We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 4 July 2012

Thư số 9 gởi Người Lính Quân Đội Nhân Việt Nam

                                                   
Tôi tên Phạm Bá Hoa, chào đời năm 1930 tại đồng bằng sông Cửu Long. Tôi phục vụ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 21 năm trong chiến tranh bảo vệ tổ quốc, sau đó tôi bị tù không án 12 năm 3 tháng trong các “trại tập trung” mà lãnh đạo của Các Anh gọi là “trại cải tạo”. Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ. Tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ về Việt Nam cho đến khi quê hương tôi có dân chủ, tự do, và quyền con người thật sự được tôn trọng.
Xin được gọi “Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam” là Các Anh để tiện trình bày. Chữ “người lính” mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lãnh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Phòng, gọi chung là “cấp lãnh đạo”. Là người lính trong quân đội “Nhân Dân”, chắc rằng Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, vì Các Anh trong quân đội nhân dân mà. Với lại, Tổ Quốc & Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng chính trị nào cũng chỉ là một giai đoạn của lịch sử. Và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.
Vẫn trong mục đích giúp Các Anh, từ góc nhìn khác để nhận ra “Chân Dung Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Ngày Nay”, qua những chỉ thị của đảng và những bài viết nhận định về tình hình trong nước. Trong bài này, tôi xin thay chữ Trung Quốc bằng chữ Trung Hoa.
Thứ nhất về chính trị.
Hội nghị lần thứ 5 của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản, tổ chức tại Hà Nội trong 9 ngày vào đầu tháng 5 vừa qua, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có hai bài phát biểu lúc khai mạc, và lúc bế mạc. Trong bài phát biểu khai mạc, có đoạn: “… Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, và vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân, nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua tổ chức nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng. … Nhà nước ta không tam quyền phân lập ….”
Đây là tóm lược nhận định của: (1) Blogger Trương Duy Nhất. “Vẫn giọng đều đều như ông giáo làng, không nhấn nhá, không gây chú ý (mà các anh gọi là “ấn tượng”. PB Hoa), vẫn những câu những chữ sáo rỗng, không thấy gì mới. trong bối cảnh hội nghị căng thẳng, ngột ngạt, bực bội, bế tắc, của “200 khuôn mặt lạnh lùng, phản cảm, thiếu niềm tin”. (2) Blogger Dân Choa. “…..Thất vọng về tuyên bố của ông Tổng Bí Thư. Những tưởng cuộc sống thực tiễn sẽ thôi thúc nhà nước xúc tiến mạnh mẽ cải cách hành chính vốn là nhu cầu thiết yếu, mà đầu tiên là tu chính Hiến Pháp, rồi Nhà nước sẽ dẫn tới việc tam quyền phân lập. Nhưng không phải, ông Tổng Bí Thư đã đặt sẵn tiền đề cho việc sửa đổi, chỉ nhắm củng cố quyền lực cho đảng với nhà nước….” (3) Tác giả Nguyễn Ngọc Già. “…. Qua hội nghị này, đảng CSVN tiếp tục tái khẳng định “đất đai là sở hữu của họ” cũng không dấu hiệu nào cho thấy đảng chia sẻ quyền lực. Đảng tiếp tục dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của… đồng tiền…. Họ đang mất đoàn kết nghiêm trọng, cũng bởi tiền… và tái khẳng định một cách dứt khoát vấn đề không có chuyện “tam quyền phân lập”. Vậy là đảng CSVN vẫn lãnh đạo tuyệt đối đất nước… Họ rất yếu”.
Với tôi, góc nhìn mạnh mẽ hơn. Ông Nguyến Phú Trọng cũng là “một con Két như bất cứ con Két nào khác” trong Bộ Chính Trị đảng CSVN từ hơn nửa thế kỷ qua, hết nhóm lãnh đạo này đến nhóm lãnh đạo khác cứ nhai đi nhai lại cái “nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, và vì nhân dân …”, nhưng đoạn dưới thi ông Trọng lại khẳng định “không có chuyện tam quyền phân lập”.
