We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 30 November 2011

Sứ quán Hà Nội lãnh đạo toán du đảng


Sứ quán Hà Nội lãnh đạo toán du đãng đập phá « quán Cụ Hồ » ở Quận 5 Paris

Chuyện mới nghe qua khó có ai tin được. Quán Cu Hồ là tài sản của Sứ quán VC ở Paris thì làm sao Sứ quán lại có thể gởi du đảng tới đập phá được. Vã lại ở Paris chớ có phải ở Ba đình đâu mà hành xử theo tập quán xã hội chủ nghĩa?
Nhưng chuyện khó tin mà lại có thật.
Sáng ngày thứ bảy 12/11, vào khoảng 8 giờ, thình lình ông Võ văn Thận đang ở trong phòng trên lầu cùng với gia đình vợ và 2 con gái nhỏ 6 và 8 tuổi và có 2 người bạn, con nhà thơ Thanh Thảo từ Quảng Ngãi qua chơi, nghe tiếng đập cửa, vội chạy xuống xem chuyện gì xảy ra. Ông vừa ra khỏi phòng thì bị hai người lạ mặt từ dưới chạy lên, xông tới xô ngược ông trở vào phòng, khóa cửa lại, nhốt cùng với những người kia còn đang ở trong phòng. Nhóm du đảng của Sứ quán Hà Nội tại Paris ở lại quán lục soát trong vòng vài tiếng đồng hồ mới bị Cảnh sát Pháp tới còng tay dẫn đi.
 congkhoa
Quán Foyer Việt nam hay Quán Monge
Quán ăn Monge tọa lạc tại số 80, đường Monge, Paris Quận V. Đây là khu sầm uất vì có nhiều cửa hàng đủ loại và còn là “khu học” hay khu la-tinh vì các Đại Học có tiếng lâu đời như Sorbonne, các Trường Lớn như kỹ sư Hầm mỏ, Cầu cống, Dược, Sư phạm, . . đều tập trung tại đây.
Quán Monge chiếm một địa điểm vô cùng ưu đãi. Là miếng mồi ngon cho người muốn chiếm đoạt để sang nhượng.
Trước 75, nơi đây vẫn là quán ăn của sinh viên Miền nam du học ở Pháp. Là tài sản của Chánh phủ Việt nam Cộng hòa. Giá ăn uống không đắt tiền vì sinh viên phần lớn đều nghèo. Ngày cuối tuần hay ngày lễ, căng-tin đều đóng cửa nên sinh viên tới quán ăn uống và gặp bạn bè. Hoạt động của quán do Tòa Đại sứ Sài gòn quản lý.
Lúc bấy giờ sinh viên quen gọi vắn tắc “Quán Monge”. Mà thật ra trước quán cũng không có bảng hiệu gì khác hơn.
Sau 75, Miền nam mất, Hà Nội tiếp thu và trở thành tài sản của đảng và Nhà nước. Quán mở cửa trở lại cũng bán thức ăn. Cuối thập niên 80, sau khi Liên-sô và Đông âu sụp đổ, Cỏ May có một lần tới đây để gặp vài người “Việt kiều Đoàn kết” nói chuyện về hướng thay đổi có thể hợp tác nhau tranh đấu cho Hà Nội thay đổi theo Liên-sô và Đông âu. Quán không đông khách nên ngồi nói chuyện lâu không bị phiền phức.
Từ mươi năm nay, ông Võ Văn Thận và gia đình tới chấn chỉnh lại mọi việc, từ bếp, tiếp khách, …quán Monge có đông khách.
Khi hay tin Sứ quán Hà Nội lãnh đạo du đảng tới đập phá, hành hung ông Thận và gia đình, Cỏ May và một người bạn rủ nhau tới quán Monge quan sát tình hình và hỏi chuyện ông Thận về sự việc thật tình đã xảy ra như thế nào. Ông Thận vui vẻ tiếp chuyện chúng tôi một cách tự nhiên, thật tình, với bản tánh của dân Nam kỳ đặc sệt, tuần tự kể cho chúng tôi nghe chuyện đã xảy ra tuy lúc bấy giờ hơn 13 giờ, Quán đông chật khách, không còn chỗ. Trước cửa còn vài ba người đứng chờ.
Du đảng của Sứ quán ra tay
Khoảng 8 giờ sáng ngày thứ bảy 12. 11. 2011, một nhóm khoảng 10 người trong đó có 2 người Việt Nam, số còn lại là người Pháp. Hai người Việt Nam là anh em ông Nguyễn Bình nói có giấy tờ về trách nhiệm khai thác Quán do Sứ quán cấp, cùng với những người Pháp kia đã tới Quán Foyer Việt Nam, ở số 80, đường Monge thuộc Quận V, Paris . Họ đập vỡ một ô kính của cửa vào, bẻ khóa, đột nhập vào quán ăn. Sau đó, toán người này triển khai kế hoạch như một đội đặc công thời chiến tranh xâm nhập ở Miền nam trước kia, được huấn luyện thuần thục và tập luyện kỹ càng. Ba người leo ngay lên lầu, gom những người ở đây, xô họ vào trong một căn phòng, không cho họ mặc áo ấm, cấm họ đi tiêu tiểu, dùng một tấm ván đã chuẩn bị sẵn, bịt ngay cánh cửa dẫn ra cầu thang xuống nhà. Những người còn lại, ở tầng trệt, chia nhau thi hành kế hoạch. Với sẵn dụng cụ thợ mộc, người thì đóng kín bằng những tấm ván gỗ tất cả các khung cửa kính nhìn ra hai mặt đường, đường Monge và đường Pestalozzi, để tránh cho người qua lại không trông thấy gì diễn ra bên trong. Chỉ thấy mấy tấm bích chương mới toanh nói " Foyer đóng cửa để sửa sang ".
Bốn giờ sau, khi Foyer được Cảnh sát giải tỏa, người nào có dịp bước vào Quán, đứng từ phía quầy thu tiền, nhìn bao quát hai gian phòng ăn theo hình chữ L, sẽ không thể nào nhận ra quán ăn quen thuộc vì tất cả đã đảo lộn, tung tóe. Nhân viên của Quán đi bới xốc trong đống ngỗn ngang để tìm lại đồ đạt của mình. Hai cái máy PC xách tay (laptop) biến mất. Một cái laptop thứ ba cũng biến mất, cùng với hồ sơ, tư liệu của nhà báo Hồ Nhật Thảo ở Đài TV Quảng Ngãi. Và một chiếc máy nữa chứa đựng hồ sơ kinh doanh của ông Hồ Nhật Chung cũng mất. Nhưng sau đó, mấy chiếc máy PC đều tìm lại được. Tất cả được gói lại để trong đống đồ vật ngổn ngang. Duy có ông Hồ Nhật Thảo bị mất 600 euros mà ông nhận lời cầm về cho một người ở Đà Nẵng.
Về phía ông Thận, sự mất mát nặng nề vì số tranh treo trong Quán – tranh triển lãm và tranh riêng của ông sưu tầm, đều bị toán du đảng lấy đi hết. Họ gom góp tất cả đồ vật có giá trị đem ra đưa lên xe đậu trước Quán và chở đi. Vì theo tinh thần xã hội chủ nghĩa thì đó đều là đồ đạt của TA cả mà!
Một thứ bản chất du đảng xã hội chủ nghĩa
Khi chuyện đã xảy ra, ai cũng tự hỏi tại sao họ dám ngang nhiên hành động giữa thanh thiên bạch nhật, ngay giữa Khu La-tinh, trung tâm thủ đô nước Pháp? Vẫn biết đây là sáng thứ bảy, vào cuối tuần dài, từ thứ sáu 11. 11, lễ kỷ niệm ngày Đại thắng Thế chiến lần thứ nhứt, đến tối chủ nhựt, cho nên Paris vắng hẳn đi. Phần đông dân chúng, trong đó có những quan chức Chánh phủ, đi nghỉ ở xa.
Đứng đầu nhóm du đảng là ông Nguyễn Bình tự xưng là được Đại sứ quán Việt Nam ủy quyền "quản lý" Foyer Việt Nam, nhưng không phải là nhân viên ngoại giao. Người này, theo chủ quán, mấy tuần trước đã tới đe dọa ông bằng tiếng Pháp, có lẽ để nói cho khỏi ngượng miệng chớ chưa chắc học giỏi: "Fais attention à tes enfants" (Coi chừng mấy đứa con của mày), khiến ông Thận đã phải thông báo cho Cảnh sát Quận V ghi nhận sự việc.
Đột nhập vào Quán và tư gia hôm thứ bảy, 12/11 vừa rồi, là hành động thuần chất côn đồ của du đảng do chính Đại sứ quán chỉ đạo. Bởi Đại sứ quán Hà Nội tuy là sở hữu chủ Quán Foyer Monge, nhưng đã giao cho ông Võ văn Thận quản lý khai thác (theo qui chế công nhơn lãnh lương tháng) và gia đình của ông cư ngụ ngay tại đó, thì Đại sứ quán không có quyền đột nhập vào bất kỳ lúc nào như chỗ không người.
Khi đột nhập bất hợp pháp như vậy, toán du đảng của Đại sứ quán Hà Nội lại còn bạo hành đối với người cư ngụ và nhứt là bạo hành trẻ con không tránh khỏi gây chấn thương tâm thần ở gia đình nạn nhơn.
Ông Thận cho chúng tôi biết ông đã thưa với Chánh quyền Pháp sự việc này. Mừng cho ông là có một nhóm luật sư người Pháp, cả một Thẩm phán người Pháp, ông Pascal L. , vừa là khách hàng của quán, vừa là láng giềng quen biết khá lâu, nhiệt tình giúp ông và ủng hộ ông trong vụ thưa kiện tới cùng. Và nhờ ông Thẩm phán Pascal L can thiệp với Công tố viện Paris, cảnh sát tới giải tỏa ông Võ văn Thận, gia đình và 2 người khách ra khỏi căn phòng bị du đảng nhốt suốt 4 tiếng đồng hồ.
Lý do mà Đại sứ quán chỉ đạo cho du đảng hành động côn đồ như vừa rồi chỉ vì họ muốn cho ông Võ văn Thận nghỉ việc từ hai năm nay để thay thế người mới của họ mà không bồi thường đúng theo luật lao động ở Pháp. Ông Thận nhận việc không hợp đồng, nhưng ông đã làm việc liên tục từ hơn mười năm qua, làm cho Quán từ ít khách có được đông khách, không vi phạm lỗi nghề nghiệp, thì đó là hợp đồng lao động vô thời hạn giữa ông và chủ nhơn (Đại sứ quán). Ông Thận nay nhận thấy bộ mặt thật của chủ nhơn nên ông cũng muốn nghỉ vì ông không còn hứng thú để làm việc nữa. Ông chỉ đòi quyền nghỉ việc do phía chủ nhơn quyết định là 10 % trên tổng số lương của ông từ hơn mười năm qua nhung chủ nhơn không đồng ý, mà chỉ muốn ông dọn đồ đạc ra đi êm xuôi mà thôi. Không đồng xu thiệt hại.
Ông đã nhiều lần muốn gặp Đại sứ quán để thương thảo điều kiện nghỉ việc, nhưng đều bị từ chối. Ông đưa luật sư của ông tới sứ quán giải quyết hồ sơ nghỉ việc của ông cũng bị sứ quán từ chối tiếp.
Đúng thôi. Đại sứ quán Hà Nội phải hành xử theo não trạng xã hội chủ nghĩa như họ đã thường xuyên hành động ở Việt nam và lần nào cũng thành công. Ở Paris họ chỉ đạo một toán du đảng mang gậy gộc tới đập phá, hành hung chủ nhà và cả trẻ con để nhằm áp đảo mọi phản ứng của nạn nhơn. Mục tiêu tối hậu là chiếm ngụ Quán Monge trước đã. Ông Thận có kiện thưa, chuyện này sẽ kéo dài trong khi họ đang làm chủ địa điểm. Ở Việt Nam, đảng ta tổ chức “quần chúng bức xúc” đàn áp chủ nhà, chủ đất bị đảng và Nhà nước cướp giựt. Tổ chức công an làm quần chúng biểu tình chống Tàu bảo vệ đất đai để chọn lọc bắt những người biểu tình vì lòng yêu nưóc chơn thành. Tổ chức công an làm Thầy chùa để thu tiền của bá tánh và lùng bắt Thầy chùa tu hành thiệt.
Vì mang nặng não trạng xã hội chủ nghĩa mà Đại sứ quán quên đi Paris không phải là Ba đình, Quán Monge không phải là Thái Hà, Khu la-tinh không phải là nhà quê Việt Nam, …
Hôm ấy, sau khi trật tự được tái lập, đã hơn 13 giờ. Khách hàng quen thuộc tới đều ngỡ ngàng vì không có cơm trưa. Họ đứng nói chuyện với nhau, nghe hàng xóm kể chuyện hồi sáng ở đây. Họ đều bất mãn: “Tại sao lại có chuyện quái đản như vậy được? Đây là xứ Pháp hay xứ nào khác?”
Vài tiết lộ kín đáo của ông Võ văn Thận
Qua sự dò hỏi, chúng tôi được biết ông Võ văn Thận trước kia là người theo quan điểm Miền nam khi tới Pháp. Sau đó, ông mới ngã theo quan điểm Hà Nội và nghỉ việc ở một nhà hàng lớn của Pháp, vào làm cho Quán Monge. Sự thay đổi này có lẽ do nhu cầu của ông muốn có dịp phục vụ quê hương? Thực tế, ông đã xây dựng Quán Monge ngày nay trở thành một nơi làm ăn phát đạt, nơi gặp gỡ thân tình của nhiều người Việt Nam từ Việt nam qua Pháp, của phe “Việt kiều” từ khắp nơi vãng lai.
Có lẽ vì nhiệt tình phục vụ và do bản tánh nam kỳ, ông Thận đã vài lần đụng chạm với quan chức Hà Nội ở Paris khi bày tỏ quan điểm xây dựng tổ chức làm mất lòng cấp lãnh đạo chăng? Không phải vậy đâu. Mọi suy tính và hành động của đảng và Nhà nước Hà Nội đều chỉ vì quyền lợi phe nhóm và bản thân là trên hết.
Họ muốn lấy lại Quán Monge có lẽ họ muốn bán để lấy tiền chia chác nhau một lần cho xong. Lấy tiền từ thu nhập của Quán chia chác lắc nhắc mất thì giờ trong lúc nhiệm kỳ quan chức có thời hạn, không kể những bất ngờ có thể xảy ra. Trước đây, họ đã bán trụ sở Việt nam Thông tấn xã của Chánh phủ Sài gòn ở đường Vaugirard, Paris VI, để lấy tiền chia nhau.
Trường hợp ông Võ văn Thận cho nhiều người Việt nam hải ngoại bài học cũ rít. Nam bộ kháng chiến, Mặt trận Giải phóng Miền nam, …đều bị Hà Nội bóp mũi chết tươi để cướp đoạt sự nghiệp. Vậy mà ngày nay vẫn còn nhiều người Việt nam hải ngoại gốc Miền nam, đang yên thân, lại đâm đầu chạy theo Hà Nội để được xoa đầu, đề cao, khen thưởng, …Đám Việt kiều yêu nước trước kia nay phê phán, kiến nghị vì Hà Nội không biết đánh giá họ đúng mức và sử dụng họ xứng đáng để họ được đãi ngộ công sức đóng góp lớn lao của họ. Có người lớn tiếng chống Hà Nội để chờ được Hà Nội cho người tới bắt tay, …
Tất cả đều thấy bản chất VC là vô ơn bạc nghĩa, trước sau chỉ nhằm mục tiêu mà thôi. Nhưng họ chưa xác tín đó là chân lý nên chưa quay lưng dứt khoát.
Thật tội nghiệp cho họ! 
Nguyễn thị Cỏ May

BÌNH LUẬN CHO VUI: Còn Đảng Cộng Sản Không Bao Giờ Có Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc

Vì Sao Ông Dũng Phải Nhắc Đến Việt-Nam Cộng-Hòa

Vì Sao Ông Dũng Phải Nhắc Đến Việt-Nam Cộng-Hòa
Tâm Việt
Vì sao ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ-tướng CSVN, thứ Sáu vừa rồi, 25 tháng 11, đã phải nhắc đến ba lần đích-danh "chính-phủ Việt-nam Cộng-hoà" khi trả lời hai đại-biểu Quốc-hội ở Hà-nội về vấn-đề chủ-quyền của VN trên biển Đông?
Làm việc này, có người cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã tiến bộ rất lớn so với 3,6 triệu người đồng-đảng của ông trong hơn 36 năm qua kể từ khi CS miền Bắc cưỡng-chiếm xong miền Nam vào tháng 4/1975.  Để hiểu vấn-đề, ta nên nhớ lại là khi CS mới vào Sài-gòn, họ hoàn-toàn phủ-nhận chính-quyền miền Nam và gọi đó là "nguỵ-quân, nguỵ-quyền."  Cho đến khi Nguyễn Văn Linh quyết-định về chính-sách Đổi Mới (1986) thì mới có quyết-định tránh dùng hai chữ "nguỵ-quân, nguỵ-quyền" mặc dầu thỉnh thoảng rơi rớt, các sách báo Hà-nội và các cơ-quan tuyên-truyền của Hà-nội vẫn vô tình hay cố ý dùng hai chữ miệt-thị này.  Nhưng ngày nào Hà-nội còn không công-nhận chỗ đứng chính-danh của chính-quyền miền Nam, một quốc gia được 60 quốc gia khác trên thế-giới công-nhận trong một thời-gian dài (từ 1948 đến 1975), thì ngày đó Hà-nội không giẫy được ra cái nghịch-lý này:
Một là Phạm Văn Đồng, bằng công-hàm ngày 14/9/1958, đã (a) hoặc là "bán da gấu" cho Chu Ân-lai khi công-nhận định-nghĩa chủ-quyền của Trung-Cộng 10 ngày trước đó, nghĩa là bán một vật mà không thuộc quyền sở-hữu của Hà-nội lúc bấy giờ; (b) hoặc là đã trắng trợn dối trá, không nói sự thật, tóm lại là đã "bất tín" đối với Bắc-kinh khi biết rõ là mình viết một tờ giấy lộn.  Cả hai thái-độ đều không thể chấp nhận được trong đời sống quốc-tế và cũng chính vì thế mà Bắc-kinh đã nắm đầu được Hà-nội từ bấy lâu nay vào trong một cái vòng kim-cô không thể gỡ ra nổi.  (Cũng chính vì thế mà ông Lưu Văn Lợi, khi đã bỏ thời giờ ra viết nguyên một cuốn sách về chuyện này, vẫn không gỡ tội được cho ông Phạm Văn Đồng, và chúng ta cũng phải hiểu là cho ông Hồ Chí Minh bởi không thể nào ông Phạm Văn Đồng có thể tự ý mà viết được cái công-hàm "đưa đầu vào thòng lọng" kia.)
Nhưng khi công-nhận một sự thật hiển-nhiên như ông Nguyễn Tấn Dũng vừa làm hôm thứ Sáu vừa qua thì mọi sự sáng tỏ.  Tuy lời phát biểu long trọng của ông trước Quốc-hội CS  ở Ba Đình là một đòn trời giáng vào một vị tiền-nhiệm của ông, nó ít nhất gỡ được VN ra khỏi cái vòng kim-cô mà bấy lâu nay ông và các "đồng-chí" của ông không cục cựa ra khỏi được!
Nó cũng ít nhiều chứng tỏ là ông có bản-lĩnh hơn các cấp lãnh-đạo đồng-đảng của ông (dù cũng như nhiều phát biểu của ông trước đây, nó cũng tỏ ra ông có thể là một con người bất nhất--tựa như lời tuyên-bố của ông chống tham-nhũng khi ông mới ngồi vào ghế thủ-tướng).  Bất nhất nhưng biết sửa cái sai trước đây thì vẫn là một thái-độ can đảm, can đảm hơn 3,6 triệu con cừu trong đảng của ông!
Cái được
Cái được thứ nhất là ông chứng tỏ ông cao hơn các đồng-uỷ-viên Chính-trị-bộ của ông một cái đầu.  Song cái đó chỉ là một cái được cá-nhân, nó chưa ý nghĩa gì lắm khi, như ông Bùi Tín đã có hơn một dịp nhắc, cả cái Bộ Chính-trị ở Hà-nội là một đám người lùn!
Cái được hơn là qua lời phát biểu của ông, ông đã trả lại được danh-dự cho một chế-độ tưởng đã chết.  Không những chế-độ đó đã không chết, nó còn đang cần phải dựng lại để đem chính-nghĩa về cho Việt-nam, để đảm bảo sự liên-tục chủ-quyền lịch-sử của VN từ thế-kỷ thứ XVII (dưới thời các chúa Nguyễn, như chính ông Dũng cũng đã xác-nhận) qua thời thuộc Pháp sang đến thời Quốc gia VN của ông Bảo Đại (Hội-nghị San Francisco năm 1951), thời Đệ nhất Cộng-hoà của ông Ngô Đình Diệm và thời Đệ nhị Cộng-hoà kế-thừa đất nước từ chính-phủ Ngô Đình Diệm.  Có thế tháng 1/1974, Hải-quân VNCH mới dám chống trả (anh-dũng) tàu xâm-lăng của Trung-Cộng vào Hoàng-sa và có thế ta mới tin tưởng đủ ở chính-nghĩa của ta để xin đưa vấn-đề ra Liên-hiệp-quốc.  Xin nhắc lại ngay lời của ông Dũng ở đây: "Đến năm 1974 cũng Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài Gòn, chính quyền VNCH đã lên tiếng phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hợp Quốc can thiệp."
Nói như ông Dũng tuy là gan cùng mình song chính thật cũng là chỉ đi theo dân mà thôi.  Bởi chính người dân thường ở ngay Hà-nội, qua nhiều chủ-nhật trong tháng 6 tháng 7 năm nay, đã trưng tên và cả hình ảnh của các chiến-sĩ Hải-quân VNCH chết trong trận hải-chiến Hoàng-sa vào tháng 1/1974 để gọi họ là anh-hùng.  Tóm lại, nói như ông Dũng chẳng qua chỉ là đi theo người dân để mua lại, vớt vát chút niềm tin mà người dân đã mất từ lâu vào đảng CS của ông!
Vì sao?
Thiết tưởng trả lời câu hỏi này cũng không khó.  Ông Nguyễn Tấn Dũng có thể mù mờ nhiều chuyện (như chuyện bauxit, chuyện PMU 18, chuyện Vinashin...) song ông chắc chắn là một con người chính-trị, nhìn ra được những nguy-cơ sắp đổ vào đầu chế-độ của ông--và thế cũng có nghĩa là vào đầu ông.
Một, chuyện Mùa Xuân Ả-rập đã từ tháng 2 năm nay đánh sập các chế-độ chuyên-quyền--tưởng vững như bàn thạch--ở Tunisie, Ai-cập, Lybia, sắp tới là Yemen (ông Saleh đã bằng lòng từ chức), và có lẽ không bao lâu nữa sẽ đến lượt Syria của ông Bashar al Assad (Liên-đoàn Ả-rập cấm vận chế-độ của ông, Thổ-nhĩ-kỳ kêu gọi ông từ chức).
Hai, Miến-điện đã ngưng dự-án đập Myitsore do Trung-Cộng tài-trợ, thả trên 300 tù-nhân chính-trị, sửa cả hiến-pháp để cho bà Aung San Suu Kyi có thể ra tranh cử trở lại mặc dù bà đã là một "tù-nhân" chính-trị trong hơn 20 năm.  Dựa vào những bước đầu ý nghĩa này, bà Ngoại-trưởng Hoa-kỳ Hilary Clinton sắp sang Miến-điện gặp cả phe chính-quyền lẫn linh-hồn của phe đối-lập là bà Suu Kyi.
Ba, tình-hình kinh tế VN hôm nay vô cùng bi đát, đầu tư ngoại-quốc cạn dần, thị-trường chứng-khoán thì coi như không có, lạm-phát ở mức trên 20 phần trăm (và cao hơn nhiều nữa trong nhiều mặt nhu-yếu-phẩm), hệ-thống ngân-hàng phải tái-cơ-cấu vì có nguy-cơ sụp đổ ngày một ngày hai và chính-quyền đang chuẩn-bị cho một đợt ăn cắp vàng và đô-la của dân... nghĩa là tuyệt vọng!
Trong khi đó thì Trung-Cộng đang ép cho đến tắc thở!
Chưa đủ
Trong thế này, ông Dũng đang tìm cách gỡ bí.  (Ta không nên tin những nguồn tin cho rằng giữa các ông Dũng và ông Sang, ông Trọng đang có những chia rẽ trầm trọng!)  Song cũng phải nói ngay là một lời tuyên-bố như của ông hôm rồi vẫn chưa đủ--dù như sự tương-đối yên lặng của Bắc-kinh trước lời tuyên-bố đó cũng chứng tỏ là nước bước mới của ông đang có hiệu-ứng, làm cho Trung-Cộng khá lúng túng, chưa biết trả lời làm sao.
Điều cần làm hơn nữa là để có hậu-thuẫn từ người dân, ông và những "đồng-chí" của ông cần bắt chước Miến-điện để mà nới lỏng dần chế-độ, đưa 90 triệu dân sớm đến một chế-độ dân-chủ thực-sự, có nhân-quyền, có tự do báo chí và ngôn-luận, có tự do hội họp và quyền thành-lập hội-đoàn, đoàn-thể, công-đoàn để có thể đi đến một chế-độ dân-cử đích-thực trong đó người dân, trong vài ba năm, có thể có được những cuộc bầu cử lương thiện nhằm chọn những đại diện xứng đáng cho 90 triệu dân--đưa đất nước vào một con đường xán lạn.
Tác giả : Tâm Việt

--------

 

Cộng đoàn Boston (MA) thắp nến cầu nguyện cho Thái Hà


Cộng đoàn Boston (MA) thắp nến cầu nguyện cho Thái Hà
VRNs (29.11.2011)- Boston – Được sự hỗ trợ tinh thần của Cha Chánh xứ Daniel Finn, quý Cha quản nhiệm Giuse Nguyễn Chính và Đaminh Nguyễn Văn Tính, các Cộng đoàn, Hội đoàn Công giáo Việt Nam tại Boston, cộng đoàn Dân Chúa Mẹ La Vang, thuộc Giáo xứ Thánh Ambrose, Dorchester, Massachusetts đã tổ chức giờ cầu nguyện và hiệp thông với Giáo xứ Thái Hà vào lúc 6g15 chiều Chúa Nhật 27/11/2011 vừa qua, Chúa Nhật khai mạc mùa Vọng.

Trong cái rét đậm của mùa đông tại miền Đông Bắc Hoa Kỳ, mọi người yêu mến quê hương Việt Nam và yêu mến cộng đoàn giáo xứ Thái Hà không quản ngại lạnh giá, đã đến tham dự giờ thánh này. Tất cả 3 linh mục của giáo xứ Thánh Ambrose đều tham dự với đông đảo giáo dân Việt Nam.

Sau đây là một số hình ảnh:

Chuẩn bị nến cho cộng đoàn
Con và Bố
Tuổi già không quản ngại
Cha Chính xứ Daniel Finn


http://www.chuacuuthe.com/catholic-news/c%E1%BB%99ng-doan-boston-ma-th%E1%BA%AFp-n%E1%BA%BFn-c%E1%BA%A7u-nguy%E1%BB%87n-cho-thai-ha/

THIÊN ĐƯỜNG MỚI :Mỗi năm có đến 5,000 người Việt Nam chết vì thiếu phòng vệ sinh.



VIỆT NAM (TH) - Một phúc trình mới nhất của Ngân Hàng Thế Giới cho biết, mỗi năm có đến 5,000 người Việt Nam chết vì thiếu phòng vệ sinh.

Bảng “cấm tè bậy” nhan nhản khắp phố phường Hà Nội hiện nay. (Hình: Internet)
Theo VNExpress, phúc trình này xác nhận rằng chỉ có khoảng 50% cư dân nông thôn Việt Nam có phòng tiểu tiện hợp vệ sinh. Tỉ lệ còn lại có nhà vệ sinh nhưng... thiếu vệ sinh, đặc biệt tại các trường tiểu học. Vì vậy, hầu hết người dân Việt Nam nín tiểu tiện trong hoàn cảnh này và đó là nguyên nhân dẫn đến 5,000 trường hợp tử vong mỗi năm theo phúc trình trên.
Phúc trình này do các chuyên viên chương trình Vệ Sinh và Nguồn Nước của Ngân Hàng Thế Giới thực hiện cũng cho biết có 8% dân số đô thị Việt Nam thiếu nhà vệ sinh... hợp vệ sinh.
Thực tế cho thấy vùng ngoại thành Sài Gòn hiện nay vẫn còn tình trạng đi đại tiện ở các hố đào công cộng hoặc các ao hồ nuôi cá tra. Bệnh dịch truyền nhiễm phát sinh từ các nguồn nước và phân bẩn này là nguyên nhân gây ra cái chết cho hơn 5,000 người Việt Nam hàng năm.
Một số học sinh được phỏng vấn tại huyện Củ Chi, Sài Gòn cho biết các em luôn nín tiểu vì không chịu nổi mùi hôi thối ở các phòng vệ sinh của trường.
Sợ đi tiểu nên hầu hết các em học sinh nhỏ tuổi này nhịn cả khát.
Cũng theo VNExpress, một phụ nữ ở quận Gò Vấp, Sài Gòn cho biết con gái của bà lập tức lao vào phòng... vệ sinh mỗi lần về đến nhà sau buổi học. Bé gái này đã phải nhịn tiểu ít nhất 4 tiếng đồng hồ vì sợ mùi hôi của nhà vệ sinh ở trường.
Một cư dân ở Sài Gòn cho Người Việt biết, đôi khi các phòng vệ sinh ở các nhà trọ, khách sạn loại trung bình tại các tỉnh miền Trung cũng không hợp vệ sinh. Mỗi lần đưa con đi về miền Trung thăm quê ngoại, bà phải thuê khách sạn “nhiều sao” cho con ở để cháu không mắc tật... nín tiểu.
Một phụ nữ khác cho biết khi về quê ở tỉnh Hà Tây, Bắc Việt cũng phải nín tiểu gần 10 tiếng đồng hồ để ngày hôm sau mau mau đến Hà Nội vào khách sạn mà... tiểu.
Một cư dân Hà Nội còn nói thẳng, con của bà bước vào phòng vệ sinh của trường tiểu học Kim Liên ở Hà Nội bị cay mắt vì mùi khai bốc lên, nói gì đến việc phải đứng đấy vài phút để “trút bầu tâm sự.”
Mặt khác theo báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 27 tháng 11, tình trạng “đái đường” lan tràn ở Hà Nội từ các ngõ hẻm nhỏ chật cho đến các góc phố giữa trung tâm. Một số đường lớn ở Hà Nội như Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt mọc lên nhan nhản các bảng viết tay “Cấm đái bậy” mặc dù ai cũng biết càng cấm thì tình trạng này càng xuất hiện tràn lan.
Báo Sài Gòn Tiếp Thị cho biết có những đoạn đường dài 200m nhưng mọc đến hàng chục bảng “cấm đái bậy.” Các quý ông thích “tiểu đường” không tha cho cả vườn hoa ở đường Lý Thánh Tông và khiến nhiều công viên xinh đẹp bốc mùi xú uế không sao tả nổi.
Cũng theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, một cây đa nhiều tuổi ở phố Lò Ðúc mới đây bị bật gốc thình lình vì không chịu đựng nổi số lượng nước tiểu “tưới tắm” mỗi ngày nhiều không biết bao nhiêu mà kể.
Ở đường Nguyễn Trãi, Hà Nội có một bức tường gạch và một trạm chờ xe buýt bị sập cũng vì bị người “tiểu đường” tấn công liên tiếp hết ngày này đến tháng khác.
Một du khách đến Hà Nội trong những ngày này lắc đầu than về mùi hôi thối om trời vì nạn “tiểu đường” lan tràn khắp nơi. (PL)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=140814&z=2

Bài Xem Nhiều