We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 24 December 2011

TC: Ngoài Vây, Trong Chống

Chế độ Cộng sản độc tài đảng trị tòan diện thống trị Trung Quốc đang lâm vào thế bên ngòai bị bao vây siết chặt do Mỹ lãnh đạo và bên trong bị người dân Trung hoa nhứt là nông dân nổi giận, nổi dậy chống CS cướp đất là núm ruột của người dân.
Đó là những triệu chứng của vấn đề ngày nay, không phải vấn đề có hay không có một cuộc nổ bùng hay nổ chụp, mà chừng nào cuộc nổ bùng hay nổ chụp ấy xảy ra cho chế độ CS Bắc Kinh thôi.
Một,Trung Cộng bị bao vây ngòai biển. Chủ Tich Đảng kiêm Chủ Tịch Nước, kiêm luôn Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương của Quân Đội của TC trong một cuộc họp quan trọng của Hải Quân TC long trọng kêu gọi Hải quân TC phải tăng cường hiện đại hóa hơn nữa để chuẩn bị tác chiến. Quân bất hí ngôn, vua không nói giỡn. Người có quyền lực nhứt đảng, nhứt nước, nhứt quân lực TC phải có cái gì đó, mới nói như vậy.
Thì không bao lâu sau, theo tin AFP, Đô đốc Jonhathan Greenert, tư lệnh tác chiến của Hải quân Mỹ viết hẵn hòi trên tạp chí Proceeding của Học viện Hải quân Mỹ: «Chúng ta sẽ đưa một số chiến hạm bảo vệ bờ biển mới nhất đến đóng ở Singapore».
Và Mỹ cũng điều động phi cơ như P-8A Poseidon, đến các đồng minh quân sự khu vực như Philippines và Thái Lan, dùng để truy kích tàu ngầm. Mỹ cần phải tìm cách duy trì «vị thế tiền phong» trên thế giới nhưng không quá tiêu tốn nguồn lực của Hoa Kỳ. Bằng cách Mỹ “sẽ dựa nhiều hơn vào các hải cảng và các cơ sở khác của nước chủ nhà để các chiến hạm, phi cơ và thủy thủ đoàn, phi hành đoàn có thể được tiếp liệu, sửa chữa và nghỉ ngơi trong thời gian được triển khai».
Tư lệnh tác chiến của Hải quân Mỹ không trực tiếp nhắc tên TC, nhưng ai cũng thấy và hiểu việc bao vây lâu ngày đó ám chỉ nước nào.
Mỹ hiện có khoảng 70 ngàn quân đóng tại Nhật Bản và Hàn Quốc và đã cam kết hỗ trợ Philippines về mặt quân sự. Nhứt là sau khi Mỹ đã lập vòng vây từ Ấn độ Dương đến Úc châu ở Nam Á và từ Úc Châu sang Phi luật tân, Nam Hàn và Nhựt ở Bắc Á. Nhứt là vào tháng rồi TT Barack Obama của Mỹ loan báo Mỹ sẽ đổ 2.500 thủy quân lục chiến ở Darwin, miền Bắc nước Úc trước những năm 2016-2017. Và Bắc Kinh quyết liệt phản đối và chỉ trích, Mỹ im lặng làm cái việc của mình.
Cũng phải ghi thêm hàng không mẫu hạm TC ra khơi lần thứ hai là bị một công ty chuyên dọ thám bằng vệ tinh chụp hình.
Phải chăng Mỹ muốn chứng tỏ cho TC thấy một công ty vệ tinh tư mà còn thám kích được chiếc tàu mà TC rất tự hào, thì phương tiện của quân lực Mỹ trăm lần dồi dào và tinh vi hơn còn thám sát chặt TC thế nào nữa, mà vì bí mật quân sự không nói ra thôi.
Hai, Trung Cộng bị dân chúng nổi dậy chống bên trong. Truyền thống vĩ nông vi bản của dân tộc Trung Hoa coi miếng đất là núm ruột. Thời chuyển sang kinh tế thị trường, đất chật, người đông, đất đai trở thành quí hiếm. Nhứt là khi TC mở cửa cho đầu tư ngọai quốc vào, “mặt bằng” xây cất nhà xưởng rất cần.
TC còn theo thuyết CS coi đất đai là công sản, người dân không có quyền tư hữu, chỉ có quyền sữ dụng. Do vậy đảng nhà nước áp dụng thủ tục trưng dụng. Nhiều lợi dụng vĩ công vi tư, bồi thường rẻ mạt như cuớp giựt đất của dân để lấy làm vốn hùn hay bán cho ngọai quốc giá cao hơn 50 lần.
Tin phân tích của RFI Pháp, “theo Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội, trong 20 năm gần đây, khoảng 6,7 triệu mẫu ruộng đất bị trưng thu. Do sự chênh lệch giữa giá thị trường và giá đền bù, người dân bị lỗ 1000 tỷ nhân dân tệ (160 tỷ đôla).
Dân chúng phẩn nộ, nổi lên chống đối CS như giặc chòm. Địa phương trấn áp nhưng không đủ sức, nhiều khi cầu viện “ở trên”. Công an chống bạo động, bạo lọan trang bị đủ mọi khí cụ chống biểu tình, kể cả dùng côn đồ để trấn áp. Thế nhưng người dân tay vẫn lắm khi bắt cán bộ đảng viên làm con tin khiến cán bộ đảng viên phải “sơ tán”.
Vấn đề dân oan ở TC như ở VNCS trở thành như một khúc xương nhà cầm quyền CS ở trung ương không giải quyết được. Trung ương bảo địa phương, đia phương không nghe vì lớn ăn theo lớn nhỏ ăn theo nhỏ. Thêm vào đó quyền sở hữu đất đai theo chủ nghĩa CS là thuộc tòan dân nhưng nhà nước quản lý, nên dân không có quyền tư hữu trên đất đai, mà chỉ có quyền sử dụng thôi.
Trong các hình thức người dân chống nhà cầm quyền, dân oan bị đảng viên, cán bộ cướp đất nổi dậy chống nhà cầm quyền chiếm nhiều vụ nhứt; 67% những vụ người dân chống nhà cầm quyền mà TC gọi là “sự cố tập thể” là bắt nguồn từ trưng thu đất đai.
Cường độ và nhịp độ người dân nổi dậy vì bị CS cướp đất có tăng chớ không giảm. Tiến bộ khoa học kỹ thuật tin học làm vấn đề trầm trọng thêm. Như cả 13 ngàn người dân oan ở Ô Khảm hiền lành chân chất nổi giận vào ngày 15/12 nổi dậy kéo dài nhiều ngày, quyết liệt biến thành cuộc đấu tranh chánh trị chống nhà cầm quyền.
Trên trang mạng Weibo, người ta thấy những tuyên ngôn như sau «Ngày hôm nay, chúng ta quỳ gối và chúng ta nói bằng ngòi bút. Ngày mai, chúng ta sẽ đứng dậy và chúng ta sẽ thể hiện quan điểm bằng súng đạn ». “Dân chủ là xu thế! Hãy trả Trung Quốc lại cho nhân dân, và hãy cút ra khỏi Trung Quốc, ngoại bang duy nhất chính là chính quyền cộng sản!»
Ô Khảm không phải là lần đầu, không phải nơi duy nhứt người dân nổi dậy đòi công lý, đập phá ủy ban hành chánh và đốt xe công an, bắt cán bộ đảng viên làm con tin, nhà cầm quyến phải chạy trốn.
Theo giáo sư Tôn Lập Bình, đại học Thanh Hoa, trong năm 2010, mỗi ngày xảy ra ít nhất 500 «sự cố tập thể». TC sơ phạm húy nên gọi là «sự cố tập thể» còn Việt Cộng gọi là “tụ tập đông người”.
Trong vòng 20 năm gọi là chuyễn sang kinh tế thị trường, TC đã làm 50 triệu nông mất trắng đất cày và trong 20 năm tới, đạo binh «người cày không ruộng» tăng thêm 67 triệu nữa.
TC mất sáng kiến đối phó, sợ phong trào Mùa Xuân Á rập người dân đứng lên biểu tình lật đổ độc tài lan sang TQ, TC tăng trấn áp giới trí thức, luật sư, nghệ sĩ và nhà báo tự do. Nhà cầm quyền càng trấn áp, bạo lực kêu gọi bạo lực.
Thực chất về kinh tế, chánh trị, văn hóa, xã hội học, phong trào người dân nổi dậy chống nhà cầm quyền, đó là sự kiện người nông dân phải giành lại quyền sống và nhân phẩm, một hình thái bất tuân hành dân sự, con đường dẫn đến cách mạng xã hội, chánh trị. Một thứ nổ chụp làm tan tành chế độ độc tài đảng trị CS thống tri người dân.
Trở lại VN, người dân Việt bị CS cướp đất trầm trọng không thua TC. Dân oan ở VN có dân oan tôn giáo nữa. Như vụ giáo dân ở Thái Hà, Vinh tọa kháng cầu nguyện đòi lại đất của nhà chung hay giáo xứ. Nhưng trình độ đòi hỏi của Dân Oan VN nói chung chưa đến trình độ bạo lực như ở TC.
 
 Tác giả : Vi Anh

Chuyện Giáng Sinh, Chuyện thường ngày

qua tang giang sinh, quà tặng giáng sinh 

Giáng Sinh là Ngày Lễ có nhiều chuyện để kể cho nhau nghe nhứt. Với một lịch sử kéo dài hơn hai ngàn năm, những câu chuyện xoay quanh Lễ Giáng sinh đã được tích lũy nhiều đến nỗi có thể gom thành một pho sách dày. Tuy nhiên, cái hay của những câu chuyện Giáng sinh là người ta có thể kể đi kể lại và nghe đi nghe lại hoài mà không thấy chán. Năm nay, tôi lại “thu thập” thêm một câu chuyện khác cho cái “kho” của tôi. Câu chuyện thật cảm động. Tôi thấy cần phải chia sẻ với mọi người...
Một vị mục sư mới ra trường được Giáo hội bổ nhiệm về một giáo xứ nhỏ tại Brooklyn, ngoại ô New York, Hoa kỳ. Sứ mệnh được giao phó là làm sống lại một giáo xứ đã chết. Vị mục sư và người vợ cảm thấy rất phấn khởi với sứ vụ mới. Nhưng khi nhận ra tình trạng xuống cấp của ngôi thánh đường, ông cảm thấy lo ngại, bởi vì chỉ còn hai tháng nữa là đến Lễ Giáng Sinh. Hai vợ chồng vị mục sư liền bắt tay vào công việc sửa chữa và dự trù sẽ cử hành buổi thờ phượng đầu tiên vào Đêm Giáng Sinh.
Tường nhà thờ được sơn quét lại. Bàn ghế được đóng lại. Công việc xem như hoàn tất vào ngày 18 tháng 12. Nhưng sang ngày 19, một cơn giông bão dữ dội từ đâu thổi đến và kéo dài hai ngày. Ngày 21, khi cơn bão qua đi, vị mục sư liền đi rảo xung quanh nhà thờ để xem xét tình hình. Tim ông muốn rụng rời khi ông nhận thấy mái nhà thờ bị dột, nước mưa đã xói mòn và tạo ra một lỗ lớn trên bức tường phía sau cung thánh.
Một lần nữa, vị mục sư lại bắt tay ngay vào việc dọn dẹp bên trong ngôi thánh đường. Nhưng tình trạng này không cho phép cử hành phụng tự cho nên ông đành ra thông cáo hoãn lại Lễ Đêm. Ra khỏi nhà thờ, thấy dân địa phương tổ chức một hội chợ từ thiện, ông liền ghé vào. Đập vào mắt ông tức khắc là một tấm khăn trải bàn lớn màu ngà được thêu bằng tay rất đẹp. Ở giữa tấm khăn có hình một Thánh Giá. Tấm khăn lại vừa đủ kích thước để che cái lỗ hổng phía sau cung thánh. Ông liền mua tấm khăn và mang về nhà thờ.
Tuyết bắt đầu rơi. Từ trong nhà thờ, ông thấy một lão bà cố băng qua đường để bắt chuyến xe buýt ở trạm đối diện với nhà thờ. Nhưng bà đã lỡ chuyến xe. Vị mục sư liền mời bà vào nhà thờ để trú lạnh trong khi chờ đợi chuyến xe kế tiếp sẽ đến trong 45 phút nữa. Bà ngồi vào ghế mà chẳng buồn chú ý đến công việc của vị mục sư. Ông đang bắc thang để treo chiếc khăn trải bàn lên bức tường bị lủng lỗ. Thật ngạc nhiên, tấm khăn bàn không những che được cái lỗ hổng mà còn làm cho cả ngôi thánh đường đẹp hẳn ra.
Một lúc sau, ông thấy bà bỗng rời khỏi ghế và tiến về phía cung thánh. Sau một lúc gần như bất động trước tấm khăn, lão bà lên tiếng hỏi: “Thưa mục sư, làm sao mục sư có được tấm khăn trải bàn này?” Ông liền giải thích cho bà nghe là ông vừa mới mua được trong hội chợ bên cạnh. Bà nhờ ông xem ở góc phải của tấm khăn có ba chữ “EBG” không. Vị mục sư nhìn kỹ vào tấm khăn và gật đầu. Đây chính là ba chữ viết tắt mà bà đã thêu lên tấm khăn này.
Bà cho biết: trước Đệ Nhị thế chiến, vợ chồng bà có một cuộc sống hạnh phúc tại Áo. Nhưng khi Đức quốc xã xâm chiến Áo quốc, họ bị buộc phải ra đi. Bà đi trước và chồng bà hứa sẽ gặp lại bà một tuần sau. Nhưng ông đã bị bắt giữ, giam tù và hai vợ chồng đã chẳng bao giờ gặp lại nhau suốt 35 năm qua.
Nghe xong câu chuyện, vị mục sư muốn tặng lại cho bà tấm khăn. Nhưng bà xin ông cứ giữ lại cho nhà thờ. Không biết làm gì để cám ơn lão bà, vị mục sư xin phép được chở bà về nhà. Nhà bà ở phía bên kia của đảo Staten Island. Bà chỉ đến Brooklyn một ngày để phụ giúp việc nhà cho một gia đình giàu có.
Nhờ tấm khăn trải bàn đó, Lễ Giáng Sinh đã được cử hành như dự định. Ngôi nhà thờ nhỏ chật ních người. Mọi người đã có một buổi phụng vụ sốt sắng. Sau lễ, vị mục sư và vợ ông đi chúc mừng Giáng Sinh từng người. Rồi ai nấy lần lượt ra về. Nhưng ở cuối nhà thờ, vẫn còn một cụ già ngồi nán lại. Mắt ông không rời khỏi tấm khăn trải bàn được treo phía sau cung thánh. Chờ cho mọi người ra về hết, cụ ông mới tiến đến hỏi vị mục sư làm sao ông có được bức khăn này, bởi vì nó giống y chang với tấm khăn trải bàn mà vợ ông đã thêu cách đây 35 năm, lúc còn bên Áo. Cụ già cứ mãi thắc mắc: sao lại có hai tấm khăn giống nhau như đúc như vậy. Ông cũng kể cho vị mục sư rằng khi Đức quốc xã xâm chiếm nước Áo, ông đã buộc vợ ông phải đi trốn và hứa sẽ đi theo bà. Nhưng sau đó, ông bị bắt và giam tù. Ông đã không thể trở về nhà và cũng chẳng gặp lại vợ mình suốt 35 năm nay.
Nghe xong câu chuyện, vị mục sư hỏi cụ già có muốn được ông chở đi một vòng không. Ông đưa cụ đến đảo Staten Island và đến trước ngôi nhà nơi ông đã từng đưa cụ bà về cách đó ba ngày. Ông giúp cụ leo lên căn hộ của cụ bà và gõ cửa.
Câu chuyện Giáng sinh đã kết thúc ở đó: sau 35 năm xa cách, nhờ một tấm khăn trải bàn và tấm lòng của vị mục sư, hai vợ chồng lưu lạc nơi đất khách quê người đã được đoàn tụ.
Lễ Giáng Sinh thường được kể như một câu chuyện thần tiên. Và dĩ nhiên, cũng như mọi câu chuyện thần tiên, Lễ Giáng sinh dễ được thi vị hóa. Chúa Giêsu đã chào đời trong Ánh Sáng rực rỡ của Đêm Belem. Trong máng cỏ có súc vật quì thở mang lại hơi ấm. Trên không trung có tiếng đàn ca của các thiên sứ. Câu chuyện ấy lại càng trở nên huyền hoặc hơn với hình ảnh của Santa Claus hay ông Già Noel mỗi năm từ một xứ tuyết xa xôi nào đó ở Bắc Cực cỡi chiếc xe được kéo bởi một bầy sơn dương mang đến vô số quà tặng cho trẻ con và người lớn. Câu chuyện Giáng Sinh lại càng thơ mộng hơn với Cây Thông đầy tuyết và những ngôi sao lấp lánh mọc lên khắp nơi.
Khung cảnh mộng mơ và lãng mạn ấy dễ làm cho người ta quên đi cái thực tế rất là “đời thường” của Giáng Sinh. Hãy thử tưởng tượng nỗi lo lắng của cặp vợ chồng trẻ nghèo phải vất vả tìm một chỗ qua đêm ở chốn xa lạ mà chẳng được ai mở cửa đón tiếp. Hãy thử tưởng tượng cái cảnh dơ bẩn và hôi thối của một chuồng súc vật. Chính đó là nơi mà người vợ buộc lòng cho đứa con của mình chào đời! Chính trong khung cảnh đó mà một trẻ thơ được sinh ra và bầu khí ấm cúng của gia đình được thành hình. Khung cảnh ấy, dù sang giàu hay nghèo hèn, cũng đều giống nhau bởi vì đó là thực tế của cuộc sống.
Như vậy, câu chuyện Giáng Sinh thiết yếu cũng là câu chuyện hàng ngày trong cuộc sống con người. Có vất vả, sầu đau. Có lo lắng, vui mừng. Có chia cách, đoàn tụ.
Câu chuyện đoàn tụ của cặp vợ chồng già trong đêm Giáng Sinh được kể lại trên đây là tiêu biểu của vô số những chia ly, cách trở, mong đợi, tìm kiếm và đoàn tụ trong cuộc sống con người. Như tấm khăn trải bàn của cụ bà, câu chuyện được dệt lên từ nhiều tình tiết vốn cũng là chuyện mỗi ngày: ngôi nhà thờ xuống cấp vì vắng người, nỗ lực hy sinh của vợ chồng vị mục sư trong những ngày chuẩn bị Lễ Giáng Sinh, phiên chợ từ thiện với trăm thứ lỉnh kỉnh được mang ra bán với hy vọng góp một tay vào việc giúp đỡ những người túng thiếu, một cụ bà lỡ chuyến xe buýt được mời vào bên trong nhà thờ để sưởi ấm, một cụ ông đơn chiếc được chở đi một vòng trong đêm Giáng Sinh...Cuộc hội ngộ bất ngờ và kỳ thú là đỉnh điểm và hội tụ của những chuyện “đời thường” ấy.
Chuyện Giáng sinh là chuyện thường ngày đã trở thành bất tử, cho nên bất cứ điều gì được nhìn trong Ánh Sáng của Giáng Sinh cũng trở thành bất tử. Chẳng có bài thánh ca nào đơn giản về âm nhạc lẫn ca từ cho bằng bài “Silent Night” (Đêm thánh vô cùng). Vậy mà bao lâu trên trái đất này còn có lễ Giáng Sinh thì chắc chắn mọi người trên thế giới, nếu không lắng nghe thì cũng cất hát lên bài thánh ca này. Riêng với người công giáo Việt nam thì, dù có lưu lạc ở đâu, bao lâu còn mừng lễ Giáng Sinh, ngay cả giữa mùa hè nóng chảy lửa như ở Úc đại lợi, bài thánh ca “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời” vẫn mãi mãi được hát lên. Giáng Sinh đã làm cho những cái đơn sơ nhứt trở thành bất tử.
Trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là một “Trẻ Thơ”. Từ ngàn xưa, một vị ngôn sứ của dân tộc Israel đã loan báo “Một Trẻ Thơ đã được ban tặng cho chúng ta”. Đây cũng chính là điều được thiên sứ lập lại trong đêm Giáng Sinh: “Ta báo cho các ngươi một tin vui: một hài nhi đã chào đời”. Dù tin hay không, đã mừng Giáng Sinh thì ít nhứt cũng phải tin có một Em Bé đã chào đời. Em Bé ấy đã được ban tặng cho con người để, như lời dạy của chính Chúa Giêsu, con người cũng phải trở nên như em bé để được vào Nước Trời.
Trong văn hóa nào, trẻ thơ cũng luôn là biểu tượng của hồn nhiên, trong trắng, ngây thơ. Không có trẻ thơ, ai sẽ nhắc nhở chúng ta về sự hiện hữu của Ông Già Noel, của sự tử tế, tấm lòng quảng đại, vị tha và chia sẻ. Không có trẻ thơ, ai sẽ mở mắt chúng ta để không ngừng biết ngạc nhiên và ngây ngất trước những điều kỳ diệu của cuộc sống.
Mỗi năm, lễ Giáng Sinh trở về để đánh thức Em Bé trong mỗi người chúng ta. Với em bé ấy, chúng ta sẽ tiếp tục tiến bước trong cuộc sống với đôi mắt lúc nào cũng mở lớn để chiêm ngưỡng những điều vĩ đại trong thực tế của cuộc sống mỗi ngày. Văn hào Pháp Marcel Proust đã từng nói “cuộc thám hiểm thật sự không phải là tìm kiếm những vùng đất mới, mà chính là có được đôi mắt mới.” (trích trong “The Power of Small” của Linda Kaplan và Robin Koval)
Mỗi ngày, tôi đã thử làm cuộc “thám hiểm” đó trong khu vườn nhỏ sau nhà tôi. Cố gắng nhìn thiên nhiên bằng “đôi mắt mới”, mỗi ngày tôi khám phá ra không biết bao nhiêu điều mới lạ. Tôi hiểu được tâm trạng hơi “bất thường”, nếu không nói là thật “trẻ con” của ông bạn tôi: chuẩn bị về hưu, ông khệ nệ “rước” một tổ ong về nuôi thử. Định nếu khấm khá sẽ nuôi thêm để có chút tiền đi du lịch. Những ngày đầu tiên, đã 9-10 giờ tối mà bạn tôi vẫn hăm hở đốt đèn lên, lò mò ra tổ ong để gọi là “chiêm ngắm” những điều kỳ thú trong xã hội loài ong.
Có những ngày, tôi cũng đã từng đứng hàng giờ như thế để ngắm cá bơi, ngắm bông hoa và cây trái trong vườn. Đọc sách có thể chán. Viết lách có thể cạn ý. Nhưng tôi có thể đứng “thừ người” trước thiên nhiên mà không thấy mỏi mệt.
“Đứa trẻ” trong tôi không những cho tôi những giây phút “ngất ngây” trước thiên nhiên, mà cũng mời gọi tôi luôn trong tư thế sẵn sàng để nhận ra bao điều kỳ diệu trong cuộc sống mỗi ngày, nhứt là trong những quan hệ và gặp gỡ với người khác. Cái lý trí hẹp hòi, dễ có thành kiến và thiển cận của tôi không thể nào hiểu được cái thế giới đầy bí ẩn của bất cứ người nào tôi gặp gỡ. Tôi chỉ có thể cố gắng đi vào đó bằng ánh mắt “chiêm ngắm” và nhứt là cảm thông và tha thứ.
Sinh ra trong một gia đình công giáo, tôi đã từng nghe nói đến ông Già Noel. Từ lúc nhỏ cho đến giờ, tôi chưa từng được ông Già Noel nào chiếu cố đến. Tôi cũng chưa bao giờ mơ hay mong được ông Già Noel đêm đêm lén bỏ quà vào chiếc vớ đặt ở cuối giường. Vả lại, suốt tuổi thơ, tôi chỉ biết đi chân đất thì làm gì có vớ để ông Già Noel cho quà vào đó. Vậy mà bây giờ, khi bắt đầu bước từng bước mỏi mệt xuống bên kia đồi của cuộc sống, tôi lại tin có ông Già Noel. Nhờ ông mà tôi luôn cố gắng để mở to đôi mắt trẻ thơ hầu nhận ra Ánh Sáng hy vọng, vui tươi và an bình trong cuộc sống “đời thường” mỗi ngày. Tôi thấy có lẽ ông già Noel là người hạnh phúc nhứt trên đời này, vì lẽ ông được nhìn thấy bao nhiêu giọt lệ sung sướng của người khác. Vì vậy, tôi cũng muốn “nhập vai” của ông mỗi khi có thể. Nhìn người khác vui vì một cử chỉ nhỏ của mình là một phần thưởng lớn nhứt cho tôi.
Có thể nói: “Một câu chuyện đời thường tuyệt diệu không nhứt thiết phải là một câu chuyện mới lạ, mà chính là câu chuyện tầm thường với một kết cục “có hậu”.
Không ai có thể viết nên câu chuyện đời cho người khác nhưng vẫn có thể góp phần đưa đến có một kết thúc “có hậu” tốt đẹp như những câu chuyện Giáng sinh.
Chu Thập

--

Câu Truyện Cảm Động Đêm Giáng Sinh

quà tặng giáng sinh, qua tang giang sinh 2010
Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.









Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

qua tang giang sinh, quà tặng giáng sinh
Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói “Nó đã đi theo với đức Chúa rồi”.

Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.


Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm. Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”

Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.


Hai ngày sau tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.

qua tang giang sinh, quà tặng giáng sinh
Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đà tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.
qua tang giang sinh, quà tặng giáng sinh
Giáng Sinh ấm áp

Christmas Eve aftershock rattles tense N. Zealanders


December 24, 2011

New Zealand quakes New Zealand quakes


A Christmas Eve aftershock rattled New Zealand's South Island after two earthquakes sent terrified people fleeing into the streets, 10 months on from a devastating quake that claimed 181 lives.

The 5.0 magnitude tremor, which was 7.6 kilometres (4.7 miles) deep, struck early Saturday 6:37 am local time, just 21 kilometres (13 miles) from the earthquake-devastated city of Christchurch.
ts241202-Earthquake-Zealand.jpg - ts241202-Earthquake-Zealand.jpg
 Earthquake damage to Christchurch Cathedral in the New Zealand South Island city

It heralds a tense Christmas holiday for Christchurch residents after the city was rocked by a fresh series of powerful earthquakes on Friday, bringing back painful memories of the February disaster.

Two shallow quakes of magnitude 5.8 and 5.9 and a series of aftershocks struck as malls were packed with afternoon Christmas shoppers, sending stock tumbling from the shelves and turning the festive mood to panic.

The quakes, which temporarily closed the international airport and disrupted communications, were the latest in a series that began 15 months ago and have destroyed much of the inner city.

Local news media reported people fleeing in fear as the quake and a first wave of aftershocks rattled the city, leading to liquefaction and flooding in some suburbs worst hit by previous earthquakes.

Liquefaction is caused when shaking loosens the bonds between soil particles, turning the ground into a quagmire.

"You can't underestimate the ongoing stress this has created for people," Christchurch Mayor Bob Parker said, while Prime Minister John Key described the impact as "frightening and disheartening" for the beleaguered residents.

The lives of people in New Zealand's second largest city have been shattered by the earthquakes that began in September last year when a 7.0 tremor struck.

That quake caused widespread destruction but because it hit just before dawn there were few casualties.

But on February 22, a lunchtime 6.3 quake killed 181 people and reduced much of the downtown area, including the city's Anglican cathedral, to rubble, while in the suburbs thousands of homes were damaged or destroyed.

The cost of repairing the city has been put at NZ$20 billion ($15.5 billion), and even after the latest quakes Key said the government's resolve to rebuild Christchurch remains unchanged.

Smaller earthquakes in the 3.0-4.0 range have become an almost daily occurrence in Christchurch but only a few thousand from a population of more than 350,000 people are reported to have left the city.

Deputy mayor Ngaire Button said the latest quakes coming at the end of a difficult year, were likely to prompt more people to consider leaving the city but she doubted many would go.

"Every aftershock we've had, there have been people who have felt that way, we can't blame them for that," she said.

One woman, Susan Holmes, told TV3 she was "sick" of the repeated tremors and threats to her home.

"It's beyond devastating, It's happened again. I'm sick of it," a sobbing Holmes said as she faced the prospect of clearing debris from her home for the fourth time in 16 months.

The US Geological Survey said a 5.8-magnitude quake struck at 1:58 pm (0058 GMT) Friday at a depth of less than five kilometres (three miles). It was followed 70 minutes later by a 5.9 tremor at about the same depth.

One person was rushed to hospital after being injured in a shopping mall and the National Crisis Management Centre was activated.

Civil Defence controller David Coetzee said the toll could have been much higher had the central business district not been cordoned off after earlier quakes.

Telephone services were cut in many areas and electricity supplies disrupted, but police said there were no reports of other injuries or widespread damage.

The international airport and shopping malls were all evacuated and closed as a precautionary measure.

New Zealand sits on the so-called "Ring of Fire" the boundary of the Australian and Pacific tectonic plates, and experiences up to 15,000 tremors a year.

AFP


 http://uk.news.yahoo.com/video#video=27691453

---------
Chuyện Giáng Sinh, Chuyện thường ngày
 

Giáng Sinh là Ngày Lễ có nhiều chuyện để kể cho nhau nghe nhứt. Với một lịch sử kéo dài hơn hai ngàn năm, những câu chuyện xoay quanh Lễ Giáng sinh đã được tích lũy nhiều đến nỗi có thể gom thành một pho sách dày. Tuy nhiên, cái hay của những câu chuyện Giáng sinh là người ta có thể kể đi kể lại và nghe đi nghe lại hoài mà không thấy chán. Năm nay, tôi lại “thu thập” thêm một câu chuyện khác cho cái “kho” của tôi. Câu chuyện thật cảm động. Tôi thấy cần phải chia sẻ với mọi người...
Một vị mục sư mới ra trường được Giáo hội bổ nhiệm về một giáo xứ nhỏ tại Brooklyn, ngoại ô New York, Hoa kỳ. Sứ mệnh được giao phó là làm sống lại một giáo xứ đã chết. Vị mục sư và người vợ cảm thấy rất phấn khởi với sứ vụ mới. Nhưng khi nhận ra tình trạng xuống cấp của ngôi thánh đường, ông cảm thấy lo ngại, bởi vì chỉ còn hai tháng nữa là đến Lễ Giáng Sinh. Hai vợ chồng vị mục sư liền bắt tay vào công việc sửa chữa và dự trù sẽ cử hành buổi thờ phượng đầu tiên vào Đêm Giáng Sinh.
Tường nhà thờ được sơn quét lại. Bàn ghế được đóng lại. Công việc xem như hoàn tất vào ngày 18 tháng 12. Nhưng sang ngày 19, một cơn giông bão dữ dội từ đâu thổi đến và kéo dài hai ngày. Ngày 21, khi cơn bão qua đi, vị mục sư liền đi rảo xung quanh nhà thờ để xem xét tình hình. Tim ông muốn rụng rời khi ông nhận thấy mái nhà thờ bị dột, nước mưa đã xói mòn và tạo ra một lỗ lớn trên bức tường phía sau cung thánh.
Một lần nữa, vị mục sư lại bắt tay ngay vào việc dọn dẹp bên trong ngôi thánh đường. Nhưng tình trạng này không cho phép cử hành phụng tự cho nên ông đành ra thông cáo hoãn lại Lễ Đêm. Ra khỏi nhà thờ, thấy dân địa phương tổ chức một hội chợ từ thiện, ông liền ghé vào. Đập vào mắt ông tức khắc là một tấm khăn trải bàn lớn màu ngà được thêu bằng tay rất đẹp. Ở giữa tấm khăn có hình một Thánh Giá. Tấm khăn lại vừa đủ kích thước để che cái lỗ hổng phía sau cung thánh. Ông liền mua tấm khăn và mang về nhà thờ.
Tuyết bắt đầu rơi. Từ trong nhà thờ, ông thấy một lão bà cố băng qua đường để bắt chuyến xe buýt ở trạm đối diện với nhà thờ. Nhưng bà đã lỡ chuyến xe. Vị mục sư liền mời bà vào nhà thờ để trú lạnh trong khi chờ đợi chuyến xe kế tiếp sẽ đến trong 45 phút nữa. Bà ngồi vào ghế mà chẳng buồn chú ý đến công việc của vị mục sư. Ông đang bắc thang để treo chiếc khăn trải bàn lên bức tường bị lủng lỗ. Thật ngạc nhiên, tấm khăn bàn không những che được cái lỗ hổng mà còn làm cho cả ngôi thánh đường đẹp hẳn ra.
Một lúc sau, ông thấy bà bỗng rời khỏi ghế và tiến về phía cung thánh. Sau một lúc gần như bất động trước tấm khăn, lão bà lên tiếng hỏi: “Thưa mục sư, làm sao mục sư có được tấm khăn trải bàn này?” Ông liền giải thích cho bà nghe là ông vừa mới mua được trong hội chợ bên cạnh. Bà nhờ ông xem ở góc phải của tấm khăn có ba chữ “EBG” không. Vị mục sư nhìn kỹ vào tấm khăn và gật đầu. Đây chính là ba chữ viết tắt mà bà đã thêu lên tấm khăn này.
Bà cho biết: trước Đệ Nhị thế chiến, vợ chồng bà có một cuộc sống hạnh phúc tại Áo. Nhưng khi Đức quốc xã xâm chiến Áo quốc, họ bị buộc phải ra đi. Bà đi trước và chồng bà hứa sẽ gặp lại bà một tuần sau. Nhưng ông đã bị bắt giữ, giam tù và hai vợ chồng đã chẳng bao giờ gặp lại nhau suốt 35 năm qua.
Nghe xong câu chuyện, vị mục sư muốn tặng lại cho bà tấm khăn. Nhưng bà xin ông cứ giữ lại cho nhà thờ. Không biết làm gì để cám ơn lão bà, vị mục sư xin phép được chở bà về nhà. Nhà bà ở phía bên kia của đảo Staten Island. Bà chỉ đến Brooklyn một ngày để phụ giúp việc nhà cho một gia đình giàu có.
Nhờ tấm khăn trải bàn đó, Lễ Giáng Sinh đã được cử hành như dự định. Ngôi nhà thờ nhỏ chật ních người. Mọi người đã có một buổi phụng vụ sốt sắng. Sau lễ, vị mục sư và vợ ông đi chúc mừng Giáng Sinh từng người. Rồi ai nấy lần lượt ra về. Nhưng ở cuối nhà thờ, vẫn còn một cụ già ngồi nán lại. Mắt ông không rời khỏi tấm khăn trải bàn được treo phía sau cung thánh. Chờ cho mọi người ra về hết, cụ ông mới tiến đến hỏi vị mục sư làm sao ông có được bức khăn này, bởi vì nó giống y chang với tấm khăn trải bàn mà vợ ông đã thêu cách đây 35 năm, lúc còn bên Áo. Cụ già cứ mãi thắc mắc: sao lại có hai tấm khăn giống nhau như đúc như vậy. Ông cũng kể cho vị mục sư rằng khi Đức quốc xã xâm chiếm nước Áo, ông đã buộc vợ ông phải đi trốn và hứa sẽ đi theo bà. Nhưng sau đó, ông bị bắt và giam tù. Ông đã không thể trở về nhà và cũng chẳng gặp lại vợ mình suốt 35 năm nay.
Nghe xong câu chuyện, vị mục sư hỏi cụ già có muốn được ông chở đi một vòng không. Ông đưa cụ đến đảo Staten Island và đến trước ngôi nhà nơi ông đã từng đưa cụ bà về cách đó ba ngày. Ông giúp cụ leo lên căn hộ của cụ bà và gõ cửa.
Câu chuyện Giáng sinh đã kết thúc ở đó: sau 35 năm xa cách, nhờ một tấm khăn trải bàn và tấm lòng của vị mục sư, hai vợ chồng lưu lạc nơi đất khách quê người đã được đoàn tụ.
Lễ Giáng Sinh thường được kể như một câu chuyện thần tiên. Và dĩ nhiên, cũng như mọi câu chuyện thần tiên, Lễ Giáng sinh dễ được thi vị hóa. Chúa Giêsu đã chào đời trong Ánh Sáng rực rỡ của Đêm Belem. Trong máng cỏ có súc vật quì thở mang lại hơi ấm. Trên không trung có tiếng đàn ca của các thiên sứ. Câu chuyện ấy lại càng trở nên huyền hoặc hơn với hình ảnh của Santa Claus hay ông Già Noel mỗi năm từ một xứ tuyết xa xôi nào đó ở Bắc Cực cỡi chiếc xe được kéo bởi một bầy sơn dương mang đến vô số quà tặng cho trẻ con và người lớn. Câu chuyện Giáng Sinh lại càng thơ mộng hơn với Cây Thông đầy tuyết và những ngôi sao lấp lánh mọc lên khắp nơi.
Khung cảnh mộng mơ và lãng mạn ấy dễ làm cho người ta quên đi cái thực tế rất là “đời thường” của Giáng Sinh. Hãy thử tưởng tượng nỗi lo lắng của cặp vợ chồng trẻ nghèo phải vất vả tìm một chỗ qua đêm ở chốn xa lạ mà chẳng được ai mở cửa đón tiếp. Hãy thử tưởng tượng cái cảnh dơ bẩn và hôi thối của một chuồng súc vật. Chính đó là nơi mà người vợ buộc lòng cho đứa con của mình chào đời! Chính trong khung cảnh đó mà một trẻ thơ được sinh ra và bầu khí ấm cúng của gia đình được thành hình. Khung cảnh ấy, dù sang giàu hay nghèo hèn, cũng đều giống nhau bởi vì đó là thực tế của cuộc sống.
Như vậy, câu chuyện Giáng Sinh thiết yếu cũng là câu chuyện hàng ngày trong cuộc sống con người. Có vất vả, sầu đau. Có lo lắng, vui mừng. Có chia cách, đoàn tụ.
Câu chuyện đoàn tụ của cặp vợ chồng già trong đêm Giáng Sinh được kể lại trên đây là tiêu biểu của vô số những chia ly, cách trở, mong đợi, tìm kiếm và đoàn tụ trong cuộc sống con người. Như tấm khăn trải bàn của cụ bà, câu chuyện được dệt lên từ nhiều tình tiết vốn cũng là chuyện mỗi ngày: ngôi nhà thờ xuống cấp vì vắng người, nỗ lực hy sinh của vợ chồng vị mục sư trong những ngày chuẩn bị Lễ Giáng Sinh, phiên chợ từ thiện với trăm thứ lỉnh kỉnh được mang ra bán với hy vọng góp một tay vào việc giúp đỡ những người túng thiếu, một cụ bà lỡ chuyến xe buýt được mời vào bên trong nhà thờ để sưởi ấm, một cụ ông đơn chiếc được chở đi một vòng trong đêm Giáng Sinh...Cuộc hội ngộ bất ngờ và kỳ thú là đỉnh điểm và hội tụ của những chuyện “đời thường” ấy.
Chuyện Giáng sinh là chuyện thường ngày đã trở thành bất tử, cho nên bất cứ điều gì được nhìn trong Ánh Sáng của Giáng Sinh cũng trở thành bất tử. Chẳng có bài thánh ca nào đơn giản về âm nhạc lẫn ca từ cho bằng bài “Silent Night” (Đêm thánh vô cùng). Vậy mà bao lâu trên trái đất này còn có lễ Giáng Sinh thì chắc chắn mọi người trên thế giới, nếu không lắng nghe thì cũng cất hát lên bài thánh ca này. Riêng với người công giáo Việt nam thì, dù có lưu lạc ở đâu, bao lâu còn mừng lễ Giáng Sinh, ngay cả giữa mùa hè nóng chảy lửa như ở Úc đại lợi, bài thánh ca “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời” vẫn mãi mãi được hát lên. Giáng Sinh đã làm cho những cái đơn sơ nhứt trở thành bất tử.
Trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là một “Trẻ Thơ”. Từ ngàn xưa, một vị ngôn sứ của dân tộc Israel đã loan báo “Một Trẻ Thơ đã được ban tặng cho chúng ta”. Đây cũng chính là điều được thiên sứ lập lại trong đêm Giáng Sinh: “Ta báo cho các ngươi một tin vui: một hài nhi đã chào đời”. Dù tin hay không, đã mừng Giáng Sinh thì ít nhứt cũng phải tin có một Em Bé đã chào đời. Em Bé ấy đã được ban tặng cho con người để, như lời dạy của chính Chúa Giêsu, con người cũng phải trở nên như em bé để được vào Nước Trời.
Trong văn hóa nào, trẻ thơ cũng luôn là biểu tượng của hồn nhiên, trong trắng, ngây thơ. Không có trẻ thơ, ai sẽ nhắc nhở chúng ta về sự hiện hữu của Ông Già Noel, của sự tử tế, tấm lòng quảng đại, vị tha và chia sẻ. Không có trẻ thơ, ai sẽ mở mắt chúng ta để không ngừng biết ngạc nhiên và ngây ngất trước những điều kỳ diệu của cuộc sống.
Mỗi năm, lễ Giáng Sinh trở về để đánh thức Em Bé trong mỗi người chúng ta. Với em bé ấy, chúng ta sẽ tiếp tục tiến bước trong cuộc sống với đôi mắt lúc nào cũng mở lớn để chiêm ngưỡng những điều vĩ đại trong thực tế của cuộc sống mỗi ngày. Văn hào Pháp Marcel Proust đã từng nói “cuộc thám hiểm thật sự không phải là tìm kiếm những vùng đất mới, mà chính là có được đôi mắt mới.” (trích trong “The Power of Small” của Linda Kaplan và Robin Koval)
Mỗi ngày, tôi đã thử làm cuộc “thám hiểm” đó trong khu vườn nhỏ sau nhà tôi. Cố gắng nhìn thiên nhiên bằng “đôi mắt mới”, mỗi ngày tôi khám phá ra không biết bao nhiêu điều mới lạ. Tôi hiểu được tâm trạng hơi “bất thường”, nếu không nói là thật “trẻ con” của ông bạn tôi: chuẩn bị về hưu, ông khệ nệ “rước” một tổ ong về nuôi thử. Định nếu khấm khá sẽ nuôi thêm để có chút tiền đi du lịch. Những ngày đầu tiên, đã 9-10 giờ tối mà bạn tôi vẫn hăm hở đốt đèn lên, lò mò ra tổ ong để gọi là “chiêm ngắm” những điều kỳ thú trong xã hội loài ong.
Có những ngày, tôi cũng đã từng đứng hàng giờ như thế để ngắm cá bơi, ngắm bông hoa và cây trái trong vườn. Đọc sách có thể chán. Viết lách có thể cạn ý. Nhưng tôi có thể đứng “thừ người” trước thiên nhiên mà không thấy mỏi mệt.
“Đứa trẻ” trong tôi không những cho tôi những giây phút “ngất ngây” trước thiên nhiên, mà cũng mời gọi tôi luôn trong tư thế sẵn sàng để nhận ra bao điều kỳ diệu trong cuộc sống mỗi ngày, nhứt là trong những quan hệ và gặp gỡ với người khác. Cái lý trí hẹp hòi, dễ có thành kiến và thiển cận của tôi không thể nào hiểu được cái thế giới đầy bí ẩn của bất cứ người nào tôi gặp gỡ. Tôi chỉ có thể cố gắng đi vào đó bằng ánh mắt “chiêm ngắm” và nhứt là cảm thông và tha thứ.
Sinh ra trong một gia đình công giáo, tôi đã từng nghe nói đến ông Già Noel. Từ lúc nhỏ cho đến giờ, tôi chưa từng được ông Già Noel nào chiếu cố đến. Tôi cũng chưa bao giờ mơ hay mong được ông Già Noel đêm đêm lén bỏ quà vào chiếc vớ đặt ở cuối giường. Vả lại, suốt tuổi thơ, tôi chỉ biết đi chân đất thì làm gì có vớ để ông Già Noel cho quà vào đó. Vậy mà bây giờ, khi bắt đầu bước từng bước mỏi mệt xuống bên kia đồi của cuộc sống, tôi lại tin có ông Già Noel. Nhờ ông mà tôi luôn cố gắng để mở to đôi mắt trẻ thơ hầu nhận ra Ánh Sáng hy vọng, vui tươi và an bình trong cuộc sống “đời thường” mỗi ngày. Tôi thấy có lẽ ông già Noel là người hạnh phúc nhứt trên đời này, vì lẽ ông được nhìn thấy bao nhiêu giọt lệ sung sướng của người khác. Vì vậy, tôi cũng muốn “nhập vai” của ông mỗi khi có thể. Nhìn người khác vui vì một cử chỉ nhỏ của mình là một phần thưởng lớn nhứt cho tôi.
Có thể nói: “Một câu chuyện đời thường tuyệt diệu không nhứt thiết phải là một câu chuyện mới lạ, mà chính là câu chuyện tầm thường với một kết cục “có hậu”.
Không ai có thể viết nên câu chuyện đời cho người khác nhưng vẫn có thể góp phần đưa đến có một kết thúc “có hậu” tốt đẹp như những câu chuyện Giáng sinh.
Chu Thập

Bài Xem Nhiều