Trong ngôn ngữ chính trị, một xã hội “pháp quyền” phải là một xã hội văn minh được quản trị (trong nước gọi là quản lý) bằng luật pháp, bất cứ lãnh vực sinh hoạt nào trong xã hội dù lớn hay nhỏ phải thông qua luật pháp, và tổ chức thực thi luật pháp là hệ thống tòa án. Vì vậy mà ngay cả Cảnh Sát chận những xe mà người lái xe vi phạm luật giao thông cũng chỉ là “nhân chứng” khi ra tòa, để thuật lại người lái xe vi phạm như thế nào để ông chánh án, và chỉ có chánh án mới đủ thầm quyền quyết định phạt người vi phạm . Việt Nam thì khác, vì cho đến nay vẫn là xã hội xã hội chủ nghĩa, chậm tiến, hỗn tạp, được cai trị bởi đảng cộng sản độc tài. Luật pháp, nhất là những luật quan trọng trong sinh hoạt xã hội thì trái với điều khoản căn bản qui định trong Hiến Pháp. Chưa hết, khi cá nhân hay cơ quan áp dụng luật pháp thì diễn giải theo mục đích phải đạt cho dù sai luật pháp, trái luật pháp, thậm chí là sai trái với đạo lý dân tộc nữa. Vậy là pháp quyền trong xã hội độc tài do đảng cộng sản đặt ra, chớ không phải xã hội văn minh.
Rồi ông ta lại nói “không tam quyền phân lập”. Tam quyền, tức Lập Pháp = Quốc Hội + Hành Pháp = Hệ thống hành chánh + Tư Pháp = Hệ thống tòa án. “Không phân lập”, nghĩa là 3 ngành này cũng chỉ là một, và dưới quyền lãnh đạo của đảng cộng sản. Trong xã hội văn minh, 3 ngành này riêng biệt. Mỗi ngành vừa kiểm soát 2 ngành kia, vừa bị 2 ngành kia kiểm soát, nhờ sự tác động qua lại giữa 3 ngành “vừa kiểm soát vừa bị kiểm soát” mà tạo được thế cân bằng quyền lực trong sinh hoạt xã hội. Với xã hội văn minh như vậy, không thể tạo điều kiện dẫn đến độc tài. Trong khi hệ thống tổ chức Việt Nam, dưới sự cai trị của chế độ của đảng duy nhất là đảng cộng sản, và độc quyền lãnh đạo, dẫn đến một xã hội độc tài là điều đương nhiên. Không tam quyền phân lập, Việt Nam là một xã hội độc tài không thể nào phủ nhận.
Viết đến đây tôi nhớ trên trang <NhanDan.online> có lời than phiền một nhân vật ngoại quốc đã dùng chữ Việt Cộng khi nói đến lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Tôi không hiểu tại sao lãnh đạo Các Anh không dám vỗ ngực xưng danh là Việt Cộng, vì người Việt Nam gia nhập đảng cộng sản thì gọi ngắn gọn là Việt Cộng chớ gọi là gì. Chắc Các Anh không thể nào không nhìn thấy những tấm bảng dọc theo đường phố viết rõ ràng “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh. Đảng cộng sản Việt Nam muôn năm”. Vinh quang và muôn năm như vậy mà sao không dám nhận mình là Việt Cộng? Phải chăng “cộng sản” là cái đảng xấu xa? Vì nếu không xấu xa, hà tất lãnh đạo Các Anh ghê sợ đến mức không dám nhận là Việt Cộng. Các Anh nghĩ sao về điều mà tôi vừa phân tách?
Thứ hai về tham nhũng.
Cũng trong bài phát biểu của ông Trọng, có đoạn: “.. Từ nhiều năm qua, đã sớm ban hành Nghị quyết của Trung ương, Pháp lệnh, và tiếp đó là Luật Phòng, chống tham nhũng, Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, Chiến lược Quốc gia phòng & chống tham nhũng và nhiều quyết sách khác; đã thành lập Ban Chỉ đạo về phòng, chống tham nhũng ở Trung ương và các địa phương; đã tiến hành nhiều biện pháp liên tục.”
Rồi ông thừa nhận: “…. Nhưng đến nay công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí vẫn chưa đạt được kết quả như mong muốn. Tại sao?” Ông đặt câu hỏi, nhưng ông không trả lời. Có lẽ ông cho đó là nhiệm vụ của cả Ban chấp hành Trung ương trong mấy ngày họp hành sau đó. Ông chỉ nêu lên một nguyên tắc chung như thế này: “Để trả lời cho câu hỏi đó, cần nhìn thẳng vào sự thật, phân tích, đánh giá một cách khách quan, toàn diện, sâu sắc tình hình tham nhũng, lãng phí và kết quả của công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí. …. Ban Chấp hành Trung ương đã quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị; lập lại Ban Nội chính Trung ương, vừa thực hiện chức năng một ban đảng, đồng thời là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng. Mỗi đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng hãy là một chiến sĩ tiên phong, đi đầu trong cuộc đấu tranh này. Phải gương mẫu, giữ mình cho trong sạch, không vướng vào tham nhũng, lãng phí; đồng thời phải lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện tốt trong đơn vị công tác của mình.”
Với đoạn trên đây, Các Anh có nhận ra điều gì không? Tôi thì có, vì trong xã hội dân chủ văn minh, mọi người có quyền nhìn từ các góc cạnh khác nhau đối với mỗi sự việc cũng như mỗi sự vật. Đầu tiên là tôi đành phải lặp lại rằng, ông Tổng Bí Thư đảng CSVN của Các Anh vẫn “phun ra cái ngôn ngữ chung chung” mà bất cứ vị nào trong bất cứ đại hội nào của Bộ Chính Trị, ít nhất là từ khi chiếm Việt Nam Cộng Hòa tháng 4/1975 đến nay đều “nhai đi nhai lại rồi phun ra” được cả. Trong bài phát biểu lúc bế mạc, ông Trọng cho thấy Bộ Chính Trị đã mạnh tay khi tước quyền lãnh đạo phòng chống tham nhũng từ trong tay Nguyễn Tấn Dũng, đảng viên cộng sản giàu số 1 Việt Nam do “lãnh đạo chống tham nhũng” trong xã hội xã hội chủ nghĩa. Bộ Chính Trị lại giao cho một cơ quan cũng trực thuộc Bộ Chính Trị”, tức là “tước quyền tham nhũng” từ nhân vật này sang nhân vật khác, vì Bộ Chính Trị là nguồn gốc của tham nhũng, nên không thể đưa “chức vụ nặng túi” đó cho cơ quan nào khác ngoài Bộ Chính Trị.
Phải chăng đây là cách tranh giành quyền lực trong hàng ngũ lãnh đạo, và Nguyễn Tấn Dũng không còn ở thế vững vàng nữa?” Rất có thể do vậy mà dư luận loan truyền rằng, gia đình Nguyễn Tấn Dũng đang tìm cách thoát khỏi “bức màn kềm tỏa” của một âm mưu mà lãnh đạo CSVN thường áp dụng với những kẻ thất sủng chăng?
Thứ ba về bang giao với Trung Cộng (trong nước gọi là quan hệ).
Ngày thứ ba 19/6/2012 vừa qua, báo Quân đội Nhân Dân Việt Nam ra mắt trang Web tiếng Trung Hoa (người dân gọi là tiếng Tàu), với sự tham dự của nhiều viên chức Quốc Phòng, Ngoại Giao, Tuyên Giáo, và Đại sứ Trung Cộng tại Việt Nam. Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc Phòng không có mặt, nhưng có gởi hoa chúc mừng. Báo Quân Đội Nhân Dân cho biết mục đích của trang Web tiếng Trung Hoa là “tăng cường mối quan hệ hữu nghị truyền thống”. Được giải thích rộng hơn: “Trang Web giúp bạn Trung quốc và những người biết tiếng Hoa trên thế giới có thêm nguồn thông tin chính xác, tin cậy, dấn dần hiều thêm về đất nước và con người Việt Nam, hiểu thêm quan điểm chính sách của đảng và nhà nước Việt Nam , hiểu rõ hơn về một đất nước Việt Nam yêu chuộng hòa bình, đổi mới, năng động, dân chủ và phát triển”. Trong phần phát biểu của Tướng Mai Quang Phấn, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, có đoạn: ….“Trọng tâm trang web là khai thác những mặt tốt, những điểm đồng. Với những điểm còn khác biệt, cần có thông tin chính xác để bạn đọc hiểu đúng lập trường quan điểm của Việt Nam; giáo dục quan hệ hữu nghị truyền thống lâu đời giữa hai nước”….
Trước khi tôi phân tách giúp Các Anh suy nghĩ tìm hiểu mục đích của nhóm lãnh đạo CSVN trong Bộ Chính Trị khi cho phép Quân Đội Nhân Dân mở trang Web này, mời Các Anh đọc lại đoạn tài liệu dưới đây:
Giữa năm 2011, tổ chức Wikileaks đã công bố hằng ngàn tài liệu loại tối mật của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mà tổ chức Wikileaks có được, trong đó có “biên bản” cuộc họp giữa Nguyễn Văn Linh Tổng Bí Thư đảng CSVN và Đỗ Mười Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện lãnh đạo CSVN, với Giang Trạch Dân Tổng Bí Thư, và Lý Bằng Thủ Tướng, đại diện lãnh đạo Trung Cộng, trong ngày 3 & 4 tháng 9 năm 1990 tại thành phố Thành Đô của Trung Cộng. Wikileaks khẳng định, tin tức này nằm trong số 3.100 bức điện đánh đi từ cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ tại Hà Nội và Sài Gòn gửi về chính phủ Hoa Kỳ. Tài liệu có đoạn ghi rõ:
“…. Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công chủ nghĩa cộng sản, đảng CSVN và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Hoa giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ Tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ, và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung Hoa để Việt Nam được hưởng quy chế “khu tự trị” trực thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Hoa đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây…. Phía Trung Quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc….”.
Với đoạn tài liệu trong Biên Bản thuộc loại tối mật trên đây, do lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam với đảng cộng sản Trung Cộng thảo luận, đồng ý, và ký tên cách đây 22 năm. “Liệu trang Web bằng tiếng Tàu do Quân Đội Nhân Dân Các Anh thực hiện, có phải là lãnh đạo CSVN thực hiện một bước nữa trong giai đoạn chuyển tiếp, để người Tàu quen dần với tiếng Tàu từ Việt Nam cùng với sinh hoạt trong xã hội Việt Nam, mà sẳn sàng tiếp nhận Việt Nam trở thành thành viên trong cái gọi là đại gia đình Trung Cộng vào năm 2020 không?”
Nếu không phải, thì tại sao lãnh đạo CSVN lại lo người Tàu tại Trung Hoa và trên khắp thế giới “hiểu không đúng” về Việt Nam, trong khi ngăn cấm các cơ quan truyền thông trong nước với 194 nhật báo in, hơn 590 tạp chí, 61 trang tin điện tử, 67 đài phát thanh truyền hình trên cả nước, và 17.000 nhà báo được cấp thẻ hành nghề, tuyệt đối không viết, không đăng, không nói, không chiếu hình, về những tin tức mà lãnh đạo CSVN gọi là “nhạy cảm”, cho nên đại đa số người dân trên quê hương không hề biết gì về những sự kiện nhạy cảm đã xảy ra trên đất nước Việt Nam. Cũng may, còn có một số nhỏ đồng bào -nhất là tuổi trẻ- qua hệ thống internet mà nhận ra loại sự kiện nhạy cảm đó và phản ứng kịp thời, nhưng đã bị nhóm lãnh đạo sử dụng Quân Đội nhân dân, Công An nhân dân, với côn đồ nhân dân: (1) Đàn áp nhân dân phản đối Trung Cộng lấn chiếm đất, lấn chiếm biển, lấn chiếm đảo, thâm nhập tràn khắp nội địa thông qua lãnh thầu các dự án, thuê mướn hơn 300.000 mẫu đất rừng đầu nguồn và cấm người Việt Nam vào những khu đất đó. (2) Đàn áp nhân dân phản đối Trung Cộng tự do khai thác tài nguyên trong lãnh hải Việt Nam, trong khi tự ý ra lệnh cấm ngư dân Việt Nam hành nghề trên biển. Sự kiện này có vẻ như có thỏa hiệp ngầm giữa lãnh đạo CSVN với lãnh đạo Trung Cộng, nên Hải Quân, Cảnh Sát Biển, và Dân Quân Biển Việt Nam, không một lực lượng nào cứu giúp ngư dân, thậm chí cũng không giúp tiền cho ngư dân đóng tiền chuộc cho Trung Cộng. (3) Đàn áp nhân dân phản đối Trung Cộng ào ạt vào Tây Nguyên khai thác Bauxite, một loại tài nguyên sẽ gây ô nhiểm môi trường trầm trọng và dài lâu trong một vùng rộng lớn từ Cao Nguyên xuống đến sông Đồng Nai.
Nếu phải, thì Các Anh nghĩ gì khi mà chính Các Anh cùng thân nhân thân quyến cũng phải chuẩn bị để trở thành người Tàu trên đất Việt, dãi đất có dạng hình cong chữ S mà ông cha chúng ta đã đổ ra biết bao xương máu gìn giữ từ 2000 năm trước? Nhất là trong cuộc chiến 1954-1975, lãnh đạo CSVN đã dùng sinh mạng của hơn 4.000.000 thanh niên nam nữ xã hội chủ nghĩa trên đất Bắc để thi hành lệnh của cộng sản quốc tế nhuộm đỏ toàn cõi Việt Nam?
Tôi dẫn chứng: (1) Trong đại hội 4 của đảng CSVN năm 1976, lúc ấy tôi bị giam trong trại tập trung vùng rừng già xã Việt Cường, huyện Trấn Yên, tỉnh Hoàng Liên Sơn. Cán bộ “quản giáo” là Trung Úy Khảm đã nói với chúng tôi trong giờ học chính trị, rằng: “Đại Hội 4 đã sơ kết tôn thất nhân mạng trong cuộc chiến vừa qua là hơn 4 triệu thanh niên chết, với con số nhiều hơn về thương tích. (2) Trong đại hội cộng sản quốc tế tháng 11/1960, ông Khroutchev (Nga) tuyên bố: “Khi một đảng cộng sản tham gia vào cộng sản quốc tế (tức Liên Sô) phải chấp nhận Liên Sô là quốc gia số một (tức lãnh đạo). Người cộng sản và giai cấp công nhân, sẽ đấu tranh để đạt tới mục tiêu vĩ đại là chủ nghĩa cộng sản thống trị thế giới”. Tháng 1/1961, khi đến thăm thủ đô Austria (Áo quốc), ông Khroutchev trả lời báo chí, có câu: “Đời vắn quá, không biết tôi còn sống để vui mừng khi cộng sản quốc tế thống trị thế giới hay không?” Hơn 10 năm sau đó, khi ông Lê Duẫn giữ chức Tổng Bí Thư, cũng tuyên bố: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, và cho cộng sản toàn thế giới”.
Điều trên đây chứng minh thêm nữa về mục tiêu của nước cộng sản Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa trong chiến tranh 1954-1975 là xâm lăng nước Việt Nam Cộng Hòa, vì CSVN là cánh tay nối dài của cộng sản quốc tế tại bán đảo Đông Dương (tức 3 nước: Việt Nam – Cam Bốt – Lào).
Thứ tư về người Tàu trên đất Việt.
Theo phóng viên Thanh Quang đài Á Châu Tự Do ngày 18/6/2012, thì tâm trạng người dân Việt Nam trong nước có tinh thần dân chủ tự do luôn khắc khoải và bất an cho vận nước, do rừng đầu nguồn trọng yếu của tổ quốc bị Trung Cộng đưa dân (hay quân) thuê mướn hàng loạt và dài hạn. Vùng đất đầu nguồn là “xương sống của quê hương” bị họ án ngữ theo sự mời gọi của “chính sách lớn của đảng và nhà nước”, cho khai thác bô xít Tây Nguyên, nhiều công trình trọng yếu bị người Trung Hoa trúng thầu, nền kinh tế nước nhà bị họ lũng đoạn, biển cả của tổ tiên bị Trung Quốc lấn chiếm…, và mới đây, người dân lại càng bất an trước tình trạng người phương Bắc dưới dạng “doanh nhân” tới “an nhiên nuôi cá” ở Vũng Rô, thậm chí ngay tại cảng chiến lược trọng yếu Cam Ranh. Chưa hết, gần đây nhất, có tin “Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Hoa”!
Bài viết “Gian nan với chú Ba Tàu”, nhà văn Trần Khải (trong nước) cảnh báo: “Trong khi Việt Nam lăng ba chi bộ, đánh võng giữa Biển Đông, thì lặng lẽ anh Tàu đưa dân tràn ngập, mở mặt trận biển người ở Hải Phòng, cấy du kích biển ở ven cảng Cam Ranh, cửa biển Vũng Rô, Côn Đảo…. Anh Tàu muốn gì? Có phải muốn Việt Nam tung hô vạn tuế Bắc Vương? Thì đã tung hô rồi”.
“Tình trạng “anh Tàu đưa dân tràn ngập” quê hương Việt Nam, ắt hẳn không tránh khỏi phản ứng mạnh mẽ của người dân Việt biết nghĩ tới quê hương. Có lẽ đây là lý do khiến độc giả Nguyễn An Liên của báo Đất Việt, báo động rằng: “Chẳng bao lâu nữa, toàn bộ 63 tỉnh, thành trên cả nước đều có bóng dáng của bọn giặc Tàu.
Một độc giả khác tên Minh Hối Hạn (trong nước), bày tỏ nỗi bất bình: “Từ Hải Phòng, Quảng Ninh, Bình Dương, Đắk Nông, Vũng Tàu…cho đến Khánh Hòa, Cam Ranh, chính quyền ở đâu cũng nói không quản lý được” người Tàu trong phạm vi của mình”. Tác giả nhấn mạnh: “Bây giờ lãnh đạo Việt Nam mới sáng mắt ra trước tình hữu nghị 2 nước gọi là đời đời bền vững”. Rồi tác giả tự hỏi: “Ai bảo anh Tàu có văn hóa? May ra chỉ với Đài Loan là Bắc Kinh nhân nhượng, còn thì anh Tàu luôn luôn giở trò kích động cái gọi là 3 dòng thác cách mạng để xúi Hà Nội đánh phá, triệt hạ Sài Gòn, trong khi Bắc Kinh luôn luôn nhìn Đài Bắc như tình anh em cốt nhục, không chơi trò tự đẩy dân mình “Sinh Bắc Tử Nam” như Hà Nội đã làm”.
Còn tác giả Chiều Thu (trong nước) như một lời than: “Bây giờ chính phủ thả lỏng cho các quan địa phương: địa phương nào thì chính quyền nơi ấy quản lý. Cứ tiền vào là OK. Bọn Trung Hoa nó nằm thóp các quan Việt Nam từ trên xuống dưới chỉ hám tiền nên…người Trung Hoa tràn ngập Việt Nam… Đồng tiền lên ngôi, đạo đức xuống vực, con người vô cảm với đồng loại, với đất nước …!”
Một cựu đảng viên cộng sản tự hỏi: “Có bao nhiêu sư đoàn quân Tàu núp bóng công nhân hiện đang có mặt trên khắp đất nước ta?”. Vẫn theo độc giả này thì “bọn quan tham từ chóp bu cho đến tép riu chỉ mãi mê tập trung theo dõi, đàn áp những người yêu nước và cưỡng chế cướp đất của dân, tranh nhau vơ vét cho đầy túi tham, nên đã mặc sức cho bọn Tàu hoành hành như Việt Nam không có chủ”.
Hãy nghe ông Nguyễn Đại Nghĩa, Phó chánh văn phòng Sở Lao Động thành phố Hải Phòng bị đại diện công nhân nêu câu hỏi: “Vì sao thành phố cho phép hằng ngàn lao động người Tàu vào Việt Nam là công nhân như đào đất, phụ hồ, quét dọn, … nói chung là những công việc này lao động Việt Nam không được thuê mướn trong khi công nhân thất nghiệp lang thang đầy đường?” Ông Nghĩa trả lời như không có gì phải quan tâm: “Ta phải đáp ứng nhu cầu nhà thầu, vì chủ trương của thành phố là luôn luôn thu hút các nhà đầu tư nước ngoài, nên phải tạo điều kiện dễ dàng cho người ta”. “Trong lúc các nhà thầu CHỆT CỘNG nêu lý do không sử dụng lao động Việt Nam là vì “Tình trạng mất cắp thường xảy ra.” ….
Theo nhà báo Tống Văn Công, “hầu hết 90% dự án EPC trên cả nước là nhà thầu Trung Hoa thực hiện”….. Như vậy, lãnh đạo CSVN rất có thể đã thỏa thuận trước với lãnh đạo Trung Cộng, nên đã tạo mọi điều kiện cho nhà thầu Tàu thắng tất cả các gói thầu EPC, trong đó có một số chỉ định thầu mà không qua đấu thầu. Các nhà thầu Tàu mang theo bao nhiêu quân lính trá hình, có lãnh đạo nào biết không? Nhà báo viết tiềp: “Từ Nam chí Bắc không một địa phương nào là không có các gói thầu của Trung Hoa”….. Vậy là công nhân hay quân lính Trung Cộng, chừng như đã ngập đồng bằng, rừng núi, và các thành phố Việt Nam rồi.
Nhưng blogger Hà Sĩ Phu (trong nước) thì “Ước làm người Tàu trên đất Việt”. Ông chua chát nhưng rất chí lý trước cảnh nhiễu nhương “một tư nhân Trung Quốc đã chiếm lĩnh truyền hình cáp Quy Nhơn”. Đó là sự nhạy cảm chính trị bậc thầy của một đảng cộng sản biến đâu mất, hay (CSVN. PB Hoa) đã dùng để ứng phó với dân chúng hết rồi? “Giặc ngoài” chẳng thấy, chỉ thấy “thù trong nơi nhân dân ư?” ….
“Ông nêu câu hỏi: “Mà Trung Hoa là ai?” Rồi ông tự trả lời: “Chính đảng CSVN đã xác định, đây là kẻ thù truyền kiếp, chưa bao giờ họ từ bỏ âm mưu thôn tính nước ta ! Điều này cả thế giới đều biết, người Việt Nam nào cũng biết, chẳng lẽ chỉ những người lãnh đạo Việt Nam hôm nay lại bỗng dưng không biết?” Tác giả nhấn mạnh: “Nhưng nếu biết, sao không phổ biến tinh thần cảnh giác ấy đến toàn quân, toàn dân, mà lại chủ trương thủ tiêu tinh thần cảnh giác ái quốc bằng 16 chữ “vàng dởm”, sao cứ để những hiện tượng nguy hiểm đến an ninh quốc gia, cứ như giặc nội xâm với giặc ngoại xâm đã thống nhất một phương án “diễn biến hòa bình, gậm nhấm hòa bình, thôn tính hòa bình, tự diễn biến, tự dâng hiến” trên hình hài đau thương của Tổ quốc vậy?” Ông thách thức: Thương binh nặng đâu, nhân dân tự phát đâu, phải tiến vào những nơi đã để cho người Tàu được trá hình “rải quân” trên những nơi trọng yếu, chứ sao lại ngoặc sang tấn công một ông Tiến sĩ Hán Nôm (chắc là ông nói đến tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện. PB Hoa) biết bênh dân nghèo, tấn công một đảng viên 82 tuổi quyết dành quãng đời còn lại cho sự minh bạch của đất nước? Đây chính là mối lo “chệch hướng” chứ không gì khác. Chuyện chệch hướng này là vô tình hay chủ tâm?” Tác giả cựu đảng viên lão thành cảnh báo: “Người Tàu tự do quá, ngang nhiên quá, khi họ tới Việt Nam lúc nào rồi trốn biệt tăm lúc nào, giới hữu trách hói là không hay không biết. Như vậy, người Tàu quả là “công dân loại 1” ngay trên quê hương Việt Nam, trong khi người Việt bản xứ chỉ là “công dân loại 2”. Như vậy “ai là chủ nhân đất nước này?”
“Đáng nói hơn nữa là những người Trung Hoa này làm gì ở Việt Nam? Nếu họ chỉ làm lậu, thì về phương diện kinh tế và xã hội, hậu quả đã rất đáng lo ngại. Còn nếu họ làm thêm việc gì khác nữa thì hậu quả thật không thể lường hết được. Nhất là khi tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Hoa không còn kìm giữ được nữa. Trong trường hợp ấy, rõ ràng là Trung Hoa đã có sẵn một lực lượng nằm vùng khổng lồ. Có khi không cần đánh, họ cũng thắng. Bất cứ người nào có chút lương tri cũng đều biết điều đó. Nhưng tại sao chính quyền Việt Nam có vẻ như không biết? Tại sao họ vẫn dửng dưng? Nó vượt ra ngoài khả năng quản lý của họ ư? Họ thiếu nhân sự ư? Nhất định là không phải, vì tất cả những người có chút tên tuổi từng tham gia biểu tình đều được ba bốn công an cặp kè. ….. Người ta gọi đó là hiện tượng “người mọc đuôi”. Tại sao với các trí thức được họ đào tạo, có người là đảng viên của họ, mà họ lại sợ đến như vậy? Còn với người Trung Hoa thì không? Tại sao? Thực tình, tôi không hiểu, không thể hiểu!”
Với bài “Người Trung Hoa không mong gì hơn thế”, tác giả Ngô Văn Lang lưu ý rằng: “Trung Hoa quyết định đây là thời cơ ngàn vàng của họ, và họ đã chuẩn bị “rất bài bản, rất cẩn thận cho quá trình thôn tính Việt Nam”, mà mở đầu là thôn tính từng phần qua những hành động như thuê rừng đầu nguồn, khai thác bô-xít Tây Nguyên, đầu tư nhiều công trình trọng yếu, lo lót để được nuôi cá ngay tại nơi trọng yếu chiến lược”. Rồi tác giả báo động: “Đây là âm mưu vô cùng thâm độc trên con đường thôn tính Việt Nam, thế mà Trung ương và địa phương làm ngơ, không có động thái gì để đuổi họ ra khỏi vịnh biển chiến lược quốc gia này. Thôn tính thị trường Việt Nam bằng hàng hóa Trung Hoa, và chủ yếu là hàng hóa phẩm chất (xin thay chữ chất lượng) kém để đầu độc người Việt Nam, với mục đích vô hiệu hóa nền sản xuất kinh doanh của Việt Nam. Trung Hoa hiểu rằng hàng hóa không chỉ là hàng hóa, mà hàng hóa còn là văn hóa. Người Việt Nam hàng ngày dùng đồ Trung Hoa sẽ bị ảnh hưởng một cách từ từ nhưng sâu đậm bởi văn hóa Trung Hoa. Trung Hoa thôn tính truyền hình Việt Nam bằng vô số phim Trung Hoa, và đã thành công kinh khủng khi khiến cho thanh niên Việt Nam thuộc sử Trung Hoa hơn là sử Việt Nam…Câu hỏi mà người Việt Nam phải đặt ra là: “Tại sao Trung Hoa lại thành công được như vậy?.Và nếu mỗi người Việt Nam đều đặt câu hỏi đó thì Trung Hoa có tài giỏi đến mấy cũng không thành công được”.
Kết luận.
Với phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng “không có chuyện tam quyền phân lập”, và ông cũng cho biết là Bộ Chính Trị đã “tước quyền lãnh đạo phòng chống tham nhũng từ tay Nguyễn Tấn Dũng”, đến vấn đề “bang giao với Trung Cộng”, và sau cùng là “người Tàu trên đất Việt”, mà tôi trích dẫn hoặc tóm lược cùng với nét nhìn của tôi, hy vọng là vừa giúp Các Anh có được nét nhìn từ góc cạnh khác với nét nhìn của công dân nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vừa gợi lên những điều mà Các Anh cần suy nghĩ để đánh giá lãnh đạo đảng với lãnh đạo nhà nước Các Anh như thế nào.
Tôi gởi sự suy nghĩ về những vấn đề trên đến Các Anh, hãy bình tâm nhận định những sự kiện, những phân tách cùng với những nhận định mà Các Anh vừa đọc qua, và suy nghĩ từ chiều sâu tâm hồn của chính mình chớ không phải tâm hồn của người đảng viên cộng sản. Mong Các Anh đừng đứng nhìn một cách vô cảm nữa, mà hãy đứng về phía 89 triệu bà con trên quê hương Việt Nam thân yêu, cùng với hằng triệu triệu cánh tay đứng lên giành lại quyền được làm người từ tay cộng sản độc tài, một chế độ đã tạo nên một xã hội băng hoại bắt nguồn từ chính sách dối trá, ngu dân, để cùng nhau xây dựng một nền văn hoá khai phóng, nhân bản, khoa học, và phát triển một xã hội dân chủ pháp trị mà mọi người được hưởng một cách tự nhiên những quyền căn bản của mình như những công dân của các quốc gia văn minh trên thế giới.
Tôi vững tin rằng, bà con trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại -đặc biệt là Những Người Cựu Lính Chúng Tôi- vẫn hết lòng hỗ trợ Các Anh và quí vị đồng bào, những thế hệ làm nên lịch sử.
“Tự Do, phải chính chúng ta tranh đấu, vì Tự Do không phải là quà tặng”.
Texas, 01 tháng 7 năm 2012.

Phạm Bá Hoa

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều