We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 24 November 2011

Bọn Cầm Quyền Hà Nội: Một Lũ Côn Đồ


 Cái gọi là “chính phủ” hiện nay tại Việt Nam, từ trong bản chất chúng là một lũ côn đồ, vì là côn đồ, nên phải có cả một đội ngũ côn đồ, để dùng bạo lực mà uy hiếp tất cả người dân cũng là những nạn nhân đã bị chúng cướp nhà, cướp của, chúng không bao giờ từ một hành động ác độc nào cả; một người khách đi trên xe bus chẳng có tội lỗi gì, như thế mà đã bị một tên côn đồ dưới lớp áo công an, hắn đã dùng chân giày mà đạp thẳng vào mặt trước mắt nhiều hành khách, giữa thanh thiên bạch nhật. Như thế, mà chúng ta không hề biết một chút tin tức gì về nạn nhân đáng thương ấy; có lẽ bọn công an đã khống chế nạn nhân bằng nhiều cách, để không cho cả thân nhân của họ được nói lên một lời nào, hoặc biết đâu với những cú đạp rất mạnh đó, nên khiến cho nạn nhân có thể đã chết, thân xác đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh, mà không ai được biết !!! Nhớ lại một thời đối đầu giữa hai chiến tuyến, có những lần bắt gặp những cán binh cộng sản Bắc Việt khi bị bỏ rơi trên chiến trường tại miền Nam, hoặ bị bắt trong những trận giao tranh, thì lúc ấy, người lính của quân đội VNCH luôn luôn chăm sóc cho họ; còn bây giờ, ngay cả đồng bào của mình, mà bọn công an Việt cộng đã đối xử với đồng bào thật vô cùng nhẫn tâm, tàn ác còn kém cả loài dã thú.
Chúng ta hãy cùng nhau đưa những hình ảnh tương phản của cả hai bên Quốc Gia và cộng sản lên hệ thống Internet; đặc biệt, là những hình ảnh của những tên công an côn đồ đang đánh đập, bức hại các vị tu sĩ cũng như những người dân lương thiện, để cho mọi người trên thế giới đều nhìn thấy. Ngoài những điều đó, cứ mỗi lần bọn đầu sỏ của chúng di “công du” đến một nước nào, thì xin hãy đem những tấm ảnh của những tên côn đồ đang đánh đập người dân, cùng tấm hình tên “dân phòng” đã xông vào Cung Thánh để hành hung Linh mục Martin Vũ Đồng Tùng cho các nhà cầm quyền của nước ấy thấy, biết, để xem bọn Việt cộng sẽ trả lời như thế nào với những người lãnh đạo ở các nước văn minh. Điều chúng ta ai cũng biết, ở các nước Âu, Mỹ không bao giờ có chuyện vô cớ mà cảnh sát dám xông vào nhà dân, chứ đừng nói gì đến nhà thờ. Chúng ta hãy cùng nhau biến những hình ảnh nầy, thành một phong trào phản đối công an côn đồ cộng sản Hà Nội ở khắp mọi nơi, chúng ta hãy vì tất cả đồng bào cả ba miền, Nam, Trung, Bắc, đang khốn khổ dưới những nanh vuốt của loài ác thú cộng sản mà cùng nhau hành động cho phải đạo làm người. Bên cạnh đó, là những người cầm bút xin đừng ngoảnh mặt, quay lưng với đồng bào ruột thịt của mình, xin hãy bớt ngủ một vài giờ thôi, để lên tiếng thay cho các nạn nhân khốn khổ tại quê nhà, đau lòng lắm, xót xa vô cùng, xin các vị hãy bớt ngủ đi thôi. Xin mọi người đang sống trong chăn êm, nệm ấm, hãy nhớ cho rằng: khi mình đi mua sắm, khi mình ngồi xem những cuộn phim nhạc, kịch, khi cuộn mình trong chăn, thì cùng lúc ấy, đang có biết bao nhiêu cảnh đau thương, những mảnh đời lầm than, đói rách, những nạn nhân đang quằn quại dưới gót giày của lũ dân phòng-công an-côn đồ-Việt cộng, để rồi sau đó, có những nạn nhân bị chết, bị thương tật, bị tàn phế cho đến suốt cả một đời !!! Riêng với những kẻ đã và đang làm “Việt kiều” cứ mỗi năm đều “du lịch” Việt Nam, để trác táng, ăn chơi trên thân xác của những em bé gái đáng tuổi con, cháu, chắt của mình, những thằng người ấy, chúng mất hết cả lương tri, chúng còn thua xa loài vật, nên chúng đã quên mất chuyện ngày xưa, khi mới đặt chân đến các nước tự do xứ người, chúng đã từng nêu ra những lý do để xin được “tỵ nạn chính trị” , để rồi bây giờ, trong lúc nước mắt của đồng bào vẫn còn rơi, máu của đồng bào vẫn chưa ngưng đổ bởi những nanh vuốt của loài ác thú cộng sản, như lúc này đây, trong lúc giáo xứ Thái Hà đang trên bờ vực thẳm, như vậy, mà bọn chúng đang kéo nhau về “du lịch” để ăn chơi từ Lễ Giáng Sinh cho đến qua Tết Việt Nam, rồi chúng mới trở lại xứ người để “mò tro, đãi sạn” kiếm tiền, để tiếp tục cho những lần sau. Thật khốn kiếp, một lũ người đáng phải nguyền rủa. Và hôm nay, các tín hữu và đồng bào tại các nước có người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, ở những nơi ấy, họ đang cùng nhau hiệp thông cầu nguyện cho giáo xứ Thái Hà, cho quê hương, cho đồng bào đang bị bọn cộng sản côn đồ giày xéo tại Việt Nam. Lòng tôi cũng đang xiết bao với nỗi đồng cảm, đồng tâm với những người còn thương nước, xót đồng bào. Xin cùng dâng một nén hương, một tấm lòng, xin Hồn thiêng sông núi Việt xót thương mà dẫn lối soi đường cho tất cả những người Việt Nam có tâm thành với quê hương, với đất nước, đều biết được con đường nào ngắn nhất, tốt nhất, để đi đến mục đích tối thượng là tiêu diệt cộng sản để cứu đất nước, cứu đồng bào thoát khỏi đại họa diệt vong. 




22/11/2011 
Hà Trung Nhân

Di Sản “ác chủ ” HCM : VGCS Đưa Dân Việt Vào Lậu Châu Âu

On Fri, 11/25/11, Van Le Thanh <vanle76@...> wrote
Tố cáo tên lừa đảo quốc tế  Mai Xuân Quảng
                        
Anh quốc ngày 25 tháng 11 năm 2011
Kính gởi các giới chức liên hệ
 
Kinh thư quý vị,
 
Tên Mai Xuân Quảng và đồng bọn mở Công ty Cổ phần Giáo dục và đào tạo Quốc Tế Đại Tây Dương. Địa chỉ số: 59BS Mạc  Đĩnh  Chi Phường Đa Cao Quận 1 TP Hồ Chí Minh Tel 0084933327979.
 
Hàng vạn người ở khắp Việt Nam đã bị bọn này lừa đảo làm giấy tờ cho Sinh Viên Du Học nước ngoài. Nhưng “tiền mất tật mang” Đã có hàng ngàn lá thư tố cáo nhưng bọn này vẫn tiếp tục làm ăn phi pháp và lừa đảo. Sau thời gian điều tra chúng tôi được biết các đơn vị cấp dưới ém nhẹm tất cả thư tố cáo và thêm tên này đút lót cấp trên làm sao mà khiến cho nhà nước làm ngơ để bọn này lộng quyền. Nay chúng tôi đơn phương tố cáo và nhờ mọi người giúp đở ngăn chận để những đồng bào khốn khổ về sau không bị lừa đảo nữa.
Tôi xin chịu trách nhiệm về hành vi tố cáo này.
 
Mrs Lê thị Quyên cư ngụ tại Anh Quốc ở Địa chỉ: Flat 30 Lotus Close 69 Resendale Road London SE 21 8BJ Tel 07900124889.
 
Nếu tên Mai Xuân Quảng không giải quyết trả lại tôi số tiền đã sang đoạt, tôi sẽ dịch thư này sang tiếng Anh và gởi  cho cơ quan mật vụ FPI nổi tiếng Hoa Kỳ để điều tra truy tố vụ án.
 
Hiện thời thư này chỉ được gởi trong giới công quyền VN và phổ biến chung trong cộng đồng. Có phải chăng vì những thành phần lừa đảo này mà xã hội VN đã và đang tan nát vô phương cứu chửa trong mọi lảnh vực. Kính nhờ các nơi phổ biến rộng rải để mọi người không bị lừa nữa.
 
Kính đơn
Nạn nhân Lê Thị Quyên.
1.   Bản dịch tiếng Anh gởi cho các Sứ quán ngoại quốc tại VN
2.   Bản sao gởi Tòa Đại Sứ Anh Quốc.
3.   Bản sao gởi cho Văn phòng Quốc hội VN
4.   Bản sao gởi cho Văn phòng Chủ tịch nước
5.   Bản sao gởi cho Văn phòng Ủy ban nhân dân khắp VN các cấp
6.   Bản sao gởi ủy ban giám sát chống tham nhũng VN


'Trùm buôn người' bị Anh kết án 5 năm tù


Bà Thuy Nguyen
Bà Thuy Nguyen bị kết án 5 năm tù
Tòa án ở Anh tuyên án 5 năm tù với một phụ nữ người Việt, là 'trùm cơ sở' tại Anh thuộc một mạng lưới buôn người quốc tế.
Bà Thuy Nguyen, 41 tuổi, bị bắt tại nhà ở quận Bow, phía Đông London hồi tháng Hai năm nay, sau cuộc điều tra của năm quốc gia.
Cơ quan biên phòng Anh nói bà là thành viên mạng lưới buôn người từ Việt Nam sang châu Âu đi qua ngả Moscow hoặc Paris.
Mỗi người phải đóng khoản tiền có thể lên đến 12,000 bảng Anh.
Mạng lưới này có chân rết ở Pháp, Đức, Hungary và Cộng hòa Czech.
Cảnh sát châu Âu (Europol) đã có các vụ bố ráp tại bốn nước này và Anh.
Người đứng đầu nhóm điều tra vùng Đông Nam của Biên phòng Anh, Andy Cummins, cho biết:
"Bà Nguyễn đã lợi dụng những người nhập cư...để kiếm lời cho mạng lưới tội phạm có tổ chức quốc tế."
Bà bị giới chức Anh nghi ngờ sau khi xe của bà bị cảnh sát giao thông gọi lại hồi tháng 11 năm ngoái.
Trên xe khi ấy có hai người Việt nhập cư lậu.
Cảnh sát cũng tìm thấy 11,000 bảng tiền mặt trong một cái túi.
Bà bị bắt và sau đó được tạm thả, nhưng các cuộc điều tra cho thấy bà có liên quan một nhóm tội phạm bị cảnh sát Pháp điều tra.
Đã có hơn 30 vụ bắt giữ tại năm quốc gia.

Bà Nguyễn bị kết án hôm 17/11 và giới chức Anh nói họ đã lập một cuộc điều tra mới để thu giữ những số tiền bà Nguyễn kiếm được từ hoạt động tội phạm.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/11/111123_uk_smuggler_jailed.shtml





Đưa Dân Việt Vào Lậu Châu Âu, 1 Phụ Nữ Bị Anh Xử 5 Năm Tù


Bản tin VOA nói rằng, báo chí Anh vừa loan tin một phụ nữ Việt Nam dính líu tới đường dây đưa người lậu sang các nước Châu Âu vừa bị tuyên án 5 năm tù. 
Bà Thúy Nguyễn, 41 tuổi, nằm trong mạng lưới tội phạm chuyên đưa di dân bất hợp pháp từ các nước Đông Nam Á đi qua các nước như Pháp hoặc Nga để tới Châu Âu với giá lên tới 12.000 bảng Anh.
Theo tin báo điện tử The Docklands and East London, nhà chức trách Anh mở đợt truy quét và bắt đương sự tại tư gia ở Mornington Grove hồi tháng hai. 
Cùng lúc đó, cảnh sát ở Paris, Prague, Berlin, Munich, và Budapest cũng mở các đợt truy quét những thành viên khác trong đường dây của bà Thúy. Tổng cộng có hơn 30 người bị bắt giữ trong chiến dịch này. 
Tuần rồi, tòa án ở Anh phán quyết bà Thúy Nguyễn phạm tội âm mưu hỗ trợ trong việc đưa các di dân nhập cư bất hợp pháp và tuyên phạt bà 5 năm tù giam.
Bản tin BBC cho biết thêm, bà Thúy Nguyễn bị giới chức Anh nghi ngờ sau khi xe của bà bị cảnh sát giao thông gọi lại hồi tháng 11 năm ngoái.
Trên xe khi ấy có hai người Việt nhập cư lậu. Cảnh sát cũng tìm thấy 11,000 bảng tiền mặt trong một cái túi.
Bà bị bắt và sau đó được tạm thả, nhưng các cuộc điều tra cho thấy bà có liên quan một nhóm tội phạm bị cảnh sát Pháp điều tra.
__._,_.___


Pháp phá vỡ thêm một đường dây đưa người Việt nhập cư lậu sang Anh

Những người nhập cư trái phép trốn trong thùng xe tải khi đang vượt biên vào Anh. Ảnh: Đại sứ quán Anh cung cấp
Những người nhập cư trái phép trốn trong thùng xe tải khi đang vượt biên vào Anh. Ảnh: Đại sứ quán Anh cung cấp
(DR)

Theo nguồn tin cảnh sát Pháp vào hôm qua, 23/11/2011, thêm hai đường dây đưa người nhập cư lậu vào Anh Quốc đã bị phá vỡ tại Pháp. Tuyến quan trọng nhất chuyên đưa người Việt Nam, còn tuyến thứ hai dành cho người Ukraina. Hơn 20 người đã bị câu lưu, tại Pháp và tại Đức.


Đường dây đưa người Việt Nam đã bị phát hiện nhờ thông tin mật báo của cảnh sát tư pháp Berlin, chuyển lên cho cơ quan cảnh sát châu Âu Europol.
Theo nguồn tin cảnh sát biên phòng Pháp, những người nhập cư trái phép nói trên đã đến Cộng hoà Séc hay Hungary một cách hợp pháp. Đây là hai ngõ vào không gian Schengen. Tại đấy họ được trao cho một hộ chiếu thật bị đánh cắp, kèm theo một visa giả để vào Đức. Khi vào Đức rồi thì những tài liệu này bị mạng lưới đưa người lấy lại.
Hành trình từ Đức qua Pháp được thực hiện theo hai phương thức. Với phương thức VIP, giá từ 18.000 đến 30.000 euro, đường dây phục vụ từng người, cho họ đi theo những chiếc xe tải mà tài xế là đồng lõa của đường dây.
Còn với phương thức thứ hai, gọi là "giá hạ" (low cost), người đi chỉ đóng từ 3.000 đến 6.000 euro, nhưng phải tự tìm xe chở đến thành phố Angres (miền Bắc Pháp), để rồi từ đó tự tìm cách sang Anh.
Trong một chiến dịch triển khai vào hôm 22/11, cùng lúc ở Pháp và Đức, 18 người trong đường dây đã bị bắt ở Pháp và 2 người khác ở Đức. Cảnh sát cũng tịch thu nhiều máy vi tính và đang khai thác các dữ liệu.
Đường dây thứ hai mang tên "Tchernobyl", chuyên đưa người Ukraina vào không gian Schengen rồi qua Anh, đã bị phá vỡ nhờ thông tin của cảnh sát Ba Lan. Người đi trả 3.000 euro để đánh đổi lấy hộ chiếu Ba Lan, những hộ chiếu bị đánh cắp hay được mua lại. Họ dễ lọt lưới cảnh sát nhờ nét giống hao hao giữa chủ nhân hộ chiếu và người nhập cư. Người Ukraina đi bằng xe lửa hay xe ca đến miền Bắc nước Pháp đề rồi tìm cách sang Anh. Cảnh sát Pháp bắt 8 người trong đường dây này.
Cảnh sát Pháp cho biết từ đầu năm đến nay, đã có đến 162 đường dây đưa người như kể trên bị phá vỡ.

Nhân Mùa Tạ Ơn : Chuyện thằng bé con thương phế binh/VNCH

Một Câu Chuyện Thật Cảm Động
 
 
Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn.
Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.
Khi cái lon gần đầy thì nó biến mất, chập sau thấy nó lại có mặt thập thò trước quán tiếp tục. Bàn tôi ngồi thì đứa bé không bao giờ quan tâm tới, vì mỗi sáng tôi chỉ đủ tiền uống 1 ly xây chừng vì tôi cũng nghèo cải tạo mới về sáng nhịn đói ngồi uống cà phê đen như một cái thú hay một cái tật không bỏ được.
Cứ thế, mà hơn một năm tôi mới quen được và tìm hiểu chút ít về hoàn cảnh gia đình của đứa bé. Tôi cố tình làm quen với thằng bé nhờ hôm ấy trời mưa, thằng bé đứng nép vào trong quán. Thằng bé đứng nép vào ngày càng sâu hơn trong quán vì mưa ngày càng lớn chỉ cách tôi chừng độ nửa thước. Tôi vói tay kéo nó ngồi xuống bàn và hỏi nó có thích uống cà phê không ?
Thằng bé lắc đầu lia lịa và nói không uống. Tôi hỏi nó làm gì ngày nào cũng ra đây? và hiện sống với ai? Thằng bé như đoán được rằng: tôi chỉ là người khách ghiền cà phê nặng nên hàng ngày đóng đô ở đây nên nó cũng trả lời nhanh nhẹn rằng:
- “Con sống với ba má con, Ba con đi làm xa còn Má con đi phụ buôn bán ở ngoài chợ…”
Tôi hỏi tiếp:
- “Còn con có đi học không ?”
Thằng bé nói:
- “Con không có đi học… con ở nhà phụ với má nuôi heo…”.
Đó là lý do để nói lên sự hiện diện hằng ngày của nó nơi quán ăn nầy. Nghe thằng bé nói như thế, tôi nói với chị chủ quán ăn giúp cho nó lấy những cơm và thức ăn thừa, và cũng từ đó nó không còn đứng lúp ló ngoài cửa quán nửa. Và nhờ tánh tình hiền hậu thật thà chị chủ quán cho nó vô phụ dọn bàn đề lấy thức ăn dư mang về và cho nó ăn uống để phụ việc. Từ đó tôi và nó gần gũi nhau hơn và thân với nhau lắm.
Có lần thằng bé hỏi tôi:
- “Chú làm nghề gì vậy hả chú?”
Tôi chỉ trả lời ngắn gọn là ” Chú đang làm thinh”.
Đúng vậy mới cải tạo về mà, vợ con thì đã theo bên ngoại vượt biển hết rồi, nghe đâu đã định cư bên Úc, nay về ở với mẹ già ngày 1 buổi cà phê hai bửa cơm độn qua ngày. Thời gian ngột ngạt chậm chạp trôi qua, may mắn vợ chồng tôi đã bắt liên lạc được với nhau. Thế là những bữa cơm không còn ăn độn khoai củ hay bo bo nữa nhưng vẫn quen cử sáng cà phê quán gần nhà. Không biết chị chủ quán có bỏ bùa mê hay tôi ghiền chổ ngồi mà không bữa nào vắng tôi. Một hôm, tôi đề nghị theo thằng bé về nhà nó chơi cho biết vì nó nói ở cũng gần không xa lắm. Thấy nó do dự và tỏ vẻ sợ sệt, tôi biết ngay nó đang dấu diếm điều gì. Thương nó lắm, tôi dúi tiền cho nó hoài. Mấy hôm sau tôi lẳng lặng đi theo nó khi nó mang cơm và thức ăn dư về nhà buổi trưa. Khi thấy nó lủi vô một cái chòi nhỏ xíu thì tôi thật sự không ngờ.
Đứng dưới gốc cây Gòn cách nhà nó không xa tôi thầm nghĩ, nhà chút xíu như vậy gia đình 3 người ở thì chổ đâu mà nuôi heo. Tôi đang đứng suy nghĩ đốt cũng hết mấy điếu thuốc thì thằng nhỏ lục tục xách lon xách nồi đi ra quán để thu dọn thức ăn buổi chiều. Đợi thằng bé đi khuất tôi lò mò đến nơi mà hồi nãy nó vào. Đến đó mới nhìn rõ thì thật ra đâu có phải là nhà, một lõm trống được che dựng lên bằng những phế liệu đủ loại muốn chui vào phải khom mọp xuống. Nghe thấy có tiếng chân dừng lại, có tiếng đàn bà vọng ra hỏi. Tôi trả lời là đi kiếm thằng Tuất, thì nghe giọng đàn ông cho biết nó vừa đi khỏi rồi, và hỏi tôi là ai, mời tôi vào…. Vừa khom người chui vào tôi mới thật sự không ngờ những gì hiển hiện trước mắt tôi.
Người đàn ông hốc hác cụt hai giò tuổi cũng trạc tôi nhưng trông yếu đuối, lam lũ và khắc khổ lắm. Một người đàn bà bệnh hoạn xác xơ cả hai đang ăn những thức ăn thừa mà thằng bé vừa mới đem về. Vừa bàng hoàng, vừa cảm động vừa xót xa, nước mắt tôi bất chợt tuôn rơi mặc dù tôi cố nén…
Từ đó, tôi hiểu rõ về người phế binh sức tàn lực kiệt sống bên người vợ thủy chung tảo tần nuôi chồng bao năm nay giờ mang bịnh ác tính nặng nề thật đau xót. Tôi móc hết tiền trong túi biếu tặng và cáo lui. Về đến nhà tôi vẫn mãi ám ảnh hoàn Chuyện thằng bé mà tôi bỏ cơm nguyên cả ngày luôn. Sáng hôm sau ra uống cà phê, thằng bé gặp tôi nó lấm lét không dám nhìn tôi vì nó đã biết trưa hôm qua tôi có tới nhà nó. Nó thì tỏ vẻ sợ tôi, nhưng tôi thực sự vừa thương vừa nể phục nó nhiều lắm. Tôi kêu nó lại và nói nhỏ với nó tại sao không cho tôi biết. Tội nghiệp nó cúi đầu im lặng làm lòng tôi thêm nỗi xót xa. Có khách kêu trả tiền, như có cơ hội né tránh tôi nó chạy đi dọn bàn và tiếp tục công việc thu dọn thức ăn. Hèn gì sau nầy nó để thức ăn dư phân loại đàng hoàng lắm. Tội nghiệp hoàn cảnh của thằng bé mới mấy tuổi đầu mà vất vả nuôi cha mẹ theo khả năng chỉ tới đó. Cha là một phế binh cũ trước 75 cụt hai chân, mẹ thì bị bệnh gan nặng bụng phình trướng to khủng khiếp và cặp chân sưng vù lên đi đứng thật khó khăn, nước da thì vàng mét như nghệ. Thằng bé là lao động chánh trong gia đình, nó có hiếu lắm. Từ đó tôi thường cho tiền đứa bé mua bánh mì cơm gạo về nuôi cha mẹ.
Vợ tôi làm thủ tục bảo lãnh tôi sang Úc. Ngày tôi đi tôi đau xót phải để lại hai nỗi buồn đó là để mẹ và em gái lại quê nhà và không còn cơ hội giúp đỡ thằng bé nữa. Sang Úc định cư, tôi sống tại tiểu bang Victoria mấy năm đầu tôi hết sức cơ cực vì phải vật lộn với cuộc sống mới nơi đất mới và đối với tôi tất cả đều mới mẻ và xa lạ quá. Từ ngôn ngữ đến thời tiết đã làm tôi lao đao không ít. Thỉnh thoảng tôi gởi tiền về nuôi mẹ và em gái không quên dặn em gái tôi chuyển cho thằng bé chút ít gọi là chút tình phương xa.
Mấy năm sau tôi về thăm gia đình, tôi có ghé tìm thằng bé thì nó không còn lấy thức ăn trong quán đó nữa. Tôi mới kể rõ hoàn cảnh thằng bé cho chị chủ quán biết. Chị chủ quán đôi mắt đỏ hoe trách tôi sao không cho chị biết sớm để chị tìm cách giúp gia đình nó. Tôi chỉ bào chữa rằng tại thằng bé muốn giấu không cho ai biết! Tôi ghé vội qua nhà thằng bé thì mới hay mẹ nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan. Chỉ còn chèo queo một mình ba nó ở trần nằm một góc trông hết sức thương tâm. Hỏi thăm thì mới biết nó đã xin được việc làm đi phụ hồ kiếm tiền về nuôi cha.
Chúa nhật tôi tới tìm thằng bé, chỉ mới có mấy năm mà nó đã cao lớn thành thanh niên rất đẹp trai duy chỉ đen đúa vì phơi nắng để kiếm đồng tiền. Tôi dẫn nó trở ra quán cà phê cũ, thấy nó hơi ái ngại, tôi trấn an là bà chủ quán tốt lắm tại không biết được hoàn cảnh gia đình nó. Ra đến quán ăn chị chủ quán năn nỉ nó về làm với chị, dọn dẹp và bưng thức ăn cho khách nhẹ nhàng hơn đi phụ hồ và chị sẽ trả lương như đang lãnh bên phụ hồ, tối về thức ăn thường bán không hết chị cho đem về nhà dùng khỏi phải mua hay đi chợ. Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc, chị chủ quán cũng khóc theo làm tôi phải đứng dậy bỏ ra ngoài để khỏi phải rơi nước mắt vì chịu không nỗi.
Thằng Tuất vừa khóc vừa nói: “Sao ai cũng tốt với gia đình con hết đó, nhưng vì con đang làm phụ hồ cho anh Năm, anh ấy cũng tốt lắm giúp đỡ gia dình con nhiều lắm, sáng nào cũng mua cho ba con gói xôi hay bánh mì trước khi tụi con đi làm. Con cũng mang ơn ảnh nhiều nên con không thể nghỉ được, con xin lổi”. Không biết thằng Tuất nó nói thật hay nó ái ngại khi quay về chỗ mà ngày nào cũng cầm cái lon chầu chực trút đồ ăn dư về nuôi cha mẹ. Phải thông cảm nó, phải hiểu cho nó, phải cho nó có cái hiện tại và tương lai tốt hơn, đẹp hơn ngày trước. Chị chủ quán vừa gạt nước mắt vừa nói “Bất cứ lúc nào con cần đến cô thì con đừng ngại, cho cô biết nhé “…
Đời nầy cũng còn có những hoàn cảnh bi đát ít ai biết đến, và cũng có những đứa con xứng đáng như thằng Tuất. Ngày về lại Úc, tôi đến biếu hai cha con nó hai triệu đồng, thấy nó và ba nó mừng lắm tôi cũng vui lây. Không biết phải giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đở gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến.
Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.
 
Tác Giả: Minh Tạo   
 

Cộng Đồng Khắp nơi cầu nguyện cho Thái Hà vào Thứ Bảy và Chúa nhật

Khắp nơi cầu nguyện cho Thái Hà vào Thứ Bảy và Chúa nhật
(26 & 27.11.2011)
 
 
 
VRNs (22.11.2011) – Sài Gòn – Từ Melbourne (19.11.2011) đến Sydney (Úc), từ Seattle đến Oregon (Hoa Kỳ), từ Offline: Thái Hà – Kỳ Đồng (Việt Nam) đến Online: Paltalk (toàn thế giới) đồng loạt tổ chức cầu nguyện cho quê hương Việt Nam và cho Thái Hà vào hai buổi chiều tối thứ bảy và Chúa nhật 26, 27.11.2011 sắp tới.
Chương trình cụ thể như sau:
1. Tại Sydney: Cộng đoàn Công giáo Việt Nam giáo phận Sydney, do Đức cha Peter Comensoli chủ tế thánh lễ cầu nguyện cho quê hương và cho Thái Hà lúc 19:00, ngày thứ bảy 26.11.2011, tại công viên Paul Keating Park, Bankstown.
2. Tại Seattle: Cộng Đoàn dân Chúa Việt Nam thuộc Tổng Giáo Phận Seattle và Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Seattle, tổ chức buổi thắp nến cầu nguyện cho Dân Chúa tại Thái Hà vào tối thứ bảy ngày 26 tháng 11 năm 2011 lúc 7 giờ tối (sau Thánh lễ 6 giờ), tại nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Seattle.

3. Tại Oregon: Ngày Thứ Bảy 26.11, lúc 6 giờ chiều tại GX Đức Mẹ La-Vang, Thành Phố PortLand, Bang Oregon, Hoa Kỳ. Do cha chánh xứ Bartholomeo Phạm Hữu Đạt, SDD, chủ sự.
4. Tại California: Cộng đoàn DCCT tại LongBeach (Nam Cali) cũng kêu gọi ACE giáo dân tham dự buổi đốt nến cầu nguyện cho VN và Thái Hà. Cha Mai Khải Hoàn cũng kêu gọi Liên Đoàn Công Giáo Hoa Kỳ và các Liên Đoàn Linh Mục Vùng Tây Nam (Bang California), và Tây Bắc Hoa Kỳ (Bang Oregon và Washington) cầu nguyện cho Thái Hà.
5. Cha Hoàng Chương, SDB cũng kêu gọi các linh mục và giáo dân lên tiếng phản đối việc làm sai trái của chính quyền CSVN.
6. Từ Roma: “Cha Tổng Quyền và nhiều cha Giám Tỉnh DCCT thuộc các vùng nói tiếng Anh, đang hiện diện tại Roma nhân dịp họp các bề trên giám tỉnh, đã xem hình ảnh về vụ dân phòng tấn công linh mục DCCT tại Thái Hà khi đang dâng Lễ, và các ngài rất sửng sốt và rất bất bình với cách hành xử đó. Và các ngài nói với con là những ngày này các ngài hiệp thông cầu nguyện đặc biệt cho DCCT VN, cho Thái Hà”. (Cha Trí viết thư từ Roma cho biết như vậy).

7. Diễn đàn Paltalk: Do cha Augustino Phạm Sơn Hà, SDB, Đức Quốc, tổ chức cầu nguyện liên tôn giữa các tôn giáo trên mạng lưới điện toán toàn cầu. Buổi cầu nguyện sẽ vào ngày Chúa Nhật 27.11.2011, lúc 15 giờ chiều giờ Paris – 6 giờ sáng Cali – 8 giờ sáng Houston – 9 giờ sáng New York – 9 giờ tối VN và 12 giờ tối Úc Châu, tại diễn đàn Paltalk: “Tiếng nói tự do của người dân Việt Nam”.
8. Tại Kỳ Đồng: Lúc 20:00, ngày Chúa nhật 27.11.2011, tại DCCT Sài Gòn, số 38 đường Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn sẽ có thánh lễ đồng tế, thắp nến cầu nguyện cho Thái Hà với chủ đề: Thức tỉnh xã hội: Đức công bình. Thánh lễ do cha Giuse Trần Ngọc Thao, nguyên giám tỉnh DCCT VN chủ tế, cha GB. Lê Đình Phương, giáo sư Thần học Luân lý, giảng thuyết, cha Giuse Lê Quang Uy, giám đốc Trung tâm mục vụ DCCT, hướng dẫn cầu nguyện.
Tuỳ theo điều kiện cụ thể về thời gian và nơi chốn thuận tiện, quý vị có thể chọn đến với nơi nào thuận tiện nhất để hiệp thong cầu nguyện cho quê hương Việt Nam, cho sự thật và công bằng, cho giáo dân, tu sĩ và linh mục Thái Hà.
PV. VRNs

Giáo dân Hàm Long đến Tòa Tổng Giám mục Hà Nội đưa Thư thỉnh nguyện



Chiều qua, 22/11/2011, đông đảo giáo dân Giáo xứ Hàm Long đã tới Tòa TGM Hà Nội đưa đơn Tỉnh nguyện gửi TGM Hà Nội Phêrô Nguyễn Văn Nhơn. Thư thỉnh nguyện nêu đề nghị TGM không di chuyển linh mục Giacobe Nguyễn Văn Lý, quản Hạt Hà Nội, quản xứ Hàm Long đi nơi khác vì “Cha đã thể hiện sự đạo đức thánh thiện và đồng hành với những gian nan của giáo dân chúng con, cha luôn được sự yêu mến hết lòng của mọi tín hữu trong giáo xứ chúng con và là biểu tượng của một người yêu Công lý – Sự thật – Hòa bình” – Trích thư thỉnh nguyện của Giáo dân Hàm Long gửi TGM Hà Nội.

Sở dĩ có việc này, là việc thuyên chuyển các linh mục trong TGP Hà Nội kỳ này làm nhiều người hết sức nghi ngờ động cơ đằng sau việc di chuyển đó. Những linh mục mạnh mẽ, được giáo dân yêu mến vì biết xả thân hi sinh, hiệp thông với anh chị em giáo hữu đã dần dần được di chuyển đến những vùng xa xôi, hẻo lánh và nhiều điều kiện khó khăn tiếp xúc. Trái lại những vị có tinh thần thỏa hiệp, luôn được cất nhắc đến những nơi mà thời gian qua đã là những điểm nóng của TGP hoặc có nguy cơ là điểm nóng. Thậm chí, nhiều người giáo dân cho rằng những vụ di chuyển này cứ như kế hoạch được duyệt của nhà cầm quyền Hà Nội mong muốn.

Linh mục Giacobe Nguyễn Văn Lý trong một buổi cầu nguyện cho Công lý - Sự thật - Hòa bình



Đoàn giáo dân Hàm Long đến Tòa TGM Hà Nội, đăng ký gặp Đức TGMHN Phêrô Nguyễn Văn Nhơn. Tuy nhiên, cũng như bao cuộc đăng ký gặp gỡ khác tương tự, TGMHN phê rô Nguyễn Văn Nhơn lại… trốn. Đến mức một giáo dân đã phải thốt lên rằng: “Tại sao gặp các cơ quan của Đảng, của nhà nước hoặc cán bộ như Ban dân vận của Trung ương Đảng Cộng sản thì ngài nhanh nhẹn có mặt vậy mà cứ gặp giáo dân là ngài trốn? Ngài đang phục vụ ai?”.

Ngược lại, trong sân Tòa TGMHN, lực lượng an ninh dày đặc và đi lại rất tự nhiên như đây là cơ quan của công an, những gương mặt công an đã từng trấn áp giáo dân trong những vụ việc như Tòa Khâm sứ, Thái Hà hay những cuộc biểu tình của những người yêu nước. Những người này thuộc công an Quận Hoàn Kiếm, Công an Hà Nội đi lại nhởn nhơ, cười cợt chế diễu giáo dân ngay trong sân Tòa TGM Hà Nội.

Tiếp đoàn giáo dân là Đức cha Phụ tá Lorenxo Chu Văn Minh, ngài đã ngồi nghe những nguyện vọng của giáo dân Hàm Long, nhận đơn của họ và nói đại ý rằng việc di chuyển các linh mục đã được bàn bạc và quyết định.

Trong khi cũng ngay tại TGP Hà Nội, một số vị mục tử đã được giáo dân đến tận Tòa TGM để trả lại, thì những linh mục như cha quản Hạt Hà Nội Giacobe Nguyễn Văn Lý được sự yêu mến, đùm bọc và vâng phục của người giáo dân. Lý do dễ hiểu là vì ngài đã từng sát cánh với đoàn chiên, biết nghe tiếng chiên nên đoàn chiên đã nghe tiếng ngài.

Thế mới hiểu, vị trí của một mục tử thời nay là chũng chính trong lòng dân, chứ không ở chiếc ghế mình đang ngồi.


Một số hình ảnh:





Giáo dân Hàm Long nô nức ký thư thỉnh nguyện




Thư Thỉnh nguyện và chữ ký của giáo dân

Giáo dân lên Tòa TGMHN

Đăng ký gặp TGMHN

Ôi, tưởng đây là Tòa TGMHN, chứ đâu ngờ đây là Mặt trận Tổ Quốc?

Từng đàn cán bộ an ninh đi vào tòa TGMHN nhởn nhơ cười nhạo giáo dân như ở cơ quan Công an

Đây là ai? Giáo dân, tu sĩ, linh mục hay nhân viên của Tòa TGM Hà Nội?

Hoàn toàn không. Đây là những gương mặt đen bán nước hại dân, an ninh của Quận Hoàn Kiếm

Đây, trụ sở Công an Quận Hoàn Kiếm, nơi công tác của anh ta (đứng sau). Còn ở Tòa TGM, anh vào đó với ai? Làm gì?




Đức cha phụ tá Lorenxo Chu Văn Minh nhận đơn


23/11/2011
Nữ Vương Công Lý

THIÊN ĐƯỜNG MỚI: Nhờ có sự cai trị “siêu việt” của đảng cộng sản VN.



Hình Ảnh Nhân Loại Khổ Đau Bởi Bạo Lực Và Nghèo Đói Làm Xúc Động Lòng Người
 
36 năm trong hòa bình, Việt Nam ngày nay vẫn còn là một trong vài nước nghèo nhất thế giới, với lợi tức khoảng $1000 Mỹ kim cho mỗi đầu người một năm. Chia đều tổng sản lượng toàn dân 87 triệu người là vậy, nhưng thực chất tài sản nằm hết trong tay thiểu số “cán cộng” cầm quyền và gia đình của họ, đại đa số người dân trong nước vẫn phải sống trong cơ cực, nghèo đói, tài sản trong tay là số không. Cho tới đầu thế kỷ 21 này với nền văn minh hiện đại toàn cầu, người dân nghèo Việt Nam vẫn còn phải sống trong những túp lều lè tè ven sông rạch, trong những mái nhà tranh dột nát, lụp xụp vùng hoang dã, hay trong những căn nhà tồi tàn, tối tăm trong khu ổ chuột nơi đô thị. Người già, trẻ em phải lang thang bán vé số hay ăn xin, ăn mày đầy nơi phố chợ, sống lây lất ngày qua ngày không biết đến ngày mai. Dưới đây là những hình ảnh “thiên đường xã hội chủ nghĩa” Việt Nam năm 2011 nhờ có sự cai trị “siêu việt” của đảng cộng sản VN.
 
 

Bài Xem Nhiều