We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 25 November 2011

ChuyệnTrung Quốc: Duy trì một xã hội bình thường!


Một Câu Chuyện Thật Xảy Ra ở Trung Quốc
 
            Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…

“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.

Người đàn ông sững sờ, nói:

“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”

“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”

Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.

Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”

Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”

Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:

“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”

Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.

Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”

Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.

Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ. Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.

Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.

Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:

“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”

Cô tài xế không nói tiếng nào nhưng xe chạy ngày càng nhanh hơn. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.

Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.

Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!

Bạn có biết vì sao ông ta khóc? Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia?

Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường!

Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người!

Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?

Hoàng Hưng dịch từ profiles.google.com

Người Đàn Ông Cân Đo Tội Ác Và Thời Gian




          Người vợ sắp cưới của tôi bị nằm liệt giường từ ngày hôm qua cho đến 
bây giờ trong khách sạn mà không sao nhấc nổi cái đầu lên được chỉ đã vì bị nhiễm khói xe và bụi bặm, nàng và tôi không ngờ khí hậu tháng Sáu ở Sàigòn vẫn còn nóng như thiêu như đốt đến cháy cả da thịt. Cũng chỉ vì chìu lòng nàng mà giờ đây cuộc du lịch của hai đứa đã mất đi nhiều thú vị.

Hai đứa chúng tôi dự định chỉ đi đến Thái Lan và sau đó đến xứ chùa tháp rồi quay về lại Hoa Kỳ, nhưng khi đến Campuchia và thấy cũng gần sát với nước Việt Nam, hơn nữa người hướng dẫn viên du lịch nói sẽ lo mọi thủ tục chỉ trong có vài ba tiếng đồng hồ là xong nên nàng muốn ghé qua đây dăm ba ngày cho biết Sàigòn. Tôi thì sao cũng được miễn là người tôi yêu vui là được rồi. Tuy chưa chính thức lấy nhau nhưng chúng tôi ăn ở cũng như đôi vợ chồng mới cưới và đang hưởng tuần trăng mật.

Tôi hơn nàng đến hai mươi ba tuổi, nàng mười tám tôi bốn mươi mốt vì vậy mà tôi chìu nàng tối đa,nàng muốn tức... trời muốn!

Nếu không nhờ tiếng tăm của mẹ tôi, nữ văn sĩ Lữ Túy Phượng đã và đang nổi tiếng với những tác phẩm sưu tầm công phu viết về đời tư và những hoạt động của những lãnh tụ các đảng cộng sản Việt Nam và thế giới đã và đang gây ra bao tội ác với chính đồng bào trong nước và, nếu không nhờ ba và hai anh trai của nàng cũng rất thích những tác phẩm của mẹ tôi thì khó mà tôi được gia đình của nàng chấp nhận, đơn thuần chỉ là vì tuổi tác mà thôi.

Khắp cùng nước Mỹ và những nước khác trên thế giới thì gần như không một người đàn ông Việt Nam nào, và có cả phái nữ nữa, lại không một lần nghe qua tên của mẹ tôi. Tuy mẹ sắp bước qua tuổi lục tuần nhưng mẹ vẫn còn đẹp lại sang trọng quý phái nữa mà tôi vẫn nghĩ có lẽ chỉ vì từ ngày rời khỏi quê hương cho đến nay mẹ vẫn ¨phòng không gối chiếc.¨

Sàigòn chật chội vì có quá đông người mà gần như ai ai cũng sử dụng phương tiện xe gắn máy nên cảnh kẹt xe xem ra rất thường xuyên. Ngày xưa, ngày mà tôi rời khỏi nơi đây khi chiến tranh đã vào những ngày cuối cùng và ngày đó tôi chỉ mới lên bảy tuổi nên trí nhớ về một vùng quê hương quả là quá nghèo nàn.

Người vợ sắp cưới của tôi cho phép tôi đi dạo xem thành phố,xem người và xem các tiệm buôn vì ngày mai hai đứa chúng tôi phải rời khỏi nơi đây,người tôi yêu không muốn thấy tôi cũng nằm liệt một chỗ như nàng.

Một vật mà tôi thấy phía trước mặt làm tôi phải chú ý đến, đó là cái cân thật cũ kỹ để cân người đặt trên vỉa hè nơi có người bộ hành qua lại thật đông đúc. Bên cạnh cái cân có một tấm giấy carton với hàng chữ thật lớn ¨ cân sức khỏe 2000 đồng ¨ viết bằng bút lông màu đỏ nét chữ rất lớn như muốn để cho người qua lại phải chú ý đến, vậy mà không một người qua lại nào trên hè phố để mắt đến.

Người đàn ông chủ của cái cân đó vào khoảng trên sáu mươi tuổi và gương mặt tuy có vẻ khắc khổ nhưng thật trí thức. Bộ đồ mà ông đang mặc, đôi dép mà ông đang mang cho tôi biết cuộc sống của ông không lấy gì được đầy đủ lắm nếu không muốn nói là túng thiếu. Ông ngồi đó,sau cái cân và bên phía tay phải của ông, bên cạnh một cây cột bằng xi măng có dựng một cái thước cây cao mà tôi nghĩ là để đo chiều cao của người. Công việc kinh doanh với chỉ một cái cân và cây thước, đây là lần đầu tiên tôi thấy trong đời. Người đàn ông ngồi đó đang nhìn người qua lại trên hè phố với vẻ dửng dưng như không hề chờ đợi sẽ có người đến đứng lên cái cân.

¨Hai ngàn đồng Việt Nam¨, tôi nhẩm tính với hối suất mà tôi mới vừa đổi trong khách sạn thì nó chỉ vào khoảng mười một mười hai xen đô la Mỹ mà thôi. Cũng vì gương mặt của ông và thái độ như bất cần đời của ông nên tôi cứ đứng từ xa, từ khoảng chưa đến chục thước và hết đưa máy lên làm như chụp hình rồi lại để xuống ngắm nghía mà mục đích là chỉ để chờ xem có ai đến đứng lên cái cân không.

Hai mươi lăm phút trôi qua rồi mà vẫn không có một người qua lại nào nhìn đến cái cân nên tôi tự hỏi như vậy một ngày ông ta sẽ kiếm được bao nhiêu tiền để sinh sống và có lẽ vì vậy mà quần áo và đôi dép của ông... Tôi bước đến cái cân rồi đứng lên. Vẫn với thái độ như dửng dưng nhưng ông cũng nhìn vào cái bàn cân. Cây kim chỉ vào con số bảy mươi ba rưỡi, tôi vừa định bước xuống thì ông chỉ tay vào chỗ để cây thước đo chiều cao nhưng tôi đã lắc đầu rồi rút từ trong túi áo trên ra tờ giấy mười ngàn đồng đưa cho ông, ông ra dấu tôi chờ một chút để ông đổi tiền, tôi khoát tay đồng thời nói ông không cần trả lại số tiền dư. Ông nhìn tôi nở nhẹ một nụ cười và gật đầu nhưng ông vẫn không nói một câu nào nhưng đôi con mắt của ông nhìn tôi đầy thiện cảm.

Ánh mắt nhìn của ông thật kỳ lạ và làm như có một ma lực nào đó thu hút khiến cho tôi phải muốn làm quen với ông. Ánh mắt đó,con người đó, cho tôi cái linh cảm ông là người trí thức đang bị thất thế và bất mãn với cuộc đời. Chắc chắn một con người như ông mà nếu tôi có cơ duyên được ông tiếp chuyện thì ông sẽ thố lộ những điều bí ẩn lý thú nào đó mà ông biết, hoặc có thể ông cũng là chứng nhân của một sự biến chuyển trong một đất nước có quá nhiều điều kỳ lạ này và... biết đâu rồi mẹ tôi sẽ có thêm tài liệu để viết sách. Tôi quyết định làm quen với ông.
*
- Khi cuộc tổng tấn công của Mặt trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam vào dịp Tết Mậu Thân trên khắp miền Nam đang có dấu hiệu thất bại thì tôi được người của mặt trận đưa vào khu hoạt động và, thật đúng lúc, tôi đã thoát khỏi sự truy bắt của an ninh Việt Nam Cộng Hòa chỉ trong tích tắc. Thời gian này tôi đang là sinh viên năm cuối ở đại học Khoa Học Sàigòn. Tôi được người của mặt trận đưa lên Tây Ninh để rồi từ đây có khoảng một tiểu đội hộ tống tôi vào khu. Một năm sau trong một buổi tiệc tối tôi đã được gặp đủ mặt những người trí thức và những vị tu hành từ khắp nơi ở miền 
Nam được đưa vào bưng bằng đủ mọi phương tiện và qua mọi ngã.

Người của mặt trận đối xử với chúng tôi hết sức trọng đãi và chúng tôi cũng được gặp mặt đầy đủ những người lãnh đạo của mặt trận như Nguyễn Hũu Thọ, Trần Bạch Đằng, Huỳnh Tấn Phát, Trần Hữu Trang. Phía nữ có Nguyễn Thị Bình và Nguyễn Thị Định, nhưng đặc biệt hơn cả là được gặp ¨anh Sáu Dân¨, tức Võ Văn Kiệt. Tôi nói đặc biệt là vì từ buổi gặp gỡ đầu tiên trong bữa tiệc tối hôm đó tôi đã được đi theo sát bên nhân vật này cho đến sau ngày miền 
Nam hoàn toàn được giải... hoàn toàn bị nhuộm đỏ.

Tôi không làm sao quên được buổi gặp gỡ đầu tiên vào tối hôm đó vì chính ¨ anh Sáu Dân¨ khi đứng lên phát biểu đã nói:

- Ngụy quyền Thiệu Kỳ Khiêm tuyên truyền trong nhân dân với khẩu hiệu là đừng nghe những gì chúng ta nói mà hãy nhìn những gì chúng ta làm. Chúng ta sẽ làm và làm tất cả với ý chí thật cao để thể hiện cho nhân dân miền 
Nam này và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới thấy quân đội nhân dân của chúng ta là quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ vì nhân dân mà chiến đấu. Quân đội nhân dân của chúng ta sẽ không bao giờ tơ hào đến cả một cây kim hoặc một sợi chỉ nào của nhân dân như những tên lính Ngụy của bọn chúng. Chúng ta sẽ chứng minh cho bọn Ngụy quyền Sàigòn và thế giới thấy rằng Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam và quân đội nhân dân của chúng ta sẽ thực thi một xã hội công bằng, một xã hội không có người bóc lột người. Lãnh đạo mặt trận đã công bố nghị quyết thực thi chính sách hòa hợp dân tộc để thể hiện lòng nhân đạo truyền thống của dân tộc ta vì vậy sẽ không có việc trả thù những người vì chưa hiểu vì thiếu thông tin mà hiểu sai lạc về mặt trận và quân đội của chúng ta. Chúng ta sẽ giang rộng cánh tay ra đón chào những ai quay về với mặt trận với nhân dân, chúng ta chỉ đánh kẻ chạy đi chứ không bao giờ đánh kẻ chạy lại.

¨Anh Sáu Dân ¨ Võ Văn Kiệt còn nói nhiều lắm nhưng điều làm cho tôi tở mở trong lòng hơn cả là những lời ông đã nói như trên. Tôi được người của mặt trận tuyên truyền móc nối để tham gia đấu tranh cũng chỉ vì mục đích như ¨anh Sáu Dân¨ đã nói chứ... chứ tôi đâu có ngờ rằng lời tuyên tuyền với khẩu hiệu của ¨Ngụy quyền Thiệu Kỳ Khiêm¨ đã chứng minh sự tiên đoán của họ là hoàn toàn đúng sau này về những hành động dã man về những việc làm tồi tệ và lời nói xảo trá không bao giờ đi đôi với việc làm của người cộng sản. Tôi không bao giờ quên được cái cảm giác bàng hoàng và thất vọng tột cùng khi trong một buổi họp của những người lãnh đạo đảng cộng sản miền Bắc trong đó có sự tham dự của ¨ anh Sáu Dân ¨, khi bàn về số phận của những người lính thua trận miền Nam thì chính Lê Duẩn rồi Trường Chinh rồi Phạm Văn Đồng đều biểu quyết là phải giết hết những người có trách nhiệm và những người chỉ huy suốt cuộc chiến. Tôi lại càng bàng hoàng và thất vọng hơn nữa khi ¨anh Sáu Dân¨ đứng lên nói:

- Tại sao chúng ta phải tốn đạn để giết đi một lực lượng lao động lớn lao đó làm gì để bị mang tiếng với thế giới. Sao chúng ta không nhốt bọn chúng lại cho đến chết và bắt bọn chúng lao động cực lực ngày đêm để tạo ra của cải cho chúng ta dùng và chúng ta sẽ chỉ cho bọn chúng ăn uống cầm chừng thôi. Chúng ta không để cho bọn chúng bị chết vì đói mà chỉ đói vì chúng ta cho bọn chúng ăn không đủ no nhưng phải bắt bọn chúng lao động thật nhiều thì từ từ bọn chúng sẽ kiệt sức và rồi sẽ biến mất dần trên mảnh đất này mà chúng ta không bị tốn một viên đạn nào và cũng không bị mang tiếng ác với thế giới.

Có lẽ vì thấy ¨sáng kiến¨ của ¨anh Sáu Dân¨ sáng suốt quá và sẽ được chấp thuận nên Nguyễn Hộ sau đó đã tuyên bố như để tiếp lời ¨anh Sáu Dân¨:

- Chúng ta đã giải phóng hoàn toàn miền 
Nam rồi thì vợ của bọn chúng chúng ta lấy, nhà cửa của bọn chúng chúng ta vào ở, con của bọn chúng chúng ta bắt làm nô lệ. Chúng ta sẽ tạo cho bọn người miền Nam, gái thì làm đĩ trai thì chúng ta bắt phải đi khai mương khai rạch khai phá những khu đất, những khu rừng hoang và các bãi mìn.

Một bầu trời mà tôi đang đứng dưới bỗng như đen tối dần, một ước vọng tương lai tốt đẹp xán lạn cho quê hương cũng đang từ từ tan nát trong tim tôi chỉ trong một buổi họp ngày hôm đó và,bốn năm sau của cái ngày gọi là giải phóng tôi đã phải ra ngồi ngay tại chỗ này. Tôi ngồi đây suốt từ ba mươi năm qua không bỏ sót một ngày nào. Ai muốn hỏi muốn biết rõ chuyện tôi cũng đều kể lại và kể đúng như tôi vừa kể cho chú em nghe. Tôi không sợ bọn chúng giết tôi bởi vì tôi đã tự xem như tôi cũng đã chết rồi kể từ ngày quê hương miền Nam bị bức tử và vì tôi cũng là trái chanh đã bị khô héo sau khi đã bị vắt cạn kiệt sức lực và trí óc... nhưng bọn chúng lại không muốn hoặc không dám giết tôi nên tôi vẫn còn ngồi đây. Trước đây tôi kiếm sống cũng tạm được nhưng từ ngày mỗi nhà đã có khả năng mua được cân và thước rồi thì tôi... có khi cả tuần hoặc có khi cả tháng không có một người khách nào đến đứng trên cái cân đó, nhưng đó cũng không còn gì là quan trọng nữa vì tôi vẫn ngồi đây với mục đích khác đó là tôi muốn cân tội ác của cộng sản xem nó nặng đến bao nhiêu khi mà mỗi ngày bọn chúng mỗi lún sâu vào tội ác mà tội nặng nhất là đã nhượng đất bán biển cho kẻ thù phương Bắc là bọn Tàu dã man đã từng đô hộ đất nước mình cả một ngàn năm và luôn tìm cơ hội để thôn tính, vậy mà nay bọn chúng lại còn giang tay đón rước kẻ thù vào khai thác tài nguyên của đất nước mà hậu quả làm thiệt hại cho quê hương sẽ không sao có thể lường trước được. Tôi vẫn sẽ ngồi đây cho đến khi nào còn có thể để đo thời gian xem bọn cộng sản Việt 
Nam còn sống được đến bao lâu và khi nào bọn chúng bị đồng bào nổi lên tiêu diệt. Chú em đừng thắc mắc là rồi tôi đã và đang sống ra làm sao. Miếng ăn đối với tôi bây giờ không còn gì là quan trọng cả,chỉ cần mỗi ngày hay đôi ba ngày bỏ vào miệng một thứ gì đó cho cái dạ dày nó yên là tôi cũng yên tâm lắm rồi.

- Thế...thế gia đình của bác đâu?

Người đàn ông có vẻ lập dị khi ông nói ông ngồi đây là vì muốn cân đo thời gian và tội ác của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bỗng mất đi vẻ hăng say lúc kể lại câu chuyện tham gia mặt trận, ông đang hướng ánh mắt mệt mỏi nhìn vào đám đông người qua lại trước mặt mà hình như ông không nhìn thấy một ai bởi vì tôi thấy hai con mắt của ông như mơ màng, như nhớ về dĩ vãng và rồi từ trong hai con mắt đó tôi thấy có hai giọt nước đang chảy ra và đọng lại bên khóe. Không buồn bận tâm đến những người chung quanh và những người qua lại trên hè phố, ông vẫn để hai giọt nước tự động lăn dài xuống hai bên má, ông nói:

- Tôi có vợ, hay nói cho đúng hơn là tôi có người yêu và người đó yêu tôi vì chúng tôi chưa cưới chưa ăn ở với nhau công khai. Người tôi yêu và yêu tôi vừa tốt nghiệp tú tài và đang chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa đại học Văn Khoa nhưng rồi tôi đã bỏ đi vào trong bưng không một lời từ giã và tôi đã không hề biết rằng người tôi yêu đang mang giọt máu của tôi trong người. Tôi là tên đàn ông đốn mạt không trách nhiệm. Tôi là tên đàn ông ngu muội và ác độc khi đã đưa cả hai tay và bộ óc vào công việc làm cho cả bao nhiêu triệu người miền 
Nam này đau khổ và ly tan. Ngày tôi trở về lại thành phố và tìm đến nhà người tôi yêu thì mới biết rằng nàng đã bỏ nước ra đi vào hai ngày sau chót của cuộc nội chiến cùng với đứa con trai đã bảy tuổi, đó là đứa con của tôi với nàng...

Người cân đo thời gian và tội ác của cộng sản Việt 
Nam khóc nấc lên như đau khổ. Hai hàng nước mắt chảy dài ra trên khuôn mặt khắc khổ của ông mà ông cũng không màng lau nó. Tôi cố gợi chuyện để ông trút bớt ra những uẩn ức những dằn vặt đau khổ đã hành hạ ông trong suốt bao nhiêu năm trời qua còn chất chứa trong lòng hầu vơi bớt nỗi sầu muộn:

- Ông... ông không gặp lại hai người... thân đó lần nào sao?

- Tôi không xứng đáng gặp lại hai người đó chú em à. Gặp lại hai người thân yêu đó là ý nguyện của tôi từ bao lâu nay nhưng vì tôi đã bỏ cả hai người ra đi không một lời giải thích thì giờ đây làm sao tôi còn mặt mũi nào dám gặp lại hai người đó, nhưng... nhưng tôi vẫn thường xuyên nhìn thấy người tôi yêu trên mạng, trên internet, chỉ vậy thôi là tôi đã mãn nguyện lắm rồi nhưng tôi chưa gặp được mặt người con trai của tôi và nếu một ngày nào đó tôi được diễm phúc gặp mặt người con trai của tôi rồi thì dù tôi có nhắm mắt tôi cũng mãn nguyện lắm, đó là mơ ước lớn nhất trong đời tôi sau khi mơ ước lớn lao kia đã bị bọn người quỷ quyệt, bọn người xảo trá,bọn người man rợ mà tôi đã hết tâm hết lòng phục vụ nhưng đã phản bội lại tôi.

- Bà... người ông yêu bây giờ ở đâu và làm gì mà lại xuất hiện trên internet? Tôi có thể giúp ông được việc gì không?

- Cám ơn chú em nhiều lắm, tôi không cần chú em giúp tôi việc gì cả. Những việc tôi đã gây ra thì tôi vui vẻ đón nhận nó vì đó là lẽ công bằng của trời đất, là lẽ công bằng của Thượng Đế và nếu Thượng Đế thấy sự trừng phạt của Ngài trong mấy chục năm qua là đã đủ thì Ngài sẽ cho tôi gặp lại cả hai hoặc một trong hai người. Chú em hỏi người tôi yêu bây giờ ở đâu và làm gì à. Người tôi yêu bây giờ đang sinh sống ở trong một xứ sở văn minh nhất hành tinh này, giàu nhất hành tinh này, nhân đạo nhất hành tinh này và,  người tôi yêu đang rất nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở trong xứ sở đó cũng như ở các xứ khắp năm châu bốn biển của trái đất này chỗ nào có người Việt tị nạn sinh sống. Người tôi yêu là nữ văn sĩ lừng danh tên Lữ Túy Phượng, hình của nàng mà tôi lấy từ trên mạng xuống tôi cũng có đem theo đây để tôi đưa cho chú em xem nhé.

Trong khi người đàn ông muốn cân đo thời gian và tội ác của cộng sản quay người ra phía sau để lấy cuốn tập thì tôi như người vừa bị trúng một cơn gió độc.Tôi cũng đang bàng hoàng xúc động, đầu của tôi đang như bị quay cuồng và hai con mắt của tôi bị hoa lên và rồi tôi cứ nhìn trừng trừng vào người trước mặt để tự hỏi người mà tôi cho là lập dị vì muốn cân đo thời gian và tội ác của cộng sản là cha của tôi đây sao. Nhìn tấm hình mà ông đưa cho tôi xem thì đúng đó là hình của mẹ tôi và như vậy ông đúng là cha của tôi rồi. Tôi ôm đầu khổ sở nhìn lên trời cao và than sao Thượng Đế lại nỡ thử thách tôi như thế này để làm gì. Tôi không có đủ can đảm để gọi ông tiếng cha, tôi không có đủ can đảm để ôm ông. Tôi phải đối xử phải hành động như thế nào đây hỡi ông trời trên cao kia. Sao ông nỡ để quê hương tôi cứ chìm mãi trong đau thương trong thù hận, sao ông nỡ gây ra chi những thảm cảnh đau thương như thảm cảnh ngày cha con gặp lại nhau mà tôi là con lại không đủ can đảm để nhận người đã tạo ra tôi tuy ông chưa có một ngày nào nuôi dưỡng tôi, chưa có một lần ẵm bồng tôi.

Tôi đứng lên quay lưng và bước đi thẳng về khách sạn mà không có một lời nào với người cha mà tôi mới vừa được biết. Tôi thoáng thấy sự ngạc nhiên hiện ra trên gương mặt khắc khổ của ông và, hình như ông có nói hay hỏi câu gì đó nhưng nào tôi có còn nghe được gì nữa đâu.

Tôi mặc kệ những người qua lại trên đường phố đang trố mắt nhìn tôi. Có nhiều, có rất nhiều cô thiếu nữ đưa tay lên che miệng lại khi nhìn thấy tôi bước đi với khuôn mặt đầy nước mắt.
*
- Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy?

Người vợ sắp cưới của tôi tròn xoe đôi con mắt nhìn tôi hỏi nhưng tôi không trả lời và vẫn để nguyên bộ quần áo đang mặc trên người tôi lao mình nằm dài ra trên giường mặt úp xuống gối và tiếp tục khóc.

Một khoảng thời gian không lâu sau,một ý nghĩ thoáng qua và tôi ngồi lên cầm điện thoại phôn về cho mẹ tôi. May mắn hay xui xẻo đây mà mẹ tôi đã không có ở nhà để bắt máy. Tôi để điện thoại xuống rồi quay qua người vợ sắp cưới và kể lại cho nàng nghe từng chi tiết về câu chuyện đã làm cho tôi xúc động mạnh.

Sáng nay người vợ sắp cưới của tôi khuyên tôi phải đến gặp cha tôi vì nàng cho đây là một sự trùng hợp mà có lẽ định mệnh đã sắp đặt khiến xui cho tôi gặp lại cha vào tháng này, tháng có ngày lễ của cha, nàng khuyên tôi là dù có như thế nào thì tôi cũng không thể nhẫn tâm chối bỏ người đã tạo ra tôi vì dù sao ông cũng đã quá hối hận, quá đau khổ về những gì ông đã làm trong quá khứ.

Tội nghiệp người vợ sắp cưới của tôi, nàng cố ngồi dậy trang điểm cho thật đẹp để đến ra mắt cha tôi. Nàng đi cùng tôi ra tiệm bán bông hoa, nàng chọn mua một bó hoa thật lớn và thật đẹp rồi cùng tôi đi đến chỗ có người đàn ông muốn cân đo thời gian và tội ác của cộng sản. Tôi bước những bước dài và thật nhanh về phía trước trong khi người tôi yêu đang bước từng bước chậm chạp lẽo đẽo theo phía sau.

Cái cân cũ kỹ và cây thước cùng người đàn ông cân đo thời gian và tội ác của cộng sản Việt 
Nam không có mặt ở đây ngày hôm nay.

Trong khi đang bối rối chưa biết tính làm sao thì chị bán nước ngọt và cà phê trên cái xe nhỏ đẩy tay lên tiếng hỏi:

- Ông muốn tìm gì?

- Tôi muốn tìm ông thường ngày ngồi ở đây, cái ông...

- À, ông cân đo thời gian và tội ác của... ừ há, sao hôm nay không thấy ổng đến chứ từ nào đến giờ ổng luôn luôn có mặt rất đúng giờ, không biết hôm nay có chuyện gì không vậy cà.

Anh thanh niên vừa dựng chiếc xe gắn máy bên cạnh xe cà phê. ¨ Có lẽ anh ta chạy xe ôm ¨ tôi nghĩ vậy, và anh cũng vừa nghe chị bán cà phê nói nên anh nhìn tôi nói:

- Xe cứu thương đưa ổng vào bệnh viện Sàigòn hồi sáng sớm nay rồi, có lẽ... kỳ này không qua khỏi quá. Ăn ít quá thì sức đâu mà chống lại bệnh tật chứ.

- Bệnh viện Sàigòn ở đâu vậy anh?

Chỉ tay về phía xa xa anh nói:

- Phía đó đó, đi bộ một chút cũng phía bên này là gặp liền à, gần cuối đường mà phía bên kia là chợ Sàigòn đó.
*
Tôi đặt bó hoa thật tươi và thật đẹp lên cái xác của người đàn ông cân đo thời gian và tội ác của cộng sản Việt 
Nam và cũng là người cha của tôi.

Cả hai đứa chúng tôi cùng đứng trước cái xác mà khóc và khóc thật nhiều. Tôi hối hận và đau đớn quá. Ngực tôi cứ đau quặn lên từng cơn và luôn có câu hỏi trong đầu là vì sao hôm qua tôi lại nhẫn tâm bỏ đi không một lời nói nào với cha, vì sao hôm qua tôi lại không có can đảm để ôm ông và kêu lên tiếng cha thân yêu, vì sao... nếu biết trước sự thể như thế này thì... Tôi cũng là tên đàn ông thật tệ hại. Tôi là đứa con bất hiếu vì dù sao ông cũng là cha của tôi dù ông chưa có một ngày nào nuôi dưỡng. Tôi bỗng chợt nhớ đến lời mẹ tôi từng dạy dỗ từ lúc đến Mỹ là luôn phải thương yêu mọi người như thương chính bản thân mình bởi chúng ta khác người cộng sản ở chỗ trái tim của chúng ta là trái tim của con người.

Tôi cúi xuống hôn lên trán và lên má của cha tôi để từ giã,người vợ sắp cưới của tôi cũng làm theo tôi không một chút đắn đo suy nghĩ. Tôi thì thầm lời từ giã cha và tôi hứa với cha là khi về đến Mỹ tôi cũng sẽ đặt một cái cân và cây thước trước cửa nhà.Tôi sẽ tiếp nối công việc của cha, tôi cũng sẽ là người cân đo thời gian và tội ác của cộng sản Việt 
Nam.



 Sưu Tầm

Còn Nhiều Thái Hà Nữa


Đoàn biểu tình của giáo dân Thái Hà đòi chính quyền trả lại khu đất mượn của nhà dòng, đang đi qua trước nhà thờ Thánh Giuse, Hà Nội ngày 18/11/2011.
Trên truyền thông tiếng Việt ở Little Saigon và trên các trang mạng của xa lộ thông tin  tòan cầu Internet, loan tải một thông báo mời tham dự biểu tình yểm trợ Giáo xứ Thái Hà lúc 11 giờ đến 2 giờ trưa ngày Chủ Nhật 27-11-2011 tại sân cỏ đối diện Thương Xá  Phúc Lộc Thọ. Thông báo do  ba cộng đồng trong vùng Little Saigon và phụ cận và mấy chục cơ quan, đòan thể đứng ra tổ chức và yềm trợ.
Trong khi đó cả chục ngày nay, trong nước  và ngay tại Hà nội thủ đô của CS Hà nội,  CS đã dùng đủ mọi thủ đọan hành chánh rừng rú để dìm, cho báo chí của Đảng Nhà Nước tấn công tuyên truyền bêu rếu,  mời linh mục, giáo  dân "đi làm việc” tức làm tình làm tội để dọa, cho côn đồ trấn áp khủng bố tinh thần để  hù, “điều xe máy”, công nhân ùa vào “thi công” hồ “xử lý nước thải” ngay trong khuôn viên thánh linh Thái Hà, ngay trong  ban đêm như làm chạy tang cho CS như sợ cha con chết trùng ngày vậy. Tuy CS  ỷ quyền  cả vú lấp miệng em, làm nhanh dấu lẹ tội cướp đất, cướp nhà của tôn giáo, nhưng vụ Giáo dân Thái Hà đòi lại Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế không  dễ gì yên đâu.
Vẫn còn nhiều Thái Hà nữa. Tinh thần đấu tranh của những người dân oan lương cũng như giáo, dân oan của tôn giáo, của các tôn giáo ở VN, của Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo đã biến thành phong trào phản ứng xã không thể đảo ngược được nữa, một thứ  tiền đề cho cuộc đổi thay chánh trị ở xứ dộc tài thường là cách mạng lật dổ nhà cầm quyền.. Sẽ còn nhiều Thái Hà nữa tứ Bắc chí Nam, qua Trung lên Cao Nguyên. Con số ngày càng tăng.
Ở Thái Hà ban  đầu một, hai trăm sau lên hàng ngàn. Đến Vinh đã lên một phần tư dến nửa triệu lượt và người tham dự đấu tranh. Và người Việt hải Ngọai không phân biệt tôn giáo, đảng phái đã, đang, sẽ  liên tục yễm trợ những cuộc đấu tranh của đồng bào  dân oan, lương hay giáo, của mình trong nước.
Chính TC là Anh Cả Đỏ của Việt Cộng  rất sợ  những cuộc đấu tranh của người dân bị CS cướp đất, cướp nhà trong khi đảng viên cán bộ lợi dụng chánh sách qui họach, lấy nhà đất của dân bồi thường rẻ mạt như cướp giựt, dễ tự tư tự lợi bán hay lấy đất nhà trưng thu làm “mặt bằng” hùn  liên doanh doanh với ngọai kiều vào đầu tư.
Hành dộng bất công, lạm dụng, hối mại quyền thế này của đảng viên cán bộ CS làm cho  dân chúng  bị thiệt hại phẩn nộ, nổi  lên hàng ngàn người một lần, một năm không biết mấy lần, thường xảy ra bạo động đốt xe công an, bao đồn cảnh sát, bắt cán bộ đảng viên ủy ban làm con tin.
Trung ương biết mối nguy, phản ứng xã hội có thế thành phong trào cách mạng chánh trị. Thế nhưng trung ương không sửa chửa đựơc vì quyền lợi của dảng bộ và cán bộ đảng viên địa phương, họ biến lịnh của trưng ương thành lạc, lợi cho họ.
Vụ giáo dân Công Giáo Thái Hà đấu tranh đòi lại đất đai của giáo xứ  là một mặt của một vấn đề lớn đó. Đó là phong trào Dân Oan nói chung và Dân Oan tôn giáo nói riêng nhưng cũng năm trong phong trào Dân Oan của cả nước. Một vấn đề không bao giờ giải quyết được trừ  khi CS Hà nội, CS Bắc Kinh  không còn nữa.
Tiêu biểu việc hàng giáo phẩm cùng đa số giáo dân của Giáo hội Công Giáo VN, đặc biệt là ở Miền Bắc bị cộng sản thống trị lâu hơn ở Miền Năm đòi hỏi nhà cầm quyền CS Hà nội trả lại đất đai đã tịch thu, trưng thu của giáo hội – đã thành phong trào. Đã phát triển mạnh ở Hà nội, ở Saigon, ở Vinh, ở Đà nẵng, Huế, v.v. Một lần cả ngàn người, liên tục mấy chủ nhựt, và nhiều dấu chỉ cho thấy bị nhà cầm quyền CS trấn áp quá, thì tạm ngưng, chớ không chấm dứt. Mỗi lần tiếp tục lại là mỗi lần thêm sáng kiến đấu tranh, hòa dịu nhưng cương quyết.. Giáo dân và giáo phẩm cùng đứng lên, cùng lên tiếng. Đòi hỏi bằng cách tập họp đông người nhưng chỉ ngồi yên hay tuần hành cầu nguyện, hát thánh ca và thắp nến bên ngoài vòng rào sắt của những cơ sở  của Giáo Hội bị CS lấy đi lâu rồi.
Điểm nhậy cảm nhứt là trụ sở cũ của tòa Khâm sứ Vatican ở Hà nội. Cách làm rất hiền, nhưng  ảnh hưởng rất thâm hậu đối với phong trào đòi tư do tôn giáo và nhân dân đang đòi đất và đòi quyền làm người trong nước. Ảnh hưởng  rất có lợi cho phong trào nhân dân đấu tranh cho tư do, dân chủ, nhân quyền VN. Và như thế có hại cho nhà cầm quyền CS độc quyền thống trị quốc gia dân tộc VN lâu nay – trên phương diện đối nội cũng như đối ngọai. Lâu nay từ ngày CS Hà nội độc quyền thống trị cả nước, giáo hội Công Giáo VN là một giáo hội tuy đồng chung số phận bị CS hành tội, nhưng coi vậy chớ  vẫn đỡ hơn các tôn giáo khác nhờ có tổ chức nội bộ chặt chẽ và có hậu thuẫn của Tòa Thánh La Mã có tính toàn cầu.
Trong các tôn giáo lớn ở VN, có thể nói Công Giáo VN là giáo hội sở hữu tài sản vật chất, bất động sản, nhà đất nhiều nhứt; do đó có thể nói là một tôn giáo bị mất đất, mất nhà nhiều nhất. Nói khác, Công Giáo là một tập thể “Dân Oan Tôn Giáo” thiệt hại nặng nhứt. Việc đòi hỏi  của giáo phẩm và giáo dân rất hiền hậu, bằng hành vi tôn giáo  là cầu nguyện. Nhưng mục tiêu  đồng điệu với phong trào Dân Oan  của  cả nước đòi đất, đòi nhà bị Đảng Nhà Nước trưng thu đền bồi rẻ mạt như giựt. Dưới ánh sáng của phong trào nhân dân đấu tranh của người dân Việt, đó là một hình thái đấu tranh mới, một phong trào Dân Oan Công Giáo trong phong trào Dân Oan VN.
CS Hà nội đã vô kế khả thi. Đó là bế tắc  có tính ý thức hệ, có tính chủ nghĩa, có tính lịch sử CS, và thâm căn cố đế. Một bế tắc không một đảng viên dù cao cấp, tài ba thế mấy có thể xoay xở được.  Vấn đề chỉ có thể giải quyết khi CS không còn nữa.
Tòa Khâm sứ  rộng 1  mẩu  tây đất bị CS Hà nội tịch thu từ năm 1959, lúc Ô Hồ chí Minh đang trị vì. Theo chủ nghĩa Mắc Lê và  “tư tưởng Hồ chí Minh” đất đai là quyền sở hữu của toàn dân. Nên sau khi Ô Dũng thực địa, thì Trưởng Ban Tôn Giáo  của Đảng Nhà Nước “kê tủ đứng” vào miệng và “trói tay” Ô. Dũng liền khi tuyên bố “đất đai là sở hữu của toàn dân” . Còn ở  Thái Hà, quận Đống Đa đảng bộ của công ty quốc doanh Chiến Thắng cho rào kẽm gai lại mảnh đất hơn 60 ngàn mét vuông của Dòng Chúa Cứu thế ở Hà Nội. Nói trắng ra, đảng quyền đã minh thi nói, Tòa Khâm Sứ, đất đai thuộc sơ hữu toàn dân do nhà nước “quản lý”, nhà nước “tiếp thu” từ thực dân, nên giáo hội không có quyền pháp lý nào để đòi lại.
Hòan cảnh lịch sử và chủ nghĩa CS không cho phép  Đảng Nhà Nước  nói chung trả lại cho Công Giáo . Trả lại cho Công Giáo đất đai đang đòi hỏi là châm ngòi cho một bùng nổ lớn và dây chuyền. Các tôn giáo,  Phật Giáo, Cao đài, Hòa Hảo, Tin lành sẽ ứng lên đòi mạnh. Trả cho Công Giáo tại sao không trả cho các đạo khác.
Dân oan ở ba miền và mấy chục đô, tỉnh, thị sẽ ứng lên đòi hỏi mạnh. Trả lại cho tôn giáo, tại sao không trả lại cho dân. Thế thì Đảng, Nhà Nước CS Hà nội, đùa cho địa phương núp dưới trách nhiệm tập thể CS họac là cù cưa cù nhần họặc làm ngang làm bướng, đặït tôn giáo trước việc đã rồi. Tin mới nhứt CS Hà nội đã chọn lựa một giải pháp: đó là cho công an đàn áp, cho công nhân thi công như ở Thái Hà.
Người Việt  hải ngoại đấu tranh cho tự do tôn giáo, tự do dân chủ, nhân quyền VN lâu nay, chắc chắn không bỏ qua cơ hội này. Tất cả không phân biệt tôn giáo tận tình để giúp đồng bào Dân Oan trong nước, trong đó có Dân Oan Công Giáo. Đã có nhiều hình thức dân vận đồng hương, như biểu tình yềm trợ tinh thần và thấp nến cầu nguyện và  quốc tế vận chánh quyền các nước định cư. Hồn thiêng sông núi Việt Nam, Ân Trên của các tôn giáo sẽ phù hộ cho đồng bào Dân Oan VN nói chung, trong đó  có đồng bào ở Thái Hà đang kiên trì  và dũng cảm đấu tranh cho công lý qua  việc đòi lại  đất đai.


Tác giả : Vi Anh

Chuyện thật đau lòng ở Kim Bon nơi thiên đường csVN

Sống giữa lòng Thủ Đô Hà Nội luôn được cho là thiên đường HCM và Marx-Lenin vậy mà một huyện KIM BON nằm gần Hội An ngay trong trung tâm thiên đường HCM và Marx-Lenin dân sống chết ra sao mặc kệ, các em mù chữ đã đành, cái đói cơ cực giá rét của các em với những miếng thịt Chuột Cống quay năm, ai nhìn qua và trò chuyện với các em không thể không trạnh lòng và cầm được nước mắt.
Cán bộ csVN kẻ giàu có quyền uy đã có lần nào họ để ý đến những huyện nhỏ như vầy, phải chăng huyện KIM BON này quá nghèo vì không có dân giàu có nên không tham nhũng và bóc lột được, họ đã bỏ quên người dân lành đặc biệt là các em.
6 học sinh ăn 3 con chuột
Nếu bữa sáng bình dân của một học sinh ở Hà Nội là 10.000đ, thì ở Kim Bon, 6 học sinh phải ăn chung 3 con chuột. Ấy vậy mà không phải em nào cũng có chuột để cải thiện bữa ăn, bởi muốn bắt được các em phải có bẫy và đi đặt từ đêm hôm trước ở ngoài nương. Có nhiều hôm, những chiếc bẫy mang về trống trơn, bữa ăn của các em lại điệp khúc nồi canh rau rừng lõng bõng nước.
Chuột nướng xong chỉ bỏ đi phần ruột, tất cả bộ phận còn lại đều được chặt nhỏ rồi cho vào nồi với một thìa muối trắng. Chỗ thịt chưa đầy miệng bát ăn cơm ấy lại được dành cho 6 em. Một nửa để 3 em nấu với một gói mì tôm, một nửa để 3 em xào lên làm thức ăn.
 
3 con chuột này được làm thức ăn cho 6 em học sinh. Tuy nhiên, không phải bữa nào các em cũng được ăn thịt chuột.
Lớp 4, các em ở miền xuôi vẫn được bố mẹ chăm cho từng tí trước khi chở đến trường, thì ở Kim Bon các em đã phải xa nhà để ra điểm trường chính học và tự túc trong mọi công việc (học tập, nấu ăn rồi kiêm luôn việc kiếm thức ăn cho từng bữa qua ngày). Từ nhà ra trường, có em phải đi bộ gần 20km đường rừng, trên vai là gạo, củi và rau ăn cho cả tuần. Nhiều em học sinh nhà xa quá không về được, cuối tuần lại chờ bố mẹ gửi đồ ra cho.
Cô Nguyễn Thị Mai, phụ trách chuyên môn tiểu học Phòng Giáo dục Đào tạo Phù Yên (trước là Hiệu phó trường tiểu học Kim Bon) cho biết: “Có những em học đến thứ 3, thứ 4 đã hết gạo ăn, đói quá các em phải bỏ học về, các thày cô giáo phải cho gạo, cho mì tôm để các em ở lại ăn. Đến mùa bí, nồi cơm của các em toàn màu đỏ, loáng thoáng có vài hạt gạo đổ vào, gọi là nấu cháo. Toàn ăn bí thôi, thương lắm, ăn bí từ lúc còn lá, quả non rồi quả già”.
Cô Mai cũng cho biết thêm: “Con lợn nó đào chỗ để ngủ trước, đứa trẻ lạnh quá nên đánh đuổi con lợn ra để lấy chỗ ngủ cho ấm. Mùa làm nương cả bản vắng tanh, không một tiếng chó sủa, ở nhà chỉ còn người già không làm được gì và trẻ em bé tí. Trẻ em bé quá mà cần phải cho bú thì được cho đi nương cùng, họ đào một cái hố rồi bỏ vào đó để nó không bò đi đâu được, chứ lấy đâu ra ai cõng, ai trông?”.
Ở Kim Bon, không phải cứ trống là vào lớp, hết giờ là trống tan. Khi nào có học sinh thì học, không kể ngày giờ. Cả năm các em bỏ học thì không có nhưng nghỉ học theo mùa thì có. Những mùa tết, cưới, làm nương thì giáo viên phải đi chiêu sinh, phải đến tận nương, đến khắp cái khe, con suối để đón và huy động học sinh đến lớp.
Em Chang, 17 tuổi, đang học lớp 9, đã có vợ được hơn 1 năm.
Học sinh ở Kim Bon không xác định được đúng tuổi. Có em 15, 16 tuổi vẫn đi học tiểu học. Ở đây, rất nhiều học sinh có con vẫn đi học bình thường. Có em đã làm bố và đang học trên lớp, vợ mang con đến để trên mặt bàn, tức là nếu đi học thì phải trông con còn không thì phải ở nhà trông con. Thế là bố vỗ vỗ vài cái rồi đứa trẻ cứ nằm trên mặt bàn ngủ, còn bố lại tiếp tục học. Rồi chuyện các em dắt trâu bò đến sân trường buộc ở đó rồi đi học là chuyện bình thường.
Học sinh không biết tuổi, dân tộc của mình
Em Tòng, học sinh lớp 4, trường Tiểu học Kim Bon. Nhà em cách trường chừng 10km. Em có anh trai học lớp 8, nhưng lại không nấu ăn cùng nhau. Em thường xuyên nấu ăn một mình. Em cũng không thể đi bắt chuột ở ngoài nương như các bạn được vì không có bẫy.
Trong một căn phòng khoảng hơn 1 mét vuông chứa quần áo, sách vở, gạo, củi, em kéo ra nồi cơm và nồi canh mì tôm rau cải được nấu từ sáng hôm qua. Sáng nay em lại bỏ ra ăn tiếp. Khi nồi cơm vẫn còn chừng nửa bát cơm em lại đậy vào và để ăn bữa trưa.
Trong mỗi bữa ăn, Em Tòng lại thấy nghẹn ngào
Nhìn thấy nồi cơm đóng bánh, thức ăn và những miếng cơm nuốt nghẹn ngào của em thật sự xót xa. Nhưng có lẽ những câu trả lời của em còn xót xa gấp bội lần.
Em bao nhiêu tuổi rồi?
– Tòng: Em không biết.
Em là người dân tộc nào?- Tòng: Em không biết.
Đi học trên lớp, em được điểm mấy là cao nhất?
– Tòng: Em không được điểm nào vì em không làm được bài tập.
– Vậy bây giờ em thích cái gì nhất?
- Tòng: Em chưa biết thích cái gì đâu!
Xin gửi Quý Vị xem một số Hình Ảnh sinh hoạt của các em sống dưới thiên đường csVN.
Để bắt được những con chuột như này, các em phải mang bẫy ra đặt ở ngoài nương cống từ tối hôm trước. Kể cả những con chuột bé bắt được các em cũng mang về làm thức ăn.
Vì phải tự túc nấu ăn theo nhóm, nên sau khi em Hờ mang chuột về nhà, các em chia mỗi người một việc.
Em thì đi sắp lại những viên gạch để làm bếp
Em thì mang dao đi chẻ củi
Khi củi vừa cháy thì xoong cơm đã được một bạn đặt lên
Trong lúc chờ cơm nấu chín, các em xiên những con chuột vào que và nướng trên bếp đang nấu ă
Khi nướng gần được, chuột được bỏ ra để gạt sạch những chiếc lông còn bám lại
Sau đó cho lên bếp để nướng lại một lần nữa.
Trong khi nướng chuột thì nồi cơm dành cho 3 em cũng đã gần chín
Em Chang là thành viên lớn tuổi nhất trong nhóm nên em mang ra mổ và làm sạch ở vòi nước tận dụng từ trong núi. Tuy nhiên, chỗ chế biến mà các em hay sử dụng hàng ngày không được sạch sẽ
Ở ngoài sân, một em trong nhóm đang dùng dao đẽo một miếng củi làm thớt chặt thịt
Tất cả các bộ phận của con chuột còn lại sau khi mổ (chỉ vứt đi phần ruột, gan để lại) sẽ được chặt nhỏ và cho vào xoong
Một chút nước, một thìa muối trắng bỏ vào, các em đun cho chín để ăn. Tuy nhiên, từng này thịt lại được chia đôi để dành cho 3 em nhỏ khác cùng ăn
Việc tự nấu ăn của học sinh miền xuôi là điều hiếm thấy, nhưng với các em học sinh bán trú Kim Bon thì đây là công việc thường ngày nên các em làm rất thành thạo.
Một gói mì tôm đã sẵn sàng để cho vào nồi thức ăn có mấy miếng thịt chuột.
Mọi thứ đã được nấu xong, thức ăn được bê lên phòng
Bát đũa các em tự quản. Vì không có chạn nên các em để ở trên ánh sáng cửa sổ.
Đôi chân lấm lem bùn đất với nồi thức ăn lõng bõng nước
Vậy mà… không phải bữa nào các em cũng được ăn như thế này! 
Written by QuocNam | 
November 20, 2011

------------
Ra Ngõ Gặp Chệt Hán 
 
Rồi một ngày ra ngõ gặp Chệt Hán!
“Tỉu nhà ma” nó lại chửi ngay mình
Tiên sư mày, cái thằng Hồ chó Minh
Mày rước cọp cho cọp nhai xương bố! 

 
Sung sướng chưa chủ  tịt, chơi cho cố
Nào Tuyết Minh, Nông Ngác với Nông Xuân
Thị Minh Khai, thị  Định, những …thị Đần
Kiệt, Giáp, Duẩn, Anh, Mười…một lô gái! 

 
Bay quá nhiều tiền, cướp nhà, bán bãi (1)
Bán Hoàng, Trường, bán Bản Giốc, Nam quan
Bán trăm ngàn kilômét biển vàng
Nơi sinh sống của ngư  dân nghèo đói! 

 
Cha con Mạc cửa Nam quan chịu trói (2)
Chiêu Thống Lê lạy lục Sĩ Nghị sang
Vua Quang Trung chỉ  một trận đánh tan
Chệt mất xác còn Càn Long bở vía!(3) 

 
Việt gian bay, chỉ rành nghề nói đía
Người Việt ta ra ngõ gặp anh hùng (4)
Dù Pháp khùng, dù Mỹ, Nhật rất hung
Đế quốc nào cũng chạy dài, thua trận… 

 
Đồng chó Minh, và nay toàn đồng rận
Hết biển rồi, nay bán  đất Tây nguyên
Miền đầu nguồn, Cao Bắc Lạng giáp ranh (5)
Nửa triệu mẫu về  tay Chệt quá dễ! 

 
Lấy vợ Việt, Chệt sinh con dễ nể
Đám Chệt con có dòng máu Việt Nam
Chúng len dần vào các chức cao sang
Như Tỉnh Ủy, rồi  Ủy viên cao cấp… 

 
Rồi dần dần, nhờ chỗ tựa, chúng hất
những thằng Anh, Rứa, Trọng, Dũng, Mạnh, Sang…
Chúng người Việt, với máu Hán pha ngang
Chúng cai trị, dưới trên thực êm thắm! 

 
Chúng sẵn tiền, sẵn quyền, người chúng lắm
Cài người vào mọi đoàn thể, mọi nơi
Ai ho he, sẽ biết chú “con trời”
Đợi đêm khuya, chúng cho mò tôm sớm!

 
Bốn nghìn năm giữ  gìn từng cái mậm (6)
Bốn nghìn năm là  quyền của người Nam
Chỉ một tay Nguyễn  ái Quốc tham tàn
Đã bán nước cho bọn giặc phương Bắc! 

 
Nay bảo thật, đồng bào lo liệu trước
Ngàn năm Bắc thuộc sẽ  khó thoát ra
Chính bởi Việt gian Thái Thú bên ta
Chúng bán đứng mới khó bề chiến đấu!

 
Còn cách này, vùng lên diệt đầu gấu!
Quân đội nhân dân chẳng lẽ ươn hèn?
Cùng toàn dân tiến lên với tiếng kèn
Diệt cho sạch những loài lang sói! 

 
Nay mới đúng là nước Việt giải phóng!
Mới đúng là Cách mạng với Nhân quyền
Với Tự do và Dân chủ đa nguyên
Mới xứng đáng là người Việt Nam mới!
 

 
Bút Xuân Trần Đình Ngọc
 

ÂM MƯU PHÁ THÁI HÀ LÀ TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN


 
Khi Giáo dân và Linh mục Thái Hà, nhân vụ cướp đất cho Dự án nước thải, đã nhất quyết đấu tranh cho CÔNG LÝ, SỰ THẬT để có HÒA BÌNH, chúng tôi không lo lắng trước những  hành động côn đồ của CSVN, nhưng lại âu lo đối với những ÂM MƯU PHÁ HOẠI đến từ Giáo quyền mà từ trước đến giờ CSVN đã gài vào những chức vụ Lãnh đạo. Thực vậy, CSVN là đối lực đang bị dân chúng chán ghét. Chúng càng điên rồ làm những hành động côn đồ đối với cuộc đấu tranh của Thái Hà, thì Giáo dân, Linh mục và Dân chúng nói chung càng phỉ nhổ chúng. Nhưng điều nguy hiểm là CSVN sử dụng những tay sai mà chúng đã gài vào một số chức vụ Lãnh đạo Giáo Hội Công Giáo VN để phá hoại cuộc đấu tranh từ trong lòng Giáo Hội. Chúng tôi đã nhiều lần viết về cái TỘI TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN của những tay sai CSVN trong Giáo Hội, ngay tận đến Vatican.
Dân Tộc Việt Nam đang đứng trước thời điểm nguy hiểm nhất: (i) Xâm Lăng Lãnh Thổ, Lãnh Hải từ Trung quốc do việc bán nước từ thời Hồ Chí Minh/ Phạm Văn Đồng; (ii) Xâm Lăng Kinh tế Việt Nam cũng từ phía Tầu do tham nhũng, hối lộ và cố thủ giữ quyền hành của đảng CSVN đang nắm độc quyền Kinh tế. Dân Tộc VN cần NỔI DẬY để tiễu trừ CSVN bán nước mới mong cứu nguy được Đất Nước khỏi hai cuộc xâm lăng vừa nói tới (i) và (ii).
Giáo dân và Linh mục Thái Hà, vững chãi trong TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM, nhất quyết kiên trì đấu tranh, không phải chỉ nguyên vì miếng đất, mà còn là việc đóng góp của Giáo Hội Công Giáo vào nỗ lực đấu tranh chung của toàn DÂN TỘC để cứu nguy Đất Nước khỏi xâm lăng Tầu.
Vì vậy việc ÂM MƯU VỚI CSVN để phá cuộc đấu tranh hiện nay của Giáo dân và Linh mục Thái Hà là TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN BÁN NƯỚC. Những Lãnh đạo tay sai nào trong Giáo Hội âm mưu với CSVN để phá hoại cuộc đấu tranh của Thái Hà cũng là phá hoại công cuộc đấu tranh cứu nước của toàn DÂN TỘC VN. Tội bán nước của CSVN, Trời không tha, Đất không dung. Một số Lãnh đạo trong Giáo Hội tay sai CSVN là TÒNG PHẠM VỚI TỘI BÁN NƯỚC, thì Giáo dân sẽ phỉ nhổ như phỉ nhổ quân Pharisiêu giả hình.
Chúng tôi lo âu về những âm mưu đến từ nội bộ hàng ngụ Lãnh đạo Công giáo có những tay sai mà CSVN đã gài từ lâu vào. Xin trích dẫn một số tỉ dụ:
1)         Cách đây 7 năm, khi mà mọi người chống Pháp Lệnh Tín Ngưỡng, Tôn Giáo, thì Giám mục NGUYỄN VĂN NHƠN đã cùng nhóm Lm.PHAN KHẮC TƯ  và báo Công giáo & Dân tộc... đi theo CSVN để hoan hô Pháp Lệnh.
2)         Trong cuộc đứng lên đấu tranh cho Khu đất Tòa Khâm sứ, xứ Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm... mà Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT là Chủ chăn dám đứng mũi chịu sào, thì một số Giám mục làm tay sai cho CSVN dưới chiêu bài “đối thoại “ và âm mưu tận tới Vatican để loại TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội theo ý nguyện của Nguyễn Thế Thảo. Đây là một TỘI TÒNG PHẠM VỚI CSVN mà Giáo dân không thể quên.
Ngày nay, chúng tôi âu lo về những âm mưu này. Chính vì vậy mà trong bài THÁI HÀ:TẤN CÔNG HÒA BÌNH  phổ biến chính ngày hôm nay 24.11.2011, chúng tôi đã phải nhắc lại quan điểm như sau:
 
“1)       KHÔNG NHỜ SỰ CAN THIỆP CỦA VATICAN
 
            Chúng ta viết Thông Tin cho Vatican về vụ việc chiếm đất Thái Hà và CSVN côn đồ đến phá phách xứ Thái Hà và Phạm Thánh, nhưng không viết Thỉnh Nguyện Thư nhờ sự can thiệp của Vatican hay của Đức Giáo Hoàng vì những lý do sau đây:
*          Khi nhờ Vatican can thiệp, thì Vatican có thể mượn cớ chúng ta nhờ mà can thiệp trong chiều hướng mặc cả ngoại giao hay cho một số Giám mục đưa ra đường hướng “đối thoại “ với quân Pharisiêu giả hình gian giảo.
*          Vấn đề của Thái Hà không phải chỉ nguyên thuộc phạm vi đất đai và Tôn giáo, mà còn là vấn đề đấu tranh cho sự sinh tồn của Dân tộc. Khi Vatican can thiệp, thì việc can thiệp có thể hy sinh cuộc đấu tranh của cả Dân tộc cho Đất nước VN lâm nguy.
*          Hai lần can thiệp trước đây của Vatican đã làm cho chúng ta đau lòng. Lá thư của một Hồng Y Ý-tà-lồ đã làm mất dịp người Công giáo đóng góp vào việc đấu tranh chung của Dân tộc Việt Nam. Lần can thiệp thứ hai là theo chiều hướng CSVN để đưa TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội.
            Vậy tốt hơn hết là chúng ta đừng viết Thỉnh Nguyện Thư nhờ Vatican can thiệp để Vatican mượn cớ mà làm nhụt chí cuộc đấu tranh ở thế TẤN CÔNG lúc này. Dù không viết Thỉnh Nguyện Thư mà Vatican vẫn nhào vô can thiệp bất lợi, thì Giáo dân và Linh mục sẵn sàng phản đối vì đây là vấn đề đấu tranh chung của cả Dân tộc Việt Nam  cho tương lai Đất Nước. “
 
Sau khi phổ biến Bài THÁI HÀ:TẤN CÔNG HÒA BÌNH với quan điểm như vừa trích dẫn, chúng tôi lại đọc được Bản Tin do Chiến hữu VIỆT SĨ phổ biến. Bản Tin này cho thấy Giáo dân Hàm Long cũng đang âu lo có những ÂM MƯU giữa CSVN và TGM NGUYỄN VĂN NHƠN trong việc tìm cách phá hoại cuộc đấu tranh của Thái Hà. Bản Tin như sau:
 
“Giáo dân Hàm Long đến Tòa Tổng Giám mục Hà Nội
đưa Thư thỉnh nguyện
 
23/11/11 7:47 PM
 
“Chiều qua, 22/11/2011, đông đảo giáo dân Giáo xứ Hàm Long đã tới Tòa TGM Hà Nội đưa đơn Tỉnh nguyện gửi TGM Hà Nội Phêrô Nguyễn Văn Nhơn. Thư thỉnh nguyện nêu đề nghị TGM không di chuyển linh mục Giacobe Nguyễn Văn Lý, quản Hạt Hà Nội, quản xứ Hàm Long đi nơi khác vì “Cha đã thể hiện sự đạo đức thánh thiện và đồng hành với những gian nan của giáo dân chúng con, cha luôn được sự yêu mến hết lòng của mọi tín hữu trong giáo xứ chúng con và là biểu tượng của một người yêu Công lý – Sự thật – Hòa bình” – Trích thư thỉnh nguyện của Giáo dân Hàm Long gửi TGM Hà Nội.
Sở dĩ có việc này, là việc thuyên chuyển các linh mục trong TGP Hà Nội kỳ này làm nhiều người hết sức nghi ngờ động cơ đằng sau việc di chuyển đó. Những linh mục mạnh mẽ, được giáo dân yêu mến vì biết xả thân hi sinh, hiệp thông với anh chị em giáo hữu đã dần dần được di chuyển đến những vùng xa xôi, hẻo lánh và nhiều điều kiện khó khăn tiếp xúc. Trái lại những vị có tinh thần thỏa hiệp, luôn được cất nhắc đến những nơi mà thời gian qua đã là những điểm nóng của TGP hoặc có nguy cơ là điểm nóng. Thậm chí, nhiều người giáo dân cho rằng những vụ di chuyển này cứ như kế hoạch được duyệt của nhà cầm quyền Hà Nội mong muốn.
Đoàn giáo dân Hàm Long đến Tòa TGM Hà Nội, đăng ký gặp Đức TGMHN Phêrô Nguyễn Văn Nhơn. Tuy nhiên, cũng như bao cuộc đăng ký gặp gỡ khác tương tự, TGMHN phê rô Nguyễn Văn Nhơn lại… trốn. Đến mức một giáo dân đã phải thốt lên rằng: “Tại sao gặp các cơ quan của Đảng, của nhà nước hoặc cán bộ như Ban dân vận của Trung ương Đảng Cộng sản thì ngài nhanh nhẹn có mặt vậy mà cứ gặp giáo dân là ngài trốn? Ngài đang phục vụ ai?”.
            Ngược lại, trong sân Tòa TGMHN, lực lượng an ninh dày đặc và đi lại rất tự nhiên như đây là cơ quan của công an, những gương mặt công an đã từng trấn áp giáo dân trong những vụ việc như Tòa Khâm sứ, Thái Hà hay những cuộc biểu tình của những người yêu nước. Những người này thuộc công an Quận Hoàn Kiếm, Công an Hà Nội đi lại nhởn nhơ, cười cợt chế diễu giáo dân ngay trong sân Tòa TGM Hà Nội.
Tiếp đoàn giáo dân là Đức cha Phụ tá Lorenxo Chu Văn Minh, ngài đã ngồi nghe những nguyện vọng của giáo dân Hàm Long, nhận đơn của họ và nói đại ý rằng việc di chuyển các linh mục đã được bàn bạc và quyết định.
            Trong khi cũng ngay tại TGP Hà Nội, một số vị mục tử đã được giáo dân đến tận Tòa TGM để trả lại, thì những linh mục như cha quản Hạt Hà Nội Giacobe Nguyễn Văn Lý được sự yêu mến, đùm bọc và vâng phục của người giáo dân. Lý do dễ hiểu là vì ngài đã từng sát cánh với đoàn chiên, biết nghe tiếng chiên nên đoàn chiên đã nghe tiếng ngài.
Thế mới hiểu, vị trí của một mục tử thời nay là chũng chính trong lòng dân, chứ không ở chiếc ghế mình đang ngồi.”
 
Xin Giáo dân Công Giáo Việt Nam mọi nơi, Quốc nội cũng như Hải ngoại, lên tiếng mạnh mẽ tố cáo TỘI TÒNG PHẠM này với CSVN bởi vì cuộc đấu tranh hiện nay của Thái Hà là bổn phận và hãnh diện của người Công Giáo hội nhập vào cuộc đấu tranh chung của DÂN TỘC để cứu nguy Đất Nước.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva 24.11.2011
Web: http://VietTUDAN.net
 ---------

LINH MỤC CHÁNH XỨ HÀM LONG BỊ HOÁN CHUYỂN ĐI XỨ KHÁC VÌ DÁM "HIỆP  THÔNG VỚI THÁI HÀ


Kính thưa quý vị,Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên Trưởng,
Bất ngờ trước tin vị Linh Mục quản nhiệm giáo xứ bị đổi đi nơi khác, giáo dân giáo xứ Hàm Long đã mang thỉnh nguyện thư đến Tòa Tổng Giám Mục để xin cho ngài ở lại.

Theo tin của báo điện tử Nữ Vương Công Lý hôm Thứ Tư, buổi chiều ngày 22 tháng 11, 2011, rất đông giáo dân Giáo xứ Hàm Long đã tới Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội đưa đơn thỉnh nguyện gửi cho Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn.

“Cha xứ của chúng con là Giacôbê Nguyễn Văn Lý là một người mà chúng con rất mến trọng. Cha là một vị mục tử nhân lành của chúng con, là một thợ gặt lành nghề của Chúa, một tấm lòng nhân hậu với tất cả những kẻ nghèo hèn.”


Bức thư với hàng chục chữ ký của giáo dân giáo xứ Hàm Long viết như thế và chứng minh rằng “Những năm tháng qua nhờ ơn Chúa quan phòng, Cha đã bày tỏ cách xuất sắc khả năng lãnh đạo, quy tụ và phát triển đàn chiên của Chúa trong giáo xứ Hàm Long chúng con. Cha đã hy sinh quên mình để bảo vệ đoàn chiên trước sự dữ tấn công. Cha là hiện thân của mục tử nhân lành như lời Chúa Giêsu: ‘Ta là mục tử tốt lành. Ta biết các chiên ta và các chiên ta biết ta.’ Cha thể hiện sự đạo đức thánh thiện và đồng hành với các gian nan của giáo dân chúng con. Cha luôn luôn được sự yêu mến hết lòng của mọi tín hữu giáo xứ chúng con và là biểu tượng của mọi người yêu chuộng Sự Thật-Công Lý-Hòa Bình.”
Một số giáo dân ký thỉnh nguyện thư gửi Tổng giám mục Tổng Giáo phận Hà Nội xin được giữ Linh Mục Gia-cô-bê Nguyễn Văn Lý ở lại giáo xứ Hàm Long. (Hình: Nữ Vương Công Lý)


Một vị lãnh đạo giáo xứ như thế, được giáo dân kính trọng và thương yêu như vậy lại bị đổi đi trong sự ngỡ ngàng. Bức thư bày tỏ sự bất mãn một cách gián tiếp khi viết: “Nhưng đến nay chúng con được biết Cha xứ của chúng con phải chuyển đi nơi khác. Nếu Cha xứ của chúng con bị chuyển đi sẽ là một sự thảm họa khôn lường cho tín hữu giáo xứ Hàm Long chúng con.”
Nhà thờ giáo xứ Hàm Long tọa lạc ở số 21 đường Hàm Long, quận Hoàn Kiếm, trung tâm thủ đô Hà Nội.
Giáo xứ này đã sát cánh với giáo xứ Thái Hà và Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội trong các cuộc đấu tranh đòi đất đòi tài sản và công lý những năm qua. Các Thánh lễ và những buổi thắp nến cầu nguyện cho Thái Hà, cho hòa bình, công lý được giáo dân hưởng ứng vô cùng tích cực.


Theo bài viết trên tờ Nữ Vương Công Lý, “Sở dĩ có việc này, là việc thuyên chuyển các linh mục trong tổng giáo phận Hà Nội kỳ này làm nhiều người hết sức nghi ngờ động cơ đằng sau việc di chuyển đó. Những linh mục mạnh mẽ, được giáo dân yêu mến vì biết xả thân hy sinh, hiệp thông với anh chị em giáo hữu đã dần dần được di chuyển đến những vùng xa xôi, hẻo lánh và nhiều điều kiện khó khăn tiếp xúc. Trái lại những vị có tinh thần thỏa hiệp, luôn được cất nhắc đến những nơi mà thời gian qua đã là những điểm nóng của tổng giáo phận hoặc có nguy cơ là điểm nóng. Thậm chí, nhiều người giáo dân cho rằng những vụ di chuyển này cứ như kế hoạch được duyệt của nhà cầm quyền Hà Nội mong muốn.”

Ðược biết, giáo dân Hàm Long xin được gặp đích thân vị tổng giám mục nhưng ông chỉ cho phụ tá ra tiếp.
Theo Nữ Vương Công Lý, “Tiếp đoàn giáo dân là Ðức cha Phụ tá Lorenxo Chu Văn Minh, ngài đã ngồi nghe những nguyện vọng của giáo dân Hàm Long, nhận đơn
của họ và nói đại ý rằng việc di chuyển các linh mục đã được bàn bạc và quyết định.” (TN)


----

 TỘI ÁC CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Cập nhật tình hình tại Gx Mỹ Lộc, GP Vinh
Dù với bất cứ lý do gì, một nhà cầm quyền đã chủ động gây những mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân, đó là điều báo hiệu ngày tàn của chế độ. Tại Giáo xứ Mỹ Lộc, nhà cầm quyền Bình Lộc, huyện Lộc Hà, Tỉnh Hà Tĩnh đã cố tình huy động lực lượng đến đàn áp, chia rẽ nhân dân bằng những việc hết sức côn đồ và hậu thuẫn cho những tội ác đó là điều không thể chấp nhận được.
Nữ Vương Công Lý xin giới thiệu với bạn đọc những “chiến công, thành tích” tội ác mới của nhà cầm quyền huyện Lộc Hà, Tỉnh Hà Tĩnh qua những hành động phá phách nhà ở và tài sản của giáo dân Mỹ Lộc, gây hoang mang, lo lắng và khơi dậy lòng hận thù trong cộng đồng ở đây, chia rẽ sâu sắc tình đoàn kết trong nội bộ nhân dân.
Những hành động này, có phải nhằm thực hiện chính sách “chia để trị” trong nhân dân?
Hình ảnh nhà giáo dân bị ném đá tối 23/11/2011:
Hình ảnh tối 23/11/2011:
Nữ Vương Công Lý
 

Bài Xem Nhiều