We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 21 December 2011

Móng ăn tàu cho ngày Noel: Thật khủng khiếp!!!!!!!


 Thật khủng khiếp!!!!!!!


Dân Tàu đông quá, chúng chấp nhận cho ăn bất cứ gì dù độc đến đâu,
cho chết bớt, chết sớm càng hay.

Vấn đề là như thế đó. Một hình thức tránh nạn nhân mãn !!!!

Để tránh tốt nhất là đừng ăn tiêm. Tàu.

 ------------

 

Một bí mật kinh hoàng về món ăn là lạ, ngầy ngậy, dai dai của đất nước đông dân nhất thế giới.

Thứ nguyên liệu có mầu sẫm, dai dai được xào lẫn với thịt lợn hoặc gà, nấm và gia vị ớt cùng tỏi để có được món xào màu sắc hấp dẫn, thơm lừng, thực ra đó là gì nhỉ? Ăn thì ngon chứ mấy ai biết thứ nguyên liệu bí ẩn kia lại chính là những sản phẩm da cũ đã bỏ đi.

Những chiếc ví da, đặc biệt là bao bảo vệ của những loại máy tính bảng rất được chuộng để chế biến món da xào, bởi lẽ chúng có bản lớn, dễ tạo sợi để đánh lừa thị giác.

Tất nhiên, tất cả nguyên liệu da đều là vật dụng đã cũ để giảm giá thành.

Kinh hoàng hơn, những món đồ da được sơ chế và khử trùng rất đơn giản
Người ta chỉ dùng nước rửa chén bát để làm sạch, rồi sau đó cho da qua dung dịch vàng không rõ nguồn gốc để tạo độ mềm cần thiết.

Từng miếng da thái chỉ đã sẵn sàng lên chảo.
Thông thường, da được xào trước, chúng trở nên quăn lại, và đổi màu khiến ta không thể nhận ra đó chính là da động vật được dùng để may ví.

Một số loại gia vị khác như ớt, nấm và thịt được xào cùng trước khi chúng ta có món "da xào" chính hiệu.

Ai đủ can đảm thử món da xào này giơ tay nào?!

TRIỀU ĐẠI "KIM... MÁY MÁY" MỚI, BẮT ĐẦU



Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên Trưởng,
Ẩn dụ cái tiêu đề vui vui như vậy, để mĩm một nụ cười, dù cái ẩn dụ ấy có phần méo mó, nhưng vì nhân loại đã bước vào thế kỷ thứ hai mươi mốt, khi mà truyền thông đa phương tiện giúp thế giới và mọi nền văn minh như gần lại dưới một mái nhà, thì còn đó một quốc gia tự hào là sản xuất được tên lữa hành trình và vỗ ngực xưng tên là “chuẩn” bom nguyên tử, nhưng khi thay thế vị trí quan trọng nhất của quốc gia mình thì sao mà nó giống như người thợ may, thay cây “kim may” cho cái máy may công nghiệp?

Khi mà cái “Kim” may cũ có triệu chứng lão hóa thì “người ta” mang ra ngay một cây “Kim” dự trữ “tí hon” chưa một lần kiểm tra chất lượng, dán ngay vào một cái mác “khổng lồ” rồi tự công bố đây là cây kim cùng loại, chung một nhà sản xuất, đúng “sê ri” chất lượng cao, phải thay vào mà không được phép dùng bất cứ cây kim nào khác!? 

                       Kim jong il                   Kim il Sung            Kim Jong Un
                                            (Cha)                          (Ông Nội)                  (Con)

Cây “Kim” mới đó là “Hoàng tử đại tướng” Kim Jong Un. Không biết sách kỷ lục Guiness thế giới có ghi nhận chưa nhưng hình như vị đại tướng “nhí ” này đã bóp kèn qua mặt đại tướng họ “Võ” của CHXHCN/VN để vinh danh là đại tướng trẻ nhất thế giới (chưa tròn tuổi 28) cũng giống như tướng họ “Võ” của VN, cả hai đều nằm cung số mệnh “đại tướng bẩm sinh” có nghĩa: Ta là “đại tướng ngoại hạng” từ trong bụng mẹ, không cần phải lăn lóc vào sinh ra tử ở mọi cấp hàm nào cả, trước đó? 


Nhìn cái hình ảnh, khi viếng thăm Bộ quốc phòng, đại tướng “nhí” đứng trước vỗ tay, phía sau lưng là các “lão” Đại Tướng tuổi tầm ông Nội ông Ngoại, huy chương xệ cả vai áo, phải xếp hàng đứng khép nép vỗ tay theo dù không phải phim hài Charlie Chaplin nhưng ai cũng không nhịn được cười. 

Đại Tướng “ nhí ”thăm khu kỹ thuật hạt nhân Bắc Triều Tiên 

Và đây nữa, một quan chức giống như khoa học gia Bắc Triều Tiên, bạc trắng mái đầu, tầm tuổi 80 cũng phải bó tay khúm núm như “dạ thưa” trước “đại tướng tuổi 28” tóc rẽ hai mái! ngang tuổi cháu chắt mình. Cái kiểu cách, dù có là “VIP” nhưng đứng chống nạnh một tay “hách dịch” chỉ chỏ với người cao tuổi như thế, không hề là cử chỉ “kính lão” quốc hồn quốc túy của nhân cách Hàn Quốc hay Nhật Bản! Nó chỉ có thể là di truyền trong tâm thức của giai tầng độc tài quân chủ hay cộng sản toàn trị, xem nhân dân và người dưới quyền là nô bộc và khi tất cả là “thần dân nô bộc” thì “ngai vàng” cha truyền con nối là tất nhiên! 


Cứ nhìn tấm ảnh “đại tướng nhí” (ngồi giữa, hàng đầu), cùng bá quan văn võ, có “vua cha Kim Jong Il” ngồi liền kề (ảnh trên) nếu thay veston và áo đại cán cho tất cả, bằng áo mão cân đai “hoàng gia” thì đúng là lễ đăng quang cho một hoàng tử lên ngôi “Tân Vương” còn vua cha thì lui về làm Thái Thượng Hoàng – Nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa, bởi vua cha đã “băng hà” về chầu ông nội Kim Nhật Thành (Kim il Sung) của Tân Vương rồi …….. 

Tối qua 20/12 trên hệ thống truyền thanh truyền hình cả nước VN, người ta nghe nội dung chia buồn với lời vinh danh: “Đồng chí Kim Jong Il một nhà lãnh đạo vĩ đại và lỗi lạc, một người bạn lớn của VN……” 

Chúng ta thử tìm hiểu xem thành quả của nhà Lãnh Đạo “Vĩ Đại và Lỗi Lạc” ở một nữa nước Triều Tiên ấy như thế nào, so với phân nữa còn lại phía Nam nhưng không có lãnh tụ Nam Hàn nào dám nhận danh vị ấy!. 

Cho đến tận ngày hôm nay nhiều tổ chức nước ngoài vẫn xem Bắc Triều Tiên là một chế độ độc tài khét tiếng kiểu Stalin và có một hồ sơ nhân quyền thuộc loại tồi tệ nhất trên thế giới. Tại đây cái từ ngữ tự do,dân chủ,nhân quyền là một từ “húy kỵ” không ai dám nhắc đến. Nạn đói xảy ra liên miên ở nước này sau khi Liên Xô và khối XHCN sụp đổ, Trung Quốc là “đồng chí” đỡ đầu nhưng cũng có hạn, khiến hàng triệu người chết đói, cụ thể, chết 160.000 và 840.000 người trong thập kỷ 1990. Tới năm 1999, lương thực và cứu trợ nhân đạo từ quốc tế và chính phủ phía Nam (Hàn Quốc) đã làm giảm số người chết vì nạn đói, nhưng việc Triều Tiên tiếp tục chương trình vũ khí hạt nhân dẫn tới giảm sút nguồn viện trợ này

Theo Tổ chức Ân Xá quốc tế thì người dân ở nông thôn Bắc Triều Tiên có một số nơi phải ăn cả cỏ dại, vỏ và rể cây để sống qua ngày. Trong khi chính phủ Bắc Hàn không còn khả năng nuôi sống dân chúng nhưng họ vẫn đang từ chối hợp tác toàn diện với cộng đồng quốc tế để nhận viện trợ lương thực. 

Theo hãng tin ABC NEW của ÚC, rất nhiều trẻ em Bắc Triều Tiên đang sống lang thang, mồ côi do cha mẹ chết đói hoặc bị tống vào trại cải tạo. Hiện nay nạn đói đã lan đến quân đội của Bắc Hàn, lực lượng thường được ưu tiên về lương thực. ABC trích lời một binh sĩ Bắc Triều Tiên trẻ tuổi: “Mọi người đều ốm yếu, trong 100 đồng chí của tôi thì một nửa bị suy dinh dưỡng.Trong khi đó, những người dân thiếu đói lại đang phải lao động nghĩa vụ để hoàn tất một đường ray xe lửa dành riêng cho đồng chí Kim Jong-Un”. 

Nhưng mĩa mai thay, Bắc Triều Tiên vẫn tự công bố và xếp hạng mình đứng thứ 2 (98 điểm) trong danh sách các quốc gia Hạnh Phúc nhất thế giới (!), chỉ sau Trung Quốc (100 điểm). Tiếp sau đó là Cu Ba, Iran và Venezuela (theo bảng hạng tự biên tự diễn của Bắc Triều Tiên). Theo bảng thống kê này thì Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) đứng thứ 152 với 18 điểm, còn “Đế Quốc Mỹ” đứng chót với chỉ 3 điểm.???.(Wikipedia) Một sự bịp bợm khôi hài đến thế là cùng, với nhân dân Bắc Triều Tiên. 

Tại các thành phố lớn và thủ đô Bình Nhưỡng, nhà cầm quyền hay cho xây dựng một số công trình trọng điểm nguy nga hoành tráng như một vài nhà hát, trường tiểu học, nhà bảo tàng..v.v... Ít thôi, để làm biểu tượng quảng cáo phô trương với báo chí quốc tế và quan khách nước ngoài, cho khỏi bẽ mặt với sự phát triển to lớn của Nam Hàn, trong khi ngân sách GDP lại cực kỳ eo hẹp, đặt biệt là chi tiêu cho quân sự, rất khủng khiếp mà trên thế giới hiếm có quốc gia nào chi tiêu như vậy trong thời bình, lên tới 1/3 tổng thu nhập nội địa của quốc gia. Thông tin từ Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết, CHDCND Triều Tiên là một trong những nước duy trì lực lượng quân đội đông nhất thế giới: 1,17 triệu người. Không chỉ thế, họ còn đầu tư khoảng 6,4 tỷ USD mỗi năm cho các hoạt động quân sự.


Mọi chỉ số tốt đẹp, Bắc Triều Tiên hoàn toàn thua xa Hàn Quốc, chỉ duy nhất có một chỉ số cao hơn đó là tỷ lệ chi phí dành cho quân sự so với GDP. Theo số liệu của Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế, Bình Nhưỡng chi cho quân sự tới 43% GDP (gần 7,7 tỷ USD, theo số liệu năm 2007), còn Hàn Quốc chỉ chi 2,6%,nhưng lại (tương đương 22,12 tỷ USD) cho quân sự trong năm 2007). Trong khi đó, Mỹ chi khoảng 4,1% GDP, Trung Quốc và Hy Lạp – 4,3% GDP, Pakistan - 4,5% GDP, Singapore - 4,9%. 

Những con số như biết nói. Một Hàn Quốc giàu mạnh thu nhập GDP gần 1000 tỷ USD/năm, nhưng chi cho quân sự chưa tới 3%. Còn Bắc Triều Tiên GDP chỉ vỏn vẹn 26 tỷ USD nhưng lại chi cho quân sự tới 43% (Chắc các đồng chí CSVN vinh danh cho đồng chí “ Kim Jong Il ” là nhà lãnh đạo “Vĩ Đại và Lỗi Lạc” là ở các con số chi tiêu quân sự này??). 

Tuy nhiên có một khía cạnh khác, Bắc Hàn chi 43% GDP/năm cho quân sự nhưng chỉ có gần 8 tỷ USD, ngược lại Nam Hàn chi 3% GDP/năm cho quân sự nhưng lại hơn 22 tỷ USD. Và vì vậy dưới mắt các nhà phân tích chiến thuật quân sự, trang thiết bị công cụ vũ khí chiến tranh kể cả phi cơ và chiến hạm của quân đội Bắc Hàn nhiều hơn Nam Hàn nhưng cũ kĩ lạc hậu (phần nhiều thuộc thời kỳ thế chiến II) bù lại, dù ít hơn nhưng tất cả các loại vũ khí ấy, thì quân đội Nam Hàn tối tân và hiện đại hơn rất nhiều. Không biết có phải vì vậy, để san bằng cách biệt nhược điểm của mình, dù nhân dân còn đói khổ, các nhà lãnh đạo CS Bắc Hàn vẫn cứ hy sinh dồn một phần tài lực hạn hẹp của mình cho “vũ khí hạt nhân”? Thậm chí hôm 20/12/2011 dù xác lãnh tụ của mình “Kim Jong Il” còn nằm trong lồng kính cho nhân dân “phúng điếu” thì hệ thống quân sự của Bắc Hàn vẫn khai hỏa tên lữa hành trình tầm ngắn gọi là “thí nghiệm”. Chắc muốn răn đe Nam Hàn đừng có lợi dụng lúc “tang gia đang bối rối” mà tấn công chăng??. 

Nhưng nói gì thì nói, giữa thế kỷ hai mươi mốt này, một quốc gia mà “sở hữu” những nhà lãnh đạo không lo cho đất nước phát triển giàu mạnh, hạnh phúc nhân dân mà chỉ châm bẩm lấy súng đạn vũ khí làm phương tiện cho cứu cánh để đạt cho được mục đích cuối cùng và duy nhất là độc tài toàn trị với quyền lực độc tôn cho cá nhân và gia đình như “Vương Triều Kim” Cộng Sản Bắc Hàn thì nhân loại hay nhân dân Bắc Hàn không có nỗi bất hạnh nào lớn hơn. 

Hoàng Thanh Trúc

Hữu Nghị Phân Ưu Bắc Triều: Chúng tôi không quên tình đồng chí giúp gửi quân tham chiến giải phóng miền Nam Việt Nam

http://nld.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/12/20/kim-26.jpg
Tối qua 20/12 trên hệ thống truyền thanh truyền hình cả nước VN, người ta nghe nội dung chia buồn với lời vinh danh: “Đồng chí Kim Jong Il một nhà lãnh đạo vĩ đại và lỗi lạc, một người bạn lớn của VN……”
----------

Theo tài liệu mới của BBC , Bắc Hàn đã gửi quân tham chiến tại VN . Sự kiện này chính thức được Hà Nội xác nhận và dda~ vinh danh những quân nhân Bắc Hàn bị tử thương . Tiết lộ này cho thấy cuộc chiến VN không phải đơn giản guiửa 2 niền Nam Bắc , mà thực sự bị quốc tê hóa . Rất có thể Hà Nội còn được viện trợ nhân lực từ các quốc gia cộng sản anh em khác nữa . Trong đó có thể có cả láng giếng vĩ đại : Cộng sãn Trung Hoa . Như vậy mới có thể giải thích được hiệp ước nhượng đất nhượng biển quá nhiều của Hà Nội trước Bắc Kinh .  

Trang sử viết về cuộc chiến VN có thể phải viết lại cho phù hợp với sự thực từng cố tình bị che dấu lâu năm

/ PTHV - Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/12/111219_northkorea_vietnamwar.shtml

Lính Bắc Hàn và chiến tranh Việt Nam


Hồ Chí Minh và Kim Nhật Thành ở Bình Nhưỡng năm 1957
Ông Hồ Chí Minh và Kim Nhật Thành ở Bình Nhưỡng năm 1957 (ảnh: Trang web Đảng Cộng sản Việt Nam)

Hai nước cộng sản Việt Nam và Bắc Hàn có mối quan hệ thân thiết lâu đời và Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiêu (Bắc Hàn) là một trong những nước đầu tiên thiết lập quan hệ ngoại giao với nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngay từ năm 1950.
Tháng Bảy năm 1957, Chủ tịch Hồ Chí Minh có chuyến thăm chính thức Bình Nhưỡng, và nối tiếp là chuyến thăm Hà Nội của lãnh tụ Kim Nhật Thành cuối năm 1958.

Phải đến năm 2000, 25 năm sau ngày chiến tranh Việt Nam kết thúc, Bắc Hàn và Việt Nam mới lần đầu tiên xác nhận - như tin đồn đã có từ lâu - rằng phi công Bắc Hàn đã tham chiến chống các cuộc tấn công không quân của Hoa Kỳ tại miền Bắc Việt Nam.
Tuy vậy, sự xác nhận đó không đi kèm theo việc công bố bằng chứng nào về sự hỗ trợ của quân đội Bắc Hàn.
Báo Tuổi Trẻ năm 2007 tiết lộ vào năm 2002, 14 phi công Bắc Hàn bị giết trong chiến tranh và được chôn ở tỉnh Bắc Giang - hài cốt của họ nay được đưa về lại Bắc Hàn.
Trong lá thư gửi tờ báo để đính chính một số chi tiết, một viên tướng về hưu của Việt Nam cho hay 87 người lính Bắc Hàn đã phục vụ ở Việt Nam từ 1967 đến đầu 1969. 14 người được phong liệt sĩ và các chiến binh Bắc Hàn được nói đã bắn rơi 26 máy bay Mỹ.
Tư liệu mới
Báo chí Việt Nam từng đăng hình về các quân nhân Bắc Triều Tiên thời chiến tranh Mỹ - Việt
Đầu tháng 12 năm nay, Trung tâm nghiên cứu Woodrow Wilson ở Mỹ công bố thêm tư liệu, cho biết thêm về số phi công Bắc Hàn được gửi sang Việt Nam tham chiến.
Ông Merle L. Pribbenow, cựu nhân viên CIA và nay là một nghiên cứu gia độc lập, dịch sang tiếng Anh hai tài liệu lấy từ văn bản chính thức của Việt Nam.
Hoa Kỳ quan tâm đến chuyện này vì đây là lần duy nhất kể từ sau Cuộc Chiến Triều Tiên, quân đội miền Bắc cộng sản của Triều Tiên "giao tranh trực tiếp" với quân Mỹ.
Các sử gia nước ngoài thì ch́u ý đến tài liệu này như một bằng chứng cuộc chiến Việt Nam bị quốc tế hóa cả về phe cộng sản.
Ngày 21/9/1966, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đồng ý về yêu cầu của Bình Nhưỡng muốn gửi một đơn vị không quân tình nguyện sang Việt Nam chiến đấu.
Đơn vị này sẽ "tổ chức thành từng đại đội nằm trong đội hình trung đoàn không quân của ta, mặc quân phục Việt Nam, cùng sử dụng một sân bay".
Theo văn bản cuộc họp, Đại tướng Võ Nguyên Giáp kết luận: "Bộ đội không quân Triều Tiên mang danh nghĩa là chuyên gia, nhưng thực chất là quân tình nguyện. Vì vậy, ta phải đoàn kết tôn trọng bạn, nhưng phải giữ vững chủ quyền."
"Trong quá trình huấn luyện và chiến đấu, ta cần chỉ rõ phạm vi hoạt động của bạn, chỉ định sân bay chính, sân bay dự bị. Trong chỉ huy, ta là cấp trên của bạn, nhưng tại trung đoàn bạn sẽ trực tiếp chỉ huy, có đại diện của ta để giao nhiệm vụ."
"Đại tướng yêu cầu hiệp đồng giữa hai bên phải rõ ràng, rành mạch để tránh những phức tạp không đáng có về sau."
Đến cuối tháng Chín tại Hà Nội, hai bên ký nghị định thư, theo đó:
"Phía Triều Tiên sẽ cử sang Việt Nam số chuyên gia đủ để phụ trách 1 đại đội máy bay MiG17 của Việt Nam (đại đội gồm 10 chiếc máy bay). Cuối năm 1966 hoặc đầu năm 1967, khi phía Việt Nam chuẩn bị đủ máy bay, phía Triều Tiên sẽ đưa sang Việt Nam số chuyên gia đủ để phụ trách đại đội MiG17 thứ hai của Việt Nam."
Có tư liệu nói quân Bắc Triều Tiên vào cả chiến trường phía Nam (ảnh minh họa về cuộc chiến Mỹ - Việt)
"Trong năm 1967, khi nào phía Triều Tiên đã chuẩn bị xong chuyên gia và phía Việt Nam chuẩn bị được máy bay, phía Triều Tiên sẽ cử thêm sang Việt Nam một số chuyên gia đủ để pụ trách 1 đại đội máy bay MiG21 của Việt Nam."
Có mặt ở miền Nam Việt Nam?
Trung tâm nghiên cứu Woodrow Wilson còn công bố một văn bản của Bộ Ngoại giao Romania ngày 6/7/1967, do Eliza Gheorghe dịch sang tiếng Anh, đưa ra thông tin người của Bắc Hàn có mặt cả ở miền Nam Việt Nam trong giai đoạn chiến tranh.
Bức điện tường thuật cuộc gặp của một người thuộc Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và nhân viên ngoại giao của Romania ở Bình Nhưỡng.
Nhà ngoại giao người Việt cho hay nhiều nhân viên Bắc Hàn đã có mặt ở miền Nam Việt Nam.
Ông này nói: "Họ hoạt động ở những khu vực nơi lính Nam Hàn có mặt, để nghiên cứu chiến thuật của chúng, khả năng sẵn sàng chiến đấu và tinh thần của lính Nam Hàn, và tuyên truyền chống lại phía Nam Hàn."
Theo bức điện, Sứ quán Bắc Hàn ở Hà Nội là nơi điều phối các hoạt động của lính Bắc Hàn tại miền Nam Việt Nam.

---
Một tin ly kỳ :  Đảng CSVN đã dâng vùng Hang Pắc Pó cho Trung cộng !!!!!!!! Mời quý vị đọc thêm chi tiết và hình ảnh rất rõ rệt, từ blog của TrầnĐôngĐức. Thế này thì coi như Đảng CSVN với cấp lãnh đạo mới này chà đạp chính Đảng Cộng sản của chúng và cả HồChíMinh, VõNguyênGiáp rồi !!!!!!!
Vậy toàn đảng viên sao không có màn khóc tập thể quay phim chiếu cho thế giới coi, hay là dấu nhẹm, lừa gạt hết thảy đảng viên,  nhỉ ??????  Ô hô !!!!!!! Ai tai !!!!!!!!
LH

Hang Pắc Bó cũng nằm bên Trung Quốc

Quần thể hang Pắc Bó không nằm ở Việt Nam

Hang chính Pắc Bó, còn gọi là hang Cốc Bó được xem là nơi thai nghén của cách mạng Việt Nam. Quần thể di tích Pắc Bó  hiện nay ở biên giới Việt Trung còn được vinh danh bằng nhiều khái niệm thiêng liêng khác nhau ghi dấu bước chân của các nhân vật lãnh đạo như Nguyễn Ái Quốc (Già Thu, Ông Ké, Hồ Chí Minh), Dương Hoài Nam (Anh Văn, Võ Nguyên Giáp)... Nhưng cho dù nhà nước Việt Nam hiện nay đang cố gắng tôn tạo di tích này nhằm hồn thiêng hóa nơi được xem là cội nguồn cách mạng thì sự thực các di tích này vốn không nằm trên đất Việt Nam như nhiều người lầm tưởng.
Căn cứ theo từng chi tiết miêu tả về các cột mốc Pháp Thanh (107 và 108) trong các trang hồi ký của Lê Quảng Ba (người Nùng), Võ Nguyên Giáp (người Kinh) trong các lần từ Quảng Tây về Cao Bằng vào năm 1941 đối chiếu lại tư liệu của Trung Quốc cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 thì sẽ thấy rõ sự thật này.
Đường đi của xe tăng vào cột mốc 107 và một 108 để chiếm cao điểm 473 và nhà bảo tàng Hồ Chí Minh (Pắc Bó)
Chính lúc Trung Quốc lúc xua quân sang Cao Bằng vào Pắc Bó cũng xuất phát từ các cột mộc này (107, 108, 109). Lấy mục tiêu là bao vây Pắc Bó - Sóc Giang và chiếm cho bằng được khu nhà lưu niệm Hồ Chí Minh để làm biểu tượng xuất quân (và họ đã làm điều đó) vì thế mà tư liệu về địa hình này không thiếu. Đem các thông tin hình ảnh thực địa này từ quân Trung Quốc rồi đối chiếu với vành đai biên giới Việt Trung theo vệ tinh google map cho thấy rằng hang Pắc Bó, suối Lê Nin nơi mà Võ Nguyên Giáp (tức là anh Văn) và Hồ Chí Minh (tức là ông Ké) gặp nhau nơi điểm hẹn không phải là địa hình nằm trên quần thể di tích Pắc Bó bây giờ. Pắc Bó chính hang tuyệt đối không phải hang Cốc Bó trên núi Các Mác đang được phục chế (có phần ngụy tạo lộ liễu về chi tiết để nói rằng cội nguồn cách mạng này trên đất Việt Nam) mà là thuộc về lãnh thổ  Trung Quốc đã được xác định qua cột mốc biên giới.
1. Chi tiết trong chuyến dẫn đường của Lê Quảng Ba vào ngày 28-2-1941
Vượt lên một đoạn dốc ngắn rồi xuống một sườn núi dài lởm chởm đá, hoa lau dọc sườn núi phớt nâu rung rinh trong nắng. Đồng chí Lê Quảng Ba đã nhận ra cây mậy rẫy (cây si) xum xuê như một cây đa cổ thụ, mọc không xa mốc đá 108. Mốc đá như một tấm bia, hai mặt có khắc chữ Trung Quốc và chữ Pháp. Bác dừng lại cúi đọc những chữ khắc sâu trên đá. Rồi Người hướng tầm mắt nhìn vọng hồi lâu về dải đất Tổ quốc trùng điệp… Từ cột mốc 108 nhìn về Nam chỉ thấy những ngọn núi nhấp nhô.
Đồng chí Lê Quảng Ba dự định sẽ đưa Bác về ở tạm nhà sàn của gia đình ông Máy Lì, người dân tộc Nùng, cơ sở cách mạng. Nhà ông đơn sơ gồm hai gian nhỏ và một gian mới làm thêm. Đến trưa Bác tới nơi. Ông Máy Lì ân cần đón tiếp Bác và cả đoàn. Bác ngồi uống nước, trò chuyện thân mật với ông Máy Lì như một người nhà vừa đi xa về.
Chợt Bác quay sang đồng chí Lê Quảng Ba nói nhỏ:
- Ta nhiều người nên ở trong núi thôi.
Không giữ được đoàn ở lại nhà mình, ông Máy Lì nói:
- Ở ngọn núi kề đây có hang kín đáo lắm, chỉ khi có thổ phỉ chúng tôi mới chạy tới thôi.
2. Hồi Ký của Võ Nguyên Giáp nói gì?
"Lần đầu về nước, tôi đi cùng một đồng chí giao thông. Qua một quả núi đất khá cao, lởm chởm đá, xuống một con đường mòn nằm quanh co giữa những nương rẫy bên sườn núi, đồng chí giao thông chỉ một phiến đá nhỏ, nói đó là cột mốc biên giới. Tôi dừng chân, đứng nhìn một lúc. Phiến đá có khắc mấy chữ Hán, dựng giữa hai nương ngô.
Đi chẳng bao xa, tôi đã nhận ra Bác đang ngồi trên một phiến đá. Sau bao năm xa nước, hoạt động từ Đông sang Tây, Bác đã trở về góc rừng hoang vắng của Tổ quốc với bộ quần áo chàm giản dị, rất tự nhiên trong vai một ông già người Nùng. Gần chỗ Bác ngồi, dưới chân những khối nhũ đá thấp nhỏ, hình thù kì dị, nước từ khe núi chảy ra đọng lại trong vắt.
Bác trỏ dòng nước rồi nói:
- Đây là suối Lê-nin.
Trèo qua một quả núi đá không cao lắm, lách người đi hết một đám lau rậm, thì thấy hiện ra một cửa hang."
Chiếu theo địa hình ghi lại trong trang hồi ký Võ Nguyên Giáp thì thấy rõ ràng đoàn Võ Nguyên Giáp đã đi qua Cột Mốc 107 từ Tĩnh Tây thuộc tỉnh Quảng Tây. Đây là địa điểm gần nhất để đi vào sát biên giới. Khi qua khỏi cột mốc, đoàn Võ Nguyên Giáp không thể đâm thẳng trèo lên dãy núi về phương Nam vì như thế là cách xa biên giới tới một bản khác không liên quan. Giáp ta phải trèo qua quả núi đá men theo biên giới hướng Tây về phía Trường Hà cột mốc 108. Kỳ lạ thay, phiến đá dựng giữa nương ngô có khắc mấy chữ Hán vẫn còn đó. Trên phiến đá này có ghi Trung Quốc Quảng Tây Giới với số hiệu 107. Ngày nay, sau hiệp định biên giới Việt Nam - Trung Quốc được ký kết, địa điểm này mang số hiệu mới là 681.
Chiếu theo hình ảnh chụp được từ thực địa do cựu binh Trung Quốc chụp và hình ảnh thu từ vệ tinh, từ chỗ Võ Nguyên Giáp (107) tới chỗ Lê Quảng Ba (108) dài hơn 2km với nhiều đồi núi chập chùng. Khu vực này cũng là một trong ba mũi tấn công của Trung Quốc tấn công vào Việt Nam có nhiều hang động và ở vị trí đỉnh cao.
Qua chi tiết Lê Quảng Ba cho thấy rằng nếu nhà Máy Lỳ (Lý Quốc Súng) ở cùng đỉnh núi với Cột Mốc 108 (theo thực tế hiện nay) thì di tích hang Cốc Bó trùng tu hiện nay càng không phải là cái chính hang đầu tiên vì nếu đi qua cột mốc 107 một quả núi thì không thể nào tới ngay cái hang động đó được.
Giả sử đó là một trong những cái hang ẩn náu theo hồi ký thì nó phải gần về phía cột mốc 107 giữa với đoạn đường Võ Nguyên Giáp và Hồ Chí Minh gặp mặt. Khu vực này như đã nói nằm giữa hai cột mốc 107 và 108 vốn có rất nhiều hang động, phù hợp với hồi ký Võ Nguyên Giáp.
Thuộc về Trung Quốc rồi
Sau khi hiệp định biên giới Trung Quốc được ký kết cột mốc 108 biến thành475 và cột mốc 107 biến thành 481. Ở giữa hai cột này người ta gắn thêm 5 cột mốc khác 676, 677, 678, 679, 680 theo đường khoét sâu về phía Nam để các núi đồi sông suối hình cánh cung đều thuộc về Trung Quốc. Nếu tính theo đường chim bay nối giữa hai điểm thì toàn bộ khu vực này phải thuộc về Việt Nam theo thực tế của biên giới.
Đây cũng chính là một trong những chiêu thức thêm cắm mốc dày đặc thêm giữa hai cột mộc để xác định lại những khu vực cho nó thuộc về Trung Quốc.
Nếu đi dò xét từng cột mốc cũ theo đường biên giới thì sẽ thấy rõ những đoạn "bụng bà bầu" này đều khoét vào đất phương Nam rất nhiều.
Trong lúc các cột mốc biên giới cũ được người ta xem như là một văn vật, có giá trị cổ xưa thì Việt Nam thúc đẩy phải bứng đi và cho tiêu huỷ. Lý do, chính là chính quyền sợ người ta lại đem so sánh tại sao giữa hai cột mốc tính theo đường chim bay thì đồi núi vẫn thuộc về Việt Nam. Khi cột mốc dày đặc ra thì lại lại khoét sâu cho thuộc về Trung Quốc. Cột Mốc 107 và 108 là một bằng chứng rõ ràng về việc nhường đất, nhường đồi, nhường núi như thế này.
Ngay cả quần thể Pắc Bó, thai nghén cội nguồn cách mạng mà cũng phải nhường. Như thế mà cũng được à?
Phía Việt Nam phụ trách cắm các mốc đơn mang số chẵn, phía Trung Quốc phụ trách cắm các mốc đơn mang số lẻ. Do trong lúc Trung Quốc chưa huỷ cột mốc 107 theo yêu cầu của phía Việt Nam nên các cựu binh Trung Quốc chụp hình lưu lại, đem so sánh với thực địa và hình vệ tinh mới cho biết rằng khu vực hang Pắc Bó, suối Lê Nin thật, nơi Hồ Chí Minh gặp Võ Nguyên giáp, đoạn giữa cột mốc 107 và 108 theo sách hồi ký ghi chép lại đã nằm trên đất Trung Quốc.
Hang giả Cốc Bó hiện nay là một cái hang giả mang tính ngụy tạo cao vì khu vực hang thật trước nó phải nằm ở dãy núi cao hơn địa bàn hiện tại.
Đây chỉ là một chi tiết có thể kiểm tra bằng phương pháp khoa học dựa vào sự miêu tả tình cờ trong hồi ký cùng với hình ảnh vệ tinh xác định lại các điểm như cột mốc, đỉnh đồi, con suối. Nếu theo phương pháp này mà tìm thì sẽ thấy còn rất nhiều các chi tiết thú vị khác về con người, biên giới lịch sử và sự giao lưu thân mật giữa hai dân tộc Kinh - Nùng, mà sau này một bộ phận lớn người Nùng đã chuyển thành dân tộc Tày.
Cột Mốc 107 chụp gần - Trung Quốc Quảng Tây Giới 107
Pắc Bó có nghĩa là mó nước phun trào theo địa hình nham sơn thạch động vùng này mới có. Tuy nhiên trong tiếng Việt và tiếng Hán không có từ tương đương với tiếng Nùng do đó phải phiên âm hoặc dịch âm với một số dị bản. Hiện nay, trong tiếng Trung Quốc dịch âm Pắc cũng là Bắc (trong tiếng Nùng) và vì có lẽ theo địa hình là phương Bắc của của xã Sóc Giang. Bó thì phiên âm sang tiếng Trung Quốc mượn chữ Pha làm âm, có nghĩa là đèo. Cách gợi ý này cũng rất hợp lý về mặt địa hình. Phía Trung Quốc muốn tới Pắc Bó thì phải xuống đèo (hạ pha). Về mặt núi đồi mà nói đứng từ biên giới phía Tịnh Tây mà nhìn thì quả đèo Pắc Bó hiện nay làm nơi cội nguồn đang ở một nơi quá thấp so với sự an toàn chiến lược thời đó và quá xa so với biên giới. Vì thế, nơi thai nghén cội nguồn cách mạng Việt Nam, Pắc Bó chính hang là đang ở trên đất Trung Quốc.
Trần Đông Đức

Cái chết cũa tên độc tài Kim Jong IL



Kim Jong Il: A Dictator's Passing


Kim Jong Il: A Dictator's Passing


Kim chết, dân khóc thê thảm??
Mới xem bản tin của Associated Press về tay lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Ill vừa mới ngoẻo cách đây vài hôm nằm thẳng cẳng trên người phủ một tấm mền đỏ, rồi lại nhìn thấy dân Hàn khóc, tôi thấy nước Hàn Cộng cũng như nước Việt Cộng sao giống nhau thế.
Năm 1985 có thằng cháu họ về bên ngoại vào Saigon thăm mẹ tôi là bà cố nó đúng vào ngày 19 tháng 5, 1985, cái ngày gọi là "ngày sinh của Hồ Chủ Tịch" tôi mới hỏi nó về việc dân miền Bắc đối với ông Hồ Chí Minh ra sao thì thằng nhỏ nói:
-Ối cậu ơi, lúc "Bác Hồ" chết người ta thương Bác khóc nước mắt tuôn ra như mưa đến độ cái sàn nhà của hội trường Ba Đình ở Hà nội ướt hết cả như bị trận mưa nhẹ."
Nghe xong câu nói ấy mẹ tôi là vai bà cố của nó vừa cười vừa hỏi:
-Vậy cháu có nhìn thấy không?
-Cháu nghe cán bộ đảng nói.
Mẹ tôi chỉ cười nói:
-Vào Saigon này đừng có nói cái kiểu ấy người ta cười cho đấy cháu ạ.
Nhưng bà chị ruột tôi vai vế trong thân tộc là bà của nó , người có tính nóng như Trương Phi lòng dạ thẳng như ruột ngựa mắng phủ đầu ngay:
-Mày kể chuyện như vậy thì chó nó cũng chẳng nghe được nữa là bà cố mày với tao. Chúng nó vừa khóc mà vừa chẩy nước đái ra thì mới có cái chuyện ấy. Tiên sư bố mày! Nịnh thì cũng nịnh vừa vừa thôi.
 
Bây giờ nhớ lại “chuyện xưa tích cũ” tôi cũng tiễn đưa linh hồn tên lãnh tụ này bằng bài "thơ phang" như sau:
 
Mày nằm như cái đống phân
Chết nhe răng chó để dân Bắc Hàn
Chửi rủa thầm lặng tràn lan
Cha con mày thứ điếm đàng Hàn gian
Khiến dân đau khổ lầm than
Hay gì xã nghĩa nghèo nàn thối hôi
Cơm chẳng có đủ mà nhơi
Chế bom nguyên tử, mày ơi! làm gì?
 
@@@
 
 
Mày nằm thẳng cẳng như ri
Đắp tấm mền đỏ làm gì mày ơi?
Sống dân cũng khổ vậy thôi
Chết dân cũng đói mày ơi là mày!
Xã nghĩa, cái thứ “chó nhay
“Mèo quào”, cố bám thì hay chỗ nào?
 
 
Đả Cẩu Bổng

-----


Bắc Hàn lên đồng tập thể
 

Khóc lóc tiếc thương kẻ tội đồ ;
Suốt đời chẳng được chút tự do ;
đói ăn, thiếu mặc, thừa ngu dại ;
Khẩu hiệu dông dài, mặc sức hô ;
Dân mình cũng có hàng chục triệu ;
Năm xưa, thương tiếc kẻ tội đồ ;
Bây giờ lắm kẻ chưa thức tỉnh ;
Vẫn cứ suy tôn, vẫn cứ thờ


Noel Xứ Lạ

http://2.bp.blogspot.com/_x-Epy--ukaM/TPIpyvPIBCI/AAAAAAAABMs/dSU8hepcB_I/s1600/Cau+nguyen+-+Pho+thac.jpg
Lạy Chúa con quỳ đây
Giữa phút linh thiêng này
Nguyện cầu cho nước Việt
Thoát u tối, đắng cay
Ước về thời thơ nhỏ
Chưa biết vướng sầu lo
Như hoa hàm tiếu nở
Hồn nhiên tuổi mộng mơ
Đón Noel xứ lạ
Tơi tả mảnh hồn đau
Con đánh rơi tất cả
Sót lại đời bể dâu
Giờ mới hiểu được Chúa
Khi xưa đã sinh ra
Không có một mái nhà
Gió tứ bề vây bủa
Chúa cũng từng lưu vong
Lúc vừa mới lọt lòng
Hơi Mẹ không đủ ấm
Giữa sa mạc mênh mông
Ôi muà đông đăng đẳng
Có thước nào đo lường?
được ưu tư thăm thẳm
Cuả người mất quê hương
Như Ly
Noel Xứ Lạ
Lời, trình bày: Như Ly
Nhạc, hoà âm: Biển Hoàng Hôn

----
Xin gửi Quý Vị xem một số Hình Ảnh sinh hoạt của các em sống dưới thiên đường csVN.
Vì phải tự túc nấu ăn theo nhóm, nên sau khi em Hờ mang chuột về nhà, các em chia mỗi người một việc.
Để bắt được những con chuột như này, các em phải mang bẫy ra đặt ở ngoài nương cống từ tối hôm trước.
Kể cả những con chuột bé bắt được các em cũng mang về làm thức ăn.
Em thì đi sắp lại những viên gạch để làm bếp
Em thì mang dao đi chẻ củi
Khi củi vừa cháy thì xoong cơm đã được một bạn đặt lên
Trong lúc chờ cơm nấu chín, các em xiên những con chuột vào que và nướng trên bếp đang nấu ă
Khi nướng gần được, chuột được bỏ ra để gạt sạch những chiếc lông còn bám lại
Sau đó cho lên bếp để nướng lại một lần nữa.
Trong khi nướng chuột thì nồi cơm dành cho 3 em cũng đã gần chín
Em Chang là thành viên lớn tuổi nhất trong nhóm nên em mang ra mổ và làm sạch ở vòi nước tận dụng từ trong núi.
Tuy nhiên, chỗ chế biến mà các em hay sử dụng hàng ngày không được sạch sẽ
Ở ngoài sân, một em trong nhóm đang dùng dao đẽo một miếng củi làm thớt chặt thịt
Tất cả các bộ phận của con chuột còn lại sau khi mổ (chỉ vứt đi phần ruột, gan để lại) sẽ được chặt nhỏ và cho vào xoong
Một chút nước, một thìa muối trắng bỏ vào, các em đun cho chín để ăn.
Tuy nhiên, từng này thịt lại được chia đôi để dành cho 3 em nhỏ khác cùng ăn
Việc tự nấu ăn của học sinh miền xuôi là điều hiếm thấy, nhưng với các em học sinh bán trú Kim Bon
thì đây là công việc thường ngày nên các em làm rất thành thạo.
Một gói mì tôm đã sẵn sàng để cho vào nồi thức ăn có mấy miếng thịt chuột.
Mọi thứ đã được nấu xong, thức ăn được bê lên phòng
Bát đũa các em tự quản. Vì không có chạn nên các em để ở trên ánh sáng cửa sổ.
Đôi chân lấm lem bùn đất với nồi thức ăn lõng bõng nước
Vậy mà… không phải bữa nào các em cũng được ăn như thế này!

Bài Xem Nhiều