We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 29 July 2012

VN XHCN: Không Cần "Việt Kiều" Về Làm Từ Thiện

“đất nước này là của chúng tôi, chúng tôi muốn cho ai athì cho, muốn cấm ai ở thì cấm, chúng tôi khuyên chị nên rời Việt Nam ngay đi”



    Xin moi doc dê biêt Nguyên Gia Kiêng chu truong hoà hop hòa giai voi VC thê mà VC muôn tom cô Nguyên gia Kiêng khi dụ NGK vê VN không duoc dành phai tông cô vo cua NGK vê lai Phap không cho tiêp tuc làm tu thiên vi không con dung con bài vo NGK duoc dê du NGK vê VN dê tom cô. Qua bài viêt này qui vi se nhân diên nhom Thông Luân do Nguyên Gia Kiêng chu truong và phai vo vê VN làm tu thiên VC vân cho phep,nhung cuôi cung thây không du duoc NGK vê nuoc dê tom cô thi tông xuât cai rup. HOI CAC TRI NGU VIT KIÊU YÊU NUOC XHCN mau mau MO TO MAT RA MA NHIN bon VC no don tiêp VIT KIÊU nhu môt TRI NGU VIT KIÊU vê huu muôn giup VC cung phai thao chay sau 3 GIO BI THÂM VÂN KHI VUA DAT CHÂN VÊ DÊN VN chi vi là BAN cua NGUYÊN GIA KIÊNG.
    THG
-----------
    Một nhà từ thiện phải đột ngột rời VN sau khi bị đe dọa và sách nhiễu

    LTS: Hội từ thiện Măng Non (tên tiếng Pháp là Association Avenir, www.mangnon.free.fr) thành lập tại Pháp hoạt động từ năm 1994 với mục đích giúp đỡ các sinh viên và học sinh nghèo tiếp tục theo học. Một cách đều đặn từ 18 năm qua cứ hai năm một lần hội tổ chức những chuyến du lịch Việt Nam để tặng quà cho các trường học và để các nhà hảo tâm có dip thăm viếng Việt Nam và gặp các em mà họ giúp đỡ. Cho tới nay các chuyến du lịch này diễn ra môt cách bình thường dù bị công an theo dõi rất sát nhưng lần này công an đổi thái độ và ra mặt sách nhiễu. Bà Lương Thị Hồ Quì, vợ ông Nguyễn Gia Kiểng, một trong những sáng lập viên của hội và cũng là chủ tịch hội trong những năm đầu, đã phải rời Việt nam đột ngột sau khi bị công an đe dọa an ninh nhân thân. Phái đoàn sau đó cũng bị sách nhiễu. Trọng Khiêm đã liên lạc với bà Hồ Quì sau khi bà về Pháp. Sau đây là phần chính cuộc phỏng vấn.

    ——————————————–

    Trọng Khiêm: Chào chị Quì, tại sao chị về Pháp cắt ngang cuộc thăm viếng Việt Nam?

   

Bà Hồ Quì

    Bà Hồ Quì: Tôi bị buộc phải rời Việt Nam vì bị công an đe dọa. Người chỉ huy công an nói với tôi rằng họ không trục xuất tôi nhưng nếu tôi không rời ngay Việt Nam thì họ sẽ không bảo đảm an ninh cho tôi và phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên.

    - Chị nghĩ rằng họ có thể bạo hành?

    - Tôi hỏi tòa lãnh sự Pháp xem phải ứng xử như thế nào sau lời đe dọa này. Vị lãnh sự Pháp hỏi tôi cơ quan nào đưa ra lời đe dọa, tôi nói rằng tôi chỉ biết đây là một cơ quan công an nhưng không biết danh xưng chính thức là gì, chỉ biết địa chỉ công an là 242 đường Nguyễn Trãi. Vĩ lãnh sự nói rằng nếu như thề thì nghiêm trọng lắm, bà nên trở về Pháp ngay đi. Tôi điện thoại hỏi anh Kiểng, chồng tôi cũng nói rằng nên rời Việt Nam bởi vì công an Việt Nam có thói quen dùng bọn lưu manh hành hung những người mà họ không ưa. Đã có rất nhiều phụ nữ bị công an giả dạng côn đồ hoặc thuê bọn côn đồ hành hung. Một lý do khác khiến tôi quyết định về Pháp ngay là họ nói rằng nếu tôi còn ở lại Việt Nam thì phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên. Tôi không muốn vì tôi mà các bạn trong phái đoàn bị sách nhiễu, làm hỏng chuyến du lịch của họ.

    - Thành phần phái đoàn Măng Non như thế nào và về Việt nam với mục đích nào?

    - Tổng cộng có 20 người, đa số là người Pháp, phần còn lại là những người Việt sinh sống tại Pháp và có quốc tịch Pháp. Tất cả đều là hội viên hội Măng Non và tích cực giúp đỡ học sinh sinh viên nghèo tại Việt Nam, thí dụ như nhận một hay nhiều học sinh Việt Nam làm con nuôi và trợ giúp để các em có thể tiếp tục đi học. Các chuyến du lịch có mục đích để các cha mẹ nuôi gặp các em mà họ đỡ đầu và thăm viếng các cơ sở giáo dục mà họ giúp đỡ, đồng thời để thăm viếng đất nước Việt Nam. Mỗi lần thăm viếng các trường và các nơi có cô nhi chúng tôi đều đem quà tặng, như bút, quần áo, đồ chơi, hay tiền v.v.

    - Đây là lần đầu tiên phái đoàn và cá nhân chị bị làm khó?

    - Cá nhân tôi thì không phải lần đầu nhưng phái đoàn thì gần như vậy. Năm 2006 tôi vào tới Sài Gòn thì được đưa giấy mời ra sở công an “làm việc”, tôi hỏi người sĩ quan công an đây là giấy mời hay lệnh triệu tập và được trả lời rằng đây đúng là một giấy mời. Tôi đáp lại rằng nếu là giấy mời thì có nghĩa là tôi không sai phạm gì cả và có quyền từ chối lời mời.

    Sau đó sở công an gọi điện thoại cả chục lần đòi tôi đến sở công an nhưng tôi vẫn không đến, cuối cùng tôi bằng lòng để công an đến nhà gặp tôi trong vòng nửa giờ. Năm 2008 họ lại đưa giấy mời và tôi cũng vẫn từ chối đến sở công an, sau cùng hai sĩ quan công an đến gặp tôi tại khách sạn, khoảng một giờ. Năm 2010 không có gì xảy ra, phái đoàn và tôi được yên ổn. Nhưng năm nay thì khác hẳn.

    - Chị nói khác hẳn là khác như thế nào?

    - Kề từ năm 1996 khi hội chúng tôi bắt đầu tổ chức những chuyến về thăm Việt Nam lúc nào họ cũng theo dõi rất sát, đi đâu họ cũng đi theo để quay phim, chụp ảnh nhưng họ vẫn để chúng tôi yên và chúng tôi cũng không phiền gì vì mình có làm gì lén lút đâu mà sợ. Nói chung hội Mang Non cũng như cá nhân tôi không có quan hệ trực tiếp và công khai với công an. Chỉ từ năm 2006 trở đi họ mới đòi gặp tôi nhưng hội thì họ vẫn để yên và cũng chỉ tiếp xúc tại Sài Gòn, nghĩa là giai đoạn chót của chuyến thăm viếng thôi chứ ở ngoài Bắc và ngoài Trung họ không làm gì ngoài quay phim và chụp ảnh. Như tôi đã nói năm 2006 sau khi đưa giấy mời và điện thoại rất nhiều lần yêu cầu tôi đến sở công an làm việc nhưng tôi không đến, họ đã đến nhà chị tôi để gặp tôi. Người gặp tôi xưng tên là Phan Trung chắc là một sĩ quan cao cấp vì có mấy sĩ quan công an đi theo. Ông này nói năng lịch sự. Sau vài lời xã giao ông ấy đề nghị hội Măng Non gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc như các hội từ thiện khác để dễ hoạt động. Tôi đáp lại rằng Mặt Trận Tổ Quốc là một tổ chức chính trị, hội chúng tôi là một hội từ thiện thuần túy chúng tôi không thể tham gia Mặt Trận Tổ Quốc được, còn các tổ chức từ thiện khác có tham gia hay không tùy họ. Ông Trung không nói thêm và xoay qua nói về anh Kiểng. Ông ấy nói rằng anh Kiểng là một người yêu nước, nhưng thái độ của anh ấy với chính quyền cứng rắn quá. Anh Kiểng nên về Việt Nam thăm quê hương để biết rõ thực tại đất nước. Tôi đáp lại rằng nếu các anh muốn anh Kiểng về Việt nam thì cứ liên lạc trực tiếp với anh ấy; tôi không làm chính trị nên không thể biết anh ấy nghĩ gì để có thể làm trung gian. Ông ấy vẫn nói anh Kiểng nên về nước và suốt phần còn lại của buổi tiếp xúc xoay quanh vấn đề này một cách lịch sự. Năm 2008 khi tôi vừa vào tới Sài Gòn thì đã nhận được ngay giấy mời lên sở công an và tôi cũng từ chối. Sau cùng thì hai sĩ quan công an đến gặp tôi tại khách sạn. Tất cả cuộc nói chuyện kéo dài hơn một giờ, ngoài những thăm hỏi xã giao, chỉ xoay quanh việc đề nghị anh Kiểng về Việt Nam. Lập trường của tôi vẫn như trước nghĩa là họ nên trực tiếp liên hệ với anh Kiểng trong khi lập trường của họ vẫn là tôi nên chuyển lời đề nghị của họ. Có một lúc họ nói rằng tại sao các ông Nguyễn Cao Kỳ và Thích Nhất Hạnh về nước được mà anh Kiểng lại không chịu về. Tôi chỉ biết đáp lại rằng mỗi người có một cương vị riêng và buổi tiếp xúc kết thúc một cách nhã nhặn.

    - Còn lần này thì sao?

    - Lần này thì ngay khi tôi mới tới Hà Nội đã nhận được giấy mời lên sở công an làm việc. Tôi không tới gặp họ. Vả lại tôi rất ít thời giờ vì chỉ ở Hà Nội vài ngày lại còn dự định đi thăm nhiều nơi. Trước khi rời Hà Nội tôi gọi điện thoại cho họ theo số điện thoại trên giấy mời. Họ cho biết là tôi không sai phạm gì, họ chỉ muốn gặp tôi để biết thêm về hội Măng Non và phái đoàn du khách. Tôi nói rằng tôi không còn là chủ tịch hội nữa, trong phái đoàn có anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký của hội sẵn sàng gặp họ, nhưng họ cho biết chỉ muốn gặp tôi thôi chứ không muốn gặp hai người kia. Tôi biết là có chuyện không bình thường rồi nhưng vẫn từ chối gặp họ. Họ nói rằng nếu tôi không gặp họ tại Hà Nội thì cũng sẽ phải gặp họ ở Sài Gòn. Sau đó đoàn chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình, đi đâu cũng có người theo sát, quay phim chụp anh một cách rất lộ liễu. Tại Huế họ khám xét rất kỹ những món quà chúng tôi tặng cho học sinh. Không khí bắt đầu căng thẳng nhưng cũng không quá gay go. Chỉ có từ khi vào đến Sài gòn là mới thực sự căng thẳng và cuối cùng tôi phải rời Việt Nam một tuần lễ trước dự định.

    - Cuộc đụng độ giữa công an và chị diễn ra như thế nào?

    - Họ kiếm chuyện với tôi chứ tôi đâu có đụng độ gì với họ. Tôi chỉ ứng xử một cách bình thường. Ngay khi tôi tới Sài Gòn công an thường phục đã đợi sẵn tại khách sạn và liên tục quay phim, khách sạn đã có sẵn giấy mời tôi đến sở công an làm việc. Cũng như tại Hà Nôi hôm sau tôi gọi họ để biết lý do tại sao họ mời tôi. Một công an tên là Tạ Xuân Vũ cho biết giấy mời này không liên quan gì tới hội Măng Non, nhà nước hoan nghênh công việc từ thiện của hội. Tôi được mời tới làm việc là để nói chuyện về chồng tôi. Theo họ chồng tôi có lập trường “không thân thiện” với chính quyền. Tôi trả lời họ là tôi không làm chính trị nên không biết gì về hoạt động của chồng tôi cả, vả lại tôi rất ít thời giờ nhưng nếu họ muốn gặp cũng được, với điều kiện là họ đến khách sạn gặp tôi. Họ đồng ý nhưng buổi chiều không thấy họ đến. Ngày hôm sau tôi cùng đoàn đi thăm viếng miền Tây đúng như chương trình.

    - Phản ứng của công an ra sao?

    - Xe chúng tôi đi được một đoạn đường thì công an goi cho công ty du lịch bắt quay trở lại và đưa tôi tới sở công an đường Nguyễn Trãi. Tôi vào gặp họ, anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký hội đi theo, còn những bạn khác ngồi trên xe chờ. Họ để anh trưởng đoàn và cô tổng thư ký ngồi chờ ngoài sân còn tôi thì vào văn phòng làm việc với họ.

    - Buổi làm việc diễn ra như thế nào?

    - Anh Tạ Xuân Vũ và một sĩ quan công an khác tên là Đạt làm việc với tôi. Anh Tạ Xuân Vũ đã thay đổi hẳn, mới hôm qua anh ta còn nói nhỏ nhẹ từ tốn với tôi qua điện thoại, hôm nay anh ta tỏ ra rất cộc cằn. Chắc anh ta vừa nhận một lệnh mới. Họ đặt những câu hỏi về lý lịch cá nhân và về chuyến đi. Đây là những điều họ đã biết rồi nhưng vẫn hỏi. Ngày và nơi sinh, nghề nghiệp, cha mẹ, anh em, chồng con v.v. Có những câu hỏi rất vô duyên như “chị vào chùa để gặp ai” tôi trả lời là để gặp Phật, hay “chị vào thăm các trường để làm gì?” và tôi trả lời là để thăm các cháu học sinh và các thày cô v.v.

    - Theo chị tại sao họ cần hỏi những câu hỏi như thế?

    - Theo tôi mục đích của họ là để gây cho tôi cái cảm tưởng mình là người sai phạm đang bị hỏi cung để sau đó họ dễ trấn áp tinh thần khi bắt đầu những câu hỏi thực, nghĩa là những câu hỏi về anh Kiểng.

    - Họ hỏi những gì về anh Kiểng?

    - Anh Kiểng làm gì trong ngày? Hay đi đâu? Thường gặp những ai? Tôi có biết là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên phát hành trái phép tờ báo Tổ Quốc ở trong nước không? v.v. Tôi chỉ trả lời qua loa những câu hỏi này. Về những người thường đến gặp anh Kiểng tôi nói là có nhiều người lắm nhưng tôi không thể nêu tên họ ra vì không được phép của họ. Rồi họ nói là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chống nhà nước vì chủ trương đa nguyên trong khi nhà nước Việt Nam chủ trương độc đảng và tôi cũng tham gia nấu ăn cho những bữa cơm gây quỹ của THDCĐN như vậy là tôi cũng hoạt động chính trị. Tôi xác nhận là tôi có nấu ăn cho những bữa ăn gây quỹ của THDCĐN và nếu họ nghĩ rằng như thế là làm chính trị thì quả nhiên tôi có làm chính trị, làm chính trị nhiều lắm và sẽ còn tiếp tục làm. Phần sau này khá căng thẳng vì họ xấc xược quá. Họ luôn luôn nhắc đi nhắc lại rằng đất nước này là của họ, họ muốn làm gì cũng được. Sau cùng họ đưa tôi tờ biên bản buổi làm việc. Họ bảo tôi đọc và ký tên. Tôi trả lời là tôi không cần đọc họ muốn viết gì tùy ý và tôi viết vào biên bản rằng “tôi rất không vui vì bị làm phiền”. Lúc đó người chỉ huy mới ra, anh ta đọc biên bản rồi xừng xộ đả kích anh Kiểng là làm chính trị xa lông, không biết gì về thực trạng đất nước v.v. Tôi nói với anh ta rằng nếu thấy anh Kiểng nói sai sự thực sao không tranh luận với anh ấy. Anh ta hùng hổ chỉ tay vào mặt tôi nói rằng tôi cũng tiếp tay cho anh Kiểng chống nhà nước. Tôi nhắc nhở anh ta rằng ở những nước văn minh người ta ăn nói lịch sự, không chỉ tay vào mặt người nói chuyện, nhất là đối với phụ nữ.

    - Anh ta tên gì, cấp bậc nào?

    - Tôi không biết, anh ta chỉ xưng tên là Minh và mặc thường phục, khoảng ngoài 40 tuổi, chức vụ của anh ta chắc phải cao lắm mới có quyền bắt một công ty du lịch buộc một xe chở du khách đang trên đường đi phải quay lại Sài Gòn. Sau khi tôi đã về Pháp rồi anh ta còn ra lệnh cho các công an tỉnh sách nhiễu đoàn du lịch, khám xét hạch hỏi một số người trong đoàn. Họ còn hăm dọa đoàn là sẽ bị phạt vì làm việc từ thiện bất hợp pháp.

    - Chính anh ta ra buộc chị phải rời Việt Nam?

    - Đúng thế anh ta nói “đất nước này là của chúng tôi, chúng tôi muốn cho ai đến thì cho, muốn cấm ai ở thì cấm, chúng tôi khuyên chị nên rời Việt Nam ngay đi”. Tôi hỏi lại anh ta như thế có phải là chính quyền trục xuất tôi không, anh ta trả lời rằng anh ta không trục xuất tôi nhưng anh ta khuyên tôi nên về Pháp ngay vì nếu tôi ở lại an ninh của tôi sẽ không được bảo đảm và đoàn du lịch sẽ không đi đâu được cả. Chiều hôm đó tôi lấy máy bay về Pháp. Sau khi về Pháp tôi được công ty du lịch cho biết rằng chuyện hăm dọa này xảy ra chỉ vì buổi làm việc căng thẳng quá. Nhưng tôi không hề nổi nóng và cũng không nói gì xúc phạm cả. Tôi chỉ không chấp nhận để bị mất thể diện thôi.

    - Chị Quì có cảm nghĩ gì sau chuyến đi này?

    - Tôi rất buồn. Những người công an quả là một loại người rất đặc biệt. Đáng lẽ công an phải bảo vệ an ninh thì lại gây mất an ninh. Họ không hề nể nang những người làm việc từ thiện giúp đỡ các cháu nghèo khổ, họ làm như được họ cho phép giúp các cháu là một ơn huệ. Họ cũng không ngần ngại gây thiệt hại cho ngành du lịch khi đối xử thô lỗ với du khách. Hình như họ nghĩ chức năng của họ là để làm phiền và làm hại và lấy đó làm vinh dự. Họ gây thiệt hại nhiều lắm cho đất nước. Cách đây không lâu một anh bạn của chồng tôi được một trường đại học mời về dạy. Anh ấy bằng lòng và chấp nhận dạy không lãnh lương, cũng không đòi chi phí vé máy bay và khách sạn. Anh ấy tự lo lấy hết, chỉ dạy học để giúp thanh niên Việt Nam thôi vì anh ấy đã về hưu và có lương hưu khá lớn. Nhưng ngay khi về liền bị công an mời lên làm việc. Họ giữ passport của anh ấy ba ngày liền để thẩm vấn như một người có tội. Họ hạch sách, quát tháo hỏi anh ấy quen anh Kiểng như thế nào, làm gì cho anh Kiểng, biết những ai trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên v.v. Rồi sau cùng nói bằng lòng cho anh ấy về Viêt Nam và đề nghị anh ấy làm chỉ điểm cho họ. Tôi thực không thể hiểu họ là loại người gì mà có thể làm như thế. Dĩ nhiên anh này chán ngán và bỏ ý định về Việt Nam dạy học. Thật đáng tiếc vì anh ấy là một chuyên gia lớn.

    - Chuyến về Việt Nam lần này như thế là không vui?

    - Cũng có những niềm vui. Thí dụ như tôi và các bạn đã tới ăn cơm trưa ở “Quán Cơm 2000″ của hội Người Tôi Cưu Mang (www.nguoitoicuumang.com). Mỗi bữa ăn chỉ có 2000 đồng Việt Nam, nghĩa là chưa tới 10 cent vì một USD đổi ra được hơn 20.000 đồng VN. Quán cơm được tổ chức để giúp đồng bào nghèo có bữa ăn. Chỉ có 2000 đồng một bữa cơm thôi nhưng rất sạch sẽ, lịch sự, tình cảm, cơm ăn đủ no. Các sinh viên phục vụ rất chu đáo và ân cần. Thật là tuyệt vời. Nước ta vẫn còn nhiều hy vọng vì vẫn còn những người tốt. Thật đáng kính phục và đáng được ủng hộ nồng nhiệt.

    - Câu hỏi cuối cùng, sau vụ này hội Măng Non và cá nhân chị có còn tiếp tục công tác từ thiện tại Việt Nam nữa không?

    - Dĩ nhiên là vẫn tiếp tục. Chúng tôi làm việc cho học sinh sinh viên nghèo ở Việt Nam chứ có làm việc cho công an đâu mà bỏ cuộc vì công an thô bạo? Dĩ nhiên là nhiều bạn Pháp trong chuyến đi này rất thất vọng và không muốn đến Việt Nam nữa trong một thời gian dài, nhưng hoạt động của hội vẫn phải tiếp tục và càng phải tiếp tục mạnh hơn nữa khi đất nước bị quản trị một cách vô lý. Chúng tôi hiện có hơn 400 con nuôi. Hy vọng rằng hè năm tới con số này sẽ là 500 hay nhiều hơn ■

    Trọng Khiêm (Ethongluan.org) thực hiện

    THEO DÒNG SỰ KIỆN:

        Trung Quốc vẫn có nhiều người lương thiện biết nói ra sự thật va bảo vệ lẽ phải
        Bellevue “dismissed” vụ kiện bị sách nhiễu bằng email
        Vì ít tiền, nhiều cụ già phải hiếp dâm
        Quê hương không còn là chùm khế ngọt
        Trung Quốc sách nhiễu các phương tiện truyền thông nước ngoài
        Chị gái giảng viên Phạm Minh Hoàng bị C.A sách nhiễu

    15 Phản hồi cho “Một nhà từ thiện phải đột ngột rời VN sau khi bị đe dọa và sách nhiễu”

        Austin Pham says:
        27/07/2012 at 14:28

        Thân mời các đối tượng như Havu, James Du (còn gọi là Haiha hay bị mặc cảm với cơm hộp), Tâm Chính, Tu Tam..sang bên đây chơi để cùng nhau đọc bài phỏng vấn bà Hồ Quy. Hiện tại tui và mọi người trên diễn đàn đang thắc mắc là tại sao đám cộng sản gặp ai, gặp cái gì cũng sợ. Chắc chắn là đã sợ lá cờ vàng, kế tiếp sợ luôn đám đàn bà làm từ thiện là sao? Giấy mời của công an có nghĩa là bắt buộc phải không? Tại sao người được mời không có quyền từ chối? Tui cần bộ văn hóa thông tin cùng các phân xã của VN Thông Tấn Xã đang “nằm vùng” tại nhiều quốc gia giải nghĩa tiếng Việt cộng cho “nhân dân” nghe. Má ơi! Còn kêu hội từ thiện sát nhập mần ăn với Mặt trận tổ quốc nữa chứ. Vô tay đám mặt dày này rồi, đám nhóc mà có dư một củ sắn để ăn, con…chết liền. Chuyện tếu lâm thời đại. Hề hề
        Reply
        Choi Song Djong says:
        27/07/2012 at 14:21

        Vâng,đúng như vậy vì đất nước này bây giờ không còn là của dân tộc,nó thuộc về của một nhóm,xin lỗi phải dùng chữ khốn nạn,mất dạy, đểu cáng,tồi bại…

