We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 9 December 2011

Tài tử Đơn Dương bị ép rời khỏi Việt Nam như thế nào?



Nhân sự kiện tài tử Đơn Dương đang trong tình trạng hôn mê sâu, sau khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu tại Alexander Regional Medical Center, miền Bắc California, vào tối khuya Thứ Ba, 6 tháng 12 (giờ California), Người Việt Online cho đăng bài viết trích từ các công điện của Ngoại Giao Mỹ, được tiết lộ mới đây qua Wikileaks, về việc Đơn Dương đã bị ép rời khỏi quê hương như thế nào vào năm 2003, sau khi đóng hai bộ phim ' We Were Soldiers' và  'Green Dragon'. Bài viết đã được đăng trong cuốn 'Bí Mật Việt Nam Qua Hồ Sơ Wikileaks' do báo Người Việt xuất bản giữa tháng 11 vừa qua.

image

Hồi đầu thế kỷ, nhân dịp 25 năm chiến tranh Việt Nam chấm dứt, Hollywood sản xuất nhiều cuốn phim về đề tài này. Ngoài phim về chiến tranh, còn có phim về nước Việt Nam, và một số phim về người Việt Nam tại Mỹ.

image

Một trong những cuốn phim về chiến tranh làm ra vào thời đó, là phim We Were Soldiers, làm năm 2002 với Mel Gibson trong vai chính. Ngay trong cuối tuần đầu tiên khởi chiếu, cuốn phim đã thu về hơn $20 triệu tiền vé. Chuyện của phim này là trận Ia Drang.

image

Một cuốn phim về người Việt Nam di tản năm 1975, là cuốn Green Dragon, do Timothy Linh Bùi đạo diễn, một cuốn phim độc lập, sản xuất không qua các studio lớn, nhưng cũng kéo được sự tham gia của hai diễn viên lớn là Patrick Swayze (phim Ghost) và Forest Whitaker (giải Oscar 2007).

image

Tài tử Đơn Dương trong phim We Were Soldiers, đóng vai viên trung tá chỉ huy quân đội Bắc Việt trong trận Ia Drang.

image

Một diễn viên Việt Nam xuất hiện trong cả hai phim đó, là Đơn Dương. Trong We Were Soldiers, một đội quân Mỹ 365 người bị một sư đoàn Bắc Việt bao vây và cả hai bên đều chiến đấu dũng cảm. Cuốn phim chuyển qua chuyển lại giữa cái nhìn của bên Mỹ và cái nhìn của bên Bắc Việt. Mel Gibson đóng vai trung tá chỉ huy phía Mỹ. Đơn Dương đóng vai Trung tá (sau này là tướng) Nguyễn Hữu An, người chỉ huy bên Bắc Việt.

image

Trong Green Dragon, Đơn Dương đóng vai một ông bố đưa gia đình đi di tản sau 30 tháng 4. Họ tới được trại tỵ nạn trong Camp Pendleton. Patrick Swayze đóng vai viên sĩ quan phụ trách người tỵ nạn, còn Forest Whitaker đóng vai một anh lính đầu bếp, anh dùng tranh vẽ của mình để làm quen với một em bé tỵ nạn và qua em bé học thêm về văn hóa Việt Nam. Trong phim, có một đoạn Đơn Dương cầm ghi ta hát bài "Sài Gòn niềm nhớ không tên" của nhà văn Nguyễn Đình Toàn: "Sài Gòn ơi, ta nhớ người như người đã mất tên, như dòng sông nước quẩn quanh buồn."

image

Niềm vui với hai cuốn phim Hollywood chưa trọn, khi Đơn Dương về tới Việt Nam thì bị hạch sách quấy nhiễu.
Báo chí thời đó chạy nhiều bài viết tố cáo Đơn Dương bằng những lời lẽ rất nặng - loại lời lẽ mà có thể khiến Đơn Dương bị tù, bị kết án tử hình - những chữ như "phản động," "phản bội," "bán nước." Cả các con Đơn Dương cũng bị đấu tố, và quán nhậu nơi Đơn Dương mở chung với gia đình bị đập phá.

image
Phim "Mê thảo thời vang bóng," chỉ vì có Đơn Dương đóng trong đó, cũng gặp khó khăn khi muốn được chiếu ở các đại hội điện ảnh, liên hoan phim ở ngoại quốc.
Những điều này khiến Hollywood để ý. Giới đạo diễn, diễn viên, các nhà báo chuyên đề Hollywood, xưa nay vốn ít quan tâm đến chính trị ở nơi xa xôi, hoặc có cảm tình với nước Việt Nam sau chiến tranh, bỗng nhìn thấy một sự thật khác ở đất nước đó.
Một thỉnh nguyện thư, mang những chữ ký nổi tiếng của giới điện ảnh Mỹ, được chuyền tay nhau kêu gọi Việt Nam ngưng áp bức gia đình Đơn Dương.

image

Đồng thời, họ liên lạc với các chính trị gia Mỹ, yêu cầu chính phủ Mỹ can thiệp.
Trong số tài liệu Wikileaks lộ ra, tên tuổi Đơn Dương xuất hiện nhiều lần. Một trong những lần sớm nhất là công điện đề ngày 1 tháng 10, 2002, mang tựa đề "Cuộc họp với Trợ lý Bộ trưởng Hùng."
Mục đích của cuộc họp giữa ông Nguyễn Đức Hùng (sau này là đại sứ ở Singapore và ở Canada) là chuẩn bị cho hội nghị APEC, nơi Thủ tướng Phan Văn Khải sẽ gặp Tổng thống George W. Bush. Tuy nhiên, ông Hùng đã phải nghe Đại sứ Ray Burghardt nêu vấn đề Đơn Dương.
Ông Burghardt nói "báo chí quốc tế cũng như rất nhiều thư từ các nhân vật điện ảnh Hollywood" cho rằng Đơn Dương bị tịch thu hộ chiếu và bị dọa sẽ còn bị phạt nặng hơn nữa. Rồi ông yêu cầu ông Hùng hỏi bên văn hóa sự thật là thế nào.
Cũng khoảng cùng lúc đó, bên Mỹ chuẩn bị sắp xếp để Đơn Dương có thể đi định cư được nếu muốn. Một công điện 2 ngày sau, đề ngày 3 tháng 10, là công điện của tòa đại sứ tại Hà Nội xin Bộ Ngoại giao phê chuẩn hồ sơ tỵ nạn cho diễn viên Bùi Đơn Dương, vợ, và hai con. Công điện này cho biết trước đây bà Suzie Bùi, chị của Đơn Dương và là mẹ của hai đạo diễn Timothy Linh Bùi (Green Dragon) và Tony Bùi (Ba Mùa), đã có làm giấy bảo lãnh rồi nhưng sau này không tiếp tục nữa nên hồ sơ đã đóng. Miêu tả tình hình của Đơn Dương, tòa đại sứ viết:
"Bùi bị đối diện với cả một phong trào lớn tiếng chống lại cá nhân ông, hầu hết vì vai đóng trong phim 'We Were Soldiers' của Mỹ nhưng cũng vì các vai trước đây trong hai phim quốc tế 'Three Seasons' và 'Green Dragon.' Ông bị tố cáo không chính thức vào tội 'phản bội tổ quốc,' một lời tố cáo đáng quan ngại tại Việt Nam, nơi mà hiến pháp bắt buộc mọi công dân 'bảo vệ thống nhất đất nước.'"
Bản công điện viết tiếp:
"Hộ chiếu của Bùi đã bị tịch thu, ông dường như đã bị cấm ra nước ngoài đóng phim vào tháng 11, và có những nỗ lục để cấm ông diễn - nghề kiếm sống duy nhất của ông - trong ít nhất 5 năm nữa."
Không chỉ dùng pháp luật áp chế, Đơn Dương còn bị sách nhiễu như trong một cuộc đấu tố:
"Ông bị quấy nhiễu mỗi tối với điện thoại của an ninh gọi tới, bị theo dõi mỗi khi ra khỏi nhà, và cho biết bạn bè và hàng xóm lo sợ tránh né. Ông bị công an thẩm vấn hôm 2 tháng 10 và tỏ vẻ lo sợ là sắp bị bắt giam, mặc dù lý do để bắt thì không ai nói rõ cho ông trừ những điều đã nói ở trên. Ông đã bị gọi là 'kẻ phản bội' trong báo chí của nhà nước và của đảng Cộng sản."

image

Nửa năm sau, Đơn Dương được xuất ngoại với vợ con. Cùng đi với gia đình ra Tân Sơn Nhất là nhân viên tòa tổng lãnh sự, và họ về kể lại trong công điện ngày 10 tháng 4, 2003, với tựa đề nặng nề: "Sách nhiễu tới phút chót."
Đó là sau khi Đơn Dương đã bị sách nhiễu, các con ông cũng bị làm khó dễ trong trường, và côn đồ tới phá nhà hàng của gia đình ông, bản công điện viết. Ông bị gọi lên công an phường, ông khất, rồi cuối cùng ra đi mà không lên gặp công an.
Khác với nhiều lần trước, lần này hải quan không cho nhân viên tòa tổng lãnh sự vào trong để tiễn người. Khi được hỏi tại sao thì mỗi người trả lời mỗi khác. Có người bảo nhân viên lãnh sự "chỉ được tiễn công dân nước họ." Có người bảo "khu vực hải quan không cho phép nhân viên lãnh sự vào" - trong khi thật ra thì "mới thứ Sáu tuần trước thì không có luật đó." Rồi khu vực công an cửa khẩu cũng được cho là không cho phép vào, và "một lần nữa, mới thứ Sáu tuần trước thì không như thế."Một người quay phim, tự xưng là của Truyền hình Việt Nam, theo quay phim gia đình Đơn Dương rời nước, đi qua luôn chặng kiểm soát.
Đến chỗ khai hải quan, nhân viên tòa tổng lãnh sự bị chặn lại. Lý do này nọ được đưa ra. Nhân viên tổng lãnh sự quán bảo, mới thứ Sáu tuần trước chúng tôi không bị chặn, thì hải quan chỉ nhún vai lắc đầu bảo, luật trên thay đổi rồi.
Hai người cấp trên tới, nhưng thay vì giải quyết cho lãnh sự vào trong, một trong hai người bắt đầu khám xét hành lý gia đình Đơn Dương "một cách chậm chạp và ôi trời ơi kỹ càng làm sao," công điện viết. Một nhân viên lãnh sự Úc cũng tới và cũng không được cho vào trong.
Tuy không được vào, nhưng nhân viên lãnh sự cũng đứng nhìn và thấy gia đình bị đưa vào một phòng nhỏ, nơi có ít nhất 8 viên hải quan bu vào lục soát hành lý gồm 6 va li và 3 thùng. Họ lục từng món hàng. "Họ chụp nhiều tấm ảnh của đồ đạc, quần lót bị giơ lên soi ánh đèn."

image

Sau một giờ lục soát, hải quan cho phép gia đình gói đồ lại, lại chạy qua X-ray, rồi đẩy đi. Đơn Dương được đưa qua một quày khác, rồi bị bắt phải ký một xấp giấy tờ - "phải hứa hẹn cái gì thì chúng tôi không biết," công điện viết.
Hãng EVA đã phải giữ máy bay lại trong 15 phút để chờ gia đình Đơn Dương. "Qua cửa kính, nhân viên lãnh sự quan sát thấy gia đình đi qua được hành lang xuất phát, đi thẳng tới cầu qua máy bay. Người 'quay phim' tiếp tục quay cho tới phút chót, trong khi một đám đông nhân viên an ninh đứng đầy phòng đợi của người đi."
Chuyến bay cất cánh lúc 3:15, với gia đình Đơn Dương trên đó, bay qua California với bà Suzie Bùi, chị ông.
Ông đã, như công điện viết, bị chính quyền "xua đuổi ra khỏi quê hương mình."



Vũ Quí Hạo Nhiên

VN Hải Ngoại Thành Hình : Tiến Bộ Khoa Học Kỹ Thuật Của Thời Đại Tin Học

VN Hải Ngoại Thành Hình

http://i56.tinypic.com/2emphfs.jpgMột bất ngờ đầy thích thú. Theo thông lệ cuối năm thử xem coi cái gì nổi bật nhứt. Lại trùng vào cơ hội hỉ hữu, 36 năm mới có một lần, dân biểu, nghị sĩ Việt Nam Cộng Hòa lần đầu tiên họp mặt trong 2 ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật 10 và 11 Tháng 12 Năm 2011, tại Little SàiGòn, thủ đô tinh thần của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản. Một cuộc tái tập họp quá trễ. Nhưng trễ còn hơn không để chinh mắt được nhìn thấy, để ngưỡng mộ và tri ân tận đáy lòng trước một thành quá lớn lao, một thành tích vượt bực - đó là Việt Nam Hải ngọai.
Đó là một thực thể ít ai tưởng tượng được khi rơi nước mắt rời đất nước ra đi tỵ nạn CS. Một kỳ công do chính quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa đã làm trên đường lưu vong tỵ nạn CS sau khi Việt Nam Cộng hòa vì chiến lược tòan cầu của Mỹ thay đổi, Việt Nam Cộng hòa bị văng miễng, thua một trận 30-4-1975 – nhưng không thua cuộc chiến tranh, Chiến Tranh Quốc Cộng.
Việt Nam Hải Ngọai tuy không có tuyên bố, tuyên ngôn như Pháp Quốc Hải Ngọai - France d’Outre Mer- do Tướng De Gaulle đã làm sau khi lưu vong để từ điểm tựa đó kết họp, điều họp công trình tranh đấu và chiến đấu phục quốc trở về Mẫu Quốc - France.
Người Việt tỵ nạn CS làm mà không nói, Bằng nhiều phương tiện, qua nhiều giai đọan, tứ nhiều nơi, nhiều nước định cư đông nhứt ở ba châu Bắc Mỹ, Tây Âu, Úc Châu, không phân biệt tôn giáo, địa phương, giới tính,v.v,.. từ con tim và khối óc VN, từ lịch sử VN 4000 năm, từ tinh thần bất khuất 1000 năm chống giặc Tàu, 100 năm chống giặc Tây, mấy chục năm chống Cộng sản từng ngày, người Việt tỵ nạn CS cảm thấy thuộc về nhau (sense of belonging) cùng liên kết, hòa hợp nhau thành một Việt Nam hải ngọai.
Tiến bộ khoa học kỹ thuật của thời đại Tin Học biến Trái Đất thành xóm nhà, các dân tộc thành láng giềng càng giúp cho người Việt Hải Ngọai tuy ở xa ngàn dặm mà tình đồng bào gần nhau trong gang tấc. Và nguồn gốc, căn cước tỵ nạn CS làm cho người Việt Hải Ngọai đứng chung trong một thể chế tự do, dân chủ, nhân quyền, và dưới một quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ dù ở Úc, ở Pháp, ở Mỹ hay Canada, v.v... để có một Việt Nam Hải Ngọai đối kháng với Việt Nam Cộng sản đang bị Đảng Nhà Nước CS độc tài đảng trị tòan diện, tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho hơn 80 triệu đồng bào còn kẹt nằm trong gọng kềm CS.
Đó là vốn quí nhân tài vật lực mà Tổ Quốc VN “mong cho mai sau” để khôi phục, tái thiết, phát triển nước nhà VN khi CS Hà nội sụp đổ. Các nước CS Đông Âu, Nga không có đối lực, tiềm năng này nên công cuộc giải trừ cộng sản, dân chủ hóa, phục hồi kinh tế đất nước chậm.
Còn Cộng Đồng hải ngoại Trung Hoa, Ấn Độ, Cuba, nhứt là Do Thái ở Mỹ đã giúp cho nước nhà vô vàn tiến bộ. Cái mộng của Nguyễn Trường Tộ, của Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, Tây Du, Đông Du đã thành hiện thực.
Không phải dễ gì cho một quốc gia nào đó có thể có được một cộng đồng ở hải ngoại trong lòng văn minh Tây Phương. Nhứt là ở Mỹ bởi vì cơ hội được cho nhập cư hàng loạt rất hiếm. Trong khi thực tế đòi hỏi cần phải có một số lượng đông đủ nào đó mới thành một cộng đồng được. Thí dụ ở Mỹ phải trên một hay hai triệu người, nên anh chị em đi trước trong cuộc di tản sau 30-4-75 ở Mỹ đã nỗ lực vận động nhiều Tổng Thống Mỹ tăng số lượng cho thuyền nhân, cho HO, cho ODP người Việt để đạt được túc số trở thành cộng đồng đủ số, đủ thế và lực để phát triển.
Tuy bây giờ các cộng đồng người gốc Việt thành tố của Việt Hải Ngoại tại nhiều nơi chưa tổ chức “thống nhứt” kim tự tháp như nhiều người mong mỏi, nhưng đã “thuần nhứt” qua liên kết theo chiều ngang trong nhiều vấn đề, nhứt là trong các lễ hội truyền thống, đấu tranh chánh trị chống CS, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Cộng đồng này đang hoạt động liên kết với nhau như liên bang của Mỹ. Đó là một Việt Nam Hải Ngọai về hình thức và nội dung.
Đáng kính phục thay những người dành công của, sức lực và thì giờ, “ăn cơm nhà ra vác ngà voi hành tổng” để phục vụ cộng đồng, thành tố của VN hải ngọai. Được khen thì ít, bị chê lại nhiều, nhưng tinh thần cộng đồng trong tim óc vẫn mạnh hơn những tiếng bấc tiềng chì ra vào vốn phải có trong sinh hoạt quần chúng.
Quốc tế vận của các cộng đồng Việt Nam Hải ngọai rất lớn và hữu hiệu. Liên Âu đưa CS vào nhốt chung với Đức Quốc Xã. Vấn để nhân quyền VN, tự do tôn giáo VN đi vào Quốc Hội và Ngọai Giao Mỹ. Vấn đề Trung Cộng và Việt Cộng đồng lõa cuớp biển đảo của VN trở thành vấn đề quốc tế.
Tại Mỹ tính đến năm thứ 36 đã có cả chục tiểu bang, cả trăm quận hạt, và thành phố chánh thức công nhận quốc kỳ Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ được treo ngang hàng với quốc kỳ Hoa Kỳ tại các cơ quan hành chánh, trong các trường học, cũng như trong các lễ hội. Số đơn vị chánh quyền tiểu bang và địa phương này nằm trong lãnh thổ của hơn 25 tiểu bang – với dân số hơn phân nửa dân số nước Mỹ.
Chính CS Hà nội còn phải than. Thứ Trưởng Ngoại Giao CS Hà Nội, Nguyễn Đình Bin, mấy năm trước đã từng than van, nói tại trụ sở Ngân Hàng Thế Giới, “Hiện nay có hai vấn đề nổi cộm và xúc phạm không thể chấp nhận được, và đã cản trở sự phát triển quan hệ với Hoa Kỳ. Đó là dự luật Nhân Quyền và sự kiện một số thành phố hay thị trấn của Hoa Kỳ đã đưa ra nghị quyết công nhận cho treo cờ 3 sọc của chế độ thân Mỹ từ 28 năm qua vẫn còn tồn tại”.
Và bây giờ “hai vấn đề “ đó công thêm vấn đề đất và biển CS Hà nội triều cống cho Trung Cộng trở thành vấn đề kẹt lớn cho CS Hà nội. Ngọai Trưởng Mỹ gần đây còn tuyên bố đại ý Hà nội muốn hợp tác chiên lược với Mỹ điều thiết yếu là cải thiện nhân quyền. Các nước cấp viện cho VNCS mới đây đòi hỏi CS Hà nội phải cải thiện nhân quyển.
Được như thế là nhờ nhiều cộng đồng VN gộp lại như một Việt Nam Hải Ngoại vận dụng một cách khéo léo và hữu hiệu việc hội nhập vào dòng chánh kinh tế, chánh tri, quân sự, văn hóa, giáo dục, xã hội. Tại Mỹ nơi đông người Việt định cư nhứt thế giới, chiếm phân nửa tổng số người tỵ nạn CS trên thế giới, kinh tế tài chánh sở hữu của người Việt thừa sức phục hồi nền kinh tế nước nhà khi CS sụp đổ. Người Việt đã đi vào Quốc Hội tiểu bang, liên bang, ngồi ghế Thứ Trưởng Bộ Liên bang, chủ nhiệm bộ môn đại học, đứng chỉ huy điều động chiến đoàn Thủy Quân Lục Chiến thiện chiến và Hạm trưởng Hải Quân. Lá phiếu người Việt chưa tự làm ra được một tổng thống, một nghị sĩ, dân biểu liên bang nhưng đã biết liên kết làm thành giọt nước tràn thắng cử cấp liên bang. Tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp đại học Mỹ ngang hàng với người Mỹ Trắng. Kiến thức khoa học kỹ thuật người Việt qua dư thừa để tái thiết nước nhà.
CS Hà Nội khan cổ kêu gọi đầu tư, mời mọc chất xám, dùng quá thừa mỹ từ để tuyên truyền chiêu dụ “khúc ruột ngàn dặm của quê hương”. Nhưng uổng công vô ích, về chơi thì có, bỏ chút tiền giúp cho bà con trong cơn ngặt hay giúp cho bà con làm ăn thì có, chớ làm việc cho CS thì không. Vì đại đa số đều nhớ nguồn gốc, thân phận, căn cước của mình, của gia đình, của công dồng mình là Việt Hải Ngoại tỵ nạn CS, là người Quốc Gia yêu tự do, dân chủ vốn là khắc tinh của CS Hà Nội độc tài, đảng tri toàn diện. Mục tiêu cuối cùng, cứu cánh sau rốt vẫn là giành lại tự do, dân chủ cho đồng bào trong nước.
Vi Anh

Thằng Nầy Không Giống Tánh Ông nội (HCM)

Cựu TBT Nông Đức Mạnh đã tuyên bố từ ông Nông Quốc Tuấn con trai của mìn

(TTHN) - Chúng tôi nhận được bài viết của tác giả Trạch Văn Đuỳnh gửi tới, do không có điều kiện để kiểm chứng, chúng tôi xin đăng nguyên văn để rộng đường dư luận. Trang TTHN không chịu trách nhiệmvề tính chính xác về những thông tin này.
Cách đây không lâu, trên mạng internet có thông tin cho biết chuyện sau khi rời ghế Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam mới gần 1 năm, Cụ Nông Đức Mạnh ở tuổi ngoài 70 cảm thấy ‘cô đơn’ và quyết định lấy vợ. Người vợ sắp cưới của cụ cựu Tổng Nông là cô gái còn trẻ, xinh đẹp với đôi mắt đào hoa dâm đãng và dễ thương. Đó là nữ Đại biểu Quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm sinh 17/10/1966, quê tại Ninh Xá, Bắc Ninh là đại biểu Quốc hội khoá 12 và khoá 13 kém 3 tuổi so với ông Nông Quốc Tuấn con trai cả của cụ Tổng Nông và kém cụ Tổng Nông có hơn 26 mùa lá rụng. Ngoài ra bà Tâm còn được biết là Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm tiền thân là Công ty TNHH Minh Tâm được thành lập từ năm 2002.
Theo nguồn tin từ nhóm bạn bè của ông Nông Quốc Tuấn, gồm những người thuộc nhóm bạn bè xuất thân là dân tộc Tày, con cái của các lãnh đạo cao cấp trong Uỷ ban Dân tộc đang sống và làm việc ở Hà nội cho biết, thì cách đây khoảng hơn 10 năm, khoảng tháng 2 năm 2000 ông Nông Quốc Tuấn mới xuất hiện trên chính trường với chức vụ Phó Chủ tịch Thường trực Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam. Đó là thời gian sau 12 năm ngồi chơi xơi nước ở Hội Thanh niên Việt nam kể từ sau khi kết thúc cuộc đời là “công nhân xuất khẩu lao động”, do bị  cha đẻ là ông Nông Đức Manh, khi đó là Bí thư Tỉnh ủy Bắc Thái bắt buộc phải đi để cai nghiện ma túy tại Singwitz, thuộc CHDC Đức cũ từ năm 1981 – 1987. Thời gian này (từ năm 2000 – 2003) ông Nông Quốc Tuấn có quan hệ tình cảm trên mức bạn bè với cô Đỗ Thị Huyền Tâm kiểu già nhân ngãi, non vợ chồng. Mặc dù lúc đó cô Đỗ Thị Huyền Tâm đã từng có gia đình sau nhiều lần kết hôn và li hôn và tin còn cho biết số số vốn điều lệ 5 tỷ đồng ban đầu thành lập công ty TNHH Minh Tâm từ năm 2002 tiền thân của Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm là do ông Nông Quốc Tuấn cho bà Tâm vay trên danh nghĩa cho mượn bao giờ có thì trả.
Cựu TBT Nông Đức Mạnh và vợ mới Đỗ Thị Huyền Tâm .
Bạn bè của ông Nông Quốc Tuấn cho biết, cô Đỗ Thị Huyền Tâm thường xuyên qua lại với gia đình cụ Tổng Nông ở biệt thự 66B Phan Đình Phùng, phường Quán Thánh, quận Ba Đình, Hà nội vốn dành riêng cho các cán bộ lãnh đạo cao cấp với tư cách là cô em kết nghĩa của ông Nông Quốc Tuấn. Dần dà trở thành con gái nuôi của cụ Tổng Nông lúc nào không biết, khi mà bà Lý Thị Bang – phu nhân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh – do tuổi cao, sức yếu đã dược cụ Tổng Nông cho về ở quê và qua đời ngày 25.10.2010 tại xã Lương Hạ, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn. Rồi cụ Tổng Nông đã được cô con gái nuôi đã “dìu” cụ Tổng Nông vào đời, và để đền đáp cụ Tổng Nông đã dùng quyền lực của mình ở cương vị Tổng Bí thư đảng CSVN để “dìu” cô con nuôi – vợ hờ trở thành nữ Đại biểu Quốc hội.
Căn biệt thự mới xây của cụ Tổng Nông đã bị vợ mới mang sổ đỏ đi thế chấp NH
Việc cụ Tổng Nông lấy vợ trẻ hơn con trai cả của mình và từng là con nuôi của mình, hơn nữa trong thời gian chưa đoạn tang vợ đầu là bà Lý Thị Bang – phu nhân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đầy năm khiến họ hàng, con cái và những người thân cận của ông cựu Tổng bí thư hết mực can ngăn và hết sưc bất bình. Một trong những người phản đối gay gắt nhất là con trai cả của cựu Tổng Bí thư là ông Nông Quốc Tuấn Bí thư tỉnh ủy Bắc giang, Uỷ viên trung ương Đảng khóa XI, vì nhiều nguyên nhân sâu xa mà theo ông Tuấn cho biết là khó nói vì nó là chuyện kiểu cha dùng của thừa của con trai đã nói ở trên. Một điều đáng nói là việc vội vàng kết hôn với vợ mới khi chưa đoạn tang với vợ đầu là phạm phải những điều cấm kỵ trong tục lệ hôn nhân của người dân tộc Tày. Hơn nữa theo ông Nông Quốc Tuấn thì việc cụ Tổng Nông lấy vợ sẽ gây mất uy tín của cá nhân và làm ảnh hưởng tới con đường thăng tiến của ông trong tương lai.
Nhưng nguyên nhân lớn nhất là tình trạng sắp sửa phá sản của Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm của cô dâu Đỗ Thị Huyền Tâm do ảnh hưởng của kinh tế suy thoái, sản phẩm hàng hóa tồn đọng và các hạng mục bất động sản không bán được, với các khoản nợ lớn hàng trăm tỷ đồng đến hạn đáo nợ nhưng không có khả năng trả nổi. Theo tin cho biết tới mức kể cả sổ đỏ căn biệt thự sang trọng của cô dâu Đỗ Thị Huyền Tâm tại Nhân Mỹ, Mỹ Đình – Hà Nội cũng đã phải mang đi thế chấp cho ngân hàng. Và không chỉ thế, điều nghiêm trọng nhất để cứu vãn tình thế bên bờ vực phá sản của doanh nghiệp mình, cô dâu Đỗ Thị Huyền Tâm đã dùng sổ đỏ của căn biệt thự mới xây ở tại Khu dân cư số 9, làng Võng thị, Phường Bưởi ven Hồ tây, đứng tên ông Nông Quốc Tuấn để thế chấp cho Ngân hàng. Mà theo đánh giá của giớ buôn bán BĐS thì chỉ riêng mảnh đất mặt tiền hồ Tây 850 m2, giá 350 triệu/m2 thì có thể vay được xấp xỉ khoảng 300 tỷ. Điều này đã khiến ông Nông Quốc Tuấn hết sức tức giận và do không kiềm chế được, trong mấy ngày gần đây, tại ngôi biệt thự 66B Phan Đình Phùng hai cha con cụ Tổng Nông đã to tiếng tới mức cụ Tổng Nông chỉ mặt ông Nông Quốc Tuấn mà nói rằng “Mày là thằng bố láo, miếng đất ven Hồ Tây có được là do ai? Từ nay tao từ mày, mày sẽ không là con của tao từ đây!”
Người ta bảo “Trẻ cậy cha – già cậy con” chắc cụ Tổng Nông hẳn biết điều đó, vậy mà sao cụ không nghĩ tới vài năm nữa cụ cũng tới tuổi bát tuần. Cụ không trông vào con trai cụ mà có bao nhiêu để con chim chịu sự lãnh đạo của cái bướm, chắc khi tỉnh ra thì còn cái cát tút.
Chỉ khổ cho ông Nông Đức Tuấn, Bí thư tỉnh ủy Bắc giang, Uỷ viên trung ương Đảng xấu hổ với bạn bè, chiến hữu và đàn em, vì có ông bố già hơn 70 tuổi mà vẫn còn thích thả dê.
Làng Võng thị, ngày 06 tháng 12 năm 2011
© Trạch Văn Đuỳnh

----

Lông Ích Tắc


Chính nó hồi xưa … hiếp mẹ mày
http://bahaidao.files.wordpress.com/2010/12/manh1.jpg?w=300
 
 
Phần 1: Xuất xứ.
Việt Bắc là quê quán họ Lông
Vốn dòng mẫu hệ, gái cưới chồng
Thủơ ấy nữ thừa và nam hiếm
Mẹ quá ba mươi, vẫn ở không !
Rồi đến một ngày hoa bắp lay

Mẹ tôi say rượu, ngủ gốc cây.

Túy lúy càn khôn, chiều chạng vạng

Ngủ giữa quê hương dân tộc Tày.
Bên kia biên giới có một người

Bị gậy cầm tay nhếch mép cười

Nhìn thấy mẹ nằm nơi vắng vẻ …

Sau lần vui ấy có thằng tôi !
Tôi cũng họ Lông như mẹ tôi

Tôi đã lớn lên giữa núi đồi

Mỗi năm đến mùa hoa bắp nở

Ngồi nghe mẹ kể chuyện bôi vôi
Giữa miền đồi núi của biên cương

Tôi sống vô tư chẳng đến trường

Cả ngày trồng bắp, đêm buôn lậu

Mẹ mất, không thèm vào nhà thương !
Thời gian cứ thấm thoắt trôi qua

Tôi sống một mình không mẹ cha

Cha tôi đi mất từ … hôm ấy !

Mẹ mất năm tôi mới mười ba !
Rồi một mùa thu lá vàng bay

Tôi nghe họ nói ta thắng Tây

Bạn tôi có đứa cho tôi biết:

“Thằng đó, sao tao thấy … giống mày !”
Tôi hỏi:”Thằng đó là thằng nào?

Là ai ? Tao giống nó thiệt sao?

Ở đâu ? Mày chỉ tao coi với”

Nó bảo:”Tuần sau mày theo tao!”
Tôi đi theo nó về Thủ đô

Nó bảo rằng tôi giống … bác Hồ

“Thằng đó để râu, da sạm sạm

Thằng đó mới về từ … Liên Xô !”
Tôi nghe nó nói cũng chưa tin

Ra tiệm chạp phô mua tấm hình

Nhét túi, tôi đưa về Việt Bắc

Nghe bà tôi nói mới … thất kinh!
“Thằng đó hồi xưa nó ở đây

Trong hang Pắc Bó, trốn tụi Tây

Tụ tập lâu la phường cướp cạn

Chính nó hồi xưa … hiếp mẹ mày
Phần 2: Trưởng thành.

Sau mùa thu ấy khỏang mấy năm

Một Tết Trung Thu hội trăng rằm

Một chiếc Camry về Việt Bắc

Có người Hà Nội đi hỏi thăm
Người ấy râu dê, dáng cao cao

Đi cùng một lão lon ba sao

Họ hỏi loanh quanh vùng Việt Bắc

“Nhà Lông Ích Tắc ở chỗ nào?”
“Thưa, Lông Ích Tắc là tôi đây

Nhà ở đằng kia, cạnh gốc cây”

Trò chuyện hàn huyên chừng một buổi

Cha kết nạp con vào đảng ngay !
Rồi chín năm kháng chiến trường kỳ

Thế gian bao tử biệt, sinh ly

Riêng tôi theo đảng từ dạo ấy

Sáng bún riêu cua, chiều cà ri
Nghe theo lời Bác, tôi đi học

Khổ nỗi tôi chưa hề biết đọc !

Cũng nhờ ơn đảng, mỗi lần thi

Có thằng Đại Tướng cho cọp pi !
Có lần tôi tự hỏi Tắc ơi

Cuộc đời Việt Bắc đang thảnh thơi

Ngày đi trồng bắp, đêm buôn lậu

Tội gì đi học, rõ dở hơi !
Dạo ấy hình như có một lần

Tôi nghe chuyện ả Nông Thị Xuân

Cũng là hàng xóm, quê Việt Bắc

Ả với mẹ tôi cũng có thân.
Theo lão, dọn nhà về Thủ Đô

Cũng có thằng con với lão Hồ

Thằng Nguyễn Tất Trung, em khác mẹ !

Sau này không biết lạc nơi mô ?
Số phận ả Xuân thật hẩm hiu

Ả đòi lão cưới, lão hơi xiêu !

Nhưng bọn cô hồn nhân danh đảng

“Ông mà cưới ả là ông tiêu !”
Thế rồi thằng bộ trưởng công an

Chỉ biết mỗi tên nó là Hoàn (1)

Ả Xuân nó hiếp xong rồi giết

Thây cho xe cán thật dã man !
Rồi đến một chiều … lại cuối thu

Việt Bắc sương giăng, tối mịt mù

Ngày hai tháng chín năm sáu chín

Lão ngỏm, tôi cũng Hu! Hu! Hu!
Từ ngày lão ngỏm, tưởng là toi

Đàn em của lão đông như … dòi

Thanh trừng, chém giết, tranh giành ghế

Đại tướng ba sao cũng rụt vòi !
Tôi nghĩ thế là yên tấm thân

Được về hưởng trọn kiếp làm dân

Bỏ về Việt Bắc đi buôn lậu !

Không trước thì sau, cũng có phần.
Phần 3: Chuẩn bị kế vị.

Rồi cuối tháng tư năm bảy lăm

Chấm dứt chiến tranh chống ngọai xâm

Giải phóng miền Nam ! Ta tòan thắng !

Thống nhất Việt Nam, đầu tháng năm.
Tất cả dường như mới bắt đầu

Từ sông Bến Hải đến Cà Mau

Trở thành thuộc địa cho dân Bắc

Sản vật, tài nguyên vét cạn tàu !
Tất cả “anh hùng” thời chiến tranh

Hè nhau “Nam tiến” để tranh giành

Muốn cướp nhà ai là:”Tư bản !”

“Của để lại đây, người cút nhanh !”
Hả hê cướp bóc mấy năm trời

Cả nước tan hoang, đói khắp nơi

Bên kia biên giới, Tàu đòi nợ

Giờ móc xương ra trả hả trời ?
Cái khó tự nhiên ló cái khôn

Thằng Miên hàng xóm cũng cô hồn !

Cướp đất, “cáp dùn” miền Ba Chúc

“Nghĩa vụ quốc tế”, ta chiếm luôn !
Nào vàng, nào gỗ, nào gia súc

Đổi bằng máu của dân Ba Chúc

Tất cả đem về cho đảng ta

Cả triệu trẻ em mồ côi cha !
Tóm lại là vơ vét cũng nhiều.

Nhưng bầy đông quá, được bao nhiêu ?

Đợt ấy mỗi thằng gom một ít

Ăn xài tiết kiệm cũng đủ tiêu !
Ngày ấy lầm than khắp mọi miền,

Người ăn núi lở, chuyện đương nhiên !

Có thằng bạn cũ dân Trung Quốc

Tình cờ gặp lại bên đất Miên.
Nó bảo: “Tắc ơi, tội nghiệp mày

Nị vốn họ Lông, dân tộc Tày

Cha nị trước là … dân Trung Quốc ! ?

Cũng vì công chuyện … mới qua đây”
Tôi bèn theo nó qua Tàu chơi

Mới biết bên Tàu, Lông quá trời

Tuần sau nó bảo tôi về nước,

Chuẩn bị mà lo việc “đổi đời”
Phần 4: Hợp đồng mãi quốc – Lên ngôi
Tôi về Việt Bắc được mấy tuần

Tốc hành liên lạc bọn dã nhân

(Lũ bạn của tôi thời … “đi học”)

Cũng từng đàn đúm nên khá thân.
Một thằng bạn cũ tên là Anh.

Quê nó ở đâu, tôi không rành

Cùng vài thằng nữa, dân tứ xứ

Có luôn thằng Vịnh, con ông Thanh (2)
Chúng tôi bàn bạc suốt mấy ngày

Bàn cả bằng mồm lẫn bằng tay !

Cuối cùng “thống nhất” xong “quan điểm”:

“Công việc chừng nào tới hẵng hay !”
Tôi nhớ độ chừng một tháng sau

Tôi gặp lại thằng bạn người Tàu

Nó bảo:”Nị chui vào quốc hội

Tiền bạc Tàu lo, nợ trả sau”
Tôi nghe nói thế mới nổi điên:

“Quốc hội đào đâu ra được tiền?

Mày cứ giúp tao làm Thủ Tướng”

Nó chửi:”Đã ngu còn … vô duyên !”
Cuối cùng nó bảo: “Nị nghe đây

Bởi nị là người dân tộc Tày.

Hơi … ngu, nhưng là người Trung Quốc

Cho nên mới có chuyện hôm nay.
Nước Tàu vĩ đại của chúng ta

Đất rộng nhưng dân đẻ như … gà !

Đã tỷ mấy rồi nhưng cứ đẻ

Giờ tìm chỗ … ị cũng không ra !
Tức bọn Việt Nam thật cứng đầu

Nghĩ chuyện “ngàn năm” mà phát rầu!

Chiếm được nhưng mà không giữ được,

Lâu lâu chúng đập rụng … phao câu !
Đó là kể chuyện của ngày xưa

Bây giờ tụi mình đâu có vừa

Nị cố làm trùm trong Quốc hội

Tiền mà có thiếu thì ngộ đưa.”
Tôi vừa nhét túi xấp đô la

Giọng nó lạnh tanh như … giọng ma:

“Nhiệm vụ của nị ! Lông Ích Tắc !

Phải lấy Việt Nam cho nước ta !
Nị phải như vầy …! Và như vầy …!”.

(Chuyện này không dám kể ở đây

Bí mật lộ ra là … cắt lưỡi !

Và xóa sổ luôn dân tộc Tày …!)
Từ đó Nam Quan rồi Bản Giốc

Tây Nguyên, Đông Hải … lần lượt bay !

Rồi mê la min pha vào sữa

Đầu độc Việt Nam ngày qua ngày
Bên Tàu có cả đống quặng nhôm

Bô xít Việt Nam nhìn muốn nôn !

Nhưng cứ đưa dân vào khai thác

Khai thác vài ngày … định cư luôn !
Thế là đạn chẳng tốn một viên

Trung ương Bắc quốc chẳng muộn phiền

Mười sáu chữ vàng – lòe dân Việt.

Tha hồ vơ vét sạch tài nguyên !
Có lần “mật lệnh” của Thiên triều

“In ngay tiền mặt cho thật nhiều

In bằng ny lông cho nó rẻ …

In xong để đấy, không được tiêu !”
In xong chừng khỏang một tháng sau

“Từ Đồng Đăng đến tận Cà Mau

Lấy bạc “ny lông” mua vàng thật

Đóng gói, chuyển nhanh về bên Tàu.
Bao nhiêu tiền thuế cứ nhập kho

Sẽ không lạm phát, nị đừng lo !

Thấy giá vàng tăng là đem bán !

Dân Việt nó còn ngu hơn … bò !”
Từ đấy thu rồi, thu lại thu !

Bao nhiêu vàng của bọn Việt ngu

Tôi lấy ny lông đem “mua” hết !

“Giá vàng trong nước” tăng vù vù !
Phần 5: Mệt mỏi – giao ca.

Tóm lại chỉ sau một thời gian

Bao nhiêu sản vật của Việt man

Tôi tìm mọi cách mà vét sạch

Dầu khí, vàng, đồng và titan
Tất cả bọn tôi chỉ mấy người

Là dân tàu khựa, mấy người thôi

Cộng sản Việt nam thì đông quá

Cũng là chuyện khó cho bọn tôi
Chục thằng Việt cộng ở trung ương

Chia nhau cát cứ cả mười phương

Vàng rừng, bạc biển đua nhau vét

Ngay cả bọn tôi, cũng chẳng nhường.
Chúng vét tài nguyên mua đô la

Chúng còn sang Mỹ mà mua nhà

Đô la chúng gửi bank Thụy sỹ

Mấy tỷ một thằng, thật xót xa …
Thằng cháu nội tôi nghĩ cũng buồn

Học hành tậm tịt rồi … nghỉ luôn !

Bực mình tôi nhét vô “tình báo”

Môi trường cướp trộm để vào “khuôn”
Xã hội bao nhiêu là đàn bà

”Tình báo”, lại con ông cháu cha

Chưa có thằng nào ngu như nó

Giành gái rồi giết luôn người ta
Tôi tiếc năm xưa cảnh thái bình

Giờ đây gặp tòan chuyện linh tinh

Quanh năm vơ vét lo triều cống

Nghĩ chuyện cháu con thật bực mình
Bực mình tôi gọi cho sếp tôi

Tôi bảo nay tôi đã già rồi

Xin sếp cho tôi về Việt Bắc

Tuổi già tôi muốn được nghỉ ngơi.
Khi sếp tôi chưa kịp trả lời

Tự nhiên có con mụ dở hơi (3)

Xì xồ tiếng Mỹ, tôi không hiểu

Khi nghe dịch lại, tức điên người !
Nó nói linh tinh chuyện biển Đông

Không ai được cản trở giao thông

Biển này không của riêng ai hết !

Đứa nào lăn tăn, ăn cà nông !
Tôi hỏi mọi người có tức không ?

Bao năm gắng sức của họ Lông

Ra công “cướp biển” cho “Tổ quốc”

Hôm nay bị mụ hất chổng mông !
Mụ mới vừa đi được mấy ngày

Đàn em của mụ ghé lại đây

Máy bay, tàu chiến “thăm” Đà Nẵng

(Thú thật tôi nhìn mà run tay)
Một bầy cộng sản của Việt Nam

Bao năm cướp bóc thỏa túi tham

Nay thành một lũ tư bản đỏ

Chỉ biết ăn chơi chẳng biết làm
Dân Việt hơn tám mươi triệu tên

Đua nhau lên “nét” khắp ba miền

Chúng chửi tôi là quân bán nước

Nằm nghe chúng chửi mà phát điên !
Thiên triều cũng chẳng biết làm sao

Định lấy biển Đông làm cái ao

Tự nhiên thằng Mỹ la “không được !”

“Ngầu thiệt” (lưỡi bò) giờ đây để chỗ nào ?
Tác giả: ……Yêu Nước

THIÊN ĐƯỜNG MỚI :Tiến sĩ Bác sĩ định hướng

 

 Sinh nhật lần thứ bốn mươi của tôi, vợ tôi bảo năm chẵn nên làm mấy mâm cơm mời bạn bè tôi đến nhà lai rai chúc mừng. Tôi vốn không uống được bia rượu nhưng có món thịt bò xào hành Tây mà tôi ưa thích, lại có bạn bè hàn huyên, vui quá thành ra uống tới năm cốc bia Hà Nội. Cuộc nhậu bắt đầu từ lúc năm giờ chiều, mãi đến tám giờ tối mới kết thúc. Tiễn bạn bè ra về xong, tôi leo ngay lên giường, định sẽ lấy giấc ngủ vùi lấp cơn say chếnh choáng trong người. Nhưng quái sao cổ họng tôi có cái gì vương vướng, tôi khạc nhổ ầm ĩ cả nhà nhưng vẫn không khỏi. Hay là hóc xương gà?
Vô lý, hóc xương thì phải đau chứ! Chợt tôi nghĩ đến cái chết ung thư vòm họng của ông chú tôi mà bủn rủn hết cả người. Ông chú tôi lúc đầu cũng thấy cổ họng vương vướng, ông lười không đi khám đến khi đau phát sốt, ông mới đi bệnh viện thì mới hay mình bị ung thư vòm họng giai đoạn cuối, ông nằm viện được đúng ba tuần thì ra đi. Không khéo dòng họ tôi trước đây có người bị ung thư vòm họng rồi di truyền lại cho thế hệ sau cũng nên. Nghĩ đến đây, tôi quyết định phải đi khám ngay để nếu có bị di truyền, phát hiện sớm chạy chữa còn cứu được.

Ban đêm, bệnh viện công không khám bệnh, chỉ trừ những trường hợp cấp cứu; tôi đi xe máy ra đường Giải Phóng, nơi có hàng chục phòng khám tư nhân san sát bên nhau. Tôi vừa dừng xe thì đã thấy nhiều người từ vỉa hè lao ra mời chào tôi vào khám bệnh với những lời hết sức hấp dẫn, có giáo sư, tiến sĩ khám; nhanh rẻ, chính xác; có máy siêu âm màu; xét nghiệm có kết quả ngay... Tôi ngước mắt nhìn các bảng hiệu quảng cáo và dắt xe vào một phòng khám có đề giáo sư, tiến sỹ; đằng nào thì cũng mất tiền, bác sỹ khám mất hai mươi lăm ngàn, tiến sỹ khám mất ba lăm ngàn, giáo sư mất bốn mươi ngàn, tốn hơn mươi mười lăm ngàn nhưng chắc ăn hơn. Tôi đi đến chỗ một nữ nhân viên thu tiền và đề nghị được khám giáo sư Hào, cô bảo tiếc quá giáo sư Hào vừa đi công tác chiều nay. Tôi lại bảo không có giáo sư thì tiến sỹ khám, cô lại nói tiến sỹ Mạnh hiện đang mổ cấp cứu trong bệnh viện. Tôi bực tức quay ra, đi tìm một phòng khám khác.

Nghe tôi đề nghị được giáo sư hoặc tiến sỹ khám, ông chủ phòng khám vốn là chủ đề vỡ nợ nay quay sang mở phòng khám tư, chân tình nói với tôi rằng duy nhất phòng khám của ông là có thuê giáo sư, bác sĩ thật, còn tất cả các phòng khám kia, họ chỉ treo cái biển có giáo sư, tiến sỹ khám nhưng là treo đầu dê, bán thịt chó; thậm chí nhiều lúc chỉ là y sĩ khám chứ cũng chẳng có bác sĩ vì theo ông giải thích, những ông chủ phòng khám đều phải đi thuê tất tật, từ nhà, y bác sĩ, máy móc nên phải chắt bóp từng đồng, tiền đâu mà thuê giáo sư, tiến sỹ? Phòng khám của ông có giáo sư, tiến sỹ thật nhưng họ chỉ khám ban ngày, ông bảo tôi yên tâm, ông sẽ bảo một bác sỹ đa khoa có tiếng đích thân khám cho tôi. Thấy ông chủ có vẻ thật thà, tôi đồng ý nộp hai lăm ngàn và được một nhân viên dẫn lên tầng hai bảo tôi ngồi chờ, khi nào bệnh nhân bên trong đi ra thì hãy vào. Tôi ngồi đợi gần nửa tiếng thì cửa phòng mở, một cô gái mặt non choẹt nhăn nhó ôm bụng đi ra. Tôi vội vã bước vào, nghe thấy ông bác sỹ nói với một cô ý tá:
- Mẹ kiếp mới mười sáu cái tuổi đầu mà đã ễnh bụng ra, lúc làm tình thì rên rỉ sung sướng, còn khi nạo thai thì rống lên như lợn bị chọc tiết...
Nhìn thấy tôi, ông bác sỹ hỏi tôi khám gì? Tôi nói khám họng, ông bảo tôi ngồi vào ghế. Tôi tưởng một bác sỹ khác sẽ khám cho tôi nhưng người khám vẫn chính là ông, tôi thắc mắc:
- Tôi khám họng chứ có khám”phụ khoa” đâu?
Ông bác sỹ nói, giọng lanh tanh:
- Tôi là bác sỹ đa khoa, cái gì chả khám được, nào há mồm ra!
Tôi kiên quyết không cho ông khám và đề nghị để bác sỹ chuyên khoa Tai - Mũi - Họng khám. Thấy có tiếng ầm ĩ, ông chủ phòng khám chạy nên giải thích cho tôi, rằng bác sĩ Quang đây là bác sỹ đa khoa có tiếng ở Hà Nội, cứ yên tâm đúng bệnh, đúng thuốc, vài ngày là khỏi. Tôi đề nghị trả lại tiền cho tôi đi khám chuyên khoa, ông chủ phòng khám lên giọng:
- Tiền thu rồi không trả lại, chúng tôi có bác sĩ khám, anh không khám là lỗi tại anh chứ không phải chúng tôi.
Tôi giận dữ ném cái hoá đơn thu tiền vào mặt ông chủ phòng khám rồi hầm hầm đi xuống. Rút kinh nghiệm, lần này tôi tìm đến đích danh phòng khám chuyên khoa Tai- Mũi- Họng. Sau khi nghe tôi trình bày về triệu chứng, bảo tôi há mồm ra, ông bác sĩ hí hoáy ghi cho tôi một loạt các phiếu: xét nghiệm máu, nước tiểu, phân; điện não tâm đồ; siêu âm ổ bụng; nội soi dạ dày. Tôi hỏi ông tôi chỉ khám có mỗi họng, sao lại phải làm nhiều thứ thế, ông bảo phải làm tổng hợp để có kết luận chính xác căn nguyên của bệnh, vì trong thực tế bệnh nọ nếu để lâu không chữa rất hay xọ sang bệnh kia. Giải thích xong, ông bác sĩ bảo tôi sáng mai nhịn ăn, nhịn uống để đến làm các xét nghiệm và siêu âm.
Sáng hôm sau tôi đến phòng khám, một nhân viên dẫn tôi đi lấy máu, nước tiểu; lấy xong cô cầm ra, đưa cho một thanh niên phóng xe máy đi thuê xét nghiệm tại một bệnh viện công. Rồi cô nhân viên lại dẫn tôi sang một phòng khám tư nhân khác để điện não tâm đồ; rồi lại một phòng khám khác để nội soi.
Mười giờ, tôi có đủ mọi kết quả xét nghiệm, điện não tâm đồ, siêu âm, nội soi. Ông bác sỹ hôm qua đọc các kết quả xong, kết luận tôi bị viêm họng, họng sưng có mủ và ghi cho tôi một đơn thuốc gồm tám loại. Dặn dò phải ra đúng cái hiệu thuốc Hoàn Mỹ mà mua mới có thuốc mà ông kê, không những thế thuốc ở đấy không có thuốc giả, đảm bảo chỉ uống năm ngày là bệnh khỏi hoàn toàn.
Tiền xét nghiệm, điện não tâm đồ, nọi soi, siêu âm hết bốn trăm ngàn đã làm tôi giật mình nhưng khi trả tiền cho đơn thuốc tôi còn thót tim hơn, những sáu trăm tám lăm ngàn. Tôi thốt lên thành tiếng:
- Chỉ là viêm họng thôi sao nhiều tiền thế?
Cô bán thuốc không thèm nhìn tôi, đáp:
- Bác sỹ kê toàn thuốc của Mỹ, Pháp, thuốc này uống mới có chất lượng chứ ham rẻ uống thuốc nội có đến mục thất cũng không khỏi.
Tôi cắn răng móc ví trả tiền, cô bán thuốc ở hiệu bên cạnh nhìn thấy tôi nhăn nhó, cười hỏi tôi có ngửi thấy mùi hoa hồng không? Tôi bảo làm gì có hoa hồng mà ngửi? Cô cười ngặt ngẽo như thể tôi đang cù nách cô.

Uống xong năm ngày thuốc mà cổ họng vẫn không thấy hết vương vướng, tôi lại ra phòng khám tư hôm nọ để bác sỹ khám lại. Vẫn ông bác sỹ về hưu bữa trước đi làm thêm khám cho tôi, ông bảo mua tiếp thuốc theo đơn cũ, uống năm ngày nữa. Người tôi mệt mỏi, chẳng còn hơi sức để phi xe đến cái hiệu thuốc Hoàn Mỹ nữa, tôi tạt ngay vào một hiệu thuốc trên đường Minh Khai để mua. Tôi móc sẵn ra sáu trăm tám mươi lăm ngàn, nhưng mà lạ chưa, chỉ hết có bốn trăm mười lăm ngàn, ông bán thuốc có khuôn mặt rất phúc hậu còn bảo một số thuốc như thuốc ngủ, thuốc bổ, thuốc hạ sốt có thể chẳng cần phải dùng đến cho đỡ tốn tiền.
Thêm bốn ngày uống thuốc nữa trôi qua, họng tôi vẫn vương vướng. Tôi cầu trời khấn phật cho ngày thứ mười cuối cùng, cái họng của tôi trở lại bình thường nhưng khốn khổ cái thân tôi, bệnh cũ chưa khỏi thì bệnh mới đã xuất hiện. Chả là uống quá nhiều kháng sinh mạnh nên mồm tôi bị nhiệt, hễ cứ ăn cái gì vào, nhất là nước mắm thì buốt đến tận xương tuỷ. Người tôi bắt đầu ngây ngấy sốt. Vợ tôi tức tốc gọi điện về quê bảo cậu em mang lên một cân bột sắn thứ thiệt để tôi uống cho khỏi cái bệnh” lở mồm, long móng”.

Ngày thứ mười một, vẫn vương vướng, tôi quyết định đi khám bệnh viện công. Tôi đến bệnh viện lúc tám giờ thì đã thấy gần trăm người đang ngồi chờ khám ở phòng bảo hiểm, tôi xếp sổ vào ô, đợi đến gần mười giờ vẫn chưa đến lượt. Thấy một người đến sau tôi đã khám được, tôi bổ theo bà ta hỏi bí quyết, bà giơ ngón tay ra đêm đếm, tôi hiểu ý đi lại ô xếp sổ, lấy cuốn y bạ, kín đáo kẹp vào đó một tờ năm mươi ngàn, chỉ ba phút sau, tôi có số vào phòng khám. Đến phòng khám số 1, lại phải chờ đến lượt. Tôi nghĩ mình đã bồi dưỡng cho cô ghi số rồi thì thế nào họ cũng ưu tiên cho tôi nên tôi bảo với cô y sĩ ngồi ở ngay cửa phòng khám rằng tôi tôi đang rất bận, tôi đã nói với cô ghi số rồi, cô có thể cho tôi vào khám trước được không? Cô hất hàm:
- Đợi theo thứ tự!
Tôi đi ra nhà vệ sinh, rút một tờ năm mươi ngàn nữa kẹp vào sổ y bạ rồi quay lại phòng khám. Sau khi đã đút tờ năm mươi ngàn vào túi áo Blu, cô y tá dịu dàng bảo tôi đợi một tí, ghi xong cho một bênh nhân, cô cầm cuốn y bạ của tôi dẫn thẳng đến phòng ông trưởng khoa cách đó ba phòng.

Nhìn thấy tấm biển đeo trên ngực ông trưởng khoa có đề học vị tiến sỹ, tôi đã mừng thầm, cuối cùng thì nguyện vọng được tiến sỹ khám của tôi cũng thấu được đến trời cao qua những lần tôi cầu khấn. Ông trưởng khoa hỏi tôi, tôi kể lại toàn bộ diễn biến từ lúc ăn nhậu đến khi đi khám tư, uống hết mười ngày thuốc mà vẫn chưa khỏi. Ông bảo tôi há mồm ra, tôi há, ông chiếu đèn xem xét. Xem xong họng, ông xem đến cái đơn thuốc mà tôi đã uống:
- Toàn những loại thuốc tốt nhất thế giới mà vẫn không khỏi à? - Ông bác sĩ có vẻ trầm ngâm, ngước nhìn tôi một lúc, ông hỏi:
- Nhà anh có ai bị tiền sử bị ung thư vòm họng không?
Tôi choáng váng, phải cố hết sức tôi mới không bị ngã lộn cổ xuống đất. Mãi một lúc sau tôi mới cất nổi lời, kể với ông về trường hợp ông chú tôi. Nghe xong, bác sỹ ghi cho tôi một loạt các xét nghiệm, chụp chiếu. May mắn làm sao, do có sự phòng xa nên sáng nay tôi đã nhịn ăn cháo và uống nước, như vậy là có thể thử máu, nước tiểu được ngay mà không phải đợi đến sáng mai. Rút kinh nghiệm, cứ đến cửa phòng nào là tôi lại kẹp vào cuốn sổ y bạ tờ năm mươi ngàn, và dù có hàng chục người đang xếp hàng chờ trước tôi thì tôi vẫn được tiếp đón theo đúng tinh thần lương y như từ mẫu và được ưu tiên khám trước. Cũng có một vài ông, bà già khó tính thắc tại sao tôi đến sau mà lại được vào trước thì được giải thích rằng tôi là trường hợp cấp cứu, hoặc là thương binh.

Đầu giờ chiều tôi đến lấy kết quả xét nghiệm, chụp chiếu rồi quay lại phòng bác sỹ trưởng khoa. Xem kết quả xong ông ân tình bảo tôi có lẽ tôi bị ung thư vòm họng giai đoạn đầu. Mặt tôi tái mét, bác sĩ khuyên tôi nên bình tĩnh, cũng may mà phát hiện sớm, mổ ngay thì không sao, chứ để lâu thành di căn thì vô phương. Tôi khẩn thiết nhờ ông trưởng khoa trực tiếp mổ cho tôi, ông bảo ông bận lắm, ngoài làm ở bệnh viện, ông còn phải tham gia giảng dạy và nghiên cứu khoa học. Tôi nhìn ra cửa, chỉ sợ cô y sĩ ban sáng lại dẫn một người bệnh vào nữa nhưng vẫn cửa đóng, không có tiếng gõ cửa, cũng không thấy ai thập thò, tôi rút ví lấy ra năm tờ một trăm ngàn đưa cho ông, gọi có chút bồi dưỡng ban đầu, mong ông trực tiếp mổ cho, nếu được toại nguyện sau này sẽ có bồi dưỡng chính thức, xứng với công lao và trí tuệ của ông. Lúc đầu ông trưởng khoa từ chối nhưng thấy tôi nhiệt tình, lại còn nói rằng tôi đã từng nghe đến tên tuổi ông là một bác sĩ nổi tiếng, ai mà được ông chữa bệnh, mổ thì thần may mắn luôn mỉm cười; cái đoạn này tôi cố bịa ra, song hiệu quả lại có thật, ông cầm tiền bỏ vào ngăn kéo bàn rồi hứa sẽ xếp lịch hội chuẩn và trực tiếp mổ cho tôi.
Tôi xiết chặt tay ông, lòng biết ơn vô bờ vô bến.

Tôi về nhà, thần chết treo lơ lửng trên đầu, chưa lúc nào tôi lại ham sống sợ chết như lúc này. Vợ tôi thuộc vào loại xinh xắn, còn quá trẻ, thua tôi những mười lăm tuổi, chúng tôi mới có một đứa con trai mười tám tháng tuổi; tôi chết đi, nhất định nàng sẽ đi bước nữa. Cứ nghĩ đến cảnh một thằng đàn ông khác đến ngôi nhà này chung sống với nàng, tim tôi lại nhoi nhói. Ngôi nhà trị giá hai tỷ ba trăm triệu này do chính đôi bàn tay tôi làm nên trước khi tôi cưới nàng và có lẽ nàng đồng ý lấy tôi phần vì tôi có một chút học thức, khá đẹp trai và phần vì tôi có sẵn ngôi nhà này. Đất đai ở Hà Nội đang vào thời điểm đắt đỏ, một công chức có nằm mơ cũng chẳng có nổi hai mươi mét vuông đất chứ đừng nói ngôi nhà bốn tầng, diện tích sàn bảy mươi mét vuông như của tôi. Hồi tôi mua mảnh đất này chỉ có năm trăm ngàn một mét vuông, cả thảy là ba tư triệu hai trăm ngàn đồng, ông chủ bớt cho ba trăm ngàn để tôi lấy lộc; chỉ hai năm sau, cơn sốt đất lên cơn giật đùng đùng, có người trả tôi một tỷ, rồi tỷ rưỡi, tỷ bảy nhưng tôi không bán, quyết định gom góp chút vốn liếng cuối cùng và vay thêm ba trăm triệu để xây nhà. Tôi phải kiệt sức, mất gần ba năm làm thuê, dịch thuê tiếng Anh, đánh quả mới trả hết nợ nhà. Thế rồi trong một lần khiêu vũ, tôi gặp nàng. Nàng mặc bộ váy mỏng màu thiên thanh, ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị nàng hớp mất hồn. Phải lấy hết can đảm, tôi mới dám đi lại mời nàng nhảy điệu Tănggô. Người nàng áp sát người tôi, nhất là cặp vú nở nang của nàng thỉnh thoảng lại cọ cọ vào ngực, làm tôi ngất ngây cứ tưởng mình đang ở thiên đường. Xong điệu nhảy, tôi mời nàng ra bàn uống nước, qua tâm sự mới biết nàng quê ở Thái Bình, đang là sinh viên năm thứ tư trường đại học Ngoại ngữ, nàng có ước mơ ra trường tìm được việc làm ở thủ đô. Biết tôi còn độc thân, có nhà riêng, có việc làm ổn định, nàng rất có cảm tình với tôi. Thế rồi duyên số trời xe, đám cưới của tôi và nàng được tổ chức trước ngày nàng ra trường hai mươi ngày.

Tôi đã phải lìa xa cõi đời, mất nàng, mất cả ngôi nhà này ư? Đau buồn và nuối tiếc quá! Chợt một ý nghĩ vụt ra trong đầu tôi, theo Luật hôn nhân mới, tài sản trước khi kết hôn của ai thì sau khi ly hôn vẫn thuộc quyền sở hữu của người ấy; nếu ly hôn thì ngôi nhà này vẫn hoàn toàn là của tôi, nhưng nếu tôi chết đi thì nó lại thuộc quyền thừa kế của vợ. Phải rồi tôi sẽ ly hôn để phòng khi có đi theo ông chú thì tôi sẽ viết di chúc thừa kế lại duy nhất cho thằng con trai tôi; trong bản di chúc, tôi sẽ nói rõ, ngôi nhà chỉ để ở chứ không được bán nếu con tôi chưa đủ tuổi công dân và mẹ nó nếu chưa đi lấy chồng khác có thể về chung sống với con nhưng không được sở hữu ngôi nhà; đặc biệt khi đi lấy chồng sẽ không được đưa người chồng mới về ở ngôi nhà này.
Sau khi nghe tôi nói, bệnh tình của tôi khó mà qua khỏi, nếu ca mổ thành công, tôi cũng chỉ kéo dài thêm sự sống tối đa năm năm nữa, tôi muốn ly hôn, nhận nuôi con để giải phóng cho nàng càng sớm càng tốt để nàng có điều kiện tìm kiếm cho mình một người chồng mới xứng đáng với nàng; nàng đã khóc nức nở. Nàng khóc vì thương tôi, khóc vì tấm lòng hy sinh của tôi và khóc cả cho thân phận nàng còn trẻ mà đã phải goá bụa.
- Không!- Nàng thổn thức- Em không thể bỏ mặc anh trong lúc này.

Sự quan tâm và tấm lòng thuỷ chung của nàng đã làm tôi rơi nước mắt, tôi đành phải xuống giọng nói với nàng để tôi suy nghĩ lại, nhưng trong thâm dù tôi rất yêu nàng, mong muốn được sống mãi mãi bên nàng nhưng tôi không thể ích kỷ, giết chết cuộc đời của nàng.
Tôi nói với nàng là thế nhưng chẳng kịp để suy nghĩ, ông bác sĩ trưởng khoa đã điện di động cho tôi biết tuần sau ông phải đi công tác nước ngoài gấp, hộ chiếu đã làm xong nhưng đã trót hứa với tôi nên ngay ngày mai tôi phải đến bệnh viện, sáng hội chuẩn, chiều mổ ngay.
Mọi thứ tôi đã chuẩn bị sẵn sàng nhất là tiền. Để tập trung cho ca mổ tôi đã trù liệu hai mươi triệu chẵn; tám triệu cho tiền thuốc và viện phí, năm triệu bồi dưỡng cho ông trưởng khoa như đã hứa, bốn triệu bồi dưỡng cho kíp mổ, số còn lại bồi dưỡng cho y tá, y sĩ kẻo không có, mỗi khi tiêm cô lại ngoáy cho một cái thì đau lắm như nhiều người kể lại.
Ngày mai tôi sẽ lên bàn mổ, lẽ ra tôi phải bình tĩnh, tự tin nhưng vì phải uống quá nhiều thuốc kháng sinh mạnh, vì tốn quá nhiều tiền và quá sợ chết nên người tôi gày rộc đi như các xác ve, tinh thần tôi hoảng loạn. Đã thế đài báo ngày mai có gió mùa Đông Bắc, nhiệt độ xuống 12 độ C; trời lạnh chắc là mổ xong, hết thuốc mê sẽ đau buốt lắm!

Quả nhiên đêm đó gió mùa Đông Bắc đổ về ầm ầm, mặc dù chăn ấm, nệm êm, vợ ôm chặt nhưng tôi vẫn cảm thấy hình như tất cả cái lạnh trong trời đất đang lùa vào từng thớ thịt của tôi. Sáng hôm sau, tôi vốn rất nhạy cảm với thời tiết nên vừa bước ra khỏi giường, tôi đã sổ ra một tràng:
- Hắt, hắt xì hơi! Hắt xì xì hơi!
Có cái gì đó trăng trắng bắn ra khỏi mồm và tự nhiên họng tôi hết vương vướng. Tôi quỳ xuống tìm kiếm vật đã cứu sống tôi thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Chúa ơi thì ra đó là một mẩu gân bò dai nhách!


Trich tu THLongThanh

Biểu Tình Chống Việt Cộng nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10-12-2011

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HOUSTON & PHỤ CẬN
Ủy Ban Đấu Tranh Chính Trị
THÔNG BÁO
Vận Động Đồng Hương Tham Gia Biểu Tình vào ngày thứ bảy 10-12-2011 trước Lãnh Sự Quán Cộng Sản Việt Nam tại Houston Để Yêu Cầu Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam Phải Tôn Trọng Nhân Quyền Đối Với Đồng Bào Tại Quốc Nội.
 
Kính thưa quý đồng hương:
Hàng năm vào ngày 10 tháng 12, tất cả các quốc gia trên toàn thế giới đều tổ chức trọng thể Lễ Kỷ Niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, để vinh danh và phát huy Quyền Tự Do-Dân Chủ-Nhân Bản của tất cả mọi thành phần trong xã hội. Nhưng bất hạnh thay cho người dân đang sống dưới ách thống trị của tập đoàn lãnh đạo độc tài và phi nhân bản tại 4 nước Cộng Sản còn sót lại là Trung Cộng, Cuba, Bắc Hàn, và Việt Nam; vẫn chưa có được những quyền quyền căn bản, là được sống và được hưởng Quyền Làm Người. Tất cả quyền căn bản như Tự Do Ngôn Luận, Hội Họp, Tổ Chức, Sinh Hoạt Tôn Giáo, Chính Trị, Kinh Tế, Xã Hội, Văn Hóa, Kỹ Thuật để phát triển quốc gia theo đà tiến hóa của nhân loại, đều bị nhà cầm quyền cấm đoán, tước đoạt trắng trợn. Cộng Sản Việt Nam đã xử dụng bộ luật Hình Sự phản khoa học của họ, để đàn áp, bắt bớ, giam cầm, gây nguy hiểm đến tính mạng của những nhà đấu tranh cho Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền. Luật Lệ về Nhân Quyền tại Việt Nam hiện nay đã đi ngược 180 độ đối với Hiến Chương Về Nhân Quyền do Liên Hiệp Quốc Công Bố mà Cộng Sản Việt Nam đã tham gia như một thành viên.
Đứng trước nhu cầu phát huy yếu tố Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền của đồng bào Việt Nam nói riêng, và để hỗ trợ người dân trong nước đang Tranh Đấu cho Quyền Làm Người, Ủy Ban Đấu Tranh Chính Trị Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tại Houston và Phụ Cận tha thiết kính mời toàn thể đồng hương Việt Nam tị nạn Cộng Sản, cố gắng thu xếp thì giờ tham gia  Xuống Đường Hỗ Trợ Đồng Bào Quốc Nội Tranh Đấu Giành Lại Quyền Làm Người đã bị Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam Tước Đoạt Kể Từ Biến Cố 30-04-1975
Kính mong quý đồng hương Cộng Đồng Việt Nam Houston cùng xuống đường vào ngày thứ bảy 10-12-2011 từ 11 giờ sáng đến 02:00 trưa
tại Lãnh Sự Quán Cộng Sản Việt Nam ở Houston
5251 đường Westheimer, Houston, Texas 77056.
Sự tham gia đông đảo của quý đồng hương sẽ thể hiện tình đoàn kết gắn bó của tập thể Người Việt Quốc Gia tại Houston, luôn luôn sát cánh với đồng bào quốc nội trong tất cả mọi nỗ lực để tranh đấu cho quyền làm Người tại Việt Nam
Mọi chi tiết xin liên lạc Võ Đức Quang (713) 446-5554, Đặng Quốc Việt (713) 515-3129 và Trịnh Dzu(713) 253-2110
Trân trọng thông báo và kính mời,
Trưởng Ban Tổ Chức
Võ Đức Quang

Những phong cãnh thiên nhiên đẹp của Anh Quốc mà các bạn chưa có dịp đễ ngắm nhìn thưỡng thức.

 
Pictured: The dramatic beauty of Britain's landscapes as you've never seen them before
 
By Kerry Mcqueeney
Last updated at 8:03 AM on 8th December 2011
Bleak, isolated, damaged yet beautiful, these stunning images show the country's landscapes as you've never seen them before.
From majestic rolling hills and the remote beauty of salt marshes to detailed close-ups of toadstools and other woodland fungi, these are just a few of the incredible images to be exhibited as part of the Landscape Photographer of the Year competition.
The popular photographic award, now in its fifth year, culminates in a stunning exhibition of more than 100 photographs that shows the dramatic beauty and variety of our country.
 
Mystical: The isolated Rodel Saltmarsh on the Isle of Harris, in Scotland's Outer Hebrides, is one of the images shortlisted for the exhibition

It also reminds us of the need to safeguard this precious legacy for future generations.
The exhibition is being held at the National Theatre.
 

Awards founder, Charlie Waite, founder of the awards, said: 'I frequently say that the awards would not have been such a success had it not been for the National Theatre.
'They very kindly agreed to let us hold an exhibition in, what I believe, is one of the best and most accessible spaces in London before even the first entry had arrived and their willingness to support the whole project has never wavered.
 
Swan lake: Early morning mist hovering over the water lends a mysterious feel to this scene in London's Richmond Park


 
Up close: Toadstools take shelter under larger specimens in this image taken in Cumbria using macro photographic technology
 
'Seeing the images projected on to the outside of the Theatre on the opening night each year is always a great thrill for me – the culmination of a lot of work by all involved and a true expression of the vast amount of photographic talent that our entrants have.'
Mr Waite, will be giving talks in the NT Bookshop at 7.45pm on December 13 and 14, as well as January 23 and 24. Guided tours of the exhibition will also take place on the same dates.
This year’s Awards are held in association with Network Rail, with the exhibition sponsored by Epson UK.
 
 
Getting to the bottom of it: This captivating image of beech tree roots in Avebury, Wiltshire, show the complexity of the woodland base

Lonely planet: Frost-dusted trees stand alone in a wintry field in Stirlingshire, Scotland
Roadside restaurant: A lone diner is seen at a snack bar on the A69 in England

Wind in the sails: A lone boat near Hurst Castle in Hampshire appears to have got away from the rest of the competitors in the Round the Island Race
Rolling landscape: In this image, taken in Tweedale in Scotland, the bright lime green of the fields is in stark contrast to the line of billowing cloud and the dark sky above

Bài Xem Nhiều