We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 31 May 2012

Việt quốc và Việt cộng

Nhận định tổng quát:
36 NĂM VIỆT CỘNG XÂY DỰNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, VÌ SỰ NGHIỆP CỦA CỘNG SẢN QUỐC TẾ:THÀNH QUẢ VÀ TRIỂN VỌNG ?



         Trong bài viết mới đây, chúng tôi đã nhận định tổng quát “36 năm Việt quốc chống cộng vì tự do dân chủ cho đất nước: Thành quả và triển vọng”. Bài viết này chúng tôi sẽ đưa ra nhận định tổng quát “36 năm Việt cộng xây dựng xã hội chủ nghĩa vì sự nghiệp của cộng sản quốc tế: Thành quả và triển vọng”.
        Mục đích loạt bài viết này của chúng tôi là muốn cho thấy hai con đường dẫn đến hai mục tiêu tối hậu của Việt quốcViệt cộng hoàn toàn khác nhau, nếu không muốn nói là trái chiều, đối nghịch nhau. Vì trái chiều đối nghịch nên mới đưa đến một cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng kéo dài nhiều thập niên qua tại Việt Nam vẫn chưa phân thắng bại. Bởi vì các mục tiêu tối hậu của cả hai bên đến nay vẫn chưa bên nào thành đạt. Vì sao và cuối cùng Việt quốc và Việt cộng ai sẽ thắng ai?
     Nội dung bài nhận định này, chúng tôi lần lượt trình bầy:
-       Bối cảnh du nhập và phát triển chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam.
-       36 năm Việt cộng đã xây dựng xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam như thế nào, hiệu quả ra sao?
-       Thành quả và triển vọng tương lai.
-       Kết luận.

I/- BỐI CẢNH DU NHẬP VÀ PHÁT TRIỂN Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN TẠI VIỆT NAM.
II/- 36 NĂM VIỆT CỘNG XÂY DỰNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA NHƯ THẾ NÀO, HIỆU QUẢ RA SAO?
1.- Từ lý luận Marxism về xã hội xã hội chủ nghĩa (socialism society).
2.- Đến thực tế Việt cộng xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam
     36 năm qua như thế nào?
* Thực hiện “Nắm vững chuyên chính vô sản, phát huy quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động”.

*Tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng như thế nào, hiệu quả ra sao?
     - Một là cách mạng quan hệ sản xuất.
- Hai là Cách mạng khoa học kỹ thuật.
-        Mục tiêu là gì?
         Là thực hiện các chủ trương, chính sách phát triển khoa học, kỹ thuật để theo kịp “Tầm cao thời đại”, để có được nhiều phát minh khoa học kỹ thuật tiên tiến vận dụng vào mục tiêu phục vụ cho mọi nhu cầu cuộc sống con người, phát triển toàn diện xã hội và đất nước; Nhất là thành quả của cách mạng khoa học kỹ thuật sẽ phục vụ cho cuộc “cách mạng quan hệ sản xuất”để không ngừng cải tiến kỹ thuật, nâng cao năng xuất lao động, để chứng tỏ “Quan hệ sản xuất xã hội chủ nghĩa ưu việt hơn, nên có năng xuất lao động cao hơn “Quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa”.
        Nhiệm vụ của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật đã được Lê Duẩn Tổng bí thư của Cộng đảng Việt Nam trình bầy trong kỳ họp thứ nhất của quốc hội chung của cả nước (Tháng 6-1976):
   “ Biến nền sản xuất nhỏ dựa phần lớn trên lao động thủ công, phân tán,phân công lao động chưa phát triển,năng xuất, hiệu quả và chất lượng thấp thành một nền sản xuất cơ khí hóa, tự động hóa,điện khí hóa, hóa học hóa, một nền sản xuất tập trung hóa, chuyên môn hóa,liên hiệp hóa và hợp tác hóa cao, tổ chức lại lao động theo qui mô lớn, áp dụng những thành tựu khoa học kỹ thuật tiên tiến, phát huy và xử dụng hợp lý lao động và tài nguyên của đất nước…”.
        Như vậy rõ ràng là cách mạng khoa học kỹ thuật đã có một nhiệm vụ vô cùng to lớn. Đó là làm thay đổi tận gốc toàn bộ lực lượng sản xuất của xã hội, xây dựng cơ sở vật chất,kỹ thuật ban đầu của chủ nghĩa xã hội.Chính vì vậy mà cuộc “Cách Mang Khoa Học Kỹ Thuật” mới được Cộng đảng Việt Nam coi là “Then chốt” trong định thức “Đi lên chủ nghĩa xã hội không thông qua giai đọan phát triển tư bản chủ nghĩa”.Thế nhưng thực tế cuộc cách mạng này đã tiến hành ra sao, hiệu quả thế nào?
- Tiến hành ra sao?
   Mặc dầu “Cách mạng khoa học kỹ thuật” được coi là “Then chốt” song chỉ nặng về lý luận tuyên truyền có tính nguyên tắc,trên thực tế không được “Đảng” “Nhà nước chuyên chính vô sản” Việt cộng đầu tư tương xứng và thực hiện mạnh mẽ, qui mô, các chủ trương, chính sách và các biện pháp tiến hành không được tuyên truyền rộng rãi như cuộc “cách mạng quan hệ sản xuất”.
    Trên thực tế, về mặt tổ chức, Việt cộng cũng có thiết lập các viện nghiên cứu khoa học kỹ thuật các ngành (Viện Toán học, các Viện Khoa tự nhiên, khoa học xã hội…),định kỳ mở các cuộc hội thảo chuyên đề về khoa học kỹ thuật, cũng tỏ ra quan tâm phát hiện, bồi dưỡng,đào tạo các nhân tài có những phát kiến khoa học kỹ thuật trên mọi lãnh vực của đời sống xã hội…Thế nhưng….
- Hiệu quả thế nào?
     Trong suốt 20 năm đầu của thời kỳ quá độ “Đi lên chủ nghĩa xã hội không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa”(1975-1995) thực hiện chính sách “Cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất-kỹ thuật ban đầu của chủ nghĩa xã hội” (1975-1985) và chính sách “Đổi mới” (1985-1995) để sửa sai tiếp tục đưa đất nước “Đi lên chủ nghĩa xã hội”, người ta không thấy được thành quả đáng kể nào của cuộc “cách mạng khoa học kỹ thuật” giúp ích cho “Cách mạng quan hệ sản xuất” nói riêng, cho sự cải thiện,thăng tiến đời sống con người, xã hội và đất nước nói chung. Sự thất bại của “Cách mạng quan hệ sản xuất” và sự suy thoái tụt hậu toàn diện con người, xã hội và đất nướcViệt Nam đã cho thấy cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật cũng đã thất bại hoàn toàn.
      Thất bại vì nhiều lý do, trong đó có yếu tố đối nội là khung cảnh chế độ chính trị  xã hội độc tài toàn trị, bị bao vây cô lập với thế giới văn minh, với nền giáo dục khép kín, nhồi nhét ý thức hệ cộng sản,một chiều, trái tự nhiên, phản khoa học, nên đã không phát huy được óc sáng tạo, sản sinh được các nhà khoa học với nhiều phát minh đột phá. Vì khép kín, nên với thế giới bên ngoài, do chính sách “Đóng cửa” và bị cô lập với thế giới các nước tư bản phát triển, có nhiều phát kiến khoa học kỹ thuật tân tiến và chỉ “mở cửa” với thế giới các nước “xã hội chủ nghĩa nghĩa” hầu hết chậm tiến, đóng khung, nên đã  “tụt hậu” về mặt khoa học kỹ thuật và đã không theo kịp “tầm cao thời đại của khoa học kỹ thuật tân tiến” là hệ quả tất nhiên.
      Tuy nhiên, công bằng mà nói, trong thời khoảng này, qua bộ máy tuyên truyền khoa trương của “Đảng và Nhà ” Việt cộng, người dân trong nước được biết một số sự kiện sau đây không biết có phải là thành quả của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật trong định thức đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt cộng hay không?
    - Trên lãnh vực nghiên cứu không gian, Việt Nam đã được Liên Xô huấn luyện và đào tạo được một phi hành gia là phi công Nguyễn Tuân cho đi chung với các phi hành gia Liên Xô vào vũ trụ. Chuyến đi thành công. Thế nhưng Phi hành gia Nguyễn Tuân đi vào vũ trụ được có thể không phải là thành quả của “Cách mạng khoa học kỹ thuật” của Việt cộng mà là công huấn luyện đào tạo của Liên Xô, và thành tích cá nhân về khoa học trong chuyến đi vào không gian của phi hành gia Nguyễn Tuân ít ai được biết (dường như chỉ để nghiên cứu bèo hoa dâucủa sinh thái Việt Nam trong môi trường không gian ? nếu chúng tôi nhớ không lầm). Vì vậy thành quả này chỉ có giá trị nặng về tuyên tuyền truyền chính trị hơn là giá trị thành quả khoa học kỹ thuật nên đã được Viêt cộng khoa trương, học tập.
    - Trên lãnh vực toán học, hàng năm Việt Nam đều gửi học sinh giỏi toán đi thi toán quốc tế và đã có nhiều học sinh giật giải, đã được bộ máy tuyên truyền độc quyền nhà nước thổi phồng như môt thành tích của “Cách mạng khoa học kỹ thuật”?
    - Trên lãnh vực y khoa, một số bác sĩ có sáng kiến và đã thành trong phương pháp mỗ tim, ghép thận, gan và chỉnh hình, điển hình có Bác sĩ Tôn Thất Tùng với các trường hợp mổ tim thành công trong thời khoản này được đề cao.
    - Trên lãnh vực sản xuất công, nông nghiệp: Một số những phát kiến kỹ thuật  được tuyên truyền là đã giải quyết được những “sự cố kỹ thuật” hay “cải tiến được kỹ thuật”, nâng cao năng xuất trong các nhà máy, công, nông trường, được nhà nước phong danh hiệu “Anh hùng lao động”, cấp bằng sáng chế để góp thêm thành quả cho cuộc “Cách mạng khoa học kỹ thuật”? Thế nhưng thực tế đã có câu trả lời: năng xuất lao động không tăng, chất lượng sản phẩm kém, phương pháp canh tác nông nghiệp vẫn lạc hậu, vẫn con trâu đi trước, người cầy đi sau…(có khác đôi chút là nhiều nơi “Người” đã đươc “Trâu” kéo cầy thay người…và người nông dân đi vào con đường làm ăn tập thể, đã “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm”mà năng xuất vẫn không tăng, cuộc sống vẫn khó khăn thiếu thốn),vẫn không cơ giới hóa được sản xuất nông nghiệp, không đưa được nền sản xuất nhỏ lên sản xuất lớn XHCN,vẫn khôngáp dụng những thành tựu khoa học kỹ thuật tiên tiến, phát huy và xử dụng hợp lý lao động và tài nguyên của đất nước…”như Tổng Bí thư Lê Duẩn của Cộng Đảng Việt Nam đã “báo cáo” có tính chỉ đạo trong kỳ họp thư nhất của quốc hội chung của cả nước như đã trích đoạn ở trên (1976).
        Tất cả những thành tích điển hình qua các lãnh vực trên liệu có thể coi là thành quả của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật  hay chỉ là do tài năng, nỗ lực nghiên cứu, sáng tạo cá nhân được guồng máy tuyên truyền Việt cộng thổi phồng, đánh bóng ?
        Thực tế phải đợi cho đến sau 16 năm thực hiện chính sách “Mở cửa” (1996-2012) những thành quả khoa học kỹ thuật của thế giới văn minh, chủ yếu là từ các nước tư bản (mà Việt cộng tuyên truyền là đang rẫy chết) chứ không phải từ Liên Xô và các nước XHCN anh em (mà thực tế đã chết gần hết) mới du nhập vào Việt Nam (chứ không phải do cuộc “Cách mạng khoa học kỹ thuật” của Việt cộng đem lại) đã làm thay đổi nhanh chóng mọi mặt đời sống, kinh tế, xã hội Việt Nam….như mọi người đã biết qua phim ảnh, báo chí hay thực tế có dịp về lại Việt Nam. Một thực tế “Phồn vinh” bên ngoài đã khiến một số “Việt kiều” sau khi từ Việt nam trở về đã thay đổi lập trường, ca ngợi thán phục như là kết quả của tài “kinh bang tế thế” của Việt cộng trong khung cảnh chế độ độc tài toàn trị kiểu Việt cộng, qua con đường kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

-       Ba là cách mạng tư tưởng và văn hóa.
-       Mục tiêu là gì?
     Là thực hiện triệt để, mạnh mẽ những chủ trương, chính sách tuyên truyền, giáo dục, học tập nhằm “cải tạo tư tưởng và văn hóa” để chuyển hóa những con người Việt Nam trong xã hội cũ ( với lý luận là mang tính chất người áp bức bóc lột người,cá nhân chủ nghĩa, ích kỷ, độc ác, bất công…),và xây dựng những con người mới sinh ra trong chế độ mới, để tạo ra những con người mới xã hội chủ nghĩa (không mang tính người áp bức bóc lột người, có phẩm chất và đạo đức xã hội chủ nghĩa (?), có tinh thần “mình vì mọi người” và “ mọi người vì mỗi người”, mọi người sống chung trong tình hữu ái…).
      Việt cộng lý luận rằng “Muốn có xã hội chủ nghĩa, phải có những con người mới xã hội chủ nghĩa” với phẩm chất đại để là như thế…
    - Tiến hành thế nào?
Để thành đạt mục tiêu của “Cách mạng tư tưởng và văn hóa” theo thời gian năm tháng sau ngày 30-4-1975, trong những vùng “mới giải phóng” ở Miền Nam , Việt cộng đã:
-        Mở nhiều chiến dịch quét sạch cái gọi là “tàn dư nọc độc của nền văn hóa đồi trụy Mỹ -Ngụy”. Các nơi, trong những ngày tháng năm đầu mới “Giải phóng”, Việt cộng chỉ đạo cho những đoàn thanh thiếu niên “Cờ Đỏ” (Tiền thân của đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh) đến từng nhà tịch thu “Những sách báo phản động, đồi trụy, sản phẩm của chủ nghĩa thực dân mới” , chẳng cần biết sách đó là sách gì, nội dung ra sao. Nói là tịch thu đem thiêu hủy, song thực tế phần nhiều được cân ký bán ve chai làm bao bì đóng gói trên thi trường bát nháo lúc bấy giờ.
-        Thay thế “nền giáo dục Ngụy”: bằng nền “Giáo dục xã hội chủ nghĩa” ngay từ niên học đầu tiên sau “Giải phóng”(1975-1976), với chương trình giảng dậy và sách giáo khoa từng được giảng dậy ở Miền Bắc XHCN, có cải sửa đôi chút cho phù hợp với “Tình hình và nhiệm vụ mới” ở Miền Nam. Ban giám hiệu và các giáo viên cốt cán gốc Miền Bắc hay đi tập kết được điều vào làm công tác giáo dục bên cạnh số đông là các giáo viên (Trung học), giáo sư (Đại học) tại chỗ gốc “Dân ngụy” ở Miền Nam được học tập, bồi dưỡng qua các khóa học tập chính trị dài ngày thường tổ chức vào các kỳ nghỉ hè.
-        Mọi tầng lớp nhân dân ở mọi độ tuổi, vị trí, ngành nghề làm việc trong môi trường xã hội,các đoàn thể, các tổ dân phố… đều được tuyên truyền học tập về chủ nghĩa xã hội, về tư tưởng, đạo đức và nếp sống văn hóa mới trong nỗ lực hình thành một xã hội tốt đẹp: Xã hội xã hội chủ nghĩa!?!
-        Các hoạt động văn hóa, văn nghệ, báo chí, phim ảnh “Cách mạng” được Việt cộng phổ biến rộng rãi. Bút ký “15 năm ấy” (1975-1990) của Bs Nguyễn Khắc Viện, một “Việt kiều yêu nước” đã về giúp Việt cộng sau ngày 30-4-1975,sau này đã “Phản tỉnh” muộn màng. Bút ký này phát hành nhân kỷ niệm 15 năm “Giải phóng Miền Nam” đã viết:
         “Đời sống văn hóa-tư tưởng ở các vùng mới giải phóng tất nhiên cũng trải qua những biến đổi căn bản…Những chương trình biểu diễn sân khấu và chiếu bóng hoàn toàn đổi khác: Những vở kịch sân khấu và những bộ phim cách mạng thay thế cho tất cả những gì đã tồn tại trước đó. Phải nhận rằng, trong thời gian đầu, công chúng ở các vùng giải phóng háo hức với những tác phẩm cách mạng và xã hội chủ nghĩa, qua đó họ tiếp cận với những thay đổi  xã hội và chính trị một cách dễ dàng hơn. đặc biệt trong giới trẻ.Nhưng rõ ràng những tác phẩm văn hóa-tư tưởng của chế độ mới dần dần không đáp ứng được công chúng cả về hình thức lẫn nội dung. Người ta đòi hỏi những tác phẩm phải giải đáp trúng những vấn đề phức tạp của cuộc sống đất nước và trên thế giới…”
-       Hiệu quả ra sao?
         Chẳng cần nói nhiều, nhìn vào thực tế thì ai cũng biết cuộc “cách mạng tư tưởng và văn hóa” cũng không có hiệu quả, đã thất bại. Vì sau hai thập niên tiến hành và cho đến nay vẫn không thành đạt được cái gọi là nền văn hóa mới với những “Con người mới xã hội chủ nghĩa” có phẩm chất đạo đức và nếp sống văn hóa mới theo lý luận của Việt cộng.
         Vì sau 20 năm thực hiện triệt để cách mạng tư tưởng và văn hóa của thời kỳ quá độ, đã không sản sinh được những con người mới xã hội, chuyển hóa từ lớp người cũ cũng như xây dựng từ những con người sinh ra trong lòng chế độ Việt cộng, thông qua tuyên truyền, giáo dục, đào tạo.
       Ngay cả những con người tự nhận là thành phần tiên tiến nhất của giai cấp vô sản (những đảng viên cộng sản), quy tụ thành “đội tiên phong của giai cấp vô sản(tức Cộng đảng Việt Nam) đóng vai trò lãnh đạo “cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa” để xây dựng “xã hội xã hội chủ nghĩa” trong đó có công việc xây dựng, đào tạo ra những “Con người mới xã hội chủ nghĩa”, thực tế hầu hết những con người tiên tiến nhất, giác ngộ nhất về chủ nghĩa xã hội này, là những cán bộ, đảng viên cộng sản, (ngay cả những hậu duệ là những đoàn viên thanh thiếu niên cộng sản), chính bản thân họ chưa phấn đấu đủ “Phẩm chất con người xã hội chủ nghĩa thì đã “biến chất” và bị xã hội thực tiễn lưu manh hóa ở mức độ “tiên tiến” hơn hẳn những người dân bình thường cùng bị chế độ lưu manh hóa.
       Thực tế là, ngày càng sản sinh nhiều, thật nhiều những con người không có căn bản đạo đức,tư tưởng và nếp sống văn hóa tốt đẹp. Bởi vì nền tảng là đạo đức,tín ngưỡng, tôn giáo văn hóa cũ tốt đẹp đã bị cách mạng tư tưởng và văn hóa Việt cộng phá hủy, lại không được thay thế bằng một nền tảng đạo đức, nếp sống văn hóa nào tốt đẹp hơn.
       Sự thể này đã tạo ra một thực trạng nghịch lý là, sau nhiều năm tiến hành“Cách mạng tư tưởng và văn hóa”,Việt cộng đã không những không “cải tạo” được những “con người cũ ở xã hội tư bản” Miền Nam, thành những “con người mới XHCN”. Trái lại,nhưng con người cũ này và con cháu do họ giáo dục trên căn bản đạo đức và nếp sống văn hóa cũ tốt đẹp, vẫn tồn tại trong xã hội, đã là kim chỉ nam định hướng phục hồi tư tưởng đạo đức và văn hóa truyền thống dân tộc tốt đẹp, làm nền tảng bảo tồn trong hiện tại và thăng tiến xã hội Việt Nam trong tương lai hậu cộng sản.
       Thực tế chính Việt cộng dường như cũng đã thấy được điều này,tuy không giám công khai thừa nhận, nhưng đã có những biểu hiện điển hình qua những khẩu hiệu được dán trong các lớp học, có tính đề cao nền đạo đức cổ truyền (nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, Tiên học lễ, hậu học văn, ơn cha, nghĩa mẹ công thầy…)  thay vì những khẩu hiệu tuyên truyền chính trị ( về chủ nghĩa cộng sản, về “ 5 Điều Bác Hồ dậy”, công ơn “Bác và Đảng”, về tinh thần quốc tế vô sản với “Tình yêu giai cấp” bên cạnh “Lòng căm thù giai cấp” …)như nhiều năm trước đây.  
        Thế nhưng dù có nhìn thấy vấn đề, Việt cộng  vẫn không dám công khai nhìn nhận sự thất bại của cuộc “Cách mạng tư tưởng và văn hóa” đã gây hậu quả nghiêm trọng, toàn diện cho dân tộc và đất nước, di hại lâu dài về mặt đạo đức cá nhân con người và nếp sống văn hóa trong xã hội.  Do đó, chắc chắn sự cải sửa để phục hồi và thăng tiến đời sống con người trong xã hội Việt nam cũng đòi hỏi nhiều thời gian, công sức của nhiều thế hệ tương lai và phải là tương lai hậu cộng sản. Vì quá khứ sau nhiều thập niên Việt cộng thống trị đất nước, đã phá nát, phá đổ toàn diện đất nước, trong đó có diện tư tưởng và đạo đức chân chính của con người Việt Nam vốn có từ ngàn xưa. Và do đó, không thể cải sửa, phục hồi và thăng tiến con người và xã hội Việt Nam, ngày nào Việt cộng còn độc chiếm quyền thống trị nhân dân và đất nước.
         Vì làm mất nền tảng tư tưởng và đạo đức chân chính bao đời của dân tộc Việt, lại thất bại hoàn toàn trong việc thay thế cái gọi là  “tư tưởng và đạo đức, văn hóa xã hội chủ nghĩa”, nên sau 36 năm thống trị, Việt cộng đã tạo ra những con người Việt Nam mất căn bản đạo đức cá nhân, lai căng trong nếp sống đa văn hóa, tốt xấu hổ lốn, du nhập thiếu chọn lọc, hết từ  Nga, Tầu và các nước xã hội chủ nghĩa (1954-1975 trên nửa nước Miền Bắc,và từ 1975-1995 trên cả nước)  đến du nhập thêm từ các nước tư bản chủ nghĩa từ 1996 với chính sách “Mở cửa” cho đến nay.
        Nếu ai từng về thăm, sống một thời gian tại Việt Nam, hay chỉ cần xem các phim ảnh Việt Nam sau “Mở cửa” sẽ thấy rõ con người và xã hội Việt Nam ngày nay chịu ảnh hưởng nặng nề của văn hóa đa chủng hổ lốn như thế nào, được thể hiện qua lời ăn tiếng nói, cách ăn mặc, quan niệm sống, lối sống, khung cảnh sống.Qua đó, ai cũng có thể nhận ra ảnh hưởng mạnh mẽ và rõ nét nhất hiện nay đối với con người và xã hội Việt Nam có lẽ là nền văn hóa Mỹ và các nước tư bản Phương Tây. Một cách cụ thể và đơn giản, chỉ cần nhìn vào các kiến trúc và trang trí nội thất của nhiều căn nhà tại Việt Nam, nhất là tại các thành phố lớn trên ba miền, người ta thấy không khác gì lối kiến trúc và trang trí tại Mỹ. Về cách ăn mặc kiểu Mỹ, ngôn từ quen thuộc “ dé,dé, dé…” (yeah! Yeah!Yeah) bẩy tỏ vui mừng kiểu Mỹ, hay O.K được nhiều người tại Việt Nam, nhất là giới trẻ dùng thay cho từ ngữ Việt Nam “Được chứ?” để kết thúc một câu hỏi.…
        Hệ quả tốt thì ít thấy, nhưng một trong những hậu quả xấu có thể thấy được trong xã hội Việt nam ngày càng sản sinh nhiều số lượng những con người bị chế độ lưu manh hóa, Thực tế, Việt cộng đã tạo ra những con người  phẩm chất  bị lưu mamh hóalối sống hai mặt: bộ mặt người và bộ mặt máy  (bộ mặt người lộ ra khi sống thực trong chốn riêng tư với chính mình, quá lắm mở rộng với gia đình, vợ con, những người thân tín…Và bộ mặt máy sống giả tạo với người khác, trong quan hệ giao tế ngoài xã hội, tất cả nói , lập luận giống nhau như người máy, sao cho phù hợp với chủ trương, chính sách của đảng, luật pháp nhà nước…). Hệ quả là một lối sống phổ biến trong con người và xã hội Việt Nam ngày nay: sống vô đạo đức, lừa lọc nhau kiếm tiền để sống hay làm giầu bằng mọi cách, mọi giá dù bất nhân tàn ác, tùy theo vị thế xã hội, là quan quyền (cán bộ đảng viên CS…) hay dân giả, thuộc mọi giai tầng xã hội và ngành nghề kiếm sống, để có thủ đoạn tranh danh, đoạt lợi một cách phù hợp, hiệu quả…Đây chính là một nguồn gốc căn bản làm băng hoại toàn diện con người và xã hội Việt Nam và là một trong nhiều nguyên nhân gia tăng tội ác cả về số lượng lẫn tính chất tàn bạo của tội phạm hiện nay tại Việt Nam.

    Nói tóm lại: sau 36 năm xây dựng xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam trong cái gọi là “Thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội không thông qua thời kỳ phát triển tư bản chủ nghĩa”, mặc dù Việt cộng luôn “Nắm vững được chuyên chính vô sản” những đã thất bại hoàn toàn cả ba cuộc cách mạng (Cách mạng quan hệ sản xuất, Cách mạng khoa học kỹ thuật, Cách mạng tư tưởng và văn hóa).
        - về “chuyên chính vô sản”, thực tế Việt cộng chỉ nắm vững được  trong 20 năm đầu (1975-1995) thực hiện triệt để chủ trương, chính sách “cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật ban đầu của xã hội chủ nghĩa”, và chủ trương chính sáchĐổi mới”,để cứu nguy chế độ; bước vào thời kỳ “Mở cửa” (từ sau 1995 đến nay), “chuyên chính vô sản” bị suy yếu dần, sức đề kháng của nhân dân được phục hồi, ngày càng có nhiều người dân đã dám có lời nói, hành động cá nhân cũng như tập thể,  chống lại chế độ, mạnh bạo đấu tranh đòi các quyền tự do dân chủ, dân sinh và nhân quyền qua các cao trào dân oan khiếu kiện và các cuộc xuống đường đòi quyền lợi kinh tế, chống bất công xã hội và chống giặc Tầu xâm lược, bất chấp sự đàn áp, bỏ tù của nhà cầm quyền Việt cộng như mọi người đều biết.
      - Về “Cách mạng quan hệ sản xuất” Việt cộng đã thất bại vì sau 20 năm tiến hành (1975-1995) các chủ trương, chính sách và biện pháp nhằm phá đổ quan hệ sản xuất cũ mà họ gọi là “quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa(Có tính áp bức, bóc lột) đã hình thành sau hơn 20 năm chiến tranh ở Miền Nam (1954-1975), nhưng đã không thiết lập được quan hệ sản xuất mới mà họ gọi là “quan hệ sản xuất xã hội chủ nghĩa”.(không có tính áp bức, bóc tột) .Quan hệ sản xuất hiên nay là “Quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa” hình thành sau 16 năm “Mở cửa” dù Việt cộng vẫn khẳng định tiếp tục đi lên xã hội chủ nghĩa bằng ngụy biện “Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.
      - Về “Cách mạng khoa học kỹ thuật” Việt cộng đã thất bại vì các mục tiêu của cuộc cách mạng được coi là “Then chốt” này cũng không đạt được. Nghĩa là sau 20 năm thực hiện, không có phát minh khoa học kỹ thuật nào đáng kể của cuộc “cách mạng khoa học kỹ thuật” giúp ích cho “Cách mạng quan hệ sản xuất” nói riêng (về cải tiến kỹ thuật, nâng cao năng xuất lao động…), cho sự cải thiện,thăng tiến phục vụ đời sống con người, xã hội và đất nước nói chung. Sự “phồn vinh” bề ngoài về kinh tế và sự thay đổi nhanh chóng mọi mặt đời sống con người và xã hội Việt Nam ngày nay phải hiểu là kết quả sau 16 năm thực hiện chính sách “Mở cửa” (1996-2012) do đã vận dụng những thành quả khoa học kỹ thuật của thế giới văn minh, chủ yếu là từ các nước tư bản, chứ không phải từ Liên Xô và các nước XHCN anh em và càng không phải do cuộc “Cách mạng khoa học kỹ thuật” của Việt cộng đem lại.
      - Về “Cách mạng tư tưởng và văn hóa” Việt cộng cũng đã thất bại vì không những không tạo được những “con người mới và nền văn hóa mới xã hội chủ nghĩa” mà còn phá nát “nền tảng đạo đức và văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc”, để lại những hậu quả nghiêm trọng, toàn diện, lâu dài trên con người và xã hội Việt Nam. Sự cải sửa để phục hồi và thăng tiến đời sống con người  và xã hội Việt nam mai hậu, chắc chắn cũng đòi hỏi nhiều thời gian, công sức của nhiều thế hệ tương lai và phải là tương lai hậu cộng sản.
Thiện Ý

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều