We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 28 November 2011

BIỂU TÌNH NHÂN NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN 10.12.2011 TẠI BERLIN

JPEG - 101.3 kb

Kính gửi

Qúy Đồng Hương Cộng Đồng TNcs tại Hamburg và các vùng phụ cận, các Bạn Trẻ thân
mến,

Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang Xẻ Thịt Tổ Quốc Mình Để Cầu Vinh, Trục Lợi cho
riêng tư Cá Nhân.

Đối ngoại cộng sản Việt Nam đã và đang từ từ hai tay dâng Quê Cha, Đất Mẹ cho giặc
phương bắc Trung cộng. Đối nội thì đảng „Đày Tớ của Dân“ này thẳng tay đàn áp những
người dân lên tiếng về nhân quyền, dân chủ, tự do và an nguy của đất nước trước hiểm
họa xâm lăng của Trung cộng đều bị ngăn cấm, bắt bớ, tù đày.

Gần đây nhất là sự bắt bớ giam cầm phi pháp 15 thanh niên công giáo thuộc giáo phận Vinh và tùy tiện gán ghép với
các tội danh phi lý; Nhà thờ Thái Hà bị tấn công bởi côn đồ giả danh nhân dân tự phát
được CA điều động; Tín đồ phật giáo Hòa Hảo thuần túy tại miền Tây bị cấm đoán, sách
nhiễu,... Không khí khủng bố nhân quyền bao trùm từ Bắc chí Nam.

Để bảo vệ quyền lợi tư riêng nhà cầm quyền cùng tay sai cộng sản Việt Nam trâng tráo
bất chấp mọi thủ đoạn đê hèn, khủng bố, o ép người Dân vi phạm Nhân Quyền trầm trọng
mặc dù đã thò bút ký ước với Liên Hiệp Quốc sẽ chấp hành nghiêm chỉnh điều luật Quốc
Tế.

Để tiếp tục lên tiếng cho nhân quyền tại Việt Nam, đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN trả
tự do tức khắc các tù nhân lương tâm và các nhà tranh đấu bất bạo động nhân ngày Quốc
Tế Nhân Quyền năm nay, Ban Đại Diện HNVTNcs tại Hamburg tổ chức tham gia Biểu
Tình cùng các Hội Đoàn Bắc Đức vào ngày thứ Bảy, 10.12.2011 tại địa điểm:

• Trước toà Đại sứ CSVN: Elsenstr. 3, 12435 Berlin từ 13g00 đến 15g00

Qúy vị ơi, đã đến lúc chúng ta phải phát huy lập trường, thể hiện chính danh người Việt
Tỵ Nạn cộng sản mà trước đây hầu như mỗi người trong chúng ta đã phát thệ để được tạm
dung trên mảnh đất Tự Do này.

Hãy sử dụng quyền Tự Do mà trước đây 35 năm chúng ta đã đi tìm và đang có.
Hãy để trái tim của ta hòa nhịp hiệp thông lửa Đấu Tranh, hy sinh một ngày thì giờ của chúng
ta cùng nói lên tiếng „NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM“, cho Đồng Bào Quốc Nội, cho
những người đang âm thầm bị hành hạ, nghẹn ngào chịu đựng đắng cay, giá lạnh tại
những căn tù như „Hỏa Lò“, tối tăm chật hẹp.

Việt Nam và Đồng Bào Quốc Nội sẽ cảm nhận được sự hổ trợ của Cộng Đồng Tị Nạn cs tại
Hải Ngoại sẽ được thêm sức, sớm giải thể chế độ độc tài, đảng cướp cộng sản Việt Nam .

Chúng tôi có mướn 1 xe Bus 40 chỗ ngồi. Xe sẽ khởi hành vào lúc 7h15 tại Jenfeld đi Berlin
và từ Berlin khoảng 17h00 trở về Hamburg 21g30 cùng ngày.

Chi phí cho phương tiện di chuyển xin Qúy vị ủng hộ mỗi người 20,0€. Ban Cao Niên sẽ
ủng hộ phần ăn sáng, cafe và nước uống cho Qúy vị.

Hạn chót ghi danh ngày 07.12.2011, xin liên lạc ghi danh về:

Hội trưởng: Lê Ngọc Tùng
Tel: 0176-48147236 - eMail: thuongquavietnam75@hotmail.com

Nội vụ: Nguyễn Ðình Phúc
Tel: 0176-4937267 - eMail: dpnguyen@alice.de

Ngoại vụ: Bùi văn Thành
Tel: 0176-48789364 - eMail: buithanh39@yahoo.de

Thủ quỹ: Hoàng Tuyết Lan
Tel: 040-6683666 (sau 18g00) - eMail: claudia.cao50@yahoo.com

Ban Cao Niên: Hồ Bửu Hiệp
Tel: 0176-49187039 - eMail: hiep.hobuu@web.de

Trân Trọng
Ban Đại Diện HNVTNcs Hamburg

Người Lớn Đi Bộ Nhanh Sẽ Sống Thọ Thêm 10 Năm


 
  
Các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ nói rằng việc đi bộ của bạn có thể giúp biết trước được bạn sẽ sống thọ -- một nghiên cứu mới cho thấy rằng nhiều người cao niên với việc đi bộ nhanh và bước dài được sống thọ hơn người đi bộ chậm.
Được đăng trên Tạp Chí the American Medical Association, nghiên cứu trắc nghiệm tốc độ đi bộ của khoảng 35,000 người cao niên. Với cả phụ nữ và nam giới tuổi từ 75 trở lên, những người đi bộ nhanh nhất thì sống thọ hơn, với 87% đàn ông đi bộ nhanh nhất sống thọ hơn 10 năm so với những người đàn ông đi bộ chậm nhất. Đối với những phụ nữ đi bộ nhanh nhất, 91% sống thọ hơn 10 năm so với những phụ nữ đi bộ chậm nhất.
Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu không chắc chắn rằng chỉ đơn giản tốc độ đi bộ của bạn sẽ làm gia tăng tuổi thọ, nhưng "sự chọn lựa của thân thể bạn về tốc độ đi bộ là tốt nhất cho bạn dựa trên sức khỏe của tất cả các hệ thống trong thân thể của bạn," theo Stephanie Studenski, chuyên gia về tuổi già tại Đại Học Y Khoa Pittsburgh, nói với Discovery News.
Tóm lại, trắc nghiệm đi bộ có thể là hữu ích cho các bác sĩ khi khám sức khỏe của bệnh nhân, theo các nhà nghiên cứu cho thấy trong một phúc trình được công bố vào đầu năm nay được đăng trong cùng tạp chí nói trên. Phúc trình cũng cho thấy sự nối kết chặt chẽ giữa tốc độ đi bộ và tỉ lệ sống thọ được dự đoán đối với những người trên 65 tuổi.
Những phát hiện trước đây hậu thuẫn cho khái niệm rằng mang giày đi bộ là một trong những cách tốt nhất mà nhiều người cao niên có thể thích hợp và khỏe. Một nghiên cứu cho thấy đi bộ chỉ 9.5 cây số có thể giữ bộ não bén nhạy lúc về già. Một nghiên cứu khác của Đại Học Harvard cho thấy rằng phụ nữ đi bộ thường xuyên ở tốc độ nhanh đạt được tới 40% làm thấp nguy cơ bị tim đột quỵ.
 
--------
Lợi Ích Của Đi Bộ
  
Tục ngữ có câu : "Người già đôi chân già trước", giữ đôi chân tốt chính là mấu chốt phòng bệnh để kéo dài tuổi thọ. Các chuyên gia nghiên cứu phương pháp tự chữa bệnh cho rằng :

Trên đôi bàn chân có rất nhiều đầu mối thần kinh liên quan đến các tạng phủ. Cho nên dùng tay để chà xát, xoa bóp rất có lợi cho sức khoẻ. Thí dụ :
- Mu ngón chân út có liên quan đến bàng quang, xát ngón chân út có thể chữa được chứng bí đái, đái són, đái buốt
- Mu ngón chân thứ hai có liên quan đến dạ dày, xát ngón 2 có thể chữa được chứng chướng bụng, đầy hơi, ợ chua.
- Ngón chân cái có liên quan đến gan, tì, lòng bàn chân có liên quan đến thận.
- Xát gan bàn chân có thể chữa được lưng đau, mỏi, ù tai, nghễnh ngãng.
- Ngón thứ tư có liên quan đến gan, xát ngón này có thể chữa được táo bón, lưng vai đau mỏi ...

Thường xuyên xát gan bàn chân không những làm tăng lưu lượng máu, tăng tính đàn hồi thành mạch máu, mà còn kích thích não bộ trị được chứng nhức đầu, hoa mắt, mất ngủ, mộng mị ... Người già thường xuyên xát chân còn phòng được chứng tê bì, chân tay giá lạnh.

Phương pháp xát chân cụ thể : 
- Trước tiên ngâm chân vào nước nóng 15 phút, lau sạch ...
- Ngồi trên giường hoặc ghế, chân nọ gác lên đầu gối chân kia, một tay xoa gan bàn chân, một tay xoa mu bàn chân, xát đi, xát lại khoảng 200 lần là vừa. Đổi chân cũng làm như trên. Xát cho đến khi nóng, người cảm thấy khoan khoái, dễ chịu là được. Mỗi ngày làm 2 lần vào buổi sáng và tối.

Đi bộ mỗi ngày 30 phút sẽ đem lại cho bạn những tác dụng không ngờ đối với sức khoẻ thể chất và tinh thần.

1. Tốt cho tim

Một nghiên cứu gần đây đưa ra kết luận, nếu đi bộ nhanh 30 phút mỗi ngày sẽ làm giảm nguy cơ phát triển hội chứng chuyển hoá (metabolic syndrome)-- một nhóm các triệu chứng ban đầu dẫn đến nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch, tiểu đường, và đột quỵ. Theo thống kê tại Mỹ, có khoảng 24 triệu phụ nữ nước này mắc hội chứng chuyển hoá. Không có thời gian để đi bộ nửa giờ mỗi ngày ư- ? Một nghiên cứu ở Anh cho thấy rằng, hoạt động thường xuyên (Kết hợp đi bộ và đi xe đạp) đồng nghĩa với việc giảm 11 % nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch, đặc biệt là đối với phụ nữ.

2. Loại bỏ nguy cơ mắc ung thư vú 

Đi bộ chỉ cần vài giờ mỗi tuần có ý nghĩa đặc biệt trong việc giảm nguy cơ mắc ung thư vú, (theo công bố trên tờ tạp chí của hội y học Mỹ). Đồng thời đi bộ làm giảm béo, tăng khả năng sản sinhestrogen. Kết quả của nghiên cứu trên 74.000 phụ nữ ở tuổi mãn kinh (50- 79 tuổi) với những người có thể trạng bình thường, nguy cơ mắc ung thư vú giảm đi 30 %, còn những người thừa cân thì chỉ giảm từ 10- 20 %. Nghiên cứu trên phụ nữ trẻ hơn cũng đưa đến kết quả tương tự.

3. Giúp ngủ ngon hơn 

Đi bộ nhanh vào buổi chiều giúp bạn có được một giấc ngủ ngon hơn (Theo lời khuyên của tổ chức Giấc ngủ Quốc tế). Hơn nữa, nhiều ý kiến còn cho rằng, đi bộ làm tăng lượng hormone serotonin giúp cho bạn được thư giãn- …- Tuy nhiên bạn đừng nên đi bộ 2 giờ trước khi ngủ vì nó quá muộn để cơ thể nghỉ ngơi trở lại.

4. Làm giảm sự đau nhức cơ thể 

Hãy đi bộ và bạn sẽ giảm sự đau nhức cơ thể (Đó là lời khuyên của các nhà khoa học, Đặc biệt là môn đi bộ nhanh (Chiwalking-- một ý tưởng kết hợp Thái cực quyền, Yoga và Pilates-- một môn thể dục mềm dẻo). Nó giống như việc đi bộ thường xuyên nhưng bởi vì bạn thư giãn có ý thức, nó làm cơ thể bạn trở nên cân bằng bao gồm việc vận động cánh tay, làm cho chân không bị stress như khi đi bộ. Kết quả làm giảm đi sự đau nhức. Môn Chiwalking hiện ngày một phổ biến ở Mỹ.

5. Nó làm cho bạn hạnh phúc 

Đi bộ có thể làm cho bạn giảm bớt sự buồn chán, lo âu và stress, đó là một hiệu quả mà ít ai ngờ tới. Chỉ cần 30 phút đi bộ sẽ khiến cho tâm trạng của bạn trở nên khá hơn. theo nhà nghiên cứu thuộc trường đại học Texas -- Mỹ). Bỏ ra 90 phút đi bộ 5 lần mỗi tuần là bạn sẽ có được tâm trạng tốt nhất (nghiên cứu của đại học Temple). Một giải thích được đưa ra- : Đi bộ giúp cơ thể sản sinh ra endorphin, một hoá chất làm cải thiện tâm trạng tạo cho bạn cảm giác lạc quan, yêu đời hơn.

6. Giúp làm giảm bớt trọng lượng của cơ thể

Đi bộ 30 phút mỗi ngày có thể tránh sự tăng cân ở hầu hết những người ít hoạt động tự nhiên. Mặt khác, nếu phụ nữ đi bộ một giờ mỗi ngày và năm lần trong một tuần sẽ tiêu hao 1.500 calo mỗi ngày và giảm khoảng 11 kg cân nặng bị thừa mỗi năm. Việc đi bộ có thể kiểm soát trọng lượng cơ thể của bạn.

7. Duy trì trí nhớ cho người cao tuổi

Một vài nghiên cứu trên nhóm người cao tuổi chỉ ra rằng đi bộ thậm chí chỉ cần 45 phút mỗi tuần sẽ giúp tránh được bệnh Alzheimer. Đi dạo hoặc tản bộ thông thường cũng đồng nghĩa với việc trí não được luyện tập và trở nên minh mẫn hơn ở tầng lớp người cao tuổi.

8. Bảo vệ xương của bạn 

Chỉ cần 30 phút đi bộ 3 lần mỗi tuần là cách tuyệt vời để bảo vệ và rèn luyện cho xương của bạn. Giống như một bài tập, khi đi bộ sẽ đòi hỏi người phải sử dụng 95 % hệ cơ, thực tế quá trình này giúp thúc đẩy và khiến cho xương của bạn trở nên khoẻ mạnh và rắn chắc hơn. 

Sưu Tầm

Xóm cũ



Những gương mặt người. Những nóc nhà thưa. Những cây cầu khỉ. Mỗi khi nhớ về xóm cũ, hiện lên ngay trong đầu cái phác họa giản dị đó, cùng những cánh đồng, mảnh vườn xanh xanh đậm nhạt bọc quanh. Một con đường khấp khểnh băng qua xóm, bên lối đi lau sậy chập chờn.
Và hai cái ti vi trắng đen, niềm vui, nỗi xao xuyến không tan của đám trẻ con nghèo, khi những rạ rơm, ao đìa, những trò nghịch trèo cây hái trái đã tạm khép cùng ánh sáng mặt trời. Chỉ còn đêm dài lắm. Nhiều lúc ngó mưa sụt sùi nhớ cũng mưa vầy, cũng những tối nhão ướt như vầy, mình ngoi ngóp trùm cao su đi coi ti vi. Lội bộ cũng xa, mò mẫm trong màu trời nhập nhoạng mà hớn hở như đi hội. Tối nào tụi trẻ con trong xóm tối nào cũng xúm lại hai nhà giàu sang nhất xóm (vì có… ti vi), dán mặt vào cái ánh sáng trắng lung linh kỳ ảo. Có đứa cứ hết chương trình hoạt họa là ngủ khò, ngáy pho pho mà không đêm nào vắng. Vài đứa khác mơ mộng thật thà, cứ khóc òa khi vở cải lương tới khúc đoạn trường, cô Nguyệt bồng con tới nhà người yêu cũ. Đường về khuya lơ khuya lắc, bạn bè lần lượt tới nhà, cứ qua mỗi ánh đèn là vắng đi đôi bước chân. Rồi chỉ còn lại một mình, đi qua những lùm trâm bầu, lùm tre hình thù kỳ dị bên đường, tưởng tượng bao nhiêu chuyện ma quái, đêm nào cũng quắn đuôi bỏ chạy. Vậy rồi chiều lại, vẫn xao xuyến lặn lội đi hẹn hò với cái… ti vi.

Nên xóm thêm một nóc nhà, trẻ con mừng hơn cả. Đường bớt vắng, thêm một ngọn đèn, thêm bạn, cùng những điều lạ lẫm. Dì Tư sinh tố quảy thùng kem về xóm, với bảy đứa con gái môi đỏ tóc dài, mớ tiếng Huế rặt của nhà dì như mở ra một chân trời mới, cả xóm mừng rơn khi biết o đi mô, có nghĩa cô đi đâu vậy. Trưa nào dì Tư cũng quảy thùng kem ngang qua xóm, dì gầy, đi hai hàng, cảm giác nếu chân dì mà thẳng thớm, thì sức nặng của thùng kem sẽ khiến dì té nghiêng té ngửa. Cứ xà bát hai hàng, dì rung chuông , sau tiếng chuông rung là tiếng chó sủa giòn tan, tiếng người lớn nạt mấy con chó, tiếng trẻ con xin tiền. Nghe như tiếng chuông của dì chọc nguậy vào một cái chảo âm thanh, khuấy nó lên, đảo đều rộn rã cho tới khi dì đi khuất.

Thêm một tiếng cười, lau sậy cũng bớt dày, đi vắng ba ngày đã thấy bên đường cặm một ngôi nhà mới, thấp tủn. Đất ven đường chỉ cỏ hoang mọc chen trong đá, bỗng thành cái rẫy dưa, bắp xanh rì. Ông Sáu Rẫy lại mở ra chân trời khác, làm bọn trẻ xóm nghèo há hốc với Bến Te, con cá zô bỏ vô zổ, nó nhảy nghe zột zẹt. Bà Sáu thì điếc đát, hỏi chiều nay ăn cơm với gì, bà nói zẫy không trồng khoai mì. Hỏi bà ơi bồ ngót bao nhiêu một bó, bà nói ừ, nhà có nuôi bốn con chó. Ông Sáu cuốc đất ngoài hè, nói vọng vô, “cái bà này, điếc mà hay nói…”, bà ngỏn ngoẻn cười, “tối đâu mà tối, còn mặt tời mà…”.

Ngày ông Sáu tới, rồi lại nhổ chòi tha vợ con về xứ, cả xóm vẫn chỉ gọi ông, nhớ ông vận theo nghề rẫy mà gia đình ông gắn bó. Như tên dì Tư gắn với thùng sinh tố, cà rem. Như quên luôn tên thật của bà Tám Bánh Cam, ông Mười Cốm Bắp. Gọi tên một người xóm cũ là gọi cả hình ảnh bàn chân chai, vết sẹo dài, bàn tay khô, màu da sạm… và tên những đứa trẻ đã theo cha mẹ đến đây, kết bạn kết bè. Bỗng một sáng vài đứa đi mất, mù mịt như chưa từng có ở trên đời.

Cuộc đời lại cặm vào mảnh đất bỏ trống một ngôi nhà mới, những đứa trẻ mới, một số phận mới. Người đàn ông đi chân giả lúc nào cũng bước cắm cúi, thằng bé con chú vác cái bụng to vèo đằng trước, chắc là nó ăn đất quá nhiều. Chiều đi ngang qua gặp nó đang gặm mớ rễ tranh - ba má nó đào bật lên để lên giồng gieo cải. Nó chìa tay ra, khoe “ngọt lắm!”, sau này nhớ lại, mắc cười, trẻ con có thể tiệc tùng kết bạn từ mớ… rễ cây.

Người lớn chậm rãi hơn, họ sẽ rề lại hỏi cư dân mới của xóm, anh thứ mấy, quê quán ở đâu mà tới đây, và ngó cái chân giả cứng đờ, hỏi anh bị thương ở trận nào. Phước Long hả ? Tui cũng bị cái thẹo bự này, ngay trận đó. Câu chuyện bỗng trở nên ngượng ngập, họ đã từng cầm súng đối mặt nhau, cùng nhau mang về những vết thương, vết thấy được đã lành, vết lòng vẫn rịn máu.

Nhưng người lớn biết cách chữa lành, bằng những điều đơn giản. Đem cho tô chè đậu xanh, nửa mục măng tre, phụ giúp nhau lợp mái nhà, cất chòi vó, sẻ nhau vài gánh nước mưa uống trong mùa nắng, mớ củi chụm qua mùa mưa. Ba của thằng Rễ Tranh đã thôi giấu mình trong lầm lũi, ánh mắt không còn ủ dột cặm xuống chân. Chiều chiều, ông còn vui vẻ tấp tểnh qua bên xóm uống trà.

Con đường xóm lông chông đá, lổn nhổn những ổ gà, hai mươi năm qua với tôi, vẫn là con đường đẹp nhất. Nó đưa đón những bàn chân tần tảo, nó chứng kiến những tấm lòng thơm thảo. Thỉnh thoảng tôi vẫn để nhớ dắt tay về chỗ ngồi yêu thích, vắt vẻo trên ngọn cây cao, ở đó, tôi thấy cô bé bưng dĩa bánh lá mít chan nước cốt dừa đang đi dưới mưa lất phất, tay nó cầm cái nón nhỏ lóng ngóng che đầu thì sợ bánh ướt, che bánh thì ướt đầu, cuối cùng, nó che nửa này nửa kia. Đi một đỗi đường, cô gặp một thằng bé khác đang đứng chơi, cô sượng sùng nói, “má tao cho má mầy bánh”. Ở đó, tôi nhìn thấy chị hai mình, lúp xúp đội thúng rau muống, ngò gai đi chợ sớm mai, tôi nhận biết từng người quen trong xóm, qua nón, áo, qua cái dáng đi cắm cúi, xấp xãi, hớt hãi, tất tả, hay thong thả…

Họ mới là linh hồn của xóm. Sau này đi đây đó, đôi khi gặp lại vài khung cảnh y hệt như xóm-của-mình, nhưng xúc động chỉ thoáng qua rồi tạnh, bởi không có những gương mặt, dáng đi quen.

Bây giờ, xóm còn nguyên chỗ cũ, nhà tôi vẫn còn chỗ cũ, chỉ láng giềng không còn. Người đã dời đi tản mác. Người vẫn ở đó nhưng không phải là người của những năm xưa. Đôi lúc trên đường về, qua những ngôi nhà cao tầng kín cửa, qua những cãi cọ đôi co từng tấc đất, qua những bon chen háy nguýt, bỗng nghĩ, nơi đây từng có những người đàn bà, lúc xay bột làm bánh, họ không quên đong thêm vùa gạo để thơm thảo với láng giềng.

Bây giờ họ đã về đâu?!
 

Nguyễn Ngọc Tư

 

Một chuyện tình cao quý

1. Mallorac, hòn đảo du lịch nổi tiếng của Tây Ban Nha, nằm trong quần đảo Balearic. Trước khi đến đây, vì nghi là đảo, nên tôi tưởng chỉ có rừng núi và biển cùng một vài làng mạc hay khu phố nhỏ. Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi phi cơ đáp xuống phi trường Palma rộng lớn, kiến trúc tân kỳ, sang trọng còn hơn nhiều phi trường quốc tế khác mà tôi đã từng đi qua. Palma là thủ phủ tráng lệ của Mallorca, nằm trên một dãy đồi cao nhìn xuống biển xanh. Đặc biệt khu nhà thờ Cathedral nằm bên cạnh giáo đường Mussulman, gồm những kiến trúc độc đáo, nổi tiếng theo kiểu Mediterranean Gothic từ thế kỷ thứ 13.
Chiếc xe bus của công ty du lịch đưa chúng tôi đi qua vài thành phố cảng sang trọng và sầm uất, nằm dọc theo bờ biển, để đến Alcudia, khu nghỉ mát nằm phía đông bắc Palma chừng ba giờ xe. Chúng tôi chọn nơi này vì bờ biển đẹp, một cái vịnh nhỏ, nằm khuất sau dãy núi Victoria nên không có sóng và khá an toàn cho trẻ em. Những em bé năm, sáu tuổi có thể lội ra cách bờ 50-60 mét.
Thực ra, kỳ nghỉ hè này chỉ là món nợ mà vợ chồng tôi phải trả cho con bé cháu nội. Truớc đây hai năm, tôi hứa với cô bé là sẽ thưởng một kỳ nghỉ hè hai tuần lễ ở Mallorca nếu nó đọc và viết đuợc tiếng Việt.
Chúng tôi ở trong một khách sạn, đi bộ ra biển chừng vài phút. Đa số khách sạn ở vùng này giống như những khu apartment; mỗi phòng trọ, ngoài các phòng ngủ, còn có phòng khách và bếp với đầy đủ dụng cụ nấu ăn.
Ở Bắc Âu thời tiết lạnh đến bảy, tám tháng, không có nhiều dịp được ra biển tắm nên con bé cháu nội rất mê biển. Sáng nào, mới vừa thức dậy, con bé cũng giục ông bà nội ra biển, mãi đến chiều, khi trời sắp tắt nắng, mới chịu trở về.
Ở đây, hầu hết khách du lịch đến từ Âu Châu, đa số là người Bắc Âu và Đức. Suốt tuần lễ đầu tiên, tôi không gặp người Á châu nào, ngoại trừ gia đình nguời Tàu làm chủ một nhà hàng buffet, sinh sống ở đây đã lâu năm. Một hôm, khi nằm trên chiếc ghế dựa bên hồ tắm nhìn trời, bất ngờ nghe cô bé cháu nội nói chuyện bằng tiếng Việt với một nguời nào đó.
Nhìn xuống hồ tôi nhận ra một cô gái tóc đen đang tắm và đùa giỡn với con bé. Thấy tôi nhìn, cô gái lạ đưa tay vẫy, và nở một nụ cười chào tôi. Giữa một nơi xa lạ, người đồng hương dễ quen nhau.
Trưa hôm sau, trong lúc vợ chồng tôi nằm trốn nắng dưới cây dù lớn ngoài bãi tắm, con bé cháu nội dắt tay cô gái đến chào chúng tôi. Cô gái tự giới thiệu tên mình là Lam Khê, khoảng chừng 19, 20 tuổi, khuôn mặt khá xinh và đôi mắt thật to, tự nhiên dễ mến. Nhưng điều làm tôi chú ý chính là cái tên Lam Khê, trùng hợp với một địa danh vẫn còn đậm trong ký ức cho dù cuộc đời thăng trầm đây đó của tôi còn có biết bao nhiêu cái tên để nhớ.
Buổi chiều, khi vợ chồng tôi và cô bé cháu nội đang ăn tối trong nhà hàng buffet của một nguời chủ gốc Tàu thì bất ngờ thấy Lam Khê đi vào cùng với một nguời đàn bà Việt Nam và một người đàn ông ngoại quốc.
Có lẽ Lam Khê đã kể về chúng tôi nên cả hai nguời đến chào và bắt tay chúng tôi. Khi đứng lên bắt tay bà mẹ, tôi bất ngờ đến giật mình khi nhận ra người đàn bà này chính là người mà tôi vừa nghĩ tới sáng nay khi gặp Lam Khê. Trong khi tôi đang ngạc nhiên về những cuộc hạnh ngộ bất ngờ trong đời mình, thì bà nở nụ cười giới thiệu người đàn ông ngoại quốc đi bên cạnh:
-Đây là ông xã em. Anh nguời Đức. Chúng em sống ở thành phố Hamburg.
Tôi đưa tay bắt tay và gật đầu chào người đàn ông, nhưng lại hỏi bà:
-Xin lỗi, tên bà có phải là Hà Giang?
-Sao ông bà biết tên tôi? Người đàn bà trố mắt nhìn chúng tôi.
-Không ngờ tôi lại gặp bà ở đây – Tôi vừa nói vừa kéo ghế mời cả ba người – Hóa ra chúng ta đã từng gặp nhau. Chúng tôi xin được mời ông bà và cháu Lam Khê.
Bà ngồi xuống bên cạnh vợ tôi, nét ngạc nhiên vẫn còn nguyên trên mặt. Để đánh tan không khí căng thẳng, tôi giải thích:
-Tôi biết bà khi tôi đang ở tù ngoài miền Bắc. Sáng nay, khi gặp và biết tên cháu Lam Khê, tôi đã nghi ngay đến bà. Bởi cái tên Lam Khê, tôi và đám bạn tù không thể nào quên. Không ngờ bây giờ lại gặp bà ở đây. Xin cám ơn tình cảm và lòng tốt của bà đã dành cho chúng tôi trong những ngày sa cơ khốn khó.
Bà nhìn tôi dò xét. Suốt bữa ăn, chúng tôi nhắc lại những ngày vui buồn ở vùng núi xa xăm ấy. Trong khung cảnh vui vẻ, nhưng nhìn khuôn mặt và nụ cười không trọn, tôi có cảm giác bà ta đang ưu tư một điều gì đó.
Lam Khê, cái tên khá đẹp đó lại là một khu núi rừng Thanh Hóa, tiêu điều hoang vắng, nằm sát biên giới Lào-Việt, mà bọn tù “cải tạo” chúng tôi bị đưa đến đây để phát rừng trồng cây, xây dựng một lâm truờng, trong một mùa hè nắng và gió Lào muốn cháy cả thịt da.
Ngày đầu mới đến, giữa một khu núi rừng xa xôi hẻo lánh, chúng tôi chỉ thấy có hai căn nhà lá cọ vừa mới dựng lên, trong đó chỉ có vài nguời ở. Họ được giới thiệu là “những bảo vệ và cán bộ lâm trường”. Điều làm chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú là sự có mặt của một cô con gái trẻ, trông dáng dấp e ấp thư sinh, mà lại là “thủ truởng” toàn bộ lâm trường này. Tôi nhớ một câu ví von của người nào đó: “Hoa lạc giữa rừng gươm!”
Cả đội tù chúng tôi trên 60 người được lệnh ngồi trên một bãi cỏ bên bìa rừng để “nghe nữ đồng chí giám đốc lâm trường lên lớp”. Mặc một bộ đồ công nhân màu xanh, rộng thùng thình, khuôn mặt không một chút phấn son, nhưng trông khá xinh với đôi mắt thật to và buồn.
Cô chào chúng tôi bằng một nụ cuời, nói năng từ tốn, tự giới thiệu tên là Hà Giang, trước khi nói về địa thế, đặc tính khu rừng, cách thức phát hoang và phương pháp an toàn.
Cô gọi chúng tôi là các chú và xưng mình là em. Sự kiện chưa từng thấy trong những năm tù. Cuối cùng cô nhờ anh đội trưởng cắt cử cho cô năm người để cô hướng dẫn việc đo đạc, cấm cọc, căng dây. Tôi được may mắn nằm trong năm thằng được chọn.
Dường như từ ngày có chúng tôi, đôi mắt của cô trông bớt buồn hơn. Nhiều lúc, cô đùa giỡn rất thân tình. Mỗi ngày, năm đứa chúng tôi theo cô vào rừng để đo đạc. Những lúc ấy, cô thuờng ngồi tâm tình. Cô kể về đời mình và thường hỏi mỗi nguời chúng tôi về hoàn cảnh cha mẹ, vợ con ở quê nhà.
Nghe chúng tôi kể sự gian truân của gia đình cùng nỗi nhớ thương vô vọng, nhiều lần cô đã lau nước mắt. Thấy một anh đeo trên cổ tấm ảnh của vợ lồng trong mảnh gỗ mun nhỏ, cô xin được xem rồi bảo nhỏ: “Các chú thật chung tình!”
Hà Giang là một sinh viên giỏi, được gửi sang Đông Đức học về Lâm Nghiệp. Sau khi tốt nghiệp trở về đúng vào lúc đảng Cộng Sản phát động phong trào “trí thức đi thực tế”, cô được đưa lên Lào Cai, hướng dẫn những nguời dân tộc trồng và bảo vệ rừng.
Mới đến Lào Cai vài tháng, chưa quen với khí hậu khắc nghiệt và tập quán địa phương thì giặc “bành trướng” Trung Quốc tràn qua biên giới. Rất may mắn, lúc ấy, cô đang về học một lớp chính trị ở Hà Nội nên thoát nạn và được Bộ điều vào Thanh Hóa để thành lập lâm trường mới.
Đó chính là lâm truờng mà chúng tôi đang có mặt. Thực ra, đây chỉ là một vùng núi rừng hoang vắng, với ban điều hành gồm năm người, do cô làm giám đốc, cơ sở chỉ là hai căn nhà lá, công nhân là 60 thằng tù khổ sai bọn tôi, và dụng cụ chỉ có toàn dao phát rừng và vài cái cuốc chim!
Một hôm, thấy thấp thoáng một người đàn ông lạ, chúng tôi hỏi cô. Ngập ngừng một lúc thì cô mới buồn bã tâm sự. Nguời đàn ông ấy là một công nhân máy kéo tiên tiến, đang phục vụ ở một lâm trường khác, cách nơi này hơn hai mươi cây số, có nhiều tuổi đảng, được đảng bộ sắp xếp để lập gia đình với cô, làm gương cho kế hoạch “trí thức cùng chung sống với công nhân” của đảng mới đề ra.
Mục đích làm cho đám công nhân ít học, phấn khởi truớc sự ưu ái của đảng, đem hết sức lực ra phục vụ và trung thành với đảng. Đây cung là “phần thưởng” để cô đuợc bổ nhậm về lâm trường mới này với chức danh giám đốc!
Chúng tôi ngạc nhiên vì gã công nhân tiên tiến này trông lớn hơn cô nhiều tuổi, rỗ mặt, đen đủi, cục mịch. Không có điều nào hợp với cô con gái có học và dễ thương này.
Cô còn bảo là, trong trái tim cô, không hề có một ngăn nhỏ nào dành cho anh ta, nhưng không dám làm trái ý đảng, sẽ bị kỷ luật nặng. Vì vậy, cô phải gật đầu, nhưng tìm cách trì hoãn đám cuới được ngày nào hay ngày ấy. Cô nói là cô đang trong thời kỳ “nín thở qua sông”!
Mặc dù có cảm tình và tội nghiệp cô, nhưng chúng tôi luôn “đề cao cảnh giác” không dám nói điều gì. Vì kinh nghiệm cho chúng tôi biết Cộng Sản luôn gài nhiều cái bẫy chung quanh, và chuyện “mỹ nhân kế” không phải bây giờ mới có.
Một hôm, trong lúc ngồi nghỉ trưa, cô lấy ra từ chiếc bao nhỏ, mời chúng tôi mỗi nguời một củ khoai lang luộc, rồi buột miệng hỏi:
-Nghe nói các anh ở trong trại bị bọn công an hành hạ dữ lắm, phải không?
-Bọn tôi là những người thua trận thì chuyện bị tù đày, hành hạ cũng là lẽ thường tình – Một anh bạn tù trong bọn tôi trả lời.
Cô trầm ngâm giây lác, rồi lên tiếng:
-Theo em thì trong cuộc chiến ấy, tất cả chúng ta, miền Bắc và miền Nam, chẳng có ai chiến thắng. Chỉ có những kẻ ngu muội, luôn cúi đầu làm tay sai ngoại bang, mà cứ tuởng là mình đại thắng, để cầm tù và hành hạ lẫn nhau thôi.
Chỉ trong các nước Cộng Sản mới có chuyện lạ đời: Một lũ ngu dốt lại được giao trách nhiệm “giáo dục, cải tạo” những người trí thức, mà đòi hỏi nguời ta phải tiến bộ tốt! Khôi hài thật!
Bọn tôi chỉ im lặng. Những lần nói chuyện sau đó cô thường bảo là cô rất ghê tởm cái đảng Cộng sản, nhưng muốn chống lại hay thoát ra, phải trả bằng mạng sống, có khi làm khốn khổ cho cả gia đình. Điều làm chúng tôi vui là được lao động thoải mái, không cần phải đạt một chỉ tiêu nào, và thường được cô cho bồi dưỡng bằng khoai, có khi mì sợi. Anh em nào có áo quần dân sự hay khăn tắm mang theo, Cô nhận mang đi đổi lấy gạo, đường hay vài loại thực phẩm khác.
Lâm trường mới khởi công vừa đuợc hơn ba tuần thì trại tù có lệnh biên chế. Tôi bị chuyển sang một trại mới, tiếc nuối những ngày lao động tương đối thoải mái, hiếm hoi trong gần 7 năm tù.
2. Chiều hôm sau, khi dắt con bé cháu nội ra hồ tắm trong khách sạn, tôi bất ngờ gặp Hà Giang và cô con gái Lam Khê. Hai mẹ con đang nằm trên ghế đọc sách. Thấy tôi, Hà Giang ngồi dậy, mời tôi ngồi vào ghế bên cạnh và vui vẻ bảo Lam Khê xuống hồ bơi và chơi đua với con bé cháu nội của tôi, dặn dò trông chừng con bé, và có nhã ý muốn đến phòng trọ thăm bà xã của tôi.
Chúng tôi mời cơm, nhưng bà từ chối, chỉ xin uống trà. Khi tách trà vừa cạn, bà đề nghị chúng tôi cứ gọi bà bằng cô và đột ngột hỏi tôi:
-Anh còn nhớ anh Đôn không?
Thấy tôi chau mày, bà nói thêm như để xác định:
-Trần Chánh Đôn!
Tôi hỏi lại:
-Đôn pilot, cùng toán đo đạc với tôi lúc làm việc với cô ở lâm trường?
Hà Giang gật đầu, không nói. Một lúc, tôi thấy bà đưa khăn tay lau nuớc mắt. Và sau đó, vợ chồng tôi ngồi nghe tâm sự của bà:
-Anh Đôn đã chết rồi! Tất cả là do lỗi của em. Chính em đã cung cấp cho anh Đôn thực phẩm, thuốc men, tấm bản đồ và một chiếc la bàn, em lấy của lâm trường khi ấy và chỉ vẽ cho anh cách thức trốn khỏi lâm trường cùng với 3 người bạn tù khác.
Với tấm bản đồ, cái la bàn và sự hướng dẫn tường tận của em, em tin chắc là các anh ấy đã dễ dàng trốn được qua khỏi biên giới.
Không ngờ sau hơn ba tuần, khi em đang khấp khởi mừng thầm thì đuợc tin tất cả đều bị bắt tại Lào.
Em như muốn quỵ xuống, mất ăn mất ngủ, nhưng cũng cố giữ bình tĩnh tìm cách hỏi một số cán bộ công an trại giam. Họ cho biết là tất cả bốn anh đều bị công an bắn chết trên đường dẫn độ từ Lào về trại bởi các anh đã chống cự để tìm cách thoát thân.
Mặc dù tin tuởng vào thái độ kiên cường và tư cách của các anh, dù có tra tấn thế nào các anh cũng sẽ không khai ra sự tiếp tay trợ giúp của em, nhưng em vẫn lo sợ bị liên lụy nếu họ phát hiện tấm bản đồ và cái la bàn của lâm trường thì hậu quả khôn lường nên em đa khẩn trương chạy về Bộ, năn nỉ và hối lộ tất cả số tiền dành dụm để ông Thứ Trưởng cho em được trở lại Đông Đức hai tuần, đệ trình cho trường đại học cũ một số nghiên cứu mà em vừa viết xong, sau hơn một năm tốt nghiệp và ra thực tế ngoài lâm trường. May mắn em được ông ta gật đầu và liên lạc can thiệp bên Tòa Đại Sứ Đức cấp visa sớm.
Chỉ hơn 10 ngày là em rời khỏi nước. Tất nhiên, đó chỉ là cái cớ. Sau khi sang Đức, em trốn lại ở nhà vợ chồng người bạn Đức mà em quen thân lúc còn học ở đây.
Ông chồng em, mà anh chị gặp tối hôm qua trong quán ăn, là anh ruột của cô bạn thân này. Anh ấy đã hết lòng lo lắng và chở che em.
Rời khỏi Việt Nam, ngoài quê hương và gia đình, em còn mang theo hình ảnh của anh Đôn.
Xin anh chị đừng ngạc nhiên, em yêu anh ấy! Ngoài sự hiểu biết, đẹp trai với nụ cuời độ lượng, em còn nhìn thấy bên trong của anh Đôn là sự thủy chung và lòng tự trọng, có cả một chút nghệ sĩ lãng mạn nữa.
Thời gian làm việc bên nhau, trong khu núi rừng Lam Khê ấy, em đã học được ở anh rất nhiều điều hay, nghe anh hát những bản tình ca, đọc những bài thơ lãng mạn, tuyệt vời.
Trái tim em lần đầu tiên biết rung động. Tội nghiệp, em yêu anh Đôn trong một hoàn cảnh quá nghiệt ngã. Điều duy nhất mà em có thể làm được cho nguời yêu của mình là giúp anh trốn trại, vượt ra khỏi khung cảnh đày ải man rợ, để anh ấy luôn được xứng đáng với những điều anh đang có.
Vì chính những điều ấy đã làm cho trái tim em rung động để em biết thế nào là một tình yêu, mà nếu không gặp anh ấy, có lẽ suốt cả đời em không có được.
Quan trọng hơn, đó lại là thứ vũ khí tốt nhất, hiệu quả nhất giúp em đủ can đảm và nghị lực để chống lại số phận, mà trước đó em nghĩ là sẽ tới một ngày em sẽ phải đầu hàng, buông xuôi, bất lực.
Hà Giang ngưng lại, lau tiếp những giọt nuớc mắt chảy dài trên gò má. Tôi rót thêm trà mời cô.
Bà xã tôi hỏi:
- Cô có giữ tấm ảnh nào của anh Đôn?
- Tiếc là khi ấy anh Đôn không có tấm ảnh nào hết. Anh có cho em địa chỉ của bố mẹ anh ở thành phố Nha Trang. Nhưng em gởi mấy cái thư về địa chỉ ấy đều bị trả lại với lý do: người nhận không còn ở tại địa chỉ này. Nghe nói bố mẹ anh đều là thầy giáo, không biết có bị đi vùng kinh tế mới hay không.
Tôi đưa tay ngăn lời cô:
- Cô còn nhớ địa chỉ ấy không? Chúng tôi cùng đều là người gốc Nha Trang. Tôi có thể hỏi thăm tin tức cho cô. Nhân tiện, chúng tôi cũng muốn biếu cha mẹ anh ít tiền vì Đôn cũng là bạn tù của tôi.
Hà Giang châu mày:
- Lâu quá, nên em quên, nhưng có thể em còn giữ ở nhà. Em xin địa chỉ e-mail để gởi đến anh chị, nếu em tìm lại đuợc. Em thiết tha muốn gặp bố mẹ anh Đôn, nếu các người còn sống.
Thực ra, chuyện Hà Giang yêu Đôn cũng chẳng làm tôi ngạc nhiên nhiều lắm. Đúng như Hà Giang nói: Đôn là phi công trẻ. Bao nhiêu năm trong cảnh khốn cùng đã không làm mất đi nét đẹp trai, tính nghệ sĩ và tư cách của Đôn.
Bạn tù ai cũng quí mến. Chuyện Đôn cùng ba người bạn tù khác trốn trại, khi tôi đã bị chuyển đi trại khác hơn tám tháng, sau này ra hải ngoại, tôi có nghe đám bạn bè kể lại, nhưng mỗi nguời mỗi cách.
Chỉ hơn một tuần về lại nhà, sau kỳ nghỉ hè khá thú vị, nhất là bất ngờ gặp lại Hà Giang, hồi tưởng lại một thời tù đày, tôi nhận đuợc e-mail của Hà Giang gởi thăm, có ghi địa chỉ của ông bà Trần Chánh Nghị, cha mẹ Đôn, ở Nha Trang.
Tôi viết thư nhờ nguời bạn thân còn ở lại Nha Trang, tìm đến địa chỉ nhà Đôn mà Hà Giang vừa mới cho. Tôi cũng cho anh bạn biết là gia đình Đôn đã dọn đi nơi khác. Nhưng, từ đó, hỏi thăm biết đâu có thể tìm ra manh mối.
Sau gần hai tháng, tôi nhận được thư hồi âm của người bạn cũ. Một đoạn trong thư làm tôi bất ngờ, nhưng sáng lên hy vọng:
“Đúng như mày viết, gia đình người này đã dọn đi khá lâu rồi. Nhưng có người láng giềng cho biết là ông bà chủ nhà đã qua đời hơn hai mươi năm nay.
Ông bà chỉ có người con trai duy nhất bị tàn tật, hình như là đang đi tu ở một ngôi chùa nào đó. Tao dò tìm khắp nơi theo lời kể khá mơ hồ của những người hàng xóm. Đến nay, vẫn chưa gặp được…“
Tôi đọc đi, đọc lại dòng chữ “Ông bà chỉ có người con trai duy nhất.“, rồi chạy ra ngân hàng gởi một ít tiền cho người bạn, kèm theo lời nhắn: Mày cố gắng mọi cách tìm gặp người con trai này, và hỏi có phải tên là Trần Chánh Đôn. Có gì ra bưu điện gọi điện thoại cho tao biết.
Tôi nôn nao chờ đợi, bỗng một hôm, lúc nửa đem, điện thoại reo. Bốc ống nghe lên, tôi vui mừng và hồi họp khi nghe tiếng của nguời bạn từ Việt Nam:
Tao đã tìm được anh ta. Đúng là Trần Chánh Đôn. Bây giờ là đại đức Thích Thiện Hòa. Anh đang tu ở một ngôi chùa nhỏ, nằm duới triền núi, phía trên đèo Ngoạn Mục, đèo Bellevue đó, thuộc quận Đơn Dương, cách Đà Lạt gần bốn mươi cây số. Chùa do người bác ruột xây dựng và làm trụ trì.
Tội nghiệp, ông Thiện Hòa bị mù một con mắt và què cả hai chân, nhưng khuôn mặt trông đẹp và phúc hậu lắm. Tao nghi là ông không bao giờ rời khỏi chùa vì, từ duới chân núi đi lên, tao đếm hơn 50 bậc tam cấp.“
Tôi viết e-mail cho Hà Giang, báo cho cô cái tin bất ngờ này. Đắn đo mãi, cuối cùng mới quyết định nói thật mọi điều. Nhớ lại nhiều lần cô lau nuớc mắt khi kể về Đôn với vợ chồng tôi ở Mallorca, tôi nghi là cô sẽ đau lòng lắm khi nhận đuợc tin này.
Sáng hôm sau tôi nhận e-mail hồi âm của Hà Giang:
AnhChị ơi.
Em đã khóc hết nước mắt khi nhận đuợc tin anh Đôn. Suốt cả đêm hôm qua em không thể nào chợp mắt. Em phải xin nghỉ làm hôm nay, và bây giờ lòng dạ cứ thẫn thờ. Không thể ngờ là anh Đôn vẫn còn sống. Em vừa mừng, nhưng cũng vừa đau lòng lắm khi biết anh đã bị mù một mắt và tàn phế cả đôi chân.
Suy nghĩ mãi, em mới dám nói ra điều này với anh chị, vì anh cũng là bạn của anh Đôn và với em như là một người anh, người chú.
- Cháu Lâm Khê, đứa con gái mà anh chị đã gặp ở Mallorca, chính là giọt máu của anh Đôn.
Trước ngày chia tay, để anh ra đi, chúng em có đôi ngày hạnh phúc ngắn ngủi trong rừng. Em tự nguyện dâng hiến cho anh, thay cho lời hẹn ước, là dù góc biển chân trời nào, dù có phải trải qua bao nhiêu giông bão, chúng em cũng sẽ tìm gặp để đoàn viên. Nhưng rồi, ông trời đã hại em vì em cứ đinh ninh là anh ấy đã chết. Để tang cho anh đến sáu năm, em mới lấy ông chồng này, đền đáp lòng yêu thương và cưu mang đùm bọc của ông khi em thân cô trôi dạt xứ nguời.
Bây giờ biết được anh Đôn còn sống, nhưng đa trở thành một vị đại đức, em vừa hối hận, vừa băn khoăn, không biết phải làm sao. Em tha thiết xin anh chị cho em một lời khuyên để em biết mình sẽ phải làm gì.
Bây giờ, chắc anh ấy chẳng cần một sự giúp đỡ vật chất nào, nhưng còn Lam Khê. Dù sao, nó cũng là giọt máu của anh. Làm thế nào để cha con nhận ra nhau? Lam Khê cũng nghĩ là ba nó đã chết. Thỉnh thoảng, cháu hỏi em về ba nó. Cháu thương và hãnh diện về ba cháu lắm.“
3. Cuối cùng, vợ chồng tôi bàn tính mãi nhung cũng không tìm ra một lời khuyên nào để giúp Hà Giang, ngoài việc hỏi cô nếu muốn gặp Đôn, vợ tôi có thể giúp cô, cùng về Việt Nam, vì vợ tôi sống ở Nha Trang khá lâu, lại có thằng bạn thân ở đó, biết rõ đường đi đến vùng núi Đơn Dương, Đa Lạt, nơi có ngôi chùa.
Không ngờ Hà Giang mừng rỡ đón nhận đề nghị này, và xin vợ tôi về Việt Nam ngay trong tuần để đón giùm mẹ con cô tại phi trường Tân Sơn Nhất. Đây là lần đầu tiên cô bước chân đến miền Nam Việt Nam. Số chuyến bay và giờ đến phi truờng, cô sẽ cho biết sớm.
Và dưới đây là lời kể của vợ tôi, về cuộc trùng phùng:
… Họ gặp nhau và nhận ra nhau. Mới đầu, Hà Giang ôm chầm lấy Đôn mà khóc nức nở. Cô quên mất anh đang là một vị thầy tu. Xúc động nhất là khi Hà Giang cho anh biết Lam Khê chính là con của anh. Hai cha con họ ôm lấy nhau thật lâu và cả hai đầm đìa nuớc mắt.
Thầy đem cả triết lý đời và đạo để an ủi, khuyến khích và hướng dẫn Lam Khê bước đi trong cuộc sống có quá nhiều muộn phiền và bất trắc. Thầy nói thật hay và cảm động.
Thầy kể lại chuyện trốn tù, lý do vì sao bị bắt, chuyện thầy bị đánh vỡ một con mắt và bị bắn nát hai bàn chân chỉ vì thầy nhất định không khai người nào đã giúp thầy cùng ba nguời bạn tù trốn trại một cách tài tình mà chúng nghi ngờ, mặc dù thầy đã kịp giấu tấm bản đồ và cái la-bàn duới một tảng đá trước khi bị bắt. Họ không đưa về trại cũ, mà giao cho một trại tù khác. Bị biệt giam ở đây đến mấy năm mà thầy chẳng biết vì sao không chết. Hà Giang ngồi khóc nức nở.
Sau khi mọi nguời tìm lại đuợc sự bình tĩnh, Hà Giang xin cúng dường cho chùa một số hiện kim, nhưng thầy Thiện Hòa từ chối, bảo là nhà chùa không cần một số tiền lớn như vậy. Hà Giang tha thiết xin đuợc đưa thầy đi sang Đức làm đôi chân giả và thay con mắt mù lòa, thầy cũng chối từ, bảo thầy đã quen rồi với những mất mát ấy; hơn nữa, bây giờ, thầy đã tu hành; năm tháng chỉ quanh quẩn trong chùa, không cần thiết phải đi đó đi đây. Thầy có mở một lớp học dạy các em học sinh nghèo hiếu học trong vùng, nhưng phòng học là gian nhà trống vách ngay phía sau chùa.
Đêm cuối cùng ở Nha Trang, Hà Giang quyết định đổi vé máy bay, ở lại một thời gian nữa. Cô cho biết là mẹ con cô sẽ cố gắng thuyết phục Đôn, để mua cho anh cái xe lăn, xin được xây lại ngôi chùa mới, thay những bậc tam cấp bằng con đuờng lát đá, đặc biệt phía sau chùa, từ gian phòng Thầy dạy học nhìn ra, đã có sẵn khu rừng với ít hoa dã quỳ. Cô sẽ cho sửa sang lại thành một khu vườn đẹp đẽ, trồng thêm hoa, làm suối nước tuôn chảy bên thánh tượng đức Mẹ Hiền Quán Thế Âm Bồ Tát để dòng suối Mẹ Từ Bi rửa sạch ưu sầu cho thế nhân để cuộc đời trầm luân được nhẹ nhàn thanh thoát.
Phạm Tín An Ninh 
 



Tại sao để cho dân Trung Quốc hành hạ dã man dân Việt mình?

Sếp TQ Phạt Nữ Công Nhân VN: Keo Dán Giày Dán Tay Tới Xỉu; Công an Thanh Hóa bênh hãng TQ: chỉ đòi công ty ‘kỷ luật đúng mức’

HANOIChuyện chỉ xảy ra tại Việt Nam: ông sếp Trung Quốc phạt nữ công nhân Việt bằng cách lấy keo kỹ nghệ loại ‘cực dính” để dán ép hai tay chị này vào nhau, làm chị đau tới té xỉu, phaả nhập viện.

Báo Dân Việt hôm Chủ Nhật 27-11-2011 viết rằng:
“Một nữ công nhân tại Công ty giày Hong Fu Việt Nam ở Thanh Hóa đã bị chủ công ty người Trung Quốc dùng keo 502 đổ vào hai bàn tay rồi ép dính lại khiến chị này ngất lịm phải nhập viện cấp cứu.”
Bản tin kể rằng, vào khoảng 11h trưa 26.11, chị Nguyễn Thị Phương - công nhân Công ty giày Hong Fu Việt Nam ở khu công nghiệp Hoàng Long, Hoằng Hóa, Thanh Hóa đã bị viên chủ quản A Vương (người Trung Quốc) quát tháo, dùng keo 502 đổ lên tay, sau đó bắt phải ép hai bàn tay lại với nhau, khiến chị Phương ngất lịm, phải nhập viện cấp cứu.
Báo Dân Việt mô tả phản ứng là, “Sự việc đã khiến hàng nghìn công nhân đang làm việc tại công ty này vô cùng bức xúc, tổ chức đình công.”
Tại Bệnh viện đa khoa Hợp Lực, TP Thanh Hóa, chị Lê Thị Hòa, 25 tuổi, là người chứng kiến vụ việc kể lại: “Khoảng 11h, khi sắp nghỉ để ăn trưa, do thiếu keo nên tôi đã lấy thêm keo để dán giầy. Lúc đó, ông Vương thấy tôi lấy keo nên ông ta quát tháo và cầm lọ keo 502 định đổ vào tay tôi.
Thấy chị Phương là ca trưởng liên 7 đi đến, ông Vương kéo chị Phương lại rồi quát tháo, chửi bới, đồng thời ép chị Phương đổ keo lên tay và bắt dính hai bàn tay lại với nhau. Chúng tôi cầu xin ông ấy đừng làm thế nhưng không được. Khi hai bàn tay chị Phương bị dính lại vì keo, chị Phương khóc thảm thiết, tôi cũng khóc theo rồi ngất đi. Lúc tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện”.
Cũng như chị Hòa, chị Nguyễn Thị Thơm, 24 tuổi, thấy chuyện xảy ra chạy lại can ngăn nhưng nhìn thấy kiểu phạt công nhân của ông Vương nên chị Thơm sợ quá rồi ngất đi.
Đến hơn 14h chiều 26.11, dù đã được các bác sỹ kịp thời xử lý, tách hai bàn tay ra nhưng chị Phương vẫn chưa tỉnh lại.
Sau khi nhận được thông tin, các cơ quan chức năng huyện Hoằng Hóa đã vào cuộc để xử lý vụ việc.
Ông Hà Xuân Thành - Chủ tịch LĐLĐ huyện Hoằng Hóa, cho biết: “Sau khi nhận được thông tin, chiều cùng ngày chúng tôi đã có mặt tại công ty Hong Fu để nắm bắt sự việc. Việc chủ quản của công ty giày Hong Fu Việt Nam ép công nhân dính keo 502 vào tay để phạt là có thật. Chúng tôi đã có bốn đề nghị với lãnh đạo công ty: Trước mắt đình chỉ công tác với chủ quản A Vương; Công ty có trách nhiệm hoàn toàn về mọi chi phí cho ba công nhân đang cấp cứu tại bệnh viện; Công ty phải tính lương cho công nhân buổi chiều 26.11 vì sau khi sự việc diễn ra công nhân đã đình công; Sau khi có kết quả điều tra của cơ quan chức năng công ty phải có hình thức kỷ luật đúng mức và phải thông báo cho toàn bộ công nhân biết kết quả xử lý”.
Cũng theo ông Thành, đại diện lãnh đạo công ty giày Hong Fu đã nhận thừa nhận việc làm của chủ quản A Vương là sai. Lãnh đạo công ty này cũng đồng ý đình chỉ chủ quản A Vương để phục vụ điều tra.
Báo Dân Việt ghi nhận, “Hiện vụ việc đang được cơ quan công an tiếp tục điều tra, làm rõ.”
Thực tế, đề nghị của công an đòi “công ty phải có hình thức kỷ luật” chỉ là một hành vi xóa tội cho A Vương. Nếu chuyện này xảy ra tại Mỹ, bất kể hung thủ hay nạn nhân có quốc tịch nào, A Vương chắc chắn là bị còng tay, đưa vào tù tức khắc, trong khi chờ công tố truy tố về tội “tấn công, gây thương tích trầm trọng,” và sẽ truy tố công ty Hong Fu vì đã “có môi trường lao động kém an toàn,” cùng lúc sẽ đòi bồi thường cho nạn nhân.
Tại sao công an VN lại chỉ muốn kỷ luật nội bộ trong công ty cho A Vương?

Ý nghĩa bức ảnh “pọc nô” “Nhất Hổ Bát nhũ” của Ngải Vị Vị




Chính quyền cộng sản Trung Quốc bị Ngải Vị Vị đẩy vào một tình trạng khó xử: Không thể để Ngải tiếp tục dùng tiếng nói của mình trên Mạng để đòi dân chủ dân quyền, chống tham nhũng, đòi công lí cho những nạn nhân, nhất là các em học sinh bị chết oan trong trận động đất ở Tứ Xuyên. Nhưng làm sao vô hiệu hóa được một nghệ sĩ được toàn cầu biết tiếng, có tranh ảnh triển lãm ở nhiều thủ đô trên thế giới, một kiến trúc sư đã góp phần thiết kế sân vận động “Tổ chim” Thế vận hội Bắc Kinh, làm rạng danh nghệ thuật Trung Hoa đương đại, một “hoàng tử đỏ”, con của nhà đại thi sĩ Ngải Thanh giường cột của chế độ?
Phương kế được coi là tốt nhất để bịt miệng Ngải là viện lí do Ngải trốn thuế để bắt giam Ngải. Lẽ tất nhiên là trong thời gian Ngải bị giam cầm đã có một sự mặc cả: Nếu chịu câm miệng ra nước ngoài sống sung sướng với tiền bán tranh của mình như Ngải đã sống 12 năm ở New York thì sẽ được thả. Còn không thì muốn được tại ngoại phải nộp số tiền thế chân khổng lồ tương đương với gần một triệu euro trong một thời gian rất ngắn ngủi. Chính quyền CSTQ yên chí là không bao giờ Ngải gom góp được số tiền đó nên sẽ chịu khuất phục. Không ngờ là Ngải quyết định thà ở tù chứ không chịu câm miệng. Nhưng cái làm ĐCSTQ đau điếng là đúng một ngày trước khi hết hạn tối hậu thư, hơn 30 ngàn người Trung Quốc đã tự động góp đủ số tiền thế chân để chuộc Ngải ra khỏi nhà tù.
Cộng sản Trung Quốc không chịu thua, tìm một cớ bần tiện hơn: lôi bức ảnh chụp Ngải ngồi khỏa thân chung quanh có 4 người đàn bà, kẻ đứng người ngồi, trần như nhộng, được phát tán trên Mạng cách đây gần 2 năm để kết tội Ngải phổ biến tranh ảnh “pọc nô”.
Lập tức trên Mạng hàng chục Blogger đưa ảnh khỏa thân của chính mình để tỏ tình đoàn kết với Ngải. Đồng thời dư luận Tây phương cũng nhao nhao phản đối không hiểu sao có thể đánh đồng những hình khỏa thân với tranh ảnh làm tình pọc nô được.
Nhưng nếu người Tây phương chỉ nhìn bức ảnh dưới khía cạnh nghệ thuật hiện thực, người Trung Quốc thâm thúy hơn, hiểu ngay bức ảnh muốn diễn tả gì:
Một độc giả gốc Tàu đã bình luận khi nhật báo Le Figaro mục International ra ngày 18-11-11 đăng lại bức ảnh này: “Không phải dễ dàng giảng cho người phương Tây hiểu là hình ảnh khỏa thân của các nhân vật trong tấm hình ẩn chứa nhiều hàm ý và nhiều cách chơi chữ. Nếu không hiểu tiếng Hán sẽ không thể phát hiện được những ý ngầm chứa đựng trong những hình ảnh này”.
Bức ảnh "Nhất hổ bát nhũ" có thể khiến Ngải Vị Vị bị chính quyền TQ kết tội
Bức ảnh gồm 5 người trần truồng mang tên là: “Nhất Hổ, Bát Nhũ” (One tiger, Eight breasts):
“Nhất Hổ” là Ngải Vị Vị ngồi ghế bành ở giữa.
“Bát nhũ” (Tám vú) là 4 người đàn bà đứng và ngồi chung quanh Ngải Vị Vị:
Ngải Vị Vị ngồi phệ bụng chính giữa tượng trưng đảng cộng sản, tay trái đặt trên đùi trái (tượng trưng cực tả), bàn tay phải che “của quý” nói theo âm Hán là “che giấu trung ương” cùng âm với “đảng trung ương”, nghĩa là đảng Cộng sản.
Sự lựa chọn bốn người đàn bà cũng có ý nghĩa: Mỗi người tượng trưng một thành phần trong xã hội:
Người đàn bà ngồi trên ghế đẩu góc trái tượng trưng giới trí thức: Tuy ngồi chĩnh chệ nhưng ghế không có lưng dựa, tượng trưng giới trí thức có địa vị vững chãi trong xã hội nhưng mềm yếu. Ghế không có dựa lưng đọc âm tiếng Hán là “Không có thể nương tựa” cùng âm với “không được sự tin cậy”.
Người đàn bà thứ hai đứng cạnh, một tay che miệng, mép hơi nhếch, không biết muốn cười cầu tài hay muốn chế nhạo, không che giấu gì chỗ kín của mình, tiến tới gần người đàn ông và có ý muốn ngồi ghế bên cạnh. Người đàn bà sồn sồn này tượng trưng giới truyền thông luôn luôn muốn được lòng chính quyền.
Người đàn bà thứ ba ở phía cực tả mập thu lu, đeo đầy nữ trang (biểu hiệu sự giầu sang), ngồi ghế có dựa lưng ngay sát với ghế của người đàn ông, tượng trưng giới đại gia bao giờ cũng đi đôi với chính quyền.
Người đàn bà thứ tư như một cô gái khép nép đứng lấp ló sau lưng người đàn ông khiến chỉ trông thấy cái đầu, tượng trưng tầng lớp nhân dân bị bỏ quên.
Lần đầu tiên CSTQ bắt chước những thủ đoạn của đàn em CSVN: Cũng kết tội Ngải Vị Vị trốn thuế như CSVN đã làm với ký giả Điếu Cày. Cũng trưng bức ảnh khỏa thân của Ngải Vị Vị như ĐCSVN trưng hai bao cao su vứt trong phòng ngủ của Cù Huy Hà Vũ, để kết tội Ngải đã đóng trò con heo. Chỉ khác là Ngải Vị Vị được cả mấy chục ngàn dân Mạng Trung Quốc sẵn sàng gom góp cả triệu đô la trong một thời gian vài ngày của tối hậu thư để cứu Ngải ra khỏi nhà tù, còn Điếu Cày không biết ngày nào được ra và dẫu cho ĐCSVN có đòi tiền chuộc, chắc giỏi lắm là có được 300 người gom góp được nhiều lắm là vài trăm đô la, không đủ để vợ con Điếu Cày nấu nồi cháo cầm hơi.
© Uyên Phong

Tội lãng phí, làm nghèo đất nước

Lãng phí. Ảnh Google
Khi nói đến sự thối tha của chế độ cộng hòa XHCN Việt Nam, chúng ta thường hay chỉ nói đến vấn đề tham nhũng mà ít ai để ý đến một nguyên nhân quan trọng hơn, đó là lãng phí. Lãng phí chính là phương tiện để cho kẻ có quyền, có điều kiện tiến đến mục đích cuối cùng là tham nhũng, một đại tội mà trời không dung, đất cũng không tha. Lãng phí và tham nhũng là hai sự việc được cấu kết chặt chẽ với nhau để móc ngoặc tài sản của nhân dân đồng thời nhận được những loại mà ngôn ngữ báo chí trong nước thường dùng là: phong bao, bôi trơn, lót tay, quà cáp, bồi dưỡng, lợi quả, hoa hồng v. v…do sự lãng phí mà có. Tham nhũng loại này thường phải dùng tiền của nhân dân chung, chi rất “xộp” cho đối tác thi công để họ lại quả xứng đáng, hoặc vun tiền ra mua sắm các thứ hàng phế thải linh tinh của nước ngoài đem về với hóa đơn trời ơi đất hởi tính vào cho công quỹ. Theo như báo Tuổi Trẻ online có bài “Đại biểu Quốc hội nói gì về lãng phí?” đã tường thuật lại lời phát biểu của ĐB Lê Thanh Long (bí thư tỉnh ủy Long An) như sau:
“Theo tôi, lãng phí bây giờ còn nghiêm trọng hơn tham nhũng và gây hại rất nhiều. Cái tội của lãng phí còn to hơn tham nhũng.
“Tham nhũng còn có địa chỉ,“chỉ mặt đặt tên” được, còn lãng phí được nguỵ tạo dưới nhiều dạng và không ai chịu trách nhiệm, không biết qui trách nhiệm về đâu. Trong lĩnh vực xây dựng cơ bản, năm nay chúng ta đầu tư 57.000 tỉ đồng. Tỉ lệ thất thoát trong đầu tư xây dựng cơ bản người thì nói 35%, người thì nói 10%.
Theo tôi cho mức 15%. Như vậy thất thoát lãng phí cũng đã là 7.000-8.000 tỉ đồng rồi! Chưa kể tới nhiều dạng lãng phí khác như hội họp, hoặc tiệc tùng, chi phí hành chính…
” (Tuổi Trẻ online ngày 14-5-2008)
Người ta đã hào phóng thực hiện một dự án làm đường mà mới nghe qua sự phí tổn của nó không ai là không kinh ngạc, thực ra không biết cái dự án này thuộc về tham nhũng hay lãng phí, chắc chắn là cả hai mà không nghe nói có chuyện gì cần thẩm tra:
Những con số giật mình từ Quốc hội: Đoạn đường chuẩn bị từ khu vực Trung Tự đến Ô Chợ Dừa (TP Hà nội) chỉ dài vỏn vẹn 1.082 m, mà dự kiến phải chi 750 triệu đồng- tức là khoảng trên 40 triệu USD/km…
“Ngày 20-10, bàn về những lãng phí trong quy hoạch, nhiều Đại biểu đã giật mình”. (Người Lao Động online ngày 21-10-2005)
Ngoài lãng phí về tiền bạc, vật chất, người cộng sản còn lãng phí cả chất xám một cách không thương tiếc. Một vị tiến sĩ thuộc loại giỏi ở nước ngoài đang được xứ người trọng dụng nhưng khi về nước thì tài năng của ông ta bị phí phạm vô cùng, tôi nghĩ  những người có học vị cao, có tài muốn về “giúp nước” thì hảy xem cái gương của thầy PGS.TSKH Trần Đức Chính:
“Một tiến sĩ có luận án khoa học được các đồng nghiệp Quốc tế đánh gía xuất sắc và đem ra ứng dụng thực tế ở nước ngoài. Nhưng khi về nước, ông được giao cho việc…theo dõi việc đi sớm về muộn của giáo viên, sinh viên, một công việc chẳng liên quan gì đến chuyên môn của ông. Câu chuyện của PGS.TSKH Trần Đức Chính, trường Đại học Xây dựng Hà nội là một ví dụ về tình trạng lãng phí chất xám trong các cơ quan, tổ chức nhà nước hiện nay”. (RFA online ngày 23-10-2005)
Trong loạt bài nêu lên những “địa chỉ đen” trên báo Tuổi Trẻ online chúng ta biết được có tới hàng hà sa số dự án toàn là phá hoại, lãng phí, làm nghèo đất nước. Thế mà người cộng sản vẫn vô tư làm hại dài dài:
“Báo cáo của Bộ Xây dựng cho biết tổng mức đầu tư 43 công trình là hơn 5.362 tỉ đồng…Trong số 43 công trình, có 4 công trình có mức đầu tư lớn xảy ra tình trạng tham nhũng – lãng phí gồm hệ thống thoát nước và xử lý nước thải TP Huế (tổng mức đầu tư 180 tỉ đồng). Nhà máy gạch granit Thiên Thạch tại Nam định (100 tỉ đồng), nhà máy chế biến cà chua tại Hải phòng (43,018 tỉ đồng), công trình cải tạo hồ Phú Lão tại Hòa bình (12,3 tỉ đồng.)
“Theo kết quả kiểm tra của Bộ Xây dựng, có tới sáu trong tổng số 43 công trình xây xong rồi…đóng cửa, trong đó có hai dự án nằm trong số bốn công trình có mức đầu tư lớn nhất”
. (Tuổi Trẻ online ngày 9-12-2006)
Qua kết luận của BCT về năng lực cán bộ cho ta thấy được tình trạng phe cánh bao che, sử dụng những kẻ không chuyên làm lãng phí biết bao nhiêu là tiền bạc mà nhân dân phải gánh chịu.
Những sự việc điển hình nêu trên về xây dựng, hay mua sắm đồ phế liệu, bây giờ đến những việc hội hè, quà cáp ăn chơi lãng phí chúng ta sẽ thấy còn chóng mặt hơn, họ đã thẳng tay vun tiền của dân qua cửa sổ một cách xả láng:
Báo Tiền Phong đưa tin qua bài viết tựa đề “Quà biếu của 663 đơn vị với trên 4.000 tỉ đồng”. Con số này được chủ nhiệm Ủy ban pháp luật Quốc hội Vũ Đức Khiển đưa ra tại hội nghị toàn quốc về phòng, chống tham mhũng, lãng phí để minh chứng rằng sau 6 năm triển khai pháp lệnh thực hành tiết kiệm, các con số thống kê về lãng phí vẫn ở mức báo động…
“Cán bộ nhậm chức có “truyền thống” phải mua xe mới chớ không hài lòng với xe cũ của người tiền nhiệm…

“Một thói quen “xài sang” khác của số đông đơn vị nhà nước liên quan đến những chi tiêu cho lễ hội, tiếp khách, quà biếu. Riêng tiền quà biếu của 663 đơn vị lên đến trên 4.000 tỉ đồng. “Hiếm có nước nào trên thế giới chi mạnh tay như thế”. (Tiền Phong online ngày 10-10-2006)
Thời buổi bây giờ ở Việt Nam thất thoát được tính tới tiền tỷ chớ không còn là tiền triệu nữa. Ngân quỹ của đảng CSVN không biết lấy từ đâu ra mà chi tiêu sai phạm hơn 80 tỷ đồng:
Qua kiểm tra, Ủy ban kiểm tra Trung ương phát hiện số tiền sai phạm hơn 80 tỉ đồng. Ủy ban kiểm tra các cấp hơn 56 tỉ đồng, tăng gần gấp hai lần so với nhiệm kỳ Đại hội IX…
“Ông Nguyễn Văn Chi cũng chỉ rõ: Tình trạng vi phạm qua kiểm tra tài chính đảng là đáng lo ngại, kiểm tra ở đâu cũng có vi phạm với mức độ khác nhau…
“Ông Chi nhấn mạnh, trước tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu chưa được ngăn chặn, đẩy lùi, đòi hỏi nhiệm vụ công tác kiểm tra, giám sát tài chính phải được đẩy mạnh hơn và quyết liệt hơn”.
(VNExpress online ngày 26-7-2010)
Dưới đây Tuổi Trẻ online ngày 6-4-2008 cho chúng ta thấy “Những ‘địa chỉ’ lãng phí, thất thoát” qua bài “Lãng phí hàng trăm tỉ đồng từ 9 cảng cá”:
“Việc đầu tư xây dựng một số cảng cá chưa hợp lý về vị trí, qui mô công trình và mua sắm thiết bị chưa phù hợp với nhu cầu thực tế đã gây lãng phí 52 tỉ đồng.
“Kết quả thanh tra đã phát hiện nhiều sai phạm trong việc đầu tư xây dựng, gây lãng phí hàng chục tỉ đồng…
“Sau hơn ba năm bàn giao, cảng cá Cà Mau không có tàu đánh bắt thuỷ hải sản cũng như các loại tàu khác có công suất 60-300 CV cập cảng
”. (Tuổi Trẻ online ngày 6-4-2008)
Một điều quan trọng là những người muốn thực hiện các công trình để có điều kiện chấm mút họ không tính được tiến độ mà nhà thầu thi công trong thời điểm gía cả vật tư sẽ bị trượt gía làm thất thoát tiền thuế xương máu của người dân. Chúng ta sẽ thấy đau xót khi những dự án “Lãng phí tiền tỷ vì những công trình siêu ì”.
Cầu Hoàng Hoa Thám xây 10 năm mới chỉ được 3 trụ, gây thất thoát 136 tỷ. Dự án siêu ì ạch Nhiêu Lộc-Thị Nghè buộc phải bỏ ra thêm 100 triệu USD. Con đường “rùa” Rừng Sác cũng trong tình trạng tương tự. Hàng trăm tỷ đồng của TP.HCM “trôi sông” cùng những công trình này”. (VnExpress online ngày 5-9-2008)
Ai đời, những công trình gây lãng phí như ở Cần thơ có tình trạng mới nghe qua tưởng đây là điều nghịch lý, nhưng với Việt Nam XHCN thì đó là việc thường ngày của huyện. “Xây 9,4 tỉ đồng, sửa…20 tỉ đồng!” đó là tựa đề một bài báo của Người Lao Động, xin trích đoạn dưới đây:
Hạng mục bờ kè tả (bờ trái rạch Khai Luông) thuộc dự án nạo vét và xây dựng kè rạch Khai Luông (quận Ninh Kiều, TP Cần thơ) có gía trúng thầu hơn 9,4 tỉ đồng. Quá trình thi công đã có sai phạm, làm cho công trình này bị hư hỏng nặng. Theo tính toán của giới chuyên môn, để sửa sai, ngân sách nhà nước phải chi thêm hơn 20 tỉ đồng”. (Người Lao Động online ngày 6-8-2008)
Dư luận trong nước có dạo xôn xao về “Đề án 112 lãng phí, thất thoát tiền” ra sao? Người cộng sản thì từ xưa nay sử dụng người “hồng hơn chuyên”. Vì thế cứ em nào có “ní nịch” trích ngang ba đời “cốt cán” thì cho vào, không cần chuyên môn, trình độ a, b, c cũng được do đó khi thất bại thì cứ đổ thừa tại, bị, mắc, phải…rồi thì cho qua, nghĩ tội người dân đã phải mất một số tiền lớn.
“Dự án tin học hóa nói trên, còn gọi là đề án 112, đã phá sản sau 5 năm triển khai. Cho tới khi ngừng dự án năm 2007, khoảng 300 tỉ tiền công quỹ đã bị thất thoát vì làm trái.
“Tháng 11-2007, phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đã phải lên điều trần trước Quốc hội, thừa nhận “chính phủ đã sai lầm khi giao đề án 112 cho một cơ quan tham mưu không có chuyên môn, hoạt động lỏng lẻo”. (BBC online ngày 22-1-2009)
Những sự lãng phí mà khi biết đến không ai không đau lòng, không ai không chua xót cho những đồng tiền chắc mót của nhân dân từ mọi thứ để đóng góp vào tay những người “đày tớ” của dân để họ phun phí một cách không thương tiếc. Không biết người cộng sản có tim óc hay không mà coi tiền của nhân dân không hơn tờ giấy lộn. Biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt của những cụ gìa lao động còng lưng vất vả, mua tảo bán tần, bao nhiêu trẻ con đi rong suốt ngày bán từng tờ giấy số, cơm bửa no bửa đói đem tuổi thơ đi đổi lấy miếng ăn. Dân thu vô từng đồng, cán bộ vung ra từng tỉ, báo chí phải kêu lên “Huyện nghèo chơi…sang”. Tiền của dân để trong kho, trong ngân hàng làm sao ăn, chỉ có cách bày ra làm chuyện nọ, chuyện kia mới có dịp mà đục khoét.
Trong vòng ba năm (từ 2007-2009), huyện Phước Long đã huy động hàng ngàn hộ dân để đóng góp và vốn ngân sách đầu tư hơn 116 tỉ đồng để xây dựng 113 km bờ kè dọc theo các tuyến kênh, sông trong huyện. Công trình này vừa hoàn thành cuối năm 2009, có nhiều tuyến kè chỉ mới đưa vào hoạt động mấy tháng…Vậy mà mới đây, lãnh đạo huyện này lại quyết định xây dựng tuyến kè mới (mở rộng song song cách tuyến kè cũ 3m), với nguồn vốn ghi ban đầu lên đến 63 tỉ đồng, khiến tuyến kè cũ trị gía hơn trăm tỉ đồng trở nên vô dụng”. (Thanh Niên online ngày 22-7-2010)
Trong “Những công trình gây lãng phí: Tiền tỉ tan theo dự án nước”, đó là tựa đề của bản tin trên Thanh Niên online mà người mới xem qua đã thấy choáng ngợp.
“Dự kiến bỏ ra hơn 1.700 tỉ đồng để xây dựng nhà máy nước và mạng cấp hai nhằm cung cấp nước cho các khu dân cư, khu công nghiệp…trên địa bàn. Nhưng nhà máy xây xong rồi mà mạng cấp nước đến các khu công nghiệp chưa có, các dự án công nghiệp lớn cũng đình trệ, khiến nguy cơ tiền tỉ trôi theo nước…
“Để cứu nguy cho dự án gần 2.000 tỉ đồng khỏi bị phá sản, đành phải “chữa cháy” bằng cách cho đấu nối nguồn nước của DTW vào hệ thống nước sinh hoạt của dân cư…Do vậy, nếu phải tính cấp bù phần chênh lệch thì theo tính toán… hơn 52 tỉ đồng/năm. Nhưng đây chỉ là mức bù lỗ cho năm đầu tiên, trong khi cứ hai năm giá nước lại tăng một lần cho đến 20 năm”
. (Thanh Niên online ngày 20-7-2010)
Những con sâu bự chuyên đục khoét tiền của nhân dân bằng thủ thuật đi mua “đồ cũ ” để đánh lận con đen đem về gía cả tính theo tỷ lệ lót tay nên họ không ngần ngại mua đồ về đắp chiếu, khi đem ra bán sắt vụn xơi thêm một lần nữa. Nhìn thấy “nhóm lợi ích” làm nghèo đất nước, các cụ cách mạng lão thành cũng nóng ruột kêu la. Cụ Nguyễn văn Bé đã 87 tuổi đời kêu than: Toàn những chuyện tày trời mà không nghe, không biết:
Tập đoàn điện lực xây dựng 2 nhà máy nhiệt điện tốn hàng ngàn tỉ đồng rồi bỏ hoang đắp chiếu mấy năm nay, gây tình trạng thiếu điện, cắt điện luân phiên làm khổ sở cho dân, điêu đứng các ngành kinh doanh sản xuất…
“Tập đoàn Vinashin trong vòng 4 năm hoạt động thua lỗ liên tiếp đến mức cụt vốn trong số 90 nghìn tỉ đồng chỉ còn vỏn vẹn 10 nghìn tỉ đồng, mua hai chiếc tàu thuỷ Italy mỗi chiếc đều trên nghìn tỉ đồng rồi về đắp chiếu chờ bán sắt vụn…
” (Đối thoại online ngày 15-7-2010)
Cái hay đâu không thấy chớ cái nghề vung tiền ra nước ngoài mua sắt vụn, đồ phế thảy là nghề của vẹm. Chỉ có món này là ngon xơi của lót béo bở. Người cộng sản lợi dụng câu nhật tụng “kinh tế thị trường định hướng XHCN” lấy quốc doanh làm chủ đạo, vì vậy cộng sản chuyên môn bám víu vào công ty, tập đoàn, tập đảng quốc doanh để tập trung tiền bạc tài sản của nhân dân vào cho “nhà nước quản ní” tạo điều kiện đục khoét công quỷ được dễ dàng.
Vinashin, con tàu định mệnh của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tập đoàn quốc doanh này trực thuộc phủ thủ tướng đang bị xâu xé để tranh giành quyền lực trước kỳ Đại hội đảng lần thứ XI. Ông Dũng cũng đang tấc bậc dùng mọi thủ đoạn quỷ quyệt, quỷ quái để cứu con tàu ma này, kết quả ra sao hạ hồi sẽ rõ, còn bây giờ về khía cạnh lãng phí tiền của nhân dân thì là đã quá rõ:
“Điển hình là việc mua con tàu Hoa Sen với khoản tiền lên tới 60 triệu euro nhưng sau đó không khai thác được phải neo đậu ở Khánh hòa. Ngoài ra Vinashin đã dùng vốn vay quốc tế mua chín tàu cũ tuổi đời hơn 15 năm với tổng chi gần 200 triệu USD”. (Tuần Việtnamnet ngày 12.7-2010)
Ông Phạm Thanh Bình, người lãnh đạo tập đoàn Vinashin là người được thủ tướng Dũng trực tiếp bổ nhiệm nên dù ông này không có đủ khả năng hay chuyên môn để điều khiển tập đoàn lớn như thế này cũng vẫn được ưu ái trọng dụng:
“Một số dự án trái với quy hoạch được phê duyệt, dàn trải nhiều lĩnh vực, địa bàn, có lĩnh vực không liên quan đến công nghiệp đóng và sửa chữa tàu biển, có nhiều công ty, dự án thua lỗ nặng nề; ước tính dư nợ lên tới khoản 86.000 tỉ đồng, tỷ lệ nợ phải trả trên vốn sở hữu gấp gần 11 lần, khó có khả năng tự cân đối dòng tiền.
“Theo kết luận của Bộ chính trị, những hạn chế, yếu kém của Vinashin trước hết là do trình độ cán bộ lãnh đạo, quản lý của công ty mẹ và các đơn vị thành viên chưa đáp ứng được yêu cầu quản trị một tập đoàn kinh tế lớn. Người đứng đầu tập đoàn còn hạn chế về năng lực, có biểu hiện thiếu trách nhiệm, tuỳ tiện, cá nhân báo cáo không trung thực, cố ý làm trái, vi phạm pháp luật…” (Đàn Chim Việt online ngày 10-8-2010)
Một sự đại lãng phí gần đây nhất đã cho chúng ta thấy rõ bộ mặt tham lam thiếu sĩ diện của chế độ Cộng Hòa XHCNVN, đó là việc phun phí tiền của nhân dân trong việc tổ chức Đại lễ ngàn năm Thăng Long vừa qua. Sự phun phí tiền bạc mồ hôi nước mắt của nhân dân đã gây sự bức xúc trong lòng mọi người và được mục sư Tin Lành Nguyễn Trung Tôn mô tả:
Vậy là còn 30 ngày nữa đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam chính thức khai mạc: đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long”, kinh phí cho buổi lễ này dự tính là 94 ngàn tỷ đồng Việt Nam xấp xỉ 4,5 mỹ kim (theo Vnexpress). Với kinh phí lớn khổng lồ như vậy người dân Việt Nam sẽ được những gì???…Nếu với số tiền trên dùng vào việc xây dựng đường, trường, trạm, hay đầu tư xóa đói giảm nghèo…vv …thì chắc chắn mang lợi ích cho dân tộc, đất nước rất nhiều, nhưng chi phí cho một kỳ lễ hội thì đây là một vấn đề để mọi người dân Việt Nam phải quan tâm. Lợi nhuận lớn nhất từ những khoản chi phí kếch xù này sẽ rơi vào tay những người có chức có quyền và những kẻ cơ hội, còn thiệt hại thì thuộc về toàn thể người dân Việt Nam”. (Lương Tâm Công giáo online ngày 12-9-2010)
Lại thêm một dự án làm nghèo đất nước ngay giữa cái thủ đô ngàn năm Thăng Long của bọn người mà tôi không biết dùng từ gì để gọi họ. Một dự án “Đầu tư hơn 200 tỉ xây Cung Trí Thức để…bỏ trống”, đó là tựa bản tin của Dân Trí online.
“Hà Nội đầu tư hơn 200 tỉ đồng xây dựng Cung Trí Thức để làm nơi hội tụ các hội, hiệp hội. Tuy nhiên, hơn 8 tháng đi vào hoạt động (từ 10-2010), chỉ có 7 hội về Cung, 2 khối nhà cao 15 và 3 tầng gần như bỏ không…Lý do họ đưa ra là đã có cơ sở làm việc ổn định, Cung Trí Thức cũng không thuận tiện cho hoạt động nên họ không có nhu cầu chuyễn đến”. (Dân Trí online ngày 9-7-2011)
Những tài liệu sưu tầm lược kể trên đây chỉ là những điển hình về sự lãng phí của chính quyền CSVN trong mấy năm qua. Nếu ngồi nghĩ lại, người dân Việt Nam sẽ thấy được tại sao họ đã làm việc cật lực và đóng thuế kể cả tiền người Việt nước ngoài gởi về mỗi năm trên 8 tỉ USD mà đất nước nghèo vẫn hoàn nghèo?!



© Đàn Chim Việt

Lời Tuyên Bố Của Ô. Dũng


Tại cái gọi là Quốc Hội của VNCS, ngày 25 tháng 11, năm 2011, Thủ Tướng CSVN Nguyễn tấn Dũng tuyên bố đại ý, Hòang Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Câu nói khẳng định   sự thật này đã có không biết bao lâu rồi, từ trong lịch sử xa xưa của quốc gia dân tộc Việt Nam. Nhưng trong thời CS vào những năm gần đây, câu nói vốn đã thành niềm tin lịch sử của dân tộc VN đó đã làm không biết bao nhiêu người Việt Nam  yêu nước bị CS bắt bớ, giam cầm, trấn áp, sách nhiễu. Trong số những người yêu nước  đó có Blogger Điếu Cày còn đang bị CS bỏ tù, nghe nói đã bị ám hại tàn phế một cánh tay. Thế bây giờ - dữ hong ( nói theo kiểu dân Miền Nam  là gốc gác của Thủ Tướng CSVN Nguyễn tấn Dũng), bây giờ Ô. Dũng mới nói lên câu nói ấy.
Trong một phiên họp ngày 25/11 tại Hà Nội của Quốc hội Khóa 13 của VNCS, TT Dũng mới mở miệng nói câu nói chân lý pháp lý và lịch sử mà đất nước ông bà Việt Nam xưa nay, bà cô cô bác gần 90 triệu đồng bào Việt Nam đều biết, đều tin như biết nói tiếng Việt Nam vậy. Ông Dũng nói: "Đối với Hoàng Sa thì năm 1956, Trung Quốc đưa quân chiếm đóng các quần đảo phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của Chính quyền Sài Gòn (tức Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa). Chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã lên tiếng phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên hiệp quốc can thiệp. Chính phủ Cách mạng lâm thời miền nam Việt Nam lúc đó cũng đã ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này. Lập trường nhất quán của chúng ta là quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta có đủ căn cứ lịch sử và pháp lý để khẳng định điều này." Bằng cớ pháp lý và lịch sử Ô. Dũng nói có "ít nhất từ thế kỷ 17 khi hai quần đảo này chưa thuộc bất kỳ quốc gia nào".
Trước nhứt phải nói TT Dũng của VNCS nói quá trễ, nhưng thôi trễ còn hơn không. Ít ra Ô Dũng cũng “ngon lành, chịu chơi” hơn mấy Ông lãnh đạo Đảng Nhà Nước khác, ông Nam, ông Bắc, ông Trung khác, ông nào cũng không câm như hến tránh né không nói ra thì cũng nói vòng vo tam quốc mà không dám nói thẳng mực Tàu sợ đau lòng quan thầy TC.
Kế đến phải nói TT Dũng nói “hụych tọet” Trung Quốc xâm chiếm Hòang sa bằng võ lực. TC coi Hòang sa là lãnh thổ TQ, TQ không bao giờ đặt Hoàng Sa vào trong nội dung các cuộc đàm phán- khác với Trường Sa vốn được cho là khu vực tranh chấp mà TC muốn giải quyết tay đôi với từng nước tranh chấp như  Đài Loan, Philippines, Malaysia và Brunei.
 Nhưng trong chánh trị, nói là một chuyện, còn làm là một chuyện khác, có khi khác nhau cả ngàn dặm. Nhứt là đối với những người CS, người Việt Nam không tin ngay từ thời Việt Minh, CS lợi dụng lòng yêu nước của người Quốc Gia, núp dưới danh nghĩa Việt Minh để cướp và độc chiếm và cộng sản hóa chánh quyền, nên có thành ngữ  CS “láo như Vẹm”.
 Do vậy vấn đề đặt ra là, liệu Ông Dũng, Thủ Tướng VNCS “nổ” vì cảm thấy lên gân trước tình hình TT Obama trong chuyến công du Á châu khẳng định Mỹ trở lại Á châu Thái bình Dương. Ông Dũng tuyên bố giảm áp lực của dân chúng, hy vọng lấy lòng dân VN đã  quá bất mãn  trước thái độ và hành động của Đảng Nhà Nước quá nhu nhược với quân Tàu, nhu nhược đến đổi như a tòng, đồng phạm, mãi quốc cầu an, cắt đất dâng biển cho quân Tàu Cộng vậy.
Qua lời tuyên bố của Ông Dũng, trong tâm trạng người Tây Phương chưa hay ít bị CS đọa đày, báo chí và những chuyên viên ngọai quốc theo dõi tình hình biến động ở Biển Đông rất chú ý lời tuyên bố của TT Dũng. Bình luận và bình lọan lên.
Cho đó nào là lời tuyên bố đầu tiên của một lãnh tụ Đảng CS, một lãnh đạo Nhà Nước của CS. Nào là một khẳng định rõ rệt và cương quyềt nhứt. Nào là lời tuyên bố long trọng trước cái gọi là Quốc Hội. Nào là dấu hiệu một chuyển dịch  về đường lối đối phó với Bắc Kinh. Nào là TT Nguyễn tấn Dũng công nhận chánh quyền Việt Nam Cộng Hòa  không nhường một tấc đất cho giặc Tàu, tử  chiến với Hải Quân TC năm 1974. TT Dũng nhắc mấy lần chữ chánh quyền Việt Nam Cộng hòa.
Nhưng kinh nghiệm biến thành thói quen như bản chất thứ hai của người dân Việt có được bằng máu, nước mắt, mồ hôi kết tinh lại trong thời kỳ sống chung đụng với CS trong trại tù nhỏ là trại giam và trại tù lớn là xã hội VN, làm người dân Việt hết sức đề cao cảnh giác vế lời tuyên bố rất nổ của TT Dũng đối với quân Tàu.
Người dân Việt Nam ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngọai không vội tin lời TT Dũng. Kinh nghiệm về CS nhắc nhở “đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn những gì CS làm”. Bình tĩnh coi hành động của TT Dũng trong việc bảo vệ Hòang sa, Trường sa là của VN.
Nếu TT Nguyễn tấn Dũng  khẳng định Hòang Sa là của VN, thì với tư cách  và trong thẩm quyền Thủ Tướng người cầm đầu chánh phủ của VNCS, Ông phải, một là, không cấm đóan, đàn áp, bắt bớ những người biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội để phản đối những hành vi xâm lấn của TC đối với Việt Nam, đặc biệt là đối với hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa. Hai là trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho những người bị CS Hà nội bắt bớ, giam cầm khi biểu tình, phát biểu, đấu tranh cho chân lý Hòang sa và Trường sa là của VN. Ông cũng phải xóa bỏ hồ sơ cảnh sát, công an, tòa án đối với những người mà CS ghi vào số bìa đen, (CS gọi là tiền sự, tiền sử) cần theo dõi vì lý do đấu tranh cho chân lý Hòang sa và Trường sa là của VN.
Nếu TT Dũng khẳng định Hòang Sa là của VN, là người cầm đầu chánh phủ, Ông phải “ bảo quốc an dân”. Mở mặt trận ngoại giao và quân sự để đòi lại, đúng như tinh thần đất nước ông bà VN, một tấc đất cũng không nhường cho giặc. Mở mặt trận bảo vệ ngư dân hành nghề trên ngư trường này, và tất cả công ty thăm dò, khai thác dầu khí và tài nguyên cho VN.
Đằng này tuy nói mạnh về Hòang sa, nhưng TT Dũng nói Hòang sa, Trường sa như một vấn đề phụ. Ông nói trước Quốc Hội. Theo truyền thống các nước tự do dân chủ, Quốc Hội là cơ quan quyền lực nhứt nước, nói trước Quốc Hội là nói trước tòan dân và tòan quốc. Nhưng hiềm vì cái gọi là Quốc hội của CS là “đảng cử dân bầu” nên không có tính long trọng, quan trọng như trong các chánh thể tự do, dân chủ.
TT Dũng lại nói Hòang sa, Trường sa trong một cuộc điều trần. Có hăm hai “đại biểu” ghi tên trước được chánh phủ chọn trả lời nhiều vấn đề nhưng chỉ có hai đặt vấn đề Hòang sa và Trường sa mà thôi. TT Dũng trả lời không quá 10 phút.  Chớ không phải trong một cơ hội long trọng, liên quan vấn đề quan trọng, lãnh đạo Đảng Nhà Nước thường phát biểu bằng một “báo cáo chánh trị” dài không dưới 60 phút.
Về giải pháp giải quyết mà  TT Dũng trình bày cũng bổn cũ sọan lại theo “bài bản” của Đảng CSVN.  TT Dũng nói "Chủ trương của chúng ta là nghiêm túc thực hiện Công ước Luật Biển, nghiêm túc thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên liên quan ở Biển Đông (gọi tắt là DOC), và các nguyên tắc thỏa thuận mới đây mà chúng ta đã ký kết giữa Việt Nam và Trung Quốc. Cụ thể là chúng ta yêu cầu các bên giữ nguyên trạng, không làm phức tạp thêm, có ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định ở khu vực này."
TT Dũng còn đính chính dùm cho Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng sang Tàu cam kết giải quyết vấn đề Biển Đông trên nguyên tắc song phương làm cho người dân Việt nam vô cùng tức tối. Ông Dũng giải thích  rằng đó là Ô. Tổng Bí Thư giải quyết một phần lãnh hải gần Vịnh Bắc Hội và Đảo Hải Nam của TQ, chớ không phải Biển Đông.
Và sau cùng, giải pháp “các bên giữ nguyên trạng” mà TT Dũng đưa ra là một gỉai pháp bất lợi cho VN, mà lợi cho TC. TC đã chiếm Hòang sa, lấy làm huyện Tam sa, trực thuộc tỉnh Hải Nam rồi. TC đã đưa ra bản đồ hình lưỡi bò chiếm 89% Biển Đông của VN rồi. Mấy năm liền TC đơn phương ra lịnh cấm đánh cá, và đánh phá tàu VN và lên tiếng phản đối các công ty thăm dò khai thác dầu của Anh, của Ấn rồi. Và TC  rất nhiều lần tuyên bố và hành động vùng biển đó là quyền lợi bất khả tranh cãi của TC. Thời gian và nguyên trạng đều có lợi cho TC và có hại cho VN. Thế mà TT Dũng nói “các bên giữ nguyên trạng”, tức là giao trứng cho ác, làm ngược lại lời tuyên bố Hòang sa, Trường sa là của VN.
Tác giả : Vi Anh

Bài Xem Nhiều