We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 5 December 2011

Nữ chiến sĩ Nguyễn thị Ngọc Hạnh: "Bà là một phụ nữ nhỏ nhắn, yếu đuối, nhưng hành động của bà hết sức cao cả và lớn laọ Bà là một chiến sĩ đấu tranh vô cùng can đảm mà tôi hết lòng cảm phục. Bà đã quên đi bản thân mình để hy sinh tranh đấu cho quê hương Việt Nam yêu quý của bà. Nhân danh luật pháp Anh Quốc, tôi tuyên bố bà được Tự Do"năm 2000

--

Kính thưa quý Cô, Chú, Bác,
Cháu không biết cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh có phải là một Anh Thư Nước Việt Kiệt Xuất không. Nhưng từ khi biết cô Hạnh, cháu nhận thấy cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh là một người yêu nước thiết tha và quyết tâm giải trừ chế độ Việt Cộng nô lệ bè lủ Đại Hán.
Cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh là người rất mực đạo đức và khiêm nhu hiếm quý.
Xin mọi người hãy cùng tiếp tay với cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh trong công cuộc đấu tranh không khoan nhượng này với cộng sản. Vì dẫu cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh có thiện chí đến đâu đi nữa cũng khó làm nên đại cuộc nếu không có sự chung sức chung lòng và hỗ trợ của Đồng Bào.
Trần Quốc Việt

NGUYỄN THỊ NGỌC HẠNH MÃI MÃI MỘT NIỀM TIN

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

http://2.bp.blogspot.com/-r-ycPxgFgxU/TXw3rKXHefI/AAAAAAAAAGI/C3fHq7mujVQ/s320/NguyenThiNgocHanh.jpg
Câu chuyện của người nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh bắt đầu cách đây trên 5 năm, tại khách sạn Marriott sang trọng của thành phố San Francisco Hoa Kỳ.
Ngày 13 tháng 12 năm 2001, trong lúc cả nước Mỹ, cả thế giới đang chuẩn bị đón mừng lễ giáng sinh thì Nguyễn Thị Ngọc Hạnh và một chiến hữu tên Phạm Anh Cường âm thầm lấy vé máy bay từ Pháp sang San Francisco, nơi tên phó thủ tướng Việt cộng Nguyễn Tấn Dũng đang cư ngụ tại khách sạn Marriot chờ nói chuyện với phái đoàn Hoa Kỳ về việc giao thương giữa hai nước. Mặc dầu khách sạn được mấy lớp hàng rào cảnh sát và FBI bao phủ, hai người đã lọt vào trong được khách sạn và đến tận văn phòng tên phó thủ tướng Việt cộng. Nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh liền rút túi lấy chai xăng mang theo ra để tính làm chuyện đã dự định, nhưng chưa kịp làm gì thì cơ quan an ninh đã ụp đến và bắt chị lại. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh liền chỉ tay vào mặt tên Việt cộng rồi hô to: "Đã đảo Cộng Sản. Lịch sử dân tộc sẽ xử tội chúng bây."


Dĩ nhiên, những ngày tiếp theo là những ngày lao lý nhọc nhằn, một cái giá phải trả cho người chiến sĩ chọn con đường chiến đấu quyết liệt. Sau vài tháng tạm giam, chính quyền Hoa Kỳ khuyên, và đúng hơn, phải dùng danh từ dụ dỗ chị và chiến hữu Cường rằng, nếu hai người chịu nhận tội thì họ sẽ được trả về Pháp liền, không bị phiền lụy gì đến pháp luật cả. Người bạn của Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nhận tội và được trả về Pháp đúng như lời hứa, nhưng nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh cương quyết nhất định không chịu nhận tội. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã chọn con đường của mình đi và quyết đi cho đến cùng. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh muốn dùng tòa án Hoa Kỳ, nơi chị bị truy tố và bị xét xử để biến nó thành một diễn đàn tố cáo tội ác của Cộng Sản Việt Nam. Dù rằng chị biết, chọn lựa như thế là phải chấp nhận ở tù nhiều năm vì luật pháp nước Mỹ không chấp nhận những hành động như thế. Và làm thân phận một người phụ nữ ngọai quốc đến từ Âu Châu, tiếng Anh không rành, văn hóa chưa hiểu được nhiều, những ngày tù tội sẽ là những ngày dài cam khổ. Nhưng nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã quyết định như thế và chị tiếp tục đi theo con đường ấy.
Và quả thật, đúng như những gì chị nghĩ, tại phiên xử, nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã biến thành một phiên xử tố cáo tội ác của Cộng Sản Việt Nam đối với dân tộc Việt Nam. Suốt gần hai tuần lễ, bằng những lời lẽ chân thật nhưng cảm động và tràn đầy phẫn uất, trong vai trò bị cáo, chị đã biến mình thành một một công tố viên đại diện cho dân tộc Việt Nam, cho lương tâm thế giới, dõng dạc tố cáo trước báo chí Hoa Kỳ và thế giới những tội ác của Cộng Sản Việt Nam đã phạm với dân tộc Việt Nam. Qua những lời tố cáo của chị tại tòa án, CSVN đã hiện nguyên hình một lũ ăn cướp bạo tàn, vô liêm sỉ, dã man, tham nhũng và ngu dốt.
Ngày 19-1-03, tòa chung thẩm Liên Bang kết án Nguyễn Thị Ngọc Hạnh 5 năm tù với hai tội danh: "Dự mưu phóng hỏa và chống cự nhân viên công lực." Trước khi phiên tòa chấm dứt, chị đã được mời lên nói những lời phát biểu cuối cùng trước tòa án. Chính giờ phút này, Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã làm cho nhiều người nhỏ lệ. Một lời phát biểu đáng lý chỉ được phép nói trong vòng dăm ba phút đồng hồ, chỉ Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã được quyền "thuyết giảng" hơn 30 phút. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói, khẩu khí oai dũng không thua gì Trần Bình Trọng năm nào nói với quân Nguyên:
"Tôi không xin ân huệ gì cho riêng tôi. Tôi chỉ xin bà chánh án quan tâm đến tập tài liệu tố giác tội ác Cộng Sản mà tôi đã trao tận tay bà... Tôi vô tội! Kẻ có tội chính là Hồ chí Minh và đảng CSVN. Hôm nay quý vị có thể nhân danh pháp luật để kết án tôi, đóng đinh tôi, nhưng không thể phủ nhận lòng yêu nước của tôi... Ngày nào tôi còn hơi thở, tôi còn tiếp tục hy sinh tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền của quê hương tôi".
Nghe những lời nói của người nữ anh hùng, người thư ký đánh máy tốc ký đã khóc sướt mướt cho đến khi đánh máy những lời nói cuối cùng của chị... Chị đã bình thản và chấp nhận 5 năm tù để đổi lấy thời gian hơn nửa tiếng đồng hồ, làm một công tố trạng tố cáo tội ác của Cộng Sản Việt Nam, cho cả dân tộcVN.
Sau đó, Nguyễn Thị Ngọc Hạnh được gởi về thọ hình tại nhà tù liên bang ở California. Nơi đây, chị đã gặp một số tù nhân Việt Nam và ai cũng đem lòng quý mến và thương yêu chị. Bao nhiêu tiền bạc chị nhận được từ bên ngoài, chị chia hết cho những người tù đang ở chung với chị mà chị coi như là những đứa em. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói:
"Tôi đã từng ở tù nhiều năm ở Việt Nam, sang đến tù Âu Châu, bây giờ tù Mỹ, tôi rất dễ thích hợp với nhà tù.  Nơi chốn này, tôi quen rồi nên tôi không cần gì cho tôi cả. Tôi sống như thế nào cũng được, nhưng các em nó còn nhỏ, các em không quen với những khó khăn, không được tiếp tế, tội nghiệp chúng nó lắm."


7 năm 2003, vì lý do sức khỏe, Nguyễn Thị Ngọc Hạnh được đưa về giam giữ ở nhà thương đồng thời là nhà tù duy nhất của chính phủ liên bang ở ngoại ô Dallas tên Carswell. Tại nơi đây, chị liền được những nhân vật chống chộng nổi tiếng của cộng đồng Việt Nam như giáo sư Cao Chánh Cương, nhà báo, nhà văn, nhạc sĩ, chiến sĩ đấu tranh nhiều năm Trương Sĩ Lương, nhà văn nữ Thu Nga, cựu đại tá Võ Văn Ân đến thăm viếng và ủy lạo tinh thần hầu như mỗi tuần lễ. Đặc biệt riêng đại tá Võ Văn Ân, những tháng sau cùng, đại tá đến thăm chị hầu như 2, 3 lần một tuần để an ủi khích lệ và bàn thảo với chị về một sách lược đấu tranh mới...
Cá nhân tôi, đã nghe tên anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh từ lâu, nhưng chưa hề có dịp được giáp mặt. Sau khi cơn bão Katrina tàn phá thành phố tôi ở, tôi phải lưu vong sang Dallas, tôi liền làm đơn để xin phép đi thăm chị.
Cảm giác lần đầu tiên khi gặp Nguyễn Thị Ngọc Hạnh thật là một cảm giác khó quên được trong đời. Trong hội trường thăm nuôi to lớn của nhà tù liên bang, tôi nhìn thấy một nữ tù nhân dáng người ốm, chiều cao trung bình so với một người Việt Nam trong bộ quần áo tù nhân bước ra. Dáng đi của chị hiên ngang và quả quyết như một nữ tướng, dù rằng đang mặc bộ đồng phục nhà tù, dù rằng đang bước trong nhà tù. Gương mặt chị sáng lạng, cặp mắt bất khuất kiên cường, luôn luôn chiếu sáng ánh lửa hy vọng.
Bắt tay và được giới thiệu với chị, tôi có cảm tình ngay với người phụ nữ anh hùng này. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói chuyện nhỏ nhẹ, rõ ràng, lý luận sâu sắc. Thỉnh thoảng, không quên chêm vào vài câu pha trò ý nhị, tươi sáng. Tôi ngồi im suốt một buổi sáng để nghe chị nói và âm thầm quan sát và tìm hiểu con người chị. Tôi muốn biết vì sao, hoặc động cơ nào đã thúc đẩy một người phụ nữ Việt Nam hiền lành, một người vợ hiền trong một gia đình bình thường của miền Tây Việt Nam, lớn lên từ chốn đồng ruộng thơm hơi lúa, trở thành một chiến sĩ chống cộng hăng say và có thể nói, quyết liệt và táo bạo có thể so sánh ngang hàng với Lý Tống. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã khóc khi nói đến những hình ảnh đau thương của "Anh Lính Cộng Hòa". Chị khóc một cách tự nhiên và chân thật. Chị coi những anh lính Cộng Hòa như những người anh ruột của mình. Một lần, gặp một anh lính Cộng Hòa trên một chuyến xe lửa trên đường ở tù về, chị đã móc hết tiền trong túi ra cho anh và nhường chỗ chị cho anh ngồi.
Chị đã kể lại những bất công không phải của chị nhưng mà của đồng bào chị đã phải gánh chịu trong chế độ Cộng Sản. Và Nguyễn Thị Ngọc Hạnh cũng kể phớt qua cuộc đời của chị. Cuộc đời của một người Việt Nam mà số ngày tù nhiều hơn số ngày sống tự do ở ngoài đời...
Sau nhiều giờ đồng hồ ngồi nói chuyện, tôi hiểu được lý do nào và động lực nào đã biến người vợ hiền Nguyễn Thị Ngọc Hạnh thành người nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh của thời đại này. Lý do đó là: Chị không chịu nỗi những bất công và đàn áp của bọn Cộng Sản Việt Nam đang đè xuống trên đầu trên cổ đồng bào chị. Chị không chịu nỗi cảnh chúng nó tàn phá quê hương của chị. Đơn giản như thế thôi.  Nguyễn Thị Ngọc Hạnh tuyên bố rằng chị không chiến đấu cho mình mà cho dân tộc Việt Nam. Chị đã hy sinh cả gia đình, mấy đứa con, chọn con đường tranh đấu, lấy hạnh phúc của dân tộc làm hạnh phúc của mình. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh tuyên bố:
"Tôi sinh ra là người Công Giáo, nhưng bây giờ thì dân tộc Việt Nam là tôn giáo của tôi. Tranh đấu giành lại tự do hạnh phúc cho người Người Việt Nam là ĐẠO, tức là con đường của tôi."
Và chị nói thêm:
"Sau năm năm ở tù, tôi đã có nhiều thì giờ để học hỏi và suy nghĩ. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều suốt năm năm qua để tìm một con đường để giải phóng dân tộc. Và tôi rất lạc quan, tin tưởng..."
Ngừng một chút, chị ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh ở bên ngoài hàng rào trại tù và chậm rãi tuyên bố một câu quan trọng:
"Dù ngày xưa tôi là một người chuyên môn đốt tòa đại sứ Việt cộng, nhưng bây giờ thì tôi đã quyết định từ bỏ con đường bạo lực. Tôi đã tìm ra một phương pháp tranh đấu ôn hòa bất bạo động nhưng sẽ đem lại kết quả. Tôi sẽ không dùng lửa để đốt tòa đại sứ nữa, nhưng tôi sẽ gom lửa của đồng bào, gom lửa của tôi, của anh, của tất cả chúng ta để chúng ta cùng nhau đốt cháy chế độ Cộng Sản..."
Nguyễn Thị Ngọc Hạnh mỉm cười rồi lắc đầu tiếp:
"Tôi đã đốt tòa đại sứ của chúng nó ở Anh và ở Pháp, nhưng tôi không biết rằng mình đốt thì nó sẽ lấy tiền bảo hiểm để xây lại một tòa đại sứ mới hơn, đẹp hơn, lớn hơn xưa. Tôi đã quyết định từ bỏ con đường tranh đấu bạo động như ngày xưa. Lửa của tôi bây giờ sẽ được dùng một cách hữu hiệu hơn."
Và chị lập lại câu nói mà tôi cho rằng là một câu nói vô cùng quan trọng của một điểm khởi đầu của một cuộc tranh đấu mới:
"Tôi sẽ gom lửa của đồng bào, gom lửa của tôi, của anh, của tất cả chúng ta để chúng ta cùng nhau đốt cháy chế độ Cộng Sản..."
Lần cuối cùng tôi đến thăm chị, Chủ nhật ngày 16 tháng 4 năm 2006, chúng tôi bịn rịn từ giã nhau. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh hỏi tôi về cảm nghĩ của tôi về vấn đề chống Cộng. Tôi thành thực cho chị biết rằng tôi rất bi quan. Tôi thấy rằng chúng ta mỗi ngày một già đi, yếu đi. Tình hình cộng đồng lại ly tán, chia rẽ, đố kỵ. Không đồng ý với nhau thì đâm ra ghét nhau và nếu cần thì không ngần ngại chửi nhau là....Việt cộng. Trong khi đó, chính quyền Việt cộng mỗi ngày mỗi giàu mỗi mạnh và đặc biệt, những thằng mình muốn trù ẻo cho nó... bị trúng gió mà chết thì chúng nó lại không những không chết, mà xem hình thì thấy chúng càng ngày càng béo tốt thêm. Nhìn mặt mày chúng nó phè phỡn trên các tờ báo mà tối về nhà buồn ...ăn cơm không được.
Nghe như thế Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nghiêm sắc mặt lại và trách tôi liền, không hề có một chút rụt rè dù đây chỉ là lần thứ hai tôi gặp chị:
"Anh không được bi quan như thế. Tôi ở trong tù mà tôi còn nghĩ được sách lược chống chúng nó, anh ở ngoài tự do, có nhiều phương tiện, nhiều cơ hội, tại sao anh lại có những tư tưởng bi quan như thế? Một chiến sĩ chống cộng như anh mà bi quan như thế thì làm sao chúng ta chiến thắng Cộng Sản được?"
Tôi giật mình chưng hửng và ngồi im không biết nói gì, như một người học trò bị thầy giáo quở mắng ở những ngày còn đi học tiểu học. Đại tá Võ Văn Ân nhìn tôi ... thương hại.
Chị tiếp tục "giảng" cho tôi một bài thật dài, thật hay. Cuối cùng, chị nói:
"Chúng ta không được bỏ cuộc nửa chừng. Chúng ta phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Và tôi tin tưởng chắc chắn chúng ta sẽ thành công. Tôi quả quyết như thế. Chế độ bạo tàn phi nhân của Việt cộng sẽ phải bị sụp đổ..."
Tôi nhìn thấy trong những lời chị nói, dường như có những ngọn lửa hừng hực phát ra... Tôi nghi nhận những gì Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói và cảm thấy những gì chị nhận xét về tôi rất đúng. Lâu nay, phần vì hoàn cảnh cá nhân, phần vì phải tranh sống hằng ngày, phần vì nhìn thấy cộng đồng chia rẽ, tôi như đâm ra thờ ơ với việc tranh đấu. Và tệ nhất, tôi cảm thấy bi quan.
Tôi xin cám ơn anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã thẳng thắn chỉ trích về những nhận định sai lầm của tôi. Sự chỉ trích rất đúng và tôi hứa với chị sẽ cố gắng nhìn lại thời thế để tìm một cái nhìn sáng sủa hơn. Những lời Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói làm tôi chợt nhớ đến những chiến sĩ quốc gia mà tôi luôn luôn nể phục, những con người đã âm thầm chiến đấu suốt bao nhiêu năm nay và cho đến giờ này vẫn còn một lòng dạ sắt son với tổ quốc, không hề tàn phai dù chỉ một chút: Nơi tôi ở ngày xưa, thành phố New Orleans, có những người như chiến hữu Lê Hồng Thanh, chiến hữu Trương Minh Đức, Không Quân Vũ Viết Ngữ. Nơi tôi ở bây giờ, thành phố Dallas, có những người chiến sĩ như Trương Sĩ Lương, như đại tá Võ Văn Ân. Xa hơn nữa, tôi nhớ đến những người như anh Huỳnh Lương Thiện ở San Francisco, anh Đào Trường Phúc và chị Nguyệt Ánh ở DC, thằng bạn già tôi, Không Quân Nguyễn Văn Ngà ở Vancouver, và người đàn anh khả kính, trung tá KQ Khưu văn Phát ở DC, Hội trưởng Tổng Hội Không Lực VNCH...
Dĩ nhiên là danh sách còn rất nhiều và nhiều nữa và tôi không nhớ hết được ở đây, chỉ ghi vội lên vài tên, như một lời tạ tội vì đã vắng mặt khá lâu trên con đường tranh đấu, và đồng thời cũng gởi đến những lời khích lệ cùng khen ngợi tấm lòng sắt son đến các anh các chị.
Chúng tôi bịn rịn chia tay nhau và chắc phải một thời gian khá lâu mới được gặp lại. Tuần sau, Nguyễn Thị Ngọc Hạnh sẽ mãn hạn tù và sau đó sẽ được chuyển sang sở di trú trước khi lên đường trở về Pháp.
Trên đường về nhà với đại tá Võ Văn Ân, chúng tôi nói chuyện với nhau và chúng tôi nghĩ rằng nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh sẽ là ngọn lửa chiến đấu, ngọn lửa hy vọng cuối cùng của chúng ta. Tôi nguyện cầu cho chị có đủ can đảm, tài năng và phương tiện để, như lời chị nói, sẽ gom lửa của chị và của đồng bào đốt cháy chế độ Cộng Sản phi nhân tàn bạo.
Đã từ lâu, cá nhân tôi cũng như nhiều người quốc gia khác, dù không nói ra, nhưng chúng ta luôn luôn âm thầm đi tìm một ngọn lửa để khôi phục quê hương. Và chúng ta đã nhìn thấy nhiều phong trào, nhiều đoàn thể, nhiều đảng phái nổi lên. Nhưng sau 31 năm, tôi chưa nhìn thấy một niềm hy vọng hoặc một hứa hẹn nào thực tiễn cả. Thậm chí một đoàn thể chính trị hoạt động đến giờ này mà còn tồn tại được, số thành viên đi họp còn được 25% so với ngày mới thành lập thì phải được coi như là một đảng phái thành công và có thực lực. Có lẽ cái tật làm ít nói nhiều, lãnh tụ thích đọc diễn văn dài giòng hơn là tích cực dấn thân, lãnh tụ sợ thay đổi, lãnh tụ luôn luôn muốn được bao vây bởi những nịnh thần ngon ngọt của một thời quá vãng, lãnh tụ không dám đối diện với thực tế phũ phàng trước mặt vẫn là một cơn bịnh trầm kha trong các đoàn thể đảng phái của chúng ta. Cộng thêm vào đó, là kẻ thù... thời gian. Càng ngày, chúng ta càng già đi và yếu đi vì chúng.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một hứa hẹn, một đốm lửa, dù chỉ là một đốm lửa rất nhỏ, rất leo lét được khai sinh và đốt lên từ một người phụ nữ Việt Nam bé nhỏ và có thể nói, chưa được nhiều người biết đến tên như Nguyễn Thị Ngọc Hạnh. Và bản chất của lửa, ai cũng biết, luôn luôn bắt đầu rất bé nhỏ, leo lét, khiêm nhường, yếu đuối, nhiều khi bị gió thổi tắt, nhưng lại bùng lên trở lại nhờ vài ngọn gió nhỏ. Và nếu ta biết đặc tính của lửa thì phải biết sự nguy hiểm của lửa. Cứ nhìn một đám cháy rừng thì biết. Nó thường bắt đầu bằng một ngọn lửa rất nhỏ, rất leo lét, chỉ đốt cháy vài ngọn lá nhỏ nằm trên mặt đất. Nhưng một khi lửa đã bắt lên nhờ những cọng lá nhỏ bé này rồi thì những cây cổ thụ to lớn, cho đến nguyên cả một khu rừng vĩ đại, cho đến cả một tiểu bang rộng vài trăm triệu mẫu tây sẽ bị chìm trong biển lửa chỉ trong vòng vài tuần lễ ngắn ngủi.
Hôm nay, nhân ngày mãn hạn tù của nữ anh hùng Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, tôi xin kính cẩn viết lên bài này để giới thiệu Nguyễn Thị Ngọc Hạnh với những đồng hương chưa biết chị. Với những ai đã biết chị, chúng ta hãy cùng nhau chúc mừng chị. Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã hứa với chúng ta rằng chị sẽ dùng hết quãng đời còn lại của chị để đấu tranh cho dân tộc Việt Nam.
Tất cả chúng ta, những người đã biết Nguyễn Thị Ngọc Hạnh và mới biết chị, chúng ta cần phải tiếp một tay với chị để đốt lên ngọn lửa mà tôi mạo muội gọi rằng ngọn lửa Nguyễn Thị Ngọc Hạnh. Trong tương lai, chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh và những chiến hữu như đại tá Võ Văn Ân, nhóm anh em Bến Cũ và những chiến hữu liên hệ sẽ có những chương trình hoạt động và sẽ thông báo sau.
Chúng ta phải cùng nhau gom lửa chung với Nguyễn Thị Ngọc Hạnh. Với ngọn lửa này, chúng ta sẽ cùng nhau đốt cháy chế độ bạo tàn của Việt cộng như lời Nguyễn Thị Ngọc Hạnh nói... Chúng ta sẽ thắng!

Tạ Quốc Anh

 ----
Nữ chiến sĩ Nguyễn thị Ngọc Hạnh

Chiến sĩ Nguyễn thị Ngọc Hạnh từ Pháp đến Nam California để ra mắt và cảm tạ đồng hương hải ngoại đã hỗ trợ tinh thần cho chị trong một cuộc tranh đấu kiên cường dũng cảm với bạo quyền Cộng Sản nhằm đòi hỏi Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam trước công luận thế giới:

1/ Vào ngày 24 tháng 05 năm 2000, chị Ngọc Hạnh đã xâm nhập vào Thượng Viện Pháp Quốc với mục đích tự thiêu để phản đối sự hiện diện của Tổng Bí Thư CSVN là Lê Khả Phiêu trong chuyến công du của hắn tại Pháp. Tuy nhiên nhân viên an ninh đã phát giác và kịp thời ngăn chặn.

2/ Vào ngày 26 tháng 08 năm 2000, để tẩy chay ngày lễ sinh nhật của Hồ Chí Minh được tổ chức hằng năm tại các Tòa Đại Sứ CS tại ngoại quốc, chị Ngọc Hạnh đã bí mật lén vào Tòa Đại Sứ Anh Quốc tưới xăng đốt cháy phòng khách của Đại Sứ Quán VC, liền theo đó chị tới cổng vào Tòa Đại Sứ trương cờ VNCH và hô to khẩu hiệu "Đả Đảo Cộng Sản". Sau đó bị cảnh sát Anh Quốc bắt và tống giam.

Trong thời gian chị bị cầm tù, cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại khắp thế giới đã mạnh mẽ hỗ trợ chị bằng cách ký gởi các thỉnh nguyện thơ đến Thủ Tướng, Nữ Hoàng và tòa án Anh Quốc để can thiệp trả tự do cho chị.

Sau sáu tháng bị giam cầm trong những nhà ngục hắc ám nhất ở Anh Quốc, và đối đầu với các cuộc lấy khẩu cung của những tay thám tử sừng sỏ để nhằm thỏa mãn lời yêu cầu của CS là xử tội chị Ngọc Hạnh với bản án tối đạ Chị đã bất khuất kiên cường chống trả lại mưu toan này, và đồng thời tiếp tục hô hào tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ tại VN trước tòạ Sau cùng, sau 10 lần ra tòa, chị Ngọc Hạnh đã được quan tòa xử trắng án và tha bổng.

Có hai điểm đặc biệt làm nức lòng cộng đồng hải ngoại đã hỗ trợ cho chị là:

Bà luật sư Pierce biện hộ cho chị Ngọc Hạnh đã đáp lời cám ơn chị rằng: thay vì bà cám ơn tôi, tôi phải cám ơn bà đã cho tôi dịp may mắn để biện hộ cho bà, một nữ anh hùng tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ và nhân quyền, một khát vọng thời đại của nhân loạị Và thêm nữa nhờ dịp này tôi mới được chứng kiến một sự kiện quá đặc biệt mà trên 25 năm phục vụ tại tòa án tôi chưa bao giờ thấy xảy ra là quan tòa ca ngợi bị can ngay tại tòa án.

Được biết để kết thúc phiên xử trước khi tha bổng bị can Nguyễn thị Ngọc Hạnh, ông chánh án Pontius đã nói "Sau mấy phiên tòa liên tiếp, tòa đã nghiên cứu kỹ những tài liệu, bằng chứng của hai phía đưa ra, kể cả những hồ sơ truy tầm đặc biệt của cảnh sát tại Pháp của bên nguyên cũng như bên bị. Tòa không tìm được những bằng chứng cụ thể nào chứng tỏ bị can, một người phụ nữ VN yếu đuối lại có ý định mưu sát và phá hoại như phía Sứ Quán VNCS đưa rạ Tòa chỉ thấy hành động của bị can là những hành động nhằm thúc đẩy việc đòi Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam". Đoạn ông chánh án, hướng thẳng về phía bà Nguyễn thị Ngọc Hạnh và dõng dạc nói: "Bà là một phụ nữ nhỏ nhắn, yếu đuối, nhưng hành động của bà hết sức cao cả và lớn laọ Bà là một chiến sĩ đấu tranh vô cùng can đảm mà tôi hết lòng cảm phục. Bà đã quên đi bản thân mình để hy sinh tranh đấu cho quê hương Việt Nam yêu quý của bà. Nhân danh luật pháp Anh Quốc, tôi tuyên bố bà được Tự Dọ"

Cử tọa tham dự buổi ra mắt cảm tạ đồng hương của Nguyễn thị Ngọc Hạnh đã vỗ tay hoan hô nhiệt liệt và cả hội trường đều đứng dậy vỗ tay khi chị Ngọc Hạnh trong phần giải đáp đã phát biểu:

"Tôi nguyện hiến dâng thân xác cho chính nghĩa dân tộc và sẽ tranh đấu đến hơi thở cuối cùng cho Tự Do Dân Chủ ở Việt Nam, tôi đã được đồng bào cứu ra từ nơi lao tù thì thân xác và cuộc đời của tôi thuộc về đồng bào và thuộc về tổ quốc."

Trong không khí hào hùng đầy xúc động này, Bà Margie Rice, Thị Trưởng thành phố Westminster, đã phát biểu ca ngợi hành động của chị Ngọc Hạnh là anh hùng và đồng thời tặng chị chiếc chìa khóa vàng của thành phố. Ông Frank Fry, Phó Thị Trưởng, cũng phát biểu sự ngưỡng mộ của người Mỹ đối với hành động quả cảm của chị. Nghị viên Trần Thái Văn của thành phố Garden Grove, đã trao một "plaque" biểu dương sự ủng hộ của thành phố Garden Grove với cuộc tranh đấu của chị Ngọc Hạnh nói riêng và của cộng đồng người Việt hải ngoại nói chung. Nghị Viên Solorio của thành phố Santa Ana cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ với chị Ngọc Hạnh. Đặc biệt ông Gilbert Garcia, Chủ Tịch Hội Nghệ Thuật người Mễ Tây Cơ, cùng cô Jessie đã tặng chị Ngọc Hạnh một bức tranh do cô Jessie vẽ diễn tả người phụ nữ Việt Nam với chiếc áo dài và nón lá đang cho con bú với ước vọng đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong tự do "My children will be born freẹ"

Buổi ra mắt đã diễn ra từ 1 giờ và kết thúc lúc 5 giờ chiều ngày Chủ Nhật 22/07/2001 trong sự xúc động và hào khí đấu tranh ngất trời của đông đảo đồng bào tham dự.

* Nguoi-Viet.com 26/07/2001

---------


THIÊN ĐƯỜNG MỚI :4 người đàn bà trong căn nhà tồi tàn

Cảnh sống xa hoa, ăn trên ngồi tróc của các quan chức Viet Nam, kể cả quan chức đã về hưu
 

"Không biết đời tôi có mắc nợ gì với trời đất mà vô duyên xấu số đến lạ thường. Tôi mù lòa, cả 3 con gái không lấy được chồng mà còn mang trọng bệnh", bà cụ Lâm Thị Giản (87 tuổi) trầm ngâm kể về gia đình mình.

Từ nhiều năm nay, người dân xóm Biên Quản, xã Thanh Giang, huyện Thanh Chương (Nghệ An) đều thở dài thương xót khi nhắc đến tình cảnh gia đình của bà góa phụ Lâm Thị Giản. Trong căn nhà nhỏ trống trải ấy, bên cạnh cụ bà gần 90 tuổi ăn nằm một chỗ, điếc đặc và mù lòa còn có 3 người phụ nữ khác cứ sống vật vờ như cái bóng.
4 người phụ nữ bất hạnh trong ngôi nhà tàn. ảnh:Trường Long
4 người phụ nữ bất hạnh trong căn nhà nhỏ. Ảnh: Nguyên Khoa
Con gái đầu lòng của cụ Giản là Lâm Thị Chiến (51 tuổi). Sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh, lớn lên bà Chiến tham gia thanh niên xung phong rồi lỡ mất thời con gái. Không lấy chồng nhưng bản năng làm mẹ khiến người phụ nữ nghèo quyết tâm "xin" được một đứa con trai. Năm 1985, sau khi sinh con như mong muốn thì người phụ nữ mắc bệnh thủng bàng quang.
Từ ngày mắc bệnh, bà Chiến chỉ ăn nằm một chỗ, phải có người phục vụ vì đặc thù của căn bệnh quái ác này là nước tiểu cứ tự nhiên chảy cả ngày lẫn đêm gây nặng mùi, nhiễm trùng viêm loét toàn thân... Suốt 26 năm nằm liệt một chỗ, không có tiền đến bệnh viện phẫu thuật, người phụ nữ nghèo tiều tụy như một cái xác không hồn, thỉnh thoảng phải xuống thành phố Vinh nằm viện để điều trị các triệu chứng viêm nhiễm toàn thân.
Tháng 11 vừa qua, sau cơn đau dữ dội, bà Chiến được đưa xuống Bệnh viện đa khoa Thái An (Vinh, Nghệ An) điều trị, các bác sĩ phát hiện nhiều khối sỏi lớn ở thận, cần phải phẫu thuật gấp. Người con trai duy nhất Lâm Văn Quế đã phải chạy vạy ngược xuôi vay mượn tiền bạc để mẹ phẫu thuật. Mổ xong, căn bệnh thủng bàng quang lại càng nặng hơn.
Người con thứ hai của cụ Giản là bà Lâm Thị Hường (47 tuổi). Từ khi sinh ra, bà Hường đã bị bệnh thần kinh, mỗi khi trái gió trở trời lại lên cơn điên nằm lăn lóc giữa đường giữa chợ. Nhiều lúc bà còn cầm gậy gộc đánh đập cả mẹ lẫn chị em trong nhà. "Có lần bà ấy lên cơn, cả xóm trưởng lẫn chủ tịch xã đều đến để giúp đỡ nhưng cũng bị đánh đập, chửi bới nên ngậm ngùi bỏ về", một người hàng xóm cho biết.
Con gái thứ ba của cụ Giản là bà Lâm Thị Lịch (43 tuổi). Cũng như người chị gái, từ nhỏ Lịch không được nhanh nhẹn, khôn khéo như những người khác. Lớn lên không thể kiếm được một tấm chồng, người đàn bà vốn "không được bình thường" cho lắm lại mang trong mình nhiều căn bệnh như cột sống, thận, xoang...
Mọi hy vọng và nguồn sống duy nhất trong ngôi nhà ấy đặt lên vai anh Quế (26 tuổi) - con trai của mẹ Chiến. Sinh ra không biết bố mình là ai, tuổi thơ của Quế gắn liền với những ngày tháng dọn giường chiếu, giặt quần áo nồng nặc mùi nước tiểu cho mẹ cùng những trận đòn roi, mắng chửi khi người dì ruột lên cơn và những ngày đói quay đói quắt vào mùa giáp hạt...
Không đầu hàng số phận, thương bà, thương mẹ và các dì, Quế luôn cố gắng đỡ đần gánh vác mọi việc trong gia đình. Phải bỏ học sớm vì quá nghèo, từ gần chục năm nay, Quế trở thành trụ cột trong gia đình. Ngày ngày anh phải đi phụ hồ và làm thuê đủ mọi việc như gánh phân thuê, phun thuốc trừ sâu, dọn chuồng trâu bò... với mong muốn có đủ tiền để nuôi 5 miệng ăn trong nhà và đưa bà, mẹ cùng các dì đi chữa bệnh.
Nhiều lúc mẹ và các dì ốm mà không có tiền đi chữa bệnh, Quế đã phải vay nóng rồi làm không công trả nợ. Khi ngân hàng chính sách xét duyệt cho hộ nghèo được vay vốn để làm ăn, Quế được vay 15 triệu đồng nhưng thay vì làm ăn lại phải đưa mọi người đi chữa bệnh. Đến nay sắp hết hạn, anh chưa biết lấy đâu ra tiền để trả nợ.
Hầu như tháng nào Quế cũng phải đưa mẹ đi viện chữa bệnh. ảnh: Nguyên Khoa
Hầu như tháng nào Quế cũng phải đưa mẹ đi viện chữa bệnh. Ảnh: Nguyên Khoa
"Ước mơ lớn nhất của tôi là có tiền để đưa mẹ ra Hà Nội hoặc TP HCM phẫu thuật chữa bệnh thủng bàng quang, đưa các dì xuống bệnh viện tâm thần để khám, điều trị và giúp bà ngoại mổ mắt", người thanh niên tâm sự trong nước mắt.
Nói về hoàn cảnh bi đát này, ông Trần Đình Thơ - Phó chủ tịch UBND xã Thanh Giang cho biết đây là hộ nghèo điển hình của xã. "Từ khi nhà nước có chính sách bình xét hộ nghèo đến nay, gia đình cụ Giản đều nằm ở đầu bảng. Chỉ trừ anh Quế là khỏe mạnh, còn tất cả mọi người trong nhà đều không được bình thường, có vấn đề về thần kinh và mắc trọng bệnh. Gia đình nghèo ấy rất cần sự hỗ trợ, chung tay của cộng đồng", ông Thơ cho biết.
Độc giả quan tâm xin liên hệ: Lâm Văn Quế - xóm Biên Quản, xã Thanh Giang, huyện Thanh Chương, Nghệ An. Điện thoại: 01648.202.125. Số tài khoản: 3615.205.048.720 Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn, chi nhánh huyện Thanh Chương, Nghệ An. Chủ tài khoản: Lâm Văn Quế.
Nguyên Khoa

Ánh sáng ngọn nến Thái Hà : “Con số Thái Hà và con số Việt Nam”

Con số (MT: Con số gì?) Thái Hà 

và con số (MT: Con số gì?) Việt Nam


Con số Thái Hà và con số Việt Nam

Ánh sáng ngọn nến Thái Hà không chỉ chiếu rọi quanh khu đất nhỏ ở Hà Nội nhưng bà con giáo dân Thái Hà đã tiên phong khơi dậy sự can đảm đấu tranh đòi lại quyền làm chủ của người dân. Thái Hà không có sứ mệnh làm chính trị nhưng ngọn nến Thái Hà rất đáng trân trọng quý giá trong bối cảnh lịch sử VN hôm nay và có thể nó sẽ đánh thức mọi người cùng chung lưng đấu cật tạo thành con số Việt Nam, điều mà toàn dân đang chờ đợi.
 
Có lẽ nhiều người cho rằng sự kiện Thái Hà có đáng gì đâu mà phải tốn giấy mực và bàn nói đến quá nhiều như thế, chỉ là chuyện nội bộ giữa GHCGVN với chính quyền Hà Nội về việc tranh chấp đất đai, hay rõ hơn là chuyện riêng của một nhà dòng, một giáo xứ Công Giáo với chính quyền địa phương. Nhưng có nhiều người nhận định rằng xuyên suốt 37 năm sống dưới chế độ cộng sản độc tài tán ác, chưa có một tổ chức chính trị trong và ngoài nước, chưa có một tập thể người Việt nào dám chống đối, phê bình công khai trực tiếp đường lối chính sách của ĐCSVN và nhất là không sợ hãi lực lượng công an côn đồ tự xác định nhiệm vụ chính là phục vụ cho sự tồn vong của đảng chứ không phục vụ nhân dân.
Sức mạnh nào đã giải thoát giáo dân Thái Hà khỏi sự sợ hãi tiềm ẩn trong họ cũng như trong tâm can toàn dân Việt, và phải chăng ngọn đuốc đấu tranh của Thái Hà chỉ đủ chiếu sáng trong giáo xứ họ hay đã lây lan tỏa khắp hang cùng ngõ hẻm đánh thức nhiều lương tri con người trổi dậy tìm sự thật và công lý.
 

Nhìn hình ảnh những cuộc xuống đường đấu tranh của Thái Hà được đăng trên các trang báo điện tử từ nhiều năm nay, mọi người đều thấy rõ tập thể này là những người dân chân chất, không học cao hiểu rộng, không học hàm học vị. Họ là những bà mẹ buôn thúng bán bưng, những người phụ nữ như mọi người phụ nữ bình thường trong xã hội nhưng sự khác biệt giữa họ và những tổ chức khác là sự đoàn kết gắn bó cùng sống chết và tinh thần hòa bình trong tranh đấu. Mỗi người trong họ là một con số không nhưng tất cả những con số không này cùng sát cánh đoàn kết với nhau sau con số 1 là những vị linh mục can đảm và yêu chuộng hòa bình nhưng không thiếu tinh thần kiên quyết đã tạo thành một dãy số dài đầy sức mạnh. Con số Thái Hà đã nhiều lần làm chùn bước những đao phủ khét tiếng của đảng CSVN như Nguyễn Tấn Dũng, Phạm Quang Nghị và bộ sậu lãnh đạo ngành công an.
Không phải chúng yếu hơn, ít hơn nhưng chúng biết rằng con số Thái Hà là một con số thần thánh, nó sẽ lan tỏa nhanh hơn ánh sáng mỗi khi bị đàn áp và càng bị đánh đập khủng  bố con số này càng nhân nhanh và rộng hơn. Với một tập thể nhỏ nhưng đồng tâm đồng lòng đã tạo nên được sức mạnh khủng khiếp, ít nhất là với nguời dân Việt từ lâu nay vốn co trốn trong im lặng, chịu đựng, xoay trở để tồn tại, không ai dám đụng đến cái gọi là chính quyền và đảng CSVN nêú không muốn vào rừng làm mồi cho bệnh sốt và cơn đói triền miên.
Trong 37 năm qua có rất nhiều và rất nhiều tổ chức tôn giáo, xã hội, đảng phái chính trị trong và ngoài nước được thành lập với mục đích kêu gọi nhà cầm quyền VN tôn trọng nhân quyền, họ đấu tranh cho một quốc gia VN dân chủ với hoài bảo cùng xây dựng một nước Việt hòa bình thịnh vượng. Thời gian 37 năm với lịch sử chỉ là một nháy mắt nhưng với đời người thì khá dài, nhiều tổ chức đã mỏi mệt tan hàng sau những cố gắng với khả năng nhất định, những tập thể khác rệu rã vì chán nản hay đánh trống cho kêu vang khi có dịp để tự nhắc và nhắc mọi người là mình còn tồn tại nếu không thì còn lại là những hoài bão về quá khứ. Những tổ chức ở nước ngoài có một số thành viên khiêm tốn đa số là lớn tuổi, cuộc sống kinh tế đời thường khó khăn và trách nhiệm với gia đình nhỏ đã bóp chết rất nhiều người có ý tưởng hợp tác ủng hộ công cuộc đấu tranh cho một nước Việt tươi sáng ngày mai.
Lực lượng vốn ít ỏi của các tổ chức đấu tranh dân chủ cộng với sự phân tán mỏng, chưa nói đến sự chia rẽ nội bộ và sự đố kỵ giữa các tổ chức, tạo thành một bức tranh màu lốm đốm lạc điệu không có hồn và sức sống, chưa tạo được sức mạnh để có thể làm đối trọng với ĐCSVN. Một số anh chị em yêu nước đã phải âm thầm hy sinh ngồi tù để nói lên sự bất công, độc tài đảng trị của nhà nước VN nhưng  không một tổ chức nào đủ bản lãnh cứu họ hay ít nhất can thiệp hoặc tạo được sức ép để họ không bị xử với những bản án bất công.
Phải chăng mục tiêu đấu tranh cho một nước VN dân chủ và đòi quyền sống xứng đáng là con người không cao cả lý tưởng bằng Thái Hà đòi đất và phải chăng lòng dân Việt Nam không còn mơ ước được sống xứng đáng là con người để chưa thấy một tổ chức nào có thể quy tụ được mọi người lại với nhau. Hay phải chăng dãy số không của 85 triệu dân Việt chưa có con số 1 đứng trước để cùng kề vai chung sức sát cánh bên nhau thạo thành con số Việt Nam với một sức mạnh bạt núi dời non hay các tổ chức và dân Việt cùng ngồi chờ ĐCSVN tự tan hàng và mời đến trao quyền làm chủ đất nước hoặc chờ đất nước nổi loạn rồi mới ra mặt để lãnh đạo.
Không ít những tổ chức tỏ ra bất bình khó chịu khi Thái Hà xuống đường vì dư luận bị lôi kéo sang hướng khác trong khi họ muốn hướng dư luận theo lộ trình của họ. ĐCSVN không sợ những bản cương lĩnh, những hiến chương, những lý luận chính trị phòng khách nhưng không có thực lực và đoàn kết. 37 năm kế tiếp sẽ đến và trôi qua rất nhanh và Việt Nam vẩn nằm dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN nếu các tổ chức trên chưa đồng thuận và đoàn kết với nhau để cùng đấu tranh đem sự an bình, hạnh phúc và cuộc sống xứng đáng cho con dân đất Việt.
Sự kiện Thái Hà cùng với những lần xuống đường biểu tình của một số người yêu nước phản đối chính quyền cộng sản độc tài, bất công, tàn ác, bán đất tổ tiên, nhượng biển của tiền nhân đã làm hồ hởi hân hoan rất nhiều con tim dân Việt từ lâu dấu mình trong sợ hãi. Ánh sáng ngọn nến Thái Hà không chỉ chiếu rọi quanh khu đất nhỏ ở Hà Nội nhưng bà con giáo dân Thái Hà đã tiên phong khơi dậy sự can đảm đấu tranh đòi lại quyền làm chủ của người dân. Thái Hà không có sứ mệnh làm chính trị nhưng ngọn nến Thái Hà rất đáng trân trọng quý giá trong bối cảnh lịch sử VN hôm nay và có thể nó sẽ đánh thức mọi người cùng chung lưng đấu cật tạo thành con số Việt Nam, điều mà toàn dân đang chờ đợi.
 
Mõ Sài Gòn

Truyền thông :“Ơn Gọi Phục Vụ Tin Mừng”

 Thắp Nến dễ Hiệp Thông & Cầu Nguyện Cho các giáo xứ:

- Thái Hà,

- Mỹ Lộc &

- Giáo Điểm Con Cuông

4/12/11 8:26 PM
Đại Chủng viện Vinh Thanh Thắp Nến Cầu Nguyện Cho Thái Hà, Mỹ Lộc và Giáo Điểm Con Cuông
 
“Ơn Gọi Phục Vụ Tin Mừng”, đó là chủ đề của giờ thắp nến cầu nguyện diễn ra vào tối ngày 02 – 12 – 2011 tại Đại Chủng viện Vinh Thanh. Gia đình Đại Chủng viện Vinh Thanh đã nghiệm suy về “Ơn gọi phục vụ Tin Mừng” của người mục tử hôm nay theo gương Thánh Phanxicô Xaviê là bổn mạng của Đại Chủng viện, trong sứ vụ tận hiến cho những người đau khổ. Với ý nghĩa đó, Đại Chủng viện Vinh Thanh đã cùng thắp lên ngọn lửa hiệp thông cầu nguyện cho các mục tử và anh chị em giáo dân đang phải chịu bách hại vì sống Tin Mừng ở nhiều nơi, đặc biệt là tại Giáo xứ Thái Hà, Giáo xứ Mỹ Lộc và Giáo điểm Con Cuông.
 
Hiệp thông trong giờ cầu nguyện, có Cha Tổng đại diện Pet. Nguyễn Văn Viên, Cha Giám đốc Đại Chủng viện J.B. Nguyễn Khắc Bá, quý Cha trong Ban giảng huấn, anh em chủng sinh và tiền chủng sinh, đông đảo quý nữ tu các Hội dòng tại Giáo phận Vinh và bà con giáo dân cùng về tham dự.
“Ơn gọi phục vụ Tin Mừng” là một hồng ân lớn lao mà những ứng sinh linh mục hôm nay được nhận lãnh từ Đức Kitô, vị Mục Tử Nhân Lành. Thắp lên ngọn lửa dấn thân –  phục vụ, Gia đình ĐCV Vinh Thanh ý thức hơn vai trò và trách vụ cao cả của người tông đồ khi liên đới với biết bao anh chị em đang từng ngày, từng giờ phải đau khổ bởi những bóng đêm của tà quyền và các thế lực đang muốn dùng mọi cách nhằm chống phá Giáo hội. Những thông tin và hình ảnh về hiện trạng bách hại niềm tin tôn giáo từ Thái Hà, Mỹ Lộc, Con Cuông… đã làm cho mỗi thành viên trong gia đình Đại Chủng viện Vinh Thanh vô cùng thổn thức và cảm nghiệm sâu xa nỗi đau của cuộc lữ hành Thập giá. Thắp lên ngọn lửa hiệp thông, Đại Chủng viện Vinh Thanh muốn được cùng sẻ chia nỗi đau ấy và liên đới trong hy vọng về Mùa Đức Tin đang nảy mầm giữa lòng Giáo hội Việt Nam hôm nay.
Trước Thánh Thể Chúa và trong ánh nến nguyện cầu, Đại Chủng viện Vinh Thanh đã trao dâng cho Đức Kitô Khổ Nạn – Phục Sinh những đau khổ của các mục tử và anh chị em giáo dân đang chịu cảnh bách hại, “ nguyện xin cho những anh chị em vì Tin Mừng mà bị bách hại , cách riêng là quý Cha và anh chị em ở Thái Hà, Mỹ Lộc và Con Cuông được luôn tin yêu và kiên vững sống Đức tin, và cho những kẻ bách hại được ánh sáng Tin Mừng soi dẫn để sớm tìm về nẻo chính đường ngay. Vì, “Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở vì phần thưởng dành cho anh em trên trời thật lớn lao” (Mt 5, 11-12) (trích lời nguyện).
Giờ thắp nến cầu nguyện của Đại Chủng viện Vinh Thanh kết thúc với “Bài Ca Hiệp Nhất”, trong tâm tình ước nguyện cho mọi thành phần dân Chúa được hiệp nhất khi sống “Ơn gọi phục vụ Tin Mừng”. Đặc biệt, nhờ lời chuyển cầu của Thánh Bổn mạng Phanxicô Xaviê, Đại Chủng viện Vinh nguyện xin Chúa thánh hóa ngọn lửa hiệp thông  trong Đức tin đang rực cháy khắp muôn nơi, được thắp sáng và lan tỏa tại những vùng miền đang bị vây hãm bởi bóng đêm đen vô thần.
 
03/12/2011
Truyền thông ĐCV Vinh Thanh

Bài Xem Nhiều