We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 3 November 2011

CUỘC ĐỒNG HÀNH VỚI DÂN TỘC CỦA CÔNG GIÁO VIỆT NAM

 
Hôm nay, sau khi thảo luận với một số cựu Tu sĩ Công Giáo, chúng tôi quyết định sẽ xuất bản cuốn sách với đầu đề
 
“CUỘC ĐỒNG HÀNH VỚI DÂN TỘC CỦA CÔNG GIÁO VIỆ NAM“.
 
Người chủ trương xuất bản và chịu mọi chi chí là NGUYỄN PHÚC LIÊN, cựu Tu sĩ của Địa phận Thanh Hóa, không hề xin hỗ trợ tài chánh của bất cứ ai.
 
Cuốn sách này, dự trù 600 trang, không có tính cách biện minh cho Công Giáo Việt Nam trước bất cứ những công kích nào thuộc quá khứ hay hiện tại. Mục đích của cuốn sách là trình bầy khách quan những  đóng góp của người Công Giáo Việt Nam qua Lịch sử của Công Giáo tại Việt Nam từ thời NGUYỄN TƯỜNG TỘ cho đến nay mà điển hình lúc này là TGM NGÔ QUANG KIỆT.
 
Cuốn sách được chia làm ba thời kỳ:
 
1)      Từ thời NGUYỄN TƯỠNG TỘ qua TRƯƠNG VĨNH KÝ đến năm 1954.
 
2)      Thời Đệ Nhất Cộng Hoà và Thời Đệ Nhị Cộng Hòa từ 1954 đến 1975
 
3)      Thời Cộng sản Việt Nam chiếm trọn Miền Nam Việt Nam 1975 cho đến nay 2011 mà điển hình lúc này là TGM NGÔ QUANG KIỆT, người can đảm đảm đứng ở đầu sóng ngọn gió cho 1 triệu Giáo dân Miền Bắc và 500 ngàn Giáo dân Thanh Nghệ Tĩnh.
 
Cuốn sách này cũng không chấp nhận những can thiệp của Vatican, từ Giáo Hoàng đến những Hồng y Ý-tà-lồ mà Cộng sản Việt Nam hay tay sai muốn dùng Ngoại giao để dàn xếp nhử mồi. Người Công Giáo Việt đủ trưởng thành để đối đầu với Cộng sản Việt Nam về những vấn đề nội bộ của Việt Nam mà không cần bất cứ quyền lực nào từ Tôn giáo đến Chính trị từ ngoài can thiệp vào.
 
Chúng tôi viết những điều trên đây để kêu gọi sự đóng góp Tài liệu và Bài viết cho cuốn sách chứ không có tính cách kêu gọi sự đóng góp tài chánh cho xuất bản  hay kêu gọi mua sách  vì chúng tôi hoàn toàn dành tài chánh cho việc xuất bản rồi.
 
Gioan NGUYỄN PHÚC LIÊN,
Cực Tu sĩ Công giáo, Địa phận Thanh Hóa,
Geneva, 01.11.2011, Lễ Các Thánh,
Web: http://VietTUDAN.net

Ký Ức Đau Thương : Tưởng Niệm 48 năm ngày Cố TT Ngô Đình Diệm bị thãm sát.

Có Ai Hiểu Được, Chết Liền....
 
 
Tôi nhớ một lần, có một ngừơi khi nghe tôi nói gịong Huế ông ta đứng dậy nhìn tôi rất lâu rồi rời bàn. Nửa đùa, nửa thật ông ta bảo:
 
-Tôi sợ giọng Huế lắm bà con ơi!
 
 Tuy ông ta kín đáo không biểu lộ một thái độ gì trên dáng đi vội vã của ông, nhưng cũng đã đủ gợi cho tôi một sự tò mò . Mọi người ngồi trong bàn nghĩ là ông ta chỉ muốn khôi hài cho vui nên cũng không ai để ý và chỉ cười.
 
Riêng tôi, một cái gì đó không mộng, không thực như đang bủa vây câu nói của người vừa bước đi. Lời nói ấy, đối với tôi vượt lên trên mọi âm điệu nhẹ nhàng, thoáng chút mênh mông không hạn chế, nhưng đủ để bao gồm cả một vùng ký ức xôn xao như nhắc nhở đến niềm đau xót giữa sự sống và sự chết của con người.
 
Bởi vì, sự chết không bao giờ luân chuyển mà chỉ bất động. Giọng nói như đi từ một câm nín nghiệt ngã đã được thốt ra bằng ý thức trĩu nặng như để xoa dịu phần nào tâm thức yên lặng đang là một dung tích chất chứa ưu phiền.
 
Tôi vội rời bàn theo ông ta ra ngoài hiên. Tôi nói rất nhỏ vừa đủ để ông ta nghe vì biết ông ta rất sợ hãi giọng Huế.
 
Ông ta quay lại nhìn tôi một lúc, rồi bảo:
 
-         Thưa chị, xin lỗi chị tôi đã thất lễ. Nhưng khi tôi nghe chị nói gịong Huế thì trong tôi thời gian của Tết Mậu Thân như theo nhau trôi về trên ký ức sợ hãi của tôi
 
Tôi giữ yên lặng để nghe người đàn ông nói. Ông ta kể lại một hình ảnh giết dân Huế dã man của bọn Việt Cộng vào Tết Mậu Thân 68 mà đến nay hễ mỗi lần nghe giọng Huế là ông rùng mình liên tưởng đến một ký ức thương đau.
 
Ông tiếp: Qua ngày mồng 2 Tết ông nghe tiếng súng nổ từ chợ Đông ba qua Chợ Xép. Ban đầu ông cứ tưởng là pháo nổ khai xuân hòa lẫn với tiếng súng của mấy anh Lính VNC  (vì thời gian này có lịnh hưu chiến 48 tiếng đồng hồ đã được đồng thuận từ hai phía).
 
Nhưng không, ngay lúc ấy những tiếng la hét kinh hoàng và người ta hốt hoảng bỏ chạy từ phía chợ Đông Ba. Lúc này chúng tôi mới biết bọn VC đã vào từ phía  chợ Đông Ba. Tất cả chúng tôi đều hoảng sợ. Kẽ thì chui vào cái sạp, người thì trốn dưới cái divan để núp.
 
Sáng mồng 2 Tết thì Việt Cộng đã đầy đường. Chúng mặc đồ đen ngắn tay, quần sọt tay cầm súng AK đi giép râu và đầu đội mũ tai bèo. Tôi đã chứng kiến sự tàn ác dã man của bọn VC tại ngã tư Nguyễn Thành/ Mai Thúc Loan vào trưa mồng 2 Tết .
 
Chúng bắt dân không rõ từ đâu trói tay họ gập ra đằng sau bằng giây kẽm gai  Chúng bắt tất cả nạn nhân xoay lưng vào thành và nhã đạn
 
Máu và thây người ngã xuống dưới ánh nắng kéo dài của một ngày tang tóc thê lương tại Huế. Sau đó ruồi nhặng theo ánh nắng bay về bu trên thân xác đang bắt đầu rửa mục trong lúc thân nhân len lén đem xác về chôn cất trong âm thanh tức tưởi nghẹn ngào của những tiếng khóc thầm câm nín.
 
Tôi sợ hãi quá chạy đại về hướng Mang Cá. Thoát được xóm thứ nhất, thứ hai thì bị bắt ở xóm thứ ba và chúng bắt chúng tôi đi khiêng đạn và thực phẫm cướp từ các nhà của dân Huế. Chúng bắt chúng tôi đi khuân vác đạn dược mấy ngày liền. Tối hôm đó, thay vì đi khuân vác đạn dược thì bọn VC lại phát cho chúng tôi cuốc để đi đào hố bề sâu 1m và bề rộng khoảng một sãi tay dài 1m60. Mỗi người đào một hố. Xong hố này đào hố khác
 
Đến 3 giờ sáng tôi thấy một đoàn người từ xa đi tới. Khi đến gần tôi thấy họ bị trói cập cánh. Mỗi toán 15 người bị cột chùm bằng giây thép gai Số nạn nhân này có người bận thường phục có người bận đồ ngủ, có người đi dép có người đi chân không.
 
Bọn VC bắt họ quay lưng vào miệng hố. Một tên VC đọc bản án họ có tội với "nhân dân và cách mạng" Vừa đọc xong tên VC bận quần xà lỏn đen bắn vào người ở đầu. Nạn nhân này bị rơi xuống hố kéo theo 14 người còn sống cùng rơi xuống hố vì họ bị cột dính chùm nhau Tất cả lăn lộn dưới hố. Trong khi đó tên Bộ Đội Chính Qui Miền Bắc hét lên bảo chúng tôi: Lấp lẹ ! Lấp lẹ!
 
Tôi không lấp chúng đánh tôi. Tôi khóc thương cho đồng bào xấu số của tôi và trả lời : Không lấp. Chúng dùng súng AK dộng vào lưng tôi và dùng lưỡi lê đâm vào ba sườn của tôi Tất cả chúng tôi từ trên đất dưới hố cùng khóc.. Trời ơi! Phật ới ! Chúa ơi! Đồng bào tôi dưới hố ngước nhìn lên ai oán thê lương trong khi bọn VC lấy lưỡi lê đâm từng đoạn vào lưng chúng tôi bắt lấp từng hố.
 
Có một vài người vì bản năng sinh tồn, ngẫng đầu lên thì bọn VC dùng báng súng AK đánh vào đầu cho chết luôn. Ôi Trời Phật ơi! chưa có một ai trên thế gian này mà tàn ác như bọn Việt Cộng.
 
Người đàn ông vừa kể, vừa khóc. Tôi vừa nghe vừa sụt sùi giọt lệ.
 
Chị ơi! Cho đến bây giờ gần 43 năm trôi qua tôi vẫn còn nằm thấy ác mộng. Vẫn còn nhìn thấy những ánh mắt thất thần van xin từ dưới hố đang nhìn lên tôi, miệng đầy đất. Họ nằm ngửa, năm nghiêng trong cơn tuyệt vong..
 
Vì vậy mỗi lần nghe giọng Huế là mỗi lần ký ức đau thương và những ánh mắt cuối cùng của dân Huế trước khi bị chôn sống vẫn còn ám ảnh mãi trong tôi chị ơi!
 
Tôi sợ Huế, tôi sợ phải nghe giọng Huế không phải tôi sợ quê hương tôi, ngôn ngữ của nơi chôn nhau cắt rốn của tôi mà tôi sợ cái quá khứ quá thương tâm do bọn Việt Cộng đã gieo rắc cho dân Huế
 
Có ai nghe câu chuyện này mà không khỏi thương tâm rơi lệ ! Có ai trong chúng ta mà không biết cái bản chất không nhân tính của bọn VC đã gây ra không biết bao nhiêu tang tóc cho dân tộc VN
 
Ấy thế mà trong tờ báo Đại Đoàn Kết của bọn VGCS ra ngày 31 tháng 10 năm 2011 đã loan tin là Cảnh sát Thế Giới đang họp bàn tại Việt Nam để liên kết bắt tội phạm . 
 
Trong khi đó VC Nguyễn Tấn Dũng, VC Đặng Xuân Khang Chánh Văn phòng Interpol VN và tên VC Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang đang lừa bịp chiêu bài phòng chống tội phạm trong khi chính chúng và tập đoàn đảng Việt gian CS là những tên tội phạm, tội đồ của dân tộc VN
 
VC Nguyễn Tấn Dũng cho hay là Việt Nam tuy đã kiễm soát được các loại tội phạm, song tình hình tội phạm vẫn còn những diến tiến phức tap..
 
Đương nhiên là vẫn còn phức tạp vì cái bọn lòng thú đang đội lốt người như bọn VC là tội đồ của dân tộc VN mà đang còn huyênh hoang nói chuyện phòng thủ tội phạm thì thật là một chuyện quái đản. Có ai hiểu được cái bọn VC này, tôi chết liền
 
Không biết ông Khoo Bun Hui người Singapore Chủ Tịch của Interpol có biết những tên tội phạm đã tàn sát dân tộc VN chính là bọn VGCS đang bán nước cầu vinh, đã hơn nhiều lần thãm sát dân Huế Vinh Nghệ An Hà Tĩnh qua chiêu bài Cải cách ruộng đất, đấu tố giai cấp và tổng tấn công Tết Mậu Thân 68 đã giết người dân VN  một cách tàn ác vô nhân đạo .
 
Không biết ông Khoo Bun Hui có biết một khi người hữu thần đi hợp tác với  bọn vô thần thì có đúng như lời của Cựu Tổng thống Nga Putin nói :
 
"Kẻ nào tin những gì CS nói là không có cái đầu.
Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim."
 
Nhưng hay hơn tất cả là câu nói của Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan nói :
 
"Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả, cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau."
 
Cuối cùng xin mượn câu nói của Cố TT Reagan để kết thúc cho bài viết này:
 
Còn Việt Cộng là còn ngàn năm tăm tối cho thế hệ sinh ra tại Việt Nam về sau.
 
Tôn Nữ Hoàng Hoa
11/01/2011
Tưởng Niệm 48 năm ngày Cố TT Ngô Đình Diệm bị thãm sát.

THIÊN ĐƯỜNG MỚI: Mũ Đỏ

Nhà cầm quyền csVN muốn bỏ tù hay chống lại ai thì chỉ việc chụp lên đầu họ chiếc Mũ Đỏ

------------
                            Mũ Đỏ


Cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90 của thế kỷ hai mươi, nhân loại đã được chứng kiến sự sụp đổ hàng loạt của hệ thống các nước Cộng sản ở Liên xô và Đông Âu. Qua đó thấy rõ sự phi lí và hoang tưởng của lý thuyết Cộng sản. Những hệ lụy và khổ đau do hệ tư tưởng phi nhân này để lại cho những quốc gia từng trãi qua chế độ Cộng sản là vô cùng to lớn. Loài người lấy đó làm bài học sâu sắc và quyết tâm không để những sai lầm ngớ ngẩn và ngu dốt đó được lặp lại lần nữa. Tuy nhiên trong những năm 1950, khi mà hệ thống các nước Cộng sản còn vững mạnh và đe dọa nền an ninh toàn cầu, thì ngay cả nước Mỹ là biểu tượng của thế giới tự do cũng bị sự đe dọa thâm nhập của tư tưởng Cộng sản. Bộ trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ lúc đó là John Howard McGrath đã gọi những người cộng sản là những kẻ mang trong mình “mầm vi rút gây chết người cho xã hội”.
Người Mỹ lo sợ cả những “mầm vi rút” này lan truyền trong nội dung các bộ phim do Hollywood sản xuất. Lúc này làn sóng chống cộng mạnh mẽ tới mức những đạo diễn viết kịch bản phim từ chối đưa ra chứng cứ về sự trong sạch đã phải hầu tòa và tống ngục. Nhưng người chống Cộng mạnh mẽ nhất là thượng nghị sĩ Joseph R. McCarthy, đại biểu đảng Cộng hòa của bang Wisconsin. Tuy có hơi cực đoan nhưng ông đã cảnh tỉnh cho cả nước Mỹ về nguy cơ lây lan và ảnh hưởng của hệ tư tưởng Cộng sản vô thần.
McCarthy giành được quyền lợi khi Đảng Cộng hòa chiếm quyền kiểm soát Thượng viện năm 1952. Với tư cách là Chủ tịch một ủy ban, bây giờ ông có diễn đàn cho cuộc thập tự chinh chống cộng của mình. Dựa vào việc đưa tin rộng rãi trên báo chí và truyền hình, ông tiếp tục kết án các quan chức cao cấp tội phản bội. Lợi dụng thanh thế của mình, McCarthy thường xuyên sử dụng ngôn ngữ thông tục để nêu đặc trưng của những đối tượng “đê hèn và lỗ mãng” mà ông gọi là liên quan tới Cộng sản. Lúc này cả nước Mỹ sống trong nỗi lo sợ, trong thâm tâm ai cũng sợ “vi-rút” thâm nhập vào chính con người mình. Và lúc đó ai mà bị chụp lên đầu chiếc “Mũ Đỏ” (Cộng sản) là coi như bị người ta tránh xa như bệnh dịch vậy. Người nào cũng lo sợ vô tình mình bị ai đó chụp lên đầu chiếc mũ ma quái đó, nên trong lúc đi đường người ta thường có thói quen sờ tay lên đầu mình để xem có bị ai chụp cái “Mũ Đỏ” lên đầu mình không.
Là những người dân đang phải sống tại một trong những quốc gia Cộng sản còn sót lại trên thế giới, chúng ta thấy rằng những kẻ bị chụp “Mũ Đỏ” kia là không oan chút nào. Vì rằng nhà cầm quyền Cộng sản thường xuyên chụp mũ “Phản động” lên đầu bất cứ người yêu nước nào khi họ thực thi các quyền làm người cơ bản của công dân. Những người cất lên tiếng nói lương tâm và trách nhiệm với đất nước, hoặc phê bình đường lối độc tài của Đảng cầm quyền lập tức bị chụp mũ “Phản động” và bị kết án tù với các tội danh mơ hồ và vô căn cứ. Nhà cầm quyền muốn bỏ tù hay chống lại ai thì chỉ việc chụp lên đầu họ chiếc mũ đó là xong. Tại các phiên tòa, những người bị chụp mũ này không thể giải oan cho mình, vì từ quan tòa cho đến công an và những người tham dự đều là người của nhà nước cả. Sau khi bị kết tội, họ bị tống ra xe tù và đi về phía trại giam cho khuất mắt, để nhà nước tha hồ lộng quyền và tham nhũng mà không còn sợ ai lên tiếng phản đối nữa.
Có vô số người yêu nước và những người dân vô tội bị chụp lên đầu chiếc mũ này, chính quyền thì lấy làm đắc ý vì có được một thứ vũ khí tiện lợi để trấn áp người dân. Cả đất nước sống trong lo sợ vì ai cũng có thể trở thành “phản động” bất cứ lúc nào. Tất cả những hành động chân chính sau đây đều có thể trở thành phản động trong phút chốc: Khiếu kiện về nổi bất công do nhà nước gây ra (tệ cướp đất của quan chức, tham nhũng, các tệ quan liêu và đàn áp khác), biểu tình chống Trung Quốc xâm lược hay bày tỏ ý nguyện người dân, không nghe theo chủ trương – chính sách của nhà nước, bày tỏ chính kiến hay nói lên sự thật về hiện tình đất nước... Tất cả những điều đó như một mớ dây rợ bùng nhùng có thể vướng vào chân ai bất cứ lúc nào và ở đâu. Vì thế mà người dân Việt Nam sống trong nỗi lo sợ, lối ăn gian nói dối trở thành phong cách sống của nhiều người. Họ phải làm như vậy để phòng thân và bảo vệ sự an toàn của gia đình mình, dù biết rằng như thế là vô liêm sĩ và nhục nhã.
Nhà nước độc tài thì hả hê vì đã trói được người dân bằng những sợi dây vô hình nhưng vô cùng bền chắc này, khiến cho họ không thể cựa quậy và tự do được nữa. Người dân càng bị trói chặt thì nhà nước càng được tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm. Quan trọng hơn nữa, nhà cầm quyền còn có một thứ vũ khí tối thượng cuối cùng để triệt hạ bất kỳ kẻ chống đối nào, đó là chụp lên đầu họ chiếc mũ “Phản động”. Chiếc mũ này như một vòng Kim cô siết chặt lấy đầu óc họ, gây nên đau đớn khổ sở và cột chặt họ trong tù ngục. Ghê gớm thay cho thủ đoạn của những kẻ độc tài tàn ác, chúng coi nhân dân mình chỉ là những đối tượng bị cai trị thay vì phục vụ họ. Chiếc mũ quái dị mà kẻ độc tài nghĩ ra để kìm kẹp người dân mình sẽ còn là nỗi khiếp đảm chừng nào chế độ độc tài còn tồn tại. Đó là thứ vũ khí để bảo vệ chế độ và cũng là hiện vật minh chứng cho sự vi phạm nhân quyền của nhà nước Cộng sản.
Mc. Carthy đã đúng khi ông mạnh mẽ cảnh tỉnh nước Mỹ về mối nguy cơ lây lan của “vi-rút” Cộng sản, một thứ vi rút gây nguy hiểm nhất cho loài người. Sự thực đã chứng minh về những tội ác của các chế độ Cộng sản bằng việc diệt chủng và thanh trừng hàng loạt để áp dụng thứ chủ nghĩa hoang tưởng và phi nhân này. Tại các quốc gia Cộng sản đều lập nên những chế độ độc tài, các đảng phái khác bị đàn áp và tiêu diệt, quyền con người bị vi phạm nghiêm trọng. Chủ nghĩa cộng sản là một sai lầm lớn nhất mà nhân loại từng trãi qua, sự tổn thất là vô cùng to lớn. Loài người cùng chung tay để xóa bỏ chế độ độc tài cộng sản và ngăn chặn sự quay trở lại của hệ tư tưởng mị dân và tàn ác này. Vì hạnh phúc của loài người, chúng ta hãy cùng nhau cam kết không được để những sai lầm đau đớn đó được tái diễn trên thế giới này.


Tác giả :Minh Văn (Hà nội, VN)
Ngày 02/11/2011

Tin khẩn cấp : Giáo xứ Thái Hà bị khủng bố, linh mục, giáo dân bị đánh đập



Thầy Giuse Nguyễn Văn Tặng đã bị một nhóm người đột nhập đánh đập.

Linh mục Gioan Lưu Ngọc Quỳnh – phụ trách di dân của giáo xứ, cũng bị một nhóm người xông vào đòi đánh.

Nữ Vương Công Lý cho biết : hầu hết nhóm người này là những đầu gấu được phường Quang Trung mướn, mang tới uy hiếp giáo xứ Thái Hà. 

Tin cập nhật vào lúc 16 giờ 40 : Sau khi nhà thờ Thái Hà kéo chuông báo động, giáo dân kéo đến bảo vệ nhà thờ mỗi lúc một đông hơn. Hiện nay, lực lượng "quần chúng tự phát" do chính quyền bảo kê đã được lệnh rút, trong khi một số kẻ lạ mặt khác đang tiếp tục lảng vảng bên ngoài.

Đã xảy ra trường hợp một số giáo dân bị bắt đưa đi đâu không rõ

Theo tin từ quần chúng nhân dân cho biết, chính quyền vừa dùng 2 xe buýt bùng chở theo một nhóm người mặc thường phục chạy thẳng vào cổng bệnh viện Đống Đa gần đó. Hành động này đã gây nên lo ngại về một âm mưu tấn công lần 2 đối với nhà thờ Thái Hà. 


 Chân dung một "quần chúng tự phát" - côn đồ được chính quyền bảo kê

Vào lúc 4 giờ 20 chiều, bạn đọc danlambao gửi tin cập nhật :

Sau khi Giáo dân và sinh viên kéo đến bảo vệ nhà thờ thì đám đông côn đồ được lệnh bỏ đi ra khỏi khuôn viên nhà thờ. Nhưng với cái bản chất bẩn thỉu và đê tiện của chính quyền cộng sản, công an đã bắt những sinh viên đi từ nhà thờ ra một cách vô cớ, giờ chúng tôi chưa xác đinh được số người bị bắt, thông tin chi tiết chúng tôi sẽ cập nhật sau.

Chúng tôi loan tin này cho mọi đôc giả được biết để chia sẽ và hiêp thông cầu nguyện cho các Linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái hà trên con đường đi tìm sự thật – công lý.

Thêm: Một số tên côn đồ mặc thường phục đã dùng búa trữ sẵn ở phòng bảo vệ của bệnh viện Đống Đa phá cổng nhà thờ, và đặc biệt là đập hư nát mấy chánh cửa của nhà thờ. Thật là một hành động vô tâm, không sợ Thần thánh. (được biết trong số đó có một bảo vệ ở Phường Quang Trung tên Cường )




Tin cập nhật lúc 4h chiều :

Lực lượng côn đồ hàng trăm tên do chính quyền bảo kê đã phá cửa, tấn công & đánh đập nhiều tu sĩ, giáo dân

Hiện nay, giáo dân đang kéo đến rất đông để bảo vệ Nhà thờ. Theo ghi nhận, nhiều đồ đạc, vật dụng trong nhà thờ bị đập phá.



Tin từ bạn đọc  danlambao :

SOS: Chính quyền ngang nhiên xông vào bao vây, đập phá Dòng Chúa Cứu Thế Hà nội và đánh đập Linh Mục, tu sĩ và giáo dân Thái hà.

Vào lúc 15h00 ngày 3-11-2011, lợi dụng lúc nhà thờ vắng người, Chính quyền đã ngang nhiên cho công an, dân phòng , chó nghiệp vụ và một số phần tử mặc thường phục xông vào nhà thờ đập phá và đánh đập Linh mục, tu sĩ, giáo dân giáo xứ Thái hà. Ngoài ra, chính quyền còn quay phim chụp ảnh, bảo trợ cho một đám người lạ mặt bao vây, gây rối ,dọa dẫm và đánh đánh đập Linh mục, tu sĩ , giáo dân một cách côn đồ, tàn bạo trái pháp luật. Quả là những hành vi bỉ ổi mà chính quyền cộng sản đang gian tâm áp đặt lên Dcct và giáo dân Thái hà khi họ lên tiếng đòi quyền lợi. Qua đó chính quyền đã chà đạp lên lên luật pháp mà chính mình đề ra.

Chúng tôi loan tin này cho mọi đôc giả được biết để chia sẽ và hiêp thông cầu nguyện cho các Linh mục, tu sĩ và giáo dân Thái hà trên con đường đi tìm sự thật – công lý.


Lúc 3h chiều nay, 03/11/2011,  lực lượng đông đảo khoảng 200 người không mặc sắc phục đang trèo vào cổng tu viện Thái Hà đòi tháo gỡ bảng đèn Led treo trên nóc tu viện

Các tu sĩ DCCT & giáo dân Thái Hà đang cố gắng ngăn cản cuộc xâm nhập bất hợp pháp của nhóm người nói trên 



 
Theo tin từ Nữ Vương Công Lý 

Thái Hà: VIỆT CỘNG không thể chối cãi hoặc che đậy được chính sách kỳ thị, tiêu diệt tôn giáo



Thái Hà, nhà cầm quyền không thể chối cãi hoặc che đậy được chính sách kỳ thị, tiêu diệt tôn giáo

Hầu hết những cư dận sống ở vùng Thái Hà ấp đều biết được lịch sử của khu đất này của Dòng Chúa Cứu thế – Giáo xứ Thái Hà đã bị nhà cầm quyền Hà Nội chiếm đoạt và bày ra ở đây những âm mưu hiểm độc có hệ thống nhằm tiêu diệt tôn giáo. Khu đất ban đầu với 61.455 m2 đã được “pháp luật bảo hộ” cho đến khi chỉ còn 2.700 m2 và nay còn âm mưu chiếm cướp nốt khu Tu viện, Hồ Ba Giang… 
Không chỉ người công giáo mà cả những người dân ở đây cũng hiểu điều đó khá cặn kẽ lịch sử khu đất này. Chính vì vậy, những âm mưu, những hành động của nhà cầm quyền Hà Nội càng được bày ra, càng thi thố thì càng làm lộ rõ bộ mặt nham nhở không thể chối cãi của họ ở đây.


Nữ Vương Công Lý đưa lên đây Lời chứng của Linh mục Vũ Ngọc Bích, người đã có thâm niên sống và quản lý tại Dòng Chúa Cứu thế Hà Nội từ năm 1936 đến khi qua đời tại đây. Trước khi nhắm mắt lìa đời, ngài để lại lời nhắn với tất cả giáo dân, tu sĩ, linh mục ở đây rằng: Tôi, linh mục Vũ Ngọc Bích chưa hề hiến, tặng hoặc bán cho ai bất cứ một mét vuông đất nào của Dòng Chúa Cứu thế – Nhà thờ Thái Hà.

Linh mục Vũ Ngọc Bích - Quản lý Dòng Chúa Cứu thế Hà Nội

Chúng tôi cũng đưa lên đây việc nhà cầm quyền Hà Nội đang cố tình nhầm lẫn, áp đặt pháp luật cách sai trái nhằm vu cáo Giáo xứ Thái Hà, ý kiến của các giáo dân Thái Hà về ý chí của họ tại đây và tình trạng của Tôn giáo tại Việt Nam.
Và chúng tôi cũng đưa lên đây ý kiến do Phóng viên Trâm Oanh phỏng vấn của Giáo dân Hà Nội về vấn đề tài sản của Tu viện Dòng Chúa cứu thế Thái Hà.
Nữ Vương Công Lý

Thống Đốc California Jerry Brown công nhận cờ Vàng

Từ trái, Dân Biểu Jose Solorio và ông Khanh Nguyễn trong cuộc họp báo. (Photo VB)


WESTMINSTER (VB) - "Lá cờ cũ của Việt Nam Cộng Hòa, với ba sọc đỏ trên nền màu vàng, và được thành lập từ năm 1948, đã, đang và sẽ tiếp tục là một biểu tượng của khả năng phục hồi, tự do, và dân chủ của nhiều người Mỹ gốc Việt ở California,…" đó là một trích đoạn trong lá thư của Thống Đốc California Jerry Brown công nhận lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Việt Nam Cộng Hòa mà Dân Biểu Tiểu Bang địa hạt 69 Jose Solorio đã công bố tại cuộc họp báo trưa Thứ Sáu, ngày 28 tháng 10 năm 2011 tại Câu Lạc Bộ Văn Hóa và Báo Chí (Quán Zen) trên đường Bolsa, thành phố Westminster.
Mở đầu buổi họp báo là nghi thức chào quốc kỳ và hát quốc ca Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng Hòa và phút mặc niệm.
Ông Khanh Nguyễn, đại sứ thiện chí của thành phố Santa Ana, đã trình bày diễn tiến của cuộc vận động của cộng đồng người Việt tị nạn CS tại nam và bắc Cali để yêu cầu Thống Đốc Jerry Brown tiếp tục công nhận lá cờ vàng 3 sọc đỏ Việt Nam Cộng Hòa như là biểu tượng của Tự Do và Di Sản của người Việt tự do. Ông Khanh cũng đã giới thiệu Dân Biểu Jose Solorio, vị dân biểu có nhiều đóng góp cho cộng đồng Việt tị nạn tại Quận Cam.
Trong lời phát biểu, Dân Biểu Jose Solorio nói rằng, "Tôi rất cảm tạ sự đáp ứng nhanh chóng của Thống đốc về việc yêu cầu của tôi để chính thức công nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa, để đáp ứng nguyện vọng của đa số người Mỹ gốc Việt trong tiểu bang. Tôi hiểu tầm quan trọng đối với cộng đồng Việt Nam, khi lá cờ vàng ba sọc đỏ này được công nhận là biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở California, bởi vì lá cờ này là biểu tượng của tự do, dân chủ, đoàn kết và hy vọng."
DB Solorio cũng trình bày cho biết khi được tin cựu Thống Đốc Arnold Schwarzenegger công nhận ngày 2 tháng 9 là quốc khánh của cộng đồng người Việt, ông đã cùng với đại diện của cộng đồng cực lực phản đối về việc này. Ông cũng là vị dân cử đệ nạp nghị quyết ACR-40 và ACR-63 được quốc hội tiểu bang thông qua để ghi nhận những đóng góp giá trị của cộng đồng người Mỹ gốc Việt cho tiểu bang. Nghị quyết cũng đã công nhận tháng 4 hàng năm là tháng vinh danh người Mỹ gốc Việt trên toàn tiểu bang California.
Từ trái, Nghị Viên Michael Võ, Ông Phan Kỳ Nhơn, Hòa Thượng Thích Giác Sỹ, Hòa Thượng Thích Chơn Thành,
Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Huynh Trưởng Tâm Hòa Lê Quang Dật trong cuộc họp báo. (Photo VB)
Dân Biểu Jose Solorio (trái) trao bản gốc Thư của Thống Đốc California Jerry Brown
cho nhà báo Lý Kiến Trúc trong cuộc họp báo. (Photo VB)
DB Jose Solorio cũng đã đọc thư của Thống Đốc Jerry Brown, trong đó có đoạn viết rằng, "Những người Mỹ gốc Việt vẫn luôn chú tâm đến việc chống lại sự chuyên chế của tất cả các hình thức, tích cực hỗ trợ nhân quyền cho tất cả mọi người, và tôn trọng các nguyên tắc của nền dân chủ, công lý, và khoan dung mà quốc gia của chúng tôi đã có từ khi được thành lập. Lá cờ củ của Việt Nam Cộng Hòa, với ba sọc đỏ trên nền màu vàng, và được thành lập từ năm 1948, đã, đang và sẽ tiếp tục là một biểu tượng của khả năng phục hồi, tự do, và dân chủ của nhiều người Mỹ gốc Việt ở California. Lá cờ củ của Việt Nam Cộng Hòa là một biểu tượng quan trọng trong lịch sử của người Mỹ gốc Việt và bây giờ được gọi lá cờ Tự do và Di sản của người Việt Nam."
Nhân đó, DB Solorio đã trao bản gốc của lá thư của Thống Đốc Cali cho nhà báo Lý Kiến Trúc, đại diện Câu Lạc Bộ Văn Hóa và Báo Chí, để giữ làm di sản cho cộng đồng người Việt tị nạn CS.
Luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali, phát biểu cảm tưởng nói rằng từ lâu cộng đồng người Việt tị nạn CS rất quan tâm đến vấn đề cờ vàng 3 sọc đỏ VNCH được chính thức công nhận trên toàn tiểu bang được tiếp tục với tân thống đốc. Luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa cho biết Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali đã viết thư cám ơn Thống Đốc Jerry Brown qua lá thư công nhận cờ vàng 3 sọc đỏ VNCH vào ngày 25 tháng 10 vừa qua. Trong thư cám ơn của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali gửi cho thống đốc có đoạn viết rằng, "Sự công nhận Lá Cờ Tự Do và Di Sản của người Việt Nam của Ngài là một xác quyết mạnh mẽ về sự phát triển và đóng góp của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong các lãnh vực lịch sử, văn hóa, giáo dục, và kinh tế cho tiểu bang California."
Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Viện Chủ Chùa Liên Hoa thành phố Garden Grove, trong lời phát biểu, nói rằng "Hôm nay chúng ta tiếp nhận một văn kiện rất quan trọng đó là thư của Thống Đốc California Jerry Brown công nhận lá cờ vàng 3 sọc đỏ VNCH. Thay mặt cho cộng đồng Phật Giáo Việt Nam tôi xin cám ơn ông Thống Đốc Cali, ông Dân Biểu Jose Solorio về việc công nhận lá cờ Việt Nam Cộng Hòa."
Trong phần giới thiệu quan khách tham dự, nhà báo Lý Kiến Trúc cho biết gồm có DB Jose Solorio, Nghị Viên Thành Phố Fountain Valley Michael Võ, Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Hòa Thượng Thích Giác Sỹ, ông Lại Thế Hùng (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Châu Âu), ông Phan Kỳ Nhơn ( Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai), Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California), ông Khanh Nguyễn (Đại Sứ Thiện Chí Santa Ana), v.v…

Tại Sao Cần Phải Noi Gương Những Nhà Lãnh Đạo Họ Ngô


Trước hết, phải trần tình rằng người viết là thế hệ hậu bối, không có duyên được tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấu những sự kiện tang thương đã xảy ra trên đất nước Việt Nam trong những thời kỳ loạn lạc. Càng không được chứng kiến những màn đấu tố, cướp của, giết người man rợ của lũ Việt Gian khoác áo Cộng Sản. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là không thể biết sự thật và càng không thể là không có quyền phán xét hay tìm hiểu sự thật. Lịch sử nước nhà thực sự đã bị bóp méo theo những chủ ý nhất định của những kẻ muốn thủ lợi vì sự bóp méo đó. Do quyền lợi cá nhân, do quyền lợi phe nhóm, do quyền lợi gia đình hay dòng họ. Nhưng cho dù vì bất cứ quyền lợi gì đi chăng nữa, thì đó vẫn thật sự là một tội ác với dân tộc Việt Nam, là trọng tội với Tổ Quốc Việt Nam. Cũng rất may, hồn thiêng sông núi vẫn còn, anh linh nước Việt vẫn còn nên những tư tưởng, di sản của văn minh nước Việt vẫn còn, giống như ai đó đã từng nói: “Tiếng Việt còn, thì nước Việt còn”. Người viết bài này xin viết ra đây những dòng thô thiển để bày tỏ suy nghĩ của một người thuộc thế hệ trẻ đang tìm một con đường cứu đất nước thoát khỏi họa diệt vong. Chuyện này là thực sự hiện hữu và nó sẽ không còn xa nữa, khi đất nước của chúng ta đã thực sự mất chủ quyền khi những tên Việt Gian núp dưới chiếc áo Cộng Sản để làm tay sai cho Tàu Cộng và các nước ngoại bang khác đang dùng vũ lực để nắm quyền cai trị. Vì vậy, nếu có những sai sót, mong rằng sẽ được quý bậc trưởng thượng, là những nhân chứng lịch sử đóng góp. Cũng phải nói cho rõ rằng, quý bậc trưởng thượng ở đây là người viết muốn ám chỉ đến những người Quốc Gia Chân Chính với tấm lòng vì dân vì nước thật sự, chứ không phải là những lũ cò mồi, nằm vùng, hoặc những loại đón gió trở cờ đang xuất hiện nhan nhản trong xã hội Việt Nam và kể cả ở Hải Ngoại cũng không ít.
Lịch sử Việt Nam chúng ta gắn liền với việc chống chọi với giặc ngoại xâm, mà bề dày của nó là chống lũ xâm lược phương bắc. Nhờ có ý chí quật cường của những người con dân nước Việt mà độc lập của Việt Nam vẫn được duy trì, bảo tồn, và phát triển cho đến ngày nay. Tuy nhiên, cái giá phải trả đó không hề nhỏ, hầu hết các di sản văn hóa của dân tộc hoặc đã bị đánh cắp, hoặc bị tiêu hủy hoàn toàn. Kẻ thù của chúng ta đã làm chuyện này vì chúng âm mưu một kế hoạch tiêu diệt dân tộc Việt Nam để chí ít nếu có độc lập chúng ta cũng không thể mạnh hơn chúng được. Đó là thực tế. Sau khi dành lại được độc lập nhờ những xu thế không thể đảo ngược từ những ảnh hưởng chính trị ngoại giao của những nước lớn trên thế giới, những trí thức yêu nước chân chính vẫn còn, và họ đã làm tất cả để có thể khôi phục một Việt Nam què quặt sau đêm trường cai trị tàn bạo của thực dân Pháp. Tuy nhiên, vận may duyên lành đã không đến với dân tộc Việt Nam chúng ta bởi bên cạnh những người yêu nước, những sĩ phu chân chính, trong số những người Việt Nam chúng ta còn tồn tại những con chó ghẻ, những kẻ sẵn sàng vì quyền lợi cá nhân nhỏ nhoi mà chấp nhận bán đứng tiền đồ của dân tộc cho ngoại bang. Việt Gian Cộng Sản là một ví dụ điển hình.
Việt Gian Cộng Sản được sinh ra vì quyền lợi bành trướng ảnh hưởng của Cộng Sản Nga, vốn chỉ mượn cái áo hiền lành của chủ nghĩa xã hội Mark để dùng đó làm phương tiện cạnh tranh ảnh hưởng với các nước Phương Tây vốn đã vượt xa nước Nga về trình độ khoa học, kỹ nghệ, và khoa học. Từ đó, đế quốc đỏ Nga Cộng tham vọng muốn dành giật những thuộc địa của thế giới tư bản xanh (tư bản Phương Tây), chính vì vậy Lenin đã lợi dụng chiêu bài giải phóng thuộc địa để đào tạo một thế hệ những tay sai đắc lực phục vụ cho quyền lợi của đế quốc đỏ. Đây là hiện thực không thể chối cãi, bởi di sản đồ sộ của tài liệu Đại Học Phương Đông vẫn còn được Nga lưu trữ. Và tất nhiên, những tên Việt Gian tiêu biểu của bè lũ Cộng Sản Việt Nam là những tên tay sai trong số đó. Hồ Chí Minh mặc dù chưa từng được nằm trong danh sách mà những tên thực dân đỏ chú ý đào tạo, song hắn lại là một tên tay sai tỏ ra đắc lực nhất. Bằng đủ những ngón nghề tiểu xảo của một tên lưu manh siêu hạng hắn đã lần lượt trừ khử tất cả những đối thủ có trọng lượng của hắn để leo đến vị trí của một tên tay sai đắc lực nhất cho cả để quốc đỏ Nga Cộng và Tàu Cộng đại hán bành trướng. Hắn đã thành công, và tất nhiên, sự thành công của hắn cũng như Tàu đỏ, Nga đỏ, đã là một tai họa cho dân tộc Việt Nam.
Nhưng may mắn vẫn chưa hẳn đã rời bỏ dân tộc Việt Nam, chúng ta đã từng có một nửa giang sơn của tiền nhân để lại. Nơi đó, đã là chốn an toàn trú ẩn cho những chiến sĩ Quốc Gia Chân Chính. Chúng ta đã có cơ hội để bảo vệ sự độc lập ấy, để rồi nuôi hy vọng một ngày sẽ đuổi lũ bán nước ra khỏi bờ cõi để giành lại toàn vẹn lãnh thổ. Chúng ta đã từng có những nhà lãnh đạo anh minh, đạo đức, và sáng suốt để nhìn ra được con đường đi cho dân tộc. Nhưng, điều quái ác đã xảy ra cho dân tộc Việt Nam của chúng ta suốt chiều dài lịch sử vẫn là những chữ nhưng. Chúng ta đã để cho lũ ngoại bang sử dụng những tên tay sai mang dòng máu Việt để tiêu diệt những người lãnh đạo kiệt xuất đó rồi thay thế vào đó là những kẻ bất tài vô hạnh để dẫn tới cái ngày Miền Nam bị hoàn toàn sụp đổ. Chắc hẳn không phải cần nói thêm nữa, độc giả cũng có thể biết được người viết đang ám chỉ đến ai. Đó chính là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và người bào đệ của ông là Ngô Đình Nhu. Thảm cảnh diễn ra vào ngày tang thương không chỉ cho gia đình họ Ngô mà cả cho dân tộc như thế nào thì người viết sẽ không đi sâu vào chi tiết để bàn sâu thêm bởi sự việc đã được những chứng nhân lịch sử viết lại khá nhiều. Trong khuôn khổ bài viết này người viết sẽ chỉ đề cập đến những gì mà 2 người anh hùng dân tộc này đã làm và để lại cho chúng ta trong quá khứ.
Các ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và những người anh em khác trong gia đình họ Ngô Đình được giáo dục và hun đúc tinh thần yêu nước nhờ truyền thống Nho Giáo lâu đời. Có lẽ cũng chính vì được nuôi dưỡng trong một gia đình có truyền thống yêu nước như vậy, nên những người con trưởng thành từ gia đình họ Ngô Đình đặc biệt là các ông Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu đều thể hiện lòng ái quốc tột bực. Lòng yêu nước tồn tại trong các ông đã biến thành những vũ khí làm cho kẻ thù phải nể sợ. Không phải tự nhiên mà tên giặc đại gian ác, lắm mưu mô xảo quyệt như Hồ Chí Minh phải chịu thua trước khí phách kiên cường của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, bởi trong hoàn cảnh dù tay không tấc sắt lại nằm trong tay giặc, nhưng ông đã khẳng khái vạch mặt Việt Gian của Hồ bằng câu hỏi “Tại sao ông giết anh tôi?”. Câu nói đó ắt hẳn một người bình thường khó có thể làm được trong hoàn cảnh ấy, bởi Hồ lúc đó đầy uy quyền và dưới tay hắn là cả một băng nhóm du côn tàn bạo giết người không ghê tay. Thêm nữa, đứng trước nguy cơ bị thiệt hại tính mạng mà chính ông biết rõ hơn bao giờ hết nhưng ông đã không chịu lui bước, không chịu nhượng bộ với những kẻ giết mướn khi ông nói: “Mình là Tổng thống thì phải giữ tư thế của vị Tổng thống. Dầu mình chết cũng là vị Tổng thống.
Ở đây, rõ ràng câu nói của ông Ngô Đình Diệm đã thể hiện nguyên tắc “Chính Danh” trong Nho Giáo, không phải là sự tham quyền cố vị, bởi nếu tham giữ quyền lực, ông có thể mưu cầu một cuộc đào tẩu để một ngày kia quay về trị tội đám phản loạn, cũng không phải là ông không biết mình sẽ phải chết, bởi nếu không ông đã không nói đến cái chết đang cận kề. Khí tiết của một người làm việc vì đất nước đã khiến ông dám hy sinh để giữ thể diện cho Quốc Gia, cho gia đình, khi chấp nhận cái chết nhẹ tựa lông hồng chứ không ươn hèn để ngoại bang có thể coi thường tư cách của dân tộc hoặc bản thân ông. Trái lại, sau khi đã đảo chính thành công chỉ tốn vài trăm ngàn dollard, Lyndon B. Johnson đã gọi những kẻ phản tặc đảo chính là lũ du côn. Danh xưng đó cũng xứng đáng với những kẻ bất tài vô hạnh như đám tướng tá làm đảo chính theo lệnh của quan thầy ngoại bang. Nhưng cái hậu quả tệ hơn là hình ảnh của dân tộc Việt Nam đã bị hoen ố trong con mắt của những con buôn chính trị nước Mỹ. Bởi vậy, người Mỹ đã đưa quân vào Việt Nam mà không cần xin phép, xem Việt Nam như là một mảnh đất vô chủ. Khi còn sống cụ Ngô Đình Diệm đã từng nói “tôi tiến hãy tiến theo tôi, tôi lui hãy giết tôi, tôi chết hãy nối chí tôi”. Ông đã làm tất cả để chứng minh rằng ông không nói chỉ để tuyên truyền như tên Việt Gian Hồ Chí Minh, một kẻ đi bất cứ đâu chọn nơi trú ngụ cũng tính toán đường chạy trước tiên.
Về phần ông Ngô Đình Nhu, mặc dù không có được cái uy dũng của một lãnh tụ quốc gia như ông Ngô Đình Diệm, song ở trong con người của ông Ngô Đình Nhu là một trái tim yêu nước nồng nàn. Tất cả lòng yêu nước đó đã được ông gởi gắm trong tác phẩm “Chính Đề Việt Nam” mà ông là tác giả thủ bút. Từ kiến thức và kinh nghiệm của một người vốn nghiên cứu chuyên môn cổ tự, thư viện, và am tường lịch sử, ông đã đúc kết tư tưởng của mình trong cuốn sách “Chính Đề Việt Nam”. Không lý thuyết xa vời, không luận bàn hàn lâm, không tranh cãi vô bổ, ông Ngô Đình Nhu đã phân tích từ những dữ kiện lịch sử để đi đến những nhận định một cách khách quan, từ đó đưa ra những hành động cụ thể. Tư tưởng của Ngô Đình Nhu có thể tóm lược một cách chung nhất đó là: xây dựng một hệ thống lãnh đạo quốc gia có nền tảng, có tính kế thừa, và mang đậm nét tự tôn dân tộc. Qua phân tích bối cảnh lịch sử của Việt Nam, ông nhận thấy rõ ràng một chân lý là: kho tàng văn hóa cũng như trí tuệ của dân tộc Việt Nam đã bị phá hủy nghiêm trọng bởi kẻ thù xâm lược, hết Tàu lại Pháp, chúng luôn tìm cách tiêu diệt những nền tảng văn hóa của dân tộc Việt Nam trong thời gian cai trị. Quả đúng như vậy, chẳng có một kẻ xâm lược nào lại muốn những người bản xứ tự vươn lên làm chủ, chính vì vậy, chủ trương ngu dân, đốt sách, ăn cắp tư liệu quý là hành động thường thấy ở những kẻ xâm lược. Cũng chính bởi sự chèn ép và tiêu diệt văn hóa Việt Nam một cách có chủ đích và hệ thống, nên lãnh đạo ở Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử luôn có một đặc điểm là không có tính kế thừa.
Như vậy, tư tưởng của ông Ngô Đình Nhu rõ ràng đã nhắm tới một mục đích duy nhất là gây dựng một nền tảng cho chính trị học Việt Nam, tạo ra tính liên tục và kế thừa cho những giai đoạn lãnh đạo đất nước kế tiếp, từ đó đưa Việt Nam đến phú cường. Bây giờ đặt câu hỏi, nếu đất nước được phú cường, thì ai là người được hưởng lợi? chắc chắn là không chỉ gia đình họ Ngô Đình, mà là toàn thể nhân dân Việt Nam. Như vậy, hành động, tư tưởng, và việc làm của ông Ngô Đình Nhu là vì mục đích cá nhân hay vì tương lai chung của dân tộc? Vì vậy, những kẻ vu cáo cho 2 anh em ông Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Diệm là gia đình trị là hoàn toàn có mưu đồ ác ý. Nếu hiểu một cách có thiện ý thì có thể những lời phê phán đó chỉ đơn giản xuất phát từ sự ghen tị tầm thường của những kẻ dốt nát mà muốn đua chen, bất tài mà muốn được ngồi ngôi cao, không công trạng mà muốn được hưởng bổng lộc, không đức độ mà đòi được người đời trọng vọng. Nếu hiểu theo cách phê phán một cách chặt chẽ hơn, sẽ thấy những dụng ý đạp đổ những tư tưởng phục hưng đất nước sẽ đồng nghĩa với việc làm lợi cho ngoại bang, cho kẻ thù của dân tộc. Tất nhiên không một kẻ thù nào cũng như các nước ngoại bang lại muốn cho dân tộc Việt Nam có thể vươn lên cạnh tranh với họ, vì vậy hành động tiêu diệt, hủy bỏ những tư tưởng yêu nước sẽ đồng nghĩa với việc phản quốc, làm Việt Gian tay sai cho ngoại bang.
Ngoại bang ở đây là ai? Là những kẻ tự nhận mình là đồng minh với tất cả những nước yêu chuộng tự do, Hoa Kỳ. John F. Kenedy từng tuyên bố người Mỹ đang chiến đấu vì tự do, sẽ đưa vai gánh vác với các nước tự do, nhưng thực tế người Mỹ đã nói dối. Họ đến Việt Nam không phải vì muốn bảo vệ cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi bàn tay của lũ thực dân đỏ, mà họ muốn tạo ranh giới với thế giới mới bằng cuộc chiến tranh lạnh. Hoa Kỳ không kết thúc chiến tranh ở Triều Tiên bằng việc giải phóng cho nhân dân Triều Tiên thoát khỏi nanh vuốt của lũ Thực Dân đỏ. Hoa Kỳ cũng đã làm điều tương tự với nhân dân Việt Nam, với nhân dân Đức. Hoa Kỳ chỉ muốn điều khiển cuộc chiến theo ý muốn của một người chia lại thế giới, chứ không hề đếm xỉa đến tự do của những người dân bị áp bức. Chính vì vậy, thay vì chính sách tiêu diệt tiềm lực của đám tay sai khủng bố đỏ là những tên Việt Cộng nằm vùng bằng Ấp Chiến Lược của chính phủ Ngô Đình Diệm, người Mỹ đã tìm mọi cách đưa quân đội vào Việt Nam để leo thang chiến tranh buộc nhân dân Việt Nam phải rơi vào cảnh máu lửa. Khi bị khước từ quyết liệt từ phía chính phủ đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ đã cấu kết với những tên Việt Cộng nằm vùng như Thích Trí Quang, tạo cho những tên Việt Gian này những ưu thế để xách động quần chúng nổi dậy chống chính quyền. Xáo trộn chính trị yên bình của Việt Nam Cộng Hòa đệ nhất luôn bị bàn tay lông lá của CIA thò vào, cuối cùng, Hoa Kỳ đã bỏ tiền để thuê những tên tay sai cho thực dân Pháp trước kia để loại bỏ một chính phủ vì Tổ Quốc Việt Nam, vì Dân Tộc Việt Nam. Đây là một ví dụ tiêu biểu cho khái niệm ngoại bang mà người viết ám chỉ tới.
Ai là kẻ thù? Là những kẻ thực hiện kế hoạch xâm lược Việt Nam dưới mọi hình thức, bằng vũ trang, bằng đào tạo tay sai để cai trị Việt Nam theo sự chỉ đạo của chúng, bằng việc rũ bỏ tất cả những giá trị dân tộc để thay thế bằng tư tưởng sùng bái, nô lệ chúng. Nga Cộng và Tàu Cộng là những thế lực như vậy. Nga Sô là quốc gia đầu tiên đã bị cưỡng ép chấp nhận chủ thuyết Cộng Sản qua cái gọi là Cách Mạng Tháng Mười. Thực chất Cách Mạng Tháng Mười là một ngụy từ để che đậy âm mưu xâm lược của Lenin qua chiêu bài Quốc Tế Cách Mạng. Quốc Tế Cách Mạng để Lenin có thể xách động những người lao động khốn khổ phương Tây nổi dậy chống chính quyền làm rối ren tình hình chính trị của các nước phương Tây. Quốc Tế Cách Mạng để dụ khị những người dân bị áp bức ở xứ nô lệ vùng lên chống lại chính quyền cai trị, để rồi thoát được nanh vuốt của Tư Bản Xanh như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan, vv… thì lại rơi trọn vào tầm ảnh hưởng của Nga. Quốc Tế Cách Mạng để đào tạo một thế hệ thái thú, toàn quyền kiểu mới với sự cai trị dựa vào những tên tay sai bản xứ. Bởi vậy, không có gì ngạc nhiên khi Lenin là người đầu tiên đề cập đến vấn đề thuộc địa. Trung Cộng là một nạn nhân của Nga Cộng, tuy nhiên, ý thức của một kẻ đại hán đã chỗi dậy để chúng đủ khôn khéo mà sử dụng sự hỗ trợ của Nga Cộng để nuôi dưỡng mộng bành trướng. Chính vì vậy, mặc dù tại Tàu, vẫn còn tồn tại cảnh người kéo cày thay trâu ngựa, nhưng vẫn có “cách mạng cộng sản” xảy ra. Và Mao Trạch Đông đã sáng tạo ra những cái ngu xuẩn nhất, mâu thuẫn nhất trong thế giới loài người đó là tiến lên thể chế chính trị xã hội chủ nghĩa từ một nước còn rửa chưa sạch những ý nghĩ quân thần.
Ai là tay sai? Tất nhiên đó là Hồ Chí Minh và băng đảng của hắn. Khác với nhiều nhân sĩ xuất dương để mưu cầu chuyện cứu nước bằng con đường học vấn, Hồ xuất ngoại để tìm đường mưu cầu phú quý. Đặt chân lên đất Pháp, hắn đã làm đơn xin được làm tay sai cho Thực Dân Pháp qua lá thư xin học Trường Thuộc Địa. Thất bại, hắn bèn tìm đến một ông chủ khác là Nga Cộng, nhưng vì vốn học thức của hắn quá nghèo nàn nên Stalin cũng như các quan thầy của hắn không trọng dụng. Theo chân Borodin hắn làm chân phiên dịch, thực hiện xứ mạng đỏ hóa nước Tàu. Dù vậy, với khả năng lưu manh được trường đời đào tạo, nên hắn đã dần hãm hại tất cả những ai cản bước đường tiến thân của hắn để leo lên vị trí đắc lực nhất trong hàng ngũ tay sai của Thực Dân Đỏ mang máu Việt. Chính vì trong Hồ, không hề tồn tại một chút mảy may về lòng yêu nước, nên Hồ khác với Mao Trạch Đông là đã không lợi dụng sự giúp đỡ của Nga Sô như một phương tiện, mà hắn chấp nhận làm thân khuyển mã để phục vụ lợi ích của mẫu quốc đỏ và sau này là cả Tàu Cộng vì quyền lợi thống trị nhân dân Việt Nam để được hưởng cái thú của những loại hôn quân trong lịch sử kiểu Lê Ngọa Triều, Minh Mạng, Tự Đức vv…
Như vậy như đã phân tích nhận xét ở trên, những kẻ vì lợi ích bản thân mà tiêu diệt tinh thần yêu nước của 2 anh em họ Ngô thì có nghĩa chúng có chung mục đích với ngoại bang, kẻ thù và tay sai cho Thực Dân Đỏ. Để minh chứng cho điều này, người viết xin đưa thêm những dẫn chứng khác. Sau khi đã vâng lệnh ngoại bang, thông đồng với bọn tay sai Thực Dân Đỏ tiêu diệt lãnh tụ, đám tướng tá du côn đã tiếp tục nghe lời xúi giục của những tên Việt Cộng nằm vùng để tiêu diệt, truy lùng những thành viên đang Cần Lao vốn được ông Ngô Đình Nhu xây dựng với kỳ vọng đào tạo ra một lớp lãnh đạo kế tiếp để kế tục sự nghiệp của ông Ngô Đình Diệm. Chưa hết, tất cả những thành tựu đã làm được của chính phủ đệ nhất Cộng Hòa đều đã bị thiêu hủy không thương tiếc, những mạng lưới tình báo chống thâm nhập của VGCS bị phá bỏ, Ấp Chiến Lược là vũ khí hữu hiệu để cách ly VGCS với những người dân thường cũng bị xóa sổ, những tên VGCS nằm vùng ác ôn được tha bổng. Vậy thử hỏi, sau ngần đấy những việc làm phản quốc đó thì liệu đám tướng tá đảo chánh có được xem là Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng hay là Lũ Côn Đồ Phản Quốc?
Hiện nay, đất nước đã rơi vào cảnh thực sự lâm nguy, không phải bởi sự xâm lược của Tàu Cộng đang hiện hữu mà là bởi những khái niệm đã bị hoàn toàn đảo lộn tại Việt Nam. Người yêu nước thì bị gọi là Việt Gian, lũ bán nước thì được gọi là yêu nước, bọn phản quốc thì ngẩng cao đầu, người cứu nước thì phải lẩn tránh. Lịch sử bị đảo lộn, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, sự chen chân phá hoại của VGCS ở khắp mọi nơi, từ cộng đồng đến tổ chức tôn giáo, gây nghi hoặc chán nản cho tất cả những người còn tấm lòng với đất nước. Khi tốt xấu không phân biệt được, đúng sai không rõ ràng, trắng đen lẫn lộn, tức là luân lý bị mất, xã hội cũng như con người sẽ rơi vào trạng thái của những con vật, làm theo bản năng. Như vậy nếu nước chưa mất, thì cũng sẽ mất, dân tộc có còn thì cũng sẽ bị đồng hóa. Ngược lại, đạo lý còn thì dầu, nước có mất vẫn lấy lại được, dân tộc có lưu vong cũng không bị xóa sổ, ngày tăm tối qua thì tương lai sáng lạn sẽ tới, giống như Nguyễn Trãi từng viết “Càn Khôn Bĩ Rồi Lại Thái, Nhật Nguyệt Hối Rồi Lại Minh”. Vì vậy, hãy phục hưng lại tinh thần yêu nước, tự tôn dân tộc của 2 vị anh hùng dân tộc Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, hãy tự hào khi là một thành viên của Đảng Cần Lao, hãy phục hoạt lại những chân giá trị của lịch sử, biết kế thừa trên những nền móng mà tiền nhân đã dày công xây dựng. Những kẻ đang tìm cách phá hoại hình ảnh tốt đẹp của 2 vị anh hùng dân tộc họ Ngô cũng như Đảng Cần Lao, là những tên Việt Gian đang là tay sai Thực Dân Đỏ tức Việt Gian Cộng Sản hoặc tay sai của chúng. Những người Việt yêu nước cần phải có hành động thích đáng trừng phạt lũ phản dân tộc này.
24/10/2011
Trọng Tín (Kyoto)

Giọt nước mắt... vì niềm kiêu hãnh: Người Việt Nam

Tôi là người thù dai. Thù dai có cái xấu và có cái tốt. Tôi nghĩ thù dai cũng có điểm tốt. Thù dai để không quên những chuyện xấu người khác làm cho mình. Không thù dai thì làm sao Nguyễn Trãi nằm gai nếm mật suốt mười năm để trả thù nhà, để đền nợ xã tắc, giang sơn?

Thù từ năm 1975 đến nay thì có dai thật.

Năm 1975, với đợt tị nạn đầu tiên đến Mỹ, tờ Newsweek đăng một bài viết của Shana Alexander về những người Việt được đưa sang Mỹ tị nạn. Người đàn bà này lo ngại là những người Việt Nam tị nạn chưa biết sử dụng cái máy giặt, cái máy sấy, không biết Michael Angelo là ai, thì làm sao sống được ở Mỹ.

Ðó là những câu nhục mạ những người Việt quá nặng.

Nhưng chuyện không biết dùng cái máy giặt thì cũng dễ hiểu. Kìa, như thái
tử Naruhito của hoàng gia Nhật, mãi đến khi sang học tại Merton College ở Oxford, ông hoàng tử này mới biết dùng cái máy giặt để khoe nhắng lên. Vậy thì dùng cái máy giặt không phải là chuyện đáng kiêu hãnh. Không biết dùng cái máy giặt thì cũng không phải là điều xấu xa gì như bài báo ngu xuẩn của Shana Alexander đã úp mở.

Từ đó, năm nào, cứ đến tháng Tư là tôi lại nhớ đến bài báo của Shana Alexander, và cứ nghĩ đến những câu nhục mạ ấy là lại run người lên vì giận.

Nhưng người Pháp vẫn nói là trả thù cũng như thức ăn nguội, ăn lạnh mới ngon. Shana Alexander nghỉ viết từ lâu, không biết đang ở đâu để rảnh rang kiếm nàng, mời nàng đi đến thăm vài ba đại học Mỹ, ghé lại Little Saigon chơi cho bỏ những ngày cơ cực và để cho nàng thấy tận mắt những người nàng khinh bỉ ấy đã sống như thế nào.
Ðó là cách trả thù vậy.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy hả dạ được như cuối tuần qua, khi nhận được
tờ Newsweek, tờ báo 32 năm trước từng đăng bài báo của Shana Alexander, tôi đọc được bài viết của George Will trong mục The Last Word ở trang 84 số báo NewsWeek đề ngày 17 tháng 12 năm 2007.

George Will dùng nguyên một trang để nói về đóng góp của một người Việt Nam , một phụ nữ Việt, một trong những người Việt lếch thếch kéo nhau sang Mỹ và bị Shaan Alexander đem ra nhục mạ trong bài báo.
Tôi có thể nói là chưa bao giờ tôi đọc được một bài báo viết về một người khác như George Will đã viết.

Nếu bài báo ấy do một cây bút Việt Nam viết thì người đọc cũng dễ dàng coi đó là chuyện hai con mèo khen nhau có những cái đuôi dài.

Nhưng bài viết này là của George Will một trong những cây bút bình luận chính trị bảo thủ, lỗi lạc nhất của báo chí Mỹ, thì nó là một bài báo giá trị. Mười lần Shana Alexander cũng không thể bác được điều đó.

Bài báo của George Will viết về Dương Nguyệt Ánh, mẹ đẻ ra một loại bom mói tên là Thermobaric. Chương trình nghiên cứu được hạn cho ba năm để hoàn thành, nhưng chỉ sau 67 ngày, bà Ánh đã thành công , chế ra được loại bom mới để dùng cho mặt trận Afghanistan. Loại bom mới này công hiệu hơn tất cả các loại bom khác của thế giới. Bom ném vào hang đá ở Afghanistan không công phá ngay như các loại bom cũ, mà sức nóng và sức nổ của bom ở lại lâu, tiến sâu vào các hang hốc khiến khả năng công phá và hủy diệt của bom hơn hẳn mọi loại võ khí khác.

Nước Mỹ đã phải cám ơn bà Dương Nguyệt Ánh về loại võ khi mới này. Tờ Washington Post mới đây có viết một bài khá dài về bà Ánh nhân dịp bà được trao tặng một huy chương về những thành quả và đóng góp của bà cho nước Mỹ.

George Will kể lại cảnh bà tiến ra trước máy vi âm, không đọc một bài viết sẵn, mà ứng khẩu trước một cử tọa rất đông đảo smoking, nơ đen trang trọng. Bà Dương Nguyệt Ánh nói rằng 32 năm trước, bà tới nước Mỹ với tư cách một người tị nạn, hai bàn tay trắng và một túi hành trang đầy những ước mơ tan nát.

Nhưng nước Mỹ, với bà, là một thiên đàng, không phải vì vẻ đẹp và tài nguyên phong phú, mà vì người dân Mỹ vị tha, rộng lượng đã giúp gia đình của bà khi mới tới Nước Mỹ và giúp hàn gắn những thương tích trong tâm hồn, đem lại lòng tin vào con người và cảm hứng cho công việc của bà. Bà muốn tặng lại danh dự của tấm huân chương bà nhận được cho 58 ngàn người Mỹ đã tử trận tại Việt Nam và hơn 260 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh để cho những người như bà có được cơ hội sống trong tự do. Bà xin Thượng đế ban phúc cho những người sẵn sàng chết cho tự do, và nhất là những người sẵn sàng chết cho tự do của những người khác. Bà cám ơn nước Mỹ.

George Will kết bài viết của ông bằng mấy câu này: Cám ơn Dương Nguyệt Ánh. Xin cô hiểu là cô đã trả món nợ mà cô nói cô nợ của nước Mỹ, cô đã hoàn trả đầy đủ, không thiếu một chút nào. Cô đã trả hết món nợ đó, và luôn cả tiền lời nữa.
Tiền lời, là đóng góp rất lớn của Dương Nguyệt Ánh cho tự do và an ninh của nước Mỹ, quốc gia đã mở cửa đón gia đình của bà.

Shana Alexander ở đâu, có đọc bài báo này chưa ? 


Tác Giả: Bùi Bảo Trúc

Khánh Thành Trụ Sở Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Houston

Phóng sự của VOA - Nguyễn Phục Hưng thực hiện
Phát thanh thứ Tư, ngày 2 tháng 11 năm 2011

 
Theo tài liệu thống kê dân số năm 2010 của chính phủ Hoa Kỳ thì dân số người gốc Việt sống tại Houston và vùng phụ cận là 103,500 người và đứng hàng thứ 3 tại Hoa kỳ, chỉ sau vùng Quận Cam và San Jose của tiểu bang California. Tuy nhiên, trên thực tế, dân số người gốc Việt tại Houston và vùng phụ cận có thể còn cao hơn nữa vì có nhiều người không tham dự cuộc kiểm kê dân số và nhất là gần đây nhiều người Việt từ các nơi khác về định cự tại Houston do tình trạng suy kinh tế tại các nơi khác.
Nhận thấy Cộng Đồng người Việt Houston ngày càng lớn mạnh, vào năm 2008 Chủ tịch cộng đồng lúc đó là luật sư Hoàng Duy Hùng, đã cố gắng hoàn tất việc mua một cơ sở làm trụ sở cộng đồng.  Từ căn bản này, các sinh hoạt của cộng đồng đã được chính phủ lưu ý và năm ngoái, 2010, chính phủ chấp thuận tài trợ tổng cộng khoảng nửa triệu Mỹ Kim để tân trang hóa trụ sở cho hợp với nhu cầu của cộng đồng.  Sau gần một năm sửa sang cho đúng với tiêu chuẩn kiến trúc hiện đại, trụ sở cộng đồng được tái khai trương vào ngày 23 tháng 10, 2011 trong một buổi lễ trọng thể với hơn 400 quan khách tham dự.  Ngoài đồng hương, còn có đại diện các cơ quan chính quyền và các cộng đồng bạn đến chung vui.
Sau lễ cắt băng khánh thành, mọi người vào họp mặt trong phòng hội chính. Trong diễn văn chào mừng, Chủ Tịch đương nhiệm của Cộng Đồng là Luật sư Teresa Ngọc Hoàng tuyên bố đây là một ngày trọng đại trong lịch sử xây dựng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Houston:
“Hôm nay là ngày đánh dấu một sự kiện lịch sử quan trọng trên con đường xây dựng Cộng Đồng Người Việt Houston…
 Lần đầu tiên Cộng Đồng Người Việt Houston có một tổ ấm.  
Lần đầu tiên Cộng Đồng Người Việt có một ngôi nhà chung, một mái đình làng”
.
 
Cô cũng kêu gọi mọi người cùng góp phần phục vụ đồng hương và vận động cho dân chủ tại Việt Nam:
“Trong ngôi nhà này chúng ta hãy cùng nhau góp sức để mang lại những sinh hoạt phúc lợi cho đồng hương về mọi mặt y tế, xã hội, văn hóa, hành chánh, nghệ thuật… và cũng trong ngôi nhà này chúng ta hãy cùng nhau ngồi lại nhen nhúm lên tình đồng bào ruột thịt hầu có sức mạnh Diên Hồng góp gió để chuyển lửa dân chủ cho Việt Nam và cũng để dẹp tan âm mưu chiếm đất đai lãnh thổ của ngoại bang”
Hiện diện trong buổi lễ khánh thành trụ sở cộng đồng, ngoài các đoàn thể đồng hương còn có nhiều quan khách trong chính quyền Hoa Kỳ, từ Dân Biểu Liên Bang Al Green đến đại diện Thị Trưởng Annise Parker là William Thomas, dân biểu tiểu bang Texas Hubert Vo, nghị viên Hoàng Duy Hùng cùng nhiều nghị viên khác trong thành phố Houston và đại diện Bộ Phát Triển Gia Cư Liên Bang (HUD).
.
Ngỏ lời cùng quan khách trong ngày lễ khánh thành, Dân biểu Hạ Viên Hoa Kỳ Al Green đã ca ngợi cộng đồng người Việt là một cộng đồng yêu chuộng tự do và  ông nói rằng người Việt đã góp phần phát triển  nền tự do của Hoa Kỳ:
“ Vietnamese people are Freedom loving people and we are so honor that you have brought your breadth for freedom to the Freedom of the United  states of America"
.
Đương kim chủ tịch cộng đồng luật sư Teresa Ngọc Hoàng được mọi người khen ngợi vì sự thành công của cô trong việc vận động xin chính phủ địa phương và liên bang chấp thuận cho cộng đồng có được ngân khoản kỷ lục trong việc tân trang trụ sở cộng đồng theo đúng tiêu chuẩn hiện đại.
Được biết, sau khi tân trang, trụ sở này có đầy đủ tiện nghi âm thanh, ánh sáng, hệ thống máy lạnh, máy sưởi, với 1phòng hội lớn có thể chứa được trên 200 người, 1 phòng hội nhỏ hơn với 40 người, cộng thêm 5 văn phòng, 2 nhà vệ sinh và nhà bếp. Bên ngoài có mái che, có thể chứa thêm khoảng 200 người trong các ngày hội khoáng đại hay hội hè lớn.
Những đồng hương đến tham dự buổi lễ khánh thành trụ sở cộng đồng đều tỏ sự vui mừng hãnh diện với Trụ sở mới vì có lẽ cho đến nay, Cộng Đồng Người Việt Houston và vùng Phụ Cận là cộng đồng Việt Nam duy nhất tại Hoa Kỳ có riêng một trụ sở khang trang  để phục vụ đồng hương và họ đều đồng ý rằng thành quả này là một bằng chứng của sự đoàn kết của đại đa số cư dân cũng như sự trưởng thành của cộng  đồng người Việt Houston.
 Bà Trần Thị Thiền tỏ ý vui mừng cộng đồng có một trụ sở riêng làm nơi sinh hoạt:
“Tôi rất mừng là Cộng Đồng có một trụ sở riêng và tất cả mọi người đồng lòng hoạt động với nhau, thành ra điều đó là một điều tốt đẹp mà tôi thấy tất cả mọi người cùng đoàn kết đến đây xây dựng chung.”
Một cựu quân nhân qua định cư tại Houston từ 5 năm nay là Ông Duy Minh  thì nói là buổi khánh thành trụ sở chứng tỏ là cộng đồng người Việt Houston rất đoàn kết xây dựng:
“Trong buổi lễ khánh thành này tôi thấy rất là trang nghiêm,và đầy đủ, tất cả có mặt, kể cả chính quyền địa phương, anh em trong cộng đồng đóp góp xây dựng trụ sở này tôi thấy là  rất đẹp. …Có một ý nghĩa đặc biệt, nói chung cộng đồng người Việt chúng ta ở tại Houston này rất đoàn kết và xây dựng"
Một đồng hương khác là ông Trần Đức Thái cùng chia sẻ tâm tình trên và niềm hãnh diện của ông:
“ Rất là hãnh diện là cộng đồng có tru sở khang trang và tôi hy vọng trong tương lai Cộng đồng Vie65tNam mình càng ngày càng phát triển hơn… Nó chứng minh sự đoàn kết, sức mạnh của người Việt và là một niềm hãnh diện của người Việt Nam mình”
Xin mượn lời phát biểu của Chủ Tịch Cộng Đồng Teresa Ngoc Hoàng để kết thúc phóng sự này, và có lẽ đây cũng là ước vọng của mọi người Viêt tha hương :
“…Từ đây Cộng Đồng đã được an cư, từ đây Cộng Đồng chắc chắn sẽ lạc nghiệp và có như thế từ đây cộng đồng sẽ vươn lên thăng tiến trong cuộc sống và đoàn kết chặt chẽ trong việc yểm trợ cho cuộc đấu tranh cho dân chủ, tự do ấm no cho tám mươi triệu đồng bào tại quê nhà.”
Nguyễn Phục Hưng.
Tường trình từ Houston, Texas  

Bài Xem Nhiều