We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 15 December 2011

DÂN LÀNG Ở TRUNG CỘNG NỔI DẬY CHỐNG NHÀ CẦM QUYỀN



BEIJING - Một cuộc tranh chấp kéo dài giữa các nông dân và nhà cầm quyền địa phương ở vùng Nam Trung Cộng đã bùng nổ thành cuộc nổi dậy công khai khi dân làng đuổi các viên chức cầm quyền ra khỏi nơi này, lập rào cản, ngăn không cho xe cộ di chuyển và võ trang bằng các võ khí tự tạo, theo nguồn tin cư dân địa phương, được nhật báo The New York Times thuật lại.


Cuộc đối đầu ở Wukan, một khu vực nằm dọc theo bờ biển gần khu kỹ nghệ đang phát triển mạnh ở tỉnh Quảng Ðông, nổ ra hôm Thứ Hai sau khi dân làng biết tin một trong những người đại diện cho họ để thương thảo với đảng bộ Cộng Sản địa phương đã chết trong khi bị công an giam giữ. Nhà chức trách nói rằng người đàn ông, tên Xue Jinbo, 42 tuổi, chết vì bệnh tim, nhưng thân nhân ông nói rằng trên xác nạn nhân có dấu vết tra tấn, mũi bị chảy máu, ngón tay bị gãy.



Các vụ rối loạn xã hội ở Trung Cộng nay xảy ra ngày càng thường xuyên hơn, một phản ánh của tình trạng cách biệt giàu nghèo ngày càng lớn và sự bất mãn của dân chúng về tình trạng tham nhũng trong giới chức cầm quyền và hệ thống tư pháp hầu như bất lực đang ngày càng trầm trọng hơn.

Tuy nhiên, vụ đụng độ ở Wukan, vốn khởi sự từ Tháng Chín, có vẻ khác hơn những vụ xảy ra trước đó vì tình trạng kéo dài và mức độ phẫn uất của người dân.



Nguồn tin từ cư dân địa phương cho hay ngày nào cũng có cuộc tập họp rầm rộ của dân chúng trước tòa hành chánh địa phương ở Wukan, trong khi các thanh niên liên lạc thông tin với nhau qua máy bộ đàm và đốn cây làm rào cản trên đường dẫn vào thị trấn. Cách đó không xa, phía công an chống biểu tình, được võ trang hùng hậu, cũng đặt các rào cản của họ. Cuộc đối đầu khiến hàng hóa không vận chuyển được đến nơi có khoảng 20,000 dân này. Tuy nhiên, dân chúng Wukan cho hay họ được tiếp tế thực phẩm từ các khu vực lân cận.



Giới chức đảng bộ Cộng Sản ở Shanwei, bao gồm cả khu vực Wukan, hôm Thứ Tư từ chối không bình luận gì về việc này, nhưng cũng nói sẽ tổ chức họp báo ngày Thứ Năm.



Theo nhật báo The Washington Times, dân làng cho biết hồi Tháng Chín, nhà cầm quyền địa phương lấy đất của dân bán cho các nhà đầu tư, nhưng không đền bù thỏa đáng. Dân làng liền biểu tình phản đối, lùng sục các cơ quan hành chánh và đập phá một số tòa nhà của nhà cầm quyền địa phương.



Cảnh sát chống bạo động được gởi tới để vãn hồi trật tự. Mọi việc yên ắng được một lúc. Sau đó, trong một thái độ lấy lòng dân, giới chức quận Lufeng cách chức hai viên chức trong làng và nói họ sẽ thương thảo với một nhóm 13 người, đại diện cho dân chúng.



Tuy nhiên, cuộc thương thảo nhanh chóng bị bế tắc sau khi một phát ngôn viên nhà cầm quyền nói đại diện làng Wukan có liên quan đến “các thế lực bên ngoài có ý đồ gây chia rẽ giữa chính quyền và dân làng.”



Dân chúng phản ứng lại bằng cách biểu tình nữa và dí những cán bộ còn lại chạy khỏi làng.



Thứ Sáu tuần trước, tin cho biết một nhóm công an mặc thường phục đi vào làng, bắt 5 trong số 13 đại diện của dân. Hôm Thứ Hai, một trong năm người bị công an giữ bị chết, vì bệnh đau tim, theo Tân Hoa Xã của nhà nước.



Dân làng Wukan cho biết họ sẽ không chấm dứt biểu tình cho đến khi cán bộ quận và xã liên quan đến sự việc phải nhận tội cướp đất, gây bạo động và giết người.



Hôm Thứ Tư, dân làng làm đám tang cho nạn nhân. Họ chiếm khu vực chính của tòa thị chính và hô to “Trả lại mạng sống! Trả lại người anh em chúng tôi! Trả lại đất cướp của chúng tôi! Wukan bị áp bức! Nợ máu phải trả bằng máu! Công lý đâu rồi?”.

http://www.hvhnvtd.com/


Tausende protestieren in Dorf in China gegen Landraub

Empörung nach Tod von inhaftiertem Verhandlungsführer

AFPAFP – vor 8 Stunden


  • Nach dem Tod eines lokalen Verhandlungsführers in Polizeihaft hat es in einem chinesischen Fischerdorf erneut heftige Proteste gegen die lokalen Behörden gegeben, denen die Einwohner Landraub vorwerfenFoto vergrößern
    Nach dem Tod eines lokalen Verhandlungsführers in Polizeihaft hat es in einem chinesischen …
  • Nach dem Tod eines lokalen Verhandlungsführers in Polizeihaft hat es in einem chinesischen Fischerdorf erneut heftige Proteste gegen die lokalen Behörden gegeben, denen die Einwohner Landraub vorwerfenFoto vergrößern
    Nach dem Tod eines lokalen Verhandlungsführers in Polizeihaft hat es in einem chinesischen …

Nach dem Tod eines lokalen Verhandlungsführers in Polizeihaft hat es in einem chinesischen Fischerdorf erneut heftige Proteste gegen die lokalen Behörden gegeben, denen die Einwohner Landraub vorwerfen. Tausende Bewohner forderten bei einem Protestmarsch am Rande des Küstenorts Wukan in der südlichen Provinz Guangdong die Zentralregierung auf, gegen die aus ihrer Sicht korrupten Behörden einzuschreiten, wie ein AFP-Reporter berichtete. Zudem trugen sie Bilder von Xue Jinbo, der am Sonntag unter noch ungeklärten Umständen in Polizeihaft ums Leben gekommen war.

Die Behörden erklärten, der 42-Jährige habe einen Herzinfarkt erlitten. Angehörige, die seine Leiche gesehen haben, berichteten jedoch von Folterspuren und werfen der Polizei vor, ihn totgeschlagen zu haben. Seine Tochter sagte, ihr Vater habe niemals Herzprobleme gehabt. "Ich kann nicht definitiv sagen, dass er totgeschlagen wurde, aber ich kann Ihnen versichern, dass er an vielen Stellen geschlagen wurde", sagte Xue Jianwan AFP.

Ihr Vater hatte eigentlich im seit Monaten anhaltenden Streit um Vorwürfe des Landraubs vermitteln sollen. Die Einwohner werfen Beamten seit langem vor, ihnen wertvolles Bauland wegzunehmen, ohne sie dafür zu entschädigen. Im September stürmten wütende Einwohner die Polizeiwache und nahmen mehrere Beamte vorübergehend als Geiseln. Wegen der Ausschreitungen wurden vergangene Woche fünf Dorfbewohner, darunter Xue Jinbo, festgenommen.

Angesichts der Proteste verließen alle Beamten das Dorf, die Polizei errichtete Sperren an den Eingängen. Wie der AFP-Reporter berichtete, schienen die Dorfbewohner entschlossen, den Behörden die Stirn zu bieten. "Wir haben große Angst, dass weitere Menschen festgenommen werden, doch wir können nicht akzeptieren, dass einer unserer respektierten Anführer totgeschlagen wird", sagte ein Demonstrant.

"Wir sind nicht gegen die Regierung, wir wollen nur unser Ackerland zurück", sagte ein anderer. "Wir haben keine Gerechtigkeit. Unser Land ist uns weggenommen worden, Dorfbewohner werden festgenommen und totgeschlagen. Die Menschen hier sind wütend, doch wir müssen ruhig bleiben. Nur die Zentralregierung kann uns vor korrupten Beamten retten", sagte eine weitere Demonstrantin. Landraub ist seit Beginn des Wirtschaftsbooms in den 90er Jahren eine der wichtigsten Ursachen für lokale Konflikte und Proteste in China.

http://de.nachrichten.yahoo.com/proteste-chinesischem-fischerdorf-gegen-landraub-120441360.html






ĐÂU LÀ NGUYÊN NHÂN CỦA SỰ VÔ CẢM CỦA NGƯỜI VIỆT NAM???


Trước hiện tượng đạo đức tại VN ngày càng suy đồi, tệ nạn xã hội ngày càng gia tăng tại Việt Nam với những video clip học trò nữ đánh nhau, lột quần lột áo giữa thanh thiên bạch nhật. Những án mạng mà thủ phạm chỉ mới 14, 15 tuổi, còn ngồi trên ghế nhà trường, chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Thầy giáo lạm dụng tình dục những bé gái lớp 4, lớp 5. Những vụ thầy gạ đổi tình lấy điểm hay như vụ “Hiệu trưởng ma cô” Sầm Đức Xương dắt gái là các em học sinh 15, 16 tuổi cho Chủ tich Tỉnh Hà Giang và dàn quan chức cấp Tỉnh ngày nào. Và phản ứng của xã hội trước những việc này, hầu như là bàng quang! Thậm chí có những người chạy xe ngang qua những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, còn buông ra câu chửi”lũ điên”!!!
toiacHCMĐã có nhiều Tác giả, Học giả viết nhiều về sự vô cảm của người Việt Nam.Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Hưng Quốc thì lý giải bằng Hiệu ứng bàng quang(Bystander effec) hay hội chứng Genovese syndrom.
Và ông đã giải thích Hiệu ứng Bàng quang này bằng sự Vô tri đa nguyên(pluralistic ignorance) cho rằng con người thường có xu hướng quan sát xem phản ứng của những người xung quanh, trước một sự cố nào đó. Nếu mọi người không làm gì hết thì lựa chon tối ưu của anh ta là cũng không làm gì hết.
Hoặc bằng sự khuyếch tán trách nhiệm(diffusion of responsibility) cho rằng con người thường có tâm lý cho rằng trách nhiệm thuộc về ai đó chứ không phải mình.
Giới lãnh đạo độc tài toàn trị cs VN càng cũng cố tâm lý bàng quang chủ nghĩa ấy bằng cách tước bỏ trách nhiệm của mọi người dân, giành hết trách nhiệm về phần mình. Nhưng ở phần họ, dưới danh nghĩa lãnh đạo tập thể, hầu như không có ai có trách nhiệm gì rõ ràng cả(Hiệu ứng bàng quang).
Người dân bị tước trách nhiệm và những ai muốn biểu lộ trách nhiệm ấy thì bị chụp mũ, sĩ nhục, bắt bớ, giam cầm.Trách nhiệm đối với đất nước trở thành một cái tội(Sự vô cảm đến từ đâu).
Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc đã lý giải một cách chính xác sự vô cảm hiện nay của đa số người dân Việt Nam.
Nhưng riêng tôi vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì đó!
Theo tôi cái thiêu thiếu đó chính là quan niệm về Quê Hương của cả hai phía Chính quyền toàn trị cs VN và người dân Việt Nam hiện nay.
-Về phía chính quyền toàn trị cs VN:
Sau chiến thắng 30/04/1975 họ, những người cs, những người chiến thắng đã coi Đất nước này như một ” chiến lợi phẩm” để mà chia chác. Đã có một thời lưu truyền câu hát chế trong xã hội miền Nam: “Tiến về Sài Gòn, ta chiếm nhà mặt tiền” hoặc câu vè “Vào vơ vét về”. Mức độ càng ngày càng dữ dội hơn với việc khai thác tài nguyên như Bauxit mà số tiền bỏ ra để làm đường, nâng cấp cầu để vận chuyển quặng sẽ cho một kết quả âm trơ trẻn. Cho thuê rừng đầu nguồn tại những nơi quan yếu về quân sự, bỏ ngoài tai mọi lời can gián của những nhân sĩ nặng lòng với tương lai đất nước. Những 30-40% hoa hồng trong các dự án ODA để làm cầu đườngv.v…
Do đó không lấy làm lạ khi chỉ một đoạn ngắn con đường cao tốc đi qua tỉnh Long An đã có hơn 500 ổ voi, chưa kể ổ trâu, ổ gà. Những con đường vá víu chằng chịt mặc dù chưa được nghiệm thu, những cột bê tông cốt tre…
Vì coi đất nước này là một chiến lợi phẩm để bán xới, chia chác nên độc tài toàn trị cs tìm mọi cách loại bỏ những can thiệp hoặc ý kiến của dân chúng để độc quyền chia chác cho bè phái, đoạt được ưu thế chính trị theo nhiệm kỳ. Và sau đó là rũ bỏ sạch mọi trách niệm khi hết nhiệm kỳ.
Đã có biết bao quan chức sau khi hạ cánh đã có sẵn cơ ngơi tại các nước Mỹ, Úc, Canada, Singapore… hoặc một tài khoản bí mật nào đó ở nước ngoài. Con cái họ đã du học, thậm chí đã có thẻ thường trú nhân tại các nước Âu Mỹ. Đối với các quan chức, một khi về hưu hoặc phe cánh mất ảnh hưởng thì coi như chấm hết. Do đó phải lo dọn đường thủ trước.
Đất nước này đối với họ không phải là quê hương, chỉ là một chiến lợi phẩm cưỡng đoạt được, chỉ là chùm khế ngọt cho họ tha hồ gặt hái mỗi ngày, một khi còn nắm được trong tay quyền lực.
-Về phía người dân:

không nghe, không thấy, không biết

Tôi nhớ đã đọc được một định nghĩa về Quê Hương của một tác giả mà lâu quá đã quyên mất tên. Nếu Tác giả có tình cờ đọc được, xin thứ lỗi vì đã không trích dẫn.
“Quê Hương, là nơi có thể cho ta một cơ hội sống tử tế bằng một nghề lương thiện và ta có nhiều kỷ niệm gắn bó với nơi ấy”.
Câu định nghĩa trên thật đơn sơ và có phần cục mịch, không thi vị như “quê hương là chùm khế ngọt cho con trèo hái mỗi ngày…” của Tác giả Đỗ Trung Quân, không cường điệu “có hoa, có bướm… trong từng tấc đất có một phần da thịt của em tôi…” như nhà thơ Giang Nam.
Nhưng thật vậy có cơ hội được sống tử tế bằng một nghề lương thiện, thì con người mới gắn bó với nơi ấy, họ mới xây dựng nên những chuẩn mực đạo đức, những quy tắc ứng xử trong cộng đồng để giữ mối quan hệ hàng xóm, láng giềng, làng xã. Giáo dục con cháu và những thế hệ kế tiếp giữ gìn và phát huy truyền thống ấy. Có được như vậy thì dần dà mới có khái niệm về quê hương trong tâm niệm của những thế hệ nối tiếp.
Nhưng ngày nay để sống tử tế, lương thiện thật còn khó hơn làm Tiến sĩ (Trương Duy Nhất).
Muốn được việc khi tiếp xúc với các quan”hành là chính” thì phải ói tiền ra, đi đường gặp cảnh sát bị tuýt còi, không lỗi này thì cũng lỗi kia, không mãi lộ không xong. 20/11 không có quà cho thầy cô thì con bị đì, vào bệnh viện cũng thủ tục “đầu tiên”.
Hoàn cảnh xã hội hiện tại tước đoạt của người dân cơ hội được làm người lương thiện, được sống tử tế, buộc họ phải mua gian bán dối, thịt bẩn, lòng thối, rau củ nhiễm thuốc trừ sâu, chở hàng quá tải trọng, làm ra những sản phẩm kém chất lượng… để có tiền chung chi.
Ngoài dòng người miền Nam đi tản vào những ngày cuối của tháng 04/1975 và phong trào vượt biên, cũng chỉ vì bị tước đoạt quyền được sống lương tiện, tử tế vì rào cản lý lịch của những người được gọi là có dính líu tới ngụy quân, ngụy quyền và sau này là những người đi diện HO, con lai. Ở miền Bắc thì cũng vượt biên, lao động hợp tác và sau khi Đông Âu tan rã thì người lao động cũng bằng mọi cách để ở lại.
Không lấy làm lạ, khi hiện nay dòng người Việt Nam, bỏ nước ra đi như có một đợt di tản mới, ngày càng nhiều dưới nhiều hình thức. Kết hôn giả, cho con đi du học, đầu tư ra nước ngoài nếu có điều kiện kinh tế.
Con gái Việt Nam, cởi truồng cho đàn ông Đài Loan, Hàn quốc lựa chọn như lái heo lựa nái, dù đã được biết có nhiều trường hợp phải làm nô lệ tình dục cho cả nhà chú rể hay bị bạo hành đến mức phải nhẩy lầu tự tử tại Hàn quốc. Cầm cố nhà cửa ruộng vườn để đóng thế chân đi xuất khẩu lao động, sau đó tìm cách trốn ở lại. Bằng mọi cách người dân đang tìm cách bỏ xứ mà đi.
Ngay cả trong thời kỳ chiến tranh, hiếm có du học sinh cả hai miền Nam, Bắc sau khi tốt nghiệp ở lại. Đa số đều trở về phục vụ lý tưởng của mình. Ngày nay hiếm có du học sinh nào về nước sau khi tốt nghiệp. Sau gần bốn thập niên (1975-2011) hiện có hơn bốn triệu người Việt Nam sống trên 101 quốc gia trên toàn thế giới.
Vì với họ Việt Nam không còn là nơi có thể cho họ một cuộc sống tử tế, bằng một nghề lương thiện, không còn được chọ coi là quê hương nữa. Họ ra đi để tìm một quê hương mới. Chẳng còn gì để gắn bó.
Với họ, Việt Nam không phải là chùm khế ngọt mà là mảnh đất của lũ cộng sản quỷ dữ.
Và vì thế họ bàng quang, vô cảm với mọi việc.
Những người không có điều kiện ra đi, bị tước đoạt đi cơ hội làm người tử tế, nên họ cũng bàng quang, vô cảm với những điều không lấy gì làm tử tế.
Một suy nghĩ mọn.
Một ngày ấm Houston, Texas, America
14/12/2011
Oanh Yến Thị Phạm

Có chăng chừa … chớ đừng chừa …

“Một trà, một rượu, một đàn bà,

Ba cái lăng nhăng nó quấy ta,

Chừa được cái nào hay cái nấy,
Có chắng chừa …. ”



Xin đừng bao giờ chừa rượu! Rượu là lễ. Thiếu rượu là thiếu lễ. Mà người Việt nam xưa nay lấy lễ làm trọng. Thiếu tiền, chớ không để thiếu lễ!

Năm nay, Pháp được Unesco nhìn nhận nghệ thuật nấu ăn, hay ăn uống là di sản Văn Hóa phi vật chất của nhơn loại.

Và cũng năm nay, rượu nho mới “Beaujolais Nouveau” trúng mùa.


Xưa nay Pháp nổi tiếng là xứ sản xuất rượu ngon không thể thay thế bởi thứ rượu của bất kỳ xứ nào trên thế giới. Tuy trong gần đây, rượu nho (Vin) của Úc, Canada, Californie, Chili, Argentine có chiếm thị trường, làm cho rượu Pháp cùng giá bị khựng lại, nhưng chỉ là thứ rượu “phổ thông”, giá một chai trên dưới 20 euros. Còn những thứ ngon của Pháp, giá phải từ 500 euros, chưa có thể bị cạnh tranh bởi thiếu điều kiện đất, khí hậu và nơi giữ để cho rượu “già” đi.

Rượu của Úc, thứ “bình dân” uống cũng đỡ ghiền. Rượu làm trong thùng bằng kim loại, đến lúc lên men đủ để thành rượu, chủ nhà lấy một miếng cây sồi cho vô thùng để rượu có mùi như rượu được làm trong thùng gỗ. Chính thùng gỗ là một yếu tố quan trọng làm tăng phẩm chất của rượu.


Cách nay vài năm, tại nhà sản xuất Cheval Blanc (Bạch Mã), một chai rượu được chuyên viên nếm đánh giá 275 euros, nhưng rượu còn trong thùng, chưa vô chai. Phải qua năm sau, rượu mới vô chai. Nhưng giới thương gia đã mua hết mùa rượu năm đó. Ngay bên cạnh có một nhà sản xuất khác, không phải Cheval Blanc, giới thiệu người nếm sản phẩm của mình để so sánh thử phẩm chất. Người nếm rượu xác định phẩm chất chỉ kém Cheval Blanc không quá 10 %. Giá bán tại chỗ, cũng chưa vô chai là 272, 25 euros/chai. Khách hàng cũng tranh nhau mua hết.

Chúng ta thấy kém 10 % là 2, 75 euros. Và chai rượu 275 euros vài năm sau bán ở nhà hàng Tháp Bạc (Tour d’ Argent – Paris) phải 700 – 800 euros. Bán tại Café-Restaurant Aux deux Magots trên Đại lộ Saint Germain des Pré, Paris 6, là 600 euros / chai. Nếu mua trực tiếp tại nhà sản xuất, dĩ nhiên, sẽ rẻ hơn.

Rượu đầu mùa

Nơi ăn uống được Unesco đưa lên hàng Văn Hóa thế giới thì rượu phải là sản phẩm độc đáo. Rượu làm tăng cái ngon của thức ăn. Như ăn một miếng phô-mác, hớp một ngụm rượu ngon Khó nói cái ngon tuyệt vời lên tới đâu. Nếu người ăn chay trường, kiêng cử thịt cá, chỉ miếng phô-mác, ly rượu ngon, thì Thiên đường là “ở đây, bây giờ đây”!

Nhưng độc đáo hơn là sống ở xứ Tây, không biết uống rượu không phải là Tây thiệt. Người ngoại quốc tới xứ Pháp, nhìn thấy người Âu châu nào môi mỏng và hơi xệ xuống, thỉnh thoảng liếm môi, đó đúng là người Pháp chánh hiệu con Gà trống. Vì người Pháp gốc Ý, gốc Đức, Tây-ban-nha, … đều không giống như vậy dù có sống ba đời ở Pháp đi nữa. Ông Sarkozy là Tổng thống nước Pháp mà không biết uống rượu vì gốc Đông âu nên bị Tây thiệt kỳ thị, chống đối, dọa sẽ không bỏ phiếu cho ông năm tới. Ai cũng lấy làm tiếc dưới hầm Dinh Tổng thống luôn luôn có 20 000 chai rượu ngon mà Ông Tổng thống chỉ lấy biếu khách.

Rượu ngon, mắc tiền, là rượu của mùa nho trước. Có khi trước hằng mươi năm hay hơn nữa.

Còn hằng năm, từ năm 1951, cứ vào ngày Thứ Năm thứ ba của tháng mười một, vào 00 giờ, dân sản xuất rượu vùng sông Rhône, tức vùng Lyon, cách Paris 500 km về phía Đông-Nam, làm lễ phát hành một thứ rượu đặc biệt đầu mùa, tức làm bằng nho của mùa gặt hồi cuối tháng chín vừa qua. Lễ Hội tưng bừng với đủ chương trình ca nhạc, khiêu vũ, người tham dự uống tự do, miễn phí, với vài loại thực phẩm địa phương đưa cay. Năm nay, loại rượu đầu mùa này trúng mùa và trúng lớn.

Thứ rượu đầu mùa này là “Beaujolais Nouveau”.

Trong năm cũng có rượu Beaujolais nhưng loại rượu này không giữ lâu được như Bordeaux và giá bán cũng không lấy gì làm đắc.

Beaujolais Nouveau lại không giữ được lâu quá cuối năm. Và Beaujolais Nouveau chỉ bày bán trong vòng ba tuần mà thôi.

Năm nay, Cỏ May cùng với một người bạn, tuy không phải Tây thiệt, nhưng cũng có vài điều kiện về sắc diện của Tây chánh cống như môi mỏng, thấy rượn ngon thì nói liếu lưỡi, hai chân đi bắt đầu đá nhau, đi xem Beaujolais Nouveau để chọn mua vài chai nếm thử đầu mùa vì hôm đó là ngày Thứ Sáu. Trong chợ, hôm nay có bày riêng một gian hàng Beaujolais Nouveau. Có một bà đầm mặc áo choàng màu đỏ thêu hình chai Beaujolais Nouveau của nhà sản xuất mà bà đại diện giới thiệu. Chúng tôi đưa mắt nhìn giá: chai giá từ 3, 65 euros tới 5, 80 euros. Chúng tôi lấy mỗi giá một chai. Bà đầm tiến tới, niềm nở giới thiệu với chúng tôi Beaujolais Nouveau Village, giá 5, 80 euros. Nghe bà nói ngọt liệm như vị ngọt của nho đầu mùa bốc men nên chúng tôi lấy thêm 3 chai nữa. Khi nếm thử, quả thật ngon tuyệt, khẳng định thêm mùi trái chín (fruité). Hai hôm sau, chúng tôi trở lại, thứ Beaujolais Nouveau Village lên giá 6, 30 euros / chai. Và qua tuần sau, chợ không còn Beaujolais nữa tuy chưa hết thời hạn ba tuần!

Năm nay, Lễ Hội Beaujolais Nouveau tổ chức tại địa phương được 50 000 khách đủ quốc tịch, từ khắp thế giới, tới tham dự.


Beaujolais Nouveau tới!

Đó là tiếng la lớn của khách tham dự la lên vào đúng 00 giờ ngày Thứ Năm thứ ba tháng mười một tại quê hương của Beaujolais.

Đúng thời điểm thiêng liêng, Đại diện Chánh quyền Thành phố, Dân cử, nhà sản xuất, dân chúng, khách, …hồi hộp chờ những thanh niên nông dân lăn tới những thùng gỗ để khui tại chỗ. Tiếng nhạc trỗi lên, pháo bông bắn lên sáng rực. Người người cầm ly tới lấy rượu, trân trọng nâng ly lên, nhìn ngắm màu rượu, hửi mùi, từ từ đưa vào miệng nếm nhẹ để tâm hồn lắng đọng mà cảm nhận hương vị đầu mùa.

Chỉ trong giờ khai lễ tại một nhà sản xuất mà hết 450 lít được nếm thử.

Năm nay, Beaujolais Nouveau bán 40 triệu chai chỉ trong vòng 3 tuần lễ. Rượu gởi đi ngoại quốc, gởi đi tới các cửa hàng, nhà hàng, cà-phê, ba, … trước vài ngày, nhưng các nơi đều phải đợi tới đúng ngày 17 / 11 vào 00 giờ mới được quyền bán ra. Nhựt bổn năm nay mua 6 triệu chai. Không biết Ba Chệt năm nay mua bao nhiêu chai vì từ nhiều năm nay, nhờ làm ăn khấm khá, dân có tiền bắt chước theo nếp sống tư bản tuy vẫn làm xã hội chủ nghĩa, bỏ Mao Đài, tìm mua Beaujolais Nouveau như Nhựt bổn.

Beaujolais Nouveau được xem là một thứ sản phẩm LUX ở ngoại quốc. Tại Pháp, một chai bán giá cao lắm là 6 euros, ở ngoại quốc bán lên tới 25 euros. Beaujolais Nouveau vẫn giữ được thị trường mặc dầu thế giới đang lo sốt vó tìm cách giải quyết tình hình khủng hoảng đang hoành hành. Pháp sau mùa Beaujolais Nouveau kiếm được chút cháo nhưng không biết cuối năm, đồng euro tồn tại được không vì nhà kinh tế Jacques Attali, nguyên cố vấn kinh tế cho Cựu Tổng thống Mitterrand, tuần trước đây, tiên đoán đồng euro sẽ không qua nổi Noel!

Nơi tổ chức Lễ Hội Beaujolais gồm các Thành phố vùng sông Rhône như Villefranche, Beaujeu, Lyon, Belleville, Gleize, Lacenas. Ba mươi Chương trình đủ thể loại khai mạc Lễ Hội để chào mừng khách tham dự tới từ Mỹ, Canada, Úc, Á châu, …

Lễ Hội Beaujolais Nouveau hằng năm không chỉ là Lễ của riêng xứ Tây, mà phải nói đó là một biến cố trọng đại của toàn cầu, từ Vancouver qua Tokyo, từ California tới Hồng kông, … Nên Lễ Hội được các Đài truyền hình của cả thế giới phát hình giới thiệu.

Tại Thành phố Lyon, trong dịp lễ, các nhà sản xuất bán 1 cái ly 5 euros. Người mua ly, tay cầm ly đi tới các gian hàng, tự do uống thử và ăn vài món thịt nguội. Không hạn chế cho tới khi nào tay cảm thấy cái ly nặng quá nên phải buông mà thôi.


Beaujolais Nouveau là một thứ nông phẩm quí riêng của Pháp

Có nhiều năm, Beaujolais Nouveau không đủ cho thị trường nôi địa vì đã dành ưu tiên cho xuất cảng. Từ ít lâu nay, nhiều nhà nông ở vùng sông Rhône làm Beaujolais Nouveau bán vào dịp lễ, với giá rẻ hơn. Dân ghiền cũng đành chấp nhận, vào Cà-phê, đứng trước quầy, nhấm nháp cho đỡ ghiền, có cơ hội đấu láo với bạn bè. Nhưng vẫn không phải là Beaujolais Nouveau đúng thứ thiệt.

Ở quê hương của Beaujolais Nouveau có 12 sản phẩm của 12 địa phương mang nhãn hiệu Beaujolais Nouveau, tức đó là thứ thiệt bởi nó phát xuất từ cây nho mà trái là nguyên liệu. Địa phương này, mỗi nhà sản xuất chiếm một vùng đất được qui định bởi luật pháp và mỗi thứ nguyên liệu cho một hương vị khác nhau. Beaujolais Nouveau thứ thiệt cho vị chát ít, nhưng dồi dào mùi vị đặc biệc pha lẫn mùi vị của một thứ trái cây nào đó. Beaujolais Nouveau không do địa phương sản xuất không thể có đủ những thứ hương vị này.


Xứ phát triển không chỉ có nghĩa kinh tế giàu mạnh, mà quan trọng là “cái biết làm, biết ăn”.

Ăn uống được đưa lên hàng Văn Hóa nhân loại.

Việt nam không phải không có những món ăn ngon. Nghề làm bếp của Việt nam không phải mộc mạc. Nhưng ăn uống và làm bếp vẫn còn ở từng phục vụ nhu cầu sinh lý căn bản, chưa nâng lên được từng Văn Hóa hay nghệ thuật.

Phở, Chả giò ngày nay được cả thế giới biết tới và ưa chuộng. Nhưng Phở Ba chệt, Chả giò Ba chệt, được bán nhiều hơn sản phẩm thuần túy Việt nam. Và sự phân biệt không được đặc thành vấn đề.

Người Việt nam vẫn còn não trạng làm bác sĩ, kỹ sư không được mới đi làm bếp. Chưa thấy làm bếp là một khoa học nghệ thuật đòi hỏi kiến thức ở trình độ Đại học. Và khi tốt nghiệp một trường nổi tiếng, đi đâu cũng sống được và sống khỏe trong lúc bác sĩ, kỹ sư phải học thi lại theo qui chế địa phương.

Nghề làm bếp của Việt nam có một thời rất có tiếng ở Miệt vườn vì các bà, các cô nhà khá giả tranh nhau lấy tiếng. Vì vậy, các bà các cô lại dấu nghề.

Ngày nay, lớp người này không còn nữa. Nhưng làm bếp vẫn chưa được quan tâm là một sự “biết làm” một cách khoa học.

Nguyễn thị Cỏ May

CS Hà Nội đã gửi thư cảm ơn Bắc Kinh đã chiếm đaỏ từ quân đội Sài Gòn 1974


TQ Đăng Hồ Sơ Mật Chiếm Hoàng Sa 1974: Hà Nội Cảm Ơn TQ Đã Chiếm Hoàng Sa, Ông Dũng lập tức nói TQ đã sai trái dùng vũ lực


HANOI/BEIJING -- Tại sao sau nhiều thập niên chính phủ CSVN giữ im lặng, cho tới hôm 25-11-2011 Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố rằng Hoàng Sa là của VN, và khẳng định rằng chính quân đội TQ đã dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa?
Có phải ông Dũng tuyên bộ như thế để trả lời một giảỉ thích từ phía Trung Quốc rằng chính Hà Nội đã vui mừng, đã ra bản văn cảm ơn đàn anh Bắc Kinh ngay sau khi Hải Quân TQ đánh bại Hải Quân VNCH vào tháng 1-1974?

Trước khi ông Dũng tuyên bố như thế 2 tuần lễ, một hồ sơ mật được suy đoán là do TQ đưa ra trên mạng Canglang.com đã nói thẳng rằng chính phủ Bắc Việt, tức CSTN, đã gửi thư cảm ơn quân đội TQ đã đánh bại Hải Quân VNCH để chiếm Tây Sa (tức Hoàng Sa) giùm cho Bắc Việt. Lúc đó tức khắc, nhà nước Bắc Kinh nói rằng không có gì để cảm ơn hay đánh chiếm giùm, vì Tây Sa (tức Hoàng Sa) là của dân tộc Trung Quốc từ xa xưa rồi.

Bài viết tiếng Hoa trên mạng này có nhan đề là “Tái hiện tin mật về xung đột Trung – Việt trong trận hải chiến Tây Sa năm 1974” đăng ngày 7-11-2011, tức là 2 tuần lễ trước khi Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố TQ đã dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa. Đặc biệt, hồ sơ mật của Trung Quốc đã ghi nhận rằng các chiến binh VNCH trong trận giữ đảo Hoàng Sa đã chiến đấu rất can đảm tới phút cuối, kể cả khi đánh cận chiến bằng lưỡi lê và dao. Có chỗ cần ghi chú, tàu Nhật Tảo của VNCH được hồ sơ TQ gọi là tàu Sóng Dữ. Các chỗ ** là được TQ xóa đi có lẽ vì cần bảo mật một số chi tiết.

Hồ sơ này của TQ cũng cho biết, bên cạnh số tù binh VNCH bị quân TQ bắt còn có 1 cố vấn quân sự Hoa Kỳ.
Đặc biệt, hồ sơ còn tiết lộ, quân TQ đã muốn chiếm Tây Sa từ lâu, và cơ hội này là đúng thời điểm quân Mỹ rút lui, bởi vì nếu TQ không đánh chiếm Hoàng Sa, “đợi đến hơn một năm nữa thôi, Việt Nam sau khi thống nhất sẽ tiếp quản luôn cả mấy hòn đảo ở đó, thì nỗi rầy rà của phía Trung Quốc sẽ còn lớn hơn.”

Bản dịch của Quốc Trung đăng trên basamnews (http://anhbasam.wordpress.com/) hôm 14-12-2011 trích như sau:
“...Trận chém giết lẫn nhau bên trong hồ đá ngầm lại còn oanh liệt hơn, tác chiến trong một phạm vi nhỏ hẹp đầy những rạn san hô, không có khoảng chừa cho tác chiến cơ động, ai là kẻ dũng cảm sẽ chiến thắng, thế là hai tàu 396 và 389 dồn hỏa lực công kích vào tàu “Lý Thường Kiệt”. Tại đó, quân Nam Việt ở vào thế bất lợi, tàu “Sóng Dữ” nguyên là một chiếc tàu dò mìn, tốc độ cao nhất cũng chỉ có 14, có lòng mà giữ được hiệp đồng với tàu “Lý Thường Kiệt”. Cho nên, hai bên vừa bắn nhau, tàu “Sóng Dữ” chỉ có thể tạm thời bắn trước về phía đảo Quảng Kim, rồi chỉ còn cách đứng nhìn tàu “Lý Thường Kiệt” bị quân ta tập trung công kích mà chẳng có cách gì đi vào chi viện. Khi ấy, hỏa lực mạn bên lớn nhất của quân Việt là 1 khẩu pháo 127 ly, 3 khẩu pháo 40 ly, một khẩu pháo 20 ly và 2 khẩu súng máy, còn bên quân ta thì vũ khí dùng được là 1 khẩu pháo 85 ly, 6 khẩu pháo 37 ly, 4 khẩu pháo 25 ly và 4 khẩu súng máy. Chỉ cần tiếp cận được hoàn toàn vào tàu địch, không để cho khẩu pháo 127 ly này phát huy uy lực, thì ở chiến trường cục bộ này, bên quân ta vẫn có thể giành được ưu thế hỏa lực tương đối.
Hai tàu 396 và 389 một bên ép sát, một bên nhả đạn pháo lên tàu “Lý Thường Kiệt”. Lúc này, 1 phát đạn pháo 127 ly từ dưới nước vọt trúng tàu “Lý Thường Kiệt”, xuyên thủng khoang máy, nhưng không nổ. Thì ra vì cự ly chiến đấu giữa hai bên quá gần, nên đạn pháo chi viện cho tàu bạn từ tàu “Trần Bình Trọng” đã bắn nhầm phải người mình. Khi đó, tàu “Sóng Dữ” lao tới, bắn thọc đằng sau lưng biên đội của ta. Thế cục thay đổi trong nháy mắt, khiến cho tàu 389 bị quân địch tấn công từ hai phía bốc cháy nhiều chỗ. Mặc dù đã trúng đạn đầy mình, nhưng tàu 389 vẫn ép sát tàu địch, các chiến sĩ trong tình thế nguy cấp đã ôm luôn cả bệ phóng rocket, xách luôn cả súng tiểu liên, tay cầm lựu đạn, đúng là một trận đánh dũng mãnh, đã xảy ra một trận “đấu lưỡi lê trên biển” hiếm thấy trong lịch sử các cuộc hải chiến, quả là một trận xáp mạn tàu khiếp vía kinh hồn! Thuyền trưởng tàu “Sóng Dữ”, thiếu tá họ Ngụy [Văn Thà] đã mất mạng trong trận chiến trần trụi bằng lưỡi lê trên biển này.
Lúc này, tàu “Lý Thường Kiệt” quay về hồ đá ngầm, chuẩn bị cầu cứu tàu “Sóng dữ”. Đạn pháo trên tàu 389 đã bắn hết sạch, thuyền trưởng tàu Tiêu Đức Vạn hạ lệnh nạp bom chống tàu ngầm, quyết cùng chết với tàu địch. Còn thượng úy (2) họ Nguyễn (tức Nguyễn Thành Trí: BTV) chỉ huy thay thế tàu “Sóng dữ” thì muốn cố sức đâm chí mạng vào tàu 389. Chính trong thời khắc nguy cấp ấy, tàu 396 đã chuyển hướng đón chặn trước mặt tàu “Lý Thường Kiệt”, yểm trợ cho tàu 389 thoát hiểm....
... Trận phản kích tự vệ Tây Sa không hề được coi là trận hải chiến quy mô lớn. Khi trận chiến kết thúc, Bắc Việt ** lập tức ra tuyên bố, “cảm ơn chính phủ Trung Quốc đã giúp đỡ họ giải phóng Tây Sa từ tay Nam Việt”. Điều này đồng nghĩa với việc đề xuất với Trung Quốc yêu cầu về lãnh thổ Tây Sa. Chính phủ Trung Quốc không đếm xỉa gì đến chuyện này, gọi trận chiến đó là “trận phản kích tự vệ”, nhấn mạnh Tây Sa từ xa xưa đã là lãnh thổ của Trung Quốc. Trung Quốc thu hồi lại lãnh thổ của mình từ tay “ngụy quân Nam Việt” từ sự hỗ trợ của Mỹ. Chính nước cờ hay tuyệt diệu này đã khiến cho Trung Quốc giành được thế chủ động trong tương lai về vấn đề Nam Hải. Và cũng chính điểm này, sau khi Nam – Bắc Việt Nam thống nhất, đã trở thành một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn đến Việt Nam dựa vào Liên Xô, thù địch với Trung Quốc....
...Ngày 20 tháng 1, bộ đội tinh nhuệ của Trung Quốc đã đến Tây Sa, dưới sự yểm trợ của hỏa lực pháo hạm, đã chiếm gọn cả 3 hòn đảo từng bị hải quân Nam Việt chiếm giữ từ năm 1956, bắt sống 48 tên địch, trong đó có 1 sĩ quan liên lạc Mỹ....
...Còn ý nghĩa thực sự của trận chiến ở Tây Sa, nằm ở chỗ đã tiêu diệt được quân đội Nam Việt chiếm cứ ở đó từ năm 1956, là đã đánh đuổi sạch thế lực Nam Việt. Nếu không, đợi đến hơn một năm nữa thôi, Việt Nam sau khi thống nhất sẽ tiếp quản luôn cả mấy hòn đảo ở đó, thì nỗi rầy rà của phía Trung Quốc sẽ còn lớn hơn.
...Lời cuối: Nghe nói sau khi Trung Quốc thu hồi Tây Sa, Bắc Việt là đồng chí và anh em với chúng ta khi ấy, đã gửi điện cảm ơn chính phủ Trung Quốc: Cảm ơn anh em Trung Quốc đã thay chúng tôi thu hồi lại được quần đảo Tây Sa từ tay quân tay sai Nam Việt! Chính phủ Trung Quốc đã từ chối bức “Điện cảm ơn” này, đây cũng là sự khởi đầu cho việc từ chỗ thừa nhận đến chỗ trở mặt về chủ quyền đối với Nam Sa của Trung Quốc từ phía Việt Nam.”(hết trích)
Phần trên do VB trích chỉ một phần, trong khi hồ sơ này rất dài, kèm theo nhiều hình ảnh tàu chiến và tù binh VNCH, cho thấy quan điểm cụ thể từ Bắc Kinh về trận đánh Hoàng Sa. Và cho thấy Hà Nội đã gửi thư cảm ơn Bắc Kinh đã chiếm đaỏ từ quân đội Sài Gòn.
Đó là lý do, 2 tuần lễ sau khi hồ sơ này lên mạng, vào ngày 25-11-2011 Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng kể tội TQ về chuyện chiếm Hoàng Sa. Nhưng ông Dũng không nói rằng Bắc Việt đã gửi thư cảm ơn TQ...




Bài Xem Nhiều