We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 27 August 2012

Bài Học Cũ Chưa Thuộc : Trung Cộng !

Xâm lược văn hóa kiểu Trung Cộng


 
Hôm 15/8, Viện Khổng Tử (Confucius Institute) thuộc Viện Đại Học Sydney, mở một buổi diễn thuyết về Tây Tạng với đề tài “Phương cách lựa chọn vị Đạt Lai Lạt Ma và ảnh hưởng [của Ngài]về Chính trị, Tôn giáo và Xã hội tại Tây Tạng”. Diễn giả được giới thiệu là 1 học giả có uy tín, giáo sư Zhang Yun (Trương Vận), người được Viện Khổng Tử, ĐH Sydney diễn tả là “Giám đốc Viện Sử học, Trung tâm Tây Tạng học, Trung quốc”. Trang mạng của Viện này cho biết chi tiết rằng Giáo sư Trương Vận tốt nghiệp Tiến sĩ Đại học Nam kinh về lịch sử Mông Cổ, triều Nguyên, có nhiều công trình nghiên cứu về Cổ sử Tây Tạng. Từ năm 1993 phụ trách Trung tâm nghiên cứu¸phân bộ Tây Tạng học của Viện nghiên cứu lịch sử Trung quốc. Được coi là 1 chuyên gia hàng đầu của Trung quốc hiện nay về Tây Tạng, đặc biệt về chính sách Tây Tạng thời nhà Đường và Nguyên.
Buổi hội thảo thoạt nghe qua hầu như có giá trị văn hóa lịch sử này đã bị chỉ trích kịch liệt vì cách chọn diễn giả.
Hội đồng Úc Tây Tạng (Australia Tibet Council) phản đối buổi diễn thuyết này là “một trong những hoạt động mang tính cách tuyên truyền có lợi cho đường lối về Tây Tạng của nhà nước Trung Cộng’ vì chuyện gửi “những-kẻ-gọi-là-nhà-Tây-Tạng-học” như thế này sang Tây phương du thuyết không phải là chuyện lạ. Đối với những người am hiểu về văn hóa, lịch sử Tây Tạng, và chú ý đến tình hình chính trị tại Tây Tạng, cũng như tại Trung quốc về Tây Tạng (chưa nói đến chính người Tây Tạng) thì quan điểm của Trương Vận chẳng có gì xa lạ với họ. Ông ta chính là một trong những người đả kích Đức Đạt Lai Lạt Ma mạnh mẽ nhất. Chẳng hạn như trong nhiều cuộc phỏng vấn gần đây nhất, Trương Vận tuyên bố “Từ xưa nay, Tây Tạng luôn luôn do Trung quốc cai trị, nhưng trước khi Trung quốc tiến hành cách mạng dân chủ cho Tây Tạng (!) thì đó là một xã hội phong kiến lạc hậu, tệ hơn cả thời Trung cổ ở Âu châu … sống dưới chế độ độc tài của giới tăng sĩ kết hợp với thành phần có học” và đả kích Đức Đạt Lai Lạt Ma là “chủ trương tái lập chế độ phong kiến lạc hậu đó ở Tây Tạng”.
Bà Kyinzom Dhongdue, phụ trách liên lạc và quan hệ với chính quyền Úc của Hội đồng Úc Tây Tạng nói rõ hơn rằng “ Trung Cộng luôn luôn muốn ngăn ngừa tất cả mọi hình thức thảo luận đứng đắn về Tây Tạng, vì đó là 1 phần trong sách lược chính trị của họ nhằm ‘uốn nắn’ lại quan niệm và hiểu biết của Tây phương về Tây Tạng, về Đức Đạt Lai Lạt Ma, bởi Bắc Kinh lo sợ trước sự kính mến Ngài của người dân Tây Tạng trong và ngoài nước, vì uy tín quá sức rộng rãi của Ngài tại Tây phương, và nhất là sau khi có tới hơn 50 người Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối chính sách diệt chủng văn hóa của Bắc Kinh tại Tây Tạng ngày nay”. Theo bà –và Hội đồng Úc Tây Tạng, thì Viện Khổng Tử là cơ sở tuyên truyền hợp lệ và thuận lợi nhất của Trung Cộng ngày nay.
Quan điểm này của bà Kyinzom Dhongdue, một người Tây Tạng lưu vong, không phải là tiếng nói đơn độc. Giáo sư Christopher Hughes, giảng dạy môn Quan hệ Quốc tế tại Trường Kinh tế Luân Đôn (London School of Economics) và là 1 chuyên gia nổi tiếng quốc tế về Trung quốc, người từng chỉ trích chính trường Kinh tế Luân Đôn vì đã nhận ngân khoản tài trợ 600-ngàn đô la của nhà cầm quyền Trung Cộng để lập Viện Khổng Tử tại trường này, nhân chuyện này đã lập lại quan điểm của ông về mục đích hoạt động của các viện Khổng Tử trên thế giới. Giáo sư Hughes cho rằng “cách thức mà viện Khổng Tử tại Đại học Sydney tổ chức buổi diễn thuyết này khiến người ta càng hoài nghi thêm về mục đích hiện hữu của những viện Khổng Tử khác trên thế giới. Nó chẳng phải chỉ nhằm mục đích dạy tiếng Hoa không thôi đâu. Lý do họ viện dẫn rằng, diễn thuyết như vậy là hình thức tiêu biểu của quyền tự do ngôn luận, phát biểu ý kiến chỉ là trò mạo hóa thôi”.
Viện Khổng Tử
Một cách chính thức, theo nhà nước Trung Cộng thì Học viện Khổng Tử là cơ quan truyền bá văn hóa của Trung Quốc ở nước ngoài, do Bắc Kinh tài trợ; tương tự kiểu mẫu các cơ quan văn hóa Tây phương như Goeth Institue của Đức, Alliance Francaise của Pháp hay British Council của Anh quốc.
Theo Bắc Kinh định nghĩa thì Học viện này nhằm mục đích chính là dạy tiếng Hoa có nhiệm vụ đào tạo giáo viên Hoa ngữ; tổ chức thi trình độ tiếng Hoa; chiếu phim, tổ chức các hoạt động trao đổi văn hóa, hữu nghị... với mục tiêu cuối cùng là mở rộng ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc trên toàn cầu”. Thế nhưng Lý Trường Xuân, Trưởng ban Tuyên giáo Trung Ương đảng Cộng sản Trung Quốc có lần từng trên tờ Economist rằng các học viện Khổng Tử “đóng một vai trò quan trọng trong các tổ chức tuyên truyền Trung Quốc tại nước ngoài.! Viện Khổng Tử trung ương được đặt tại Bắc Kinh và nhà nước Trung Cộng có kế hoạch lập khoảng 1000 học viện Khổng Tử trên thế giới. Cho đến nay, dưới sự chỉ đạo của Văn phòng về Hội đồng Ngôn ngữ Quốc tế - một tổ chức phụ thuộc vào Bộ giáo dục Trung Cộng, và tính từ năm 2004, khi viện Khổng Tử đầu tiên được lập tại Hán Thành, thủ đô Nam Hàn, đến nay Bắc Kinh đã chi hơn 500 triệu Mỹ kim để giúp lập Khổng Tử ở khoảng 40 nước trên thế giới (thuộc tất cả các châu).
Riêng tại Úc, tính đến nay đã có cả thảy 9 viện Khổng Tử. Tại Adelaide có 1 là Confucius Institute in Adelaide; Perth có 1 tại ĐH Tây Úc; Brisbane có 2 viện, tại ĐH Kỹ thuật Queensland, và ĐH Queensland; Sydney có 3 viện, tại ĐH NSW, ĐH Newcastle, ĐH Sydney; và Melbourne có 2, tại ĐH RMIT và ĐH Melbourne.
Tại Đông Nam Á, theo tài liệu của Trung Cộng thì đã có 11 viện loại này, 2 ở Thái Lan, 1 ở Cam Bốt, 1 ở Lào, 3 ở Phi Luật Tân, 2 ở Indonesia, 1 ở Singapore và 1 ở Mã Lai.
Riêng ở Việt Nam, hồi tháng 4/2009, Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng chấp thuận cho mở thí điểm Học viện Khổng Tử, thực chất là trung tâm văn hóa Trung Quốc. Tuy nhiên từ đó đến nay chưa thấy có tin gì về địa điểm, ngày giờ chính thức lập viện này. Đến nỗi, hồi cuối năm ngoái khi đến Việt Nam, Phó Chủ tịch –sắp sửa trở thành Chủ tịch nhà nước Trung Cộng-Tập Cận Bình đã sốt ruột giục ban lãnh đạo Đảng và nhà nước CSVN “mau chóng chính thức lập viện Khổng Tử’.
Điều này đã làm nhiều người trong nước, nhất là nhiều nhà khoa bảng, trí thức lâu nay đã trở thành ‘đối tượng chú ý, sách nhiễu của nhà nước CSVN chỉ vì quan điểm và hành động công khai phản đối chính sách và hành động bành trướng, lấn áp của Trung Cộng về mọi mặt đối với Việt Nam đã phải lên tiếng báo động.
Dụng cụ xâm lược văn hóa
Điển hình là Tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện, người mới vừa bị nhà cầm quyền CSVN trừng phạt vơi tội danh “phổ biến những tài liệu mang tính kích động gây rối loạn trật tự trị an” trên trang blog riêng của mình; đã khuyến cáo “Hiện nay, phải thừa nhận rằng giới lãnh đạo về văn hóa của Việt Nam có một sự hiểu biết rất hạn chế về văn hóa của Trung Quốc. Mà việc tuyên truyền, gây sức ép cũng như ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc lên Việt Nam là quá mạnh. Điển hình là vừa rồi có những công trình tu bổ hoặc xây mới mang đậm dấu ấn Trung Quốc. Thêm vào đó, có hàng loạt các ngôi chùa từ Nam chí Bắc trùng tu, trang trí theo kiểu Trung Quốc. Nhiều công trình mới xây cũng có tượng sư tử Trung Quốc. Rồi hàng hóa, đèn lồng Trung Quốc xuất hiện tại Việt Nam. Vì vậy, để những học viện Khổng Tử như thế tồn tại ở Việt Nam đòi hỏi những nhà lãnh đạo về tư tưởng và văn hóa phải có sự hiểu biết sâu sắc, một bản lĩnh vững vàng. Nếu không, nó sẽ là cuộc xâm lăng về mặt văn hóa hay còn gọi là “quyền lực mềm” sẽ bị áp đặt tại Việt Nam. Lúc ấy, chúng ta sẽ không thể nào chống lại được. Văn hóa là một nền tảng của đất nước, một khi văn hóa bị thuần hóa thì đó là một điều nguy hiểm”.
Điều lưu ý này của ông hoàn toàn hữu lý, và hết sức đáng lo ngại.
Bản tin Bloomberg ngày 1-11-2011 của phóng viên Daniel Golden có tựa đề đã nêu rõ: “China Funds U.S. Schools, Doesn’t Want Tibet Discussed” (Trung quốc tàì trợ cho các trường ở Hoa Kỳ nhưng không muốn bàn vê Tây Tạng).
Bản tin Bloomberg kể rằng khi Hanban (tức Văn phòng về Hội đồng Ngôn ngữ Quốc tế thuộc Bộ Giáo dục Trung Cộng) đề nghị tặng đại học Stanford University (California) 4 triệu đôla để tổ chức một Học viện Khổng Tử về ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa và lập một giáo sư môn này, nhưng kèm theo cảnh giác, vị giáo sư ấy không thể thảo luận về các đề tài nhạy cảm như Tây Tạng.
Giáo sư Richard Saller, Khoa Ttưởng Nhân Văn và Khoa Học của Đại Học Stanford, nói “Bắc Kinh bảo rằng họ không muốn bị bêu xấu.”. Trước đòi hỏi kiểu ‘cha chúZ” thế này, ĐH Stanford đã từ chối thẳng vì cho rằng “cần tự do học thuật”.
Trung Cộng hiện đẩy mạnh nỗ lực mở rộng sự hiện diện trong các khuôn viên đaị học Mỹ, để gọi là quảng bá văn hóa và lịch sử Trung quốc và đáp ứng nhu cầu đang tăng trên toàn cầu là học Hoa Ngữ.
Hanban, môt tổ chức liên hệ tới chính phủ và nằm dưới quyền quản trị của Bộ Giáo Dục TQ, đã xài ít nhất 500 triệu đôla kể từ năm 2004 để thiết lập 350 Viện Khổng Tử trên toàn cầu và khoảng 75 học viện tại Hoa Kỳ, nhiều gấp 4 lần số học viện này ở bất kỳ một nước nào khác.
Thời gian đầu, các viện này chỉ để dạy tiếng Quan Thoại (Mandarin) và các nghệ thuật truyền thống như thư pháp ở các khuôn viên đaị học Mỹ, sau này các Viện Khổng Tử do Bắc Kinh tàì trợ mới đi vào bậc cao hơn bằng cách bơm hàng triệu đôla cho nghiên cứu, gây nỗi lo từ các viên chức đại học Mỹ rằng đây là âm mưu bịt miệng những lời chỉ trích nhắm vào nhà cầm quyền Trung Cộng.
Chính nỗi lo này đã làm cho Hội Nghiên Cứu Châu Á Học (Association for Asian Studies), một hội đoàn của các học giả quốc tế chuyên ngành về Trung Hoa với 8,000 hội viên toàn cầu, hồi tháng 3-2011 đã quyết định là hội sẽ không tìm tới và cũng không chấp nhận sự hỗ trợ cuả Hanban, chỉ vì thấy có sự nối kết, mờ ám trong việc bị ảnh hưởng trực tiếp của nhà cầm quyền Trung Cộng để quyết định tài trợ.
Một chuyên gia về Trung quốc, Giáo sư Jonathan Lipman, của ĐH Mount Holyoke College ở South Hadley, Massachusetts, cũng đang giữ chức ủy viên trong Hội Đồng về TQ và Nội Á trong hội AAS, nói, “bằng cách gạ bán một sản phẩm các trường ĐH Mỹ muốn, là môn học Hoa Ngữ, các viện Khổng Tử đã đưa quan điểm, đường lối chính sách của nhà cầm quyền Trung Cộng đi thẳng vào hệ thống Đại học Mỹ một cách công khai, hợp lệ và rất mạnh mẽ. Cách nói của Bắc Kinh là “ họ cho tiền này để mở chương trình học về Hoa ngữ, và không một ai được nói gì về Tây Tạng hết”. Bắc Kinh biết chắc là trong thời buổi kinh tế khủng hoảng này, từ chối điều kiện đó là lâm vào cảnh lung túng vì không có tài chính yểm trợ cho những sinh hoạt như vậy.
Ông Steven Mosher, chủ tịch Viện Nghiên cứu Dân số (Population Research Institute) nói thẳng “viện Khổng Tử có thể là những “con ngựa gỗ thành Troia nhằm mục đích đầu độc thanh niên Hoa Kỳ theo lối suy nghĩ rằng Đảng - nhà nước Trung Cộng sẽ không là mối đe doạ cho người dân của họ hoặc cho thế giới nói chung”. Một nhà nghiên cứu về Trung quốc, ông Glenn Anthony từng theo dõi sát tiến trình Bắc kinh thành lập các viện Khổng Từ toàn cầu nói “đối với Bắc Kinh, có 3 vấn đề thuộc hàng nguyên tắc không được nói đến, ông gọi là yếu tố 3 T, gồm Taiwan (Đài Loan), Tibet (Tây Tạng) và Tiannmen (Thiên An Môn), như thế nhà cầm quyền Trung Cộng, qua Hanban, tất nhiên phải hoạch định để chúng sẽ không được giới thiệu, thảo luận hoặc tranh luận trong các tài liệu giảng dạy, trong lớp học hoặc trong các hoạt động tiếp cận cộng đồng. Vì thế, nhiệm vụ và mục tiêu của viện Khổng Tử được giản lược để “ nhằm cải thiện và tô điểm lại hình ảnh của Trung Quốc theo chế độ Cộng sản”.
Nhiệm vụ của các viện Khổng Tử này nhằm phục vụ đem lại lợi ích chiến lược được đặt trong ‘chính sách ngoại giao văn hoá toàn cầu” và “truyền bá văn hoá Trung Quốc trên toàn thế giới” như đã ghi rõ ở mục thực hiện chương trình Tiếp cận Văn hoá trong văn bản “Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 cho việc phát triển kinh tế và xã hội quốc gia”.
Bài học cũ chưa thuộc
Xem ra Tây phương vẫn chưa thuộc bài học của thời kỳ hạ bán thế kỷ 20, thời chiến tranh lạnh giữa 2 khối Tự do, Cộng sản, một bên do Hoa Kỳ dẫn đầu, một bên do 2 nước Cộng sản ‘trùm’ Nga Hoa, quanh vấn đề ‘mối nguy và sự đe dọa đến nền tự do dân chủ chân chính’, chủ trương và chính sách chỉ huy chặt chẽ của khối Cộng sản quốc tế đã tạo ra một làn sóng (hoặc đúng hơn là một quan điểm có ảnh hưởng quan trọng cổ võ phong trào phản chiến ồ ạt khắp thế giới) làm suy yếu cuộc chiến chính nghĩa bảo vệ tự do, xiển dương dân chủ ở nhiều nơi, mà kinh nghiệm đau đớn và cay đắng nhất là của dân tộc Việt Nam, với kết quả sự sụp đổ của VNCH tháng Tư 1975 và tình cảnh của hơn 80 triệu người Việt trong nước hiện nay.
Con ngựa gỗ thành Troie, mang bảng hiệu ‘viện Khổng Tử’ đang tràn lan trên thế giới chưa làm người ta sợ nên vẫn còn nhiều ngây thơ.
Lời khuyến cáo của những nhà sử học chân chính, có lương tâm - điển hình qua lời cảnh tỉnh của những người Tây Tạng lưu vong- là tiếng chuông báo động cấp thiết cần phải được chú ý và truyền bá mạnh mẽ thêm. Kẻo hối không kịp!
Phạm Thạch Hồng

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều