We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 26 November 2011

VGCS : Cấu Kết Làm Tay Sai Cho Tàu Cộng Đánh Phá Pháp Luân Công Giữa Hà Nội


9 Pháp Luân Công Tọa Kháng Bị Côn Đồ Đánh Giữa Hà Nội
HANOI-- Chuyện xảy ra tại Hà Nội: Công an giả côn đồ, xông vào hành hung 9 thành viên Pháp Luân Công ngồi thiền biểu tình.
Bản tin do nhà hoạt động nhân quyền Mỹ Linh phổ biến.
Bản tin ghi rằng, vào sáng ngày 24/11/2011, 9 thành viên của Pháp Luân Công cùng bận áo trắng, đến Vườn Hoa Lê Nin để tọa thiền phản đối Trung Quốc đàn áp Pháp Luân Công, vì nằm bên trái của VHLN chính là Tòa Đại Sứ của Trung Quốc tại Hà Nội. Được biết, VHLN trước đây còn được gọi là Vườn Hoa Chi Lăng, một công viên mang tên Lê Nin, nằm đối diện với Bảo Tàng Lịch Sử Quân Sự Việt Nam, ngay tại thủ đô Hà Nội. Nó nằm trên mặt phố Điện Biên Phủ, Trần Phú và Hoàng Diệu, có hình tam giác, với tổng diện tích 17.183 m2, trong đó có tượng đài Lê Nin...
Bản tin từ nhà hoạt động Mỹ Linh viết:
Qua những hình ảnh được chụp lại từ một đoạn video clip dưới đây, chúng ta thấy 9 thành viên Pháp Luân Công này làm chuyện tọa thiền một cách hòa bình để cảnh báo mọi người rằng: những người bạn đồng tu của họ đang bị xách nhiểu, bị tra tấn, bị bán nội tạng bên Trung Quốc và cũng phản đối Nhà Cầm Quyền Hà Nội đã bắt giam 2 thành viên của họ là Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành một cách vô cớ.
Chúng ta thấy ngay đây những công an giả dạng thường dân, tấn công vào những thành viên của Pháp Luân Công. Trong số 9 thành viên theo hình chụp từ trái sang phảiđang ngồi tọa thiền, thành viên thứ 2 bị chửi bới, dọa nạt, tấn công từ một hình dạng của một phụ nữ, trong bận áo đen, ngoài bận áo choàng trắng. Không dừng lại ở đây, một tên cởi trần, bận quần đỏ đã tấn công thêm người ngồi thứ 3, ngay cả dùng 2 tay sờ soạng vào người một phụ nữ để tóc dài ngồi ở vị trí thứ4. Kế đến, tên quần đỏ này đã tấn công vào người ở vị trí số 5, kể cả việc đè đầu và lên cùi chõ vào lưng, và đẩy té nhào xuống cỏ. Cùng lúc đó, người bận quần xanh nhào vô kéo đầu người ở vị trí số 3. Coi như 2 người ở vị trí số 3 và số 5 bị hành hung rất thô bạo. 9 người tu thiền Pháp Luân Công này, họ chẳng làm phiềnđến ai, và chắc chắn cũng không muốn ai làm phiền đến họ. Tổng cộng 3 người, 1 phụ nữ, 1 người quần đỏ, và một người quần xanh là ai mà làm phiền với họ? Nếu một người dân bình thường đi qua đường, không việc chi phải làm những chuyện thô bạo như thế. Trong xã hội nước CHXHCNVN, người dân đã bị Nhà cầm quyền hăm dọa đủ điều, đã làm phát triển một chủ nghĩa có tên MacKeNo (mặc kệ nó). Qua qúa nhiều đoạn video clip được phát tán trong www.youtube.com, sự thờ ơ, vô cảm của những người đứng xem, khi nhìn thấy những vụ đánh người dã man, hoặc những sự bất công trong xã hội. Từ sự dẫn chứng trên, chúng ta có thể khẳng định ngay, đấy là 3 người công an của Nhà Cầm Quyền, đã hành hung và dùng những ngôn từ tục tĩu nhất đối với 9 thành viên của Pháp Luân Công này.
Chúng tôi muốn báo động đến cộng đồng thế giới những bằng chứng vô cùng tồi bại của Nhà Cầm Quyền Hà Nội trong việc đàn áp Pháp Luân Công, cũng như đàn áp tôn giáo qua sự kiện xảy ra ở Giáo Xứ Thái Hà, và Giáo Xứ Mỹ Lộc mới đây bị đàn áp thô bạo.

Tiếng chuông Thái Hà (2)





“ Cây muốn lặng, gió chẳng ngừng”!
Tôi thức giấc sau nửa đêm vì tiếng gọi, tiếng reo của cái điện thoại. Nhưng có lẽ vào lúc ấy, không phải chỉ có một mình tôi thức dậy. Trái lại, đang có hàng vạn vạn con tim, vạn vạn bàn tay xiết chặt lấy nhau, hay có hàng triệu triệu đôi mắt vẫn đang mở lớn để nhìn về, và cùng thở chung một nhịp chờ đợi với Thái Hà. Gọi là chung một nhịp là vì Thái Hà không còn là riêng của Thái Hà. Nhưng từ cuộc trở mình đi tìm Công Lý, Thái Hà đã thành một biểu tượng, một cuộc sống, một ý chí, một bất khuất kiên cường của Việt Nam. Như thế, một cây đứng giữa trời, khả dĩ che mưa che nắng cho khách lữ hành, gặp nhiều gío lay cũng không có gỉ là lạ! Bởi vì:

Sự việc có gío lay và cây không ngừng đu đưa là lẽ thường. Đó là sự tuần hoàn, luật hữu sinh trong trời đất. Một cây muốn lớn lên rất cần phải có nắng, có mưa, có gío, đôi khi cần phải có bão nữa, cây mới sống. Hơn thế, mới khả dĩ lớn lên thành cây đại thụ, có tàng che nắng, tạm che mưa cho khách lữ hành dừng chân! Trường hợp, cây không đón nắng, không đu đưa theo gío đùa. Cây ấy là cây khô, cây chết. Cây không còn sức sống!

Cũng thế, Thái Hà không có ngoại lệ. Nếu Thái Hà can đảm đứng giữa đời nô lệ mà kiên cường gióng lên những tiếng chuông đi tìm Công Lý, Sự Thật và Hòa Bình thì mới là Thái Hà của đất Mẹ Việt Nam! Theo đó, cây Thái Hà phải gặp giống tố, phải được tôi luyện trong gió bão, gian nan, để vượt qua cơn cờ đỏ, của bạo tàn, của khủng bố của nón cối dép râu, của những dại dột thì mới khả dĩ trở thành đầu tầu, kéo theo những cái toa già ì ạch, có khi là đã trật cả đường rầy trên cả nước, cùng tiến lên. Tiến lên, vượt thắng những gì gọi là gian dối, gọi là côn đồ nhà nước, bất nhân, bạo ngược, để tạo dựng nên một bóng mát cho nhà Việt Nam. Như thế, dẫu nguy nan, Thái Hà không thể chết, không bao giờ chết, vì nó là nguồn lực sống của dân ta! Phải như thế không?

Vâng, nó cũng có nghĩa đầy oán giận nữa. Tại sao chúng không để cho dân ta được sống yên vui trong hạnh phúc, trong tự do ấm no, mà luôn tạo ra những đau thương cho dân tộc và đất nước mình? Yên thề nào được nhỉ?

Bạn có biết niềm vui của bọn trộm cướp, hải tặc là gì không? Đó là những túi tiền, vàng bạc trong tay chúng, là những xác chết của các nạn nhân nằm trên vũng máu, thay vì cuộc sống yên vui của dân lành. Cộng sản cũng thế và còn tàn bạo hơn thế. Theo đó, “Cây không thể ngừng, và gió không thể lặng”. Nó không thể dừng vì tính chủ quan là bản năng hành ác của cộng sản. Và không thể ngừng vì khách quan tính là việc ta “ tọa thủ quan chiêm”!

1. Tính chủ quan.

A. Đối với dân chúng. 

Cộng sản không bao giờ nhìn dân chúng bằng ánh mắt đồng bào, đồng chủng, ngang hàng. Nhưng là một thứ nô lệ mới cho chủ nghĩa cá nhân, trong đó các đoàn đảng viên là những chủ nhân ông không thể bị thay thế, và cũng không thể bị mất quyền lợi. 

Từ quan niệm này, cộng sản đã tước đoạt tất cả mọi thứ quyền thuộc về quyền sống của con người. Từ việc đi lại cho đến cư trú, hay việc tổ chức đời sống gia đình, đều bị nhà nước quản lý một cách chặt chẽ qua hệ thống công an và hộ khẩu. Ngày nay việc đi lại và cư trú tuy có dễ dàng và thả lỏng ra đôi chút. Tuy nhiên, chế độ hộ khẩu họ nắm rất chắc, và có thể vào nhà dân, bắt bớ, khám xét bất cứ lúc nào mà không cần phải có lý do, trát toà. Đã thế, Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền thì không được coi là quyền của người dân được có. Nhưng là những ân huệ được nhà nước nhỏ giọt, ban cho kẻ nô lệ. Cho nhiều thì hưởng nhiều. Cho ít thì hưởng ít. Ở dưới ché độc cộng sản, không một người nào có thể đòi lại được cái quyền này, kể cả đoàn đảng viên đang hưởng lộc đảng. Đây là quy luật chết, không thể sửa chửa. Chỉ có đạp đổ.

Không thể sửa chữa, bởi vì tư duy của chế độ đã có định nghĩa hoàn toan sai lầm về cái từ quản lý. Từ quản lý trong mắt ngưòi cộng sản không phải là thừa hành làm việc theo một quy định, theo một quy tắc hay luật lệ nào đó. Nhưng quản lý lại được định nghĩa như là sở hữu. Nghĩa là khi nói, “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý” tập thể đoàn đảng viên Việt cộng nghĩ ngay đến sự việc, đảng là lãnh đạo nhà nước. Nhà nước (chính phủ) là chủ nhân ông của đất nước chứ không phải là ngưòi quản lý của đất nước. 

Vì sự sai lầm nghiêm trọng từ căn bản này, tập đoàn Việt cộng tự cho mình là chủ nhân của đất nước. Họ tự xây dựng quy chế xã hội, tự xây dựng lớp cán bộ, các đoàn đảng viên để thì hành những quyết định của họ và nắm gọn trong tay mọi cơ chế, từ hành pháp, lập pháp đến tư pháp. Và tất cả mọi cơ sở công quyền từ trung ương cho đến địa phương đều nằm trong tay các đoàn đảng viên kiểm soát, thao túng. Phần dân chúng, chiếm khoảng 95% dân số chỉ là những nô lệ, những công cụ để thi hành những sách lựợc do chủ nhân đẻ ra mà thôi. Theo đó, chủ nhân không cần phải nghe theo lời cư dân nô lệ để thay đổi điều này hay điều khác. (sự việc quản lý, sở hữu này đã được dẫn chứng qua buổi làm việc được gọi là “đối thoại” giữa lãnh đạo của quận Đống Đa và quý ban lãnh đạo nhà thờ Thái Hà ngày 24-9-2009, vụ Hồ Ba Giang, Trang NVCL còn lưu trữ video buổi đối thoại này). 

Nói cách khác, trong cơ chế nhà nước gọi là: “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt cộng”, đảng cộng sản tự cho mình ở trên đất nước. Nó độc quyền chi phối mọi tiến trình của đất nước. Trong khi đó, chủ nhân thực sực của đất nước bị loại ra ngoài, rồi được biến thành dân oan, thành dân nô lệ cho chế độ và được quản lý bằng một hệ thống luật lệ phi pháp, hay bằng bạo lực công quyền. Nó thách đố trực tiếp chủ quyền của tập thể nhân dân, là người, theo nguyên tắc có quyền đuổi kẻ quản lý bất trung, bất nghĩa, bất nhân ra khỏi vài trò quản lý bất kỳ lúc nào. Nó là tập hợp của một thứ phỉ quyền phi pháp. Là một hệ thống mà Tổng Thống Boris Yelsin đã công bố dứt khoát là: “ Cộng sản không thể sửa chữa, mà phải đạp bỏ”! 

Kế đến, bản chất của cộng sản là bạo lực. Dùng bạo lực, khủng bố, để cướp và giữ lấy công quyền. Theo đó, tổ chức cộng sản không có khả năng và cũng không thể sống chung trong hòa bình, an lạc với dân chúng. Đơn giản hơn, với cái bản chất lấy gian dối làm lẽ sống, lấy thù hận làm phương châm đấu tranh nên cộng sản sẽ bị hủy diệt, bị đào thải trong một xã hội an bình, thịnh vượng. Nên muốn tồn sinh cộng sản buộc phải đi theo một quy luật nhất định: Bằng cách này hay cách khác, phải tạo ra những cuộc xung đột, gây hấn. Nếu không khả dĩ với láng giềng, thì sẽ nhắm vào một “ thành phần” dân chúng ở một địa phương nào đó để guồng máy công an có cơ hội thực hiện hành vi bạo lực gây tội ác, làm cho dân chúng thêm hoang mang sợ hãi, bất an. Nhờ đó, guồng máy tuyên truyền của nhà nước lại chiến thắng trong việc truyền đi những tín hiệu gian dối, lừa bịp để bảo vệ chế độ. Nhà nưóc Việt cộng tại Việt Nam ngày nay đang ở trên đỉnh cao của hệ thống này. 

B. Đối với tôn giáo

1. Bản chất của Tôn Giáo là sự Thánh Thiện, và nền tảng luân lý đạo đức của tôn giáo thì đặt trên Công Lý và Sự Thật. Theo đó, ngay từ trong định nghĩa, mọi người đều thấy được sự đối đầu trực diện giữa tôn giáo và cộng sản. Một bên là Công Lý, Sự Thật, còn bên kia là một tổ chức gian dối, gây tội ác và đặt nền tảng sinh hoạt theo thuyết Tam Vô: Vô gia đình, vô tôn giáo và vô tổ quốc. Theo chủ thuyết này, cộng sản không đặt nền tảng sinh hoạt cho tổ chức của mình theo nền luân lý, đạo đức của gia đình, xã hội và tôn giáo. Trái lại tìm cách triệt hạ nền luân lý đạo đức là tinh hoa nhân bản tính của con người, rồi xây dựng, thiết lập một cơ cấu xã hội dựa trên gian dối, phi nhân bản.

2. Về đời sống. Tôn giáo dựa trên tính công bằng, bác ái, độ lượng, tình yêu thưong để con người tìm đến hạnh phúc, chân lý. Trong khi đó cộng sản dựa trên căm thù đấu tranh, chia rẽ, chiếm đoạt để đi đến hận thù, tội ác và bất công. Nên người ta không lạ gì, ngay sau khi cướp được chính quyền vào năm 1945, ngoài việc giết ngưòi theo sách lược “ đào tận gốc trốc tận rễ” bọn trí phú địa hào” rập khuôn theo kiểu mẫu cộng sản Liên Sô, Trung cộng. Việt cộng không ngừng gây ra những xung đột với tôn gíao, khi thì trên bình diện cả nước, lúc thì ở từng địa phương.

Ai từng ở ngoài miền bắc sau năm 1954 đều biết rõ từng trường hợp cộng sản gây ra xung đột với tôn giáo như thế nào. Ở ngay Hà nội này, cha chính Vinh, cha Căn ( sau này là Hồng Y). Sau vụ không cho ủy ban liên lạc của nhà nước treo cờ của cộng sản chen lẫn với cờ của tôn giáo trong dịp Noel 1958 trong khuôn viên nhà thờ. Kết quả là bị gọi ra tòa, cha Căn bị kết án 6 tháng tù treo, cha chính Vinh bị kết án ba năm tù ( theo lời chứng của một GM). Ngài bị giam ở đâu chẳng một ai hay, Ngài bị giết chết ra sao không ai biết. Mãi bốn mươi năm sau, người ta mới tìm được và đưa hài cốt của Ngài từ trại Cổng Trời về Hà Nội! Rồi biết bao nhiêu cơ sở của Tôn Giáo nói chung, Công giáo nói riêng, như trường học, viện tế bần, viện mồ côi, nhà thương, trường học, một số những cơ sở kinh doanh của các địa phận đều lần lượt lọt vào tay nhà nước. Trước thì họ bảo là dùng vào việc chung, việc công ích, nhưng sau đó, một số các cơ sở này từ từ sang vào tay các tư nhân đảng viên, cán bộ mặc tình hưởng lợi! 

Đó là những bất công xã hội. Đó là những sai lầm căn bản từ chủ thuyết Tam Vô. Đó là lý do trả lời tại sao, vào ngày 20-9-2008, Tổng GM Hà Nội, Ngô quang Kiệt đã đứng lên giữa hội đường của nhà nước tại Hà Nội mà công bố bản Tuyên Ngôn Công Lý là: “ Chúng tôi không chanh chấp với nhà nước. Bằng chứng đó là: có 95 cơ sở (của công giáo bị chiếm đoạt sau 1954). Chúng tôi có đòi cơ sở nào đâu, vì những cơ sở đó thực sự dùng vào những lợi ích chung. Chẳng hạn như cái trường Hoàn Kiếm, chúng tôi không bao giờ nói tới. Bệnh viện St Paul chúng tôi không bao giờ dám nói tới. Bệnh viện Bài Lao không bao giờ chúng tôi dám nói tới, vì sử dụng vào lợi ích chung. Nhưng khách san Láng Hạ chúng tôi sẽ nói tới, bởi vì sử dụng vào mục đích kinh doanh. Và cái Tòa Khâm Sứ đã thành cái nơi sàn nhảy, đã thành cái nơi kinh doanh buôn bán, đã có cái dấu hiệu buôn bán chia chác để làm cái trung tâm thương mại. Chúng tôi nói tới bởi vì nó rơi vào tay tư nhân..., chúng tôi không tranh chấp với nhà nước. Nhưng chúng tôi nói lên cái tiếng nói của Công Lý”

Bấy nhiêu đã là sáng tỏ cho sự việc, nhưng Ngài còn nhấn mạnh là: “Tôn giáo là cái quyền của con người, không phải là một ân huệ Xin- Cho”. Nhưng cộng sản lại không cho đó là cái quyền của con nguời, nhưng là ân huê được ban từ nhà nước. Khi nhắc lại chuyện này, không phải là tôi muốn khơi lại những vết thương không lành. Nhưng muốn nhìn hướng đi ấy như là một bài học Công Lý cần được làm cho sáng tỏ hơn, mạnh mẽ hơn. Bởi vì, Công Lý vẫn ỡ cuối đường, không được soi sáng cho mọi người. Trái lại, những quản lý bất trung, bất nghĩa với nhân dân, với tổ quốc vẫn tự cho mình là chủ nhân của đất nước. Tự nhiên, dùng bạo lực chiếm đoạt lấy tài sản của công ích là TKS, rồi linh địa Thái Hà, đến Tam Tòa, Loan Lý, Đồng Chiêm, Cồn Dâu... Nay lại là Thái Hà và chắc là sẽ còn nhiều địa danh kế tiếp? Ấy là chưa kể đến những trường hợp chiếm đất nhà của dân chúng, biến người dân thành những dân oan lang thang trên bình diện cả nước. Với cái bản chất tham tàn ấy. Có khi nào chúng muốn dừng tay?

II. Nguyên do khách quan: “ toạ thủ quan chiêm”.

Có một sự thật rất thật là, sau ba thế hệ bị dập vùi bởi những đòn hung ác của Việt cộng, người Việt Nam hôm nay đã ra khác xưa nhiều. Chuyện này thì chả ai dám trách ai, Bỏi lẽ, thế hệ đầu sau những màn bị thủ tiêu đấu tố, đã để lại cho đàn con những nối tang thương thống hận cộng sản. Cuộc sống chưa vực dậy được thì chúng phát động chiến tranh tại miền Nam, Từ đó vùi dập thêm thế hệ thứ hai và kéo cả miền Nam vào chung một lỗ tối tăm. Đến thế hệ thứ ba thì chúng khua chiêng đánh trống đưa trẻ vào một nền giáo dục phi giáo dục dựa trên căn bản vô đạo. Đẩy trẻ buông mình vào các cuộc truy hoan, phạm tội ác, trong lúc bản thân những cán cộng từ trung ương đến địa phương trở thành những chúa ngục, ngày đêm đục khoét làm ruồng, rỗng hết mọi thứ tài nguyên của quốc gia. Kết quả, nó muốn làm gì thì làm, phần mình thì ráng mà giữ lấy thân cho qua ngày!

Bỗng nhiên, vào những năm 2008, 2009, GM Kiệt, TGM Hà Nội như người ở trên trời rơi xuống đất. Một là chưa tỉnh ngủ, hai là không kiêng nể gì cái ách bạo tàn. Ông đứng dậy, công bố “ Tự do tôn giáo là cái quyền của con người chứ không phải là ân huệ xin cho”. Lời công bố ấy làm đinh tai điếc óc nhiều người. Đã thế, Ông còn đến thăm thăm viếng, an ủi thân nhân những ngưòi bị côn đồ nhà nước bắt giam khi họ tham gia các hoạt động cho công bằng xã hội, Ông sắn quần lên quá gối, lội nước bùn đi thăm dân trong những ngày mưa lũ, lụt lội tại Hà Nội. Ông đã làm cho nhiều ngưòi mở bừng con mắt ra. Tuy thế, đa phần chỉ nhìn ông bằng bằng ánh mắt kinh ngạc, thích thú. 

Kinh ngạc vì việc làm của Ông khác lạ. Thích thú vì hướng đi tìm Công Lý cho dân của Ông. Nhưng thực lòng là chưa dám bước theo Ông. Ấy là không kể đến một số trường hợp lại nhìn ông bằng đôi mắt thiếu thiện cảm. Kết quả, Ông thành người cô đơn ở giữa Tòa GM Hà Nội. Ông thành ngưòi cô đơn ngay trong những cuộc gặp gỡ với những người đồng cấp, đồng trách nhiệm trong HDGM/VN. Cây đòn gánh trên vai Ông càng lúc càng cong oằn xuống vì những tiếng bấc tiếng chì như “đồng cảm không đồng thuận”, “ai không thích cộng sản thì cũng đừng buộc chúng tôi phải khích bác họ“, rồi “mang tính thói đời đối kháng“, “với lên tiếng hay là không lên tiếng”! Tất cả hợp lại đưa đến cái đáp số sau cùng, làm cho bao dòng lệ rơi, xen giữa những tiếng cuời man rợ của những kẻ chuyên sống trong bóng tối khi vị Tổng Giám Mục khả kính của thành Hà Nội về hưu vào cái tuổi 58.

Tại sao lại có thể có cái kết quả như thế nhỉ? Có phải tại nguời mình “tọa thủ quan chiêm” kỹ quá hay không? Hay hướng đi của Ông táo bạo quá, vì còn ngỡ ngàng, chưa quen, nên không mấy ai dám đi theo? 

Tôi không biết vì lý do gì. Nhưng khi nhìn lại lịch sử, người ta dễ dàng nhận ra hình ảnh của ông cũng chính là hình ảnh và tinh thần của Đức Kitô khi Ngài vào đền thờ Gierusalem xưa. Khi vào thành, Ngài không tránh né, không luồn lách để tìm cách bước đi theo những khe nhỏ, hẹp, là khoảng cách nằm ở giữa những cái bàn, cái ghế, hàng quán đặt ngổn ngang trong khuôn viên Đền Thờ, nom giống như những lối đi lắt léo trong chợ tạp, do những kẻ muốn biến Đền Thờ thành khu buôn bán, chợ búa tạo thành. Trái lại, trong kinh thánh viết ” Đức Giêsu lên thành Giêrusalem. 14Người thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền.15Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. 16Người nói với những kẻ bán bồ câu: "Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán." Ga 2,13-22

Rõ ràng hướng đi của Đấng: ”Ta là Đường là Chân Lý và là Sự Sống” (Gn14,16) là rất mạnh mẽ. Mạnh mẽ trong cả lời nói và hành động. Ngài đã không ru rú ẩn mình ở trong nhà để tìm cách an thân. Không luồn lách qua những khe hẹp mà đi. Không ngụy biện vì lý do này hay lý do khác khi vào Đền Thờ. Trái lại, Ngài đã lấy giây lưng làm roi mà xua đuổi những phường buôn bán muốn biến đền thờ thành cái chợ. Rồi Ngài mở ra đường đi rộng rãi, không phải cho riêng Ngài mà cho những ai muốn vào Đền Thờ, hay đi tìm lẽ Công Chính. Sự việc này ít nhất có hai ý nghĩa: Thứ nhất, Ngài đi trước để cho các môn đệ của Ngài hãy nhìn theo cách ấy mà đi. Thứ hai, Ngài muốn bảo rằng: Công Lý không tự nhiên mà có. Nhưng có là vì sự can đảm và dũng mãnh của người đi tìm kiếm! 

Dĩ nhiên, việc tìm kiếm Công Lý là không dễ dàng gì. Đức Kitô đã là một tấm gương: Ngài đã đổi cả mạng sống của Ngài vì đàn chiên. Ngài đã hy sinh chính Ngài vì Công Lý. Nếu Ngài cứ ru rú ở trong nhà, làm sao có thể truyền đi Tin Mừng, truyền đi bài giảng Tám Mối Phúc ở trên núi? Nếu Ngài không vào thành, không lấy giây lưng làm roi đánh đuổi những kẻ muốn biến Đền Thờ thành nơi chợ búa thì tìm đâu ra ra con đường “Chân Lý và Sự Thật”. Và nếu Ngài cứ quẩn quanh trong nhà, có lẽ Ngài đã không bị treo lên trên Thập Tự Giá! Khi đó, Ngài không thể để lại cho trần thế tấm gương và hiểu được gía trị cao quý đich thực của ”Người chủ chăn nhân từ hy sinh tính mạng vì đàn chiên." (Yn 10:11)! Và như thế, khéo mà Thái Hà cũng không bị vất vả vì Công Lý, vì Sự Thật! Bởi lẽ, có đâu mà đi tìm?

Nhưng không, Đức Kitô không có thái độ ”tọa thị quan chiêm”. Không viện tìm lý do, cũng không tránh né, không lách, không len lỏi qua khe hở để vào Đền Thờ hay tìm cho mình an thân. Nhưng Ngài đã đứng dậy, dùng dây lưng làm roi mà xua đuổi những kẻ muốn biến Đền thờ thành nơi chợ búa:” Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán" (Gioan 2:16). Rồi quay lại bảo môn đồ “ai muốn theo ta thì vác thập giá mình mà theo ta” (Lc 9:18). Thái Hà muốn theo Ngài đi mở đuờng Công Lý ư? Như thế là vất vả, là gánh nặng cho Thái Hà đấy!

Bởi vì, trong ngày đầu tiên giáp mặt với đàn chiên khi về nhậm chức vụ Tổng Giám Mục Phó Hà Nội, GM Nhơn, đã đưa ra hướng đi êm ái nhẹ nhàng là: “Vâng lời để được bình an”! Dĩ nhiên, chẳng một ai có thể áp đặt hướng đi cho ngưòi khác. Nhưng xem ra hướng đi ấy rất là ”toạ thị quan chiêm” nếu như không muốn nói là cầu an hưởng lộc! Tuy thế, thái độ ấy chẳng phải là có ở nơi một vài người, trái lại, có rất rất nhiều người đồng cảm và đồng hành. Nhưng cũng không thiếu người công kích. Lý do. 

1. Chủ trương ấy chỉ có thể tồn tại và áp dụng được ở trong những nơi như nhà dòng, chủng viện, trường học, nhà nội trú, nơi mà mọi ngưòi được đối sử và hưởng mọi quyền lợi như nhau. Nơi mà tất cả mọi người đều tôn trọng nhau, tôn trọng và tuân giữ mọi lệ luật một cách nghiêm nhặt, hoặc là xã hội tây phương, nơi con người rất tôn trọng luật lệ nhân bản. Nghĩa là, nó chỉ có thể áp dụng được ở những nơi mà mọi ngưòi đều cân bằng như một cái đũa trong một bó đũa mà thôi. 

2. Hoặc gỉa, như ở trong nhà tù, nơi mà mọi người đang phải thi hành những bản án, tuy khác nhau, nhưng bản thân của họ là những tội phạm, là những kẻ đã tạm thời bị tước bỏ hết mọi thứ quyền lợi cá nhân. Chỉ còn được nuôi ăn và lao động, thì chủ trương này, xem ra có lợi nhất thời. Bởi lẽ, vâng lời quản giáo thì có thể được bình an, không bị giai cấp cai quản nhà tù hành hạ. Hoặc bạc nhược, làm theo lời sai khiến của những kẻ tù hung bạo thì cũng tạm được an thân! Ngoài ra, thật khó tìm ra môi trường thích hợp để áp dụng cho hướng đi này. 

3. Như thế, nó chỉ có thể là cách “tính toán“ cho cá nhân, hơn là một hướng dẫn, chỉ đường. Nghĩa là nó không thể là một bài học cho tập thể ở trong một xã hội đổ đốn như xã hội cộng sản. Vì nếu có “vâng lời” chúng, sự bình an cũng chưa chắc đã đến. Trừ khi, nhắm mắt lại, phá bỏ cái nhãn quan nhân bản của con ngưòi đi và mặc lấy cái lớp gỉa dối của cộng sản, hoặc chấp nhận làm nô lệ để nhận lấy một vài cái ân huệ của chúng. Ngoài ra thật là khó lắm!

Đó là hai lý do để cho gió tiếp tục làm gió, để cho ngưòi càng lúc càng gặp khốn khó, tang thương vì cái bạo lực phi pháp của cộng sản.

Có cách nào cho gió khỏi lộng, cho ngưòi yên vui không? Tôi nghĩ là có hai cách: Cuốn theo gió hoặc làm đổi chiều gió.

a. Cuốn theo chiều gió. 

Khi cuốn theo gió thì đừng than van gì hết. Gió muốn lột áo của ta ra, hãy lột cả cái quần của ta, của vợ con ta ra cho nó cuốn đi. Thân ta còn trơ trọi cái hình hài mẹ cha cho ta, có lẽ gió cũng chả muốn cuốn thêm nữa? Hoặc gỉả, ta biến thành gió, lại theo gió mà cuốn lấy quần áo tài sản của người khác, thế hệ khác. Rồi tìm vui trên những thống khổ của người khác....! Nên nhớ, ở trong trường hợp này, gió như những cơn lốc xoáy. Nó đến từ hướng này đến hướng khác. Hết đợt này đến đợt khác. Không bao giờ ngừng.

b. Đứng lên đổi chiều gió.

Ngược với hướng đi trên là hãy mạnh dạn lên, người đang ngồi hãy đứng dậy đi. Người đã đứng lên thì hãy nhìn về Thái Hà. Rồi cùng nắm lấy tay nhau. Trước là cho có bạn, sau là tạo thành một thành lũy kiên cố để làm cho gió phải xoay chiều đổi hướng. Đem thân chắn gió là chấp nhận thiệt thòi hy sinh buổi đầu. Nhưng con cháu ta, thế hệ mai sau sẽ hưởng nhờ được mưa ân, nắng ấm. Bỡi lẽ, gió sẽ trở nên cuồng bạo một lần và sau đó buộc phải thuận theo lòng sắt đá của người đi chắn gió. Gian truân sẽ đến, nhưng gian truân nào rồi cũng qua. Công Lý sẽ đến. Đến vì sự can đảm và dũng mãnh của người đi tìm kiếm! 

Tạm kết, trong bài, tuy tôi viết ra vài điểm tiêu cực, nhưng không hề có chủ rương phản bác một cá nhân nào. Trái lại, chỉ muốn làm sáng tỏ hơn cái ý nghĩa của những người can đảm dấn thân đi tìm Công Lý, không phải cho riêng mình, nhưng là cho tôn giáo và cho dân tộc của mình. 

Cách riêng, tôi muốn nói lên sự cảm phục đối với những tấm lòng qủa cảm của những bước chân hiên ngang vì Công Lý, vì quê hương Việt Nam, của anh chị em ở Thái Hà, của những anh chị em ở đầu sóng, ngọn gió. Rôi tôi cũng muốn viêt lên một sự thật là: Anh chị em, bằng hữu của chúng ta ở Thái Hà, Loan Lý, Cồn Dầu, Đồng Chiêm... hay ở bất cứ nơi đầu sóng ngọn gió nào, khi tìm Công Lý cho Việt Nam đều mong ước có được những bàn tay, những ánh mắt, những hành động tích cực từ mọi người. Đặc biệt là từ những vị lãnh đạo các tôn giáo. Cách riêng, các vị chủ chăn trực tiếp và của HĐGM/VN hơn là một chủ trương “vâng lời để được bình an”.!

Như thế Tiếng Chuông Thái Hà không phải chỉ là tiếng chuông cấp báo cho mọi người biết là những tên quản lý bất trung, bất nghĩa của đất nước vẫn tiếp tục bạo hành Công Lý, đàn áp Tự Do. Tệ hơn thế, chúng còn đưa côn đồ nhà nước vào tận những nơi tôn nghiêm như nhà thờ, nhà chùa để khủng bố tôn giáo. Nhưng còn là tiếng chuông réo gọi mọi người hãy tỉnh giấc, hãy chỗi dậy. Hãy thay đổi lối suy nghĩ và hành động. Hãy vì tương lai của đất nước mà đứng dậy. Nối kết chung một vòng tay. Bước chung một nhịp bước. Hát chung một bài ca. Bài ca của ngưòi đi chắn gió. Để khi chuyến tàu lịch sử đưa những bạo tàn vào dĩ vãng thì không riêng Thái Hà, Nhưng là mọi miền, mọi nhà, mọi ngưòi cùng đất nước đổi mới. Hân hoan bước vào một vận hội mới. Vận hội của Công Lý, Hòa Bình. Ở đó người người cùng nhau xây dựng một đất nước Độc Lập trong Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền, xoá đi những ngày tăm tối trong nô lệ....

Bảo Giang

----------

CHẾ ĐỘ HÀ NỘI LÀ CHẾ ĐỘ NGỤY DANH




Đề cập đến chữ “danh”, Nguyễn Công Trứ dõng dạc hạ bút:
“Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông”
NCT
Thế nào là danh? Danh do đâu mà xuất hiện? Nếu không có Con Người, chữ danh không thể thành hình. Thế nhưng, nếu một người sống đơn độc chốn rừng sâu, núi thẳm, chắc chắn chữ danh cũng không có cơ hội ra đời. Như vậy, danh là hệ quả tất yếu của những ứng xử hai chiều giữa cá nhân và xã hội trên dòng sống chung của loài người. Trên dòng sống chung kia, mỗi cá nhân lại có một dòng đời riêng biệt gọi là phận. Hàng tỷ người có hàng tỷ phận, người nào sống đúng theo phận ổn định của ngưới nấy, đó là chân ý nghĩa của hòa bình thế giới.
Một người có phận là sống với công việc cầm súng bảo vệ quê hương, xã hội đặt tên (nêu danh) cho phận của người này là quân nhân, là sĩ quan, hạ sĩ quan hay binh sĩ…Rõ ràng danh là tên gọi của phận. Danh phải trùng khớp với phận. Danh với phận như hai mặt không thể tách rời của một bàn tay. Nói về các lọai “người tài” trong xã hội, nhà tư tưởng Lý Đông A đưa ra nhận định:
“Nuôi tâm sinh thiên tài
Nuôi trí sinh nhân tài
Nuôi thân sinh nô tài”
Nhận định của Lý Đông A mang hàm ý: Phận là nuôi tâm, danh là thiên tài. Phận là nuôi trí, danh là nhân tài. Phận là nuôi thân, danh là nô tài. Như vậy, nhìn phận, biết danh. Nghe danh, nhận ra phận. Phận nào, danh nấy. Phận ma đi với danh ma. Phận Phật đi với danh Phật. Danh như vậy gọi là chính danh.
Trong thực tế của đời sống không phải lúc nào và ở đâu danh với phận cũng bước với nhau những bước đồng điệu như cặp bài trùng. Rất nhiều khi phận đen, danh trắng. Nói rõ hơn những người không lương hảo thường dùng danh cao quý để che đậy phận tệ hại. Phận là họng súng đẻ ra chính quyền, phận là những cuộc bầu cử gian dối, phận là tham ô kiểu Vinashin làm cả thế giới kinh ngạc, phận là ngoan ngoãn cai trị đất nước theo mệnh lệnh của Đại Hán, phận vừa là hoàng đế tàn độc đối với người dân vừa là tôi tớ hèn mọn đối với ngoại bang …Thế nhưng danh lại là “giới lãnh đạo anh minh và chân chính của Việt Nam”. Danh như vậy là danh giả, danh ngụy.
Phân tích và lượng giá phận là phương pháp chính xác nhất giúp con người xác định được sự khác nhau như ngày với đêm giữa chính danh và ngụy danh. Chính phương pháp phân tích và lượng giá vừa kể đã dẫn chúng ta đi đến kết luận không một chút dè dặt rằng: Nhà đương quyền Hà Nội hiển nhiên là nhà cầm quyền ngụy danh.
Giữa thế giới tràn ngập ngụy danh, công việc tìm kiếm và nhận diện chính danh rất dễ bị lạc đường. Vì vậy, bên cạnh nguyên tắc “chính danh, định phận” còn có lời nhắc nhở : “Danh có chính thì ngôn mới thuận”. Chân lý này dẫn đến định lý nghịch đảo rằng : “Nhà cầm quyền nào có ngôn không thuận, nhà cầm quyền đó ắt phải mang tính ngụy danh”. Con ngừơi diễn tả tư tưởng, ý muốn bằng “ngôn”. Ngôn có thể là lời nói, ngôn cũng có thể là cử chỉ, là hành động. Mặt khác, trên địa bàn chính trị, hiểu một cách chung nhất, cốt lõi nhất: “thuận” có nghĩa là người dân đồng ý với nhà cầm quyền, ủng hộ nhà cầm quyền. Dấu hiệu tiên khởi và trọng đại hàng đầu để người dân biểu lộ ý chí thuận kia chính là sự việc người dân được tuyệt đối tự do sử dụng lá phiếu để chọn và ủy nhiệm giới lãnh đạo thay mặt dân điều hành việc nước. Tại Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản, ngoại trừ những cuộc bầu cử gian trá, mọi hình thức bầu cử tự do đều bị triệt để thủ tiêu. CSVN “ngôn” với dân theo kiểu vừa kể, làm gì có sự kiện người dân thuận với nhà đương quyền ?
Còn nữa, đảng CSVN do một nhóm tư nhân thành lập, không hề có tư cách pháp lý dành cho giới đại biểu của dân, thế nhưng đảng này lại lấy tiền thuế của dân, lấy tài nguyên của quốc gia để chi trả lương cao, bỗng hậu cho đảng viên từ bộ chính trị cho tới các cấp đảng bộ địa phương. CSVN “ngôn” như vậy gọi là ngôn thuận ư?
Còn nữa, ngày 28/08/2011 nhân một cuộc đối thoại về quốc phòng giữa Việt Nam và Trung Quốc, khi đề cập tới những cuộc biểu tình của nhân dân Việt Nam chống Trung Quốc, ông Nguyễn Chí Vịnh thứ trưởng quốc phòng của CSVN đã cung kính thông báo cho phía Trung Quốc biết: Hà Nội “chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn”. Rõ ràng là ngôn của CSVN chẳng những là ngôn không thuận mà còn là ngôn của tội ác chống dân biểu tình, chống dân yêu nước, chống nhân dân. Có thể nói được rằng lịch sử của đảng CSVN là lịch sử trùng trùng điệp điệp của những ngôn không thuận. Nhà cầm quyền ngôn không thuận hiển nhiên là nhà cầm quyền ngụy danh.
Nói chung lại, “phận đen, danh trắng” và “ngôn không thuận” là hai chỉ dấu của ngụy danh. Đó là công lý hằng cửu. Thế nhưng mới đây công lý hằng cửu kia đã bị xúc phạm bởi một ý kiến kỳ lạ. Ngày 31/10/2011 trên một diễn đàn bạn đọc, GS Lê Xuân Khoa viết: “CHXHCNVN là một thực thể được quốc tế nhìn nhận là một thành viên của Liên Hiệp Quốc, được ASEAN nhận làm hội viên, được Hoa Kỳ nhìn nhận và tất cả những quốc gia dân chủ khác thiết lập quan hệ hợp tác trên nhiều lãnh vực. Như vậy về mặt bang giao quốc tế, CHXHCNVN là một thực thể pháp lý có tính chính danh”
Bằng vào đoạn văn nêu trên, ông Lê Xuân Khoa đã đưa ra luận cứ: chế độ CSVN đã là một thành viên thực sự của guồng máy bang giao quốc tế. Từ đó CSVN là một thực thể pháp lý có tính chính danh. Cội nguồn quan trọng bậc nhất của luật quốc tế là hiệp ước quốc tế. Khi hai hay nhiều quốc gia ký tên vào một hiệp ước thì hiệp ước kia trở thành luật quốc tế đối với các quốc gia đồng ước. Ngày 30/04/1975, CSVN đã công khai xé bỏ hiệp ước Ba Lê 28/01/1973 trước mắt nhìn vô cảm của toàn thế giới. Lịch sử của bang giao quốc tế cho thấy có rất nhiều hiệp ước đã từ trần theo kiểu hiệp ước Ba Lê 1973. Những trường hợp từ trần kia là bài học dạy cho con người hiểu biết một cách chính xác: luật quốc tế là luật của phản trắc, luật của súng đạn, luật của kẻ mạnh. Bang giao quốc tế diễn ra trên khung sườn của luật quốc tế. Vì vậy bang giao quốc tế là hình thức bang giao nhiều chao đảo nhất, nhiều đổi trắng thay đen nhất. Trong chiến tranh lạnh, Hoa kỳ và Liên Xô nhìn nhận nhau, bang giao mật thiết với nhau. Sau cùng, ngày 25/12/1991 Liên Xô vỡ vụn dưới đôi tay bí ẩn của Hoa Kỳ. Đây là thí dụ điển hình cho thấy: trong bang giao quốc tê, sự việc các quốc gia nhìn nhận lẩn nhau không liên hệ gì đến tính chính danh hay không chính danh của chế độ chính trị.
Nhìn nhận ngoại giao chỉ để trao đổi các quyền lợi kinh tế, tài chánh, tài nguyên thiên nhiên, tin tức tình báo các loai… Nhìn nhận ngoại giao không hề và không thể ban phát tính chính danh cho bất kỳ chế độ chính trị nào. Đây là lý do giải thích tại sao tổ chức Liên Hiệp Quốc lại là nơi chứa chấp đủ loại chế độ chính trị từ dân chủ chân chính đến độc tài tham ô cùng với các chế độ tay sai ngoại bang, phản dân chủ, chống nhân quyền… tất cả đều hiên ngang có mặt trong Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Dĩ nhiên tác giả Lê Xuân Khoa không thể không biết thực chất của bang giao quốc tế, thế nhưng tác giả này vẫn viết: "Về mặt bang giao quốc tế, CHXHCNVN là một thực thể pháp lý có tính chính danh”.
Thế nào là một thực thể pháp lý? Luật quốc nội cũng như luật quốc tế (luật của nay còn, mai mất) không hề có văn bản nào qui định một cá nhân hay tập thể cần phải hội đủ bao nhiêu yếu tố để có thể thủ đắc được một tư cách pháp lý có tên gọi là “thực thể pháp lý”. Xin đừng quên rằng gốc rễ của luật quốc tế là luật quốc gia. Luật chân chính của quốc gia hiển nhiên là luật của công bằng, chính trực, luật của pháp trị ( Rule of law ). Mỗi khi luật quốc tế gặp khó khăn vì luật thiếu sót hay mơ hồ, xã hội quốc tế phải đi tìm giải pháp thỏa đáng và kịp thời cho quốc tế trong ý niệm pháp trị của luật quốc nội. Hiệp ước quốc tế, án lệ quốc tế, tập quán quốc tế, học lý quốc tế…toàn bộ vận động của luật quốc tế không thể mâu thuẩn với công lý pháp trị trong luật của mỗi quốc gia. Có như vậy Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mới được thượng tôn. Có như vậy nguyên tắc “Dân tộc tính và nhân loại toàn tính thống nhất” ( Tư tưởng Lý Đông A ) mới được thăng hoa.
Sau khi đã trình bày mối liên hệ biện chứng giữa “chính danh và định phân”, giữa “danh chính” và “ngôn thuận”, sau khi đã bác khước toàn bộ luận cứ lơ mơ và không nghiêm chỉnh của GS Lê Xuân Khoa, bài viết này trân trọng kính gửi đến Bạn Đọc một kết luận ngắn, gọn và dứt khoát: Chế Độ CSVN là chế độ ngụy danh, gọi tắt là ngụy quyền./.

Đỗ Thái Nhiên

THIÊN ĐƯỜNG MỚ :Báo cáo thủ trưởng


Báo cáo thủ trưởng
 

 
“...chúng sẽ cởi truồng đứng ở ngã tư, đứng trước lăng Bác cũng được dù nơi đó đông người, nhưng biểu cởi truồng rồi lén vào nhà xứ ôm chầm ông linh mục cho đảng ta chụp hình thì chúng xin thua...”
Buổi họp gồm có:
Đồng chí thủ trưởng (viết tắt Đ/C TT)
Đồng chí phụ trách chiến dịch đàn áp Thái Hà (viết tắt Đ/C đàn áp)
Đ/C TT: Nào, đồng chí báo cáo cho tôi nghe xem chiến dịch đánh bọn Thái Hà tới đâu rồi.
Đ/C Đàn áp: Báo cáo đồng chí thủ trưởng, đúng theo tinh thần buổi họp lần trước bọn em đã đánh chúng tơi bời nhất là đêm 3/11 vừa qua. Lính của em được triệu tập về từ khắp nơi, có tăng cường của các quận trong Hà Nội, bọn chúng đứa mặc cảnh phục, đứa mặc như dân trà trộn vào đối tượng, bám sát mục tiêu không lơi lỏng một giây. Trong khi ấy cánh bộ đội thủ đô đã mai phục chờ sẵn. Chỉ cần đồng chí thủ trưởng hô một tiếng là bọn em làm cỏ ngay cái đám Thái Hà này rồi.
Đ/C TT: Ông nói khoác vừa thôi chứ. Đám lính của ông có đứa nào thoát được tầm ngắm của mấy bà già ở đó đâu, thằng nào cũng bị đưa hình lên mạng trông mà ngán.
Đ/C Đàn áp: Dạ… đúng thế ạ. Không biết bọn giáo dân này có tài thánh gì mà biết tỏng mọi thứ. Hay là Chúa của chúng trợ giúp chăng?
Đ/C TT: Chúa đếch gì, cứ nhìn thằng nào trắng mập và dữ dằn thì i chang là mật vụ rồi. Ông phải ra lệnh cho lính của ông bớt ăn nhậu gái gú chừng ba năm may ra mới giống dân chúng ngày nay.
Đ/C đàn áp: Báo cáo anh em sẽ khắc phục sơ sót này nhưng vì chưa qua trường lớp đào tạo nghệ sĩ sân khấu nên sói mà đóng vai cừu khó quá thủ trưởng ạ.
Đ/C TT: Thôi bỏ chuyện ấy đi, báo cáo rõ xem kế hoạch triển khai tới đâu rồi.
Đ/C Đàn áp: Dạ vâng. Báo cáo thủ trưởng bọn em đã làm đúng theo phương án A. Đã vận động thuê mướn được một đám dở điên dở khùng làm quần chúng tự phát. Chúng nó ùa vào chửi bới bọn linh mục và giáo dân tơi bời và không quên đập phá vài thứ để dằn mặt bọn chúng. Báo cáo, nói về khả năng chửi tục và lời nói mất dạy thì thưa thủ trưởng, bọn này thuộc loại siêu cực kỳ đấy.

Ùa vào chửi bới bọn linh mục và giáo dân
Đ/C TT: Tôi hỏi kết quả kia mà.
Đ/C Đàn áp: Dạ, tuy bọn em tỏ thái độ hung hăng như quỷ ở đáy địa ngục nhưng… kết quả rất khiêm nhường thủ trưởng ạ. Không biết bọn chó này học được ở đâu cái tình lờ lạ quá. Làm gì chúng cũng im re, cứ hát và đọc kinh. Bọn em phục sẵn chờ cho một đứa nào đó chịu không nổi đánh chửi lại là ùa vào làm cỏ ngay, nhưng thất bại đồng chí ạ.
Đ/C TT: Thế còn phương án A phẩy thì sao ?
Đ/C Đàn áp: Báo cáo Anh Thủ trưởng, đúng là thật khổ và gian nan cho bọn em triển khai phương án này. Y theo kế hoạch em vào các trại tù hình sự, tìm gặp mấy tay anh chị giang hồ đâm chém không gớm tay để thương thảo. Anh ạ, bọn chúng nói thà chết rũ trong tù, thà ăn cơm mốc với muối chứ không chịu vào nhà thờ quậy phá lúc linh mục làm lễ. Bọn chúng còn nói nếu đàn anh cần cánh tay hay cái mũi của thằng nào ngoài đời thì chúng làm ngay với giá tượng trưng thôi, còn đụng tới nhà thờ thì chúng không làm. Báo cáo Anh, cuối cùng em cũng tìm được một thằng già nát rượu và hơi chạm giây. Em chỉ mới đổ chưa hết vài ly bia hắn đã nhào đi. Anh biết không hắn hiên ngang oai hùng vào thẳng nhà thờ, tiến gần nơi làm lễ và văng tục tứ tung. Nhưng rồi cũng chả ăn thua gì cả Anh ạ, bọn em cứ tưởng phạm vào nơi thánh chắc chúng sẽ nhảy dựng lên và dần cho lão già kia một trận, có thế đảng ta mới nhào vào ăn thua đủ một trận cho đã tức. Nhưng không Anh ạ, chúng vẫn bình tĩnh, và nhục không chịu được là hai thằng nhóc kẹp nách người đại diện đảng ta đẩy ra ngoài cửa. Anh ạ, nếu thằng nào nghịch lấy mặt của Anh gắn vào mặt lão già khùng này thì nhục cả đảng anh ạ. Tấm hình này giống như hình chúng ta dàn dựng để tuyên truyền khi mấy cô du kích dắt mấy thằng tù binh Mỹ bị bắt ngày xưa đấy.

lão già khùng, đại diện đảng ta
Đ/C TT: Các ông làm ăn chả ra sao cả. Thế còn phương án B?
Đ/C Đàn áp: Ối giời ơi! Gian nan khổ lắm đ/c thủ trưởng ạ. Bọn em đi vào các trại nhốt bọn gái mại dâm, bọn đầu gấu để nhờ chúng tham gia chiến dịch nhưng chẳng con nào đồng ý cả. Mấy con đĩ ấy còn nói nếu cần chúng sẽ cởi truồng đứng ở ngã tư, đứng trước lăng Bác cũng được dù nơi đó đông người, nhưng biểu cởi truồng rồi lén vào nhà xứ ôm chầm ông linh mục cho đảng ta chụp hình thì chúng xin thua. Chúng còn dám chửi bọn em là quân vô loại nữa chứ. Quái thật, có nhiều điều từ ngày mở chiến dịch em thật đếch hiểu gì cả.
Đ/C TT: Thế phải làm cách nào để triển khai phương án B ?
Đ/C Đàn áp: Dạ có lẽ phải cố tìm trong đám đảng viên nữ nhà ta thôi anh ạ, nếu nơi này mà không có thì trên đời này sao mà có được. Báo cáo Anh, em có tìm thăm mấy chị trong Thanh Niên Xung Phong ngày xưa chiến đấu ở đường mòn Hồ Chí Minh để xin ý kiến, mấy chị ấy bảo ngày ấy mấy chị ngu nghe lời xúi dục và tâng bốc của đảng, khi vào rừng sợ quá, khổ quá muốn về nhưng cũng bị chi bộ đảng rừng quản lý, nhưng dù có về được tới nhà thì đảng ta ở địa phương sẽ làm thịt nó. Vì thế chị ấy vừa khóc vừa nói đành phải ở lại gởi tuổi xuân cho những cơn mưa rừng. Bây giờ thì làm chó gì có ai nghe theo lời dụ nữa mà tìm người làm như thế.
Đ/C TT: Ông nói nhiều quá. Thế còn kế hoạch B phẩy ?
Đ/C Đàn áp: Báo cáo thủ trưởng, vấn đề này cực kỳ tế nhị và khó thực hiện.Thứ nhất là khó mà tìm được người nào chịu giả làm giáo dân, lên rước Bánh Thánh rồi ném xuống đất chà chân lên. Một là vào nhà thương điên tìm nhưng bọn điên không ý thức được việc làm, hai là họp toàn bộ đảng viên ta lại rồi rút thăm. Thằng nào trúng ráng chịu. Nhưng em cũng không tin chắc là thành công anh ạ, mục đích của mình là chọc cho chúng nổi khùng như thế mới có cớ để san bằng Thái Hà, nhưng em sợ lần này thì hai đứa bé hơn sẽ trói người đại diện đảng ta lại sau đó giải lên công an quận và làm đơn kiện đảng ta thì thế giới sẽ la toáng lên mất. Em hơi sợ đấy Anh ạ.
Đ/C TT: Thế còn bọn Hội Đồng Giám Mục thì sao? Chúng có phát biểu gì không?
Đ/C Đàn áp: Dạ, cho đến giờ này thì bọn ấy vẫn câm như hến. Em cứ tưởng đánh thẳng vào nghi thức tôn giáo chúng sẽ ló mặt ra, không phải vì để bảo vệ nhưng nếu không ra thì giáo dân vốn đã không tin lại càng không tin hơn, nhưng chúng vẫn im như thóc. Chắc chúng chờ đảng ta đái lên nhà tạm mới chịu lên tiếng xin đối thoại.
Đ/C TT: Ông nghe đây, lo phái người đem quà cáp tới thăm sức khoẻ các đồng chí giám mục ấy, và coi xem trong chính phủ kỳ này có phiên họp nào không thì mời bọn ấy tới cho có mặt chắc chúng sẽ thích.
Ông nói chúng muốn đối thoại với đảng ta à. Bọn này đúng là học nhiều rồi bị tẩu hỏa nhập ma, trên đời này làm đếch gì có chuyện sói ngồi nghe cừu giải thích, chúng tưởng dưới đất này là thiên đàng chắc. Đảng ta coi bọn chúng là kẻ địch, sở dĩ chưa xóa sổ đạo công giáo vì đảng ta chưa có thể thôi chứ. Ông phải luôn nhớ rằng chủ trương của đảng ta là biến dần dần giáo hội công giáo ở Việt Nam thành giống như giáo hội công giáo bên nước đàn anh Trung Quốc. Hơn mấy chục năm nay nhờ vào các đồng chí linh mục và giáo mục cộng tác, chúng ta đã tiến được một đoạn khá xa. Từ nay đến ngày thành công còn không ít vất vả nhưng phải làm vì đó là con đường sống và tồn tại của đảng. Nói thật nhé, đảng và giáo hội công giáo không thể sống chung với nhau được. Hoặc đảng chết hoặc đạo phải chết.
Về chiến dịch Thái Hà, ông cứ tiếp tục cho bọn đàn em đàn áp, chọc phá cho chúng nổi giận mà manh động. Đó là điều chúng ta đang chờ từng phút từng giây. Nếu như chưa có kết quả mà bọn báo chí truyền thông thế giới la to quá thì tạm thời nằm yên, sau đấy sai bọn báo chí, truyền hình đưa tin cơ sở bênh viện Đống Đa quá xuống cấp, ném đá vào đầu vài đứa rồi cho nằm trong bệnh viện bảo là trần nhà bị hư đổ xuống. Chính phủ sẽ cho tiền sửa chữa, khi ấy ta phá tất cả làm lại một bệnh viện mới, rồi đổi thành trung tâm này nọ hoặc đổi thành ổ điếm thì bọn Thái Hà cũng bó tay thôi.

Mõ Sài Gòn

THIÊN ĐƯỜNG MỚI : Dân Việt Khi Nào Thì Hết Bị VGCS Lừa ?


Có luật biểu tình là điều tốt hay xấu?



Đọc thấy trên Blog Nguyễn Xuân Diện hô hào “biểu tình ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề xuất và Quốc hội ban hành Luật Biểu tình” tôi vừa MỪNG đến chảy nước mắt nhưng vừa LO đến thắt ruột. Quả nhiên những bài thảo luận trên Dân Làm Báo đã phản ảnh cả hai mặt ngược nhau ấy. Trước cuộc biểu tình hệ trọng này chỉ còn mấy giờ đồng hồ để trao đổi ý kiến.

Mừng vì thấy giới Trí thức thủ đô quá thông minh, vừa mở mắt cho ông nghị Phước thấy có biểu tình ủng hộ Nhà nước đấy, không chống Nhà nước đâu, vừa động viên Thủ tướng và Quốc hội làm một việc hợp lòng dân. Tương kế tựu kế, nhất cử lưỡng tiện, mừng quá đi chứ, giỏi quá đi chứ? 

Tuy vậy đừng quên LUẬT là con dao hai lưỡi. Vấn đề là có Luật thì tốt hay không tốt cho nhân dân? Có ý kiến khẳng định “trước hết, hãy có LUẬT đi đã, rồi sử dụng tính sau. Cũng như nhà nông dân, cứ mua chiếc xe máy đi đã, tập đi và sử dụng như thế nào sẽ bàn vào dịp khác…”, điều này nên bình tĩnh xem lại! Trong ý nghĩ trên nếu thay chữ LUẬT bằng chữ BIỂU TÌNH thì đúng: “trước hết, hãy có BIỂU TÌNH đi đã, rồi sử dụng tính sau”. Nhưng với LUẬT thì không đơn giản như thế. 

Xã hội không có Luật tất nhiên là không tốt, vì kẻ mạnh (thông thường là nhà cầm quyền) mặc sức hành xử luật rừng. Nhưng có Luật thì tốt hay không tốt? Luật chỉ là tốt nếu là Luật dân chủ, bảo đảm được quyền cho dân.Nhưng nếu Luật là ý muốn của kẻ mạnh được “ pháp chế hoá” (ở đây là ĐCS và Chính phủ), thì còn nguy hiểm hơn chưa có luật! Có luật rồi muốn sửa (nhân dân muốn sửa) không phải chuyện dễ!

Trong trường hợp ấy thì thà chưa có luật còn hơn, nếu không lường trước mà cứ đòi cho có Luật thì như thế chỉ là thúc giục Đảng kiện toàn cái dây trói cho càng thêm chặt. Qua lời của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đủ biết Công an hiện nay còn lúng túng chưa dám mạnh tay “xử lý” biểu tình chỉ vì chưa có luật, nay Thủ tướng chỉ thị cho Công an làm luật, dựa trên Nghị định 38, chính là để hợp pháp hoá việc khống chế (hay đàn áp) biểu tình ấy mà thôi. Phải chăng ấy là cái vỏ dân chủ rất cần cho những chủ nghĩa độc tài hiện đại? 

Bạn có thể hy vọng một vài thiện ý nào đó khi làm luật chăng? Thiện ý có hay không phụ thuộc vào “Ai sẽ là người soạn thảo và thông qua luật?” Xin thưa toàn là cán bộ của Đảng nếu chưa muốn nói chủ yếu là Công an đấy, thử tìm một người xứng đáng đại biểu cho nhân dân trong đó xem có ai không? Cứ tin vào thiện ý, đấy là bệnh “đạo đức”và “hợp lý” cố hữu của người cải lương! Trong khi nền Pháp trị chỉ xây dựng được trên căn bản NGHI NGỜ! Hãy cứ xuất phát từ Quyền Biểu tình đã ghi trong Hiến pháp, chứ làm luật ngay trong tương quan lực lượng này thì sẽ có lợi cho Nhà nước hơn là lợi cho Dân. Đừng quên là Thủ tướng Dũng và Công an cũng đang cần có Luật Biểu tình để dễ bề quản lý, may quá, Dân đã tự yêu cầu nhiệt liệt.

Vậy, theo thiển ý của tôi: Rất nên có cuộc biểu tình như trên đã nói, nhưng bên cạnh những khẩu hiệu hoan nghênh chủ trương ra luật biểu tình, thì cần có những khẩu hiệu để “khoá” khả năng xấu của Luật và tạo điều kiện đi tiếp, ví dụ nội dung xoay quanh các yêu cầu:

- BIỂU TÌNH LÀ QUYỀN CỦA DÂN MÀ HIẾN PHÁP ĐÃ XÁC ĐỊNH!

- LUẬT BIỂU TÌNH là để bảo vệ và tạo điều kiện để bộc lộ ý nguyện của Dân! 

- Dân phải có tiếng nói xứng đáng khi soạn thảo Luật!

- Luật Biểu tình phải được Nhân dân thảo luận và phúc quyết mới có giá trị! …vân…vân…

Khi đã có ý thức đề phòng tôi tin Tri thức Thủ đô có thừa sáng kiến. 

Xin tha thứ cho những lời mạo muội vội vã này của một người già đã vô tích sự mà cứ hay lo xa.

26/11/2011


danlambaovn.blogspot.com


------------

Thua con chó
(Nhà văn An Nam khổ hơn chó- Nguyễn Vỹ)
                 Caubay
"...thân phận người dân Việt Nam hôm nay quả còn khổ hơn ...chó! Mà con chó vẫn hơn dân ta vì có khi nó không biết khổ, nhất là khổ vì nhục! Những dòng sau đây được viết ra từ sự phẫn uất, lời sỉ nhục chỉ dành cho kẻ đáng bị sỉ nhục."
Làm dân Việt Nam hôm nay khổ hơn con chó
Vì giặc Tàu xâm lăng mà tay chân bị bó
Hễ lạng quạng là bị tó
Chó!

Lãnh đạo Việt Nam hôm nay ngoan hơn con chó
Bọn Tàu bảo gì thì làm cái đó
Thấy mặt chủ thì ngoả
y đuôi chui gầm lấp ló
Chó!

Tướng lĩnh Việt Nam hôm nay hèn hơn con chó
Thấy giặc đến nhà mà núp trong xó
Laị tập trận chung với chúng nó
Chó!
Nhà báo Việt Nam hôm nay tồi hơn con chó
Giặc đào mả cha mà trơ mắt ngó
Viết lách thì nương theo chiều gió
Chó!
Thanh niên Việt Nam hôm nay thảm hơn con chó
Nhìn giặc xâm lăng, căm hờn đứng ngó, chẳng dám la ó
Biểu tình thì bị làm khó
Chó!
Đất nước Việt Nam hôm nay dơ hơn chuồng chó
Bởi vì bầy Hán cẩu ngang nhiên đi đây đi đó
Tự hào xưng là anh em chúng nó
Chó!
Caubay

Tội ác lớn nhất là của đảng CSVN là "phản quốc

Ngày xưa bọn đảng CSVN gọi VNCH chúng ta là "ngụy quân ngụy quyền", nhưng ngày nay Chế độ cộng sản Việt Nam đã lộ nguyên hình đảng CSVN là một đảng cướp, buôn dân làm nô lệ, dùng "quyền lực" làm bạo quyền để bắt dân, khủng bố dân qua bọn phát xít công an, và dùng quân đội nhân dân để tàn sát đồng bào VN cả 3 miền Bắc-Trung Nam.  Tội ác lớn nhất là của đảng CSVN là "phản quốc".  Khi chế độ và lãnh tụ của đảng CSVN thay nhau dâng đất cho Tầu, từ Ải Nam Quang, Vịnh Bắc Bộ, cả triệu cây số vuông của Hải Phận VN cho Tầu, trong đó có cả quần đảo Hoàng Sa, và Trường Sa cho Tầu, có gì mà đàng CSVN không làm được.


CSVN cũng đã xây cung kiến nghị cho Tầu ở Hà Nội... dân Tầu đã di cư hơn 1.3 triệu người vào đi làm ở Việt Nam, trong khi đảng CSVN lại bán dân Việt Nam đi làm nô lệ cho khắp thế giới.... Tại sao vậy, hỡi ai còn là người Việt Nam trong và ngoài nước????  Kẻ thù chung của dân tộc bây giờ là ai??? Kẻ thù chung của dân tộc Việt Nam duy nhất bây giờ là chế độ CSVN, chứ không phài là đồng bào Việt Nam và cũng không phải là tôn giáo. Ngày nay đảng CSVN đã tung ra những chiến dịch và phong trào xuyên tạc tôn giáo để cho công an và xã hội đen có thể tấn công và tiếp thu tài sản của Chùa Bát Nhã ở Lâm Đồng, đánh đập các Đại Đức Hòa Thượng, các ni cô, và hiện nay chúng lại tiếp tục dùng hơn 500 công an để tấn công và cướp đất của giáo xứ Thái Hà ơ ngay thủ đô Hà Nội.


Phải Kẻ thù duy nhất của người Việt Nam bây giờ chính là đảng CSVN hay Chế độ CSVN đã và đang cầm đầu bởi một số nhỏ bất tài, và thiếu tư cách lãnh đạo dân tộc. Chúng đã dùng chính sách vọng nô, vô nhân đạo, và vô đạo của ngoại bang Tầu, Lenin, hay chủ nghĩa CS vô thần để lủng đoạn tôn giáo, diệt tôn giáo, cũng như tiêu diệt đồng bào và ngay cả chúng ta. Vì tất cả chúng ta đều có một tín ngưỡng riêng biệt, và tất cả các tín ngưỡng đó như Phật giáo, Công giáo, Cao Đài, Hòa Hão, Tin Lành, đạo thờ Ông Bà đã dạy cho chúng ta chữ "Trung", Trung thành với Tổ quốc; chữ "Hiếu" để có hiếu với Cha Mẹ, hiếu với tổ tiên, chữ "Lễ" để giữ lễ nghĩa và tôn ti họ hàng hay bà con bạn bè; và chữ "nghĩa"để nói lên tình nghĩa và cách đối xữ với nhau giữa tình người với con người.....


Tất cả tôn giáo, đều tạo nên một nền tảng và đạo đức của người Việt Nam, và là tinh thần của Việt Nam đã dựng nước và bảo tồn đất nước cả ngàn năm qua..Nếu đạo mất, thì đạo đức và tinh thần đấu tranh của người dân cũng không còn thì làm sao mà chiến đấu. Bằng chứng là đảng CSVN đang bắt đạo, và tiêu diệt đạo giáo, vì chúng là bọn vô thần, vô đạo, và vô tổ quốc, nên chúng mới bất nhân, ác với dân, mới dám buôn dân làm nô lệ, và bán nước VN cho ngoại bang Tầu. CSVN đã bán nước, có nghĩa là đảng CSVN đã bán đứng chúng ta, bán gia đình của chúng ta, tổ tiên của chúng ta cho bọn Tầu, thì tại sao chúng ta lại trung thành với cái chế độ "phản quốc" CSVN này..???...


Nhưng hỡi ôi! quê huơng việt Nam đã gặp một lũ côn đồ, một lũ ngu dốt, đã dùng chủ nghĩa ngoại bang về tàn phá quê huơng trong những cuộc chiến tranh thảm khốc, anh em Bắc Trung Nam đã giết nhau vì ai???? Nếu không có bọn cố vấn Tầu do bọn Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm văn Đồng, cõng rắn cắn, gà nhà, thì chúng ta đâu có những cuộc thảm sát trong phong trào cách mạng diệt địa chủ hay "Cải cách ruộng đất" đã thảm sát trên 250 ngàn người miền Bắc. Con cái đã thoát ly gia đình trong phong trào "Thanh niên tiền phong" và "Thanh niên xung phong" do đảng CSVN lãnh đạo đã trở về và cầm súng để đấu tố giết Cha giết Mẹ, giết anh giết em, bà con đấu tố và giết lẫn nhau dưới tòa án nhân dân, để cuối cùng đảng CVN đã chiếm giữ tất cả tài sản, đất đai, nhà cửa và ruộng vườn của đồng bào, để Bác Hồ và đảng CSVN cướp của và lấy tiền để đưa cho Tầu và mua thêm vũ khí của Tầu để tàn sát đồng bào Việt Nam chúng ta.


Chia đôi đất nước năm 1954, miền Nam theo chế độ Tự do, và miền Bắc theo chế độ CSVN do Hồ chí Minh và tập đoàn CSVN lãnh đạo. Gần 1 triệu người từ miền Bắc đã phải rời bỏ lũy tre xanh, nhà cửa và quê cha đất tổ để bỏ trốn vô miền Nam . Hồ Chí Minh, Lê Duẫn, Trường Chinh và Phạm văn Đồng đã ra chỉ thị chặng bắt dân, thủ tiêu và giết tất cả những ai có ý đồ bỏ trốn vô Nam. Thế là cuối cùng cuốn phim "Chúng Tôi muốn sống" đã ra đời để nói lên "Tội Ác của CSVN". Những người đã cứu dân trên những chiếc bè làm bằng tre lại là những chiến thuyền của Thực dân Pháp mới lạ chứ??? Đảng CSVN do Hồ Chó Minh lãnh đạo mà lại giết dân không nương tay.....Ha! Ha! Ha!


Trong khi ở miền Nam, thì Ông Ngô Đình Diệm đi cứu dân, và đã giúp hơn 800 ngàn người di cư được Tự Do ổn định đời sống mới thì sau này cũng bị CS tấn công và dùng mọi thủ đoạn để giết tất cả những người yêu nước khác.


Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo của đảng CSVN do Liên Sô và Mao trạch Đông đã không ngừng đưa vũ khí cho đảng CSVN để phát động phong trào chống Mỹ cứu nước và giải phòng Miền Nam. Thế là đảng CSVN đã không ngần ngại hy sinh gần 2 triệu quân dân cán chính ngoài Bắc để xâm lăng miền Nam. Tội ác của CSVN đã khủng bố, giết người, giết dân, như cuộc nổi dậy tổng tấn công trong diệp "Tết mậu Thân" năm 1968 của mặt trận giải phóng miền Nam đã gây ra bao nhiêu cảnh chết chóc của dân trong ngày Tết. Hơn 10 hố chôn tập thể ở ngoài Huế, mỗi một hố có thề đếm đến hơn 5000 người, người chết cũng như người bị chôn sống....Nhờ trận đánh "Tết Mậu Thân" này, HCM đã tiêu diệt cả mặt trận giải phóng miền Nam, những người lính miền Nam "tập kết" ra Bắc, nay đã bị giết chết hết trong trận đánh này. Nhưng Hà nội lại vỗ tay ăn mừng vì đã dùng Mỹ và quân đội VNCH để giết dùm hết những người trong Mặt trận giải phóng miền Nam. Vì những người CSVN này khi về đến miền Nam họ đã nhận thức được đường lối tuyên truyền sai lầm của đảng CS Bắc Việt, họ đã ngấm ngầm chống lại, nhưng hầu như tất cả đều bị giết để tạo tiếng vang cho Hà Nội, hay cho Bác và Đảng CSVN...Ha! Ha! Ha! thật là tội nghiệp cho họ đã nghe theo một bọn "phản quốc" CSVN.


Chưa hết, thế là đảng CSVN lại tiếp tục thí quân, đưa hết quân đội chính quy của VN ở ngoài Bắc đi vào mở những trận địa để tàn sát dân Việt Nam như "Mùa hè đỏ lửa",1972. Hơn 40 ngàn người dân, đàn bà, em be, trẻ thơ đã chết dọc đường trên những quốc lộ số 1. Lính CSVN giết và không tha... Họ coi người mạn người dân như cỏ rác.... họ chỉ biết giải phóng....đạo đức con người cũng không còn ở người CSVN nữa.  Trong khi đó, lãnh tụ CS đã tiếp tục dùng quân đội Tầu làm bình phong và canh giữ biên giới Tầu-Việt... Người Việt giết người Việt để Tầu huởng lợi.
Năm 1975, đảng CSVN lại một lần nữa xua quân để xâm chiếm miền Nam và quân dội VNCH đã bị thế giới Tự do bức tử, để rồi hơn 3 triệu người lại bỏ nước ra đi, đi tìm tự do như 20 năm trước, làn sóng di cư từ Bắc vô Nam, thì lần này không còn chỗ nào để có tự do, thì chỉ còn xin "tị nạn chính trị" ở Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Nhật, Úc,....Và khốn nạn hơn nũa, là chế độ CSVN đã giam giữ và bắt hơn 800 ngàn quân dân cán chính phải trình diện và đi học tập cải tạo từ 5, 10, 15, 20 năm mới được trở về. Bao nhiêu cảnh tương tàn, thê lương, và khổ sở đã xãy ra cho gia đình những người đi hộc tập cải tạo. Tội ác này do CVN gây ra còn ác hơn cả thực dân Pháp. Đó là cách đối xử của chế độ CSVN đó, chúng tàn ác và thật là dã man và vô nhân đạo.


Tưởng nước nhà là Việt Nam, một số người VN đã trốn đi ngoại quốc rồi còn nhẹ dạ vì nghe lời CSVN tuyên truyền nên cùng nhau kéo về theo con Tàu VN "Thương Tín".. Cũng may nhà nước lại khoan hồng nên họ đều bị bắt giam, một số sống xót trở về sau 5 năm họ tập cải tạo, và một số đã không bao giờ trở về. Cũng may họ cũng đã được chết trong địa ngục của đảng CSVN, hay còn gọi là thiên đàng mù của CSVN. Tội ác của CSVN chắc mỗi người trong chúng ta đều nhận thấy. TT Nguyễn Văn Thiệu cũng để lại một câu cho hậu thế.
        "Đừng nghe những gì Cộng sản nói
         Và hãy nhìn những gì Cộng sản làm"
Sau 36 năm, các đảng viên của CSVN càng ngày càng nhận ra thực chất của đảng CSVN.  Chế độ CSVN đúng là một bọn Thái thú Tầu. Chúng đã và đang buôn dân làm nô lệ cho Tầu, và bán nước cho ngoại bang Hán man. Không ai không thấy chúng đã dùng bạo quyền và dùng hệ thống công an và xã hội đen để khủng bố, bắt dân, đánh bể đầu dân, đạp vào mặt dân, giết dân, xuyên tạc, chụp mũ, loại trừ tôn giáo, cướp Chùa bát Nhã, cướp đất của giáo xứThái Hà, cướp đất của dân, đào mồ mã tổ tiên của dân, để bán cho Tầu và để cho Tầu xây tô giới và cho dân Tầu ở......


Hỡi toàn dân, hỡi đồng bào trong và ngoài nước, hãy cùng nhau tiêu diệt CSVN. Kẻ thù của chúng ta trước mắt bây giờ là ai??? Chỉ là đảng cướp CSVN hay chế độ CSVN... Ban lãnh đạo CSVN chỉ dưới 20 người, bọn côn đồ công an chỉ có chừng 10,000.  Chúng ta (90 triệu dân) hãy hiệp lực và noi theo gương của dân tộc Lybia, để đứng lên giải thoát quê huơng khỏi địa ngục trần gian do đảng CSVN lãnh đạo. Thà chết vinh chứ không chết nhục, không quỳ gối  thật nhục nhã khi làm tay sai cho bọn chó săn của Tầu và Hán Man. Đất nước còn hay không, là ở trong tay của những Anh Hùng và các đấng Anh Thư của dân tộc Việt...Chúng ta hãy lấy chủ nghĩa dân tộc để chống lại chủ nghĩa ngoại bang của Tầu. Quân đội nhân dân hãy bỏ hàng ngũ và cùng với toàn dân và QDVNCH phải đứng lên tiêu diệt bạo quyền CSVN, thì lúc đó chúng ta và con cháu chúng ta mới không làm nô lệ  cho đảng CSVN và bọn Tầu Hán Man....


Trân trọng kính chào


Bài thơ này rất hay và rất có Ý nghĩa.
Cám ơn Hương Sàigòn rất nhiều


  1. CHUYỆN "NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN"
 
Nhớ hồi em học lớp hai
 Cô cho bài toán nhớ hoài không quên
 Tóan rằng lính "Ngụy" mười tên 
Giết ba còn mấy thưa liền cô nghe
 
Chiều tan học em về hỏi má :
 -- ""Cách mạng" gì ác quá má ơi!
          Sa’t nhân đâu phải chuyện chơi
          Con không thích toán giết người nầy đâu !"
 
Má âu yếm vuốt đầu con trẻ
 Con ngoan ơi nhớ nhé đừng quên:
 -- "Học trò kính dưới nhường trên
         Học câu lễ nghĩa chớ nên học thù !"
 
000000
 
Cha nhỏ bạn đi tù cải tạo
 Mẹ ở nhà không gạo nuôi con
 Nhỏ thôi cấp sách đến trường
 Làm con của "Ngụy" trăm đường đắng cay!
 
"Ngụy" là gì em hay thắc mắc
 Cô bảo rằng: "Là giặc hại dân
     "Ngụy Quyền" với lại "Ngụy Quân"
     Là phường bán nước buôn dân đấy mà!"
 
000000
 
Nay khôn lớn em đà hiểu thấu
 Ngụy chính là thảo khấu cường đồ
 Chúng từ miền Bắc tràn vô
 Mang tăng (tanks) Sô Viết dày mồ cha ông
 
Ngụy là bọn Minh, Đồng, Chinh, Duẩn
 Dân không bầu chúng vẫn tiếm ngôi
 An thân nhược tiểu, bầy tôi Bái
 chầu trung cộng làm bồi nga sô
 
Ngụy là bọn tam vô độc ác
 Ngụy là đồ thờ “bác” chém cha
 Ngụy là Phiêu, Khải gian tà
 Là Mạnh là Dũng, qủy ma hiện hình
 
Ngụy đem buôn dân mình khắp xứ
 Buôn đàn bà, phụ nữ trẻ thơ …
 Đài Loan, Hương Cảng bơ vơ
 Nhớ về cố quận lệ mờ mắt cay !
 
Ngụy là lũ độc tài độc đảng
 Là gian phường cộng sản tham lam
 Dám đem Bản Giốc, Nam Quan
 Bán cho tàu cộng cầu an cầu hoà
 
00000
 
Công dân hỡi, QUỐC GIA lâm nạn
 Hãy vùng lên diệt đám ngụy quyền
 Diệt phường bán đất tổ tiên
 Quyết tâm khôi phục hải biên, sơn hà !
 
Hương Sài-Gòn 06/06/06

Bài Xem Nhiều