We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 1 November 2011

Khẩn báo “Đảng csVN đã và đang chủ trương gây xáo trộn, chia rẻ dân tộc Việt Nam.”

 
Kính thưa quý vị,
 
Dựa trên hơn 6 năm sinh hoạt trên các diễn đàn liên mạng nầy, tôi thấy rằng "công an liên mạng" cộng sản đã và đang thực hiện chiến dịch gây chia rẽ để làm lũng đoạn tình đoàn kết trong cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại (CDNVQGHN) trên 2 mặt trận:
 
(1) Mặt trận chia rẽ tôn giáo: Đặc biệt là gây chia rẽ giữa Công Giáo và Phật giáo.
 
(2) Mặt trận bôi nhọ chính phủ VNCH (cả đệ nhất và đệ nhị CH), đặc biệt là bôi nhọ các lảnh tụ như TT Ngô Đình Diệm và TT Nguyễn văn Thiệu.
 
Trên cả hai mặt trận, "công an liên mạng" của cs giả dạng, hoạt động cho cả hai phía "bênh" và "chống". Do đó., mặc dù các người Việt QG hiểu biết đều BLOCK hoặc SPAM các email cố tình chia rẽ, bọn "công an liên mạng" , giả dạng 2 phiá để tiếp tục nuôi dưởng cuộc tuyên truyền chia rẽ.
"Công an liên mạng" cộng sản giả bộ là tín hữu Công giáo, bênh Công giáo bằng cách chửi bới đối phương một cách tục tỉu để hạ uy tín của tín hữu và đaọ Công Giáo. Chúng cũng giả danh là Phật Giáo để chửi Công Giáo một cách tục tỉu để hạ uy tín của tin hữu và đạo Phật. Kết qủa: "Bạn duật tương trì, ngư ông đắc lợi". Ngư ông ở đây là cộng sản.
 
Cộng sản cũng thi hành một chiến dịch tương tự để bôi nhọ chính phủ VNCH.
 
Xét rằng tôn giáo bao giờ cũng tồn tại và lớn mạnh. Cho dù bị bắt bớ, tù đày hoặc giết chết, tín hữu chân chính của mọi tôn giáo vẫn giữ vửng niềm tin của mình. Do đó tôi thiết tha kêu gọi các tín hữu chân chính thuộc các giáo phái khác nhau đừng mắc mưu cộng sản và ngưng ngay các cuộc cãi vả . Hãy BLOCK và SPAM các email có tính cách khiêu khích và nhục mạ tôn giáo. Nếu sau nầy có ai còn tiếp tục bôi nhọ tôn giáo, quý vị nên nhận rõ họ là tay sai của cs , khuấy phá CDNVQGHN.
 
Cũng trong chiều hướng đó , chính phủ VNCH không còn có ảnh hưởng gì đối với hiện tình đất nước, do đó những người QG chân chính không ai cố ý đi ngược dòng thời gian để bươi móc mà dành hết nổ lực để chống cộng, phường buôn dân bán nước. Ngày nay người công chính ai cũng biết rằng chính phủ VNCH dù không hoàn toàn, nhưng tốt hơn ngụy quyền cs bội phần. Chúng ta không cần phải mắc mưu cộng sản để tranh luận. Tranh luận với chúng là mắc mưu của chúng trong mưu đồ kéo dài mặt trận tuyên truyền chống VNCH. Nếu ai còn tiếp tục khiêu khích và tranh luận, xin quý vị nhận rõ đó là những kẻ đang phục vụ cho cs trong cái gọi là "tung/hứng" của cs.
 
Tôi biết rằng cs sẽ không ngưng mặt trận tuyên truyền của chúng, lấy cớ rằng "trả sự thật cho lịch sử". Nhưng thưa quý vị, cộng sản có bao giờ biết sự thật là gì! Xin hãy đề cao cảnh giác.
 
Trân trọng 
 
Hương Saigon

Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô đình Diệm 30-10-2011 tại Trung Tâm Văn Hoá Việt Mỹ, San Jose



Hình trên: Quang cảnh buổi lễ.
Khoảng 400 đồng hương đã đến tham dự Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô đình Diệm vào ngày hôm qua 30-10-2011 tại Trung Tâm Văn Hoá Việt Mỹ, số 2290 Tully Road, San Jose. Nét đặc biệt tại Trung Tâm Văn Hoá này là đồng hương đến rất sớm, theo như thông báo mời lúc 3 giờ chiều, chúng tôi Mỹ Lợi có mặt tại đây lúc 2:45' đã thấy không còn ghế trống, đồng hương đã phải đứng ở phía ngoài khuôn viên. Thêm một điểm đặc biệt nữa là ngoài linh mục tham dự còn có Thượng Tọa, sư cô và phái đoàn Chùa Pháp Vương đến với Lễ Tưởng Niệm cố TT Diệm.  Buổi lễ được tổ chức bởi Liên Đoàn Cử Tri, Uỷ Ban Chống Cộng Bắc Cali, Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali, Lực Lượng Chiến Sĩ Không Quân Bắc Cali, Lương Tâm Công Giáo, Nhóm thân Hữu San Jose, Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc Cali.

Trước giờ khai mạc, ông Mai Khuyên giới thiệu chương trình buổi lễ. Tiếp theo, là lễ rước và an vị di ảnh cố TT Ngô Đình Diệm được diễn ra trang trọng gồm các cựu Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức San Jose và Sacramento trong lễ phục trắng cùng phu nhân trong áo dài xanh, các hội viên Hội Phụ Nữ VN Hải Ngoại với áo dài gấm và khăn đóng màu vàng, các cụ trong áo dài gấm khăn đóng màu xanh. Sau đó là nghi thức khai mạc chào quốc kỳ Mỹ Việt và phút mặc niệm. Bà Cao Thị Tình và Bác sĩ Hồ Vũ giới thiệu thành phần quan khách tham dự buổi lễ gồm có:
- Linh Mục Nguyễn đình Đệ
- Thượng Tọa Thích Đức Tuấn, Trụ Trì  Chùa Pháp Vương và phái đoàn,
- Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình
- Trung Tá Lương văn Ngọ. Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Tây Bắc Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại.
- Diễn giả: Ông Lê Châu Lộc, nguyên Thượng Nghị Sĩ VNCH, nguyên Sĩ Quan Tuỳ Viên cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm
- Bà Nguyễn thị Lý cựu Dân Biểu VNCH
- Luật sư Trần Minh Nhựt cựu Dân  Biểu VNCH
- Bác Sĩ Trần công Luyện.
- Ông Phạm Hữu Sơn cựu Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng VN/Bắc Cali
- Ông Ngô Đình Chương, nhân sĩ San Jose
- Ông Mai Khuyên, Chủ Tịch Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali
- Ông Nguyễn Phú, Chủ Tịch Hội H.O. SanFrancisco và phu nhân
- Ông Đặng Tân, Phó Chủ Tịch Hội H.O. SanFrancisco
- Ông Nguyễn Như Được và ông Cao Gia Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị VN.
- Hội Nữ Quân Nhân San Jose.
- Ông Quốc Phùng, đảng Tân Đại Việt Bắc Cali.
- Quý cụ thuộc Hội Nhân Sĩ Diên Hồng Bắc CA: cụ Trương Đình Sửu, cụ Nguyễn Hữu Hãn và ông Chu Tấn.
- Ông Trần Kiêm Thiều Hội Trưởng Hội Cao Niên Diên Hồng Oakland và thành viên.
- Ông Đại Minh Mẫn Hội Trưởng Hội cựu Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Đức Sacramento.
- Ô. Trương Xuân Hùng Chủ Tịch Hội Cựu TNCT Sacramento cùng thành viên và quý  phu nhân.
- Ông Huỳnh Phong và nhóm Thủ Đức San Jose.
- Ông Nguyễn văn Chấn, Tổng Hội Trưởng TH Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia VN.
- Ông Trương thành Minh Hội Trưởng Hội Cựu SVSQ Võ Bị Quốc Gia VN.
- Ông Nguyễn Lê Đại Diện Hội Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Bắc Cali,
- Ông Thái Văn Hòa, Cố Vấn Hội Cảnh Sát Quốc Gia Bắc CA
- Ông Nguyễn Ngọc Thụy, Cố Vấn Hội Cảnh Sát Quốc Gia Bắc CA
- Ông Nguyễn Cửu Hiệp, Hội Trưởng Lực Lượng Chiến Sĩ Không Quân BC
- Ông Võ Đại Chủ tịch Ủy Ban Chống Cộng Bắc California
- Ông Nguyễn Đức và Nhóm Cựu Tù Nhân Chính Trị Bình Điền
- Cựu Trung tá pháo binh Ngô Như Khuê
- Cựu Thiếu Tá Hải Quân  Nguyễn Thông
- Bà Cao Thị Tình, Chủ Tịch Tổ Chức LTCG và các thành viên.
- Luật Sư Đỗ Doãn Quế, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Liên Đoàn Cử Tri
- Bác Sĩ Trần Quyền, Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn LĐCT
- Luật Sư Ngô văn Tiệp, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành LĐCT
- Ông Tony Đinh, Hội Trưởng Hội Tây Sơn Bình Định
- Bà Trần Thị Ánh Tuyết, Hội Trưởng Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại BC
- Bà Christine Hồ, Hội Trưởng tân cử Hội PNVNHN/BC
- Bà Lê Thanh, Hội Trưởng Hội Phụ Nữ Việt Mỹ Thiện Nguyện BC
- Cựu Thẩm Phán Đặng Minh Khôi.
- Ông Cao Hiền, Cựu Phó Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc CA
- Chiến sĩ Ó Đen Lý Tống. Cô Lam Hương, Khối 8406
- Nhóm Thân Hữu San Jose
- Anh Nguyễn minh Huy nhóm Thanh niên Sinh viên Cờ Vàng.
- Ban Tổ Chức ngày Thank You America: Luật sư Nguyễn Tâm
- Ông Nguyễn Thanh Lương, Thủy Quân Lục Chiến
- Giáo Sư Sam Hồ, Cố Vấn Liên Đoàn Cử Tri
- Quý đồng hương San Jose và các vùng phụ cận.

Các Cơ Quan Truyền Thông:
SBTN, báo Việt Vùng Vịnh online, Diễn đàn Paltalk Tiếng Nói Tự do và Người dân VN, Báo Thế Hệ Mới online, báo Ý Dân, báo Thằng Bờm, báo Việt Press, các ông nhiếp ảnh gia Trương Xuân Mẫn và Huỳnh Minh Nhật, Truyền Hình NetV.

Sau đó, Thi sĩ Trường Giang cũng là một HO, trưởng ban tổ chức đã nhận định kể từ sau ngày quốc nạn 30-4-1975, tại hải ngoại nơi nào có người Việt cư ngụ hằng năm đều tổ chức lể giỗ cố tống thống Ngô Ðình Diệm. Theo ông thì thời gian 9 năm dưới thời TT Diệm là thời vàng son của Miền Nam Việt Nam, vì dân chúng được sống thanh bình. Sau khi TT Diệm bị sát hại, miền Nam đã bị quân Cộng Sản Bắc Việt tấn công ồ ạt vào dịp Tết Mậu Thân 1968, Mùa Hè đỏ lửa 1972 và sau cùng miền Nam đã bị mất vào tay Cộng Sản Bắc Việt vào ngày 30-4-1975. Theo cụ Trường Giang thì tổng thống Ngô Ðình Diệm là một sĩ phu yêu nước, sống để phục vụ dân và chết cũng vì dân.

Phần đọc Văn Tế tưởng nhớ công đức cố Tổng thống Ngô Đình Diệm do ông Cao Minh đảm trách với tiếng chiêng trống cổ truyền làm tăng phần nghiêm trang và cảm động. Bài thơ Nỗi Lòng Chí Sĩ được cô Như Hà diễn ngâm theo sau Văn Tế. Tiếp đó Ban Tổ Chức mời hai vị lãnh đạo tinh thần, các nhân sĩ và đại diện tất cả các hội đoàn lên dâng hương trước bàn thờ cố TT Ngô Đình Diệm. Những làn khói hương quyện bay lên không với lòng thành kính dâng về vị Tổng Thống đã tận trung báo quốc.

Trong phần phát biểu, cựu nghị sĩ Lê Châu Lộc đã đưa ra những công lao của TT Diệm qua việc định cư 1 triệu dân di cư từ Bắc Việt, ổn định tình hình rối ren của miền Nam và đưa miền Nam thành một quốc gia hưng thịnh.Trong khi đó, Hồ Chí Minh đã đưa đất nước vào quỹ đạo của cộng sản quốc tế và lâm vào vòng nô lệ của Trung Cộng. Ông bày tỏ sự vui mừng khi thấy giới trẻ dấn thân cùng với cha anh để tưởng niệm và học hỏi hầu noi gương cố Tổng Thống.

Cựu dân biểu Trần Minh Nhựt cho rằng cố TT Diệm đã  phát triển miền Nam gấp 10 lần so với Bắc Việt dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh. Theo ông, thì TT Diệm là người yêu nước chống Cộng Sản và chống lại sự khống chế của ngọai bang. Trái lại, ngày nay dưới sự cai trị của đảng CSVN, đại họa mất nước đã gần kề.

Anh kỹ sư Bùi Sơn cho biết khi còn trẻ chỉ được nghe những lời tuyên truyền là chế độ của TT Diệm là chế độ độc tài gia đình trị, đàn áp Phật giáo. Nhưng ngày nay, sự thật đã được phơi bầy chứng tỏ TT Diệm là một nhà lãnh đạo tài ba, đạo đức. Anh Bùi Sơn cho rằng TT Diệm không bao giờ bị tố giác là lem nhem tiền bạc và tình ái. Trái lại, Hồ Chí Minh thì lăng nhăng với vợ của đồng chí của mình. Anh Sơn cũng đã lập lời của TT Diệm là nhiệm vụ của quân đội là phục vụ cho quê hương và đồng bào chứ không là công cụ của bất cứ cá nhân nào.

Ông Nguyễn Phú hội HO SanFrancisco cho biết nếu TT Diệm không bị sát hại thì ngày Quốc Hận 30-4-1975 đã không xảy ra và các quân nhân cán chính của miền Nam đã không bị tù đày khổ ải trong các trại lao tù của CSVN. Ông Phú cho biết ông luôn nhớ ơn công lao của TT Ngô Đình Diệm.  Sau cùng, ông Ngô Đình Chương đã thay mặt cho gia đình cố TT Diệm ngỏ lời cám ơn mọi người đã đến tham dự lễ giỗ cố TT Diệm. Nha sĩ Hồ Vũ thay mặt Ban Tổ Chức cám ơn quý đồng hương đã đến tham dự thật đông đảo.

Trước khi bế mạc buổi lễ, BTC đã chu đáo phục vụ bữa ăn chiều tận chỗ quý đồng hương trong lúc chiếu những thước  phim tài liệu quý giá về những hoạt động của Chính Phủ nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa dưới sự lãnh đạo của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Mời quý vị đón xem video phóng sự về buổi Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô đình Diệm nói trên do Mỹ Lợi thực hiện trong nay mai.

(VVV tổng hợp)

TT. Ngô Đình Diệm: Thời gian trước khi chấp chánh năm 1954 (1)

Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Image

TT. Ngô Đình Diệm: Thời gian trước khi chấp chánh năm 1954 (1)

« Điều mà tôi cảm thấy hãnh diện nhất là được phục vụ bên cạnh Tổng thống Ngô Đình Diệm, được ông thương mến và tin cậy. Lúc đó, tôi chỉ là một sĩ quan mang cấp bực Thiếu tá, đảm nhận một vai trò nhỏ bé trong Lữ đoàn Liên minh Phòng vệ Phủ Tổng thống. Nhờ cơ duyên này, tôi được biết rõ Tổng thống là một người rất đạo đức và liêm chính, lại kèm theo một nếp sống thật giản dị, khiêm nhường. Trong những năm tháng được gần ông, tôi chưa từng thấy ông đòi hỏi riêng gì cho cá nhân mình, mà chỉ thấy lúc nào ông cũng ưu tư lo cho dân, cho nước. Đối với tôi, Tổng thống Ngô Đình Diệm, người khai sáng ra nền Đệ nhất Cộng hòa, xứng đáng là một vị lãnh đạo chân chính, đã có công bảo vệ và đem lại nền độc lập và tự do thực sự cho Miền Nam Việt Nam. Tiếc thay, trước những biến đổi của tình hình chính trị, qua tham vọng của một số tướng lãnh, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã bị thảm sát trong cuộc đảo chính ngày 01.11.1963 Ừ. Đó là những dòng chữ mà Đại tá Nguyễn Hữu Duệ đã viết trong sách ‘Nhớ lại những ngày ở cạnh Tổng thống Ngô Đình Diệm’.

Thật là điều hạnh phúc cho chúng ta, những đồng bào của Tổng thống, được sống trên Quê hương, dưới sự lãnh đạo của Người trong hơn 9 năm từ ngày 07.07.1954 đến 01.11.1963.

Nhân ngày Lễ Giỗ lần thứ 48 của vị Sáng lập Nền Cộng hòa Việt Nam, chúng ta tưởng nhớ Tổng thống đã vị quốc vong thân.

Khi Tổng thống và bào đệ Ngô đình Nhu còn yên nghỉ tại nghĩa trang Mạc đỉnh Chi, sáng ngày 01 tháng 11 hàng năm, đông đảo chúng ta đã cùng dâng Thánh Lễ cầu nguyện cho linh hồn những vị đã qua đời trong biến cố ngày 01.11.1963 tại Vương cung Thánh đường Sài gòn và, sau đó, tuần hành đến viếng mộ Nhị Vị và đọc kinh.

Chí sĩ Ngô Đình Diệm (1901–1963) là một chính trị gia lãnh đạo quốc dân Việt. Người là Thủ tướng cuối cùng của Quốc gia Việt Nam và là Tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa.

A. GIÁO DỤC BẢN THÂN.

Ngô Đình Diệm chào đời ngày 03.01.1901 tại làng Đại Phong, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình quan lại theo đạo Công giáo, được chầu tên thánh là Gioan Baotixita.

Lúc còn nhỏ, cậu đuợc theo học dưới sự dạy dỗ của Quận Công đức độ và yêu nước Nguyễn Hữu Bài, đang là Thượng Thư dưới triều vua Duy Tân. Quan là đại thần duy nhất chống lại việc người Pháp tham lam muốn đào ngôi mộ vua Tự Đức để lấy vàng bạc. Sở dĩ có sự liên hệ gần gũi như vậy là vì ông Ngô Đình Khôi, anh ông Diệm, cưới con gái ông Nguyễn Hữu Bài.

Ông Diệm theo học tại trường Pellerin Huế. Năm 1913, lúc 12 tuổi, ông thi vào trường Quốc Học Huế, dạy theo chương trình tổng hợp bằng Việt Ngữ và Pháp Ngữ. Đến năm 1917, lúc 16 tuổi, ông đỗ hạng thứ nhì trong kỳ thi tốt nghiệp Trung Học. Vì tuổi trẻ mà đạt thành tích cao, nên chính quyền thực dân Pháp đề nghị cấp học bổng cho sang Pháp du học, nhưng ông đã từ chối. Do đó, bà mẹ ông Diệm đã có nhận xét: « Trong số các con tôi, anh nào đi du học ngọai quốc về đều có pha lẫn nhiều điều và mang nhiều mâu thuẫn trong người. Nhưng Diệm thì thuần túy Việt Nam. »

Năm 1918, ông được mời làm giáo sư Trường Quốc Tử Giám, một trường dành riêng cho con cháu các quan trong triều đình. Năm sau, ông đủ tuổi để vào học trường Hậu Bổ, tương tự như Học viện Quốc gia Hành chánh. Trong ba năm học, ông luôn là một sinh viên xuất sắc trong các ngành hành chánh, chính trị, luật pháp và đã tốt nghiệp thủ khoa.

Ông Ngô Đình Diệm chịu ảnh hưởng sâu đậm của nền giáo dục Nho giáo và Thiên Chúa giáo. Thực vậy, chính Nho giáo đã hun đúc ông thành một con người thanh liêm, tiết tháo và cương trực và giáo dục Thiên Chúa Giáo đã đào tạo ông Diệm thành một con người đầy lòng bác ái, vị tha và công chính.

B. ẢNH HƯỞNG GIA ĐÌNH.

Một đêm mùa thu năm 1885, tại làng Đại Phong, một nhóm người bắt đạo đã phóng hỏa, bằng những ngọn đuốc, nhà nguyện có nóc và tường bằng tre. Gia đình thân phụ ông Ngô Đình Diệm, trong số những người đang kinh nguyện, đã bị chết, trừ bà nội đã thoát khỏi nhờ bóng tối đêm để chạy đi. Điều may khác là khi đó, thân phụ ông Diệm là ông Ngô đình Khả đang học ở Chủng viện Penang (Mã-lai).

Thời đó, phải đợi vài tháng sau, hung tin gần cả gia đình bị tàn sát mới tới Chủng viện Penang, các Cha giáo của ông Khả mới đề nghị ông nên trở về nước và cưới vợ để nối dõi tông đường. Chấp nhận đề nghị trên, ông đã trở lại Việt Nam để phụng dưỡng mẹ đang không phương tiện để sinh sống.

Vào làm việc tại Triều đình, ông được vua Thành Thái ban cử làm Phụ đạo Đại thần và cố vấn cho Vua các vấn đề về Pháp văn và Triết Tây phương… ông được giao việc tổ chức Trường Quốc học với chức Trưởng giáo. Năm 1905, ông được thăng chức Tổng quản Cấm thành, bảo vệ Vua. Năm 1907, khi chính quyền Bảo hộ dưới sự vận động của khâm sứ Ferdinand Lévecque đòi truất vua Thành Thái, ông nhất quyết không chịu ký tên vào tờ biểu nên ông bị cất chức. Vì vậy dân gian có câu truyền: « Đày vua không Khả, Đào mả không Bài ». Ngày nay, chúng ta có thể thêm vào câu truyền này ý tưởng « Hại dân không Diệm » cũng không phải là điều quá đáng.

Cuối cùng, ông từ quan và đã về làm ruộng với các con trai. Bà Khả cùng Cô Hiệp (mẹ tương lai của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận) đã vất vả đem cơm nước cho những người thân. Trong hoàn cảnh cơ cực đó, không ai trong gia đình buông lời than trách trước một quyết định ái quốc. Họ vẫn nuôi ý chí ‘làm quan’, sau những kinh nghiệm lao động tay chân và sống cảnh nghèo nàn.

Ông Khả được vua Khải Định phục hàm khi lên ngôi Vua.

Trong thời gian này, ông Khả cưới cô Phạm Thị Thân và có 6 con trai (Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Thục, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn và Ngô Đình Luyện) và 3 gái (Ngô Đình Thị Giao, Ngô Đình Thị Hiệp và Ngô Đình Thị Hoàng).

- Ông Ngô Đình Khôi, Tổng đốc Quảng Nam từ năm 1930, bị ép về hưu năm 1943 vì có ý thân Nhật. Con trai duy nhất của ông là Ngô Đình Huân, thư ký và thông ngôn cho viện trưởng Viện văn hóa Nhật tại Sài gòn. Tháng 03.1945, ông khuyên hoàng đế Bảo Đại đừng thoái vị, trao quyền cho Cộng sản. Ngày 31.08.1945, hai cha con bị Việt Minh bắt và bị hành quyết vài tuần sau đó cùng với ông Phạm Quỳnh, Thượng thư Bộ Lại ở rừng Hắc Thú.

C. PHỤC VỤ ĐẤT NƯỚC THỜI NGUYỄN TRIỀU.

Sau khi tốt nghiệp trường Hậu Bổ, năm 1921, ông nhậm chức tri huyện Hương Trà, Hương Thủy và Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên, rồi Tri phủ Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Năm 1926, ông được bổ vào chức tri phủ Hải Lăng và thăng lên quản đạo Ninh Thuận. Năm 1930, vừa tròn 29 tuổi, với thành tích tận tụy phục vụ đồng bào, ông được đề cử làm Tuần Vũ tỉnh Bình Thuận, Phan Thiết.

Tháng 09.1932, sau thời gian du học tại Pháp trở về nước, Hoàng Đế Bảo Đại quyết định tự mình chấp chính và ban sắc phong 5 Thượng thư mới, trong đó có ông Diệm, trẻ nhất 32 tuổi, được bổ nhiệm Thượng thư Bộ Lại, đứng đầu Nội các, tương đương Thủ tướng ngày nay, và kiêm nhiệm chức Tổng Thư Ký Hội đồng Cải cách Hỗn hợp Pháp-Việt ngày 02.05.1933. Ông đề nghị hai điều với chính quyền bảo bộ Pháp: một là thống nhất Trung và Bắc kỳ theo Hòa ước Giáp Thân 1884 và hai là cho Viện Nhân dân Đại biểu Trung kỳ được quyền tự do thảo luận các vấn đề. Việc thống nhất nhằm buộc chính quyền Bảo hộ Pháp bãi bỏ Khâm sứ Trung kỳ và Thống sứ Bắc kỳ cùng chỉ còn một Tổng trú sứ (résident général) ở Huế mà thôi. Việc thứ hai là để canh tân lối cai trị cũ. Vì Toàn Quyền Pasquier không chấp nhận, ông Diệm đệ đơn lên Hoàng Đế Bảo Đại ngày 12.07.1933. Sau đó, ông đi dạy tại trường Thiên Hựu (Providence).

[Nội các, lúc đó, có 6 bộ là: 1. đứng đầu và có quyền trên hết là bộ Lại bộ, tức Nội vụ, ngang quyền Thủ tướng ; 2. bộ Hộ tức Tài chính. 3. Bộ Lễ tức Giáo dục ; 4. Bộ Hình tức Tư Pháp ; 5. Bộ Binh tức Quốc Phòng và 6. Bộ Công tức Công chánh. Như vậy, ông Diệm ở tuổi 32 đã đứng đầu nội các gồm các vị thượng thư hầu hết đều hơn ông cả mươi tuổi, như ông Bùi Bằng Đoàn, cha đại tá Việt cộng Bùi Tín, thượng thư bộ Hình, hơn ông Diệm đúng 20 tuổi.]

D. HOẠT ĐỘNG VÌ NƯỚC CHỐNG PHÁP.

Trong thời gian dạy học, ông Diệm nghiên cứu các sách vở và thường xuyên liên lạc với các vị ái quốc như Cụ Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, Cụ Phan Bội Châu và những nhà cách mạng chống Pháp, hiện đang hoạt động tại Nhật Bản và trong nước, để mưu cầu dành Độc Lập và Tự Do cho đất nước.

Năm 1933, ông Diệm vào Sài Gòn tổ chức phong trào của trí thức Nam và Trung kỳ vận động chính giới Pháp tại Paris để yêu cầu truất phế Toàn quyền Đông Dương Pierre Pasquier. Việc không thành, ông bị Pasquier trục xuất khỏi Huế và chỉ định cư trú tại Quảng Bình. Sau khi Pasquier chết năm 1934, Toàn quyền mới Eugene René Robin đã phục hồi hàm vị cho ông và để ông về dạy tại trường Thiên Hựu (Providence).

Thời kỳ 1934-1944, ông Diệm thành lập và lãnh đạo đảng Đại Việt Phục Hưng chống Pháp với thành phần đảng viên nòng cốt là quan lại, linh mục, cảnh sát và lính khố xanh bản xứ tại Trung kỳ. Tháng 07.1944, mật thám Pháp phá vỡ tổ chức này và tổ chức vây bắt ông ở Phủ Cam. Nhờ sự giúp đỡ của hiến binh Nhật, ông thoát nạn về trú tại lãnh sự quán Nhật ở Huế. Vài ngày sau, người Nhật đưa ông vào Đà Nẵng rồi dùng phi cơ quân sự chở thẳng vào Sài Gòn trú tại trụ sở hiến binh Nhật. Ông cũng được Việt Nam Phục quốc Đồng minh Hội do hoàng thân Cường Để ủy nhiệm công việc vận động nhân sự ở Trung kỳ để chống Pháp. Khi Vua Bảo Đại lập chính quyền thân Nhật và mời ông làm thủ tướng trong chính quyền mới nhưng ông từ chối nên ông Trần Trọng Kim được mời thay để lập chính phủ.

Lánh nạn ở Sài gòn một thời gian, khi Bảo Đại thoái vị và Việt Minh cướp chính quyền, ông Diệm trở lại Huế để thăm mẹ và đã bị Việt Minh bắt tại Tuy Hòa (Phú Yên). Chúng giải ông ra Hà Nội và bị giam giữ tại tỉnh miền núi Tuyên Quang. Sau đó, ông được trả tự do theo lệnh ân xá của Hồ Chí Minh vào năm 1946 và ông Hồ mời ông giữ chức Bộ trưởng Nội vụ. Nhưng ông Diệm cương quyết khước từ. Ông đã khẳng khái hỏi ông Hồ : « Tại sao ông giết anh tôi? ». Đây là câu hỏi của một người thật can đảm khi trong tay không một tấc sắt, vì Hồ đang đầy uy quyền và dưới tay hắn có cả một băng nhóm du côn tàn bạo giết người.

Tháng 8 năm 1950, ông Diệm cùng người anh là Đức cha Ngô Đình Thục rời Saigon đi hành hương Rôma và dự Năm Thánh. Trên đường về , ông Diệm ghé qua Đông Kinh, thủ đô Nhật Bản, gặp hoàng thân Cường Để. Tại đây, ông đã tiếp xúc với một số người Mỹ, trong đó có Giáo sư Wesley Fishel. Ông này khuyên ông Diệm nên sang thăm Hoa Kỳ. Trong dịp này, ông Diệm đã ghé thăm các nước Bỉ, Thụy Sĩ, Pháp và sau đó ông sang Hoa Kỳ theo gợi ý của giáo sư Wesley Fishel.

Tại Hoa Kỳ, ông Diệm tạm trú trong nhà Dòng Mary Knoll, ở Lakewood thuộc tiểu bang New Jersey và ở trường dòng Ossining tiểu bang New York. Tại đây, ông gặp Đức Hồng y Spellman, người đã giúp ông rất nhiều trong việc tạo nên sự nghiệp chính trị sau này. Thời gian ở Hoa Kỳ, ông Diệm chú tâm trau giồi Anh Ngữ và được mời đến các trường Đại Học ở miền Đông và miền Trung Tây Hoa Kỳ để diễn thuyết về các vấn đề Việt Nam, Á Châu và hiểm họa Cộng sản.

Tháng 05.1953, theo lời mời của một số chính khách Công giáo có khuynh hướng quốc gia và chống Cộng, ông Diệm bay sang Pháp rồi, sau đó, qua Bỉ trú ngụ tại đan viện Saint–André de Bruges. Tại tu viện dòng Biển Đức này, ngày 01.01.1954, vị sáng lập nền Cộng hòa Việt Nam trong tương lai đã tuyên khấn trong bậc oblat với tên dòng Odilon. Đây là một điều ‘tiên tri’ vì Thánh Odilon là Bổn mạng những người tị nạn mà chính Tổng thống Diệm đã giúp đem hơn 800 ngàn người di cư từ Miền Bắc vào Nam và an cư lạc nghiệp một cách mỹ mãn. Ngoài ra, Thánh Odilon là Linh mục đã bắt đầu cử hành Thánh Lễ Cầu cho các Linh hồn ngày 2 tháng 11 là ngày ông Diệm qua đời năm 1963.

