We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 31 July 2012

Tuyên Truyền Đen Và Xám


 
Ảnh minh hoạ
Tuyên truyền trên  hình thức có đen, trắng, xám và qua nội dung có dân vận, địch vận.

CSVN dù thừa tiền, thừa người nhưng chưa hay không ra một tờ báo hay một đài phát thanh, phát hình, cơ quan đặt tại Mỹ để tuyên truyền trắng. CSVN biết với quá đầy đủ thông tin, nghị luận của truyền thông đại chúng hải ngoại rất tự do và  thừa mứa nữa là khác, thì tuyên truyền trắng qua “báo đài” chính thống của CSVN sẽ không ai thèm xem, nghe mà sẽ bị phản ứng khó lường như biểu tình, đốt cơ quan “báo đài” của họ nữa. Đó là chưa nói những trở ngại pháp luật với luật pháp nước sở tại.

Trong khi đó tuyên truyền đen và xám qua việc tung tin qua hình thức rỉ tai, lồng tin bằng nhiều cách trong đó có cách “mua chuộc” bằng nhiều hình thức dưới nhiều dạng mượn tay người khác (tá tha nhân chi thủ), lấy củi đậu nấu đậu, ít tốn mà hiệu ứng hơn. Mập mờ lằn ranh ta-địch vừa đỡ tốn kém, vừa đỡ mang tiếng mà tác dụng nhiều khi cao hơn truyên truyền trắng.

Không phải mới đây CS Hà nội sử dụng tuyên truyền đen và xám trong cộng đồng người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại. Mà đã lâu rồi, CS Hà nội có cả một chiến dịch gọi là chiến dịch “Thông Tin Đối Ngoại”. Chiến dịch đó của CS Hà nội nặng về tuyên truyền đen và xám vì tuyên truyền trắng  chẳng những vô hiệu năng mà còn bị phản tác dụng ở hải ngoại nữa.

Từ năm 2009, CS Hà nội đã mở hội nghị toàn quốc trong nước để  đúc kết và “tăng cường” đẩy mạnh chiến dịch gọi là “Thông Tin Đối Ngoại”(TTĐN). Tin Việt Báo, dựa vào  báo chí trong nước và trang web của CS Hà nội đọc được trên Internet, một hội nghị trung ương vừa kết thúc. Hội nghị do Ban Tuyên giáo Trung ương của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng tổ chức và chính đích thân Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Phạm Gia Khiêm, người đứng đầu ngành ngoại giao của Nhà Nước, lúc bấy giờ  đích thân đến tham dự và đọc báo cáo chánh trị. Tổ chức trong 2 ngày 20 và 21 tháng Ba, năm 2009, tại thành phố Hải Phòng. Hội nghị làm rất “bài bản” có ưu khuyết điểm, có đúc kết và chỉ thị thi hành.

Về hình thức đó rõ là  một chiến dịch như chiến dịch hành quân dài hạn có phần quan niệm hành quân, phối hợp lực lượng cơ hữu và bạn để “hợp đồng tác chiến”, có hệ thống chỉ huy, truyền tin và tiếp vận.

Về nội dung đây là chiến dịch chiến tranh tâm lý, chiến tranh chánh trị, chiến tranh lũng đoạn tinh thần địch. Đảng Nhà Nước CS Hà nội từ năm 2009 đã nhận định tình hình như sau. Trích lời Phó Thủ Trướng Phạm gia Khiêm trên trang nhà của CS Hà nội: “Chúng ta chưa có những đề án tuyên truyền TTĐN bài bản, nội dung và hình thức tuyên truyền TTĐN trong thời gian qua cũng còn đơn giản, cứng nhắc, chưa có sự phối hợp hiệu quả giữa các cơ quan nhà nước và với các cơ quan báo chí về việc cung cấp thông tin.”

Và từ đó đi đến tăng cường quan niệm hành quân: Tập trung vào các “mặt văn hóa, du lịch  hay đầu tư, kinh doanh.” Cách đánh còn dặn kỹ, “chú trọng đến ngôn ngữ tuyên truyền, phương tiện tuyên truyền, chất lượng thông tin. Còn  đối tượng, mục tiêu tấn công thì “ở trên” ghi rõ ràng, cụ thể: “các nhà lãnh đạo, các nhà đầu tư nước ngoài, các tổ chức nhân dân, người Việt Nam ở nước ngoài.”

Phân tích cho thấy đây là một chiến dịch thông tin đối ngoại. Xét theo tự nguyên học (etymology) chiến dịch có nghĩa là cuộc chiến đấu lâu dài hơn cuộc hành quân, liên quan nhiều mặt trận chớ không phải một. Thông tin khác với tin tức mà nhiều người hay lẫn lộn vì cách “dùng từ” của CS hay mập mờ để đánh lận con đen hầu dụng danh đạt quả. Thông tin là information tức tin do một cơ quan hay một nguồn tin đưa một chiều, như tin báo của người tình báo, của cơ quan tuyên truyền. Nó khác với tin tức là news là tin được phối kiểm, thường là do truyền thông độc lập gọi là source làm và đưa ra. Trên truyền thông đại chúng đã có chữ tin tức, news chính xác hơn chữ thông tin, information.

Đây là một hội nghị rút ưu khuyết điểm và đề ra công tác sắp tới. Tức là, từ 2009 CS đã làm trước rồi, chớ không phải công tác mới. CS đã tuyên truyền quốc ngoại từ lâu rồi. Truyền hình VT4 chi nhánh của trung ương ở Hà nội đã được chuyển tải ra hải ngoại khá lâu rồi. Băng, đĩa CD, DVD, sách báo trong nước đem ra hải ngoại bán rẻ như bèo. Thực ra, lên mạng internet thì truyền hình trực tuyến không còn rào cản trong và ngoaì nước. Duy chỉ người trong nước là còn bị tường lửa, ngăn chận.

Thậm chí, nhứt là gần đây phong trào TV Digital nở rộ, phát 24/7, không biết vô tình hay cố ý có đài truyền hình copy, gần như sao y bản chánh  bản tin, ca nhạc kịch, thể thao của truyền hình trong nước... Vô tình hay cố ý quảng cáo, tuyên truyền không công dùm cho truyền hình trong nước. Đó là chưa xét đến mặt đấu tranh chánh trị.

Nỗ lực  của CS Hà nội “tăng cường” và kiện toàn chiến dịch thông tin đối ngoại này vừa là một tâm lý chiến vừa là một chiến tranh chánh trị. Mà tâm lý chiến và đấu tranh chánh trị lúc nào cũng có hai phần, là, dân vận và địch vận;  và ba hình thức, đen, trắng, xám.

Hai mặt giáp công vào đối tượng duy nhứt là cộng đồng người Việt hải ngoại. Dân vận là vận động, tuyên truyền chiêu dụ “quần chúng nhân dân” người Việt hải ngoại, bằng hình ảnh tô lục chuốc hồng cho chế độ chánh trị, kinh tế của CS Hà nội, khai thác tình tự quê hương, thu hút chất xám, chất xanh về cho chế độ.

Địch vận là lũng đoạn, khuynh loát, tạo xì căn đan bôi bẩn những nhà đấu tranh, tập thể người Việt cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN, để chia rẽ cộng đồng, đoàn thể trong nội bộ cũng như đối với tổ chức bạn.

Trắng CS làm không ai thèm xem, đọc. Đen là tung tin mà giấu mặt. Xám là lấy tên người này, người nọ hay lấy ý kiến bài viết của những tay sai CS để loan tải, và biện minh chủ trương thông tin nghị luận hai ba chiều và không chịu trách nhiệm. Điều này trái luật pháp và đạo lý truyền thông, vì nhiệm vụ của truyền thông là loan tin trung thực, phối kiểm nguồn tin, sự kiện trước khi đăng, và cơ quan truyên thông phải chịu trách nhiệm, tối thiểu là trách nhiệm tinh thần trước công luận.

Công năng và thẩm quyền phản ứng của quần chúng có và có rất nhiều. Đất nước ông bà VN nói “khôn cũng chết, dại cũng chết, biết mới sống”. Cái gì chớ nói vụ biết CS, thì người Việt hải ngoại đa số là dân quân cán chánh VNCH tỵ nạn CS có rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm học hỏi từ máu, nước mắt, mồ hôi, tù đày, tán gia bại sản, thất quốc sa bang của đời mình, con cháu mình mà.

 Nói chung, truyền thông tiếng Việt hải ngoại của người Việt hải ngoại suốt mấy chục năm qua, đại đa số  đã đưa tin tức, nghị luận khá đầy đủ  và trung thực về tình hình VNCS, khiến đại đa số đều biết bộ mặt thật rất xấu xí của CS Hà nội. Rất ít con dê lạc đàn... Kẻ nào treo đầu dê bán thịt chó đều bị vạch mặt chỉ tên và tẩy chay, sớm hay muộn thôi.

CS Hà nội  thất bại dù  đã mở hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, đã ra hết quyết nghị này đến pháp lịnh khác và tốn tiền tỷ Đô la để dân vận và địch vận ở hải ngoại nhưng thất bại. Kể cả con đường văn nghệ đưa ca nhạc qua để tuyên truyền nhưng cũng thất bại.

Nay CS Hà nội đi dường vòng, tráo bài ba lá. CS Hà nội lợi dụng sự nở rộ của truyền hình digital chuyễn tải rất rẻ. Các đài  phải chia nhau một số quảng cáo chánh yếu là của khách hàng thương mại Việt nên thu hoạch rất yếu. Báo giấy cũng bị hoạ lây. Do vậy phải hạn chế chi phí. It nhân viên làm chương trình nên thường phải vay mượn truyền hình trong nước để đỡ chi phí, đỡ tốn kém tiển bản quyền. Phát 24 giờ 1 ngày, 7 ngày 1 tuần nên chương trình rất nặng mà ít người, ít tiền nên có khi phải copy, paste chương truyền hình của CS trong nước. Do dó vô tinh hay cố ý dễ làm công tác tuyên truyền không công cho CS Hà nội.

Nhưng không ai có quyền hơn khán thính giả. Có nhiều cách để cá nhân và tập thể để phản ứng. Dễ nhứt, cái gì không ưa thì tắt. Kế đến là nhắc nhở, chống đối, bằng nhiều cách. Kể cả quyền phản đối ôn hoà của quần chúng. Trừ những đài có điều kiện ngầm với “bên trong”, cơ quan truyền thông chân chính nào cũng lắng nghe ý kiến của khán thính giả nói riêng và của cộng đồng nói chung.
 

Về VN " Sống Hay Chơi" Có Ngày Bỏ Mạng (2)

Các quán ăn ở Saigon, Hà Nội đang rộ lên những tin tức về các loại bún tươi trộn hóa chất độc hại. Thường thì các loại bùn này dùng cho các món quen thuộc như bún chả, bún riêu, bún mộc nhưng giờ đây các món ăn đó đang bị dân chúng nhìn ngó với con mắt lo sợ. Một phụ nữ ở Tam Trinh, Hà Nội kể rằng chị ăn sáng bún bò trên đường Láng từ lúc 7 giờ nhưng đến 11 giờ bụng chị vẫn cảm giác no trướng khó chịu mặc dù cơ thể mệt vì thiếu năng lượng. Cảm giác này không phải do bát bún ăn sáng nhiều chất mà qua tìm hiểu đó chính là do bún có sử dụng hóa chất. Theo tiến sĩ Nguyễn Duy Thịnh, Viện Công nghệ Sinh học & Thực phẩm, Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, thì ngày xưa người dân ăn bún dễ tiêu vì gạo được ngâm xay thành bột. Còn ngày nay quy trình làm bún khó kiểm soát hơn bởi người làm ngâm ít gạo, pha thêm bột cho dai, thêm chất bảo quản như formal hay hàn the.

Chính các chất này khiến người ăn bị no giả tạo, khó tiêu. Formal là thuốc ướp xác, là chất chống tiêu diệt vi sinh vật giúp bún không bị chua khi bảo quản, còn hàn the là chất vừa chống vi sinh vật vừa làm bún dai. Đôi khi người dùng cho cả hai chất này vào bún cùng lúc, ông Nguyễn Duy Thịnh giải thích như vậy. Với mức độ sử dụng quá mức cho phép, người tiêu dùng ăn vào sẽ có hiện tượng no giả tạo. Về lâu dài, chất này có thể làm cơ thể có nguy cơ ung thư. Theo các chuyên gia, bún có hóa chất khó phát hiện bằng mắt thường nhưng bằng cảm giác khi ăn và bảo quản. Bún ngon sẽ có sợi mềm, để từ sáng đến chiều sẽ có mùi chua. Muốn bảo quản phải nhúng qua nước sôi, để nguội, cho vào hộp kín cất vào ngăn mát tủ lạnh. Trong khi đó bún có hóa chất sẽ có dấu hiệu cứng đanh, không bị chua dù để cả ngày.

Ở Việt Nam, bún, phở là những món ăn rất dễ tìm thấy trên đường phố, hơn nữa còn được gọi là những món ăn thuần tuý Việt nam. Tuy nhiên tình trạng sợi bún, sợi phở bị trộn nhiều hóa chất độc hại để dễ bán, dễ ngon tạm thời đang là một vấn nạn làm người dân lo sợ và thậm chí xa lánh các thương hiệu ẩm thực truyền thống của người Việt lâu nay. Trước đây khi không yên tâm với các loại thức ăn trên đường phố, dân chúng hay mua đồ về nhà nấu ăn cho an toàn, nhưng giờ thì ngay cả các vật liệu chưa chế biến cũng trở thành độc hại thì làm sao mà dám mạnh dạn để ăn đây, một người dân ở Saigon nói với thông tín viên SBTN như vậy. Thậm chí có nhiều công ty tổ chức khách du lịch cũng căn dặn nhân viên nên tránh các quán ăn không thể kiểm soát được chất lượng vì sợ gây hại cho khách và ảnh hưởng đến uy tín của họ. Một người thì nói dù cố tránh nhưng cũng rất may rủi vì hoàn toàn không kiểm soát hết được mọi chuyện, nói chung xã hội Việt Nam bây giờ loạn và đáng sợ quá đi, một tour guide ở Saigon tâm sự như trên.
SBTN

Bạc Liêu: Bà Đặng Thị Kim Liêng Tự Thiêu Noi Gương Tinh Thần Tây Tạng

Chết Vinh Quang Còn Hơn Sống Nhục Dưới Chế Độ VGCS Buôn Dân Bán Nước

Những trò khủng bố- chèn áp - bức bách về tinh thần cúa VGCS dành cho những nhà đấu tranh Dân Chủ và thân nhân của họ ra sao? Bởi từ nhiều năm nay biết bao bài viết- bài tường thuật về những trò bỉ ổi- man rợ mà VGCS áp dụng cho những người dấu tranh và cả gia đình cùng những người thân của họ đã được đăng tải- Nhưng thật sự nếu chúng ta không phải là người trong cuộc thì khó lòng hình dung ra sự thật TÀN KHỐC bên trong như thế nào .

----

Cảm động trước hình ảnh Mẹ chị Tạ Phong Tần

Mẹ chị Tạ Phong Tần tự thiêu tại khu hành chánh ở Bạc Liêu

Dân Làm Báo - Tin và hình cập nhật lúc 03:30 sáng, 31/07/2012:

Sau khi đã đưa xác bà Đặng Thị Kim Liêng về nhà xác bệnh viện tỉnh Bạc Liêu, hai người con của nạn nhân bị chính quyền địa phương ép buộc phải ở lại. Phía CA, chính quyền yêu cầu hai người con bà Liêng là chị Tạ Khởi Phụng và anh Tạ Hòa Phú phải ký cam kết "không khiếu nại" thì mới cho gia đình mang xác nạn nhân về.
Hai người con của nạn nhân vì thương mẹ nên buộc phải ký giấy cam kết. Khoảng 21 giờ tối ngày 30/07, thi hài nạn nhân Đặng Thị Kim Liêng đã được đưa về nhà cử hành tang lễ.

Khi vừa về đến nhà, đại diện chính quyền địa phương cũng có mặt rất nhanh. Quanh nhà công an đứng đầy đầu ngõ. Luôn có mặt 3 người phụ nữ lạ mặt theo sát những người thân của gia đình nạn nhân để theo dõi và nghe ngóng.

Vì hoàn cảnh gia đình chị Tạ Phong Tần đang rất khó khăn, những người thân và bạn bè của chị Tần đã nhanh chóng có mặt để cùng gia đình hỗ trợ lo tang lễ cho bà Đặng Thị Kim Liêng.

Dự kiến, ngày 15 âm lịch sắp tới, tức ngày 02/08/2012, gia đình sẽ tổ chức đưa nạn nhân đi an táng.

Hình ảnh cập nhật bởi CTV Danlambao:












                                                                   
VĨNH BIỆT

Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Ta vĩnh biệt ngươi .
Đảng tội đồ dân tộc ,
Mi cần phải ra đi .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Hãy về với Lê Nin
Với Bác Mao ” Vĩ đại “
Mà khóc than tội tình .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Ác đảng của toàn dân .
Mi gieo bao núi hận ,
Máu lệ chảy thành sông .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Thế giới vĩnh biệt ngươi .
Nhân lọai đang mở hội ,
Tự Do đang đón mời .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Tổ phụ ngươi còn gì ?
Đám tham quan ô lại ,
Mi một lũ bất tri .
Đây non sông nước Việt ,
Còn mãi mãi lừng uy .
Thái Thú kia vĩnh biệt ,
Dân tộc hết chia ly .
Ta về lại quê hương ,
Làm viên gạch lót đường,
Cùng tòan dân đứng dậy,
Ác đảng phải cút đi !


------
  
Biểu ngữ quen thuộc trên tay những người
biểu tình cho tự do của Tây Tạng, với hình ảnh
một nhà sư tự thiêu (Ảnh: ItaliaTibet.org)
Một phụ nữ trương tấm khăn tang màu trắng trước cảnh tự thiêu của ni cô Palden Choetso trên đường phố Tây Tạng, 3 tháng 11, 2011
  
 Anh Jamphel Yeshi, 27 tuổi, một người Tây Tạng ở Ấn Độ tự thiêu và chạy trên đường phố New Delhi như ngọn đuốc sống vào ngày 26 tháng 3

---
  Công Dân Hạng Nhất: Công An

Một trong những quyền con người được cả nhân loại đề cao là quyền bình đẳng của công dân trước pháp luật. Đó là thước đo phẩm giá con người trong xã hội, bao quát toàn bộ các quyền bình đẳng khác của con người trong các lĩnh vực như chính trị, văn hóa, kinh tế, dân sự. Quyền bình đẳng của mọi công dân trước pháp luật cũng có thể coi như cội nguồn của dân chủ mà nhìn vào đó người ta có thể đánh giá một thể chế có tự do dân chủ hay không.

Quyền bình đẳng trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ (1) cũng là điều đầu tiên được ông Hồ Chí Minh nhắc đến trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập của nước Việt Nam Dân Chủ Công Hoà, đọc ngày 2/9/45 ở Hà Nội. Thế nhưng, xã hội Việt Nam hiện nay, tình trạng bất bình đẳng trong cách đối xử của nhà cầm quyền đối với công dân đã trở nên trầm trọng đến nỗi người ta có thể phân ra nhiều loại công dân khác nhau: công dân hạng nhất, hạng hai, hạng ba,... và hạng bét, một loại người mất hẳn quyền công dân từ khi sinh ra đời.


Vậy những ai là “công dân hạng bét” và ai là “công dân hạng nhất?”


Dễ lắm. Chỉ cần nhìn vào cách xét xử của các tòa án Việt Nam đối với từng loại người, đặc biệt so sánh các bản án là đã có thể thấy được sự “phân cấp công dân” này.

Ngày 17/7/12 vừa qua, Tòa án Nhân dân tỉnh Bắc Giang trong phiên sơ thẩm đã tuyên xử ba ông Nguyễn Kim Nhàn, Đinh Văn Nhượng và Đỗ Văn Hoa tổng cộng 13 năm 6 tháng tù, trong đó người nặng nhất là ông Nhàn bị 5 năm 6 tháng tù và 5 năm quản chế. Những người này bị khép tội “tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa” theo điều 88 của Bộ luật hình sự. Đây là loại công dân chỉ mới dùng lời nói và chỉ nói lên sự thật về tình trạng xã hội hiện nay cũng như những oan khuất của chính họ và các nông dân mất đất là đã bị dập như thế.


Trong vụ án được dư luận trong nước và thế giới quan tâm nhiều nhất, ngày 2/8/2011, Tòa phúc thẩm tại Hà Nội đã giữ nguyên bản án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế đối với ông Cù Huy Hà Vũ cũng với tội danh tuyên truyền chống nhà nước theo điều 88 Bộ luật hình sự. Ông bị đưa ra xét xử chỉ vì viết bài ngăn cản nhà nước đừng làm những dự án quá tai hại cho đất nước, như dự án khai thác bauxite tại vùng Tây Nguyên mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao cho Trung Quốc khai thác. Nghĩa là ông thuộc loại công dân chỉ mới dùng chữ viết và chỉ viết để khuyên can là đã bị dập như thế.


Đầu năm 2010 vụ án "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" cũng là một vụ án chính trị gây chấn động dư luận từ tháng 6/2009 được đem ra xét xử ngày 20/1/2010. Luật sư Lê Công Định và Trung tá Trần Anh Kim bị tuyên án 5 năm tù, ông Lê Thăng Long 3 năm 6 tháng và ông Nguyễn Tiến Trung 7 năm. Riêng ông Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù giam. Trước khi bị bắt, ông Trần Huỳnh Duy Thức là một blogger nổi tiếng với các bút danh: Trần Đông Chấn, Change We Need... Những bài viết trên blog của ông đều thu hút rất đông người đọc, trong đó có nhiều bài phân tích về các vấn đề kinh tế, chính trị. Cả 5 ông này thuộc loại công dân chỉ mới dùng ý nghĩ và chỉ mới nghĩ đến một tương lai khác tươi sáng hơn cho dân tộc là đã bị dập như thế.


Các bản án dành cho người dân là như thế, còn các bản án dành cho công an thì sao?


Tại tỉnh Bắc Giang ngày 23/7/2010 thanh niên Nguyễn Văn Khương bị đưa về đồn công an huyện Tiên Yên, lý do không đội mũ bảo hiểm. Sau đó theo tin lọt ra ngoài, anh Khương bị cả đồn công an đang say thay phiên nhau đánh đến chết tại đồn. Vụ án gây phẫn nộ dư luận và hàng ngàn người dân đã tập trung biểu tình trước trụ sở công an để phản đối. Ngày 1/3/10 Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang lôi ra MỘT con dê tế thần là thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp để phạt 7 năm tù. Đó là cái giá của một mạng người và thế là huề cả làng. Cả đồn công an lại tiếp tục “thi hành công vụ”.

Cũng tại tỉnh Bắc Giang, trong một vụ cưỡng chế đất ba tuần trước đó ông Nguyễn Văn Hùng 50 tuổi, ngụ tại xóm 2 thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, bị công an trong lực lượng cưỡng chế đánh trọng thương. Ông Hùng chết ngày 26/1/12 trong hoàn cảnh nghèo khó không tiền chạy chữa ở bệnh viện. Mọi sự chìm vào quên lãng vì cũng chẳng có ai trách nhiệm về cái chết thương tâm của một nông dân mất đất và thế là huề cả làng. Lực lượng công an lại kéo đi “duy trì trật tự” cho những vụ cưỡng chế nhà đất khác.


Vụ án tàn bạo nhất do công an gây ra ngay giữa thủ đô Hà Nội xảy ra ngày 28/2/2011 khi một nhóm công an, trong đó có trung tá Nguyễn Văn Ninh của công an phường Thịnh Liệt, Quận Hoàng Mai, bao vây dùng dùi cui đánh gãy cổ ông Trịnh Xuân Tùng với lời tố cáo sau đó rằng ông Tùng vi phạm luật giao thông. Khi có dấu hiệu vụ án này sắp bị nhấn chìm xuồng như bao vụ việc khác, gia đình nạn nhân mà đại diện là người con gái tên Trịnh Kim Tiến đã liên tục lên tiếng về cái chết oan khuất của cha mình. Sau gần một năm trời, tòa sơ thẩm ngày 13/1/12, không phạt ai khác ngoài Nguyễn Văn Ninh và bản án là 4 năm tù. Đó là tất cả trị giá sinh mạng của nạn nhân Trịnh Xuân Tùng. [Con số này lại càng đáng kinh ngạc khi so với bản án dành cho người dân xuất hiện trên báo Người Lao Động ngày 24/7, “Ném đá vào mặt công an viên, lãnh 18 năm tù”(2)]


Trước làn sóng phẫn nộ của công luận và gia đình nạn nhân, sau hai lần đình hoãn, ngày 17/7/12 tòa phúc thẩm tại Hà Nội không những chỉ tuyên y án 4 năm tù mà còn xác nhận việc công an đánh dân là đúng và bình thường. Tại phiên tòa này, công an Nguyễn Văn Ninh tuyên bố không chấp nhận bản án sơ thẩm và vẫn cho rằng “bản thân mình làm đúng, không có gì sai trái cả”. Công an Ninh còn nói khi có hành vi đánh vào gáy nạn nhân Trịnh Xuân Tùng là lúc đương sự “đang rất bình tĩnh để xử lý tình huống”. Sau đó, chánh án phiên tòa kết luận trung tá công an Nguyễn Văn Ninh “làm đúng”; xác nhận đánh dân “một cách bình tĩnh” như thế lại càng đúng; và bản án 4 năm chỉ để phạt tội “lỡ tay” đánh gẫy cổ nạn nhân và không cho nạn nhân đi nhà thương. Thế là huề cả làng.


Điều đáng nói là nếu đây không phải là gia đình kiên trì đeo đuổi công lý của mẹ con cô Trịnh Kim Tiến, thì giờ này trung tá công an Nguyễn Văn Ninh vẫn đang chỉ huy đám công an dưới quyền tiếp tục “làm đúng” đối với người dân trên đường phố Hà Nội. Khó ai biết còn bao nhiêu nạn nhân Trịnh Xuân Tùng khác ngay giữa lòng Hà Nội mà gia đình họ không dám lên tiếng.


Hơn thế nữa, các vụ chết dưới tay công an không chỉ giới hạn ở Hà Nội mà hầu như tỉnh thành nào cũng có và năm nào cũng có. Ngay cả trên báo lề phải cũng nhan nhản tin tức loại này:


Anh Nguyễn Công Nhựt, sinh năm 1981, chết tại trụ sở công an huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương, ngày 25/04/2011. Lý do: “chết do thắt cổ bằng dây sạc pin điện thoại”. Sau đổi lại thành “thắt cổ bằng dây cáp điện thoại bàn”.

Anh Nguyễn Quốc Bảo, sinh năm 1978, bị công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội tạm giữ. Ngày 22/01/2010 gia đình được báo tin “Chết do tự thương”, nghĩa là anh Bảo tự gây thương tích mà chết!


Anh Vũ Văn Hiền (40 tuổi) chết trong đồn công an huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên ngày 29/6/2010 do "tự lao đầu vào tường". Người giám sát việc mổ tử thi cho hay, nạn nhân bị đa chấn thương rất nặng: đỉnh đầu có hai vết tụ máu, vỡ xương hàm trái, thái dương trái bị rạn xương sọ, phổi tụ máu, “gãy 4 chiếc xương sườn, gẫy cẳng xương tay trái”.

....Và chỉ cần đánh vào Google với cụm từ “công an đánh chết người”, người ta sẽ được hơn 50 triệu kết quả!


Hầu như tất cả các vụ chết người trong đồn công an đều có chung một lý do duy nhất, đó là tù nhân tự tử. Nhưng kết quả giảo nghiệm tử thi cho thấy những nghịch lý trắng trợn. Như biên bản điều tra của công an ghi “nhảy lầu chết” nhưng nạn nhân lại bể đầu và gãy xương sườn. Hai bộ phận này không thể chạm đất cùng lúc; biên bản ghi “thắt cổ tự tử bằng cách cột giây vào song sắt cửa sổ” nhưng khung cửa sổ không cao bằng chiều cao của nạn nhân; biên bản ghi “tự tử bằng dây buộc giày” nhưng nạn nhân lại bị bể lá lách và gãy chân; biên bản còn ghi “chết do thắt cổ trong tư thế ngồi”; v.v... Nhưng dù là lý do gì đi nữa, các vụ kiện tụng công an chỉ đến cửa tòa, chứ chưa vào được đến trong tòa, là hết, huề cả làng để công an tiếp tục “điều tra các vụ tự tử khác”.

Rõ ràng tại Việt Nam, tầng lớp quan chức cao cấp của đảng và nhà nước là thành phần “ngoại hạng”. Họ đứng trên toàn bộ hệ thống và xử dụng bất kỳ tài sản nào của đất nước vào bất kỳ mục tiêu và ở bất kỳ thời điểm nào họ muốn, y như các vua chúa thời xưa. [Cũng có người tranh luận rằng số dân “nước lạ” đang sống tại các khu riêng biệt trên đất Việt cũng thuộc loại “ngoại hạng” này vì công an cũng rất sợ, không dám đụng đến họ.]


Nhưng ngay bên dưới thành phần ngoại hạng đó, khó ai còn có thể tranh cãi về vị trí “công dân hạng nhất” của công an ngày nay.


Bình thường trên thế giới, cảnh sát là những người chỉ có bổn phận thi hành pháp luật đang có. Nhưng tại Việt Nam, công an có luôn vai trò đẻ ra luật miệng ở bất kỳ lúc nào, từ bất kỳ cấp nào và có luôn trong tay mọi loại phương tiện, kể cả tòa án, để buộc các thành phần bên dưới phải vâng theo các lệnh miệng đó. Nói cách khác, công an được giao cho toàn quyền sinh sát, trấn lột, đánh đập, mắng nhiếc mọi loại dân chúng dưới họ, miễn là bảo vệ được và đầy đủ cho tầng lớp vua quan bên trên...

Còn công dân hạng nhì là ai? Đó là thành phần tay chân được công an thuê mướn dưới nhiều hình thức: từ thanh niên tình nguyện, “nhân dân tự phát”, đến những đầu gấu chính hiệu, những tay du thủ du thực, những tội phạm hợp tác với công an. Tuy ở mức thấp hơn, nhưng thành phần côn đồ này cũng được cho quyền đánh đập, mắng nhiếc và trả thù riêng đối với mọi loại dân chúng dưới họ, miễn là làm đúng và đủ theo các lệnh miệng của công an. Mọi khiếu nại về các hành vi côn đồ của thành phần này chỉ đến đồn công an là chấm dứt vì luôn phải chờ “công an mở cuộc điều tra”. Dưới sự bảo vệ đó, thành phần “công dân hạng nhì” đang xông vào nhiều trận chiến, từ vung gậy với dân oan, lên gối các ký giả, ném đồ dơ bẩn vào các nhà dân theo đơn đặt hàng, chạy theo đập kiếng xe các nhà dân chủ, dàn xếp các vụ xô xát để công an xông vào bắt một phía về tội “phá rối trật tự”, v.v... cho đến dàn hàng cùng công an để chận biểu tình. Thật là vô số công dụng.


Công dân hạng ba là thành phần đang hưởng lương bổng từ chế độ và được sai bảo đi làm việc trái với lương tâm bình thường của con người. Đó là những đại diện tổ dân phố, dân phòng, các đoàn thể thuộc Mặt Trận Tổ Quốc, những thành phần mang nhãn cựu chiến binh, cán bộ về hưu, v.v... Họ được sử dụng đi thuyết phục những người yêu nước đừng đi biểu tình chống Trung Quốc với điệp khúc “hãy để đảng và nhà nước lo”. Họ cũng lục tục theo lệnh kéo vào những cuộc đấu tố tại khu phố đối với những nhà dân chủ. Họ cũng là những “nhân dân” được điều động vào các buổi xử án chính trị “công khai” để ngồi cho đầy. Thân nhân và bạn bè của người bị xét xử không được vào vì lý do rất vô tư là “hết chỗ”. Một thí dụ điển hình gần đây là vụ các “thương binh hạng nặng” xông vào gây sự tại Viện Hán Nôm và không phê bình gì công việc của Viện, dù là Hán hay Nôm, mà chỉ nhất định đòi Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện phải đóng trang blog riêng của ông, không dính dáng gì đến Viện Hán Nôm. Loại công dân hạng ba này được cho quyền phỉ nhổ các nạn nhân lãnh tiền, miễn là theo đúng bài bản và trình tự do công an sắp xếp.


Và có lẽ còn nhiều hạng công dân sống dựa vào chế độ khác nữa.


Nhưng khá rõ ở tầng chót là đại khối nhân dân thứ thiệt còn lại. Đây là những công dân hạng bét, hay những người đã mất quyền công dân từ lúc chào đời dưới bóng chế độ. Đó cũng là những nạn nhân dự khuyết trong các cuộc đàn áp kết hợp của ba loại công dân cao nhất. Dù lúc nào cũng mang nhãn những người chủ của đất nước, các công dân hạng bét này có thể bị moi tiền, bị nạt nộ, bị bạt tai ngay giữa đường phố, bị lôi về đồn, và ngay cả bị bảo “tự tử”.

Lịch sử Việt Nam từng trải qua một giai đoạn tương tự, đó là dịch “kiêu binh” dưới thời Lê mạt. Thời ấy, vua Lê chỉ còn là hư vị, quyền bính rơi vào tay các Chúa Trịnh. Thoạt đầu, phủ Chúa chỉ dùng lính tuyển mộ từ vùng Thanh Hóa, Nghệ An làm lính riêng của mình và gọi đó là “ưu binh”. Sau khi thấy công trạng của mình đối với các Chúa Trịnh quá lớn, giới “ưu binh” dần dần trở thành “kiêu binh”, một loại công dân hạng nhất của Phủ Chúa chốn kinh kỳ. Kiêu binh bắt đầu ra “lệnh miệng” bất kể cả các luật lệ của Vua và Chúa, và đánh giết những ai không tuân các lệnh miệng đó. Có lúc họ đánh giết cả các quan lại triều đình và gia đình họ. Và vào giai đoạn chót, kiêu binh làm luôn việc chọn và đưa lên các Chúa mới.


Không chỉ lịch sử Việt Nam mà lịch sử cuả thế giới cũng đã chứng minh nhiều lần: Mọi đất nước sống dưới họa “kiêu binh” đều lụn bại trong yếu kém, và dễ trở thành mồi ngon cho ngoại bang xâm lấn.



(1) "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". (Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ)

(2) “Ném đá vào mặt công an viên, lãnh 18 năm tù”
 
Tác giả : Phạm Nhật Bình

Monday, 30 July 2012

Bạc Liêu : Tội Ác Việt Gian Muốn Những Người Đấu Tranh Phải Chết

Mẹ chị Tạ Phong Tần tự thiêu tại khu hành chánh ở Bạc Liêu

VRNs (30.07.2012) - Bạc Liêu – Bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu chị Tạ Phong Tần, đã tự thiêu ngay sau khu hành chánh thành phố Bạc Liêu, gần nhà của bà. Đây là tin do con gái bà Đặng Thị Kim Liêng, em chị Tạ Phong Tần vừa cho VRNs biết qua điện thoại.

Sự việc được tường trình như sau:

Khoảng hơn 9 giờ sáng nay, 30.07.2012, công an xã đến báo cho các con của bà Đặng Thị Kim Liêng hiện đang cấp cứu tại bệnh viện tỉnh Bạc Liêu. Khi các con của bà đến bệnh viện thì bị nhiều công an ngăn cản không cho vào, chỉ cho một người con trai của bà tên Tạ Hoà Phú được vào. Khi trở ra gặp người nhà, anh con trai này nói “cháy đen thui”. Tức khắc công an bắt anh này mang đi, và không còn ai khác là thân nhân của bà Đặng Thị Kim Liêng được vào trong bệnh viện với bà.

00

Những người dân ở đây cho biết đây là một tình trạng nguy hiểm, nhưng không cho biết rõ nguy hiểm như thế nào.

Được biết nhà cầm quyền Bạc Liêu, cụ thể là công an thường xuyên đến gia đình gây áp lực cho bà Liêng về chị Tần. Có lần họ đã mang đài truyền hình xuống để quay và yêu cầu bà phải kể tội của chị Tạ Phong Tần, nhưng bà đã từ chối. Bà cho biết, bà đi đâu, công an cũng theo dõi để khủng bố bà, dù là đi chùa hay đi siêu thị.

Hiện chúng tôi chưa biết chắc bà đang còn sống hay đã qua đời.

Chúng tôi kính xin anh chị em, tuỳ theo tôn giáo của mình, cầu nguyện và chúc lành đặc biệt cho bà Đặng Thị Kim Liêng trong những giấy phút đặc biệt này.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức này, ngay sau có tin mới.

PV.VRNs

http://www.chuacuuthe.com/archives/35221

*


Cập nhật:



11:45 sáng thứ Hai - Trước thời điểm tự thiêu, bà Đặng Thị Kim Liêng thường gọi cho người bạn có người thân cùng cảnh ngộ như chị Tạ Phong Tần để tâm sự. Tuần trước bà Kim Liêng nói rằng an ninh đã liên tục đến đe dọa và rêu rao với cả làng xã rằng sẽ bắt cả nhà đi ra đảo và tịch thu hết nhà cửa.

Hiện tại nhiều bạn bè của chị Tạ Phong Tần đã lên đường để đến Bạc Liêu.

danlambaovn.blogspot.com

----

Bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ chị Tạ Phong Tần đã qua đời lúc 15:35 pm



VRNs (30.07.2012) - Bạc Liêu – Truyền thông Chúa Cứu Thế xin báo tin Bà Đặng Thị kim Liêng đã qua đời trên xe, từ Bạc Liêu về Sài Gòn. Hiện nay xe cứu thương chở bà đã quay trở về Bạc Liêu. Xin quý vị hiệp ý cầu siêu cho Bà.
12:00 - Tin VRNs vừa nhận từ Bạc Liêu cho biết, lúc hơn 11 giờ trưa nay, bà Đặng Thị Kim Liêng đã được đưa ra khỏi bệnh viện tỉnh Bạc Liêu đi về hướng Sài Gòn. Hiện nay, người nhà đang bám theo xe. Xe chở bà Liêng đã qua thành phố Cần Thơ. Nếu dự đoán không nhầm, thì bà Liêng sẽ được đưa vào cấp cứu ở khoa phỏng của bệnh viện Chợ Rẫy, quận 5, Sài Gòn. Như vậy tạm thời trong lúc này bà Liêng tuy rất nguy kịch, nhưng chưa chết.
10:00 - Bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu chị Tạ Phong Tần, đã tự thiêu ngay sau khu hành chánh thành phố Bạc Liêu, gần nhà của bà. Đây là tin do con gái bà Đặng Thị Kim Liêng, em chị Tạ Phong Tần vừa cho VRNs biết qua điện thoại.
Sự việc được tường trình như sau:
Khoảng hơn 9 giờ sáng nay, 30.07.2012, công an xã đến báo cho các con của bà Đặng Thị Kim Liêng hiện đang cấp cứu tại bệnh viện tỉnh Bạc Liêu. Khi các con của bà đến bệnh viện thì bị nhiều công an ngăn cản không cho vào, chỉ cho một người con trai của bà tên Tạ  Hoà Phú được vào. Khi trở ra gặp người nhà, anh con trai này nói “cháy đen thui”. Tức khắc công an bắt anh này mang đi, và không còn ai khác là thân nhân của bà Đặng Thị Kim Liêng được vào trong bệnh viện với bà.
 
Những người dân ở đây cho biết đây là một tình trạng nguy hiểm, nhưng không cho biết rõ nguy hiểm như thế nào.
Được biết nhà cầm quyền Bạc Liêu, cụ thể là công an thường xuyên đến gia đình gây áp lực cho bà Liêng về chị Tần. Có lần họ đã mang đài truyền hình xuống để quay và yêu cầu bà phải kể tội của chị Tạ Phong Tần, nhưng bà đã từ chối. Bà cho biết, bà đi đâu, công an cũng theo dõi để khủng bố bà, dù là đi chùa hay đi siêu thị.
Hiện chúng tôi chưa biết chắc bà đang còn sống hay đã qua đời.
Chúng tôi kính xin anh chị em, tuỳ theo tôn giáo của mình, cầu nguyện và chúc lành đặc biệt cho bà Đặng Thị Kim Liêng trong những giấy phút đặc biệt này.
Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức này, ngay sau có tin mới.

 http://www.chuacuuthe.com/archives/35221

Sunday, 29 July 2012

Nghệ An: Việt Cộng Trả Thù Triệt Hạ Thánh Giá Ở Nghĩa Trang Công Giáo

NB: ‎" UBND Tĩnh Nghệ An và bè lũ tay sai đã đánh đập tu sĩ và giáo dân, đập phá tượng ảnh, gây rối, phá phách , tuyên truyền, và xuyên tạc các hoạt động tôn giáo tại huyện Con Cuông. "Đảng và Nhà Nước Ta Ăn Cướp" cứ tiép tục tiêu diệt niềm tin của giáo dân giáo phận Vinh.Triệt đễ ũng hộ mọi giáo dân kiên trưòng chống lại lũ Quỷ Đỏ và bè lũ quốc doanh.NPH



BÁO ĐỘNG KHẨN:
NGHĨA ĐÀN, NGHỆ AN: TRIỆT HẠ THÁNH GIÁ Ở NGHĨA TRANG CÔNG GIÁO TẠI GIÁO XỨ NGHĨA THÀNH.

Anthony Hoàng Long (GiaoHatBotDa)Thánh Giá là biểu tượng của niềm tin, là lẽ sống và là sự kiêu hãnh của người Công Giáo việt nam nói riêng và cả hoàn vũ nói chung. Quay ngược dòng thời gian, các nhà truyền giáo cũng như cha ông chúng ta đã đổ máu ra để bảo vệ cho cây thánh giá đức tin được đứng vững trước mọi biến cố thăng trầm của lịch sử. Vì thế Thánh giá luôn hiên ngang đứng sừng sững trên những tháp nhà thờ cao vút như là kim chỉ nam cho mỗi người Kitô hữu.

Triệt hạ Thánh Giá ở nghĩa trang công giáo tại giáo xứ Nghĩa Thành ( thuộc xã Nghĩa Trung – Nghĩa Đàn – Nghệ An)

Những làn sóng sau những hành động ngăn cản các linh mục của Giáo hạt Phủ Quỳ dâng lễ tại Giáo điểm Châu Bình, Chính quyền đã cố tình gây ra sự chia rẽ giữa người lương dân và giáo dân chưa được lắng xuống. Thì một lần nữa những thế lực của bóng tối lại làm rạn nứt mối quan hệ đó và điều nghiêm trọng hơn nữa là Thánh giá Chúa bị triệt hạ một cách có bài bản.

Vào sáng ngày 17/7/2012 trước sự ngỡ ngàng tưởng chừng không thể tin được vào mắt mình, những người giáo dân thuộc giáo xứ Nghĩa Thành đã phát hiện những cây Thánh giá nằm lăn lóc và bị đập nát tại nghĩa trang trên địa bàn xã Nghĩa Trung- Nghĩa Đàn- Nghệ An, nơi những người thân là tổ tiên, ông bà, cha mẹ từ bao đời của họ đã yên nghỉ.

Động thái này cho thấy một cách rõ ràng mục đích của chúng là nhằm vào Thánh giá chứ không phải là mồ mả. Một cảnh tượng tang thương khi toàn bộ những phần mộ có Thánh Giá đều bị đập nát. Ngay khi biết sự việc, Cha quản xứ Gio an Nguyễn Văn Hoan cũng như toàn thể giáo dân trong Giáo xứ Nghĩa Thành đã có mặt tại hiện trường và trên gương mặt của ai nấy đều không dấu nổi sự uất ức và căm phẫn. Nỗi đau này không chỉ gặm nhấm thể xác nhưng nó còn đi sâu vào trong tâm hồn họ. Nỗi đau ấy không chỉ riêng của những gia đình có phần mộ mà Thánh Giá bị đập nát, mà còn là nỗi đau chung của những người có đạo.

Thánh giá nằm chõng vãnh hay chỉ còn trơ trụi lại những mảnh vụn nằm xung quanh những ngôi mộ. Sự việc này đã dãy lên một hồi chuông của sự chia rẽ có hệ thống, mục đích của chúng là làm cho Thánh giá Chúa không phải bị đập nát, mà nhằm triệt tiêu cả Thánh Giá đức tin trên mảnh đất này.

“Nếu hạt lúa không chết đi, thì nó không sinh được những hạt khác”. Thiết tưởng những hành động trên làm cho chúng ta những người Công giáo sẽ luôn luôn hiệp nhất và đoàn kết với nhau cho dù những thách đố phía trước sẽ giằng co chúng ta. Xin mọi người cùng cầu nguyện cho mảnh đất này được bình yên và Thánh giá Chúa được đứng vững.
Đây là những hình ảnh Thánh Giá bị triệt hạ.











Có tất cả 47 Thánh giá bị đập nát.

Tác giả bài viết: Anthony Hoàng Long

http://www.giaohatbotda.net/index.php/vi/news/TIN-TUC/Triet-ha-Thanh-Gia-o-nghia-trang-cong-giao-tai-giao-xu-Nghia-Thanh-thuoc-xa-Nghia-Trung-Nghia-Dan-Nghe-An-247/


Khối 8406: Về Hiện Tình Đất Nước CHXHCN Việt Gian

 
Khối 8406
Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006
Web: http://khoi8406vn.blogspot.com/
Email: vanphong8406@gmail.com
Tuyên bố về hiện tình đất nước:
Tổ quốc lâm nguy!
            Kính gửi:
- Toàn thể đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
- Các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền và cộng đồng thế giới tiến bộ.
            Tổ Quốc Việt Nam đang lâm nguy vì dã tâm xâm lược của Nhà cầm quyền Trung Quốc và vì thái độ “hèn với giặc, ác với dân” của Nhà cầm quyền Việt Nam! Điều đó thấy rõ qua vô số sự kiện dồn dập gần đây liên can tới quan hệ Trung-Việt.
            Hiện tình quan hệ Việt Nam – Trung Quốc:
            Ngày 21-06-2012, Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đã thông qua Luật biển Việt Nam khẳng định Trường Sa, Hoàng Sa thuộc chủ quyền nước Việt. Cùng ngày, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị tuyên bố: “Đây là một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam, phục vụ cho việc sử dụng, quản lý, bảo vệ các vùng biển, đảo và phát triển kinh tế biển của Việt Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình hội nhập quốc tế và tăng cường hợp tác với các nước, vì hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới”. Việc này đã kéo theo một chuỗi phản ứng như sau:
            1) Hành động xâm lược của phía Trung Quốc:
            + Ngay trong ngày 21-06-2012, Quốc vụ viện Trung Quốc đã phê chuẩn quyết định thành lập cái gọi là “Thành phố Tam Sa”, với phạm vi quản lý bao gồm 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Cùng ngày, tại Bắc Kinh, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ông Trương Chí Quân đã triệu tập đại sứ Việt Nam, ông Nguyễn Văn Thơ, yêu cầu phía Việt Nam phải “chỉnh sửa ngay lập tức Luật Biển mới thông qua vì đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Trung Quốc. Nó hoàn toàn vô giá trị, không có hiệu lực. Hành động đơn phương của Việt Nam làm leo thang và phức tạp thêm tình hình, vi phạm sự đồng thuận đạt được giữa lãnh đạo hai nước cũng như tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông DOC.”
            + Ngày 23-06-2012, Tổng công ty Dầu khí Hải Dương - Trung Quốc (CNOOC) ngang nhiên thông báo mời thầu quốc tế, với 9 lô dầu khí nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Nơi gần nhất chỉ cách đảo Phú Quý của Việt Nam khoảng 13 hải lý và cách bờ biển Việt Nam khoảng 60 hải lý.
            + Ngày 12-07-2012, Trung Quốc đưa một đội tầu 30 chiếc, gồm một tầu hậu cần 3000 tấn và 29 tầu đánh cá tiến vào khu vực đảo đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa. (Mặc dầu trước đó, họ đã ngang ngược ra lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông từ ngày 16-05-2012 đến ngày 01-08-2012, lấy lý do “bảo vệ hệ sinh thái và tài nguyên biển”). Đài truyền hình trung ương Trung Quốc CCTV tuyên bố: “Đây là một cách thể hiện chủ quyền ở Nam Sa”. Cùng lúc, báo Quân Giải Phóng Trung Quốc cho biết: “Sẽ thay thế 6 nhân sự cấp cao trong quân khu tỉnh Hải Nam để ứng phó với tình hình căng thẳng ở biển Nam Hải”.
            + Ngày 20-07-2012 một tàu đổ bộ của Trung Quốc mang tên Ngọc Đình (072-II) số 934, được trang bị ba khẩu pháo và một bãi đáp trực thăng, dùng để chở binh lính và hàng hóa, đã xuất hiện tại bãi đá Su Bi, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Từ lâu nay, những loại tầu quân sự chính thức hay trá hình của Trung Quốc như thế đã thường xuyên bắt giữ ngư thuyền, tịch thu ngư cụ, cướp đoạt ngư phẩm và đánh đập ngư dân Việt Nam (thậm chí còn bắt giam họ để đòi tiền chuộc) mà hải quân Việt Nam chẳng bao giờ ra tay bảo vệ!
            + Ngày 21-07-2012, tờ China Daily đưa tin : “Ủy ban Quân sự trung ương Trung Quốc đã ủy quyền cho Bộ chỉ huy quân khu Quảng Châu thành lập đơn vị đồn trú ở “thành phố Tam Sa”. Đơn vị này tương đương cấp phân khu, có nhiệm vụ quản lý các hoạt động quốc phòng, quân bị và thực hiện các hoạt động quân sự tại “thành phố Tam Sa”. Tư lệnh quân đồn trú chịu sự quản lý song song của Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Hải Nam, cũng như của giới chức hành chính của “thành phố Tam Sa”.
            + Ngoài ra, trên mặt trận ngoại giao: Trung Quốc luôn né tránh vấn đề Biển Đông ở tất cả các diễn đàn an ninh khu vực và quốc tế. Họ cho rằng: tranh chấp trên Biển Đông chỉ nên giải quyết trực tiếp giữa các nước hữu quan (theo kiểu song phương, thay vì đa phương như các nước đòi hỏi). Tại Hội nghị ngoại trưởng khối ASEAN kết thúc ngày 13-7-2012 vừa qua ở Phnom Penh, Trung Quốc đã chi phối được nước chủ nhà Campuchia không đưa vấn đề tranh chấp ở Biển Đông giữa Việt Nam, Philippin với Trung Quốc vào Tuyên bố chung, khiến lần đầu tiên trong lịch sử 45 năm của khối ASEAN, Tuyên bố chung không đưa ra được, làm cho Khối mất uy tín nặng nề.
            + Trên mặt trận tuyên truyền: tờ Hoàn Cầu Thời Báo, phụ bản của tờ Nhân Dân Nhật Báo – Cơ quan ngôn luận của Đảng CSTQ- liên tục có những thông tin bịa đặt, luận điệu vu cáo nhằm kích động tâm lý hiếu chiến, chống đối Việt Nam trong công chúng Trung Quốc và cộng đồng người Hoa khắp thế giới. Cụ thể trong số ra ngày 03-07-2012: “Phía Việt Nam đã chiếm đảo, ăn cắp dầu mỏ; ngư dân Trung Quốc đánh cá trong vùng biển của Trung Quốc bị pháo hạm của Việt Nam truy đuổi, phun vòi rồng, bắt thuyền, đánh người, cướp cá…”. Sự kiện Hoàng Sa năm 1974 bị đổi trắng thay đen thành: “Chính quyền Sài Gòn đã huy động quân đội xâm phạm nhóm đảo Vĩnh Lạc trong quần đảo Tây Sa, đánh chiếm các đảo Cam Tuyền và Kim Ngân của Trung Quốc. Đáp lại, quân và dân Trung Quốc đã vùng lên đánh trả, bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ”. Cuối cùng tờ báo hăm dọa: “Hiện nay Trung Quốc có tiền, có súng, có thị trường và tình hình tất sẽ phát triển theo hướng khó tránh khỏi xung đột… Nếu bọn khỉ (chỉ Việt Nam) chấp nhận thì phải từ bỏ tranh giành. Nếu họ dám phá thì ngoài việc thu hồi những đảo họ đã cưỡng chiếm, ta còn thu hồi cả những mỏ dầu mà họ đã khoan trước đây.”
            2) Thái độ “hèn với giặc, ác với dân” của Nhà cầm quyền Việt Nam:
            Trước những hành động ngày càng ngang ngược, biểu lộ dã tâm xâm lược Việt Nam của phía TQ, phản ứng của Nhà cầm quyền Hà Nội rất nhu nhược và gây phẫn nộ trong nhân dân:
            + Họ chỉ ra lệnh cho Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (một doanh nghiệp đơn thuần) họp báo, rồi Hội Luật gia, Hội Nghề cá Việt Nam ra tuyên bố, Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) ra thông báo… gọi là để phản đối quân xâm lược. Theo một bản tin ngắn của TTXVN thì: “Ngày 24-6-2012, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp (thay vì  triệu tập) đại diện Sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để trao công hàm phản đối về việc chào thầu trên” nhưng lại không nói rõ đại diện của cả 2 phía là những người nào.
            + Họ đàn áp nhiều người Việt Nam yêu nước xuống đường ngày 01-07 để phản đối các hành động leo thang xâm lược mới của phía Trung Quốc. Đến ngày 13-07, Chủ tịch UBND Tp. Hà Nội lại phát biểu trong kỳ họp bế mạc của Hội đồng nhân dân: “Về an ninh trật tự, đặc biệt lưu ý tình trạng tập trung đông người kéo về Hà Nội khiếu kiện có tổ chức, theo chỉ đạo của đối tượng xấu. Lợi dụng tình hình trên, các thế lực thù địch và số cơ hội chính trị đã kích động người dân, nhất là số người đi khiếu kiện ở các địa phương biểu tình để gây áp lực với chính quyền phải giải quyết những khiếu nại, yêu sách”. Sau cuộc biểu tình ngày 22-07 mà rất nhiều nơi bị ngăn chận, báo Nhân Dân (24-07) lại cho rằng những ai xuống đường chống TQ đã “bị lạm dụng, bị khống chế và lôi kéo vào một số bè phái... luôn nhân danh lòng yêu nước nhưng thực chất là toan tính ích kỷ, háo danh, hoang tưởng… Hành động biểu tình này đã gây tổn hại đến sức mạnh và lợi ích quốc gia”.
            + Ngày 10-7-2012, tại Đại hội đại biểu toàn quốc Hội hữu nghị Việt-Trung nhiệm kỳ 5 (2012-2017), ông Nguyễn Thiện Nhân, Phó Thủ tướng Việt Nam phát biểu: “Hội hữu nghị Việt- Trung sẽ tổ chức các hoạt động tri ân các cá nhân, tổ chức và địa phương Trung Quốc xuyên suốt trong 5 năm, sau Đại hội này”. Những sự kiện gần đây trên Biển Đông không hề được ông lẫn các quan chức cấp cao hơn ông lên tiếng. Đại hội trái lại chỉ thống nhất nhận định: “Vấn đề nổi cộm nhất trong quan hệ giữa hai nước là sự “mất cân bằng lớn trong cán cân thương mại”!
            + Những phản ứng trên là hoàn toàn “nhất quán” với Tuyên bố chung Việt-Trung ngày 15-10-2011 tại Bắc Kinh, do Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng đồng đưa ra: “Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục.” Ngoài ra, tuy Quốc hội đã ra Luật Biển, nhưng phải đợi tới đầu năm 2013, Luật mới được Đảng CS thông qua và Chính phủ CS phê chuẩn. Phải chăng Luật sẽ còn sửa đổi để phù hợp với phương châm và tinh thần nói trên?
            + Giới lãnh đạo quân sự cao cấp của Việt Nam cũng hoàn toàn im hơi lặng tiếng sau những sự kiện trên. Có chăng chỉ là ở cấp quân khu, tỉnh đội. Điều này phản ảnh thái độ của Thứ trưởng Bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh vốn đã dõng dạc tuyên bố trong Hội nghị đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung lần thứ 2 ngày 28-8-2011 tại Bắc Kinh: “Việt Nam không có ý định quốc tế hóa các vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc vì chính lợi ích của chúng tôi… Nhưng nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng, với hơn 1 tỉ 350 triệu dân, đang phát triển, có vị thế và uy tín ngày càng cao trên thế giới”. Điều đó cũng phản ảnh thái độ của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh vốn tuyên bố trong Hội nghị lần 6 của các bộ trưởng quốc phòng Khối ASEAN ngày 29-05-2012 tại thủ đô Campuchia: Chủ trương của Việt Nam là giữ quan hệ hợp tác-giao lưu về quốc phòng và quân sự giữa Việt Nam và Trung Quốc: “Lãnh đạo Quân đội hai nước gặp nhau trao đổi thẳng thắn, chân tình và thống nhất quân đội hai nước phải kiềm chế không để xảy ra xung đột quân sự trên biển”. Ông cũng kêu gọi chính phủ hai bên chú ý quản lý các phương tiện truyền thông, "không để các cơ quan báo chí đăng tải những bài viết có tính chất kích động, chia rẽ quan hệ hai nước, làm phức tạp thêm tình hình".
            3) Phản ứng yêu nước của nhân dân Việt Nam:
            Trước nguy cơ mất nước cận kề, trái ngược hẳn thái độ “hèn với giặc, ác với dân” của Nhà cầm quyền, một bộ phận ưu tú của Dân tộc đã quyết đứng lên:
            + Nhiều cán bộ lão thành, nhiều trí thức, văn nghệ sỹ, nhà báo và những người đấu tranh dân chủ đã tỉnh táo chỉ rõ tình thế cực kỳ nguy hiểm của dân Việt hôm nay là: ngoài biển Đông thì Trung Quốc liên tục gây hấn; trong đất liền thì Trung Quốc liên tục xâm nhập: thuê các cánh rừng đầu nguồn, khai thác bauxite ở Tây Nguyên, lập bè nuôi cá trên vịnh Cam Ranh và Vũng Rô (những vị trí xung yếu về an ninh và quốc phòng), xây thôn làng phố thị tại Lào Cai, Bình Dương…, thắng thầu khắp mọi nơi từ Lạng Sơn tới mũi Cà Mau, dựng nhà máy không giấy phép ở Quảng Ninh, khai trương trang mạng xã hội Baidu hòng kiểm soát và khống chế internet trên đất Việt, mở phòng mạch khám chữa bậy tại Hà Nội lẫn Sài Gòn, xúi nông dân nhiều nơi nuôi đỉa trâu, làm chè bẩn… Tất cả xảy ra trước sự bất lực hay bao che của toàn bộ “hệ thống chính trị” Việt Nam! Đó là chưa kể Trung Quốc đang thao túng nền chính trị, tài chánh, văn hóa của đất nước; xâm nhập vào cả lực lượng công an, quân đội.
            + Tại những thành phố lớn như Hà Nội, Huế, Sài Gòn vào các ngày chủ nhật, (01, 08, 22 tháng 07-2012 đã có hàng ngàn người xuống đường phản đối những hành động xâm lược mới của Trung Quốc. Đặc biệt có ông André Menras (Hồ Cương Quyết), một người Việt gốc Pháp từng làm bộ phim “Hoàng Sa–Nỗi Đau Mất Mát” cũng đã cùng đồng bào biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn ngày 1-7-2012 với tấm biểu ngữ: “Thế giới căm ghét bọn ăn cướp! Không có một “chữ vàng”, không có một “cái tốt” với kẻ ăn cướp! Hãy tôn trọng luật pháp quốc tế! Hãy tôn trọng dân tộc Việt Nam! Biển Đông không phải là cái ao nhà của các ngươi! Hãy quay về Hải Nam của các ngươi! Cút đi!”. Thế nhưng nhiều người trong số công dân yêu nước ấy đã bị Nhà cầm quyền Việt Nam ra tay đàn áp bằng nhiều cách: hoặc hăm dọa, ngăn chận, hoặc đánh đập, bắt giam… Và tất cả họ đều bị Nhà cầm quyền lùa hết vào cái rọ “lũ phản động”, coi như “những kẻ bất mãn, những phần tử cơ hội chính trị bị các thế lực thù địch bên ngoài mua chuộc, lôi kéo, chi phối, giật dây”, “luôn nhân danh lòng yêu nước nhưng thực chất là toan tính ích kỷ, háo danh, hoang tưởng”, “có âm mưu lật đổ nhà nước nhân dân”!?!
            4) Phản ứng phê phán của cộng đồng thế giới:
            + Tại Philippin, ngày 04-07-2012, Bộ Ngoại giao Philippin đã triệu tập Đại sứ Trung Quốc là Mã Khắc Khanh để phản đối việc nước này thành lập “Thành phố Tam Sa” và tuyên bố: “Philippin sẽ không đàm phán song phương với Trung Quốc về vấn đề Biển Đông”. Đồng thời, Tổng thống Philippin, ông Benigno Aquino, đã gặp toàn bộ nội các vào ngày 05-07-2012 để bàn về việc tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc.
            + Tại Campuchia, ngày 12-07-2012, Ngoại trưởng Mỹ, bà Hillary Clinton khẳng định: “Tuy Mỹ không tuyên bố chủ quyền hay biên giới ở biển Đông, nhưng có những lợi ích cơ bản về kinh tế, thương mại và quyền tự do đi lại ở đây. Chúng ta tin rằng các quốc gia trong khu vực cần làm việc trên tinh thần ngoại giao và hợp tác để giải quyết các tranh chấp; không được áp bức, khủng bố tinh thần, đe dọa và tuyệt đối không sử dụng vũ lực. Tiếp cận giải pháp theo hướng song phương chỉ gây rối loạn và đối đầu”.
            + Tại Australia, ngày 17-07-2012, tờ Sydney Morning Herald bình luận: “Thái độ hung hăng của Trung Quốc trên biển Đông đang khiến những ai từng nghi ngờ âm mưu của Trung Quốc thì nay đã hết cả nghi ngờ. 22 vụ đụng độ trên Biển Đông trong ba năm qua chủ yếu là do tàu của Trung Quốc gây ra ở những khu vực của Philippines và Việt Nam là bằng chứng rõ ràng hơn bao giờ hết. Những động thái mới nhất của Trung Quốc cho thấy nước này không hề có tư tưởng hòa giải nào trong đầu. Bắc Kinh chỉ cho thấy họ đang sẵn sàng châm dầu vào lửa!”.
            + Tại Nga, ngày 20-07-2012, các vị tướng lĩnh quân sự nước này tuyên bố: “Nếu Trung quốc cố tình hành động xâm phạm chủ quyền biển của Việt Nam được quốc tế công nhận thì sẽ vấp phải sự lên án không chỉ của Mỹ và Nga mà còn cả thế giới nữa.”
            + v.v…
            Trước tình hình trên, Khối 8406 chúng tôi tuyên bố:
            1) Dã tâm xâm lược Việt Nam của mọi triều đại Trung Quốc từ thời phong kiến xưa đến thời cộng sản nay không hề thay đổi! Dã tâm ấy hiện càng mở rộng, khiến Trung Quốc ngày càng trở thành hiểm họa lớn lao nhất của cả thế giới. Dân tộc Việt Nam chưa bao giờ mơ hồ, mất cảnh giác về điều này cũng như chưa bao giờ sợ hãi! Trong điều kiện thuận lợi của thế giới văn minh và liên lập hôm nay, một dân tộc dù nhỏ bé nhưng nếu có một chính quyền thực sự của dân, do dân và vì dân thì dân tộc ấy hoàn toàn có thể bảo vệ được Tổ quốc họ, với sự ủng hộ và trợ giúp của cộng đồng quốc tế.
            2) Những hành động ngày càng leo thang xâm lược Việt Nam của Nhà cầm quyền Trung Quốc trước hết là do bản chất xấu xa của họ. Nhưng nguy cơ dẫn đến mất nước chính là sự hèn nhát bạc nhược và tiếp tay đồng lõa của những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống trong Ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam trước kia và hiện thời, những kẻ chưa bao giờ thực sự đặt quyền lợi của Tổ quốc lên trên tất cả! Đang khi đó thì Nhà cầm quyền Hà Nội vẫn cứ lải nhải “16 chữ vàng”, “tinh thần 4 tốt”, vẫn cứ huênh hoang “tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục”, vẫn cứ phủ dụ: “Việc đấu tranh với Trung Quốc hãy để Đảng và Nhà nước lo” hòng tiếp tục lừa bịp nhân dân!
            3) Trong những ngày qua đã có nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc nổ ra, tiếp nối phong trào biểu tình năm ngoái. Chúng tôi hết sức hoan nghênh thái độ yêu nước này của Đồng bào. Nhưng thâm tâm ai cũng thấy phương thức hữu hiệu nhất để chống lại nổi quân xâm lược chính là tinh thần và thể chế dân chủ. Bởi lẽ thủ phạm chủ yếu làm trì trệ việc phát triển đất nước và làm suy yếu việc bảo vệ Tổ quốc chính là đường lối sai lầm (chính sách độc tài toàn trị) của tất cả các Bộ Chính trị ĐCSVN từ khi thành lập đến nay. Đứng trên lập trường dân tộc, chúng tôi kêu gọi Đồng bào tiếp tục đấu tranh bất bạo động, kể cả xuống đường, đòi dân chủ hóa chế độ, để nhân dân có đời sống tốt đẹp hơn, đất nước có chính danh cùng sức mạnh hơn hầu chống TQ xâm lược.
            4) Giới trí thức dân sự và chức sắc tôn giáo xin hãy thể hiện tinh thần sĩ phu yêu nước, đoàn kết chặt chẽ, đứng ra lãnh đạo toàn dân, điều hướng sức mạnh của mọi lực lượng quần chúng chống lại ngoại thù xâm lăng và nội thù đồng lõa. Lực lượng công an quân đội -sinh ra từ nhân dân và nuôi sống bởi nhân dân- chớ để mình hay tự biến mình thành kẻ thù của nhân dân bằng cách đàn áp những tấm lòng yêu nước theo lệnh các lãnh đạo CS. Bằng không anh em sẽ đắc tội trước lịch sử và sẽ trực tiếp hứng chịu sự trừng phạt của nhân dân khi những kẻ sai khiến anh em bỏ chạy ra nước ngoài.
            5) Đồng bào Việt Nam trên khắp thế giới xin hãy liên tục và đồng loạt biểu tình chống hành vi xâm lăng ngang ngược của Trung Quốc và chống thái độ “hèn với giặc, ác với dân” của nhà cầm quyền CSVN tại các tòa đại sứ, tòa lãnh sự của cả hai nước. Cộng đồng thế giới dân chủ xin hãy ủng hộ mạnh mẽ hơn nữa cuộc đấu tranh nhằm dân chủ hóa đất nước của người Việt Nam, áp lực với nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho tất cả những công dân yêu nước đang bị bỏ tù, bắt bớ, quản chế, bao vây, theo dõi; xin hãy đưa những đòi hỏi về nhân quyền khi bang giao với Việt Nam về chính trị, kinh tế, văn hóa, thương mại, quân sự…
            Làm tại Việt Nam và hải ngoại, ngày 28 tháng 07 năm 2012.
            Ban điều hành lâm thời Khối 8406:
1- Linh mục Phan Văn Lợi - Huế - Việt Nam.
2- Kỹ sư Đỗ Nam Hải - Sài Gòn - Việt Nam.
3- Giáo sư Nguyễn Chính Kết - Houston - Hoa Kỳ.
4- Bà Lư Thị Thu Duyên - Boston - Hoa Kỳ.
            Trong sự hiệp thông với Linh mục Nguyễn Văn Lý, cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và nhiều tù nhân chính trị, tôn giáo khác đang ở trong lao tù cộng sản.
            Phụ lục:
1) Tuyên bố của Khối 8406 về hiện tình đất nước. (30/7/2011)
http://cackhangthu.blogspot.com/2011/09/tuyenbovehientinhdatnuoc.html
2) Tuyên bố của Khối 8406 nhân dịp kỷ niệm lần thứ 6 ngày thành lập. (8/4/2006 – 8/4/2012):
http://cackhangthu.blogspot.com/2012/06/tuyenbonhankyniem6namthanhlap.html

VN XHCN: Không Cần "Việt Kiều" Về Làm Từ Thiện

“đất nước này là của chúng tôi, chúng tôi muốn cho ai athì cho, muốn cấm ai ở thì cấm, chúng tôi khuyên chị nên rời Việt Nam ngay đi”



    Xin moi doc dê biêt Nguyên Gia Kiêng chu truong hoà hop hòa giai voi VC thê mà VC muôn tom cô Nguyên gia Kiêng khi dụ NGK vê VN không duoc dành phai tông cô vo cua NGK vê lai Phap không cho tiêp tuc làm tu thiên vi không con dung con bài vo NGK duoc dê du NGK vê VN dê tom cô. Qua bài viêt này qui vi se nhân diên nhom Thông Luân do Nguyên Gia Kiêng chu truong và phai vo vê VN làm tu thiên VC vân cho phep,nhung cuôi cung thây không du duoc NGK vê nuoc dê tom cô thi tông xuât cai rup. HOI CAC TRI NGU VIT KIÊU YÊU NUOC XHCN mau mau MO TO MAT RA MA NHIN bon VC no don tiêp VIT KIÊU nhu môt TRI NGU VIT KIÊU vê huu muôn giup VC cung phai thao chay sau 3 GIO BI THÂM VÂN KHI VUA DAT CHÂN VÊ DÊN VN chi vi là BAN cua NGUYÊN GIA KIÊNG.
    THG
-----------
    Một nhà từ thiện phải đột ngột rời VN sau khi bị đe dọa và sách nhiễu

    LTS: Hội từ thiện Măng Non (tên tiếng Pháp là Association Avenir, www.mangnon.free.fr) thành lập tại Pháp hoạt động từ năm 1994 với mục đích giúp đỡ các sinh viên và học sinh nghèo tiếp tục theo học. Một cách đều đặn từ 18 năm qua cứ hai năm một lần hội tổ chức những chuyến du lịch Việt Nam để tặng quà cho các trường học và để các nhà hảo tâm có dip thăm viếng Việt Nam và gặp các em mà họ giúp đỡ. Cho tới nay các chuyến du lịch này diễn ra môt cách bình thường dù bị công an theo dõi rất sát nhưng lần này công an đổi thái độ và ra mặt sách nhiễu. Bà Lương Thị Hồ Quì, vợ ông Nguyễn Gia Kiểng, một trong những sáng lập viên của hội và cũng là chủ tịch hội trong những năm đầu, đã phải rời Việt nam đột ngột sau khi bị công an đe dọa an ninh nhân thân. Phái đoàn sau đó cũng bị sách nhiễu. Trọng Khiêm đã liên lạc với bà Hồ Quì sau khi bà về Pháp. Sau đây là phần chính cuộc phỏng vấn.

    ——————————————–

    Trọng Khiêm: Chào chị Quì, tại sao chị về Pháp cắt ngang cuộc thăm viếng Việt Nam?

   

Bà Hồ Quì

    Bà Hồ Quì: Tôi bị buộc phải rời Việt Nam vì bị công an đe dọa. Người chỉ huy công an nói với tôi rằng họ không trục xuất tôi nhưng nếu tôi không rời ngay Việt Nam thì họ sẽ không bảo đảm an ninh cho tôi và phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên.

    - Chị nghĩ rằng họ có thể bạo hành?

    - Tôi hỏi tòa lãnh sự Pháp xem phải ứng xử như thế nào sau lời đe dọa này. Vị lãnh sự Pháp hỏi tôi cơ quan nào đưa ra lời đe dọa, tôi nói rằng tôi chỉ biết đây là một cơ quan công an nhưng không biết danh xưng chính thức là gì, chỉ biết địa chỉ công an là 242 đường Nguyễn Trãi. Vĩ lãnh sự nói rằng nếu như thề thì nghiêm trọng lắm, bà nên trở về Pháp ngay đi. Tôi điện thoại hỏi anh Kiểng, chồng tôi cũng nói rằng nên rời Việt Nam bởi vì công an Việt Nam có thói quen dùng bọn lưu manh hành hung những người mà họ không ưa. Đã có rất nhiều phụ nữ bị công an giả dạng côn đồ hoặc thuê bọn côn đồ hành hung. Một lý do khác khiến tôi quyết định về Pháp ngay là họ nói rằng nếu tôi còn ở lại Việt Nam thì phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên. Tôi không muốn vì tôi mà các bạn trong phái đoàn bị sách nhiễu, làm hỏng chuyến du lịch của họ.

    - Thành phần phái đoàn Măng Non như thế nào và về Việt nam với mục đích nào?

    - Tổng cộng có 20 người, đa số là người Pháp, phần còn lại là những người Việt sinh sống tại Pháp và có quốc tịch Pháp. Tất cả đều là hội viên hội Măng Non và tích cực giúp đỡ học sinh sinh viên nghèo tại Việt Nam, thí dụ như nhận một hay nhiều học sinh Việt Nam làm con nuôi và trợ giúp để các em có thể tiếp tục đi học. Các chuyến du lịch có mục đích để các cha mẹ nuôi gặp các em mà họ đỡ đầu và thăm viếng các cơ sở giáo dục mà họ giúp đỡ, đồng thời để thăm viếng đất nước Việt Nam. Mỗi lần thăm viếng các trường và các nơi có cô nhi chúng tôi đều đem quà tặng, như bút, quần áo, đồ chơi, hay tiền v.v.

    - Đây là lần đầu tiên phái đoàn và cá nhân chị bị làm khó?

    - Cá nhân tôi thì không phải lần đầu nhưng phái đoàn thì gần như vậy. Năm 2006 tôi vào tới Sài Gòn thì được đưa giấy mời ra sở công an “làm việc”, tôi hỏi người sĩ quan công an đây là giấy mời hay lệnh triệu tập và được trả lời rằng đây đúng là một giấy mời. Tôi đáp lại rằng nếu là giấy mời thì có nghĩa là tôi không sai phạm gì cả và có quyền từ chối lời mời.

    Sau đó sở công an gọi điện thoại cả chục lần đòi tôi đến sở công an nhưng tôi vẫn không đến, cuối cùng tôi bằng lòng để công an đến nhà gặp tôi trong vòng nửa giờ. Năm 2008 họ lại đưa giấy mời và tôi cũng vẫn từ chối đến sở công an, sau cùng hai sĩ quan công an đến gặp tôi tại khách sạn, khoảng một giờ. Năm 2010 không có gì xảy ra, phái đoàn và tôi được yên ổn. Nhưng năm nay thì khác hẳn.

    - Chị nói khác hẳn là khác như thế nào?

    - Kề từ năm 1996 khi hội chúng tôi bắt đầu tổ chức những chuyến về thăm Việt Nam lúc nào họ cũng theo dõi rất sát, đi đâu họ cũng đi theo để quay phim, chụp ảnh nhưng họ vẫn để chúng tôi yên và chúng tôi cũng không phiền gì vì mình có làm gì lén lút đâu mà sợ. Nói chung hội Mang Non cũng như cá nhân tôi không có quan hệ trực tiếp và công khai với công an. Chỉ từ năm 2006 trở đi họ mới đòi gặp tôi nhưng hội thì họ vẫn để yên và cũng chỉ tiếp xúc tại Sài Gòn, nghĩa là giai đoạn chót của chuyến thăm viếng thôi chứ ở ngoài Bắc và ngoài Trung họ không làm gì ngoài quay phim và chụp ảnh. Như tôi đã nói năm 2006 sau khi đưa giấy mời và điện thoại rất nhiều lần yêu cầu tôi đến sở công an làm việc nhưng tôi không đến, họ đã đến nhà chị tôi để gặp tôi. Người gặp tôi xưng tên là Phan Trung chắc là một sĩ quan cao cấp vì có mấy sĩ quan công an đi theo. Ông này nói năng lịch sự. Sau vài lời xã giao ông ấy đề nghị hội Măng Non gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc như các hội từ thiện khác để dễ hoạt động. Tôi đáp lại rằng Mặt Trận Tổ Quốc là một tổ chức chính trị, hội chúng tôi là một hội từ thiện thuần túy chúng tôi không thể tham gia Mặt Trận Tổ Quốc được, còn các tổ chức từ thiện khác có tham gia hay không tùy họ. Ông Trung không nói thêm và xoay qua nói về anh Kiểng. Ông ấy nói rằng anh Kiểng là một người yêu nước, nhưng thái độ của anh ấy với chính quyền cứng rắn quá. Anh Kiểng nên về Việt Nam thăm quê hương để biết rõ thực tại đất nước. Tôi đáp lại rằng nếu các anh muốn anh Kiểng về Việt nam thì cứ liên lạc trực tiếp với anh ấy; tôi không làm chính trị nên không thể biết anh ấy nghĩ gì để có thể làm trung gian. Ông ấy vẫn nói anh Kiểng nên về nước và suốt phần còn lại của buổi tiếp xúc xoay quanh vấn đề này một cách lịch sự. Năm 2008 khi tôi vừa vào tới Sài Gòn thì đã nhận được ngay giấy mời lên sở công an và tôi cũng từ chối. Sau cùng thì hai sĩ quan công an đến gặp tôi tại khách sạn. Tất cả cuộc nói chuyện kéo dài hơn một giờ, ngoài những thăm hỏi xã giao, chỉ xoay quanh việc đề nghị anh Kiểng về Việt Nam. Lập trường của tôi vẫn như trước nghĩa là họ nên trực tiếp liên hệ với anh Kiểng trong khi lập trường của họ vẫn là tôi nên chuyển lời đề nghị của họ. Có một lúc họ nói rằng tại sao các ông Nguyễn Cao Kỳ và Thích Nhất Hạnh về nước được mà anh Kiểng lại không chịu về. Tôi chỉ biết đáp lại rằng mỗi người có một cương vị riêng và buổi tiếp xúc kết thúc một cách nhã nhặn.

    - Còn lần này thì sao?

    - Lần này thì ngay khi tôi mới tới Hà Nội đã nhận được giấy mời lên sở công an làm việc. Tôi không tới gặp họ. Vả lại tôi rất ít thời giờ vì chỉ ở Hà Nội vài ngày lại còn dự định đi thăm nhiều nơi. Trước khi rời Hà Nội tôi gọi điện thoại cho họ theo số điện thoại trên giấy mời. Họ cho biết là tôi không sai phạm gì, họ chỉ muốn gặp tôi để biết thêm về hội Măng Non và phái đoàn du khách. Tôi nói rằng tôi không còn là chủ tịch hội nữa, trong phái đoàn có anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký của hội sẵn sàng gặp họ, nhưng họ cho biết chỉ muốn gặp tôi thôi chứ không muốn gặp hai người kia. Tôi biết là có chuyện không bình thường rồi nhưng vẫn từ chối gặp họ. Họ nói rằng nếu tôi không gặp họ tại Hà Nội thì cũng sẽ phải gặp họ ở Sài Gòn. Sau đó đoàn chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình, đi đâu cũng có người theo sát, quay phim chụp anh một cách rất lộ liễu. Tại Huế họ khám xét rất kỹ những món quà chúng tôi tặng cho học sinh. Không khí bắt đầu căng thẳng nhưng cũng không quá gay go. Chỉ có từ khi vào đến Sài gòn là mới thực sự căng thẳng và cuối cùng tôi phải rời Việt Nam một tuần lễ trước dự định.

    - Cuộc đụng độ giữa công an và chị diễn ra như thế nào?

    - Họ kiếm chuyện với tôi chứ tôi đâu có đụng độ gì với họ. Tôi chỉ ứng xử một cách bình thường. Ngay khi tôi tới Sài Gòn công an thường phục đã đợi sẵn tại khách sạn và liên tục quay phim, khách sạn đã có sẵn giấy mời tôi đến sở công an làm việc. Cũng như tại Hà Nôi hôm sau tôi gọi họ để biết lý do tại sao họ mời tôi. Một công an tên là Tạ Xuân Vũ cho biết giấy mời này không liên quan gì tới hội Măng Non, nhà nước hoan nghênh công việc từ thiện của hội. Tôi được mời tới làm việc là để nói chuyện về chồng tôi. Theo họ chồng tôi có lập trường “không thân thiện” với chính quyền. Tôi trả lời họ là tôi không làm chính trị nên không biết gì về hoạt động của chồng tôi cả, vả lại tôi rất ít thời giờ nhưng nếu họ muốn gặp cũng được, với điều kiện là họ đến khách sạn gặp tôi. Họ đồng ý nhưng buổi chiều không thấy họ đến. Ngày hôm sau tôi cùng đoàn đi thăm viếng miền Tây đúng như chương trình.

    - Phản ứng của công an ra sao?

    - Xe chúng tôi đi được một đoạn đường thì công an goi cho công ty du lịch bắt quay trở lại và đưa tôi tới sở công an đường Nguyễn Trãi. Tôi vào gặp họ, anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký hội đi theo, còn những bạn khác ngồi trên xe chờ. Họ để anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký ngồi chờ ngoài sân còn tôi thì vào văn phòng làm việc với họ.

    - Buổi làm việc diễn ra như thế nào?

    - Anh Tạ Xuân Vũ và một sĩ quan công an khác tên là Đạt làm việc với tôi. Anh Tạ Xuân Vũ đã thay đổi hẳn, mới hôm qua anh ta còn nói nhỏ nhẹ từ tốn với tôi qua điện thoại, hôm nay anh ta tỏ ra rất cộc cằn. Chắc anh ta vừa nhận một lệnh mới. Họ đặt những câu hỏi về lý lịch cá nhân và về chuyến đi. Đây là những điều họ đã biết rồi nhưng vẫn hỏi. Ngày và nơi sinh, nghề nghiệp, cha mẹ, anh em, chồng con v.v. Có những câu hỏi rất vô duyên như “chị vào chùa để gặp ai” tôi trả lời là để gặp Phật, hay “chị vào thăm các trường để làm gì?” và tôi trả lời là để thăm các cháu học sinh và các thày cô v.v.

    - Theo chị tại sao họ cần hỏi những câu hỏi như thế?

    - Theo tôi mục đích của họ là để gây cho tôi cái cảm tưởng mình là người sai phạm đang bị hỏi cung để sau đó họ dễ trấn áp tinh thần khi bắt đầu những câu hỏi thực, nghĩa là những câu hỏi về anh Kiểng.

    - Họ hỏi những gì về anh Kiểng?

    - Anh Kiểng làm gì trong ngày? Hay đi đâu? Thường gặp những ai? Tôi có biết là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên phát hành trái phép tờ báo Tổ Quốc ở trong nước không? v.v. Tôi chỉ trả lời qua loa những câu hỏi này. Về những người thường đến gặp anh Kiểng tôi nói là có nhiều người lắm nhưng tôi không thể nêu tên họ ra vì không được phép của họ. Rồi họ nói là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chống nhà nước vì chủ trương đa nguyên trong khi nhà nước Việt Nam chủ trương độc đảng và tôi cũng tham gia nấu ăn cho những bữa cơm gây quỹ của THDCĐN như vậy là tôi cũng hoạt động chính trị. Tôi xác nhận là tôi có nấu ăn cho những bữa ăn gây quỹ của THDCĐN và nếu họ nghĩ rằng như thế là làm chính trị thì quả nhiên tôi có làm chính trị, làm chính trị nhiều lắm và sẽ còn tiếp tục làm. Phần sau này khá căng thẳng vì họ xấc xược quá. Họ luôn luôn nhắc đi nhắc lại rằng đất nước này là của họ, họ muốn làm gì cũng được. Sau cùng họ đưa tôi tờ biên bản buổi làm việc. Họ bảo tôi đọc và ký tên. Tôi trả lời là tôi không cần đọc họ muốn viết gì tùy ý và tôi viết vào biên bản rằng “tôi rất không vui vì bị làm phiền”. Lúc đó người chỉ huy mới ra, anh ta đọc biên bản rồi xừng xộ đả kích anh Kiểng là làm chính trị xa lông, không biết gì về thực trạng đất nước v.v. Tôi nói với anh ta rằng nếu thấy anh Kiểng nói sai sự thực sao không tranh luận với anh ấy. Anh ta hùng hổ chỉ tay vào mặt tôi nói rằng tôi cũng tiếp tay cho anh Kiểng chống nhà nước. Tôi nhắc nhở anh ta rằng ở những nước văn minh người ta ăn nói lịch sự, không chỉ tay vào mặt người nói chuyện, nhất là đối với phụ nữ.

    - Anh ta tên gì, cấp bậc nào?

    - Tôi không biết, anh ta chỉ xưng tên là Minh và mặc thường phục, khoảng ngoài 40 tuổi, chức vụ của anh ta chắc phải cao lắm mới có quyền bắt một công ty du lịch buộc một xe chở du khách đang trên đường đi phải quay lại Sài Gòn. Sau khi tôi đã về Pháp rồi anh ta còn ra lệnh cho các công an tỉnh sách nhiễu đoàn du lịch, khám xét hạch hỏi một số người trong đoàn. Họ còn hăm dọa đoàn là sẽ bị phạt vì làm việc từ thiện bất hợp pháp.

    - Chính anh ta ra buộc chị phải rời Việt Nam?

    - Đúng thế anh ta nói “đất nước này là của chúng tôi, chúng tôi muốn cho ai đến thì cho, muốn cấm ai ở thì cấm, chúng tôi khuyên chị nên rời Việt Nam ngay đi”. Tôi hỏi lại anh ta như thế có phải là chính quyền trục xuất tôi không, anh ta trả lời rằng anh ta không trục xuất tôi nhưng anh ta khuyên tôi nên về Pháp ngay vì nếu tôi ở lại an ninh của tôi sẽ không được bảo đảm và đoàn du lịch sẽ không đi đâu được cả. Chiều hôm đó tôi lấy máy bay về Pháp. Sau khi về Pháp tôi được công ty du lịch cho biết rằng chuyện hăm dọa này xảy ra chỉ vì buổi làm việc căng thẳng quá. Nhưng tôi không hề nổi nóng và cũng không nói gì xúc phạm cả. Tôi chỉ không chấp nhận để bị mất thể diện thôi.

    - Chị Quì có cảm nghĩ gì sau chuyến đi này?

    - Tôi rất buồn. Những người công an quả là một loại người rất đặc biệt. Đáng lẽ công an phải bảo vệ an ninh thì lại gây mất an ninh. Họ không hề nể nang những người làm việc từ thiện giúp đỡ các cháu nghèo khổ, họ làm như được họ cho phép giúp các cháu là một ơn huệ. Họ cũng không ngần ngại gây thiệt hại cho ngành du lịch khi đối xử thô lỗ với du khách. Hình như họ nghĩ chức năng của họ là để làm phiền và làm hại và lấy đó làm vinh dự. Họ gây thiệt hại nhiều lắm cho đất nước. Cách đây không lâu một anh bạn của chồng tôi được một trường đại học mời về dạy. Anh ấy bằng lòng và chấp nhận dạy không lãnh lương, cũng không đòi chi phí vé máy bay và khách sạn. Anh ấy tự lo lấy hết, chỉ dạy học để giúp thanh niên Việt Nam thôi vì anh ấy đã về hưu và có lương hưu khá lớn. Nhưng ngay khi về liền bị công an mời lên làm việc. Họ giữ passport của anh ấy ba ngày liền để thẩm vấn như một người có tội. Họ hạch sách, quát tháo hỏi anh ấy quen anh Kiểng như thế nào, làm gì cho anh Kiểng, biết những ai trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên v.v. Rồi sau cùng nói bằng lòng cho anh ấy về Viêt Nam và đề nghị anh ấy làm chỉ điểm cho họ. Tôi thực không thể hiểu họ là loại người gì mà có thể làm như thế. Dĩ nhiên anh này chán ngán và bỏ ý định về Việt Nam dạy học. Thật đáng tiếc vì anh ấy là một chuyên gia lớn.

    - Chuyến về Việt Nam lần này như thế là không vui?

    - Cũng có những niềm vui. Thí dụ như tôi và các bạn đã tới ăn cơm trưa ở “Quán Cơm 2000″ của hội Người Tôi Cưu Mang (www.nguoitoicuumang.com). Mỗi bữa ăn chỉ có 2000 đồng Việt Nam, nghĩa là chưa tới 10 cent vì một USD đổi ra được hơn 20.000 đồng VN. Quán cơm được tổ chức để giúp đồng bào nghèo có bữa ăn. Chỉ có 2000 đồng một bữa cơm thôi nhưng rất sạch sẽ, lịch sự, tình cảm, cơm ăn đủ no. Các sinh viên phục vụ rất chu đáo và ân cần. Thật là tuyệt vời. Nước ta vẫn còn nhiều hy vọng vì vẫn còn những người tốt. Thật đáng kính phục và đáng được ủng hộ nồng nhiệt.

    - Câu hỏi cuối cùng, sau vụ này hội Măng Non và cá nhân chị có còn tiếp tục công tác từ thiện tại Việt Nam nữa không?

    - Dĩ nhiên là vẫn tiếp tục. Chúng tôi làm việc cho học sinh sinh viên nghèo ở Việt Nam chứ có làm việc cho công an đâu mà bỏ cuộc vì công an thô bạo? Dĩ nhiên là nhiều bạn Pháp trong chuyến đi này rất thất vọng và không muốn đến Việt Nam nữa trong một thời gian dài, nhưng hoạt động của hội vẫn phải tiếp tục và càng phải tiếp tục mạnh hơn nữa khi đất nước bị quản trị một cách vô lý. Chúng tôi hiện có hơn 400 con nuôi. Hy vọng rằng hè năm tới con số này sẽ là 500 hay nhiều hơn ■

    Trọng Khiêm (Ethongluan.org) thực hiện

    THEO DÒNG SỰ KIỆN:

        Trung Quốc vẫn có nhiều người lương thiện biết nói ra sự thật va bảo vệ lẽ phải
        Bellevue “dismissed” vụ kiện bị sách nhiễu bằng email
        Vì ít tiền, nhiều cụ già phải hiếp dâm
        Quê hương không còn là chùm khế ngọt
        Trung Quốc sách nhiễu các phương tiện truyền thông nước ngoài
        Chị gái giảng viên Phạm Minh Hoàng bị C.A sách nhiễu

    15 Phản hồi cho “Một nhà từ thiện phải đột ngột rời VN sau khi bị đe dọa và sách nhiễu”

        Austin Pham says:
        27/07/2012 at 14:28

        Thân mời các đối tượng như Havu, James Du (còn gọi là Haiha hay bị mặc cảm với cơm hộp), Tâm Chính, Tu Tam..sang bên đây chơi để cùng nhau đọc bài phỏng vấn bà Hồ Quy. Hiện tại tui và mọi người trên diễn đàn đang thắc mắc là tại sao đám cộng sản gặp ai, gặp cái gì cũng sợ. Chắc chắn là đã sợ lá cờ vàng, kế tiếp sợ luôn đám đàn bà làm từ thiện là sao? Giấy mời của công an có nghĩa là bắt buộc phải không? Tại sao người được mời không có quyền từ chối? Tui cần bộ văn hóa thông tin cùng các phân xã của VN Thông Tấn Xã đang “nằm vùng” tại nhiều quốc gia giải nghĩa tiếng Việt cộng cho “nhân dân” nghe. Má ơi! Còn kêu hội từ thiện sát nhập mần ăn với Mặt trận tổ quốc nữa chứ. Vô tay đám mặt dày này rồi, đám nhóc mà có dư một củ sắn để ăn, con…chết liền. Chuyện tếu lâm thời đại. Hề hề
        Reply
        Choi Song Djong says:
        27/07/2012 at 14:21

        Vâng,đúng như vậy vì đất nước này bây giờ không còn là của dân tộc,nó thuộc về của một nhóm,xin lỗi phải dùng chữ khốn nạn,mất dạy, đểu cáng,tồi bại…

        Cột đèn có thêm cái chân thứ 2 dĩ nhiên nó cũng sẽ bỏ đi.Khốn thay cho những người muốn chạy khỏi cái thiên đường nhưng “lực bất tòng tâm “.Tiếc quá.
        Reply
        Phan Liên says:
        27/07/2012 at 13:47

        Thưa bà Hồ Quỳ, có nhiều lý do để chính quyền CS không muốn bà có mặt ở VN. Lý do lớn nhất chắc bà cũng biết rõ: là vị thế chính trị của lệnh lang Nguyễn Gia Kiểng và vai trò chính trị của tờ Thông Luận. Lẽ ra, họ đã có thể từ chối cấp visa cho bà hay ngăn cấm không cho bà nhập cảnh ngay ở cửa khẩu (như trường hợp Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc Diêu). Để cho bà tự do đi lại và gặp gỡ những đối tượng hoàn cảnh khó khăn (và dĩ nhiên mang nhiều bất mãn) là chuyện quá nguy hiểm cho chính quyền.

        Bên cạnh đó, nhiều tổ chức từ thiện cũng thường bị bọn tay sai cấp dưới làm khó dễ vì những lý do nhỏ mọn: giúp đỡ trực tiếp đối tượng nghèo khó không thông qua con đường vỗ béo bọn đày tớ, đưa bộ mặt xấu xa khốn cùng của xã hội ra ánh sáng…

        Mong bà đừng buồn. Vợ chồng bà vẫn còn nhiều công việc khác và cách hành động khác có ích cho đất nước. Thành tâm cầu chúc ông bà luôn dồi dào sức khỏe và niềm tin.
        Reply
        Tai Tran says:
        27/07/2012 at 13:36

        Nhiều người sao còn ngu quá. Dư tiền cho chó ăn còn hơn.
        Reply
        Cư Sĩ: Trí Quang. says:
        27/07/2012 at 13:20

        Măng Non là danh từ riêng (Young Bamboo) dùng để chỉ về các đoàn thể thiếu niên cháu ngoan của Bác Hồ, chỉ những người Thiên Cọng mới thích dùng lại cái Danh từ nầy, cho tổ chức của mình! như Ông Hồ Cương Quyết (Người Việt gốc Tây) ngày xưa vìTự hào và phấn khởi với những gì Cọng Sản nói! nên đặt cho cái tên Họ mình, nghe rất kêu na ná như Bác thế đấy suy cho cùng, một Loại !. Bà Hồ Quỳ may mắn không bị Việt Cọng truy tố về tội cắp bản quyền hoặc lạm dụng Danh xưng của Đảng Nhà Nước Ta, có lẽ còn một chút gì để nhớ cho nên chúng tha mạng nhờ cùng họ HỒ biết đâu là dòng máu của Bác! Vả lại sách lược của CS là bần cùng hóa Nhân Dân để dễ trị nên việc làm của Bà có thể là Phản động, không khác gì bọn xấu ở nước ngoài truyền tải thông tin trung thực đa chiều về cho người thân trong nước phá hoại chính sách Ngu Dân của Đảng! Những ai còn Mơ màng về Chủ nghĩa CS hãy nhìn xem tấm gương bể của những người ấu trỉ trước đây đã từng Đâm sau lưng Chiến sĩ VNCH. Gây nên đại họa năm 1975!. Cọng Sản Miền Bắc chiếm Miền Nam thống nhất đất nước, xong Đảng Nhà nước Ta giao choTàu Cọng ngang nhiên hoành hành trên khắp Vùng Chiến Thuật!
        Reply
        Mai anh Dũng (KHKTMD K2) says:
        27/07/2012 at 13:08

        Tôi đã từng trải qua ba giờ “làm việc” với Công An CSVN tại một văn phòng ở góc đường Cộng Hoà và Thành Thái (khuôn viên Tổng Nha Cảnh Sát hồi trước 75) vì lý do “bá vất bá vơ: kiểm tra định kỳ” Trước khi về VN tôi tìm được tông tích một người bạn củ quen biết từ thưở nhỏ . Tôi đã góp ý với anh ta về chính trị qua những cú điện thoại gọi về VN nhưng không biết rỏ là anh ta đang làm việc cho Công An SCVN nên bị anh ta tố cáo Do đó tôi hiểu và thông cảm với tâm trạng của bà NGK Xin thành thật chia buồn cùng bà Chúc bà nhiều may mắn trong việc làm từ thiện bên VN củng như luôn luôn đầy tràn sức khoẻ
        Reply
        TRAN TRA VINH says:
        27/07/2012 at 12:44

        Thưa bà Hồ Qùi những người VN ở hải ngoại này, sau khi yên ổn về tài chánh và gia đình thường hay tìm về vn làm TỪ THIỆN có những tổ chức làm thành đợt 1..2…3 …70 rồi 80 vần chưa thấy dầu hiệu chấm dứt, vẫn suông sẽ, còn những tổ chức khác đôi khi gặp trở ngại có người bỏ cuộc riêng bà xác định vẫn tiếp tục con đưởng đã chọn,Vĩ đại thật
        Bà quả thật là mai mắn ,bởi vì bà mang quốc tịch Pháp nếu không thì bà củng dư biết chuyện gì sẻ xãy ra cho bà ,nước Pháp dù là cường quốc cũng có những vấn đề của xã hội và cũng rất cần những tấm lòng TỪ THIỆN như bà ,biết đâu những tên Pháp gốc Phi Câu vô gia cư co ro nơi góc phố Paris ,hay những kẽ xin tiền nơi công cộng lại là những kẽ đã góp bàn tay vào quỉ tị nạn cưu mang chúng ta bao nhiêu năm về trước biết đâu? phải không bà
        Reply
        Khanh H. says:
        27/07/2012 at 11:52

        Kính gởi Bà Hồng Quì
        Mục tiêu từ bấy lâu nay của Tập Hợp DCĐN do Ông Nguyễn Gia Kiểng cùng Tiêu Dao Bảo Cự thường đề xướng là Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc với Cộng sản Việt Nam chống đường lối VNCH quyết liệt (trong Tổ Quốc Ăn Năn…. hoặc Sám Hối..v.v…).
        Thế thì! đây là lúc thời cơ vàng đã đến, Cộng sản đã mở miệng mời về, trao cờ tận tay. Vì sao Ông Kiểng sợ? mà làm liên lụy đến Bà, đến các hội viên Hội từ thiện Măng Non.
        Ông Thiệu có thể làm sai, nhưng câu nói lịch sử của Ông ấy hoàn toàn đúng cho đến khi Đảng Cộng sản biến mất trên lảnh thổ Việt Nam.
        Reply
        Viet Can says:
        27/07/2012 at 11:51

        Tên công an nói gì hỉ?..các ông Nguyễn con kịt và Thích nụ Hôn có thể về nước mà sao anh K không về…Xin thưa rằng chỉ có chó mới thích ăn cứt VC chứ chúng tôi là người nên không hảo món đó, các bạn có thấy là việt cộng đang xử dụng những con cờ mà họ đả cho ăn không?
        Reply
        nvtncs says:
        27/07/2012 at 11:42

        Bà Quì cư xử như một bà đầm, và đòi hỏi nước Việt Nam phải tôn trọng nhân quyềncủa bà, luật pháp, như ở bên Tây, tuy rằng bà thừa biết VN khác hẳn Tây.

        Bà không phải là người VN nữa; bà sang xứ người ta với thẻ thông hành Pháp, bà nên nhã nhặn, khiêm tốn và tôn trọng luật lệ quốc gia của người ta, dù răng luật lệ rừng đi chăng nữa.

        Nguyễn Gia Kiểng là ai, và thay mặt nói năng cho bao nhiêu người VN hải ngoại.
        Chẳng qua, hắn là người đứng đầu của một nhóm tự xưng mình là trí thức, và lập đảng.

        Người trí thức chân chính không nên nhập đảng nào cả; họ trung thành với luân lý, lương tâm, sự thật, chứ không trung thành với đảng. Ngay cả đến tổ quốc còn có lúc sai lầm, huống chi đảng.

        Muốn làm việc từ thiện, không nên ra mắt thiên hạ. Làm từ thiện tốt, vẫn là làm từ thiện vô danh; hãy để người khác ra mắt dân chúng, khi chồng mình là Kiểng.
        Reply
        thíchđủthứ says:
        27/07/2012 at 10:30

        1/Sách nhiêu phái đoàn từ thiện Pháp sang làm từ thiện taị VN?Không co đâu .Chỉ là “sách nhiểu” vợ NGK mà thôi.
        2/NGK là Ai chúng ta biết rồi.Chống cộng/ theo cộng/lừng khừng,qua tờ Thông Luạn ,các sách của ngktác giả,đả
        được nhửng náo chí ,thức giả ở đay nói đến nhiều ,phê bình không đồngỳ với NGK củng lăm.
        Làm chánh trị có hơi hám chống cộng ,dù là chống cộng salon,,thì vợ về nước bi sách nhiểu ,bị n3i nóng ,bi khuyên về Pháp như vậy củng “lịch sự” chán.Nhất là mấy lấn trước ,CA đả bao trước rồi (sao không mời ai trong phai đoàn từ thiện mà chỉ có “mời” vợ NGK. Chi ta phải biết mình là AI chứ ?
        Khuyến dụ NGK qua vợ đẻ “hắn “về để “tóm cổ’không được thì tử tế với vợ hắn làm gì ?
        3/Có thể là đánh bóng NGK và THDC trước mắt ĐB/TNCS chống cọng vì một mục đóich nào đó .
        Không phải nhắm vào pđtt mà củng chẳng sách nhiểu gì một nhà từ thiện như cái tựa viết mà chỉ là ,và vì là VƠ của kẻ đối lập với chính quyền hiện tại mà thôi !
        4/BàKiểng có kể chuyện một g/s về hưu về dạy miển phí cho các sv đai học VN mà bị sách nhiểu vì cùng là “bạn” của NGK… thì ít nhất bà ta củng hiểu ítnhiều về cái chức “VỢ” NGK của bà ta.
        4/Trí thức “nguyển quốc quân” còn ngây thơ hơn .Thân làm lớn trong đảng VT chống cộng lại xin phép chính thức về VN thăm gia đình.VC cấp phép mà củng hí hửng về VN dưong chính thức ( máy bay) nên vào TÙ (vô duyên).
        Dụ NGK về củng để ở tù,triệt hạ một phong trào chống đối chúng.
        Đọc phỏng vấn này để rút kinh nghiệm
        adiđàphật !
        Reply
        nguenha says:
        27/07/2012 at 09:11

        Thưa bà Hồ-Quỳ,
        Chuyện làm Từ-thiện với VC,gặp nhiều” phiền toái”không phải mới xẩy ra hôm nay,mà đã có từ khi Ông Hồ còn sống. Bà Năm trong kháng chiến “làm Từ thiện”,rồi cuối cùng bị HCM dem ra xử bắn.Dó không phải là bài học cho chúng ta hay sao?? Đầu thập niên 80,Hôi người Việt yêu nước Ở Pháp,tranh thủ với Chính phủ Pháp, Viện trợ cho Miền trung ,nhất là Huế nhiều Công trình Công ích.Tôi dã gặp một số chuyên gia người Pháp,gốc Việt,ban ngày làm việc ở VN,ban dêm qua Thái Lan ngủ.Không tin Bà cứ hỏi Chị Nguyễn Khoa S.X(anh em chú bác với NG Khoa Đ..) thì biết. Muốn bảo toàn tính mạng,khi công tác với VC,thì trước tiên “phải là VC”,phải vào MTTổ-quốc(uống máu-ăn-thề).Mừng cho Bà,dã về dến Pháp bình-an.
        Reply
        con . . .! says:
        27/07/2012 at 07:16

        Ông Bà mình thường nói : Cha nào con vậy,hổ phụ sanh hổ tữ,..v…v… . Có đúng không…? . Như …Cụ HCM khi còn thở…NGƯỜI phán rằng…”" trồng cây 10 năm, trồng NGƯỜI một trăm năm ( 100 năm ); thế đúng quá nhỉ…?, nhửng NGƯỜI đang cai trị tại nước VN xhcn trị dân Việt quá độc ác ..!!!! và bảo vệ dân Tàu ( TC ) ,rất có lý…sông liền sông..núi liền núi…biển đảo…đất đai biên giới chung nhau khai thác …! . Hai TA đều hưởng lợi.Hoan hô Bác MAO..Vinh Quan Bác HỒ… .
        Reply
        Điên says:
        27/07/2012 at 05:02

        Vớ vẩn.
        Từ thiện ở Vn?

        Cứ đưa tiền cho Còn Đảng Còn Mình hay các hội đoàn của nhà nước để bọn nó chia chác nhau…

        Và nhất là cứ im lặng, đừng gây ra bất kỳ tiếng động nào ồn ào…

        Bọn Còn Đảng Còn Mình đã nói rất rõ ràng: đất nước này là của bọn nó nên chúng nó muốn làm gì thì làm…

        Thí dụ như dâng biển dâng đảo hay thác hay ghềnh hay tài nguyên của đất nước cũng là chuyện của bọn nó…Nghĩa là không can cớ gì đến dân Việt Nam…Và chỉ là chuyện riêng của Đảng anh minh.

        Dân Vn nên nhớ những câu nói bất hủ này….
        Mai mốt đừng ngu si mà ôm súng ôm đạn đi chết thế cho con cháu đảng viên…
        Vì dù gì thì đất nước này là của bọn nó
        Reply
        Nguyễn Hiền says:
        27/07/2012 at 03:49

        Tôi đề nghị hội mần non chuyển sang hướng khác, sang Miến Điện hay sang Thái Lan giúp đồng bào và sinh viên nghèo đang cần giúp đở. Đối với VC, để chúng cạp đất mà ăn. Hội đi đến đâu có công an đi kèm, thế mà VC cũng yếu bóng vía, nỗi sợ hải bao trùm cả đất nước. VC cần tướng Kỳ vì ông này là hàng tướng, VC muốn anh Kiểng về VN đương nhiên phải thay đổi chế độ. VC thật là lũ vô duyên, đem so sánh anh Kiểng với tướng Kỳ thật là bọn dân ngu khu đen, chẳng biết lý luận cho đàng hoàng, ăn nói theo kiểu du côn, phải cần Tàu trị tội.

Bài Xem Nhiều