We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 5 November 2011

Biển Đông Chia Rẽ CS?




Gần đây những người lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN có những chuyến ngọai giao con thoi dồn dập với Trung Cộng, Ấn độ, Phi luật tân, Nhựt. Đó là thời sự rất quan trọng liên quan đến vấn đề Biển Đông, thiết nghĩ rất cần theo dõi liệu coi vấn đề Biển Đông có phải đã chia rẽ CS hay đó là trò chơi hai mang, kiểu đi đu dây của CS Hà nội.
Một, nhiều triệu chứng chia rẽ CS. Chia rẽ giữa hai đảng CS, Đảng CS VN và đảng CS Trung Quốc. Đảng CSTQ bá quyền, bành trướng, coi Đảng CSVN như chư hầu chớ không phải đồng chí. Nhưng cả hai đều lấp liếm che đậy với mười sáu chữ vàng và bốn cái tốt.
Đảng CSVN chịu ép, đi với TC thà mất đất, mất biển còn hơn đi với Mỹ, sợ mất Đảng là mất tất cả. Nên Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng đi Bắc Kinh cam kết giải quyết vấn đề Biển Đông một cách song phương với TC theo tinh thần hữu nghị giữa hai Đảng, không cho nước ngòai xen vào, ý muốn nói Mỹ. 
Việc làm này của Tổng Bí Thư Đảng CSVN bị người dân VN hết sức bất bình, và quốc tế coi đó là chuyện nội bộ của hai Đảng CS, chớ không phải là hành động ngọai giao của hai nước theo nguyên tắc và tập tục văn minh của thế giới; đảng dù là đảng cầm quyền cũng không có tư cách đại diện cho chánh quyền một nước.
Chia rẽ giữa Đảng và Nhà Nước CSVN. Trong khi Tổng Bí Thư, chủ tịch Bộ Chánh Trị đi TC cam kết giải quyết song phương, thì Trương tấn Sang, Chủ Tịch Nước, thành viên của Bộ Chánh trị đi Ấn Độ, đi Phi Luật Tân vận động và thỏa hiệp cách giải quyết trên nguyên tắc đa phương và dựa vào luật biển của Liên Hiệp Quốc.
Và Bộ Trưởng Quốc Phòng Tướng Phùng Quang Thanh đi Nhựt - chuyện hi hữu suốt 13 năm mới có một bộ trưởng quốc phòng của VNCS đi Nhựt. Mục đích chuyến đi này theo tin tức Ông Thanh cũng vận động sự liên kết quân sự, tức muốn quốc tế hóa, giải quyết vấn đề Biển Đông trên nguyên tắc đa phương. 
Cả Thủ Tướng Nguyển Tấn Dũng cũng đích thân đi Nhựt bàn bạc về lò nguyên tử do Nhựït thầu thực hiện cho VN. Nhưng nhứt định vấn đề Biển Đông cũng được đặt ra và Ông cũng chiếu hội cấp thủ tướng những gì Ô Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng quang Thanh liên kết với Nhựt. 
Chia rẽ giữa phe CS gốc Miền Bắc từ Bến Hải trở ra và phe CS gốc Miển từ Bến Hải trở vô. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng thân TC vẫn bám sát TC. Còn những người CS gốc Miền Nam về lãnh thổ cũng như về nguồn gốc xuất thân, như Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng lập trường đổi mới kinh tế, muốn đi với Tây Phương, nhứt là Mỹ, có khuynh hướng giải quyết vấn đề Biển Đông trên nguyên tắc đa phương, quốc tế hóa vấn đề như hầu hết các nước ASEAN và Mỹ chủ trương. 
Hình thức chia rẽ bên ngòai giữa Đảng Nhà Nước CSVN, quốc tế thấy và người dân Việt cũng thấy. 
Khuynh hướng chung của người dân Việt là đồng ý với những người bên phía nhà nước, mà chê giải pháp thần phục TC của người cầm đầu Đảng CS là Nguyễn phú Trọng. 
Chia rẽ trầm trọng giữa Đảng Nhà Nước CSVN thống trị với dân chúng VN bị trị. Khuynh hướng chống TC của người dân là khuynh hướng vượt trội, với đa số áp đảo.
Nhưng Đảng CS và Nhà Nước đều không tin dân, sợ dân, không cho dân biểu tình bày tỏ lòng yêu nước, ý chí bảo vệ bờ cõi, chống TC xâm lấn VN. Đảng Nhà Nước CS Hà nội sẽ khiêu khích TC, và có thể dẫn đến tình trạng người dân chống luôn Đảng Nhà Nước CS Hà nội vì bất mãn CS Hà nội đã từng cắt đất dâng biển cho Tàu Cộng và bây giờ thì quá nhu nhược với TC. CS Hà nội cũng biết không thể phát huy nội lực dân tộc được nữa vì Đảng Nhà Nước đã quá xa rời quần chúng, gây quá nhiều bất mãn đối với nhân dân. 
Hai, hay đây là trò chơi hai man, đu dây của Đảng Nhà Nước CS Hà nội đối với TC và các nước. Đảng CSVN dùng bàn tay nhung với Đảng CSTQ, hai bên sẽ giải quyết song phương. Đảng CSVN ngầm để cho Nhà Nước, Trương tấn Sang đi với Ấn Độ, Phi và Phùng Quang Thanh, Nguyễn tấn Dũng đi Nhựt, để tạo điều kiện cho Đảng CSVN chơi trò chơi mâu thuẩn với Đảng CSTQ. Đảng CSVN dùng cuộc vận động của Nhà Nước để làm đối trọng hầu giảm bớt những lấn chiếm của TC. 
Nhưng đó là con dao hai lưỡi. Chính cái trò chơi mâu thuẩn đó của Đảng lại hại nỗ lực của phía Nhà Nước. Làm sao các nước như Mỹ, ASEAN, Nhựt tin Nhà Nước VN khi vận động giải quyết vấn đề Biển Đông theo nguyên tắc đa phương khi mà Đảng CS cầm quyền độc tôn và độc trị cam kết song phương với TC.
Cái hại ấy thấy rõ trong hành động của Mỹ tạo vòng vây TC. Mỹ không tin CS Hà nội, không đi trực tiếp với VNCS. Mỹ để cho những đồng minh trong vùng như Ấn Độ, Nhựt, Phi liên lạc trực tiếp với VNCS. Chớ Mỹ không đi thẳng với VNCS. Vì không đủ tin Nhà Nước CS Hà nội cũng có. Vì trên phương diện pháp luật, Mỹ không thể đi sâu về quân sự với CS cũng có. Ngay việc bán vũ khí cho CS Hà nội mà Đại sứ Mỹ ở Hà nội còn nói phải chờ một giai đọan khá lâu họa may Mỹ mới làm được. 
Ba và sau cùng, không thể không nói đến việc Đảng Nhà Nước VNCS nỗ lực tăng cường và hiện đại hóa quân đội. Mua máy bay, mua tàu lặn, không tiếc ngọai tệ dù kinh tế tài chánh gặp lúc tương đối khó khăn. Trước mắt việc mua này có lợi cho những người có chức, có quyền đang nắm nhà nước và bộ quốc phòng, có mua mới ăn xới, ăn bớt được. Nhưng xét cho cùng, không bao giờ quân đội của CS Hà nội có thể tự đương đầu nổi với TC, chớ đừng nói chiến thắng. Nội đội quân thứ năm của TC đã bố trí trong lòng đất nước VN rồi. Nội những con ngựa thành Troie TC đã bố trí lâu nay trong lòng Đảng CS VN rồi, trong quân ủy, của CS Hà nội rồi. Nếu hai thứ quân nội ứng này của TC ứng lên, thì CS Hà nội bị đảo chánh rồi, hệ thống chỉ huy của quân đội bị chỉnh lý rồi, quân đội làm sao đánh đấm gì được nữa. 
Còn người dân dù mối thù 1000 năm giặc Tàu có bùng lên cũng bị CS Hà nội triệt hạ. Nhà cầm quyền CS sợ dân chống TC như chánh phạm xâm lăng rổi chống luôn đồng phạm là CS Hà nội cắt đất dâng biển cho TC. Hay sợ dân lật đổ nhà cầm quyền CS Hà nội hại nước hại dân để lập một chánh quyền mới vì dân, do dân của dân, có khả năng và uy tín huy động nội lực dân tộc để cứu nguy quốc gia dân tộc, chống quân Tàu.


Vi Anh 

Người ta thường kêu là “Du Đãng Saigon” nay lại là : “Du Đãng Hồ Chó Minh


"Bây giờ xin mời những người Cộng Sản Việt Nam cùng chia xẽ có nên để tên thành phố Hồ Chí Minh hay nên trả lại tên cho Saigon."
- Mầy lấy vợ ở đâu? dạ em lấy vợ Saigon.  nay lại là em “Lấy vợ Hồ Chí Minh”.
- Người ta thường kêu là “Du Đãng Saigon” nay lại là : “Du Đãng Hồ Chí Minh”
 - Đi Saigon nhớ coi chừng chó Saigon dữ lắm. nay lại là “chó Hồ Chí Minh dữ lắm 


Sài Gòn hay Hồ Chí Minh


Mỗi mùa xuân về trên quê hương Việt Nam, chúng ta lại nhớ đến địa danh Sài Gòn.

Sài Gòn, tự nó đã đầy đủ ý nghĩa. Không cần phải thêm thủ đô hay thành phố gì cả. Hai chữ Sài Gòn đã in sâu vào từng tâm hồn của ngưòi dân Việt Nam mà còn quen thuộc với người ngoại quốc với tên gọi không có dấu: “Saigon”. ...

... Để rồi từ đó mọi người đều có thể viết chữ Sài Gòn dính liền lạivới nhau mà không bỏ dấu “SAIGON”.

Không biết bao nhiêu bài luận văn của các em học sinh từ tiểu học đến trung học tả về Saigon. Không biết bao nhiêu thi sĩ, nhạc sĩ viết về Saigon. Saigon nằm soi mình bên dòng sông cùng tên Saigon, thật lãng mạng và kêu ngạo cùng tuế nguyệt.

Chúng ta hãy lắng động tâm hồn để tìm về sự mộc mạc của người Việt Nam đối với Saigon thân yêu.

1. Thưa cô đi đâu?

- Saigon.

2. Bà ngoại đi đâu?

- Lên Saigon.

3. Mầy từ đâu về?

-Từ Saigon.

Chỉ cần một chữ Saigon là đầy đủ rồi.

Nhưng trong 36 năm qua, Saigon bị mất tên, bị thay thế bằng tên của nhân vật Hồ Chí Minh. Sàigon ngậm ngùi tức tưởi, thổn thức với lời ca trong bài Vĩnh Biệt Saigon: “...ta mất người như người đã mất tên…”.

Người Cộng Sản Việt Nam rất lấy làm hãnh diện với cái gọi thành phố Hồ Chí Minh. Cái tên nghe vừa dài vừa chói tai, lúc nào cũng phải thêm chữ “thành phố”. Nếu thiếu chữ “thành phố” thì nguy to. Bởi vì kêu Hà Nội thì ai cũng hiểu là điạ danh Hà Nội, nhưng kêu Hồ Chí Minh khơi khơi thì có khi người ta không biết kêu cái quái gì?

Bây giờ xin mời những người Cộng Sản Việt Nam cùng chia xẽ có nên để tên Hồ Chí Minh hay nên trả tên lại cho Saigon. Nếu quí vị nhất định khư khư giữ nguyên tên Hồ Chí Minh, thì nên cùng thưởng thức những mẫu chuyện và truyền khẩu từ ngưòi này sang người khác, từ nơi này sang nơi khác mà tạm gọi là truyền khẩu dân gian, hãy xem như một cuộc trưng cầu dân ý có được không?

1. Bây giờ nói về tệ nạn xã hội:

- Người ta thường kêu là “Du Đãng Saigon” nay xin sửa lại: “Du Đãng Hồ Chí Minh”

- Saigon ngày xưa ít thấy bây giờ Saigon nhiều quá. “Đĩ Saigon” xin đổi lại là “Đĩ Hồ Chí Minh”

  - Đi Saigon nhớ coi chừng chó, chó Saigon dữ lắm. “Chó Saigon” xin đổi lại là “chó Hồ Chí Minh dữ lắm 

 - Saigon ngày xưa ít thấy mấy thằng điếm bây giờ phải coi chừng mấy thằng điếm. ‘Điếm Sàigon” xin đổi lại là “Điếm Hồ Chí Minh”.

2. Bây giờ nói về dân gian:

Khi nói đến dân gian thì không phải như viết văn chương, chỉ nói tắt hiểu là được. Không cần chính tả hay văn phạm.

- Mầy lấy vợ ở đâu? dạ em lấy vợ Saigon. ”Lấy vợ Saigon" xin đổi lại
là “Lấy vợ Hồ Chí Minh”.

- Chị mua gà ở đâu? mua gà Saigon. Gà Saigon xin đổi lại là “Gà Hồ Chí Minh”.

- Đi Saigon nhớ coi chừng chó, chó Saigon dữ lắm. “Chó Saigon” xin đổi lại là “chó Hồ Chí Minh dữ lắm

- Má ơi lên coi truyền hình kìa xe đụng ghê lắm. Xe đụng chỗ nào? Xe đụng Saigon. Xe đụng Saigon xin đổi lại là “xe đụng Hồ Chí Minh.”

- Thịt chó Saigon ăn ngon quá. Thịt chó Saigon xin đổi lại là “thịt chó Hồ Chí Minh”

- Đừng làm giả đồ của Pháp bị bắt đó nghe. Vỏ Paris, ruột Saigon là phạm pháp. Xin đổi là: “Vỏ Paris, ruột Hồ chí Minh”.

- Saigon nóng đổ mồ hôi, xin đổi lại là “Hồ Chí Minh nóng đổ mồ hôi”.

- Saigon nóng muốn lột quần lột áo. Xin đổi là “Hồ Chí Minh nóng muốn lột quần lột áo”.

- Đi Saigon thì phải mua giầy da Saigon. Xin đổi lại “Giầy da Hồ Chí Minh”

- Gió thổi mạnh quá nên nhà Saigon bị sập. Xin đổi lại ‘nhà Hồ Chí Minh bị sập’.

Và còn nhiều nhiều lắm lắm……….

Hãy cùng nhau qua truyền khẩu dân gian để thay thế cái gọi là Hồ Chí Minh vào “Saigon” để cả 82 triệu người dân Việt Nam có dịp thi thố tài văn chương dân gian của mình để có những trận cười hả hê mà người ta gọi là chuyện cười dân gian.

Trăm năm bia đá cũng mòn,

Ngàn năm bia miệng vẩn còn trơ trơ

Để người cộng sản Việt Nam hiểu được sức mạnh của quần chúng. Ai đã đổi tên Saigon? Bây giờ họ phải gánh chịu “gậy ông đập lưng ông”.

Các địa danh như, Hà Nội, Huế, Nha Trang, Vũng Tàu, Cần Thơ, Cà Mau…Mà hình như tất cả các điạ danh ở Việt Nam chỉ cần nói tên là người ta hiểu được liền đâu cần phải thêm chữ: thành phố hay tỉnh…. Vây nói
khơi khơi Hồ Chí Minh thì là cái con khỉ khô gì? Thật là cười ra nước mắt.

Chú lơ xe đò gọi hành khách: Saigon không? Saigon đây? Hành khách đứng
dưới đường vẫy tay trả lời : Saigon, Saigon….. Bây giờ sửa lại : Chú
lơ xe đò gọi hành khách: Hồ Chí Minh, không? Hồ Chí Minh đây? Hành
khách đứng dưới đường vẫy tay trả lời: Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh… Có
thể trong đám hành khách đó có cả đảng viên đảng CSVN.

Việc đổi tên Saigon và áp đặt cái gọi là Hồ Chí Minh là do chính những người công sản Việt Nam tạo ra. Nay chỉ xin được dùng cái gọi là Hồ Chí Minh để thay thế những lời nói dân gian. Nghĩa là cứ chỗ nào có chữ Saigon thì thay vào đó là chữ Hồ Chí Minh. Quí vị CSVN nghĩ sao?
Quí độc giả nghĩ sao?

Người cộng sản Việt Nam đã sai lầm giữa địa danh và tên nhân vật, mà cái ác nhất lại là tên của nhân vật được những người cộng sản Viêt Nam sùng bái. Cái thây ma nằm giữa Ba Đình, mỗi năm phải tiêu phí biết bao nhiêu tiền của nhân dân Việt Nam? Người cộng sản sống thì tham nhũng, tham lạm tài sản quốc gia. Người cộng sản chết cũng ăn bám nhân dân Việt Nam, đó chính là cái thây ma Hồ Chí Minh.

Người chết phải trở về cát bụi. Thây ma thì phải đem chôn hay thiêu. Có một người vào xem xác chết của Hồ Chí Minh, khi về nhà không dám ngủ, mà nhắm mắt lại là thấy ác mộng hay nói đúng hơn là thấy thây ma Hồ Chí Minh. Cuối cùng phải đi xem bác sĩ tâm lý. Bác sĩ tâm lý khuyên: bạn đừng nghĩ tới cái xác đó nữa, cứ xem như nhìn thấy xác của một con vật nào đó, thí dụ như xác con gà, con cá bán ở chợ là được rồi.”

Đất nước Việt Nam đã bị người cộng sản tàn phá. Không biết bao nhiêu bút mực của các nhà văn, nhà phê bình, nhà bình luận… của rất nhiều thế hệ lên án. Người cộng sản cần phải thức tỉnh một cách thật sự mà hãy trả lại những gì của Việt Nam cho dân tộc Việt Nam.

Cỏ cây còn biết hờn sông núi

Giang sơn gấm vóc phải ngậm ngùi.

Saigon phải được trân trọng trả lại tên cho Saigon. Saigon mãi mãi là Saigon



Nguyễn Thanh Nam

Bài Xem Nhiều