Năm 1954, Ngô Đình Diệm từ Bỉ trở lại Paris sống tại nhà ông Tôn Thất Cẩn (con trai của cụ Thân thần phụ chính Tôn Thất Hân). Tại đây, với sự yểm trợ của Ngô Đình Luyện, Diệm bắt đầu vận động trong giới chính khách Việt sống lưu vong.

Khi còn sống cụ Ngô Đình Diệm đã từng nói « tôi tiến hãy tiến theo tôi, tôi lui hãy giết tôi, tôi chết hãy nối chí tôi ». Mang trong người dòng máu Việt, chúng ta hãy noi gương Người quyết sống đời một ‘người Công giáo tốt và là người Việt luôn mong Tổ Quốc độc lập và đồng bào được tự do, hạnh phúc’.

(Còn tiếp)

Căn bệnh Giao Thông Việt Nam: Chỉ có 1 phác đồ điều trị


Những ngày gần đây báo chí và công luận, từ vỉa hè cho đến nghị trường quốc hội, từ quán Coffee cho đến văn phòng Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội và Sài Gòn, đều nhắc nhiều đến việc giải quyết vấn nạn ùn tắc giao thông của hai thành phố lớn nhất Việt nam. Có vẻ như một số chính khách, nhất là ông bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải – Đinh La Thăng, đang mượn diễn đàn này để PR cho tên tuổi của mình là chính. Dư luận đang bị lạc hướng, khi mất thì giờ vào một câu chuyện mang tính tất yếu, chỉ có thể khắc phục phần nào, mà không bao giờ triệt tiêu được hoàn toàn – đó là nạn ùn tắc giao thông.

Hạn chế tai nạn giao thông  cấp bách hơn nạn kẹt xe tại các thành phố 

Vấn đề ùn tắc giao thông hiện vẫn đang là đề tài “muôn thủa” tại nhiều quốc gia phát triển. Ngay cả tại Mỹ, Nhật Bản, Thái Lan vv.., người ta chỉ có thể rút ngắn thời gian dừng (dừng và đi tiếp), chứ không thể xóa bỏ việc kẹt xe trong giờ cao điểm. Bởi đơn giản là, dường như tỉ lệ người và phương tiện tham gia giao thông cứ tăng tỉ lệ thuận với tốc độ xây dựng hạ tầng giao thông tại các thành phố lớn. Để đối phó với vấn nạn kẹt xe (ở Việt Nam là tắc đường), chỉ có cách người dân phải tự thích nghi với hoàn cảnh: Tìm đường tránh, kiên nhẫn chờ đợi, hoặc chọn thời gian ra đường (thường là đi sớm về sớm hoặc đi sớm về muộn)…

Phương pháp giãn dân, di chuyển một số cơ quan hành chính, các nhà máy, các trường đại học và trung học chuyên nghiệp ra ngọai thành, là những giải pháp ít tốn kém hơn, có thể thực hiện nhanh hơn chương trình làm các tuyến giao thông ngầm và trên cao. Nó hoàn toàn nằm trong tay hệ thống quyền lực của nhà nước Việt Nam (quốc hội, chính phủ và tòa án). Nhưng họ không chịu làm vì những toan tính thiển cận cá nhân từ nội bộ Trung ương Đảng. Vậy thì còn lâu mới giải quyết được bài toán ùn tắc giao thông.

Thay vì tìm hiểu nguyên nhân sâu sa của vấn nạn này, giống như một loại bệnh tật cần có phác đồ điều trị. Căn bệnh Giao Thông Việt Nam đang được chú ý một cách thụ động, chỉ nhắm vào việc giải quyết ùn tắc giao thông. Nhiều người đã quên rằng: Chuyện rối loạn giao thông ở đô thị chỉ ảnh hưởng đến vấn đề hành chính và kinh tế là chính. Nếu so sánh về tỉ lệ thiệt hại nhân mạng (kể cả vật chất) thì những tai nạn trên các cung đường liên tỉnh mới là vấn đề nhức nhối, cần giải quyết trước vấn đề ùn tắc giao thông tại Hà Nội và Sài Gòn.

Người viết bài này từng có thời gian sống tại Hà Nội và Sài Gòn, đã từng hàng chục lần đi từ Nam ra Bắc và từ Bắc vào Nam, lên Tây Nguyên vv.., bằng đủ loại phương tiện như máy bay, xe khách, xe tải, xe lửa. Đã từng nếm mùi kẹt xe, tắc đường nhiều lần ở Hà Nội và nhất là Sài Gòn. Qua những khoảng thời gian đó, người viết nhận thấy ngoại trừ nguyên nhân từ nạn đào đường, tất cả các vụ tắc đường đều có nguyên nhân xuất phát từ xe ô tô gây nên (đâm, va quệt, hỏng máy, nổ lốp giữa đường, dừng đỗ quay đầu bừa bãi, giao nhận hàng lấn lòng lề đường, vượt ẩu vv...). Riêng tắc đường do xe máy gây tai nạn, là ít hơn. Vì người ta có thể giải quyết được hiện trường vụ tai nạn rất nhanh.

Đối với các cung đường liên tỉnh thường xảy ra các vụ tai nạn thảm khốc là Quốc lộ 1A; 14; 19; 70; 5 vv… Có 2 nguyên nhân chính có thể thấy: Thứ nhất, đó là khâu thiết kế và thi công đường không đảm bảo (độ trơn trượt cao, độ nghiêng tại các đoạn cua không hợp lý, tầm nhìn hạn chế, biển báo không khoa học). Thứ hai, đó là hiện tượng lái xe chạy quá tốc độ giới hạn, không hiểu luật vì bằng lái hầu như là chỉ đi mua. Vậy nếu khắc phục được 2 yếu tố trên thì ít nhất các vụ tai nạn kinh hoàng sẽ giảm đi một nửa.

Cần giải quyết dứt điểm vấn đề ô tô và mặt đường tại tất cả các địa phương và trong thành phố Hà Nội cũng như Sài Gòn, sau đó mới đến vấn đề xe máy. Nhất là tại các thành phố lớn của Việt Nam có đặc thù kinh tế “Ngô rang” – tức là tự bung, tự phát. Phần lớn lượng người đi về không theo quy luật, đan xen giữa công việc nhà nước, tập thể và cá nhân là rất lớn. Người ta vẫn thấy cảnh kẹt xe trầm trọng vào các ngày nghỉ như thứ 7 và chủ nhật. Một điều dễ nhận thấy là, xe máy vẫn là phương tiện lưu thông hợp lý nhất, dễ giải phóng mặt đường nhất, vì nó có thể len lỏi đi lên vỉa hè hoặc luồn qua các ngõ hẻm dễ dàng khi cần thiết.

Vậy hạn chế xe máy tại các thành phố lúc này và trong một vài năm tới, là bài toán sai lầm nghiêm trọng. Ngay cả tại Bangkok – thủ đô Thái Lan – một đô thị hiện đại hàng đầu Đông Nam Á, cũng chưa có việc cấm người đi xe máy. Thực tế đã có rất nhiều người dân Bangkok dùng xe máy, cất ô tô ở nhà, vì họ thấy rằng đi xe máy có thể dễ dàng tránh được nạn kẹt xe. Một yếu tố xã hội nữa cũng sẽ xảy ra, đó là sự phản ứng của người dân đối với việc cấm xe máy tại Hà Nội và Sài Gòn, không loại trừ sẽ trở thành những cuộc bạo động chứ không chơi…

Liệu rằng các biện pháp trên có thể khả thi hay không? Xin Trả lời rằng không! Các biện pháp bề nổi của giới cầm quyền ở Việt Nam đang nhắm vào quyền và lợi ích của đa số tầng lớp dân nghèo. Họ đang sẵn sàng hy sinh quyền lợi của nhân dân để đạt được điều gì đó cho công danh của một vài cá nhân cán bộ có quyền lực, ví dụ như ông bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng, và những người giàu sống tại các đô thị lớn. Đây là những chủ trương phản khoa học và phi dân chủ. Chắc chắn ngoài việc nó không khả thi, thì nó còn gián tiếp gây nên những xáo trộn đáng kể cuộc sống bình thường của người dân nghèo đô thị.   

Ngay cả việc giải quyết vấn đề mặt đường và người lái xe mà người viết đã nêu ra ở trên cũng không thực hiện được, vì xã hội Việt Nam hiện không có chỗ cho sự đúng đắn: Làm sao mà người ta có thể thu bằng của lái xe, vì dù đi mua thì nó vẫn là tấm bằng thật? Làm sao mà có đường tốt, khi mỗi công trình làm đường bị rút ruột đến nỗi, đầu này làm chưa xong thì đầu kia đã hỏng? Làm sao có các kỹ sư, công trình sư cầu đường giỏi, khi bằng cấp được đi mua, hay là sự sắp xếp của con ông cháu cha? Làm sao hạn chế xe quá khổ, khi ngành đăng kiểm bị lũng đoạn? Làm sao hạn chế xe quá tải, khi công an giao thông là kẻ mãi lộ? Làm sao lật tẩy sai phạm và quy kết đúng trách nhiệm thi công, khi cơ quan thanh tra là người tham gia chia chác lợi nhuận từ việc rút ruột công trình? Làm sao xử lý đúng người đúng tội, khi Viện kiểm Sát và Tòa án lại kiêm nghề chạy án của các vụ án giao thông?...

Khi mà những người lãnh đạo tầm cỡ như bộ trưởng Đinh La Thăng dường như chỉ chú ý đến danh tiếng, ra văn bản trái pháp luật, vi phạm nhân quyền. Các cơ quan hữu trách làm ngơ, báo chí xun xoe nịnh bợ, thì đó là dấu hiệu sự xuống dốc thê thảm của chế độ cầm quyền. Một chế độ pháp trị phải là một chế độ thượng tôn pháp luật, nếu một quan chức ra văn bản vi phạm pháp luật, nó phải được thu hồi ngay, và xử lý nghiêm hành vi ấy như một tội lạm dụng quyền lực. Vậy phác đồ điều trị cho căn bệnh Giao Thông Việt Nam phải là phác đồ thay thế triệt để cả một hệ thống chính trị cũ nát lạc hậu, phản dân chủ hiện nay.

Lê Nguyên Hồng

Bài Xem Nhiều