bằng cách chôn mìn, gài lựu đạn vào chợ búa, nơi hội họp, đường xá, bệnh viện, trường học,... bất kể nơi nào miễn là có thể gây sát thương nhiều nhất, khiến dân chúng sợ hãi phải tránh xa những nơi đó. Nạn nhân của những vụ khủng bố còn là những tư thương, gia đình không chịu đóng thuế hay không đóng thuế đầy đủ cho ban kinh tài Việt Cộng. Những ai dám đi khai báo với chính quyền thì bản thân và gia đình đều bị khủng bố VC truy sát đến cùng để làm gương cho những người khác.
    Những khủng bố do VC gây ra trong thời chiến, kể ra thì có hàng ngàn, không thể gom hết vào một vài trang giấy, nhưng danh sách một số vụ điển hình thì cũng có thể tìm thấy trên một số trang mạng. Ngoài những vụ ám sát đặt mìn lẻ tẻ để giết những chính khách, trí thức, nhà báo, thương gia, thì phải kể đến một số vụ nổi bật về tính chất tàn ác một thời được báo chí trong và ngoài nước nhắc đến như Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh (6/1965);  Vụ thảm sát đồng bào Thượng tại Dak Sơn, Đắc Lắc (12/1967); Vụ thảm sát Tết Mậu Thân tại Huế (2/1968); Vụ thảm sát tại sân vận động Quy Nhơn (1/1972); Vụ pháo kích trường tiểu học Cai Lậy Định Tường (3/1974). Ghê tởm hơn cả là nhờ “sự sáng tạo cao độ” trong công tác “giết địch” nên những khủng bố VC đã nghĩ ra cách đánh bom kép để giết thêm đợt 2 khi nhân viên cứu thương, cảnh sát đến hiện trường để cứu người, như trường hợp đánh bom kép một số rạp hát (rạp hát Trưng Vương, Quy Nhơn), nhà hàng nổi Mỹ Cảnh,...
    Thế cho nên một cựu quân nhân Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam, ông Bill Laurie khi đem so sánh thời gian và tính chất giết người của khủng bố VC với bọn khủng bố Al-Qaeda, đã thốt lên rằng “Việt Cộng chính là sư tổ của bọn khủng bố” (“mother of all terrorism!”).
    Đó là nói đến khủng bố VC “thời xưa”. Vậy thời nay Việt Cộng có còn khủng bố dân lành nữa không? Xin thưa: vẫn còn!
    Sau 1975, đặc công VC tuy hết còn pháo kích, đặt mìn, liệng lựu đạn vào dân lành nữa nhưng CSVN vẫn sử dụng nhà tù và lực lượng chỉ biết “còn Đảng còn mình” để làm phương tiện khủng bố người dân. Nghe nói đến “học tập cải tạo” thì ai cũng sợ. Bị kêu lên gặp chính quyền địa phương hoặc đồn công an để “làm việc” thì ai cũng lo âu. Ngoài ra ngày nay công an còn biết sử dụng côn đồ để trấn áp dân oan, đánh đập những nhà bất đồng chính kiến.
    Khủng bố vẫn tồn tại sau cái chết của trùm Osama Bin Laden. Nhưng thế giới vẫn tiếp tục truy lùng những tên khủng bố để đem ra xét xử. Trong khi đó nạn khủng bố tại Việt Nam vẫn tiếp diễn.

Huỳnh Phi Long
kẻ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh ngày 6/1965

Vũ Quang Hùng
kẻ đánh bom giết chết vị giáo sư khả kính Nguyễn Văn Bông 11/1971

Vũ Hoàng Hà
kẻ liệng lựu đạn vào lửa trại tại sân vận động Quy Nhơn 1/1972

Ngyễn Đắc Xuân
kẻ chỉ huy chôn sống dân Huế Mậu Thân

Hoàng Phù Ngọc Tường
Kẻ điềm chỉ sát hại dân Huế Mậu Thân



    Những tên khủng bố VC thời nay thì ngày càng hung tợn hơn, trong khi những tên khủng bố VC “năm xưa” vẫn huênh hoang, khoe khoang những tội ác của mình mà không hề tởm lợm chút nào.
    Xét cho cùng, bọn khủng bố thời xưa và nay đều có chung sở thích bệnh hoạn là thích khoe khoang, khoác lác thành tích giết người của chúng.

Úc Châu 
Lê Minh

-----
Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam gia tăng đàn áp

The Guardian

Những người bất đồng chính kiến phải đối đầu với việc gia tăng đàn áp khi nhà cầm quyền lấy thái độ cứng rắn đối với phong trào dân chủ
guardian.co.uk, Thứ ba 25 Tháng 10, 2011
Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã giữ thái độ im lặng khi được yêu cầu thông tin về số phận của những nhà đối kháng chính trị đang phải đối đầu với tình trạng bị đàn áp ngày một gia tăng.
Khi được hỏi qua email về trường hợp của Nguyễn Ngọc Quang và Nguyễn Thu Trâm đã phải bỏ trốn ra nước ngoài sau khi được tờ báo the Guardian phỏng vấn thì Bộ Ngoại Giao đã từ chối không cung cấp dữ kiện.
Phát ngôn viên Lương Thanh Nghị nói “Không có ai bị bắt, bị giam giữ hay bị cầm tù vì lý do tôn giáo, tín ngưỡng hay phát biểu quan điểm chính trị ở Việt Nam. Chỉ có những người vi phạm pháp luật thì bị xử lý theo luật pháp”.
Tuy nhiên, những gì xẩy ra ở Việt Nam cho thấy không phải như vây. Kể từ Đại Hội Đảng Cộng Sản vào Tháng Giêng vừa qua, nhà cầm quyền đã liên tục gia tăng việc đàn áp những người đối kháng.
Đã có 15 nhà hoạt động tôn giáo đã bị giam giữ kể từ ngày 30 Tháng 7. Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, một luật gia quen thuộc và được nể trọng, với những liên hệ sâu đậm với Đảng Cộng Sản VN, đã bị kết án 7 năm tù vào Tháng 4 vừa qua, tạo sự ngạc nhiên và bất mãn trong nhiều tầng lớp quần chúng Việt Nam.
Tình hình nhân quyền cũng không khá hơn: trong Tháng 9, Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền đã phổ biến một bản báo cáo chi tiết nêu rõ cả một hệ thống lao động khổ sai và tra tấn trong những trung tâm cai nghiện phục hồi ở Việt Nam.
Không có chỉ dấu là tình hình này sẽ thay đổi trong thời gian ngắn trước mặt.
Theo Giáo Sư Carlyle Thayer, môt chuyên gia về Việt Nam tại Học Viện Quốc Phòng Úc, thì Tân Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, người được đề cử vào chức vụ này tại Đại Hội Đảng vào Tháng Giêng, nhất định không phải là người sẽ tạo thay đổi.
Đảng CSVN đang bị những phe nhóm bảo thủ nắm quyền, và “không có phe nhóm nào có lợi khi nhẹ tay đối với những người đối kháng”, ông Thayer nói. Nỗi lo lắng về Mùa Xuân Ả Rập và viễn ảnh một cuộc cách mạng Hoa Lài tại Trung Quốc khiến cho nhóm lãnh đạo đã hoang tưởng càng hoang tưởng hơn.
Với tình trạng nhân quyền ở Việt Nam ngày một tệ hơn, Ấn Độ và Hoa Kỳ lại đang ve vãn và tạo quan hệ chặt chẽ hơn với chính quyền Việt Nam.
Với những lý do chiến thuật khác nhau, cả hai quốc gia đã gia tăng hợp tác quân sự với Việt Nam và công khai ủng hộ Việt Nam liên quan đến những tranh cãi về lãnh thổ với Trung Quốc trong vùng Biển Nam Trung Hoa giàu tài nguyên.
Nhưng cả hai quốc gia dân chủ đông dân nhất thế giới này đều không muốn áp lực Việt Nam về vấn đề nhân quyền một cách cả quyết và kiên trì.
Với tình trạng hai nhà hoạt động Nguyễn Thu Trâm và Nguyễn Ngọc Quang đang bị biệt xứ hay bị giam cầm, và các ký giả ngoại quốc bị cấm không cho tường trình những vấn đề nhạy cảm ở trong nước, sẽ càng khó hơn cho thế giói bên ngoài để có thể biết được đích xác là chuyện gì đang xẩy ra ở trong nước.
Và lại càng khó biết hơn nữa là nhà cầm quyền CSVN sẽ dám đi xa tới mức nào để bịt miệng phong trào dân chủ can trường nhưng ngày một bị bao vây chặt chẽ hơn.
Nguồn: http://www.guardian.co.uk/commentisfree/2011/oct/25/vietnamese-communist-party-ratchets-pressure
http://www.viettan.org/spip.php?article11642

Thời nào dân Việt sướng nhất


http://www.danchimviet.info/show_image_trnsBot1Big.php?filename=/2011/10/codong.jpg&cat=1&pid=44554&cache=false
Nguyễn Hội
-
Lúc còn bé tôi thường được nghe các vị tiền bối nói rằng: “thời Đệ Nhất Cộng Hoà ai cũng được sung túc, ngủ không phải đóng cửa…“. Câu nói trên tôi hiểu được khi trưởng thành, khi đã biết nghĩ đến hưng thịnh của quốc gia, hạnh phúc của người dân. Hôm nay ngày cuối tuần, đi lang thang ngoài phố chợt nhớ đến những ngày này trước đây 46 năm nhóm tướng lãnh đã bạo động  giết chết Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng người em là Ngô Đình Nhu, chấm dứt nền Đệ Nhất Cộng Hoà. Câu nói trên của các vị tiền bối lại trở về xâm chiếm tâm tư tôi… tôi quyết định ghé vào thư viện trường đại học kiếm sách đọc cho rõ vấn đề. Là người thực tế nên tôi kiếm sách viết về nền kính tế và đời sống của người dân thời bấy giờ. Sau hơn 2 tiếng đồng hồ lục lọi tôi chỉ kiếm được 1 quyển sách về phát triển kinh tế tại Miền Nam Việt Nam từ 1955 đến 1975 do Douglas C. Dacy của đại học Austin (Texas) viết vào năm 1986.
Ở Việt Nam công nhân và người dân lao động là thành phần chiếm đa số trong xã hội nên mức sống của họ có thể là cán cân đo lường sự chăm lo cho dân của chính phủ đang cai trị quốc gia. Với mục đích đó tôi kính cùng Quí Vị quan sát những điểm sau đây:
- Lương công nhân từ 1956 đến 1974 và lương công nhân năm 2006
- Giá gạo của các năm 1956 đến 1974, cùng giá gạo của năm 2006
- Chỉ số giá tiêu thụ của công nhân từ 1956-1974
- So sánh lương công nhân và chỉ số giá tiêu thụ từ 1956-1974
- Lương công nhân tính ra kg gạo
Năm 2006 được chọn để so sánh vì năm 2006 là một trong những năm phát triển mạnh nhất của Việt Nam cộng sản.
Lương Công nhân lao động
Lương của người lao động được phân biệt có nghề hay không có nghề chuyên môn. Sự chêch lệch giữa lương của người có nghề và không có nghề rõ ràng nhất vào năm 1956 với 76%:
Lương của người lao động vào năm 2006 được tính dựa vào dữ kiên của trang báo Tuổi Trẻ. Qua bài này lương tháng công nhân là 800.000đ và lương của nhân viên bảo dưỡng sửa chữa trung bình 1.350.000đ (từ 1.200.000đ – 1.500.000đ). Công nhân làm việc 6 ngày một tuần, mỗi tháng làm việc ít nhất 25 ngày, vì thế lương ngày của công nhân là 32000 = 800.000/25 và cho công nhân có tay nghề là 54000. Giá gạo cho năm 2006 được tính theo giá trung bình từ cách tỉnh miền Tây Cần Thơ, Kiên Giang, Tiền Giang, Vĩnh Long lấy từ bài trên Việt Báo.
Chỉ số giá tiêu thụ của người lao động được tính dựa trên phát triển giá cả những sản phẩm mà giới này thường dùng và dựa trên căn bản giá của năm 1962. Chỉ số giá tiêu thụ cho năm 2006 dựa trên căn bản giá năm 1962 cần nhiều dữ kiện nên rất tiếc không thể thực hiện được trong phạm vi bài viết ngắn này.
Lương của người lao động không có nghề tăng 50% trong vòng 6 năm từ 1956 đến năm 1962 trong khi đó vật giá chỉ tăng tổng cộng 3,6% trong thời gian này. Nghĩa là đời sống của người dân tăng rất cao, ít nhất 46% trong vòng 6 năm  trời. Đặc biệt vật giá giảm hơn 4,4% vào năm 1957 và giảm gần 2% trong năm 1958 trong khi lương thợ tăng hơn 23% trong năm này.
Biểu thị trên đây so sánh chỉ số lương người lao động không có nghề và chỉ số giá tiêu thụ trên tiêu chuẩn của năm 1962. Đường xanh biểu thị cho chỉ số lương thợ, đường đen cho chỉ số giá tiêu thụ. Nếu đường xanh nằm bên dưới đường đen có nghĩa là đời sống của người thợ thấp hơn năm 1962. Năm 1963 đường xanh nằm dưới đường đen, vật gía tăng cao hơn lương, đời sống nguời lao động thấp hơn năm 1962. Điều này có thể giải thích rằng, sự biến loạn trong năm 1963 đã làm vật giá tăng nhảy vọt.
Mỗi ngày người lao động làm được bao nhiêu kí gạo?
Phương pháp so sánh lương người lao động giữa các thời đại tại Việt Nam hữu hiệu nhất là so sánh đồng lương tính ra bằng sản phẩm tiêu dùng hàng ngày như phần trên chúng ta đã so sánh với những năm từ 1956 đến 1974. Để có thể so sánh với năm 2006 cụ thể và đon giản nhất chúng ta là tính ra bằng gạo. Sự so sánh này có tính cách tương đối, bởi vì người lao động và gia đình của họ tiêu thụ những sản phẩm khác ngoài gạo hàng ngày, đồng thời giá cả sản phẩm nông nghiệp giảm mạnh do cải tiến kỹ thuật trong ngành nông nghiệp:
Mặc dù báo chí trong nước cũng như một số các báo chí Tây phương khen ngợi sự phát triển kinh tế gần đây của Việt Nam và mặc dù bỏ qua sự kiện giảm giá của sản phẩm nông nghiệp,  nhưng theo bảng tính trên, người lao động Việt Nam có lương cao nhất trong những năm thời Đệ Nhất Cộng Hoà, trước đây nửa thế kỷ, và thấp nhất trong năm 2006 trong thời XHCN. Lương của người lao động trong năm 2006 tính ra được 5,1 kg gạo một ngày trong khi năm 1960 họ làm được 18,1 kg.
Thế giới mỗi ngày mỗi phát triển, đời sống con người mãi cải thiện, thăng tiến. Tại sao đời sống người dân Việt Nam mãi đi thoái lui?
01.11.2009
(để tưởng niệm cố TT Ngô Đình Diệm)
© Đàn Chim Việt

Bài Xem Nhiều