        Cột đèn có thêm cái chân thứ 2 dĩ nhiên nó cũng sẽ bỏ đi.Khốn thay cho những người muốn chạy khỏi cái thiên đường nhưng “lực bất tòng tâm “.Tiếc quá.
        Reply
        Phan Liên says:
        27/07/2012 at 13:47

        Thưa bà Hồ Quỳ, có nhiều lý do để chính quyền CS không muốn bà có mặt ở VN. Lý do lớn nhất chắc bà cũng biết rõ: là vị thế chính trị của lệnh lang Nguyễn Gia Kiểng và vai trò chính trị của tờ Thông Luận. Lẽ ra, họ đã có thể từ chối cấp visa cho bà hay ngăn cấm không cho bà nhập cảnh ngay ở cửa khẩu (như trường hợp Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc Diêu). Để cho bà tự do đi lại và gặp gỡ những đối tượng hoàn cảnh khó khăn (và dĩ nhiên mang nhiều bất mãn) là chuyện quá nguy hiểm cho chính quyền.

        Bên cạnh đó, nhiều tổ chức từ thiện cũng thường bị bọn tay sai cấp dưới làm khó dễ vì những lý do nhỏ mọn: giúp đỡ trực tiếp đối tượng nghèo khó không thông qua con đường vỗ béo bọn đày tớ, đưa bộ mặt xấu xa khốn cùng của xã hội ra ánh sáng…

        Mong bà đừng buồn. Vợ chồng bà vẫn còn nhiều công việc khác và cách hành động khác có ích cho đất nước. Thành tâm cầu chúc ông bà luôn dồi dào sức khỏe và niềm tin.
        Reply
        Tai Tran says:
        27/07/2012 at 13:36

        Nhiều người sao còn ngu quá. Dư tiền cho chó ăn còn hơn.
        Reply
        Cư Sĩ: Trí Quang. says:
        27/07/2012 at 13:20

        Măng Non là danh từ riêng (Young Bamboo) dùng để chỉ về các đoàn thể thiếu niên cháu ngoan của Bác Hồ, chỉ những người Thiên Cọng mới thích dùng lại cái Danh từ nầy, cho tổ chức của mình! như Ông Hồ Cương Quyết (Người Việt gốc Tây) ngày xưa vìTự hào và phấn khởi với những gì Cọng Sản nói! nên đặt cho cái tên Họ mình, nghe rất kêu na ná như Bác thế đấy suy cho cùng, một Loại !. Bà Hồ Quỳ may mắn không bị Việt Cọng truy tố về tội cắp bản quyền hoặc lạm dụng Danh xưng của Đảng Nhà Nước Ta, có lẽ còn một chút gì để nhớ cho nên chúng tha mạng nhờ cùng họ HỒ biết đâu là dòng máu của Bác! Vả lại sách lược của CS là bần cùng hóa Nhân Dân để dễ trị nên việc làm của Bà có thể là Phản động, không khác gì bọn xấu ở nước ngoài truyền tải thông tin trung thực đa chiều về cho người thân trong nước phá hoại chính sách Ngu Dân của Đảng! Những ai còn Mơ màng về Chủ nghĩa CS hãy nhìn xem tấm gương bể của những người ấu trỉ trước đây đã từng Đâm sau lưng Chiến sĩ VNCH. Gây nên đại họa năm 1975!. Cọng Sản Miền Bắc chiếm Miền Nam thống nhất đất nước, xong Đảng Nhà nước Ta giao choTàu Cọng ngang nhiên hoành hành trên khắp Vùng Chiến Thuật!
        Reply
        Mai anh Dũng (KHKTMD K2) says:
        27/07/2012 at 13:08

        Tôi đã từng trải qua ba giờ “làm việc” với Công An CSVN tại một văn phòng ở góc đường Cộng Hoà và Thành Thái (khuôn viên Tổng Nha Cảnh Sát hồi trước 75) vì lý do “bá vất bá vơ: kiểm tra định kỳ” Trước khi về VN tôi tìm được tông tích một người bạn củ quen biết từ thưở nhỏ . Tôi đã góp ý với anh ta về chính trị qua những cú điện thoại gọi về VN nhưng không biết rỏ là anh ta đang làm việc cho Công An SCVN nên bị anh ta tố cáo Do đó tôi hiểu và thông cảm với tâm trạng của bà NGK Xin thành thật chia buồn cùng bà Chúc bà nhiều may mắn trong việc làm từ thiện bên VN củng như luôn luôn đầy tràn sức khoẻ
        Reply
        TRAN TRA VINH says:
        27/07/2012 at 12:44

        Thưa bà Hồ Qùi những người VN ở hải ngoại này, sau khi yên ổn về tài chánh và gia đình thường hay tìm về vn làm TỪ THIỆN có những tổ chức làm thành đợt 1..2…3 …70 rồi 80 vần chưa thấy dầu hiệu chấm dứt, vẫn suông sẽ, còn những tổ chức khác đôi khi gặp trở ngại có người bỏ cuộc riêng bà xác định vẫn tiếp tục con đưởng đã chọn,Vĩ đại thật
        Bà quả thật là mai mắn ,bởi vì bà mang quốc tịch Pháp nếu không thì bà củng dư biết chuyện gì sẻ xãy ra cho bà ,nước Pháp dù là cường quốc cũng có những vấn đề của xã hội và cũng rất cần những tấm lòng TỪ THIỆN như bà ,biết đâu những tên Pháp gốc Phi Câu vô gia cư co ro nơi góc phố Paris ,hay những kẽ xin tiền nơi công cộng lại là những kẽ đã góp bàn tay vào quỉ tị nạn cưu mang chúng ta bao nhiêu năm về trước biết đâu? phải không bà
        Reply
        Khanh H. says:
        27/07/2012 at 11:52

        Kính gởi Bà Hồng Quì
        Mục tiêu từ bấy lâu nay của Tập Hợp DCĐN do Ông Nguyễn Gia Kiểng cùng Tiêu Dao Bảo Cự thường đề xướng là Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc với Cộng sản Việt Nam chống đường lối VNCH quyết liệt (trong Tổ Quốc Ăn Năn…. hoặc Sám Hối..v.v…).
        Thế thì! đây là lúc thời cơ vàng đã đến, Cộng sản đã mở miệng mời về, trao cờ tận tay. Vì sao Ông Kiểng sợ? mà làm liên lụy đến Bà, đến các hội viên Hội từ thiện Măng Non.
        Ông Thiệu có thể làm sai, nhưng câu nói lịch sử của Ông ấy hoàn toàn đúng cho đến khi Đảng Cộng sản biến mất trên lảnh thổ Việt Nam.
        Reply
        Viet Can says:
        27/07/2012 at 11:51

        Tên công an nói gì hỉ?..các ông Nguyễn con kịt và Thích nụ Hôn có thể về nước mà sao anh K không về…Xin thưa rằng chỉ có chó mới thích ăn cứt VC chứ chúng tôi là người nên không hảo món đó, các bạn có thấy là việt cộng đang xử dụng những con cờ mà họ đả cho ăn không?
        Reply
        nvtncs says:
        27/07/2012 at 11:42

        Bà Quì cư xử như một bà đầm, và đòi hỏi nước Việt Nam phải tôn trọng nhân quyềncủa bà, luật pháp, như ở bên Tây, tuy rằng bà thừa biết VN khác hẳn Tây.

        Bà không phải là người VN nữa; bà sang xứ người ta với thẻ thông hành Pháp, bà nên nhã nhặn, khiêm tốn và tôn trọng luật lệ quốc gia của người ta, dù răng luật lệ rừng đi chăng nữa.

        Nguyễn Gia Kiểng là ai, và thay mặt nói năng cho bao nhiêu người VN hải ngoại.
        Chẳng qua, hắn là người đứng đầu của một nhóm tự xưng mình là trí thức, và lập đảng.

        Người trí thức chân chính không nên nhập đảng nào cả; họ trung thành với luân lý, lương tâm, sự thật, chứ không trung thành với đảng. Ngay cả đến tổ quốc còn có lúc sai lầm, huống chi đảng.

        Muốn làm việc từ thiện, không nên ra mắt thiên hạ. Làm từ thiện tốt, vẫn là làm từ thiện vô danh; hãy để người khác ra mắt dân chúng, khi chồng mình là Kiểng.
        Reply
        thíchđủthứ says:
        27/07/2012 at 10:30

        1/Sách nhiêu phái đoàn từ thiện Pháp sang làm từ thiện taị VN?Không co đâu .Chỉ là “sách nhiểu” vợ NGK mà thôi.
        2/NGK là Ai chúng ta biết rồi.Chống cộng/ theo cộng/lừng khừng,qua tờ Thông Luạn ,các sách của ngktác giả,đả
        được nhửng náo chí ,thức giả ở đay nói đến nhiều ,phê bình không đồngỳ với NGK củng lăm.
        Làm chánh trị có hơi hám chống cộng ,dù là chống cộng salon,,thì vợ về nước bi sách nhiểu ,bị n3i nóng ,bi khuyên về Pháp như vậy củng “lịch sự” chán.Nhất là mấy lấn trước ,CA đả bao trước rồi (sao không mời ai trong phai đoàn từ thiện mà chỉ có “mời” vợ NGK. Chi ta phải biết mình là AI chứ ?
        Khuyến dụ NGK qua vợ đẻ “hắn “về để “tóm cổ’không được thì tử tế với vợ hắn làm gì ?
        3/Có thể là đánh bóng NGK và THDC trước mắt ĐB/TNCS chống cọng vì một mục đóich nào đó .
        Không phải nhắm vào pđtt mà củng chẳng sách nhiểu gì một nhà từ thiện như cái tựa viết mà chỉ là ,và vì là VƠ của kẻ đối lập với chính quyền hiện tại mà thôi !
        4/BàKiểng có kể chuyện một g/s về hưu về dạy miển phí cho các sv đai học VN mà bị sách nhiểu vì cùng là “bạn” của NGK… thì ít nhất bà ta củng hiểu ítnhiều về cái chức “VỢ” NGK của bà ta.
        4/Trí thức “nguyển quốc quân” còn ngây thơ hơn .Thân làm lớn trong đảng VT chống cộng lại xin phép chính thức về VN thăm gia đình.VC cấp phép mà củng hí hửng về VN dưong chính thức ( máy bay) nên vào TÙ (vô duyên).
        Dụ NGK về củng để ở tù,triệt hạ một phong trào chống đối chúng.
        Đọc phỏng vấn này để rút kinh nghiệm
        adiđàphật !
        Reply
        nguenha says:
        27/07/2012 at 09:11

        Thưa bà Hồ-Quỳ,
        Chuyện làm Từ-thiện với VC,gặp nhiều” phiền toái”không phải mới xẩy ra hôm nay,mà đã có từ khi Ông Hồ còn sống. Bà Năm trong kháng chiến “làm Từ thiện”,rồi cuối cùng bị HCM dem ra xử bắn.Dó không phải là bài học cho chúng ta hay sao?? Đầu thập niên 80,Hôi người Việt yêu nước Ở Pháp,tranh thủ với Chính phủ Pháp, Viện trợ cho Miền trung ,nhất là Huế nhiều Công trình Công ích.Tôi dã gặp một số chuyên gia người Pháp,gốc Việt,ban ngày làm việc ở VN,ban dêm qua Thái Lan ngủ.Không tin Bà cứ hỏi Chị Nguyễn Khoa S.X(anh em chú bác với NG Khoa Đ..) thì biết. Muốn bảo toàn tính mạng,khi công tác với VC,thì trước tiên “phải là VC”,phải vào MTTổ-quốc(uống máu-ăn-thề).Mừng cho Bà,dã về dến Pháp bình-an.
        Reply
        con . . .! says:
        27/07/2012 at 07:16

        Ông Bà mình thường nói : Cha nào con vậy,hổ phụ sanh hổ tữ,..v…v… . Có đúng không…? . Như …Cụ HCM khi còn thở…NGƯỜI phán rằng…”" trồng cây 10 năm, trồng NGƯỜI một trăm năm ( 100 năm ); thế đúng quá nhỉ…?, nhửng NGƯỜI đang cai trị tại nước VN xhcn trị dân Việt quá độc ác ..!!!! và bảo vệ dân Tàu ( TC ) ,rất có lý…sông liền sông..núi liền núi…biển đảo…đất đai biên giới chung nhau khai thác …! . Hai TA đều hưởng lợi.Hoan hô Bác MAO..Vinh Quan Bác HỒ… .
        Reply
        Điên says:
        27/07/2012 at 05:02

        Vớ vẩn.
        Từ thiện ở Vn?

        Cứ đưa tiền cho Còn Đảng Còn Mình hay các hội đoàn của nhà nước để bọn nó chia chác nhau…

        Và nhất là cứ im lặng, đừng gây ra bất kỳ tiếng động nào ồn ào…

        Bọn Còn Đảng Còn Mình đã nói rất rõ ràng: đất nước này là của bọn nó nên chúng nó muốn làm gì thì làm…

        Thí dụ như dâng biển dâng đảo hay thác hay ghềnh hay tài nguyên của đất nước cũng là chuyện của bọn nó…Nghĩa là không can cớ gì đến dân Việt Nam…Và chỉ là chuyện riêng của Đảng anh minh.

        Dân Vn nên nhớ những câu nói bất hủ này….
        Mai mốt đừng ngu si mà ôm súng ôm đạn đi chết thế cho con cháu đảng viên…
        Vì dù gì thì đất nước này là của bọn nó
        Reply
        Nguyễn Hiền says:
        27/07/2012 at 03:49

        Tôi đề nghị hội mần non chuyển sang hướng khác, sang Miến Điện hay sang Thái Lan giúp đồng bào và sinh viên nghèo đang cần giúp đở. Đối với VC, để chúng cạp đất mà ăn. Hội đi đến đâu có công an đi kèm, thế mà VC cũng yếu bóng vía, nỗi sợ hải bao trùm cả đất nước. VC cần tướng Kỳ vì ông này là hàng tướng, VC muốn anh Kiểng về VN đương nhiên phải thay đổi chế độ. VC thật là lũ vô duyên, đem so sánh anh Kiểng với tướng Kỳ thật là bọn dân ngu khu đen, chẳng biết lý luận cho đàng hoàng, ăn nói theo kiểu du côn, phải cần Tàu trị tội.

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều